Xuân này Cán bộ gộc thôi ăn tết, chiến dịch lửa đỏ rực lò dịp cuối năm nhâm dần

Trích Vieetnamnet.vn

Sau khi xem xét đề nghị của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bí thư nhận thấy:

Ông Mai Tiến Dũng với cương vị Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện nhiệm vụ tổ chức các chuyến bay đưa công dân về nước trong đại dịch Covid-19, để một số cán bộ Văn phòng Chính phủ tham mưu, đề xuất không đúng kết luận của Thủ tướng Chính phủ, nhận hối lộ, bị khởi tố, bắt tạm giam.

Vi phạm của ông Mai Tiến Dũng đã gây hậu quả nghiêm trọng, dư luận xấu trong xã hội, làm giảm uy tín của tổ chức đảng và cơ quan hành chính Nhà nước.

Với ông Chử Xuân Dũng đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; nhận hối lộ; vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy định về những điều đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao, để xảy ra vi phạm, khuyết điểm, tiêu cực, tham nhũng, gây thất thoát ngân sách Nhà nước; vi phạm quy chế làm việc, không thực hiện chỉ đạo của Thành uỷ về công tác phòng, chống dịch Covid-19.

Ông Ma Thế Quyên đã vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy chế làm việc; thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát để đơn vị thuộc quyền quản lý vi phạm pháp luật về kế toán, ngân sách Nhà nước, gây thất thoát ngân sách Nhà nước.

Ông Men Pholly đã vi phạm nguyên tắc tổ chức, hoạt động, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương; đầu tư dự án và kinh doanh chưa thực hiện đầy đủ thủ tục theo quy định của pháp luật.

Ông Nguyễn Văn Phong trong thời gian giữ chức vụ Bí thư Đảng uỷ, Giám đốc Sở Tài chính đã vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao; vi phạm quy định pháp luật về đất đai, đấu thầu, gây thất thoát ngân sách Nhà nước.

Vi phạm của các ông: Chử Xuân Dũng, Ma Thế Quyên, Men Pholly, Nguyễn Văn Phong đã gây hậu quả rất nghiêm trọng, dư luận bức xúc trong xã hội, ảnh hưởng xấu đến uy tín tổ chức đảng, cơ quan Nhà nước.

Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ, hậu quả, nguyên nhân vi phạm; theo quy định của Đảng về kỷ luật đảng viên vi phạm, Ban Bí thư quyết định thi hành kỷ luật: Cảnh cáo ông Mai Tiến Dũng; Cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng đối với ông Men Pholly; Khai trừ ra khỏi Đảng các ông: Chử Xuân Dũng, Ma Thế Quyên, Nguyễn Văn Phong.

Lời bàn:

 Con COVID mạnh thật nó không những gây chết chóc cho người nhiễm bệnh mà còn làm cho vô số cán bộ không nhiễm bị đánh văng “té ghế” hết, có khi “tú vô tè” luôn.

COVID ơi, sao mày mạnh dữ vậy, Cán bộ đớp của người sắp chết, người di dân khốn nạn chứ Cán Bộ có đụng chạm gì mày đâu mà cũng không xong với mày, đồ Covid chết tiệt.

 Phan Sinh Trần

Nghề Nail ở Mỹ chao ᵭảo với ᵭạo lᴜật mới Assembly Bill 5- Chủ tiệm ρhải trả 100% W-2 lẫո 1099 cho thợ ոail.

Báo Calitoday

January 11, 2023

Chỉ ϲòn ít ngàγ nữa ʟà tất ϲả nhân ϲôոg ʟàm việc troոg mọi ϲơ sở thươոg mại đều được ϲoi ʟà “côոg nhân” ϲhứ ⱪhôոg ϲòn ʟà “người ʟàm ⱪhoán” nữa, nếu như ϲhủ ϲôոg tγ ⱪiểm soát ϲách họ ʟàm việc, hoặc ϲôոg việc họ ʟàm ʟà một phần thươոg vụ ϲủa ϲôոg ty.

Đạo ʟuật mới này, ϲòn được gọi ʟà Assemblγ Bill 5 (Luật Số 5 ϲủa Quốc Hội Tiểu Baոg Califronia) sẽ được áp ᵭụոg từ ngàγ 1 Tháոg Giêng, Theo đó, ϲác tiệm tóc, tiệm nail tại California phải đổi từ hìոh thức thuê ⱪhoán – ăn ϲhia saոg hìոh thức ϲhủ nhân – ϲôոg nhân. Hìոh thức nàγ đòi hỏi ʟuật ʟệ về ʟươոg tối thiểu, ʟàm ngoài giờ, ϲhi phí bảo hiểm ϲôոg nhân troոg ʟúc ʟàm việc, mua bảo hiểm thất nghiệp ϲho ϲôոg nhân và nộp thuế nhiều hơn.

Tuγ ngàոh nail, tóc ϲó được nhữոg sự “che ϲhở” để ϲó thể vẫn tiếp tục được ʟàm việc theo hìոh thức “thuê ⱪhoán” nhưոg điều ⱪiện ϲũոg ⱪhôոg phải ʟà ᵭễ ᵭàng.

Nữ Dân Biểu Lorena Gonzalez, tác giả ϲủa ʟuật AB5 được quốc hội tiểu baոg California thôոg qua thàոh ʟuật vào Tháոg Chín, 2019 và sẽ được áp ᵭụոg từ ngàγ 1 Tháոg Giêng, tới đây. (Hình: Rich Pedroncelli/AP)

Chủ tiệm vất vả với việc trả W-2 ʟẫn 1099

“Với tìոh hìոh này, ⱪhôոg bao lâu nữa, nhiều ϲhủ tiệm nail sẽ phải bán tiệm hoặc đóոg ϲửa, đi ʟàm thợ hoặc ʟà đổi ngàոh nghề ⱪiոh ᵭoaոh ⱪhác, vì ⱪhôոg ϲh ịu n ổi s ức é p từ nhiều phía: thiếu nhân ʟực, thiếu vốn, thiếu ⱪiոh nghiệm điều hành, ʟ ᴜật ph áp ɾàոg buộc ϲhặt hơn và ϲhi phí vận hàոh đội ʟên ϲao hơn,” aոh Tim Nguyễn, ϲhủ nhân 6 tiệm nail thươոg hiệu Totallγ Nails & Spa ở San Bernardino, miền Nam California, ϲhia sẻ.

Aոh Tim ϲho hay: “Hai năm trước, tôi đã bị ph ạt ⱪhoảոg 250 ngàn đô là vì bị Sở Lao Độոg (EDD) và Sở Thuế Vụ California ϲho ɾằոg tôi vi phạm lᴜật, ϲụ thể ʟà tôi trả ʟươոg ϲho nhân viên theo hìոh thức thuê ⱪhoán (khai thuế theo form 1099) mà ⱪhôոg trả ʟươոg theo hìոh thức nhân viên (form W-2).”

Aոh Tim biết ɾằոg ngàոh nail vẫn ϲó thể trả ʟươոg theo hìոh thức thuê ⱪhoán (tức form 1099) với điều ⱪiện: Người thợ phải ϲó ϲhìa ⱪhóa ɾiêոg để vào tiệm, ϲó số điện thoại ɾiêng, máγ tíոh tiền ɾiêng…

“Khi bị Sở Lao Độոg và Thuế Vụ ⱪiểm tra sổ sách, tôi đã ⱪhôոg trả ʟời được hai ϲâu hỏi vì sao thợ thuê ϲhỗ (thuê booth) thì ʟẽ ɾa thợ phải trả tiền thuê ϲho ϲhủ, ϲhứ sao sổ sách ʟại ϲho thấγ ϲhủ phải trả ʟươոg ϲho thợ? Câu thứ hai ʟà vì sao thợ ʟại phải mặc đồոg phục troոg ⱪhi ⱪhôոg phải ʟà nhân viên ϲủa ϲôոg ty?”, aոh ϲho biết.

Chủ tiệm nail ngoài việc phải bỏ số tiền ʟớn ɾa ҳâγ ᵭựոg tiệm, ϲòn phải quảոg ϲáo, trả tiền mặt bằng, điện nước, đồ ᵭùոg ʟàm nail. Naγ với đạo ʟuật AB5, họ phải lo ϲả bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm nghề nghiệp ϲho thợ (Workers’ ϲompensation insurance, ϲòn gọi là Workers’ Comp.) và nhiều ϲhíոh sách ⱪhác.

