httpv://www.youtube.com/watch?v=IvCGjGAP9pY
Phỏng vấn trực tiếp Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại Washington DC – VOA Tiếng Việt

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
httpv://www.youtube.com/watch?v=IvCGjGAP9pY
Phỏng vấn trực tiếp Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại Washington DC – VOA Tiếng Việt
Thượng tướng Lê Quý Vương trả lời trước LHQ về công ước chống tra tấn
Thông tấn xã nói Việt Nam “quyết tâm thực hiện các cam kết về nhân quyền nói chung và chống tra tấn nói riêng” trong lúc giới quan sát có ý kiến khác về vấn đề này.
Trong hai ngày 14 và 15/11 tại Geneva, Thụy Sĩ, đoàn công tác liên ngành do Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Lê Quý Vương, làm trưởng đoàn, trình bày và trao đổi về Báo cáo Quốc gia lần thứ nhất của Việt Nam về thực thi Công ước về chống tra tấn trước Ủy ban của Liên Hiệp Quốc.
‘Ưu, khuyết’ công an VN được nêu tại hội nghị toàn quốc
‘Quyết tâm thực hiện cam kết’
Thông tấn xã Việt Nam hôm 15/11 cho hay:
“Việt Nam đặc biệt chú trọng nâng cao nhận thức của cán bộ và nhân dân về quyền con người, về chống tra tấn. Báo cáo của phái đoàn Việt Nam cũng liệt kê một số vụ việc có liên quan đến tra tấn, bức cung, dùng nhục hình, là các vụ việc được điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây. Kết quả xử lý các vụ việc này cho thấy sự nghiêm khắc của pháp luật vừa trừng trị người có tội liên quan đến tra tấn đồng thời cũng răn đe, phòng ngừa vi phạm pháp luật về chống tra tấn.”
“Báo cáo về các biện pháp Việt Nam đã tiến hành để thực hiện Công ước về chống tra tấn thể hiện sự nghiêm túc và sẵn sàng chia sẻ, học hỏi cũng như quyết tâm của Việt Nam trong thực hiện các cam kết về nhân quyền nói chung và chống tra tấn nói riêng, qua đó cho thấy sự tích cực và chủ động của Việt Nam tham gia đóng góp vào những công việc quốc tế, nhất là việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người.”
Ý kiến phản biện
Tuy vậy, giới quan sát và các tổ chức nhân quyền có ý kiến khác về vấn đề này.
Trả lời BBC hôm 15/11, Luật sư Phạm Công Út, Trưởng Văn phòng Luật Phạm Nghiêm, nói: “Trước đây có những cuộc tra tấn người dân trong nhà tạm giữ của công an. Có vụ đã được khởi tố nhưng xét xử hời hợt cho có với mức án không đủ tính răn đe, hoặc “thí chốt” như vụ ông Ngô Thanh Kiều ở Phú Yên, vụ dùng nhục hình đối với các nạn nhân Trần Văn Đở, ông Thạch Sô Phách và ông Khâu Sóc ở tỉnh Sóc Trăng…”
“Cũng có vụ tra tấn tàn bạo dẫn đến chết thảm như ông Nguyễn Văn Đức ở tỉnh Vĩnh Long đã nhiều năm qua rơi vào im lặng dù vụ án dùng nhục hình đã được khởi tố nhưng đến nay vẫn chưa có bị can nào bị khởi tố để chịu trách nhiệm về cái chết của ông Đức.”
“Gần đây, khi các nhà tạm giam, trại tạm giữ dần được trang bị máy ghi hình khi điều tra viên hỏi cung bị can thì những cuộc tra tấn có dấu hiệu đang chuyển về các cơ quan công an phường, xã hoặc những điểm tập kết người bị bắt ngoài trụ sở công an với những người tra tấn mặc thường phục như vụ bắt bớ những người biểu tình vào giữa tháng 6/2018 ở TP.Hồ Chí Minh.”
“Rồi vài ngày trước nhà báo tự do Lê Thị Thư có cáo buộc về việc bà ấy bị hành hung ở Biên Hòa.”
