Giới trẻ tại Việt Nam lớn lên sau chiến tranh nhìn về VNCH

Giới trẻ tại Việt Nam lớn lên sau chiến tranh nhìn về VNCH

Nguyễn Hòa/Người Việt

Diễn giả Nguyễn Lương Hải Khôi đang thuyết trình về Việt Nam sử lược của cụ Trần Trọng Kim. (Hình: Nguyễn Hòa/Người Việt)

EUGENE, Oregon (NV) – Hội thảo về Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) tại Đại Học Oregon trong hai ngày 14 và 15 Tháng Mười, 2019, một điểm đặc biệt là có tới 7 diễn giả là các nhà nghiên cứu trẻ tuổi đến từ Việt Nam.

Những người này chưa bao giờ sống dưới chế độ VNCH, hoặc sinh ra sau chiến tranh hay sinh ra ở miền Bắc trong thời kỳ chiến tranh. Một số trong những người này mới chỉ tiếp xúc với cộng đồng người Việt hải ngoại khi họ đi du học, một số khác thì chưa từng.

Những điều cấm kỵ nói theo kiểu nhà nước CSVN là những vấn đề “nhạy cảm,” thường là liên quan đến chính trị, chẳng hạn như VNCH không được nhắc tới tại Việt Nam.

Bài thuyết trình của ông Nguyễn Lương Hải Khôi, Đại Học Sư Phạm TP.HCM, phân tích bộ “Việt Nam Sử Lược” của tác giả Trần Trọng Kim. Bài thuyết trình này động chạm tới điều mà những người Cộng Sản và cơ quan tuyên truyền của họ hay nêu lên là chỉ có đảng Cộng Sản Việt Nam mới là những người chống ngoại xâm hữu hiệu.

Cũng đến từ Đại Học Sư Phạm TP.HCM, hai diễn giả Hoàng Phong Tuấn và Nguyễn Thị Minh, so sánh sự tự do sáng tác tại miền Nam Việt Nam dưới chế độ VNCH, với loại sáng tác có định hướng dưới sự chỉ huy của đảng Cộng Sản ở miền Bắc.

Thuyết trình về tự do sáng tác tại miền Nam so với miền Bắc. (Hình: Nguyễn Hòa/Người Việt)

Diễn giả Trương Thùy Dung, đến từ Viện Sử Học Hà Nội, so sánh các chương trình giảng dạy đại học ở miền Nam của VNCH và miền Bắc của chính phủ Cộng Sản. Việc so sánh cho thấy ở miền Nam có sự tự do học thuật mà miền Bắc không có, trong đó, các trường đại học miền Nam không ngần ngại giảng cả chủ nghĩa Marx, trong khi tại miền Bắc người ta chỉ cho phép một chủ thuyết ấy của đảng Cộng Sản được giảng dạy mà thôi.

Bình luận về nội dung các bài thuyết trình của những diễn giả đến từ Việt Nam, ông Hoàng Đức Nhã, cựu tổng trưởng Dân Vận và Chiêu Hồi thời Việt Nam Cộng hòa, nói với báo Người Việt rằng ông thấy một sự cởi mở hơn trước, và điều đó làm ông cảm thấy rất thú vị.

Trả lời câu hỏi của ông Peter Zinoman, Đại Học Berkeley, California về sự tham gia của các diễn giả đến từ Việt Nam, bà Nguyễn Thị Minh, cho rằng không khí nghiên cứu các vấn đề gọi là “nhạy cảm” ở Việt Nam đã có phần hy vọng hơn, ít sợ hãi hơn lúc trước.

Bà Phạm Thị Hồng Hà, đến từ Viện Lịch Sử Hà Nội nói với báo Người Việt về cuộc hội thảo:

“Đây là một cơ hội tốt đối với tôi, với những người nghiên cứu không sống trong giai đoạn đó, có cơ hôi được lắng nghe, ý kiến từ các nhà nghiên cứu, các chuyên gia, về thời kỳ VNCH và miền Nam Việt Nam giai đoạn 1954-1975. Gần đây tôi thấy các nguồn tư liệu rất là mới, những tư liệu giải mật của Hoa Kỳ, nhiều chuyên gia được tiếp xúc với tư liệu từ phía Việt Nam, binh sĩ Việt Nam, kể cả những tư liệu phỏng vấn. Những nghiên cứu đó có nhiều đóng góp cho sự phát triển mới. Khi chúng tôi tham gia thì chúng tôi hiểu thêm được nhiều điều.”

Bà Nguyễn Thị Từ Huy, đến từ Đại Học Đại Dương ở Nha Trang, trả lời qua email cho báo Người Việt, viết: “Một dân tộc không thể tồn tại trong tư cách là một dân tộc nếu không có lịch sử của nó… Việc nhiều người từ Việt Nam qua tham gia một hội thảo về VNCH có lẽ phản ảnh những thay đổi quan trọng về nhận thức về lịch sử dân tộc.”

“VNCH là một phần của lịch sử Việt Nam. Sẽ không có một lịch sử Việt Nam trọn vẹn nếu thiếu phần lịch sử của VNCH. Có nghĩa là tìm hiểu về VNCH cũng cần thiết như tìm hiểu bất cứ giai đoạn lịch sử nào trong lịch sử Việt Nam. Nếu tất cả đạt tới nhận thức này thì chúng ta có thể hy vọng rằng một số vấn đề về quá khứ có thể được giải quyết.”

Tuy nhiên, sự “sợ hãi” dù đã giảm bớt như lời bà Nguyễn Thị Minh trả lời tại buổi hội thảo như đã nêu, nhưng nó chưa hoàn toàn chấm dứt.

Một diễn giả đến từ Việt Nam, từ chối nêu danh tánh trên báo Người Việt, ở chỗ riêng tư nói rằng, “Những di sản của VNCH vẫn đương nhiên tồn tại và sẽ tiếp tục tồn tại ở Việt Nam.” (Nguyễn Hòa)

Người trẻ từ chối cơ hội thăng tiến vì… sợ mất Medi-Cal

Người trẻ từ chối cơ hội thăng tiến vì… sợ mất Medi-Cal

Tâm An/Người Việt

Đừng để nỗi sợ mất trợ cấp y tế Medi-Cal cản trở con đường thăng tiến của bạn. (Hình minh họa: David McNew/Getty Images)

STANTON, California (NV) – “Ở công ty tôi, có một anh công nhân lắp ráp làm việc ở đây từ năm 2011. Trong tám năm nay, anh làm việc rất chăm chỉ, có trách nhiệm, nên hai lần được đề nghị thăng tiến làm đội trưởng. Mức lương vị trí này theo giờ, tăng từ $15 lên $19.5. Thế nhưng cả hai lần đó, anh đều một mực từ chối.”

Chị Ánh Hồng, hiện đang làm quản lý điều hành cho một hãng lắp ráp điện tử tại thành phố Stanton, Nam California, nói như vậy và kể thêm: “Hỏi ra mới biết tuy gia đình khó khăn nhưng anh không muốn tăng lương vì sợ… mất Medi-Cal. Anh cho chúng tôi biết, vợ anh không có việc làm, đang ở nhà chăm sóc hai con nhỏ. Với mức thu nhập $15/giờ, cả gia đình anh hiện đang hưởng Medi-Cal, Food Stamps và một số trợ cấp khác.”

“Ở công ty tôi thực ra cũng có hỗ trợ bảo hiểm cho nhân viên, nhưng lợi ích của bảo hiểm này kém xa Medi-Cal. Nếu mua bảo hiểm tại công ty thì mỗi tháng tôi phải trả một khoản là $98/tháng/người, tính cả vợ tôi là gần $200/tháng. Nhưng mỗi lần đi khám bác sĩ, tôi phải tốn $50 tiền co-pay, chưa kể tiền thuốc men, tiền bệnh viện, vô cùng tốn kém. Bởi vì tiền deductible $2,500/năm và tiền out-of-pocket (là khoản tiền tối đa phải trả trong năm, gọi là OPP) lên tới $5,500/năm,” anh Bình cho biết thêm.

Chị Stephanie Yến Nguyễn, một chuyên viên tư vấn bảo hiểm, có văn phòng tại thành phố Westminster, cho hay: “Một số khách hàng thường hỏi tôi về việc sợ mất Medi-Cal nếu thu nhập tăng. Nhất là những gia đình có người nhà đang làm việc trong một số ngành như nail, giặt ủi… Họ đang lo ngại thu nhập chịu thuế của họ tăng lên nhiều so với trước đây. Lý do là vì luật lệ ngày càng thắt chặt, các chủ tiệm phải trả lương theo hình thức thuê mướn thợ dài hạn (trả lương theo mẫu W-2) thay vì trả lương theo hình thức thuê ngắn hạn (trả lương theo mẫu 1099-Misc), khiến thu nhập khai thuế của họ bị tăng lên.”

Giải thích rõ hơn về sự khác nhau giữa hình thức trả lương W-2 và 1099, chị Stephanie cho biết: “Nếu khai thuế theo mẫu W-2, người thợ nail không được khấu trừ các chi phí liên quan tới công việc như xăng xe, điện thoại, hao mòn xe… vào thuế như mẫu 1099. Có nghĩa là chủ trả bao nhiêu, người thợ phải chịu thuế bấy nhiêu, không giảm được đồng nào. Do đó mà số tiền thu nhập chịu thuế tăng lên.”

“Tôi có chứng kiến một gia đình, chồng làm hãng, vợ làm nail, đã gặp phải tình cảnh trên. Khi thu nhập chịu thuế theo mẫu W-2 của người vợ tăng lên tới $12,000 thay vì trước kia chỉ có $7,000 (theo mẫu 1099), thì anh chồng cảm thấy lo lắng vì sợ mất Medi-Cal và các chương trình trợ cấp khác. Anh chồng đang làm full-time, nay chuyển sang làm part-time. Họ cố giữ cho mức thu nhập thấp để cả nhà tiếp tục được hưởng Medi-Cal,” chị Stephanie nói thêm.

Đừng để trợ cấp xã hội ngăn cản con đường thăng tiến 

Theo chuyên viên tư vấn bảo hiểm Stephanie Yến Nguyễn thì những gia đình có mức thu nhập “mấp mé” mức quy định giữa “được” và “mất” Medi-Cal mới khiến họ lo ngại. Ví dụ như theo quy định của tiểu bang California, một gia đình bốn người như gia đình anh Bình Hoàng, có tổng thu nhập trên $34,638 thì cha mẹ sẽ không còn Medi-Cal (hai con dưới 18 tuổi vẫn có Medi-Cal).

“Trường hợp gia đình tôi nói ở trên, thu nhập của hai vợ chồng cộng lại vào khoảng $36,000-$37,000. Mức thu nhập này chỉ cao vượt mốc trên một vài ngàn đô la, nhưng hai vợ chồng họ sẽ không còn được hưởng Medi-Cal. Do vậy mà anh chồng đã cố gắng làm ít lại,” chị Stephanie nói.

