Mỗi năm Việt Nam có 82,000 người chết vì ung thư

Báo Nguoi-viet

July 29, 2023

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Tỷ lệ bị ung thư của Việt Nam cao thứ nhì thế giới, với 200,000 ca mới mỗi năm, trong lúc số người chết vì căn bệnh này lên đến 82,000.

Các con số nêu trên được báo VOV của Đài Tiếng Nói Việt Nam hôm 29 Tháng Bảy, dẫn lại từ cuộc hội thảo “Quản lý ung thư trong thời đại mới: Cập nhật những tiến bộ trong chẩn đoán và điều trị ung thư ở Việt Nam và trên thế giới.”

Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM. (Hình: VietNamNet)

Sự kiện này được tổ chức tại bệnh viện Đại Học Nam Cần Thơ, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ.

Cũng tại buổi hội thảo, các chuyên gia cho hay tỷ lệ người chết do ung thư tại Việt Nam là 73.5%, trong khi của thế giới là 59.7%, còn tại các quốc gia đang phát triển là 67.9%. Như vậy, tỷ lệ chết do các bệnh ung thư tại Việt Nam “ở mức cao, thuộc tốp đầu thế giới.”

Bản tin cho biết thêm tại Việt Nam, hiện có hơn 300,000 người đang sống chung với bệnh ung thư.

VOV dẫn lời Bác Sĩ Đàm Văn Cương, giám đốc bệnh viện Đại Học Nam Cần Thơ: “Bệnh ung thư có thể được giảm thiểu và kiểm soát qua việc áp dụng các chiến lược phòng ngừa, phát hiện điều trị sớm ung thư. Nhiều bệnh ung thư có cơ hội chữa lành cao nếu chẩn đoán sớm và điều trị đúng cách.”

Theo báo VNExpress hôm 29 Tháng Bảy, ba loại ung thư thường gặp ở Việt Nam là phổi, gan, dạ dày, đều là bệnh có tỷ lệ chết cao.

Đối với những bệnh nhân phát giác các căn bệnh này ở giai đoạn muộn, bác sĩ không thể can thiệp, chỉ có thể điều trị giảm nhẹ. Do đó, việc tầm soát phát hiện sớm là cần thiết nhưng cần tránh việc lạm dụng.

Bác Sĩ Ngô Văn Tỵ, Khoa Ung Bướu, bệnh viện Đại Học Y Hà Nội, giải thích: “Việc chi số tiền lớn chụp chiếu hay làm xét nghiệm tất cả bộ phận trên cơ thể để tìm bệnh ung thư là không cần thiết. Mỗi loại ung thư có phương pháp và thời gian tầm soát khác nhau, thực hiện trên nam và nữ có khác biệt.”

Bên trong Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM. (Hình: Dân Việt)

Theo Bác Sĩ Tỵ, việc tầm soát ung thư thường được khuyến cáo với những nhóm nguy cơ cao như tiền sử gia đình có người mắc bệnh, độ tuổi, giới tính.

Tùy từng trường hợp mà bác sĩ có chỉ định tầm soát riêng. Ví dụ, gia đình có bà hoặc mẹ bị ung thư vú, con gái nên sàng lọc sớm từ 18 tuổi. (N.H.K)

Đi chơi, người mẹ ở Ohio bỏ con nhỏ ở nhà một mình 10 ngày tới chết

Báo Nguoi-viet

June 27, 2023

CLEVELAND, Ohio (NV) Một phụ nữ ở Ohio bị truy tố tội giết người sau khi bỏ con gái 16 tháng tuổi ở nhà một mình suốt 10 ngày tới chết trong lúc người mẹ này đi chơi ở Detroit, Michigan, và Puerto Rico, công tố viên loan báo hôm Thứ Hai, 26 Tháng Sáu.

Bà Kristel Candelario, 31 tuổi, cư dân Cleveland, bị truy tố một tội sát nhân nghiêm trọng, hai tội sát nhân, một tội tấn công đại hình, và một tội gây nguy hiểm cho trẻ em, Biện Lý Cuộc Cuyahoga County ra thông cáo báo chí cho hay.

Bà Kristel Candelario. (Hình: Cuyahoga County Sheriff’s Office)

Hôm 6 Tháng Sáu, bà Candelario để đứa con gái nhỏ ở nhà một mình, không có ai trông coi, và mãi tới khoảng 8 giờ sáng ngày 16 Tháng Sáu mới về, theo biện lý cuộc.

“Về tới nhà, bà Cadelario thấy đứa con gái 16 tháng tuổi bất tỉnh nên gọi cảnh sát,” biện lý cuộc cho biết.

Khi tới nơi, cảnh sát thấy cô bé “mất quá nhiều nước” và cô bé được công bố thiệt mạng ở hiện trường, theo biện lý cuộc.

Cô bé được tìm thấy trong cũi em bé Pack ‘n Play “trên tấm đệm dính đầy nước tiểu và phân, và mấy tấm mền bị dơ,” biện lý cuộc cho hay.

Bà Cadelario đang bị giam, tiền thế chân tại ngoại $1 triệu, và sẽ ra tòa sáng Thứ Tư, theo hồ sơ tòa án. (Th.Long) 

Tòa thánh Vatican công bố thành lập Quỹ Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận (BBC)

BBC

Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận là người Việt từng giữ các chức vụ cao nhất ở Tòa thánh Vatican

Tòa thánh Vatican vừa công bố việc thành lập Quỹ Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận, hợp nhất hai quỹ có từ thời hai đức giáo hoàng trước.

Trang tin Vatican News cho hay Đức Giáo hoàng Francis đã ban phúc chiếu có hiệu lực từ ngày 25/07/2023, lập ra Quỹ Văn Thuận, thay thế hai Quỹ được thành lập trước đây là “Người Samari nhân lành” và “Công lý và Hòa bình”.

Quỹ mới được đặt theo tên vị hồng y Việt Nam (1928-2002), người Việt từng giữ các chức vụ cao nhất ở Vatican.

Vẫn nguồn tin của Tòa thánh cho hay Quỹ “Công lý và Hòa bình” được Đức Giáo hoàng Benedict XVI thành lập vào năm 2007, còn Quỹ Người Samari nhân lành ra đời theo phúc chiếu của cố Giáo hoàng John Paul II năm 2004.

Cả hai quỹ hoặc có chức năng hỗ trợ nhân đạo cho các nước đang phát triển theo học thuyết xã hội của Giáo hội hoặc để chống các bệnh tật.

Bằng quyết định mới nhất này, Vatican hợp nhất hai quỹ để lập ra tổ chức mới, vinh danh cố Hồng y Nguyễn Văn Thuận, người từ năm 1998 cho đến khi qua đời, là Chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình.

Bài của nữ phóng viên trang Catholic News, Hannah Blockhaus viết từ Rome hôm 25/07 mô tả rằng cố Hồng y Thuận “bị bắt sau khi Sài Gòn rơi vào tay quân đội Bắc Việt. Ngài bị tù 13 năm trong trại cải tạo của cộng sản. Trong thời gian đó, ngài bị biệt giam (solitary confinement) 9 năm liền”.

Các tài liệu tiếng Việt nói Hồng y Thuận sinh tại Phủ Cam, Huế ngày 17/04/1928. Thân phụ ông là ông Nguyễn Văn Ấm và thân mẫu là bà Elizabeth Ngô Đình Thị Hiệp, em ruột của Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm.

Được thụ phong linh mục năm 1953 ông đã du học tại Rome, đậu bằng tiến sỹ tại đó năm 1959.

Năm 1967, ở tuổi 39, ông được chọn làm Giám mục Giáo phận Nha Trang.

Tám năm sau, vào ngày 24/04/1975, ông được bổ nhiệm làm Tổng Giám mục phó Tổng Giáo phận Sàigòn với quyền kế vị.

Ngày 15/08 năm 1975, ông bị chính quyền mới bắt giữ, đưa về Nha Trang rồi vào nhiều trại giam khác nhau ở miền Bắc.

Bài báo của Hannah Brockhaus nói Giám mục Nguyễn Văn Thuận đã “chuyển từ trong tù những thông điệp về phúc âm và hy vọng tới cộng đồng Công giáo”.

Các lá thư này say được in thành sách, cuốn “The Road of Hope: A Gospel from Prison”, ấn hành năm 2013. Những bài cầu nguyện ngài soạn khi ở tù được công bố sau này, với tựa đề “Prayers of Hope”.

Các nguồn tiếng Việt cho biết đây là các trang “Sứ điệp từ ngục tù” gửi cho giáo dân và sau được đăng thành sách “Đường Hy Vọng”.

Sang Rome năm 1990, ông không được CHXHCNVN cho phép về thăm quê hương cho đến khi tạ thế năm 2002.

Cố Hồng y Thuận từng là Chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình

Quá khứ hay tương lai?

Các trang tin Công giáo cho hay ba đời giáo hoàng đều trân trọng Đức Hồng y người Việt Nam và những chức vụ phong cho ông đều đem lại niềm tự hào cho người Công giáo Việt Nam.

Một nhà lưu niệm ông hiện có tại Huế nhưng quan điểm chính thống của nhà nước VN hiện nay là không để báo chí đề cập gì về ông, nhất là việc Tòa thánh tiến hành thủ tục phong thánh cho ông từ 2013.

“Ngày 04/05 năm 2017, Giáo hoàng Phanxicô đã phê chuẩn các sắc lệnh của Bộ Tuyên thánh, tiến thêm một bước trong án tuyên thánh cho Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận… Giáo hoàng tuyên bố Hồng y Thuận là Đấng đáng kính, đây là bước tiến quan trọng trong án phong thánh cho ông,” trang Lavang.vn cho hay.