“Những người bị bắt giữ trái pháp luật là người có xu hướng là những đối tượng bị tra tấn nhiều nhất, vì họ bị bắt, bị tra tấn mà không hề có quyết định khởi tố, lệnh tạm giam… Do đó hình thành tâm lý người dân sợ hãi khi có giấy mời của cơ quan công an.”
“Vấn đề này cần được Nhà nước nghiêm túc nhìn nhận khiếm khuyết về việc để ra những cuộc tra tấn trái pháp luật bằng việc luật hóa tội phạm tra tấn trong Bộ luật Hình sự với hình phạt nghiêm khắc để thể hiện việc bảo vệ thực sự quyền con người.”
‘Không có gì cụ thể’
Cũng trong hôm 15/11, bà Luisa Fenu, Giám đốc Vận động và Chương trình của Tổ chức nhân quyền Pháp ACAT, người đang có mặt tại sự kiện ở Geneva, nói với BBC: “Tôi có cảm nhận rằng bài phát biểu khá dài giới thiệu của đoàn Việt Nam khá đơn giản.”
“Họ tập trung vào những sửa đổi luật để phù hợp với nội dung của Công ước về chống tra tấn, nhưng không có gì cụ thể được đề cập về việc thực thi.”
Nhìn chung, đoàn Việt Nam nói họ sẵn lòng thực hiện Công ước về chống tra tấn và công nhận rằng còn phải làm nhiều hơn nữa cho việc này. Nhưng nếu nghiêm túc về việc thực thi Công ước, liệu họ có cho phép báo cáo viên đặc biệt về tra tấn đến Việt Nam trong tương lai gần?
“Cũng chẳng có trích dẫn tham khảo về các nhóm người bị giam giữ cụ thể như người dân tộc thiểu số hoặc tôn giáo hoặc các tù nhân lương tâm. Họ đảm bảo với Ủy ban Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc về mong muốn bảo vệ quyền con người, ngăn chặn tra tấn trên lãnh thổ Việt Nam và có hành động trong trường hợp có khiếu nại về tra tấn.”
“Đoàn Việt Nam nói rằng thủ phạm tra tấn có thể bị phạt tù từ 6 tháng đến chung thân, nhưng không có trích dẫn về số lượng người bị tra tấn hoặc những gì xảy ra với những người khiếu nại các vụ này.”
“Họ cũng đề cập rằng chính phủ Việt Nam đang nỗ lực đào tạo và phổ biến nội dung của Công ước cho công an nhưng không đề cập đến số lượng các buổi đào tạo, nội dung của nó, và người ta cũng không rõ công an hoặc nhân viên các trại giam có được học các khóa này.”
“Nhìn chung, đoàn Việt Nam nói họ sẵn lòng thực hiện Công ước về chống tra tấn và công nhận rằng còn phải làm nhiều hơn nữa cho việc này. Nhưng nếu nghiêm túc về việc thực thi Công ước, liệu họ có cho phép báo cáo viên đặc biệt về tra tấn đến Việt Nam trong tương lai gần?”
“Tôi tin rằng Việt Nam đang cố gắng tạo ấn tượng rằng họ có những nỗ lực để cải thiện tình hình trong bối cảnh có cáo buộc về sự đàn áp giới bất đồng gia tăng tại nước này.”
“Tuy nhiên, nếu chính phủ Việt Nam mở các khóa đào tạo Công ước về chống tra tấn cho công an và khuyến khích họ, phối hợp với các tổ chức xã hội dân sự, để thay đổi hành vi, thì đó có thể là cơ hội để thực trạng và cáo buộc về tra tấn, tử vong trong đồn giảm bớt.”
“Một điều quan trọng là dừng việc hình sự hóa những người bảo vệ nhân quyền và cản trở công việc của các tổ chức nhân quyền, vì đây là những bên có thể giúp cải thiện thực trạng này.”
Tranh cãi thư ‘kêu cứu’ của một đạo diễn
Thanh niên chết vì chạy quá sức?
