Người TQ đổ xô đi mua vàng, rút tiền khỏi ngân hàng và thị trường chứng khoán
Phạm Đoan Trang: ‘Chiến đấu cho tự do phải chấp nhận mất một phần lớn tự do và nhiều thứ khác nữa’
Phạm Đoan Trang: ‘Chiến đấu cho tự do phải chấp nhận mất một phần lớn tự do và nhiều thứ khác nữa’

VIÊT NAM (NV) – Blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang vinh dự là một trong ba người cùng được trao giải “Press Freedom Prize 2019” của Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Without Borders).
Buổi lễ trao giải diễn ra trang trọng tại Nhà Hát Deutsches ở Berlin. Người thay mặt blogger Phạm Đoan Trang đi nhận giải là ông Trịnh Hữu Long, tổng biên tập tờ Luật Khoa Tạp Chí.
Bà được trao giải “The Prize For Impact” (Giải Cho Nhà Báo Có Tác Động).
Sáng hôm 13 Tháng Chín, ngay sau khi biết tin được trao giải thưởng, nhà báo Phạm Đoan Trang trả lời phỏng vấn riêng của Nhật báo Người Việt.
Nhật báo Người Việt: Nhìn lại hành trình từ một phóng viên báo nhà nước tới giải Tự Do Báo Chí 2019 của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới, bà tự thấy mình đã phải đánh đổi, hay mất mát những gì?
Bà Phạm Đoan Trang: Tôi nghĩ tôi cũng mất khá nhiều, nhưng tôi không muốn nói về những mất mát đó, bởi vì quan niệm của tôi lâu nay là “làm đừng kêu, kêu đừng làm.” Đã chấp nhận đi vào con đường chiến đấu cho tự do thì chắc chắn phải mất một phần lớn tự do và nhiều thứ khác nữa.
Nhật báo Người Việt: Cùng thời điểm bà nhận giải thì người phát ngôn Bộ Ngoại Giao CSVN bác bỏ tin Việt Nam thuộc top 10 nước kiểm duyệt báo chí gắt gao nhất thế giới, bà có bình luận gì?
Bà Phạm Đoan Trang: Tôi không lạ cũng chẳng phẫn nộ trước phản ứng đó của Bộ Ngoại Giao Việt Nam và nhà nước Việt Nam nói chung. Có điều, tôi biết chắc chắn là bà Lê Thu Hằng, ở cương vị phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao CSVN, bà ấy có bề dày kinh nghiệm tiếp xúc với báo giới Việt Nam, có quan hệ sâu rộng với các nhà báo Việt Nam và bà ấy quá hiểu thực tế Việt Nam có kiểm soát tự do báo chí hay không, kiểm soát chặt đến mức nào… Đã hiểu quá rõ sự thật ấy mà còn bác bỏ được thì ta phải công nhận là quan chức, cán bộ của đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam rất giỏi sống hai mặt cũng như dối trá mà không thấy thẹn.
Nhật báo Người Việt: Theo bà, những người làm báo ở Việt Nam đang phải đối mặt với những thách thức, hoặc nỗi khổ, dằn vặt nào nếu như họ yêu nghề và có lương tâm với nghề báo?
Bà Phạm Đoan Trang: Câu hỏi hay nhưng rộng quá, để trả lời nó, tôi sẽ cần viết ít nhất một cuốn sách. Một cách ngắn gọn hết sức có thể, thì với tôi, nỗi dằn vặt lớn nhất với một nhà báo Việt Nam có lương tâm là cảm giác bất lực, không thể làm gì để thay đổi thực trạng, giải quyết vấn đề, cứu giúp những nạn nhân của bất công, nghèo đói và vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. (T.K)
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Cái Sẩy Hồng Kông & Giấc Mộng Siêu Cường
Cái sẩy nó nẩy cái ung.
Thành ngữ
Bằng giờ này năm trước, tháng 10 năm 2018, I.F.R.I – Institut Français des Relations Internationales – đã cho phổ biến bài viết (“Chine : Une Puissance Pour Le XXIe Siècle”) với hơi nhiều lời … có cánh. Thử xem chơi vài câu, qua bản dịch (“Trung Hoa: Một Siêu Cường Của Thế Kỷ XXI”) từ trang Nghiên Cứu Biển Đông:
Trung Quốc đã nổi lên là một cường quốc kinh tế, và mong muốn trở thành cường quốc trong mọi lĩnh vực. Trung Quốc đang phát triển một chiến lược gắn kết và tổng thể nhằm khẳng định, nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập nước, là một cường quốc hình mẫu về kinh tế, quân sự, ngoại giao, chính trị và ý thức hệ. Trung Quốc còn dự định đề xuất một mô hình phát triển và quản trị đất nước thực sự, và tiến hành cơ cấu lại quản trị toàn cầu.
Việc nổi lên của một cường quốc là một hiện tượng tương đối hiếm gặp, và chỉ có thể nhận thấy trong cả quãng thời gian dài. Sau sự xuất hiện của các cường quốc Anh và Mỹ trong những thế kỷ trước, thế kỷ 21 có thể là thế kỷ của siêu cường Trung Quốc.
Ngoài các thành tựu kinh tế, có lẽ điều phân biệt Trung Quốc với các nước mới nổi khác là quyết tâm không thể lay chuyển của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thúc đẩy “sự đổi mới vĩ đại của nhà nước Trung Quốc”.
Một ý chí sức mạnh 360° …
Một ý chí mạnh mẽ muốn được thừa nhận là cường quốc …
Một Trung Quốc hình mẫu cho các nước khác …
ĐCSTQ cho rằng bối cảnh hiện tại thuận lợi cho Trung Quốc, và mong chờ thập kỷ sắp tới với một sự lạc quan nhất định, đồng thời không ngần ngại nhấn mạnh mặt trái của thế giới và người dân phương Tây.
