CÔ DƯƠNG NÉM DÉP

CÔ DƯƠNG NÉM DÉP

Hôm nay “cô gái ném dép” Nguyễn Thùy Dương bị xe tông từ phía sau. May mà cô chỉ bị chấn thương phần mềm. “Cô gái ném dép”, “chiếc giày Thủ Thiêm”, hay “Tomadep” là những từ xuất hiện sau khi Dương ném thẳng một chiếc giày về phía bà Quyết Tâm, trong một cuộc tiếp xúc cử tri.

Gia đình Nguyễn Thùy Dương là nông dân gộc, có vài chục ngàn mét vuông đất ở xung quanh Thủ Thiêm. Rồi 41.000m2 bị cán bộ lấy, bây giờ là khu dân cư Cát Lái. Thích thì lấy, lấy mà không trả xu nào.

Nhà Dương lại có 9.135m2 ở Thạnh Mỹ Lợi, năm 2006 bị lấy làm trụ sở UBND quận 2 – trụ sở đẹp nhứt TPHCM – làm chỗ cho Tất Thành Cang và nhiều anh khác ngồi. Cũng không đền xu nào. Đúng ra là có đền. Nhưng người nhận là cán bộ, chứ không phải gia đình Dương.

Ba mẹ Dương nông dân học thấp, chỉ hết cấp 1, nên kêu Dương ráng học, cho đỡ bị ăn hiếp. Năm 2010 Dương đi học ở Singapore, với dự định học Luật, về tranh luật với Cang.

Cuối năm 2010, Dương về thăm nhà, rồi qua Ủy ban Quận 2 xin gặp Cang. Hai cán bộ bảo vệ nắm lấy cô bé 20 tuổi quăng thẳng ra cổng. Đau điếng.

Thấy cha mẹ bị ức hiếp, Dương… nghỉ học luôn.

Giờ nhà Dương vẫn còn 4.500m2 ở Bình Trưng Đông, chính quyền… không cho làm giấy tờ. Ở lậu cả nhà.

Họp dân, thấy bà Quyết Tâm nói nói, Dương chơi luôn quả TomaDep.

Hôm làm biên bản trả dép, anh cán bộ hỏi: “Cô đi du học, sao khai chỉ lớp 5?” Dương trả lời tỉnh rụi: “Đất bị lấy hết nên giờ tui mất trí nhớ. Hổng nhớ mình lớp mấy nữa…”.

Nhờ hồng phúc cán bộ, Dương thành dân oan. Nếu không bị lấy đất, có lẽ giờ Dương đã học xong và đang làm việc ở một xứ giãy chết nào đó…

Ở những cuộc tiếp xúc cử tri gần đây, cán bộ quận 2 luôn cố gắng để Dương không thể phát biểu. Nhưng không vì thế mà cô và những bà con mất đất ở quận 2 im lặng.

Họ đã đấu tranh suốt 20 năm qua. Và họ vẫn đang tiếp tục cuộc chiến đòi lại mái ấm của mình.

TRƯƠNG CHÂU HỮU DANH

Image may contain: 2 people
Image may contain: one or more people, eyeglasses and text

‘Sư quốc doanh’ phán xét Alexandre de Rhodes ‘có tội nhiều hơn công với dân tộc Việt Nam’

‘Sư quốc doanh’ phán xét Alexandre de Rhodes ‘có tội nhiều hơn công với dân tộc Việt Nam’

Facebook post gây tranh cãi của Thượng Tọa Thích Nhật Từ. (Hình chụp qua màn hình)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 23 Tháng Mười Một, Thượng Tọa Thích Nhật Từ đã gỡ bỏ một Facebook post trên trang cá nhân được xác nhận là của ông khiến mạng xã hội dấy lên chỉ trích: “Tin vui cho Việt Nam: Thành phố Đà Nẵng đã tiếp thu ý kiến, ngưng đặt tên đường cho hai Linh Mục Alexandre de Rhodes và Francisco de Pina. Khi Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng lên kế hoạch đặt tên đường cho hai vị giáo sĩ Alexandre de Rhodes và Francisco de Pina, các nhà nghiên cứu đã gửi thư kiến nghị đến thành phố Đà Nẵng, yêu cầu ngừng đặt tên đường mang tên hai giáo sĩ có tội nhiều hơn công đối với dân tộc Việt Nam…”

Công luận cho rằng ông Thích Nhật Từ là nhân vật tiêu biểu của “sư quốc doanh” thời XHCN, không có đủ tư cách để buông lời phán xét nhà truyền giáo Dòng Tên Alexandre de Rhodes thuộc thế hệ tiền nhân, là người đã góp phần quan trọng vào quá trình truyền bá đạo Công Giáo tại Việt Nam và việc hình thành chữ Quốc ngữ.

