Diễn viên, nghệ sĩ Ngọc Trinh đột ngột qua đời ở tuổi 52

Ba’o Nguoi- Viet

September 1, 2025

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Trang Facebook chính thức của diễn viên Ngọc Trinh bất ngờ đăng cáo phó cho hay cô “đột ngột qua đời ở tuổi 52.”

Khi đăng thông tin này lên Facebook hôm 1 Tháng Chín, trang cá nhân của nghệ sĩ Ngọc Trinh chỉ viết: “Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin.” Ngoài ra, không có thêm một thông tin nào. Ở phần bình luận, nhiều nghệ sĩ bày tỏ sự bàng hoàng.

Diễn viên Ngọc Trinh (1974-2025). (Hình: VNExpress)

Làng sân khấu, điện ảnh Việt Nam và khán giả bàng hoàng khi hay tin nữ nghệ sĩ Ngọc Trinh (tên thật Phạm Thị Ngọc Trinh) trút hơi thở cuối cùng vào trưa 1 Tháng Chín, sau một tuần được gia đình đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Nhân Dân 115.

Gia đình âm thầm làm lễ tẫn liệm cô tại nhà riêng vào lúc 7 giờ tối 1 Tháng Chín, sau đó mới công bố với mọi người.

Theo báo Người Lao Động, trước đó khoảng 10 ngày, cô Ngọc Trinh vẫn còn rất khỏe mạnh, hoạt động nghệ thuật bình thường. Rồi bỗng nhiên cô cảm thấy khó thở. Gia đình đưa vô cấp cứu, bác sĩ phải cho hỗ trợ ECMO, rồi hôn mê và ngày càng xấu đi. Khi thấy không còn có thể cứu chữa được nữa, gia đình phải đưa cô về nhà và cô ra đi trưa 1 Tháng Chín.

Nói với báo Thanh Niên, diễn viên Hòa Hiệp cho biết, cô Ngọc Trinh bị bệnh liên quan đến dạ dày một thời gian dài. Tuy nhiên, chỉ có gia đình cô và một số đồng nghiệp thân cận nắm tình hình.

“Tôi sốc khi hay tin,” diễn viên Hòa Hiệp vừa nói vừa khóc.

Nghệ sĩ Công Ninh cho biết, ông rất bần thần khi nghe thông tin này. Nhiều năm trời không còn quan hệ thân thiết với cô Ngọc Trinh, ông chỉ gặp thoáng qua trong vài sự kiện nhưng cũng không tiện hỏi thăm sức khỏe nhau…

Nhà biên kịch Nguyễn Thu Phương cho biết thêm, hơn 10 ngày trước vẫn gặp gỡ, đi ăn cùng cô Ngọc Trinh. Thấy cô gầy một cách bất thường nên hơi lo lắng, song tinh thần cô Ngọc Trinh tốt.

Diễn viên Ngọc Trinh là nghệ sĩ đa tài. Cô là diễn viên kịch nói, truyền hình đồng thời là đạo diễn kiêm nhà sản xuất ngành sân khấu.

Khi đang học Trường Nghệ Thuật Sân Khấu 2, Sài Gòn, cô đã được nghệ sĩ Bạch Lan – bấy giờ là giám đốc Đoàn Kịch Trẻ Thành Phố – mời về đoàn đóng một số vai chính trong các vở “Hoài Thu Của Tôi,” “Nữ Sinh,” “Hoa Thiên Lý Trên Cao”… Đồng thời, có mặt ở nhiều sân khấu lớn nhỏ tại Sài Gòn như: IDECAF, Trần Cao Vân, Thế Giới Trẻ,… nơi cô thử sức ở nhiều dạng vai.

Ngoài diễn kịch sân khấu, cô Ngọc Trinh còn đóng phim dài tập và làm MC của Đài Truyền Hình TP.HCM.

Cô Ngọc Trinh được khán giả biết đến nhiều nhất với phim truyền hình “Mùi Ngò Gai” và vở kịch “Trái Tim Nhảy Múa,”…

Sau đó, cô Ngọc Trinh phải rút khỏi phim “Mùi Ngò Gai” sau hai phần vì bệnh đau bao tử nghiêm trọng.

Cô cũng tham gia nhiều bộ phim khác như “Nếu Như Yêu,” “Mưa Bóng Mây,” “Một Lần Làm Thiếu Gia” trong series Xin Chào Hạnh Phúc trên VTV3…

Cô giáo Ngọc Trinh chúc mừng các học trò trong lễ tốt nghiệp hôm 11 Tháng Tám vừa qua. (Hình: Thanh Hiệp/Người Lao Động)

Không chỉ dừng ở vai trò diễn viên, cô Ngọc Trinh còn dấn thân làm đạo diễn, bầu show, dịch kịch bản, dẫn chương trình, thậm chí cùng chồng cũ – đạo diễn Kim Se Hyuk tổ chức triển lãm tranh 3D tại Việt Nam.

Với hơn 20 năm miệt mài cống hiến, năm 2019, cô Ngọc Trinh được phong tặng danh hiệu “Nghệ sĩ ưu tú,” sự ghi nhận xứng đáng cho một nghệ sĩ không ngừng dấn thân, tìm tòi.

Bên cạnh đó, cô Ngọc Trinh dành tâm huyết cho công tác đào tạo. Trước khi qua đời, cô là giảng viên Trường Đại Học Văn Lang, đồng thời thỉnh giảng tại Đại Học Sân Khấu-Điện Ảnh TP.HCM và nhiều trung tâm đào tạo diễn viên.

Ở tuổi 52, cô Ngọc Trinh vẫn tràn đầy năng lượng, vừa giảng dạy vừa tham gia biểu diễn, đồng thời theo học cao học ngành sân khấu tại Hà Nội để hoàn thiện luận văn thạc sĩ. Vậy mà một cơn bạo bệnh đã bất ngờ khép lại hành trình nghệ thuật của cô. (Tr.N) [kn]


 

Hình ảnh đoàn người xếp hàng trước Đại sứ quán Mỹ

Nguyen Ngoc Anh

 Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào, chào mừng ngày 2.9. nhưng ngày nào củng như vậy nè. Đặc biệt không phải ai củng được xếp hàng vậy đâu, thường thì con cháu đám Quan chuyên hô đánh Mỹ Ngụy nhào mới được xếp hàng ở đây. Bao giờ đến lượt dân đen.

Đây là hình ảnh đoàn người xếp hàng diễu binh trước Đại sứ quán Mỹ

VŨ NỮ CẨM NHUNG

Xuyên Sơn

Người Sài Gòn trước đây không mấy ai mà không nghe qua cái tên vũ nữ Cẩm Nhung (1940-2013) và vụ đánh ghen tạt acxit rùng rợn lần đầu tiên xảy ra tại Việt Nam. Cẩm Nhung là nạn nhân của vụ đánh ghen tàn khốc này khiến dung nhan của cô trở nên dị dạng, trở thành phế nhân tàn tật, suốt cuộc đời còn lại phải lê lết trên đường phố ăn mày ăn xin, cũng chỉ vì Cẩm Nhung là một “hồng nhan họa thủy”. ĐXGK mạn phép đăng lại bài viết sau đây của tác giả Trúc Giang MN tường thuật lại vụ đánh ghen kinh hoàng chấn động Sài Gòn đầu thập niên 60.

“khoảng 8 giờ tối ngày 17-7-1963, một phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà, tiến về chiếc taxi chờ sẵn, thì bổng nhiên một người đàn ông xuất hiện, tay bưng một ca acid tạt vào mặt người phụ nữ.

Thiếu nữ thét lên trong đau đớn: “Chết tôi rồi! Cứu tôi với”, rồi ôm mặt ngã quỵ.

Một người đàn ông chạy đến, bế cô lên chiếc taxi chạy vào bịnh viện Sài Gòn cấp cứu.

Sau đó được chuyển đến Bịnh viện Đồn Đất (Grall) vào lúc hai giờ sáng ngày 18-7-1963.

Cái tin vũ nữ Cẩm Nhung bị tạt acid gây xôn xao trong giới thượng lưu thường lui tới các vũ trường.

Báo chí đăng tấm hình rất xinh đẹp của Cẩm Nhung đã gây xúc động và thương tiếc của người Sài Gòn và cả Miền Nam VN.