Người dân tụ tập ở trụ sở công an Phan Rí Cửa hôm 20/6
‘Thực trạng không thay đổi’
Cùng ngày, ông Nguyễn Đình Thắng, CEO và chủ tịch Ủy ban cứu Người vượt biển (BPSOS), người đang có mặt tại sự kiện ở Geneva, nói với BBC:
“Trong suốt ba tháng trước cuộc kiểm điểm Việt Nam về thực thi Công ước về chống tra tấn, một nhóm khoảng 10 tổ chức xã hội dân sự Việt Nam và quốc tế đã lặng lẽ phối hợp để hoàn thành hai bản báo cáo chung nộp cho Ủy ban Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc.”
“Các câu hỏi của Ủy ban Chống tra tấn đặt ra cho phái đoàn Việt Nam tại sự kiện này phần lớn dựa vào các bản báo cáo và thông tin cập nhật của chúng tôi.”
“Sau cuộc kiểm điểm, Việt Nam sẽ có văn bản trả lời chính thức các câu hỏi của Ủy ban Chống tra tấn. Khoảng một năm sau, Ủy ban này sẽ có bản báo cáo chung cuộc. Một năm ấy là cơ hội để các tổ chức xã hội dân sự ở trong và ngoài Việt Nam đóng góp với bản báo cáo chung cuộc.”
“Chúng tôi sẽ làm việc chặt chẽ với các tổ chức đồng hành từ bấy lâu nay và với các nhóm đấu tranh ở trong nước để tận khai thác cơ hội này.”
Ông Thắng cũng nói thêm: “Số người dân bị chết tại các đồn công an ở Việt Nam có thể tăng hoặc giảm mỗi năm, nhưng thực trạng không có gì thay đổi.”
“Nghĩa là, chính quyền vẫn không có biện pháp hiệu quả để ngăn ngừa tình trạng tra tấn. Nạn nhân và thân nhân của họ vẫn không thể trông cậy vào hệ thống pháp luật để đòi công lý. Thủ phạm vẫn có thể vô tội vạ vì được hệ thống chính quyền bao che.”
“Muốn tránh tình trạng này thì phải có một định chế độc lập với chính quyền để theo dõi các trường hợp tra tấn, kiểm tra việc thực thi Công ước về chống tra tấn, và báo cáo với Nhà nước, với người dân và với quốc tế về các khiếm khuyết trong chính sách hiện hành cũng như đề nghị các biện pháp cải thiện.”
“Hình thành một định chế độc lập như vậy là một trong những đề nghị trong báo cáo của chúng tôi gửi cho Ủy ban Chống tra tấn. Ngày hôm qua, khi mở đầu buổi kiểm điểm, ông Jens Modvig, Chủ tịch của Ủy ban, đã hỏi phái đoàn Việt Nam là chính quyền của họ có sẵn sàng chấp nhận đề nghị ấy không.”
Hai viên tướng CA và tội danh nhận hối lộ để bảo kê.
Trước toà, hai tay trùm cờ bạc online đã khai:
Phan Sào Nam đã tặng trung tướng Phan Văn Vĩnh 27 tỷ đồng, 1 đồng hồ Rolex 7.000 usd và tặng thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.
Nguyễn Văn Dương đã đưa cho hai ông tướng 100 tỷ đồng bỏ túi và đưa cho tướng Phan Văn Vĩnh 10 tỷ đồng để tiếp khách.
Như vậy, mỗi ông tướng đã nhận khoảng 80 tỷ để bảo kê cho hai tay trùm cờ bạc.
Nếu công an chịu điều tra tới cùng và xác định được lời khai trên là đúng sự thực, thì hai ông tướng sẽ bị buộv tội nhận hối lộ.
Theo đúng luật, chỉ cần nhận hối lộ 500 triệu đồng thì phải nhận án tử hình.
Cả hai bị cáo chính là Nam và Dương đã khai một cách rõ ràng từng số tiền chi cho hai ông tướng, rồi số tiền rất lớn và được trao trong một thời gian dài cũng là những dữ liệu quan trọng giúp CA tìm ra sự thật.
Nhưng cơ quan điều tra đã không làm hết trách nhiệm và không truy tố hai ông tướng này tội danh nhận hối lộ số tiền khủng hàng trăm tỷ đồng. Và đương nhiên, cũng không truy tố hai ông trùm cờ bạc Nam và Dương tội danh đưa hối lộ, dù họ đã tự nhận đầy đủ tội danh này.
