BỖNG NHIÊN XẤU HỔ.

Image may contain: 2 people
Ngo Thu

BỖNG NHIÊN XẤU HỔ.

(Pót lại cho đỡ nhớ Hong Kong)

Hô mãi mỏi miệng. Đứng mãi mỏi chân. Gần 5 tiếng dưới nắng chứ có ít đâu. Thôi thì quay sang nói chuyện với nhau một tí.

Một cậu bé bất ngờ quay sang hỏi tôi: Cô người Phi à? Không , tôi người Việt. Cậu bảo: “We need you”. Chúng tôi cần cô.

Không tin vào tai mình. Vả lại tại tiếng ồn. Tôi hỏi lại, cháu nói gì cơ? Một phụ nữ đứng bên ghé tai tôi nói to: “Cậu bé nói We need you”.

Quá đỗi ngạc nhiên! 
Làm sao một cậu bé lại có thể tự tin, tự tại và “tranh thủ kiếm đồng minh” đến thế chứ !!!

Tại sao? Tôi hỏi cậu vì quá thích cậu. 
“Vì chúng tôi cần bà Lam xấu xa ấy phải từ chức. Chúng tôi không bầu bà ấy.”

Ôi, cha mẹ ơi. 
Đừng có nói là cậu bị nhồi sọ nhồi siếc gì nhé!

Bỗng nhiên xấu hổ. 
Vậy thôi.

PS: Ảnh chụp cậu bé Hong Kong trong đoàn biểu tình hôm 2.7.2019
Nguồn: Bài Bùi Minh Hạnh
https://www.facebook.com/433227610838386/posts/507845146709965/

Tại sao Nàng Lu từ chức?

Image may contain: 1 person
Image may contain: plant
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text
+8
Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Tại sao Nàng Lu từ chức?

Bà Phan Thị Hồng Xuân, nay có biệt hiệu “Nàng Lu,” muốn mỗi căn nhà tại Sài Gòn phải đặt một cái lu hứng nước mưa. Không nhắm có nước dùng, mà để ngăn cảnh mỗi mùa mưa đường phố lại ngập lụt.

Bà Hồng Xuân “đề xuất” ý kiến này trong một phiên họp của Hội Đồng Nhân Dân. Bà kể rằng ở nông thôn trước sân mỗi nhà luôn có cái lu nước rất to để đựng nước. Cách nói năng của bà rõ ràng là giọng điệu một con người bụng đầy chữ nghĩa. Thay vì nói “cái lu dùng được nhiều việc, có thể chứa nước mưa” bà lại nói “cái lu có nhiều tính năng, trong đó có tính năng lưu trữ nước mưa.”

Lối nói văn hoa xứng đáng với các danh hiệu của bà: phó giáo sư, tiến sĩ, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội Dân Tộc Học-Nhân Học Sài Gòn, và chủ tịch Hội Hữu Nghị Việt Nam-Đông Nam Á!

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến, một người dân có thể sẽ phải đi mua lu về để chống lụt nếu “đề xuất” của bà Xuân được chấp thuận, đã đặt tên bà là Nàng Lu viết tám câu thơ lục bát:

Mỗi người Việt Nam đều là một thi sĩ. Trước chuyện Nàng Lu Chống Lụt bao nhiêu dân Thành Hồ đã xuất khẩu thành chương. Cho nên nhà thơ Nguyễn Tiến Tường tả những hậu quả của kế hoạch Dùng Lu Chống Lụt trong đời sống nhân dân như vầy:

“Chị Tiến” trong câu cuối nhắc đến tên bà Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng Y Tế, người sẽ phải lo ngăn ngừa bệnh sốt rét nếu các con muỗi đến đẻ trứng trong những cái lu chống lụt của Chị Xuân. Trứng muỗi nở ra con loăng quăng, còn gọi là bọ gậy, Chị Tiến sẽ phải lo đi bắt những con bọ gậy của Nàng Lu.

Nhà thơ Nguyễn Tiến Tường quá lo xa. Theo đường lối của đảng thì bà Kim Tiến không cần phải đi săn bọ gậy. Nhân dân ta đã chiến thắng “Ba Đế Quốc Sừng Sỏ” như lời đồng chí Lê Duẩn nói, thì sá chi lũ muỗi!