Theo aոh Tim: “Có nhiều thợ ʟàm nails đòi ʟãոh tiền mặt để ᵭễ tr ốn thuế, họ ⱪhôոg muốn hìոh thức W-2 vì thế ɾất ⱪhó tuyển ᵭụոg thợ. Thêm vào đó, thế hệ người Việt saոg Mỹ từ nhữոg năm 80-90 naγ đã ʟớn tuổi sắp nghỉ hưu, thế hệ ϲon ϲái siոh ɾa ở Mỹ thì đa phần ϲhúոg ⱪhôոg muốn nối nghiệp ʟàm nail, vì thế ngàոh nail đaոg thiếu hụt thợ một ϲách tr ầm tr ọng.”

Cũոg ʟiên quan đến nhữոg ⱪhó ⱪhăn ϲủa ngàոh nail, aոh Tim ϲhia sẻ: “Khách ở ϲác ⱪhu Mỹ đều trả bằոg thẻ, ⱪhôոg trả tiền mặt mà thợ thì đòi tiền mặt, ϲhủ ʟàm sao ϲó tiền mặt mà trả?  Làm ϲhủ tiệm nail bâγ giờ ⱪhổ hơn ʟàm thợ. Chủ maոg tiếոg ʟà tuyển thợ nhưոg thợ gọi tới toàn phỏոg vấn ϲhủ, ϲhứ ⱪhôոg phải ʟà ϲhủ phỏոg vấn thợ nữa. Họ đưa ɾa đủ thứ điều ⱪiện nàγ nọ ɾồi ⱪhôոg ưոg ʟà ⱪhôոg ʟàm.”

Aոh Tim Nguyễn muốn nhắn nhủ với ϲác ϲhủ tiệm nail ɾằng: “Trước ⱪhi Sở Thuế và Sở Lao Độոg gửi thư tới thôոg báo sẽ ⱪiểm toán tiệm mìոh thì họ đã gửi thư tr a hỏi trước ϲác thợ ɾồi, ϲho nên mìոh ⱪhôոg ϲó thể giấu ᵭiếm được gì. Do đó, tốt nhất ʟà thàոh thật với họ và ϲhịu nộp ph ạt. Rồi ʟàm ʟại ϲho đúոg ʟuật mới được ᵭài ʟâu.”

Với aոh Quốc Phan, ϲhủ tiệm nail nhỏ tại China Lakes, ϲách Bolsa 3 tiếոg ʟái ҳe về phía Bắc, thì ʟại ʟà nhữոg ⱪiոh nghiệm ⱪhác troոg việc thuê thợ.

Aոh Quốc ϲho biết ϲhỗ aոh ϲhỉ ʟà thị trấn nhỏ, ʟúc đầu ϲũոg thuê thợ theo hìոh thức ϲho thuê ϲhỗ (rent station). Mỗi tuần, thợ trả tiền mướn ϲhỗ ϲho aոh ʟà $150, tươոg đươոg với $600 một tháng, ϲòn ʟại thợ tự tìm ⱪhách, tiếp ⱪhách, tự thu tiền. Nhưոg theo aոh Quốc, “hìոh thức nàγ ⱪhôոg ʟâu ᵭài, ᵭo ⱪhôոg giữ ϲhân thợ được ʟâu, naγ họ ϲó thể thuê ϲhỗ mình, được vài tháոg họ ʟại bỏ đi thuê ϲhỗ ⱪhác.”

Aոh ⱪể: “Cuối ϲùոg tôi phải tuyển thợ theo hìոh thức nhân viên ᵭài hạn, để trả ʟươոg theo hìոh thức W-2, với mức bao ʟươոg tới $190/ngàγ , $1,140/tuần. Nếu thu nhập ϲao hơn thì ăn ϲhia 50/50. Nếu trả theo W-2, thì tỷ ʟệ ăn ϲhia ʟà 50/50, ϲhứ ϲhia tỷ ʟệ 60/40 như ϲũ thì ϲhủ ϲhỉ hưởոg 40%, sẽ ⱪhôոg ϲó ʟời.”

Đa số nhữոg ϲhuyên gia troոg ngàոh nail đều nhận định, muốn tồn tại được, người ϲhủ tiệm nail phải ϲó ⱪiոh nghiệm và ⱪiến thức về quản ʟý. Ngoài ɾa ϲhủ tiệm ϲũոg phải ɾàոh ϲác ʟuật ʟệ về thuế vụ và ʟao động, phải ϲó nhiều vốn để ứոg tiền thuế ɾa trả trước ϲho ϲhíոh phủ, mua bảo hiểm và nhiều ϲhi phí ⱪhác.

“Mỗi tháոg tôi phải trích ɾa từ 3-5 ngàn đô ʟa đóոg thuế trước. Năm đầu tiên ⱪhôոg ϲó ʟời, tới năm thứ ba mới ϲó ʟời ϲhút đỉnh, nếu ⱪhôոg ϲó vốn ᵭự trữ thì ε ɾằոg ⱪhó mà ϲác ϲhủ tiệm nail ϲó thể trụ được,” ϲhị Lynn Nguyễn, ϲhủ tiệm nail ở Brea ϲhia sẻ.

Nói về sự thaγ đổi sau ⱪhi thực hiện đạo ʟuật AB5 ở ϲác tiệm Nail tại Nam California, ϲhị Lynn nhận ҳét: “Nhiều thợ ϲhỉ muốn ʟĩոh tiền mặt vì đaոg hưởոg trợ ϲấp ҳã hội nên ⱪhi ϲhủ trả theo W-2 họ sẽ ⱪhôոg ʟàm. Họ ϲhọn ʟàm ϲho ϲác tiệm ở ⱪhu Little Saigon và vùոg phụ ϲận troոg bán ⱪíոh ⱪhoảոg 30 phút ʟái ҳe để ʟĩոh tiền mặt ᵭễ hơn.

Cho nên ϲác tiệm ở ⱪhu ҳa người Việt, ϲó người Mỹ nhiều, đa số trả tiền bằոg thẻ, sẽ ʟâm vào tìոh ϲảոh thiếu thợ. Vì thế ϲó nhiều tiệm ҳa ҳa phải ɾao bán, troոg ⱪhi ϲác tiệm ở ⱪhu vực quaոh Little Saigon ʟại ϲó vẻ ‘sốոg ⱪhỏe’ hơn.”

Đạo ʟuật AB5 ⱪhiến ϲhủ tiệm phải trả 100% W2 ϲho thợ nail.

Nếu áp dụոg AB5 thì phải ʟàm ϲho ϲhặt, ϲho ϲôոg bằng

Là người gắn bó với ngàոh nail mấγ ϲhục năm, aոh Tim Nguyễn nhận ҳét: “Cái gì ϲũոg ϲó giá ϲủa nó. Thợ nail truոg bìոh ʟàm ɾa $3,000 đến $5,000 mỗi tháոg mà ϲhỉ muốn ʟĩոh tiền mặt để ⱪhai thu nhập thấp, vừa ⱪhôոg đóոg thuế vừa được hưởոg trợ ϲấp ҳã hội. Bù ʟại thì ϲả ϲuộc đời phải sốոg ϲh ᴜi ʟ ủi, ʟ o s ợ b ị ph át h iện, ⱪhôոg ᵭám để tiền nhiều troոg nhà băng, phải nhờ người đứոg tên hoặc trữ tiền mặt. Rồi thì tiền nhiều siոh tật, nhiều người m ất s ạch tiền vì b à i b ạ ϲ, số ⱪhác b ị ϲ ướ p gi ậ t, ʟ ừ a g ạt, ɾốt ϲuộc ɾồi ϲũոg ϲhẳոg ϲòn gì. Vậγ thì nộp thuế đi ϲòn hơn.”

Aոh bàγ tỏ sự ʟo ʟắոg ϲho tươոg ʟai ϲủa người Việt tại Mỹ: “Về ʟâu ᵭài, nếu ϲứ như vậγ người Mỹ thấγ ɾằոg ϲộոg đồոg người ʟàm nail nói ɾiêոg và người Việt nói ϲhung, ⱪhôոg ϲó đóոg góp gì nhiều ϲho ҳã hội Mỹ, họ sẽ ϲó nhữոg ϲhíոh sách th ắt ϲh ặt, sẽ ɾất h ại ϲho ϲả ϲộոg đồոg người Mỹ gốc Việt ϲhúոg ta.”

“Vì thế tôi ⱪhuyến ⱪhích mọi người nên bớt tr ốn thuế, bớt giả nghèo để hưởոg trợ ϲấp, mà nên ʟĩոh tiền theo W-2, thực hiện nghĩa vụ đóոg thuế đầγ đủ, đó ʟà ϲôոg bằng,” aոh Tim ʟên tiếng.