Luật mới về Covered California nới rộng phạm vi trợ cấp bảo hiểm sức khỏe cho giới trung lưu, thu nhập lên đến $154,000/năm vẫn được trợ cấp. Ước tính có khoảng 235,000 gia đình sẽ được hỗ trợ $172/tháng từ chương trình này. (Hình: Max Whittaker/Getty Images)

Tuy nhiên câu chuyện về anh Bình Hoàng ở trên cũng gặp khá nhiều trong xã hội, bởi vì anh không biết rằng nếu mất Medi-Cal thì anh vẫn được trợ cấp mua bảo hiểm theo đạo luật Affordbale Care Act, mà ở tiểu bang California có tên là Covered California với mức phí rất phải chăng.

Với anh Bình, mức tăng lương từ $15/giờ lên $19.5/giờ, tương đương với mức lương theo năm tăng từ $31,200 lên $40,560 (tức là thêm được số tiền $9,360/năm).

Chị Trinh Phí, chuyên viên tư vấn bảo hiểm của văn phòng Best Care ở Westminster, cho hay: “Trong trường hợp này, quý vị không nên lo lắng. Căn cứ vào thu nhập của gia đình quý vị là $40,560/năm, với gia đình bốn người tại thành phố Westminster, quý vị được hỗ trợ mua bảo hiểm Covered California chương trình Silver 87 và chỉ phải trả số tiền đóng (premium) vào khoảng $115.30/tháng cho cả hai vợ chồng. Các con dưới 18 tuổi vẫn được hưởng miễn phí Medi-Cal.”

“Chương trình Silver 87 trên có lợi ích rất tốt. Cụ thể là mỗi lần đi bệnh viện, anh Bình chỉ phải co-pay có $15, tiền deductible một năm chỉ có $650 và tiền OPP mỗi năm là $2,600,” chị Trinh nói thêm.

Như vậy, anh Bình chỉ phải bỏ ra một khoản tiền $115.30/tháng tức là chưa tới $1,400/năm để mua bảo hiểm, trong khi anh từ bỏ cơ hội thăng tiến và tăng thu nhập tới hơn $9,000 tiền lương mỗi năm.

Sau khi nghe phân tích trên từ các chuyên gia bảo hiểm, chị Ánh Hồng bày tỏ: “Điều đó thật đáng tiếc, anh Bình có lẽ đã không biết về bảo hiểm Covered California nên đã vội bỏ đi hai cơ hội thăng tiến và còn được tăng lương một khoản lên gần $10,000. Nếu anh ấy đồng ý làm đội trưởng từ 2015 thì có lẽ bây giờ, anh ấy đã lên vị trí giám sát, lương có thể cao hơn gấp đôi.”

Thu nhập tới $150,000 vẫn được hỗ trợ Covered California 

Tiếp tục câu chuyện của anh Bình Hoàng, với gia đình bốn người, chuyên viên bảo hiểm Trinh Phí tư vấn như sau: “Theo quy định của Covered California năm 2019, nếu thu nhập của anh Bình tăng lên tới 200% do với tiêu chuẩn nghèo liên bang (FPL –  Federal Poverty Level) tức là $50,200/năm, thì các con của anh Bình vẫn có Medi-Cal nhưng anh Bình có thể mua Covered California.”

“Số tiền anh phải trả $242.59/tháng cho hai vợ chồng. Đây là chương trình bảo hiểm Health Net Silver 87, mỗi lần đi bác sĩ hết $15, phải trả $5/đơn thuốc và tiền deductible là $650, tiền OPP là $2,600/năm.”

Theo chuyên viên tư vấn bảo hiểm Trinh Phí, chỉ khi nào mức thu nhập của anh Bình tăng lên trên 266% FPL (tức là trên $68,495/năm) lúc đó hai con anh Bình mới không còn Medi-Cal nữa. Khi đó cả gia đình anh có thể mua bảo hiểm Covered California – Silver 73 với số tiền phải trả là $474.09/tháng (tương đương $5,700/năm). Loại bảo hiểm này mỗi lần đi khám sẽ phải trả $40 tiền co-pay, phải trả $15/đơn thuốc, tiền deductible $2,500/năm và tiền OOP là $7,550.

Chị Trinh cũng cho biết thêm: “Theo quy định hiện tại, những người có thu nhập cao hơn 400% FPL (tức là trên $100,400/năm) thì họ không còn được trợ cấp mua bảo hiểm Covered California nữa. Một khách hàng của tôi, do thu nhập trên mức trợ cấp Covered California, họ phải bỏ tiền túi ra mua bảo hiểm, với số tiền premium hằng tháng cao gấp bốn lần (tức là $550/người), nhưng lợi ích cũng chỉ tương tự chương trình Covered California – Silver 73 ở trên.”

Tuy nhiên, chị Trinh có một tin vui mới nhận được từ Covered California: “Bắt đầu từ năm 2020, những người thuộc giới trung lưu, có thu nhập cao 400%-600% FPL cũng vẫn được trợ giúp Covered California. Quý vị nên tìm hiểu từ ngày 1 Tháng Mười để tham khảo mua bảo hiểm cho năm 2020.”

“Nếu không may bị sa thải, mất việc khiến thu nhập thấp xuống, quý vị hoàn toàn có thể hội đủ điều kiện để xin trợ cấp Medi-Cal lại và các trợ cấp khác như cũ. Cho nên không có gì quá lo lắng đến mức phải từ chối đi cơ hội thăng tiến của mình,” chị Trinh Phí nói thêm.

Theo bảng dưới đây, thu nhập tới $150,000 vẫn thuộc diện hỗ trợ của Covered California. 

Bảng quy định tiêu chuẩn về thu nhập để được nhận hỗ trợ bảo hiểm Covered California vào năm 2020 (Nguồn: CoveredCA.com)

Nên buông bỏ những trợ cấp xã hội

Anh Daniel Trần, chuyên viên tài chính tại công ty đầu tư thương mại D&L Investment tại Boston, Massachusetts, cho hay: “Khi bạn nỗ lực lao động, để thăng tiến và thu nhập tăng lên tới cả trăm ngàn mỗi năm, thì bạn cũng được đền đáp xứng đáng. Dù mức thu nhập này bạn hoàn toàn mất trợ cấp bảo hiểm Covered California hay các trợ cấp khác, nhưng tôi dám chắc bạn sẽ được hưởng cuộc sống khác hẳn. Chúng ta không phải lo lắng đi khai báo thu nhập, không phải đi xin trợ cấp.”

“Chúng ta có thể mua nhà ở khu an ninh cao, cho con cái học trường tốt, mua sắm những thứ ta muốn, có cơ hội đầu tư, tiết kiệm hơn cho tương lai. Đặc biệt, chúng ta làm gương sáng cho con cái noi theo để chúng trở nên thành công. Điều quan trọng nữa là khi về già (trên 65 tuổi) lương hưu và các quỹ tiết kiệm sẽ cao hơn nhiều, giúp ta sống thoải mái hơn,” anh nói thêm.

Theo hướng dẫn tính lương hưu của Sở An Sinh Xã Hội Hoa Kỳ (Social Security Administration -SSA), tiền lương hưu được tính dựa vào nhiều yếu tố, trong đó có yếu tố mức trung bình của 35 năm lương cao nhất. Do đó, nếu chúng ta có cơ hội thăng tiến để mức lương cao, thì lương hưu sẽ cao.

Ông Huy Trường Phạm, 71 tuổi, đã nghỉ hưu, cư dân ở Los Angeles, cho hay: “Khi còn trẻ, tôi từng làm việc ở hãng lớn về ngành điện toán. Tôi được thăng tiến dần dần, lương tôi có khi lên tới $106,000. Nhờ đó mà lương hưu của tôi hiện nay cũng được trên $2,000, vợ tôi cũng được hơn $1,000. Chưa kể các quỹ 401k và tiền tiết kiệm, tôi tích lũy được. Với số tiền này, vợ chồng tôi có thể du lịch một cách thoải mái.”

“Trong khi đó, một vài người tôi quen biết, do làm công việc lương thấp nên lương hưu thấp, hoặc đi làm không đủ 10 năm nên không đủ tiêu chuẩn nhận lương hưu, cũng có người mới sang Hoa Kỳ định cư sau này nên chưa đi làm. Sau 65 tuổi họ được hưởng khoảng hơn $900 tiền già. Nhưng điều bất tiện là họ phải không được đi ra khỏi nước Mỹ quá 30 ngày, nếu không sẽ bị cắt số tiền này. Sống ở California mà chỉ có nhiêu đó tiền thì chật vật lắm,” ông nói thêm.

Chuyên viên tư vấn bảo hiểm, chị Stephanie Yến Nguyễn, tâm sự: “Tôi biết một trường hợp trên 65 tuổi, nhưng họ lãnh hưu non, nên số tiền hưu giờ đây chỉ có $600/tháng. Họ có xin chính phủ trợ cấp thêm tiền già (SSI) nhưng không được. Với số tiền này, họ rất chật vật để trả tiền thuê phòng, tiền ăn uống, sinh hoạt.”

“Chúng ta nên khôn ngoan buông bỏ những trợ cấp xã hội vì trợ cấp xã hội thường giới hạn thu nhập làm quý vị không thể thăng tiến. Nếu quý vị không nắm bắt cơ hội học hỏi và trau dồi kinh nghiệm để thăng tiến, quý vị sẽ rất dễ bị sa thải và khó kiếm việc làm khi vào tuổi xế chiều. Khi chưa tới tuổi nghỉ hưu mà lại không có việc làm, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới an toàn tài chính lúc về già của quý vị,” chị kết luận. (Tâm An)

—-
Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com

Vì sao hàng xóm của TNLT Nguyễn Ngọc Ánh đã ngất xỉu khi bị C.A mời làm việc.

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, text and outdoor
Image may contain: 4 people, people smiling, people standing
Trần Bang

Vì sao hàng xóm của TNLT Nguyễn Ngọc Ánh đã ngất xỉu khi bị C.A mời làm việc.

(Theo Nha Nam Media – Link nguồn:
https://nhanammedia.net/…/vi-sao-hang-xom-cua-tnlt-nguyen-n…)

Nguồn tin cho biết, vào ngày 20/10 vừa qua, C.A Phòng An ninh Chính trị nội bộ P03 của tỉnh Bến Tre đã gởi Giấy Mời cho bà Nguyễn Thị Châu (vợ TNLT Nguyễn Ngọc Ánh) và nữ hàng xóm của TNLT này, đến CQĐT để làm việc. Lí do được ghi trên Giấy Mời là “trao đổi một số vấn đề liên quan”, thời gian bắt đầu làm việc: 8h, ngày 23/10/2019.

Về nguyên tắc, người dân có quyền không đến CQĐT khi nhận được Giấy Mời của C.A. Tuy nhiên, trao đổi với chúng tôi, vợ TNLT Nguyễn Ngọc Ánh cho biết, bà sẽ đến để biết họ (CQĐT) muốn gì ở bà và người nữ hàng xóm.

Và sau đây là cuộc đối đáp giữa bà Châu và nhóm an ninh làm việc với bà, và người hàng xóm, được chúng tôi lược chép khi bà Châu kể lại (lược chép nhưng đảm bảo giữ nguyên vẹn ý chính của lời thoại). Chúng tôi gọi nhóm an ninh, vì theo lời bà Châu cho biết, họ (A.N) có đến 8 người nói chuyện với bà, mà thực chất là hình thức “xa luân chiến khi thẩm vấn”. Mời quý vị theo dõi phần lược thoại.

