Tiến Sĩ Stefan Bean – 100% Việt, bị bại liệt, bị bỏ rơi – tranh cử Orange County

Tiến Sĩ Stefan Bean – 100% Việt, bị bại liệt, bị bỏ rơi – tranh cử Orange County

Báo Nguoi-Viet

May 14, 2022

Đỗ Dzũng/Người Việt

ORANGE COUNTY, California (NV) – Bị bại liệt lúc 2 tuổi, bị cha mẹ bỏ rơi, được đưa sang Mỹ qua chương trình “Operation Babylift” những ngày cuối cuộc chiến Việt Nam, và ngồi xe lăn suốt đời. Tuy nhiên, tất cả những điều này không thể cản trở Tiến Sĩ Stefan Bean, tên Việt Nam là Lê Thành Nam, trở thành một mẫu người thành công, có gia đình, có bốn người con, và bây giờ ra ứng cử chức tổng quản trị Sở Giáo Dục Orange County trong cuộc bầu cử sơ bộ vào Thứ Ba, 7 Tháng Sáu, tới đây.

Tiến Sĩ Stefan Bean (Lê Thành Nam) và bốn người con. Ông tranh cử chức tổng quản trị Sở Giáo Dục Orange County vào ngày 7 Tháng Sáu tới đây. (Hình: drbeanoc.com)

Trước khi ứng cử lần này, là lần đầu tiên, Tiến Sĩ Stefan Bean từng làm giáo sư đại học Cal State Dominguez Hills, Carson; hiệu trưởng Cornerstone Academy, Los Angeles; giáo viên, hiệu trưởng, và tổng quản trị Học Khu Aspire Public Schools, Los Angeles.

Sau khi tốt nghiệp trung học Lutheran High School of San Diego, ông lấy bằng cử nhân đại học USC, bằng cao học đại học Loyola Marymount University, và bằng tiến sĩ (doctorate) đại học Cal State Fullerton.

“Tôi bị bại liệt từ lưng trở xuống, cha mẹ bỏ lúc tôi 2 tuổi, rồi người ta thấy tôi ngồi trên lề đường, họ đưa vào trại mồ côi, may mắn đi trong chuyến bay không bị rớt qua chương trình Babylift ngày 6 Tháng Tư, 1975, với tên thật là Lê Thành Nam,” Tiến Sĩ Stefan Bean kể. “Trong danh sách, tôi đi chuyến bay thứ nhất, túi của tôi người ta đã bỏ lên đó rồi. Nhưng không hiểu sao, họ đưa tôi sang chiếc máy bay khác.”

Chiếc máy bay C-5 đó, chuyến bay thứ nhất, cất cánh từ phi trường Tân Sơn Nhất được 12 phút thì bị rớt, làm thiệt mạng 141 trong số 149 trẻ mồ côi.

“Nơi đầu tiên tôi đến là San Diego, ở với gia đình ông bà Greg và Judy Bean. Năm năm sau, khi tôi được 7 tuổi, ông bà chính thức nhận tôi làm con nuôi, đổi tên thành Stefan Bean. Ông bà có hai người con, nhận nuôi thêm 10 đứa, như vậy, tôi có 11 anh chị em.”

Tiến Sĩ Stefan Bean tại nhật báo Người Việt. (Hình: Người Việt)

Vượt qua khó khăn, lập gia đình, có con

Tiến Sĩ Stefan Bean cho biết, ông từng trải qua nhiều cuộc giải phẫu, “để người ta bỏ thêm thịt vào chân tôi.”

Trường học của ông không có đủ tiện nghi cho một học sinh khuyết tật, thế là cha mẹ đưa ông vào trường tư để ông có đủ điều kiện học.

Mặc dù không thể chơi các môn thể thao như bóng rổ hoặc bóng chày, cậu bé Stefan không ngồi yên một chỗ.

Ông chọn làm trọng tài cho các trận đấu, tham gia các hoạt động ngoại khóa, tham gia ban chấp hành hội học sinh, và phát triển khả năng nói tiếng Anh của mình.

Ông trở thành học sinh xuất sắc, được bầu làm trưởng khối lớp 6, và với khả năng ăn nói lưu loát, được đưa đi Washington DC phát biểu, vận động cho quyền lợi người khuyết tật.

Sau khi tốt nghiệp trung học, ông được học bổng toàn phần vào học đại học USC, và tốt nghiệp bằng cử nhân.

Tại USC, trong lúc làm việc trong trường, ông gặp cô Janet Soares, người vợ tương lai.

“Tôi xin hẹn đi chơi với cô ba lần, đều bị từ chối. Phải đến lần thứ tư cô mới đồng ý,” Tiến Sĩ Stefan Bean vừa nói vừa đưa ba ngón tay lên.

Hai người hẹn hò nhau một năm, sau khi làm đám hỏi một năm, họ làm đám cưới năm 2000, sau đó có bốn người con với nhau, con gái 19 tuổi đang học USC, con gái 17 tuổi và con trai 14 tuổi đang học trung học Los Alamitos High School, và con gái 11 tuổi học Rossmoor Elementary School.

Năm 2014, Janet Bean, người bạn đời của tiến sĩ, phát hiện bị ung thư, và qua đời năm 2020.

Dù trong cảnh “gà trống nuôi con,” dù vẫn phải ngồi xe lăn, Tiến Sĩ Stefan Bean vẫn làm tròn nhiệm vụ của người cha, chăm sóc các con đầy đủ.

“Cả đời tôi như vậy quen rồi,” ông nói một cách vui vẻ.

Tiến Sĩ Stefan Bean: “Cho dù gặp thử thách ra sao, cho dù sinh ra như thế nào, con người có thể vượt qua tất cả nhờ giáo dục.” (Hình: Người Việt)

Ứng cử để làm chính sách nâng đỡ học sinh

Khi được hỏi vì sao muốn làm tổng quản trị Sở Giáo Dục Orange County, Tiến Sĩ Stefan Bean cho biết: “Khi Janet còn sống, tôi có hứa với vợ tôi rằng tôi sẽ bảo vệ con cái không bị tẩy não qua các chương trình giáo dục có dạy về tình dục và thay đổi giới tính.”

“Trường học phải là nơi nâng đỡ học sinh, dạy cho các em tranh đua phù hợp với thế giới ngày nay, chứ không phải dạy những điều người ta muốn dạy, ví dụ như lý thuyết về chủng tộc, giống như chủ nghĩa Marxist,” ông tiếp.

Ông giải thích thêm: “Chúng ta đã có kinh nghiệm với Cộng Sản tại Việt Nam, chúng ta không muốn điều đó xảy ra ở đây. Những cái này không thuộc về trường học. Trường học nên dạy học sinh cách suy nghĩ thấu đáo về khoa học, kỹ thuật, nghệ thuật, và toán học…”

Về chủng tộc, ông Bean nói rõ hơn: “Chúng ta cần nâng đỡ và hiểu thêm sự khác biệt giữa những nền văn hóa, và làm thế nào chúng ta có thể làm việc như là một dân tộc.”

