
Một em gái Hong Kong
Dù bị cảnh sát bắt và trói tay nhưng em vẫn không hề run sợ
Freedom is not Free

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ

Một em gái Hong Kong
Dù bị cảnh sát bắt và trói tay nhưng em vẫn không hề run sợ
Freedom is not Free

Lại bọn Tàu cộng trời tru đất diệt nữa…
*
Một tàu cá Việt Nam bị 3 tàu Trung Quốc truy đuổi trên biển Đông
TPO – Chiều 5/10, Thiếu tướng Lê Mạnh Tiến, Phó Chánh Văn phòng Ủy ban Quốc gia Ứng phó sự cố thiên tai và Tìm kiếm cứu nạn cho biết, một tàu cá của ngư dân Bình Định bị tàu Trung Quốc truy đuổi, không cho khai thác thủy sản.


*** Vụ tấn công làm thiệt mạng 4 cảnh sát ở Paris: chuyển sang hướng khủng bố.
– Hai mươi bốn tiếng đồng hồ sau vụ một nhân viên cảnh sát dùng dao tấn công các đồng nghiệp ngay trong trụ sở của Cảnh Sát Paris, giết chết 4 người trước khi bị hạ sát, hôm qua, 05/10/2019, bộ phận công tố đặc trách chống khủng bố loan báo sẽ tiếp quản cuộc điều tra thay vì để cho Viện Công Tố Paris điều tra theo hướng sát nhân bình thường.
Theo thông tin từ Viện Công Tố Quốc Gia Chống Khủng Bố (PNAT), cuộc điều tra sẽ được tiến hành theo các tội danh « ám sát và âm mưu ám sát nhân viên công quyền có liên can đến một tổ chức khủng bố » cũng như « gia nhập băng đảng bất lương và khủng bố để phạm tội ».
Trong một cuộc họp báo, công tố viên chống khủng bố Jean-François Ricard xác định rằng tác giả của vụ tấn công, một trợ lý hành chính phụ trách bảo trì máy tính, dường như đã chuẩn bị trước vụ tấn công, và đã có những dấu hiệu cực đoan hóa theo Hồi Giáo trong thời gian gần đây.
Thủ phạm tên là Mickaël H., sinh năm 1974 tại đảo Martinique, vùng lãnh thổ hải ngoại của Pháp, đã đi theo đạo Hồi từ 18 tháng nay, và có quan hệ với những phần tử Hồi Giáo cực đoan thuộc hệ phái salafiste. Nhân vật này đã mua con dao được dùng để giết người ngay trong ngày phạm tội.
Phân tích điện thoại của tác giả vụ tấn công, giới điều tra đã phát hiện một danh bạ có tên một số cá nhân bị nghi ngờ là thuộc phong trào Hồi Giáo Salafist, trong lúc nhiều nhân chứng khai rằng nhân vật này càng lúc các có những biểu hiện cực đoan.
Thủ phạm Mickaël H 45 tuổi này làm việc từ năm 2003 tại Tổng cục Tình báo của Cảnh sát Paris (DRPP). Anh ta bị bắn chết trong cuộc tấn công.
Vợ của tên Mickaël H cũng đã bị bắt giam vì bị tình nghi có dính líu đến vụ khủng bố của chồng cô ta . Hai vợ chồng Mickaël H đã liên lạc với nhau qua 30 sms trước khi tên khủng bố ra tay hành động.
Vụ việc gióng lên tiếng chuông báo động về hiện tượng nhân viên các cơ quan công quyền đi theo Hồi Giáo cực đoan. Thủ tướng Pháp Edouard Philippe hôm 05/10 loan báo thành lập hai tiểu ban, rà soát lại các phương thức mà nhiều cơ quan tình báo áp dụng để phát hiện các dấu hiệu cực đoan hóa, trong trường hợp cụ thể của vụ tấn công tại sở Cảnh Sát Paris cũng như trong khuôn khổ chung của cuộc đấu tranh chống khủng bố.
TL- RFI
Tổng thống Trump: ‘Chủ nghĩa xã hội ‘phá hủy thế giới’ – BBC News Tiếng Việt

Trong khi người Mỹ, Indonesia, Trung Quốc, Italia, Ấn Độ, Ai Cập, Bangladesh, Anh… đang lên kế hoạch rút dần và di chuyển các siêu đô thị lên vùng cao hơn, thì Việt Nam lại công bố các dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng ven biển, các kế hoạch lấn biển…
Đừng thiếu tầm nhìn và bị lòng tham cuốn vào cơn lốc đầu tư bất động sản “đầm lầy” nữa.
Hãy chọn một nếp sống an bình, rút về miền quê vùng cao và sống đời giản dị trước cơn hấp hối của nền kinh tế sẽ bị khủng hoảng khí hậu nhấn chìm.
Chẳng ai biết được biển băng ở Bắc Cực sẽ biến mất trong năm 2020 hay 2021, các tầng đất đóng băng ở Siberia sẽ tan rã nhanh ra sao, các phiến băng vĩnh cửu ở Greenland và Nam Cực sẽ sụp đổ khi nào… Khoa học khí hậu của con người ngày càng tỏ ra bất ngờ như một đứa con nít trố mắt ra trước các biến đổi đột ngột, phi tuyến tính, phức tạp của nền khí hậu hành tinh.
Các cảnh báo đã được đưa ra từ ít nhất 50 năm trước, và bây giờ đang trở thành hiện thực. Nếu bạn là Homo Sapiens, ít nhất hãy dùng khả năng “tinh khôn” của mình để nhận ra thực tế đang xảy ra ngoài cuộc sống.
Nguồn ảnh: Internet.
Vụ học sinh Hồng Kông bị bắn: Danh tính cảnh sát nổ súng được tiết lộ
Học sinh bị bắn trong hoạt động phản đối Dự luật dẫn độ hôm 1/10 Tằng Chí Kiện đã bị cảnh sát kiện ra tòa cáo buộc tội tấn công cảnh sát và bạo loạn. Danh tính người cảnh sát nổ súng cũng được xác định là Cảnh sát trưởng đồn cảnh sát Tằng Gia Huy.