Tuy thế, các nhà quan sát cho rằng việc giảm dần sức nặng của các ý thức hệ đối đầu trong Thế kỷ XX đã giúp Vatican và chính quyền XHCN ở Việt Nam hóa giải dần các nghi kỵ và việc bình thường hóa quan hệ có thể đạt được.

Các báo VN cho hay kể từ khi lập Nhóm công tác hỗn hợp năm 2008, quan hệ hai bên đã cải thiện nhiều.

“Lãnh đạo hai bên gần đây đã có các cuộc thăm lẫn nhau”, theo trang tin VietnamPlus, mà gần nhất là chuyến thăm Vatican của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng (7/2023).


 

Lạm bàn về tâm thế-Trân Văn

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

26-7-2023

Ảnh chụp màn hình bài đăng trên báo Thể Thao và Văn Hóa.

Trước đó một chút, sau khi Đội nữ Việt Nam thua Đội nữ Mỹ 0 – 3 ở vòng chung kết Giải Bóng đá nữ Thế giới của FIFA, tờ Thể Thao & Văn hóa khuấy động dư luận vì bài bình luận được đặt tựa là “Chơi kiên cường trước nhà vô địch World Cup, ĐT Việt Nam khiến nữ Thái Lan phải muối mặt”.

Chỉ trích của công chúng về cách đặt tựa cũng như nội dung tin, bài của các cơ quan truyền thông chính thức tại Việt Nam không chỉ càng ngày càng nhiều mà còn càng ngày càng gay gắt.

Mới nhất là chuyện tờ Nhịp Sống Thị trường giới thiệu bài viết “Việt Nam đón 70.000 tấn ‘vàng lỏng’, ghi dấu cột mốc lịch sử: Chính thức tiến vào lĩnh vực đang tạo ‘địa chấn’ toàn cầu” (1).

Nếu chịu khó đọc hết bài viết này người ta mới biết, “vàng lỏng” là cách mà người viết và tòa soạn tờ Nhịp Sống Thị trường… sáng tác để gọi khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) và việc “đón 70.000 tấn… vàng lỏng” chỉ là tiếp nhận 70.000 tấn LNG do Shell cung cấp và mới được vận chuyển từ Indonesia sang Việt Nam. Thiên hạ cũng chẳng hiểu vì sao nhiều nhà máy điện ở Cà Mau, Nhơn Trạch (Đồng Nai), Phú Mỹ (Bà Rịa – Vũng Tàu, Việt Nam),… của Việt Nam đã dùng LNG để sản xuất điện từ cuối thập niên 2000 mà tờ Nhịp Sống Thị trường lại cho rằng chuyện tiếp nhận 70.000 tấn LNG là… “ghi dấu cột mốc lịch sử”? Sử dụng LNG để phát điện đã trở thành hết sức bình thường, sao lại nâng lên thành… “chính thức tiến vào lĩnh vực đang tạo ‘địa chấn’ toàn cầu”?

Đáng lưu ý là bài viết vừa kể của Nhịp Sống Thị Trường đã được hàng chục cơ quan truyền thông chính thức… tái bản. Kiem Mai Ba gọi đó là… “cuồng ngôn” và nhắn báo giới: Không biết làm trong sáng thì đừng bôi bẩn tiếng Việt (2).

***

Trước đó một chút, sau khi Đội nữ Việt Nam thua Đội nữ Mỹ 0 – 3 ở vòng chung kết Giải Bóng đá nữ Thế giới của FIFA, tờ Thể Thao & Văn hóa khuấy động dư luận vì bài bình luận được đặt tựa là “Chơi kiên cường trước nhà vô địch World Cup, ĐT Việt Nam khiến nữ Thái Lan phải muối mặt”. Rất nhiều người Việt nổi giận khi Thể Thao & Văn hóa tự nâng Việt Nam lên và đạp Thái Lan xuống theo kiểu mà họ cho là… “hạ cấp” như vậy. Có người như Tiểu Vũ đã dẫn ý kiến của bà Nuanphan Lamsam – Thành viên Ban Huấn luyện Đội nữ Thái Lan (Chúng tôi chân thành cám ơn màn trình diễn của các bạn [Đội Bóng đá nữ Việt Nam]. Từ trái tim của những người yêu bóng đá nữ, chúng tôi cám ơn các bạn) trên báo Thái để so sánh tầm và tâm của báo Việt và báo Thái (2).

Có người như Thái Hạo nhắc – đại ý: Chúng ta là người Việt Nam sống trên đất Việt Nam nhưng đang đi chợ Thái, mua gạo Thái, trái cây Thái, bia – nước ngọt của Thái…, và đựng những thứ đó trong bao bì của Thái. Còn nhìn qua Thái thì khó mà so sánh. Bóng đá chỉ là chơi. Chính báo giới Việt Nam phải thừa nhận “Doanh nghiệp Thái Lan đã thống trị nhiều lĩnh vực trên thị trường Việt Nam, biến Việt Nam trở thành ‘sân nhà’ của họ” thì đừng ảo tưởng và tự hào vô lối, coi chừng phải muối toàn thân (3).

Phản ứng của công chúng đã khiến tờ Thể Thao & Văn hóa phải sửa tựa đã đề cập thành “Chơi kiên cường trước nhà vô địch World Cup, ĐT Việt Nam khiến nữ Thái Lan phải ghen tị” nhưng vẫn không ổn thành ra phải sửa thêm lần nữa “ĐT Việt Nam đã chơi kiên cường trước tuyển Mỹ, làm rạng danh bóng đá Đông Nam Á”. Phan Châu Thành xem việc lẳng lặng sửa hoài nhưng vẫn sai là bằng chứng của sự ti tiện – hả hê trước thất bại của người khác, không những không biết xấu hổ mà còn đầu độc xã hội (4)

***

Ngoa ngôn, loạn ngữ không chỉ xuất hiện trên báo chí cách mạng mà còn giăng đầy trên mạng xã hội và môi miệng viên chức. Nếu chịu khó quan sát có lẽ sẽ nhận ra, ngoa ngôn, loạn ngữ từ chỗ chỉ nhằm phục vụ mục tiêu: Xiển dương sự tự hào cả về quá khứ lẫn hiện tại của xứ sở, dân tộc, qua đó xây dựng lòng biết ơn và vun bồi sự thần phục đảng CSVN vô điều kiện… đã trở thành nếp nghĩ, lối hành xử của một nhóm không nhỏ, bào mòn và khiến cả dân trí lẫn dân khí trở thành lệch lạc tới mức “tự hào” được làm… nạn nhân.

Từ khi tấm màn che hậu trường hoạt động “giải cứu” những người Việt bị kẹt ở ngoại quốc khi COVID 19 trở thành đại dịch toàn cầu được vén lên, thỉnh thoảng thiên hạ lại nhắc đến facebooker Nguyễn Viết Sơn vì từng viết thế này:

Ngạo nghễ Việt Nam. Hãy nhìn trực diện chiếc máy bay Airbus 321 của Hãng Hàng không quốc gia Việt Nam để thấy được sự ngạo nghễ ấy! Bay thẳng vào tâm dịch để đón 30 công dân của mình về nước chăm sóc! Chỉ có thể là Việt Nam! Trong tất cả các mối quan hệ, có lẽ chỉ có bậc làm cha, làm mẹ mới có thể lo lắng, cưu mang những đứa con đi làm ăn xa xứ của mình với tất cả tình cảm yêu thương, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh lớn lao đến như vậy. Tự hào chính phủ Việt Nam! Tự hào dân tộc Việt Nam! Tự hào tình người Việt Nam!… Lũ “dân chủ”, phản động vẫn thường rao giảng rằng: Đừng nghe những gì cộng sản nói. Hãy nhìn những gì cộng sản làm… hãy tự lấy tay chọc nát lỗ tai mình và mở to mắt ra mà chứng kiến sự ngạo nghễ đầy nhân văn của cả một dân tộc được lãnh đạo bởi đảng cộng sản (5).

Không rõ facebooker Nguyễn Viết Sơn viết như thế vì… “công vụ” hay đúng là đã cảm nhận như vậy. Nếu vì… “công vụ” thì nên xếp chính quyền tổ chức cổ vũ, dẫn dắt toàn bộ công dân xem hệ thống đang quản trị – điều hành quốc gia như… cha mẹ vào loại nào? Đến giờ, những xứ sở xem chính quyền như “phụ mẫu” đứng ở đâu trong bảng xếp hạng văn minh, mức độ phát triển của các quốc gia? Còn nếu vì… thật sự cảm nhận như vậy thì với những gì đã biết, cũng như đang “tận mục sở thị” từ phiên xử “giải cứu”, những người như facebooker Nguyễn Viết Sơn nên lắng nghe “lũ dân chủ phản động” để ngẫm nghĩ đúng – sai, phải – trái, hay tiếp tục tin yêu đảng, tiếp tục cho rằng “đất nước chưa bao giờ như thế này” là… “được” chứ không phải là… “bị”?

