Nhiều lần lên tiếng về Sơn Trà, Chủ tịch Hiệp hội du lịch Đà Nẵng bị khai trừ đảng
Ông Huỳnh Tấn Vinh, Chủ tịch Hiệp hội du lịch Đà Nẵng, người nhiều lần lên tiếng kiến nghị giữ nguyên hiện trạng bán đảo Sơn Trà bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản.
Thông tin này được báo giới trong nước loan đi chiều 21/11 dẫn thông tin từ Quận ủy Hải Châu (TP.Đà Nẵng) xác nhận, đã chỉ đạo Ban Tổ chức Quận ủy phối hợp với các cơ quan chức tiến hành làm quy trình để xóa tên đảng viên đối với ông Huỳnh Tấn Vinh.
Theo báo Công an TPHCM, hồ sơ đảng viên của ông Vinh được chuyển từ Đảng ủy khối doanh nghiệp TP.Đà Nẵng về Quận ủy Hải Châu từ năm 2014. Từ đó đến nay, ông Vinh không trình nộp hồ sơ và tự ý bỏ sinh hoạt Đảng.
Trên tài khoản Facebook Song Bien Tan Vinh được cho là của ông Huỳnh Tấn Vinh đăng tải dòng trạng thái cho hay ông đã ra khỏi đảng từ 4 năm trước.
“Thật ra mình không muốn mọi chuyện quá ồn ào gây khó xử cho tổ chức nên đã lặng lẽ ra khỏi đảng từ năm 2014.
Vì sao ư? Vì những điều đang diễn ra không còn phù hợp với lý tưởng ban đầu mà mình đã tin đã theo, đã chiến đấu, bị thương như một nguời lính và gia nhập đảng ở chiến trường K. từ 1980.
Nếu đảng Cộng sản dũng cảm thay đổi theo hướng tốt hơn: vì Nhân dân, vì đất nước Việt Nam ngày càng thịnh vượng. Biết đâu, ngày đó mình sẽ xem lại,” theo FB Song Bien Tan Vinh.
Theo tài khoản FB này thì nếu sự việc khai trừ đảng ông vì lên tiếng cho bán đảo Sơn Trà là “dở”.
Hồi đầu năm 2017, dư luận trong và ngoài nước xôn xao trước thông tin và hình ảnh 40 móng biệt thự được xây dựng không phép tại Sơn Trà của Công ty Cổ phần Biển Tiên Sa.
Sự việc này làm tổn hại nghiêm trọng đến bán đảo Sơn Trà vốn tồn tại các loài voọc quý hiếm.
Quá trình điều tra một vụ án cố ý gây thương tích, Công an quận Hoàn Kiếm, Hà Nội đã bóc gỡ đường dây ‘chạy’ bệnh án tâm thần có sự liên quan trực tiếp của một lãnh đạo khoa và một nhân viên BV Tâm thần Trung ương I.
– Thay vì vận chuyển từ chủ nguồn thải tới nơi xử lý theo quy định, hàng ngàn tấn chất thải, rác thải từ Nhà máy giấy Lee & Man (Hậu Giang) đã bị đem đi san lấp mặt bằng.
TTO – Thay vì vận chuyển từ chủ nguồn thải tới nơi xử lý theo quy định, hàng ngàn tấn chất thải, rác thải từ Nhà máy giấy Lee & Man (Hậu Giang) đã bị đem đi san lấp mặt bằng.
Phát biểu tại Hồng Kông ngày 19/11/2018, một quan chức ngoại giao Mỹ một lần nữa đã nhắc lại rằng Washington sẽ không nhượng bộ Bắc Kinh trong các vấn đề Biển Đông và Đài Loan, cho dù…
RFI: Đài Loan, Biển Đông : Mỹ tuyên bố không nhượng bộ TQ
Phát biểu tại Hồng Kông ngày 19/11/2018, một quan chức ngoại giao Mỹ một lần nữa đã nhắc lại rằng Washington sẽ không nhượng bộ Bắc Kinh trong các vấn đề Biển Đông và Đài Loan, cho dù Mỹ vẫn mong muốn duy trì hợp tác ngoại giao cấp cao với Trung Quốc thông qua các cuộc đối thoại song phương và đa phương.
