



Thượng Đế rõ ràng chưa biết quyền của mình là gì, nên mới để lũ đầy tớ đè đầu cưỡi cổ như vậy, vẫn cung cúc góp tiền cho chúng khoe khoang sang giàu, chơi bời, du hí…

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ




Thượng Đế rõ ràng chưa biết quyền của mình là gì, nên mới để lũ đầy tớ đè đầu cưỡi cổ như vậy, vẫn cung cúc góp tiền cho chúng khoe khoang sang giàu, chơi bời, du hí…
October 15, 2019
Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam, quận 3, Sài Gòn, nơi xảy ra sự việc. (Hình: Zing)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một bà Việt kiều Mỹ về Việt Nam làm giải phẫu thẩm mỹ căng da mặt tại Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam ở quận 3 và thiệt mạng “chưa rõ nguyên nhân.”
Theo báo Zing, Công An quận 3, Sài Gòn, đang phối hợp cùng giới hữu trách điều tra nguyên nhân khiến bà LTC (59 tuổi, Việt kiều Mỹ) thiệt mạng sau khi giải phẫu căng da mặt tại Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam, ở phường 9, quận 3.
Xác nhận với báo Zing, đại diện Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam cho biết “bà C. là khách hàng thực hiện giải phẫu căng da mặt, đã chết vào tối hôm 14 Tháng Mười, sau khi được điều trị tại Bệnh Viện Chợ Rẫy.”
Bà Nguyễn Thị Huỳnh Mai, chánh Văn Phòng Sở Y Tế ở Sài Gòn, cho biết theo phúc trình của Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam, sáng 11 Tháng Mười, bà C. đến bệnh viện này với mong muốn căng da mặt. Kết quả khám lâm sàng ban đầu cho thấy “Bệnh nhân khỏe mạnh, chỉ từng bơm silicone hai bên má nhưng không nhớ thời gian thực hiện.”
Chiều 11 Tháng Mười, Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam tiến hành căng da mặt cho bà C. Sau ca giải phẫu, tình hình bệnh nhân ổn định. Tuy nhiên đến 9 giờ tối, bà C. “đột ngột khó thở, khan tiếng, phù môi, tím tái, lơ mơ.” Lúc này, các bác sĩ của Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam chẩn đoán sơ bộ “bệnh nhân bị sốc phản vệ sau giải phẫu căng da mặt” và hội chẩn toàn viện.
Các bác sĩ tại đây đã đặt nội khí quản, ép tim ngoài lồng ngực, sốc điện… nhưng tình trạng bệnh nhân diễn biến xấu. Và rồi buộc phải gọi Trung Tâm Cấp Cứu 115 hỗ trợ và chuyển nạn nhân sang Bệnh Viện Chợ Rẫy. Tại đây, bà C. được điều trị ở Khoa Hồi Sức Cấp Cứu. Đến tối 14 Tháng Mười, thì tắt thở.
Nữ Việt kiều Mỹ giải phẫu thẩm mỹ tại Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam, sau đó thiệt mạng. (Hình: Zing)
Nói với báo Tuổi Trẻ, Bác Sĩ Chuyên Khoa II Phạm Thanh Việt, trưởng Phòng Kế Hoạch Tổng Hợp, Bệnh Viện Chợ Rẫy, cho biết ngày 12 Tháng Mười, các bác sĩ tại đây tiếp nhận bệnh nhân LTC từ Trung Tâm Cấp Cứu 115 chuyển qua.
“Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng sốc nặng, ngưng tim ngoại viện và chết sau ba ngày điều trị,” ông Việt nói.
Bà Nguyễn Thị Huỳnh Mai cho biết Thanh Tra Sở Y Tế đang phối hợp với Bệnh Viện Chợ Rẫy thành lập hội đồng chuyên môn để tiến hành xác minh. “Sự việc vẫn đang trong quá trình điều tra và xác minh. Khi có kết quả, chúng tôi sẽ họp các bên, nếu có vi phạm sẽ xử lý theo đúng quy định của pháp luật và thông tin đến báo chí,” bà Mai nói với báo Dân Sinh.
Hiện tại Bệnh Viện Thẩm Mỹ Kangnam vẫn hoạt động bình thường sau tai nạn trên. Riêng ê kíp bác sĩ trong ca giải phẫu căng da cho nữ Việt kiều đang tạm ngưng công việc để phối hợp cùng giới hữu trách điều tra. (Tr.N)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một thứ trưởng của Bộ Giáo Dục-Đào Tạo CSVN, ông Lê Hải An, 48 tuổi, vừa thiệt mạng vì “ngã từ tầng cao” ngay tại trụ sở làm việc của cơ quan này hôm 17 Tháng Mười, ở Hà Nội.
