Tại sao con gái duy nhất của Stalin trở thành người Công Giáo?

httpv://www.youtube.com/watch?v=hG9kSBmk9nI

Tại sao con gái duy nhất của Stalin trở thành người Công Giáo? Bài học cho mỗi gia đình chúng ta.

Hôm 29 tháng Tám, tờ Aleteia, có nghĩa là “Chân lý”, đã đăng một bài của tác giả John Burger, có tựa đề “How Stalin’s daughter became a Catholic” – “Con gái của Stalin trở thành một người Công Giáo như thế nào?”

Một thanh niên Úc trả lời câu hỏi Mày đi Việt Nam, cái gì làm cho mày ngạc nhiên nhất?

Một thanh niên Úc trả lời câu hỏi Mày đi Việt Nam, cái gì làm cho mày ngạc nhiên nhất?

Nguồn: VietBF Ngày đăng: 2019-08-30

Mấy thằng bạn Úc đi Việt Nam về kể đủ thứ chuyện.

Mình hỏi một đứa:

– Mày đi Việt Nam, cái gì làm cho mày ngạc nhiên nhất?

Nó trả lời không hề đắn đo:

– Quán nhậu!

Mình hỏi:

– Tại sao mày ngạc nhiên chuyện quán nhậu?

Nó nói:

– Tao đi gần hết thế giới, chưa thấy có quốc gia nào nhiều quán nhậu như ở Việt Nam. Tao đi từ Hà Nội vô tới Sài Gòn, dừng lại ở Huế, Hội An, Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu, không có thành phố nào mà không tràn ngập quán nhậu. Ở Ireland, nơi tao sinh ra và ở Úc, quê hương thứ hai của tao, mỗi thị trấn chỉ có một cái pub và dăm ba cái club, có thị trấn không có club. Đó là Úc và Ireland được xếp loại là dân uống rượu có tầm cỡ thế giới. Ở Việt Nam thì pub và club khắp nơi.

Mình hỏi:

– Mày nghĩ quán nhậu ở Việt Nam nhiều như vậy là không tốt?

Nó đáp:

– Tất nhiên! một xã hội mà thanh niên và thiếu nữ không biết đi đâu, không biết làm gì khác ngoài việc đi vào quán nhậu thì đó là biểu hiện của sự bế tắc ở cấp độ từng cá nhân và nếu có vô số những đám đông với những cá nhân như vậy, đó là sự bế tắc của cả xã hội. Họ tìm đến với cồn để tạm quên những vấn đề trước mắt.

Mình hỏi thêm:

– Vậy thì mấy cái chỉ số đo lường hạnh phúc các quốc gia là sai?

Nó nói:

– Đúng và sai. Đúng ở chỗ, dân Việt Nam tỏ vẻ hạnh phúc khi họ ngồi trước ly bia và tạm quên những thử thách trước mắt nhưng sai ở chỗ, họ vẫn phải đối diện với những thử thách sáng hôm sau.

Mình tự hỏi, tại sao một thằng Úc thòi lòi có thể thấy và có thể nhận xét về xã hội Việt Nam ở mức độ bản chất như vậy?

Hoàng Ngọc Diêu

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Đau đầu kinh niên khác của Trung Quốc

Lê Vi
TS. Lê Hồng Hiệp

 

Biểu tình ở Hong Kong ngày càng lan rộng và bạo lực. Thành phần tham gia có đủ, từ học sinh sinh viên đến công viên chức, giới văn phòng, kinh doanh, già, trẻ, gái, trai … Hôm nay còn có sự tham gia của Giáo hội Công giáo…

Mình thấy biểu tình ở Hong Kong không đơn thuần là một phong trào đòi dân chủ như ở Trung Đông, Ukraine… mà nó có sự kết hợp giữa khát khao dân chủ và một cuộc đấu tranh nhằm thoát khỏi sự kìm kẹp của Bắc Kinh.

Trong nhận thức của nhiều người Hong Kong, Hong Kong giờ như một “thuộc địa” của Trung Quốc, và vì vậy cuộc đấu tranh của họ giống với một cuộc đấu tranh giành “độc lập” như của nhiều xứ thuộc địa sau Thế chiến II.

Vì vậy, mình tin rằng ngay cả khi Bắc Kinh mạnh tay đàn áp, thậm chí tiến hành kịch bản “Thiên An Môn” ở Hong Kong, thì cuộc đấu tranh đó của người Hong Kong sẽ không bao giờ chấm dứt, cho đến khi họ đạt được một nền tự trị thực thụ, kể cả sau thời hạn 2047.

Đó sẽ là một cơn đau đầu kinh niên khác của Trung Quốc, bên cạnh Đài Loan.

Mỹ và Trung Quốc bắt đầu áp thêm thuế lên hàng hóa của nhau

Mỹ và Trung Quốc hôm 1/9 bắt đầu áp thêm thuế đối với hàng hóa của nhau, gia tăng cuộc chiến thương mại, theo Reuters.

Theo hãng tin Anh, viết trên Twitter, Tổng thống Donald Trump nói rằng đây là cuộc chiến nhằm giảm sự phụ thuộc vào Trung Quốc, và thêm một lần nữa thúc giục các công ty Mỹ tìm các nhà cung ứng thay thế ngoài Trung Quốc.

Chính quyền của ông Trump hôm 1/9 bắt đầu đánh thuế 15% đối với hơn 125 tỷ giá trị hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc, trong đó có điện thoạithông minh, tai nghe Bluetooth và nhiều mặt hàng giày dép.

Trong khi đó, Trung Quốc cũng trả đũa bằng việc áp đặt thêm thuế đối với một số hàng hóa của Mỹ trong danh sách các sản phẩm trị giá 75 tỷ đôla.

Theo Reuters, Trung Quốc không nêu cụ thể giá trị các hàng hóa chịu thuế cao hơn từ ngày 1/9.

Mức thuế thêm 5% và 10% được áp đặt đối với 1.717 trong tổng số 5.078 sản phẩm xuất xứ từ Mỹ. Bắc Kinh sẽ bắt đầu áp thêm thuế đối với số hàng còn lại kể từ ngày 15/12.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đư link vn3000.info hoặc 797879.info để vượt tường lửa)

About this website

VOATIENGVIET.COM
Mỹ và Trung Quốc hôm 1/9 bắt đầu áp thêm thuế đối với hàng hóa của nhau, gia tăng cuộc chiến thương mại, theo Reuters.

Khởi tố kẻ thảm sát cả gia đình em trai khiến 4 người tử vong

Được biết, nguyên nhân là do tranh chấp đất đai.

nguyễn văn đông, anh trai sát hại em trai
Hung thủ Nguyễn Văn Đông. (Ảnh chụp màn hình)

Vụ thảm sát xảy ra vào khoảng 7h15 sáng nay (1/9) tại gia đình ông Nguyễn Văn Hải (50 tuổi) trú tại xã Hồng Hà, huyện Đan Phượng, Hà Nội.

Hung thủ là Nguyễn Văn Đông (53 tuổi) – anh ruột của ông Nguyễn Văn Hải.

Thời điểm trên, hung thủ đã vác dao sang nhà ông Hải để truy sát, chém cả gia đình.