Theo nhật báo Hồng Kông South China Morning Post, ông Patrick Murphy, phó trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách khu vực Đông Á – Thái Bình Dương của bộ Ngoại Giao Mỹ, từng tháp tùng phó tổng thống Mỹ Mike Pence công du châu Á vào tuần trước, đã quy trách nhiệm cho Trung Quốc là bên đã phức tạp hóa và làm gia tăng mức độ nghiêm trọng của hai vấn đề Biển Đông và Đài Loan đang khuấy động quan hệ Mỹ – Trung hiện nay.
Đối với quan chức Mỹ này, trên cả hai vấn đề Biển Đông và Đài Loan, Hoa Kỳ đã duy trì được nguyên trạng từ nhiều thập niên qua, nhưng hiện nay, « Trung Quốc đang thay đổi hiện trạng ở cả Biển Đông lẫn Đài Loan, và điều đó dẫn tới căng thẳng và hỗn loạn, làm cho tình hình ngày càng rắc rối thêm ».
Về Biển Đông, ông Murphy cho rằng: « Làm sao đối thoại được khi vào cùng một lúc, một quốc gia tiếp tục xây dựng, cải tạo và quân sự hóa… phá vỡ lòng tin ».
Theo South China Morning Post, tuyên bố trên đây nhắc đến việc Trung Quốc bồi đắp 7 đảo nhân tạo trên Biển Đông, và quyết định triển khai quân lính và vũ khí lên các thực thể này.
Các vụ trực diện giữa chiến hạm Trung Quốc và Hoa Kỳ đã tăng lên trong thời gian qua ở Biển Đông, nơi Đài Bắc và Bắc Kinh có tranh chấp với 4 nước Đông Nam Á là Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Mỹ đã nhấn mạnh quyền tự do lưu thông của mình trong vùng biển này, trong khi Trung Quốc cho rằng họ có chủ quyền trong khu vực.
Cựu linh mục gốc Việt được Mỹ bổ nhiệm làm đặc sứ 6 quốc gia Châu Phi
November 13, 2018
Tiến Sĩ J. Peter Phạm. (Hình: africanarguments.org)
WASHINGTON, DC (NV) – Tiến Sĩ J. Peter Phạm, từng là một linh mục Công Giáo, một chuyên gia về Châu Phi, vừa được Ngoại Trưởng Mike Pompeo bổ nhiệm làm đặc sứ phụ trách vùng Great Lakes ở Châu Phi hôm Thứ Sáu, 9 Tháng Mười Một, theo thông cáo báo chí của Bộ Ngoại Giao.
Vùng Great Lakes bao gồm sáu quốc gia Burundi, Congo, Kenya, Rwanda, Tanzania, và Uganda.
Tiến Sĩ J. Peter Phạm sẽ chịu trách nhiệm phối hợp thực thi chính sách của Mỹ trong vấn đề an ninh, chính trị, và kinh tế, tại các quốc gia này, mà trong đó tập trung vào việc phát triển mạnh mẽ các cơ quan chính quyền và xã hội dân sự, cũng như chương trình tự nguyện hồi hương của người tị nạn và những người chạy loạn tại các quốc gia này.
Ông J. Peter Phạm hiện là phó chủ tịch kiêm giám đốc Africa Center trong Atlantic Council.
Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết Tiến Sĩ J. Peter Phạm sẽ đóng góp nhiều cho chính sách ngoại giao của Mỹ qua kinh nghiệm về Châu Phi của ông vì trước đây ông từng là phó chủ tịch của Hiệp Hội Nghiên Cứu Trung Đông và Châu Phi (ASMEA), và chủ bút tạp chí Journal of the Middle East and Africa.
Ngoài ra, ông cũng từng là giáo sư Châu Phi Học tại đại học James Madison University, Harrisonburg, Virginia, nơi ông cũng là giám đốc viện Nelson Institute for International and Public Affairs, và là thành viên Nhóm Cố Vấn Cao Cấp của Mỹ về Châu Phi.
Tiến Sĩ J. Peter Phạm sẽ đảm nhận công việc của cựu Đại Sứ Larry Wohlers trong vùng Great Lakes.