Theo Hãng Thông tấn Trung ương Đài Loan (CNA) đưa tin, buổi trưa ngày 3/10 (giờ Hồng Kông), tòa án tại Sa Điền thụ lý vụ án cảnh sát cáo buộc học sinh Tằng Chí Kiện (18 tuổi) liên quan đến tội bạo loạn, tấn công cảnh sát trưởng Tằng Gia Huy và cảnh sát Tạ Tư Minh trong hoạt động kháng nghị chống Dự luật dẫn độ hôm 1/10.
Theo cáo buộc tại tòa dựa vào trần thuật một bên, ngày 1/10, nhiều người ủng hộ phản đối Dự luật dẫn độ tại Tsuen Wan đã tổ chức hoạt động biểu tình, trong quá trình cảnh sát giải tán đám đông, đã nhiều lần bắn đạn hơi cay nhưng không hiệu quả. Trong lúc xảy ra xung đột giữa cảnh sát và người dân, Tằng Chí Kiện liên quan đến hành vi tấn công cảnh sát bao gồm cả cảnh sát Tạ Tư Minh trên đường Tai Ho, trong lúc tấn công, tay của Tằng Chí Kiện có cầm vũ khí giống thanh sắt, và ném gạch. Cảnh sát cho biết, khi đó tại hiện trường có nhiều người ủng hộ phản đối Dự luật dẫn độ tiến hành tấn công cảnh sát, do lo lắng cho an nguy của bản thân nên cảnh sát trưởng Tằng Gia Huy đã cầm súng đạn thật bắn vào Tằng Chí Kiện.
Sau khi trúng đạn, Tằng Chí Kiện bị ngã xuống đất, một người biểu tình khác tên Khâu Hồng Đạt, sinh viên 26 tuổi, muốn đến để giúp đỡ, nhưng bị cảnh sát khống chế và bị bắt ngay lập tức. Cảnh sát nghi ngờ Khâu Hồng Đạt nhặt vũ khí là thanh sắt trong tay Tằng Chí Kiện, nên đã khống chế, đồng thời cũng cáo buộc Khâu liên quan đến tội bạo loạn.
Tằng Chí Kiện sau khi được phẫu thuật cấp cứu, đã qua cơn nguy kịch, vì vẫn phải nằm viện để điều trị nên không thể có mặt tại toà.
Ngày 1/10, Cảnh sát trưởng Tằng Gia Huy đã nổ súng cự ly gần khiến học sinh trung học 18 tuổi bị thương, đây là sự kiện lần đầu tiên cảnh sát dùng súng đạn thật bắn vào người biểu tình kể từ khi bùng nổ phong trào phản đối Dự luật dẫn độ hồi tháng 6 đến nay. Trong lúc các giới lên án hành động này của cảnh sát, phía cảnh sát Hồng Kông lại nói rằng hành động bắn súng đạn thật này là “hợp pháp”.
Theo các kênh truyền thông Hồng Kông đưa tin, vị trí mà Tằng Gia Huy bắn trúng Tằng Chí Kiện chỉ cách tim 3cm. Sau khi được phẫu thuật cứu chữa, Tằng Chí Kiện đã qua cơn nguy kịch, và được chuyển đến nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt để tiếp tục điều trị.
Tờ New York Times đã tiến hành phân tích đoạn video cảnh sát bắn đạn thật này và cho biết, cảnh sát Hồng Kông trong quá trình giải tán người biểu tình phản đối Dự luật dẫn độ, không những có nhiều hành vi vi phạm pháp luật, mà cũng vi phạm quy phạm hành vi chấp pháp của Liên Hiệp Quốc.
Theo video quay tại hiện trường cho thấy, ngày 1/10, Hồng Kông tiếp tục xuất hiện làn sóng kháng nghị phản đối Dự luật dẫn độ, cảnh sát đã xảy ra xung đột với người dân ở gần Tsuen Wan, một cảnh sát mặc dù được trang bị các vũ khí chí mạng như súng đạn cao su, trên lưng cũng có bình xịt hơi cay, nhưng vẫn cầm súng ngắn ổ xoay bắn vào một người dân ở cự ly gần, khiến cho một học sinh trung học trúng đạn ngã xuống.
Nhìn thấy học sinh trung học bị ngã xuống đất vì trúng đạn, một người biểu tình khác muốn đến gần để giúp đỡ, kết quả lại bị cảnh sát đánh ngã xuống đất. Những cảnh sát khác đến hỗ trợ ít nhất có 2 người cầm súng, 1 người cầm bình xịt hơi cay chĩa về phía người dân. Hơn nữa, cảnh sát cũng không tiến hành hỗ trợ cấp cứu học sinh bị trúng đạn, mặc kệ cậu nằm trên mặt đất.
Theo quy phạm chấp pháp cảnh sát của Liên Hiệp Quốc, chỉ duy nhất khi đối mặt với tình huống đe doạ tử vong hoặc bị trọng thương, cảnh sát mới được sử dụng súng hợp pháp để tự vệ, và sau khi có động tác bắn chỉ thiên cảnh cáo, căn cứ vào tình hình thực tế sự việc rồi mới quyết định có nổ súng hay không.
Trong video, cảnh sát Hồng Kông nổ súng vào học sinh 18 tuổi, không hề có động tác bắn chỉ thiên cảnh cáo, mà trực tiếp bắn vào người, bắn trúng vào vị trí chí mạng.
Trí Đạt
Thảm kịch xảy đến với Hoàng gia Vương quốc Lào là chuyện còn ít ai được biết.
Hàng chục năm trôi qua, chính quyền Lào không đưa ra được một câu trả lời thỏa đáng về sự biến mất của vua Savang Vatthana.
Lào – nạn nhân thua thiệt trong Cuộc chiến Đông Dương
Trong cuộc chiến tranh giữa Mỹ – Việt Nam, đúng nghĩa hơn là chiến tranh Đông Dương, Lào đã cho Hà Nội xây dựng tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam trên lãnh thổ Lào, vẫn được gọi là ‘Đường mòn Hồ Chí Minh’.
Quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã trực tiếp mở chiến dịch ‘Lam Sơn 719’ đánh thẳng sang Lào từ Quảng Trị. Mỹ cũng đã tiến hành 550.000 phi vụ tấn công trên lãnh thổ Lào, trung bình cứ 8 phút có một phi vụ rải boom, nã tên lửa trong suốt 9 năm.
Chừng 260 triệu trái boom đã dội xuống đất Lào, nhiều hơn dân số của nước này (6,4 triệu/2015). Lào là đất nước hứng chịu boom đạn nặng nề nhất thế giới so với số dân.