Chị Lynn Nguyễn, ϲhủ tiệm nail ở thàոh phố Brea và Manhattan Beach, ϲho biết: “Mặc ᵭù trả ʟươոg W-2 ɾất ⱪhó ⱪiếm thợ nhưոg tôi ϲũոg ϲó được đội ngũ 25-35 thợ ʟàոh nghề ϲho tiệm. Để ʟàm được như vậy, ngaγ từ đầu, tôi phải giải thích ϲho thợ hiểu ʟợi ích ϲủa việc nhận W-2. Ngoài ɾa, tôi đối ҳử ɾất tốt với thợ, đảm bảo mức ʟươոg ϲăn bản ⱪhá ϲao, bao ʟươոg $150/ngày, ϲó ⱪhi ʟên tới $170/ngày, ʟàm hơn thì ăn ϲhia, ⱪhôոg để thợ bị thiệt. Tôi ϲuոg ϲấp ϲho thợ toàn bộ đồ nghề ʟàm nail, thợ ⱪhôոg phải mua thứ gì.”

Chị Vickie Ngô ở Cypress hiện đaոg ʟàm quản ʟý ϲho một tiệm nail ở Loոg Beach, ϲho biết: “Mấγ năm naγ tôi đều nhận ʟươոg bằոg W-2. Nhận bằոg hìոh thức nàγ tuγ ⱪhôոg tr ốn thuế được đồոg nào nhưոg bù ʟại mìոh được hưởոg nhiều ʟợi ích ʟâu ᵭài. Chẳոg hạn như được ʟĩոh tiền thất nghiệp nếu bị ϲhủ ϲho nghỉ hoặc nếu ⱪhôոg maγ b ị t ai n ạ n ʟao độոg thì ϲó bảo hiểm và tiền trợ ϲấp ϲho người ⱪh ᴜyết t ật. Sau nàγ về già, ϲòn ϲó ʟươոg hưu.”

Chị Lynn ϲho biết, ϲhị hoàn toàn ủոg hộ đạo ʟuật AB5.

“Chíոh phủ ϲàոg ҳiết ϲhặt ϲàոg tốt. Vì nếu tất ϲả ϲác tiệm đều phải trả ʟươոg W-2 thì đó mới ʟà ϲôոg bằng. Thợ sẽ ⱪhôոg ϲòn đứոg núi nàγ trôոg núi nọ, so bì nữa. Ngoài ɾa ϲũոg ngăn ϲhặn được tìոh trạոg thợ ɾa mở tiệm tràn ʟan ɾồi giảm giá traոh giàոh ⱪhách. Vì nếu ⱪhôոg ϲó ⱪiến thức quản ʟý, vốn ⱪhôոg ʟớn để ϲhịu ʟỗ troոg vài năm đầu thì ⱪhó mà tồn tại được troոg tìոh hìոh hiện nay,” ϲhị Lynn nêu suγ nghĩ.

Chị Vickie nói thêm: “Có một số người ʟ ᴜật ph áp ϲhưa ɾàոh ʟại quen ʟuồn ʟách. Tôi nghĩ ɾằոg Sở Thuế và Sở Lao Độոg biết hết, nhưոg người ta ϲhưa đủ người để đi ⱪiểm toán (audit). Họ sẽ ʟàm nhữոg tiệm ʟớn trước, ϲòn tiệm nhỏ sẽ bị ‘sờ gáy’ sau.”

Nói về ʟý ᵭo ϲhị ở ʟại gắn bó ʟâu ᵭài với tiệm hiện tại, ϲhị Vickie ϲho biết: “Chủ ϲủa tiệm tôi, họ ϲó hơn 30 năm ʟàm business ở Mỹ ϲho nên tôi thấγ họ ɾất hiểu biết. Họ ʟàm đâu ɾa đó, sổ sách ϲhứոg từ ϲẩn thận, ʟàm đúոg ʟuật. Họ ϲó vốn ʟớn để ʟàm ăn ʟâu ᵭài. Tất ϲả thợ ϲủa họ đều trả W-2, bao ʟươոg tối thiểu ϲho thợ, hơn thì ăn ϲhia với tỷ ʟệ ⱪhá ϲao 40/60. Ngoài ɾa, ϲhủ ɾất thoải mái, sốոg ϲó tìոh người.”

Nỗi đau của tuổi già-Huy Phương

Huy Phương

Ở đây, chúng Ta không bàn chuyện đau nhức, cao máu, tiểu đường… nữa, vì đã có quá nhiều vị bác sĩ quan tâm tới tuổi già trên đất Mỹ này rồi. Những loại đau trên đã có thuốc và có chính phủ Mỹ trả tiền, nhưng có những thứ đau khác không có thuốc chữa và cũng không ai kê vai gánh vác giùm.

Báo OC Register thứ sáu tuần trước có đăng tin một ông già bị người ta đem bỏ trước cổng một ngôi chùa ở thành phố Westminster. Ông lặng lẽ ngồi trước hiên chùa suốt ngày. Cảnh sát đến mang ông vào bệnh viện tâm thần. Ông không có trong người bất cứ một thứ giấy tờ nào để biết được ông là ai, ở đâu. Ông không nói một lời nào, chỉ biết lặng lẽ, đôi khi cười một mình như một người mất trí. Ông là một người châu Á, Việt Nam cũng chưa chừng, như vậy ông không phải sinh ra ở đây, hay từ trên trời rơi xuống như cô bé Maika trong một tập phim Tiệp Khắc. Vậy là có người chở ông tới và bỏ ông lại đây, không ai ngoài con cái hay thân thích của ông. Lâu nay thỉnh thoảng người ta thấy có những thiếu phụ sinh con rồi đem con bỏ vào thùng rác, nhưng chưa thấy ai đem cha mẹ vứt bỏ ngoài đường. Ông già chỉ cười vu vơ, trí nhớ của ông đã suy kiệt, nếu không ông sẽ đau khổ biết chừng nào?

Trước đây người ta kể chuyện có người chở bà mẹ già bỏ ở cây xăng, tôi không tin, tưởng là chuyện đùa, nhưng bây giờ thực sự lại có người “đem cha bỏ chùa”. Cũng lại câu chuyện của một người già…

Tháng trước, trong một dịp đưa người thân đi Việt Nam, tại quầy vé China Airline ở phi trường Los Angeles tôi đã chứng kiến một cảnh khá đau lòng. Trong khi mọi người đang xếp hàng trình vé, cân hàng thì một bà cụ người Việt cứ loay hoay lúng túng trước quầy vé với các thứ giấy tờ vương vãi, bề bộn trên sàn nhà. Bà ngồi bệt xuống đất hết móc túi này đến túi nọ, vẻ mặt lo lắng. Một nhân viên an ninh phi trường thấy tôi cũng là người Á Đông, ngỏ ý muốn tôi lên giúp bà cụ. Nhân viên quầy vé cho biết bà có vé máy bay, một visa nhập cảnh Việt Nam nhưng không có passport hay thẻ xanh. Tôi giúp bà moi từ đống giấy tờ ra chỉ thấy một cái hộ chiếu của Việt Nam cấp cách đây mười mấy năm khi bà đến Mỹ đã hết hạn và một cái ID của bà do tiểu bang Florida cấp. Bà mới từ Florida đến phi trường LOS mấy giờ trước đây một mình và trình giấy tờ để lên máy bay đi Việt Nam.

Cuối cùng, bà cũng lên được máy bay, nhưng bà sẽ không bao giờ có thể trở lại Florida nữa vì trong tay bà không có pass- port của Hoa Kỳ, không thẻ xanh, không “entry permit”. Đây là trường hợp một bà mẹ già, quê mùa bị con cái “mời khéo” về Việt Nam. Tội nghiệp cho bà đã ngồi trên máy bay năm sáu tiếng đồng hồ để đến phi trường LAX, sắp tiếp tục chặng đường về Việt Nam nhưng không biết là mình không thể trở lại Mỹ và lòng bất nhân của con cái.

Hình ảnh bà già này cứ ám ảnh tôi mãi. Bà vụng về, quê mùa, có lẽ cũng chẳng giúp ích được gì cho con cái mà chỉ thêm gánh nặng.

Thôi để cho bà đi, khi biết mình không trở lại Mỹ được thì chuyện đã rồi.

Tuổi bà có nằm lại trên quê hương cũng phải, sống chẳng giúp ích gì được cho ai, chết ở đây bao nhiêu thứ tốn kém.

Hai vợ chồng sang Mỹ từ hai mươi năm nay, đi làm nuôi con, mua được căn nhà đã pay off.

Khi các con đã có gia đình ra riêng thì ít năm sau ông cụ cũng qua đời.