Các đại sứ Mỹ ở những quốc gia này vẫn phụ trách quan hệ song phương, nhưng ông J. Peter Phạm sẽ làm việc chặt chẽ với họ và vị phụ tá ngoại trưởng đặc trách Châu Phi để thực hiện chính sách đem lại hòa bình, thịnh vượng, và ổn định trong khu vực.
Tiến Sĩ J. Peter Phạm là tác giả hơn 300 bài viết và thường xuyên bình luận trên các đài truyền hình và báo chí quốc gia.
Trước khi làm việc trong ngành ngoại giao, ông từng là một linh mục Công Giáo.
Theo Atlantic Council, Tiến Sĩ J. Peter Phạm sinh ra ở Paris, Pháp, trong một gia đình Việt Nam.
Sau khi tốt nghiệp đại học University of Chicago, ông trở thành linh mục, phục vụ tại Giáo Phận Peoria, Illinois, Hoa Kỳ, và từng tham gia thương thuyết hòa bình ở Liberia và Sierra Leon do Vatican chủ trương.
Sau này ông hoàn tục, tham gia Atlantic Council, và từng đảm nhận chức phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách Châu Phi Sự Vụ.
Tiến Sĩ J. Peter Phạm nói được nhiều thứ tiếng, bao gồm tiếng Anh, tiếng Pháp, và tiếng Ý. (Đ.D.)
Tại sao Donald Trump đòi xoá bỏ Chủ Nghĩa Cộng Sản & Chủ Nghĩa Xã Hội tại kỳ họp thứ 73 ở Đại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc? Đơn giản, bởi Trung Cộng chẳng có gì để đàm phán, vì họ có quá nhiều vấn đề tới mức là họ phải tự tan rã. Do đó, việc Mỹ liên tục đẩy mạnh các hoạt động chống Trung Cộng là điều hiển nhiên.
Trung Cộng không chỉ phải đối mặt với khối ung nhọt Tân Cương mà còn Tây Tạng, Mãn Châu, Nội Mông, Hồng Kông, Macao và dĩ nhiên là Đài Loan nữa.
Riêng Tân Cương là khối ung nhọt khổng lồ ở Trung Cộng đang chực vỡ ra. Báo cáo của Ủy ban Chống phân biệt chủng tộc Liên Hiệp Quốc nêu con số Trung Cộng đang giam giữ khoảng một triệu người Duy Ngô Nhĩ và những cộng đồng Hồi giáo tại đây. Một con số lớn kinh hoàng khiến cho chính quyền Trung Cộng trở thành một chính quyền tàn ác hơn bất cứ chính quyền độc tài nào trên thế giới từ trước đến nay.
Hiện tại, Tập rất khiếp hãi khi nghĩ đến viễn cảnh kinh tế sụp đổ; Đài Loan tuyên bố độc lập; khối ung nhọt các vùng: Tân Cương, Tây Tạng, Mãn Châu, Nội Mông… bị Trump bóc tách; đối đầu quân sự với Mỹ & đồng minh ở Biển Đông, eo biển Đài Loan & Hoa Đông.
Xem ra, tư tưởng đại Hán của Tập kỳ này không còn đất để dung thân rồi./.
Mạc Lâm: Trong phiên xử Tướng Phan Văn Vĩnh, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát và Tướng Nguyễn Thanh Hóa, cựu Cục trưởng Cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao cùng 90 đồng phạm trong vụ án đánh bạc với quy mô lớn trên Internet, tòa án tỉnh Phú Thọ đã sai phạm một cách cố ý khi miễn trách nhiệm hình sự cho Nguyễn Văn Dương và Lưu Thị Hồng về hành vi đưa hối lộ, sự miễn trừ này được tòa gọi là chính sách khoan hồng của Pháp luật.
Theo cáo trạng của VKSND tỉnh Phú Thọ, Nguyễn Văn Dương khai do được Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa tạo điều kiện cho việc tổ chức đánh bạc trên mạng Internet nên khi có được nguồn tiền từ việc vận hành tổ chức đánh bạc, Dương đã đưa cho Phan Văn Vĩnh 27 tỷ đồng, 01 đồng hồ Rolex trị giá 7000 USD, 1.750.000 USD. Dương cũng đưa cho Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50) 700 triệu đồng, 01 bộ phần mềm diệt virus trị giá 30.000 USD và cho bản thân Nguyễn Thanh Hóa, cựu Cục trưởng C50, 22 tỷ đồng.
