Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!

Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!
Thông qua VN Parma, bọn buôn bán thuốc giả đã đưa thuốc tây giả vào 109 bệnh viện và rất nhiều nhà thuốc khác. Bệnh nhân không chết vì bệnh mà không có tiền mua thuốc hay vì có tiền mà không có thuốc. Mà bệnh nhân chết vì mua phải thuốc giả. Hành vi buôn bán thuốc giả có tổ chức này là hành gián tiếp giết người hàng loạt. Dưới góc nhìn công pháp quốc tế, thì hành vi này đã phạm vào tội ác chống lại nhân loại. Bà bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến và thuộc cấp phải chịu trách nhiệm vụ việc tội ác này. Do đó, cần phải truy tố tội ác chống lại nhân loại!
Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?
Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?
Một người ra nước ngoài lao động kiếm sống không chỉ cho mình mà cho cả gia đình. Họ phải làm việc đầu tắt mặt tối, vậy mà họ phải dành dụm, bỏ ra khoảng 1/3 thu nhập từ những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và nước mắt để gửi về trả nợ cả vốn lẫn lãi cho bọn môi giới.
Tại sao ngành Lao động, thương binh và xã hội từ trung ương tới địa phương không công khai chỉ tiêu và qui trình tuyển dụng mà cố tình tạo ra tình trạng mập mờ về thông tin để dung dưỡng bọn môi giới? Phải chăng họ muốn thông qua bọn bất lương để bóc lột những mảnh đời cơ cực phải tha hương làm việc xứ người?
Tôi muốn dành câu hỏi này cho ông Đào Ngọc Dung, Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và xã hội, cũng như dành cho các ông bà đại biểu Quốc hội tự nhận là công chính.
Rất bức xúc khi được biết nhiều mảnh đời cơ cực lao động xuất khẩu phải dành tới 1 năm lao động trong thời hạn làm việc 3 năm ở xứ người để “còng lưng kéo cày” trả nợ cho bọn ăn trên ngồi chốc (cả quan chức và môi giới).
Trần Quốc Quân
Rộ tin Tập Cận Bình âm thầm gửi con gái sang Mỹ trước áp lực tại Trung Nam Hải
Tiếng khóc trong rừng
Tiếng khóc trong rừng
Bên cạnh Làng Cùi Di-Linh, tỉnh Lâm Ðồng, có ngôi mộ của Ðức Giám Mục Jean Cassaigne (Gioan Sanh,) vị sáng lập giáo xứ và làng cùi tại Di-Linh. Trên bia mộ Ðức Giám Mục De Cassaigne, có khắc hai dòng chữ sau đây:
“Tôi xin những người nào, mà khi còn sống, tôi không giúp đỡ được gì, hãy tha lỗi cho tôi”.
“Tôi xin những người nào, mà khi còn sống, tôi đã nêu gương xấu, hãy tha lỗi cho tôi”.
Ngay sau khi Ðức Cha Jean Cassaigne tấn phong Cha Simon Hòa Hiền (cựu Giám Mục Ðịa Phận Ðàlạt) năm 1955, thay vì về lại Pháp là nơi Ðức Cha Cassainge đã lớn lên, Ngài đã trở lại để vui sống với anh em bệnh nhân trại cùi, một làng nhỏ chính tay Ngài tạo dựng mấy mươi năm về trước. Tại làng nhỏ bé này, Ngài vừa làm Cha sở, Thầy giảng, Giám đốc, Y tá, chăm nom chu đáo cho tất cả bệnh nhân mọi tôn giáo, trẻ già, với sự cộng tác nhiệt thành của các sơ dòng Bác Ái Vinh Sơn. Ngài quyết tâm sống chết với con cái cùi hủi của Ngàị
Trong cuốn “Lạc Quan Trên Miền Thượng” do Linh Mục Giuse Phùng Thanh Quang viết vội vào năm 1972 về cuộc đời hy sinh cho người cùi của Ðức Cha Cassaigne, lúc Ðức Cha Cassaigne đang đau quằn quại thê thảm với những cơn đau khủng khiếp cuối đời. Một đời hy sinh thật cao quý của Ðức Cha Cassaigne mà có lẽ nay còn rất ít người có biết và nhớ đến.