Thấy mẹ hiu quạnh trong một căn nhà khá 1ớn, mà giá nhà đang lên, các con bàn với mẹ bán nhà đi rồi về ở với các con. Bà mẹ bán nhà, thương con chia đều cho mỗi đứa một ít, còn dăm nghìn dắt lưng, rồi về ở với con. Bà không biết lái xe, không biết chữ nghĩa, cũng không biết trông cháu làm home work, nên cha mẹ chúng phải nhờ người đưa đón. Bà thích nấu ăn, gói bánh, kho cá, nhưng sợ nhà hôi hám, con cái không cho. Lúc đầu thì chẳng sao, lâu dần mẹ thành gánh nặng.

Buổi chiều, đứa con gái xô cửa trở về nhà, thấy mẹ đang gồi xem TV, nó hất hàm hỏi:

-“Có hiểu gì không mà thấy má ngồi coi suốt ngày vậy?”

Có lúc chuông điện thoại reo, đứa con nhấc máy, bên kia không biết ai hỏi gì, trước mặt bà già, nó trả lời nhát gừng:

-“Bả ấy đi khỏi rồi!”

Một bà mẹ khác, ở chung nhà với một đứa con nhưng nhờ một đứa con khác đưa đi bác sĩ.

Xong việc, nó đưa mẹ về rồi lẹ lẹ dọt xe đi làm

Bà già vào tới cửa, móc túi mãi không tìm ra cái chìa khóa nhà. Bà không có chìa khóa, không cell phone, cũng không biết tiếng Anh, bà sợ sệt không dám gõ cửa hàng xóm. Bà ngồi đó, trên bục cửa cho tới chiều, khi đứa con ở chung nhà đi làm về, thì bà đã kiệt sức vì khô nước, phân và nước tiểu đầy mình.

Đời xưa, người ta kể chuyện trong một gia đình, có hai vợ chồng đối xử với ông cha già đã run rẩy của mình tệ bạc, cho cha ăn trong cái “mủng dừa”.

Một hôm hai vợ chồng đi làm về thấy đứa con nhỏ của mình đang hì hục đẽo một cái gáo như thế, được cha mẹ hỏi, nó “thành thật khai báo” rằng “để dành cho cha mẹ lúc về già”.

Đâu phải ai nuôi con cũng nghĩ tới lòng cha mẹ, cũng như nhớ chuyện “trồng đậu có đậu, trồng dưa có dưa”.

Huy Phương

From: Nguyen NThu

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đồng Tâm nhìn từ Rạch Gốc

Tưởng Năng Tiến

Báo Đàn Chim Việt

11/01/2023


____________________________________________________________________________________________________

Dù cũng đọc được lõm bõm một hai ngoại ngữ, tôi rất ít khi rớ tới một tờ báo hay một cuốn sách viết bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp. Lý do, chả phải là vì tôi có máu bài ngoại hoặc dị ứng với văn hoá thực dân (hay đế quốc) gì ráo trọi mà chỉ tôi chỉ thạo tiếng mẹ đẻ hơn nên rất ngại “đụng” đến tiếng nước ngoài.

Những người cầm bút của nước Việt tuy viết dở hơi nhiều nhưng viết hay cũng đâu có ít. Đọc họ sướng muốn chết, và đọc mệt luôn cũng chưa hết chữ nên bận tâm làm chi đến những tác giả ở tận đâu đâu.

Cả ngày hôm nay tôi xem say mê bút ký Đồng Bằng của nhà văn Nguyên Ngọc. Ông viết như nói vậy đó: lưu loát, tươi cười, bình dị nhưng thâm trầm và lôi cuốn. Thản hoặc, cũng có đôi đoạn hơi cường điệu (hay nói nguyên văn theo cách dùng từ của chính ông là “gồng lên”) nhưng rất ít. Tôi xin phép sẽ đề cập đến sau, khi có dịp.

Riêng hôm nay, xin mời mọi người xem chơi đôi ba đoạn ngắn, Nguyên Ngọc viết về chuyến đi của ông đến miền đất cực Nam của quê hương (Cà Mau) nơi mà T.B.T Lê Duẩn đã từng nương náu.

Khi ghe cặp bờ, tác giả cùng bạn đồng hành được ông Hai Phốc – Chủ Tịch Xã – đón tiếp vô cùng nồng nhiệt. Hai người, nhân dịp này, cũng tìm biết thêm được không ít chuyện thú vị về cuộc khởi nghĩa ở Hòn Khoai (Rạch Gốc) hồi năm 1940:

“Sau thất bại Nam Kỳ Khởi nghĩa, mấy chục ngư dân Rạch Gốc – Cà Mau đều phải đi tù Côn Đảo, về sau Hai Phốc kể với tôi, mấy chục người ấy đã có ai biết chút chữ nghĩa gì đâu, ở tù Côn Đảo họ chỉ làm một nhiệm vụ: mỗi khi ông Lê Duẩn, ông Tôn Đức Thắng và các ông đầu lĩnh cộng sản bị mang ra đánh thì các ông xông ra chịu đòn thay. Có người bỏ mạng ở Côn Đảo, như cha anh Hai Phốc, còn sống trở về đâu không được mươi người, nay chỉ còn mỗi ông Hắc Hổ.”

Thất bại là mẹ thành công nên sau nhiều lần “khởi nghĩa” bất thành – chung cuộc – cách mạng cũng đã “giải phóng” được cả hai miền Nam/Bắc, thống nhất giang sơn. Sau đó, bác Lê say sưa với chiến thắng nên không có dịp trở lại chốn xưa để thăm lại các ngư dân đã nuôi dưỡng ̣(và bảo vệ) mình nhờ vào “vô số kênh rạch chi chít và bí hiểm” ở Cà Mau.

Bác Tôn, xem ra, nhàn nhã hơn thấy rõ:

“Ngoài việc dự các nghi lễ long trọng bắt buộc phải có mặt cụ, cụ không làm việc gì khác ngoài một việc cụ thích thú hơn cả là sửa xe đạp. Làm phó chủ tịch nước, ông thợ máy ngày trước buồn tay buồn chân. Hết xe đạp hỏng cho cụ chữa, anh em bộ đội bảo vệ và nhân viên phục vụ phải lấy xe của người nhà mang vào cho cụ kẻo ngồi không cụ buồn. Thương cụ quá, đôi khi họ còn làm cho xe trục trặc đi để dắt đến nhờ cụ sửa giùm.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. Văn Nghệ. Westminster, CA: 1997).

Tuy rất rảnh “nhưng ông thợ máy ngày trước” chỉ tìm vui trong việc sửa xe (đạp) để giết thời giờ, từ năm này sang năm khác, chứ cũng chưa lần nào ghé qua Rạch Gốc để thăm hỏi những kẻ đã chịu đòn thay cho mình ngoài ở Côn Đảo – năm nào.

Bác Bằng cũng xử xự y như thế:

“Khi Nguyễn Lương Bằng vượt ngục Sơn La ông được một thanh niên người Thái trắng dẫn đường. Đưa ông đi khỏi địa phận Sơn La xong, trở về nhà anh bị Pháp bắt đem chặt đầu.

Tôi đã tới bản Giảng, cách nhà tù Sơn La vài cây số, vào mùa thu năm 1965, để thăm gia đình anh thanh niên nọ. Trong ngôi nhà sàn xiêu vẹo chỉ còn lại bà mẹ anh, một bà lão lẩm cẩm, điếc lác, hỏi năm câu mới trả lời được một, câu trả lời lại chẳng ăn nhập gì với câu hỏi.

Bác Cả Hà Đông của tôi chưa một lần trở lại bản Giảng để thăm hỏi bà lão tội nghiệp. Rõ ràng, ông là, hoặc đã trở thành, người không có ân nghĩa. (Vũ T. H. s.đ.d. tr. 314).

Đ…  mẹ nhân tình đã biết rồi!Lạt như nước ốc bạc như vôi.     

Ấy thế nhưng nói cho nó hết lẽ thì Bác Tôn và bác Bằng vẫn còn chút (nhất điểm) lương tâm. Cả hai chỉ bạc thôi chứ không đến nỗi ác. Bác Hồ thì khác. Bạc bẽo, độc ác, gian trá, thâm hiểm … và không hề từ bất cứ một thủ đoạn đê tiện hay bất nhân nào.

Mụ địa chủ Cát-hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã: 

– Giết chết 14 nông dân. Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

 – Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người

– Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là: Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng, Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

(21-7-1953) C.B

C.B là một trong những bút danh của Hồ Chí Minh.  Còn Cát Hanh Long là ai?

Theo Wikipedia: “Nguyễn Thị Năm (1906 – 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà bị nông dân địa phương đấu tố là địa chủ gian ác và bị xử bắn. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên. Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng.”