Không bị truy tố đúng tội nhận hối lộ thì sẽ kết tội nhẹ hơn, hai ông tướng này sẽ chỉ chịu vài năm tù “sướng hơn cha thiên hạ”, rồi sẽ được tự do hưởng sung sướng với số tiền mờ ám kia.
(Rút gọn từ bài viết của Mai Tú Ân).

QUỐC HỘI – NƠI BÀN VỀ LỢI ÍCH NHÓM
Trước đây có đề xuất tội tham nhũng nộp lại 3/4 số tiền thụt két thì được miễn truy tố. Nay lại sáng kiến thêm đề xuất “ở tù tại gia” thì rõ ràng, ý đồ phục vụ cho ai thì không cần phải bàn cãi. Tiền nhiều, xây biệt phủ nguy nga, vườn rộng cây xanh cây kiểng đẹp như thiên đường hạ giới rồi chui vào đó “ở tù”.
Tham nhũng ngàn tỷ nộp lại một phần thì được thoát tội. Nếu rủi bị truy tố rồi được ở tù trong thiên đường hạ giới thì quả là sướng như tiên. Từ những ý nghĩ nảy ra, chúng ta thấy quốc hội là một đám ngồi đó nghĩ ra những thứ quái đản nhất để bảo vệ cho tầng lớp của họ – tầng lớp tư sản đỏ.
Luật An Ninh Mạng bóp miệng dân. Ngoài mục đích bảo vệ chính sách phản dân của đảng thì nó còn bảo vệ tầng lớp quan chức tha hồ làm bậy. Đề xuất phạt 7 năm tù cho những ai “nói xấu lãnh đạo” là một đề xuất tương tự như đề xuất “ở tù tại gia”. Cũng là đề xuất bảo vệ quan chức. Chưa có một đất nước dân chủ nào mà phạt kẻ nói xấu quan chức cả, họ chỉ phạt kẻ vu khống nói sai sự thật mà thôi. Chính từ “nói xấu lãnh đạo” đã nói lên bản chất của các ông bà nghị này rồi. Họ mang danh đại diện cho dân mà không lấy sự thật làm tiêu chuẩn để viết luật mà lấy sự an toàn cho quan chức làm tiêu chuẩn.
Mỗi ngày họp của quốc hội ngốn hết 1 tỷ đồng tiền thuế của dân mà chỉ toàn là bàn làm cách nào bảo vệ sự sai trái của Đảng và quan chức. Hậu quả, đám quan chức cứ ngày càng xem thường nhân dân. Mà trong mắt họ dân chẳng là cái thá gì thì tất nhiên trong họ cũng chẳng có tổ quốc nào cả. Quốc hội ăn tiền dân bàn lợi ích nhóm. Lợi ích của nhóm nào? Của nhóm lợi ích lớn nhất – ĐCS.


Mỹ đòi Trung Quốc rút hỏa tiễn khỏi Trường Sa

WASHINGTON DC (NV) – Lần đầu tiên, người ta thấy Mỹ đòi Trung Quốc rút các hệ thống hỏa tiễn ra khỏi các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa để khu vực hòa bình ổn định lâu dài.
Báo Japan Times cho hay như vậy và nhận xét rằng, đây là lần đầu tiên Hoa Kỳ trực tiếp đề cập vấn đề các giàn hỏa tiễn tối tân được Trung Quốc bố trí trên các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa. Yêu cầu này đưa ra khi các giới chức ngoại giao và quân sự hàng đầu của hai nước gặp nhau hôm 9 Tháng Mười Một 2018 trước khi có thể có cuộc gặp giữa tổng thống Donald Trump và chủ tịch Tập Cận Bình.