Các báo tại Việt Nam đưa tin về cái chết của ông rất mơ hồ. Báo Zing dẫn nguồn Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo CSVN cho biết ông An “qua đời sau khi ngã từ tầng 8 của tòa nhà tại trụ sở bộ.” Trong lúc báo Tuổi Trẻ và một số báo khác chỉ ghi chung chung ông này “qua đời vì ngã từ tầng cao.”
Theo trang Wikipedia, ông Lê Hải An nhậm chức thứ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo CSVN vào Tháng Mười Một, 2018. Trước đó ông là hiệu trưởng Trường Đại Học Mỏ-Địa Chất.
Ông Lê Hải An, là một trong số 3 thứ trưởng của Bộ GD-ĐT, dưới quyền bộ trưởng là ông Phùng Xuân Nhạ.
Trong nhiều năm Bộ GD-ĐT là cơ quan liên tục bị dư luận tại Việt Nam chỉ trích về các vụ sai phạm, đặc biệt là các vụ tai tiếng về nâng điểm thi ở nhiều tỉnh phía Bắc. Đồng thời cá nhân ông Phùng Xuân Nhạ bị cho là thiếu năng lực.
Theo báo Tuổi Trẻ, một ngày trước khi qua đời, ông Lê Hải An “chủ trì hội thảo Triển Khai Khung Trình Độ Quốc Gia Việt Nam đối với đào tạo khối ngành sức khỏe ở các trình độ của giáo dục đại học, cùng Thứ Trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Trường Sơn tại Đà Nẵng.”
Truyền thông tại Việt Nam cho hay, ông Lê Hải An vào Tháng Hai, 2019, đã giữ chức bí thư Đảng Bộ Bộ GD-ĐT nhiệm kỳ 2015-2020 và như vậy ông An là ứng cử viên sáng giá để thay thế ông Phùng Xuân Nhạ trong chức vụ bộ trưởng trong thời gian rất gần.
Thời gian qua, đã có nhiều vụ các quan chức CSVN “tự tử” và nhảy lầu.
Trong hai tháng Tư và Năm của năm 2018, có hai quan chức Việt Nam tìm đến cái chết.
Vụ vào cuối Tháng Tư, 2018, là ông Vũ Thanh Bình, giám đốc Ngân Hàng Hợp Tác chi nhánh Hưng Yên, bất ngờ nhảy từ tầng 2 của trụ sở làm việc xuống đất, nhưng không chết. Ông Bình nhảy lầu vì bị công an công bố quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và tiến hành khám xét trụ sở.
Vào đầu Tháng Năm, 2018, một đại tá công an là Võ Tuấn Dũng, cục phó Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm Sử Dụng Công Nghệ Cao (C50) của Bộ Công An được phát hiện “nằm chết” và sau đó được Tổng Cục Cảnh Sát của bộ này thông báo là “đột tử,” mặc dù trước đó báo Môi Trường và Đô Thị đã thông tin là Đại Tá Dũng “tự treo cổ.”
Gần đây nhất, hôm 15 Tháng Tám, 2019, ông Phạm Văn Khương – phó giám đốc Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Hà Nội đã nhảy từ lầu 27 của tòa nhà Vinaconex 1 ở quận Cầu Giấy, xuống sân và chết ngay tại chỗ. (KN)
TUỔI XUÂN HUY HOÀNG, TUỔI GIÀ HIU QUẠNH
Margaret Thatcher là nữ thủ tướng đầu tiên của Anh quốc, cũng là một trong những chính trị gia quyền lực nhất trong lịch sử, được truyền thông gọi là “Người đàn bà thép” (Iron Lady) của nước Anh. Nhưng đằng sau hào quang chính trị, “người phụ nữ thép” ấy lại phải chịu đựng nỗi buồn vô tận của sự cô độc và bi ai.
Có sự nghiệp và tình yêu, nhưng thất bại khi làm mẹ
Thatcher từng nói rằng, trong thế hệ của bà, sẽ không có một người phụ nữ nào trở thành thủ tướng. Nhưng chính bà lại làm được điều ấy. Bà không chỉ trở thành nữ thủ tướng đầu tiên ở Anh, chứng minh rằng phụ nữ có thể đặt chân lên bục vinh quang vốn thuộc về nam giới, mà còn làm được điều mà nam giới không thể làm.
