Từ nhân viên vệ sinh đến tiến sĩ Luật Harvard

Báo Nguoi-viet

Cuối Tháng Năm vừa qua, Rehan Staton, 27 tuổi, một “cựu” nhân viên vệ sinh, tốt nghiệp tiến sĩ Luật trường Harvard Law School. Câu chuyện của anh gây chú ý cho cả nước Mỹ, những người quan tâm và tin vào kết quả tốt đẹp, thành công từ ý chí và nghị lực.

Ngày 25 Tháng Năm, năm 2023, Rehan Staton bước lên sân khấu trong chiếc mũ và áo choàng tốt nghiệp, nhận bằng tiến sĩ Luật Harvard School tại khuôn viên trường ở Cambridge, Massachusetts.

Rehan Staton bước lên sân khấu trong chiếc mũ và áo choàng tốt nghiệp màu đen, nhận bằng cử nhân Luật Harvard tại khuôn viên trường ở Cambridge, Massachusetts. (Hình: Chụp từ video)

Theo The Guardian, khán giả trong buổi lễ kéo dài 90 phút đã chúc mừng Staton bằng những tràng vỗ tay lớn nhất, như để kết thúc một câu chuyện đẹp, có ý nghĩa cổ võ tinh thần nhất của mùa tốt nghiệp đại học Hoa Kỳ mùa Xuân năm nay. Thậm chí, mọi người có thể nghe rõ tiếng hét to: “Cậu bé của tôi, tiến lên, Rehan!”

Để có thời khắc rực rỡ và thành quả hôm nay, không phải là con đường dễ dàng cho Rehan Staton.

Khi mẹ của Staton rời bỏ gia đình, anh đối diện với nhiều khó khăn về tài chính, tinh thần sụp đổ. Cha của anh phải làm ba công việc khác nhau để nuôi dưỡng hai người con. Anh không thể vào bất kỳ trường đại học nào. Nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn. Staton xin vào làm ở Bates Trucking & Trash Removal, nơi cha và anh trai của anh đang làm.

Staton (bên trái) và anh trai làm ở Bates Trucking & Trash Removal (Hình: Staton Twitter)

Lúc đó, Staton không có ý định tiếp tục theo đuổi con đường học vấn. Nhưng từ những lời khuyến khích của đồng nghiệp, anh ghi danh vào Bowie State University và sau đó chuyển vào University of Maryland, College Park, và chọn chuyên ngành lịch sử.

Staton vẫn tiếp tục làm việc để chi trả tiền học. Đôi khi, thời điểm lớp quá gần với lúc làm việc, Staton không có thời gian tắm rửa. Anh vào lớp, cố gắng hết sức để không làm phiền bất kỳ ai vì “mùi công việc” từ cơ thể của mình.

Từ những câu chuyện của các đồng nghiệp, những người từng bị vướng tù tội trước đây, làm cho Staton nghĩ nhiều về luật pháp, hệ thống tư pháp nước Mỹ. Không dưới hai lần, Staton đã suy nghĩ về những bài học ở trường luật.

Nghĩ và hành động. Năm 2020, Staton được nhận vào Harvard Law School. Staton nói: “Lý do duy nhất mà tôi có được ngày hôm nay là nhờ sự giúp đỡ, lòng tốt và trái tim nhân ái của mọi người.”

Câu chuyện kỳ diệu đáng tự hào của anh thanh niên là “cựu” nhân viên vệ sinh Rehan Staton lay động cả nước Mỹ. Ông trùm truyền thông Tyler Perry đích thân gọi Staton đến gặp, đề nghị trả toàn bộ học phí trường luật cho anh.

Ngay khi bắt đầu vào Harvard Law School, Staton đã ghi dấu ấn vào sự nghiệp luật, từ lòng tri ân những người đã giúp anh. Rehan Staton là đồng sáng lập The Reciprocity Effect, một tổ chức phi lợi nhuận giúp gây quỹ và hỗ trợ tài chính cho những người làm việc trong các dịch vụ vệ sinh. Tổ chức này hiện đang hợp tác với Harvard và Staton hy vọng sẽ mở rộng sang nhiều trường học khác nữa trong tương lai. (K.L)

(Saigonnho News)

Chứng cớ sờ sờ ra đấy…

Báo Tiếng Dân

Đỗ Duy Ngọc

6-6-2023

Căn biệt thự được cho là của Thiếu tướng quân đội Phạm Bá Hiền (quê huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh). Ảnh trên mạng

Hơn 100 năm ở Việt Nam, thực dân Pháp xây nhiều dinh cơ để làm việc, nhiều biệt thự để làm nơi ở. Những công trình đó vẫn còn ở Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Đà Lạt, Sài Gòn và nhiều nơi khác. Tất cả đều sử dụng chi phí của nhà nước thuộc địa, hầu như rất ít của tư nhân. Thời Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam, tướng tá cũng nhiều nhưng chẳng mấy người có nhà to, đa số đều ở nhà công vụ, cư xá sĩ quan hay khu gia binh.

Cũng có người có nhà riêng nhưng cũng không xây dựng to lớn như toà lâu đài của quý tộc châu Âu như căn nhà của vị Thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam ở Hà Tĩnh vừa được báo chí nhắc tới. Nghe nói toà lâu đài này do thân mẫu của Thiếu tướng hàng ngày đạp xe đi bán rau đứng tên. Hay thật! Bán rau mà cũng có hàng trăm tỷ để xây nhà. Lương Thiếu tướng bao nhiêu một tháng, con số đấy ai cũng biết, chẳng phải là điều bí mật gì. Thế thì ông tướng đó lấy tiền đâu mà làm căn nhà kinh thế. Bán rau làm gì tiền nhiều thế! Lương tướng cũng đâu lắm thế? Kết luận lại căn nhà này hình thành từ nguồn tiền nào? Câu hỏi mà ai cũng trả lời được mà sao cái lò vĩ đại đến giờ vẫn chưa lên lửa?

Ngày xưa, kẻ ăn hối lộ, tham nhũng giấu của cải, vàng bạc thâu tóm được như mèo giấu cứt. Giờ đây thì khác rồi, cán bộ tha hồ khoe của, nào biệt thự, nào xe, nào con cái đi học nước ngoài, vợ toàn sắm hàng hiệu, nào những cuộc ăn chơi, du hí còn hơn những tay tư bản của các nước giàu. Chỉ mới lên tướng mà đã tài sản như thế, thử hỏi các cấp cao hơn còn giàu có đến đâu? Đất nước nghèo mãi là đúng quá rồi. Phúc lợi đáng ra chia đều cho mọi người, nay chỉ một nhóm chia chác nhau, hỏi sao dân không khổ.

Dân ốm đau vào bịnh viện nằm ba, bốn người một giường, người bịnh không có tiền mua thuốc, có người bán máu để mua sách cho con đi học, nhiều gia đình không có mái lều để ở, sống vạ vật qua ngày. Hàng ngàn công nhân bị cho nghỉ việc, kéo theo hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bế tắc. Những đứa bé vùng cao đến trường với bụng trống và manh áo tả tơi trong cơn gió lạnh. Cũng có những đứa trẻ đến lớp bằng bao nilon trùm đầu nín thở qua sông, suối vì làng xã chẳng có cầu. Biết bao người dân đang khó nhọc vì vật giá tăng, xăng tăng, điện tăng, tất cả đều lên giá mà đồng lương mãi còm cõi.

Thế nhưng những biệt phủ, những biệt thự sang trọng của các lãnh đạo liên tiếp mọc lên. Những đồng tiền thu được vẫn hàng ngày vẫn được xài như giấy. Hố sâu giàu nghèo càng lúc càng lớn, bất công càng ngày càng nhiều. Và từ đó dân mất lòng tin. Chứng cớ sờ sờ ra đấy, chẳng cần thanh tra, điều tra cũng có kết quả. Sao những ngôi nhà vẫn lừng lững giữa trời như những mũi dao đâm vào ngực dân đen, như cái gai trong mắt những người khốn khổ.

Những biệt thự như thế càng nhiều, dân đen càng mãi đói nghèo và tiền đồ còn tối đen hơn kiếp nạn của chị Dậu ngày xưa.

PMC Wagner – Một dấu hỏi lớn

Báo Tiếng Dân

Kim Văn Chính

1-6-2023

Nước Nga như một thực thể rất quái vật ẩn sâu trong rừng Taigar và tuyết lạnh. Nó sinh ra những con người, những thực thể, cách tổ chức và đạo lý cũng rất quái vật mà nhân vật Demon (ác quỷ) trong văn học và hội họa Nga đã khái quát rất tài tình.
Thời hiện tại, Putin và các tổ chức như Wagner thực sự là những quái vật mà không nghiên cứu kỹ không thể hiểu được chúng là thứ gì, càng không thể biết được chúng sống và triển vọng ra sao, mạnh yếu chỗ nào…

Putin và Nga họ chỉ chờ vậy. Trong khi mọi người chỉ biết dùng các giá trị đạo đức phổ quát để phán xét chúng, rồi đưa ra các phán xét kiểu salon như ác thế rồi sẽ quả báo, nhân dân Nga rồi sẽ treo cổ chúng, làm sao bọn trộm cướp đó có sức mạnh bằng tình yêu nước, nó chỉ là con chó của Putin thôi… thì bọn chúng đã đủ thời gian và sức mạnh như ác quỷ hút trộm được máu người để chồm lên… và chúng sẽ chiến thắng.

