BÀ HẰNG, ÔNG VIỆT…- NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

Những câu chuyện ý nghĩa

Bà Nguyễn Thị Phương Hằng vừa đi tù về, tự khoác cho mình một “sứ mệnh” vì dân. Tôi không biết bà vì dân là vì điều gì khi rõ ràng rằng bà đi tù vì tội xúc phạm nhân phẩm và vu khống người khác.

Lương dân, nên là những người biết đúng sai phải quấy, không nên là những người vì lòng hiếu kỳ mà tung hê một người chỉ vì họ giàu có và nanh nọc.

Tương tự, ông Vương Tấn Việt, kẻ không có mặt trong kỳ thi cấp 3 trở thành tiến sĩ. Ông sắm nhiều vai vĩ cuồng, nhiều sứ mệnh mông lung huyễn hoặc. Trong đó ông đứng đầu một hệ thống nhằng nhịt dẫn dắt “chúng thanh niên”.

Tôi không xem họ là những người mộ đạo, họ chỉ là những người mê lầm, trót tin vào những bài pháp xiêu vẹo của ông Việt.

Dân của bà Hằng, chúng thanh niên của ông Việt, chỉ là một nhóm người có nhu cầu của riêng họ, không ai được phép khoác chung vào một chữ “nhân dân”.

……

Ông Việt mắng sư Minh Tuệ “thằng ba trợn”, bà Phương Hằng đòi “quất”. Cả hai, với ngôn ngữ bặm trợn cục súc của mình, đã phô bày với thiên hạ rằng sự giàu có và đạo mạo không làm nên cái sang. “Sang” là cả một quá trình hội tụ nhiều yếu tố, trong đó nền tảng học vấn và tu tập nắm phần quan trọng.

Cả hai người đều dính nặng “tam độc” tham, sân, si. Vì quá tham hư danh, hai người múa may quay cuồng, làm đủ thứ chuyện nhố nhăng, mạ lị.

Vì tham nên sân, cả hai đem lòng đố kỵ với một nhà sư bình dị, vốn chẳng liên quan gì đến mình.

Sư Minh Tuệ là người tự thấp mà cao, không tranh mà được, không cầu mà đắc. Đó chính là đỉnh cao của trí huệ giải thoát. Còn người như bà Hằng, ông Việt đến trí tuệ còn chưa kịp sắm, thì đường đến trí huệ còn rất gian nan.

Đến cây cỏ côn trùng mà sư Minh Tuệ còn không muốn giẫm lên thì bà Hằng ông Việt không bao giờ có cơ hội đến gần gót chân ông ấy.

Xin đừng nghĩ tôi có ý xúc phạm. Bởi vì chúng sinh bình đẳng, cây cỏ côn trùng sống an vui và thanh cao hơn những người dính vào tam độc. Địa ngục không ở đâu xa cả, địa ngục là ngọn lửa tham hận luôn cháy trong lòng.

……

Sư Minh Tuệ sẽ luôn chúc phúc cho mọi người, cho dù có ghét ông đi nữa. Cũng giống như đức Phật luôn mềm mỏng với kẻ phỉ báng mình, vì Phật hiểu rằng họ sẽ phải đối mặt với nhân quả của họ.

Ông Việt, chỉ gieo nhân 3 chữ “thằng ba trợn”, đã nhận lại một quả đắng thân bại danh liệt trốn chui trốn nhủi như chuột nhắt.

Bà Hằng tự huyễn hoặc mình đang ở “đỉnh cao”. Một lời khuyên cho bà là hãy tận hưởng đỉnh cao của mình, tự do trong khuôn khổ. Có hai thứ bà không bao giờ nên đụng vào là tự do và đức tin của người khác.

Nhân quả pháp luật, nhân quả đức tin là hiển hiện và rất chóng vánh. Quay đầu, là bờ!

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

Buổi thăm gặp em trai tôi Trịnh Bá Tư sau 19 ngày tuyệt thực ở Trại 6 Nghệ An…

Ba’o Tieng Dan

17/10/2024

Trịnh Thị Thảo

16-10-2024

BUỔI THĂM GẶP EM TRAI TÔI TRỊNH BÁ TƯ SAU 19 NGÀY TUYỆT THỰC Ở TRẠI 6 NGHỆ AN ĐỂ ĐÒI HỎI CHẤM DỨT CHẾ ĐỘ CHUỒNG CỌP VÀ THẢ TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ.

Hôm nay ngày 16/10/2024 tôi và bố tôi có đến Trại 6 Thanh Chương, Nghệ An để thăm em tôi Trịnh Bá Tư sau 19 ngày tuyệt thực. Lần tuyệt thực này gồm Tư, anh Bùi Văn Thuận và anh Đặng Đình Bách. Lý do tuyệt thực lần này của ba anh em để đòi hỏi Trại 6 thả tù nhân chính trị và chấm dứt ngay chế độ chuồng cọp gây hủy hoại sức khoẻ, tinh thần và nhân phẩm của các tù nhân chính trị.

Khoảng 8h sáng xe của trại đón hai bố con tôi vào nhà thăm gặp để gặp Tư. Giám sát buổi thăm gặp có 5 công an, hai công an nam và một công an nữ giám sát bên Tư, còn bên tôi và bố tôi thì có một công an nữ và một công an nam giám sát. Cuộc nói chuyện phải nói qua điện thoại thi thoảng lại bị ngắt quãng và qua một tấm kính dày và mờ.

Tư nói anh Đặng Đình Bách có đồng hành tuyệt thực với Tư và anh Thuận 10 ngày thì dừng, do sức khỏe của anh Bách không được tốt, sau hai ngày dừng tuyệt thì sức khỏe của anh Bách dần dần phục hồi.

Trong biên bản làm việc với Tư và anh Thuận vào ngày 14/10/2024 trung uý Nguyễn Ngọc Thuận nói việc mở chuồng cọp chúng tôi sẽ xem xét, tuỳ vào thái độ của các anh.

Ngày 28/9/2024 trung uý Thuận nói các anh như thế này là không ôn hoà, trong khi đó ba anh em đều rất ôn hoà.

Ngày 13/10/2024 cán bộ y tế là trung tá Vũ Quang Quyết số hiệu 089941 khám sức khỏe của Tư, cân nặng là 60kg, phổi rì rào phế nang rõ, tuần hoàn T1, T2 đều rõ, huyết áp 125/70, mạch 80 lần/phút, hiện tại cân nặng của Tư sụt từ 68kg xuống còn 59kg.

Về tình hình của anh Thuận thì anh Thuận đau khớp nhiều, anh Thuận cũng sút cân như Tư.

Ngày 13/10/2024 họp tổ A, mọi người tổ A đề xuất có chế độ chăm sóc y tế cho anh Thuận, vì năm sáu ngày anh Thuận đau khớp nặng. Khớp tay, khớp gối của anh Thuận đau cả đêm không ngủ được. Anh em tổ A đề nghị đối thoại lãnh đạo trại đề nghị cải thiện chế độ giam giữ, anh em tổ A rất lo lắng bệnh khớp của anh Thuận biến chứng nguy hiểm. Và dặn vợ anh Thuận gửi thuốc vào cho anh Thuận. Anh em có khuyên anh Thuận dừng tuyệt thực nhưng anh Thuận vẫn tiếp tục tuyệt thực, tinh thần của anh Thuận thì rất mạnh mẽ. Hai ngày nay thì bệnh của anh Thuận có đỡ hơn chút có thể đi lại nhẹ được.