Nói tóm lại, và nói theo ngôn ngữ của giới bóng đá VN, là Trung Quốc sắp đặt cả nhân loại dưới gót chân của họ bằng những kỳ tích để đời. Cùng lúc – khắp nơi – thiên hạ vẫn thường được nghe những lời phát biểu, với khẩu khí cũng tự tín và lạc quan (tương tự) từ ông Chủ Tịch Đảng kiêm Chủ Tịch Nước của xứ sở này:
-
Trung Quốc đang ở vào một “thời cơ lịch sử”, bước vào một “kỷ nguyên mới” sẽ được đánh dấu bằng sự kiện đất nước đang trở thành một “lực vĩ đại” [mighty force] trên thế giới và đóng một vai trò gương mẫu [role model] cho việc phát triển chính trị và kinh tế.
-
Chúng ta cần củng cố niềm tin về con đường, lý luận, hệ thống và văn hóa của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, và chia sẻ kinh nghiệm quản trị với các nước khác.
-
Sau khi thống nhất hòa bình, Đài Loan sẽ có hòa bình lâu dài và người dân sẽ được hưởng cuộc sống tốt đẹp và thịnh vượng. Với sự hỗ trợ tuyệt vời của ‘mẫu quốc,’ nền an ninh của đồng hương Đài Loan sẽ còn tốt hơn nữa, và không gian phát triển của họ sẽ còn lớn hơn nữa.
-
Hương Cảng luôn trong trái tim tôi.
Tập Cận Bình có “nổ” lớn quá không?
Không đâu! Cùng với quyền lực nghiêng trời lệch đất, ngài chủ tịch còn có thêm một khối óc vỹ đại cùng tầm nhìn bao quát toàn cầu. Ông là cha đẻ của Sáng Kiến Vòng Đai & Con Đường (The Belt and Road Initiative) còn được gọi là Nhất Đới Nhất Lộ nối liền những trọng điểm kinh tế từ Trung Quốc sang châu Âu và châu Phi. Sáng kiến này được mô tả là “dự án lớn nhất của thế kỷ” (the largest project of the century) với kỳ vọng sẽ mang lại “một trật tự mới cho thế giới.”
Quả đất vốn đã xưa, thế giới vốn đã cũ nên mọi sự mới mẻ đều được vui vẻ đón chào. Niềm vui, tiếc thay, hơi ngắn. Cái được mệnh danh là trật tự Trung Hoa – Sino-centric order – chưa kịp thành hình (mới chỉ có trong óc tưởng tượng thôi) thì đã có “sự cố” vô cùng đáng tiếc xẩy ra, khiến cho chính nước Tầu bỗng trở nên hơi bị lộn xộn và rối rắm.
Ảnh: reddit.com
Cái “sẩy” này tuy chỉ do chút “thiếu tế nhị” trong lãnh vực pháp lý nhưng đã nẩy ra một cái ung to đùng, có thể làm tiêu tán giấc mộng (lớn) của Tập Cận Bình. Vấn đề đã được Mary Hui – tường thuật viên của Quartz, tại Hồng Kông – tóm gọn như sau, theo bản lược dịch của Đoan Trang:
Dự luật này mới được đưa ra hồi tháng 4 vừa qua. Mục đích của nó là sửa đổi hai đạo luật hiện hành đang điều chỉnh việc dẫn độ và hỗ trợ tư pháp giữa Hong Kong và các nơi khác: 1. Pháp lệnh về tội phạm đào tẩu; 2. Pháp lệnh về tương trợ tư pháp trong lĩnh vực hình sự. Pháp lệnh về tội phạm đào tẩu mà Hong Kong đang sử dụng hiện nay được thông qua ngay trước khi Hong Kong trở về với Trung Quốc (năm 1997). Pháp lệnh này quy định rõ là nó không áp dụng cho việc dẫn độ và tương trợ tư pháp với “chính quyền nhân dân trung ương hay chính quyền của bất kỳ địa phương nào của nước Cộng hòa Nhân dân (CHND) Trung Hoa”.
Bắc Kinh và chính quyền đặc khu Hong Kong hiện nay muốn sửa đổi pháp lệnh đó để có thể dẫn độ nghi phạm về các nước chưa ký hiệp định tương trợ tư pháp với Hong Kong, trong đó có cả Trung Hoa lục địa. Và vì thế, dự luật dẫn độ ra đời.
Thế là sóng gió ba đào:
Lý do chủ yếu để người dân Hong Kong phản đối dự luật dẫn độ là vì lo sợ nó sẽ phá hoại nền tư pháp độc lập cũng như tự do của Hong Kong. Nhà nước CHND Trung Hoa vốn đầy rẫy vi phạm nhân quyền với một bộ máy công an gây ra hàng loạt cái chết trong đồn, một hệ thống xét xử hoàn toàn bị đảng cầm quyền thao túng, dẫn đến tình trạng oan sai, khiếu kiện và dân mang quan tài đi diễu phố (tương tự như Việt Nam).
Có thể ví dự luật dẫn độ như một giọt nước tràn ly, và phản ứng dữ dội của người dân Hương Cảng như những cái tát (nháng lửa) vả liên tiếp vào mặt của Tập Cận Bình:
-
Hơn 1 triệu người biểu tình ở Hồng Kông phản đối dự luật dẫn độ …
-
Người biểu tình Hồng Kông so sánh cảnh sát với chế độ Hitler
-
Phong trào phản đối Luật dẫn độ đã dần công khai nhắm vào ĐCSTQ
-
Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn tuyên bố ủng hộ nền độc lập của Hồng Kông
-
Đức kêu gọi Trung Quốc bảo đảm các quyền tự do cho dân Hồng Kông
Ảnh: boingboing.net
Sau vô số lời đe doạ, sau khi bạo lực bị chống trả mãnh liệt bởi bạo động, và sau khi súng đã nổ nhưng những cuộc biểu tình vẫn giữ nguyên cường độ nên Trung Hoa Lục Địa “bỗng” trở nên nhũn nhặn và … lễ độ thấy rõ. Mềm nắn, rắn buông. Không buông, ngó bộ, không xong đâu!