Nhiều lần nước Nga đã vậy rồi…

Nhiều người ngộ nhận về sức mạnh Nga, về sự vĩ đại của dân tộc Nga, và về sự nhân hậu của ác quỷ nữa…

Trong văn học Nga, ác quỷ Demon có sức quyến rũ ghê gớm và bề ngoài nó tỏ ra người hơn người thường là vậy.

Chiến tranh là tình huống cho phép ta nhìn rõ hơn các thực thể quái vật của bộ mặt Nga.

Giống như hồi 1991 mà tôi chứng kiến ở Nga, khủng hoảng và đổ vỡ chế độ cho phép ta nhìn rõ người Nga, cảnh sát Nga nó phi nhân bản đến mức nào… Ai không chứng kiến, không chịu khó đọc hiểu văn hóa, văn học và lịch sử luôn bị mờ mắt và ngộ nhận là vậy.

Hồi Chiến tranh Thế giới II, lính tù (trừng giới) có vai trò rất lớn trong cả phòng thủ và tấn công của quân đội Nga – Liên Xô. Cám ơn Phan Bạch Yến đã dịch phụ đề bộ phim nhiều tập này do chính điện ảnh Nga sản xuất.

Để có các trung đoàn lính tù, họ phải tạo ra tù nhân để bắt vào đội quân đứng giữa hai làm đạn cả nghĩa bóng và nghĩa đen trên mặt trận. Họ chết gần hết nhưng không thể làm gì khác ngoài việc xung phong và phòng thủ đến chết…

Và họ đã giúp đội quân chính quy chiến thắng…

Wagner và các đội quân Putin đang cho phép thành lập (lính tư nhân do các tập đoàn kinh doanh tuyển và sử dụng) là thang bậc cao và rất hiện đại của đội quân trừng giới ngày xưa… Nguồn lính chính họ tuyển thẳng từ các tù nhân hình sự là vậy.

Nhưng rất nhiều điểm mới, đặc biệt là cơ chế tài chính của tổ chức cũng như cơ chế tưởng thưởng rất hậu hĩnh cho những người sống sót…

Dưới đây chỉ là một bài viết nhỏ về một góc nhìn đối với đội quân này.

***

Góc nhìn về Wagner (Forbes.ua)

Wagnerites đang chết hàng chục nghìn người ở Ukraine, nhưng số lượng của họ lại vẫn đang tăng lên. Đội quân “tội phạm” lớn nhất thế giới này được tổ chức như thế nào?

Vladimir Datsenko, Forbes

Ảnh: Ông chủ Prigozhin của Wagner cùng đám lính đánh thuê của ông ta. Nguồn: svidomi.in.ua

Khi bắt đầu cuộc xâm lược 2022, PMC “Wagner” bao gồm khoảng 5.000 lính đánh thuê. Họ đã có kinh nghiệm nhất định ở Châu Phi, Syria. Bây giờ (2023) họ là một trong những lực lượng tấn công chính của Nga, được đánh số hiệu trong một quân đoàn riêng biệt. Làm thế nào mà một nhóm lính đánh thuê có thể tăng gấp 10 lần trong một năm và cơ chế tài chính, trả lương của nó như thế nào?

Không tính đến những tổn thất mà Lực lượng Vũ trang Ukraine gây cho họ phải chịu nhiều thất bại cục bộ, lãnh đạo của nó, Yevgeny Prigozhin, công khai khoe khoang về những vụ hành quyết tàn bạo và tội ác chiến tranh của Wagner. Và ở Nga, hình ảnh của những tên côn đồ Wagner được vun đắp và tôn vinh. Prigozhin công khai chửi rủa cả giới thượng lưu cũng như lãnh đạo quân đội chính quy Nga…

Nếu cho đến năm 2022, đó là một đội quân nhỏ và tàn bạo chiến đấu vì tiền ở những khu vực có vấn đề trên thế giới mà Nga can thiệp, thì từ cuộc chiến quy mô lớn ở Ukraine, vai trò của nó ngày càng tăng.

Hiện tại, nó là một quân đội thực sự và riêng biệt với cả các vũ khí như xe tăng, pháo binh, phòng không và không quân. Nó được trang bị tốt hơn so với một số đơn vị quân đội chính quy của Nga và nhận được sự hỗ trợ từ Bộ Quốc phòng Nga ngang bằng với các đội quân chính quy.

Wagnerians là ai

Trong lĩnh vực thông tin, nhóm Wagner có liên hệ với các tù nhân Nga đã được tuyển dụng tích cực trong sáu tháng qua, hoặc với lãnh đạo công khai của nhóm này là Yevgeny Prigozhin. Nhưng cấu trúc của Wagnerian phức tạp hơn.

Thông thường, tất cả những người thuộc cái gọi là công ty quân sự tư nhân Wagner (trên thực tế, cấu trúc này không có tư cách pháp nhân ở Liên bang Nga cho đến tháng 12 năm 2022) có thể được chia thành bốn nhóm.

Cốt lõi: Khung

Đây là những người lính đánh thuê, lính nhảy dù Nga hoặc lực lượng đặc biệt đã ký hợp đồng với nhóm trong nhiều năm và đến với Wagner vì tiền. Chính với họ, câu chuyện về Wagner bắt đầu, được lãnh đạo bởi một trung tá đã nghỉ hưu của GRU của Liên bang Nga Dmitry Utkin.

Những người lính đánh thuê tích cực tham gia vào các trận chiến ở Donbass từ năm 2014, đặc biệt đối với Debaltseve. Sau khi giảm cường độ chiến sự ở phía đông Ukraine, họ bắt đầu kiếm tiền từ các cuộc xung đột quân sự khác, chẳng hạn như ở Syria và Châu Phi.

Tân binh: Lính

Trong cuộc chiến, Tập đoàn Wagner tích cực tuyển dụng tân binh. Không còn nguồn tuyển có kinh nghiệm phục vụ trong lực lượng an ninh đặc biệt của Liên bang Nga, họ cũng chưa từng tham gia chiến sự. Yêu cầu đối với lính đánh thuê đã giảm dần. Trong các trang mạng của Nga, Wagnerites mới được tìm kiếm theo đúng nghĩa đen thông qua quảng cáo việc làm.

Người về hưu

Năm 2022, Bộ Quốc phòng Nga chuyển giao các hệ thống vũ khí mới cho Tập đoàn Wagner, đặc biệt là phòng không và hàng không. Đối với họ, Wagnerites tích cực thuê những người đã nghỉ hưu có kinh nghiệm quân sự và kỹ thuật phong phú ở Afghanistan và Chechnya.

Chiến đấu như một phần của nhóm Wagner, một đại tá đã nghỉ hưu của Lực lượng Không quân Belarut, Nikolai Markov, 67 tuổi, cũng đã tham gia và đã chết.

Tù nhân

Tù nhân là những người cuối cùng được tuyển vào Wagner. Họ được đề nghị một hợp đồng sáu tháng để đổi lấy việc trả hết tiền án của họ. Họ hiện chiếm khoảng 80% toàn bộ nhóm. Tổng cộng, hơn 40.000 tù nhân Nga đã được tuyển dụng. Nguồn vẫn còn nhiều.

Chính từ họ, các đội tấn công kiểu Bakhmute được thành lập, tấn công các vị trí của Lực lượng Vũ trang Ukraine trong những tháng qua. Cuộc sống của họ chẳng có giá trị gì đối với Nga, kể cả người thân của họ, vì hầu hết họ đều là những người đã phạm những tội ác dã man và nhận bản án chung thân, tử hình hoặc tù hơn 10 năm.

Theo tình báo Anh, 90% Wagnerites bị giết vào tháng 12 năm 2022 chính xác là những người từng bị kết án.

Vì tiền, không phải vì một lý tưởng

Tập đoàn Wagner không phải là đơn vị phi chính thức duy nhất chiến đấu bên phía Liên bang Nga. Có các nhóm dân tộc chủ nghĩa cực hữu Rusich và Raccoon, các đơn vị tình nguyện của BARS và Kuban Cossacks, cũng như các đơn vị quân đội tư nhân có điều kiện khác của các tập đoàn kinh doanh. Hầu hết các đội hình này chiến đấu chủ yếu vì một ý tưởng nhất định, không phải vì tiền. Mặc dù họ có những người bảo trợ và nguồn tài chính đằng sau, nhưng họ có xu hướng phát triển xung quanh một số ý thức hệ nhất định đang phát triển ở Nga.

Wagner khác, nó là mẫu lính đánh thuê cổ điển. Các nhà tuyển dụng đưa ra một hợp đồng có thời hạn lên đến sáu tháng và một “mức thưởng” linh hoạt tùy thuộc vào loại nhiệm vụ được thực hiện.

Các cuộc điều tra của báo chí làm chứng cho mức lương xấp xỉ như nhau của các Wagnerist mới được tuyển dụng: 240.000 rúp. (3.500 đô la) để tham gia chiến sự, 80.000 rúp. – trong khi đang huấn luyện tại sân tập. Đối với cái chết, khoản bồi thường 3-5 triệu rúp được cung cấp.

Các điều khoản thanh toán tương tự cũng bắt đầu được áp dụng vào năm 2022 cho quân đội hợp đồng của quân đội Nga – đây là cách Bộ Tổng tham mưu Nga cố gắng “rút kinh nghiệm” khuyến khích người Nga tham gia cuộc chiến vì tiền.

Hợp đồng của các loại Wagnerian khác nhau có các điều kiện khác nhau. Ví dụ, đối với các tù nhân, động cơ chính chính là việc xóa án tích chứ không phải tiền.