Thích Nhật Từ được ghi nhận trụ trì tại chùa Giác Ngộ từ năm 1992, du học tại Ấn Độ năm 1994 và tốt nghiệp tiến sĩ triết học năm 2001.

Hiện ông ta trụ trì tại các chùa Giác Ngộ ở Sài Gòn và Vĩnh Long, chùa Vô Ưu ở Thủ Đức, chùa Tượng Sơn ở Hà Tĩnh và chùa Linh Xứng ở tỉnh Thanh Hóa.

Hồi năm 2010, Thích Nhật Từ được Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (giáo hội quốc doanh) tấn phong lên hàng giáo phẩm thượng tọa sớm hơn ba năm so với quy định của hiến chương Giáo Hội Phật Giáo. Trong vô số các danh hiệu, bằng “tiến sĩ danh dự” của các trường đại học Thái Lan và Mỹ mà ông Thích Nhật Từ ghi trong lý lịch, người ta thấy có bằng khen do nguyên Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng trao tặng hồi năm 2008.

“Sư quốc doanh” Thích Nhật Từ. (Hình: Phatgiao.org.vn)

Cũng cần nhắc lại là tại quận 1, Sài Gòn hiện có đường Alexandre de Rhodes nằm cạnh Dinh Độc Lập và Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn. Tên đường này đã có từ trước 1975, nhưng sau đó bị nhà cầm quyền CSVN đổi thành Thái Văn Lung một thời gian. Theo tiết lộ của nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc trên trang cá nhân, cố Thủ Tướng CSVN Võ Văn Kiệt là người ra lệnh khôi phục tên đường Alexandre de Rhodes theo đề nghị của học giả Hoàng Xuân Hãn mà ông Kiệt có dịp gặp trong một chuyến thăm Pháp. (T.K.)

Đức Thánh Cha Phanxicô thăm 1 số bạn trẻ khuyết tật

https://www.facebook.com/chinhtransj/videos/483679162245774/?t=31

Chỉnh Trần, SJ

Sau Thánh lễ tại nhà thờ Chính Tòa Bangkok với giới trẻ Thái Lan, Đức Thánh Cha Phanxicô tiến đến gần 1 số bạn trẻ khuyết tật. Ngài trìu mến ôm và chúc lành cho từng người. Tràn đầy xúc động và hạnh phúc 1 bạn nữ khiếm thị đã ôm lấy vị Cha Chung và sau đó được ngài đặt tay chúc lành. Ngài cũng chạm vào đôi tai của 1 bạn nam khiếm thính và chúc lành cho em.

Mẹ Việt Nam gặp lại con gái lai Mỹ sau 44 năm

https://www.facebook.com/RFAVietnam/videos/2393800814079684/?t=9

Đài Á Châu Tự Do

Mẹ Việt Nam gặp lại con gái lai Mỹ sau 44 năm

Sau 30/4/1975, Bà Nguyễn Thị Đẹp đã gửi con gái lai 3 tuổi tên Mai tới Mỹ qua Chiến dịch Không vận Trẻ em và mất liên lạc từ đó. Ngày 17/11/2019, bà Đẹp lần đầu tiên gặp lại con gái mình sau 44 năm chia cắt.

Ad mời quý vị theo dõi cuộc hội ngộ của họ nhé.

“Em Nguyễn Thùy Dương vừa bị xe tông từ phí sau và hiện tại em đang cấp cứu tại BV Quận 2.

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.
Image may contain: 2 people
Image may contain: text

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly

26.11.2019

17h45 : Nhà báo Trương Châu Hữu Danh vừa thông báo : “Em Nguyễn Thùy Dương vừa bị xe tông từ phí sau và hiện tại em đang cấp cứu tại BV Quận 2. Mấy tháng nay, các anh cán bộ ở quận 2 canh Dương như hình với bóng, chắc sẽ nhìn thấy thủ phạm…”

Mong cộng đồng quan tâm đến em. Xin cảm ơn ạ !

Xem Livestream của em Thuỳ Dương vừa làm lúc 18h45 tại đây :

https://www.facebook.com/ThuyDuongNguyen28/videos/2783790141641529?d=n&sfns=mo

Lộ tài liệu Trung Quốc ‘tẩy não’ người Uighur

Trần Bang
TRUNG CỘNG TẨY NÃO, HÁN HOÁ NGƯỜI DUY NGÔ NHĨ NHƯ THẾ NÀO?