“Lý thuyết về chủng tôi đôi khi đi quá xa, làm cho chúng ta có cảm giác chủng tộc này hơn chủng tộc khác. Chúng ta muốn trân trọng mọi chủng tộc, một cách không thiên vị,” Tiến Sĩ Bean nói thêm.

Tiến Sĩ Bean cũng ủng hộ tạo cơ hội công bằng cho tất cả học sinh.

Ông nói: “Tất cả cơ hội phải công bằng. Học sinh phải có cơ hội công bằng để họ trở thành những gì họ muốn. Ngay cả trong trường hợp của tôi, tôi cũng được giúp đỡ một chút, và tôi tin như vậy, nhưng không phải là tôi được cơ hội vì màu da của tôi, vì hoàn cảnh của tôi.”

Nghị Viên Phát Bùi của Garden Grove (trái) và Tiến Sĩ Stefan Bean. (Hình: Người Việt)

Về chức vụ tổng quản trị hiện nay, Tiến Sĩ Stefan Bean cho biết: “Nếu đắc cử, tôi sẽ làm việc chung với Hội Đồng Giáo Dục để đạt kết quả cho mọi người.”

Theo trang web tranh cử của ông, www.drbeanoc.com, Tiến Sĩ Stefan Bean được bốn trong năm thành viên Hội Đồng Giáo Orange County chính thức ủng hộ. Ngoài ra, ông cũng được đảng Cộng Hòa Orange County, Nghị Hội Đảng Cộng Hòa Orange County, và một số dân cử và cựu dân cử chính thức ủng hộ.

Chức tổng quản trị Sở Giáo Dục Orange County

Các học khu tại California đều được quản trị một cách độc lập. Các thành viên Hội Đồng Giáo Dục do cử tri bầu lên, và họ bổ nhiệm tổng quản trị. Nói cách khác, tổng quản trị học khu thực hiện chính sách của Hội Đồng Giáo Dục, giống như một công ty, trong đó, tổng giám đốc được Hội Đồng Quản Trị bổ nhiệm và làm việc theo chính sách của hội đồng này.
Trong lĩnh vực giáo dục cấp quận hạt ở Orange County, việc điều hành có khác.

Các thành viên Hội Đồng Giáo Dục Orange County và tổng quản trị do cử tri bầu lên. Nói cách khác, tổng quản trị chịu trách nhiệm với cử tri, chứ không phải với Hội Đồng Giáo Dục.
Vì thế, phải có một sự tương nhượng nào đó để tổng quản trị phối hợp làm việc với Hội Đồng Giáo Dục.

Tiến Sĩ Stefan Bean cùng người vợ quá cố và bốn người con. (Hình: Drbeanoc.com)

Ông Stefan Bean cho biết thêm, về mặt ngân sách, các học khu có hai nguồn thu, từ tiền thuế của dân và từ tiểu bang.

“Nguồn ngân sách của tiểu bang phải được tổng quản trị Sở Giáo Dục Orange County xem xét,” ông Bean giải thích. “Orange County có 28 học khu. Nếu tổng quản trị không đồng ý, thì học khu phải làm lại ngân sách (phần nhận từ tiểu bang). Sau đó, tổng quản trị đưa qua Hội Đồng Giáo Dục Orange County bỏ phiếu.”

“Mặc dù chưa có luật rõ ràng ai có toàn quyền về ngân sách, nhưng quận hạt có thể thông qua một nghị quyết, và vẫn có thể gây ảnh hưởng ngân sách học khu,” ông giải thích thêm.

Khi được hỏi giáo dục quan trọng như thế nào, Tiến Sĩ Stefan Bean không ngần ngại nói: “Cho dù gặp thử thách ra sao, cho dù sinh ra như thế nào, con người có thể vượt qua tất cả nhờ giáo dục.”

Độc giả có thể nghe câu chuyện của Tiến Sĩ Stefan Bean tại: www.youtube.com/watch?v=ODMFROPnh-4.

—–
Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com

Dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ nhan nhản trên mạng

 Lương Văn Can 75. Kimtrong Lam  

Dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ nhan nhản trên mạng

May 15, 2022.

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) .- Hàng chục cơ sở dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ ngang nhiên quảng cáo trên mạng như một kỹ nghệ kinh doanh phồn thịnh.

Chỉ cần đánh máy nhóm từ “Dịch vụ viết luận văn tiến sĩ” qua Google Search, người ta thấy hàng chục địa chỉ quảng cáo dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ, thạc sĩ, công khai kiếm tiền tại Việt Nam. Việc nghiên cứu để tự trình bày qua một luận văn hầu có thể được thẩm định giá trị cho tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ có vẻ lỗi thời.

Các ông bà nhận bằng tốt nghiệp thạc sĩ của một đại học ở Sài Gòn. (Hình: Tuổi Trẻ)

Hầu như tất cả các nhóm, tổ chức dịch vụ viết thuê luận văn đó, nơi nào cũng quả quyết các luận văn đều “chất lượng”, không trùng hợp với luận văn khác. Nhiều trang mạng viết thuê có cả người tư vấn “chat” trực tuyến với ai có nhu cầu nhờ viết thuê luận văn. Giá cả và điều kiện trả tiền cũng được công khai bên cạnh e-mail, điện thoại để liên lạc giữa bên “mua” với bên “bán”.

Trên internet, tổ chức viết luận văn thuê “Luận Văn Việt” quảng cáo là “12 năm kinh nghiệm làm dịch vụ luận văn. Luôn hoàn thành trước Deadline. Đội ngũ hơn 300 Cộng Tác Viên ưu tú. Giá cả hợp lý, cạnh tranh. Cam kết không sao chép. Bảo mật tuyệt đối thông tin khách hàng”.

Để thuyết phục khách hàng lựa chọn “Luận Văn Việt”, tổ chức này quảng cáo là “Luận Văn Việt chúng tôi luôn tự hào là một trong số ít các nhóm đi đầu trong lĩnh vực tư vấn – hỗ trợ viết luận văn, hình thành ý tưởng, chuyên nhận viết thuê luận văn thạc sĩ, cao học, làm thuê luận án tiến sĩ. Từ đó các bạn có thể hoàn thiện các bài tiểu luận, báo cáo, luận văn, chuyên đề tốt nghiệp Đại học, Cao học, Tại chức … ở tất cả các chuyên ngành Kinh tế, Văn hoá, Xã hội…”

Quảng cáo đầy trên internet về dịch dụ làm thuê luận văn đại học đủ mọi loại gồm cả tiến sĩ, thạc sĩ. (Hình: chụp lại màn hình)

Gần đây, dư luận sửng sốt khi một số báo tại Việt Nam thuật lại báo cáo của Thanh tra chính phủ phàn nàn về “chất lượng công tác nghiệm thu không bảo đảm” đối với các công trình nghiên cứu của học vị tiến sĩ được tổ chức “nghiệm thu” hàng loạt trong cùng một ngày của Viện Hàn lâm Khoa học và Xã hội Việt Nam (KHXH) giai đoạn 2015-2019.

Mấy năm trước đã thấy kêu ca về tình trạng sản xuất tiến sĩ như “gà đẻ trứng” tại Viện hàn lâm Khoa học và Xã hội Việt Nam, báo cáo của Thanh tra chính phủ chỉ như hâm lại một vấn đề từng được báo động gần chục năm trước nhưng không thấy chấn chỉnh, đem trả lại giá trị cho các tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ. Điều này phản ảnh giá trị thật của những mảnh bằng cao nhất xã hội lại thật thấp.