Nhiều người cho biết khi nghe thấy tiếng kêu cứu, chạy ra đã thấy vợ chồng ông Hải nằm trên vũng máu ngoài cổng, bất tỉnh. Ông Đông tiếp tục điên cuồng truy sát những người còn lại.

Sau khi gây án, hung thủ thản nhiên vào nhà uống nước với 2 cánh tay dính đầy máu.

Được biết, nguyên nhân vụ án là do tranh chấp đất đai.

Đến thời điểm hiện tại, vụ thảm sát khiến 5 người trong gia đình thương vong, gồm:

  1. Ông Nguyễn Văn Hải (50 tuổi, em trai ông Đông)
  2. Bà Doãn Thị Việt (48 tuổi, vợ ông Hải)
  3. Chị Nguyễn Thị Bắc (28 tuổi, con gái ông Hải)
  4. Chị Đỗ Thị Hồng Nhung (24 tuổi, con dâu ông Hải, đang điều trị tích cực)
  5. Nguyễn Huyền My (14 tháng, con gái chị Nhung)

Chiều cùng ngày 1/9, Cơ quan CSĐT Công an TP. Hà Nội đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Nguyễn Văn Đông về hành vi “Giết người”.

Minh Long

Hồng Kông: thầy giáo lấy thân mình chặn xe tải, không cho cảnh sát vào đàn áp sinh viên

Hồng Kông: thầy giáo lấy thân mình chặn xe tải, không cho cảnh sát vào đàn áp sinh viên

Cảnh sát Hồng Kông không ác. Họ bị ép phải vào đàn áp. Do còn có lương tri nên người lái xe cảnh sát không nỡ nào đâm vào người thầy trẻ.

Anh Sze Sen-ming, 44 tuổi, giáo viên, đang chặn một xe cảnh sát ở đường Hennessy trong cuộc biểu tình hôm 31/08. 4 chiếc xe trong đoàn đã phải dừng.

“I did that for the next generation (of Hong Kong),” he says. “I have nothing to be scared of. It’s just a body.”

Trên đây là phát biểu tiếng Anh của Sze Sen-Ming, ghi lại của Fanpage Freedom Hong Kong, dịch sang tiếng Việt bởi Fanpage Phong trào Dù Vàng Hồng Kông: Tôi hành động cho thế hệ trẻ,” anh nói. “Tôi chả có gì để sợ cả, chẳng qua chỉ là một cái thân xác mà thôi.”

Người xe tăng ở Trung Quốc làm việc sau khi quân đội giết chết hàng ngàn sinh viên. Còn thầy giáo Hồng Kông này, rút kinh nghiệm từ người xe tăng, rủ bạn bè cùng chặn nhiều xe từ trước khi sự việc diễn ra.

Dân trí Hồng Kông quá cao. Trung Quốc không dám cho xe tăng vào làm liều.

Những người giết GS Nguyễn Văn Bông bây giờ ở đâu? (Khánh Linh)

Sau khi tòa án tuyên bố tịch biên tài sản của Liên Khui Thìn và cơ quan thi hành án đã kê biên hơn 100,000 thước đất dự án của công ty Hồng Long, Đỗ Hữu Cảnh vẫn tiếp tục rao bán những khoảnh đất này cho hơn 500 người mua…”

Gần 12 giờ trưa Thứ Tư 10/11/1971, chiếc xe chở Giáo Sư Nguyễn Văn Bông vừa từ đường Trần Quốc Toản quẹo phải vào đường Cao Thắng, chạy chậm lại để ngừng đèn đỏ ngay ngã tư trước khi quẹo trái vô đường Phan Thanh Giản.

Xe vừa ngừng, một thanh niên chạy đến gần và ném xuống gầm xe của Giáo sư Bông một chiếc cặp trong đựng mìn chống tăng MK6 (1). Sau đó anh ta băng qua đường và nhảy lên một xe Honda 90 có người đã nổ máy chờ sẵn, xe vọt luôn vào một con hẻm. Lựu đạn nổ, Giáo Sư Bông và người cận vệ của ông thiệt mạng.(2)

Những sát thủ

Chiếc xe gắn máy biến nhanh vào một con hẻm trên đường Cao Thắng. Do đã tập luyện thuần thục trước khi ra tay, chỉ trong vòng ba phút xe đã ra đến đầu hẻm phía bên kia và biến mất trên đường Trần Quốc Toản.

Người lái xe, và cũng là người điều khiển vụ ám sát là Vũ Quang Hùng, sinh viên năm thứ ba Đại học Khoa Học Saigon và là thành viên của tổ trinh sát vũ trang của Ban An Ninh T4. Người ngồi sau xe honda là Lê Văn Châu, trung úy quân đội VNCH nhưng đồng thời cũng là cơ sở của An Ninh T4. Người cung cấp sáu trái lựu đạn MK6 cho hung thủ là Nguyễn Hữu Thái, kiến trúc sư, cựu chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, lúc đó đang là trung úy chiến tranh tâm lý tại Sài Gòn.

Ngay sau khi vụ ám sát xảy ra, Hùng và Châu được đưa ra bưng để tránh mũi dùi điều tra của chính quyền, và họ chỉ trở về Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4, 1975.

Lê Văn Châu về làm việc ở Báo Tuổi Trẻ. Còn Vũ Quang Hùng được đưa về làm Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 3, nhưng sau đó không lâu Hùng nhảy sang lãnh vực báo chí.

Hùng sanh năm 1945 tại Nam Định, bắt đầu viết báo từ 1964, và cho đến nay đã kinh qua các chức vụ phó tổng biên tập báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, tổng biên tập tạp chí Người Du Lịch, và biên tập viên Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh

Tháng 7/2004, Vũ Quang Hùng dưới tên nhà báo lão thành Quang Hùng xuất bản tập sách “Phóng Sự Điều Tra” trong đó ghi lại những kinh nghiệm mà Hùng đã “đúc kết, học hỏi, thậm chí va chạm trong suốt 40 năm làm báo”.

“Chiến công” của Vũ Quang Hùng đã được chính ông ta kể lại trong một bài đăng trên tạp chí Đứng Dậy của Linh Mục Chân Tín năm 1976. Đến tháng 4/2000, trong dịp kỷ niệm 25 năm ngày chiến thắng 30 tháng 4 nhà báo chuyên về các đề tài tình báo Nam Thi của báo Thanh Niên cũng kể lại chuyện này, trong đó có ghi rõ vai trò trợ giúp đắc lực của Nguyễn Hữu Thái.

Biệt động thành hay sinh viên tranh đấu?

Vào thời điểm tham gia vụ ám sát Giáo sư Bông, Nguyễn Hữu Thái chỉ mới là cơ sở của An ninh T4 chứ chưa phải là thành viên chính thức. Sau này Thái được bổ về tổ điệp báo A10 vào những năm gần 1975 khi An ninh T4 cần gây dựng thêm nhiều cơ sở để đáp ứng với tình hình sôi động.

An ninh T4 là tổ chức phụ trách hoạt động an ninh chính trị nội thành Sài Gòn trong chiến tranh. Tất cả những lệnh ám sát trong thời gian này đều phát ra từ người chỉ huy trực tiếp lúc ấy là Thái Doãn Mẫn, sau này là đại tá phó giám đốc công an Thành Phố Hồ Chí Minh.