Đó là vũ nữ tài sắc vẹn toàn nổi danh là “Nữ hoàng vũ trường”, Cẩm Nhung bị đánh ghen bằng tạt acid.

Hai người thân là mẹ và bà vú lần lượt ra đi. Tài sản cạn kiệt.

Không nơi nương tựa nên phải đi ăn mày.

Đặc biệt là người ăn xin nầy mang trước ngực tấm hình cô chụp chung với người yêu là Trung tá công binh Trần Ngọc Thức.

Cẩm Nhung sinh năm 1940 tại Hà Nội.

Năm 15 tuổi theo gia đình di cư vào Nam, và trở thành vũ nữ chuyên nghiệp năm 19 tuổi.

Con gái 17 tuổi mà trổ mã đều đặn, nói chung là rất đẹp và hấp dẫn.

Cẩm Nhung bỏ học.

Lén đi học khiêu vũ ở một lớp dạy tư, do hai nhạc sĩ và là vũ sư Nguyễn Tình và Nguyễn Thống phụ trách.

Hai nhạc sĩ nổi tiếng với ngón đàn hạ uy cầm (Hawaiian guitar), đã đào tạo hàng chục vũ nữ cho các vũ trường Sài Gòn thời đó.

Nhờ có năng khiếu, mới học được nửa khóa đã tỏ ra nghệ thuật nhảy múa rất xuất sắc.

Vũ sư Nguyễn Tình nói với người tài pán Marie Sang:

“Đôi chân của nó, thân hình gợi cảm của nó rồi đây sẽ có khối đàn ông ngã rạp dưới chân nó mà chết cho coi”.

Tài pán là người quản lý vũ nữ ở vũ trường, còn gọi là “cai gà”. Khách đi solo muốn nhảy với vũ nữ đều phải do người cai gà đó sắp xếp.

Phải mua ticket thời đó là 20$. Mỗi ticket chỉ nhảy được một vài bản mà thôi. Muốn bao thầu cả đêm thì phải mua trọn gói chừng 15 ticket.

Đối với “Nữ hoàng vũ trường” Cẩm Nhung, thì khách phải lo lót chị tài pán.

Người nào cho tiền nhiều thì được cuộc. Muốn nhảy với kiều nữ suốt đêm, tới một hai giờ sáng thì khách phải mua trọn gói 15 ticket.

Khách sành điệu cùng vũ nữ rời vũ trường nầy, đến một vũ trường khác vừa khiêu vũ thoải mái, vừa giữ được tiếng tăm về đức hạnh của vũ nữ.

Nhảy được vài ba bản rồi rủ nhau đi ăn khuya như ăn cháo cá ở Chợ Cũ, cơm thố, cơm siu siu, hoặc mì La Cai…

Đó là xong phần một.

Phần còn lại do sự thỏa thuận của hai bên.

Khách nhảy phải típ cho vũ nữ, thời giá lúc đó là 500$.

Đêm vui trọn vẹn đạt “mục đích yêu cầu” thì tốn phí khoảng 1,000$, tương đương với mấy cây vàng. Cẩm Nhung đã qua nhiều vũ trường, và Kim Sơn là điểm chót. Nghe nói Trung tá công binh mua cho Cẩm Nhung một căn nhà trong hẻm bên cạnh vũ trường Au Chalet.

Từ đó, Cẩm Nhung đã bước vào con đường của định mạng, người tài hoa bạc mệnh.

“Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”.

Vụ đánh ghen bằng acid diễn ra ngày 17-7-1963 tại Sài Gòn.

Đó được xem như vụ đánh ghen tàn bạo và rùng rợn nhất chưa từng có ở Việt Nam trước kia.

Sự việc gây chấn động cả Sài Gòn và Miền Nam trong một thời gian.

Báo chí nhận định vụ đánh ghen bằng acid là lần đầu tiên xảy ra trong giới thượng lưu Sài Gòn. Nạn nhân bị đánh ghen bằng tạt acid là vũ nữ vô cùng xinh đẹp tên Cẩm Nhung của vũ trường Kim Sơn.

Báo chí thời đó hết lời ca ngợi nhan sắc và đôi chân dài điệu nghệ của cô vũ nữ gốc Hà Thành. Mệnh danh là “Nữ hoàng vũ trường”.

Tại vũ trường Kim Sơn, đường Tự Do, Cẩm Nhung phải lòng một khách nhảy hào hoa, dân chơi có tiếng tại các vũ trường là Trung tá công binh Trần Ngọc Thức.

Việc ông Thức cặp kè với Cẩm Nhung đến tai bà vợ là Lâm Thị Nguyệt, biệt danh là Bà Năm Rado, vì bà chuyên bán đồng hồ Thụy Sĩ hiệu Rado.

Máu Hoạn Thư nổi lên.

Người đàn bà dữ tợn nhất, độc ác nhất là lúc lên cơn ghen.

Thuở đó, ở Sài Gòn và cả Miền Nam chưa có vụ đánh ghen nào bằng tạt acid cả.

Thông thường thì đón đường chửi bới về việc giựt chồng, làm nhục nơi công cộng.

Bạo động hơn là “xởn tóc”, cao hơn nữa là “lột quần”.

Bà Lâm Thị Nguyệt thuê người tạt acid vào mặt Cẩm Nhung với giá hai lượng vàng.

Vụ đánh ghen bằng tạt acid diễn ra trong khi bà Ngô Đình Nhu, Trần Lệ Xuân, đang ở nước ngoài.

Nghe được tin, bà vô cùng tức giận. Ngay sau khi về nước, bà Ngô Đình Nhu đến Bịnh viện Grall thăm Cẩm Nhung.

Với tư cách là người lãnh đạo Phong Trào Liên Đới Phụ Nữ Việt Nam, binh vực quyền lợi và sự bình đẳng của phụ nữ, bà thúc đẩy điều tra và lập hồ sơ đưa ra tòa.

Vào tháng 10 năm 1963, tòa kết án Lâm Thị Nguyệt, vợ của Trung tá Trần Ngọc Thức và người đàn ông tạt acid mỗi người 20 năm tù.

Một người đàn ông liên hệ 15 năm.

Trung tá Trần Ngọc Thức bị cho giải ngũ.

Sau năm 1975, Đại tá Trần Ngọc Thức đi tù cải tạo ở Trại Z.30C, Hàm Tân.

Cẩm Nhung còn giữ được cái mạng nhưng dung nhan kiều diễm bị hủy hoại hoàn toàn. Tháng 9 năm 1963, Cẩm Nhung được đưa qua Nhật chữa trị, hy vọng phục hồi gương mặt như trước kia.

Bác sĩ Nhật bó tay.

Khi Cẩm Nhung về nước thì nền Đệ nhất Cộng Hòa đã sụp đổ.

Bà Ngô Đình Nhu sống lưu vong ở nước ngoài.

Người vũ nữ nổi tiếng một thời đã biến mất trong các sinh hoạt ở Sài Gòn.

Những biến cố chính trị dồn dập khiến cho việc đánh ghen dã man, tàn bạo rơi vào quên lãng và chìm trong quá khứ.

Từ địa vị của một nữ hoàng sống trên đỉnh cao danh vọng, rực rỡ dưới ánh đèn màu và điệu nhạc, phong lưu công tử bay bướm đa tình và các thương gia giàu sụ săn đón, bổng nhiên trở thành thân tàn ma dại, ngậm đắng nuốt cay cho số phận hẩm hiu,

Cẩm Nhung lao vào con đường đập phá, rượu chè, nghiện ngập, sa đọa…

Năm 1964 người mẹ qua đời. Cẩm Nhung sống với bà vú tên Sọ.

Tiền bạc, nữ trang lần lượt từng bước ra đi.

Bán căn nhà 200 lượng vàng và cùng với bà vú ra ở thuê nhà trọ. Bà vú Sọ qua đời.

Cẩm Nhung tật nguyền.

Không nghề nghiệp, không nơi nương tựa nên chỉ có con đường là đi ăn xin.

Trước Tết năm 1969, người ăn mày xuất hiện ở chợ Bến Thành. Mặt mày dị dạng, đeo trên ngực tấm hình chụp chung với người tình là Trung tá Trần Ngọc Thức. Cô lê bước trên các con đường Sài Gòn, trên hành lang của Thương Xá Tax.

Rồi đến những Chợ Bà Chiểu, Chợ Bình Tây…và sau cùng về Miền Tây ở bến bắc (Phà) Mỹ Thuận, Vĩnh Long.