Chú thích

(1) https://markettimes.vn/viet-nam-don-70-000-tan-vang-long-ghi-dau-cot-moc-lich-su-chinh-thuc-tien-vao-linh-vuc-dang-tao-dia-chan-toan-cau-34798.html

(2) https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid036YvSR1p8mbPf7JBSshLpnQJ2cFbGkZv3xvpUFRY7buJMGkvqCNLc31RUPMGKSFhhl&id=100089087646024

(3) https://www.facebook.com/tieuvudlc/posts/pfbid031YXqY7yQEWVaixdiQYVn4GeGLi4Mq9fjQiiuTHHXkxcTzSzfgWLEzSE8cVF7W3L7l

(4) https://www.facebook.com/chau.t.phan/posts/pfbid0JwXWD1mWJdstJhMP7eTzQnt2aNB85uwZiZYR4MvLwm2nqB99u82jBZKp7n4anmGol

(5) https://www.facebook.com/khanhtuanng/posts/pfbid0CRLDZB7yMvq7gFuDZaAhhkfHiRw5YSs27BELdsDJVFLTi1gWVoYTrGJiKe2jEryKl

Ông Nguyễn Sơn Lộ, cựu Viện trưởng Viện Nghiên cứu Công nghệ và Phát triển, lãnh án 5 năm tù

Báo Tiếng Dân

BTV Tiếng Dân

26-7-2023

Ông Nguyễn Sơn Lộ, cựu Viện trưởng Viện SENA. Nguồn: Báo Thanh Niên

Hôm 26-7-2023, ông Nguyễn Sơn Lộ bị Tòa án ở TP Hà Nội tuyên án 5 năm tù, truyền thông nhà nước đưa tin. Ông Lộ, 75 tuổi, là tiến sĩ vật lý, từng giữ chức Viện trưởng Viện Nghiên cứu Công nghệ và Phát triển (SENA), trực thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA).

Ông Lộ bị hai án tù, gồm: Án ba năm tù về cái gọi là “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân“, theo Điều 331, Bộ Luật Hình sự Việt Nam; và án hai năm tù với cáo buộc, “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, theo Điều 356, Bộ Luật Hình sự. Tổng cộng hai án là năm năm tù.

Ngày 27-7-2022, ông Nguyễn Sơn Lộ bị khởi tố và khám xét chỗ ở và nơi làm việc, nhưng được cho tại ngoại, cấm đi khỏi nơi cư trú, với lý do ‘tuổi già sức yếu’, nhưng đến ngày 2/2/2023, ông bị bắt giam vì nhà chức trách cho rằng ông ngoan cố, “có dấu hiệu tiếp tục phạm tội”.

Trước đó, ngày 4/7/2022, cơ quan chủ quản của Viện SENA là Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (VUSTA), đã ra quyết định đình chỉ hoạt động Viện SENA, để giải thể viện này, vì cho rằng Viện SENA vi phạm quy định về thành lập, đăng ký hoạt động.

Tại phiên tòa ngày 26-7-2023, ông Lộ bị cáo buộc dùng danh nghĩa Viện trưởng Viện SENA để biên soạn, biên tập, in và phát tán qua đường bưu điện tổng cộng 6 tài liệu cho hàng trăm cá nhân, tổ chức, trong thời gian 10 năm (từ 2013-2023), theo truyền thông nhà nước.

Các tài liệu này bao gồm: “Cốt lõi thành công là trân trọng, liên kết, thống nhất sự khác biệt”; “Làm gì cho Tổ quốc Việt Nam”; “Chính thể mới, Kết nối mới, Việt Nam mới”; “Quốc gia trong kỷ nguyên kết nối văn hóa”; “Giấy mời dự Trà đàm – Đường lớn đến tương lai“, báo Dân Việt đưa tin.

Báo Dân Việt trích dẫn cáo trạng, cho biết, ông Lộ còn “lợi dụng quyền khiếu nại của công dân”, soạn “Đơn khiếu nại” ghi ngày 19/2/2022 và phát tán đơn này cho nhiều người.

Cơ quan tố tụng của Đảng và Nhà nước Việt Nam cho rằng, các hành vi nói trên của ông Lộ là “nguy hiểm cho xã hội, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự và an toàn xã hội“, theo truyền thông trong nước.

Ngoài ra, ông Lộ còn bị cáo buộc rằng, từ năm 2005, ông đã tự ý cho các tổ chức nước ngoài thuê một phần trụ sở văn phòng của Viện SENA, thuộc sở hữu của Nhà nước, nhưng không nộp tiền cho thuê.

Ông Nguyễn Sơn Lộ đã từng ký tên trong một số thư ngỏ, trong đó có bức thư ngày 9/12/2015, “Gởi Đảng Cộng sản Việt Nam“. Ông là người thứ 30 ký với tên Minh Đường, gửi Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương khóa XI, đề nghị lãnh đạo ĐCS “đổi tên đảng (không gọi là Đảng Cộng sản); đổi tên nước (không gọi là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa); trả lại tự do cho những người khác chính kiến đang bị giam giữ; chấm dứt sự trấn áp và ngăn chặn nhân dân thực hiện quyền tự do dân chủ theo Hiến pháp“. Thư ngỏ này có 127 người ký tên, trong đó có nhiều nhân sĩ, trí thức đã công khai ký tên.

Một nhà hoạt động nói với Tiếng Dân, rằng ông Lộ bị bắt và bị kết án vì ông đã từng lên tiếng góp ý xây dựng Đảng, dù không được lắng nghe. Và ông cũng đã dám cất tiếng nói trái ý Đảng, nên ông bị Đảng trả thù qua bản án 5 năm tù.

_______

Mời đọc thêm: Hàng trăm nhân sĩ trí thức VN gửi thư ngỏ đòi từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin (VOA). – Kỳ vọng gì về lời kêu gọi từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê (RFA). – Lại bàn về “thư ngỏ”! (CAND). – Cựu Viện trưởng Viện SENA Nguyễn Sơn Lộ bị tuyên án 5 năm tù (TN). – Cựu Viện trưởng SENA Nguyễn Sơn Lộ bị phạt 5 năm tù (DV).

Hai thanh niên gốc Việt giết người bị dẫn độ từ Việt Nam về Texas

Báo Nguoi-viet

July 24, 2023

HOUSTON, Texas (NV) –Thông cáo báo chí của Sở Cảnh Sát Houston đưa ra hôm Thứ Hai, 24 Tháng Bảy, cho biết hai nghi can gốc Việt bị dẫn độ từ Việt Nam đã được đưa vào nhà giam tại Harris County Jail lần lượt vào các ngày 19 và 21 Tháng Bảy.

Hai nghi can có tên lần lượt là Polie Phan, 26 tuổi, và Jaidan Nguyễn, 25 tuổi, bị truy nã vì tội sát nhân trong một án mạng xảy ra ở Houston hồi đầu năm.

Hai nghi can gốc Việt, Polie Phan (trái) và Jaidan Nguyễn, bị dẫn độ từ Việt Nam đã được giải giao cho cảnh sát Houston. (Hình: Houston Police Department)

Sau đó, hai nghi can bỏ trốn về Việt Nam, và vào nửa cuối Tháng Sáu, công an Việt Nam bắt giữ hai nghi can giải giao cho phía Mỹ.

Ngày 29 Tháng Sáu, hai nghi can bị đưa về Mỹ giam ở San Francisco, California.

Theo đài ABC 13, hồi Tháng Ba, cảnh sát Houston, Texas, truy nã hai thanh niên gốc Việt là Polie Phan và Jaidan Vũ Nguyễn vì tham gia vào một vụ nổ súng, làm chết hai người đàn ông tên là Dana Ryssdal, 35 tuổi, và James Martin III, 37 tuổi.

Vụ án mạng được phát giác sáng 27 Tháng Giêng, khi cảnh sát Houston nhận tin báo về một chiếc xe hơi hiệu Toyota Prius nổ máy trong nhà để xe quá lâu. Khi cảnh sát đến nơi, cảnh sát phát giác thi thể của ông Ryssdal với nhiều vết đạn bắn, tại nhà của ông Martin; còn ông Martin bị mất tích cùng với chiếc xe pickup truck hiệu Dodge Ram của ông Ryssdal.

Vào ngày 30 Tháng Giêng, cảnh sát tìm thấy chiếc Dodge Ram bị bỏ lại bên cạnh đường Cullen và tìm thấy xác ông Martin, với nhiều vết thương do đạn bắn, nằm bên trong một chiếc xe khác, tại một ngôi nhà ở đường West TC Jester.

Trong tiến trình điều tra, cảnh sát bắt nghi can Kathy Vũ, 23 tuổi, bạn gái của nghi can Polie, người bị cáo buộc “tìm cách che giấu,” đã làm thay đổi hiện trường bằng cách dọn dẹp và dùng các thứ thuốc tẩy để giúp xóa sạch chứng cứ.

Ngày 17 Tháng Ba, thông cáo báo chí của Sở Cảnh Sát Houston cho biết hai thanh niên Polie Phan và Jaidan Vu Nguyen bị buộc tội giết hai người đàn ông cùng một lúc. Mặc dù xác hai người đàn ông này được tìm thấy ở hai địa điểm khác nhau, nhưng được cho là cùng bị sát hại vào ngày 26 Tháng Giêng.

Ông Ryssdal và ông Martin là những người trồng cần sa thương mại, cùng điều hành một cơ sở bán cần sa hợp pháp tại miền Nam tiểu bang Oregon, theo hồ sơ cảnh sát.

Hai nghi can Polie Phan (trái) và Jaidan Nguyễn vào thời điểm Việt Nam bàn giao cho Mỹ. (Hình: Công An Nhân Dân)

Nghi can Polie Phan dường như nợ ông Martin tiền, từ đó dẫn đến vụ sát hại bằng súng. Nhưng bạn gái Kathy khai rằng ông Martin mới là người nợ bạn trai của mình $40,000, “sau một vụ mua bán ma túy bất thành,” theo hồ sơ tòa án.

“Nếu có chuyện gì xảy ra, đó là vì người ta không muốn trả lại tiền cho anh ấy. Nếu bất kỳ chuyện gì xảy ra, chắc chắn đó là tự vệ,” cô Kathy khai với cảnh sát và cho biết thêm rằng ông Martin từng đe dọa rất nhiều người khác, trong đó có nghi can Polie.

Theo đài CW9 Houston, cô Kathy khai bạn trai và Jaidan có lẽ đã trốn về Việt Nam.