Nhà cầm quyền CSVN không phải không biết nhưng không hành động gì. Một năm trước, ngày 20 Tháng Tư 2021, tờ Công an nhân dân (báo tuyên truyền của Bộ Công an CSVN) viết rằng “Dịch vụ viết thuê luận án, luận văn tốt nghiệp hoạt động bát nháo trên mạng là hồi chuông báo động cho công tác quản lý giáo dục cũng như chất lượng của nhiều văn bằng học vấn hiện nay.”

Trước đó, ngày 23 Tháng Hai 2019, tờ báo Giáo dục Việt Nam đưa ra phóng sự về dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ tràn lan trên mạng “Nếu như trước đây để hoàn thành luận văn, luận án các cấp người học phải lao đầu vào nghiên cứu, lao tâm, khổ tứ cho đến khi bảo vệ thành công luận văn, luận án thì giờ đây nhiều người đã chọn một hình thức nhàn nhã hơn đó là thuê người làm luận án, luận văn.”

Tờ GDVN còn kêu rằng “Mặc dù báo chí không ít lần điểm mặt, chỉ tên những thạc sĩ nọ, cử nhân kia dùng bằng giả, luận văn, luận án giả nhưng có vẻ như tình trạng này không được cải thiện là mấy.”

Luận án tiến sĩ “Phát triển môn cầu lông” của ông Đặng Hoàng Anh. (Hình: chụp màn hình).

Nhân chuyện thiên hạ diễu cợt về luận án tiến sĩ “Phát triển môn cầu lông cho công chức viên chức thành phố Sơn La” của ông Đặng Hoàng Anh, báo GDVN phỏng vấn ông giáo sư tiến sĩ Nguyễn Anh Trí. Ông này cho rằng có tham nhũng trong việc “đẻ” liền liền bằng tiến sĩ tại Việt Nam.

Gần 10 năm trước, báo chí tại Việt Nam dẫn thông tin của Bộ Giao dục và Đào Tạo CSVN nói rằng Việt Nam có hơn 24,000 tiến sĩ như một thành tích đáng tự hào. Đến năm 2020, tờ Tuổi Trẻ dẫn thuật các tài liệu của bộ này, nói mỗi năm đào tạo được hơn 1,500 tiến sĩ và hơn 36,000 thạc sĩ.

Tức là , từ 8 năm qua, ít nhất đã có thêm 10,000 tiến sĩ và 288,000 thạc sĩ nữa. Vậy là số ông bà có bằng tiến sĩ tại Việt Nam đã hơn 34,000 rồi. Mười năm trước, người ta thấy tờ GDVN phàn nàn “Việt Nam có nhiều tiến sĩ, ít phát minh”. Bây giờ, các trang mạng quảng cáo dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ công khai, giúp giải thích tại sao Việt Nam lại “ít phát minh”.(TN)

Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Blog VOA

Trân Văn

14-5-2022

Trương Quốc Cường tại tòa án. Hình: Danh Trọng/ Báo TT 

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì?

Cuối cùng, ông Trương Quốc Cường – Thứ trưởng Bộ Y tế bị khởi tố vì “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” hồi đầu tháng 11 năm ngoái (1) mới hầu tòa (2).

Việc truy cứu trách nhiệm hình sự của ông Cường cùng với một số viên chức của Cục Quản lý Dược thuộc Bộ Y tế trong vụ Công ty VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” cho thấy, “phòng – chống tham nhũng tiêu cực” để… “chỉnh đốn đảng” chẳng khác gì đảng tiếp tục… điều chỉnh đồng hồ sắp hết pin.

***

Scandal VN Pharma được phép nhập thuốc trị ung thư giả vào Việt Nam bùng lên hồi giữa thập niên 2010. Vài năm sau những cá nhân là chủ hoặc nhân viên hữu trách của VN Pharma mới bị khởi tố vì… “buôn lậu” và “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức”. Tháng 8/2017, Tòa án TP.HCM đưa vụ án này ra xét xử sơ thẩm lần thứ nhất.

Đến tháng 9/2017, Viện Kiểm sát Cấp cao tại TP.HCM đề nghị xem xét lại toàn bộ vụ án: VN Pharma không “buôn lậu” mà “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”. Phía kiểm sát cũng cho rằng cần làm rõ trách nhiệm của Cục Quản lý Dược và khoản hoa hồng mà VN Pharma đã chi.

Tháng 10/2017, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm lần thứ nhất và tuyên bố hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra lại.

Tháng 7/2019, các bị cáo trong vụ VN Pharma bị truy tố vì “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”.

Tháng 9/2019, Thanh tra Chính phủ Việt Nam chuyển kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược trong scandal Pharma cho Ủy ban Kiểm tra (UBKT) của BCH TƯ đảng để xem xét, xử lý theo thẩm quyền đối với những đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý (3).

Cũng trong tháng 9/2019, Tòa án TP.HCM đưa các bị cáo trong vụ VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử sơ thẩm lần thứ hai.

Tháng 5/2020, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án VN Pharma ra xét “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử phúc thẩm lần thứ hai và tuyên bố giũ nguyên hình phạt mà tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên. Hai người bị cáo buộc là chính phạm, một bị phạt 20 năm tù, một bị phạt 17 năm tù, mười người còn lại bị phạt từ 12 năm tù đến ba năm tù.

Hai lần điều tra (lần đầu về “buôn lậu”, lần sau về “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”) và ba lần xét xử (sơ thẩm lần thứ nhất, phúc thẩm lần thứ nhất, sơ thẩm lẩn thứ hai) chỉ có các cá nhân là chủ hoặc làm việc cho các công ty tư nhân, bất kể nhiều người thuộc nhiều giới, kể cả các ngành hữu trách (Kiểm sát, Thanh tra,…) cho rằng không thể bỏ qua trách nhiệm của những viên chức ở Cục Quản lý Dược. Một tháng sau khi Hội đồng xét xử sơ thẩm lần thứ nhất công bố bản án, công an Việt Nam mới khởi tố vụ án “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” xảy ra ở Cục Quản lý Dược và gọi đó là… “giai đoạn hai”.