Đảng Cộng Sản có tài làm nghị quyết. Gặp vấn đề nào khó khăn chỉ cần họp Trung Ương ra một cái nghị quyết là xong. Một hồi sau, thấy không có gì chạy, không ai cựa quậy, Đảng Ta chỉ cần làm một nghị quyết khác! Đó là con đường vinh quang tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội mà ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng quyết bảo vệ đến cùng!

Bà Hồng Xuân là người đã “đột xuất” sáng kiến Dùng Lu Chống Lụt thì bà cũng đủ thông minh để yêu cầu Hội Đồng Nhân Dân ra một cái nghị quyết “cấm muỗi không được sanh đẻ!” Nếu bà Kim Tiến muốn nhúng tay vào để phục vụ nhân dân thì bà có thể làm một kế hoạch “triệt sản” cho những con muỗi đực muỗi cái, không cho chúng sinh đẻ được nữa!

Nhưng nhân dân Sài Gòn không thấu triệt sáng kiến của bà Hồng Xuân, còn lời qua tiếng lại nhiều quá, cho nên bà đại biểu làm lẫy, dỗi, bỏ không chơi với họ nữa. Bà tuyên bố từ chức cho họ biết tay!

Sự thực đằng sau vụ bà Hồng Xuân từ chức còn nhiều “sự cố phức tạp.” Bởi vì bà Hồng Xuân còn là trưởng Khoa Đô Thị Học của Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn ở Sài Gòn. Đứng đầu môn Đô Thị Học, bà đang dạy dỗ sinh viên các phương pháp xử lý các vấn đề đô thị. Mai mốt các sinh viên này sẽ giữ trọng trách làm sao cho dân sống trong các thành phố được an toàn. Cho nên ý kiến của bà chắc phải “có cơ sở khoa học,” cần được triển khai nghiêm túc.

Vì vậy Đảng Ủy Thành Hồ phải phải họp bất thường nghiên cứu thấu triệt kế hoạch của Nàng Lu. Các cán bộ lão thành cũng góp kiến nghị, lên án “Kế Hoạch Nàng Lu Chống Lụt” là “phí phạm tài sản xã hội chủ nghĩa!”

Tại sao lại phí phạm? Bởi vì, khi lên kế hoạch này thì những cái lu của chị Hồng Xuân sẽ chiếm mặt bằng cư ngụ của người dân đang chen chúc trong các diện tích nhỏ bé! Người ta dẫn chứng bằng mấy câu thơ của Nguyễn Tiến Tường:

Hơn nữa, các cán bộ lão thành còn thấy Kế Hoạch Nàng Lu phải dùng đến hàng triệu ngày lao động của cán bộ và nhân dân. Như thơ của Nguyễn Tiến Tường cho thấy:

Nhưng cuối cùng Nàng Lu phải từ chức vì một lý do khác hẳn. Thường Vụ Thành Hồ khám phá ra rằng kế hoạch Nàng Lu Chống Lụt đi ngược lại một chính sách lớn của đảng từ nhiều năm qua! Tức là đi ngược với con đường Tiến Lên Chủ nghĩa Xã hội! Lý do không được công bố vì không thể tiết lộ bí mật của đảng và an ninh quốc gia.

Nàng Lu làm đại biểu nhân dân mà nàng không biết rằng Đảng Ủy đã có chính sách biến đường phố biến thành con rạch cho dân chúng bơi thuyền, vì mục đích muốn giảm bớt nạn kẹt xe!

Thành phố Bắc Kinh, Trung Quốc, đã ngăn ngừa nạn kẹt xe bằng cách mỗi ngày chỉ cho các xe có bảng số chẵn hay lẻ được chạy, ngày hôm sau dành cho xe có bảng số khác; nhờ vậy mà nạn kẹt xe được giảm bớt một nửa!

Đảng Ủy Thành Hồ thành vượt xa các đồng chí anh em Bắc Kinh: Trong những ngày mưa, xe cộ ở Sài Gòn hoàn toàn chết đứng. Nạn kẹt xe được giải quyết trăm phần trăm! Đó mới thiệt là đỉnh cao trí tuệ!