“Học viên nên có một vị trí giường cố định, vị trí xếp hàng cố định, chỗ ngồi trong lớp học cố định và trạm làm việc cố định, và nghiêm cấm thay đổi,” tài liệu vừa bị rò rỉ cho biết.
“Đối với những người vẫn còn hiểu biết mơ hồ, thái độ tiêu cực hoặc thậm chí có tâm lý kháng cự … tiếp tục thực hiện giáo dục chuyển đổi cho tới đạt được kết quả.”

    QUỐC HỘI: CÒN BAO NHIÊU BẰNG GIẢ CHƯA BỊ LỘ?

    QUỐC HỘI: CÒN BAO NHIÊU BẰNG GIẢ CHƯA BỊ LỘ?

    Đại biểu Quốc hội cho biết, càng ngày càng lộ ra nhiều đồng chí sử dụng bằng giả, trong đó có cán bộ cao cấp. Cần phải kiểm tra toàn diện bằng cấp của công chức, viên chức. Còn bao nhiêu đồng chí chưa bị lộ?

    Tôi khẳng định còn cả làng. Sự vụ ở cơ quan tỉnh ủy Đăk Lăk là một điển hình. Từ một em Ái Sa, lộ ra cả loạt cán bộ và không chừng cái cô gái gội đầu đó có trình độ cao nhất trong số những người dùng bằng giả.

    Theo tôi biết, hiện nay có các loại giả liên quan đến trình độ của công chức:

    1) Mượn bằng của người khác để nộp hồ sơ học đại học tại chức rồi leo lên thạc sĩ, tiến sĩ. Loại này sẽ không nhiều. Như trường hợp em Ái Sa là hy hữu và rất dễ bị lộ.

    2) Mua bằng giả từ các dịch vụ (đang quảng bá công khai trên mạng và trên điện thoại di động, cứ search Google thì rõ). Đủ các trình độ nhưng chủ yếu là bằng phổ thông. Loại này sẽ rất phổ biến để hợp thức hóa cho cán bộ đã có trình độ đại học, thạc sĩ, tiến sĩ nhưng thiều bằng tốt nghiệp phổ thông.

    Cần đặt câu hỏi vì sao mấy chục năm nay tỉ lệ đỗ tốt nghiệp phổ thông từ 90 đến 99% mà các dịch vụ này vẫn rôm rả. Không phải quan chức mua loại bằng này thì ai mua?

    3) Học giả, tức không đi học hoặc thuê người đi học thay, nhưng có bằng thật. Báo đăng có trường hợp Trung tâm bồi dưỡng thường xuyên trình Sở ký khống hàng trăm bằng thì chắc chắn là bằng thật để cấp cho những người không cần học. Loại này cũng sẽ rất đông, vì an toàn đến mức đã được bảo kê. Loại này cũng chủ yếu để hợp thức hóa cho bằng đại học, thạc sĩ hay tiến sĩ mà chưa tốt nghiệp phổ thông.

    Sẽ thú vị khi có nhiều quan lấy bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ trước rồi mới lấy bằng phổ thông sau. Trường hợp bà thẩm phán Tòa án Thái Nguyên chẳng hạn.

    Đại biểu Quốc hội đặt vấn đề mà không đưa ra giải pháp thì chỉ làm màu. Tôi đề nghị:

    – Rà soát bắt đầu từ trong Quốc hội. Chỉ cần rà soát những người có bằng đại học tại chức để làm gương, hóa giải sự tai tiếng khi thông qua điều luật “không phân biệt bằng chính quy và ngoài chính quy”.

    – Rà soát rộng ra các cấp lãnh đạo, tập trung vào những ông bà ăn nói, viết lách có vấn đề về hiểu biết. Đến lúc không chỉ kiểm tra bằng cấp mà còn sát hạch năng lực như các nước vẫn làm.

    – Điều tra, tóm cổ tất cả bọn làm và bán bằng giả, bằng khống, bắt chúng khai ra đã bán bao nhiêu văn bằng, cho ai. Tổng bán ra bao nhiêu thì được sử dụng bấy nhiêu. Không có chuyện có bán mà không có mua.

    Chưa cần kiểm tra toàn bộ công chức, viên chức. Chỉ cần kiểm tra lãnh đạo là đủ làm gương. Hiểm họa cho đất nước là do vấn đề nhân sự. Những người yếu kém năng lực, không có trình độ nhưng tìm mọi cơ hội leo cao, chui sâu là hiểm họa của đất nước và sự tồn vong của chế độ. Loại này không chỉ gây mất lòng tin của dân mà còn có thể bán nước hại dân, vì ngu sẽ sinh lòng tham và cái ác. Nói như bị cáo Nguyễn Thanh Hóa: “Tạo hóa cho tôi bộ não quá bé nhưng lòng tham thì quá lớn”, tức trí khôn tỉ lệ nghịch với lòng tham và tội ác.