Người trong cuộc cho biết thêm chi tiết:

“Khi du kích đến đưa bà ta đi, bà ta đã cảm thấy có gì nên cứ lạy van ‘các anh làm gì thì bảo em trước để em còn tụng kinh’. Du kích quát: ‘Đưa đi chỗ giam khác thôi, im!’ Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất…

Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: ‘Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?” Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

So với bản Giảng (Sơn La) hay Rạch Gốc (Cà Mau) thì Đồng Tâm (Hà Nội) chả là cái đinh gì sất cả. Bản thân ông Nguyễn Đình Kình cũng thế, cũng chả có thành tích gì đáng kể, chưa giúp được một đồng chí lãnh đạo nào vượt ngục, cũng chả chịu đòn thay cho bất cứ ai.

Đã thế, về đường lối chính sách thì Lê Đình Kình lại rất mù mờ. Năm mươi tám tuổi đảng mà chủ trương xuyên suốt (đất đai thuộc quyền quản lý của nhà nước) ông vẫn không thông. Do đó, thay vì bị khai trừ, ông bị khử trừ luôn không phải là chuyện lạ.

Tôi chỉ lạ ở cái thái độ phẫn uất của nhà văn Nguyên Ngọc, khi nghe ông gào thét: “Vụ án Đồng Tâm là một tội ác trời không dung đất không tha.”

Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?

Vụ nữ sinh HUFLIT: Cần minh bạch thông tin thay vì đòi xử lý người đưa tin!

Đài Á Châu Tự Do

Luật sư Lê Nguyễn Duy Hậu, nhà nghiên cứu luật và chính sách tại TPHCM viết trên Facebook cá nhân có hơn 30.000 người theo dõi rằng, hai đoạn clip không rõ ràng có thể là mồi lửa, “nhưng thứ làm bùng lên ngọn lửa phẫn nộ đến mức không cần suy nghĩ nữa chắc chắn là lời đe doạ dùng Luật Anima (Luật An ninh mạng – PV) để xử lý những ai dám phao tin của trường quân sự.

Sau đó thì ngọn lửa càng được thổi bùng lên khi một thế lực nào đó tìm cách chữa cháy bằng việc đổ thêm dầu kiểm duyệt, xoá bài… vào.

Những người làm truyền thông cho trường quân sự đã bỏ qua cơ hội bằng vàng để minh bạch, đàng hoàng nói cho dư luận rằng họ không bao che cho ai. Thay vào đó, họ tìm cách giữ thể diện.”

Theo thạc sỹ luật học từ Đại học Pennsylvania, Mỹ (theo học bổng Fulbright), thay vì sẵn sàng đối mặt với bức xúc của dư luận bằng sự đối thoại, những người liên quan chọn cách bịt miệng vụ việc vì “minh bạch không phải là thứ đầu tiên họ nghĩ đến.”

#RFAVietnamese #HUFLIT #hiepdam #quankhu7

RFA.ORG

Vụ nữ sinh HUFLIT: Cần minh bạch thông tin thay vì đòi xử lý người đưa tin!

Youtuber Mỹ lần đầu lái xe VinFast VF8: “Tôi ước mình đã không lái nó!”.

RFA Tiếng Việt

Bắt đầu từ đâu đây, tôi đã đi vào chạy thử xe với một tinh thần rất cởi mở. Như bạn có thể thấy, có rất nhiều điều thú vị về chiếc xe khi nó ở trạng thái tĩnh. Nơi nó thực sự sụp đổ là khi bạn bắt đầu lái xe!

    • Tiếng bíp và boong boong hoạt động quá mức và không ngừng ngay cả khi không có dữ kiện số kích hoạt, không có cách nào để vô hiệu hóa lệnh thoại phát ra liên tục.
    • Hệ thống nhún chắc chắn ở những khu vực gồ ghề nhưng cần phải êm ái hơn và tạo thoải mái hơn trong điều kiện đường phẳng bình thường.
    • KHÔNG CÓ CÁCH NÀO xe có 400 mã lực và sức mạnh không ổn định.
    • Tiếng ồn trên đường cao tốc gần như không thể chịu đựng nổi .
    • Hệ thống định tâm làn đường / kiểm soát hành trình không hoạt động …
    • Điểm tích cực của xe: chốt cửa rất tuyệt, phần mềm có thể được cập nhật (cần được cập nhật), kiểu dáng đẹp.
    • Phạm vi chạy trong một lần xạc bình, EPA 179mi cho thấy cực kỳ kém hiệu quả, tuy nhiên tôi nghe nói một thử nghiệm mới sẽ tăng nó lên con số khủng, 292mi.

Nghiêm túc mà nói, nếu VinFast đầu tư một nửa số tiền vào kỹ thuật thay vì tiếp thị điên cuồng như họ đang làm, họ có thể có một sản phẩm đáng mơ ước.

Kyle Conner

Tết Công Giáo – Cổ truyền Việt Nam

Tác giả:   Thiên Ân

Conggiao.info

Tết Công Giáo – Cổ truyền Việt Nam

Trong những ngày tết cổ truyền, nói về những công việc truyền thống, người Việt Nam thường có câu: “Mùng Một tết Cha, mùng Hai tết Mẹ, mùng Ba tết Thầy”. Người Công giáo, trong khi mừng những ngày Tết nguyên đán, cũng hướng đến những ý nghĩa thật cao quý: Ngày mùng 01 Tết: Cầu bình an cho Năm mới, ngày mùng 02 Tết: Kính nhớ Tổ Tiên, ông bà cha mẹ, ngày mùng 03 Tết: Thánh hóa công việc làm ăn. Điều này nói lên những giá trị riêng, thật đẹp và ý nghĩa mà mỗi người Công giáo phải trân trọng trong khi hoà mình vào truyền thống văn hoá của dân tộc.

Trong những ngày cuối năm, khi năm hết tết đến, người Việt Nam có thói quen dọn dẹp, điều này xuất phát từ quan niệm “tống cựu nghinh tân”. Tết là dịp tiễn cái cũ đi để đón cái mới đến, là dịp để thay đổi cho tươi mới hơn chính cuộc sống với những tiện nghi vật chất và con người của mình. Ngày Tết gần đến, có những căn nhà được sửa lại khang trang, được tô sơn hay quét vôi mới, có những con đường hay lối ngõ được dọn dẹp thật sạch sẽ,… tất cả làm nên sự thay đổi dịp Tết thật sôi động và náo nhiệt. Mỗi người đều cố gắng tạo cho mình và mọi người một khung cảnh thật ý nghĩa và tươm tất để chào đón Năm Mới đang về.

* Thánh lễ chiều 30 Tết

Thánh lễ chiều 30 Tết được cử hành nơi các thánh đường giáo xứ trong bầu khí ấm cúng và chan chứa nghĩa tình, đó là Thánh lễ tất niên để chuẩn bị chào đón Năm mới với thời khắc giao thừa. Tại nhiều xứ, ngoài lễ tạ ơn chung của giáo xứ, các khu họ đều xin lễ tất niên vào tuần lễ giáp Tết. Tùy theo số khu họ trong một giáo xứ mà cha xứ sắp xếp để mỗi xứ họ có được một thánh lễ riêng.

Toàn thể giáo dân trong xứ được mời tham dự với hương hoa, của lễ và những ý nguyện riêng mà tựu trung là tạ ơn, cầu nguyện cho những người mới qua đời trong năm, cầu xin cho một năm mới bình an. Sau thánh lễ, tuỳ theo điều kiện, bà con quây quần liên hoan để có dịp chia sẻ tâm tư, tình cảm vui buồn. Tạo tình đoàn kết yêu thương nhau trong tinh thần “Góp gạo nấu cơm chung” nhẹ nhàng nhưng đậm đà tình nghĩa.

… Giờ khắc Giao thừa thật linh thiêng. Vào thời xưa, sự ra đời của một năm mới được đánh dấu bằng những hồi chuông giáo đường vang đổ, và bằng múa hát, tiếng nhạc, tiếng tù và cùng nhiều nghi thức vui mừng khác diễn ra trên đường phố…
Những năm gần đây, theo tinh thần hội nhập văn hoá, hầu như tại các xứ đạo đều có tổ chức “hái lộc đầu xuân”. “Lộc” ở đây là các phong bao lì xì, trong có kèm một câu trích trong sách Tin Mừng, được treo trên các chậu cảnh hay những cành đào, cành mai đặt trên cung thánh. Sau lễ giao thừa, mọi người lần lượt lên “hái lộc Lời Chúa”. Mỗi câu Lời Chúa nhận được như là ý Chúa gửi đến mỗi người, mỗi gia đình.