Hầu hết các tù nhân trong nhóm “tân binh” đều kể một câu chuyện kinh điển: Đang tìm việc làm, nhận được lời mời từ Wagner để bảo vệ các cơ sở, đồng ý với một hợp đồng có tiền, lên đường tham chiến. Và họ nói về cùng 240.000 rúp mỗi tháng.

Những người “khung” và “về hưu” nhận được mức lương cao hơn nhiều. Có lẽ là $5,000-10,000 mỗi tháng, ngang với lính đánh thuê nước ngoài.

Con đường của Wagnerites ở Ukraine

Khi bắt đầu một cuộc chiến tranh quy mô lớn, các đơn vị của Wagner tham gia nhiều hơn vào các cuộc tấn công và đe dọa dân thường ở khu vực Kiev hơn là trong các trận chiến thực sự.

Có lẽ, khi đó họ được giao vai trò gần giống như đơn vị Chechnya của Kadyrov “Akhmat” – trấn áp sự kháng cự, xác định và giết những người Ukraine “nguy hiểm”, họ còn hành động để đe dọa người dân.

Sau khi quân đội Nga rút lui khỏi phía bắc Ukraine, Wagner đã tham gia vào các trận chiến ở vùng Kharkiv và Donbass. Nhưng không phải là lực lượng chính, mà là các đơn vị tấn công riêng biệt. Cụ thể, Wagnerites đã xông vào Uglegorsk TPP và chiến đấu ở một số khu vực địa phương khác.

Ngoài ra, các đơn vị Wagner ở hữu ngạn Kherson, nhưng rất có thể họ đã không tham gia vào các trận chiến tích cực.

Vào tháng 7-8, quân đội Nga bắt đầu gặp vấn đề nghiêm trọng với số lượng quân chính quy. Lực lượng đáng kể đã bị mất trong cuộc tấn công vào Severodonetsk. Nhiều đơn vị đã được chuyển đến vùng Kherson, chờ cuộc phản công của Ukraine. Người ta quyết định đóng một phần hướng Kharkov và Donetsk bằng các tiểu đoàn “tình nguyện” và Wagnerites.

Sau đó, nhóm Wagner trở thành một đơn vị tấn công theo hướng Bakhmut. Prigozhin bắt đầu tuyển mộ tù nhân Nga nhằm tăng đáng kể quy mô đội quân nhỏ của mình. Và ở Bakhmute ông ta đã thành công, ít nhất là cho đến nay.

Tại sao Wagnerites có nhiều động lực hơn các quân đội Nga khác

Các điều khoản của một người lính hợp đồng của quân đội chính quy của Liên bang Nga và các điều khoản hợp đồng của một Wagnerian không khác biệt đáng kể. Vậy thì tại sao các đơn vị tội phạm của Prigozhin lại có động lực hơn để xông vào các vị trí của Ukraine và chết?

Sự khác biệt là họ gia nhập quân đội chính quy của quân đội Nga mà không có nhiều mong muốn chiến đấu, và gia nhập Wagner – chỉ với ý chí tự do của họ. Tất cả các tân binh đều được kiểm tra cẩn thận, bao gồm cả máy phát hiện nói dối. Loại bỏ những người có nguyên tắc đạo đức quá cao hoặc động cơ thầm kín.

Hầu hết, hạng người sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tiền hoặc đông cơ ra tù đều rơi vào hàng ngũ Wagnerites.

Các đơn vị Wagner trong tất cả các cuộc chiến đều làm những công việc bẩn thỉu, ác liệt và ghê tởm nhất, và đó là những gì họ được trả tiền để làm. Họ đã giết các nhà báo ở Cộng hòa Trung Phi và hàng trăm thường dân ở Mali, tra tấn và giết hại thường dân ở Syria theo cách dã man nhất, đồng thời gây ra những tội ác khủng khiếp khác.

Mọi người đã vượt qua “bài kiểm tra Wagnerian” đều có giá trị đạo đức ở mức thấp hoặc bằng không. Bản thân Prigozhin là con người thiếu đạo đức. Tuy nhiên, trong số những người Nga, hình ảnh này đã trở nên phổ biến. Ở Nga, hàng hóa có biểu tượng Wagner được bán rầm rộ, nhóm này nổi tiếng chủ yếu sau các vụ hành quyết và tra tấn công khai.

Ngoài ra, cũng phải thừa nhận: Wagner thực sự huấn luyện binh lính khá tốt.

Không giống như quân đội thông thường, hợp đồng với Wagner quy định việc huấn luyện tại sân tập trong một tháng. Lính đánh thuê được huấn luyện để thực hiện các nhiệm vụ chiến đấu, được huấn luyện để tấn công các vị trí. Trên chiến trường, họ có một nhiệm vụ rõ ràng và một quy trình hành động rất rõ ràng và bài bản.

Có một thỏa thuận đơn giản giữa các tù nhân và Wagner: Nếu bạn sống sót trong hợp đồng, bạn sẽ được tự do.

Theo Bộ trưởng Quốc phòng Anh, khoảng 70% tù nhân Wagner không sống đến cuối hợp đồng. Nhưng những tù nhân đầu tiên may mắn sống sót đã được thả tự do.

Tiền đến từ đâu?

Theo tình báo Anh, 100 triệu đô la được chi hàng tháng để tài trợ cho các đơn vị Wagner ở Ukraine. Bản thân Prigozhin được gọi là nhà tài trợ cho lính đánh thuê, nhưng đây là một khoản chi quá lớn, ngay cả khi có tư cách là một nhà tài phiệt (truyền thông Nga ước tính tài sản của ông ta vào khoảng 15 tỷ rúp (2,15 tỷ USD). Nguồn này có từ các quyền kinh doanh độc quyền, sở hữu các tài sản đặc biệt sau khi làm các phi vụ cho Chính phủ.

PMC Wagner có nhóm các công ty Concord thuộc sở hữu của Prigozhin. Kể từ năm 2011, nhóm này là một trong những người nhận chính ngân sách Nga để cung cấp thực phẩm cho các trường học, bệnh viện, nhà tù và tất nhiên là cả quân đội Nga. Đặc biệt, vào năm 2013, Concord của Prigozhin đã nhận được 92 tỷ rúp cho các dịch vụ ăn uống cho các đơn vị quân đội của Liên bang Nga.

Nhóm Concord cũng bao gồm Megaline LLC, công ty nhận được hàng chục tỷ rúp từ Bộ Quốc phòng ĐPQ để xây dựng và bảo trì các doanh trại quân đội và khu huấn luyện quân sự. Đó là, trong một thập kỷ, Prigozhin đã kiếm bộn tiền nhờ quân đội Nga.

Tập đoàn Concorde và ngân sách Nga không phải là nguồn tài trợ duy nhất cho Tập đoàn Wagner. Sau năm 2015, tiền của Syria và châu Phi trong khai thác các mỏ vàng xuất hiện trong cơ cấu thu nhập của Prigozhin.

Euro Polis, một công ty liên kết với Prigozhin, đã ký một bản ghi nhớ với chính phủ Assad rằng đối với tất cả các mỏ dầu khí và nhà máy lọc dầu bị tập đoàn Wagner chiếm giữ ở Syria, công ty Nga sẽ nhận được 25% thu nhập.

Một trong những Wagnerites bị bắt ở Ukraine nói rằng, hợp đồng của anh ta đã được ký kết với Euro Polis LLC.

Một công ty khác từ quỹ đạo của Prigozhin – M-Finance LLC – đã nhận được thu nhập từ các quốc gia châu Phi nơi Wagnerites đang chiến đấu.

_______

Ghi chú của Tiếng Dân: “PMC” Wagner, PMC viết tắt cụm từ “Private Military Company”, tức Công ty Quân sự Tư nhân” Wagner.

Đại Đế Putin làm khổ dân…

Lmdc Viet Nam

Đại Đế Putin làm khổ dân…

Hết thường dân Ukraine ăn hỏa tiễn Nga, đến lượt dân Nga bị oanh kích

– Nga : Thống đốc vùng Belgorod kêu gọi thường dân di tản khỏi các khu vực bị oanh kích.

Lời kêu gọi của thống đốc Viatcheslav Gladkov, được đưa ra hôm nay 04/06/2023. Theo ông, trong đêm qua rạng sáng nay, các đợt oanh kích mới nhắm vào thành phố Chekekino và Volokonovski, vùng Belgorod sát biên giới Ukraina, đã gây ra nhiều thiệt hại, nhưng không có ai bị thương.

Thành phố Chekekino, 40.000 dân, trong tuần qua đã trúng hàng trăm đạn pháo, khiến nhiều người chết và hàng ngàn người phải đi sơ tán.

(AFP)


 

THÔNG ĐIỆP VƯỢT THOÁT LỊCH SỬ-Thông điệp & Thông báo 30/5/2023 của anh Thức

Kim Dao Lam

Fb Nguyễn Văn Hùng

Thông điệp & Thông báo 30/5/2023 của anh Thức

THÔNG ĐIỆP VƯỢT THOÁT LỊCH SỬ

“Gửi cả nhà

Nhà mình hãy làm tấm gương để mọi người tự tin vượt thoát sợ hãi vượt qua cường quyền, là tấm gương để đòi thượng tôn pháp luật và tinh thần hiến pháp và người dân có quyền làm những gì luật không cấm. Người dùng quyền lực nhà nước chỉ được làm những gì luật cho phép. Phải yêu cầu tất cả những người gây bất lợi cho chúng ta tìm lại bằng văn bản cụ thể những điều luật cụ thể nào cho phép họ làm như vậy. Không chấp nhận lời nói miệng với những lý do mơ hồ như cấm Thoa xuất cảnh vừa rồi vì an ninh quốc gia, nếu họ không đưa ra được văn bản thì phải đưa việc làm sai trái của họ ra công luận. Chúng ta mà không dám lên tiếng thì chẳng khác nào bị cưỡng hiếp mà không dám tố cáo. Ghi âm công khai mọi lời nói của họ, chụp số hiệu trên trang phục của họ và giấy giới thiệu và đưa tất cả những thông tin đó ra công luận. Không chấp nhận làm việc với ai mặc thường phục và không có giấy giới thiệu như vậy chẳng khác gì những kẻ lừa đảo. Chắc chắn là nhà mình không làm gì ảnh hưởng tới an ninh quốc gia.