Sức khỏe của Tư có giảm sút, nhưng tương đối ổn định, không đau đầu, không đau cơ, không tức ngực, có chóng mặt và hoa mắt. Tư và anh Thuận sẽ vẫn tiếp tục tuyệt thực.

Ngày 14/10/2024 làm việc với trung tá Nguyễn Văn Du, ông Du nói chủ nhật hàng tuần sẽ mở cửa một vài tiếng để anh em ra sân chung tập thể dục, việc mở cửa chuồng cọp, trung tá Du gọi là cửa số 2, sẽ đề xuất lên trên (sẽ trả lời sau).

Ngày 9/10/2024 trại tổ chức khám buồng, đặc biệt khám kĩ thức ăn của Tư và anh Thuận, khám xong thì anh Thuận và Tư đều không có thức ăn gì, cán bộ hỏi thức ăn đâu, Tư bảo cho hết rồi, cán bộ hỏi cho ai thì Tư bảo cho ai quên mất rồi.

Khi làm việc với trung tá Du thì ông Du nói không có chuồng cọp, đúng là khu hình sự không có chuồng cọp, chỉ khu giam các tù nhân chính trị thì có chuồng cọp. Chứng tỏ các tù nhân chính trị bị phân biệt đối xử.

Tư nói sẽ dừng tuyệt thực khi thấy sức khỏe của anh Thuận có nguy cơ không ổn.

Tư kể rằng hôm chú Trần Huỳnh Duy Thức bị cưỡng chế đặc xá thì câu cuối cùng Tư nghe chú Thức nói là “Tư ơi bọn chúng khiêng chú ra rồi”, sau đó Tư cùng các anh em tù chính trị hô to là: “phản đối cưỡng chế đặc xá chú Thức ra khỏi nhà tù”.

Tôi có đọc nội dung bức thư ngỏ của chú Trần Huỳnh Duy Thức gửi ông Tô Lâm cho Tư nghe.

Tư và anh Thuận, anh Bách gửi lời cảm ơn tới chú Trần Huỳnh Duy Thức cùng các cô, chú, bác, anh, chị và bạn bè, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các đại sứ quán đã gửi lời hỏi thăm và động viên tới ba anh em trong lần tuyệt thực ở trại 6 Nghệ An lần này để đòi hỏi các quyền chính đáng.

Một lần nữa thay mặt ba gia đình em Trịnh Bá Tư, anh Bùi Văn Thuận, anh Đặng Đình Bách cảm ơn mọi người rất nhiều.


 

 Việt Nam vô địch về số tu nghiệp sinh ‘biến mất’ tại Nhật Bản

 BBC

Nguồn hình ảnh,Robert Gilhooly/Bloomberg/Getty Images

Chụp lại hình ảnh,Xét về ngành nghề, số lao động nước ngoài bỏ trốn nhiều nhất ở Nhật Bản là trong lĩnh vực xây dựng, tiếp theo là nông nghiệp, chế biến thực phẩm, cơ khí ép kim loại

20 tháng 9 2024

Nhật Bản đã ghi nhận số tu nghiệp sinh “biến mất” tăng kỷ lục trong năm 2023, trong đó Việt Nam chiếm hơn 50%.

Theo số liệu từ chính phủ Nhật Bản, trong hơn 9.700 tu nghiệp sinh lao động nước ngoài “biến mất” khỏi nơi làm việc tính trong năm 2023 thì có 5.481 người Việt Nam, tiếp theo là Myanmar với 1.765 người, Trung Quốc với 816 người và Campuchia là 694 người.

Xét về ngành nghề thì số lao động biến mất nhiều nhất là trong lĩnh vực xây dựng, xếp tiếp theo là nông nghiệp, chế biến thực phẩm, cơ khí ép kim loại.

Theo Tổng cục Quản lý xuất nhập cảnh và lưu trú Nhật Bản, số lao động nước ngoài bỏ khỏi nơi làm việc đã tăng thêm 747 người trong năm 2023 so với năm 2022, tỷ lệ là cứ 50 người thì có một người bỏ trốn.

Vì sao phải bỏ trốn?

Nguồn hình ảnh,Fred Mery/Bloomberg/Getty Images

Chụp lại hình ảnh, Công nhân tại một nhà máy lắp ráp linh kiện điện tử của công ty Hinoden Electric Industries tại Nhật Bản vào ngày 12/7/2024

Theo thông tin từ Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao động–Thương binh và Xã hội Việt Nam), trong bảy tháng đầu năm 2024, Việt Nam có hơn 45.000 lao động tới Nhật Bản làm việc.

Tại thời điểm cuối năm 2023, có khoảng 203.000 tu nghiệp sinh Việt Nam làm việc ở Nhật Bản – đứng đầu về số lượng so với tu nghiệp sinh các nước khác tới Nhật Bản làm việc, theo Nikkei Asia.

Năm 2023, có 1.608 người Việt bị bắt ở Nhật Bản, chiếm khoảng 28% tổng số người nước ngoài bị bắt giữ và là con số cao nhất tính từ năm 2019, báo Asahi Shimbun dẫn thông tin từ Cơ quan Cảnh sát Quốc gia (Nhật Bản) cho biết.

Thực tập sinh Việt Nam tại Nhật Bản: ‘Tôi gửi tiền ăn trộm về cho gia đình’29 tháng 8 năm 2024

Các chuyên gia nhận định với đài NHK rằng các tu nghiệp sinh đã quyết định bỏ trốn vì không có sự lựa chọn nào khác, sau khi gặp các vấn đề tại nơi làm việc.

Theo chương trình hiện tại thì các tu nghiệp sinh không thể chuyển chỗ làm, trừ những trường hợp rất cấp bách.

Tổng cục Quản lý xuất nhập cảnh và lưu trú Nhật Bản cho biết các tu nghiệp sinh có thể chuyển công ty nếu bị bạo hành hoặc xâm hại, hoặc nếu công ty của họ hoặc tổ chức giám sát vi phạm pháp luật nghiêm trọng, theo NHK.

Cơ quan này còn cho biết nếu có tu nghiệp sinh bị chủ lao động ngược đãi thì các tu nghiệp sinh đồng hương cũng được phép chuyển nơi làm việc.

Hiện tại các tu nghiệp sinh không được phép làm việc kiếm tiền trong thời gian chờ giải quyết thủ tục chuyển sang chỗ làm mới.

Trong thời gian qua, đã xảy ra những vụ bạo hành lao động nhằm vào các tu nghiệp sinh Việt Nam tại Nhật Bản.

Một bài viết trên báo Mainichi vào tháng 10/2023 có nội dung kể về câu chuyện của Nguyen (không phải tên thật), một tu nghiệp sinh Việt Nam phải làm việc trên giàn giáo tại những công trình nhà cao tầng từ lúc hơn 5 giờ sáng đến tối mịt, sau đó còn bị bắt nạt, bị đánh gãy xương sườn… và đã tiến hành kiện công ty của mình.

Hồi tháng 4/2023, BBC News Tiếng Việt đã trao đổi với ba tu nghiệp sinh Việt Nam tại Nhật Bản để hiểu về những góc tối của chương trình này và những trường hợp vươn lên thành công nhờ nghị lực.

Lẩn trốn cảnh sát khi đi trên phố, không được phép ngã bệnh, làm những việc người Nhật “không thèm làm” là tình cảnh của một số lao động bất hợp pháp Việt Nam tại Nhật Bản khi họ kể lại với BBC.