    Xử lý hiện tượng sử dụng bằng giả, học giả không chỉ dừng lại ở kỷ luật hay đuổi việc như vừa rồi. Kỷ luật hay đuổi việc thì ai sợ gì mà không sử dụng bằng giả vì lợi ích được hưởng quá lớn so với hình phạt. Phải truy tố hình sự, truy thu toàn bộ tiền lương, phụ cấp trong thời gian sử dụng bằng giả.

    Xử lý nghiêm, thậm chí đóng cửa những trường đại học đã đào tạo ra loại cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ học vượt cấp khi chưa có trình độ phổ thông.

    Cách đào tạo và cấp văn bằng, chứng chỉ tràn lan, chỉ vì tiền, không vì chất lượng, cũng là một hình thức mua bán bằng cấp, cần ngăn chặn triệt để.

    Gốc gác của vấn đề nhân sự nằm ở đào tạo chứ không phải chuyện chạy ghế, mua ghế. Mua bằng, chạy bằng mới là cái gốc của mua ghế, chạy ghế. Cụ Tổng thực tâm muốn tạo ra một đội ngũ nhân sự tốt hãy mở lò nhổ sạch, đốt sạch cái gốc này.

    Công bằng mà nói, Quốc hội thời chị Ngân xuất hiện nhiều điểm sáng, dám nói thẳng nói thật. Cần phát huy và nhân rộng ra thì chất lượng đại biểu mới được nâng cao.

    CHU MỘNG LONG

    No photo description available.
    No photo description available.
    No photo description available.

    LỪA CHÍNH MÌNH…

    LỪA CHÍNH MÌNH…

    Ngồi phê phán đám Hong Kong ngu xuẩn, phá rối, và bị xúi dục.

    Lập luận là:

    sao không ổn định, sao đi phá rối, sao lại đập phá, sao đốt xe cảnh sát, sao không đi ra Tsim sha Tsui mà ăn hàng, shopping, selfie Facebook có phải vui không!

    Dẫn chứng là:

    Ta đây ở VN ăn rẻ, check-in sang chảnh, đi taxi khỏi xếp hàng, ăn quán lề đường vui, uống rượu lái xe thoải mái, xả rác vô tư, cà phê suốt ngày.. và rất tự do. Có ai cấm gì đâu nè!

    Dạ, ấy là tự lừa dối mình, là phép Tự Thắng trong AQ của Lỗ Tấn..

    Dân Hong Kong đâu có ngu.

    Thu nhập bình quân $62k một năm, hơn cả Mỹ, họ đâu có nghèo.

    Họ là một trong 3 trung tâm tài chính thế giới, họ hiểu đồng tiền và giá trị của Tư Bổn, vốn!!

    Trường Đại Học top ten của thế giới, họ đâu dở.

    Hệ thống giao thông hiệu quả từng góc phố, bến du thuyền đẹp tuyệt vời, hàng ngàn cao ốc như Landmark 81, địa ốc có giá nhất nhì thế giới, film ảnh nổi tiếng, hàng hoá phong phú, họ đâu có gì phải phàn nàn..

    Hộ chiếu HK đi được 150 đất nước mà không cần xin visa trước, vậy là quá Tự Do rồi còn gì..

    Vậy tại sao kỹ sư, bác sĩ, tiến sĩ, giáo viên, sinh viên, luật sư, thương gia, những thành phần ưu tú, tiên tiến của xã hội… cả người già, trẻ em… lại lao ra đường, bất chấp hiểm nguy, tánh mạng, mưa nắng, đêm ngày để gào thét, để bị đánh đập, bắt bớ, thủ tiêu, tù tội?

    Nào phải vài ba trăm người, mà có lúc lên đến 2 triệu, gần một 1/3 dân xuống đường cùng một lúc, đây là tỉ lệ biểu tình cao nhất trên thế giới!

    Tại sao vậy?

    Là vì TỰ DO!

    Sao lại Tự Do, có ai cấm họ ăn, ngủ, ai cấm đi lại, cấm mua sắm, tem phiếu gì đâu, ai cấm đức tin, ai bắt đi làm nô lệ đâu?

    Ấy là cái Tự Do về Tư Tưởng, về Bầu Cử, về Quyền biểu quyết vận mệnh mình và thành phố, Quyền được lắng nghe, Quyền được nói ra.. cái đó nó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác, kể cả được sống sung túc trong sợi xích.