Sau cuộc họp, họ đã mở họp báo để thông tin cho báo chí nội dung hai bên gặp nhau. Báo chí quốc tế tường thuật lại cuộc họp báo, riêng về phần Biển Đông, kể lại sự đòi hỏi của Hoa Kỳ một cách tổng quát là đòi Bắc Kinh dừng quân sự hóa Biển Đông. Đại diện Bắc Kinh thì vẫn như cũ, cãi cối là họ có quyền trang bị bất cứ thứ gì cần thiết để phòng vệ tại những nơi thuộc chủ quyền lãnh thổ của họ. Họ còn đòi Mỹ chấm dứt các chuyến bay cũng như cho tàu chiến đến gần các đảo và đảo nhân tạo của họ trên Biển Đông.

Giới chức Mỹ, ngược lại, tuyên bố họ sẽ tiếp tục bay qua hay đi tàu qua bất cứ nơi nào luật lệ quốc tế cho phép. Hoa Kỳ không coi các đảo nhân tạo ở Trường Sa và các đảo ở quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ Trung Quốc. Việt Nam vẫn tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam với các bằng chứng lịch sử không thể tranh cãi.
Sau cuộc họp nói trên, Ngũ Giác Đài ra một bản tuyên bố với lời lẽ mạnh mẽ.
“Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc rút các hệ thống hỏa tiễn khỏi những cứ điểm đang tranh chấp chủ quyền tại quần đảo Trường Sa và tái xác định rằng mọi quốc gia nên tránh giải quyết tranh chấp xuyên qua ép buộc hay đe dọa”. Bản tuyên bố của Ngũ Giác Đài viết.
Trước đây, Bộ Quốc phòng Mỹ tránh bình luận về một bản tin viết căn cứ vào tin tình báo của chính phủ nói rằng Trung Quốc đã bố trí các giàn hỏa tiền phòng không và hỏa tiễn chống tàu mặt nước trên các đảo nhân tạo Đá Chữ Thập, Đá Su-bi và Đá Vành Khăn từ Tháng Tư sang đầu Tháng Năm vừa qua.
Ba đảo vừa kể được gọi là nhóm “ba đảo lớn” vì chúng có cả phi đạo dài 3,000 mét và nhiều nhà chứa máy bay để các phi cơ quân sự lớn nhất của họ lên xuống hay cất giữ ở đó. Ngoài phi đạo và nhà chứa máy bay, trên các đảo này còn hàng chục tòa nhà cao tầng, các dàn radar, các hệ thống truyền tin, viễn thông.
Theo những gì được tiết lộ, Trung Quốc đã mang đến các đảo nhân tạo vừa kể các hệ thống hỏa tiễn chống hạm YJ-12B có tầm bắn từ 400km đến 500km, các hệ thống hỏa tiễn phòng không tầm xa HQ-9B có tầm bắn đến 200km với khả năng tiêu diệt máy bay, máy bay không người lái và các hỏa tiễn địch bắn tới.
Tháng Bảy năm 2016, Tòa án Hòa giải Quốc Tế The Hague (Hòa Lan) ra phán quyết yêu sách chủ quyền “đường Lưỡi Bò” của Trung Quốc chiếm hơn 80% Biển Đông là vô giá trị sau khi Bắc Kinh bị chính phủ Philippines kiện. Dù vậy và dù là một thành viên ký công nhận Công ước Quốc tế về Luật Biển (UNCLOS) Bắc Kinh vẫn ngang ngạnh bác bỏ phán quyết và coi những đảo và bãi đá ngầm họ cướp của Việt Nam là của ông cố ông tổ nhà họ để lại từ ngàn xưa.
Với những tuyên bố người ta nghe thấy hay nhìn thấy những ngày gần đây, căng thẳng Biển Đông không có dấu hiệu giảm bớt. (TN)
Nghị ơi, bố mày nghỉ rồi, liệu có bị chúng nó cho ăn bùn ?
Mà cách hành xử này không riêng gì nhà nông với nhà buôn hay ngược lại, hầu như bất kỳ lĩnh vực nào, người ta cũng sẵn sàng kéo nhau vào nồi để chết!