Thời trẻ, Thatcher học hành rất chăm chỉ, nhờ vào nghị lực và sự kiên trì bền bỉ, bà đã thi đậu vào trường đại học Oxford. Thatcher đã trở thành nữ ứng cử viên của Đảng Bảo Thủ ở tuổi 25.
Vào thời điểm này, bà gặp Denis, một thương nhân giàu có đang điều hành tập đoàn của gia đình. Denis yêu Thatcher ngay từ cái nhìn đầu tiên, lúc ấy là một cô gái trẻ xinh đẹp và có đầu óc chính trị. Không lâu sau hai người tiến đến hôn nhân, sau hai năm kết hôn họ sinh được đôi long phụng – một trai, một gái.
Nhưng bà mẹ trẻ như Thatcher không có nhiều thời gian dành cho con cái. Khi cặp song sinh mới được hơn hai tuần tuổi, bà lập tức quay trở lại với sự nghiệp chính trị của mình. Lúc ấy, Denis luôn ở phía sau âm thầm ủng hộ vợ, Thatcher đạt được hạnh phúc viên mãn trong hôn nhân nhưng trong quan hệ với con cái bà lại là một người mẹ thất bại.
Bà bận rộn với các hoạt động chính trị, bỏ bê việc giáo dục con cái, cuối cùng trở thành trường hợp “mẫu từ tử bại”, ý nói mẹ tài giỏi nhưng con thì thất bại.
Những năm cuối đời, Thatcher từng nói rằng: “Nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi tuyệt đối sẽ không bước chân vào đấu trường chính trị, vì gia đình tôi đã phải trả giá quá đắt cho điều ấy”.
Bởi vì trong suốt sự nghiệp, Thatcher luôn bận rộn với các hoạt động chính trị, đến mức không còn thời gian và tâm trí dành cho con cái. Quan hệ giữa bà với cô con gái Carol vô cùng lạnh nhạt; mặc dù cậu con trai Mark gần gũi hơn nhưng lại không cho bà được nở mày nở mặt. Cậu bé ham chơi, lười học, chẳng những thành tích học tập kém mà còn ỷ lại vào quyền thế của mẹ mà tỏ ra cao ngạo, thường “xưng vương xưng bá” trong những năm học đường.
Sau khi trưởng thành, Mark tham gia cuộc đua xe Paris-Dakar Rally năm 1982, sau đó bị lạc nhiều ngày trong sa mạc Sahara. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận vị trí thủ tướng, Thatcher rơi nước mắt trước mặt công chúng. Bà đã phải chỉnh cầu chính phủ các nước giúp đỡ để giải cứu con trai.
Sau khi được cứu, con trai của Thatcher lại tiêu phí một lượng rượu lớn trong khách sạn nhưng không chịu chi trả. Cậu cho rằng việc chính phủ giải quyết giúp mình là điều đương nhiên nên không ngừng tranh chấp với ban ngoại giao và các nhân viên khách sạn, cuối cùng cảnh sát phải đích thân can thiệp.
Những năm sau đó, Mark lại mượn địa vị của mẹ và tiền tài của vợ mà không ngừng chơi bời, tham gia các hoạt động mạo hiểm, tiêu tiền tốn của. Khi tham gia vào cuộc đảo chính ở Guinea, cậu bị bắt ở Nam Phi và bị kết án 4 năm tù treo cùng với khoản tiền phạt khoảng 313.000 bảng Anh. Bà Thatcher cũng buộc phải cầm tiền đi Nam Phi để chuộc con trai về.
Những năm cuối cùng khiến người đời cảm thán mãi không thôi
Thủ tướng Thatcher từng nói rằng, nhà là nơi mà bạn không cần phải làm bất cứ điều gì.
Trong ngày kỷ niệm 50 năm kết hôn, Thatcher bất ngờ đột quỵ và mất đi một phần ký ức. Hai năm sau chồng bà qua đời, đó là cú sốc mạnh đối với Thatcher khiến trí nhớ của bà ngày càng kém hơn, bà thường nghĩ rằng ông vẫn còn sống trên đời. Nỗi đau mất chồng không hề thuyên giảm theo thời gian, có một lần tỉnh dậy giữa đêm khuya, bà đã khoác lên mình một bộ quần áo trang trọng, rồi đi đến viếng mộ phần của ông.