    Khi bạn không có Tư Duy thì bạn sẽ không hiểu được Tự Do Tư Duy!!

    Chuyện bắt đầu từ khi HK được trao trả cho TQ, họ được hứa là được Tự Do, Tự Trị, Dân Chủ ít nhất cho đến năm 2047. Họ có quyền có luật riêng (ví dụ HK tưởng niệm Thiên An Môn, nhưng Trung Hoa Lục Địa thì không hề), có toà án riêng, có lãnh đạo của họ.., nhưng TQ đã nuốt lời.

    Từ năm 2012, TQ muốn thay đổi giáo dục trẻ em HK là yêu đảng cộng sản, TQ thất bại.

    TQ cho bầu cử, nhưng do đảng chọn, dân bầu, giống như ba mẹ bảo con muốn ăn gì thì ăn, mì tôm hay mì gói?!

    Khi lãnh đạo và pháp luật thuộc TQ thì nó sẽ phục vụ đảng cs TQ.

    Ví như cảnh sát HK trong film rất nghĩa hiệp, lịch sự, bảo vệ dân lành, thì nay quay lại bắn giết, đánh đập, bắt bớ dân mình.. vì cs hồi xưa là Hoàng Gia Anh Quốc, giờ cảnh sát nghe lệnh của đảng.

    Năm 2014, cảnh sát dùng hơi cay và vòi rồng giải tán đám đông, vi phạm quyền Tự Do Hội Họp, thì dân dùng dù để che, nên phong trào Dù Vàng ra đời.

    Hoàng Chí Phong, mười mấy tuổi, đã nêu rõ, không muốn phải học cái nhồi sọ, cái độc tôn và sai sự thật, không muốn internet định hướng, truyền thông kiểm duyệt, suy nghĩ bị định đoạt, không muốn đồng hoá yêu nước là yêu đảng, không muốn làm con trừu non..

    Năm nay, luật Dẫn Độ xem như huỷ luôn luật pháp HK, mất quyền tự chủ.

    Dân Lục Địa sang HK phạm pháp thì được đưa về TQ xử, coi như HK vô luật pháp, còn dân HK nếu bị khép vào tội gì đó, kể cả chính trị, thì bị dẫn về TQ, không ai bào chữa và bảo đảm công lý cho họ..

    Dân HK sống 99 năm Tự Do, nên hiểu và quý Tự Do. Họ trải qua 22 năm với cs TQ, họ nhìn ra tương lai.

    Và Biểu Tình nổ ra.

    Bạo lực leo thang khi cảnh sát dùng bạo lực để trấn áp, hơi cay, vòi rồng, và cả đạn thật để giết người.. khi ấy thì luật Tự Do Biểu Tình đã tắc tử.

    Cảnh sát chơi bẩn, trà trộn, phá hoại và lấy cớ đàn áp người dân vốn dĩ hiền lành, nên dân mới điên lên và bạo loạn.

    Cảnh sát triệt ĐH Bách Khoa, vì nơi ấy là trung tâm internet để kiểm soát mọi tin tức và liên lạc..

    Vậy cảnh sát bạo động hay dân phá hoại?

    Dân HK sợ một ngày họ sẽ bị như Tân Cương, Tây Tạng, hay hội viên Pháp Luân Công, bị bắt bỏ đạo, bị bắt thuần phục, bị chém giết, bị đồng hoá, bị xoá sổ… nên họ lên tiếng đòi quyền sống.

    Quyền sống với tất cả ý nghĩa của con Người, chứ không phải con chó bị xích nhưng cho ăn đầy đủ mập mạp!

    Nếu Carrie Lâm do dân HK bầu ra, ắt hẳn đã làm tất cả để bảo vệ, bênh vực, che chở cho dân mình. Nhưng bà ta lại do đảng chỉ định, nên phải dẹp loạn, nên càng loạn. Đó, cái khác của Dân làm Chủ và Độc đảng là chỗ đó.

    Cái gì không có cạnh tranh, không có chỉ trích, không có kiểm quyền lực đan chéo thì không thể phát triển và tốt đẹp được.

    Bây giờ thì ta thấy, tại sao Tự Do không gói gọn trong việc được đi chơi, được la hò khi bóng vào lưới, được ăn ngon mặc đẹp nhất thời..

    Khi em nói em được đánh giày với giá 15k lẻ, có nghĩa là em đang bóc lột thằng đánh giày, nó phải làm vì nó đói.