Các chuyên gia cho rằng gánh nặng nợ nần từ những khoản vay để trả phí môi giới khiến nhiều tu nghiệp sinh Việt Nam tại Nhật Bản phạm tội, chẳng hạn ăn cắp.

Chương trình tu nghiệp sinh mới sẽ có gì?

Nguồn hình ảnh,PHILIP FONG/AFP/Getty Images

Chụp lại hình ảnh,Nhật Bản cần lao động nước ngoài trước thách thức già hóa dân số

Những yêu cầu đối với các tu nghiệp sinh muốn thay đổi chỗ làm dự kiến sẽ được nới lỏng vào năm 2027 khi Nhật Bản có một chương trình mới.

Theo đó, Tổng cục Quản lý xuất nhập cảnh và lưu trú Nhật Bản dự kiến sẽ cho phép các tu nghiệp sinh có thể làm việc lên đến 28 giờ mỗi tuần trong quá trình chờ chuyển sang chỗ làm mới.

Về thủ tục giấy tờ cũng sẽ bao gồm các ngôn ngữ mẹ đẻ để cho các tu nghiệp sinh có thể nắm chắc thông tin.

Trước đó, chính phủ Nhật Bản, hồi tháng 2, đã chính thức quyết định loại bỏ chương trình tu nghiệp sinh nước ngoài hiện tại, được xem là một bước chuyển biến đáng kể của Nhật Bản trong vấn đề thu hút lao động nước ngoài.

Thay vào đó sẽ có một hệ thống mới cho phép lao động nước ngoài có thể lưu trú dài hạn.

Hệ thống này có mục tiêu mang những lao động nước ngoài có trình độ và kỹ năng nhất định đến Nhật Bản trong vòng ba năm.

Hệ thống mới này cũng cho phép người lao động chuyển sang nơi làm khác trong cùng lĩnh vực, sau một thời gian nhất định. Đây là điểm khác biệt so với trọng tâm của chương trình cũ, vốn tập trung vào việc chuyển giao kỹ năng công nghệ cho quốc gia đang phát triển.

Với chương trình mới, trọng tâm là đảm bảo và phát triển lực lượng lao động thiết yếu ở nước ngoài, giúp giải quyết tình trạng thiếu hụt lao động tại Nhật Bản, vốn đang trở nên trầm trọng thêm do tình trạng dân số già.


 

Trại họp mặt “Nối Vòng Tay Tỵ Nạn”, thành phố Denton, Texas

 
Dân Tỵ Nạn bằng thuyền thật là hăng hái, can đảm và đều có những chấn thương ít hay nhiều từ chuyến hải hành tìm cái sống trong gian nguy, chết chóc.
 
Đã 50 năm vấn đề vẫn còn đó di sản phải truyền thụ cho con cháu, bắt chước người Do Thái không bao giờ bị mất văn hóa và truyền thống dù có nhiều khi bị mất nước.
Tất cả mọi người dự trại “Nối Vòng Tay Tỵ Nạn” đều nhìn ra nhu cầu phải giữ gìn di sản tỵ nạn nếu không thì con cái sẽ suy thoái giống như người bản xứ, sa đà vào trụy lạc và hưởng thụ vật chất rồi mất đi tinh thần tranh đấu, sống còn của di dân vốn là sức mạnh cốt lõi của Hoa Kỳ.
Tinh Thần bền bĩ này được minh họa bằng các câu chuyện của Doanh Nhân thành đạt nhất Hoa Kỳ, Giáo Sư ĐH Yale, và các đại học Y Khoa, ĐH Kỹ Thuật, … Trại có sự hiện diện của các ân nhân của thuyền nhân: 3 mục sư người Mỹ đã sát cánh với Việt Tộc trong suốt 50 năm qua.
Trại thật tuyệt vời, không ai muốn nhổ trại về nhà … thôi thì hẹn đến sang năm ở Washington DC hay là một tiểu bang nào đó !!!
Cuộc Vui còn dang dở!

Tỷ phú Charles Francis “Chuck” Feeney (1931 – 2023)

GIÀU CÓ KHÔNG LỘ DIỆN, NHIỀU TIỀN KHÔNG TIÊU XÀI SANG, LÀM TỪ THIỆN KHÔNG CẦN GHI DANH – NHƯNG NHỮNG VIỆC LÀM CỦA ÔNG ĐƯỢC CẢ THẾ GIỚI BIẾT ĐẾN.

Tỷ phú Charles F. Feeney (1931) là một người Mỹ gốc Ireland. Ông chính thức rỗng túi, đi ở thuê vào tuổi ngoài 80, nhưng đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống”.

Mặc dù kiếm được rất nhiều tiền từ rất sớm, nhưng Chuck Feeney có cuộc sống riêng tư rất bình lặng và đơn giản, không xa hoa, không bao giờ thắt cà-vạt Hermes hay mang giày Gucci. Ông đi ở thuê vào tuổi ngoài 80.

Suốt hơn 30 năm qua ông đã hiến tặng toàn bộ tài sản 8 tỷ USD để làm từ thiện, tập trung và giáo dục, khoa học, chăm sóc y tế,… trong đó có khoản hỗ trợ hàng trăm triệu USD cho Việt Nam.

Tỷ phú Charles Francis “Chuck” Feeney vừa qua đời ở tuổi 92.(23 tháng 4 năm 1931 – 9 tháng 10 năm 2023)[

“Tôi không thể nghĩ ra cách sử dụng tài sản nào xứng đáng và phù hợp hơn là cho đi khi một người còn sống, để cống hiến hết mình cho những nỗ lực có ý nghĩa nhằm cải thiện tình trạng con người”…

SƯU TẦM

PHẠM VĂN HẠNG

#8saigon


 

‘Thành phố Hồ Chứa Mưa’ thất thủ! – Trần Thế Kỷ/SGN

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

Trần Thế Kỷ/SGN

1.

Một cơn mưa lớn ập xuống, phố phường chìm trong biển nước. Một kênh youtube đăng video với tựa: “Sài Gòn thất thủ, mưa lớn kinh hoàng, đường biến thành sông.”

Thật ra chuyện Sài Gòn lụt lội đâu có gì mới. Mùa mưa nào chả thế. Đã gọi là “Thành phố Hồ Chứa Mưa” thì còn than nỗi gì. Nhiều người khen rằng nhờ qui hoạch mở đường, khai thông cống rãnh, chỉnh trang đô thị nên thành phố ta trở thành hồ nước đẹp mênh mang.

“Thành phố Hồ Chứa Mưa” nắng đi xe, mưa đi xuồng. Việt Nam mãi đỉnh. Có người hát: “Bao năm giải phóng như thế này, phải không em,” rồi chê chủ kênh youtube đặt tựa chưa đúng. Phải sửa lại là: “TPHCM thất thủ…” mới đúng. Bởi Sài Gòn ngày xưa làm gì có chuyện ngập thê thảm như bây giờ.

Mà đâu chỉ TPHCM mưa là ngập. Nhiều tỉnh thành trong cả nước cũng hễ mưa là ngập. Có nơi ngập từ ngoài đường, ngập vào trong nhà. Vợ chồng hè nhau tát nước nên tình nghĩa mặn nồng. Vậy đợi gì mà không hát: “Mùa mưa này về trên quê ta, khắp đất trời nước ngập bao la…”

Người dân đẩy xe chết máy trên đường Đỗ Xuân Hợp (TP Thủ Đức) sau cơn mưa lớn. (Hình: Tuổi Trẻ)

2.

Cụ Vương Hồng Sển vốn là một nhà sưu tầm đồ cổ có tiếng.