Trong lễ sinh nhật lần thứ 77, Thatcher nhận được bốn tấm thiệp chúc mừng, bà bày chúng lên bàn và đăm chiêu ngắm nhìn. Lúc ấy, con trai bà sống ở Tây Ban Nha, con gái thì ở Thụy Sĩ, những đứa cháu đang ở Mỹ, tất cả những người thân yêu đều hiếm khi trở về thăm bà. Carol, con gái của Thatcher tâm sự: “Một người mẹ không thể mong đợi những đứa con đã trưởng thành của mình bỗng chốc trở nên vồn vã, nồng ấm – điều mà chúng không quen”. Đánh đổi cho những năm tháng huy hoàng trên vũ trường chính trị là một tuổi già cô đơn, hiu quạnh. Bà không thể hy vọng được vui hưởng tuổi già bên con cháu, thậm chí một mơ ước con cái sẽ trở về thăm nhà cũng là mơ ước quá xa vời. Đời người giống như một vòng quay tuần hoàn, khoảng thời gian không có người thân bên cạnh ai ai cũng từng trải qua, với Thatcher là những năm cuối đời trống trải, còn với các con của bà là một tuổi thơ thiếu vắng hình bóng mẹ.

Vào lễ đại thọ ba năm sau, có lẽ vì quá tưởng nhớ đến những ngày tháng nhộn nhịp trước kia, nên bà đã tổ chức đại tiệc với 650 khách tham dự, ngay cả Nữ hoàng Elizabeth II, Hoàng tử Charles và Thủ tướng Tony Blair đều đến chúc thọ bà. Thatcher đã lấy lại phong thái năm xưa, vẫn là nụ cười tự tin như ngày nào, nhưng đáng tiếc tất cả chỉ giống như một ánh đèn loé lên trong phút chốc.
Còn lại bên bà, vẫn là màn đêm tịch mịch và những căn phòng hoang vắng không một bóng người thân.
Ở tuổi xế chiều, nhà mới là nơi cuối cùng chúng ta trở về
Trong những năm tháng dài dằng dặc cùng với nỗi cô độc lúc cuối đời, Thatcher lại bị đột quỵ. Mọi thứ đối với bà đều trở thành thử thách, ngay đến xem báo cũng rất khó khăn, vừa đọc câu sau đã quên câu trước. Ở tuổi xế chiều, Thatcher phải chịu nỗi khổ về tinh thần, cơ thể cũng bị bệnh tật tàn phá, lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt và xa cách của con cái.
Trong phòng, bà đặt rất nhiều bức ảnh của chồng, con, và các cháu. Nhưng bên cạnh bà lại không có bất cứ người thân nào, làm bạn với bà chỉ có bác sĩ và y tá. Cho đến phút lâm chung, con trai, con gái cũng không có mặt kịp thời để lo lắng hậu sự cho bà.
Những năm cuối đời của Thatcher thật khiến người đời phải cảm thán, nhưng làm sao trách được mệnh Trời ? Ai ai cũng phải sống cho xã hội, cho thân nhân, và cho chính mình. Những năm tháng son trẻ khiến con người ta chìm đắm trong sự nghiệp, trong danh vọng và hào quang của quyền lực. Nhưng khi ánh hào quang ấy qua đi, ta chỉ còn lại ta, chỉ còn lại cái thân xác đã hao mòn vì năm tháng. Vậy thì, đâu mới là cuộc sống đích thực của chúng ta ? Là tuổi trẻ ước mơ hoài bão, là những năm tháng phồn hoa, là vinh quang tột đỉnh, hay là một tinh thần thản đãng và bình yên ?
Với cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, có lẽ bà là người thấu hiểu hơn ai hết rằng: Sự nghiệp có thể cho chúng ta danh tiếng, địa vị và cảm giác thành tựu. Nhưng đến lúc chúng ta cởi bỏ chiếc áo choàng danh vọng ấy, thì trong đêm khuya một mình thanh tĩnh cũng là lúc chúng ta hiểu rằng ai cũng sẽ dần dần già đi. Danh tiếng cuối cùng rồi cũng sẽ phai nhạt, cảm giác thành tựu rồi cũng dần tan biến. Tiền dẫu còn giữ lại được, thì khi già cả yếu ớt, cả núi vàng biển bạc cũng không thể mang lại hạnh phúc. Cuối cùng, chỉ có gia đình mới là nơi trở về, nơi cho ta nương tựa.
Lúc bị thương, nhà là một chiếc ô che mưa chắn gió, lúc vui vẻ nhà là nơi hạnh phúc ấm áp đong đầy. Sự nghiệp không thể nào thay thế cho tình người, công danh cũng không thể thay thế cho một gia đình hạnh phúc. Đáng tiếc đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, rất nhiều tỷ phú và những chính trị gia quyền lực mới nhận ra điều này.