Ông Quán

CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ CÔ GÁI TRÀ VINH KIÊN CƯỜNG BẤT KHUẤT

Image may contain: 2 people, people sitting

Ngo Thanhphuc

CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ CÔ GÁI TRÀ VINH KIÊN CƯỜNG BẤT KHUẤT

(Bài viết Thuyền Nhân của fb Chiêu Anh Nguyễn)

Cô ấy là một thuyền nhân tí hon. 4 tuổi theo gia đình lênh đênh trên biển đi tìm tự do.

Qua bốn trại tị nạn , lao đao khốn khó nhưng những năm tháng ấy cũng đã kịp hình thành ý thức về tự do và quan trọng hơn, suốt 8 năm tị nạn trên đất Thái, cô đã tìm ra lẽ sống và niềm tin của cuộc đời. Cô xin được học giáo lý để được rửa tội theo chân Chúa.

12 tuổi, cái độ tuổi ham ăn ham chơi của đa số bạn đồng lứa thì cô bắt đầu chạm cú shock đầu tiên của đời mình. 12 tuổi cô cùng gia đình bị trả ngược về Việt Nam. Do ngày vượt biển đến trại tị nạn đã quá ngày tiếp nhận thuyền nhân, cả nhà cô bị trả về với tâm thế bị cưỡng bức, không một mảnh giấy cầm tay.

Cô về Trà Vinh nhập học lớp 4 và hành trình học tập của cô cũng bắt đầu lao đao theo những định kiến của chế độ đặt ra cho những “kẻ phản quốc”.

“Kẻ phản quốc” cũng là câu nói cửa miệng của thầy cô trong trường khi nói tới tên Mẫn. Thầy giáo chủ nhiệm cấp 2 nói với cô “chỉ có những đứa phản quốc mới bỏ đi vượt biên thôi”.

Sau khoá sơ cấp Dược (cô học cho Cha Mẹ an lòng) cô quyết định thôi học vì cô biết có tiếp tục hành trình trường lớp cô cũng sẽ không thể vươn lên được trong cái xã hội nhỏ hẹp kia với những định kiến lệch lạc thiếu tình người đến độ bệnh hoạn.

Vốn dĩ gia đình xuất thân từ nền Cộng Hoà nên việc sống và hoà nhập với nhận thức của xã hội và những người được mua chuộc để theo dõi cô cùng gia đình là một điều không thể.

Thị xã Trà Vinh nhỏ hẹp không thoả mãn được ý thức về tự do cũng như mong muốn về quyền được làm người đúng nghĩa mà cô đã sớm được gieo trồng và phát triển. Hằng đêm, ngoài việc đọc kinh cầu nguyện thì việc dò đài Radio trên sóng quốc tế cũng là một niềm vui sống và hi vọng của cô gái 24 tuổi đời. Cô biết được phía bên ngoài kia, thế giới của những người Việt lưu vong, lòng yêu nước vẫn luôn âm ĩ, cô biết nhiều hơn và ý thức nhiều hơn về lòng yêu nước của bản thân.

25 tuổi cô quyết định rời bỏ Trà Vinh lên Sài Gòn tìm những người cùng chí hướng, cùng suy nghĩ và cùng một nhận thức về yêu nước về tự do. 25 tuổi cô phải thay đổi chỗ ở liên tục vì sự đeo bám của công an, an ninh và sự quấy nhiễu của bọn họ, áp lực lên gia đình cô ở quê nhà. 
Những hình ảnh của cô trong những cuộc cuộc biểu tình, biểu ngữ về Hoàng Sa – Trường Sa và tinh thần dân tộc của cô một ngày một dày thêm trong tủ hồ sơ an ninh về những kẻ phản động.

Cô bị bắt tại sân bay cùng Mẹ và anh trai trong một chuyến bay về lại Việt Nam sau những ngày giao lưu gặp gỡ các bạn bè Việt Nam lưu vong trên khắp thế giới.