*********
Từ chuyện cái rổ cua đến chuyện nhà buôn – nhà nông
Một người đi đường, thấy người bán cua bên đường, ông này đặt một rổ cua to tướng chất đầy cua và không đậy nắp, ngồi ung dung uống trà, hút thuốc, mắt lơ đãng. Ông đi đường liếc thấy rổ cua không đậy nắp thì quay xe lại nhắc ông bán cua đậy rổ lại kẻo mất cua. Ông bán cua cười to, cảm ơn rồi nói rằng nếu cua chỉ có một con duy nhất trong rổ thì không đậy sẽ mất ngay, chứ rổ chứa rất nhiều cua sẽ không mất con nào bởi tự chúng sẽ kéo nhau xuống lại đáy rổ, con nào vừa lòm ngòm bò lên miệng rổ thì con khác, thậm chí hàng chục con khác sẽ lôi xuống…
Sở dĩ giữa lúc có hàng trăm chuyện để quan tâm, bài viết lại đề cập đến cái rổ cua và chuyện nhà buôn, nhà nông Việt Nam bởi lẽ, người Việt giết người Việt đã quá lâu và điều này đang thành thói quen; Dường như người Việt chưa bao giờ ngừng kéo nhau xuống hố, điều này chẳng khác nào những con cua tự níu càng với nhau để kéo vào rổ, không cho con nào thoát khỏi rổ, và kết quả là cả rổ cua vào nồi! Hiện tại, khi nhà nông Việt Nam đang quằn quại trên cánh đồng vì thanh long, khoai lang, rau, củ, quả ế ẩm, không có chỗ để bán tháo thì ngoài thị trường, nhà buôn vẫn hét giá trên trời để lấy lãi khủng. Nói cho cùng, đây là kiểu chơi rất ích kỷ và tự giết hại lẫn nhau của người Việt.
Tại sao? Tại qua rất nhiều năm quan sát và điều này cũng không cần quan sát mà nó hiển hiện trước mắt, dường như người ta phải lắc đầu ngao ngán cho mối quan hệ giữa nhà buôn và nhà nông Việt Nam. Trong khi Việt Nam là nước chưa thoát khỏi nông nghiệp và có vẻ như vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi nông nghiệp, nền kinh tế nông nghiệp là nền tảng kinh tế dựa trên thổ nhưỡng, khí hậu, địa hình của quốc gia hình chữ S, nhiệt đới gió mùa này. Và muốn giàu, muốn giữ hệ sinh thái tốt, không còn cách gì hơn là phải phát triển nông nghiệp sạch, nông sản cao cấp. Mà muốn vậy, phải có đầu ra cho nông nghiệp. Chưa cần bàn đến các chính sách vĩ mô cho nông nghiệp, ở đây, mối tương tác giữa nhà nông và nhà buôn có tính sống còn.
Không ai khác nhà buôn khi nói tới đầu ra cho nông sản nhà nông và cũng không ai khác nhà nông khi nói đầu vào cho nông sản nhà buôn. Thế nhưng dường như tại Việt Nam, nông nghiệp không phải là nền kinh tế hay thế mạnh, nền tảng kinh tế của gia đình, xã hội mà là sự bất đắc dĩ. Nghĩa là “chuột chạy cùng sào bâu vào đám ruộng,” nghĩa là không còn làm được việc gì nữa thì người ta chuyển sang làm nông để sống qua ngày.
Và trong cái sự “sống qua ngày” ấy, có cả thử vận và mưu cầu kinh tế mỗi khi có đầu ra cho nông sản. Chẳng hạn như thanh long có giá, cau non có giá, khoai lang có giá thì người nông dân chăm chuốt, nhân rộng vườn cau, vườn khoai, vườn thanh long với hy vọng cuối vụ khấm khá hơn. Nhưng cái sự “chăm chuốt” của nhà nông cũng ẩn chứa mối nguy không nhỏ, dùng thuốc hóa học kích thích tăng trưởng lá, củ, quả là sở trường của nhà nông Việt Nam, sản xuất dòng thuốc này thì phải nói tới người Trung Quốc.