(Buổi làm việc bắt đầu hơn 8h sáng, sau khi phía A.N có lời mời 2 bà ngồi)

A.N: Chúng ta có thể bắt đầu cuộc nói chuyện này rồi chứ. Tất cả nội dung cuộc trò chuyện này, chúng tôi sẽ ghi hình lại đầy đủ, như là một bằng chứng, buổi làm việc của CQĐT và người dân hoàn toàn được minh bạch. Chúng ta vào việc nhé!

Bà Châu: Từ từ không phải vội. Tôi đang hút thuốc. (Toàn bộ thời gian buổi làm việc, người nữ hàng xóm chỉ ngồi nghe bà Châu và CQĐT đối đáp, chứ bà không nói gì)

5 phút sau, hai người đàn bà mới vào phòng làm việc. Máy quay đã sẵn sàng.

Bà Châu: (cười) Hôm nay, tôi đẹp quá hay sao mà chuẩn bị đầy đủ máy quay rồi.

A.N: Chúng tôi ghi lại buổi làm việc với chị, lí do đã nói vừa rồi.

Bà Châu: Ok! Cứ việc quay. Tôi cho các anh 30 phút.

A.N: (gằn giọng) 30 phút không đủ thời gian.

Bà Châu: Vậy tôi cho 1 tiếng. Sau 1 tiếng, thì CQĐT phải trả tôi công cho thời gian tôi làm việc, ở đây, với giá tiền 100.000 VNĐ/giờ. Còn nếu kéo dài đến 5h chiều, thì tôi lấy phí 500.000 VNĐ. Chọn đi, rồi chúng ta vào làm việc.

A.N: (lớn tiếng) Pháp luật không cho phép chúng tôi trả tiền trả phí đó.

Bà Châu: Vậy quyết định 1 tiếng. Sau 1 tiếng tôi sẽ về.

A.N: Vừa rồi cô đi với những người này nói chuyện gì và làm gì? (Đưa hình được in màu, khổ A4).

Bà Châu: Tôi đi thắp hương cho Mẹ chị Hằng. Nấu ăn, ngủ trưa rồi về. Phạm pháp chỗ nào…???

A.N: Cô lập nhóm những bà vợ của TNLT để làm gì?! Ai xúi giục?!

Bà Châu: (cười mỉa) Chia sẻ buồn vui áp lực với nhau. Vậy tôi không gọi là nhóm vợ TNLT thì gọi bằng gì?! Các anh đặt cho chúng tôi cái tên khóc đi. Chứ chúng tôi không lập nhóm mà gọi bằng nhóm thì sao?!

A.N: Các cô không được mặc áo thun có in hàng chữ ‘Hoàng, Trường Sa là của Việt Nam”, ở phía trước ngực. Chị Châu mua áo đó ở đâu?!

Bà Châu: Các anh muốn mua thì lên mạng xã hội thì có mà đầy. Tôi hỏi các anh Hoàng, Trường Sa là của ai (chủ quyền của ai – NV)?!

A.N: Thì của Việt Nam.

Bà Châu: Vậy tại sao không cho chúng tôi mặc áo, điều luật nào cấm? Các anh không đòi Hoàng, Trường Sa lại, thì hãy để cho nhân dân Việt Nam chúng tôi đòi lại. Tại sao các anh phải bảo vệ gián tiếp bảo vệ cho Trung Quốc, mà lẽ ra phải bảo vệ tổ quốc Việt Nam, con dân Việt Nam.

A.N: Nhưng bản đồ VN không có “lưỡi bò”. Áo đó có “lưỡi bò”. Muốn đòi thì qua Trung Quốc mà đòi. Áo đó ở Việt Nam chưa được pháp luật công nhận.

Bà Châu: (làm ra vẻ ngạc nhiên) Ồ, thật vậy hả?! Cho tôi văn bản cấm áo mặc áo đó đi. (ngưng lại đợi A.N trả lời, nhưng họ im lặng, nên bà Châu nói tiếp). Tôi không có tiền mua áo khác, các anh cho tôi tiền mua áo khác thì tôi sẽ không mặc áo đó nữa. Nếu không, tôi cứ mặc! (Giọng bà Châu bắt đầu giận dữ lên). Các anh chỉ bảo vệ đảng, chứ có bảo vệ dân thấp cổ bé họng chúng tôi đâu, có bảo vệ tổ quốc đâu.

A.N: … Ừm (kéo dài thách thức)! Chúng tôi bảo vệ đảng.

Bà Châu: Vậy chúng tôi cũng tự phải bảo vệ đất nước và dân nghèo chúng tôi. Việc ai nấy làm thế thôi.

A.N: (Cười gằn) Cô biết anh này không? Tên gì? (Chìa ra tờ giấy A4, in hình ảnh trắng đen)

Bà Châu: (Liếc qua, cười khẩy) FacebookĐàm Ngọc Tuyên, là bạn Facebook của tôi. Còn các anh hỏi, chứ tên gì các anh còn rõ hơn tôi mà.

A.N: Cô đi đâu đây và làm gì? (Lại đưa một tấm hình khác).

Bà Châu: Tôi đi dữ lễ ở Đức Mẹ Núi Cúi. Ăn uống vui chơi.

A.N: Đây là ai? Tên gì? Cô nói gì với ông ấy? (Lại đưa một tấm hình khác)

Bà Châu: Đó là Linh mục Nguyễn Duy Tân, ở nhà thờ. Tên gì tôi không biết (ý nói tên nhà thờ – NV). Và tôi đang hát.

A.N: Ông ấy cầm chứ gì? Cô đọc xem?

Bà Châu: (Bật cười to khinh bỉ) Các anh không biết chữ sao phải kêu tôi đọc?

A.N: (gằn từng chữ) Minh Mẫn ra tù, các cô đi để làm gì?

Bà Châu: Cùng cảnh ngộ xuống chúc mừng em ấy trở về nhà tù lớn. Chứ có cướp quần lót hay quậy phá ai không?!

A.N: Cô đi Trại 6 ngoài Nghệ An để quậy phá hả?!

Bà Châu: Anh vừa nói ai đi Trại 6 quậy phá?! Chính các người mới là kẻ quậy phá và đánh chúng tôi. Chúng tôi đóng thuế thì đường chúng tôi có quyền đi lại.

A.N: Cô đóng thuế ở đây thì chỉ được đi ở đây.

Bà Châu: (Nhướng mắt thách thức) Văn bản quy định điều này đâu cho tôi xem. Không có à, ôi trời, vậy tôi là tù nhân hả?!

A.N: (sa sầm nét mặt tức giận) Không.

Bà Châu: Vậy tôi cứ đi bất kể nơi nào trên quê hương Việt Nam này.

A.N: Tại sao cô trả lời phỏng vấn đài RFA và các đài báo nước ngoài?! Điều này là vì phạm pháp luật cô biết chưa?! (gằn giọng)

Bà Châu: Đó là quyền của tôi. Bất kỳ đài báo nào phỏng vấn để tìm công lý cho chồng con tôi, tôi sẽ làm. À mà sao không thấy báo đài cộng sản phỏng vấn tôi nhỉ?! Vậy mà nói vì dân! Xàm (tiếng lóng – có nghĩa như bọn tâm thần)! Còn vi phạm pháp luật thì căn cứ văn bản luật nào? Tôi muốn cho cả thế giới biết đến Việt Nam, thật sự là người dân có tự do không? Nếu có thì tự do đó nó thế nào?!

A.N: Cả thế giới biết thì làm được gì?! (Cười kiểu thách thức)

Bà Châu: … Ừm! … Ừm! Vì đảng này có Trung Quốc to lớn bảo vệ mà.

A.N: (cướp lời) Cô muốn đòi công lý cho chồng thì hãy đến các cơ quan nhà nước.

Bà Châu: Chắc chắn rồi. Tôi đã đi, tiếp tục đi tới các cơ quan an ninh và Bộ trưởng Bộ C.A, ông Tô Lâm để gởi đơn, và tôi nghĩ, ông ta sẽ nhận được đơn của tôi.

A.N: (lại tiếp tục cướp lời) Chúng tôi nhắc nhở cô không được qua lại với những người này không tốt (cầm xấp A4 in hình ảnh dứ dứ). Đừng đi theo vết xe đổ của chồng cô. Cô có dấu hiệu xuyên tạc, nói xấu chính quyền. Đừng trách chúng tôi không nói trước .Và không được hát những bài hát mà pháp luật VN chưa công nhận.

Bà Châu: (cười tràng dài) … Ôi! Cái đảng này tốt đẹp thế sao?! Vậy cho tôi cái bảng liệt kê chi tiết những gì tôi được làm và không được làm nha! Và từ giờ về sau, tôi đi tiểu tiện sẽ xin phép các anh nhé! Mà thời gian đã hơn 1 tiếng đồng hồ rồi.

Vừa nói bà Châu vừa đứng dậy để ra về, thì viên an ninh gọi lại ký giấy, ghi nội dung vừa trò chuyện. Bà Châu từ chối kí, với lí do, bà cho rằng đây là cuộc nói chuyện chứ không phải buổi hỏi cung.

Đến đây, tình hình cực căng thẳng, đã khiến bà hàng xóm ngồi nghe, sợ quá nên ngất xỉu. Thấy người nữ hàng xóm ngất xỉu, bà Châu liền chỉ tay thẳng mặt 8 viên A.N, bà Châu dõng dạc nói:

-Các anh đã thành công trong công việc khủng bố tôi và bà ấy. Nếu bà ấy có chuyện gì thì đừng trách nước sao tràn ly.

Xong, bà Châu giúp lay tỉnh người nữ hàng xóm, khi tỉnh dậy, cả hai người nương dìu nhau, chầm chậm ra về.

(Đàm Ngọc Tuyên lược ghi theo lời kể của bà Nguyễn Thị Châu, vợ của TNLT Nguyễn Ánh)

Link nguồn:
https://nhanammedia.net/…/vi-sao-hang-xom-cua-tnlt-nguyen-…/

Văn hóa Việt Nam Cộng Hòa là gì?

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Văn hóa Việt Nam Cộng Hòa là gì?

Nguyễn Quang Duy

Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.

Lời mở đầu Hiến Pháp 1956 ghi rõ: “…dân tộc ta sẵn sàng tiếp nhận các trào lưu tư tưởng tiến bộ để hoàn thành sứ mạng trước đấng Tạo hóa và trước nhân loại là xây dựng một nền văn minh và nhân bản bảo vệ phát triển con người toàn diện.”

Còn Điều 11 của Hiến pháp 1967 ghi rõ “Văn hóa giáo dục phải được đặt vào hàng quốc sách trên căn bản dân tộc, khoa học và nhân bản.”

Con người làm gốc.

Việt Nam Cộng Hòa nhìn nhận mọi người đều có quyền và có bổn phận như nhau, không ai được sử dụng người khác làm phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu cá nhân hay đảng phái.

Người miền Nam tin rằng giới lãnh đạo cũng là con người nên đều mắc phải những sai lầm, vì thế cần xây dựng một thể chế đa nguyên, đa đảng đối lập, với luật pháp chặt chẽ để kiểm soát quyền lực của tầng lớp lãnh đạo.