Giá trị bộ sưu tập đồ cổ của cụ Vương được giới sưu tầm đánh giá vài triệu đôla. Thuở cụ còn sống, nhiều người hỏi mua cổ vật của cụ nhưng cụ không bán.

Cụ Vương có một người con trai nhưng tính nết hư hỏng nên trước khi mất, cụ Vương quyết định hiến tặng bộ sưu tập của mình cho nhà nước. Lúc đó không ít người khen việc cụ Vương hiến cho nhà nước bộ sưu tập quí giá là một quyết định khôn ngoan. Song thực tế lại rất phủ phàng. Mới đây, một cán bộ ngành văn hóa cho hay nhiều món trong bộ sưu tập của cụ Vương đã không cánh mà bay. Không nói ra thì ai cũng biết tại sao mà bay, dẫu không có cánh.

Nghĩ mà buồn, cụ Vương cả đời tốn bao công sức mới có được những cổ vật đầy giá trị. Vậy mà…

Rõ là ký ca ký cóp cho cọp nó xơi!

Cụ Vương Hồng Sển. (Hình: Wikipedia.org)

3.

Sợ chết đứng là vì cây không ngay!

Về việc bỏ qui định người dân được giám sát qua ghi âm, ghi hình, Cục CSGT (Bộ Công An VN) cho rằng là để tránh kẻ xấu lợi dụng quyền giám sát để quay phim, ghi hình đưa lên mạng xã hội, và để không gây ảnh hưởng quá trình thực hiện nhiệm vụ.

Rất nhiều ý kiến của người dân phản đối việc này. Vì nếu đúng như lời giải thích của Cục CSGT, thì Bộ CA chỉ cần cấm đăng lên các mạng xã hội, chứ sao lại cấm quay phim, chụp hình. Quang minh, chính đại thì việc gì mà phải cấm?

Vả lại, ai sử dụng sai hình ảnh thì cứ xử lý người đó. Pháp luật đã có qui định về việc này. Bộ CA không nên đánh đồng với những người sai rồi làm ảnh hưởng tới quyền lợi chính đáng của nhân dân. Công dân được phép làm những điều pháp luật không cấm. CSGT cứ làm đúng luật thì sợ gì bị dân ghi hình. Nếu không cho dân ghi hình thì dân lấy gì làm bằng chứng để tố cáo những việc làm sai qui định của CSGT?

Dân cho rằng nếu CSGT làm đúng luật mà được ghi hình đăng lên mạng thì dân càng khâm phục. Có sao lại sợ? Nhà nước luôn nói “Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”. Cấm dân ghi hình CSGT làm nhiệm vụ thì dân kiểm tra kiểu gì đây? Và thế nào là “không gây ảnh hưởng quá trình thực hiện nhiệm vụ?” Dân quay phim, ghi hình thì ảnh hưởng gì tới CSGT làm nhiệm vụ?

Cây ngay không sợ chết đứng. Sợ chết đứng là vì cây không ngay! 


 

Báo chí cộng sản: kiếp nạn thứ tư của người Việt Nam

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

Trần Anh Quân/SGN

Ở những nước dân chủ, tự do, báo chí được coi là quyền lực thứ tư, sau hệ thống “tam quyền phân lập” (lập pháp, hành pháp và tư pháp), là nơi lên tiếng bảo vệ người yếu thế khi họ bị áp bức, bất công xã hội. Nhưng ở Việt Nam thì khác, theo khoản 2, điều 3, Hiến pháp do CSVN viết thì “quyền lực nhà nước là thống nhất.”

Tức là Việt Nam không có tam quyền phân lập, mà mọi thứ đều nằm trong tay đảng cộng sản, báo chí cũng không nằm ngoài vòng kiểm soát đó được.

Tuy không phải là quyền lực thứ tư bảo vệ người dân. Nhưng báo chí cộng sản lại trở thành “kiếp nạn thứ tư” của người dân và các doanh nghiệp tư nhân. Chỉ đứng sau thuế vụ; công an quan chức; quản lý thị trường – y tế – môi trường. Lương tháng thì ít, lương tâm thì không có, các phóng viên, nhà báo dùng mọi chiêu trò để moi tiền từ các công ty, doanh nghiệp.

Điển hình mới nhất là vụ cả toà soạn báo bị bắt vì thủ đoạn tống tiền doanh nghiệp với danh nghĩa xin tiền từ thiện. Vụ việc xảy ra tại toà soạn tạp chí Môi trường và Đô thị Việt Nam. Tổng biên tập Đồng Xuân Thụ cùng phó tổng biên tập, trưởng ban kinh tế môi trường, kế toán và 4 phóng viên của tờ báo này bị công an khởi tố, bắt giam với cáo trạng “cưỡng đoạt tài sản” của hàng trăm bị hại, với số tiền lên tới hàng chục tỷ đồng.

Công an cáo buộc ông Thụ đã chỉ đạo lập chương trình gây quỹ “Cây Chổi Vàng” để tôn vinh, ủng hộ, làm công tác từ thiện giúp đỡ công nhân vệ sinh môi trường. Sau đó, giao nhiệm vụ cho các phóng viên, cộng tác viên đi tìm kiếm các dấu hiệu sai phạm của các tổ chức, cá nhân, công ty rồi đe dọa đăng thông tin trên báo. Điều này nhằm gây sức ép buộc họ tham gia tài trợ chương trình “Cây Chổi Vàng”. Các mức đóng “quỹ từ thiện” gồm 300 triệu đồng, 200 triệu đồng, 100 triệu đồng, 50 triệu đồng. Nhận được tiền thì nhóm này sẽ chia nhau rồi chỉ đạo kế toán “chế biến” hóa đơn, giấy tờ để hợp thức hóa với việc vận hành quỹ “Cây Chổi Vàng”.

Ngoài việc đi “xin tiền quỹ từ thiện,” có một thủ đoạn tinh vi hơn là tống tiền doanh nghiệp bằng hình thức “ký hợp đồng hợp tác truyền thông.” Đây là chiêu thức được đa số các tờ báo CSVN sử dụng hiện nay, các công ty rất khó cãi lý vì có hợp đồng ký kết rõ ràng.

Năm 2021, công an đã vạch mặt một vụ tại Tạp chí Doanh nghiệp & Hội nhập với chiêu trò hợp pháp hoá việc tống tiền doanh nghiệp bằng các hợp đồng truyền thông. Trong vụ án này, bà Nguyễn Ngọc Diệp, nguyên Trưởng ban PR – Chuyên đề của tờ báo đã tìm kiếm các công ty có dấu hiệu không tuân thủ quy định nhà nước để nhắn tin tống tiền. Nếu phía doanh nghiệp không ký hợp đồng truyền thông và chuyển tiền thì họ sẽ viết bài phanh phui. Nếu đồng ý chuyển tiền thì họ sẽ viết bài quảng cáo cho các công ty đó.

Ngoài ra thì các tờ báo cũng dùng chiêu “sáng đăng, trưa cà phê, chiều xoá bài.” Theo đó, tòa soạn sẽ cho phóng viên đi thu thập thông tin, chụp ảnh các công trình có dấu hiệu sai phạm; rồi phân công người viết và đăng bài. Sau đó nhắn tin, gửi bài viết, hoặc hẹn lãnh đạo công ty đi uống cà phê để đe dọa, uy hiếp phải chi tiền để gỡ bài.