Tuy nhiên chỉ có một cựu Cục phó, một cựu Trưởng phòng, một Phó phòng của Cục Quản lý Dược bị truy cứu trách nhiệm hình sự…

Thế còn lãnh đạo cao nhất – ông Trương Quốc Cường thì sao? Ông Cường không chỉ vô sự mà còn thăng tiến vững vàng hơn. Từ vị trí Cục trưởng Cục Quản lý Dược, ông Cường được chọn làm Thứ trưởng Y tế hồi tháng 11/2016 lúc ông Nguyễn Xuân Phúc làm Thủ tướng. Bất kể dư luận về vai trò của ông Cường trong vụ VN Pharma “buôn lậu” rồi “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” thế nào, ông Cường vẫn ngồi rất vững vàng ở vị trí Thứ trưởng Y tế. Thậm chí khi vị trí Thủ tướng thay đổi, ông Phạm Minh Chính thay ông Phúc làm Thủ tướng (tháng 4/2021) thì ông Cường vẫn yên vị dù công an đã xác định Cục Quản lý Dược thời ông Cường lãnh đạo có vấn đề nghiêm trọng phải điều tra…

***

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì? Sau khi ông Cường bị khởi tố (11/2021), Bộ Chính trị và Ban Bí thư mới ngồi xuống để tính sổ với ông Cường (khai trừ khỏi đảng). Tháng sau (12/2021) ông Cường mới bị tống giam và thêm hai tháng nữa, ông Cường mới bị cách chức Thứ trưởng Y tế! So cả quy định của đảng lẫn luật pháp hiện hành, rõ ràng “phòng – chống tham nhũng, tiêu cực” giống như ngẫu hứng và tùy tình thế chứ không theo tiêu chí nào cả! “Chỉnh đốn đảng” mà như thế thì có khác gì… chọn “chơi” đồng hồ sắp hết pin?

Chú thích

(1) https://baochinhphu.vn/khoi-to-bi-can-doi-voi-thu-truong-bo-y-te-truong-quoc-cuong-102303342.htm

(2) https://thanhnien.vn/cuu-thu-truong-truong-quoc-cuong-cung-13-dong-pham-duoc-ap-giai-toi-toa-post1457651.html

(3) https://www.vietnamplus.vn/chuyen-ket-luan-thanh-tra-vu-vn-pharma-sang-uy-ban-kiem-tra-trung-uong/595594.vnp

Cặp song sinh dính liền Abby và Brittany Hensel

Kể từ khi chào đời vào ngày 7 tháng 3 năm 1990, cặp song sinh dính liền Abby và Brittany Hensel là đối tượng của rất nhiều phương tiện truyền thông. Đây là cặp song sinh parapagus dị tật có hai đầu trên một thân.

Hai chị em có chung nhiều cơ quan quan trọng, bao gồm một gan to, bàng quang, cơ hoành, cả hệ thống sinh sản và tiêu hóa, và ruột. Mỗi người trong cặp sinh đôi điều khiển một tay và một chân, đòi hỏi sự hợp tác rất nhiều để hoàn thành các nhiệm vụ đơn giản như đi bộ, chạy và lái xe ô tô.

Abby và Brittany sinh ra và lớn lên ở Minnesota, tốt nghiệp trường trung học Mayer Lutheran năm 2008. Sau đó, cặp song sinh theo học Đại học Bethel ở Arden Hills, Minn, chuyên ngành giáo dục. Đến năm 2012, Abby và Brittany đã tốt nghiệp đại học. Và hiện tại là giáo viên tiểu học ở New Brighton, Minn.

Mặc dù Abby và Brittany có bằng cấp riêng biệt và hai giấy phép giảng dạy, nhưng họ chỉ được trả chung một khoản lương.

NẠN NHÂN CHIẾN TRANH

NẠN NHÂN CHIẾN TRANH

Đây là tấm hình người mẹ Natalia chụp với cặp song sinh 11 tuổi Yana và Yaroslav của mình.

Gia đình cô may mắn sống sót sau loạt bom chùm của Nga tấn công ga tàu Kramatorsk.

Rất nhiều phụ nữ, các tình nguyện viên và trẻ em đã mất mạng trong cuộc không kích bằng bom “ngu” của Nga nhắm vào thường dân tại nhà ga này.

Bây giờ cả ba mẹ con đang ở trong bệnh viện tại Lviv.

Loạt bom thả xuống sảnh ga tàu Kramatorsk đang khi Natalia và cô con gái Yana chờ lấy trà do các tình nguyện viên mang đến.

Cậu con trai Yaroslav ở trong nhà ga nên không hề hấn gì.

Người mẹ bị mất cả bàn chân trái, trong khi cô con gái Yana mất cả hai chân thật đáng thương.

Алчевськ UA

Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên-S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

VNTB – Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên

Không gian, bối cảnh và nhân vật trong truyện của Võ Hồng thường rất nhỏ bé và thân thuộc. Ông hay viết về những tỉnh lỵ nghèo nàn, những xóm quê heo hút (xác xơ) và những nông dân quê mùa, chân chất, hiền lành, lam lũ. Đa phần, họ đều thân thiện và gần gũi với chúng ta – kể cả kẻ bị bệnh nan y và buộc phải sống cách ly.

Hoạt là một trong những người không may như thế. Hoàn cảnh gia đình khiến anh chỉ được theo học đến lớp tư trường làng, rồi phải ở nhà phụ giúp mẹ cha trong việc mưu sinh.

Sau đó chừng bốn năm năm, một hôm không nhớ đang nói chuyện gì bỗng một người nhắc đến Hoạt. Giọng nói đang to bỗng chợt nhỏ đi, thì thầm như một tâm sự:

  • … nó bị phung. 
  • “Không ai chuẩn bị để nghe tin đó nên ai nấy đều có cảm tưởng mình vừa rùng mình. Chừng như người ta có quyền mắc một trăm thứ bệnh khác, điều đó không khiến ai ngạc nhiên, chứ bệnh phung thì không thể tưởng tượng được.
  • Cha nó phải dựng một cái chòi ở giữa đám dưa hấu ngoài soi để giấu nó ngoài đó, – lời người bạn kể. Nhưng lâu ngày rồi cũng bị lộ. Có người đâm đơn xuống huyện. Nhà nước bắt chở đi…

“Gần đây, do ngẫu nhiên mà tôi được tiếp xúc với một sư huynh quản đốc của một viện bài cùi.

  • Bệnh cùi – lời vị sư huynh – chúng tôi chữa lành được…  

“Tôi dè dặt trong cuộc đối thoại:

  •  Người ta nói rằng thuốc Sulfon chỉ giữ cho bệnh không tăng thêm chứ chưa thể…
  •  Tôi hiểu sự hoài nghi của ông. Cố nhiên là khoa học có nhiệm vụ và có khả năng đi tới không ngừng…

“Tôi nghĩ đến anh Hoạt liền ngay lúc đó và những ngày sau đó. Sao anh sinh ra đời chi sớm những ba mươi năm. Có gì đâu để mà vội vàng? Anh đã hưởng gì ở cuộc đời ?

 Nghe một tiếng chim tu hú vào đầu mùa Hè, ngửi một mùi thơm của hoa mù u trong buổi chiều, nhìn những con chuồn chuồn đảo lộn trên nền trời sau cơn mưa… những niềm vui đó quá nhỏ nhoi với nỗi khổ đè nặng của anh. Giá cứ thong thả, giá cứ đến chậm chậm một chút để kịp cho nhân loại dẹp bớt những khổ não. Giá anh sống lùi lại ba mươi năm, năm mươi năm…” (Võ Hồng. “Hãy Đến Chậm Hơn Nữa”. Trầm Mặc Cây Rừng. Lá Bối: Saigon, 1971).