Hành khách qua lại trên bến phà Mỹ Thuận cho biết Cẩm Nhung không còn mang tấm hình chụp chung với người tình nữa, mà chỉ mang tấm hình của bản thân người ăn mày.

Chuyện kể rằng, một hôm có mấy người lạ mặt đến trao cho người ăn xin một số tiền và giật lấy tấm hình chụp chung hai người.

Ở Sài Gòn xuất hiện bản nhạc “Bài Ca Cho Người Kỹ Nữ” của hai nhạc sĩ Nhật Ngân và Duy Trung.

Các tác giả viết bài hát này vì xót thương số phận của cô vũ nữ Cẩm Nhung.

Bài hát có đoạn:

Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người

Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi

Loài người vô tình giẫm nát thân em

Loài người vô tình giày xéo thân em

Loài người vô tình giết chết đời em…

Trong hồi ký “Đời 1998”, (nhà thơ) Nguyên Sa thuật lại nhiều lần ông và nhà văn Mai Thảo đến nhà chở Cẩm Nhung đi vũ trường Arc en Ciel, ăn kem và hóng mát ở Bến Bạch Đằng.

Lần sau cùng ông gặp Cẩm Nhung như sau:

“Lần chót tôi gặp lại người phụ nữ ấy, Mai Thảo dừng xe có phần gấp gáp, không có nét bay bướm nào. Anh đang phóng nhanh bỗng thắng két, táp xe vào lề, đậu xe bên phía tay mặt đường Pasteur.

Mai Thảo ra khỏi xe không một lời giải thích.

Tôi không hỏi, xuống theo ngay, linh cảm có chuyện gì khác lạ. Chúng tôi băng qua con lộ xe chạy một chiều vun vút.

Mai Thảo dừng lại trước một người hành khất, một người phụ nữ, móc trong túi ra một nắm giấy bạc, anh chuyển nắm giấy bạc sang tay kia, tìm kiếm thêm, tôi không nhận ra người hành khất là ai, chỉ thấy mặt loang lổ những vết cháy nổi lên những mảng thịt nửa đỏ nửa tím sậm, dị dạng, hai mắt vết cháy càng rõ, lòng trắng và lòng đen bị hủy hoại lổn nhổn.

Bạn tôi bỏ nắm tiền vào chậu bằng nhôm, những tờ giấy chạm vào tay người đàn bà hành khất, dường như nàng biết ngay người cho tiền là ai, sự va chạm của bàn tay vào những tờ giấy bạc cho nàng biết ngay là ai, ai có thể cho nàng nhiều tờ giấy bạc như thế, nàng ngẩng mặt lên gọi “anh”.

Mai Thảo vỗ nhẹ vào bàn tay nàng có tiếng nói an ủi bằng xúc giác, không có âm thanh nào được phát lên.

Tôi muốn nói lên tên người đàn bà hành khất.

Tôi chưa kịp nói thì Mai Thảo kéo tôi băng qua đường.

Tôi ngồi vào trong xe, nói lên ngay tên nàng.

Mai Thảo gật đầu.

Cẩm Nhung.

Tên người vũ nữ thay quần áo sau tấm bình phong mỗi lần Mai Thảo và tôi đến đón nàng đi làm hay đi ăn, đi ra Pointe des Blagueurs (Bến Bạch Đằng) hóng mát.

Cẩm Nhung bị tạt át xít trong một trận đòn ghen có sức mạnh của tiền hô hậu ủng, có sự tàn bạo mới của thế kỷ khoa học.

Tôi nhìn bạn tôi ngậm ngùi:

-Cẩm Nhung!

Mai Thảo nhìn về phía trước mặt, như nói một mình, rất khẽ:

-Nhung đấy!”

Một ngày đầu năm 2013, tại một xóm trọ nghèo ở thị xã Hà Tiên (tỉnh Kiên Giang), nơi những người ăn xin, bán vé số, bốc vác và dân tứ xứ đến thuê ở trọ, có một đám ma nghèo.

Một bà lão bán vé số đã qua đời vì già yếu, bệnh tật. Không một người thân, bà lão được những người đồng cảnh ngộ lo cho một quan tài loại rẻ tiền, rồi đưa ra nghĩa địa…

Sẽ không có chuyện gì đáng nói về đám ma nghèo của bà lão vô gia cư, nếu như người quá cố nói trên không phải là vũ nữ Cẩm Nhung, đã lừng danh ở nửa thế kỷ trước.”

Nguồn fb Thầy Lê Văn Thông


 

Cựu chiến binh Mỹ David quay trở lại Việt Nam gặp lại người yêu cũ

Nguyễn Hoàng Tuấn

Cựu chiến binh Mỹ David quay trở lại Việt Nam gặp lại người yêu cũ.

Hơn 50 năm trước, giữa khói lửa chiến tranh Việt Nam, những con đường Sài Gòn náo nhiệt nhưng cũng đầy bất ổn. Trong bối cảnh ấy, những mối tình ngắn ngủi nhưng khắc sâu vào tâm khảm đã xuất hiện – một trong số đó là chuyện tình của David Thompson, chàng lính Mỹ 24 tuổi và Lệ Hằng, cô gái Việt Nam mới tròn 20, dịu dàng, đầy mơ mộng.

David lần đầu gặp Lệ Hằng ở một quán cà phê nhỏ gần chợ Bến Thành. Dù bất đồng ngôn ngữ, ánh mắt và nụ cười đã kéo họ lại gần. Những buổi chiều, họ dắt tay nhau dạo trên đường Tự Do – nay là đường Đồng Khởi, quận 1 – nơi sầm uất bậc nhất Sài Gòn thời ấy. Họ ăn những chiếc bánh mì nóng, ngồi bên ly cà phê sữa đá ngắm người xe qua lại, tạm quên tiếng bom đạn ở ngoại ô.

Tình yêu của họ lãng mạn nhưng cũng mong manh. Mỗi ngày David đều lo sợ: ngày mai liệu anh còn ở đây, hay sẽ phải ra trận, hay rút quân? Nhưng anh vẫn hứa với Hằng: “Khi chiến tranh kết thúc, anh sẽ tìm cách đón em sang Mỹ, mình sẽ bên nhau mãi mãi.” Lệ Hằng tin tưởng anh, dù lời hứa chỉ là thì thầm giữa khói thuốc và ánh đèn đường vàng vọt.

Ngày định mệnh đã đến. Hiệp định Paris năm 1973 ký kết, Mỹ rút quân cấp tốc. Trước ngày về nước, David được lệnh tập trung khẩn, không kịp quay lại chợ Bến Thành tìm gặp Hằng. Trong khoảnh khắc rời Sài Gòn trên chiếc trực thăng, anh khóc như chưa từng khóc, mang theo hình bóng cô gái anh yêu, cùng nỗi dằn vặt khôn nguôi.

Trở lại Mỹ, David cố gắng bắt đầu cuộc sống mới. Anh kết hôn, sinh hai người con, làm việc không ngơi nghỉ để quên đi những ám ảnh chiến tranh và kỷ niệm ở Việt Nam. Nhưng mỗi đêm, trong giấc mơ, anh lại thấy Hằng. Có khi cô bế một đứa bé, có khi chỉ đứng giữa phố Sài Gòn, ánh mắt buồn vời vợi. David tự hỏi: “Liệu mình đã bỏ lại đứa con nào đó mà không biết hay không?”

Những năm tháng trôi qua, David cũng già đi, tóc bạc, sức khỏe yếu dần. Khi đến tuổi nghỉ hưu, ký ức về Sài Gòn càng trở nên rõ nét. Trong một giấc mơ, Hằng nói với anh: “Em thích sống ở gần chợ Bến Thành. Anh còn nhớ không?” Câu nói ấy khiến ông quyết định phải quay lại Việt Nam, dù đã ngoài 75 tuổi.

David liên hệ báo chí cộng đồng người Việt ở Mỹ, hội cựu binh, để tìm manh mối. Thông tin chỉ vỏn vẹn: cô gái năm xưa sống ở một con hẻm gần đường Tự Do, thích đi chợ Bến Thành. Nhưng sau chiến tranh, khu vực này thay đổi quá nhiều, không ai còn nhớ rõ.