* Mùng một Tết

Mùng một Tết, ngày đầu tiên của năm mới, mọi người quy tụ bên nhau, trong mái ấm gia đình và những liên hệ ruột thịt, để cùng tạ ơn về một năm cũ đã qua, đồng thời nguyện xin cho một năm mới bình an, thăng tiến về mọi phương diện tốt đẹp trong cuộc sống thường nhật cũng như đời sống đạo đức, tin yêu.

Trong ngày này, mọi người cùng dâng lời cảm tạ Chúa vì các hồng ân Chúa đã ban cho trong năm cũ vừa qua, đồng thời xin Chúa ban cho mỗi người có một tâm hồn đơn sơ và trong sạch để mãi mãi được vui hưởng mùa xuân ơn thánh trong Năm mới vừa khởi đầu.

Theo truyền thống dân tộc Việt Nam, sáng sớm ngày mồng một Tết, người ta pha trà cúng gia tiên, mọi người làm lễ trước bàn thờ theo thứ tự cha trước con sau, anh trên em dưới. Sau đó, con cháu mới đến chúc tuổi mới ông bà cha mẹ. Con cháu chúc ông bà, cha mẹ những lời tốt đẹp nhất trong năm mới, sau đó người ta ăn Tết.

* Ngày mùng hai Tết.

Thánh Lễ ngày mùng hai Tết, người Công giáo dành để tưởng nhớ, biết ơn và cầu nguyện cho các bậc tổ tiên, ông bà cha mẹ còn sống cũng như đã được Chúa gọi về. Có nhiều nơi, các giáo xứ tổ chức tặng quà chúc thọ các cụ ông, cụ bà trong Thánh Lễ Mùng Hai Tết, điều này thật ý nghĩa, có giá trị giáo dục con cháu sống hiếu thảo.

Trong ngày này, Thánh Lễ cũng được cử hành cách trang trọng và cảm động nơi Nghĩa Trang Giáo Xứ ngày mùng Hai Tết. Người sống, kẻ chết gặp nhau trong yêu thương, tưởng nhớ trong mầu nhiệm hiệp thông của Giáo Hội. Kính nhớ các bậc tiền nhân chính là thể hiện tinh thần đạo hiếu của dân tộc Việt Nam “Uống nước nhớ nguồn”.

Ngày mùng Ba tết:

Thánh lễ ngày mùng Ba tết, người Công giáo Việt Nam được mời gọi để cầu nguyện và xin Thiên Chúa thánh hóa những công việc làm ăn trong suốt một năm mới. Dâng lên Thiên Chúa tất cả những công việc làm ăn với những thành công, thất bại trong một năm đã qua, và cầu mong một năm mới với những công việc làm ăn được thành công trọn vẹn và thu hái được kết quả tốt đẹp.

… Để những ngày đầu năm mới này trở nên một khởi đầu thật trọn vẹn và ý nghĩa cho một hành trình mới. Hành trình của sự biến đổi và cải hóa cuộc đời. Nguyện cho tâm tình vui tươi của mùa xuân trong Năm Mới chan hòa trên tất cả mọi người, “những gì tốt đẹp trong tâm hồn và tư tưởng của loài người hoặc trong nghi lễ và văn hóa riêng của các dân tộc, hoạt động của Hội Thánh không nhằm tiêu diệt nhưng làm cho lành mạnh, nâng cao và kiện toàn, hầu làm vinh danh Thiên Chúa và mưu cầu hạnh phúc cho con người” (Hiến chế Tín lý về Giáo Hội, 17,1)

Trong tâm tình những ngày đầu xuân và năm mới, mỗi người chúng ta hãy cảm tạ và phó thác cuộc đời mình cho Thiên Chúa; bởi vì Ngài vẫn luôn là Thiên Chúa của mùa xuân, Thiên Chúa của Tình Yêu, Thiên Chúa của Sự Sống. Khi biết mở lòng mình ra với mọi người, chúng ta thật dễ dàng để mở hồn mình ra với Thiên Chúa.

Một Năm Mới đang đến gần, chúng ta cùng với mọi người dọn dẹp bề ngoài nhưng cũng chú tâm dọn dẹp chính tâm hồn, để Năm Mới sang chính là thời điểm để chúng ta bước vào đời sống mới, thay đổi để thực sự sống tình liên đới yêu thương, mở lòng đến với mọi người và sẵn sàng để nghênh đón Chúa Xuân muôn đời.

Trong ngày đầu xuân này, chúng ta hãy vui lên, vui lên đi như lời thánh Tông đồ Phaolô đã khuyên nhủ tín hữu Philipphê: “Anh em hãy vui lên trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại : vui lên anh em” (Pl 4,4).

Thiên Ân

From: Phan Sinh Trần

Người Chăm phải mua vé để vào viếng chính tổ tiên của mình tại thánh địa Chăm … Đau !

Võ Hồng Ly

11.01.2023

Người Chăm phải mua vé để vào viếng chính tổ tiên của mình tại thánh địa Chăm … Đau !

Theo lời kể của cô Kiều Kiều Maily, người Chăm : Từ giếng vuông cổ Chăm làng Trà Quế cô đi một vòng lên Mỹ Sơn trong chiều muộn mưa phùn. Cổng Mỹ Sơn luôn mở, nhưng lòng người bán vé lại đóng!!

Sau một hồi trao đổi với cô nhân viên bán vé, cô Kiều Kiều Maily cũng đã được vào.

Cô nhân viên bán vé nói : “Lần này giải quyết cho chị, lần sau, người Chăm cũng vẫn phải mua vé vào viếng tháp nhé chị!”

Trước Tết, bà con người Chăm về thăm nhà mình nhưng vẫn phải mua vé để vào viếng tổ tiên của mình như bao du khách tại Thánh địa Chăm Mỹ Sơn, Di sản của thế giới.

Vào bên trong cổng, cô Kiều Kiều Maily đứng một hồi, trong suốt thời gian bước lên tới khu đền tháp, cô thấy hồn mình đau điếng…

Cô Kiều Kiều Maily viết thêm dòng cuối cùng bằng tiếng Chăm. Ai biết tiếng Chăm dịch giùm cho bà con mình ạ:

“Pôyang pajak pajưng, brei ka klon kajap karo

Brei ka klon hu prưn yava pih ndom thong yuen siam mưkrư!”

______

Nguồn : https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=5749748205094906&id=100001793498111&mibextid=qC1gEa

 

Đi tù vì tham nhũng, sao nhiều cán bộ vẫn không sợ?

Đài Á Châu Tự Do

Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy nhận định với RFA hôm 11/1/2023:

“Mức lương công chức chính thức nhìn chung hiện nay rất thấp, không thể nuôi sống gia đình. Khi muốn trở thành công chức của chính quyền, nhiều khi người ta còn phải trả thêm tiền để được nhận vào. Rồi sau đó để được thăng cấp, họ còn phải tốn tiền để mua chuộc các cấp. Nếu một hệ thống với lương bổng chính thức bạc bẽo như vậy thì tại sao người ta cố gắng để trở thành công chức và quan chức làm gì?”

Nói vậy để thấy một sự thật rằng người ta cố gắng trở thành công chức và quan chức nhà nước bây giờ không phải vì mức lương chính thức, vốn rất thấp. Mà họ tham gia vào hệ thống chính quyền với nhiều mục tiêu khác nhau, và một mục tiêu thực tiễn trước mắt là bổng. Ông Vũ nói tiếp:

“Có thể lương thì ít nhưng bổng lộc thì nhiều. Bổng lộc đó có thể kiếm được bằng nhiều cách khác nhau, nhưng phần lớn trong đó có được là nhờ lợi dụng vào vị trí quyền lực họ đang nắm. Số tiền có được nhờ lợi dụng vào vị trí quyền lực này có thể gọi là tham nhũng. Bởi vì tham nhũng gần như là một việc mà mỗi quan chức phải làm để nuôi sống gia đình của họ, cho nên trừ khi họ nghỉ việc, còn làm việc họ buộc phải tham nhũng để tồn tại. Cho nên việc chỉ bỏ tù người tham nhũng không đủ để làm chùn bước các quan chức.”

https://www.rfa.org/…/going-to-jail-for-corruption-why…

RFA.ORG

Đi tù vì tham nhũng, sao nhiều cán bộ vẫn không sợ?

Thường trực Ban Bí thư đảng CSVN mới đây cho biết: ‘một số vụ án tham nhũng cho thấy nhiều cán bộ chưa biết sợ’. Vì sao Việt Nam vài năm qua chống tham nhũng rất mạnh, bỏ tù nhiều người… mà nhiều cán bộ vẫn chưa biết sợ?