Mong rằng những ai đọc bài viết này sẽ hiểu được, tiền tài, danh tiếng chỉ là những thứ nhất thời, đều không thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc lâu dài, chỉ có gia đình mới là nơi chúng ta dựa dẫm cả đời, là nơi đáng tin cậy và là nơi cuối cùng chúng ta đi về.
Nguyện cho những ai đọc bài viết này đều cùng gia đình sống hòa thuận, hạnh phúc.
Theo Soundofhope
Thanh Bình
From: Lucie 1937
Hình ảnh ‘lũ lụt ngập không cọng rác’ ở Nhật gây sốt cộng đồng mạng
Trước hình ảnh biển nước bao quanh các ngôi nhà sau khi bị siêu bão Hagibis đổ bộ làm tan hoang nhiều khu vực ở Nhật Bản nhưng không mang theo bất cứ cọng rác được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, khiến dân mạng quốc tế phải thán phục vì nước lũ sạch đến không có cọng rác nào.
Ngày hôm qua (12/10), người dân và đất nước Nhật Bản đã phải gánh chịu sự tàn phá của siêu bão Hagibis – được đánh giá là cơn bão mạnh nhất tàn phá nước này trong vòng 60 năm qua. Từ sáng, khi chỉ mới tiếp cận, Hagibis đã gây ra mưa lớn, gió ở nhiều khu vực khiến các con đường chìm ngập trong biển nước, giao thông tê liệt và có thiệt hại về người đầu tiên.
Ngoài những hình ảnh và video thể hiện sức tàn phá khủng khiếp của siêu bão thì có 2 hình ảnh khiến cộng đồng mạng đặc biệt xôn xao và liên tục chia sẻ, đó là cảnh những ngôi nhà chìm trong biển nước nhưng xung quanh không hề có một chút rác nào.
Chúng ta đều biết Nhật Bản là một đất nước nổi tiếng về sự sạch sẽ, người dân từ khi còn bé đã được dạy về việc giữ gìn vệ sinh thật tốt môi trường sống của mình. Và đến bức ảnh này thì dân mạng quốc tế thực sự thêm ngả mũ thán phục. Trước khi một số khu vực bị cơn lốc mạnh tàn phá khiến nhà cửa, đồ đạc tan hoang thì khi nước lũ dâng lên không hề thấy có bóng dáng chút rác xuất hiện.
Cũng theo một số thông tin cho hay, trước khi siêu bão Hagibis đổ bộ, chính phủ Nhật Bản đã thông báo cho người dân dọn sạch rác nơi mình sinh sống. Các nhân viên vệ sinh đô thị cũng làm sạch đường ống, cống thoát nước để không gây ra sự tắc nghẽn khi mưa bão ập về.
Hình ảnh những ngôi nhà chìm trong nước lũ nhưng xung quanh không một tí rác được chia sẻ rộng rãi trên Twitter
Ở một góc khác, khi những chiếc xe hơi bị ngập trong biển nước thì xung quanh vẫn không có cọng rác nào
Cộng đồng mạng trước đây cũng từng xôn xao và chia sẻ rầm rộ hình ảnh nước lũ trong vắt như hồ bơi ở bến xe điện ngầm tại thành phố Hamamatsu trong cơn bão nhiệt đới Etau vào năm 2015. Và sau nhiều năm, quang cảnh thành phố vẫn sạch sẽ khi chìm trong nước lũ của Nhật Bản vẫn tiếp tục khiến dân mạng quốc tế phải hết lời ngợi khen và đáng để mọi người học hỏi .
From: TU PHUNG
LAODONG.VN|BY BÁO LAO ĐỘNG
Ông học giỏi, năm 1926 đỗ Tú tài triết học (16 tuổi) hạng ưu, được học bổng sang Pháp học Luật và Văn chương tại Trường đại học Tổng hợp Montpellier (1927). Năm 1929, ông đỗ Cử nhân văn chương, và năm sau đỗ Cử nhân Luật (1930).
Năm 23 tuổi (1932), ông đỗ liên tiếp hai bằng Tiến sĩ tại Pháp, được khen ngợi là một tài năng hiếm có.
Năm 1932 Ông về nước và mở văn phòng luật sư riêng.
Sau Cách mạng tháng Tám (1945), ông giúp đỡ Việt Minh, hiến 3 căn biệt thự cho chính quyền mới (số 1-2 Mai Xuân Thưởng), từ 1945 đến 1956 ông lên Việt Bắc, đi theo kháng chiến.
Tháng 10 năm 1956 ông viết bản tham luận về những sai lầm trong Cải cách ruộng đất, đề xuất xây dựng chế độ pháp trị chân chính, một chế độ dân chủ thực sự và trả lời phỏng vấn ông Nguyễn Hữu Đang.