Khi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, David rưng rưng. Mùi không khí, tiếng xe máy, tiếng rao hàng – mọi thứ thân thuộc ùa về. Ông thuê một khách sạn nhỏ gần trung tâm, bắt đầu những ngày dài tìm kiếm. Hằng ngày, ông dạo khắp chợ Bến Thành, hỏi thăm từng người bán, chìa tấm ảnh cũ nhưng chỉ nhận lại những cái lắc đầu ái ngại.

Những buổi tối, ông ngồi trong phòng khách sạn, nhìn tấm ảnh, khóc trong im lặng. Ông nhớ từng câu nói, từng nụ cười, từng lần nắm tay Lệ Hằng đi dạo. Trong một đêm mơ, cô lại xuất hiện, nói với ông: “Em vẫn đợi anh ở chợ Bến Thành.” Câu nói vang vọng khiến ông bừng tỉnh, quyết tâm dậy từ 5 giờ sáng, ra chợ tiếp tục tìm kiếm.

Ông đi từ sáng đến chiều, vẫn vô vọng. Đến 6 giờ tối, thất vọng nặng nề, ông bước ra cổng chợ. Đúng lúc ấy, ánh mắt ông bắt gặp một bà cụ bán nước, ánh mắt quen thuộc ấy khiến tim ông thắt lại. Ông nghẹn giọng, hỏi:

– “Em… có phải là… Lệ Hằng…?”

Bà cụ sững người, nhìn chằm chằm vào ông. Rồi bà cười qua giọt nước mắt:

– “David… thật sự là anh sao?”

Hai người già nua ôm nhau giữa chợ Bến Thành, giữa dòng người tấp nập. Những người xung quanh dừng lại nhìn, vài người rơi lệ trước khoảnh khắc định mệnh của hai con người đã lạc mất nhau hơn nửa thế kỷ.

Bà Hằng dẫn ông David về căn nhà nhỏ trong con hẻm sát bên chợ. Mở cửa bước vào, ông sững sờ khi thấy một người đàn ông trung niên, khoảng hơn 50, đôi mắt, sống mũi giống hệt ông. Dù dáng vẻ lam lũ, áo quần sờn cũ, nhưng nét lai Mỹ hiện rõ trên khuôn mặt.

Bà Hằng nói qua tiếng nấc:

– “Anh biết cậu ấy là ai không? Đây… là Dũng… con trai ruột của anh.”

David gần như quỵ xuống, run rẩy:

– “Trời ơi… con… con của cha…”

Bà Hằng kể, sau khi David rời đi, bà phát hiện mang thai. Dù bị xã hội kỳ thị, mẹ bà khuyên nên giữ đứa trẻ. Bà đã nuôi Dũng khôn lớn, bất chấp khó khăn. Khi chương trình ODP (Orderly Departure Program) cho con lai Mỹ sang Mỹ, bà làm hồ sơ, nhưng lúc đó chồng sau của bà lâm bệnh nặng, bà không thể bỏ chồng để đi. Sau này, chính sách thay đổi, hồ sơ hết hiệu lực, Dũng mãi không có cơ hội ra đi.

David quyết định ở lại Việt Nam, thuê một mặt bằng nhỏ ngay gần chợ Bến Thành, mở một quán bán xúc xích chiên mang phong cách Mỹ-Việt để Dũng có công việc ổn định. Ông chăm sóc bà Hằng mỗi ngày, bù đắp những năm tháng bà đã khổ cực nuôi con. Mỗi tối, ba người ngồi trước hiên nhà, cùng kể chuyện, cười đùa, tận hưởng hạnh phúc muộn màng.

Tony xin chúc cho ông David, bà Lệ Hằng và Dũng luôn hạnh phúc bên nhau. Mong rằng câu chuyện này nhắc nhở chúng ta: hãy trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, vì thời gian không bao giờ chờ đợi ai.

Chuyện Tình Chiến Tranh


 

Những đau khổ trong đời thường – tác giả Phùng Văn Phụng

Phùng Văn Phụng

1)Người giàu cũng khóc

Bill Gates hiện tại (năm 2025) là người thứ 7 trong danh sách giàu nhất thế giới theo Bloomberg Billionaires Index, với tài sản ước tính 165 tỉ USA

Mặc dầu rất giàu có, tuy nhiên, Bill Gates vẫn có tâm sự đau buồn. Bill Gate viết: “Tôi đã mất 65 tỷ đô la cho vợ cũ của tôi, Melinda, trong phán quyết ly hôn, nhưng ly dị cô ấy là sự hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời của tôi. Nếu tôi có một cơ hội khác, tôi sẽ cưới lại Melinda Gates, vợ cũ của mình.Tôi không quan tâm tôi đã mất bao nhiêu tiền, cô ấy đáng giá hơn bạc vàng với tôi. Tôi vẫn khóc mỗi ngày khi nghĩ về cô ấy, bởi vì tôi không chỉ mất vợ trong cuộc ly dị đó. Tôi đã mất đi người bạn thân nhất của mình và là người duy nhất trên thế giới này thực sự biết tôi và yêu tôi vì chính tôi chứ không phải vì tiền của tôi.

 2)Có tiền mua được công lý

Cựu Chủ tịch Tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết được tòa phúc thẩm giảm án 14 năm tù, nộp phạt 4 tỉ đồng do được chuyển từ án tù sang phạt tiền.

Tòa phúc thẩm quyết định giảm án cho cựu Chủ tịch Tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết từ 21 năm tù (án tổng hợp) xuống còn 7 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và phạt tiền 4 tỉ đồng về tội thao túng thị trường chứng khoán.

Lý do, ông Quyết có nhiều tình tiết giảm nhẹ mới. Trong đó, bị cáo đã khắc phục xong toàn bộ thiệt hại gần 2.500 tỉ đồng. Đây là điểm mấu chốt để xác định mức hình phạt, thể hiện sự ăn năn, hối cải, mong muốn giảm thiệt hại cho các nhà đầu tư.

https://thanhnien.vn/ong-trinh-van-quyet-duoc-giam-14-nam-tu-em-gai-duoc-tra-tu-do-tai-toa-185250626074245435.htm

3)Tai nạn rủi ro khó biết trước được.

a)Vụ cháy cư xá Độc Lập, thuộc quận Tân Phú, Sài Gòn, tối chủ nhật ngày 6 tháng 7 năm 2025 vừa qua, đã có 8 người chết.

  • Vũ Ngọc Lan viết:
  • Gia đình em Nhật Ánh mới đi du lịch Vịnh Hạ Long về nhà ngày Chủ Nhật thì lúc10 giờ tối, phát hiện cháy nhà và lửa ập vào ngay cửa nhà. Gia đình 4 người không có lối thoát, đành ôm nhau chạy vào nhà tắm mở vòi sen, đứng chịu chết không thở được vì hơi ngạt. Lúc cứu hộ vào tới nhà 4 người đã chết ngạt, thi thể nguyên vẹn. Chồng 41 tuổi, vợ 39 tuổi, hai đứa con 11 tuổi và 8 tuổi.
  • Lạy thánh tâm Đức Chúa Giêsu và trái tim vẹn sạch Đức Mẹ Maria xin đón đưa linh hồn Teresa và 3 linh hồn vừa mới qua đời sớm về hưởng nhan thánh Chúa trên thiên đàng. Amen
  • Xin Chúa nâng đỡ, an ủi gia đình tang quyến qua sự ra đi quá đau lòng của gia đình em Nhật Ánh.

b)Lũ quét tại Texas: 111 người chết, hơn 170 người vẫn còn mất tích.

Theo báo Dân Trí, ngày thứ tư, 09 tháng 07 năm 2025 thì: (Dân trí) – Thảm họa lũ quét “100 năm có một” ở Texas, Mỹ đến nay đã khiến ít nhất 111 người thiệt mạng, hơn 170 người mất tích, trong đó hạt Kerr là nơi chịu thiệt nặng nề nhất, với ít nhất 94 người chết.

Một phần của Đường cao tốc 1340 bị sông Guadalupe bao phủ sau trận lũ lụt chết người ở hạt Kerr (Ảnh: Reuters).

Phát biểu tại một cuộc họp báo ngày 9/7, các quan chức hạt Kerr cung cấp thông tin cập nhật về số người thương vong, mất tích và nỗ lực tìm kiếm và cứu hộ.

Theo đó, tính đến ngày 9/7, ít nhất 111 người thiệt mạng và hơn 170 người mất tích sau trận lũ quét nghiêm trọng tại Texas.