Thực sự, nếu Hoạt được sống lùi lại năm ba (hay năm b̉y) chục năm thì tình trạng chưa chắc đã khả quan hơn – theo như lời tâm sự của linh mục Nguyễn Văn Đông, với phóng viên Thanh Trúc (RFA) vào hôm 20 tháng 5 năm 2011: “Ông đã khóc trong một ngày mưa rừng gió núi lội đi thăm một gia đình cùi. Cả nhà người Thượng ấy, hai người lớn ba đứa nhỏ nheo nhóc, lở lói nằm chui rúc dưới một tấm bạt bằng mủ rách nát tả tơi.”

Dù hoàn cảnh xã hội ra sao chăng nữa thì tình cảm của nhà văn Võ Hồng dành cho người bạn bất hạnh (thuở ấu thời) cũng vẫn rất đáng trân trọng, và vừa được một nhà phê bình văn học tên tuổi ân cần nhắc lại:

“Đó là một người bạn đồng học không may bị bệnh hiểm nghèo mất sớm khiến tác giả thương xót tiếc cho anh ra đời sớm trước khi khoa học tìm ra phương thuốc chữa những bệnh nan y như anh bị mắc phải.” (Phạm Xuân Nguyên. “Viết Cho Trẻ Phải Từ Cái Nhân Ái.” Dân Việt – 22/04/2022).

Tác giả của đoạn văn thượng dẫn cũng là một trong những nhân vật quan trọng, được mời đọc tham luận trong buổi hội thảo (“Hoài Cố Nhân – Kỷ Niệm 100 Năm Ngày Sinh Nhà Văn Võ Hồng”) do Đại học Phú Yên tổ chức. Diễn giả – tuy thế – đã không thể có mặt vì sự can thiệp “thô bạo” của chính quyền địa phương (vào giờ phút cuối) theo như tường thuật của chính ông, qua FB:

Nhưng sáng thứ Sáu (22/4/22) tôi nhận được điện gọi của người trong ban tổ chức báo là tuyên giáo tỉnh Phú Yên yêu cầu họ không được để tôi và hai người nữa (trong đó có nhà văn miền Nam cũ Nguyễn Lê Uyên tức Đoàn Việt Hùng) tham dự hội thảo, bài của cả ba không được đưa vào kỷ yếu. Lý do bên an ninh đưa ra, theo người của ban tổ chức cho biết, là do tôi tham gia“Văn Đoàn Độc Lập”.

Tôi không lạ và không bất ngờ trước sự việc này đối với mình. Nhưng đây là một hành động thô bạo của công an Phú Yên can thiệp vào một hội thảo khoa học quốc gia về một nhà văn nổi tiếng của tỉnh nhà… Tôi không buồn cho mình, chỉ buồn cho tỉnh Phú Yên… Thôi việc ai nấy làm…

Tôi cũng “không lạ,” và “không bất ngờ” chi cả mà chỉ thoáng chút băn khoăn khi chợt nhớ đến vài ba sự kiện đã qua:

– Ngày 20 tháng 11 năm 2020, Thứ Trưởng Giáo Dục Hoàng Minh Sơn cho biết: “Quá trình thực hiện thí điểm về tự chủ đại học đã có thành công nhất định, là xu hướng không thể đảo ngược và cần làm sao để ngày càng tốt hơn.”

– Ngày 28 tháng 11 năm 2020, P.T.T Vũ Đức Đam tuyên bố: “Những vướng mắc về quản lý nhà nước liên quan tới ngành GD-ĐT trong tự chủ ĐH không còn nhiều, và cũng không có vấn đề gì lớn.”

Đến hôm 22 tháng 4 năm 2022 thì công an ngang nhiên “can thiệp thô bạo” vào buổi hội thảo do Đại học Phú Yên tổ chức. Mức độ “thô bạo” trong sự việc nói trên, khách quan mà nói, chỉ là chuyện nhỏ (rất nhỏ) so với nhiều hành động càn rỡ, bất nhân và ác đức khác của lực lượng công an ở địa phương này.

Xin ghi lại đôi ba:

Ngày 29 tháng 9 năm 2014, báo Lao Động đi tin: “Năm công an dùng nhục hình đánh chết người ở Phú Yên.” Tuy can tội sát nhân nhưng họ chỉ bị kết án “dùng nhục hình” khiến cho người thân của nạn nhân phải gào khóc (“Sao tòa xử nhẹ hều thế này?”) sau khi hội đồng xét xử tuyên án vào chiều hôm 3 tháng tư năm 2014.

Trước đó, bắt đầu từ đầu tháng 2 năm 2012, công an Phú Yên đã lần lượt bắt giữ 22 người dân địa phương ̣(thuộc giáo phái Ân Đàn Đại Đạo) và kết án  họ về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.”

Trong một cuộc phỏng vấn do RFA thực hiện, Thiếu Tướng Phạm Văn Hoá ̣(giám đốc công an tỉnh Phú Yên) khẳng định: “Họ không kêu oan gì cả, họ thừa nhận cả. Hỏi có yêu cầu luật sư không nhưng người ta không yêu cầu bởi vì người ta biết rõ tội rồi bây giờ chỉ cần khoan hồng cần giảm nhẹ thôi.”

Sau khi “khoan hồng giảm nhẹ,” ngày 4 tháng 2 năm 2013, TAND tỉnh Phú Yên đã tuyên phạt 22 bị cáo với mức án tổng cộng 295 năm tù… khiến cho công luận bất bình:

– RFA: Đề nghị Giám Đốc Thẩm Vụ Công Án Bia Sơn

– BBC: Tiềm ẩn bất ổn đằng sau vụ Phú Yên

– RFI: Công Án Bia Sơn là một vụ án tạo dựng

Sao phải tạo dựng vậy cà?

Blogger Trần Hoàng giải thích: “Ở Việt Nam, khi muốn chiếm đất đai của dân chúng, đất đai của chùa, hay của nhà thờ,  chính quyền trung ương và địa phương thường tìm cớ, hay các sơ hở của chủ đất đai và gán cho tội phản động.”

Hóa ra chỉ vì Khu Du Lịch Sinh Thái Đá Bia của giáo phái Ân Đoàn Đại Đạo tọa lạc trên một khu đất vàng nên 22 thành viên phải nhận lãnh gần 300 năm tù giam sao?

Vâng, đúng thế!

Chỉ hơn một năm sau – sau ngày xử án, vào hôm 23 tháng 10 năm 2014, Tổng Cục Du Lịch Việt Nam hân hoan thông báo: “280 tỉ đồng xây dựng Khu du lịch sinh thái Đá Bia. UBND tỉnh Phú Yên vừa đồng ý cho Công ty cổ phần Đầu tư du lịch sinh thái Phú Yên (phường 7, TP Tuy Hòa) đầu tư dự án khu du lịch sinh thái Đá Bia trên diện tích 50ha tại xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa.”

Cướp bóc trắng trợn đến vậy nhưng những kẻ thủ ác không chỉ hoàn toàn vô can mà còn được cả Chủ Tịch Nước lẫn Thủ Tướng trao Huân Chương Chiến Công và Bộ Trưởng Công An tặng thưởng tiền mặt nữa cơ.

Ơ lạ nhỉ?

Lạ cái (mẹ) gì ?

“Cái nước mình nó thế” đấy!