South China Morning Post, số ra hôm 4 tháng 9 năm 2019, loan tin: “Nhà lãnh đạo Hong Kong Carrie Lam thông báo rút lại dự luật dẫn độ gây tranh cãi. Hong Kong leader Carrie Lam announces formal withdrawal of the extradition bill.” Josuhua Vong đáp lại rằng như thế là “quá ít và quá muộn. Too little and too late.” Theo BBC, ông còn cho biết thêm: “Biểu tình sẽ tiếp tục cho đến ngày có bầu cử tự do.”
Cụm từ “bầu cử tự do” – tiếc thay – lại không có trong tự điển của Tập Cận Bình. Nay muốn thêm vào e hơi bị khó. Sợ nó sẽ làm đảo lộn trật tự không chỉ ở đảo Hồng Kông mà còn ngay cả ở Trung Hoa Lục Địa nữa. Giấc mộng “Sino-centric order” – ngó bộ – còn xa. Nó cũng xa xăm và mơ hồ (y) như giấc mộng siêu cường của Tân Hoàng Đế vậy.
BÀI VIẾT CỦA JOSHUA WONG ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ ECONOMIST ANH QUỐC

BÀI VIẾT CỦA JOSHUA WONG ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ ECONOMIST ANH QUỐC
Joshua Wong : Chúng tôi khát khao một ngày Hồng Kông thoát khỏi độc tài
” Một làn sóng đàn áp chính trị đang diễn ra ở Hồng Kông, nơi nhân quyền và tự do của chúng tôi đang mấp mé trên bờ vực sụp đổ. Thế giới không thể tiếp tục im lặng.
Trong vòng 30 giờ đồng hồ, những kẻ côn đồ đã tấn công đội ngũ tổ chức biểu tình và cảnh sát tiến hành bắt giữ hàng loạt những nghị sĩ và các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ, bao gồm cả tôi. Quyền biểu tình của chúng tôi đã bị cùm lại, trong khi chính quyền cấm một buổi tập trung ôn hòa đã được lên kế hoạch vào ngày 31/8.
Cùng lúc đó, chính phủ dường như muốn kiểm tra phản ứng của công luận về ý tưởng họ sẽ kích hoạt điều luật tình trạng khẩn cấp đã lạc hậu từ lâu. Việc này sẽ cho phép trưởng đặc khu quyền lực to lớn như kiểm duyệt báo chí, tiến hành bắt bớ quy mô lớn và ngay lập tức thiết quân luật một phần của thành phố này – tất cả chưa cần tới trợ giúp của Quân Giải phóng Nhân Dân Trung Quốc.
Trong khi đó, binh lính Trung Quốc và các phương tiện thiết giáp được di chuyển tới biên giới Hồng Kông, sẵn sàng tiến vào “trong vòng 10 phút”, theo đúng lời của quân đội Trung Quốc.
Tất cả những hành động này có mục đích là để đe dọa người Hồng Kông, khiến họ sợ hãi và quy phục. Nhưng có phải nhà cầm quyền thực sự nghĩ rằng chúng tôi sẽ ngậm miệng và giữ im lặng, hay chúng tôi sẽ đứng lên và chiến đấu?
Một làn sóng đàn áp chính trị đang diễn ra ở Hồng Kông, và nhân quyền cùng tự do của chúng tôi đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
Chúng tôi hoàn toàn lên án chiến dịch độc ác của bạo lực này và những phát ngôn từ giáo điều từ thời Liên Xô dán nhãn chúng tôi là “những gián điệp ăn tiền của thế lực nước ngoài”. Ngày này qua ngày khác, chính quyền đang tiến gần hơn đến việc sử dụng quân bài cuối cùng của họ.
Nhưng người dân sẽ tiếp tục chiến đấu, bởi vì trận chiến này là vì tương lai của Hồng Kông. Chúng tôi không muốn thấy một Hồng Kông chỉ có tự do trên giấy, nơi mà địa vị tự trị chỉ là cái vỏ bọc của một nhà nước độc tài toàn trị.
Vì tương lai của chúng tôi mà những người trẻ sẵn sàng trả cái giá cuối cùng trong cuộc chiến của mình. Rất nhiều người biểu tình – những em thiếu niên, một số vẫn học trung học – bây giờ đang mang theo “di nguyện và chúc thư” trong cặp trước khi lao lên tuyến đầu của cuộc biểu tình. Nỗ lực vì hòa bình được viết bằng máu của họ. Một số đã tự tử, đã trở thành nạn nhân của sự độc ác của cảnh sát, thành mục tiêu của những cuộc tấn công của các băng nhóm côn đồ tàn bạo và bừa bãi.
Trưởng Đặc khu Hồng Kông Carrie Lam đã gạt ra bên lề những người trẻ bằng tuyên bố “họ không có đóng góp gì cho xã hội”. Về chúng tôi, chúng tôi xin hỏi lại bà rằng:
Ai là người không cho phép người trẻ có “đóng góp gì” cho xã hội?
Ai đã cấm người trẻ, những ứng viên được bầu chọn một cách dân chủ, tham gia vào chính trị?
Ai đã quyết định phớt lờ nguyện vọng của nhân dân và đưa ra dự luật dẫn độ bị ghét bỏ ngay từ đầu?
Câu trả lời là: một chính phủ được lựa chọn một cách phi dân chủ. Những người trẻ thay vì được coi là những cột trụ tương lai của xã hội, đã bị tước bỏ bất cứ tiếng nói nào khi một quyết định hệ trọng được đưa ra, bất chấp việc họ là những người sống lâu nhất với hậu quả từ những quyết định đó.
Cách duy nhất để ổn định trở lại Hồng Kông là Bắc Kinh phải trao cho chúng tôi quyền bầu cử tự do và công bằng tại thành phố này – đây là một trong 5 yêu cầu của phong trào chống luật dẫn độ. Họ phải đưa ra một chương trình cải tổ chính trị bao hàm việc cho chúng tôi quyền lựa chọn trưởng đặc khu và bầu chọn toàn bộ vị trí trong nghị viện thành phố, tức hội đồng lập pháp. Phổ thông đầu phiếu đã được hứa hẹn dưới nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” thiết lập trong sự kiện trao trả Hồng Kông năm 1997.