Cha Cassaigne được thụ Phong chức Linh Mục năm 1925 tại chủng viện Rue du Bac của Paris. Qua Sài Gòn ngay sau đó và nhận nhiệm sở thí điểm truyền giáo vùng ma thiêng nước độc Di Linh (DJIRING) năm 1927. Ngài đã yêu thương những người “Mọi cùi” đến độ đã sống giữa người cùi, tắm rửa, săn sóc cho những người cùi, đã thương yêu họ cho đến khi họ chết. Cha Cassaigne đã kể một câu chuyện có lần Ngài giúp những người cùi thức ăn gồm có gạo, muối, và thịt naị Có một bà cùi hàng tuần đến lấy phần ăn, nhưng tuần đó không thấy đến. Cha Cassaigne đến lều tranh tìm bà thì thấy bà ta sắp chết với mủ nhớt nhầy nhụa, mùi hôi thối không chịu được xông ra từ mảnh thân héo tàn đáng thương xót nàỵ Cha vội lo dạy bà những điều về Thiên Chúa và hỏi bà ta có muốn Cha rửa sạch những tội lỗi để bà được lên Trời sau khi chết không? Người cùi đáng thương đồng ý được rửa tội và nói với Cha Cassaigne rằng:
“Cau dờng! Ăn rơp kăh dơ mê dỡ ăn gũh rê hơ trồ”
“Ông lớn ơi! Tui sẽ nhớ đến ông khi tôi ở trên Trời”.
Cái chết tội nghiệp nhưng tốt lành của bà Thượng cùi đã làm khích động thật sâu xa tâm hồn Tông Ðồ của vị Linh Mục Thừa Saị Câu nói “Tôi sẽ nhớ Cha khi được ở trên Trời” là viên đá đầu tiên được đặt xuống để khởi đầu công cuộc thành lập làng cùi tại Di Linh.
Trong khoảng thời gian đó, ở miền Trung cũng như ở miền Nam nước Việt cũng có những trại cùi với số người bệnh tương đối ít. Trong khi ở vùng đất xa xôi có đến hàng trăm người cùi, lại không có chỗ cho họ ở. Theo lời Linh Mục Phùng Thanh Quang kể lại.
Một ngày cuối Thu năm 1928, trong chuyến đi thăm một làng Thượng xa, đang băng qua rừng vắng thì bỗng có tiếng chân nhiều người dồn dập từ trong vùng tối âm u, nhiều giọng la ú ớ kêu Ngài dừng lại. Những bóng dáng quái dị xuất hiện như một đoàn ma đói. Thân hình xác xơ, kẻ mất tay, người sức mũi, miệng chảy nước lòng thòng và tất cả hầu như què quặt. Họ mặc dù có người khập khiểng, có người vừa bò vừa lết, và đói, cố đuổi theo Cha bao vây lấy Ngài và tất cả đồng gào lên thảm thiết:
“Ơ cau dơng! Ơ cau dơng! Dăn nđàc sơngit bol hi!”
Ới ông lớn! Ới ông lớn! Xin thương xót chúng tôi!
Rồi tất cả sụp lạy Ngài và khóc rống. Cha Cassaingne vừa sợ hãi, vừa mủi lòng. Thì ra đây là nhóm người cùi bị xóm làng kinh tởm đuổi đi, họ tụ tập từng nhóm ngoài rừng xa, sống lây lất qua ngày để chờ chết. Có lẽ họ đã nghe lời đồn đãi về ông lớn làm thuốc và hay thương giúp người cùi này. Họ chờ Cha trên khúc đường vắng để nhờ Cha giúp đỡ. Vài ngày sau, đó, việc lập làng cùi Di Linh được xúc tiến ngay [3] Trong bài thuyết trình của Cha Cassaigne tại Sài Gòn năm 1943 về bệnh cùi khủng khiếp như thế nào, Ngài viết:
“Ở xứ Thượng cũng như hầu hết các xứ vùng nhiệt đới, nơi mà sự ăn ở sạch sẽ và phương pháp vệ sinh ít được lưu ý, thì con số người mắc bệnh cùi khá cao. Khi mà có thể còn làm việc được thì người mắc bệnh cùi vẫn còn được sống chung với gia đình. Nhưng đến khi thân tàn ma dại không làm gì được nữa, nhất là khi các vết ung thối bắt đầu phá miệng lở loét ra, mủ máu vấy đầy khiến những người chung quanh nhờm gớm kinh tởm không chịu được, thì dân làng đưa họ vào rừng, cất cho họ một túp lều tranh để người cùi ở lại đó một mình sống chết sao mặc kệ! Rồi yếu liệt cô đơn trong túp lều hiu quạnh, người cùi không còn sức làm gì nữa để kiếm ăn vì tay chân cụt mất rồi! Họ sẽ chết dần chết mòn một cách thảm khốc, sẽ gục ngã ở một xó kẹt nào đó rồi chết đi vì đói lạnh, mà chẵng có ai hay biết…”