Việt Nam Cộng Hòa nhìn nhận sự khác biệt giữa người và người, ngăn cấm việc kỳ thị giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, sắc tộc, trình độ học vấn hay kỳ thị dựa trên lý lịch, trên chính kiến, mọi người đều có cơ hội bình đẳng.

Mọi chiến lược, chính sách, chủ trương, hành động quốc gia đều phải phù hợp với nhân sinh quan về con người, với mục đích phục vụ con người, quan tâm tới quyền lợi và hạnh phúc của con người.

Ngoài việc xây dựng thành công nền giáo dục nhân bản, mọi sinh hoạt tôn giáo, sắc tộc, hướng đạo, văn hóa, văn nghệ, nghệ thuật, đều được đối xử một cách công bằng không thiên vị.

Chính quyền miền Nam nhìn nhận và bảo vệ quyền con người, quyền dân sự được ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế nhân quyền.

Trong hoàn cảnh chiến tranh, gia đình những người theo cộng sản vẫn được đối xử một cách công bằng như mọi công dân khác, được pháp luật bảo vệ, được quyền bầu cử, quyền gia nhập quân đội bảo vệ đất nước, quyền tham gia chính trị, được làm ăn buôn bán, con em họ được đến trường như mọi trẻ em khác tại miền Nam.

Từ năm 1962, chương trình Hồi chánh giúp trên 200 ngàn cán binh cộng sản buông súng quay về tạo dựng cuộc sống mới trong cộng đồng dân tộc.

Dân tộc làm nền.

Tinh thần dân tộc được hình thành và phát triển theo giòng lịch sử, tạo tình đoàn kết, gắn bó dân tộc và phát triển quốc gia.

Trong thời bình thúc đẩy người dân đóng góp phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa, nghệ thuật, nâng cao dân trí. Vào thời chiến giúp toàn dân đoàn kết đánh đuổi ngoại xâm.

Việt Nam Cộng Hòa luôn đề cao các giá trị lịch sử dân tộc, độc lập, tự chủ, ngôn ngữ, nghệ thuật, văn hóa. Ngay từ tấm bé trẻ em miền Nam được dạy yêu nước thương nòi.

Người miền Nam luôn tôn trọng các giá trị đặc thù, các truyền thống tốt đẹp của dân tộc trong mọi sinh hoạt gia đình, nghề nghiệp, sắc tộc, địa phương và đất nước.

Chính phủ miền Nam chủ trương bảo tồn và phát huy những tinh hoa, những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc, để không bị mất đi hay bị đồng hóa với văn hóa nước ngoài.

Người miền Nam giữ gìn văn hóa dân tộc nhưng luôn cởi mở, cầu tiến, học hỏi điều hay cái đẹp của văn hóa dân tộc khác.

Tự do để tiến bộ

Việt Nam Cộng Hòa lấy triết lý khai phóng làm giường cột thăng tiến, mọi người được tự do mở rộng tầm nhìn, tự do trau dồi năng khiếu, tự do ngôn luận, tự do quyết định cho chính mình, tự do tìm ra sự thật, ra điều hay, lẽ phải, tìm đến chân, thiện, mỹ.

Ngay từ nhỏ trẻ em miền Nam đã được giáo dục tự do, được khuyến khích mở rộng tầm nhìn tiếp nhận những tư tưởng và kiến thức tân tiến trên thế giới.

Nhờ vậy xã hội miền Nam đào tạo được những công dân tự do, sẵn sàng nhận trách nhiệm, tôn trọng luật pháp, biết xây dựng kinh tế, phát triển xã hội, đón nhận văn minh thế giới và tích cực đóng góp vào sự thăng tiến nhân loại.

Miền Nam đã xây dựng một hiến pháp và một thể chế dân chủ tam quyền phân lập rõ ràng.

Nền Cộng Hòa tại miền Nam có thể được xem là một nền dân chủ hiến định và pháp trị tiên tiến vào bậc nhất trong khu vực Á châu thời ấy.

Nền tảng triết lý Việt Nam Cộng Hòa

Tổng hợp 3 tinh thần nhân bản, khai phóng và dân tộc tạo thành triết lý xây dựng Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia vừa giành được độc lập, phải đối đầu với chiến tranh và chỉ trong vòng 20 năm đã xây dựng được nền tảng vững chắc.

Một quốc gia với kinh tế tự do, y tế đại chúng, người cày có ruộng, báo chí tự do, tôn giáo, văn học, văn nghệ, nghệ thuật phát triển tự do, và một nền dân chủ hiến định, pháp trị với tam quyền phân lập rõ ràng.

Đặc biệt, nền giáo dục dựa trên nhân bản, khai phóng và dân tộc, đã đào tạo được những thế hệ công dân tốt cho miền Nam, cho Việt Nam và cho nhân loại.

Văn hóa Việt Nam Cộng Hòa

Con người làm gốc, dân tộc làm nền, tự do để tiến bộ đã trở thành nền tảng văn hóa Việt Nam Cộng Hòa, được bảo tồn và được truyền đạt đến các thế hệ Việt Nam ngày nay.

Văn hóa thể hiện qua cách sống cách suy nghĩ. Người Việt Nam Cộng Hòa sống, suy nghĩ và hướng về tương lai hoàn toàn khác với người cộng sản.

Sau 20 năm chia cắt lấy thời điểm 30/4/1975 làm mốc, miền Bắc đã trở thành một bản sao của cộng sản Trung Hoa.

Xem lại phim ảnh cách ăn mặc, cách phục sức, cách sống, xem lại sách báo, lại văn thơ, lại âm nhạc, lại tranh ảnh miền Bắc bạn sẽ dễ dàng nhận ra điều này.

Ở hải ngoại, 44 năm qua người Việt Nam Cộng Hòa vừa bảo vệ cộng đồng, bảo tồn văn hóa, vừa hỗ trợ quốc nội đấu tranh cho tự do và vẹn toàn lãnh thổ.

Ở những nơi đông người Việt sinh sống đều có nhưng trường dạy tiếng Việt, có sách giáo khoa soạn theo chương trình trước 1975, có tổ chức những buổi lễ ghi ơn các anh hùng dân tộc, tổ chức Tết, Tết Trung Thu cho trẻ em.

Mỗi gia đình đều cố gắng gìn giữ tiếng Việt cho con em, duy trì những sinh hoạt gia đình, vừa giảng giải cho con em truyền thống dân tộc, vừa nhắc nhở con em lý do phải bỏ nước ra đi.

Nhiều ban nhạc, ban kịch, ban cải lương, câu lạc bộ văn học nghệ thuật và cả điện ảnh cũng được hình thành ở khắp nơi.

Truyền thanh, truyền hình và báo chí là những phương tiện phục vụ cộng đồng có mặt ở mọi nơi.

Nhiều nơi còn xây dựng đền thờ Quốc Tổ, đền thờ và tượng đài các anh hùng dân tộc, viện bảo tàng, chùa, nhà thờ, võ đường, trung tâm sinh hoạt cộng đồng.

Phục hồi Việt Nam

Ở trong nước, người Việt Nam Cộng Hòa vẫn âm thầm gìn giữ và truyền bá cho thế hệ tiếp nối nền văn hóa nhân bản, khai phóng và dân tộc, mong một ngày phục hồi đất nước.

Sức sống của văn hóa Việt Nam Cộng Hòa vô cùng mãnh liệt, bằng chứng là âm nhạc, văn học, nghệ thuật, cách sống tại Việt Nam ngày nay đang quay về với cội nguồn dân tộc.

Phong trào thoát Trung là nỗ lực đẩy lùi tì vết văn hóa Trung Hoa còn tồn đọng tại Việt Nam.

Nhiều người cộng sản miền Nam trong tiềm thức vẫn chưa quên một xã hội miền Nam đầy nhân bản, khai phóng và dân tộc.

Trước Quốc Hội cộng sản, 12/9/2018, bà chủ tịch Nguyễn thị kim Ngân phải thừa nhận kiến thức về sử ký và địa lý nước nhà, bà học từ thời Việt Nam Cộng Hòa nay vẫn nhớ không quên điều gì.

Bà Ngân biểu lộ lòng luyến tiếc vì giờ đây trẻ em học hành khổ sở, nhưng sử ký và địa lý nước nhà hầu hết đều không biết.

Triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc ngày nay được nhiều người miền Bắc biết đến, nhất là giới trẻ Việt Nam những người đang tìm kiếm một con đường thay cho con đường cộng sản bị nhân loại đào thải.

Tự do và dân chủ chỉ là điều kiện cần, mục đích và triết lý sống của dân tộc là điều kiện đủ để phục hồi Việt Nam.

Mục đích và triết lý sống giúp dân tộc đó biết đang ở đâu, đang làm gì, đang sống như thế nào, sẽ đi về đâu, đi cách nào và làm sao để đạt được mục tiêu tối thượng trong hoàn cảnh và khả năng có được.

Mục đích, triết lý và văn hóa xây dựng xã hội thời Việt Nam Cộng Hòa đã thích hợp và thành công ở miền Nam, cũng sẽ thích hợp với cả nước.

Nhân bản, khai phóng và dân tộc sẽ trở thành mục đích, triết lý và văn hóa chung cho toàn dân tộc làm nền tảng đưa đất nước đi lên theo kịp đà tiến bộ và văn minh nhân loại.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

23/10/2019

Chó khóc nấc, nức nở bên quan tài vị giáo sư đáng kính

Image may contain: one or more people
No photo description available.

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Chó khóc nấc, nức nở bên quan tài vị giáo sư đáng kính

– Khi Buboy thấy vị giáo sư đáng kính nằm lặng im trong quan tài, chú chó trung thành đã khóc nấc lên, nức nở thành thành tiếng. Sau đó, chú chó đáng thương ghé sát vào quan tài thật lâu, nhìn chăm chú, không muốn rời đi.

Chó là người bạn động vật trung thành nhất của con người. Mới đây, câu chuyện cảm động về chú chó trung thành ở Philippines đã gây xôn xao dư luận, lấy đi nước mắt của nhiều người.

Theo thông tin đăng tải, giáo sư Carmelito Marcelo, 58 tuổi, giảng dạy tại đại học thành phố Mabalacat ở Pampanga, Philippines vốn rất thân với một chú chó đi lạc tên là Buboy.

Mỗi ngày, khi đi dạy học, giáo sư Carmelito Marcelo đều mang theo thức ăn cho Buboy. Ngược lại, chú chó Buboy cũng vô cùng quấn quýt giáo sư. Đợi đến khi giáo sư dạy xong, Buboy đã chờ sẵn ở cửa lớp để đón mừng.

Quan hệ giữa giáo sư Carmelito Marcelo và chú chó đi lạc Buboy có thể nói vô cùng thân mật, giáo sư cũng luôn nói với mọi người, ông coi Buboy như con nuôi của mình.

Không may, mới đây giáo sư Carmelito Marcelo trúng gió, qua đời đột ngột, khiến mọi người vô cùng tiếc thương.