Thời gian gần đây hầu như tháng nào cũng có một vài vụ phóng viên, nhà báo bị bắt vì tống tiền doanh nghiệp. Nhưng vấn nạn này không phải bây giờ mới có, mà trước đây kinh tế sáng sủa, doanh nghiệp chấp nhận chung chi cho báo chí, vừa coi như có chỗ dựa về truyền thông, vừa như là hợp đồng quảng cáo. Để tới bây giờ nền kinh tế bếch bác, làm không ra tiền mà còn phải chịu mấy ách xiềng xích từ thuế má tới quan chức cộng sản, thì doanh nghiệp họ buộc phải trở mặt với báo chí để bớt một phần gánh nặng.

Báo chí tống tiền doanh nghiệp không chỉ là gây áp lực cho doanh nghiệp, mà còn làm khó cho nền kinh tế chung. Khi doanh nghiệp phải chi thêm tiền lo lót cho báo chí thì họ phải tăng giá cả các mặc hàng để bù vào phần thất thoát đó. Vậy rồi cuối cùng người dân lại trở thành nạn nhân chính.

Có thể nói báo chí cộng sản còn thua cả báo chí thời Pháp thuộc. Lúc đó tuy người Pháp đô hộ Việt Nam, nhưng họ vẫn để cho báo chí xứ thuộc địa được tự do. Nhà báo đứng về phía người yếu thế để bảo vệ dân lành. Ví như vụ cánh đồng Nọc Nạng hồi năm 1928, nhờ có phóng viên Lê Trung Nghĩa và nhiều tờ báo độc lập như L’Echo Annamite, Đông Pháp Thời Báo, L’Impartial… gây áp lực mà tòa Đại hình Cần Thơ đã xử thắng cho các gia đình nông dân.

Còn bây giờ, phóng viên, báo chí cộng sản thì tiếp tay cho tham quan cường quyền, hãm hại lại chính đồng bào ruột thịt của mình. Như vụ công an bắn chết ông Lê Đình Kình ở Đồng Tâm (Hà Nội), bị báo chí đưa tin sai sự thật nhằm bảo vệ nhà cầm quyền cộng sản cướp đất giết dân.

Hoặc cũng có khi người dân nhờ nhà báo viết bài lên tiếng thì phải cho tiền rồi báo mới tới viết và đăng bài. Có khi người dân báo thông tin sai phạm cho phóng viên, rồi phóng viên lại bắt tay với phía bị tố cáo gây sức ép ngược lại cho người dân. Như vậy báo chí cộng sản không chỉ là kiếp nạn thứ tư của doanh nghiệp; mà còn là kiếp nạn thứ tư của dân lành, sau toà án, công an và những kẻ tạo ra hệ thống pháp luật rừng rú của CSVN.


 

Cách mạng dân chủ ở Việt Nam rất cần thiết

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Khánh

15/10/2024

Cuộc cách mạng dân chủ sẽ là vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam từ 2700* năm tới nay.

Đầu thế kỷ 20, cuộc cách mạng Tháng 10.1917 do Lê Nin lãnh đạo thành công lập ra nhà nước cộng sản đầu tiên Xô Viết ( Liên Xô), từ đó lan tỏa mạnh mẽ sang Châu Á, Phi, Mỹ la tinh, người dân từ đó nổi dậy chống chủ nghĩa thực dân đòi độc lập, Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ gần trăm năm, bao cuộc khởi nghĩa bị Pháp dập tắt như khởi nghĩa Hoàng Hoa Thám, và nhiều cuộc khởi nghĩa trước đó thất bại vì không có dự án và tư tưởng chính trị nên thất bại.

Ông Hồ sau khi sang Pháp làm phụ bếp đã truyền bá tư tưởng chính trị Mác Lê Nin về Việt Nam thành lập đảng cộng sản năm 1930, và lãnh đạo cướp chính quyền của thủ tướng Trần Trọng Kim tháng 8.1945, lập ra nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Đảng cộng sản tuyên truyền đây là cuộc cách mạng vĩ đại của dân tộc phá tan chế độ thực dân phong kiến, xây dựng chủ nghĩa xã hội và tiến lên thiên đường cộng sản không còn “người bóc lột người, khẩu hiệu ” làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu ” đã hoàn toàn thu hút được người dân nghèo khổ Việt Nam thời đó ủng hộ đảng cộng sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo.

Thực tế nhà nước cộng sản xây dựng chế độ độc tài toàn trị còn kém xa chế độ phong kiến thực dân về quyền con người như tự do ngôn luận, tự do báo chí độc lập… nó chuyển từ cai trị ngoại bang sang cai trị do người cùng dân tộc.

Lợi dụng cơ hội Nhật Bản – Pháp bắn nhau và Nhật thua trận trong thế chiến thứ hai, chính quyền cộng sản phát động khởi nghĩa cướp chính quyền về tay đảng cộng sản thành công, bắt buộc chính quyền thủ tướng Trần Trọng Kim thân Nhật Bản phải trao chính quyền cho đảng cộng sản.

Lịch sử gọi ngày (19.8.1945) là cướp chính quyền thành công của đảng cộng sản, xây dựng nhà nước độc tài toàn trị.

Phải khẳng định nếu không có chế độ cộng sản lập ra thì không có nội chiến vô cùng khốc liệt 30 năm (1945 – 1975), Pháp và Mỹ lo sợ chủ nghĩa cộng sản lan sang Đông Nam Á nên can thiệp ủng hộ chế độ Việt Nam cộng hòa.

Đảng cộng sản thành công trong việc vận dụng chủ nghĩa Mác Lê Nin trong hoàn cảnh thực tế, dùng chuyên chính vô sản, bạo lực trên nòng súng đàn áp khốc liệt người dân trong suốt gần 80 năm chiếm đóng và cai trị.

Cuộc cách mạng từ độc tài cộng sản chuyển sang chế độ dân chủ tự do ở các nước Châu Âu năm 1989 và Liên Xô năm 1991 thành công không đổ máu, các nước Ba Lan, Tiệp, Bungari, Đức… Chuyển sang chế độ dân chủ làm chấn động thế giới, hệ thống xã hội chủ nghĩa do Liên Xô sụp đổ hoàn toàn, nhưng vài nước Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cu ba vẫn không thay đổi một cách ôn hòa, chính quyền cộng sản quyết tâm giữ chế độ độc tài bằng mọi giá.

Việt Nam và Trung Quốc không có cuộc cách mạng dân chủ ?

Nguyên nhân do văn hóa khổng giáo ( nho giáo ) vào tiềm thức con người Việt Nam hàng trăm năm, kẻ làm vua quan như số phận, như được trời ban cho xuống trần gian cai trị muôn dân, người dân phải làm nô lệ, ý vua là ý trời, nếu trái ý bị tru di tam tộc, do vậy đạo đức thần dân phải trung với vua quan triều đình.

Nho giáo với nhiều luật lệ phù hợp với chế độ độc tài cộng sản nên gọi là văn hóa khổng giáo cộng được bộ giáo dục giảng dạy trong trường học nhằm tẩy não con người trở thành ro bot, học thuộc lòng, ngu trung, ngoài ra tầng lớp có học chỉ có thói quen nghe lời, không có trình độ và thái độ trước các vấn đề sai trái của chính quyền cai trị từ địa phương tới trung ương.

Cản trở lớn nhất cho dân tộc Việt Nam là văn hóa khổng giáo, do vậy cuộc cách mạng dân chủ chính là cuộc cách mạng văn hóa chuyển sang văn hóa dân chủ một cách nhanh chóng, văn minh.