Sáng ngày 30/04/1975, sau khi nghe tin bộ đội đang vào Sài Gòn, Thái cùng với ký giả Nguyễn Vạn Hồng và giáo sư Huỳng Văn Tòng băng xanh đỏ trên cánh tay chạy ra đường Hồng Thập Tự đón dẫn đường đoàn xe tăng đang tiến vào Dinh Độc Lập.

Tại đây, Thái là người chạy theo anh bộ đội xe tăng Bùi Quang Thận lên nóc dinh Dinh Độc Lập để cắm cờ (Thận không biết sử dụng thang máy và đã bị ngã khi tông vào cửa kính vì chưa bao giờ nhìn thấy cửa kính). Thái cũng có công giúp thâu băng lời đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh tại đài Phát thanh Sài Gòn. Lần này, Thái và Tòng có dịp chứng tỏ sự quan trọng của mình khi được xưng danh tánh trước khi giới thiệu Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng. Sau này Nguyễn Hữu Thái luôn tìm cách che giấu những hoạt động cho An ninh T4 của mình, chỉ luôn tự nhận mình thuộc thành phần thứ ba hoặc là một thành phần của lực lượng sinh viên tranh đấu. 
Chính phóng viên đài BBC cũng đã bị lừa khi họ cho rằng Thái “không phải là người ở phía bên kia, mà đã từng tham gia phong trào đấu tranh sinh viên ở Sài Gòn”.
Trong buổi phỏng vấn ngày 19/05/2005 với BBC về một cuốn sách nhỏ do Nguyễn Hữu Thái viết, trong đó kể lại những chuyện xảy ra tại dinh Độc lập và đài Phát thanh Sài Gòn vào ngày 30/04/1975, Thái cho phóng viên BBC biết cuốn sách của Thái đã không được phép xuất bản tại Việt Nam vì những chuyện Thái kể không phù hợp với những chi tiết của phiên bản chính thức về những chuyện xảy ra trong Dinh Độc Lập sáng ngày hôm ấy.

Cái vinh quang của người chiến thắng không thể nào lại có thể chia sẻ với một kẻ cứ ngỡ rằng sẽ có một chỗ cho thành phần thứ ba. Và quả thật là vì không có chỗ cho một thành phần như vậy, nên Thái đành phải trở về sống bằng nghề kiến trúc và dạy học của mình.

Ngoài ra Thái cũng trở thành nhà nghiên cứu Phật giáo. Trong kỳ hội thảo quốc tế “Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thách thức” vào tháng 7/2006 tại Việt Nam, Nguyễn Hữu Thái, lúc này đang dạy học tại Hoa Kỳ, đã trình bày đề tài: “Đột phá mới trong truyền bá Phật giáo ở phương Tây.”

Vụ mưu sát Giáo sư Bông năm 1968
Nhà báo Nam Thi của Thanh Niên trong các số báo đã nêu trên cũng xác nhận hai người chịu trách nhiệm về vụ ám sát hụt Giáo sư Bông vào tháng 8/1968 chính là luật sư Đỗ Hữu Cảnh và công nhân Trần Văn Hoành. Vũ khí dùng trong vụ ám sát không thành này là một trái nổ C4 nặng 4kg đựng trong một chiếc cặp học sinh.. Giáo Sư Bông may mắn thoát chết trong vụ này do vừa đi sang một phòng khác lúc mìn phát nổ.

Sau 1975 Hoành trở thành sĩ quan an ninh trong ngành công an, còn Cảnh thì cũng như trường hợp của Thái, ông ta nổi lên như một sinh viên tranh đấu ở Sài Gòn nhưng thật sự lại là thành viên tổ vũ trang tuyên truyền của công vận, và sau này là thành viên tổ điệp báo A10 của An ninh T4.

Năm 2005 khi người dân Sài Gòn xôn xao về việc thanh lý những hậu quả của vụ Epco – Minh Phụng, người dân được biết đến tên một người đứng tên làm giám đốc cho nhiều công ty của Liên Khui Thìn. Đó là Đỗ Hữu Cảnh.

Cảnh đã đứng tên làm giám đốc công ty sản xuất – thương mại – xây dựng – dịch vụ Hồng Long lập năm 1995, và công ty cổ phần xây dựng – kinh doanh nhà Hồng Hà năm 2003. Con trai Cảnh là Đỗ Trường Sơn thì làm giám đốc của ba công ty khác: công ty cổ phần Đông Dương thành lập năm 2001, công ty tin học Công nghệ mới năm 2000, và công ty tư vấn – thiết kế – kiến trúc – xây dựng Đông Dương năm 2002.

Tất cả 5 công ty trên toạ lạc tại toà nhà số 282 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Hầu hết vốn tạo dựng những công ty này là của Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn.

Sau khi tòa án tuyên bố tịch biên tài sản của Liên Khui Thìn và cơ quan thi hành án đã kê biên hơn 100,000 thước đất dự án của công ty Hồng Long, Đỗ Hữu Cảnh vẫn tiếp tục rao bán những khoảnh đất này cho hơn 500 người mua. Việc lường gạt này đưa đến những vụ kiện tụng trong đó nhiều người mua đã kéo đến thể hiện sự tức giận tại nhà riêng của Đỗ Hữu Cảnh ở số 166C đường Thích Quảng Đức, phường 4, quận Phú Nhuận. Đến lúc đó nhiều người mới bật ngửa ra khi được biết kẻ làm ăn lươn lẹo và lường gạt này lại là một luật sư.

Tháng giêng năm nay (2007), có một văn phòng luật sư mới được phép hành nghề tại thành phố HCM. Đó là văn phòng luật sư Hồng Lạc, địa chỉ 451/2 Hai Bà Trưng, Phường 08, Quận 3,TP HCM, dưới tên Luật Sư Đỗ Hữu Cảnh.

Khánh Linh

Nguồn: lienlacso3.blogspot.com/2018/08/nhung-nguoi-giet-gs-nguyen-van-bong-bay

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Việt Nam hiện giờ thiếu vắng công lý!

 Courtesy FB Phạm Đoan Trang

Nhà báo độc lập/nhà hoạt động Phạm Đoan Trang vừa được Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF đề cử nhận giải về tự do báo chí năm 2019, ở hạng mục Impact (Ảnh hưởng). Đây là giải thưởng dành cho dành cho người có những tác phẩm gây ảnh hưởng đến nhận thức của xã hội về tự do báo chí.

Ngay sau khi nhận đề cử, Cô đã dành cho RFA cuộc phỏng vấn đặc biệt về hiện tình đất nước nhân sự kiện này.

RFA: Chào nhà báo Đoan Trang, trước tiên cho RFA xin chúc mừng Cô vừa nhận được đề cử Giải Tự do Báo chí 2019 của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF. Câu hỏi đầu tiên xin gởi đến Cô là việc đề cử như thế sẽ có tác dụng đến công tác hoạt động của bản thân cô và những người khác cùng tham gia công cuộc cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam ra sao?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Trước tiên tôi xin cảm ơn RFA đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn này. Giải thưởng của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF là giải Impact tức giải tác động, ảnh hưởng, nó dành cho người có những tác phẩm có ảnh hưởng, tác động đến nhận thức của xã hội về tự do báo chí.