Sau hai đợt Sơ thẩm – Phúc Thẩm cô bị kêu án 8 năm do tội danh phản quốc và lôi kéo đồng bọn (bao gồm Mẹ và anh trai).

Mẹ cô bị kêu án 3 năm, anh trai sau gần hai năm tạm giam được thả về và hưởng án treo. 
Suốt 8 năm trong lao tù, không ít lần cộng sản yêu cầu thoả thuận cùng cô để cô được giảm án nhưng cô đều từ chối vì không bao giờ bắt tay hay thoả thuận gì với cộng sản.

8 năm lừng lững và ung dung bước ra khỏi trại giam, cô về với tâm thế ngẩng cao đầu, được hỏi về những năm tháng tù đày cô bé cười rất tưoi và trả lời tôi. “Suốt tám năm em được Đức Mẹ che chở, em hay nằm mơ thấy Đức Mẹ đưa tay ra cho em nắm, và suốt những tháng năm đó em thấy mình đủ sức chị à. Đừng ai hỏi em có hối hận không vì em trả lời một lần duy nhất là em không bao giờ hối hận đâu”.

8 năm lưu vong trên đất Thái trải qua 4 trại tị nạn và 8 năm tù đày trên đất Việt Nam cũng trải qua 4 trại tù khủng khiếp nhất. 16 năm tuổi đời của cô đã trôi qua như thế.

Có ai cảm thấy mình quá nhỏ bé trước cô ấy như tôi không?

Fb Chiêu Anh Nguyễn

Người Anh xuống đường ủng hộ Hong Kong

Hoa Kim Ngo and Son Dang shared a link.

TUOITRE.VN
TTO – Những người ủng hộ biểu tình tại Hong Kong ngày 17-8 đã tuần hành trên những tuyến phố của thủ đô London (Anh). Tuy nhiên, lực lượng xuống đường để phản đối biểu tình được cho là thậm chí đông gấp đôi, theo AFP.
  • Theo AFP ngày 18-8, tổng cộng có hơn một ngàn người đã tham gia 2 cuộc tuần hành tại thủ đô nước Anh.

    Những người ủng hộ biểu tình Hong Kong giơ cao biểu ngữ như “Anh có thể khiến Trung Quốc giữ lời hứa về tự do ở Hong Kong hay không?” hay “Sức mạnh thuộc về người dân: đúng về phía Hong Kong”.

    Ngoài ra, những người xuống đường còn cầm theo những biểu ngữ kêu gọi sự ủng hộ đối với Hong Kong, phản đối đàn áp bạo lực và dự luật dẫn độ gây tranh cãi.

    AFP cho biết cuộc tuần hành được tổ chức bởi hai tổ chức StandwithHK và D4HK.

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”

Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai đã kết tội anh Rah Lan Hip về tội danh nguỵ tạo “phá hoạt chính sách đoàn kết” theo Điều 116 của Bộ luật hình sự.

Trong phiên toà lưu động ngày 9/8, anh Rah Lan Hip, một công dân 38 tuổi ở xã Ia Băng, huyện Chư Prông, bị kết án 7 năm tù và 03 năm quản chế, vì bị cho là liên kết với nhiều người khác ở Hoa Kỳ và ở cao nguyên Trung Phần, để hoạt động cổ suý cho tổ chức “Tin Lành Dega”, một tổ chức của người Thượng với mục tiêu thành lập “Nhà nước Dega,” như nhà cầm quyền Việt Nam cáo buộc.

Theo trang Thông tin điện tử của Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai, Rah Lan Hip đã sử dụng Facebook để liên kết với những người Thượng khác trong thời gian từ tháng 6 năm 2018 đến tháng 03 năm 2019, và nhận khoản hỗ trợ 18 triệu đồng Việt Nam cho các hoạt động của nhóm.

Theo nhiều hoạt động nhân quyền, nhà cầm quyền Việt Nam không muốn người Thượng liên kết để hoạt động truyền đạo Tin Lành, và thường sử dụng cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết” để kết tội nhiều mục sư và tín đồ Tin Lành. Theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyên (Defend the Defenders- DTD), hiện Việt Nam đang cầm tù ít nhất 55 người từ nhiều nhóm dân tộc thiểu số như Hmong, Gia rai, Ede… với mức án từ 4 năm đến 20 năm tù chỉ vì những hoạt động cổ suý tự do tôn giáo.