Mục đích cao nhất của bảo vệ an ninh quốc gia là bảo vệ sự an toàn và bình yên cho con người. Xâm phạm Quyền con người lấy đi sự bình yên của chúng ta là phá hoại an ninh quốc gia, hủy hoại hình ảnh của đất nước, chứng tỏ cường quyền. Đất nước chỉ phát triển tốt đẹp khi người dân biết đòi hỏi cái tốt, biết bảo vệ Quyền của mình và đòi hỏi nhà nước Thượng tôn pháp luật. Đó không chỉ là quyền chính đáng hợp pháp mà còn là trách nhiệm chúng ta nên làm vì sự phát triển tốt đẹp cho đất nước. Chắc chắn họ không dám bắt bớ nhà mình nhưng nếu họ liều lĩnh làm chuyện đó thì đấy sẽ là sự kết thúc của họ.

Mục đích chính của họ là làm cho chúng ta sợ hãi đến mức trở nên đớn hèn không dám lên tiếng bảo vệ chính mình khi bị xâm hại và bỏ mặc người thân mình bị gặp nạn. Chúng ta không bao giờ là những kẻ đớn hèn. Chúng ta là những người tự do và tự tin vượt thoát sợ hãi để lại sự đớn hèn dành riêng cho những kẻ cường quyền. Đó chính là cuộc vượt thoát lịch sử.”

(Anh Thức nói lúc điện thoại về 30/5/2023)

THÔNG BÁO NGỪNG TUYỆT THỰC

Trước khi phát đi thông điệp trên vì người nhà bị cấm xuất cảnh, anh Thức kể cho người chị về trạng thái những ngày tuyệt thực và thông báo ngừng tuyệt thực. Anh nói:

“Em tuyệt thực từ 24/5 chỉ uống nước lã. 30 phút sáng sớm hôm đó em nhận được rất nhiều năng lượng bắt ngọn từ mọi người. Đang rất nóng mà em lại thấy mát lạnh. Em đã nhận được chỉ dẫn Bề Trên nói sự kiện này đã chấn động xa gần sẽ dẫn đến kết quả tốt đẹp và kêu em tuyệt thực 7 ngày. Như vậy đến ngày mai em sẽ ăn lại nha. Chị nói em cảm ơn mọi người rất nhiều và mong sớm gặp. Thời cuộc đang chuyển rất nhanh, không chống đỡ nổi đâu. Báo Nhân Dân 23/5 nói xuống đường đòi thoát Trung, đòi đồng minh với các nước lớn là thông điệp từ những lời kêu gọi lịch sử của em phải không?”

Nhận được tin ngày mai anh Thức sẽ ngưng tuyệt thực gia đình rất vui. Sau 1 tuần tuyệt thực, dù chỉ uống nước lã mà tinh thần anh vẫn rất mạnh mẽ, giọng nói rõ ràng dứt khoát động viên người nhà vượt qua sợ hãi. Toàn bộ thông điệp và thông báo trên anh Thức nói chưa đầy 3 phút.

Nhờ “nguồn năng lượng đặc biệt” của mọi người tiếp sức với anh Trần Huỳnh Duy Thức suốt tuần qua mà sức khỏe của anh đến hôm nay vẫn ổn, Gia đình xin cảm ơn tất cả anh chị em, bạn bè gần xa đã luôn đồng hành với anh Thức. Xin chân thành cảm ơn!

#freeTranHuynhDuyThuc


 

MỘT THỜI BỂ DÂU!

Xuyên Sơn

MỘT THỜI BỂ DÂU !

Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Mạnh Côn – mất ngày 01/06/1979 trong ngục tù cộng sản bắc việt

Sài Gòn sau 1975, khi cộng sản “vào thành”

Tôi bị gam giữ ở “An Ninh Nội Chính” (sau này là Sở Công An TP), rồi sau đó họ chuyển tôi về trại T20 số 4 Phan Đăng Lưu, khu C2 phòng 7.

Tại đây tôi ở chung với anh Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh (cựu Tổng Giám Đốc Việt Tấn Xã, giáo sư Đại học Vạn Hạnh), ký giả Đoàn Kế Tường (sau này ra tù, Tường cộng tác với Huỳnh Bá Thành, Phó Giám Đốc Công An Thành Hồ, viết cho tờ Công An Thành Phố, ký tên Đoàn Thạch Hãn), ông Nguyễn Văn Trương, chủ nhà sách và nhà xuất bản Khai Trí…

Vừa vào trong phòng thì anh Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh kéo tôi đến bên anh chỉ chỗ nằm bên cạnh.

Anh Trần Dạ Từ ở cạnh buồng tôi.

Anh Nguyễn Mạnh Côn và chị Nhã Ca lúc đó ở Khu B.

Đến đầu năm 1978 thì chúng tôi lưu lạc tứ tán. Họ chuyển tôi về khám Chí Hòa, Khu AH.

Các anh Trần Dạ Từ và Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh bị chuyển đi lao động khổ sai ở trại Gia Trung, trên cao nguyên Trung phần.

Ở Khu AH một thời gian, trước khi đi lao động khổ sai, tôi bị chuyển về khu FG, tại đây tôi lại gặp anh Nguyễn Mạnh Côn.

Trong chuyến đi lao cải kỳ này, ngoài anh Côn, còn có anh ruột tôi, Đặng Hải Sơn;nhà văn Duyên Anh Vũ Mộng Long; họa sĩ Đằng Giao Trần Duy Cát

(nguyên Tổng Thư Ký nhật báo SỐNG của nhà văn Chu Tử, anh cũng là con rể của nhà văn này).

Ngày nọ, chúng tôi được chở bằng xe bít bùng, còng tay hai người làm một. Chuyến đi đó vào khoảng 100 người. Đến Trại Xuyên Mộc, Khu A, vào lúc xế chiều. Tên trại trưởng (thường gọi là Ban Giám Thị) lúc đó tên Bến.

Hắn nói với chúng tôi tổng quát về “20 Điều nội qui, 38 Điều nếp sống văn hóa mới, và 4 Tiêu chuẩn cải tạo”.

Sau khi đó, họ chuyển chúng tôi vào ở chung buồng với những anh em tù khác, trong buồng đủ mọi thành phần sĩ̃ quan, công chức cao cấp chế độ cũ như thẩm phán, chánh án, phó quận, phó tỉnh, các trưởng phó ty, sở…

Sáng hôm sau, toàn thể anh em chúng tôi tất cả gồm 82 người lại được lệnh lếch thếch chuyển trại vào Khu B vừa đang xây dựng. Từ Khu A vào Khu B tuy chỉ khoảng 2km nhưng không có đường, toàn phải đi bộ băng rừng rất vất vả.

Khu này lúc đó Ban Giám Thị là Thượng úy công an tên Hiểu.

Chúng chia (gọi là “biên chế”) tất cả chúng tôi thành ba đội, 12, 13 và 14.

Duyên Anh ở đội 12 được cử làm đội trưởng.

Tôi, anh Nguyễn Mạnh Côn, và anh Đặng Hải Sơn (anh Sơn nguyên là Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh Tuyên Đức kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Thanh Niên Tuyên Đức/Đà Lạt năm 1970-1971; năm 1974 về làm chuyên viên cho Bộ Trưởng Kinh Tế Nguyễn Đức Cường; chức vụ sau cùng năm 1975 là Giám Đốc Bộ Kinh Tế cho đến ngày đứt phim).

Họ tống chúng tôi vào đội 14 do họa sĩ Đằng Giao Trần Duy Cát làm đội trưởng. Mỗi buồng ở đây chứa khoảng bốn hoặc năm đội, mỗi đội trên dưới 40 người. Trong buồng có hai tầng.

Tôi, anh Côn và anh Sơn ngủ sát vách tầng dưới ở ngay cửa buồng bước vào. (Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà) . Vậy là số phận của tôi và anh Nguyễn Mạnh Côn có lẽ do trời xếp đặt phải ở cạnh nhau. Hàng ngày hai buổi sáng, chiều chúng tôi phải đi

“Lao động Vinh Quang”,

thứ bảy phải “Lao Động Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Riêng anh Côn được trại đặc ân khỏi đi lao động vì tuổi già sức yếu.

Chúng tôi nằm tầng dưới, Duyên Anh và Đằng Giao nằm tầng trên. Anh Côn ăn chung với hai anh em tôi, Duyên Anh và Đằng Giao là một cặp. Anh Côn ăn xong thường không rửa chén dù chỉ có một cái duy nhất, tôi đòi rửa cho anh thì anh không chịu, anh nói:

“Rửa làm gì cho mất công, để đó chiều ăn tiếp”.

Thời gian gần đến Tháng Tư 1979, tức gần đủ ba năm như bản án “cải tạo” mà chế độ cộng sản xảo trá lưu manh đã đọc cho chúng tôi nghe trước khi lên trại, những đêm đó, anh Côn thường tâm sự với tôi.