Tôi nghĩ mọi giải thưởng quốc tế trong lĩnh vực như nhân quyền, hay tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do học thuật… thì nó đều có tác dụng giúp cho người được giải, cũng như đồng đội của người đó, cảm thấy được sự hỗ trợ, ủng hộ, khuyến khích… Nhất là trong bối cảnh ở Việt Nam, những người cầm bút, những người viết bị đàn áp rất là nhiều, thì những giải thưởng quốc tế đều giúp họ cảm thấy những hành động của họ mặc dù bị đàn áp dữ dội trong nước, nhưng đâu đó trên thế giới người ta biết đến và ủng hộ, tức là họ không cô đơn. Điều này Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới cũng đã nói rõ trong thông cáo báo chí của họ, giải thưởng nhằm vinh danh, giúp những người trong nước không cô đơn.

RFA: Trước đây, một số nhà báo và các nhà tranh đấu cũng nhận được những đề cử tương tự, sau đó gặp khó khăn với chính quyền? Cô có lo ngại gì về việc này?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Dạ không ạ… Thật ra tôi không quan tâm lắm đến việc chính quyền nghĩ gì, vì lâu nay những gì tôi làm như viết sách, phổ biến sách, hay tổ chức các lớp học về nhân quyền, chính trị… tức là tất cả những hoạt động tôi làm thì đều bị chính quyền ghét cả. Cho nên có thêm một hoạt động tôi làm, hay người khác làm cho tôi như trao giải, thì tôi nghĩ cũng không làm chính quyền ghét thêm, vì họ đã ghét sẵn rồi.

Nhà báo bất đồng chính kiến Phạm Đoan Trang.
Nhà báo bất đồng chính kiến Phạm Đoan Trang. Courtesy FB Phạm Đoan Trang

RFA: Có câu ‘Tái ông thất mã’, cô có cho rằng những thách thức, đàn áp từ phía chính phủ, cơ quan chức năng có bị phản tác dụng?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Với số đông người Việt thì tôi nghĩ rằng sự đàn áp của nhà nước có tác dụng chứ không phản tác dụng. Vì nếu phản tác dụng, họ sẽ không đàn áp nữa, nhưng họ vẫn đàn áp ngày càng khốc liệt hơn. Chứng tỏ họ thấy đàn áp có kết quả, gây được nỗi sợ hãi trên diện rộng, nó làm cho người ta chùn bước trước sự đấu tranh hay đơn giản là sự lên tiếng để đòi quyền lợi chính đáng của mình.

Tất nhiên đối với một số nhà hoạt động, họ sẽ không chùn bước và họ sẽ tiếp tục công cuộc của họ. Cũng như sẽ có một bộ phận dân chúng sau khi họ thấy được những gì họ làm, luôn bị đàn áp, cho dù là để đòi những quyền lợi căn bản nhất, dân sự nhất, ít liên quan chính trị, tức ít tính tranh giành quyền lực của đảng cộng sản nhất, như đấu tranh chống thu phí BOT bẩn, hay đòi hỏi minh bạch các kết quả điều tra về ô nhiễm môi trường như vụ Formosa, hay mới nhất là điều tra về môi trường sau vụ cháy công ty Rạng Đông hôm 28/8… Những đòi hỏi đó rất chính đáng, nhưng những người đòi hỏi có nguy cơ rất cao và thực tế có người bị đàn áp rồi, thậm chí có người đi tù chỉ vì đưa tin về bệnh dịch tả lợn Châu Phi…

Cho nên tôi nghĩ rằng, với một bộ phận dân chúng, sự đàn áp khiến họ thức tỉnh hơn, họ thấy rõ cho dù họ có dân sự đến mấy, chính trị đến mấy, nhưng cứ họ lên tiếng phàn nàn là nhà cầm quyền đàn áp, thì có thể họ sẽ phẫn nộ hơn. Nhưng nếu phản tác dụng trên diện rộng thì tôi không nghĩ vậy, tôi nghĩ nó có tác dụng, nên chính quyền mới gia tăng đàn áp.

RFA: Cô nhận định thế nào về công cuộc lên tiếng cho dân quyền, nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam hiện nay?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Trong những năm qua, có thể là từ khi Đại hội đảng hồi tháng 1 năm 2016, khi mà ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục một nhiệm kỳ nữa, tăng hẳn quyền lực lên, còn ông Nguyễn Tấn Dũng thì nghỉ hưu, thì sự đàn áp tăng lên rất nhiều, rất nhiều người bị bắt trên khắp các địa phương.

Trong khi theo tôi nhớ, trước đây thường là công an Bộ hay Trung ương bắt, chứ địa phương ít khi bắt các vụ án liên quan đến chính trị, trong khi những năm qua thì các vụ án chính nở rộ, địa phương nào cũng bắt người liên quan các vụ án chính trị, địa phương nào cũng có tù nhân lương tâm, số lượng tù nhân lương tâm tăng vọt trong những năm qua.

Đặc biệt là mức án rất khốc liệt, lúc trước nghe mức án 4 hay 5 năm đã là nhiều, nhưng bây giờ hơn 10 năm là bình thường. Đàn áp cũng dữ dội hơn, không chỉ dữ dội về cường độ, mà còn về diện đàn áp, có những thức không đáng đàn áp, cũng bị đàn áp, Ví dụ như người dân ra chỉ ra trạm BOT đếm xe cũng bị bắt, bị đánh. Cho nên tôi nghĩ, tình hình đấu tranh, hoạt động nhân quyền có phần nào chững lại, co nhỏ lại trong khoảng thời gian từ 2016 đến nay.

Ngoài ra cũng có một nguyên nhân nữa, là cách đấu tranh cũ, cách đấu tranh truyền thống của chúng ta, đã hết tác động của nó. Ví dụ trước các nhà hoạt động di chuyển khá nhiều, nhưng bây giờ hoạt động mạnh mạnh một chút là bị đàn áp thẳng tay, đàn áp khốc liệt không thương tiếc, bắt là bỏ tù không thương tiếc. Cho nên tôi nghĩ hoạt động đấu tranh có phần giảm sút từ năm 2016 đến nay.

RFA: Đối với những người dân trong nước mà cô tiếp xúc được, những quan tâm lớn hiện nay là gì? Và những người tham gia cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền giúp họ được gì?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Theo tôi người dân Việt Nam quan tâm nhất là vấn đề dân sinh, cụ thể là thực phẩm sạch, giá xăng vừa phải, môi trường trong lành, giáo dục tốt, không phải lo lắng cho sự an toàn, bệnh tật giảm xuống, khả năng chữa bệnh thành công hơn… Tôi nghĩ ngoài những điều cụ thể và quyền lợi thiết thân như vậy, thì có một điều khá vô hình thực ra người dân Việt Nam rất khao khát nhưng họ không nhìn ra, đó chính là công lý. Tôi cho rằng người dân Việt Nam hiện giờ rất đói công lý, tức công lý ở Việt Nam hiện giờ rất thiếu vắng. Chúng ta có thể thấy điều đó qua số lượng vụ án oan sai nhiều khủng khiếp, gần như cứ có ai có chuyện dính đến cửa quan là bị thiệt thòi, ít nhất là mất tiền, kế đến là những người có thân đi tù thì có thể phá sản, sạt nghiệp, vì tốn tiền chạy án, tiền nuôi tù… ngoài ra còn bị hành hạ về mặt tâm lý, tinh thần. Có những án tử hình oan sai rất khủng khiếp, họ cứ treo đấy không xử, rồi mỗi cuối năm xử vài người cho gọn nhà tù…

Tôi nghĩ rằng tình trạng thiếu vắng công lý là một tình trạng nghiêm trọng tại Việt Nam hiện nay. Vì thế ai đem được công lý đến cho người dân, thì sẽ được nhân dân ủng hộ.