Nói một cách đơn giản, văn hóa dân chủ là dám nói thật những vấn đề của xã hội, dám phê phán chính quyền làm sai, không cuồng thần tượng chính trị, hiểu quyền con người phổ quát, tức là nhân quyền không phải ban ơn từ chính quyền, đây là quyền phải có.

“Văn hóa khổng giáo kiểm soát và tha hóa một cách tuyệt đối những người có học thức nhất, họ được giáo dục để coi việc phục tùng một cách tuyệt đối và làm dụng cụ vô điều kiện cho kẻ cầm quyền như một vinh dự và đạo lý.

Đạo đức của kẻ sỹ là trung thành với vua, ngay cả hôn quân bạo chúa. Đây là trở ngại lớn nhất của dân chủ. ” – Dự án tư tưởng tổ chức chính trị THDCDN.

Một ví dụ như Tô Lâm hiện nay minh chứng cho nhận định trên, từ một tướng công an gây nhiều tội ác, không đủ tư cách đại diện cho đảng cộng sản, chưa nói đến đại diện cả dân tộc Việt Nam, nhưng tất cả im lặng, chấp nhận ” hôn quân bạo chúa “** Tô Lâm giữ chức Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư.

Các nước Châu Âu không có văn hóa khổng giáo, nên thay đổi về dân chủ tự do dễ dàng hơn rất nhiều Việt Nam, Trung Quốc .Văn hóa Châu Âu chủ yếu văn hóa Thiên Chúa giáo, tôn trọng quyền con người, khi Đức Giáo Hoàng kêu gọi thì tất cả đoàn kết một khối người biểu tình bãi công kéo dài cho đến khi chính quyền phải đối thoại.Thứ hai là do địa chính trị Châu Âu bị chính quyền cộng sản Xô Viết áp đặt vào nhiều nước tạo thành hệ thống xã hội chủ nghĩa, khác với ông Hồ Chí Minh mang chủ nghĩa Mác Lê Nin vào áp dụng ở Việt Nam, Lào, Campuchia.

Cách mạng dân chủ khó khăn nhưng vẫn phải làm, không thay đổi thì Việt Nam sẽ nằm dưới đáy nền văn minh nhân loại, không bắt kịp kỷ nguyên mới của thế giới dân chủ đa nguyên.

Cuộc cách mạng dân chủ sẽ là lớn nhất , vĩ đại nhất từ trước tới nay trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Tấm gương các dân tộc Ba Lan, Séc, Đức … Chuyển mình mạnh mẽ sang dân chủ sẽ thôi thúc mọi người tham gia, đặc biệt tầng lớp có học hàng triệu người với giấc mơ lớn vì một Việt Nam dân chủ đa nguyên, một nước Việt Nam của tất cả mọi người Việt Nam, một không gian liên đới và tương lai chung, hòa giải và hợp dân tộc trên tinh thần tôn trọng và tương kính.

Việt Nam sẽ có cuộc cách mạng dân chủ muộn hơn so với tất cả các dân tộc khác, trong cái rủi có cái may, từ đó rút kinh nghiệm để không mắc sai lầm như trường hợp nước Nga của Putin hiện nay, từ độc tài cộng sản Liên Xô sụp đổ chuyển sang độc tài cá nhân Putin.

Nước Nga bị thế giới dân chủ văn minh cấm vận vì xâm lược Ukraine, vi phạm nhân quyền vì đàn áp tự do ngôn luận trong nước, ám sát thủ tiêu đối lập, tòa án hình sự Quốc tế kết án Putin là tội phạm chiến tranh.

Tháng 10.2024

* 2700 năm: tính từ khi Việt Nam có nhà nước đầu tiên.

** chữ nôm: Hôn nhân bạo chúa tức là Vua chúa ngu muội và tàn ác : bọn hôn quân bạo chúa làm khổ dân.


 

2 vợ chồng ở Thừa Thiên Huế bỏ tiền tỷ xây lăng mộ cho mình trong ‘thành phố ma’

Ba’o Nguoi-Viet

October 15, 2024

THỪA THIÊN HUẾ, Việt Nam (NV) – Xen lẫn trong hàng ngàn lăng mộ ở nghĩa trang An Bằng, xã Vinh An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên Huế, có lăng mộ của hai vợ chồng đang sống, thu hút du khách nhiều nơi đến xem bởi sự nguy nga của nó.

Đó là khu lăng mộ của vợ chồng ông Hồ Thiết, 87 tuổi, đương kim thủ bộ (tương tự già làng) của An Bằng, và bà Văn Thị Thuận, 86 tuổi.

Lăng mộ của vợ chồng ông Hồ Thiết ở “thành phố ma” An Bằng. (Hình: Quang Nhật/Người Lao Động)

Theo báo Người Lao Động hôm 15 Tháng Mười, lăng mộ của vợ chồng ông Thiết nằm ở mặt tiền một con đường trong khu nghĩa trang An Bằng, có quy mô xây dựng tương đối lớn, bề thế hơn so với các lăng mộ khác.

Theo đó, kết cấu lăng mộ gồm bậc cấp trước lăng, bốn cặp trụ biểu (tám cột), tượng Phật, nhà bia và bình phong ở phía sau. Lăng mộ được trang trí đắp nổi hình linh vật rồng, phượng, cây cảnh và gây chú ý hơn cả là những bức tranh làng mạc, cảnh người dân cày cấy, đường sá tấp nập… được tạo bằng sành, sứ, mẻ sèng (mảnh vỡ của chén).

Ông Thiết cho biết từ năm 2021 đã cùng các con lên ý tưởng, phác họa khu mộ rồi thuê thợ xây. Sau ba năm thi công, lăng mộ của vợ chồng ông hoàn thiện với chi phí khoảng 3 tỷ đồng ($120,285).

Vợ chồng ông Thiết có tám người con trai và một người con gái, trong đó người con đầu năm nay đã 65 tuổi. Tất cả họ đang định cư ở Mỹ và thay nhau về thăm cha mẹ.

Vợ chồng ông Hồ Thiết. (Hình: Quang Nhật/Người Lao Động)

Làng An Bằng được nhiều người biết đến với cái tên “thành phố lăng mộ,” “thành phố ma,” “biệt thự lăng mộ” hay “nghĩa địa xa hoa nhất Việt Nam.”

Nơi đây có hơn 3,000 ngôi lăng mộ xa hoa đủ màu sắc và kích thước, mỗi ngôi có chi phí trung bình từ 800 triệu đến vài tỷ đồng.

Theo ông Mạnh, người dân làng An Bằng, cho biết: “Mọi người đua nhau xây dựng, ngôi mộ xây sau sẽ to đẹp hơn những ngôi mộ xây trước. Nguồn tiền là do con cái của những người trong làng đi nước ngoài nên không thể tận tay chăm sóc, báo hiếu cha mẹ. Việc gửi tiền về như là một phần nhỏ giúp họ cảm thấy được an ủi phần nào. Từ đó, họ dùng tiền con họ gửi để xây lăng mộ cho ông bà tổ tiên.” (Tr.N)


 

Ba nhà kinh tế học Mỹ đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2024 vì nghiên cứu liên quan đến độc tài và tham nhũng (RFA)

RFA

2024.10.14

Các thành viên của Ủy ban Giải thưởng Nobel thông báo giải Nobel Kinh tế 2024 cho ba nhà khoa học Mỹ Daron Acemoglu, Simon Johnson và James A Robinson tại Thụy Điển hôm 14/10/2024

 Reuters

Ba nhà kinh tế học người Mỹ vừa đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2024 theo công bố của Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển vào ngày 14/10.