Anh nói:

“Chúng ta phải làm gì khi đủ ba năm chứ? Không lẽ để họ giam mình suốt đời sao?”.

Anh cũng chỉ tâm sự đến đó, không nói sẽ làm thế nào, lúc nào hành động?

Thế rồi việc gì đến phải đến.

Sáng ngày 2 Tháng Tư 1979, khi tiếng kẻng vang lên để báo mọi người ra sân xếp hàng đi lao động như thường lệ, chúng tôi đang sắp đi thì bất ngờ anh Nguyễn Mạnh Côn cũng đòi đi theo ra xếp hàng.

Nên nhớ trong trại đi lao động là cưỡng bách, muốn khai bệnh để nghỉ một ngày cũng rất khó, huống chi anh được trại cho miễn lao động là một đặc ân không ai có được.

Tôi, anh Sơn, anh Đằng Giao Trần Duy Cát nghĩ là anh Côn hôm nay muốn đi lao động để cho biết thế nào là “Lao Động Khổ Sai” chăng?

Nên hết mực khuyên anh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ra hiện trường cuốc đất nắng nôi vất vả lắm. Nhưng anh nhất định không nghe. Anh cương quyết ra xếp hàng.

Tuy gọi là xếp hàng nhưng tất cả mọi người đều phải ngồi theo đội.

Khi nào cán bộ trực trại gọi đến đội nào thì đội đó đứng dậy, đội trưởng báo cáo tổng số người trong đội, bệnh mấy người, bao nhiêu người lao động, rồi mới xuất trại đi làm.

Vì cùng đội nên hôm đó anh Nguyễn Mạnh Côn xếp hàng sau tôi, ngồi hàng cuối cùng của đội.

Trong khi toàn trại đã ngồi vào hàng đầy đủ, chờ cán bộ trực trại gọi từng đội để đi lao động, bỗng anh Nguyễn Mạnh Côn đứng lên giữa trại nói lớn:

“Tôi Nguyễn Mạnh Côn, nhà văn chế độ cũ, lãnh án ba năm tập trung cải tạo. Hôm nay ngày 2 Tháng Tư 1979 đã thụ án đủ ba năm, tôi yêu cầu Ban Giám Thị viết giấy ra trại trả tự do cho tôi, để tôi về với gia đình. Kể từ hôm nay tôi không còn là người tù. Tôi sẽ không ăn cơm của trại nữa”.

Anh vừa nói xong, toàn thể hàng ngàn tù nhân và công an trại giam im phăng phắc, không một tiếng động.

Bỗng tên công an quản chế, hai hàm răng rít lại, nói:

“Anh Nguyễn Mạnh Côn ra gốc cây phía sau ngồi chờ”.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Sự việc xảy ra sáng hôm đó đã làm rúng động toàn trại, không những cho các tù nhân mà còn cho cả bọn công an trại giam, từ giám thị trại cho đến bọn công an tép riu.

Lúc đầu chúng đối xử mềm mỏng,  như là nhượng bộ những đòi hỏi của anh. Chúng yêu cầu anh đừng tuyệt thực, hãy ăn uống bình thường.

Chúng cung cấp thịt cá cho anh ăn hàng ngày, trong khi chờ đợi gửi hồ sơ của anh về bộ để cứu xét thả, vì ở trại chỉ có quyền giữ, không có quyền thả.

Anh Nguyễn Mạnh Côn cương quyết không chịu, yêu cầu phải thả ngay tức thì, vì anh đã thụ án cải tạo ba năm tròn, không thể viện bất cứ lý do gì để giam anh.

Chúng thấy mua chuộc cho ăn thịt cá (tù đến muối cũng không có mà ăn, đừng mơ đến cá thịt), chúng lên kế hoạch sắt máu.

Lúc đầu anh còn ở trong phòng bên cạnh tôi, vẫn nói cười vui vẻ.

Vài hôm sau, khi chúng tôi đi lao động về thì thấy anh không còn ở trong phòng. Chúng đã chuyển anh sang phòng khác. Phòng này cách phòng tôi không xa, mới làm xong chưa có người ở. Chúng nhốt anh một mình ở đó,

công an canh gác ngày đêm không cho ai đến gần.

Chúng tôi mỗi lần đi lao động về có nhìn từ xa vào, nhưng không thấy gì nên không biết tình trạng của anh ra sao. Hỏi trật tự trại cũng không biết rõ, vì họ cũng không được đến gầ̀n.

Vài hôm sau vào những buổi chiều khi đi lao động về, nghe tiếng anh kêu rống lên thảm thiết “Khát quá, khát quá”.

Thì ra chúng không cho anh uống nước. Tiếng kêu rên của anh nghe rất rõ.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Sau một thời gian khoảng một tháng, không biết bọn trại giam dụ dỗ, uy hiếp bằng cách nào, chúng đã bắt anh phải khuất phục và hạ nhục anh bằng cách bắt anh ra đứng trước toàn trại, đọc bản kiểm điểm nhận lỗi.

Hôm đó tôi thấy anh như người mất hồn, không còn chút sinh khí.

Lúc đó có người cho anh như vậy là hèn hạ, không xứng danh bản lãnh của một kẻ sĩ.

Khi đã làm nhục anh trước toàn thể tù nhân và công an trại giam xong,

chúng đưa anh đến ở chung trong buồng giam hình sự, tức ở chung với bọn côn đồ, trộm cướp, hiếp dâm.

Cho đến sáng ngày 1 Tháng Sáu 1979 thì chúng tôi nhận được tin anh qua đời.

Trước đây tôi đã đọc một số tác phẩm của anh Nguyễn Mạnh Côn, như

Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử,

Lạc Đường Vào Lịch Sử…

Tôi rất thích loại truyện tiểu thuyết lịch sử này.

Anh Nguyễn Mạnh Côn lại là nhân vật đi làm lịch sử giai đoạn đó.

Một lần, anh Trần Dạ Từ đưa tôi tới nhà anh Côn vào lúc xế chiều.

Nhà anh ở hẻm Phan Chu Trinh, gần ngã tư Phú Nhuận.

Anh Từ giới thiệu sơ lược về tôi với anh Côn. Tôi bắt đầu trình bày với anh Côn về Dự Án Lập Ấp Kiểu Mẫu cho người sắc tộc Miền Bắc Di Cư, theo mô hình của Kibbutz Do Thái, có thay đổi chút ít cho phù hợp với tập quán của người sắc tộc.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Anh Côn hoạt động cách mạng từ hồi còn rất trẻ. Năm 1946 anh đã là Đại Biểu Quốc Hội trong chính phủ liên hiệp, một trong 70 ghế mà chính phủ Hồ Chí Minh dành cho các đảng phái quốc gia. Nhưng sau đó cái Quốc Hội đó thế nào thì ai cũng biết.

Phải nói cuộc gặp gỡ trò truyện hôm đó rất hữu ích cho tôi. Anh là người dày dạn kinh nghiệm.

Thấy tôi nai tơ mới lò dò bước vào nghề hoạt động, anh nhắc nhở và chỉ bảo một cách tận tình.

Thấy tôi là người trẻ, có tinh thần dấn thân cho đất nước, anh rất thích.

Anh hẹn tôi sáng mai anh sẽ dẫn tôi và anh Từ vào gặp người bạn thân của anh đang là Phó Đổng Lý Văn Phòng Phủ Chủ Tịch, tên Đào Xuân Dung, đặc trách đất đai toàn quốc. Vào cổng phía đường Nguyễn Du.

Anh khuyên chúng tôi nên đi thêm một người nữa thì tốt hơn.

Anh Từ quyết định rủ thêm giáo sư Phan Văn Phùng đang là Tổng Thư Ký CPS, viết tắt của “Chương Trình Sinh Hoạt Thanh Niên Học Đường”,

trụ sở tại 69 Bis đường Gia Long, quận 1, Sài Gòn. Nhóm này hậu thân của Chương Trình Hè 1965.

Hôm sau chúng tôi đến trước cổng đường Nguyễn Du đợi trước, vì anh đạp xe đạp lọc cọc đến sau. Anh không thích ai đón rước, ngay cả Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ đưa xe đến tận nhà đón, anh cũng từ chối.

Đợi ở cổng một lúc thấy chưa được gặp, anh có vẻ bực mình.

Anh yêu cầu viên cảnh sát gác cổng cho anh nói chuyện với ông Đào Xuân Dung. Thấy anh Côn là người ra vào thường xuyên Phủ Chủ Tịch nên viên cảnh sát gác cổng đồng ý cho anh nói chuyện trực tiếp với ông Đào Xuân Dung.

Tôi nghe anh Côn nói lớn:

“Sao, mày có chịu tiếp không?

Tao đã đợi gần 10 phút rồi. Nếu bận thì tao đi về, chứ đợi thế này là không được.”

Không biết trong trả lời thế nào, anh bỏ phone xuống nói với chúng tôi: “Từ trước đến giờ, nếu đợi quá năm phút là moi đi ngay.”

Chừng ít phút sau thì cảnh sát gác cổng cho biết là mời chúng tôi vào,

ông Đào Xuân Dung đang chờ ở văn phòng.

Anh Nguyễn Mạnh Côn qua đời vào sáng ngày 1 Tháng Sáu 1979.