RFA: Tình hình đất nước đối với cô hiện đang phải đối diện với những thách thức lớn nào? Và là một công dân có trách nhiệm cô có những đề xuất gì?

Nhà báo Phạm Đoan Trang: Đất nước Việt Nam hiện đang đối mặt nhiều vấn đề, từ vấn đề thiết thực, dân sinh như ô nhiễm môi trường, rồi thực phẩm bẩn, thực phẩm độc, giáo dục thì dở hơi, không thiết thực, học nhiều nhưng trình độ tư duy lại kém đi, y tế thì đắt đỏ và không đáng tin cậy, tỷ lệ chữa thành công không cao, rồi nạn công an bạo hành, oan sai, thiếu vắng công lý… Và trên biển Đông thì mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc vốn đã căng thẳng thì năm 2019 này có vẻ căng thẳng nhiều hơn.

Cho nên Việt Nam đang đối mặt nhiều vấn đề, mà vấn đề lớn nhất là không có tự do, mà không có tự do thì con người không thể giải phóng được nguồn lực tốt đẹp nhất, để phát triển. Tôi nghĩ đó là vấn đề lớn nhất của Việt Nam hiện nay, không có tự do thì không thể phát triển được.

RFA: Xin cám ơn Nhà báo Phạm Đoan Trang đã trả lời cuộc phỏng vấn của RFA ngày hôm nay.

Cô Phạm Đoan Trang là một tác giả, blogger, nhà báo, và nhà hoạt động dân chủ người Việt Nam.

Phạm Đoan Trang xuất thân là một nhà báo của tờ VnExpress, năm 2007 cô cho xuất bản sách Chính trị Bình dân ở Việt Nam và thường xuyên là mục tiêu bị sách nhiễu của chính quyền.

Một số sách được cô xuất bản ở Việt Nam không qua kiểm duyệt của nhà nước như: Cẩm nang nuôi tù, Phản kháng phi bạo lực…

Cô đã nhận được giải thưởng Homo Homini 2017 từ tổ chức People In Need, và gọi cô là “một trong những nhân vật hàng đầu của bất đồng chính kiến Việt Nam đương đại”.

RFA.ORG
Nhà báo bất đồng chính kiến Phạm Đoan Trang vừa được Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF đề cử nhận giải về tự do báo chí năm 2019, ở hạng mục Impact (Ảnh hưởng). Kết quả sẽ được công bố vào ngày 12/9 tới tại Berlin, Đứ…

Bao giờ Nguyễn Phú Trọng dám sớm về vườn để biết học làm “người tử tế”?

Tại sao lại cứ giương cờ HCM không có thật?

Âu Dương Thệ

Từ mấy tháng nay lợi dụng tình trạng Nguyễn Phú Trọng bị bệnh nặng không thể đảm nhiệm cả hai trách nhiệm vừa là Tổng bí thư (TBT) lẫn Chủ tịch nước (CTN), hoang mang và phân hóa trầm trọng vì quyền-tiền giữa các phe nhóm lợi ích trong Trung ương đảng và Bộ chính trị (BCT), nên triều đình đỏ hầu như đang tê liệt, rơi vào hoàn cảnh như không có đầu, vô chính phủ. Vì thế Bắc kinh lợi dụng tình hình trên, nên đang đưa tầu chiến hộ tống tầu thăm dò dầu khí làm mưa làm gió ở bãi Tư chính ngay trong thềm lục địa VN, vùng đặc quyền kinh tế của nước ta.[1] Trong khi biển đảo và chủ quyền đất nước đang bị phương Bắc đe dọa trực tiếp và rất nghiêm trọng, nhưng ông Tổng – Chủ lại không biết ngượng, không biết giữ liêm sỉ, vẫn vênh váo rao giảng đạo đức cho giới trẻ là phải “Đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên tối cao”!!! [2]

Là người cực kì tham lam quyền lực nên sau khi đòi cho bằng được để Đại hội 12 (1.2016) xếp độc quyền cho mình vào “trường hợp đặc biệt” để chiếm ghế TBT tiếp, Nguyễn Phú Trọng lại lợi dụng thời cơ khi Trần Đại Quang mất (9.18) đã chiếm nốt cả ghế CTN. Qua đó ông Trọng đã tự vất bỏ nguyên tắc tổ chức “tập trung dân chủ” trong đảng. Chính ông đã coi đó là xương sống của Đảng và từng kết án, ai chống nó là chống chế độ XHCN từ bản chất! Ông Trọng còn thề thốt và rao giảng đạo đức cho cán bộ đảng viên là, ông quyết “nhốt quyền lực vào trong lồng” và cương quyết không để những kẻ háo danh, mưu đồ và tham lam quyền lực nắm giữ các chức vụ quan trọng trong Đảng và Nhà nước!

Nhưng con người thực của ông Trọng lại hoàn toàn khác. Từ tháng 4.2019 đến nay, ông Trọng bị tai biến mạch máu não và phải thường xuyên vắng mặt trong nhiều dịp quan trọng. Nghĩa là vì lí do sức khỏe ông đã không thể đảm nhận những nhiệm vụ và trách nhiệm của TBT và CTN. Nhưng tới nay ông vẫn không biết tự trọng giữ lời hứa và làm gương rút lui về làm “người tử tế”, như “Đồng chí X” Nguyễn Tấn Dũng vài năm trước đã bị “Ông Đặc biệt” đuổi về vườn. Trước khi rũ áo quan trường đỏ Nguyễn Tấn Dũng đã nói với chính mình và nhắn nhủ các đồng liêu trong BCT là, từ nay ông về nhà để học làm “người tử tế”.[3] Vì suốt bao nhiêu năm trong BCT và giữ ghế Thủ tướng ngụp lặn trong quyền lực và tiền bạc nên ông đã bán mình cho quỉ, trở thành người bất tử tế, chỉ sống dối trá và lừa đảo!

Còn Nguyễn Phú Trọng tới nay vẫn chưa dám làm như Nguyễn Tấn Dũng. Tuy bệnh nặng nhưng ông vẫn không thích làm “người tử tế” và lại vẫn muốn tiếp tục làm Ông Đặc biệt! Tư cách rất tồi tệ như thế, nhưng hiện nay trong dịp 50 năm Hồ Chí Minh mất, ông Trọng lại vẫn lên mặt rao giảng đạo đức, lại bắt cán bộ đảng viên và nhân dân “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”! Cố tình gán ghép theo lối thần tượng hóa HCM như thế, chính Nguyễn Phú Trọng và những người tiền nhiệm của ông thừa biết là hoàn toàn không có thực. Trái lại, chính khi sinh thời ông Hồ đã từng bán đứng lương tâm để làm những điều cực kì mất tư cách và vô đạo đức của một người bình thường. Chính những điều này ông Trọng đã thừa biết, vì đã được xác nhận ngay trên báo Đảng.