Sự tức giận của chúng tôi không chỉ là vì dự luật dẫn độ; sự phẫn nộ này là vì một chính quyền phi dân chủ ngày càng phớt lờ nguyện vọng của người dân.
Cộng đồng quốc tế có thể giúp đỡ người Hồng Kông.
Đầu tiên, chúng tôi thúc giục các bạn gây áp lực để Bắc Kinh rút về quân đội đang đặt dọc biên giới Hồng Kông. Hành động làm bộ này của các lực lượng quân sự Trung Quốc khiến căng thẳng leo thang không đáng có .
Trung Quốc sẽ gặt hái được một cơ lốc những lời lên án nếu họ cho xe tăng vào thành phố chúng tôi. Nó sẽ khiến người ta hoài nghi thiện chí tuân thủ các thỏa thuận song phương của Bắc Kinh. Nó cũng có thể dẫn đến việc Mỹ rút lại quy chế đặc biệt cho Hồng Kông theo luật Mỹ.
Có một số những người trung thành với Bắc Kinh ở trong thành phố này, những người mà vì lòng tôn sùng mù quáng đối với chế độ độc tài Trung Quốc đã ủng hộ việc đưa binh lính vào dập tắt phong trào của chúng tôi. Rõ ràng là họ sẵn sàng chấp nhận rủi ro giết chết trung tâm tài chính Châu Á này.
Thứ hai, các nhà lãnh đạo quốc tế tại Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cần lên tiếng rõ ràng rằng chính phủ Trung Quốc phải tuân thủ đầy đủ các điều khoản và tinh thần của Tuyên bố chung Trung-Anh năm 1984, văn kiện mở đường cho sự kiện trao trả năm 1997: Hồng Kông rời Anh Quốc. Chúng tôi hoan nghênh các lãnh đạo G7 vì đã ủng hộ nền tự trị của chúng tôi trong một thời kỳ đầy thử thách như thế này và thúc giục họ tiếp tục lên tiếng.
Thứ ba, chúng tôi đề nghị tất cả mọi người ủng hộ những lời kêu gọi chính phủ Hồng Kông tiến hành một cuộc điều tra độc lập đối với việc cảnh sát sử dụng vũ lực thái quá. Chúng tôi cũng kêu gọi chấm dứt bán các thiết bị kiểm soát đám đông cho cảnh sát Hồng Kông, những người mà trong vài tháng gần đây đã cho thấy thiên hướng khát máu và bạo lực trong các hành động cảnh sát của mình.
Cuối cùng, chúng tôi thúc giục các chính trị gia ở Mỹ ủng hộ và thông qua Đạo luật Dân chủ và Nhân quyền Hồng Kông càng sớm càng tốt, để theo dõi chặt chẽ những kẻ vi phạm nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” và trừng phạt những kẻ tước đoạt khỏi người Hồng Kông những quyền lợi chính đáng của họ.
Lần này tôi không phải là gương mặt của cuộc biểu tình ở Hồng Kông. Phong trào chống luật dẫn độ lớn hơn và có tổ chức hơn nhiều Phong trào Ô dù 2014.
Việc bắt bớ sẽ không ngăn được quyết tâm của chúng tôi. Trước mặt chúng tôi là rất nhiều tháng dài nữa của nước mắt và đau khổ, trong khi bóng đen của cuộc thanh trừng đe dọa không chỉ những ai đổ ra đường phố, mà còn trên khắp các ngành kinh tế, giáo dục, y tế và giao thông của Hồng Kông.
Toàn bộ thành phố này đang đứng trên một mặt trận thống nhất chống lại chính phủ, nhưng mỗi ngày chính quyền của bà Lâm lại tiếp tục thêm dầu vào lửa bằng những lời đe dọa. Nỗ lực của bà trong cái gọi là “đối thoại” không thuyết phục được ai.
Ở trong bất kỳ một nền dân chủ nào, mức độ đối kháng kéo dài trong một thời gian lâu như thế này đã phải đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp chính trị của một lãnh đạo giống như bà Lâm. Nhưng bởi vì chúng tôi không sống trong một chế độ dân chủ, bà ta có thể ngắm nhìn chiến trường từ trong tòa tháp kính của mình, và chế độ của bà ta – dưới sự chỉ đạo của Bắc Kinh – tiếp tục ngấu nghiến những đứa con của Hồng Kông.
Thành phố của chúng tôi đang oằn mình trong một vị thế không mấy dễ chịu: ở mặt trật giữa tự do và độc tài. Nhưng chúng tôi đã bị dồn đến chân tường và nếu bây giờ chúng tôi run sợ, sẽ không còn cơ hội thứ hai để lên tiếng. Đằng sau những hàng rào chắn, chúng tôi khát khao một Hồng Kông thoát khỏi ách độc tài và chính phủ bù nhìn.
Chúng tôi khát khao có một một quê hương nơi tự do dân sự được tôn trọng, nơi con cái của chúng tôi không phải là đối tượng bị giám sát toàn diện, bị tước đoạt nhân quyền, kiểm duyệt chính trị và bắt bớ bừa bãi. Chúng tôi đang đứng lên cùng tất cả những dân tộc tự do trên thế giới và hy vọng các bạn sẽ đứng cùng chúng tôi trong cuộc chiến tìm kiếm công lý và hòa bình này.”
Bài viết của Joshua Wong (Huỳnh Chi Phong), đăng trên chí Economist của Anh Quốc.
(Trọng Đức biên dịch)
THẾ LỰC THÙ ĐỊCH LÀ AI?

THẾ LỰC THÙ ĐỊCH LÀ AI?