Trước khi mắc bệnh, mỗi lần thuyết trình đến đây, cha Cassaigne không sao cầm được nước mắt, phần thì thấy thương những người xấu số, phần thì chắc Ngài cảm thấy lo âu sợ sệt như linh cảm thấy trước định mệnh sẽ đến, Ngài run sợ như chính mình đang mắc chứng bệnh nan y nàỵ
Các việc làm nhân đức của Cha Jean Cassaigne đã đưa Ngài từ một căn lều tranh để phục vụ người hủi tới tận tai Tòa Thánh La Mã. Ngài được bổ nhiệm chức Giám Mục và Ngài phải tuân lệnh Toà Thánh về làm việc tại Ðiạ Phận Sài Gòn. Trong hơn 14 năm giữ chức vụ này Ðức Giám Mục Cassaigne đã đôn đốc thực hiện công cuộc bác ái, cứu trợ vật chất, ủy lạo tinh thần cho những người gặp cảnh bất trắc nghèo khó, di cư tị nạn, không phân biệt địa phương hay tôn giáọ Vì nhớ đám dân cùi, Ngài xin từ nhiệm chức Giám Mục Sài Gòn để trở về băng bó vết thương tinh thần và vật chất cho những đứa con cùi hủi của Ngài tại làng cùi Di Linh.
Vì sống một đời sống quá khắc khổ trong rừng nên Ðức Cha đã mang nhiều bịnh nặng. Từ năm 1929, Ngài đã mắc bịnh sốt rét rừng. Năm 1943, bịnh cùi đã đến với Ngài vì sống gần gũi với người bịnh; từ năm 1957, bịnh lao xương làm không thuốc chữa Ngài đau đớn, và năm 1964, bịnh lao phổi trở lại hành ha thân Ngàị Ðức Cha đau đớn tột cùng với những cực hình thể xác, nhưng luôn luôn vững lòng chấp nhận để xin Chúa thương mà giảm bớt cái đau của những người hủi tại Việt Nam. Những ai may mắn sống gần Ðức Cha thường được nghe Người nói:
“Ðời tôi chỉ có ba ước nguyện: được chịu đựng, chịu đau, và chịu chết ở đây, giữa những người Thượng của tôi” (Je ne demande que trios choses: tenir, souffrir, et mourir ici, au milieu de mes Montagnards).
Chúa đã nhận lời cầu xin của Ðức Cha, đã cho Ngài mang lấy bốn chứng bệnh nan y. Ðã giúp sức cho Ngài chịu đựng quá lâu dài. Những ngày cuối cùng tuy đau đớn, nhưng Người vẫn đọc kinh cầu nguyện cho nước Việt Nam, cho các người cùi. Người nói:
“Suốt 47 năm dài, Cha đã sống giữa các con, đã sống tại Việt Nam này, và đã dâng hiến tất cả cho các con. Giờ đây, Cha không tiếc một điều gì về sự dâng hiến toàn diện ấy”.
Theo lời từ biệt của ông Nguyễn Thạch Vân, đọc trong lễ an táng Ðức Cha Cassaigne tại Di Linh ngày 11 tháng 5, năm 1973 kể lại, Cha Cassaigne còn nói:
“Việt Nam chính là quê hương của Cha, bởi vì Chúa muốn như vậy”.
Khi nói đến câu: “Nước Việt Nam là quê hương của tôi”. Ðức Cha chấp tay như để cầu nguyện, và Ngài khóc! Ðây là giòng lệ Thánh cầu nguyện của một Tông đồ Truyền giáo, đã tận hiến đời mình cho lớp người khốn khổ, bất hạnh nhất trên cõi đời này.
Năm 1972, Ðức Cha đã được trao tặng Ðệ Tứ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương trên giường bệnh và đã qua đời tại Di-Linh ngày 31-10-1073.
Trần Bá Lộc & Nguyễn Thị Lân
Sau 8 năm chị vẫn quyến rũ, vẫn mạnh mẽ và kiên cường…
Sau 8 năm tù cộng sản Việt Nam nghĩ sẽ làm nhụt ý chí của Chị Minh Mẫn, cũng như dập tắt được việc người dân lên tiếng chống Trung Quốc, cộng sản Việt Nam hầu như đã thất bại hoàn toàn.
Việc này chỉ làm cộng sản lộ ra bản chất làm tay sai và bán nước cho Trung cộng, coi người dân như kẻ thù không hơn không kém!