G.S Hoàng Ngọc Hiến đã từng nói vậy, từ hồi đầu thế kỷ, và ai cũng gật gù chấp nhận “thế” rồi. Sau khi bị công an Phú Yên cấm đặt chân đến Đại Học Phú Yên, vào hôm 22 tháng 4 vừa qua, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên – một người nổi tiếng là sắc sảo và cương trực – cũng đành phải chép miệng (“thôi việc ai nấy làm”) cho xong chuyện. Chỉ riêng có mỗi FB Nguyên Tống thì xem chừng vẫn còn (hơi) bị băn khoăn chút xíu: “Đến giờ, chúng ta đang ở đâu? Và sẽ đi về đâu nếu cứ tiếp tục thế này?”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Van Pham

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Đầu đường Xây dựng bơm xe.

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen.

Ngoại thương mời khách ăn kem.

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.

Ngân hàng ngồi dập đô la.

In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.

Sư phạm trước tính làm thày.

Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô,

Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.

Lập trình chả hiểu thế nào,

Mở hàng trà đá, thuốc lào…cho vui.

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,

“Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu”

Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?

Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn…

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn

Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.

Báo chí buôn bán ve chai.

Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần

Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng.

Mỹ thuật thì đang chổng mông

Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời.

Mỏ địa chất mới hỡi ôi

Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.

Thuỷ sản công việc an nhàn

Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao…!

Hàng hải ngồi gác chân cao

Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.

Bác sĩ, y tá có thời

Học xong về huyện được mời chích heo…

Lượm trên mạng…

Phạm Minh Chính: “Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam!”

Đài Á Châu Tự Do 

Ông Chính: “Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam!”

Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam có phát biểu như vừa nêu hôm 12/5 (giờ Hoa Kỳ) trước các doanh nghiệp Mỹ trong buổi làm việc do Hội đồng Kinh doanh Mỹ – ASEAN (USABC) và Phòng Thương mại Mỹ (USCC) tổ chức.

“Chúng tôi mong các đối tác, doanh nghiệp Mỹ tiếp tục đến Việt Nam tìm kiếm cơ hội.

Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về kinh tế Việt Nam, về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.

Chúng ta cởi mở, chân thành để làm việc. Khi hợp tác với nhau thì lợi ích hài hoà mà rủi ro phải cùng nhau chia sẻ”, mạng báo Thanh Niên trích nguyên văn lời ông Chính nói.

Chính quyền Việt Nam trả tự do cho tù nhân chính trị Hồ Đức Hòa từ trại giam khi đang thụ án 13 năm tù giam và lên đường sang Mỹ hôm 11/5 cùng thời gian với chuyến đi dự hội nghị Thượng đỉnh ASEAN-Mỹ của ông Chính.

Báo chí nhà nước Việt Nam hoàn toàn không đề cập đến thông tin này, tuy nhiên chỉ một ngày sau đó, Nguồn thông tin cho hay, Cơ quan An ninh điều tra Long An bắt tạm giam đối với bà Cao Thị Cúc, chủ hộ của Tịnh thất Bồng Lai, với cáo buộc tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, cá nhân”.

Trong vụ này, đến nay đã có 5 người bị khởi tố và trong đó ông Lê Tùng Vân được tại ngoại để điều tra do tuổi cao, sức khỏe yếu.

Trong bài nói chuyện trước các doanh nghiệp Mỹ, ông Chính cũng cho rằng sau gần 30 năm bình thường hóa quan hệ thì hai nước trải qua nhiều thăng trầm, chua cay, đắng ngọt đủ cả và đến nay hai bên đang bước vào giai đoạn quả ngọt.

#RFAVietnamese #PhamMinhChinh #VietnamPM #Vietnam #PMCUStrip

 
May be an image of 1 person and text that says 'CHUYẾN ĐI MỸ CỦA THỦ TƯỚNG DỰ HỘI NGHỊ ASEAN @esis Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam! Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính phát biểu hôm 12/5 tại Mỹ.'

Cuộc chiến Ukraine: Lính Nga ‘bắn chết dân thường không có vũ khí’

BBC News Tiếng Việt 

Video cho thấy rõ ràng các binh sĩ Nga súng ống đầy mình đang bắn hai người Ukraine không có vũ khí và sau đó cướp đồ trong cửa hàng.

“Bố tôi hoàn toàn không phải là một quân nhân. Ông ấy đã về hưu. Họ đã giết một người đàn ông 65 tuổi. Để làm gì?” Con gái của Leonid, Yulia Androshchuk, mong một câu trả lời.

Cô đang ở nước ngoài và thậm chí vẫn chưa thể chôn cất cha mình vì chiến tranh.

“Tôi tức giận thì dĩ nhiên, nhưng chủ yếu là đau buồn – và sợ hãi. Những tên Nga chết tiệt này quá mất kiểm soát, tôi sợ những gì họ có thể làm tiếp theo,” cô nói.

Yulia hy vọng những người có trách nhiệm sẽ phải hầu tòa vào một ngày nào đó, bằng cách nào đó. Hiện tại, cô muốn mọi người biết chính xác điều gì đã xảy ra với cha mình và mong sự tàn bạo chấm dứt.

Cáo buộc 'tội ác man rợ' của lính Nga bắn dân Ukraine, bị camera ghi lại - BBC News Tiếng Việt
Leonid 65 tuổi khi bị giết chết
BBC.COM

Cáo buộc ‘tội ác man rợ’ của lính Nga bắn dân Ukraine, bị camera ghi lại – BBC News Tiếng Việt 

Chúng tôi đã cho cảnh sát trưởng vùng Kyiv xem đoạn phim và ông nói rằng thi thể của 37 thường dân, tất cả đều bị bắn chết, đã được tìm thấy dọc đường tới thủ đô Ukraine sau khi quân Nga bị đẩy lùi.

Văn phòng Công tố xác nhận rằng họ đang điều tra vụ giết Leonid và ông chủ của anh, tình nghi là một tội ác chiến tranh: một trong số hơn 10.000 trường hợp mà họ đã lên hồ sơ.

“Bố tôi hoàn toàn không phải là một quân nhân. Ông ấy đã về hưu. Họ đã giết một người đàn ông 65 tuổi. Để làm gì?” Con gái của Leonid, Yulia Androshchuk, mong một câu trả lời.

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, trừng phạt kinh tế đã trở nên phổ biến hơn can thiệp quân sự

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, trừng phạt kinh tế đã trở nên phổ biến hơn can thiệp quân sự

Đăng ngày: 12/05/2022

Một người biểu tinh chống Nga cầm tấm biển ghi ‘loại Nga khỏi SWIFT’ tại Frankfurt am Main, Đức ngày 26/02/2022. AFP – YANN SCHREIBER

Phan Minh

 

Đã có 1.275 lệnh trừng phạt mới được ban hành, đặc biệt là việc loại trừ Nga khỏi hệ thống thông tin tài chính quốc tế (SWIFT). Đây là phản ứng của nhiều quốc gia trên thế giới trước việc tổng thống Nga Vladimir Putin công nhận các nước cộng hòa ly khai Lugansk và Donetsk, và sau đó tiến hành cuộc xâm lược vũ trang Ukraina.