Trong số này có ít nhất 27 trẻ em và hướng dẫn viên đang tham gia trại hè bên sông Guadalupe khi nước lũ tràn về vào sáng sớm 4/7 – thời điểm bắt đầu kỳ nghỉ lễ Quốc khánh Mỹ.

Thống đốc bang Texas Greg Abbott ngày 9/7 đã ra lệnh treo cờ rũ để tưởng nhớ các nạn nhân của trận lũ quét này.

“Texas đoàn kết trong tang lễ và quyết tâm hỗ trợ những người đang nỗ lực chữa lành và phục hồi”, Thống đốc Abbott cho biết trong một thông cáo báo chí. “Cầu xin Chúa ban an lành cho mọi gia đình bị ảnh hưởng và ban sức mạnh cho hàng nghìn người ứng cứu đầu tiên vẫn đang làm việc trên thực địa”.

https://dantri.com.vn/the-gioi/lu-quet-tai-texas-111-nguoi-chet-hon-170-nguoi-van-mat-tich-20250709222639849.htm

c)Hai đứa trẻ ôm nhau mà chết

Hai chị em, Blair 13 tuổi và Brooke Harber 11 tuổi, đã thiệt mạng trong trận lũ lụt ở Texas Hill Country và được tìm thấy cùng với tràng hạt và “hai bàn tay nắm chặt vào nhau” gia đình các em cho biết.

nguồn: https://keditim.net/221230-2/

 4)Vụ chìm tàu du lịch ở vinh Hạ long

 Nguồn tin từ báo Người Việt: ngày 19-07-2025

Nhà chức trách xác nhận đến 9 giờ 30 tối 19-07-2025 đã vớt được 29 thi thể trong vụ tàu du lịch Wonder Sea bị lật úp tại vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh do. Buổi trưa nắng gắt rồi sau đó âm u, dông gió nổi lên mưa lớn, sấm chớp liên hồi làm cho tàu chìm. Theo tin tức nêu trên có 11 người được cứu sống, nhiều người mất tích.

Theo tin Hà Nội News:

Gia đình có 4 người mất vì cả nhà đi du lịch mừng con đỗ đại học. Ông N.H.T. sinh năm 1973 làm lái xe, vợ ông là bà T.Ng. sinh năm 1974 làm nội trợ. Ba người con của họ có con gái cả T.H. sinh năm 2002 mới tốt nghiệp đại học, con trai thứ hai là P., sinh năm 2007 vừa tốt nghiệp THPT, còn con gái út A.T. tròn 8 tuổi, 5 người cùng đi du lịch nhưng chỉ có một người trở về.

 Hình từ đài BBC

 Kết:

-Đời là bể khổ theo quan niệm nhà Phật. Giàu nghèo gì đều có những vấn đề đau khổ không giải quyết được. Con người còn sống trên dương thế này, thường phải chịu những khó khăn, bất hạnh, mất mát, đau thương.

Làm sao chịu đựng được những đau khổ, mất mát, đau thương đó là tùy hoàn cảnh, đời sống tâm linh của mỗi người. Có lẽ chỉ còn biết cầu nguyện với Thiên Chúa toàn năng mà thôi?

Phùng Văn Phụng

Ngày 19 / 07 / 2025

Xem thêm:  Có những chuyến đi không trở về:

https://keditim.net/co-nhung-chuyen-di-khong-tro-ve/

Thêm chi tiết về Linda Tôn

Tác Giả: Đàn Chim Việt

30/06/2025

Hai vợ chồng Linda Tôn và Chris Hồ ra trình diện cơ quan chức năng ở New York

 Cách nay mấy hôm, truyền thông Mỹ đưa tin về Linda Tôn, một phụ nữ Mỹ gốc Hoa tầm 40 tuổi, công chức có số má trong Văn phòng Thống đốc tiểu bang New York, bị cáo buộc về tội gian lận cung cấp thiết bị y tế trị giá 8 triệu USD và tội bí mật phục vụ cho Trung Quốc. Nay trang mạng The Bureau có thêm chi tiết về vụ này, ĐCV xin tóm lược một số điểm chính.

Làm giàu cá nhân

Trong thời gian làm trong Văn phòng của Thống đốc Andrew Cuomo và bà Kathy Hochul, người thay thế ông Cuomo sau khi ông này mất chức vì tai tiếng, bà Tôn đã dùng chức vụ và sự quen biết của mình để lèo lái những hợp đồng mua thiết bị y tế, đặc biệt là thiết bị bảo hộ chống dịch Covid, cho những nhà cung cấp Trung Quốc để bà và chồng là Chris Hồ được hưởng lợi từ nhà cung cấp.

Bà đã giới thiệu với Văn phòng Thống đốc hai công ty Mỹ làm ăn quen thuộc với các nhà cung cấp thiết bị y tế trong tỉnh Giang Tô. Kết quả điều tra của FBI cho biết công ty thứ nhất do người em họ của bà đứng tên, công ty thứ hai do ông Hồ và một người bạn đứng tên.

Một tài liệu từ máy tính của cặp vợ chồng cho thấy trong năm 2020 và 2021, công ty của người em họ đã trả cho cặp vợ chồng khoảng 2,3 triệu đô la tiền lại quả, không có khoản nào trong số tiền này được họ khai thuế liên bang. Ngoài ra, ông Hồ còn dùng bằng lái xe của một người bà con để mở một tài khoản ngân hàng, chuyển vào đó 1,5 triệu đô la trong ba lần, mỗi lần nửa triệu.

Phục vụ Bắc Kinh

Các công tố viên liên bang cáo buộc Linda Tôn hoạt động như một đặc vụ cao cấp bí mật của Phòng Công tác Mặt trận Thống nhất của Bắc Kinh.

Một số hoạt động cụ thể gồm có việc liên tục can thiệp để ngăn cản các đại diện Đài Loan muốn gặp các quan chức hàng đầu của New York, viết lại các tuyên bố chính thức của tiểu bang để loại bỏ cụm từ “Trung Hoa Dân Quốc” mà Đài Loan hay dùng, ngăn chặn bất kỳ đề cập nào về việc Trung Quốc giam giữ hàng loạt người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, ký những thư mời giả để giúp các quan chức Trung Quốc có thị thực Hoa Kỳ, có quan hệ với các quan chức Trung Quốc mà không khai báo.

Thành quả tích lũy

Với đồng lương công chức, bà Tôn có một biệt thự trị giá 3,6 triệu đô la ở Manhasset, khu nhà giàu nằm cách Quận Manhattan của Thành phố New York 20 dặm, chỗ này thường được làm nơi chiêu đãi các quan chức cấp cáo Trung Quốc đi thăm và làm việc tại Hoa Kỳ. Ngoài ra, bà còn một căn condo trị giá 1,9 triệu đô la ở thành phố Honolulu của tiểu bang Hawaii và một chiếc Ferrari đời 2024.

Mỗi khi đến Bắc Kinh, hai vợ chồng thường ở trong một suite của khách sạn, trước đây là suite dành cho cựu Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Michelle Obama, họ nhận những món ăn cầu ký do đầu bếp riêng của một quan chức Trung Quốc cấp cao nấu. Hoạt động kinh doanh hải sản của ông Chris Hồ ở Trung Quốc nhận được nhiều ưu đãi của chính quyền địa phương.

Các tội bị cáo cuộc

Ngoài những tội được cáo buộc trước đây, cơ quan chức năng Hoa Kỳ còn cáo buộc Linda Tôn vi phạm Đạo luật Đăng ký làm Đại diện cho Nước ngoài, gian lận thị thực, buôn người từ nước ngoài và rửa tiền; còn ông chồng Chris Hồ phải đối mặt với các cáo buộc âm mưu rửa tiền, gian lận ngân hàng và sử dụng sai trái giấy tờ tùy thân.


 

SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG

Travid Duong

Ông Oh Kil Nam là người Nam Hàn, được cho đi Tây Đức du học và hoàn thành bằng tiến sĩ vào năm 1985.

Nhưng ông này lúc đó ngu ngơ, đọc chủ nghĩa cộng sản của Các Mác lại cho là chân lý, khi quay về Nam Hàn ông tham gia phong trào phản chiến chống Mỹ, lên án chính quyền Nam Hàn là độc tài.

Ông Oh Kil Nam lập tức được đám cộng sản Bắc Hàn nằm vùng liên lạc, móc nối, dụ dỗ ông đưa gia đình tập kết ra Bắc để phục vụ chế độ cộng sản.