Ông bị chính quyền trừng phạt nặng nề, đuổi việc, không có lương, cuộc sống khó khăn, bị công an giám sát cô lập suốt 30 năm sau đó.
Năm 1991 ông hoàn thành cuốn Hồi ký “Kẻ bị khai trừ”, viết về những trải nghiệm của ông từ năm 1945 đến 1989.
Ngày 13 tháng 6 năm 1997, Luật sư Nguyễn Mạnh Tường qua đời vì tuổi già tại nhà số 34 phố Tăng Bạt Hổ, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, thọ 88 tuổi.
Nguồn Lịch sử Việt Nam qua Ảnh

“Mất lâu rồi, không có tình thương yêu nào không có tin tưởng nào hết. Thực sự mà nói thì ông biết là không có niềm tin, không còn được nhân dân tin, ông biết thế là tốt. Tôi không quan tâm đến đại hội đảng vì nói thật hội nghị gì cũng chỉ là hình thức, nội bộ họ đang đấu tranh với nhau. Tôi chẳng quan tâm đại hội đảng đâu, tôi không chửi họ và không theo họ thế thôi, kệ!”
Toàn bộ bài phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng vào khi bế mạc Hội Nghị Trung Ương 11 chứng tỏ ông không đủ sức thuyết phục, là nhận định của ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu –Ban Dân Vận Trung Ương Đảng:
“Bởi vì toàn nói chuyện chung chung thôi, khen Ban Chấp Hành Trung Ương là có nhiều ý kiến sắc sảo, nhưng ý kiến gì thì không rõ. Khen ba bốn cái văn phòng làm việc tử tế nhưng đề xuất được cái gì thì cũng không nói rõ, tới đây sẽ chuyển biến cái gì, tập trung vào việc gì cũng không nói rõ. Trong Huế tôi có câu “ném cát bụi tre”, nghe rào rào, ào ào như thế, tôi thấy chả có tin tưởng gì.”
Ông Nguyễn Khắc Mai phân tích tiếp:
“Ông Trọng nhiều lần nói rằng tình hình Việt Nam chưa bao giờ tốt đẹp như hiện nay. Ông tự hào về một số kết quả ví dụ tăng trưởng kinh tế, cơ sở hạ tầng và các thứ khác. Thế nhưng dân người ta đặt vấn đề là kết quả như thế, thành tựu như thế mà phải trả một giá rất đắt vì sự suy đồi của con người và xã hội, đặc biệt sự suy đồi thoái hóa của cơ quan hành pháp. Nói thế chỉ là lên dây cót cho anh em thôi chứ còn thực sự lòng dân người ta chán chê ra, người ta yêu cầu mười thì anh làm được vài ba, có khi còn lỗi âm, thử hỏi làm sao mà dân tin được.”…
Muốn biết rõ ý dân, lòng dân đối với đảng và Nhà Nước thì cứ mạnh dạn trưng cầu dân ý sẽ hai năm rõ mười, là ý kiến của nhà báo, blogger, cựu tù nhân nhân quyền Nguyễn Ngọc Già từ Sài Gòn:
“Từ Điều 86 cho đến Điều 93, cả trong 8 Điều này đều qui định về quyền hạn và trách nhiệm của một chủ tịch nước. Thiết nghĩ bổn phận là chủ tịch nước thì ông cứ thi hành theo đúng Hiến Pháp.
Ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng cần lấy lại niềm tin, tình thương của nhân dân là nói cho đảng của ông ta. Suốt 70 năm qua cái gọi là niềm tin, tình yêu của dân dành cho đảng chỉ là sự nhồi sọ. Tôi xin phép mượn tựa đề một cuốn sách của nhà văn Vũ Thư Hiên, tức là người miền Bắc lúc bấy giờ và người miền Nam sau này đều sống trong cảnh” Đêm Giữa Ban Ngày”. Người dân Việt Nam đã bị lầm quá sâu và ông Nguyễn Phú Trọng tưởng rằng người dân hiện nay vẫn còn lầm lẫn như vài chục năm về trước nên ông ta bảo là lấy lại niềm tin. Thực chất người dân không còn tin đâu.