Trung cộng cướp đảo thì cho là anh em tốt, đồng chí tốt, và ngày càng nâng cấp mối quan hệ tốt đẹp lành mạnh!
Dân lên tiếng chống Trung cộng cướp đảo, nhà cầm quyền liền bỏ tù, truy sát, đánh đập… Phải nói chưa thấy chế độ nào man rợ như cộng sản VN bây giờ.
P/s: Sau 8 năm chị vẫn quyến rũ, vẫn mạnh mẽ và kiên cường thì khỏi phải bàn😍
Fb Phạm Minh Vũ
* Đi qua ổ chó hoang nghe thấy tiếng em bé khóc,…
* Đi qua ổ chó hoang nghe thấy tiếng em bé khóc,
tiến lại gần cô Alejandra Griffa không thể tin vào mắt mình
Suốt hàng nghìn năm nay, chó đã tham gia cuộc sống cùng với con người, chúng được yêu mến bởi lòng trung thành, tình yêu và sự sẵn sàng hy sinh vì người khác.
Chú chó tên Way còn đặc biệt hơn, nó đã trở thành “anh hùng” trong lòng rất nhiều người khi câu chuyện giữ ấm và cứu sống một em bé giữa trời giá lạnh của nó được phát sóng trên truyền hình.
Argentina có một mùa đông khắc nghiệt giá rét. Trên đường phố lớn, Way lang thang tìm thức ăn cho đàn con nhỏ của mình. Đôi chân nó bỗng đưa đến nơi có tiếng trẻ em khóc, một đứa trẻ mới đầy 1 tháng tuổi đang thoi thóp trong tiết trời đêm đang dần hạ thêm nhiệt độ.
Với bản năng của làm mẹ, Way đã cứu em bé giữa đêm và bảo vệ bằng cách ủ ấm em trong ổ của nó.
Sự việc chỉ được phát hiện khi cô Alejandra Griffa – cư dân gần nơi chú chó hoang Way sống nghe tiếng khóc của đứa trẻ vào sáng hôm sau. Khi đến nơi, cô thấy bàn tay một đứa trẻ thò ra từ bên dưới những con chó con đáng yêu. Cô lập tức mang đứa trẻ đến bệnh viện gần nhất.
Ở đây, bé được đội ngũ y tế chăm sóc cẩn thận. Các bác sĩ nhận định nếu chậm thêm thời gian ngắn nữa đứa trẻ có thể lìa đời vì nhiệt độ về đêm ngày càng xuống thấp.
Ngay sau đó cảnh sát đã vào cuộc và được biết đứa trẻ là con của một bà mẹ 33 tuổi, mắc chứng trầm cảm sau sinh nên cô đã “vứt” con trong vô thức. Bà mẹ trẻ sau đó đã bị chính quyền bắt giữ để điều tra.
Với bản năng làm mẹ mãnh liệt, Way đã ủ ấm cho em bé. Và thật may mắn khi em bé được cô Alejandra phát hiện, nếu không một sinh mệnh bé nhỏ đã có thể phải rời xa thế giới này. Có lẽ sau sự việc này, sẽ có rất nhiều người yêu động vật chú ý và giúp đỡ Way. Hy vọng chú chó tốt bụng sẽ sớm tìm được một tổ ấm thực sự để nuôi dưỡng những đứa con của mình.
Hải Yến (TH)



Hồ sơ Duy Ngô Nhĩ : Mỹ đưa 28 tổ chức Trung Quốc vào danh sách đen
Cầu vượt cao tốc tại Giang Tô – Trung Quốc bị đổ sập…





Cầu vượt cao tốc tại Giang Tô – Trung Quốc bị đổ sập, khoảng 18h ngày 10/10/2019 .
Hình ảnh tương lai của Việt Nam những công trình mà Tàu dính vào.
TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…

TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…
Trong số các bạn đọc FB của tôi, tôi đoan chắc sẽ có rất nhiều người xúc động khi nghe ai đó nhắc tới tên của hệ thống trường La San. Đó chính là một hệ thống trường quốc tế hiếm hoi ở VN xuất hiện từ 1865. Sau 150 năm, các trường La San cuối cùng bị đóng cửa vào 1975. Nhưng chất lượng và tinh thần giáo dục của La San thì còn mãi.