Ngô Trường An
Hàng chục năm qua, đảng csVN cứ ra rả tuyên truyền: “bọn thế lực thù địch luôn luôn chống phá đảng, nhà nước Vn”. Bla bla…
Họ rêu rao như thế ở khắp nơi: trong hội nghị, trong diễn đàn, trong các cuộc họp báo, trong giáo dục, trên truyền thông …. Nhưng có một điều, họ không đưa ra dẫn chứng cụ thể thế lực thù địch đó là ai, tổ chức đó tên gì, hoạt động ở đâu, người cầm đầu tên gì, họ chống phá đảng – nhà nước với mục đích gì, kinh phí hoạt động của tổ chức chính trị này ở đâu mà có v.v….
Đảng khẳng định thế lực thù địch luôn luôn chống phá trong hàng chục năm qua. Vậy, nhà nước, nhân dân ta đã bị thiệt hại những gì do sự chống phá của họ? Thiệt hại bao nhiêu tài nguyên, khoáng sản? Tổn hại bao nhiêu nhân mạng? Thất thoát bao nhiêu ngàn tỷ? Dân bị cướp hết bao nhiêu đất? Lãnh hải bị mất bao nhiêu cây số vuông ??? Đó, đảng phải đưa ra những thiệt hại cụ thể do bọn thế lực thù địch chống phá thì dân mới tin. Còn không, đây chỉ là luận điệu vu vạ, chỉ lừa được những kẻ ngu học và bọn dlv dốt nát mà thôi.
Là người dân, tôi chưa thấy bọn thế lực thù địch nào chống phá, mà chỉ chỉ thấy các lãnh đạo cấp cao của đảng CHỐNG lại sự phát triển của đất nước, PHÁ hoại sự hưng thịnh đất nước thì nhiều vô kể. Xin dẫn chứng vài trường hợp sau đây:
– Ủy ban nhân dân tphcm sửa bản đồ quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm. Ăn cướp của dân Thủ Thiêm hàng trăm ngàn m2 đất, đẩy hàng ngàn hộ dân ra đường sống cảnh màn trời chiếu đất suốt mấy chục năm trời. Đây có phải là cán bộ, ủy viên trung ương đảng, ủy viên bộ chính trị phá hoại sự ổn định của đất nước không?
– UBND TP> Đà Nẵng bè phái móc ngoặc với Vũ Nhôm chiếm dụng hàng ngàn m2 đất đô thị, gây thất thoát cho ngân sách nhà nước hơn 20 ngàn tỷ đồng. Đây có phải những đảng viên cấp cao của đảng chống lại sự phát triển của đất nước không?
– Lãnh đạo cấp cao bộ Thông Tin Truyền Thông móc ngoặc với Phạm Nhật Vũ ăn chia trong vụ AGV gây thất thoát cho ngân sách đến 7.000 tỷ đồng. Đây cũng là hành động chống lại sự phát triển của đất nước, đúng không?
– Lãnh đạo cấp cao bộ công an tổ chức đánh bạc trên mạng. Điều này gây ảnh hưởng nặng nề đến đời sống của hàng triệu gia đình có người tham gia đánh bạc trong đường dây của lãnh đạo công an. Đây là 1 hành vi phá hoại sự hưng thịnh của đất nước, gián tiếp gây ra nạn trộm cắp, cướp của giết người trên phạm vi cả nước.
– Chính quyền tỉnh Hà Tĩnh tự ý cho Fomosa thuê đất đến 70 năm, tiếp tay cho nó xả độc hủy hoại môi trường. Chính quyền tỉnh Bình Định độc quyền ký bán cảng biển Quy Nhơn với giá rẻ mạt. Chính quyền tp Hà Nội làm ngơ để bọn cơ hội phá rừng phòng hộ Sóc Sơn xây hàng trăm nhà nghỉ dưỡng, hàng chục biệt thự, hàng nghìn hồ bơi. Chính quyền Đồng Nai cho bọn lợi ích lấp sông phân lô bán nền. Chính quyền Bình Thuận cho phép đổ hàng nghìn tấn chất thải xuống biển với xảo ngữ “nhận chìm vật chất”……
Ôi thôi, thôi!!! Nói về sự phá hoại đất nước và ăn cắp của công chống lại sự phát triển của đất nước thì nhìn đâu cũng thấy, địa phương nào cũng có, bộ ngành nào cũng có. Nhưng ngặt nỗi, tất cả sự chống phá này đều do đảng viên cộng sản gây ra, chứ chẳng có bọn thế lực thù địch nào trong đó cả.
Là người dân, tôi nhận thấy như vậy là đúng hay sai? Nếu, đảng không nêu đích danh bọn thế lực thù địch là ai, bọn họ chống phá cụ thể những gì, mà cứ nói chung chung, mơ hồ như thế. Thì buộc lòng nhân dân chúng tôi phải nghĩ, bọn thế lực thù địch chính là các quan chức nhà nước. Vì, ngoài bọn quan chức ra, chẳng có ai đủ khả năng chống phá đất nước này.
‘Con vua lại làm vua’: Bộ Trưởng Kim Tiến bổ nhiệm con trai làm viện phó Viện Pasteur
Chế độ XHCN ưu việt???
Van Pham is with Van Hop Pham
‘Con vua lại làm vua’: Bộ Trưởng Kim Tiến bổ nhiệm con trai làm viện phó Viện Pasteur
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội hôm 14 Tháng Chín dấy lên bàn tán xoay quanh chuyện bà Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng Y Tế CSVN, bổ nhiệm chính con trai ruột mình là ông Hoàng Quốc Cường, 37 tuổi, vào ghế viện phó Viện Pasteur.
Bà Kim Tiến từng ngồi ghế này trước khi được bổ nhiệm làm thứ trưởng và sau đó là bộ trưởng Y Tế CSVN.
Các báo nhà nước cho biết ông Cường là tiến sĩ Dịch Tễ Học, bác sĩ đa khoa. Ngoài ra, ông còn có bằng cao cấp chính trị – tấm bằng không liên quan gì đến chuyên môn y khoa nhưng là điều kiện tiên quyết cho những người muốn được đề bạt vị trí quản lý trong các cơ quan, tổ chức của chính quyền.