Ba nhà khoa học này là Daron Acemoglu (57 tuổi), Simon Johnson (61 tuổi) và James A. Robinson (64 tuổi). Họ được trao giải Nobel Kinh tế nhờ nghiên cứu về sự khác biệt trong thịnh vượng giữa các quốc gia, đặc biệt là ở những nước tránh được nạn tham nhũng và độc tài.

Nhà khoa học James A. Robinson hiện làm việc tại Đại học Chicago, trong khi hai nhà khoa học kia là Daron Acamoglu và Simon Johnson đang công tác tại Học viện Công nghệ Massachusetts.

Ông Jakob Svensson – Chủ tịch Ủy ban Giải thưởng Nobel Kinh tế phát biểu về các nghiên cứu của các khôi nguyên giải năm nay rằng: “việc giảm những sự khác biệt lớn về thu nhập giữa các quốc gia là một trong các thách thức lớn nhất của thời đại chúng ta. Nhờ các nghiên cứu đột phá của các khoa học gia Daron Acemoglu, Simon Johnson và James Robinson, chúng ta đã có sự hiểu biết sâu hơn về nguyên nhân gốc rễ vì sao các nước thất bại hay thành công.”

Trang mạng xã hội X (Twitter) của Giải Nobel Prize viết rằng, “20% các nước giầu nhất thế giới hiện giàu gấp khoảng 30 lần so với 20% các nước nghèo nhất. Khoảng cách thu nhập giữa các nước giàu nhất và nghèo nhất luôn không thay đổi; mặc dù các nước nghèo nhất đã giàu lên nhưng họ vẫn không thể bắt kịp với các nước thịnh vượng nhất.”

Các nhà khoa học nhận giải năm nay được trao huy chương và nhận 11 triệu kronor (Thụy Điển), tương đương khoảng một triệu đô la.


 

Thanh niên ở Lâm Đồng chém chết cha, đánh mẹ trọng thương

Ba’o Nguoi-Viet

October 14, 2024

LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Do mâu thuẫn gia đình, thanh niên ở huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng, đã dùng dao chém chết cha ruột, đánh mẹ ruột trọng thương.

Hôm 14 Tháng Mười, Công An Huyện Đam Rông, tỉnh Lâm Đồng, đã bắt giữ nghi can Kiều Văn Châu, 27 tuổi, ở huyện Lâm Hà, để điều tra về tội “giết người.”

Nghi can Kiều Văn Châu tại cơ quan điều tra. (Hình: Hoài Thanh/Lao Động)

Báo Lao Động dẫn tin ban đầu cho biết tối hôm qua 13 Tháng Mười, Kiều Văn Châu từ huyện Lâm Hà sang xã Đa Rsal, huyện Đam Rông, thăm cha mẹ là ông Kiều Văn Hải, 58 tuổi, và mẹ là bà Bùi Thị Liền 62 tuổi, đang làm thuê cho một cơ sở sản xuất dâu tằm.

Tại đây, sau khi uống rượu, Kiều Văn Châu và cha xảy ra mâu thuẫn, sau đó anh ta cầm dao chém ông Hải chết tại chỗ.

Chưa dừng lại, nghịch tử này còn dùng chày đánh mẹ ruột trọng thương rồi chạy vào rẫy bỏ trốn. Bà Liền được người dân đưa đi cấp cứu tại bệnh viện.

Nhận tin được báo, Công An Huyện Đam Rông đã truy lùng và bắt được nghi can Châu khi anh ta đang lẩn trốn trong khu rẫy gần nhà.

Thời gian gần đây tại Việt Nam thường xảy ra các vụ con giết cha mẹ do mâu thuẫn nhỏ trong gia đình.

Mới đây, báo Người Lao Động hôm 3 Tháng Mười, cho biết Công An Tỉnh Gia Lai cũng đã bắt giữ nghi can Nguyễn Văn Tiến, 18 tuổi, ở xã Ia Le, huyện Chư Pưh, để điều tra về tội sát hại mẹ ruột của mình là bà Lê Thị Vân, 60 tuổi, rồi giấu xác phi tang trong vườn điều gia đình ở huyện Chư Pưh.

Khai với công an, nghi can Tiến cho biết vào sáng 18 Tháng Chín, cùng mẹ mình làm cỏ tại vườn điều sau nhà. Đến trưa, Tiến hỏi xin tiền để đi chơi game nhưng bà Vân không cho và la mắng.

Công an khám nghiệm hiện trường nơi bà Lê Thị Vân bị chôn lấp sơ sài trong vườn điều đêm 26 Tháng Chín. (Hình: VNExpress)

Bực tức, Tiến đã dùng dao rựa đang cầm trong tay chém nhiều nhát vào vùng mặt, đầu… khiến bà Vân chết tại chỗ.

Sau khi gây án, Tiến đào hố cạn ở vườn điều, chôn xác nạn nhân, rồi vào nhà tắm rửa, thay quần áo, gọi người đến bán hết bò, dê trong nhà được hơn 45 triệu đồng ($1,818).

Hôm sau, Tiến bình thản mua thẻ nạp chơi game hết 5.5 triệu đồng ($222) và mua điện thoại 17 triệu đồng ($687) rồi đón xe đò đi Hà Nội. Sau đó, đi xe đò từ Hà Nội vào Sài Gòn để lẩn trốn.

Chiều 26 Tháng Chín, xác bà Vân được người dân phát hiện đã không còn nguyên vẹn, lộ hộp sọ và một phần chân tay, được chôn lấp sơ sài và đang trong quá trình phân hủy.

Qua giảo nghiệm tử thi, giới hữu trách xác định bà Vân bị “chấn thương sọ não do tác động của ngoại lực.”

Công An Tỉnh Gia Lai sau đó xác định Tiến là nghi can và ra lệnh truy tìm trên cả nước. Sau năm ngày tìm kiếm, hôm 1 Tháng Mười, công an phát hiện anh ta đang lẩn trốn tại một khách sạn ở phường Thạnh Xuân, quận 12, Sài Gòn, và tiến hành bắt giữ. (Tr.N)


 

‘Sống hạnh phúc, chết bình an’ – Tạp ghi Huy Phương

Tạp ghi Huy Phương

Sau khi ông bác họ tôi chết được ít lâu, gia đình muốn lợp lại mái nhà. Khi người ta gỡ mái tranh cũ mang đi, họ tìm thấy ba lượng vàng được gói cẩn thận trong một miếng vải đỏ, nhét trong mái tranh. Người con trưởng, bỗng nhớ những giờ phút sắp ra đi của ông cụ thân sinh, lúc không còn cử động và nói năng được, nhưng đôi mắt ông cứ đăm đăm nhìn lên mái nhà, nơi mà ông giấu mấy lượng vàng.

Tôi cũng nhớ lại, sau năm 1975, hồi đi tù Cộng Sản, ngày được lệnh đổi tiền, nhiều anh sĩ quan đang bị tập trung, đã xin phép quản giáo cho về nhà, vì những người này lỡ giấu tiền trong bộ salon ở phòng khách hay ở một góc hẻm nào trong nhà, mà không cho vợ biết, và cứ nghĩ rằng mình đi tù một hai tuần rồi sẽ được về nhà.

Đến tuổi này rồi, bạn có giấu của cải, tiền bạc ở chỗ nào, con rơi con rớt ở đâu, xin “thành thật khai báo” kẻo không còn kịp nữa.