Chú chó Buboy hoàn toàn không biết gì, mỗi ngày đều chờ ở cửa lớp học để ngóng chờ giáo sư, ánh mắt mong đợi rồi lại thất vọng của Buboy khiến nhiều giảng viên và sinh viên đau lòng, xót xa.

Cuối cùng, các sinh viên của giáo sư Carmelito Marcelo đã quyết định đưa Buboy đến đám tang của của ông để nói lời tạm biệt cuối cùng.

Khi Buboy thấy vị giáo sư đáng kính nằm lặng im trong quan tài, chú chó đã khóc nấc, nức nở thành tiếng. Sau đó, chú chó tình cảm ghé vào quan tài thật lâu, không muốn rời đi.

Sinh viên Mark Christian Arceo đã ghi lại được cảnh tượng này và đăng tải lên mạng kèm theo dòng trạng thái: “Chó là sinh vật duy nhất trên thế giới yêu bạn còn hơn chính bản thân nó”.

Hiện, nhiều nhân viên, sinh viên và giảng viên trong trường đang giúp nuôi nấng Buboy. Họ cũng đang lên kế hoạch giúp Buboy tìm được một ngôi nhà ấm áp.

Kiều Dụ (Theo CNT)

Tại sao người Trung Quốc không thể hòa nhập vào xã hội nước ngoài?

Tại sao người Trung Quốc không thể hòa nhập vào xã hội nước ngoài?

Trong thời đại phổ biến thông tin ngày nay, những hành vi tiêu cực của người Trung Quốc ở nước ngoài như: đi vệ sinh bừa bãi, ăn như sắp chết đói khi vào nhà hàng dù không hề đói khát… đã khiến phần còn lại của thế giới ngỡ ngàng. Chuyện xấu của người Trung Quốc ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên các phương tiện thông tin đại chúng. 

Có nhiều lý giải đã được nêu ra nhưng tựu trung lại người ta đều lý giải rằng đó là bởi sự khác biệt trong giá trị nhân sinh quan của người Trung Quốc với người dân hầu hết các quốc gia trên thế giới. 

Trong vụ đắm tàu Titanic, triệu phú Isidor Straus, người đồng sáng lập công ty Macy’s của Hoa Kỳ, vào thời điểm đó đã từ chối lên xuồng cứu sinh để cứu phụ nữ và trẻ em, vợ ông cũng nhường cơ hội cho một người khác để cùng chồng đối diện với cái chết. 

Mạng sống của triệu phú với mạng sống của những người nghèo là như nhau, cái làm nên sự khác biệt là sự cao cả của nhân cách. Hành động đó đã thể hiện quan niệm về sự bình đẳng trong cuộc sống được phản ánh qua sự lựa chọn của họ, đó là tấm lòng nhân ái, vị tha với người khác.

Sự khác biệt về quan niệm này, ngoài việc dẫn đến sự khác biệt trong lựa chọn hành vi cá nhân, cũng sẽ ảnh hưởng đến xu hướng phát triển của toàn xã hội. Khi một quốc gia hoặc một xã hội không tương thích với thế giới bên ngoài, nó sẽ dần bị gạt ra ngoài lề, và cuối cùng bị bỏ lại phía sau rất xa.

Một số người cho rằng phương Đông và phương Tây là hai hệ thống văn hóa hoàn toàn khác nhau, nhưng những giá trị phổ quát, cơ bản nhất thì ở đâu cũng vậy, là đức nhân nghĩa, biết nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến mình. Tuy nhiên, sau Cách mạng Văn hóa, nhiều truyền thống văn hóa tốt đẹp đã bị phá hủy một cách trắng trợn ở Trung Quốc. Những giá trị đạo đức muôn đời vẫn cần để níu giữ nhân tính lại bị đánh đồng là thủ cựu, cần phải phá trừ. Thay vào đó sự thù hận giai cấp được đẩy lên cao, con người với nhau như kẻ thù, luôn đề phòng nhau và tranh đấu sinh tồn. 

Cách mạng Văn hóa theo thời gian có thể mai một dần trong ký ức cá nhân và cộng đồng, nhưng vết thương tâm lý do nó gây ra đối với người dân Trung Quốc Đại Lục là mãi mãi.

Hầu hết người trong xã hội Trung Quốc ngày nay đều tin tưởng thành công của một người được tính bằng tiền nhiều, địa vị xã hội cao, là một người vợ xinh đẹp, con cháu đề huề, sự xuất sắc trong học tập và những giá trị hình thức khác.

 Trong những bữa tiệc hoặc ở những nơi đông người, người ta thích khoe tiền nhiều, nhà đẹp, xe sang, và cả những cô vợ trẻ đẹp, nếu không có những điều kiện này thì sẽ bị xem là người thất bại.

Có vị tỷ phú Trần Quang Tiêu, tự nhận là “Trung Quốc thủ thiện” (người làm từ thiện đứng đầu Trung Quốc), so với nhiều người nước ngoài giàu có, tài sản của ông có lẽ chẳng là gì nhưng ông rất thích công khai sự giàu có đó trước bàn dân thiên hạ.

Ở các nước khác, ngay cả khi người ta có điều kiện kinh tế bình thường, nhưng miễn là họ có một công việc ổn định và một gia đình hạnh phúc, thì họ đều là những người thành công. Ngay cả khi bạn không có những điều đó, bạn có thể sống theo cách bạn thích và bạn vẫn có thể nhận được sự tôn trọng của người khác. Nhưng trong xã hội Trung Quốc ngày nay, nếu bạn chẳng có gì và bạn sống theo ý mình, thì bạn sẽ bị xã hội xa lánh và thường bị đem ra làm trò đùa.

Đối với người phương Tây, tiền không phải là duy nhất. Nhiều người giàu có thường không tích trữ tiền của cho con cái họ ngay cả khi họ có rất nhiều tiền. Họ chọn quyên góp và trả lại cho xã hội, họ sẽ không làm nô lệ cho tiền, nhưng sẽ vẫn kiếm sống từ xã hội để lo cho bản thân và gia đình, khi dư giả họ giúp đỡ những người thiệt thòi.

Không có gì lạ khi người Hoa ở nước ngoài cảm thấy rằng mỗi khi họ gặp khó khăn ở nước ngoài, người nước ngoài là những người đầu tiên giúp đỡ họ chứ không phải người Trung Quốc.

Hành vi của người Trung Quốc ngày nay quá dị biệt với thế giới, ví như việc vẽ bậy lên các di tích văn hóa (ảnh: Watson).

Khi một người chỉ biết đến bản thân mình, dùng mọi cách để lợi dụng người khác, làm lợi cho mình thì họ sẽ không có sự đồng cảm và cảm thông cho người khác. Trong xã hội Trung Quốc đã lan truyền câu nói:

“Trong những năm 50 mọi người giúp đỡ lẫn nhau,
Trong những năm 60 mọi người đấu tranh với nhau,
Trong những năm 70 mọi người lừa đảo lẫn nhau,
Trong những năm 80 mọi người chỉ lo cho chính mình,
Trong những năm 90 mọi người lợi dụng bất cứ ai mà họ gặp”.

Có lẽ xã hội Trung Quốc trượt trên con dốc đạo đức cho đến mức này, một phần là bởi cái lý thuyết tăng trưởng kinh tế lấn át hết thẩy, nhà nhà làm kinh tế, người người làm kinh tế. Ngày nay, sự theo đuổi của cải của xã hội Trung Quốc chưa có dấu hiệu dừng lại, việc hưởng thụ vật chất bên ngoài nhiều hơn so với những giá trị tình cảm giữa con người với con người.

Trong một xã hội mà bạn có thể cảm thấy thiện chí, mọi người sẽ đối xử tốt với nhau một cách thiện chí và nó tạo thành một vòng tròn đạo đức tốt đẹp, thì xã hội đó cũng ngày càng tốt đẹp hơn.

Ngược lại, khi mọi người trong xã hội đấu tranh và cạnh tranh với nhau, khi bạn cảnh giác với người khác, ngay cả khi bạn có nhiều tiền, trái tim bạn vẫn thiếu sự an toàn và chứa đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Khi chúng ta có thể biến đổi các giá trị của mình và đối xử với mọi người xung quanh bằng thái độ cởi mở, hào phóng, tốt bụng và nhân hậu hơn, xã hội có thể phát triển theo hướng lành mạnh. Nếu không, chỉ với một xã hội đột biến như ngày nay, con người sống trong đó sẽ tiếp tục chìm xuống, hủy hoại bản thân, cũng như hủy hoại các thế hệ tương lai.

Ngọc Linh
Theo Secretchina

From: Xuan Nguyen & Nga Thu Tran

Dấu ấn VNCH tại hải ngoại ảnh hưởng ngược về Việt Nam

Dấu ấn VNCH tại hải ngoại ảnh hưởng ngược về Việt Nam

Nguyễn Hòa/Người Việt

Nhiều chương trình âm nhạc mang dấu ấn văn nghệ của thời VNCH vẫn tiếp tục được duy trì tại Little Saigon, Nam California. Trong hình là ca sĩ Mộng Thủy trong đêm nhạc Nguyễn Đình Toàn, Tháng Tư 2019. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

EUGENE, Oregon (NV) – Di sản của hơn hai mươi năm thể chế Việt Nam Cộng Hòa (1955-1975) là một dấu ấn rất sâu đậm trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại.

Trong cuộc hội thảo về VNCH tại Đại Học Oregon trong hai ngày 14 và 15 Tháng Mười, 2019, đã có nhiều bài phân tích về khía cạnh văn hóa, âm nhạc,… của dấu ấn này.

Ông Jason Gibbs, diễn giả đến từ thư viện thành phố San Francisco, California, mang đến cho hội thảo những bất ngờ lý thú với bộ sưu tập hình ảnh các hãng đĩa ở miền Nam Việt Nam trong hai mươi năm 1955-1975.

Ông Gibbs cũng nhận thấy rằng âm nhạc sáng tác trong thời kỳ VNCH tiếp tục có ảnh hưởng rất mạnh mẽ trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại, cho dù thời gian đã là hơn 40 năm.

Hơn thế nữa, ông Vinh Phạm, đến từ Đại Học Cornell, nhận thấy rằng thể loại “nhạc vàng” rất thịnh hành ở miền Nam Việt Nam trong thời gian trước 1975 được tiếp tục sáng tác tại hải ngoại, nhưng không chỉ là hồi ức về một thời, một vùng quê hương đã mất mà là những yếu tố mới mang tính cách xây dựng một quốc gia từ hải ngoại.

Quan sát những hoạt động âm nhạc tại Việt Nam hiện nay, ông Vinh Phạm thấy các sô diễn của âm nhạc hải ngoại, với rất nhiều sáng tác nhạc vàng trước và sau năm 1975, lại được đón nhận mạnh mẽ, cho dù có những cố gắng hạn chế nó từ nhà cầm quyền.

Từ một sự mong muốn ban đầu là kết nối, cảm nhận một quê hương mà mình không thể trở về lại được, âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại lại tạo ra được một tác dụng khác, đó là ảnh hưởng trực tiếp lên nước Việt Nam hiện nay.