Báo Công An Nhân Dân cho biết nghi can Polie Phan bị bắt tại Sài Gòn, và nghi can Jaidan Nguyễn bị bắt tại phường Thành Nhất, thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. (MPL)


 

Về tội trạng của Phạm Trung Kiên

Báo Tiếng Dân

Chu Mộng Long

25-7-2023

Sự quanh co nói lời đạo đức, nhân văn một cách dối trá, thậm chí còn có cảm hứng tuôn trào thơ lai láng trong lời tự bào chữa cuối cùng của quan chức phạm tội, chứng tỏ đám cẩu quan này không còn mang tính người. Sự bào chữa trí trá, đánh tráo ngôn từ, suy đoán lệch lạc của các luật sư bào chữa cũng cho thấy, không chỉ tình trạng thiếu hiểu biết pháp luật mà còn vô cảm tương đương như đám cẩu quan kia.

Trong khi dư luận đa số phẫn nộ với các hành vi phạm tội của đám cẩu quan này thì vẫn có một số trí thức tỏ ra khách quan, hiểu biết luật lại muốn xỏ mũi dư luận bằng những nhận xét cũng vô cảm đến đáng sợ. Theo họ, có thể áp dụng “nguyên tắc suy đoán vô tội” khi chưa đủ chứng cứ buộc tội các bị can. Trường hợp cho bị cáo Hoàng Văn Hưng chẳng hạn. Tôi hiểu họ muốn đẩy đến “thuyết âm mưu” đòi bắt đứa to hơn, nhưng vô tình họ đã mớm cho đám cẩu luật sư bào chữa cho cẩu quan có thêm lí lẽ để đòi giảm hoặc miễn tội cho các bị can.

Họ không nghĩ khi không còn là người, đám cẩu quan này có còn đáng sống không?

Đành rằng Tòa “trọng chứng hơn trọng cung”, nhưng đòi chứng minh quả tang số tiền nhận hối lộ thì tôi dám chắc, không chỉ trường hợp bị cáo Hưng mà các trường hợp khác cũng vậy. Hành vi đưa và nhận hối lộ chỉ có thể minh chứng bằng đối chiếu giữa các lời tố cáo, lời khai, lời tự thú và các dữ kiện trong hành vi phạm tội. Khó bắt quả tang, trừ phi gài bẫy, vì đưa và nhận hối lộ thường lén lút, nằm ngoài phạm vi giám sát, theo dõi.

Nếu áp dụng “nguyên tắc suy đoán vô tội” như luật sư trực tiếp trong phiên tòa hay một số trang mạng lên tiếng bào chữa gián tiếp, thì không chỉ bị cáo Hưng, mà tất cả mấy chục bị can trong vụ án này đều vô tội, vì không ai trong số đó bị bắt quả tang đưa và nhận tiền? Trong khi căn cứ phạm tội có đủ như tôi đã phân tích trong bài trước.

May mà đa số bị cáo đều nhận tội chứ tất cả đều chối tội, đòi đưa ra bằng chứng tiền mặt như bị cáo Hưng thì vụ án trở nên trớt quớt.

Thưa các bạn, tôi dám chắc, số tiền Viện Kiểm sát đưa ra có căn cứ để luận tội chỉ là một phần nhỏ so với thực tế số tiền mà đám cẩu quan đã trấn lột các nạn nhân trong cả đợt dịch. Viện Kiểm sát chẳng đã nói rõ là bỏ qua cả triệu đô la trong mỗi trường hợp bị cáo Hưng đó sao? Và cũng không ngẫu nhiên mà một bị cáo khác cho mình bị phát hiện và truy tố chỉ là vận đỏ đen, tức hên xui? Điều này cho thấy, tình trạng tham nhũng đã ngày một ranh ma xảo quyệt như trong một canh bạc có tên là “vận số quan trường”.

Trong một nhà nước dân chủ pháp quyền, không chỉ bị can, luật sư mà ai cũng có quyền tham gia bào chữa trực tiếp hoặc gián tiếp nhưng phải tôn trọng pháp luật. Tương tác đa chiều làm cho Tòa cân nhắc để ra bản án khách quan, công minh chứ không phải diễn trò múa rối hoặc làm cho cán cân công lý trở nên méo mó, lệch lạc.

Đó là lý do, trong bài trước, để cho bản án thuyết phục nhân tâm, tôi đề nghị tách vụ án chạy án ra khỏi vụ án chung “Chuyến bay giải cứu”, trả hồ sơ cho cơ quan điều tra làm rõ thêm chứng cứ buộc tội Hoàng Văn Hưng.

Riêng bài này, tôi dành riêng cho bị cáo Phạm Trung Kiên. Coi như cho qua lời bào chữa méo mó, lệch lạc, trái pháp luật của luật sư, xem tiền hối lộ hơn 70 tỉ đồng chỉ là tiền “trả ơn” của đồng bào hải ngoại. Riêng lời bào chữa này cần cân nhắc. Tội nhận hối lộ phải là tội của người có chức vụ, quyền hạn. Ông Phạm Trung Kiên chỉ là Thư ký của Thứ trưởng, tức người thừa hành mệnh lệnh từ Đỗ Xuân Tuyên, có phải là “lợi dụng chức vụ, quyền hạn” không?

Không thấy báo nào đăng trả lời của Viện Kiểm sát. Tôi trả lời thay vậy. Căn cứ khoản 2 Điều 3 Luật Phòng, chống tham nhũng 2018, quy định, “người có chức vụ quyền hạn là người do bổ nhiệm, do bầu cử, do tuyển dụng, do hợp đồng hoặc do một hình thức khác, có hưởng lương hoặc không hưởng lương, được giao thực hiện nhiệm vụ, công vụ nhất định và có quyền hạn nhất định trong khi thực hiện nhiệm vụ, công vụ đó. Cụ thể bao gồm những chủ thể sau: Cán bộ, công chức, viên chức; Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân, viên chức quốc phòng trong cơ quan, đơn vị thuộc Quân đội nhân dân; sĩ quan, hạ sĩ quan nghiệp vụ, sĩ quan, hạ sĩ quan chuyên môn kỹ thuật, công nhân công an trong cơ quan, đơn vị thuộc Công an nhân dân...” (hết trích).

Khỏi cãi ông Kiên có chức vụ, quyền hạn hay không! Rõ ràng là có. Trong hệ thống thần thánh, yêu quái, dù là vật nuôi của thần thánh cũng có quyền tác oai tác quái! Tội nhận hối lộ áp cho Phạm Trung Kiên là xác đáng, đúng người đúng tội.

Nhưng điều luật sư nói, thư ký chỉ thừa hành mệnh lệnh của lãnh đạo là có lí. Hiển nhiên lãnh đạo trực tiếp của Phạm Trung Kiên là Thứ trưởng Đỗ Xuân Tuyên. Trường hợp này tôi cũng đề nghị trả hồ sơ vụ án, cho cơ quan điều tra làm rõ: số tiền hơn 46 tỉ đồng Phạm Trung Kiên nhận hối lộ là do Phạm Trung Kiên tác oai tác quái để cản trở các chuyến bay, hay do Thứ trưởng Đỗ Xuân Tuyên chỉ đạo?

Nếu Đỗ Xuân Tuyên chỉ đạo thì xử lý nghiêm khắc Đỗ Xuân Tuyên và giảm án cho Phạm Trung Kiên. Nếu Đỗ Xuân Tuyên không chỉ đạo thì Đỗ Xuân Tuyên cũng phải liên đới trách nhiệm vì đã nuôi yêu quái làm hại đồng bào. Nên nhớ, Đỗ Xuân Tuyên không là thần thánh như trong Tây Du kí, vô can với yêu quái do mình nuôi. Phải phạt tù chứ không phải chỉ kiểm điểm, vì diệt xong yêu quái này, anh ta lại nhân danh thần thánh nuôi yêu quái khác!

Tất nhiên, liên đới trách nhiệm trong vụ này, Đỗ Xuân Tuyên chưa phải là cao nhất, vì ông ta chỉ là Phó Ban chỉ đạo. Với tư cách là đảng viên trung thực, trước khi làm rõ, những kẻ chỉ đạo cao nhất nên tự thú hoặc tự tử đi, đừng để bị lôi ra tòa rồi mới bày trò “khắc phục hậu quả”. Nuốt không trôi rồi ợ ra trả lại chỉ có thể là cẩu tặc chứ không phải đảng viên trung thực.

Lâu nay Toà xử các vụ án tham nhũng vì bỏ lọt người lọt tội quá nhiều, nên mới có chuyện một bị cáo nói toạc giữa công đường, rằng mình bị vận đen, tức xui xẻo thôi!

Tôi đồng tình với Viện Kiểm sát khi cho hành vi của Phạm Trung Kiên và đồng bọn ở năm bộ ngành mắc tội to hơn là phản bội Đảng, phản bội nhân dân, phá hỏng công cuộc chống dịch và giải cứu nhân đạo của của Đảng và Nhà nước; đặc biệt phẫn nộ trước lời bào chữa vô cảm, trái pháp luật và luân thường đạo lý của các luật sư trước nỗi đau, mất mát to lớn của đồng bào ta.

______

Ảnh chụp màn hình các bài báo liên quan:

 


Việt Nam: “cường quốc” vé số

Một người bán vé số dạo ở Sài Gòn (ảnh: NLĐ)

Nền kinh tế có cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” đang chứng kiến đợt suy trầm nghiêm trọng nhất trong nhiều năm qua, khi số doanh nghiệp phá sản, đóng cửa trong sáu tháng đầu năm vượt hơn 100,000 doanh nghiệp và tăng trưởng GDP thấp hơn bất cứ dự đoán tiêu cực nào (3.72%).