Tại cơ quan điều tra, Phan Văn Vĩnh thừa nhận những hành vi vi phạm pháp luật của ông ta khi chỉ đạo, tạo điều kiện thuận lợi cho Nguyễn Văn Dương và đồng phạm thực hiện hành vi tổ chức đánh bạc.
Bị cáo Lưu Thị Hồng có hành vi đưa hối lộ ít hơn nhiều so với Nguyễn Văn Dương. Bà Hồng tặng 600 triệu đồng tiền tiêu Tết cho C50, người nhận là ông Võ Tuấn Dũng – nguyên Trưởng phòng nghiên cứu, xây dựng các thủ tục thành lập Cty bình phong. Lưu Thị Hồng đã chủ động khai báo việc này tại Cơ quan điều tra.
Tuy nhiên Hội đồng xét xử cùng đồng ý không truy cứu hình sự hành vi đưa hối lộ của Nguyễn Văn Dương và Lưu Thị Hồng tòa cũng không cho biết dựa vào quy định nào của Bộ luật Hình sự để miễn trách nhiệm hình sự cho Nguyễn Văn Dương, chỉ nói chung chung là chính sách khoan hồng.
Theo quy định tại Điều 29 Bộ Luật hình sự, căn cứ để miễn trách nhiệm hình sự như sau:
1. Người phạm tội được miễn trách nhiệm hình sự khi có một trong những căn cứ sau đây:
a) Khi tiến hành điều tra, truy tố hoặc xét xử, do có sự thay đổi chính sách, pháp luật làm cho hành vi phạm tội không còn nguy hiểm cho xã hội nữa;
b) Khi có quyết định đại xá.
2. Người phạm tội có thể được miễn trách nhiệm hình sự khi có một trong các căn cứ sau đây:
a) Khi tiến hành điều tra, truy tố, xét xử do chuyển biến của tình hình mà người phạm tội không còn nguy hiểm cho xã hội nữa;
b) Khi tiến hành điều tra, truy tố, xét xử, người phạm tội mắc bệnh hiểm nghèo dẫn đến không còn khả năng gây nguy hiểm cho xã hội nữa;
c) Trước khi hành vi phạm tội bị phát giác, người phạm tội tự thú, khai rõ sự việc, góp phần có hiệu quả vào việc phát hiện và điều tra tội phạm, cố gắng hạn chế đến mức thấp nhất hậu quả của tội phạm và lập công lớn hoặc có cống hiến đặc biệt, được Nhà nước và xã hội thừa nhận.
Nguyễn Văn Dương và Lưu Thị Hồng không có bất cứ điều kiện phù hợp nào trong tất cả các khoản trên để miễn trách nhiệm hình sự cho hành vi của hai người. Số tiền mà Nguyễn Văn Dương chia cho Tướng Vĩnh và Tướng Hóa rõ ràng là hành vi cực kỳ nguy hiểm, nó nuôi dưỡng đường dây đánh bạc trên quy mô lớn và hành vi này đã chứng tỏ tổ chức đường dây là một vòng tròn khép kín, ăn đều chia đủ và tất cả các bên đều có lợi.
Bà Hồng được miễn trừ chẳng qua là ăn theo ông Dương, một con cá lớn hơn, nếu không miễn trừ cho bà thì tòa không biết ăn nói thế nào trước dư luận.
Nguyễn Văn Dương không những đưa hối lộ đúng nghĩa của động từ này mà qua số tiền đưa ra cho thấy mức độ lợi lộc của chính can phạm vượt nhiều lần so với số tiền hối lộ trong thời gian tổ chức đánh bạc. Số tiền này nếu không tính vào hành vi hối lộ thì tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”của Tướng Vĩnh sẽ giảm thiểu tối đa.
Miễn trừ trách nhiệm hình sự cho hành vi đưa hối lộ của Nguyễn Văn Dương cũng lượt bớt đi yếu tố phạm tội của ông Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa trong việc tổ chức đánh bạc với quy mô lớn vì họ không nhận hối lộ để đường dây đánh bạc vận hành. Các tội danh “Sử dụng mạng internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản”, “Tổ chức đánh bạc”, “Đánh bạc”, “Mua bán trái phép hóa đơn”và “Rửa tiền” sẽ đổ lên đầu Nguyễn Văn Dương và 90 bị cáo khác vì Dương đã khai trước cơ quan điều tra rằng “do được Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa tạo điều kiện cho việc tổ chức đánh bạc trực tuyến trên mạng Internet” nên trả ơn bằng số tiền nói trên.