    Khi em đi Taxi không cần xếp hàng, nghĩa là dân thất nghiệp đông quá, lo chạy Grap tranh nhau sống.

    Khi em ăn quà dễ dàng, vì quá nhiều bà mẹ còng lưng nuôi con.

    Em bảo không nên quan tâm chính trị, quan tâm chính em thôi, thì em mặc định chấp nhận kẻ lãnh đạo, và họ muốn làm gì thì làm, nói nhăng cuội, và tham nhũng cuồng điên. Giả như thị trưởng là dân bầu, ổng phải làm việc cho dân, đường ngập thì phải thông cống, đường chật thì phải xây thêm, bệnh viện phải đầy đủ, trường lớp phải ra trò, nếu ổng và nội các ổng không làm được, thì bị đuổi cổ, và trăm ngàn người giỏi và có trách nhiệm lên thay, cái cạnh tranh và đấu đá đó tự nó thúc đẩy xã hội phát triển và hoàn thiện.

    Em sẽ không phải kẹt xe trong ngập lụt, không phải chen chúc dưới gầm giường bệnh viện, sẽ không phải tìm đường cho con em du học sau này.. tất tần tật là chính trị ấy.

    Em ăn ngon, mặc đẹp, vì em may mắn có được đặc quyền, đặc lợi, hay có ai đó bảo bọc cho em..

    Cái tự do em đang có là tự do nhục dục, tự do ích kỷ, tự do tạm thời, tự do gói gém trong cái hưởng thụ ngắn ngủi và hạn hẹp!

    Cái Tự Do họ tranh đấu nó ở mức cao hơn:

    Tự Do là từ trong Tư Tưởng, và kiểm soát quyền lực, mong mang lại điều tốt nhất cho đời sống. Quyền chọn ra hệ thống phục vụ cho dân, chứ không phải nhóm lãnh đạo!

    QUỐC VINH

    Image may contain: outdoor
    Image may contain: one or more people and shoes

     HONGKONG:MA QUỶ KHÔNG THỂ THỐNG TRỊ THẾ GIỚI NÀY

    Trần Bang
     HONGKONG:MA QUỶ KHÔNG THỂ THỐNG TRỊ THẾ GIỚI NÀY

    Cuộc chiến giữa các sinh viên Hồng Kông và cảnh sát Hồng Kông ngày càng trở nên khốc liệt. Cảnh sát càng ra tay tàn nhẫn sát hại người biểu tình bằng những cách thức tàn độc. Nhưng người biểu tình vẫn không lùi bước. Có điều gì còn lớn hơn nỗi sợ về cái chết?

    Những ngày tháng qua đã đi vào lịch sử bởi những con người làm nên cuộc cách mạng rung động thế giới. Trong khi chính quyền Trung Quốc đã ngày càng phơi bày bản chất côn đồ khủng bố quốc tế và khiến ngay cả những chính phủ quốc gia lớn mạnh cũng phải im lặng thoả hiệp trong nỗi sợ và lợi ích kinh tế, thì các em tuổi mười mấy hai mươi, công dân của một quốc gia thịnh vượng, văn minh, với tấm hộ chiếu danh giá có thể đi định cư bất kể đâu trên thế giới, đã chọn ở lại, đối đầu với sự đàn áp dã man của cảnh sát Hồng Kông, và một chính quyền phản lại nhân dân.

    Tất cả những gì người dân Hồng Kông yêu cầu chỉ là 5 điều khoản: (1) Hủy bỏ Điều lệ Dẫn độ đào phạm; (2) Hủy bỏ Định nghĩa về bạo loạn hiện hành; (3) Hủy bỏ các tội danh vu khống cho người biểu tình phản đối Dự luật Dẫn độ; (4) Thành lập Uỷ ban độc lập, truy cứu kỹ lưỡng tình trạng lạm quyền của cảnh sát; (5) Ngay lập tức thực hiện quyền bầu cử phổ thông kép (bầu cử trực tiếp Đặc khu Trưởng và Hội đồng Lập pháp).

    Nhưng chính quyền Hồng Kông đã trở thành tay sai dung túng cho ĐCSTQ can thiệp vào nền tư pháp độc lập của Hồng Kông, áp đặt các điều luật tà ác vô lý như Luật dẫn độ, vi phạm quyền tự do dân chủ cơ bản, thoả hiệp cho sự xâm lược về kinh tế và nhân quyền của Trung Quốc đối với người dân Hồng Kông. Phong trào phản đối dự luật dẫn độ bắt đầu từ tháng 6 từ cuộc biểu tình ôn hoà trở thành cuộc phản kháng dữ dội để bảo vệ chính hệ thống pháp luật mà người dân Hồng Kông tự hào.