Ông được hứa hẹn sẽ được cho chân giảng dạy ở trường đại học kinh tế, vợ ông có bệnh gan sẽ được chữa chạy miễn phí, con cái được đi Nga du học ..v.v…

Sẵn đang mê muội với chủ nghĩa xã hội của Mác, ông Oh Kil Nam đồng ý, mặc dù vợ ông hết sức phản đối.

Ông lý luận với vợ rằng ” Họ cũng là người Hàn Quốc, họ đâu có thể nào đối xử tệ bạc với đồng hương đâu mà bà lo ! “

Sau đó ông được đưa đi Tây Đức, trốn sang Đông Đức và Nga rồi đáp máy bay đến Bình Nhưỡng.

Vừa đặt chân xuống phi trường Bình Nhưỡng, ông Oh Kil Nam đã nhận ra mình lầm lẫn quá lớn.

Tuy nhà nước Bắc Hàn cho thiếu nhi quàng khăn đỏ ôm hoa ra đón ông rất trang trọng, nhưng ông nhìn thấy ngay rằng những đứa trẻ này ốm tong teo, mặt mũi ngơ ngáo và co ro trong những bộ quần áo mỏng manh cũ kỹ dù đang giữa mùa đông lạnh buốt, chân không có vớ và đi dép nhựa chứ không có giày da.

Vài ngày sau, ông Oh Kil Nam sáng mắt ra là mình đã bị lừa. Vợ ông không được chữa trị gì cả, con ông không được đi du học, bản thân ông càng không được dạy dỗ ai.

Ngược lại cả gia đình phải đi học những khóa tuyên truyền nhồi sọ về chủ nghĩa cộng sản, về lãnh tụ Kim Jong Il, học bài không thuộc thì bị trừng phạt !

Sau đó công an đến làm việc với ông Oh Kil Nam, cho biết ông sẽ được đưa đi Copenhagen Đan Mạch, tại đây ông sẽ đóng giả nhân viên lãnh sự quán, nhưng nhiệm vụ của ông là phải tìm cách liên lạc

và dụ dỗ sinh viên ở Đan Mạch theo cách mạng, dụ họ tập kết đi Bắc Hàn.

Công an hù dọa rằng, nếu không dụ được ai thì vợ con ông sẽ phải trả giá !

Tối đó về nhà 2 vợ chồng ông Oh trùm chăn thì thầm bàn bạc với nhau. Ông định làm theo lời công an để cứu vợ con thì vợ ông tát ông 1 cái nảy lửa.

Bà nói ông đã ngu bị lừa thì phải ráng mà chịu, không thể làm hại đến người khác. Bà chấp nhận hy sinh chứ không cho ông hại

người !

Ông bà đồng ý với nhau rằng khi đến Đan Mạch, ông phải tìm cách trốn, rồi sau đó tìm cách cứu vợ con ra sau.

Khi đến phi trường Đan Mạch, ông Oh Kil Nam lén kẹp vào hộ chiếu của mình 1 tờ giấy nhỏ ghi 2 chữ ” Help Me ” ( Giúp Tôi ).

May mắn là nhân viên Đan Mạch có kinh nghiệm với người cầm hộ chiếu Bắc Hàn hay xin tỵ nạn nên đã âm thầm giúp đỡ, đưa ông thoát ra bằng lối khác và liên lạc với tòa đại sứ Đức giúp ông.

Tuy trốn thoát, nhưng từ đó đến nay, mặc dù ông Oh Kil Nam đã cố gắng hết sức và chạy vạy khắp nơi cầu cứu, ông vẫn không thể đưa được vợ con rời khỏi Bắc Hàn.

Người liên lạc bí mật ở Bắc Hàn cho ông biết rằng vợ con ông đã bị trừng phạt vì sự trốn chạy của ông, đã bị đưa vào trại cải tạo lao động khổ sai.

Năm 1991 ông nhận được 6 tấm ảnh của vợ và con gái với 1 cuộn băng cassette ghi âm vợ con ông kêu gọi ông quay lại Bắc Hàn, nhưng ông biết đây là cái bẫy, ông mà quay trở lại thì cả gia đình vẫn chỉ có 1 con đường chết mà thôi.

Cho đến nay, ông Oh Kil Nam vẫn sống 1 mình ở Nam Hàn, ông không biết vợ con mình ở Bắc Hàn còn sống hay đã chết.

Ông sống trong đau khổ, dằn vặt triền miên cả cuộc đời là chỉ vì ngu ngốc tin vào lý thuyết ảo của Các Mác, tin vào những lời hứa hẹn đường mật của cộng sản, mà ông đã hại chết vợ con, tàn hại cả cuộc đời mình !

Ở VN, cũng có không ít trí thức miền Nam và hải ngoại ngu ngốc bị cộng sản miền Bắc lừa gạt như thế , cắm đầu đi theo cộng sản để rồi thân tàn ma dại, gia đình tiêu tán !

Vậy mà đến tận bây giờ, vẫn có hàng chục ngàn trí thức chưa sáng mắt, thật là kinh khủng !!


 

BỨC THƯ CỦA MỘT BÀ MẸ TỪ VIỆN DƯỠNG LÃO

Công Tú NguyễnChuyện tuổi Xế Chiều

Năm nay tôi 82 tuổi, tôi có 4 người con, 11 đứa cháu, và 2 chắt, hiện tại thì tôi đang sống trong một căn phòng rộng chừng 12m vuông..Bây giờ nhà cửa không còn, những thứ xa hoa phù phiếm cũng không có, bù lại tôi được chăm sóc tận tình từ A đến Z; có người lo dọn dẹp phòng, chăn drap gối nệm sạch sẽ, cơm nước được lo tận nơi, mỗi ngày được đo huyết áp và cân đo thường xuyên, nói chung tôi không làm gì cả, mỗi giờ trôi đi là sự hưởng thụ trong tuổi già.

Tôi rất nhớ! Nhớ tiếng cười đùa của lũ cháu, tôi không còn thấy chúng lớn tiếng cãi vã rồi vật nhau. Không còn được là trọng tài để phán xử đứa nào đúng, đứa nào sai. Nhớ chúng nhiều lắm. Tôi thèm được trở về nơi chốn cũ để tận hưởng không gian ấm áp của một thứ gọi là gia đình…

Bây giờ các con tôi, có đứa thì cách 15 ngày đến thăm tôi một lần, có đứa thì ba bốn tháng mới thấy chúng một lần, và có đứa thì chưa thấy mặt nó một lần kể từ khi tôi đến ở Viện Dưỡng Lão này.

Tôi nhớ da diết căn bếp ấm cúng của tôi, nơi đó tôi đã làm đủ các loại bánh, mùi bánh nướng thơm ngậy vẫn còn lưu giữ trong tiềm thức của tôi. À, còn mảnh vườn sau nhà nữa, đào xới đất để trồng rau, trồng hoa cũng một tay tôi dù lúc đó tôi cũng không còn khoẻ. Giờ thì mất hết rồi!

Tôi có sở thích đọc sách, giờ vẫn luôn có cuốn sách bên mình nhưng tôi không đọc được vì mắt đã mờ…

Tôi không biết thời gian của tôi còn bao lâu nữa, còn bao lâu thì tôi cũng phải sống trong sự cô đơn và chờ đợi…

Ở căn phòng này xem như ngôi nhà cuối đời của mình, tôi cố gắng xua đuổi nỗi buồn trong sinh hoạt hằng ngày, tôi như một nhóm trưởng, tôi giúp những người tồi tệ hơn tôi trong giới hạn cho phép của tôi qua những mẫu chuyện vui trong sách, những lời an ủi cho họ và cho chính tôi. Chúng tôi hát cùng nhau một bài hát cũ, và hôm sau tôi biết được người bạn phòng bên đã ra đi mãi mãi…

Họ nói bây giờ tuổi thọ kéo dài hơn. Tại sao? Tôi phải sống trong nỗi cô đơn dài nữa ư?

Lấp đầy sự trống trải bằng cuốn Album hình mà tôi đem theo đến đây. Hình cưới ngày xưa của tôi, hình lúc tôi sanh đứa đầu đến đứa cuối, hình tôi cười sung sướng khi ẵm đứa cháu đầu lòng, rồi đứa chắt bụ bẫm bên bà già đã đầy nếp nhăn. Hình gia đình đầy đủ, hình lúc ông chồng già của tôi bỏ tôi đi mà về với Chúa. Và đó là tất cả!