Bắc Việt Nam đã thành công trong việc sử dụng Lào như một chiếc khiên chắn đạn cho VNDCCH, để hậu phương miền Bắc không bị hứng chịu toàn bộ gánh nặng của cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai.
Nội chiến ở Lào giữa quân đội Hoàng gia được người Hmong ủng hộ chống lại Pathet Lào và quân đội Bắc Việt kéo dài từ tháng 11/1953 tới năm 1973, dài hơn chiến tranh Việt Nam. Một triệu người Lào đã bị giết, tương tự cứ 6 người thì có một bị thiệt mạng.
Sau chiến tranh 69.000 người Hmong phải chạy từ Lào sang Thái Lan tỵ nạn rồi một số họ được Hoa Kỳ nhận.
Đóng góp của Lào về sức người, sức của cho Bắc Việt Nam chiến thắng không thể phủ nhận.
Nền quân chủ 622 năm bị truy trốc tận gốc
Nằm cạnh những đế chế hùng mạnh trên bán đảo Đông Dương, Lào luôn giữ một thái độ khiêm nhường.
Ở Lào đạo Phật được mến chuộng, người dân vẫn tôn thờ ngai vàng, coi biểu tượng của Vua ứng với thần linh và họ nợ Đức Vua lòng trung thành.
Khôn ngoan là xoá bỏ vĩnh viễn biểu tượng tinh thần đó. Những người Cộng sản nghĩ thế, họ quen với cái gọi là ‘chuyên chính vô sản’ hơn công việc xây dựng đất nước.
Trong nhiều năm, số phận của vua Savang Vatthana, Thái tử kế vị SayVongsavang, cùng Hoàng hậu Khamphoui là đề tài của những tin đồn trái ngược nhau. Một viên chức Lào cho hay rằng, gia đình Hoàng gia sống trong một biệt thự nhỏ, bao quanh là vườn hoa xinh xắn.
Đến năm 1987, sự thật tàn nhẫn mới được tiết lộ. Nhà Vua đã bị giam giữ và bắt buộc phải làm lụng trên cánh đồng tám giờ một ngày, sáu ngày trong một tuần ở tuổi 70. Cả ba đều bị chết sau đó vài năm.
Những nhân chứng thoát khỏi nơi đầy ải đã kể những bi kịch như bản Requiem của triều đại đáng kính này.
Ngày 11/3/1977, cả gia đình Hoàng gia gồm vua Savang Vatthana, Thái tử kế vị SayVongsavang, cùng Hoàng hậu Khamphoui bị áp giải ra khỏi Hoàng cung ở Luang-Prabang dẫn giải về nhà tù khét tiếng ở Viengsay. Sau đó họ bị giải đến Hua Phang, thành lũy lịch sử của Pathet Lào. Một vùng biệt lập hoàn toàn với dân cư, bao bọc bởi rừng núi.
Họ bị giam giữ trong khu vực dành cho những thành phần nguy hiểm. Khu trại được xây dựng vào năm 1974, biệt lập bởi những hàng rào tre, nứa vót nhọn, và dây thép gai kín đặc, được dựng nên cũng bởi những phạm nhân của chế độ mới. Trại nằm cách Sam Neua về phía Bắc, cách biên giới Việt-Lào 72 km.
Song chưa yên tâm, để che mắt dư luận thế giới, sợ những người tù cùng ở ‘quần đảo Gulag’ tại Viengsay phát hiện thân thế gia đình Hoàng gia, ba tháng sau, vua Savang Vatthana và gia đình bị dẫn đi tiếp đến Sam Neua, nhốt trong Trại tù số 1.
Hoàng hậu KhamPhoui bị tách khỏi gia đình và giam riêng trong khu dành cho nữ giới. Những người cộng sản Pathet Lào quy định nghiêm ngặt như phạm nhân nam ngước mắt nhìn nữ giới chịu phạt ba ngày nhịn ăn, thậm chí bị nhục hình.
Tháng 9/1977, đại diện cuối cùng của đất nước Triệu Voi được nghe tuyên cáo số 17 của trại: tất cả những phạm nhân bị bắt đều bị coi là kẻ thù của nhân dân và dân tộc Lào, không quyền công dân, giam không xét xử.
Những ngày cuối cùng của Nhà vua
Khi nhập trại, vua Savang Vatthana đã 69 tuổi. Ông không có một đặc quyền lợi nào khác các bạn tù. Ông cùng Thái tử SayVongsavang và ba người cùng trại giam phải lao động ngoài đồng, xay xát lúa gạo. Mỗi ngày, nhà vua nhận từ tay quản giáo hai bát cơm gạo hẩm, lẫn phân chuột. Không quen lao lực, ăn uống thiếu thốn, tuổi cao, Đức vua nhanh chóng suy sụp, sức khỏe xấu đến mức không còn làm việc được.
Nội quy’ số 9 ‘của trại ghi rõ, kẻ nào không lao động sẽ bị cắt khẩu phần ăn. Nhà vua bị liệt vào hạng tù chống đối, bị bỏ đói.
Thái tử SayVongsavang chia phần cơm của mình cho cha, khăng khăng bắt ông phải ăn.
Vào ngày 2/5/1978, Thái tử nối dõi ngai vàng Vương quốc Lào qua đời, nạn nhân của lòng hiếu thảo. Cơm và muối theo khẩu phần khốn khổ cho một người tù không đủ nuôi sống cả hai.
Tự coi mình chịu trách nhiệm về sự hy sinh của con trai, vua Savang Vatthana buông xuôi.
Ngày 13/5/1978, ông nằm trên giường, nói ”Tôi ngủ đây” và trăn trối ”Tôi hiến dâng linh hồn, giọt máu và thân thể của tôi cho mảnh đất mầu mỡ, tươi đẹp của đất nước Lào và có thể cho tất cả dân tộc Lào”.
Ông thở nặng nhọc và ra đi. Ông mất 11 ngày sau cái chết của con.
Vài giờ sau khi ông mất, ba người nấu bếp đào một hố chôn ông không nghi lễ, ảm đạm, thương tâm như mai táng Thái tử Say Vongsavang không lâu trước đó. Họ không được khóc thành tiếng. Lính áp tải vội về ăn cơm tối.