    Chính quyền Hồng Kông, đã phơi bày bộ mặt làm tay sai cho ĐCSTQ, che giấu tội ác huỷ diệt đồng loại bằng những lời lừa dối thế giới, bảo kê cho cảnh sát và xã hội đen tấn công điên cuồng người dân vô tội bằng súng đạn, hơi cay nhiễm độc, dùng dùi cui đánh đập tàn nhẫn thẳng vào thân thể các nạn nhân, hãm hiếp, bắn người biểu tình trong cự ly gần, dùng cực hình tra tấn những người bị bắt, vứt xác từ trên cao tầng, vứt xác xuống biển rồi báo cáo là nạn nhân “tự sát”.

    Chính quyền sinh ra để bảo vệ người dân, nhưng giờ đây hắc trị đã thay thế pháp trị, cảnh sát sẵn sàng chà đạp lên luật pháp, ra tay hung tàn làm nhục người dân của chính nước mình, hành động của cảnh sát Hồng Kông không thể có ở con người, nó chỉ có thể sinh ra từ ma quỷ, như cách chúng lao thẳng đoàn xe tăng nghiền nát chục ngàn sinh viên trong vụ thảm sát ở quảng trường Thiên An Môn 30 năm trước. Cuộc phản kháng của người dân, đau lòng thay trở thành cuộc phản kháng chính sự tàn bạo của chính quyền được họ bầu lên để bảo vệ.

    Nhưng tại sao người dân Hồng Kông không lùi bước?

    “Gia đình tôi thuộc tầng lớp tri thức Hồng Kông, hiện không hề gặp khó khăn gì. Nhưng tôi cùng bạn bè xuống đường đấu tranh vì một tương lai và nền dân chủ sau này cho tất cả người dân Hồng Kông – không chỉ cho gia đình tôi”.

    “Chúng tôi hiểu rằng tự do và dân chủ sẽ không từ trên trời rơi xuống, và chúng tôi cũng không ngồi để chờ chết, để mặc cho chính quyền chà đạp. Toàn thế giới đang chăm chú theo dõi, chúng tôi kiên định không lay động, vì nghĩa mà chiến đấu, quyết không chùn bước. Dù cho chúng tôi có ngã xuống, thì sẽ lại có hàng triệu người đấu tranh bước ra”.

    Người dân Hồng Kông hiểu rằng họ đang đối đầu với chính quyền độc tài tàn bạo nhất trong lịch sử. Nhưng họ vẫn kiên định đến cùng với sứ mệnh đòi lại tự do cho đất nước. Có một thứ lớn hơn cả sự sống của bản thân, đó chính là sự sống của người khác, sự sống của dân tộc. Khúc tráng ca mà những con người vì tự do cất lên bằng tuổi trẻ tình yêu, lý tưởng và phẩm cách cao thượng, đã hơn bất cứ lời nào, thức tỉnh lương tri của cả thế giới, phơi bày nỗi sợ hãi độc tài đã ngự trị gần thế kỷ trong triệu triệu con người.

    Cậu bé Hồng Kông, lớp 6, mới 11 tuổi, xuống đường phản đối đàn áp của cảnh sát đối với những anh chị sinh viên biểu tình. Đây là lời chia sẻ của cậu bé khi phóng viên phỏng vấn

    – Hồi trước cháu không ghét cảnh sát, vì thầy cô giáo cháu dạy rằng: Cảnh sát phải là người bảo vệ quyền lợi cho dân, bảo vệ pháp lý. Còn bây giờ thì sao, họ đang làm cái gì vậy! (không kìm được xúc động em khóc nức nở)

    – Vì sao cháu khóc?

    – Cháu khóc vì cháu tức giận hành vi của họ. Cháu phản đối cảnh sát dùng bạo lực đối với các anh chị tham gia biểu tình. Thực ra cháu rất sợ nhưng là một người con của Hồng Kông thì phải đứng lên phản đối. Nếu như chúng ta ai cũng sợ thì làm sao chúng ta có thể duy trì đến bước đường hôm nay được, làm sao có thể kiên trì lâu dài được. Mẹ cháu ủng hộ Trung Quốc và cảnh sát Hồng Kông

    – Vậy cháu vẫn xuống đường để ủng hộ biểu tình?

    – Vâng, VÌ ĐÂY LÀ LƯƠNG TRI CON NGƯỜI.