Hôm đó đúng là trời sầu đất thảm. Mưa to, gió lớn suốt ngày. Chúng tôi không phải đi lao động, ngồi trong buồng nhìn ra ngoài thấy quan tài của anh Côn trên xe cải tiến, do bốn người tù hình sự kéo ra chôn ngoài nghĩa địa của trại…

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Nguồn fb Yến Ngọc Hải Âu

Hãng Thụy Sĩ sản xuất đồng hồ khắc họa Hai Bà Trưng cưỡi voi đánh giặc

Báo Nguoi-viet

June 4, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một nhà sản xuất đồng hồ ở Thụy Sĩ tung ra mẫu đồng hồ đặc biệt trong đó khắc họa Hai Bà Trưng cưỡi voi đánh giặc.

Hãng sản xuất đồng hồ đeo tay Christophe Claret loan báo hôm 26 Tháng Năm trên trang Facebook của họ là làm một ấn bản đặc biệt “để tỏ lòng tôn kính hai chị em Bà Trưng, hai vị nữ anh hùng ở thế kỷ thứ nhất (Tây Lịch) đã đánh đuổi quân đô hộ Đông Hán trong suốt ba năm.

Đồng hồ của nhà sản xuất Christophe Claret khắc họa Hai Bà Trưng. (Hình: FB Christophe Claret)

Hình ảnh chiếc đồng hồ đặc biệt “Hai Bà Trưng” được thiết kế với những nét độc đáo từ vận hành tự động phát ra tiếng nhạc mô phỏng theo tiếng chuông đồng hồ Westminster mỗi 15 phút theo ba nhạc chuông (ringstone) khác nhau. Không những vậy, hình ảnh Hai Bà Trưng còn cử động theo nhịp vận hành lập lại của quy tắc tự động.

Nhà sản xuất cho hay tranh khắc họa Hai Bà Trưng do nhà vẽ kiểu André Martinez thực hiện trong khi nhạc chuông được chính nhà sản xuất Christophe Claret hợp tác với một bậc thầy vĩ cầm “cống hiến những nốt nhạc với phẩm chất tối hảo”.

Nhiều Facebooker ở Việt Nam truyền nhau bản tin của hãng đồng hồ Christophe Claret dẫn đến các lời bàn thích thú vì không ngờ một nhà sản xuất đồng hồ ở Thụy Sĩ lại có sáng kiến đặc biệt như vậy.

Trên trang Facebook của hãng Christophe Claret nhiều người hỏi xem giá bán mỗi chiếc đồng hồ đặc biệt này là bao nhiêu, chưa thấy nhà sản xuất trả lời. Nhưng tờ Lao Động cũng đưa tin này cho rằng “dự đoán sẽ có giá bán khoảng $700,000.”

Trên trang mạng của hãng Christophe Claret (christopheclaret.com) người ta thấy quảng cáo chiếc đồng hồ khắc họa danh tướng, hoàng đế Pháp Napoleon bán với giá từ $649,000 đến $682,000 tùy phiên bản mà hãng đưa ra năm 2021.

Đồng hồ của hãng này cũng có bán tại một số cửa hàng bán đồng hồ, nữ trang ở Mỹ tại các tiểu bang California, New York, Lousiana.

Theo Facebooker Võ Hồng Ly bình luận, “Với phiên bản Hai Bà Trưng huyền thoại lần này, Christophe Claret cùng đội ngũ chế tác muốn gởi gắm ra thế giới hình ảnh đấu tranh bất khuất của hai vị nữ tướng dũng cảm cũng như tinh thần yêu nước và khát vọng tự do độc lập của dân tộc Việt Nam.”

Hãng Christophe Claret, cũng là tên của nhà thiết kế sáng lập thương hiệu đồng hồ đeo tay, đã sản xuất nhiều bộ sưu tập (collection) đặc biệt, vinh danh các nhân vật lịch sử trên thế giới từ Âu sang Á. Một số thành phố lớn của thế giới cũng từng được thiết kế trên mặt đồng hồ của họ, gồm cả thành phố Hà Nội cổ.(TN)

Đồng hồ Christopher Claret, phiên bản Hoàng Đế Napoleon

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Quà sinh nhật muộn

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

“Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do” là tên của một bài thơ mà Nguyễn Chí Thiện viết từ năm 1968. Tuy hơn nửa thế kỷ đã qua, tác phẩm này vẫn được nhiều người trích dẫn (đều đều) vì tâm đắc hay yêu thích:

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó

Việc nó làm, tội ác nó ra sao

Tác giả, và độc giả mến mộ những câu thơ thượng dẫn – xem ra – đều hơi quá lạc quan khi tin rằng “đồng bào miền Bắc” đều biết” rõ “việc làm”, và “tội ác” của ông Hồ Chí Minh (HCM) người đã từng là Chủ Tịch Nước kiêm Chủ Tịch Đảng CSVN suốt hai mươi bốn năm dài (1945 – 1969) gần một phần tư thế kỷ.

Tuy cũng sinh cùng nơi, và sống cùng thời, với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện nhưng cái nhìn của nhà văn Lê Phú Khải lại khác: “Độc lập và dân chủ là hai phạm trù lớn nhất, được cả dân tộc nhắc đến nhiều nhất trong thế kỷ qua. Độc lập thì Hồ Chí Minh là hình tượng…”

G.S Tương Lai cũng thế. Ông tuyên bố: “Dứt bỏ mọi liên hệ với đảng Nguyễn Phú Trọng thao túng, để tiếp tục chiến đấu với tư cách đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam, đảng của Hồ Chí Minh.”

Nhà văn Dương Thu Hương cũng dành cho nhân vật lịch sử này không ít thiện cảm cùng nhiều lời ưu ái:“Đó cũng là nguời sáng suốt nhất giữa đám nguời cầm quyền Việt Nam cùng thời đại.”

Theo bác Hà Sĩ Phu thì đây là chuyện: “… không lạ, vì nhiều trí thức trong nước hiện nay, dù là đảng viên trung thành hay trí thức phản biện, cũng có cùng quan điểm như Dương Thu Hương (phê phán Cộng sản nhưng tôn vinh Hồ Chí Minh), trong khi Hà Sĩ Phu và nhiều người khác thì lại có những ý kiến có phần khác biệt. Vấn đề khó, không dễ nhất trí ngay, xin cứ lưu lại tất cả để cùng suy ngẫm.”

Với ít nhiều chủ quan, tôi thì tin rằng vấn đề chả có “khó khăn” gì ráo trọi và cũng không có chi để mà “suy gẫm” nữa. Ngoại trừ một số ít quý vị nhân sỹ vẫn còn tiếc nuối cái Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh (“Thời Đại Rực Rỡ Nhất Trong Lịch Sử Dân Việt”) dù “nó” đã đi rất xa, và rất sâu, vào tận trong lòng của quần chúng mất rồi:

  • Đả đảo Thiệu, Kỳ cái gì cũng có/ Hoan hô Hồ Chí Minh cái đinh cũng phải xếp hàng.
  • Chiều chiều trên bến Ninh Kiều/ Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân.

Nói chi ngay tại bến Ninh Kiều, ở tuốt luốt dưới miệt Năm Căn mà lắm người cũng “biết,” và cũng căm (“nó”) lắm:

 Vừa có thông báo lăng Ba Đình sẽ được dùng làm nhà xí công cộng một thời gian, trước khi đập bỏ, ông Tư Ngộ (ở Năm Căn) vội vã bay ra Hà Nội. Ông định xin ở trọ nhà một người quen vài hôm để có dịp vào thăm lăng Bác cho thoả ước nguyện ấp ủ cả đời người. Đến nơi, chủ nhà rẫy nẩy: Sao ở vài ngày mà xong được. Thiên hạ đã đăng ký và xếp hàng dài ra tới tận đèo Cù Mông rồi. Ông cứ về lại Năm Căn đi, chờ vài năm nữa rồi ra lại đây vẫn chưa muộn.

 Chờ “vài tháng” thì ok chớ chờ “vài năm” thì sợ muộn vì cái lăng này đã bị nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh canh me (và lăm le, hoặc hăm he) từ lâu:

“Tôi đề nghị một phương pháp xử lý lăng Hồ Chí Minh như vầy: chôn ông ta thật sâu dưới lòng đất, ngay nơi xác ông ta đang quàn, rồi dán lên bên trong, bên ngoài của tất cả những bức tường, trần và các lối đi trong lăng những đầu lâu của những nạn nhân, ưu tiên là những nạn nhân trong cải cách ruộng đất, và đổi tên thành: LĂNG NHỮNG NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VIỆT NAM.”

Đề nghị “bất nhơn” của ông thi sỹ khiến tôi thoáng nhớ đến cái ý niệm “tri thức tập thể” (collective consciousness) của Émile Durkheim. Đây có lẽ chính là “túi khôn của loài người,” hay “vốn sống” của một giống nòi – nếu chỉ xét ở mức độ quốc gia.

Khi vô thức tập thể (collective unconsciousness) của một dân tộc đã trồi lên đến bình diện ý thức, và đã được chuyển hóa thành hò vè/ ngạn ngữ/tục ngữ/ca dao/chuyện hài … về một sự kiện (hay nhân vật) nào đó thì dân gian … rất ít khi sai:

  • Dối như Cuội
  • Láo như Vẹm
  • Mất mùa là tại thiên tai/Được mùa là bởi thiên tài đảng ta!
  • Một năm hai thước vải thô/Làm sao che nổi cụ Hồ hỡi em?

Che chắn không được, bênh vực cũng xong vì thời thời gian không đứng về phía Bác và thời thế cũng đã hoàn toàn đã khác. Cái nhìn của giới trẻ hiện nay về Người trần trụi và tỉnh rụi hà:

– Phạm Chí Dũng:

“Tôi tôn trọng quan điểm của giáo sư Tương Lai, nhưng tôi thấy khó chia sẻ suy nghĩ trở về đảng Hồ Chí Minh của ông.”