Nếu được mơ ước thì tôi mong các con, cháu, chắc của tôi đừng bao giờ quên hai chữ “GIA ĐÌNH” ngay cả khi cha mẹ về già, các con nên xem đó là bổn phận phải chăm lo khi họ không tự lo được cho mình…

Tôi hy vọng các thế hệ tiếp theo sẽ hiểu rằng Gia Đình là một Đại Gia Đình gồm nhiều thế hệ, gọi là sóng sau dồn sóng trước, như một chu kỳ tuần hoàn vì ai rồi cũng đến “sanh lão bệnh tử”…

Các con hãy chăm lo tốt cho cha mẹ khi họ về già…cũng giống như khi họ còn trẻ lo cho các con là chúng ta vậy…

Nguồn : sưu tầm


 

Dự kiến gần 12 triệu người mất bảo hiểm y tế vì dự luật mới của ông Trump (BBC)

Tổng thống Mỹ Donald Trump

Tác giả,Nadine YousifVai trò,BBC News

Một dự luật ngân sách khổng lồ tại Thượng viện Mỹ có thể cắt giảm phạm vi quyền lợi bảo hiểm y tế của gần 12 triệu người và tăng thêm 3,3 ngàn tỷ đô la tiền nợ, theo ước tính mới.

Đánh giá từ Văn phòng Ngân sách Quốc hội (CBO), một cơ quan liên bang phi đảng phái, có thể khiến nỗ lực của Đảng Cộng hòa trong việc thông qua Đạo luật Dự luật To lớn Tốt đẹp của Tổng thống Mỹ Donald Trump trong những ngày tới thêm phần phức tạp.

Kế hoạch chi tiêu đã được thông qua trong một cuộc bỏ phiếu sơ bộ tại Thượng viện vào cuối ngày 28/6 giờ Mỹ sau khi các nhà lãnh đạo đảng tranh giành để thuyết phục các thành viên còn phân vân.

Một người quay lưng với phe Cộng hòa – Thượng nghị sĩ Thom Tillis từ bang Bắc Carolina – đã tuyên bố sẽ không tái tranh cử sau khi bỏ phiếu chống lại đạo luật quan trọng của vị tổng thống Mỹ.

Các nhà lập pháp Dân chủ đã dẫn đầu bên chỉ trích dự luật. Các con số của CBO cho thấy tiền tài trợ cho chăm sóc sức khỏe sẽ giảm 1 ngàn tỷ USD nếu dự luật được thông qua.

Phiên bản mới nhất của dự luật đã được thông qua trong cuộc bỏ phiếu 51-49 của Thượng viện vào tối 28/6. Hai đảng viên Cộng hòa – Tillis và Rand Paul của bang Kentucky – đã đứng cùng đảng Dân chủ để phản đối động thái này.

Thượng nghị sĩ Paul nói rằng ông phản đối dự luật vì làm tăng giới hạn nợ của Mỹ. Ông Tillis cho rằng dự luật sẽ khiến tiểu bang của ông mất hàng tỷ đô la tiền tài trợ cho chăm sóc sức khỏe.

Trong khi các thượng nghị sĩ tranh luận về dự luật vào hôm 29/6, vẫn chưa rõ liệu dự luật có đủ sự ủng hộ để cuối cùng được thông qua hay không.

Đảng Cộng hòa chiếm đa số tại Thượng viện, nắm giữ 53 ghế. Phó Tổng thống JD Vance có phiếu quyết định nên đảng chỉ có thể để tối đa ba người quay lưng.

Các thượng nghị sĩ Dân chủ đã sử dụng các quy tắc của viện để buộc phải đọc dự luật dài gần 1.000 trang trong 16 giờ nhằm trì hoãn việc bỏ phiếu thông qua dự luật.

Theo các quy tắc của Thượng viện, các nhà lập pháp hiện được phân bổ 20 tiếng để tranh luận về dự luật. Đảng Dân chủ được cho sẽ sử dụng toàn bộ thời gian của họ để trì hoãn thêm một cuộc bỏ phiếu trong khi Đảng Cộng hòa cố gắng đẩy nhanh quá trình này.

Các nhà lập pháp cũng có thể đề xuất sửa đổi dự luật. Nếu dự luật đã sửa đổi được Thượng viện thông qua thì vẫn phải quay trở lại Hạ viện để phê duyệt lần cuối trước khi đến bàn làm việc của tổng thống để ký thành luật.

Tổng thống Trump đã thúc đẩy dự luật được Quốc hội thông qua trước thời hạn tự áp đặt là ngày 4/7 (Quốc khánh Mỹ). Nhà Trắng nói rằng việc không thông qua dự luật sẽ là một “sự phản bội tuyệt đối”.

Vào hôm 28/6, ông gọi cuộc bỏ phiếu của Thượng viện để thông qua dự luật là một “chiến thắng lớn”.

Nhưng dự luật đề xuất cắt giảm Medicaid – một chương trình chăm sóc sức khỏe hỗ trợ hàng triệu người Mỹ cao tuổi, khuyết tật và thu nhập thấp – đã trở thành một điểm căng thẳng chính trị.

Thượng nghị sĩ Dân chủ Mark Warner nói với CNN vào ngày 29/6 rằng biện pháp này sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến hàng triệu người.

“Việc cắt giảm thuế cho giới siêu giàu rốt cuộc sẽ đánh đổi bằng việc cắt giảm phúc lợi y tế, nói trắng ra là vậy,” ông bình luận.

Dự luật sẽ giúp hơn 80% người Mỹ được giảm thuế vào năm tới, dù những người giàu có hơn sẽ hưởng lợi nhiều nhất, kể cả khi tính theo tỷ lệ phần trăm thu nhập, theo Trung tâm Chính sách Thuế phi đảng phái.

Thượng nghị sĩ Markwayne Mullin, một đảng viên Cộng hòa từ bang Oklahoma, nói với NBC vào hôm 29/6 rằng luật này nhằm mục đích loại bỏ gian lận, lãng phí và lạm dụng.

Ông lập luận rằng nhiều người Mỹ sử dụng Medicaid không nằm trong ngưỡng nghèo đói.

“Chúng ta không trả tiền cho những người ở đất nước này để họ lười biếng,” ông nói.

“Chúng ta muốn trao cho họ một cơ hội. Và khi họ đang trải qua thời kỳ khó khăn, chúng ta muốn giúp đỡ họ.”

Có gì trong dự luật?

Đảng Cộng hòa đang nỗ lực để thông qua dự luật tại Thượng viện trước hạn chót là ngày 4/7.

Chụp lại hình ảnh,Đảng Cộng hòa đang nỗ lực để thông qua dự luật tại Thượng viện trước hạn chót là ngày 4/7

Một số phần của dự luật chi tiêu đã được sửa đổi tại Thượng viện để xoa dịu những người Cộng hòa phản đối.

Dự luật vẫn chứa một số thành phần cốt lõi: cắt giảm thuế mà ông Trump đã tuyên bố khi vận động tranh cử, chẳng hạn như khấu trừ thuế đối với các chế độ phúc lợi an sinh xã hội và xóa bỏ thuế đối với tiền làm thêm giờ và tiền boa.

Dự luật cũng sẽ kéo dài thời gian cắt giảm thuế mà đảng Cộng hòa đã thông qua vào năm 2017.

Dự luật đề xuất cắt giảm một số chương trình nhất định để chi trả cho các khoản khấu trừ thuế.

Về chăm sóc sức khỏe, dự luật chi tiêu đề xuất yêu cầu hầu hết người lớn phải làm việc để đủ điều kiện hưởng phúc lợi.

Dự luật cũng giảm số tiền thuế mà các tiểu bang có thể tính cho các nhà cung cấp dịch vụ y tế, nguồn tiền từ đó được sử dụng rất nhiều để tài trợ cho các chương trình Medicaid.

Sau khi một số thượng nghị sĩ Cộng hòa lên tiếng lo ngại rằng những khoản cắt giảm này sẽ gây tổn hại đến các bệnh viện nông thôn trong khu vực của họ, các nhà lập pháp đã bổ sung một điều khoản vào dự luật mới nhất nhằm tăng quy mô quỹ cứu trợ bệnh viện nông thôn từ 15 tỷ đô la lên 25 tỷ đô la.