Thế nhưng, đối nghịch với bức tranh màu xám đó, người ta lại ghi nhận mức tăng trưởng kỳ lạ của hai “ngành” kinh tế: Xổ số và thương mại tâm linh. Hai “ngành” này mang lại lợi nhuận béo bở hơn bất cứ ngành nghề nào hiện tại. Có lẽ đó là “đặc thù” của một nền kinh tế trong một quốc gia còn thiếu bệnh viện, trường học nhưng đâu đâu cũng chùa to, tượng lớn. Dường như cuộc sống càng khó khăn thì người Việt lại càng cầu may rủi và trông đợi “ơn trên” được ban phát bởi những sư thầy dắt “thẻ ngành” trong túi đãi (loại túi thường đựng kinh sách, vật dụng của sư).

Thật khó tin khi biết doanh thu của “công nghiệp vé số” lớn hơn cả doanh thu từ xuất khẩu dầu mỏ và than đá cộng lại. 

Với “đặc thù” là ngành siêu lợi nhuận, mức lương các sếp và nhân viên ngành này sánh ngang với các ngành đặc quyền đặc lợi như dầu khí, hải quan, tài nguyên môi trường, phòng cháy chữa cháy… Năm 2016, dư luận từng xôn xao khi biết mức lương giám đốc một công ty xổ số là 130 triệu/tháng, thậm chí lương bảo vệ công ty đó cũng gần 40 triệu/tháng. Hiện thời, mức lương các sếp những công ty xổ số trung bình là 200 triệu/tháng. Thật xót xa nếu so sánh với thu nhập bèo bọt không đủ sống của giáo viên và bác sĩ.

Về lý thuyết, nhà nước thu tiền từ công nghiệp vé số để xây dựng các công trình công ích xã hội. Có lẽ, người Pháp mang xổ số vào Việt Nam từ năm 1930. Khi đó, số lượng vé phát hành rất ít và cả năm cũng chỉ có một kỳ. Có một thời gian, xổ số kiến thiết bị ngừng phát hành. Tới thời đệ nhất VNCH, khi ngân sách cho xây dựng hạ tầng xã hội eo hẹp, Tổng thống Ngô Đình Diệm cho phép phát hành xổ số kiến thiết để lấy tiền xây dựng các công trình công ích. Tiền lời từ việc phát hành tám kỳ xổ số liên tiếp đủ để xây dựng Đại học Y khoa Huế. Thời đó, mỗi tháng chỉ có một kỳ phát hành với số lượng hạn chế. Giá mỗi tờ vé số theo qui định là 10 đồng.

…….

Sau 1975, ý nghĩa và mục đích của ngành xổ số kiến thiết dần bị “biến thái”. Không những số lượng công ty phát hành xổ số kiến thiết nhiều như “lá rụng mùa thu” mà mỗi tỉnh đều có công ty phát hành vé số riêng. Số kỳ và lượng vé phát hành có thể tăng gần như… vô hạn tùy theo mức độ “ăn nên làm ra” ở mỗi tỉnh thành. Mặc dù đem về doanh thu, lợi nhuận khủng nhưng nguồn lợi khổng lồ này được dùng chủ yếu để bù đắp cho thâm hụt ngân sách trung ương và chi cho hoạt động của bộ máy quan liêu địa phương, giống như một thứ “quĩ đen” mà hàng tháng người ta chia phần với nhau.

Xổ số cũng là một ngành sử dụng nguồn nhân lực lao động rất lớn mà không phải trả tiền lương, không phải đóng bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế cho người lao động. Công ty phát hành vé số chỉ phải trích phần chiết khấu cho đại lý cấp 1, cấp 2. Các đại lý đầu lậu này sẽ phân chia phần chiết khấu với hàng chục ngàn người bán vé số dạo.

Không có thống kê xã hội nghề nghiệp nào khảo sát cho biết bao nhiêu người bán vé số dạo ở các tỉnh miền Nam. Chắc chắn là một con số cực lớn. Đằng sau sự giàu có của những doanh nghiệp xổ số, những mức lương hàng trăm triệu của những kẻ lãnh đạo là cả một thế giới cơ cực, trần ai, những góc khuất u ám mà nhà cầm quyền Việt Nam không bao giờ muốn bị phơi bày, trong đó là hình ảnh phổ biến là những bà cụ còng lưng, những em bé ở độ tuổi lên 9 lên 10, và thậm chí những người tàn tật.

Một cách tổng quát, lực lượng chính của đội quân bán vé số dạo là người cao tuổi, trẻ mồ côi, người nhập cư thất nghiệp trôi dạt lên đất Sài Gòn từ các tỉnh khắp Nam-Trung-Bắc, người mất sức lao động, không có tay nghề, không nơi nương tựa… Tất cả đều là những người yếu thế trong xã hội, dễ bị tổn thương và dễ bị bóc lột nhất. Hãy nhớ lại những người bán vé số bỗng trở nên “thất nghiệp” và sống khổ sở bi thảm như thế nào hồi xảy ra đại dịch.

Đội quân hàng trăm ngàn người này làm việc bất kể thời gian, bất kể nắng mưa. Họ là những nhân viên bán hàng cho doanh nghiệp mà không được nhận bất cứ trợ cấp hoặc chế độ an sinh xã hội nào ngoài phần chiết khấu theo số lượng vé số bán được mỗi ngày mà đại lý trả cho họ. Nếu nhỡ ốm đau, bệnh tật, tai nạn, nghỉ ngày nào thì đói ngày đó.

Tôi không thể nào quên hình ảnh những đứa bé còi cọc, lấm lem vừa đi vừa khóc, cầm trên tay tập vé số tới sát giờ vẫn còn nguyên, cầu van nài nỉ mọi người mua ủng hộ. Tôi không thể nào quên đôi mắt ầng ậc nước và tiếng nói lạc giọng của bà cụ mời tôi mua vé chiều hôm qua

Có hàng triệu kiếp người đọa đày như thế trên mảnh đất chữ S này. Họ đổi những vắt cơm bằng bát mồ hôi chan nước mắt. Họ làm gần như không công cho những doanh nghiệp Đỏ, làm giàu cho đám quan chức sống vương giả hàng ngày rao giảng tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội. Có thể nói đây là mảnh đất kinh doanh tàn nhẫn nơi người ta có thể dễ dàng bóc lột người lao động mà không phải chịu bất cứ trách nhiệm và ràng buộc luật pháp nào.

From: phó nhòm U-Minh, thợ vườn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến –  Ký sinh & tầm gửi

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Họa sỹ Lê Huy Cầm cho biết: “Vừa dứt xong cái tranh cho cựu sinh viên Đại Học Dalat sẽ đấu giá kiếm tiền cho sinh viên nghèo trong ngày họp mặt 20 năm.” Bên dưới thông tin này là lời nhắn của FB Hue Chau (“Nếu dành cho cựu SV ĐH Dalat pre 75 thì trên tháp chuông nhà Nguyện Năng Tĩnh kg phải là cái…ngôi sao – Lê Huy” và hồi đáp của tác giả: “Sinh viên ra trường năm 2000 nên vẽ như vậy.” )

Tôi rời Viện Đại Học Đà Lạt đã lâu, ngay sau Mùa Hè Đỏ Lửa, vào năm 1972. Gần nửa thế kỷ đã vụt đi với không biết bao nhiêu là nước suối, nuớc sông (cùng với nước mưa/nước mắt) đã ào ạt qua cầu và qua cống. Nhìn lại hình ảnh trường xưa không khỏi có thoáng chút bồi hồi, và cũng thấy có hơi hụt hẫng.

Tuy thế, tôi hoàn toàn đồng ý với lời giải thích thượng dẫn của tác giả bức tranh. Thấy sao thì vẽ vậy thôi. Mà sao vàng và cờ đỏ thì được “gắn” vào tất cả những công trình kiến trúc ở VN (trường học Yersin, nhà ga Đà Lạt, bưu điện Sài Gòn, Toà Đô Chính, Dinh Gia Long, Dinh Độc Lập …) chớ có sót chỗ nào đâu.

Ngó riết rồi cũng quen mắt thôi mà!

Chỉ riêng có “chỗ” này thì phải công nhận là nhìn hơi quá chướng, theo nhận xét của một nhà văn miền Nam – lần đầu đặt chân đến Hà Nội – hồi năm 1989 :

“Ô nhưng cái gì thế kia? Trên đỉnh Tháp Rùa có một ngôi sao! Cái này ra ngoài dự kiến của tôi về cảnh trí ở đây. Tôi chợt hiểu và liên tưởng ngay đến các ngọn tháp chuông ở điện Cẩm Linh mà tôi thấy trên báo chí Liên Xô, trên mỗi tháp cũng có gắn một ngôi sao. Dấu hiệu của Cách Mạng.

Chỉ tiếc khi nhìn ngôi sao trên đỉnh tháp Rùa thì trí tưởng tượng của tôi về câu chuyện con rùa đòi thanh gươm của Lê Lợi không thể nào hoạt động được, nó tê cứng như con chuột bị con rắn thôi miên vậy.

Tôi tự hỏi có phải trong trường hợp nào cũng cần phải đem cái hiện tại đè lên trên cái cổ truyền như thế không. Thỏa mãn một nhu cầu nhất thời có khi lại làm hại một sự thành tựu đã lâu đời. Và nếu ‘ý chí’ muốn rằng cái nhất thời phải thành vĩnh viễn trong tương lai thì nên tạo ra một công trình mới, ở chỗ khác, chứ sao lại sống tầm gửi vào những gì đã thành lịch sử như thế.” (Phạm Xuân Đài. Hà Nội Trong Mắt Tôi. NXB Thế Kỷ: Westminster 1994).