Hãy hình dung một ông A rất muốn tự khen, tự tâng bốc và tự thần thánh hóa mình. Nhưng ông hiểu rằng làm như vậy là kịch cỡm và vô cùng lố bịch. Vì thế ông đã dùng thủ đoạn lưu manh lấy một tên khác để viết sách ca tụng ông có tài đức như một thánh sống! Như vậy rất rõ ràng, ông A đã là một người cực kì lừa dối, mất tư cách, vô đạo đức. HCM đã làm đúng như vậy khi ông lấy tên là Trần Dân Tiên để tự tâng bốc, thần thánh mình là “cha già dân tộc”. Tất cả những người cầm đầu chế độ từ Trường Chinh, Lê Duẩn… tới Nguyễn Phú trọng hiện nay đều biết Trần Dân Tiên chính là một trong nhiều bút hiệu của HCM. Họ biết đây là sự thật về sự lừa dối với đảng viên và nhân dân của HCM. Nhưng họ vẫn ca tụng việc làm của HCM là đạo đức, phong cách cao! Vì thế chính họ lại cũng tự lừa dối mình, lừa dối dân!

Chẳng những thế, bề ngoài thì đề cao ông Hồ, nhưng nhiều người cầm đầu chế độ đã coi thường HCM và cô lập ông vào thập niên 60 của thế kỉ trước. Chính khi HCM còn sống, trong những năm cuối ông đã bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cô lập để thâu tóm quyền lực. Tệ bạc hơn nữa ngay sau khi HCM mất chính Lê Duẩn, thường được ca tụng là “Ông Trăm nến”  -sáng suốt thông minh như trăm cây nến – người có quyền lực áp đảo khi đó đã sửa ngay cả bản Di chúc của ông Hồ để nhằm phục vụ những ý đồ riêng. Mặc dầu Lê Duẩn biết rằng, những lời di chúc của một người – dù ngay của một người bình thường – người sau không được tẩy xóa thêm bớt. Bởi như thế là phản lại người vừa mất, như thế là vô đạo đức, vô lương tâm! [4]

Cuối thập niên 80 của thế kỉ trước chế độ toàn trị ở trong hoàn cảnh cực kì ngặt nghèo, như sợi chỉ treo ngàn cân; trong nước nạn đói đe dọa, bên ngoài Bắc kinh đang dạy bài học cho chế độ này qua chiến tranh biên giới phía Bắc và sa lầy trong chiến tranh ở Campuchia, Mĩ và Tây phương phong tỏa. Nguy hiểm nhất là Liên xô, thành trì Thế giới CS và mụ đỡ của CSVN, khi ấy đang rơi vào tổng khủng hoảng đi đến tan rã. Vì thế tại Đại hội 7 (1991) họ phải vực HCM dậy khoác cho ngọn cờ “tư tưởng HCM” để thay thế cho ngọn cờ Marx-Lenin đã rách nát! Nhưng sau cả chục năm nghiên cứu của các nhà khoa bảng XHCN hàng đầu, có tới 60 định nghĩa khác nhau về cái gọi là “tư tưởng HCM”, nhưng chẳng có định nghĩa nào được mọi người đồng ý. Điều này đã được chính Hà Đăng, nguyên Ủy viên Trung ương và Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương xác nhận khi ấy.

Nói thẳng ra, HCM chỉ sao chép và tôn thờ tư tưởng CS từ Marx, Lenin tới Mao, chính khi sinh thời ông đã thừa nhận như vậy. Sau khi cướp được chính quyền thì ông đã ép buộc đảng viên và nhân nhân phải học tập và cũng từ đó HCM, khi có quyền lực trong tay ông đã đánh tráo thứ tự giá trị ưu tiên cuộc tranh đấu của dân tộc ta, từ đánh đổ thực dân để giành độc lập và xây dựng VN thành một nước dân chủ tự do, như trong Tuyên ngôn Độc lập 1945 HCM đã long trọng thề như thế. Nhưng khi nắm được chính quyền HCM đã bắt mọi người phải “yêu nước là yêu XHCN”, đảng trước, nước sau, dân bét. Đây cũng là sự thực mà từ Trường Chinh, Lê Duẩn… tới Nguyễn Phú Trọng đều biết rất rõ. Nhưng nay ông Trọng vẫn bắt cán bộ, đảng viên và nhân dân dân “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”! Đây chính là thái độ lạm dụng quyền lực, hành động như những kẻ cầm súng trong tay, bắt đảng viên và nhân dân phải theo!

Thật là cực kì lầm lẫn, ở thời đại dân chủ nhưng ông Trọng lại vẫn muốn cai trị như thời phong kiến vua chúa, vẫn cứ ngang ngược cho rằng, đang nắm chức cao nên tự do lạm quyền và cưỡng bách mọi người phải theo ý mình! Ông Trọng khinh thường trí thức, thanh niên và nhân dân; coi người dân như cục đất sét, ông muốn vo tròn, bóp méo thế nào cũng được!

Ông Trọng nên chấm dứt ngay thái độ lạm dụng quyền lực trong vai trò TBT và CTN, ông cứ ngang ngược cho rằng có thể đổi trắng thành đen, không thành có và mọi người phải nghe theo! Đây chính là thái độ của người không tử tế, đã đánh mất đạo đức và phong cách!

Nhân dịp 50 năm HCM mất (9.1969-9.2019) người viết trích lại phần dưới đây trong tập sách vừa xuất bản: (Việt Nam “Đổi mới”?! Hay: Treo đầu dê, bán thịt chó! by Thệ Âu … – Luluwww.lulu.com › shop › ebook › product-24170286), trang 94-97 phân tích và nhận định về lí do tại sao trong Đại hội 7 (6.1991) những người cầm đầu chế độ toàn trị đã phải đưa HCM ngồi cạnh Marx-Lenin. Khi đó chính họ biết rằng những gì họ thần tượng hóa HCM từ tư tưởng tới đạo đức, phong cách là hoàn toàn giả dối, không có thực!:

Đặt Hồ Chí Minh ngồi cạnh Marx-Lenin để mong cứu chế độ toàn trị

Chính vì thế có một vấn nạn rất lớn đối với thành phần bảo thủ trong giới lãnh đạo của ĐCSVN là, phải tìm ra cách giải thích về sự tan rã của chế độ CS ở Liên xô và Đông Âu như thế nào để không gây ảnh hưởng bất lợi tới tương lai của đảng CSVN. Trong thâm tâm nhiều người trong họ cũng thừa biết, ngọn cờ Marx-Lenin không còn tung bay mà đang rách nát, mất sự ngưỡng mộ trên thế giới và đang có dao động lớn ngay trong hàng ngũ CSVN. Cho nên cần có một biểu tượng mới để lấp khoảng chống này. Vì vậy họ đã gán cho HCM là một tư tưởng gia và để ông bên cạnh Marx-Lenin. Tuy sự chọn lựa này của họ cho thấy ở thế bị động, nhưng về mặt tâm lí tuyên truyền họ đã đề cao sáng kiến này, vì HCM -người sáng lập chế độ- trước sau vẫn còn uy tín trong nhiều đảng viên và một phần trong nhân dân. Chính điều này Nguyễn Văn Linh đã hoan hỉ nói lên ngay trong Báo cáo Chính trị:

“Cái mới trong các Văn kiện Đại hội lần này là cùng với chủ nghĩa Mác-Lê-nin, Đảng nêu cao tư tưởng HCM. Điều đó là tự nhiên, bởi tư tưởng HCM chính là kết quả sự vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác-Lê-nin trong điều kiện cụ thể của nước ta”.