    Sự sợ hãi và im lặng đã giết chết lương tri của con người trong thế giới này, và bằng cách đó, ma quỷ lên ngôi. Cuộc cách mạng của người Hồng Kông là cuộc chiến chống lại cái ác, độc tài toàn trị, chống lại những quyền lực đen tối đang huỷ diệt con người. Bạo tàn có thể tra tấn thân thể nhưng không thể nào dập tắt niềm tin không bao giờ mất về giá trị của tự do, dân chủ, những quyền sống cơ bản tạo nên sự văn minh và thịnh vượng chân chính của một quốc gia và phẩm cách của một con người. Thế giới này sẽ không thể thuộc về ma quỷ, thế giới này phải thuộc về những con người tự do, và vinh danh các giá trị phổ quát của nhân loại.

    Các em đã “sẵn sàng chết cho đêm nay”, đêm tối mịt mùng của nhân loại trong sự khủng bố độc tài, trong một cuộc cách mạng của tuổi trẻ, tự do và lương tri, cuộc cách mạng sẽ đi vào lịch sử thế kỷ 21: Quang Phục Hương Cảng, Thời Đại Cách Mạng – làm rung động đến sâu thẳm tâm can cả thế giới, để đánh thức phần lương tri con người còn lại trong mỗi người.

    Những lời này của người dân đứng bên đường nói với cảnh sát sẽ đi vào lịch sử: “Người Hồng Kông hôm nay cùng chịu cảnh ngộ với Tây Tạng và Tân Cương. Bọn mày gọi chúng tao là rác rưởi, bọn mày có biết đó chính là từ Hitler đã dùng trước khi chúng xuống tay thảm sát người Do Thái. Các người đang tiến hành một vụ diệt chủng mới. Đây chính là thảm sát. Mày có biết. Mày có biết Martin Luther King đã nói gì không? Sự bất công ở nơi nào cũng chính là mối đe doạ cho nền công lý khắp nơi. Bọn mày đã cho thế giới thấy rồi đấy. Nhưng bọn mày có biết, bọn mày đã thất bại thảm hại. Chúng tao muốn tự do, và Tự do, chính là cái chúng tao sẽ đạt được. Trao tự do cho chúng tao hoặc tụi mày giết đi. Bởi vì tụi mày biết không, Hồng Kông là quê hương của những đấng anh hùng. Và chúng tao là những anh hùng!”.

    Số phận của Hồng Kông sẽ không chỉ là của một đất nước, nếu cuộc cách mạng của tự do thất bại, thì địa ngục của tà ác thống trị đã mở ra cho toàn thế giới này. Và số phận không chỉ của người dân Hồng Kông sẽ bị thống trị bởi ma quỷ. Thờ ơ, chỉ trích cuộc chiến chính nghĩa của người dân Hồng Kông tức là đã chọn đứng về phía ma quỷ.

    Họ đã đấu tranh vì những người đã chết và cho tương lai của Hồng Kông và thế giới, không phải chỉ cho riêng mình. Cuộc cách mạng bi tráng, dẫu tàn khốc mà đẹp như tuổi thanh xuân của các em, có làm chúng ta nhớ đến những lời của John Donne được nhà văn Ernest Hemingway dùng làm đề từ của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Chuông nguyện hồn ai”:

    “Con người không phải là một hòn đảo, không chỉ là tự mình; mỗi người là một phần của lục địa, một phần của tổng thể; nếu sóng biển cuốn đi dù chỉ một hòn đất thì châu u sẽ trở nên bé hơn, cũng như nếu sóng biển cuốn đi cả vùng đất mũi hay ngôi nhà của bạn anh, hay ngôi nhà của riêng anh. Cái chết của mỗi con người làm cái tôi nhỏ lại vì tôi là một phần của toàn nhân loại, và bởi thế anh đừng bao giờ hỏi chuông nguyện hồn ai: chuông nguyện hồn anh đấy”…
    (Đan Thanh -ĐKN)

    YOUTUBE.COM
    mặc dù còn rất nhỏ nhưng em vẫn dám nói lên những suy nghĩ của mình. mn theo dõi và hãy ủng hộ HK. mọi người sub kênh cho tui mình có thể up thêm video mới nhé.

    Tự do và lương tri cho Hồng Kông: Ma quỷ không thể thống trị thế giới này

    Sang Nguyen and Song-Thùy Lê shared a link.

    MAPP.DKN.TV
    Cuộc chiến giữa các sinh viên Hồng Kông và cảnh sát Hồng Kông ngày càng trở nên khốc liệt. Cảnh sát càng ra tay tàn nhẫn sát hại người biểu tình bằng những cách thức tàn độc. Nhưng người biểu tình vẫn không lùi bước. Có điều gì…