Vậy thì hai ông tướng này chỉ vướng vào tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” khi bao che tổ chức đánh bạc mà không có trách nhiệm trực tiếp trong việc tổ chức đánh bạc với quy mô cực lớn trên Internet. Những tội danh này khi đã được rút ra khỏi hồ sơ của hai can phạm thì hình phạt giảm xuống rất nhiều nếu không muốn nói là nếu phù phép thêm tòa có khả năng kêu án mỗi người 2 năm tù giam là cùng.
Ông Nguyễn Văn Dương là ai mà được hưởng chính sách khoan hồng “đột xuất” như vậy?
Xin thưa ông là thái tử đảng, là phò mã của một yên hùng trong Đảng, ông là con rể của nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị. Tòa dựa trên cái tên này để khoan hồng phải chăng có áp lực nào đó từ Phạm Quang Nghị?
Dù có dựa vào hay không thì tòa án tỉnh Phú Thọ đã ký lệnh tống giam công lý bằng cách áp dụng sai lệch có chủ đích việc miễn trừ trách nhiệm hình sự cho Nguyễn Văn Dương.
Tòa án nước CHXHCN Việt Nam một lần nữa cho thấy sự tùy tiện đã vượt quá giới hạn. Tâm lý đã là thẩm phán thì quyết định khoan hồng không thể bị lên án vì đó là chính sách nhân đạo của Đảng, chứ không phải của pháp luật, bởi trong mắt của bất cứ thẩm phán nào chữ “Đảng” luôn luôn xuất hiện trước rất lâu hai chữ “Pháp luật” mà họ đang có bổn phận thi hành.
Mặc Lâm
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặcvn73.com để vượt tường lửa)
Xin thưa ông là thái tử đảng, là phò mã của một yên hùng trong Đảng, ông là con rể của nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị. Tòa dựa trên cái tên này để khoan hồng phải chăng có áp lự…
Nhân vật bất đồng chính kiến Huỳnh Thục Vy sẽ phải ra trước Tòa án nhân dân thị xã Buôn Hồ để bị xét xử về cáo buộc “xúc phạm lá cờ quốc gia” về tội xịt sơn trắng lên lá cờ đỏ sao vàng, rồi đăng ảnh lên Facebook một ngày trước Ngày Quốc khánh 2 tháng 9. Cô Huỳnh Thục Vy giải thích lý do cô làm điều đó trên trang mạng xã hội: “Đất nước đang bị nhấn chìm dưới núi nợ nần! Không có gì để gọi là ăn mừng: nào là Formosa; nạn ô nhiễm; Ung thư; Thuốc giả; Tù nhân Lương tâm; Vi phạm n…
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch (HRW) nói Việt Nam nên hủy bỏ tất cả các cáo buộc chống cô Huỳnh Thục Vy, và cho rằng xịt sơn lên quốc kỳ không phải là một hành động đáng bị bỏ tù.
(PLO)- Đầu giờ chiều nay, Ngân hàng Sài Gòn-Hà Nội (SHB) tăng lãi suất tiền gửi tiết kiệm tiền đồng lên tới 7,8%/năm với loại hình Tiết kiệm bậc thang theo số tiền.
Tôi đọc tuốt luốt nhưng “chịu” Doãn Quốc Sỹ, và vẫn cứ tiếp tục lẽo đẽo theo ông cho đến lúc xế chiều. Theo Nguyễn Mộng Giác: “Khi xây dựng nhân vật, Doãn Quốc Sỹ thường không lưu tâm moi móc những ngóc ngách xấu xa của họ.” Võ Phiến cũng có nhận xét (gần) tương tự: “Các truyện của ông Doãn nhân vật nào cũng tốt, việc gì cũng có khía cạnh hay. Ông bất lực không tạo được người xấu, kể nổi việc xấu. Đọc sách ông thơm tho cả tâm hồn.” (Văn Học Miền Nam Tổng Quan. Westminster, CA: Văn Nghệ, 1999).