Ah, thì ra thế! Thế ra là chủ trương “sống tầm gửi” có nguồn gốc tuốt bên Nga, quê hương cách mạng tháng mười, từ hồi đầu thế kỷ trước lận (và đã trở thành truyền thống chung của khối anh em vô sản trên toàn thế giới) chớ đâu có phải là chuyện tình cờ hay cá biệt! Tuy thế, khách quan mà nói, chính sách “tầm gửi” khi vào đến Việt Nam thì mới phát huy được thêm hai “mảng” mới tinh: đám thuyền nhân (boat people) và bọn công nhân xuất khẩu.

Những kẻ trôi sông lạc chợ này sinh sống gần như là một loài cá vậy, cá hồi. Họ được (hay bị) Đảng và Chính Phủ đẩy ra khỏi nước, tứ tán khắp nơi, tha phương cầu thực. Tất cả đều chăm chỉ cần mẫn mưu sinh, và cần kiệm từng đồng, để mỗi khi hồi hương thì có được một mớ đô la nặng túi. Đó là chưa kể số tiền gửi về hàng quí, hay hàng tháng, cứ như thể là đóng hụi (chết) vậy.

Theo tạp chí Thương Gia Online: “Việt Nam tiếp tục trong top 10 nước nhận kiều hối nhiều nhất thế giới. Kiều hối chuyển về năm nay ước đạt 16,7 tỷ USD … tăng nhẹ so với 16 tỷ USD của năm 2018.” Nếu không có những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi (và nước mắt) của hàng triệu khúc ruột xa ngàn dặm thì cái  “chính phủ tầm gửi” hiện hành, chắc chắn, đã không thể nào tồn tại được tới ngày nay.

Trong cái đám dân bá vơ này (thảng hoặc) cũng có vài cá nhân nổi bật, được Nhà Nước VN đặc biệt quan tâm. Nghệ sỹ dương cầm Đặng Thái Sơn là một người như thế. Từ Nga, có lần, ông gửi thư về cho thân phụ (một nhân vật bất đồng chính kiến – nhà thơ Đặng Đình Hưng) với những dòng chữ nhạt nhoà nước mắt :

“Con bị ốm nặng bố ạ, có lẽ vì hành trình đi Vac-sa-va quá dài mà con đi bằng xe lửa. Sứ quán bác đơn xin tiền lộ phí của con để đi thi, họ cũng khước từ bảo hộ cho danh xưng của con trong cuộc thi. Nhưng con quyết định liều và giáo sư Na-ta-xon một lần nữa lại giúp con, ông ấy cho con tiền đi đường, tiền thuê dàn nhạc đệm và tiền trọ… Trong cơn sốt 39.5 độ, con đã chảy nước mắt ròng: Các nước tham dự cuộc thi đều được chào cờ và cử quốc ca của mình, mà Việt Nam thì không có – Con tham dự với tư cách thí sinh tự do… Nhưng cũng nhờ sự cay đắng đó mà con gặp đươc Chopin – Những nỗi đau giao thoa với nhau đã bật lên tiếng đàn của hồn ông…” (Thế Giang. “Cây Đắng Nở Hoa.” Thằng Người Có Đuôi. Nguời Việt: Westminster 1987).

Ngay sau khi “cây đắng nở hoa” thì … thánh đế hồi tâm. Đặng Thái Sơn được trao  danh hiệu Nghệ Sỹ Nhân Dân, cùng với nhiều lời tung hô thái quá (tung toé) trên khắp những trang báo quốc doanh:

  • Âm thanh thế kỷ 20 dưới tiếng đàn Đặng Thái Sơn
  • Huyền Thoại Dương Cầm Đặng Thái Sơn
  • Cánh chim tìm về tổ
  • Đặng Thái Sơn, tiếng đàn vọng lên từ những căn hầm trú ẩn
  • Đặng Thái Sơn, những nổi đau của một dân tộc đấu tranh đòi độc lập

Bên cạnh câu chuyện đắng cay này, có không ít những lời bình vô cùng cay đắng:

  • Đặng Chương Ngạn: “Tiền đi thi không cho, đến cả cái danh xưng thí sinh Việt Nam cũng không cho, nhưng sau khi đoạt giải lại nhận ông ấy là người Việt Nam.”
  • Lê Công Định: “Tôi nhớ ngày anh Đặng Thái Sơn đoạt giải về nước, cả hệ thống truyền thông bu lại ca ngợi đảng và nhà nước đã hun đúc tài năng của dân tộc!”
  • Hoàng Khởi Phong: “Cha anh, nhạc sĩ và nhà thơ Đặng Đình Hưng được nhìn thấy con ông như một con cá kình, quẫy thủng cái lưới mà thoát ra biển khơi.”
  • Nhat Vu Hong: “Chính vì sự bội bạc đó nên Đặng Thái Sơn không về VN mà định cư tại Canada.”
  • Son Nguyen & Bùi Phi Hùng: “Cũng giống như Ngô Bảo Châu, người Việt được chăm bón, vun trồng ở tận đẩu tận đâu rồi thành quả, về ‘báo công’ cho nhà nước hít hà, phả ra đầy khí quyển những lời hào sảng hết cỡ; đưa tất cả lên đỉnh, tưởng chừng như thế gian này chỉ còn có người Việt; người Việt sẽ làm cho TG thăng hoa…”

Trường hợp của G.S Ngô Bảo Châu thì tương đối vẫn còn mới mẻ, rất nhiều người biết nên cũng chả cần phải rườm lời, trừ sự kiện này: ông không phải là một con cừu nên không quen bám lề, và thỉnh thoảng lại đi “trật đường rầy” một khoảng (hơi) xa. Có lẽ xa nhất là lời bình luận của ông vào hôm 19 tháng 5 năm 2016, nhân ngày sinh nhật lần thứ 126 của Hồ Chí Minh: “Có quý‎ mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.”

Thế là Nhà Nước VN xùy chó ra cắn ngay :

  • Ngô Bảo Châu  tiếp tục cổ súy cho các hành động sai trái chống phá đất nước của những tên phản động như Lê Công Định, Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam, Mẹ Nấm…
  • Ngô Bảo Châu một con trâu biết làm toán
  • Ngô bảo Châu đã tìm cho riêng mình một con đường khác, đi ngược lại con đường mà đảng, Bác Hồ cùng nhân dân đã chọn hơn 70 năm qua…
  • Ngô Bảo Châu trên con đường ngụy dân chủ phản bội dân tộc.

Ngó bộ thì lũ chó này chưa chắc đã cắn rách được gấu quần của nạn nhân nhưng tư cách của đám chủ thì ai cũng nhìn thấy rõ: đồ ăn hại và phường vô lại.

Khảo tả đặc điểm của nhóm… “người Bắc có lý luận”

Báo Tiếng Dân

Blog RFA

Đồng Phụng Việt

24-7-2023

“Người Bắc có lý luận” chính thức trở thành yếu tố định tính của những cá nhân thủ giữ vai trò “trụ cột quốc gia” hồi 2015 – thời điểm đảng CSVN chuẩn bị cho Đại hội đảng CSVN lần thứ 12 (1/2016) để bầu giới lãnh đạo đảng nhiệm kỳ từ 2016 đến 2020.

Bị cáo Nguyễn Thị Hương Lan, cựu Cục trưởng Lãnh sự, Bộ Ngoại giao

Thân sinh của khái niệm “người Bắc có lý luận” dường như là ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư đảng CSVN nhiệm kỳ 11 và sau đó, ông Trọng tiếp tục đảm nhiệm vai trò Tổng Bí thư nhiệm kỳ 12 rồi nhiệm kỳ hiện nay, bất chấp Điều lệ đảng CSVN minh định – không chấp nhận bất kỳ ai đảm nhiệm vai trò Tổng Bí thư quá hai nhiệm kỳ liên tục (Khoản 1, Điều 17) [1]. Chuyện ông Trọng và đảng của ông bất chấp Khoản 1, Điều 17 là ví dụ cho đặc điểm đầu tiên của nhóm… “người Bắc có lý luận”: Nói một đằng, làm một nẻo. Cũng vì vậy “kỷ luật nghiêm minh” ở phần giới thiệu về “Ðảng và những vấn đề cơ bản về xây dựng đảng” trong Điều lệ đảng CSVN chỉ để cho… vui, còn thiên hạ có… vui hay không,  “người Bắc có lý luận” không bận tâm!

Cựu đại sứ Trần Việt Thái ăn tiền của gái mại dâm, ngư dân

Đặc điểm thứ hai của nhóm… “người Bắc có lý luận” là kiểu “lý luận” bất chấp luận lý. Luận lý là một lĩnh vực khoa học (Luận lý học) được Việt hóa từ Logic học (một nhánh của triết học nhằm hỗ trợ con người tư duy và hành động hợp lý, hợp cách). Nếu đa số người Bắc bình thường tư duy và hành động theo lẽ thường dù có học luận lý hay không thì thiểu số người Bắc chịu khó… “phấn đấu” để được học “lý luận” ở mức “cao cấp” và trở thành thành viên trong nhóm “người Bắc có lý luận” lại thể hiện kiểu tư duy và hành xử theo hướng đặc biệt khác thường, mức độ khác thường vượt xa khả năng hình dung không chỉ của đồng hương, đồng bào mà ngay cả phần còn lại của đồng loại cũng không thể tưởng tượng được!

Hoạt động giải cứu người Việt ở nước ngoài khi COVID 19 trở thành đại dịch trên phạm vi toàn cầu, hay việc nghiên cứu – nghiệm thu – sản xuất – cung cấp bộ xét nghiệm COVID 19 dưới danh nghĩa Công ty Việt Á,… là một số trong vô số ví dụ cụ thể minh họa cho đặc điểm thứ hai. Chính kiểu “lý luận” bất chấp luận lý biến Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh thành nơi bị thiên hạ dè bỉu là chuyên đào tạo và cung cấp phạm nhân cho đủ loại đại án “kinh thiên, động địa”. Thực tế cho thấy, nếu chưa phải là tội phạm thì các thành viên trong nhóm “người Bắc có lý luận” cũng đã là ứng cử viên của tội nào đó vì “ăn xương, uống máu” đồng bào, đồng loại theo kiểu nào đó và chưa… đắc cử là vì chưa… thất thế và chỉ vì thế mà thôi.

Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa nhiệm kỳ 2015-2020 Trịnh Văn Chiến phát biểu tại phiên bế mạc Đại hội, sáng 25/9. (Ảnh: TTXVN)

Có rất nhiều ví dụ cho khía cạnh vừa đề cập, chỉ xin dẫn trường hợp mới nhất: Ông Trịnh Văn Chiến – cựu Ủy viên BCH TƯ đảng CSVN, cựu Bí thư Thanh Hóa. Ông Chiến vốn đã là tâm của đủ thứ scandal khuấy động dư luận cách nay hàng chục năm, chẳng hạn scandal liên quan đến cô Trần Vũ Quỳnh Anh (2), song nhân vật thuộc nhóm “người Bắc có lý luận” này vẫn “bình an vô sự”. Mãi tới cuối tháng vừa rồi vì lẽ nào đó, nhóm “người Bắc có lý luận” mới chính thức xác định ông Chiến có “sai phạm”, cần “xử lý” (3). Nếu đem các sai phạm của những người như ông Chiến đặt bên cạnh “quá trình công tác” của họ ắt sẽ nhận ra đặc điểm thứ ba của nhóm “người Bắc có lý luận”. Đó là nói lấy được và làm lấy được cho chính mình!

Bởi vậy, đừng ngạc nhiên khi đã đứng trước vành móng ngựa, thành viên nào trong nhóm “người Bắc có lý luận” cũng thản nhiên biện bạch kiểu như bà Nguyễn Thị Hương Lan (Cục trưởng Cục Lãnh sự của Bộ Ngoại giao, bị truy tố do đã nhận 25 tỉ khi thực hiện hoạt động “giải cứu” hàng trăm ngàn người Việt kẹt lại ở nước ngoài giữa đại dịch COVID 19) vừa… tự bào chữa:  Xin Hội đồng xét xử xem xét tinh thần và thái độ trách nhiệm của bị cáo. Trong quá trình làm việc, bị cáo luôn đặt công tác bảo hộ công dân lên trên hết, đặt lợi ích của công dân lên trên tất cả. Bị cáo luôn coi công dân bị mắc kẹt hoặc gặp khó khăn ở nước ngoài như người thân của gia đình, cần phải hỗ trợ để đưa công dân về nước sớm nhất và hiệu quả nhất (4)…

Bỏi nói lấy được và làm lấy được cho chính mình là đặc điểm chung nên ngoài bà Lan còn có những viên chức khác như ông Trần Việt Thái (Đại sứ Việt Nam tại Malaysia) không những không động lòng trắc ẩn trước tình trạng thê thảm của 1.900 người Việt bị Malaysia giam giữ vì đánh bắt hải sản trong lãnh hải Malaysia hay hoạt động mại dâm tại Malaysia,… rồi được Malaysia trả tự do, tống xuất vì đang có đại dịch mà còn xem đó là cơ hội để cưỡng ép đồng bào, đồng loại phải cống nạp 44 tỉ đồng (5)… Ba đặc điểm vừa kể của nhóm “người Bắc có lý luận” tạo ra đặc điểm thứ tư của nhóm này: Phi nhân, phi nghĩa, chỉ trung và hiếu với lợi ích cá nhân. Sở dĩ “người Bắc có lý luận” quần tụ thành nhóm với các đặc điểm như vừa đề cập vì đặc điểm thứ năm…

Đại sứ Việt Nam tại Malaysia Trần Việt Thái (Nguồn: Vietnamnet)

Đại sứ Việt Nam tại Malaysia Trần Việt Thái (Nguồn: Vietnamnet)

Tại Việt Nam, chỉ “người Bắc có lý luận” mới có tư cách nắm giữ công quyền và sử dụng công quyền để cưỡng đoạt, chia chác mọi thứ lợi ích chính đáng của hàng trăm triệu người Việt. Phiên xử việc tổ chức – thực hiện hoạt động giải cứu người Việt bị kẹt tại nước ngoài chính là ví dụ mới nhất về đặc điểm thứ năm và đó cũng chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Không cần tìm kiếm, chỉ nhìn quanh nơi mình sống, người Việt nào cũng có thể nhận ra thực tế: Các thành viên hoặc thân nhân, thân hữu của các thành viên trong nhóm “người Bắc có lý luận” đã cũng như đang và sẽ tiếp tục còn là chủ những bất động sản có giá trị cao nhất, những tài sản có giá trị lớn nhất, sinh hoạt xa hoa nhất và hành xử, phát ngôn trịch thượng nhất!

Bình đẳng không chỉ là tiêu chí mà còn là giá trị được tất cả các cộng đồng văn minh chung sức kiến tạo, bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời không ngừng điều chỉnh để bình đẳng hoàn chỉnh hơn ở tất cả các khía cạnh, các đối tượng. Ở Việt Nam, xương chất thành núi, máu chảy thành sông cũng vì khát vọng đạt được sự bình đẳng về chính trị – tiền đề để có bình đẳng trong sinh hoạt kinh tế, sinh hoạt xã hội, không chỉ nhằm bảo đảm cơm no, áo ấm mà còn bảo vệ phẩm giá con người, tạo ra động lực cho phát triển. Có nên tiếp tục chấp nhận tình trạng “người Bắc có lý luận” trở thành giai tầng duy nhất được phép nắm giữ quyền lực tại Việt Nam và sử dụng quyền lực làm công cụ tước đoạt mọi thứ cả ở hiện tại lẫn tương lai?

Tham khảo

(1) https://tulieuvankien.dangcongsan.vn/van-kien-tu-lieu-ve-dang/dieu-le-dang/dieu-le-dang-do-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xi-cua-dang-thong-qua-3431

(2) https://vtc.vn/duong-thang-tien-than-toc-cua-hot-girl-quynh-anh-o-thanh-hoa-ar353403.html

(3) https://laodong.vn/thoi-su/trien-khai-xu-ly-sai-pham-cua-nhieu-lanh-dao-nguyen-lanh-dao-thanh-hoa-1210640.ldo

(4) https://www.tiktok.com/@tinchinhtrivn/video/7257147368104103175

(5) https://nld.com.vn/noi-thang/noi-thang-an-ca-tien-giai-cuu-tu-nhan-thi-khong-noi-dau-nao-bang-20230717010259899.htm

Nghĩ về sự “ngạo nghễ”

Báo Tiếng Dân

Lê Nguyễn

23-7-2023

Nói đến sự ngạo nghễ trong lịch sử văn học cận đại, khó có ai qua nổi lão AQ của văn hào Lỗ Tấn. Bị chúng nắm tóc, đập đầu vào tường côm cốp, đau thấy ông bà tiên tổ, vậy mà sau 10 giây lấy lại bình tĩnh, lão vẫn vừa đi, vừa “ngạo nghễ” thốt lên rằng: Cuối cùng, ta vẫn thắng lợi, chúng đập đầu ta cũng như đập đầu ông cha chúng thôi!

ah-q

Đến nay, lão AQ chắc đã được Diêm vương hóa kiếp lâu lắm rồi, song đám hậu duệ của lão ở đâu bỗng xuất hiện nhung nhúc, vừa ngạo nghễ, vừa nổ như bom chùm. Phép thắng lợi tinh thần của lão được họ học tập và làm theo một cách đầy sáng tạo và đẩy mạnh các sáng kiến lên tầm cao… ngạo nghễ! Họ làm những việc không ai trên thế giới này làm nổi, trên khắp các lãnh vực.

Ẩm thực ư? Họ làm nên những chiếc bánh chưng mấy ngàn người ăn chưa hết, tổ chức Guinness toàn cầu phải vừa ký giấy chứng nhận vừa run. Kiến trúc ư? Họ dư sức làm nên những tượng đài tiêu tốn hàng ngàn tỷ, tương đương với hàng chục ngàn ngôi nhà tình nghĩa dành cho những đồng bào đói rét, xây dựng những cổng chào ngạo nghễ, lớn gấp trăm lần những tấm bảng “Queo cơm” dựng trên lằn ranh liên bang của xứ sở nghèo khó Huê Kỳ.

Trong lãnh vực ngoại giao ư? Tinh thần ngạo nghễ của quan chức ta khiến cho lân bang phải khiếp hãi. Tiếp đón họ ở sân bay, ta trải thảm đỏ ta đi, mấy lão đến đây, dù là Quốc vương hay Thủ tướng, cũng chỉ được khép nép bước một bên lề thảm đỏ cho ra điều chủ khách. Thật là quá ngạo nghễ!

Trong lãnh vực thể thao, sự ngạo nghễ được thể hiện bằng những sáng kiến độc quyền, có cầu chứng tại tòa án “cuốc tế” La Ba, đó là đưa hình ảnh “lãnh tụ vĩ đại” ra sân bóng, cầu thủ của các đội bạn nhìn thấy, ai cũng kinh tâm táng đởm, tinh thần chiến đấu sa sút, có khi sút tung lưới… đội nhà.

Một số cổ động viên Việt Nam mang hình cố Chủ tịch Hồ Chí Minh vào khán đài.

Vừa rồi, có những kẻ ghen tị với sáng kiến “ngạo nghễ” của họ, cấm đưa hình lãnh tụ vào sân, họ bất cần, chuyển sang chiến thuật mới. Đó là dù cũng đá thua bươu đầu sứt trán như ai, song họ vẫn vui cười ngạo nghễ, đi mua mấy tấn muối xát lên mặt anh bạn láng giềng thua với tỉ số nặng nề hơn họ.