Trước khi được mẹ ruột bổ nhiệm, ông Cường làm phó giám đốc Trung Tâm Đào Tạo, phó phòng Kế Hoạch Tổng Hợp của Viện Pasteur. Có lẽ để tránh điều tiếng, bà Kim Tiến không hiện diện trong buổi lễ bổ nhiệm con trai mà cử cấp dưới, ông Nguyễn Trường Sơn, thứ trưởng Y Tế CSVN, thay mình trao quyết định.
Việc ông Cường được “thăng quan tiến chức” đã được giới blogger dự báo trước từ hồi năm 2017, do ông này thuộc diện “cán bộ quy hoạch” và nhiều triển vọng sẽ còn được “thừa kế” các chức vụ khác của mẹ ruột trong tương lai.
Trong suốt tám năm ngồi ghế bộ trưởng đến nay, bà Kim Tiến từng bị công luận kêu gọi từ chức nhiều lần do để xảy ra các vụ bê bối vắc xin “bẩn,” thẩm mỹ viện ở Hà Nội phi tang xác nạn nhân, Công Ty VN Pharma nhập khẩu thuốc giả điều trị ung thư…
Hồi Tháng Tám, 2017, khi vụ VN Pharma đang ồn ào, báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Nguyễn Minh Hùng, cựu chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc VN Pharma xác nhận rằng ông Hoàng Quốc Dũng, em chồng của Bộ Trưởng Kim Tiến “làm phó tổng giám đốc phụ trách về xây dựng đầu tư cho Công Ty VN Pharma.” Thời điểm đó, bà Kim Tiến bị công luận chỉ trích là gian dối khi phát ngôn rằng “trong gia đình tôi không có ai tham gia VN Pharma.”
Theo báo Tuổi Trẻ hồi năm 2009, bà Nguyễn Thị Kim Tiến là cháu ngoại của ông Hà Huy Tập, tổng bí thư thứ ba của đảng CSVN. Chồng bà là Phó Giáo Sư Tiến Sĩ, Bác Sĩ Hoàng Quốc Hòa, cựu giám đốc Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định, nay làm giám đốc Bệnh Viện Quốc Tế Vinmec Central Park, thuộc Tập Đoàn Vingroup. Báo VTC News hồi năm 2015 đăng một tấm ảnh cho thấy bà Kim Tiến trao quyết định thành lập bệnh viện Vinmec cho ông chồng.
Bình luận về trường hợp “một người làm quan cả họ được nhờ” của Bộ Trưởng Kim Tiến, đạo diễn, blogger Song Chi viết trên trang cá nhân: “Bà Tiến còn một con trai khác [được biết đến với tên tắt Hoàng T Đức] nghe đâu đang đi học ở Mỹ, chuẩn bị cơ sở để sau này gia đình tẩu tán tài sản qua Mỹ, ung dung ‘hạ cánh’ an toàn, hưởng thụ nền y tế tiên tiến, an toàn và nhân đạo của Mỹ, bỏ lại một nền y tế nát bét mà bà đã góp phần tạo ra trong suốt thời gian làm bộ trưởng cho bọn dân đen khốn khổ khốn nạn… Lương bộ trưởng trên 10 triệu đồng ($433)/tháng mà nuôi con ăn học được cỡ này, không tham nhũng, hút máu dân đúng theo nghĩa đen thì tiền ở đâu ra, hay lại một thời tuổi trẻ đi lao động, chạy xe ôm, làm ruộng đến ‘thối móng tay,’ chăn lợn, buôn chổi đót và chăm chỉ tiết kiệm… như các quan chức khác?”
– Thực trạng nền y tế Việt Nam: Bệnh viện Ung bướu Sài Gòn, nhiều bệnh nhân không có giường nằm, phải nằm dưới nền gạch và cả dưới gầm giường. (Hình:bhxhtphcm.gov.vn)
https://www.nguoi-viet.com/…/bo-truong-kim-tien-cho-con-la…/

Thấy gì từ lăng mộ ông Quang
Van Pham is with Van Hop Pham.
Thấy gì từ lăng mộ ông Quang
Trân Văn
Còn chừng một tuần nữa mới đến ngày giỗ đầu của ông Trần Đại Quang, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cựu Bộ trưởng Công an của chính phủ Việt Nam (21/9/2018 – 21/9/2019) nhưng người Việt đã bàn tán rôm rả về ông.
Sau khi nhà văn Tạ Duy Anh đưa lên trang facebook có tên Lao Ta một bài viết ngắn “Đi xem mộ Trần Đại Quang”, tuy đã quá cố ông Quang vẫn trở thành một trong những “tấm gương” để thiên hạ soi vào tìm diện mạo thật của cả ông Quang lẫn đảng.
Nhận định: Nhân sinh cái quan luận định, nhất nhật vị tử, tức nhất nhật ưu trách vị dĩ (Muốn luận về một người phải chờ đến khi đã đậy quan tài, chưa chết, chưa thể khen chê), mà cha ông người Việt thường diễn đạt vắn tắt “cái quan luận định” trở thành rất đáng ngẫm nghĩ.
Ông Quang mắc bạo bệnh từ năm 2017, tương quan giữa sức khỏe và trọng trách của ông từng làm dấy lên nhiều cuộc tranh cãi, rằng ông có nên từ chức hay không (?). Cũng vì vậy, tin ông qua đời không làm thiên hạ bất ngờ. Sự bất ngờ nằm ở chỗ chính ông chuẩn bị cho ông phần mộ quá lớn!
Năm ngoái đã từng có rất nhiều thông tin trái ngược về diện tích của nơi chôn cất ông Quang. Năm nay, đó là lý do khiến nhà văn Tạ Duy Anh và bốn người bạn quyết định tìm đến xã Quang Thiện, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình để xem mộ ông Quang to, nhỏ thế nào (1).