Tất cả tù nhân lương tâm từ sắc dân thiểu số bị giam giữ ở nhiều nhà tù rất xa gia đình của họ trong điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Vì nghèo khó, gia đình họ không thể đi thăm và cung cấp thêm thực phẩm, thuốc men cho họ, và họ thường bị lãng quên trong lao tù. Nhiều người trong số họ được tổ chức Ân xá Quốc tế coi là tù nhân lương tâm.

Chế độ cộng sản toàn trị ở Việt Nam thực hiện chính sách đàn áp đối với tất cả các nhánh tôn giáo không chịu sự kiểm soát của nhà cầm quyền.

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”
Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”
Ảnh: gialai.toaan.gov.vn

Tin từ Gia Lai, ngày 17/8/2019: Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai đã kết tội anh Rah Lan Hip về tội danh nguỵ tạo “phá hoạt chính sách đoàn kết” theo Điều 116 của Bộ luật hình sự.

Trong phiên toà lưu động ngày 9/8, anh Rah Lan Hip, một công dân 38 tuổi ở xã Ia Băng, huyện Chư Prông, bị kết án 7 năm tù và 03 năm quản chế, vì bị cho là liên kết với nhiều người khác ở Hoa Kỳ và ở cao nguyên Trung Phần, để hoạt động cổ suý cho tổ chức “Tin Lành Dega”, một tổ chức của người Thượng với mục tiêu thành lập “Nhà nước Dega,” như nhà cầm quyền Việt Nam cáo buộc.

Theo trang Thông tin điện tử của Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai, Rah Lan Hip đã sử dụng Facebook để liên kết với những người Thượng khác trong thời gian từ tháng 6 năm 2018 đến tháng 03 năm 2019, và nhận khoản hỗ trợ 18 triệu đồng Việt Nam cho các hoạt động của nhóm.

Theo nhiều hoạt động nhân quyền, nhà cầm quyền Việt Nam không muốn người Thượng liên kết để hoạt động truyền đạo Tin Lành, và thường sử dụng cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết” để kết tội nhiều mục sư và tín đồ Tin Lành. Theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyên (Defend the Defenders- DTD), hiện Việt Nam đang cầm tù ít nhất 55 người từ nhiều nhóm dân tộc thiểu số như Hmong, Gia rai, Ede… với mức án từ 4 năm đến 20 năm tù chỉ vì những hoạt động cổ suý tự do tôn giáo.

Tất cả tù nhân lương tâm từ sắc dân thiểu số bị giam giữ ở nhiều nhà tù rất xa gia đình của họ trong điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Vì nghèo khó, gia đình họ không thể đi thăm và cung cấp thêm thực phẩm, thuốc men cho họ, và họ thường bị lãng quên trong lao tù. Nhiều người trong số họ được tổ chức Ân xá Quốc tế coi là tù nhân lương tâm.

Chế độ cộng sản toàn trị ở Việt Nam thực hiện chính sách đàn áp đối với tất cả các nhánh tôn giáo không chịu sự kiểm soát của nhà cầm quyền.

ĐCSTQ có thể tấn công biểu tình Hồng Kông cuối tuần này

#STANDWITHHONGKONG

Các nhà tổ chức biểu tình ở HK đã kêu gọi và dự tính cuộc biểu tình vào cuối tuần có thể phá vỡ kỷ lục trước đó và lên đến 3 triệu người

“Theo Li Yiping cảnh báo Bắc Kinh đã chuẩn bị ba kế hoạch “độc ác” để xử lý biểu tình Hồng Kông vào Chủ Nhật. Trong đó có thể xảy ra nhất:

Mật vụ cộng sản sẽ tham gia vào cuộc biểu tình và tìm cơ hội để giết một số cảnh sát Hồng Kông. Ngay khi bất kỳ cảnh sát Hồng Kông nào bị giết trong cuộc biểu tình, bà Lâm sẽ thông báo rằng “bạo động” vượt tầm kiểm soát và kêu gọi Bắc Kinh điều động lực lượng. Vào thời điểm đó, cảnh sát vũ trang Trung Quốc sẽ có thể công khai tiến vào Hồng Kông.