– Phạm Thanh Nghiên:

“Chẳng có đảng nào là đảng ‘của ông Hồ’ hay ‘của ông Trọng’ đâu ông Tương Lai ạ. Nó đích thị chỉ là một, tên gọi của nó là đảng cộng sản Việt Nam, thủ phạm gây ra mọi tội ác với nhân dân Việt Nam trong suốt mấy chục năm kể từ ngày ra đời 3-2-1930 đến nay. Hồ, Duẩn, Linh, Mười, Mạnh, Trọng… chỉ là những kẻ luân phiên nhau cầm đầu cái đảng ấy để làm khổ người dân VN thôi ông ạ.”

– Phạm Hồng Sơn:

“Ai là người có thẩm quyền chính trị cao nhất đã để cho đất tư từ hàng ngàn năm biến hết thành đất ‘sở hữu toàn dân’, đã tiến hành cuộc ‘cách mạng long trời lở đất’ ở nông thôn cách đây hơn nửa thế kỷ mà vẫn khiến lòng người hôm nay bấn loạn, hãi hùng, rồi cũng chính người ấy lại đưa tay chấm nước mắt tiếc thương nhưng vẫn giữ trọn ngai vàng cho tới lúc chết?

“Ai là người vừa là Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch đảng cầm quyền trong lúc ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng hạ bút ký một công hàm công nhận lãnh hải Trung Quốc bao phủ cả hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa? Chắc chắn 54 năm chưa phải là thời gian quá lâu để mọi người quên mất người đó là Hồ Chí Minh …”

Đó là tôi mới điểm qua (theo thứ thự alpha) vài vị thức giả thuộc dòng họ Phạm thôi đó nha, chớ nếu ghi lại ý kiến của cả trăm dân muôn họ thì chắc phải ngồi gõ bàn phím cho tới Tết (hoặc dám tới chết) luôn nữa – không chừng!

Chuyện đề HCM, tuy thế, chưa thể chấm dứt ngang đây. Trong một bài tiểu luận khác (“Bỏ Đảng Vì E Tội Cõng Rắn”) bác Hà Sĩ Phu lại đặt ra tiền đề sau: “… muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ.”

Cũng như tuyệt đại đa số người Việt, tôi tin chắc là chúng ta đã “Thoát Hồ” rồi. Chuyện “Thoát Cộng” thì vẫn còn phải đợi, và chắc là phải đợi hơi lâu.

Tức nước vỡ bờ!

Nước chưa đủ tức? Ý thức và ý chí của kẻ bị trị chưa đủ mạnh? Hay đơn giản có thể chỉ vì vận mệnh của dân tộc này vẫn còn đen đủi lắm?

Thường dân như tôi, tất nhiên, không đủ tư cách để bàn đến những chuyện lớn lao cỡ đó. Còn những chuyện lặt vặt (cỡ “nó”) thì dễ ợt nên tôi nào có ngại chi đôi câu … thanh nghị: Chúng ta đã bị thế giới loài người bỏ lại phía sau xa lắc, xa lơ rồi. Xin đừng tiếp tục phí thì giờ cho một con chó chết nữa. Quên “nó” đi!

Chỉ trong vòng 6 ngày, đã có hai công dân chết bất thường trong trụ sở công an

Kim Dao Lam

Fb Phạm Thanh Nghiên

Như vậy là chỉ trong vòng 6 ngày, đã có hai công dân chết bất thường trong trụ sở công an. Trường hợp thứ nhất xảy ra ở huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Nạn nhân là anh Nguyễn Tấn Dương ,26 tuổi, bị bắt vào đêm 24/5/2023. Không ai biết tung tích của anh Dương cho đến khi vợ anh, qua định vị điện thoại mới biết anh bị bắt, bị giam trong nhà tạm giữ của côn an huyện Bù Đăng. Côn an che giấu hoàn toàn thông tin về việc bắt giữ cũng như cái chết của anh. Cũng vẫn qua hệ thống định vị điện thoại, ngày 25/5, gia đình phát hiện anh ở Trung tâm Y tế huyện Bù Đăng nhưng khi đến nơi thì anh Dương đã chết.

Trường hợp thứ hai xảy ra vào ngày 31/5. Nạn nhân là bà Th. Th.A, người H’mong, trú tại bản Khá, xã Mường Lạn, huyện Sốp Cộp, tỉnh Sơn La. Bà A chết trong tư thế treo cổ tại phòng làm việc của côn an xã Mường Lạn.

Tất nhiên, hai nạn nhân này cũng như hàng trăm nạn nhân khác chết trong trụ sở công an đều được… công an kết luận là do tự tử, phần lớn là treo cổ.

Bắt người cũng công an. Đánh chết, giết chết người cũng do công an. Giám định tử thi cũng do công an. Kết luận về nguyên nhân chết (như tự tử, treo cổ, lao đầu vào tường…) cũng đều do công an. Nhưng khi ai đó nói đây là chế độ “công an trị” thì lại dỗi cơ. Rồi lại điên cuồng bắt bớ và lại có thêm người chết oan trong tù.

Từ bao giờ và đến khi nào, mạng sống của người dân bị coi rẻ như thế này?


 

CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Lê Khôi – ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ (Nhóm Muôn Chiều)

Michael Paul

CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Hôm qua tôi hỏi một bạn, bạn này là đảng viên, rất yêu chế độ cộng sản.

Tôi hỏi: Giờ có hai lựa chọn đi du lịch và học tập, một là Hàn Quốc, hai là Triều Tiên, em chọn nơi nào để đi?

Ảnh: Hoàng Thị Nhật Lệ, cô gái vàng của làng Dư Luận Viên đã giành được suất lao động tại Nhật Bản.

Cô gái: Tất nhiên em không muốn ăn cỏ và gặp lãnh tụ là khóc như mưa mà chỉ để học phóng tên lửa hạt nhân rồi, em muốn sang xứ sở xứ Kim Chi Hàn Quốc.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai nước là Mỹ và Venezuela, em chọn quốc gia nào để sinh sống và phát triển sự nghiệp?

Cô gái: Rõ ràng là em không muốn bới rác để ăn rồi. Em sẽ qua Mỹ bằng mọi cách.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai đất nước, là Indonesia và Malaysia, họ cấm cộng sản hoạt động. Em sẽ vẫn đeo huy hiệu hoặc cờ đảng cộng sản ra đường bày tỏ chứ?

Cô gái: Dạ không. Em phải giấu đi chứ, bên đó họ tấn công người nào có biểu hiện như vậy.

Giờ thế này nhé: Giữa nước Pháp bảo vệ tự do, dân chủ đến cùng và một nước Trung Quốc muốn kiểm soát, chấm điểm phân hạng công dân, em chọn nơi nào để sinh sống?

Cô gái: Em không muốn làm nạn nhân của Thiên An Môn hay bị soi xét đến cả lời ăn tiếng nói và nội tạng, rõ ràng là em chọn Pháp rồi.

Tôi lại đặt ra giả dụ: Giờ có hai nơi, một là Việt Nam và hai là Nhật Bản, em có chọn Việt Nam để chữa bệnh hoặc học tập không?

Cô gái: Xứ sở mặt trời mọc là lựa chọn ưu tiên hàng đầu của em. Em đang làm thủ tục để qua đó.

Tôi đành phải nói: Sao em vừa lưu manh lại vừa khốn nạn thế? Mặc áo một đằng mà lại sẵn sàng xảo trá để đạt mục đích của mình và chỉ chọn những “đế quốc tư bản” vậy?

Luân Lê


 

Một ông ở Bắc Giang đốt nhà em trai do mâu thuẫn

Báo Nguoi-viet

June 2, 2023

BẮC GIANG, Việt Nam (NV) – Bị can Từ Minh Toán, 64 tuổi, ở huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc “giết người.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM hôm 1 Tháng Sáu, do mâu thuẫn nội bộ trong gia đình, khoảng 1 giờ 30 phút sáng 27 Tháng Năm, bị can Từ Minh Toán mang theo một bình gas và 10 lít xăng trèo tường vào hiên nhà chính của em trai ruột, ông Từ Văn Thịnh, 58 tuổi, ở cùng huyện, rồi dùng hộp quẹt đốt.

Bị can Từ Minh Toán (phải) và hiện trường. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Khi bị can Toán chuẩn bị đốt tiếp hiên nhà ngang thì bị gia đình ông Thịnh phát giác và bắt giữ.

Nhà chức trách cùng người dân sau đó kịp thời dập tắt đám cháy nên may mắn không có thiệt hại nhân mạng trong vụ này.

Các vụ đốt nhà do mâu thuẫn trong gia đình xảy ra thường xuyên trong thời gian qua.

Hồi Tháng Tư, theo báo Lao Động, bị cáo Nguyễn Thu Anh, 51 tuổi, ở Hà Nội, bị kết án 16 năm tù với hai cáo buộc “giết người” và “hủy hoại tài sản.”

Theo cáo trạng, bị cáo Thu Anh ly hôn, làm mẹ đơn thân của hai con và không có công việc ổn định.

Bà này mong muốn được dọn về sống chung nhà với mẹ và em trai trong một căn nhà cũ có nhiều gia đình sống chung, ở phố Nguyễn Đình Chiểu, quận Hai Bà Trưng, nhưng ông NPT, người em trai, không đồng ý.