Mộ phần của vua nằm dưới chân cây Kok Leuang (cây đa vàng), khoảng 100m về phía bắc Trại tù số 1, ở rìa con suối Houy Nor Kok trên bản đồ địa phương. Vua an táng đầu hướng về phía Bắc. Con trai ông nằm quay đầu về phía Nam, chôn không xa Tổng tư lệnh cuối cùng Quân lực Hoàng gia Lào, tướng BounPone Makthepharak. Không có bia mộ nào được phép đặt trước nơi an nghỉ cuối cùng của họ.
Hoàng hậu KhamPhoui chịu thân phận tù đầy cũng không được dự phút khâm liệm cả chồng và con trai. Mà chữ khâm liệm cũng xa vời, họ chỉ ném xác những người đại diện cuối cùng Hoàng gia Lào xuống những hố nông đào vội.
Hai năm sau, bà vẫn không biết là chồng và con đã ra đi. Nhân chứng nhìn thấy bà lần cuối không còn nhận ra Hoàng hậu của nước Lào. Tóc bạc trắng và đôi mắt buồn rầu, bà nhai trầu cả ngày để chìm vào quên lãng. Ánh mắt đó cuối cùng cũng tắt vào ngày 12/12/1981. Mộ của bà nằm cách khoảng một km nơi chồng an táng và cũng không có bia.
Phạm Cao Phong (Paris, Pháp)
Nguồn: BBC (FB Khanh Tram Nguyen Thi )


Hôm 1/10/2019, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đã phát biểu “xử lý kỷ luật, bỏ tù đồng chí để củng cố niềm tin của nhân dân đối với Đảng…” tại buổi tiếp xúc với cử tri thành phố Long Khánh, Đồng Nai.
Báo chí nhà nước dẫn lời ông Thưởng rằng chưa có nhiệm kỳ nào mà số cán bộ bị xử lí nhiều như nhiệm kì này. Thậm chí xử lý hình sự cả ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng và lãnh đạo các địa phương…
Công cuộc chống tham nhũng được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát động từ năm 2016 đến nay đã khiến nhiều cán bộ cấp cao của đảng bị xử lý kỷ luật.
Tại một hội nghị của Ban Nội chính Trung ương hồi đầu năm, một con số thống kê được đưa ra cho thấy trong nhiệm kỳ Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam tính đến nay đã có hơn 53.000 cán bộ, đảng viên bị xử lý kỷ luật, trong đó có hơn 60 cán bộ thuộc diện trung ương quản lý.
Trưởng ban tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng nói: “Không ai muốn xử lý kỷ luật, bỏ tù đồng chí, đồng đội của mình, nhất là những người đã từng công tác với mình. Đây là việc rất khó khăn nhưng không thể không làm, để củng cố niềm tin của nhân dân đối với Đảng, để xây dựng Đảng thực sự trong sạch vững mạnh, xứng đáng là lực lượng chính trị lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội. Vấn đề này sẽ được tiếp tục thực hiện trong thời gian tới”.
Kỹ sư Trần Bang cho rằng phát biểu của ông Thưởng thể hiện sự vô pháp của đảng Cộng sản (ĐCS):
“Đảng cầm quyền phải tuân thủ hiến pháp. Không phải lúc thì xử lí, lúc thì không xử lí là được. Nói như thế hoá ra trước đây anh không xử lí à? Trước đây là thả cửa cho tham nhũng, thoái hoá biến chất sao?
Anh càng nói càng lộ ra bản chất tồi tệ, chẳng có nghĩa lí gì với chúng tôi cả.
Cách nói của họ như thế chứng tỏ họ đã đứng trên pháp luật rồi.”
Ông Vũ Mạnh Tuấn đang sống ở Hà Nội, thường xuyên bình luận các sự kiện chính trị trên mạng xã hội, bình luận về phát biểu này rằng:
“Tôi nghĩ nó chỉ mang tính chất nguỵ biện cho việc làm của họ mà thôi. Việc xử thì đương nhiên họ phải xử để thể hiện là trong bộ máy chính quyền vẫn có chống tham ô, tham nhũng.
Bây giờ họ buộc phải làm vì nếu họ không làm thì họ cũng không thể tồn tại được. Cho nên tôi nghĩ rằng những câu nói như thế nó mang tính chất yếu kém về tầm nhận thức.”
Giảng viên Dương Bích Hà, người từng là đảng viên Cộng Sản cho rằng phát biểu trên của ông Thưởng chỉ mang tính chất “xoa dịu dư luận”:
“Với các nhìn của mình thì đó chẳng qua là một cách an ủi người dân thôi chứ thực tế họ phải chịu trách nhiệm về những hành vi của họ. Những bản án phải cao hơn để làm gương cho những người mang danh đảng viên đang lăm le phạm tội.
Họ làm như vậy để xoa dịu dư luận trong giới hạn nào đó thôi chứ để thoả mãn thì không đủ.”
Ngày 2/10/2019, Bí thư TPHCM ông Nguyễn Thiện Nhân tiếp tục phát ngôn về vấn đề kỷ luật, bỏ tù các quan chức tham nhũng với nội dung “Không có chuyện khóa mới xới chuyện kỷ luật khóa cũ”
Với phát biểu này, nhiều độc giả cũng để lại lời bình trên fanpage của đài Á Châu Tự Do:
Facebooker “Phạm Tu Dù” cho rằng “là khóa trước hay khóa sau nêu cá nhân hoặc tập thể vi phạm pháp luật nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng đều phải xử lý trước pháp luật.”
Một ý kiến khác của nick “Long Nguyễn Bảo”: “sao mà ông nào sắp về hưu cũng ký bổ nhiệm hàng loạt, vừa có tiền vừa có vây cánh, vừa là kẻ bảo vệ mình sau này… Chứ có ông nào làm vì công việc vì người dân đâu.”
Đảng Cộng sản những năm qua đã bỏ tù rất nhiều cán bộ cấp cao như ủy viên Bộ chính trị Đinh La Thăng, hay một phó chủ tịch tỉnh là Trịnh Xuân Thanh, hai cựu bộ trưởng Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn…. thậm chí có người phải nhận mức án lên đến hơn 30 năm tù giam. Tuy nhiên, điều đó cũng không thể làm người dân đặt lòng vào đảng cầm quyền.