Ông Li nhắc lại sự kiện Thiên An Môn 1989, khi đó ĐCSTQ đã ra lệnh cho mật vụ của họ giết nhiều binh lính quốc gia. Tương tự, tại Hồng Kông, ĐCSTQ sẽ ra lệnh mật vụ cộng sản giết cảnh sát để kích động th

HONG KONG, NẾU NGÀY MAI CÓ “TẮM MÁU”…

HONG KONG, NẾU NGÀY MAI CÓ “TẮM MÁU”…

Với hàng ngàn binh lính và hàng trăm xe quân sự tập trung tại Thâm Quyến như một đe dọa trực tiếp sẵn sàng tràn qua Hong Kong, “chế độ lưu manh” Bắc Kinh (từ của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Morgan Ortagus trong buổi họp báo ngày 8-8-2019) sẽ cho Hong Kong tắm máu?

Điều 14 trong Luật cơ bản Hong Kong (“Hương Cảng cơ bản pháp”) ghi rằng 6.000 binh lính PLA (Giải phóng quân Trung Quốc) đồn trú ở Hong Kong có nhiệm vụ “quốc phòng” và “sẽ không can thiệp các vấn đề nội bộ lãnh thổ”. Luật cho phép chính quyền Hong Kong “yêu cầu trại lính (PLA) trợ giúp nhằm duy trì trật tự xã hội và hỗ trợ sự cố thảm họa” nhưng cũng nói rõ rằng trong những trường hợp như vậy thì PLA phải tuân thủ luật Hong Kong.

Điều 18 “Hương Cảng cơ bản pháp” nói rằng luật Trung Quốc nói chung không áp dụng cho Hong Kong, ngoại trừ những điều được ghi trong Phụ lục III trong “Hương Cảng cơ bản pháp”, chủ yếu liên quan các biểu tượng quốc gia và ngoại giao. Tuy nhiên, Điều 18 cũng nêu ra một ngoại lệ quan trọng: nếu Thường vụ Quốc hội Trung Quốc “quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh vì lý do biến loạn trong Đặc khu Hong Kong khiến nguy hại sự thống nhất quốc gia hoặc an ninh quốc gia và điều đó nằm ngoài tầm kiểm soát của Chính quyền Đặc khu; (nếu Thường vụ Quốc hội Trung Quốc) quyết định rằng Đặc khu đang trong tình trạng khẩn cấp, thì Chính phủ Trung ương (Bắc Kinh) có thể ban hành một mệnh lệnh áp dụng luật quốc gia tương đương tại Đặc khu”.

Nói cách khác, trong “tình trạng khẩn cấp”, Bắc Kinh có thể dùng luật Trung Quốc áp dụng cho Hong Kong. Hơn nữa, dù việc triển khai PLA trong “tình trạng khẩn cấp quốc gia” chỉ có thể được dùng khi Chính quyền Đặc khu yêu cầu; nhưng với việc kiểm soát gần như tuyệt đối bộ máy hành chánh bù nhìn Hong Kong, Bắc Kinh hoàn toàn có thể gây sức ép buộc Chính quyền Đặc khu phải “yêu cầu” PLA “hỗ trợ”.

Bắc Kinh đến nay vẫn giới hạn chiến thuật đối phó trong khuôn khổ sử dụng lực lượng cảnh sát địa phương. Lựu đạn cay chưa đủ. Họ còn “vận dụng luật”, khi biến người biểu tình thành những kẻ bất tuân luật pháp. Theo luật Hong Kong, biểu tình sẽ trở nên “bất hợp pháp” nếu cảnh sát không ban hành thông báo “bất phản đối” (no-objection notice). Cảnh sát Hong Kong đã áp dụng trò này khi từ chối ban hành một thông báo như vậy đối với cuộc biểu tình ở Yuen Long (Nguyên Lãng) ngày 26-7 cũng như các cuộc tuần hành ở Hong Kong Island (hòn đảo ở phía Nam lãnh thổ Hong Kong) ngày 27-7 và 4-8-2019. Và bởi yếu tố “bất hợp pháp” nên cảnh sát có quyền trấn áp tàn bạo, bắt giam người biểu tình, và đặc biệt không can thiệp khi xảy ra đụng độ dữ dội giữa “các nhóm giang hồ” với người biểu tình (như sự cố ngày 21-7, khi hàng trăm tên “Tam Hoàng” mặc áo trắng cầm roi đánh túi bụi người biểu tình tại nhà ga Nguyên Lãng).