Một quán bar mang tên “Sài Gòn Nhỏ” trên đường Đồng Khởi, Sài Gòn hiện nay. (Hình: Nguyễn Hòa/Người Việt)

Lĩnh vực văn chương của người Việt tại hải ngoại cũng được các diễn giả trẻ phân tích tại hội thảo.

Bà Phạm Vũ Lan Anh, diễn giả đến từ Việt Nam, giới thiệu hai tác giả nữ là Hoa Phạm, và Chi Vũ, hiện sống tại Úc.

Bà Lan Anh nói tại buổi hội thảo rằng bà rất ngạc nhiên vì các tác giả có một sự gần gũi rất mạnh mẽ với Việt Nam, mặc dù họ lớn lên ở Úc và thậm chí không rành tiếng Việt.

Các tác giả này, theo bà Lan Anh, có cùng một hồi ức về tin thần và tôn giáo chung với cộng đồng (người Việt) di cư sau chiến tranh, và họ đã sử dụng hồi ức ấy như là một công cụ thể hiện “căn cước” gốc của họ, cũng như để chữa lành những vết thương, và nỗi buồn.

Tương tự, diễn giả Hao Jun Tam, đến từ Đại Học Pennsylvania, giới thiệu hai tác giả là Lý Thu Hồ ở Pháp, và Lan Cao ở Mỹ. Tác phẩm của họ tập trung rất mạnh vào việc khẳng định “căn cước” miền Nam Việt Nam của cộng đồng người Việt hải ngoại, cũng như tinh thần ái quốc, và mong muốn gìn giữ “căn cước” và tinh thần ấy tại hải ngoại, sau cuộc chiến Việt Nam.

Đặc biệt trong chủ đề sáng tác văn chương này, cuốn tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm Tình Viên) đoạt giải Pulitzer của nhà văn Mỹ gốc Việt Nguyễn Thanh Việt được thảo luận khá sôi nổi với những quan điểm trái nhau.

Một số cho rằng tác phẩm Sympathizer có cái nhìn phiến diện về VNCH (Peter Zinoman, Đại Học Berkerley), hay là có nhiều khuyết điểm về chứng liệu lịch sử.

Nhưng diễn giả Hao Jun Tam lại không hoàn toàn đồng ý và cho rằng những điều đó có thể được hiểu như vậy vì thủ thuật của tác giả Nguyễn Thanh Việt, viết với hình thức một lời khai của nhân vật chính, một điệp viên cộng sản gài vào quân đội Việt Nam Cộng Hòa và cộng đồng tị nạn Việt Nam tại Mỹ.

Theo Ho Jun Tam, nếu nói tác phẩm The Sympathizer có cái nhìn không thân thiện với chế độ VNCH thì hẳn nó phải được đón nhận nồng hậu bởi nhà cầm quyền Cộng Sản tại Việt Nam hiện nay, nhưng điều đó không xảy ra, và The Sympathizer vẫn không được dịch ra tiếng Việt để lưu hành ở Việt Nam. (Nguyễn Hòa)

(*) Loạt bài của phóng viên Nguyễn Hòa ghi nhận về cuộc hội thảo này sẽ tiếp tục trong các số báo sắp tới.

CHÚA CHỔM LƯỜI NHÁC KHOE TÀI LÀM KINH TẾ

CHÚA CHỔM LƯỜI NHÁC KHOE TÀI LÀM KINH TẾ

-Đỗ Ngà

Năm 2015 tôi vay ngân hàng A 1 tỷ kỳ hạn 1 năm. Đến năm 2016 số tiền nợ bây giờ là 1,1 tỷ, nhưng tôi không có xu nào trong túi, tôi buộc phải vay ngân hàng B 1,5 tỷ để trả cho ngân hàng A 1,1 tỷ và còn lại tôi dùng để chi tiêu. Đến năm 2017 số nợ ở ngân hàng B là 1,65 tỷ, và trong túi không có 1 xu nên tôi vay ngân hàng C 2 tỷ để trả cho ngân hàng B 1,65 tỷ còn lại tôi chi tiêu cho bản thân. Cứ như thế, hàng năm tôi vay ngân hàng này trả cho ngân hàng kia và ngắt thêm một ít trong đó để chi tiêu. Và cuối cùng đến năm 2019 tôi đã nợ ngân hàng 2,75 tỷ. Nếu tôi cứ làm như vậy thì nợ mỗi ngày một phình to chứ không thể nào giảm nợ được, điều đơn giản này chắc chắn ai cũng hiểu.

Vậy qua đây chúng ta thấy gì? Vay nhiều hơn nợ phải trả để chi tiêu và trả nợ thì sẽ làm cho nợ ngày một phình to chứ không có chuyện giảm nợ được. Ấy vậy mà CS họ khoe khoang rằng, họ đã làm được. Chả nhẽ họ có phép mầu hô biến là có tiền trả nợ chăng? Để hiểu về họ, tôi xin hệ thống số liệu từ các bài báo nhà nước để chúng ta thuận tiện trong vấn đề đánh giá.

Ngày 02/06/2017 trên báo Vietnamfinance “Nếu nợ công là 431 tỷ USD, ai trả nợ cho DNNN thua lỗ?”. Trong bài này cho biết nợ công tính luôn cả khối doanh nghiệp nhà nước được chính phủ bảo lãnh vào thời điểm năm 2015 là 431 tỷ USD tương đương với 210% GDP, trong đó chính phủ nợ nước ngoài là 59,5% GDP, còn lại là phần nợ của khối doanh nghiệp nhà nước. Thế nhưng thật lạ, chính phủ Việt Nam không thừa nhận phần nợ của khối doanh nghiệp nhà nước do họ bảo lãnh vay, mà họ chỉ thừa nhận con số 59,5% GDP của chính họ vay.

Ngày 07/06/2016 trên báo Vnexpress có bài “Chính phủ trả nợ hơn 12 tỷ USD năm 2016”. Trong bài này cho biết, năm 2016 chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vay 20 tỷ đô nhưng trả nợ chỉ có 12 tỷ USD còn lại 8 tỷ USD là chính phủ dùng để chi tiêu. Họ lại vay nhiều hơn nợ để vừa trả nợ vừa chi tiêu, cách vay như thế này làm nợ công tăng rất nhanh, và qua đây cũng cho thấy nền kinh tế đất nước làm ra không đủ trả nợ.

Ngày 03/05/2017 trên báo Vnexpress có bài “Chính phủ vay hơn 15 tỷ USD trả nợ năm 2017”. Trong bài này cho biết, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vay 15 tỷ USD để trả nợ và không dùng bất kỳ khoản nào trong số tiền vay này để chi tiêu. Nếu xét về số tiền vay thì giảm đi 5 tỷ USD nhưng số nợ đáo hạn năm 2017 đã cao hơn năm 2016 là 3 tỷ USD. Đây là năm hiếm hoi chính phủ ông Phúc vay đủ để trả nợ.

Ngày 23/04/2018 trên báo Vnexpress có bài “Chính phủ sẽ chi 11 tỷ USD trả nợ năm 2018”. Trong bài này cho biết, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vay đến 16,8 tỷ USD nhưng trong đó họ dùng chỉ 11 tỷ USD để trả nợ và còn lại 5,8 tỷ USD dùng để chi tiêu. Như vậy số nợ đáo hạn năm 2018 ít hơn năm 2017 là 4 tỷ USD thì ngay lập lập tức chính phủ vay thêm để chi tiêu.

Và cuối cùng là hôm ngày 21/10/2019 trên báo Vietnamnet có bài báo “Vay nợ thêm gần 500 ngàn tỷ để bù đắp thiếu tiền chi tiêu”. Số tiền này tương đương với 21,5 tỷ USD. Trong đó, phần trả nợ gốc (chưa tính lãi) là 217 ngàn tỷ đồng tương đương 9,4 tỷ USD. Đây là cách đưa tin khá gian trá, vì sao? Vì khi nói đến trả nợ, người ta luôn tính tiền gốc+ lãi đến thời điểm thanh toán chứ không ai chỉ tính số tiền nợ gốc cả. Cách tính này là cách tính có chỉ đạo của tuyên giáo nhằm làm giảm số nợ thực tế để phục vụ công tuyên truyền mà thôi.

Thói quen đi vay nhiều hơn khoản nợ đáo hạn nhằm mục đích vừa trả nợ vừa dùng để chi tiêu thì hệ quả của nó là sẽ làm tốc độ tăng nợ công rất nhanh. Theo thống kê trên một bài báo có tựa “Tốc độ tăng nợ công gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng GDP” được đăng trên tờ Zing ngày 01/11/2016 cho biết thực tế như vậy. Với đà tỷ số tăng trưởng nợ công cao gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng GDP thì làm sao có chuyện tỷ số nợ công so với GDP giảm được? Ấy vậy mà trong bài báo “Vay nợ thêm gần 500 ngàn tỷ để bù đắp thiếu tiền chi tiêu” người ta cho biết tỷ số nợ công so với GDP giảm hằng năm. Cụ thể là năm 2016 nợ công 52,6% GDP, năm 2018 là 50% GDP và dự kiến năm 2019 là 49,2% GDP.

Ở đây chúng ta thấy rằng, qua các năm chính phủ CSVN đi vay trả nợ, mà chỉ cần vay để trả nợ thì nợ đã tăng rồi, đàng này chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và vay nhiều hơn nợ để vừa trả nợ vừa chi tiêu. Thế thì ĐCSVN dựa vào phép toán nào để giảm tỷ trọng nợ công so với GDP đây? Từ đây chúng ta thấy đây là những con số gian.

Thực ra đây là cách tính gian trá của CS để mị dân rằng, đảng đã từ từ từng bước trả nợ. Đó là lý do tại sao ban tuyên giáo đã chỉ đạo báo chí nặn ra con số để lừa dân. Ngay ban đầu, chính phủ loại bỏ phần nợ doanh nghiệp nhà nước ra khỏi mục tính toán nợ công quốc gia là đã là một sự gian trá lớn rồi. Dù nợ của khối doanh nghiệp nhà nước, nhưng những doanh nghiệp này mất khả năng trả nợ thì các chủ nợ nắm đầu ai? Họ chỉ biết nắm đầu chính phủ. Mà khi chính phủ trả nợ thay doanh nghiệp nhà nước thì khoản nợ đó được đổ hết lên đầu dân bằng thuế phí. Mà trong hàng loạt doanh nghiệp nhà nước được mấy ông làm ăn có lãi? Chỉ thấy toàn là lỗ.

Nếu như con số tăng trưởng đúng như bài báo nói là 7% thì tăng trưởng nợ công năm nay là 21% chứ? Nếu vậy thì mừng thế nào nhỉ? Anh kiếm lời chỉ có 7 đồng mà lãi phát sinh là 21 đồng thì anh phát triển cách nào đây? Đấy là giả sử nợ công bằng GDP, còn với nợ công bằng 210%GDP thì khác, khi đó, nếu anh làm 7 đồng lời anh thì phải trả 44,1 đồng nợ. Thực chất sẽ không có sự phát triển nào cả mà sự triển của Việt Nam chỉ là một trò gian trá. CS chỉ lấy số đẹp khoe còn số đang làm đất nước tan hoang họ không lấy. Làm 1 phá 10 nhưng họ kể 1 và giấu con số 10 kia, thế là CHXHCN tốt đẹp thôi, tốt đẹp theo cách của họ.