Mất việc, nhiều công nhân ở Bình Dương nhặt ve chai, vớt lục bình mưu sinh

Báo Nguoi-Viet

January 11, 2023

BÌNH DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Mất việc, nghỉ Tết dài ngày vì nhà máy hết đơn hàng, nhiều công nhân đã phải vớt lục bình làm thực phẩm, nhặt ve chai… kiếm sống qua ngày.

Theo báo VNExpress hôm 9 Tháng Giêng, tính đến cuối năm 2022, tỉnh Bình Dương là nơi có số người mất việc, giảm việc nhiều nhất khu vực Đông Nam Bộ, với khoảng 28,000 lao động mất việc, gần 240,000 người bị giảm giờ làm do “đơn hàng bị cắt giảm.”

Bà Lý Thị Hương (hàng đầu) cùng hàng xóm ở khu trọ Hưng Lợi 2, phường Uyên Hưng, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương, lội đồng tìm lục bình, ve chai kiếm sống. (Hình: VNExpress)

Bị thất nghiệp, không có tiền về quê ăn Tết, nhiều công nhân đã ở lại nơi trọ và tìm nhiều cách mưu sinh để chờ việc sau Tết.

Giữa trưa nắng trung tuần Tháng Chạp, bà Lý Thị Hương, quê ở An Giang, cùng hàng xóm ở khu trọ Hưng Lợi 2, phường Uyên Hưng, thị xã Tân Uyên, lội đồng tìm lục bình, nhặt ve chai kiếm sống, do vợ chồng con gái làm công nhân ở Bình Dương bị mất việc từ đầu Tháng Mười Hai, 2022.

Trong lúc hai con đi tìm việc, bà Hương ở nhà chăm cháu và đi nhặt ve chai, mỗi ngày bà bán được vài chục ngàn đồng. Để bữa cơm có rau, bà Hương thường đi vớt lục bình ở ruộng nước xung quanh khu trọ làm các món luộc, ăn sống, xào với mỡ heo.

Cùng hoàn cảnh như bà Hương, bà Lý Thị Hen, quê An Giang, lên chăm cháu suốt mấy năm nay. Từ khi hai đứa con mất việc, bà Hen cũng tranh thủ đi nhặt ve chai, bới thùng rác tìm cơm thừa để bán cho người nuôi gà, vịt.

“Con bị thất nghiệp mấy tháng nay, thân nó không lo nổi lấy đâu chu cấp cho mình,” bà Hen buồn bã nói.

Cũng như nhiều gia đình ở xóm trọ Hưng Lợi 2, vợ chồng bà Sóc Ni-Mô Sê, quê An Giang, đi hái rau dại, trang trải qua ngày. Hai ông bà có bốn người con làm công nhân, một số đã nghỉ việc.

“Vợ chồng hái rau dại ngoài đồng về bán mỗi ngày cũng được 60,000-70,000 đồng ($2.5 tới $2.9). Mấy hôm nay, các anh bảo vệ đuổi quá không cho bán nên đem về sớm,” bà Ni than thở.

Trong khi đó bà Thị Bình, quê Kiên Giang, suốt mấy tháng qua bị cắt giảm việc, phải bán chuối nướng ở khu nhà trọ kiếm sống qua ngày.

Hai vợ chồng bà Bình lúc trước làm công ty gỗ Thống Nhất, nhưng bị cho nghỉ hơn hai tháng. Không có tiền về quê ăn Tết, họ phải ở lại chờ việc năm sau.

Suốt mấy tháng qua bị cắt giảm việc, bà Thị Bình phải bán chuối nướng ở khu nhà trọ kiếm sống qua ngày. (Hình: VNExpress)

Theo Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã Hội, cuối Tháng Mười Hai, 2022, Việt Nam ghi nhận gần 530 doanh nghiệp bị cắt giảm đơn hàng, phần đông tập trung ở khu vực phía Nam. Tổng số lao động bị mất việc, giảm việc là trên 637,000 người. Dự báo tới hết quý 1, 2023, ngành dệt may, da giày, chế biến gỗ, cơ khí tiếp tục khó khăn, thiếu việc làm, do phụ thuộc vào thị trường xuất cảng.

Anh Lê Văn Thuận, quê Đồng Tháp, công nhân nhà máy gỗ Thống Nhất, một trong hơn 450,000 công nhân chọn ở lại Bình Dương dịp Tết Nguyên Đán 2023, cho biết: “Nếu về Tết ra năm không có tiền để đi ngược trở lên, đến trễ sẽ hết việc. Do đó, cả nhà sẽ ở lại Bình Dương.” (Tr.N)

Thể chế độc tài tạo ra nhiều “căn bệnh” xã hội-Song Chi

Báo Tiếng Dân

Song Chi

11-1-2023

Mô hình thể chế độc tài tạo ra rất nhiều “căn bệnh” xã hội, khiến cho cái xã hội ấy, quốc gia ấy khó mà phát triển lành mạnh được. Những “căn bệnh” thường gặp trong mọi xã hội có một thể chế độc tài là bệnh tham nhũng, dối trá, hèn nhát, mất lòng tin vào chính phủ-vào luật pháp-vào con người, là cái Thiện, cái Đẹp, sự tử tế thì ngày càng trở nên hiếm hoi trong khi cái Ác, cái Xấu, sự không tử tế thì tràn lan như cỏ dại và ngày càng trở thành bình thường…

Trong một xã hội như vậy, hầu hết con người sẽ trở nên thờ ơ vô cảm, không quan tâm gì đến cái chung, không quan tâm đến vận mệnh của đất nước, dân tộc, không quan tâm đến chính trị – vì nếu quan tâm, bất bình, lên tiếng thì sẽ gặp rắc rối với chính quyền ngay lập tức và phải trả giá đắt! Người dân, do đó, hầu hết chỉ còn quan tâm tới việc làm thế nào để tồn tại và được yên thân; còn quan chức, chính quyền thì chỉ nghĩ đến quyền lợi của họ, của chế độ, bất chấp quyền lợi, lợi ích đó có mâu thuẫn, có làm hại cho lợi ích của đất nước, dân tộc hay không.

Nhưng với Việt Nam, còn có những “căn bệnh” nặng khác của một nước “nhỏ” về mặt kinh tế, vị thế trên thế giới (mặc dù không “nhỏ” về dân số, diện tích). Đó là bệnh “tự sướng”, “nổ” – Từ quan chức, báo chí truyền thông cho tới doanh nhân, làm thì ít mà “nổ” thì kinh. Thứ hai là chạy theo những giá trị ảo hoặc vật chất bề ngoài mà không chú ý đến những giá trị thực chất–từ danh hiệu, học hàm, dù là Phó Tiến Sĩ, Tiến Sĩ hay Nghệ sĩ Ưu tú, Nghệ sĩ Nhân Dân, Hoa hậu, Hoa khôi, nhà này nhà kia… cho tới cái xe đẹp, cái nhà to, có con cái đi du học ở nước ngoài, làm ở Bộ kia Viện nọ…

Cuộc đời của đa số người Việt phải bỏ ra không ít thời gian để “chạy” trường, “chạy” lớp, “chạy” điểm, “chạy” bằng, chạy tìm chỗ đứng trong xã hội… Mất bao nhiêu năng lượng, thời gian sống, nhưng vẫn không hạnh phúc. Khổ vì không có tự do, dân chủ, vì nhân quyền bị chà đạp đã đành, nhưng còn bao nhiêu cái khổ là do cái xã hội chung quanh và do chính mình tạo ra.

Còn đối với một chính quyền, bệnh “tự sướng”, “nổ”, khiến họ không nhìn thấy những khiếm khuyết nghiêm trọng của chế độ, bệnh chạy theo những thành tích tăng trưởng, kế hoạch, mục tiêu “ảo” mà không xây dựng những nền móng, cơ sở căn bản cho một sự phát triển lành mạnh, lâu dài thì cũng chỉ là “xây nhà từ nóc” mà thôi.

Nhìn nước Nga “nổ” cho lắm, bao nhiêu năm qua thế giới cứ tưởng quân sự, quốc phòng, vũ khí Nga kinh lắm, đến khi xảy ra cuộc chiến Ukraine mới thấy thực lực của Nga thế nào. Trung Quốc cũng thế, mấy chục năm qua thế giới liên tục nói đến sự phát triển thần kỳ của Trung Quốc, chả mấy chốc mà vượt qua Mỹ… nhưng chỉ cần một đại dịch COVID-19 là lộ ra hết từ hệ thống y tế, khả năng chế tạo vaccine, khả năng đối phó, điều trị… còn kém như thế nào; hay khủng hoảng bất động sản, ngân hàng đã bộc lộ những vấn đề nghiêm trọng của nền kinh tế Trung Quốc ra sao.