Ban đầu, chỉ có 6 sư huynh dòng La San là dòng tu Công giáo với mục đích giáo dục cho trẻ em nghèo rời Toulon, Pháp sang Việt Nam. Khi đến Sài Gòn vào đầu năm 1866 các sư huynh tham gia quản giáo trường Trung học Adran (Collège d’Adran) vốn đã được các linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris mở ở Sài Gòn từ năm 1861.
Vì có tiếng dạy giỏi, các sư huynh được nhiều nơi như Chợ Lớn, Mỹ Tho lần lượt xin mở trường vào năm 1867, rồi đến Vĩnh Long và Sóc Trăng, vào năm 1869.
Sau đó hệ thống La San lan ra rất nhanh ra nhiều tỉnh ở miền Nam vì chất lượng giáo dục tốt, các thày cô từ tâm và có lý tưởng giáo dục. Trường chú trọng dạy trí dục, đức dục và thể dục, thúc đẩy học sinh hăng hái làm việc thiện. Đặc biệt là trường không giành riêng cho nhà giàu, mà con nhà nghèo cũng có thể vô học hành và phát triển.
La San có thể nói là một mô hình trường quốc tế mà VN rất cần. Bởi hai lẽ, thứ nhất là chương trình giáo dục tốt chuẩn Pháp lúc đó. Thứ hai là vì trường có lý tưởng giáo dục với mong muốn giúp đỡ trẻ nghèo, quảng bá tri thức và đề cao nhân cách học sinh.
Nhìn lại đa phần các trường quốc tế hiện nay ở VN, chúng ta có thể thấy mục tiêu chính của các trường này là kinh doanh. Do đó cách nào kinh doanh hiệu quả, ra tiền nhanh thì sẽ được chú trọng nhiều hơn. Bởi vì các nhà đầu tư mở trường chủ yếu là các nhà tư bản, thậm chí con buôn chứ không phải xuất thân từ các nhà giáo dục như những sáng lập viên của rất nhiều trường tư thục lớn trên thế giới.
Đó chính là căn nguyên dẫn tới hiện tượng làm ăn gian dối, trường ma bằng giả, hợp tác trên danh nghĩa với các trường lớp không uy tín, hay tìm ra một nơi nào đó gửi thân để quảng cáo, khi đã có đủ học sinh thì rút ra khỏi hợp tác để hoạt động độc lập. Trong khi các trường này thu tiền khủng, đắt hơn cả du học ở nước ngoài.
Thật đáng tiếc cho giáo dục nước nhà.
NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU
Siêu bão Hagibis xé toạc nhà cửa ở Nhật, đường sá chìm trong biển nước

Ai đang mua/sở hữu nhà, chung cư, đất ở các quận thấp trũng về phía Đông Nam của Sài Gòn…

Ai đang mua/sở hữu nhà, chung cư, đất ở các quận thấp trũng về phía Đông Nam của Sài Gòn, như Q.7, Q.9, Q.2, Q.8, Nhà Bè, Cần Giờ... hãy nhìn và suy nghĩ về điều đang xảy ra trước mắt mình.
Trong khi người Mỹ, Indonesia, Trung Quốc, Italia, Ấn Độ, Ai Cập, Bangladesh, Anh… đang lên kế hoạch rút dần và di chuyển các siêu đô thị lên vùng cao hơn, thì Việt Nam lại công bố các dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng ven biển, các kế hoạch lấn biển…
Đừng thiếu tầm nhìn và bị lòng tham cuốn vào cơn lốc đầu tư bất động sản “đầm lầy” nữa.
Hãy chọn một nếp sống an bình, rút về miền quê vùng cao và sống đời giản dị trước cơn hấp hối của nền kinh tế sẽ bị khủng hoảng khí hậu nhấn chìm.
Chẳng ai biết được biển băng ở Bắc Cực sẽ biến mất trong năm 2020 hay 2021, các tầng đất đóng băng ở Siberia sẽ tan rã nhanh ra sao, các phiến băng vĩnh cửu ở Greenland và Nam Cực sẽ sụp đổ khi nào… Khoa học khí hậu của con người ngày càng tỏ ra bất ngờ như một đứa con nít trố mắt ra trước các biến đổi đột ngột, phi tuyến tính, phức tạp của nền khí hậu hành tinh.
Các cảnh báo đã được đưa ra từ ít nhất 50 năm trước, và bây giờ đang trở thành hiện thực. Nếu bạn là Homo Sapiens, ít nhất hãy dùng khả năng “tinh khôn” của mình để nhận ra thực tế đang xảy ra ngoài cuộc sống.
Nguồn ảnh: Internet.