Theo ước đoán của Tạ Duy Anh, thửa đất dành cho việc chôn cất ông Quang nằm giữa một cánh đồng có chiều ngang khoảng 600 mét, chiều sâu khoảng 100 mét, diện tích khoảng 55.000 mét vuông (khoảng 5,5 héc ta, chừng 15 mẫu Bắc bộ).
Vào thời điểm ông Quang mất, chính quyền địa phương đã hối hả trải nhựa con đường chạy ngang mộ ông. Lúc đó, những hình ảnh được đưa lên Internet cho thấy, đoạn kênh song song với phần đường băng ngang nơi có mộ ông Quang đã được kè đá và đã có ba cây cầu bắc qua kênh.
Nay, ông Tạ Duy Anh mô tả, mộ thật sự – chỗ chôn ông Quang – có hình tròn, đường kính lên tới… 10 mét, được tôn cao nên những hình ảnh ông Tạ Duy Anh đã chụp cho thấy, người ta phải xây tam cấp. Ông Tạ Duy Anh bảo rằng: Chưa thấy ngôi mộ nào to như vậy!
Ông Đỗ Ngọc Thống, một trong bốn người đồng hành với Tạ Duy Anh “Đi xem mộ Trần Đại Quang”, kể thêm, trong khuôn viên của thửa đất nơi chôn ông Quang có bãi đậu xe, có tổ chức phát nón cho khách che nắng, mưa và có… công an gác cả trong lẫn ngoài! Ông Thống tâm tình, ông cảm thấy thỏa mãn vì “đã xác minh được một sự thật” (2)!
***
“Sự thật” mà nhà văn Tạ Duy Anh, ông Đỗ Ngọc Thống xác minh và thuật lại có làm đảng cảm thấy bẽ bàng?
Có đảng viên nào chưa thề “không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác”?
Thề như thế mà vẫn thiết kế – phê duyệt dự án xây dựng nghĩa trang dành cho cán bộ cao cấp, diện tích lên tới 120 héc ta, chi phí lên tới 1.200 tỉ, nếu dân chúng không sôi lên vì giận thì nghĩa trang này đã được khởi công (3). Thề như thế mà mộ phần không ít đảng viên trung cấp, cao cấp chẳng kém là bao so với ông Quang!
Chẳng rõ sự thật ấy có làm công an nhân dân, lực lượng luôn thề “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” ngượng ngùng!
Mộ phần của ông Quang còn cho thấy một “sự thật” khác: Lòng tham của các viên chức cộng sản không có đáy. Tiền bạc không đủ để làm họ thỏa mãn. Ngoài giàu sang, họ còn tìm đủ cách để giương danh không chỉ với hôm nay mà còn với… muôn đời sau.
Khi còn tại thế, ngoài học hàm Giáo sư Khoa học an ninh, học vị Tiến sĩ Luật, ông Quang còn muốn sánh với Châu Trí (tấm gương về hiếu học) trong Quốc văn Giáo khoa thư nên mới có chuyện ngày còn bé, ông cũng dùng đom đóm thay đèn để học! Phần mộ của ông chỉ là bước tất nhiên, bất kể dấu ấn của ông thời còn là Bộ trưởng Công an chỉ bao gồm vô số sai phạm nghiêm trọng, hơn chục thuộc cấp mang hàm tướng của ông không bị phạt tù thì cũng bị tước sạch các chức vụ từng mang.
Ông Quang không phải trường hợp cá biệt! Ông Quang chỉ là một cá nhân trong một tập thể vừa thi nhau khoe giàu sang qua tư trang, tư gia vừa thi nhau dùng học hàm, học vị khoe tư chất. Cho nên mới có những cá nhân như Đinh La Thăng, tay này vung đao “trảm tướng”, tay kia bòn rút công sản. Như Nguyễn Bá Thanh vừa tuyên bố “hốt liền”, vừa bơm thổi Phan Văn Anh Vũ thành Vũ “Nhôm”, vừa nhắm mắt, xuôi tay, vợ con lập tức dựng “đền thờ”, lăng mộ có cả văn bia chạm khắc “thân thế, sự nghiệp” (4)…
Tại sao đảng viên càng cao cấp lại càng kỳ quặc như thế? Câu trả lời là vì đảng cũng hệt như thế!
***
Hạ tuần tháng 10 năm ngoái, ông Nguyễn Phú Trọng thay mặt BCH TƯ đảng CSVN ban hành “Quy định trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên” (Quy định số 08-QĐ/TW), nhấn mạnh, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên BCH TƯ là những cá nhân phải tiên phong trong việc nêu gương “phục vụ nhân dân, vì lợi ích của nhân dân, lấy ấm no, hạnh phúc và sự hài lòng của nhân dân làm mục tiêu phấn đấu” (5).
Không đầy ba tháng, vào trung tuần tháng giêng năm nay, chính phủ Việt Nam ban hành Nghị định 04/2019 xác định, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên BCH TƯ là những cá nhân có đặc quyền sử dụng công xa. Nếu đang hoặc từng là Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng thì không những không bị khống chế về giá trị công xa mà còn được phục vụ bẳng công xa đến hết… đời (6)!
Ngay cả với chuyện đi lại mà còn như thế thì tuyên bố – cam kết “nêu gương” quả là khó tìm tên sao cho vừa đúng bản chất, vừa… lịch sự!
Câu hỏi đặt ra là tại sao đảng như thế? Chỉ có một câu trả lời: đảng vẫn chưa thay đổi được quán tính, vẫn đối xử với đồng bào như một tập thể khiếm khuyết ngũ quan và thiếu tứ chi.
HÌNH:
– Đám tang Trần Đại Quang.
– Hình 2, 3 & 4 Khu làng & lăng mộ của Trần Đại Quang.
https://www.voatiengviet.com/a/lao-ta-ta-duy-a…/5082513.html




Hong Kông tiếp tục biểu tình




15.09.2019
Hồng Kông : 16h00 : Bất chấp lệnh cấm của cảnh sát, dòng người biểu tình chiều nay vẫn tiếp tục đổ về càng ngày càng đông và đang đến gần Trung tâm Ngân hàng Hoa Kỳ. Đường Hennessy vẫn là đầu tàu của cuộc tuần hành với các thông điệp được liên tục phát đi :
=> FIGHT FOR FREEDOM !!! (CHIẾN ĐẤU CHO TỰ DO !!!)