Nếu họ dám thực hiện trưng cầu ý dân, và Luật trưng cầu ý dân đã có hiệu lực rồi, nếu cho rằng người dân Việt Nam hiện nay còn tin tưởng còn thương yêu đảng cộng sản Việt Nam thì trưng cầu ý dân ngay đi.”…
Năm 2019 ngoài Hà Nội bà con xếp hàng chờ lấy nước 😞😒Em chưa nhưng chắc cũng sắp rồi 😞


Kỳ thăm chồng lần này ,đúng thật là ko may mắn với tôi, vì đã lỡ mua vé máy bay gần một tháng nay rồi , nên dù có mưa bão cũng phải đi ,trưa hôm qua ngày 15 ở Sài gòn đi thì nắng đẹp ,cũng ko biết ngoài miền Trung ..toàn Thành phố Vinh ..Nghệ An …mưa tầm tã kéo dài mấy ngày liền , đường ngập lụt có chỗ xe ngập hết bánh xe ,trận mưa ko ngớt , cứ vừa bớt trận mưa này ,thì lại đến trận mưa khác xối xả rất lớn ,đến nỗi cả đêm tôi lo lắng ko sao ngủ được vì nghĩ sáng mai mưa lớn ngập lụt thế này … liệu xe họ có chạy được ko ???
Vì đường vào trại giam ,đường đá lởm chởm ổ gà bình thường khô ráo đã khó đi , mà giờ mưa lớn ngập lụt nữa , thì sao xe chạy được, bao nhiêu những trăn trở lo lắng , cứ suy nghĩ ko biết mai có thăm gặp chồng được ko ???
Mà đúng như vậy cả một tuyến xe đường dài như vậy , có ba người khách …cũng tội nghiệp cho các bác tài chủ xe …vì mưa gió ngập lụt vậy nên ko ai đi .
Đường ngập lụt vậy nên xe ko đến nơi đón rước lên xe được ,nên Khi tôi Bước ra khỏi phòng nghỉ ,phải sắn quần cao lên đến đầu gối , giày thì cho vào bọc sách theo ,rồi đi chân ko , bước thấp bước cao , ko thấy đường , để đi đến chỗ nên xe . Giỏ sách, ba lô thì ướt hết .
Khi vào đến trại giam là 8 g30 vào cổng làm thủ tục thăm nuôi , họ gọi cho cán bộ ra lấy sổ thăm ,chứng minh thư vào cho giám thị trại giam duyệt xét …mất hơn nửa tiếng ,thì họ ra gọi mình đi vào trại , đường vào tới chỗ phòng thăm gặp gần 1 cây số , mưa lớn xối xả ba lô đeo và Vali đựng đồ ướt đẫm nước ,còn người thì mặc áo mưa ,nhưng mưa lớn xong đi bộ gần cả một cây số ,nên cũng ướt gần hết , cán bộ họ chạy xe ra lấy sổ và chạy vào , họ chạy để theo dõi tôi ,một khúc thì lại đứng đó chờ mình gần tới , thì họ lại chạy tiếp , có vẻ nay ngày mình thăm trời mưa lớn ,họ cũng vất vả nên khó chịu , vào được đến nơi thì hai bàn chân đau buốt rớm máu vì đá nhỏ lởn chởm xong lại nước ngập , cán bộ nói sao chị đi chân không sao chịu nổi , vậy mà họ ko nỡ cho mình quá dang đi xe vào trong trại ….
Vào tới nơi phòng thăm gặp , vì nay trời mưa nên tôi đi chậm và lâu hơn ,nên họ đã cho anh Đức ra gần đến nơi , họ lại cho anh đứng lấp vào những gốc cây ,chờ tôi đến trước ,vợ thấy chồng ,chồng thấy vợ hai người mặc áo mưa lụp xụp bao nhiêu cảm xúc ùa về tôi đã khóc , lúc đó ko biết khóc vì cái gì … có phải vì mưa gió thế này mà vợ chồng cũng vẫn gặp được nhau phải ko ??, hay vì sao !!! ko biết …
Câu đầu anh nói trời mưa thế này anh rất xót xa , vì em hay đau bệnh ,vất vả đường xá xa xôi mưa gió ngập lụt mà em cũng phải đi , chắc là mua vé máy bay rồi , anh hiểu được cả như vậy , lúc đó là tôi đã phải mạnh mẽ lên ,rồi nói anh đừng lo , ra đây nhìn thấy anh như thế này ,thì em an tâm rồi có vất vả một chút ko sao? Nhìn thấy chồng là bao nhiêu mệt mỏi ướt lạnh quên đi rồi ….