CS mà! Họ phát triển đất nước nhờ chế tác số liệu chứ thực chất có phát triển hay không người dân tự cảm nhận. Không có chuyện đất nước càng phát triển mà đời sống kinh tế nhân dân càng ngột ngạt được. “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói”, quả thật là câu nói chưa bao giờ sai. Thực ra ĐCS chỉ là anh chúa chổm lười nhác khoe tài làm làm kinh tế giỏi mà thôi, không hơn không kém.

-Đỗ Ngà-

Những số liệu chứng minh, xin xem ở các bài báo sau:

https://vietnamfinance.vn/neu-no-cong-la-431-ty-usd-ai-tra-…

https://vnexpress.net/…/chinh-phu-tra-no-hon-12-ty-usd-nam-…
https://vnexpress.net/…/chinh-phu-vay-hon-15-ty-usd-tra-no-…

https://vnexpress.net/…/chinh-phu-se-chi-11-ty-usd-tra-no-n…
https://vietnamnet.vn/…/no-cong-vay-them-gan-500-nghin-ty-d…

https://news.zing.vn/toc-do-tang-no-cong-gap-3-lan-tang-tru…

No photo description available.

Nhà hoạt động bị giam cả năm mà không được đưa ra xử

Theo Ân Xá Quốc Tế, bà Đoàn Thị Hồng bị biệt giam suốt 11 tháng, và gia đình chỉ được phép gặp mặt lần đầu tiên vào ngày 4 tháng 9 vừa qua. Sau cuộc gặp, gia đình cho biết sức khỏe của bà suy giảm đáng kể. Gia đình cho biết cuộc gặp bị giám sát bởi một công an cho nên không thể hỏi kỹ về tình hình sức khỏe của bà Đoàn Thị Hồng. Tuy nhiên, khi gia đình ra về thì viên công an trao cho họ một danh sách những loại thuốc trị bệnh bao tử, não, và da để mua gửi vào cho bà Đoàn Thị Hồng mà không giải thích gì thêm.

Ân Xá Quốc Tế nhắc lại bà Đoàn Thị Hồng bị bắt vào ngày 2 tháng 9 năm 2018 khi đang đi chơi cùng một bạn nữ khác mà không có lệnh bắt. Trước đó vào tháng 6 bà có tham gia một cuộc biểu tình ôn hòa diễn ra ở Thành phố Hồ Chí Minh chống hai dự luật đặc khu và an ninh mạng.

Bà Đoàn Thị Hồng sinh năm 1983, quê quán Hàm Tân, Bình Thuận. Bà tham gia nhóm xã hội dân sự độc lập có tên Hiến Pháp.

Thư Gửi Các Bạn Trẻ Việt Nam – Chu Tất Tiến

Thư Gửi Các Bạn Trẻ Việt Nam – Chu Tất Tiến

Các bạn trẻ Việt Nam thương quý,

Có lẽ, với phương tiện Internet tự do, các bạn đã nghe và đã xem bé Evan Lê,mới 4 tuổi đã nổi danh quốc tế về nghệ thuật đàn Piano, mặc dầu bé chưa biết đọc chữ, không biết nốt nhạc! Bé Evan Lê chỉ đánh đàn theo trí nhớ, hoàn toàn không nhìn vào tờ nhạc nào, và đã sử dụng 10 ngón tay bé xíu của mình mà chạy những nốt nhạc rất nhanh, toàn là 1/4 của một nốt đen trong tiết điệu 2/4, “tempo” 90-100 trở lên, nghĩa là nhanh lắm,người đã học đàn trong 2, 3 năm có thể hoa mắt, không thể phân biệt được cũng như không thể sử dụng ngón tay của mình nhanh như thế được.

Thế mà những ngón tay thiên tài của bé đã lướt qua được hết. Đến khi bé được 7 tuổi thì đã được mời chơi piano trong những dàn nhạc giao hưởng lớn. Dưới ánh đèn rực rỡ chiếu sáng chỉ một mình bé với cây đàn piano trị giá gần nhiều chụcngàn đô la,Evan Lê đã ung dung biểu diễn những bản Concerto vĩ đại mà nhiều nhạc sĩ lớn tuổi đã chơi đàn vài chục năm them thuồng được ngồi vào chỗ của bé.

“Thiên tài” (không phải nhân tài) phải không, các bạn? Vì nhân tài là do tập luyện,còn với bé, mới  sinh ra chưa có đủ thời gian mà tập luyện, đột nhiên đã nổi tiếng quốc tế thì đúng là “Trời sai xuống,” đem lại danh dự và hãnh diện cho người Việt Nam, mà Việt Nam hải ngoại thôi.

Nói thế, không phải phân biệt đối xử người Việt hải ngoại và người Việt trong nước, nhưng thực tế, từ năm 1975, gần 3 triệu người miền Nam Viêt Nam phải bỏ nước ra đi để trốn chế độ cộng sản, để rồi rạng danh xứ người với quá nhiều Nhân Tài, ThiênTài.

Mời các bạn xem thử: Trước hết, điểm danh về quân sự cho oai: Tướng Lương XuânViệt, 2 sao, Tư Lệnh một Lữ Đoàn Bộ Binh Hoa Kỳ; Chuẩn Tướng LậpThế Flora; Hạm Trưởng Lê Bá Hùng, chỉ huy tầu USS LASSEN, có vũ khí trang bị hủy hỏa tiễn tầm xa; Chuẩn Tướng WilliamSeelly, Thủy Quân Lục Chiến và Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn.(Mới cuối tháng 9, 2019, lại có thêm hai nữ Chuẩn Tướng người Việt nữa!)

Một người nữ đặc biệt vô cùng là bà Giao Phan,Tổng Giám Đốc Hàng Không Mẫu Hạm Gerald Ford, tối tân nhất thế giới, và một thiếu nữ nhỏ nhắn là người nữ duy nhất và đầu tiên lái chiếc F-18, máy bay cũng tối tân nhất thế giới: Elisabeth Phạm.

Ngoài ra, còn nhiều Đại Tá, Nữ Đại Tá người Mỹ gốc Việt cũng được cử vào những địa vị chỉ huy, kể không hết. Bên lãnh vực dân sự, Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh, hiện nay giữ chức vụ tương đương với cấp Tướng bên quân đội, người nổi tiếng về những phát minh vũ khí quân sự.

Nói về các lãnh vực khác như Triết Học, Nghệ Thuật, người ta thấy trong sách sử Mỹ có Linh Mục Lương Kim Định, Học Giả, Triết Gia, một Vạn Thế Sư Biểu cho cả Phật Giáo và Thiên ChúaGiáo, và nhiều tài tử, người làm tin và TalkShow Truyền Hình như Leyna Nguyễn, được giải Emmy Award-Winning anchor; Betty Nguyễn, CBS Early Morning News Anchor; Mary Nguyễn, đoạt giả Award-Winning Reporter, Người đầu tiên đoạt giải Asian-American Miss TeenageA merica: Thuy Vũ đoạt giải Emmy Award-Winning Anchor and Reporter cho đài CBS-5 ở San Francisco.

Các tài tử nổi tiếng trong điện ảnh Mỹ có Maggie Q, người đóng phim nhiều tập NIKITA vô cùng hấp dẫn; Kiều Chinh (Lục Phúc Lữ Quán…),Dustin Nguyễn,J ames Duval, Lê Thị  Hiệp (Heaven and Earth); Olivia Munn (X-Men:Apocalypse,Mortdecai), ThuyT rang (YellowPower Ranger), Lana Condor (X-Men:Apocalypse);Kelly Marie Tran (Star Wars: thelast Jedi). Các nhạc sĩ nổi tiếng là Cường Vũ, đoạt giải Grammy Award về nhạc Jazz, Trumpeter, và Casĩ. Người nổi tiếng không kém trong giới nhạcsĩ Mỹ là Đạt Nguyễn, nhạc sĩ Khiếm Thị nhưng có đôi tay vàng.

Điều lạ lùng là Christine Hà, người khiếm thị mà đoạt giải nhất Master Chef và thắng giải kỳ thứ 3 năm 2012, Hùng Huỳnh, đoạt giải Top Chef. Bên cạnh các giải về ẩm thực,l ại có nhiều giải văn chương, dành cho 24 tác giả về thơ, văn, kịch. Trong đó,có một thi sĩ nổi tiếng quốc tế: Nhà thơ quá cố Nguyễn ChíThiện, được cả thế giới Tự Do kính phục.

Tưởng là với thể thao, thì người Việt nhỏ con làm gì tranh lại mấy giải dù là nho nhỏ, ai dè lại có Cung Lê, vô địch nhiều trận Knock Out với cú đá thần tốc. Rồi Nam Phan, MMA, thắng giải chỉ trong 18 giây đầu tiên. Đạt Nguyễn được nhận danh hiệu International Professional Fighter, và Ben Nguyễn, Steven Nguyễn cũng là thành viên của MMA.

Về phương diện Luật Pháp, người Mỹ gốc Việt đã nắm nhiều chức Quan Tòa, từ Quận, đến Tiểu Bang và Liên Bang, trong đó,nổi tiếng nhất là bà Thẩm Phán Jacqueline H.Nguyễn và ông Đinh Đồng Việt từng giữ chứcThứ Trưởng Bộ Tư Pháp. Như thế, trên phương diện chính trị, người Việt mình đã được bầu hay được đề cử vào nhiều chức vụ quan trọng, từ Thị Trưởng đến Giám Sát Viên, Dân biểu Tiểu Bang, Dân Biểu Liên Bang, Nghị Sĩ Tiểu Bang.(Trích từ Người Việt Vẻ Vang).

Trong khi đó, thì ở trong nước, gần 100 triệu người, lại không có gì hãnh diện với quốc tế, ngoài việc cái hộ chiếu Việt Nam bị chê trách, đi tới quốc gia nào cũng bị nghi ngờ, dòm ngó, và theo dõi vì sợ bị “chôm đồ”!

Nói tới đây, xin lỗi các bạn nhé, và mong các bạn hiểu cho một điều là “sự thậ tphũ phàng,” trong khi giới trẻ ở bên Mỹ học và “cầy” như điên để lấy bằng cấp cao, để có việc làm tốt, có tương lai ổn định, thì đa số các bạn trẻ ViệtNam lại lo ănchơi tưng bừng, nếu học hành dở, thì lại nhờ bố mẹ chạy chọt cho có bằng, dù là bằng “dỏm,” chả có giá trị gì.

Cầm bằng trong tay, lại nhờ họ hàng, bà con kiếm cho một chỗ “ngồi mát ăn bát vàng,” sau khi đã ổn định chỗ ngồi thì lo làm giầu bằng đủ mọi phương cách luồn, lọt, chạy chọt, lấy tiền chỗ này đắp vác hỗ kia, dư thì bỏ túi, tiêu xài như đổ nước xuống cống, không hề biết xót dạ. (Một sự khác biệt rõ nét nhất là so sánh du sinh Việt và sinh viên Mỹ gốcV iệt: Du sinh đi xe xịn, có thể là Lexus, Mercedes, mặc đồ hiệu, chơi tennis bằng vợt xịn, cặp bồ với Mỹ, còn sinh viên Mỹ gốc Việt đi xe xoàng, quần áo thường, không kết bạn với gái Mỹ.)