Nói rằng “điều đó là tự nhiên”, như thế Nguyễn Văn Linh đã tự lừa dối mình. Vì nếu HCM là một tư tưởng gia thì đảng phải nêu điều này từ lâu. Nhưng nay mãi tới ĐH 7 mới đưa điều này vào, như chính ông Linh xác nhận. Điều này họ tự nhìn nhận gián tiếp là, HCM không phải là một tư tưởng gia. Việc gán cho ông biệt hiệu này chỉ vì ở vào hoàn cảnh bất đắc dĩ, do ngọn cờ Marx-Lenin đã bị rách nát ngay tại cái nôi cựu Liên xô. Thần thánh hóa người sáng lập Đảng vào đúng dịp chế độ như người mất đầu, để chỉ muốn khai thác tâm lí trong một thành phần đảng viên và nhân dân về một số huyền thoại họ đã đề cao ông Hồ!

Cho tới lúc đó, người ta chỉ biết HCM là một người có tài tổ chức và biết khai thác tâm lí quần chúng nhuần nhuyễn vào sinh hoạt chính trị (với quần chúng, đối thủ và ngoại giao), đặc biệt biết khai thác và lợi dụng triệt để lòng ái quốc của người Việt. Điều này đã được nữ văn sĩ Dương Thu Hương tóm trong ý rất đúng là, nhóm cầm đầu CSVN đã coi lòng yêu nước của người Việt như một mỏ vàng. Từ một nhúm đảng viên CS lúc đầu, ông Hồ đã huấn luyện họ biết cách tổ chức, thu phục quần chúng và phân hóa đối phương theo phương châm hành động ”dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Sách lược tổ chức rất điêu luyện và tinh vi hiểm độc này được ông Hồ và các đồng chí thân cận thực hiện trong việc thành lập các Mặt trận Dân tộc, từ Mặt trận Việt minh, Mặt trận Liên Việt, Mặt trận Giải phóng miền Nam, Mặt trận Tổ quốc…; tới cách giải tán giả vờ ĐCS để che mắt Pháp, Tưởng Giới Thạch, các đảng không CS và các thành phần trí thức và nhân dân nặng lòng yêu nước. [5]

Đây là nguyên tắc hành xử, sách lược làm sao bảo vệ sự tồn tại của đảng trước những biến động từ bên ngoài, nhất là đối với các đối thủ của đảng. Câu này đã được HCM dặn dò Huỳnh Thúc Kháng và Võ Nguyên Giáp trước khi ông sang Pháp đàm phán lâu với chính phủ Pháp (giữa năm 1946). Để giữ sự tồn tại của đảng và chính quyền của đảng còn như trứng nước, tại các cuộc đàm phán ở Fontainebleau HCM đã nhượng bộ chính phủ Pháp và nửa đêm 14.9.1946 đã kí Bản Tạm ước tại tư thất của bộ Trưởng Marius Moutet, đồng ý đặt VN trong Liên hiệp Pháp và giành cho Pháp nhiều quyền lợi ở VN. Nhưng đổi lại, chính phủ non trẻ của Chủ tịch HCM đã được Pháp công nhận, khiến cho các đảng không CS lúc đó bị rơi vào tình trạng một cổ hai tròng cả Pháp lẫn chính quyền HCM.[6] Nên Võ Nguyên Giáp trong vai trò Bộ trưởng Nội vụ đã thẳng tay bắt và thủ tiêu các lãnh tụ nhiều chính đảng không hợp tác với Việt minh. Về sau này HCM cũng như các đồng chí thân cận của ông đã tìm cách đề cao thủ đoạn này, nói rằng vì quyền lợi đất nước nên đã sẵn sàng nhượng bộ Pháp. Nhưng họ không dám nói thực mưu đồ của “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”, chỉ có nghĩa là phải giữ vững mục tiêu bảo vệ sự tồn tại và độc quyền của đảng bằng mọi giá, sẵn sàng uyển chuyển trong chiến thuật và cách làm. Sách lược này tiếp tục được thi thố sau này đối với nhân dân VN, đối với các đối thủ chính như Mĩ, TQ…

Còn về mặt tư tưởng lí thuyết, làm thế nào để xây dựng một nhà nước CS, mô hình nào cho phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội…thì HCM đã khoán trắng cho chủ nghĩa Marx và mô hình nhà nước của Lenin-Stalin và sau này cả của Mao Trạch Đông. Chính HCM đã nhiều lần xác nhận việc này. Nhưng dĩ nhiên những người cầm đầu sau này khi đưa ông lên là một nhà tư tưởng đã tránh không dám động đến những tuyên bố này của HCM.

Một điều có thực nữa là, sau khi “Tư tưởng HCM” được ghi bên cạnh tư tưởng Marx-Lenin, BCT đã chi một số tiền rất lớn cho các học viện nghiên cứu của đảng để viết về tư tưởng HCM trong các “Chương trình Nghiên cứu khoa học Cấp nhà nước”. Nhưng sau 10 năm, không lâu trước ĐH 9 trước sự tranh cãi giữa hai phe bảo thủ và tiến bộ về mô hình phát triển kinh tế và đất nước, chính Hà Đăng, Tổng biên tập TCCS và là một trong những nhà lí luận hàng đầu của ĐCS khi ấy đã cho biết, chính khi Liên xô sụp đổ và các nước CS Đông Âu tan rã vào cuối thập niên 80 đã làm chủ nghĩa Marx-Lenin bị hoài nghi đến cực điểm, vì thế từ ĐH 7 (1991) nhóm lãnh đạo khi đó đã phải vội vàng vá víu thêm “tư tưởng HCM” để từ đó trở thành “Đảng lấy chủ nghĩa Mác-Lê-nin và tư tưởng HCM làm nền tảng tư tưởng”.

Và sau 10 năm Đảng đã giao cho nhiều viện nghiên cứu hàng đầu và các nhà khoa bảng XHCN tên tuổi nghiên cứu, nhưng khi làm công việc tổng kết Hà Đăng đã cho biết: Hơn 60 định nghĩa khác nhau về Tư tưởng HCM đã được đưa ra và rồi ai cũng thấy rằng, chưa có định nghĩa nào khái quát nổi nội dung” tư tưởng của HCM.[7] Ngay cả một số người đầu đàn về lí luận khi ấy như Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Phú Trọng và Lê Xuân Tùng cũng không thể định nghĩa rõ thế nào là “tư tưởng HCM”!