Cái gọi là Phòng liên lạc Bắc Kinh (“Trung liên biện”) tại Hong Kong thực chất là cơ quan uy quyền nhất Hong Kong. Nó không chỉ khống chế những vị trí chóp bu trong Chính quyền Hong Kong mà còn thò tay sâu xuống tất cả 18 cơ quan quản trị hành chính cấp khu vực (“Hương Cảng địa khu”) để can thiệp cũng như cài cắm thành phần thân Bắc Kinh. Điển hình: Junius Ho (Hà Quân Nghiêu) giành được ghế nghị viên năm 2016 sau khi đối thủ chính rút lui khỏi cuộc tranh cử do hoảng sợ trước loạt đe dọa nặc danh – như được thuật trên Foreign Affairs (5-8-2019). Junius Ho chính là kẻ tổ chức băng nhóm giang hồ đánh dân biểu tình tại Nguyên Lãng!

Các bình luận gần đây cho rằng một “Thiên An Môn 2.0” khó có khả năng xảy ra. Trên Project Syndicate (12-8-2019), giáo sư Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) nói rằng hậu quả kinh tế của một giải pháp quân sự đối với Hong Kong là cực kỳ nghiêm trọng. Dù kinh tế Hong Kong chỉ chiếm 3% GDP Trung Quốc nhưng với vai trò là trung tâm dịch vụ pháp lý, tài chính và vận chuyển hàng hóa đẳng cấp thế giới giúp đưa vốn nước ngoài vào Hoa lục, Hong Kong giữ một vị trí chiến lược mà Thâm Quyến hoặc thậm chí Thượng Hải cũng không có được. Nếu binh lính Trung Quốc tràn vào Hong Kong – giáo sư Bùi viết – một làn sóng di cư đối với thành phần tinh hoa và giàu có Hong Kong sẽ xảy ra, giới doanh nghiệp phương Tây sẽ tìm đến những trung tâm thương mại khác ở châu Á, và kinh tế Hong Kong, một cầu nối quan trọng giữa Trung Quốc với phần còn lại của thế giới, sẽ sụp đổ.

Giáo sư Shi Yinhong (Thời Ân Hoàng), gương mặt quen thuộc vốn nổi tiếng diều hâu, chuyên gia quan hệ quốc tế thuộc Đại học Nhân Dân, cố vấn chính trị của Bắc Kinh, cũng thận trọng khuyên rằng Trung Quốc sẽ làm tổn hại nghiêm trọng quan hệ với Mỹ và các cường quốc phương Tây nếu xả súng vào người biểu tình (South China Morning Post, 15-8-2019). Nếu cuộc biểu tình Hong Kong bị nghiền nát bằng bánh xích xe tăng PLA, Mỹ có thể rút lại quy chế ưu đãi đối với Hong Kong. Khả năng này không phải là một lập luận tưởng tượng. Nó là một đe dọa “rất thật”. Tháng 6-2019, giới lập pháp Hoa Kỳ đã đưa ra một dự luật với ủng hộ lưỡng đảng, yêu cầu Chính phủ Mỹ xét lại định kỳ mỗi năm quy chế ưu đãi được cam kết từ năm 1992 này (theo quy chế, Hong Kong được ưu đãi đặc biệt hơn so với Trung Quốc, trong những vấn đề liên quan thương mại, kinh tế; thậm chí cả việc xét visa và dự án đầu tư…).