QUẢNG CÁO

Cuộc khủng hoảng hiện nay là một ví dụ điển hình về việc sử dụng cái được gọi là “địa kinh tế”. Trong chính sách đối ngoại, biện pháp này có thể được định nghĩa bằng việc sử dụng các công cụ kinh tế để tác động đến các mục tiêu chính trị của một quốc gia khác. 

Vào năm 1989, trong một bài báo dự báo về tương lai, chuyên gia về chiến lược quân sự người Mỹ Edward Luttwak đã dự đoán về việc phổ cập công cụ địa kinh tế. Theo ông, trong bối cảnh kép như việc toàn cầu hóa và Chiến tranh Lạnh kết thúc, cán cân quyền lực sẽ dựa vào kinh tế nhiều hơn là các phương tiện quân sự. 

Theodore Levitt, nhà kinh tế học tại Trường Kinh doanh Harvard, nơi ông là tổng biên tập của tạp chí trong 4 năm vào năm 1983 đã thông báo sự lên ngôi của “toàn cầu hóa”. Ông chỉ ra thực tế rằng các thị trường đang gia tăng sự kết nối với nhau trên quy mô toàn cầu. Hiện tượng này không hề suy yếu nếu dựa theo chỉ số KOF do một viện kinh tế Thụy Sĩ tạo ra, cường độ toàn cầu hóa các trao đổi thương mại và tài chính đã tăng gấp đôi trong vòng 50 năm qua. 

Đồng thời, trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh đã kết thúc, chúng ta đã chứng kiến sự phát triển ngoạn mục của các hình thức chiến tranh khác nhau. Trong khi xung đột giữa các quốc gia trở nên hiếm hoi hơn, thì nội trong một quốc gia, căng thẳng và xung đột đã tăng hơn gấp đôi. 

Vào năm 2020, chỉ có ba cuộc xung đột giữa các nước trên thế giới nhưng lại có khoảng 50 cuộc nội chiến. Trong đó có Syria, Ethiopia, Miến Điện và Mali. Ở tất cả các quốc gia này, Nhà nước đang phải vật lộn với các thành phần của xã hội dân sự chống lại nhau hoặc đối đầu với chính Nhà nước. Đây là một trong những dấu ấn của thời đại này : chiến tranh, từ lâu là một biểu hiện của (siêu) sức mạnh của các quốc gia, nhưng nay thường là dấu hiệu của sự sụp đổ của một quốc gia. 

Lợi ích kép 

Việc các xung đột giữa các quốc gia giảm không có nghĩa là các nước, đặc biệt là những quốc gia giàu nhất và quyền lực nhất đã từ bỏ việc bảo vệ hoặc áp đặt lợi ích của mình. Đơn giản là vì họ có xu hướng sử dụng các công cụ quyền lực khác, đỡ tốn kém hơn quân sự. 

Sự chuyển dịch từ địa chính trị quân sự sang địa kinh tế phần lớn bắt nguồn từ sự liên đới giữa các nước do toàn cầu hóa kinh tế tạo ra. Mặc dù địa chính trị truyền thống chưa biến mất, nhưng địa chính trị giờ đây dựa vào các vũ khí của thời đại này : dùng sắt thép (vũ khí) ít hơn tư bản (kinh tế), ít đại bác, nhưng nhiều trừng phạt. Theo Joseph Nye, một lý thuyết gia lỗi lạc của Mỹ về « sức mạnh », và thường được coi là đồng nghiệp bảo thủ hơn cả Samuel Huntington, trong bối cảnh toàn cầu hóa, các quốc gia có xu hướng thay thế các trừng phạt quân sự bằng trừng phạt kinh tế. 

Có hai lý do : Tương quan lực lượng trong địa kinh tế nhắm vào chính nền tảng của toàn cầu hóa, tức là việc tạo ra giá trị, mà không phá hủy vốn tư bản về lâu dài, các cơ sở hạ tầng, thành phố hoặc không trực tiếp giết hại nhân mạng như chiến tranh thông thường. 

Với việc áp dụng các trừng phạt, nguyên tắc trò chơi có tổng lớn hơn KHÔNG của toàn cầu hóa (tức các bên đều có lợi) trở thành trò chơi có tổng bằng KHÔNG (người thua kẻ thắng) : một khi áp dụng trừng phạt thì không phải tất cả mọi người đều có lợi. 

Kỷ nguyên trừng phạt mới 

Việc xem xét về định lượng và cấu trúc về bản chất của các biện pháp trừng phạt mà các nước áp dụng với nhau cho thấy tính chất của xung đột đã phát triển ở mức độ nào. Không chỉ số lượng các lệnh trừng phạt tăng hơn gấp đôi kể từ năm 1990, mà trên hết, bản chất của chúng đã thay đổi. 

Các trừng phạt truyền thống, chẳng hạn như việc cấm vận vũ khí hoặc thương mại, vẫn còn tồn tại cho đến nay. Thế nhưng, các trừng phạt liên quan trực tiếp đến sự phát triển của toàn cầu hóa về tài chính và việc di chuyển của con người đã phát triển mạnh. Hội nhập tài chính, theo dõi chặt chẽ hơn các khoản thanh toán, nguyên tắc ngoài lãnh thổ của luật pháp Mỹ gắn liền với việc sử dụng rộng rãi đồng đô la Mỹ, cũng như mong muốn sử dụng các trừng phạt nhắm vào các mục tiêu chọn lọc, các yếu tố này đã góp phần vào việc đa dạng hóa các công cụ trừng phạt địa kinh tế. 

Kỷ nguyên mới của các trừng phạt cũng liên quan đến các mục tiêu của chúng. Ngày nay, phần lớn các biện pháp trừng phạt là sáng kiến của Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu (EU), tức là những nước có khả năng mạnh mẽ trong thương lượng kinh tế. Các nước này thường hướng tới việc buộc tôn trọng các nguyên tắc nền tảng của họ ở nước ngoài như việc bảo vệ nhân quyền và bảo đảm pháp quyền. 

Tuy nhiên, không phải lúc nào các trừng phạt cũng đạt được mục đích. Trung bình, các biện pháp trừng phạt chỉ thực sự thành công trong hơn một phần ba trường hợp. Vì vậy, trong bối cảnh chiến tranh Ukraina, điều đáng lo là địa kinh tế có thể sẽ nhường chỗ cho địa chính trị cổ điển, đặc biệt nếu Nga cố gắng tăng cường hợp tác thương mại với các đối tác kinh tế vẫn giữ lập trường trung lập như Trung Quốc. Các đồng minh của Kiev đang tính đến việc hỗ trợ quân sự Ukraina lâu dài bằng việc cung cấp cho nước này các vũ khí hạng nặng. 

Cuối cùng, cần phải nhớ rằng các biện pháp trừng phạt kinh tế có thể sẽ không đạt được kết quả như mong đợi, trong khi lại gây ra những hậu quả khủng khiếp cho những người dân phải chịu đựng các biện pháp trừng phạt đó. Tác phẩm của nhà sử học Nicholas Mulder về Chiến tranh thế giới thứ nhất và các đế chế thuộc địa nhắc nhở mọi người về điều này.