Kỹ sư Trần Bang nói với RFA rằng đảng đã nhiều lần mất uy tín với người dân nên bây giờ có nói gì hay làm gì dân cũng không còn tin nữa:
“Đảng phải tuân theo hiến pháp thì mới được, còn đảng chỉ có nghĩ tới tổ chức của anh rồi tìm cách duy trì nó rồi anh che đậy mọi điều xấu xa, thối nát xong thỉnh thoảng anh lại xì ra một tí thì tôi không tin.”
Quan điểm của tôi là họ có kỷ luật hết toàn bộ từ cán bộ trung ương đến địa phương thì cũng chẳng lấy lại được niềm tin từ nhân dân nữa. Trước giờ từ thời bao cấp họ đã chống tham ô tham nhũng nhưng không thể chống được và càng ngày càng nảy nở và càng ngày càng khủng khiếp hơn. – Vũ Mạnh Tuấn
Theo ông Vũ Mạnh Tuấn, hiện giờ dân không còn tin đảng vì tham nhũng đã có xảy ra từ rất lâu rồi nhưng đến nay vẫn còn tồn tại:
“Quan điểm của tôi là họ có kỷ luật hết toàn bộ từ cán bộ trung ương đến địa phương thì cũng chẳng lấy lại được niềm tin từ nhân dân nữa.
Trước giờ từ thời bao cấp họ đã chống tham ô tham nhũng nhưng không thể chống được và càng ngày càng nảy nở và càng ngày càng khủng khiếp hơn.
Tất nhiên họ nghĩ rằng làm những việc đó sẽ lấy lại được niềm tin nhưng tôi nghĩ sẽ chả lấy lại được niềm tin, bởi vì một xã hội mà cứ ở trong tình trạng xử lí xong rồi mà người khác phạm tội.
Cái quan trọng nhất là phải thay đổi để có cơ cấu thế nào mà không thể tham nhũng được, chứ không phải cứ xử lí để lấy lại niềm tin.”
Tổ chức Minh bạch Quốc tế trong một báo cáo công bố hồi đầu năm nay đã xếp Việt Nam vào hạng 117 trên 180 toàn cầu về chỉ số cảm nhận tham nhũng, và đánh giá Việt Nam vẫn thuộc danh sách các nước có nhiều tham nhũng trên thế giới.
Giảng viên Dương Bích Hà chốt lại rằng ĐCS hiện này không còn xứng đáng là “lực lượng lãnh đạo toàn dân, toàn xã hội” như lời ông Thưởng:
“Quan điểm của mình thì mình không đồng tình với phát biểu đó. Bởi vì qua quá trình thực tế, qua những cái kiến thức về xã hội, nhìn nhận về xã hội, về cách lãnh đạo gọi là thống trị của đảng thì mình không tin tưởng. Không thể gọi là một lực lượng chính trị lạnh đạo cho toàn dân được.”
Ông Vũ Mạnh Tuấn nghĩ rằng nếu đảng muốn dân tin thì phải trả lời bằng việc làm thật sự vì nước, vì dân:
“Tôi thì nghĩ rằng đảng nào cũng thế, phải phục vụ đúng cho dân, cho dân tộc, đất nước, vì dân, vì đất nước thì đều tốt cả.
Còn bây giờ, thực tế mà nói họ đã thể hiện những cái rất tồi tệ, chưa đạt được những lợi ích cho nhân dân mà đang phá hoại đất nước và làm mất niềm tin ở nhân dân.”
Ông Trần Bang chỉ rõ những việc mà đảng cần phải làm nếu muốn lấy lại lòng tin từ ông cũng như người dân Việt Nam:
“Chỉ khi nào nó bảo rằng Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ bình đẳng với các lực lượng chính trị khác của 96 triệu dân thì tôi tin.”
Những ‘món nợ’ của một tân Phó Đề Đốc
Bài báo của tác giả Tom McCarthy trên The Daily Oklahoman đề ngày 20-5-1975 với hình cậu thiếu niên Nguyễn Từ Huấn ở trang nhất có nhắc đến chi tiết cậu thiếu niên Từ Huấn có khả năng trở thành nghệ sĩ violin. Tuy nhiên, tên tuổi ông Huấn sau này được vinh danh không phải trên sân khấu giao hưởng. Ông khoác áo nhà binh. Con đường binh nghiệp đã giúp ông trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên đạt đến cấp bậc Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ…
Năm 1981, sáu năm sau khi đến Mỹ cùng hàng trăm người Việt Nam tỵ nạn khác sau ngày 30-4-1975, ông Nguyễn Từ Huấn tốt nghiệp Đại học Okahoma State với bằng cử nhân điện cơ. Không dừng lại, ông lấy tiếp các bằng thạc sĩ tại ba đại học: Đại học Southern Methodist, Đại học Purdue và Đại học Carnegie Mellon (hạng tối ưu) chuyên ngành kỹ thuật thông tin. Sau đó, ông làm việc cho một cơ quan thuộc Bộ Quốc phòng, thuộc bộ phận thiết kế các hệ thống điều khiển điện tử trên chiến đấu cơ.
Năm 1991, cuộc chiến Vùng Vịnh nổ ra. Ông Huấn đăng ký vào quân ngũ. Năm 1993, ông trở thành sĩ quan Hải quân trừ bị. Trong thời gian này, ông làm việc thêm ở Bộ Năng lượng. Với vị trí kỹ sư phụ trách dự án đặc biệt chuyên nghiên cứu kỹ thuật dẫn hai tia proton phóng với vận tốc gần bằng vận tốc ánh sáng sao cho chúng có thể chạm nhau (superconducting super collider), từ đó cung cấp các dữ liệu nhằm giúp hiểu thêm về hiện tượng Big Bang cũng như các hiện tượng khác trong vũ trụ, ông Huấn là một trong số rất ít người Việt có mặt trong nhóm nghiên cứu này. Từ Bộ Năng lượng, ông chuyển sang làm việc cho General Motors (GM), phụ trách thiết kế các hệ thống điện tử cho xe hơi. Tại đây, ông phát minh một số sáng chế mà hiện GM vẫn sử dụng…
Một trong những bằng sáng chế của ông Huấn. (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp)
Năm 1993, internet chưa phát triển, cả nước Mỹ chỉ có khoảng 20 website. Tuy nhiên, ông Huấn đã nghĩ đến việc làm thế nào có thể sử dụng network để phục vụ quân đội và hỗ trợ tác chiến. Ý tưởng của ông được một đề đốc ủng hộ. Ông Huấn được mời vào Ngũ Giác Đài tường trình cho giới lãnh đạo Hải quân. Tiếng nói của anh thiếu úy Huấn trở nên lạc lõng giữa những hoài nghi. Cho đến thời điểm đó, rất ít người có thể hình dung cái gọi là “network warfare”. Không đầy 10 năm sau, khi nước Mỹ bước vào cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai (2003), kỹ thuật chiến tranh không gian mạng đã trở thành một trong những yếu tố quyết định thắng bại. Cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai cũng là thời điểm thiếu tá Huấn được đưa sang Afghanistan và Iraq, với vai trò sĩ quan chỉ huy đơn vị kỹ thuật giúp phá hủy các thiết bị kích nổ bom từ xa của khủng bố… “Một trong những thử thách khó nhất đối với tôi là phải đi một bước trước kẻ thù” – ông Huấn trả lời phóng viên Eric Schmitt trên New York Times số ra ngày 6-2-2006.