Nói một cách khác, cho tới nay ngay cả những nhà khoa bảng XHCN hàng đầu cũng không thể thống nhất được với nhau, liệu có “Tư tưởng HCM” thực sự hay không, và nếu có thì nội dung như thế nào! Tuy vậy, những người cầm đầu chế độ toàn trị vẫn kết án những ai cho rằng, HCM không phải là một nhà tư tưởng và họ vẫn phát động các phong trào “Học tập Tư tưởng HCM”, bắt đảng viên và nhân dân phải nghe những câu rất sáo ngữ của ông Hồ! Giải pháp phải ghép HCM là một tư tưởng gia cho thấy nhóm cầm đầu toàn trị đang ở vào đường cùng, nên đã phải sử dụng cả gia tài của người sáng lập. Nhưng gia tài đó quá nghèo nàn!

Chẳng những thế tư cách đạo đức của HCM còn tồi tệ hơn nữa. Chính khi còn sinh thời ông Hồ đã tự thần thánh hóa mình. Dưới bút hiệu Trần Dân Tiên viết về mình (tức HCM), ông Hồ đã rất dối trá khi tự tâng bốc “nhân dân ta gọi Hồ Chủ tịch là cha già của dân tộc”![8]Theo lẽ thường một người có tư cách, biết quí tự trọng thì không thể tự khen và thần thánh hóa mình, và lại càng không được dối trá dùng một bút hiệu khác viết sách ca tụng mình! Một người mưu mô và hành động tồi tệ như vậy đã tự mình đánh mất nhân cách.

HCM không phải là một tư tưởng gia, không những thế tư cách đạo đức lại rất tồi tệ. Những sự kiện có thực và rất xấu này về HCM những người cầm đầu chế độ toàn trị từ Trường Chinh, Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng đều đã biết. Nhưng họ vẫn im lặng và tiếp tục thần thánh hóa HCM. Chính điều này lại càng chứng minh tư cách đạo đức của họ cũng cực kì tồi tệ như người đã sáng lập ra chế độ toàn trị! Chẳng những thế họ vẫn bắt nhân dân “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”!!!

Nguyễn Phú Trọng hãy trả lời công khai trên công luận để nhân dân biết: Nên học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách nào của HCM? Chả lẽ cứ theo Bác mở “đũa thần” Marx-Lenin đã bị lịch sử vất vào sọt rác ra làm tiếp? Chả lẽ học cách lừa dối nhân dân bằng cách tự đề cao mình như HCM đã làm không biết ngượng ngùng, không biết tự trọng, rồi bảo đó là đạo đức và phong cách đáng làm gương? Hay chả lẽ tiếp tục học tập HCM sử dụng các thủ đoạn cực kì gian dối để lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân dựng lên một chính quyền độc tài bạo ngược chỉ lo củng cố quyền lợi phe nhóm, tham nhũng rồi phản bội quay đầu đàn áp lại nhân dân?

31.8.2019

Ghi chú

[1] . Tiếng dân, bản tin ngày 31.8.19

[2] . Ông Trọng nói với giới trẻ trong Đoàn Thanh niên CS HCM ngày 27.8.19

[3] . Công an Nhân dân 26.3.16

[4] . VNExpress 30.8.14; Bùi tín, Hoa xuyên tuyết, tr.110 tiếp theo

[5] . Âu Dương Thệ, die Vietnampolitik der USA -von der Johnson zur Nixon-Kissinger Doktrin 1979, tr. 40 t.th.

[6] . Vương Văn Bắc, Lịch sử VN cận đại, Viện đại học Đà lạt 1966, tr. 110 t.th; ThS. Nguyễn Thị Ánh, Huỳnh Thúc Kháng – một tấm gương hết lòng vì nước, vì dân, Cộng sản diện tử 29.9.16

[7] . Hà Đăng, tìm hiểu nội dung dự thảo các văn kiện trình ĐH 9 của đảng -nền tảng tư tưởng của đảng ta, ND 6.12.2000

[8] . Trần Dân Tiên (bút hiệu của HCM), Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM, Hà nội 1976,tr. 149. Chính tờ CS đã xác nhận Trần Dân Tiên là một trong số ít nhất 175 bút hiệu của HCM, http://dangcongsan.vn/tu-lieu-van-kien/tu-lieu-ve-dang/lich-su-dang/doc- 010720152043156.htm l; Bùi Tín, Hoa xuyên tuyết, tr. 110 t.th; BBC 25.11.18

BAOTIENGDAN.COM
Bao giờ Nguyễn Phú Trọng dám sớm về vườn để biết học làm “người tử tế”? Bởi AdminTD – 31/08/2019 Âu Dương Thệ 31-8-2019 Tại sao lại cứ giương cờ HCM không có thật? Từ mấy tháng nay lợi dụng tình trạng Nguyễn Phú Trọng bị bện…

GIÁ NHƯ KHÔNG CÓ MẠNG XÃ HỘI

Image may contain: 1 person, standing

Chú TễuFollow

GIÁ NHƯ KHÔNG CÓ MẠNG XÃ HỘI

Phạm Minh Vũ

Giá như không có mạng xã hội, thì người ta sẽ tin 100% Bé Long chết ngạt trên xe thật. Thì con Thủ tướng và Tướng Vệ sẽ chẳng mang tiếng tăm gì cả, cũng chẳng ai biết con 2 ông này là cổ đông ở Gateway.

Giá như không có mạng xã hội, thì chẳng ai biết Nguyễn Hữu Linh dâm ô trong thang máy khi video không có nơi loan tải, thì gia đình Linh đâu bị tổn thương? Biết đâu Linh lại được đi dâm ô hoặc hãm hiếp nhiều em nhỏ khác?

Giá như không có mạng xã hội thì biết đâu Formosa vẫn tiếp tục xả thải, làm cho biển Việt Nam diệt vong không còn con cá nào, Formosa đâu thể đền 500 triệu Usd giá “cắt cổ” ấy đâu?

Giá như không có mạng xã hội, thì giàn khoan HD981 của TQ vẫn được hút dầu trong hải phận của VN, nếu không có mạng xã hội làm sao có vụ biểu tình phản đối như thế?

Giá như không có mạng xã hội, thì bao sự xấu xa, đê tiện của đảng viên quan chức làm sao bị phanh phui, bị đem ra ánh sáng! những tội ác cướp đất của các phe nhóm đảng không bị vạch trần, không bị lợi dụng đó phe cánh đấu đá hạ bệ nhau!

Giá như không có mạng xã hội, thì sửa điểm thi ở Hoà Bình, Hà Giang sẽ không bị phanh phui, các quan chức không bị vào tù, Bí thư Triệu Tài Vinh không bị phanh phui cả dòng họ làm quan, cũng chẳng ai biết con gái Bí Thư Vinh “bị” sửa cả chục điểm đâu.

Giá như không có mạng xã hội, thì nhân dân cả nước không thể biết tội ác của quan chức cộng sản VN liên quan tới đường sắt Cát Linh – Hà Đông như thế nào.

Giá như không có mạng xã hội, thì đảng ta đã bán xong 3 đặc khu cho tàu, chứ đâu phải giờ còn bị Tập quở trách như thế này đâu?

Giá như không có mạng xã hội thì làm sao dân biết BOT là sân sau của quan chức đảng, làm sao biết BOT bẩn các quan cướp trắng trợn của dân như thế nào?

Và nhiều tội ác mạng xã hội đã gây ra cho những đảng viên quan chức không chỉ là tổn thương, trầm cảm mà còn làm cho quan chức đảng viên phải thân bại danh liệt. Mạng xã hội thật ác độc, thật… tàn nhẫn