Trong trường hợp này, phép thắng lợi tinh thần của AQ được đưa lên một tầm cao vòi vọi, đó là hễ thua ai thì cứ kiếm thằng thua nhiều hơn mà… muối mặt. Và như thế là ta vẫn cứ… thắng, thắng cái anh thua nhiều hơn; chỉ những kẻ lạc hậu, chậm tiến mới chưa thấm nhuần cái tinh thần “ngạo nghễ” ấy!

Xét cho cùng, cho đến ngàn năm sau, tinh thần AQ sẽ không bao giờ tắt lịm ở “phương Đông rực rỡ” này. Bởi vì nó phản ánh của một thứ mặc cảm nhược tiểu, luôn đè nặng lên những tâm hồn chưa đủ lớn.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thủ Thiêm

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

21/07/2023

Từ Varsovie, nhà báo Mạc Việt Hồng vừa gửi đến độc giả của trang Đàn Chim Việt đôi (ba) câu chuyện hơi ngộ nghĩnh. Xin ghi lại một :

“Tôi đã từng đi xin giấy phép chặt một cây sồi trong chính mảnh vườn của nhà mình. Sự việc diễn ra vào năm 2011. Thủ tục này mất đúng 3 tuần. Khi tới quận kê khai đơn xin chặt cây, họ đã đặt ra những câu hỏi rất chi tiết như: Đó là cây gì, cao khoảng bao nhiêu, đường kính gốc bao nhiêu cm?

Nhưng có một câu hỏi, hoàn toàn bất ngờ và ‘đương sự’ ấp úng không trả lời được, vì thực sự không biết, không chú ý. Đó là: Trên cây có tổ chim hay không?

Sau đó vài tuần, một nhân viên hành chính quận tới thực địa. Ảnh ngó nghiêng chiếc cây rồi dùng một ống nhòm soi lên ngọn. Cây không có tổ chim. Và nhờ đó, gia đình tôi đã được phép chặt nó.

Vâng. Cơ quan hành chính Ba Lan ‘rỗi hơi’ vậy đó… ”

Những di dân da trắng ở Hoa Kỳ đều có nguồn gốc từ Châu Âu nên dân Mỹ cũng “rỗi hơi” không kém. Năm 1996, tiểu bang California bán 90 mẫu đất – vốn là khuôn viên của bệnh viện tâm thần Agnews, nơi mà tôi đã được gửi đến thực tập cả năm thuở còn đi học – cho công ty Sun Microsystems khai thác.

Tiền trao, cháo múc xong rồi thiên hạ mới khám phá ra là trong khu đất này có vài cây cổ thụ, vốn là nơi trú ngụ của một loài cú (burrowing owls) có tên trong danh sách cần được bảo vệ. Để giải quyết vấn đề chính quyền tiểu bang đồng ý mua lại một khoảnh đất thích hợp cho chim cú nương thân, với sự trợ giúp tài chính của cả thành phố San Jose lẫn công ty Microsystems.

Phú quí sinh lễ nghĩa chăng?

E cũng không hẳn thế. Trong phim Seven Years in Tibet, tôi nhớ có đoạn Đức Đạt Lai Lạt Ma bầy tỏ sự quan ngại về sinh mệnh của giun dế khi ngài nhìn thấy phu phen đang đào đất làm nền để xây tu viện. Mà Tây Tạng thì có giầu sang hay phú quí (mẹ) gì.

Năm ngoái, sau vài tháng đi giang hồ vặt (và tiêu sài đến đồng bạc cuối cùng) tôi buộc phải quay về với… mái ấm gia đình. Vì ở townhouse nên taxi đỗ sau nhà, ga ra đã mở sẵn, vừa xách ba lô ra khỏi xe đã thấy con gái đứng ngay cửa cười toe nhưng lại đưa ngón trỏ lên miệng, và bàn tay còn lại thì xua lia (xua lịa) ra dấu im lặng và dừng bước…

Tôi đứng yên ngơ ngác… Gần cả phút con bé mới chạy ào ra đón bố, giọng hớn hở:

– Có đôi chim di đến làm tổ trong giàn bông giấy bố ơi. Chim con nở rồi. Chim mẹ vừa tha mồi về nên nếu bố bước vào ngay sẽ làm nó sợ!

Sau đó, “ái nữ” phổ biến ngay qui định mới của gia đình vì nhà chúng tôi vừa có thêm mấy “thành viên” nữa :

– Từ nay, mỗi khi muốn ra sân sau tôi phải dòm chừng. Nếu chim bố hay chim mẹ đang tha mồi về tổ thì dừng bước ngay, chờ cho chim con ăn xong mới được tiếp tục…

– Từ nay, tôi phải hút thuốc ở sân trước vì khói thuốc có thể ảnh hưởng đến sức khoẻ của lũ chim non.

– Từ nay, tôi phải…

Ah, đù!

Tôi mới rời nhà một khoảng thời gian ngăn ngắn mà khi quay lại đã bị “tịch thu” nguyên cả cái sân sau. Nói là cái sân (nghe cho nó bảnh) chứ thực ra chỉ là mảnh đất nhỏ xíu xiu, vừa vặn để giồng một cây ngọc lan và giàn bông giấy. Chấm hết.

Sân trước rộng nhưng là đất chung với nhiều căn khác. Chúng tôi chỉ sở hữu cái townhouse (cũng chung vách với nhà kế cạnh) bé tí teo, mua theo kiểu trả góp, và vẫn còn nợ ngân hàng cả đống tiền chứ không phải ít. Tài sản rất nhỏ hẹp, bấp bênh như thế mà con bé vẫn vui vẻ mang chia sẻ với lũ chim trời (ơi) không biết từ đâu đến.

Cái kiểu “rỗi hơi” của người dân Ba Lan, Hoa Kỳ (và ngay cả con cái trong nhà) khiến tôi cũng hơi bị… lây lan, rồi suy nghĩ lan man tới những vụ “thu hồi đất” ngang xương nơi quê hương đất nước của mình. EriK Harms (tác giả cuốn Luxury and Rubble Civility and Dispossession in the New Saigon) nhận xét như sau: “Những người dân Thủ Thiêm đã bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại.”

Lạ nhỉ?

Trước khi cho phép bà Mạc Việt Hồng đốn hạ một cái cây – trong khu vườn của chính chủ nhân – nhà nước Ba Lan đã cử nhân viên đến tận nơi, dùng ống nhòm săm soi, sợ có dăm ba con chim mất ổ. Còn chính phủ Việt Nam hiện hành thì giải tỏa nguyên cả bán đảo Thủ Thiêm mà sáu chục ngàn cư dân ở phần đất này đều “bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại” vậy!

Mục Sư Nguyễn Hồng Quang cảm thán: “Lòng Tham vô đáy của con người đã đẩy hơn 6 vạn dân bơ vơ tan lạc!”

Tác giả Lê Hồng Hà nhận diện : “Ở TP HCM, ‘bộ tứ’ Lê Thanh Hải – Nguyễn Văn Đua – Tất Thành Cang – Lê Hoàng Quân cũng cùng nhau ‘xẻ thịt’ đất đai Sài Gòn, bất chấp tất cả.”

Bốn vị quan chức cao cấp này đều là đảng viên của ĐCSVN khiến tôi không khỏi dư băn khoăn tự hỏi cái đảng này chủ trương thế nào, và giáo dục họ ra sao để tất cả đều có thể trở thành những kẻ “bất chấp” (và bất nhân) đến vậy?

Trước khi đốn hạ vài cái cây cổ thụ thiên hạ còn lo cho bầy cú, sợ chúng mất nơi nương náu. Vậy mà mấy ông đảng viên CSVN (“vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh”) lại có thể nhẫn tâm cướp đất của cả trăm ngàn lương dân, và đẩy họ vào cảnh bần cùng (hay màn trời chiếu đất) một cách lạnh lùng và thản nhiên như thế – được sao?

Gần hai mươi năm sau, sau khi cả đống nước sông – cùng nước suối, nước mưa, nước mắt… – đã ào ạt chẩy qua cầu và qua cống, cho đến lúc vụ cưỡng chế đất Thủ Thiêm sắp chìm xuồng (tới đáy) thì bỗng có tin vui giữa giờ tuyệt vọng:

Tại buổi tiếp xúc cử tri quận 2 chiều 20 tháng 6 năm 2018, nhiều người đồng loạt vỗ tay khi Bí Thư Thành Ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân hứa hẹn: “Thành phố không gạt bà con Thủ Thiêm … bà con chờ một chút để 15-7 có kết luận chính thức.”

Chờ một chút thì đâu có nhằm nhò chi nên “bà con” chờ luôn … 4 năm cho nó chắc. Đến hôm 14 tháng 12 năm 2022, Bí thư Thành Uỷ TPHCM Nguyễn Văn Nên “phát biểu chỉ đạo phải giải quyết dứt điểm các vấn đề còn lại ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm trước Tết âm lịch 2023.”

Sau Tết, vào chiều ngày 13 tháng 4 năm 2023, người dân Thủ Thiêm lại nhen nhúm chút hy vọng khi nghe Chủ tịch UBND TPHCM Phan Văn Mãi hứa hẹn “đến tháng 6 này giải quyết cơ bản các vấn đề khiếu nại, tồn đọng ở Khu công nghệ cao, Đại học Quốc gia TPHCM và Khu đô thị Thủ Thiêm.”

Tháng 6 đã qua nhưng lời hứa thượng dẫn vẫn còn lại đôi chút dư âm (nghe) không vui vẻ lắm:

Chớ sống trong một chế độ công an trị mà không “ngoan” sao được. Thà mất của vẫn hơn là bị ở tù chớ, đúng không?

Tưởng Năng Tiến