Dự luật bao gồm các hạn chế đối với chương trình tem phiếu thực phẩm của Mỹ bằng cách yêu cầu hầu hết người lớn có con từ 14 tuổi trở lên phải xuất trình bằng chứng về việc làm để đủ điều kiện hưởng lợi.

Dự luật cũng chuyển một số chi phí từ chính quyền liên bang sang các tiểu bang bắt đầu từ năm 2028.

BỆNH VIỆN TỪ DŨ…

 Xuyên Sơn 

Tiền thân của bệnh viện Từ Dũ là một khu chuyên khoa sản trực thuộc Bệnh viện Lalung Bonnaire (nay là Bệnh viện Chợ Rẫy) ra đời vào năm 1923.

Đến năm 1937, thương gia người Hoa là Hui Bon Hoa (tức chú Hoả) đã hiến mảnh đất riêng với diện tích 19.123m2 trên đường Arras cũ (nay là đường Cống Quỳnh, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh) để xây bảo sanh viện mang tên Maternité Indochinoise (Bảo sanh viện Đông Dương) do Giáo sư Bác sĩ George Cartoux

(người Pháp) làm giám đốc.

Do tình hình chiến tranh, nên khi xây dựng xong, bảo sanh viện bị quân đội Pháp, sau đó là Nhật trưng dụng làm nơi đóng quân.

Đến tháng 9 năm 1943, bảo sanh viện mới chính thức hoạt động với khoảng 100 giường bệnh.

Năm 1944, bệnh viện đổi tên thành Việt Nam Bảo sanh viện.

Đến năm 1946 được đổi thành Maternité George Béchamps

(tuy nhiên do dân chúng không ưa gọi tên Pháp nên thường gọi là

“Nhà sanh Chú Hoả”).

Đến năm 1948, bệnh viện được mang tên của thái hậu triều Nguyễn:

Bà Từ Dụ, tuy nhiên bị đọc chệch thành Từ Dũ

(HOÀI NIỆM- SÀI GÒN XƯA)


 

Chuyện hiếm có – Bill Haast- HUYỀN THOẠI TÂY ĐỘC ÂU DƯƠNG PHONG 

HUYỀN THOẠI TÂY ĐỘC ÂU DƯƠNG PHONG có thật ngoài đời này !!

Bill Haast da cong hien cho nhan loai su nghiep vi dai nghien cuu loai huyet thanh (Serum)  tri Ran can

Viec lam cua ong da cuu song bao trieu nguoi tren the gioi sau nay– Ong phai duoc xung dang lanh Nobel ????

HUYỀN THOẠI TÂY ĐỘC ÂU DƯƠNG PHONG của Kim Dung có thật ngoài đời này, có những con người sống một kiếp bình lặng, và cũng có những người sống như truyền thuyết, Bill Haast là một trong số đó. Ông không phải là ngôi sao Hollywood, càng không phải tỷ phú công nghệ. Nhưng trong thế giới của rắn độc , ông là huyền thoại.

Bill Haast (1910–2011) sống hơn 100 năm – và suốt cả thế kỷ ấy, ông đã cầm trên tay hơn 3 triệu con rắn độc. Vâng, ba triệu con rắn độc thật sự – không phải con số phóng đại cho hay.

Ông bị cắn ít nhất 172 lần tính đến năm 2008. Trong đó có đến 20 lần suýt chết. Và có một lần… ông bị rắn Cottonmouth cắn vào đầu ngón tay, đau đớn, nhưng không hoảng loạn. Bill lạnh lùng bảo vợ mình “Lấy cây kéo làm vườn cắt phăng ngón này ngay đi.”

Từ năm 1948, ông tự tiêm nọc độc rắn hổ mang (cobra venom) vào cơ thể – không vì điên rồ, mà vì một mục tiêu duy nhất: xây dựng hệ miễn dịch chủ động.

60 năm sau, Bill có kháng thể chống lại hơn 30 loài rắn độc khác nhau. Trong người ông, máu không chỉ là sự sống, nó là huyết thanh quý hiếm.

Đã có 21 người trên thế giới từng bị rắn độc cắn và không thể chờ đợi huyết thanh điều chế. Họ được cứu sống bằng máu của Bill – truyền trực tiếp.

Trong đó, nổi tiếng nhất là một cậu bé ở Venezuela. Huyết thanh khan hiếm, thời gian không còn. Bill Haast đích thân băng rừng, vượt suối, mang theo chính máu của mình để hiến tặng – và cậu bé sống.

Chính phủ Venezuela sau đó đã trao ông quyền công dân danh dự, như một biểu tượng của sự biết ơn.

Năm 1989, dù đã có kháng thể với hơn 30 loài rắn, Bill Haast vẫn bị đe dọa tính mạng khi bị cắn bởi Pakistani Pit Viper – một loài cực độc, và huyết thanh đặc hiệu chỉ có tại Iran.

Khi thời gian không còn, Toà Bạch Ốc đích thân liên lac  chính phủ Iran, dùng quan hệ ngoại giao để khẩn cấp đưa huyết thanh đó về Mỹ cứu Bill – một con người không thuộc về chính phủ nào, nhưng thuộc về y học và nhân loại.

Bill Haast qua đời năm 2011, hưởng thọ 100 tuổi rưỡi. Không phải vì rắn, không phải vì nọc độc, mà vì tuổi già, mà vì ông đã sống đủ lâu để chứng minh cho thế giới thấy: nọc độc không giết được người hiểu và tôn trọng nó. Ông từng nói :

“Tôi không sợ rắn. Tôi sợ sự ngu dốt và kiêu ngạo khi xem thường nó.”

Di sản của ông không chỉ là máu, mà là kiến thức cho cả ngành y. Nhờ Bill Haast, hàng chục loại huyết thanh kháng nọc độc được phát triển. Nhờ những lần bị cắn, những lần suýt chết, những vết sẹo rải khắp tay, ông để lại hàng thập kỷ dữ liệu thực nghiệm sống, giúp các nhà khoa học rút ngắn hàng chục năm nghiên cứu.

Bill Haast không phải siêu nhân. Ông là một con người bình thường dám bước vào thế giới tử thần, để biến thứ giết người thành thứ cứu người.

Hơn 3 triệu con rắn. Hơn 172 lần bị cắn. Hơn 100 năm sống. 21 người được cứu bằng máu của ông và hàng triệu người sẽ được cứu bởi sự cống hiến của ông. 

Và ông xứng đáng được gọi là The King of Venom.


 

Người giàu cũng khóc

Ho Quang Vinh

Nhân đám cưới lần 2 của một nhân vật lững lẫy trong danh sách top 10 tỷ phú  trên Thế giới hôm qua . Thấy ông Bill cũng nằm trong số top tỷ phú này ..Nhưng giờ nghe ông ấy than thở  .. thật nẫu ruột “Tôi đã mất 65 tỷ đô la cho vợ cũ của tôi, Melinda, trong phán quyết ly hôn, nhưng ly dị cô ấy là sự hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời của tôi. Nếu tôi có một cơ hội khác, tôi sẽ cưới lại Melinda Gates, vợ cũ của mình,  Tôi không quan tâm tôi đã mất bao nhiêu tiền, cô ấy đáng giá hơn bạc vàng với tôi. Tôi vẫn khóc mỗi ngày khi nghĩ về cô ấy, bởi vì tôi không chỉ mất vợ trong cuộc ly dị đó. Tôi đã mất đi người bạn thân nhất của mình và là người duy nhất trên thế giới này thực sự biết tôi và yêu tôi vì chính tôi chứ không phải vì tiền của tôi.

Một trong những điều tuyệt vời nhất mà chúng tôi cùng tạo ra là con cái của chúng tôi và Quỹ Gates.

Chúng tôi vẫn là bạn và chúng tôi vẫn gặp nhau vì lũ trẻ. Nhưng tôi hy vọng cô ấy có thể cưới tôi một lần nữa và lấp đầy khoảng trống này trong trái tim tôi. Cô ấy không thể thay thế được. Tiền không mua được tình yêu và thậm chí, mất thêm 65 tỷ đô la nữa cũng không mua được tình yêu đích thực”.

(Cang Huỳnh lược dịch từ Chaque jour une histoire.)

Giờ mới tin câu thiệu ” Nhà giàu ..cũng khóc ! ‘ nghen, các bạn !