Thiếu tá Huấn (thứ hai, phải sang) trong những ngày làm việc tại Iraq. (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp)
“Cách đây 44 năm, tôi là một trong những người tỵ nạn, lòng lo lắng cho một tương lai bất định nhưng vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn khi đến được đây. Những hình ảnh tôi còn nhớ rõ mồn một khi đặt chân đến Trại Asan ở đảo Guam này, giờ là công viên Asan Beach, là những thủy thủ và thủy quân lục chiến Mỹ phơi mình dưới cái nắng cháy da, dựng lều và lán thức ăn, phát nước uống và đồ ăn nóng, giúp đỡ và chăm sóc mọi người với thái độ tử tế và kính trọng… Những người lính đó đã mang lại cảm hứng cho tôi cống hiến cho Hải quân Mỹ đến tận hôm nay”… Phát biểu trên của Đại tá Nguyễn Từ Huấn trong dịp khánh thành tượng Lone Sailor tại Guam ngày 30-4-2019 đã cho thấy tại sao ông quyết tâm gia nhập và cống hiến cho quân đội (tượng đài Lone Sailor do chính ông Huấn khởi xướng với sự thực hiện của US Navy Memorial).
Đại tá Huấn trong lễ khánh thành tượng Lone Sailor, Guam, 30-4-2019 (The Guam Daily Post).
Ông có một sứ mạng khác trong lẽ sống của mình. Ông định hình cuộc đời ông bằng những định nghĩa khác với những đo lường về vật chất. Với ông, có nhiều cách để “trả nợ” nước Mỹ nhưng ông đã chọn binh nghiệp, vì quân đội mới là hình ảnh đại diện bảo vệ cho quốc gia nơi đã cưu mang những người tỵ nạn như ông, một quốc gia từng là ngọn hải đăng cho những giá trị nhân bản, về tự do, dân chủ và nhân quyền. “Món nợ” đối với nước Mỹ không phải là món nợ lớn nhất đối với ông Huấn. Có một món nợ khác chất chứa gánh nặng lương tri thậm chí nặng nề hơn. Nó có ý nghĩa lớn hơn cả. Nó ám ảnh ông như một lời thề mà ông nguyện phải làm, như một cách để báo hiếu cho cha ông – cố Đại tá Chỉ huy trưởng Trường thiết giáp VNCH Nguyễn Tuấn, như một cách để làm mẹ ông mỉm cười nơi chín suối, như một cách để “trả lời” cho một cuộc chiến tàn khốc từng làm điêu linh dân tộc mà toàn bộ gia đình ông là nạn nhân, để cuối cùng, cho thấy rằng, hòa bình có giá trị như thế nào và tại sao bằng mọi giá phải bảo vệ hòa bình.
Câu chuyện bi thương của ông đã được kể đi kể lại với rất nhiều tình tiết không có thực. Và khi thuật lại câu chuyện, một số nhân vật luôn được đẩy ra phía trước như thể họ là nhân vật chính. Cũng khó có thể tránh điều đó vì câu chuyện đã trở thành một phần của lịch sử cuộc chiến. Tuy nhiên, những thước phim chính xác đáng lý cần phải lột tả thời khắc kinh hoàng xảy đến với gia đình ông chứ không phải những gì xảy ra sau đó. Đó là hình ảnh kiên cường của bố và mẹ ông trước họng súng của đặc công Cộng Sản.
Hơn 50 năm trôi qua, ông Huấn chưa bao giờ quên những gì ông chứng kiến. Ông không thể quên tràng súng liên thanh điên cuồng nã vào bảy người trong gia đình mình – vào bố, vào mẹ, vào các người anh và cả đứa em út mà mẹ bế trên tay, khi họ đang bị bắt làm con tin, ngay trong những ngày mà hai bên đã thỏa thuận ngưng chiến. Ông không thể quên cảnh người anh thở hắt ra làn hơi cuối cùng và cảnh người em bị bắn thủng bụng ruột đổ ra ngoài. Ông không bao giờ có thể quên được cảnh mẹ ông, bị bỏ nằm đó đau đớn, chảy máu và rên xiết nhiều giờ cho đến chết. Ông cũng không thể quên cảnh đặc công cầm lưỡi lê đâm vào lon bia để uống, dọn đồ ra ăn, giữa những nạn nhân bị thương đang rên xiết và giữa những thi thể vừa bị thảm sát man rợ.
Gia đình cố Đại tá Nguyễn Tuấn (tất cả đều bị sát hại, trừ ông Nguyễn Từ Huấn-đứng giữa; ảnh chụp năm 1967). (Hình: Nguyễn Từ Huấn cung cấp)
Rồi có một đặc công chĩa súng vào đầu Huấn khi phát hiện đứa trẻ 9 tuổi duy nhất còn sót lại. Dưới ánh sáng hỏa châu từ bên ngoài, tay đặc công cộng sản đối diện ánh mắt không hề lộ chút sợ hãi của cậu bé Huấn. Một vết đạn, từ vụ thảm sát trước đó, trúng vào đầu khiến mặt mày Huấn bê bết máu. Có lẽ đó cũng là lý do khiến toán đặc công không buồn bận tâm ban cho Huấn “một phát đạn ân huệ”, bởi nghĩ rằng ông sẽ không thể nào sống nổi. Tuy nhiên, ông đã không chết.