Hong Kong đã cho thấy họ không phải là Tây Tạng. Chưa có cuộc biểu tình nào, kể cả các cuộc “cách mạng màu” tại nhiều nước thế giới, huống hồ những cuộc biểu tình đình công bên trong Hoa lục, được tổ chức như Hong Kong. Người ta không thấy thủ lĩnh. Hàng chục cuộc biểu tình và tuần hành tưởng niệm sự kiện Thiên An Môn được tổ chức đều đặn mỗi năm đã mang lại những kinh nghiệm “xây dựng quần chúng” mà có lẽ không quyển sách đấu tranh bất bạo động nào trước nay đề cập đầy đủ.

Làm thế nào mà cùng một lúc có đến hai triệu người mặc áo đen để xuống đường? Làm thế nào có thể tổ chức liên tục các cuộc biểu tình với những địa điểm tập trung khác nhau? Đó là những “bí mật” mà không tổ chức xã hội dân sự hoặc tổ chức đấu tranh dân chủ nào không thắc mắc, kèm theo sự ngưỡng phục. Không chỉ là vấn đề mô hình và cách thức tổ chức. Chưa có cuộc biểu tình nào mà “ý thức phải lên tiếng” lại được nhiều tầng lớp và thành phần ủng hộ dữ dội như vậy, từ người già, luật sư đoàn, hiệp hội giáo chức, đến thậm chí gần đây còn có sự biểu thị của những gia đình dắt con trẻ đi cùng. Họ đã tìm được một điểm chung và xây dựng điểm chung đó thành nhận thức căn bản: sự giàu có vật chất mà họ có không thể mang lại những giá trị sống đúng nghĩa, một khi dân chủ và tự do không tồn tại.

“Các người có thể xiềng xích tôi, các người có thể tra tấn tôi, các người thậm chí có thể tàn phá cơ thể này nhưng các người không bao giờ có thể cầm tù được tâm hồn tôi” – không ít người chắc còn chưa quên câu nói đó của Nathan Law Kwun-chung khi cậu thanh niên trẻ này (lúc đó 23 tuổi) phát biểu, thay vì đọc lời tuyên thệ, tại kỳ họp Hội đồng lập pháp Hong Kong (Legco) ngày 12-10-2016, lúc cậu vừa đắc cử ghế nghị viên. Cũng trong ngày đó, nghị viên trẻ Sixtus “Baggio” Leung Chung-hang, 30 tuổi, thành viên đảng Youngspiration, đã quấn băngrôn xanh ghi hàng chữ “Hong Kong không phải Trung Quốc”. Trong khi đó, tân nghị viên Yau Wai-ching, 25 tuổi, cũng thuộc đảng Youngspiration, nói rằng cô ủng hộ Hong Kong độc lập khỏi Trung Quốc và từ chối tuyên bố trung thành với Bắc Kinh. “Tôi, Yau Wai-ching, trang trọng thề rằng tôi sẽ trung thực và trung thành với tổ quốc Hong Kong và sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ và che chở cho những giá trị Hong Kong”.

Nathan Law bị tước ghế nghị viên ngày 14-7-2017; trong khi Sixtus “Baggio” và Yau Wai-ching bị “tống khỏi” Legco ngày 15-11-2016. Tuy nhiên, họ – cùng cả triệu “Hongkonger” khác – đã không để bị tước mất ý chí. Ngày 15-8-2019, Hoàng Chi Phong thậm chí thách thức Tập Cận Bình đối thoại trực tiếp với người biểu tình. Họ không còn là những người biểu tình. Họ đã là những người chiến đấu trên chiến tuyến “bảo vệ và che chở cho những giá trị” mà họ đặt niềm tin vào. Họ không thể không biết những tín hiệu đe dọa về một cuộc tắm máu. Họ không đánh giá thấp sức mạnh của súng đạn. Chỉ súng đạn mới không có lý trí để đánh giá như thế nào là đáng để sống vĩnh viễn khi ngã xuống trên vũng máu “Tự Do”.

Ảnh:
– Xe quân sự PLA giáp biên giới Hong Kong ngày 15-8-2019 (Reuters)
– “Hong Kong vĩnh viễn không phải Trung Quốc!” (New York Times và HKFP)

Fb Manh Kim

Image may contain: outdoor
Image may contain: night
Image may contain: 3 people, crowd and outdoor
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person