 

Vừa khâm liệm cho vợ, ông chồng ở Đắk Lắk ra sau nhà tự tử

Vừa khâm liệm cho vợ, ông chồng ở Đắk Lắk ra sau nhà tự tử (bao Nguoi-Viet)

May 11, 2022

ĐẮK LẮK, Việt Nam (NV) – Sau khi khâm liệm cho vợ xong, anh VĐT, 33 tuổi, ngụ thôn 7, xã Ia Jlơi, huyện Ea Súp, đã treo cổ tự tử, bỏ lại hai con nhỏ.

Theo báo Người Lao Động, cách đây vài ngày, chị CTK, 29 tuổi, vợ anh T., đang mang bầu bảy tháng thấy đau bụng nên đi khám. Khi thăm khám, các bác sĩ xác định thai nhi trong bụng chị K. đã chết lưu.

Người dân đến tổ chức lo hậu sự cho vợ chồng anh T. trong căn nhà gỗ lụp xụp. (Hình: C.Nguyên/Người Lao Động)

Sau khi mổ lấy thai lưu xong, chị K. được chuyển xuống bệnh viện ở Sài Gòn để cấp cứu, nhưng đến hôm 10 Tháng Năm thì tử vong.

Đến khoảng 1 giờ trưa cùng ngày, anh T. đưa thi thể vợ từ Sài Gòn về tới nhà và lo mai táng. Tuy nhiên, sau khi khâm liệm cho vợ đâu vào đấy, anh T. bỏ ra sau khu rẫy cách nhà khoảng 200 mét treo cổ tự tử.

Khoảng 10 phút sau, người thân không thấy anh T. ở đám tang nên đi tìm thì phát hiện sự việc. Mọi người tức tốc đưa anh T. đến trạm xá của xã Ia Jlơi để cấp cứu, nhưng nhân viên y tế cho biết nạn nhân đã tử vong.

Một lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân xã Ia Jlơi cho biết gia đình anh T. thuộc diện hộ nghèo, điều kiện kinh tế rất khó khăn. Điều đau lòng là vợ chồng anh T. cùng mất để lại hai đứa con, đứa lớn 10 tuổi, còn đứa nhỏ chỉ 7 tuổi không ai nuôi dưỡng.

“Nhà anh T. rất nghèo, đang sống ở vùng giãn dân. Hiện chúng tôi vừa lo hậu sự, vừa cố gắng vận động các nhà hảo tâm để lo cho hai đứa nhỏ của anh T.,” vị lãnh đạo ủy ban xã Ia Jlơi cho biết thêm. (Tr.N) 

Bộ Công An truy nã Nguyễn Thị Thanh Nhàn

Bộ Công An truy nã Nguyễn Thị Thanh Nhàn

May 12, 2022 

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sau 10 ngày ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty Cổ Phần Tiến Bộ Quốc Tế (AIC Group), hôm 10 Tháng Năm Cơ Quan Điều Tra Bộ Công An đã phát lệnh truy nã vì xác định bà Nhàn “đã bỏ trốn”, theo báo Tuổi Trẻ.

Theo quyết định truy nã, bị can Nguyễn Thị Thanh Nhàn, 53 tuổi, quê ở Bắc Ninh, bị khởi tố tội “vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng.” Bà Nhàn được xác định đã bỏ trốn hôm 19 Tháng Sáu, 2021.

Cơ quan hữu trách khám xét trụ sở AIC Group tối 29 Tháng Tư. (Hình: Công An Nhân Dân)

Trước đó, các báo ở Việt Nam đồng loạt đưa tin bà Nhàn “bị bắt” vì “vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” trong vụ đấu thầu dự án bệnh viện Đa Khoa Đồng Nai.

Bà Nhàn từng được nhận giải thưởng nữ doanh nhân tiêu biểu “Bông Hồng Vàng” cùng nhiều danh hiệu khác.

Liên quan bà Nhàn, Facebooker Lê Nguyễn Hương Trà cho hay: “Tháng Hai, 2021, bà Nhàn có mặt ở Nhật và từ đó chưa quay trở lại Việt Nam, vài lần họp với công ty được báo chí đưa tin đều là hình thức online.”

Facebooker này cũng mô tả bà Nhàn “được biết như một nhân vật ‘sân sau’ của nhiều quan chức.”

Cũng theo Facebooker này, bà Nhàn “là người đã tháp tùng cố chủ tịch nước ông Trần Đại Quang sang Nhật khi ông vừa phát bệnh hồi năm 2017.”

Trong khi đó theo báo Haaretz của Israel hôm 1 Tháng Năm, cho hay vụ khởi tố bà Nhàn là đấu đá quyền lực nội bộ chóp bu đảng CSVN, đồng thời làm trở ngại cả thương vụ mua bán võ khí giữa Israel và Hà Nội.

Tờ Haaretz nói bà Nhàn đã chạy qua Châu Âu ở trước khi xảy ra vụ khám xét chỗ ở tại chung cư Pacific Place, số 83B phố Lý Thường Kiệt, phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, do nhiều phần đã “đánh hơi” được sự nguy hiểm.

Cũng theo tờ Haaretz, nguồn tin ở Việt Nam liên quan đến vụ khởi tố bà Nhàn nói lý do thật sự của vụ việc dính đến các vụ mua sắm quốc phòng.

Nguồn tin nhấn mạnh rằng vụ khởi tố bắt nguồn từ đấu đá nội bộ giữa Thủ Tướng Phạm Minh Chính với Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Bộ Trưởng Công An Tô Lâm và Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc.

Việc xuất cảng các loại võ khí, trang bị an ninh của Isreal tới Việt Nam “gia tăng chóng mặt” mấy năm gần đây, có thể gặp trục trặc vì việc bắt giữ bà Nhàn, bởi bà này là nhân vật chính yếu vận động và môi giới các thương vụ mua bán võ khí cả thập niên vừa qua giữa Việt Nam với Israel.

Trong hơn 15 năm qua, Việt Nam là một trong những thị trường xuất cảng vũ khí quan trọng của kỹ nghệ an ninh quốc phòng Israel. Hai nước ký thỏa hiệp kín (confidentiality agreement) hồi năm 2011 để “tăng cường hợp tác an ninh quốc phòng.”

Hồi năm 2018, một phái đoàn cấp cao của Isreal đã thăm Việt Nam. Trước đó, tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng cầm đầu phái đoàn sang Isreal thăm một số kỹ nghệ quốc phòng nước này.

Triển lãm quân sự gồm các loại hỏa tiễn phòng không tại tỉnh Thái Nguyên năm 2019, có cả hỏa tiễn Spyder của Isreal. (Hình: Linh Pham/Getty Images)

Thương vụ quốc phòng giữa hai bên đã vượt quá $1 tỷ, và theo Haaretz hiện đang có cuộc đàm phán để Hà Nội mua vệ tinh tình báo quân sự Ofek (Chân Trời) của công ty Quốc Phòng Không Gian IAI (Israel Aerospace Industries) sản xuất. Trị giá thương vụ khoảng $550 triệu.

Có vẻ, vụ khởi tố bà Nhàn qua vụ đấu thầu gian lận xây dựng bệnh viện Đa Khoa Đồng Nai chỉ là cái cớ bề ngoài của một vụ chằng chịt giữa quyền lực và quyền lợi trong hậu trường chính trị CSVN. (Tr.N)