Vài giờ của một thời khắc sáng mùng hai Tết Mậu thân 1968 đã trở thành cơn ác mộng dài lê thê đi theo suốt cuộc đời ông. Thay vì gục ngã, thay vì đầu hàng số phận khi đặt chân đến Mỹ với hoàn cảnh một thiếu niên tỵ nạn nghèo khó, ông Huấn đã chiến thắng tất cả thách thức và khó khăn, một cách ngạo nghễ. Nước mắt thương mẹ và nỗi đau nhớ cha cùng các anh em trong gia đình đã không làm ông ngã quỵ mà giúp ông mạnh mẽ đứng lên, bằng hình ảnh không phải là nạn nhân một cuộc chiến mà một mảnh đạn đến giờ vẫn còn lưu trong đầu. Ông đã trả được “món nợ” cho lương tri, cho lẽ làm người, cho công dưỡng dục của hai vị chú thím cưu mang nuôi nấng ông, và nhất là cho lẽ làm con đối với hai bậc sinh thành.
Tháng 10-2019 tới đây, lễ thăng chức Phó Đề đốc cho ông Nguyễn Từ Huấn sẽ được tổ chức tại Washington DC. Với kinh nghiệm cùng sự tận tụy, tân Phó Đề đốc Huấn còn sẽ đảm nhận một chức vụ mới: Tham mưu phó Bộ tư lệnh hải dương hệ thống Hải quân (Naval Sea Systems Command-NAVSEA), đặc trách an ninh mạng. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt lại có thêm một nhân vật đáng để tự hào. Ông đã trả hết nợ chưa? Chắc là chưa – ông nói. Làm thế nào tôi có thể yên tâm thản nhiên nhìn Trung Quốc đe dọa quê hương mình từng ngày từng giờ mà không chút xót xa lo nghĩ? – ông Huấn tâm sự. Ông còn ôm nặng một món nợ lớn khác: “nợ” mình là người Việt Nam.
Mạnh Kim
Nguồn : BBC
Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít ở Đức là một
5-10-2019
Duyệt binh khoe vũ khí để răn đe Việt Nam
Cuối cùng thì lễ duyệt binh hoành tráng của Tập Cận Bình trước Quân Giải Phóng Nhân dân Trung Quốc đã lắng lại. Các loại vũ khí tối tân nhất đã được cộng sản Trung Quốc đưa ra cho người dân Trung Quốc và toàn thế giới chiêm ngưỡng: tên lửa hành trình tầm bắn xa nhất thế giới 15 nghìn km DF-41, đầu đạn siêu thanh DF-17 bay ở vận tốc gấp 5 lần vận tốc âm thanh…
Tất nhiên, thực tế các loại vũ khí này có thể sử dụng được hay không lại là một câu chuyện khác, khi cộng sản Trung Quốc nổi tiếng là những người sẵn sàng nói dối không biết ngượng miệng. Chẳng phải Tôn Tử đã dạy họ rằng, “binh bất yếm trá” đó ư?
Tại sao giới lãnh đạo Trung Quốc luôn tuyên bố là “hòa bình quật khởi” lại liên tục đầu tư vào quốc phòng và phát triển nhiều loại vũ khí mới như vậy? Chắc chắn họ phải đối phó với những mối đe dọa ghê gớm, hoặc họ phải có tham vọng gây chiến với các nước khác thì họ mới liên tục đầu tư vào vũ khí như vậy.
Hỏi cũng là trả lời. Những thứ vũ khí mà cộng sản Trung Quốc “khoe” ra ở trên để nhằm răn đe người dân những quốc gia dám chống lại chủ nghĩa bành trướng xâm lược của họ, trong đó có nhân dân Việt Nam. Nên nhớ là trước, trong và sau ngày 1/10, là ngày lễ kỉ niệm đảng Cộng sản chiếm toàn bộ Trung Quốc, các tàu của cộng sản Trung Quốc đã bốn lần xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam với khoảng 28 tàu. Nhà cầm quyền Việt Nam đã phản đối cộng sản Trung Quốc 40 lần qua các kênh ngoại giao từ ba tháng qua.
Duyệt binh cũng là để che giấu bất an
Thật ra, việc Tập Cận Bình cho duyệt binh lớn để khoe quân đội hùng mạnh như vậy có tác dụng tăng cường lòng tin yêu của dân vào đảng Cộng sản cầm quyền. Cuộc duyệt binh nhằm khiến người dân Trung Quốc tạm quên đi những khó khăn chồng chất trong nước, kiểu như đã có lãnh đạo Việt Nam từng phát biểu là nên cho dân xem pháo hoa để quên … đói nghèo.
Những khó khăn đó của đảng Cộng sản Trung Quốc là gì? Đó là dòng vốn lên tới 1,2 nghìn tỷ USD đã rời Trung Quốc trong thập niên vừa qua, những nhà đầu tư nước ngoài vỡ mộng vì bị chèn ép tại thị trường Trung Quốc, phát triển kinh tế chững lại, chiến tranh thương mại với Mỹ, chiến lược Vành đai – Con đường bị phủ bóng bởi quản trị kém và tham nhũng khiến người dân ở bất kì nơi nào có Trung Quốc đầu tư đều phản đối, từ châu Phi tới Việt Nam, người dân Hongkong nổi dậy đòi dân chủ, Đài Loan thách thức trực diện chủ nghĩa bành trướng của đảng Cộng sản, cả thế giới đề cao cảnh giác và cô lập cộng sản Trung Quốc, dân số Trung Quốc cũng đang già hóa nhanh chóng, ô nhiễm môi trường nặng nề, phân hóa giàu nghèo lớn…
Trước những khó khăn chồng chất đó, rất tự nhiên, nhà cầm quyền Trung Quốc sẽ tìm cách hướng sự chú ý của người dân ra bên ngoài, nhằm vào các “thế lực thù địch” như Việt Nam. Thậm chí một học giả người Mỹ David Archibal còn cho rằng, cộng sản Trung Quốc sẽ chọn Việt Nam là nơi gây chiến đầu tiên vì Việt Nam dễ “xơi” nhất. Một cuộc chiến tranh chớp nhoáng chiếm các đảo còn lại của Việt Nam ở Trường Sa sẽ là liều thuốc củng cố sự ủng hộ của người dân Trung Quốc với đảng Cộng sản Trung Quốc.