=> STAND WITH HONGKONG !!! ( ĐỒNG HÀNH CÙNG HỒNG KÔNG !!!)
I ❤️ HongKong !
_____
Ảnh : Stand News
Trung Quốc nói đã ‘đuổi’ tàu Mỹ ra khỏi Hoàng Sa
Hàng loạt tàu cá tiền tỷ hoang phế ở làng chài Quảng Ngãi
Hơn 1 triệu gia đình Mỹ tiến vào giới trung lưu trong 2 năm nhiệm kỳ Trump
Thành tích này được cho là nhờ các chính sách cắt giảm thuế và khuyến khích kinh tế phát triển của Tổng thống Donald Trump.
Theo thống kê, vào năm 2016, 58,5% hộ gia đình ở Mỹ đạt mức thu nhập từ 50 nghìn đô trở lên; năm 2018, con số này tăng lên 60%. Trong khi đó, thu nhập trung vị của hộ gia đình tăng lên gần 2,3%. Tất cả con số trên đều được điều chỉnh sau lạm phát.
Epoch Times nhận định, sự mở rộng giới trung lưu ở Mỹ đang mạnh chưa từng thấy kể từ những năm 1960. Năm 2018, gần 30% số hộ gia đình đã tiến vào mức thu nhập từ 50.000 đến 99.999 USD/năm.
Hoa Kỳ đã làm khá tốt công cuộc “xóa nghèo” của mình với số lượng hộ gia đình có thu nhập thấp hơn 25.000 USD/năm giảm 20% kể từ 1968. Con số này còn có ý nghĩa hơn nếu xét về quy mô gia đình trung bình của Mỹ đã giảm từ 3,2 người xuống 2,5 người so với trước năm 1968.
Thêm vào đó, Mỹ cũng tăng hơn 8 lần số lượng hộ gia đình giàu có (mức thu nhập trên 200.000 USD/năm), lên 8,5% trong năm 2018 từ mức chỉ 1% năm 1968.
Trong khi đó, tỷ trọng gia đình trung lưu lại giảm mạnh trong cùng giai đoạn. Năm 1968, có 38% số hộ gia đình ở Mỹ có thu nhập hơn 50.000 USD tới dưới 100.000 USD một năm. Tới năm 2014, con số này giảm xuống còn 28,6%. Tuy nhiên dường như xu hướng này đang thay đổi.
Khoảng đầu năm 2018, tỷ lệ thất nghiệp ở Mỹ vẫn duy trì ở mức 4,1%, nhiều nhà phân tích tuyên bố rằng đây là con số cố định thể hiện rằng nền kinh tế đã hấp thụ đủ lao động. Nhưng sau đó, thị trường lao động Mỹ tiếp tục tăng trưởng, tới cuối năm 2018, tỷ lệ thất nghiệp đã giảm xuống 3,7% – mức thấp nhất kể từ năm 1969. Tỷ lệ này tiếp tục được duy trì cho tới tháng 8/2019.
Thị trường lao động rộng mở đem đến cơ hội việc làm cho cả phụ nữ và những người da màu. Tháng 8/2019, tỷ lệ thất nghiệp ở người da đen Mỹ đã giảm xuống mức thấp nhất từng ghi nhận: 5,5%. Ngoài ra, mức lương cũng tăng đáng kể trong khi tỷ lệ người phụ thuộc vào phúc lợi chính phủ thì sụt giảm.
Đầu năm 2018, những ngành trả lương cao (tài chính, dịch vụ, …) là những ngành có mức lương tăng trưởng mạnh nhất (3%). Nhưng tới cuối năm 2019, tăng trưởng tiền lương lại cao nhất ở những ngành trả lương thấp thuộc khối sản xuất công nghiệp – khoảng 4,7%, theo phân tích của trang tìm việc Indeed.
Một báo cáo từ Ban Nghiên cứu Quốc hội tháng 7 cũng chỉ ra rằng những người có học vấn thấp nhất đã chứng kiến tốc độ tăng lương cao nhất trong thời gian qua.
Lương tăng và việc làm ổn định đã giúp nhiều người Mỹ thoát khỏi cảnh phụ thuộc vào tem phiếu trợ cấp chính phủ.
Trong 29 tháng dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Trump, số lượng xin trợ cấp thực phẩm đã giảm gần 6,7 triệu người. Để so sánh, 29 tháng cuối cùng nhiệm kỳ của ông Obama, chỉ có ít hơn 3,8 triệu người thoát khỏi cảnh phụ thuộc vào tem phiếu thực phẩm. Số lượng người nằm trong trợ cấp y tế Medicaid và CHIP – chương trình bảo hiểm y tế chính phủ dành cho trẻ em và người nghèo, cũng giảm hơn 2,9 triệu người từ tháng 1/2017 tới tháng 6/2019.
Ông Trump may mắn đảm nhiệm nước Mỹ trong thời kỳ kinh tế mở rộng, tuy nhiên những chính sách cắt giảm thuế và giảm thiểu quy định trói chân doanh nghiệp cũng giúp nền kinh tế Mỹ phát triển và vững mạnh. Trong môi trường ủng hộ kinh doanh tối đa, ông Trump cũng giúp tạo ra niềm tin tiêu dùng và sự lạc quan đầu tư, kinh doanh.
Một nền kinh tế phát triển mạnh và vững vàng đã tạo bàn đạp để ông Trump thúc đẩy cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Bất chấp nhiều lần thị trường chứng khoán Mỹ sụt giảm mạnh mẽ do lo ngại từ thương chiến, ông Trump vẫn kiên quyết duy trì áp lực tối đa lên Trung Quốc, buộc Bắc Kinh thay đổi quy tắc vận hành thương mại bất công với Hoa Kỳ.
Đức Trí