“Chỉ mới sang khoảng 1947, anh đã nhận chân rằng thuộc thành phần địa chủ như gia đình anh, gặp nhiều khó khăn lắm trong cuộc sống song hành với những đảng viên đảng Lao Động đương lãnh đạo cuộc kháng chiến. Biết là sống lộ liễu ở quê hưong không nổi, anh đơn độc lẳng lặng dọn đến làng Cốc…và sinh sống bằng nghề buôn thuốc Tây và chích dạo. Gia đình anh đóng thuế nông nghiệp. Khánh tận của chìm của nổi rồi, mẹ già anh vừa mất, chắc chắn u uất mà chết, chỉ còn vợ anh và lũ con thơ.
Mẹ anh được chôn cất xong, công tác bao vây địa chủ tiếp tục tiến hành. Họ bao vây nhà anh bằng trống lớn, trống nhỏ thay phiên nhau gõ liên miên như hổ huê riễu cợt, như chửi rủa thúc giục. Nhưng vợ anh quả không còn một đồng một chữ trong tay để trả thuế nông nghiệp. Ruộng bán không ai mua, nhờ cầy nhờ cấy không ai giúp, vì tránh liên hệ với địa chủ. Họ đánh trống liên miên như vậy suốt ba ngày đêm, tiếng trống bỗng ngưng bặt vào sớm tinh sương hôm đó giữa sự bỡ ngỡ của chị Cò Đùm. Chị bước ra sân, và chị rụng rời tưởng có thể khụyu xuống ngất xỉu.
Ba cây cau cao ngất ngoài sân trước nhà, cây cau chính giữa phất phới một lá cờ đỏ sao vàng to gấp đôi lá cờ vuông cổ truyền vẫn treo phất phới trước sân đình vào những ngày hội ngày xuân xưa cũ. Đó là bản án tử hình căn nhà và năm mẹ con chị mà đao thủ phủ sẽ là một phi công địch nào chợt bay qua đó. (Doãn Quốc Sỹ. Cò Đùm. Westminster, CA: Văn Nghệ, 1997).
“Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập. Bởi vì, sau đêm Việt Minh về là ngay sáng hôm sau, trên đầu cái cọc cắm giữa đường làng, nơi có nhiều người qua lại là có cái đầu của một viên chức, hay của người có con em làm việc trong thành phố, đôi khi là những phú hộ, treo ở đó. Rồi ở ngay phía bên dưới là một cái lá Cờ Đỏ với hàng chữ có khi sai cả chính tả. ‘Việt Minh xử tử Việt gian bán nước’!… Làng tôi ở Thái Bình là một làng tề nổi tiếng. Sau ngày 20-7-54 cả làng đã di cư vào Nam.”
Vào đến miền Nam chưa hẳn đã yên. Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được khai sinh tại Hà Nội vào hôm 20 tháng 12 năm 1960. Từ thời điểm này cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, thêm bao nhiêu mạng sống của người dân miền Nam đã được cái “mặt trận” này “giải phóng” ? Rồi sau đó, theo nhiều nguồn tin khả tín (*) có vài trăm ngàn thuyền nhân đã vùi thây trong lòng biển cả chỉ vì muốn từ bỏ cờ đỏ sao vàng.
Lá cờ đỏ – do thế – còn được gọi là “cờ máu” và bị không ít người lên tiếng phủ nhận, kết án, hay chế riễu:
Lê Diễn Đức: “Theo tôi, cờ đỏ sao vàng không phải là cờ của Tổ quốc Việt Nam (VN), của dân tộc Việt Nam, mặc dù tôi đã từng học tập, lớn lên dưới lá cờ này và nhiều lúc đã tự hào vì cha ông tôi đã chiến đấu dưới nó. Nhưng chính xác mà nói thì đó là cờ hiệu của nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa (CHXHCN) Việt Nam do Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) cầm quyền.”
Song Chi: “Một đảng phái có quá nhiều tội ác với nước với dân như vậy thì không thể được vinh danh và lá cở đỏ sao vàng của đảng cộng sản cũng vậy.