Anh Đức nói đơt này sức khỏe anh ổn định hơn đợt trước một chút và tôi nhìn thấy chồng đỡ xanh và ko tái mét như đợt trước , vì nay anh đã ăn uống bình thường lại , anh nói giờ hàng ngày anh tập sáng tác nhạc ,học anh văn , thỉnh thoảng chơi đàn một lúc , rồi tập thể dục , còn thời gian thì đọc kinh cầu nguyện cho gia đình vợ con , và cầu cho quê hương đất nước có những đổi mới , để bận rộn bớt suy nghĩ thì đầu óc đỡ căng thẳng thì huyết áp tim mạch đỡ tăng cao , anh nói dù anh ở trong này , nhưng anh ko để phí thòi gian lúc nào , anh phải cố gắng làm bất cứ cái gì để giúp ích cho mình và cho xã hội , anh rất tin tưởng rồi chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng ….
Tinh thần anh ổn định ,rất mạnh mẽ ,kiên cường , anh nói anh đã đòi lên gặp Giám Thị Trại giam Thái Văn Thuỷ …nói về tại sao những lúc gia đình chúng tôi nói chuyện luôn bị cắt ngang , dừng cuộc nói chuyện ,cắt giảm giò thăm ,anh Đức đã đưa ra đòi hỏi và giải thích những bức xúc và đấu tranh những quyền lợi của anh em trong đó … ông GT hứa sẽ xem xét và giải quyết tốt hơn .hôm nay vợ chồng tôi được gặp 45 phút và lúc anh ra tôi và anh nắm được tay nhau một chút .để truyền hơi ấm cho nhau bớt lạnh .
Anh Đức nói Tất cả anh em trong này cũng khỏe ,anh Túc ..thầy giáo Quang Thực …cũng khỏe anh em luôn quan tâm yêu thương nhau và giúp đỡ lẫn nhau …
Anh hỏi thăm đến MS Tôn , tôi kể anh ở cùng nhóm Thúy Nga ..Vịnh Lưu và Oai ở Gia Trung Gia Lai , thế là cán bộ ko cho nhắc nữa họ gõ bàn nên ko nói thêm được về các anh em .
Còn nói Ngày mai là ngày 17/10/2019 là ngày xét xử phiên toà Sơ Thẩm em Nguyễn Năng Tĩnh . Xin Chúa cho em được bình an ,sự sáng suốt khôn ngoan . Biết rằng những việc em làm là đúng , em vô tội , nhưng xã hội này tất cả những người yêu nước hoàn toàn bị những bản án bất công và oan sai .
Tôi muốn chia sẽ cho anh chị em biết , …( có thể cũng có người sẽ nói tôi than thở dài dòng hay làm màu để mọi người thương hại hay gì ….) …nhưng vì tôi muốn nói chia sẻ cho mọi người biết ,dù mệt mỏi vất vả , nhưng chúng tôi luôn cố gắng và mạnh mẽ ,dù thế nào cũng ko ngại khó khăn , thì những người thân người chồng của chúng tôi mới kiên cường mạnh mẽ yên tâm trong chốn lao tù , và cả những người đang đấu tranh ngày đêm cho quê hương đất nước , cũng có thêm động lực là tất cả chúng ta đều ko sợ khó khăn vất vả ko chùn bước và sợ hãi trước nhà cầm quyền CS…
Chúng tôi muốn được sự quan tâm động viên của mọi người rất nhiều ..
Thì mới cảm thấy ko mệt mỏi và ấm áp để làm hậu phương cho chồng .
Tôi kể anh Đức nghe ở ngoài Quý Cha Quý Thầy cùng tất cả bạn bè anh chị em trong và ngoài nước gởi lời thăm hỏi anh và các anh em trong đó rất nhiều …
Anh Đức cũng gởi lời thăm hỏi đến Quý Cha Quý Thầy cùng tất cả anh chị em đã luôn yêu thương quan tâm Chia sẻ giúp đỡ anh cách này cách khác những khó khăn trong thời gian qua .
Xin Chúa và Mẹ Maria luôn gìn giữ che chở ban ơn cho chồng con và các anh chị em TNLT được khỏe mạnh bình an và tránh mọi sự dữ và gặp mọi sự lành .
Nguyễn Kim Thanh.





Lm Trần Chính Trực is with Trần Huy and Trần Chính Trực at Lm Jos Trần Chính Trực.
VINH ƠI ! LU CHẠY LŨ ĐI
Hôm nay 16/10/2019, tôi có việc đi Thành Phố Vinh, tỉnh Nghệ An. Đi được một lúc, ông bạn tôi gọi điện và gửi cho tôi tấm ảnh này và nói: CHA ĐƯA LU ĐI KHÔNG ? Cha mà vào đây thì phải đi thuyền. Tôi nói: trời mới mưa phải đưa lu chống lũ hả ? Lũ quan tham đó. Nói xong, tôi quay trở về xứ Đông Kiều.