Trong khi giới trẻ ở bên Mỹ hà tiện từng đồng đô la để trả tiền học, và đăm chiêu với quê cha đất tổ ở cách xa ngàn dặm, rồi sinh hoạt tích cực với cộng đồng di tản Viêt Nam, để đòi Tự Do – DânChủ đích thực cho Việt Nam, thì một số lớn các bạn trẻ ở Việt Nam xếp hàng từ đêm hôm trước đến ngày  hôm sau để mongmua được một cái phôn I-11 với giá trên ngàn đôla.

Trong khi giới trẻ ở Mỹ không bao giờ dám bước chân vào “bar,” vào quán rượu vì lo học đến rụng tóc, sói đầu, thì ở quê nhà, các bạn nhảy nhót điên cuồng, dùng thuốc “lắc” như ăn cơm, rồi vào các chốn mà trai gái ôm ấp nhau một cách bệnh hoạn, nếu có bị cảnh sát bắt, thì bố mẹ lập tức lãnh ra ngay. Thanh niên, thiếu nữ gia nhập băng đảng, tranh giành nhau một địa bàn “bảo kê,” hẹn nhau ra chỗ quyết đấu, để rồi trưởng nhóm đưa ra một danh sách: “Mày có giỏi thì đấu lý lịch gia đình với tao không? Bố tao là Giám đốc công an, mẹ tao là Bí Thư…” Bên nào mà lý lịch kém thì tự động rút lui.

Còn ở ngoài đường phố, thì chỗ nào cũng có đâm, chém. Nhìn đểu là đâm, không mời mà uống thì bị đâm là chuyện thường, mời uống rượu mà không uống cũng bị đâm. Bị bồ chê dở là đâm, bỏ bồ bị chém, tán gái không đúng chỗ thì bị đâm. Hát karaoke hay hơn bạn thì bị đâm, giành hát trước là bị chém!.. Đâm chém lia lịa như phim Máun huộm bãi Thượng Hải vậy.

Điều nữa mà chúng tôi thấy gần như tuyệt vọng với tương lai của đất nước khi mà tại các trường học, học sinh nữ đánh nhau hãi hùng, thi nhau xé quần áo đối phương, trong khi số còn lại đứng xem và cổ võ lớn tiếng: “Lột quần nó ra! Lột xú cheng nó ra!”

Cũng không tưởng tượng được một nam sinh đánh nữ sinh như du đãng, nam sinh mà cuộn tóc nữ sinh trong tay mình, một tay đấm, một chân đạp vào hạ bộ nữ sinh rồi chửi tục: “Đ.M. mày! Cho mày chết! Ai bảo dám bỏ tao đi theo thằng kia.” Việc đấm đá này lại được thực hiện ngayt rong sân rường, trong tiếng reo hò cổ võ của cả lớp!

Còn bao nhiêu hành động không thể chấp nhận được như nữ sinh xếp hàng với nam sinh, rồi thì… đứng tiểu tiện vào gốc cây trong sân trường! Nữ sinh đi học mà mặc áo như đĩ, vì chẳng che đậy được gì.Thiếu nữ đi xe gắn máy mà không mặc quần dài chỉ có một miếng vải nhỏ xíu bằng bàn tay… Trai, gái chửi tục kinh hoàng, mày tao chi tớ, đ.m (tiếng Bắc), đ.m. (tiếngNam), mở miệng là “đéo”…

Trời ạ! Chúng tôi chưa thấy cái văn hóa nào bang hoại như văn hóa mà các bạn, dưới “sự chỉ đạo xuyên suốt của Đảng Cộng Sản Việt Nam,” đang thể hiện trước cặp mắt quan sát của quốc tế, nhất là khi báo cáo về các vụ phá thai dưới tuổi thành niên, Việt Nam đứng đầu trên thế giới!

Thật ra, điều mà chúng tôi chua xót hơn hết, chưa phải là những điều liên quan đến văn hóa, phong tục ViệtNam, mà là sự VÔCẢM của các bạn trước tình hình ĐẤT NƯỚC BỊ BÁN CHO TRUNG CỘNG, lịch sử Việt Nam hơn 4000 năm gầy dựng sắp bị xóa sổ!

Chúng tôi biết rằng, dù các bạn vô tâm, không quan tâm đến tình hình chính trị, nhưng ít nhất các bạn cũng thấy trước mắt việc Trung Cộng chỉ đạo văn hóa, kinh tế, chính trị của Việt Nam, cũng như các bạn đã thấy cả nước, dưới sự lãnh đạo của một đảng tham nhũng từ trên xuống dưới, một đảng cướp ngày, chuyên vơ vét tài sản nhân dân để tự nhét vào túi lãnh đạo, môt hệ thống chính trị bất chấp thủ đoạn để giành giật chức chưởng, nếu cần thì thủ tiêu nhau y như Mafia. Chỉ vì tiền bạc cướp của dân, lấy từ ngân khố mênh mông mà họ nhắm mắt làm ngơ cho việc Trung Cộng cướp dần đấtnước mình, mà không cần dùng vũ lực như năm 1979 nữa. Đau đớn thay, trong khi ấy, thì ở Hồng Kông, giới trẻ đang làm một cuộc cách mạng vĩ đại, bất chấp tù đầy, bị bắt, bị giết, các bạn trẻ Hồng Kông vẫn như những con sư tử đầy nhiệt huyết, gầml ên những tiếng hô “Tự do, DânChủ cho Hồng Kông,” và lao vào hàng rào roi điện, súng đạn của Trung Cộng, đòi cho được nền Tự Trị Hồng Kông, không chấp nhận sự lãnh đạo của Bắc Kinh.

Các bạn trẻ thân quý,

Nếu các bạn bị nhà cầm quyền che mắt, bưng bít sự thật hiển nhiên là Trung Cộng đang chiếm lĩnh dần nước ViệtNam yêu quý của chúng ta, chúng tôi mong các bạn ngừng ăn chơi vài phút mà nhìn lại sự thực sau đây:

Trích một bài báo của một trí thức trong nước: “Trung cộng hiện diện khắp nơi, đến mức gần như ngành nghề nào cũng có mặt, từ kinh doanh hạ tầng kỹ thuật khu công nghiệp ở Hải Phòng; kinh doanh bất động sản ở Tiền Giang; sản xuất giày ở Đồng Nai; luyện-cán thép ở Thái Bình; sản xuất tinh bột wolfram ở Quảng Ninh; linh kiện điện tử ở Đà Nẵng; ván ép ở Long An; đến gia công in phun, đồ họa, sản phẩm quảng cáo, dịch vụ quảng cáo ở Sài Gòn… nơi nào cũng thấy bàn tay người Trung cộng.”

Âm mưu của người Trung cộng được gọi là chiến thuật “cắt lát salami”. Nghĩa là họ sẽ không cùng lúc chiếm toàn bộ lãnh thổ của Việt Nam mà là “ăn mòn” từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn, toàn bộ.

Kế hoạch “tích tiểu thành đại” của Trung cộng gồm nhiều hành động nhỏ: từ việc thâu tóm và biến các công ty Việt Nam thành công ty Trung cộng, tăng cường sự hiện diện của người Trung cộng tại Việt Nam; cho tới việc đẩy mạnh đầu tư lớn trên khắp đất nước, đặc biệtl à khu vực QuảngTrị đến ThừaThiên Huế – nơi hẹp nhất theo chiều Đông-Tây của dải đất hình chữ S (bề rộngc hỉ khoảng 40km).

Các làng Trung Cộng mọc tại Việt Nam. Cuối năm 2015, tại Đà Nẵng, hai cửa hàng do người Trung Cộng làm chủ thậm chí đã ngang ngược “tuyên xưng chủ quyền” bằng cách không bán hàng cho người Việt. Người Việt đang mất chủ quyền ngay trên chính mảnh đất quê hương mình?”

Các bạn trẻ thân quý,

Mời các bạn đọc thêm bài báo này để biết là đảng Cộng Sản Việt Nam đã vì quyền lợi riêng tư, cá nhân mà cam tâm bán đứng đất nước cho Trung Cộng:

Buồn quá, phải không các bạn. Nhưng chưa buồn bằng một mai, khi các bạn lớn lên, có gia đình, phải đưa con đi học Tiếng Tầu, làm căn cước Tầu, hát tiếng Tầu tại các đám cưới. Con các bạn sẽ học lịch sử về quê mình như sau: Việt Nam nguyên là một quận huyện của Trung Hoa, từ phía nam song Dương Tử, chạy xuống miền Nam, lập nghiệp.. và bây giờ trở về đất Mẹ…

Trời ơi! Trần Quốc Toản mà sống lại chắc sẽ bóp thêm hàng chục trái cam. QuangTrung Đại Đế sẽ nghiến răng, có thể râu tóc dựng ngược. Lý Thường Kiệt sẽ phải sang sảng ngâm vang lời thơ:

Nam quốc sơn hà, Nam đế cư

 Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

 Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

 Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư…

(Tạm dịch):

Nước Nam sông núi, vua Nam ở

Số Trời đã định tự ban sơ

Cớ sao người cả gan xâm lấn?

Nhất định rồi cái chết không chờ!

Chu Tất Tiến

(Tháng 10/2019)

Dân bị mất nhà đất, tài sản, oan sai …rồi ra Hà Nội…

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 8 people, people sitting and child
Image may contain: 2 people, people sitting and food

Cat Linh is at Số 1 Ngô Thì Nhậm, Quận Hà Đông, Hà Nội.Follow

Dân bị mất nhà đất, tài sản, oan sai …rồi ra Hà Nội phản ánh sự việc của họ lên trung ương thì chẳng có ai dám cho họ thuê nhà trọ. Chỉ được mỗi một người thì lại không có đủ chỗ cho tất cả, nhiều người dân phải ra vỉa hè quanh cổng trụ sở tiếp dân dựng lều bạt để ở, nay không biết lí do gì mà công an lại đến dẹp hết, dân rơi vào cảnh màn trời chiếu đất theo đúng nghĩa đen.

Quốc hội, đại biểu quốc hội. Các vị được dân bầu lên để bảo vệ quyền lợi của dân, nay có những công dân nhiều năm không ai giải quyết sự việc của họ thì các vị thấy sao?

Đại diện cho quyền lợi nhân dân mà để dân sống như thế này hả? Họ có xin các vị xu nào đâu? Chỉ yêu cầu các vị làm đúng trách nhiệm của mình để quyền lợi của họ được đảm bảo thôi mà sao không làm được?

P/s: cũng không đâu xa xôi bên nước ngoài đâu. Ở thủ đô đấy bạn nào có dịp ghé thủ đô thì đây cũng nên là một điểm đến. Bạn sẽ được nghe những chuyện mà trí tưởng tượng của bạn không thể với tới.

Bạn nào có đồ cũ không mặc thì xếp gọn đem cho họ. Cơm thừa thức ăn bỏ đi thì tiết kiệm lại giúp họ gói mì. Chúng ta là đồng bào.