Quả tình là không ai biết mình sẽ giã từ cuộc đời này vào lúc nào, kể cả những bệnh nhân ung thư đến thời kỳ cuối, đã được bác sĩ thông báo ngày chết. Mới vài ngày trước đây thôi, người bạn trẻ của tôi đang khỏe mạnh, nói nói cười cười, thế mà hôm nay, qua một cuộc phẫu thuật tim, thông thường sau vài ba tiếng đồng hồ sẽ tỉnh lại, anh đã không bao giờ mở mắt ra để nhìn cuộc đời này nữa. Cũng trong lúc này tôi có những người bạn nằm trong “nursing home” đã trên 10 năm dài, có người phải dùng thức ăn lỏng bơm thẳng vào dạ dày, có người đôi mắt đã hư, chỉ còn nhận ra người quen qua tiếng nói.

Nghĩ cho cùng, cái chết là tất yếu, nhưng ai biết được bao giờ mình sẽ chết? Và cũng vì không ai biết trước được ngày mình chết, nên mỗi người đều đi tìm cho mình một cách sống.

Ví như loài người trên trái đất này đến tuổi 60 tất cả đều phải chết, thì không còn ai phải sửa soạn hay dành dụm cho mình để lo cho những ngày chưa chết. Chính vì cái điều mà người ta thường gọi là số mệnh, cuộc sống lâu mau của mỗi người đã làm nên, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Khoa tử vi cũng không giải thích được cuộc đời của hai người song sinh, cùng cha mẹ, chào đời trong một giờ, một ngày, một năm, một tháng giống nhau.

Có ai bỏ lại được mọi sự lo lắng lại cho cuộc đời này để thanh thản ra đi.

Phải chăng vì sự lo, sợ cung tần mỹ nữ sẽ không trung thành với mình hay ích kỷ muốn mang theo những vật sở hữu của mình, mà vua Khang Hy (1654-1722) đã “chôn theo” mình toàn bộ 48 phi tần của ông.

Có người chết đi, “yêu mình” đến nỗi lo sợ sự nghiệp của mình không ai nhớ đến, nên lo đúc tượng mình khi còn sống. Nhà thơ Hàn Mặc Tử lãng mạn than khóc vì cuộc đời vốn đã bất hạnh của mình, sợ rồi khi mình nằm xuống, “không có nàng tiên mô đến khóc, đến hôn anh và rửa vết thương tâm!”

Nguyễn Du cũng ngậm ngùi “bất tri tam bách dư niên hậu, thiện hạ hà nhân khấp Tố Như?”

Làm chính trị cũng lo lắng chuyện dở dang, bất thành: -“Tôi chết thì trả thù cho tôi!”

Nhà văn Võ Phiến trước khi qua đời cũng băn khoăn: – “Anh nghĩ ở trong nước bây giờ người ta có đọc tôi không, hả anh?” (Nguyễn Hưng Quốc, 1 Tháng Mười, 2015)

Thì ra, trước khi qua đời, ai cũng có cái lo, mỗi người lo một cách.

Chết rồi, có người chẳng muốn thiêu vì sợ nóng, nhưng cũng có người không muốn chôn, vì nằm đó, mà chẳng có đứa con nào viếng thăm, “thì buồn chết được!” Chết thì hẳn đã chết rồi, mà người chết rồi làm sao biết buồn nữa! Có người đã lớn tuổi, đau ốm quanh năm, muốn về Việt Nam thăm bà con một chuyến, nhưng bắt các con hứa, nếu lỡ có mệnh hệ nào, thì các con nhớ mang cha trở lại Mỹ. Có người ở tù Cộng Sản năm bảy năm, sang được Mỹ, bây giờ chết lại đòi mang quan tài về Việt Nam. Như vậy, chết vẫn chưa là hết, chết cũng còn nằm trong kế hoạch, chương trình, sau khi nắp quan tài được đậy lại.

Có những cái chết mang lại thương tiếc cho tất cả mọi người, có những tấm lòng và công việc của những người chết mà không ai có, không ai thay thế được, nhưng trái lại, có những người sống lâu, bị người đời nguyền rủa. Trong những cái “chẳng khoái ư!” của ông Lâm Ngữ Đường, tác giả kể chuyện ông Kim Thánh Thán, sáng sớm thức giấc, nghe đêm qua con người giảo quyệt, mưu mô nhất trong làng vừa chết, ông bèn “chẳng khoái ư?” Thoạt đầu, tôi trộm nghĩ, đã là con người với nhau, thằng xảo quyệt ấy chết, mình không buồn thì cũng dửng dưng, có đâu lòng dạ lại cảm thấy sung sướng được, như thế chẳng hóa ra bất nhân! Nhưng nghĩ lại, nếu mình không là nạn nhân, không là người chịu đựng những nỗi khổ đau trầm luân của người trong cuộc, thì không thể thông cảm với cái “vui” khi thấy người khác chết! Một con người hay một chế độ cũng vậy!

Sống bao lâu là đủ, chết lúc nào là vừa?

Phải chăng câu trả lời còn tùy theo sự sống của mỗi người.

Lợi ích của cây đa, cây đề là còn cho con người bóng mát, chứ không phải là nơi người ta gửi những cái ông bình vôi sứt mẻ để tạo ra một hình ảnh tôn kính quá đáng. Chúng ta chọn hình ảnh người tướng lãnh chết giữa trận tiền hay sống tàn tạ, chết già nua trong sự quên lãng của mọi người. Đối với một người lính, chúng ta chọn giữa cái chết hay sự sống dần dần phai nhạt?

Chưa có ai từ cõi chết trở lại cõi sống để mô tả cho con người biết cái chết, cũng không có bằng chứng khoa học về ý thức sự sống sau cái chết của một sinh vật, nhưng hầu hết tôn giáo đều cho rằng nếu chúng ta hình dung cái chết như là một sự biến mất, một sự chấm dứt, không còn lưu lại gì cả thì nhất định đó là một sự sai lầm.

Nhưng có một điều chúng ta ai cũng phải nghĩ đến là có sinh thì có diệt, có sống tất phải có cái chết!

“Chẳng ai sống đời đời, kiếp kiếp, chẳng cái gì vĩnh viễn không phai. Này, anh em nhớ kỹ điều đó và vui lên mà sống…” “Thi nhân, riêng mình, nào phải viết bài thơ trường cửu. Hoa nở rồi tàn. Và, ai đó đã cài hoa lên áo, cũng chẳng cần khóc thương mãi mãi làm gì. Đấy, anh em, nhớ kỹ điều đó, và vui lên mà sống.” (Rabindranath Tagore – Đỗ Khánh Hoan dịch)

Alan Phan là một doanh nhân nổi tiếng, từng tổ chức và hoàn tất chuyển giao 18,000 xe lăn tại Việt Nam và Indonesia, vừa qua đời, tạm khép lại giấc mơ ông đang ấp ủ cho quê nhà: “20 triệu máy tính cho trẻ em Việt Nam.” Tuy vậy, chỉ ba tháng trước khi ra đi, cảm nhận được những bất trắc của cuộc đời, Alan Phan đã bình thản nhận mình “rất bình an với những gì mình đã có, đã mất, đã thua, đã thắng, nghĩa là cái chuyện nó đã xảy ra rồi, thế thôi.”

Trên mọi sự, ông đã không những “forget” mà còn “forgive!”

(Nhân ngày tiễn đưa Tiễn Sĩ Alan Phan, 25 Tháng Mười Một, 2015)