Trong lúc lời qua tiếng lại, ông T. dùng tay đánh vào đầu, mặt của bà Thu Anh và được mọi người can ngăn.

Bà Thu Anh sau đó nói với mẹ: “Nếu dồn con vào đường cùng, con sẽ đốt nhà đấy,” rồi bỏ đi uống rượu với bạn.

Rạng sáng 16 Tháng Năm năm ngoái, bà Thu Anh về nhà, lấy chai đựng xăng đổ ra khu vực lối đi chung trước cửa rồi châm lửa đốt.

Hiện trường một vụ dùng xăng đốt nhà. (Hình minh họa: Truyền Hình Thông Tấn)

Thấy ngọn lửa cháy to, bà Thu Anh la to rồi gọi số 114 báo cháy.

Lực lượng cứu hỏa đến hiện trường, kịp thời giúp 17 người thoát nạn, trong đó có mẹ và vợ chồng người em của bị cáo.

Hồi Tháng Giêng, một vụ đốt nhà do “huynh đệ tương tàn” xảy ra tại huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái.

Theo báo Người Lao Động, vào 2 giờ chiều 22 Tháng Giêng (Mùng Một Tết Quý Mão), sau khi cãi nhau trong bữa trưa mừng Tân Niên, nghi can LVT, 28 tuổi, đi mua 2 lít xăng mang đến đốt nhà anh trai.

Phát giác sự việc, mọi người xung quanh dập lửa và đưa người anh đi cấp cứu trong tình trạng bỏng toàn thân. (N.H.K)


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chùa Xưa Người Cũ

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Tôi không có duyên lắm với những người phụ nữ cầm bút, đặc biệt là những cô hay những bà làm thơ, kể cả Bà Huyện Thanh Quan. Vấn đề hoàn toàn chả phải vì lý do cá nhân, hay tư riêng gì ráo. Điều không may chỉ vì tôi gặp nữ sỹ hơi quá sớm, thế thôi!

Thuở ấy, thuở mười ba mười bốn, tôi mới bước chân vào trung học mà đã giáp mặt với nàng thơ rồi. Có hôm, tôi vừa hối hả rời sân bóng đá (chạy vào phòng học) mồ hôi chưa kịp ráo lưng, đã nghe vị thầy phụ trách môn Việt Văn trầm giọng đọc bài Thăng Long Hoài Cổ :

Tạo hoá gây chi cuộc hý trường,
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương.
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
Đá vẫn 
trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn chau mặt với tang thương…

Tôi vừa cắm cúi ghi chép, vừa khuých tay thằng ngồi cạnh :

– Cuộc hý trường là cuộc gì?
– Không biết.
– Thăng Long ở đâu?
– Không biết luôn.

Thằng bạn chung bàn của những ngày xưa thân ái đã xa xôi và phôi pha ấy (nay) chả hiểu đã lưu lạc phương nào, sống chết ra sao? Còn tôi, sau cái cuộc hý trường (1975) thì lâm vào cảnh đời tha phương cầu thực và tha hương cho mãi đến bây giờ. Chiều qua, ở một góc trời xa, tôi tình cờ đọc lại một truyện ngắn (“Mái Chùa Xưa”) của Võ Hồng và mới chợt hiểu (thấm thía) thế nào là nỗi niềm hoài cổ :

Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm…, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm.

Ngoại trừ cái áo nâu dài mặc đi ra đường là tươm tất, còn khi ở chùa thì thầy mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ. Cái vạt áo nhọn làm cho dáng thầy từ mảnh mai trở nên gầy gò… Đi ra đường thì thầy mang guốc sơn, còn ở chùa thì mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy. Quai guốc là một mảnh da trâu cứng.

Một cảnh chùa nghèo nàn như vậy không thể ban phát lợi lộc vật chất cho ai hết, nhưng nhờ đó mà nó trở nên thân mật với mọi người. Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm cắp…

Trải qua cuộc chiến giằng co, ấp Quảng Đức của tôi đã thành bãi chiến trường. Đồng bào bỏ nhà cửa ruộng vườn lũ lượt gồng gánh ra đi. Ngôi chùa xưa chắc còn tịch liêu tàn phế hơn xưa, những con chim chào mào chìa vôi chắc cứ ngang nhiên làm tổ ngay ở chái sau, hiên trước.

Cuối cùng “cuộc chiến giằng co” rồi cũng đến lúc kết thúc, hoà bình được tái lập. Chùa chiền nhiều nơi được trùng tu với qui mô lớn, đạt kỷ lục thế giới bởi những quần thể tu viện mênh mông và những pho tượng phật khổng lồ. Đây đều là những công trình tập thể, đòi hỏi sự kết hợp của nhiều thành phần xã hội – theo nhận xét của T.S. Nguyễn Xuân Diện :

“Để tạo thành được những Chùa Bái Đính, Chùa Ba Vàng, Chùa Tam Chúc, Chùa Yên Tử như hiện nay, phải hội đủ ba mặt: Chức sắc Phật giáo + Chính quyền huyện đến tỉnh sở tại + Đại gia. Thiếu một trong ba thì không thể nào vẽ ra được các khu kinh doanh như vậy.”

Sau khi đã “vẽ” xong “các khu kinh doanh như vậy” thì vấn đề kế tiếp là điều hành, quản lý. Đây là giai đoạn cần sự “can thiệp” của Chính Quyền Trung Ương và Bộ Nội Vụ, với những ban ngành “có nhiệm vụ đào tạo sư sãi để ‘yểm’ Hội Phật Giáo Việt Nam, để trấn giữ hệ thống chùa toàn quốc.”

Phương thức tổ chức này được nhập khẩu (nguyên con) từ nước bạn Trung Hoa Vỹ Đại :

“Tất cả các nhóm tôn giáo dựa trên đức tin ở Trung Quốc, bao gồm 41 viện nghiên cứu Phật giáo trên toàn quốc, đều được Ban Tôn giáo Chính phủ [State Administration of Religious Affairs] giám sát.” (“The decline and fall of Chinese Buddhism: how modern politics and fast money corrupted an ancient religion.” South China Morning Post, Sep. 21, 2018 translated by Hoàng Kim Bảo).

Chỉ có điều hơi khác là ta “can thiệp” rất vụng về và “giám sát” quá sống sượng nên đã gây rất nhiều điều tiếng :

Từ Thức: “Qua cửa BOT của chùa VN ngày nay, người ta bước vào thế giới ma quái của oan hồn, của ‘vong’ ngất nghểu, ra rả đòi tiền như nặc nô đòi nợ.”

Nguyễn Văn Tuấn: “Thuở đời nay nhà sư đã xuất gia mà ăn thịt chó, uống tiết canh, hút thuốc lào, uống rượu Tây, say xỉn bí tỉ. Đó không phải là nhà sư nữa (chưa nói đến bậc chân tu), mà là dân ‘giang hồ’ rồi.”

Đặng Văn Sinh: “Có những hòa thượng vốn là nhân viên công lực hàm cấp cao tót vời, khoác áo cà sa trụ trì ở những chùa lớn theo dõi nhất cử nhất động của giới tăng ni phật tử.”

Mạnh Kim : “Những gì đang diễn ra khiến diện mạo Phật giáo ngày càng bi thảm là kết quả của chính sách ‘nhuộm đỏ’ Phật giáo, trong lớp áo ‘Đạo pháp và Dân tộc’ ra đời từ đầu thập niên 1980.”

Vương Trí Nhàn: “Ngày Phật đản… Sao ở giữa cảnh đèn nhang nghi ngút của chùa Quán Sứ, giữa bao nhiêu cụ bà thành tâm cúng vái, lại thấy một vị sư tuổi còn thanh niên, có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng nào đó, mà tôi từng thấy ở các mặt trận.”

Những vị sư “có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng nào đó” – đôi lúc – vẫn tưởng rằng mình đang ở giữa mặt trận nên đã phát biểu như một chiến sĩ (thực thụ) khiến công luận không khỏi bàng hoàng: “Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Ảnh: vietnamnet

Bây giờ thì còn tìm đâu ra một ngôi chùa nhỏ bé, nghèo nàn nhưng thân thiết như chùa Châu Lâm trong ký ức tuổi thơ của Võ Hồng :

“Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm… Sự liên hệ giữa dân xóm và nhà chùa là một liên hệ tinh thần, dầu không sâu đậm thiết tha nhưng mà lúc nào cũng sẵn sàng hiện diện. Khi có niềm đau nỗi buồn quá sức giải quyết của người thì về chùa để tìm sự an ủi và hy vọng. Nhà có tang mời thầy tụng kinh siêu độ, nhà có người đau ốm trầm kha mời thầy tụng kinh cầu an.

Mười năm một lần, ban trị sự Ấp tổ chức đàn tràng mời thầy hành lễ, làm chay múa lục cúng suốt ba ngày đêm để cầu an cho dân chúng cả Ấp. Người lớn trẻ con, thanh niên thiếu nữ dập dìu tới dự, áo quần tươm tất mặt mày tươi vui khiến tôi nghĩ rằng đây vừa là lễ Tạ Ơn cho mười năm đã qua vừa là Lễ Cầu An cho mười năm sẽ tới. Cỗ bàn dọn ra, ai có mặt cũng được mời ngồi và cầm đũa thọ trai, không phân biệt kẻ lớn người nhỏ kẻ sang người hèn. Y như trong những ngày lễ lớn làm chay ở chùa vậy.”

Những vị tu sĩ “mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ, mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy” cũng đều đã biệt tăm/biệt tích. Những người muôn năm cũHồn bây giờ ở đâu?