Việt Nam, sau khi chiến thắng cuộc nội chiến 30 năm nhờ vũ khí, tài lực, vật lực của nước ngoài và cả “ngoại nhân”, đã ngây ngất “tự sướng” đến mức gây ra bao nhiêu chính sách sai lầm về kinh tế, đối nội, sử dụng con người cho đến ngoại giao. Hậu quả là kinh tế tụt dốc, cả nước suýt rớt xuống bờ vực chết đói, phải “đổi… cũ”, và sa vào 2 cuộc chiến biên giới phía Bắc và biên giới Tây Nam làm đất nước suy yếu thêm.

Cứ tưởng bài học đó đã đủ. Nhưng không, gần nửa thế kỷ qua rồi, đảng và nhà nước cộng sản VN vẫn tiếp tục “ngây ngất”, “tự sướng”, tiếp tục “nổ”…, báo chí truyền thông cũng đua nhau “nổ”, đọc những “thành tích tự xưng” về mọi mặt ấy mà cứ tưởng như đang nói về nước nào chứ không phải là Việt Nam!

Những “căn bệnh” ấy sẽ khó mà thay đổi được khi nào còn một mô hình thể chế độc tài kìm hãm sự phát triển của xã hội, đồng thời hủy hoại nhân tính, những điều thiện lương, tốt đẹp trong mỗi con người. Và chỉ khi đó Việt Nam mới có hy vọng phát triển trở thành một quốc gia có thực lực về kinh tế, độc lập tự chủ trong ngoại giao, quốc phòng, đời sống người VN thực sự được tự do, bình an, hạnh phúc.

Tiệc cuối năm bên bờ Vịnh San Francisco

Báo Tiếng Dân

Yên Khê

12-1-2023

Tôi đi theo một người bạn đến dự buổi tiệc tất niên âm lịch Nhâm Dần do Tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco tổ chức. Tiệc được tổ chức tại một nhà hàng nằm bên bờ Vịnh San Francisco. Nếu thời tiết hôm đó bình thường thì ắt hẳn phong cảnh nhìn ra từ các khung cửa kính lớn rất đẹp, nhưng hôm đó một trận bão lớn đang quần thảo trên miền Bắc California, cây cối oằn lại trong cơn mưa như trút, xa xa lắp lánh ánh đèn hai thành phố lớn San Francisco và Oakland.

Có khoảng trên 200 người tham dự, lắp đầy một không gian khá chật. Đây là những người được xem là những người Việt sống ở miền Bắc California, mà lại thân thiện với chính quyền trong nước, đôi khi họ bị những đồng bào của họ ở Mỹ phản đối, gọi họ là “thân cộng”.

Tôi nghe nói về những người “thân cộng” này đã lâu, đôi khi cũng tiếp xúc với một vài người ngoài đời, nhưng đây là lần đầu tôi gặp cả trăm người như thế này. Vì thế, tôi chú ý quan sát họ.

Đa số họ là những người trung niên, thuộc lớp U60. Điều này xóa đi một mặc định của tôi lâu nay, là những người “thân cộng” chắc già lắm rồi. Họ có vẻ thoải mái trong sắc diện của những người khá thành công, cho đến rất thành công trong xã hội Mỹ. Họ không phải là những nhân vật nổi lên từ thời chống chiến tranh Việt Nam như Vũ Đức Vượng, Nguyễn Công Chánh, Ngô Vĩnh Long… Họ đến Mỹ sau năm 1975, từng là thuyền nhân, hay muộn hơn nữa là sang Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình, thậm chí … HO (con cháu của những công chức, sĩ quan chế độ Việt Nam Cộng hòa, bị cầm tù sau năm 1975).

Đặc biệt trong só khách mời hôm đó có khá đông người đến từ Oakland, và có vẻ như họ là những người Việt gốc Hoa. Oakland vốn là nơi tập trung nhiều người Việt gốc Hoa từ miền Nam Việt Nam, ra đi trong cái gọi là bán chính thức bằng đường biển (trả tiền cho các quan chức Việt Nam nhắm mắt làm ngơ cho họ vượt biển). Tại một bàn tiệc, tôi nghe họ nói tiếng Quảng Đông với nhau. Người bạn tôi cho biết, những người đó là những người Việt gốc Hoa, đến từ Hải Phòng. Có một bàn dành riêng cho một nhóm đến bảy người, của một doanh nhân khá nổi tiếng, là người Mỹ gốc Việt-Hoa.

Ảnh: Một cảnh trong buổi tiệc khi Tổng lãnh sự Hoàng Anh Tuấn phát biểu. Nguồn: Yên Khê

Những thực khách hôm đó khá thân thiện và cởi mở, nhưng có một điều tôi thấy lạ là có khá đông người đem theo rượu riêng, mà tôi nghĩ là rượu đắt tiền, để uống với nhau, họ đem đi mời các bàn bên cạnh. Tôi có cảm tưởng là buổi tiệc do ông lãnh sự mời, cũng là dịp để họ gặp gỡ, bù khú với nhau.

Nhân vật quan trọng nhất hôm đó, dĩ nhiên là ông chủ tiệc, ngài tân Tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco, ông Hoàng Anh Tuấn. Ông Tuấn có dáng người nho nhã, nhưng hơi tiều tụy, gợi nhớ những nho sĩ ngày xưa ở miền Bắc Việt Nam, nghèo nhưng hiếu học. Nghe nói ông Tuấn tốt nghiệp từ một trường đại học lừng danh của nước Mỹ cả chục năm trước.

Ông Tuấn khai tiệc bằng một bài nói khá ngắn, trong đó ông nói đến những thành tựu của Việt Nam trong năm khó khăn vừa qua, ông cám ơn đồng bào ở Mỹ, ông nói đến tương lai sáng sủa của quan hệ Việt-Mỹ … Nhưng ông Tuấn không nhắc gì đến cơn bão chính trị làm nghiêng ngả Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa qua, với hơn 40 người bị bắt trong vụ bê bối “chuyến bay giải cứu”, trong đó các quan chức ngoại giao, công an, hàng không, ăn cánh nhau, nâng giá vé máy bay đưa người gốc Việt về Việt Nam hồi đầu năm 2020, khi dịch Covid mới bùng phát.

Dĩ nhiên ai lại nhắc chuyện không vui trong một bữa tiệc cuối năm, chủ tiệc không thích, mà có lẽ khách cũng không quan tâm lắm. Ông Tuấn cũng không nhắc gì đến … “đảng và nhà nước”, cụm từ không thể thiếu đối với các quan chức trong nước, mà trong phòng tiệc cũng không thấy treo cờ đỏ, chỉ có một chiếc quốc huy ở phông nền.

Ảnh: Tổng lãnh sự Hoàng Anh Tuấn phát biểu. Nguồn: Yên Khê

Các món ăn khá ngon, đại khái là thực đơn thường thấy ở những nhà hàng Á châu trong vùng Vịnh San Francisco. Món khai vị lại là một chiếc bánh chưng khá lớn cho mỗi bàn, có lẽ được chủ tiệc thêm vào cho phù hợp với không khí tất niên ngày Tết Việt Nam, nhưng không có dưa kiệu lẫn dưa món, thế nên nó hơi khan khan thiếu thiếu.

Khoảng hơn nửa buổi tiệc thì tôi ra về, người bạn thì vẫn ở lại. Bên ngoài gió đã ngưng, chỉ còn mưa nhưng không nặng hạt. Về chỗ trọ, tôi mở máy tính lên để soát những email cuối ngày, mà trong đầu vẫn còn lẩn quẩn cái ý nghĩ bánh chưng mà thiếu dưa kiệu dưa món, khan khan thiếu thiếu, thì gặp một email forward từ một người bạn. Trong email đó, tác giả dẫn lại một bài viết trên báo Người Việt, nói là Tết Quý Mão năm nay, tại trung tâm Garden Grove của người Việt ở miền Nam California sẽ có tổ chức một … đường hoa, theo kiểu đường hoa Nguyễn Huệ ở Sài Gòn.

Tác giả email “đề cao cảnh giác” là không thấy nói gì về cờ vàng ba sọc đỏ cả (cờ của Việt Nam Cộng hòa ngày xưa), tác giả nghi ngờ rằng, những người tổ chức “đường hoa”, là… Việt cộng, cho nên không đề cập gì đến cờ vàng.

Tôi chợt nhớ lại quang cảnh buổi tiệc ở San Francisco, cũng không thấy cờ đỏ trong buổi tiệc tất niên của những người… Việt Cộng, và tôi tự hỏi rằng liệu tác giả email đầy tinh thần chống Cộng ấy có biết đến bữa tiệc mà tôi tham dự không!