Bùi Bích Hà : “Cùng lắm, chỉ có hơn ba triệu đảng viên người Việt đứng dưới lá cờ ấy, nhìn nhận nó khi tuyên thệ nhận căn cước Cộng Sản của họ.”
Trương Duy Nhất: “Tặng ảnh ông Hồ cho người già. Tặng cờ cho dân … ăn Tết. Không biết tự bao giờ, người ta nghĩ ra được những món quà khốn nạn đến thế.”
Mai Tú Ân: “Nhưng phải nói lá cờ máu này xui thấy mẹ. Mang đi ủng hộ đội tuyển bóng đá, màu cờ đỏ ngập tràn sân vận động thì ta thua liểng xiểng. Vác cờ đỏ sao vàng đi biểu tình thì CA cứ thấy thằng mang cờ đỏ sao vàng là xông vào đánh tơi bời.”
Tôi không tin dị đoan nhưng vẫn phải đồng ý với Mai Tú Ân là “lá cờ máu này xui thấy mẹ.”Đụng tới nó nếu không lôi thôi lớn thì cũng lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm. Ngày 17 tháng 11 năm 2017, ông Nguyễn Đình Túc đốt cờ nên bị công an tỉnh Hà Tĩnh khởi tố về tội “xúc phạm quốc kỳ.” Trước đó không lâu, một công dân VN khác, bà Huỳnh Thục Vy cũng bị cáo buộc tương tự vì đã “xịt sơn lên lá cờ đỏ sao vàng.”
Theo theo điều 276 Bộ Luật Hình Sự 1999 của nhà đương cuộc Hà Nội qui định: “Người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, thì bị phạt thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.” Sở dĩ họ không nhắc nhở chi đến đảng kỳ vì tự thâm tâm những kẻ “vẽ” ra cái điều luật này (chắc) đã mặc nhiên xem quốc kỳ với đảng kỳ … là một!
Tuần qua, trên trang FB của bà Huỳnh Thục Vy, đọc được vào ngày 5 tháng 11 năm 2018, có một stt ngắn (nguyên văn) như sau:
“Ba mình ở tù 10 năm từ 1992 đến 2002 dưới điều 88 Bộ luật HS. Dù tuổi thơ đói khổ vì không cha không mẹ bên cạnh, việc ở tù dưới điều 88 là cái gì đó đáng tự hào đối với mình. Giờ mình bị truy tố dưới điều 276 vớ vẩn, sẽ ra tòa dưới một tòa án cấp huyện, cảm thấy thật vớ vẩn và không cam lòng. Hức hức.”
Jacqueline Desbarats and Karl Jackson (“Vietnam 1975-1982: The Cruel Peace”, in The Washington Quarterly, Fall 1985) estimated that there had been around 65,000 executions. This number is repeated in the Sept. 1985 Dept. of State Bulletin article on Vietnam.
Orange County Register (29 April 2001): 1 million sent to camps and 165,000 died.
Northwest Asian Weekly (5 July 1996): 150,000-175,000 camp prisoners unaccounted for.
Estimates for the number of Boat People who died:
Elizabeth Becker (When the War Was Over, 1986) cites the UN High Commissioner on Refugees: 250,000 boat people died at sea; 929,600 reached asylum
The 20 July 1986 San Diego Union-Tribune cites the UN Refugee Commission: 200,000 to 250,000 boat people had died at sea since 1975.
The 3 Aug. 1979 Washington Postcites the Australian immigration minister’s estimate that 200,000 refugees had died at sea since 1975.
Also: “Some estimates have said that around half of those who set out do not survive.”
The 1991 Information Please Almanac cites unspecified “US Officials” that 100,000 boat people died fleeing Vietnam.
Encarta estimates that 0.5M fled, and 10-15% died, for a death toll of 50-75,000.
Nayan Chanda, Brother Enemy (1986): ¼M Chinese refugees in two years, 30,000 to 40,000 of whom died at sea. (These numbers also repeated by Marilyn Young, The Vietnam Wars: 1945-1990 (1991))
Rummel
Vietnamese democide: 1,040,000 (1975-87)
Executions: 100,000
Camp Deaths: 95,000
Forced Labor: 48,000
Democides in Cambodia: 460,000
Democides in Laos: 87,000
Vietnamese Boat People: 500,000 deaths (50% not blamed on the Vietnamese government)