Thế rồi, đùng một cái, nhà buôn bên ngoài (tức Trung Quốc) không tới mua hàng, doanh nghiệp Việt Nam cũng không tới mua hàng, bỏ lơ nhà nông. Nhà nông chết đứng bên cạnh đồng hy vọng. Và người ta cũng thường hay nói với nhau, na ná kiểu Bùi Giáng thi sĩ là “anh những tưởng đầu đường thương xó chợ/ Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau,” điều này ám chỉ mối tương đồng cảnh ngộ, trong cõi đau đớn người ta dễ thương nhau, chia sẻ nhau và hiểu thấu nhau hơn. Nhưng nghe ra cái đạo lý này chỉ có trên lý thuyết, trên bàn rượu hoặc trong các cuộc ngâm ngợi trà dư… Trong thực tế, sự tàn nhẫn của người Việt dành cho nhau khốc liệt đến độ khó tin!
Lấy một ví dụ nhỏ về mối tương tác giữa nhà nông với nhà buôn. Trong hai tháng vừa qua, tỏi Lý Sơn rớt giá thê thảm, thanh long mang ra đường để đổ, khoai lang chất núi trên đồng, nhà nông chỉ mong có chỗ để bán tháo cho dù bán mỗi ký lô lấy hai ngàn đồng, ba ngàn đồng cũng đỡ được đôi chút. Trong khi đó, thị trường tiêu thụ khoai lang, thanh long, tỏi tại Việt Nam là thị trường khá mạnh. Nhưng cái thị trường này bị chính nhà buôn bóp chặt, khóa mất sức mua của người dân.
Cụ thể, mặc dù giá khoai rớt xuống còn 500 đồng mõi ký, thanh long bán tháo cũng 500 đồng mỗi ký, tỏi Lý Sơn thì còn 50,000 đồng mỗi ký. Nhưng thị trường lại rất quái lạ, khoai lang vẫn dao động từ 15 ngàn đồng đến 30 ngàn đồng, tùy vào loại, thanh long cũng vậy, về chuyện tỏi, tỏi Trung Quốc tràn ngập thị trường với giá tương đương tỏi Lý Sơn!
Rõ ràng, ở đây, thay vì hạ giá các mặt hàng nông sản để kích thích sức mua, giả sử như người ta mua 15 ngàn đồng khoai lang, trước đây được 1 ký lô, giờ được ba ký lô, không chừng người ta sẽ mua thêm 3 ký nữa để mang về thái nhỏ, phơi khô cho mùa mưa. Ở đây, với giá 5 ngàn đồng thì nhà buôn đã lãi được chừng 3 ngàn đồng mỗi ký, nông dân vẫn có thể bán được 2 ngàn đồng mỗi ký chứ không đến nỗi ọp ẹp 500 đồng rồi mang chất thành núi trên đồng. Nhà buôn đã không nghĩ đến nỗi khổ của nhà nông và chỉ nghĩ đến mức lãi. Và khi mọi sự đều qui ra tiền, nó sẽ có thế giới ngầm của nó. Mặc dù nông dân rên xiết nhưng nhà buôn lại mặc định với nhau về mức giá trên thị trường, cho dù nhà nước có can thiệp chăng nữa thì bất quá nhà buôn tạm nghĩ vài ngày không bán mặt hàng nhà nước qui định giá. Như vậy, vô hình trung nhà buôn vì ham lãi mà hại đồng loại, đồng thời cũng hại chính mình.
Bởi một khi nông sản không ổn định, tâm lý nhà nông không ổn định và nguồn cung không ổn định, nhà buôn Việt buộc phải tìm một đầu vào khác, ở đây, hàng nông sản Trung Quốc sẽ là cái chạm đầu tiên của nhà buôn Việt. Và cái giá phải trả khi buôn hàng Trung Quốc không hề nhỏ chút nào, nó không những nguy cơ cho mỗi nhóm ngành nghề mà nó là nguy cơ dân tộc, nguy cơ đến sức khỏe dân tộc & sinh mệnh quốc gia. Hệ lụy của nó thì khỏi phải nói thêm.
Như vậy, suy cho cùng thì cách hành xử của người Việt bấy lâu nay chẳng khác nào những con cua trong cái rổ. Mà cách hành xử này không riêng gì nhà nông với nhà buôn hay ngược lại, hầu như bất kỳ lĩnh vực nào, người ta cũng sẵn sàng kéo nhau vào nồi để chết!