Trung Quốc Xã (Chinazi)
Người dân Hongkong không phải ngẫu nhiên nghĩ ra cụm từ “Chinazi” (diễn giải tiếng Việt là “Trung Quốc Xã”), vốn là từ ghép của China (Trung Quốc) và Nazi (Quốc xã). Chủ nghĩa Cộng sản hiện tại ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít của Hitler giống nhau một cách đáng kinh ngạc.
Thứ nhất, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều là biểu hiện của các chủ nghĩa cực đoan. Chủ nghĩa Cộng sản là chủ nghĩa tập thể bị cực đoan hóa. Chủ nghĩa Phát xít là chủ nghĩa quốc gia – dân tộc bị cực đoan hóa. Con người cá nhân bị vùi lấp trong những thứ nhân danh “tập thể”, “dân tộc”, “quốc gia”. Đó là những chủ nghĩa tước đoạt tự do cá nhân của con người, biến con người thành nô lệ.
Thứ hai, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều dựng lên các “thế lực thù địch” để hướng sự căm thù của người dân vào các đối tượng bên ngoài. Chủ nghĩa Cộng sản thời đầu thì nhắm vào giai cấp thượng lưu, trung lưu, còn bây giờ thì nhắm vào các quốc gia khác như Trung Quốc đang tìm cách xâm chiếm Việt Nam, Philippines, Malaysia. Giống hệt như thế là chủ nghĩa Phát xít vì nó nhắm vào các dân tộc khác khi cho chủng tộc Đức là thượng đẳng, và phải tiêu diệt người Do Thái.
Thứ ba, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều đặt một đảng, một lãnh tụ lên trên tất cả, lên trên cả đất nước. Chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc hiện tại đặt đảng Cộng sản lên trên tất cả, cai trị không cần pháp luật, không cần lá phiếu của người dân, buộc người dân sùng bái cá nhân Tập Cận Bình, bắt dân học tập “tư tưởng Tập Cận Bình”. Còn chủ nghĩa Phát xít tại Đức cũng đặt đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa (gọi tắt là đảng Quốc Xã – Nazi) lên trên tất cả, bắt người dân sùng bái Hitler.
Thứ tư, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít thành công được ở Trung Quốc và Đức là nhờ lợi dụng sự giận dữ của người dân khi bị nước ngoài sỉ nhục. Trung Quốc bị nước ngoài như Anh, Mỹ, Nhật, Nga,… sỉ nhục một trăm năm (bách niên quốc sỉ), còn Đức bị sỉ nhục vì thua thế chiến thứ 2. Không ngạc nhiên khi Hitler và Tập Cận Bình đều ưa thích các cuộc diễu binh lớn.
Chính bài học lịch sử từ Đức đã đưa đến nhận định rằng, lịch sử sẽ lặp lại với cộng sản Trung Quốc khi họ sẽ quyết định gây chiến để vuốt ve tự ái dân tộc, và đối tượng đầu tiên dễ thắng nhất chính là Việt Nam, một quốc gia không có đồng minh, có rất ít hoặc thậm chí không có vũ khí hiện đại, chứ đừng nói tới vũ khí hạt nhân để răn đe. Thanh niên và người dân Việt Nam cần nhìn thẳng vào khả năng này, nhất là những người đang ở nơi tuyến đầu là bộ đội ở biên giới phía Bắc và các chiến sĩ hải quân ở Trường Sa.
Trở ngại của đảng Cộng sản Việt Nam
Dù vậy, người Việt Nam không nên sợ hãi mà phải sẵn sàng đương đầu với thách thức mang tên Cộng sản Trung Quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam cần nhận thức rõ giới hạn của chế độ độc đảng. Toàn dân Việt Nam bây giờ sẽ không đoàn kết chống ngoại xâm xung quanh đảng cầm quyền nữa vì rất nhiều lý do như tham nhũng, cướp đất, ô nhiễm, bất công xã hội rộng khắp. Dân không thể tin vào sự lãnh đạo của đảng Cộng sản với việc cựu bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh e ngại “xu thế ghét Trung Quốc” của người Việt.
Việc đưa hình ảnh lãnh tụ đã mất như Hồ Chí Minh lên để làm tính chính danh cho chế độ không hề có tác dụng hoặc có tác dụng rất ít với đa số người dân sinh sau năm 1975… Bản thân rất nhiều cựu chiến binh cộng sản đã rời bỏ đảng Cộng sản và tham gia vào phong trào dân chủ. Còn chế độ hiện tại thì luôn trong tình trạng “ngân sách như dòng sông đã cạn” thì lấy đâu ra tiền mà mua vũ khí chống ngoại xâm.
Đảng cộng sản Việt Nam phải làm gì?
Do đó, việc quan trọng nhất mà các lãnh đạo cộng sản phải làm ở trong nước là dân chủ hóa. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới ủng hộ chính phủ và quốc hội do dân bầu ra một cách thực chất. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới đoàn kết xung quanh việc tôn trọng một bản hiến pháp dân chủ, chuẩn mực. Chỉ có dân chủ hóa và có nhà nước pháp quyền thì cộng đồng quốc tế dân chủ, văn minh mới tin tưởng và sẵn sàng giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam vì đã có cùng hệ giá trị với họ.
Còn ở ngoài nước, cũng không có cách nào khác là nhà cầm quyền phải nhanh chóng tham gia vào một liên minh kinh tế – quân sự đứng đầu bởi Mỹ và theo sau là các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc,… để tạo thế ỷ dốc, sẵn sàng hỗ trợ nhau trước bất kỳ đe dọa nào từ cộng sản Trung Quốc.
Còn người dân phải làm gì?
Còn về phía người dân, chúng ta không thể ngồi yên thụ động. Bước đầu tiên là mỗi một công dân cần phải lên tiếng phản đối Cộng sản Trung Quốc xâm lược Việt Nam, phản đối chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc và Bắc Hàn đang đe dọa hòa bình, ổn định ở châu Á, phản đối Cộng sản Trung Quốc tìm cách thủ tiêu tự do chính trị của nhân dân Hongkong, đàn áp người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, tìm cách xâm lược Đài Loan,…
Hình ảnh nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc cai trị hà khắc, đàn áp các dân tộc đó chính là hình ảnh Việt Nam trong tương lai nếu người dân Việt Nam không cảnh giác và phản đối ngay từ bây giờ.