Nhà hoạt động Hoàng Văn Vương bị tuyên 5 năm tù, gia đình không hay biết

Quyền được biết

RFA

Toà án Nhân dân huyện Thống Nhất (tỉnh Đồng Nai) kết án năm năm tù đối với ông Hoàng Văn Vương về tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ” trong một phiên xử hồi tháng tư, không luật sư bào chữa và gia đình hoàn toàn không được thông báo.

 Nhà hoạt động Hoàng Văn Vương – Fb Hoàng Văn Vương

Ông Vương, 45 tuổi, một nhà hoạt động dân chủ ít tiếng tăm, bị Công an huyện Thống Nhất bắt giữ vào ngày 03/1/2023.

Một ngày sau, Cơ quan Cảnh sát Điều tra của Công an huyện Thống Nhất gửi cho gia đình văn bản có tiêu đề “Thông báo về áp dụng biện pháp tạm giam” đối với ông Vương. Theo văn bản này, cơ quan trên giam giữ ông Vương trong vòng hai tháng nhưng không nêu rõ lý do.

Đó là văn bản duy nhất mà cho tới nay gia đình tôi nhận được từ chính quyền địa phương về việc liên quan đến Hoàng Văn Vương,” một người thân không muốn nêu danh tính của ông nói với Đài Á Châu Tự Do (RFA) trong ngày 07/8.

Đầu tháng năm, gia đình tôi nhận được cuộc gọi từ Trại tạm giam B5 của Công an tỉnh Đồng Nai, báo rằng Hoàng Văn Vương đang bị giam ở đây, và gia đình có thể đến để thăm nuôi,” người này nói.

Gia đình sau đó đến nơi tạm giam và được ông Vương cho biết, bản thân đã bị kết án năm năm tù về tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” theo Điều 331 của Bộ luật Hình sự trong một phiên toà không có luật sư vào ngày 18/4.

Trại tạm giam của Công an tỉnh Đồng Nai cấp cho gia đình ông Hoàng Văn Vương cuốn sổ thăm gặp, trong đó có ghi “Hành vi phạm tội: Lợi dụng quyền tự do dân chủ” và “Án phạt: 5 năm.”

Ông Vương nói với gia đình, sau phiên tòa sơ thẩm ông đã làm đơn kháng cáo nhưng sau đó lại rút đơn.

Phóng viên gọi điện thoại cho Công an huyện Thống Nhất nhưng không ai nghe máy. Phóng viên cũng gọi điện cho Toà án Nhân dân tỉnh Đồng Nai và người trực điện thoại đề nghị phóng viên đến trụ sở cơ quan để được cung cấp thông tin.

Truyền thông nhà nước không đưa tin gì về việc bắt giữ và kết án ông Vương kể từ đầu năm đến nay.

Ông Vương lên tiếng phản biện trên mạng xã hội từ năm 2011, đã từng bị bắt và bị đánh đập trong những năm 2011-2012 vì tham gia biểu tình ôn hoà phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông và bất công ở nhiều nơi của Việt Nam.

Một số nhà hoạt động cho biết, ông Vương thường xuyên trợ giúp gia đình một số tù nhân lương tâm và người hoạt động gặp hiểm nguy như ông Đinh Văn Hải và bà Hoàng Thị Thu Vang cho dù điều kiện kinh tế của gia đình ông còn khó khăn.

Trong năm 2018, ông nhiều lần bị Công an huyện Thống Nhất triệu tập lên đồn vì lên tiếng về xả thải của Công ty Cổ phần Dịch vụ Sonadezi ở thành phố Biên Hoà.

Ông Vương là người bất đồng chính kiến thứ hai bị kết án từ đầu năm đến nay về tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ.” Cũng trong thời gian này, mười người đã bị bắt giữ về cáo buộc theo Điều 331, theo thống kê của RFA.

Cuối tháng trước, toà án Hà Nội đã kết án ông Nguyễn Sơn Lộ, cựu viện trưởng Viện nghiên cứu và phát triển SENA, với bản án ba năm tù giam vì “đã phát tán năm tài liệu với tổng hơn 1.000 trang và ba đơn khiếu nại có nội dung xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.” Ông còn bị thêm án hai năm tù giam vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Đại đa số người lao động tại Việt Nam kiếm không đủ sống

Báo Nguoi-viet

August 8, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) .- Đa số dân lao động tại Việt Nam kiếm không đủ sống, theo khảo sát mới được công bố ở Hà Nội trong ngày Thứ Ba mùng 8 Tháng Tám.

Các báo tại Việt Nam đưa tin Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, một bộ phận ngoại vi của đảng CSVN, công bố bản khảo sát về tình hình đời sống của người lao động, nói chỉ có hơn 26% công nhân là có khả năng mua thịt cá ăn hàng ngày.

Nhóm công nhân xây dựng một căn nhà ở thành phố Hà Nội. Đa số người lao động kiếm không đủ sống. (Hình: Roslan Rahman/AFP/Getty Images)

Bản khảo sát vừa kể nói 75.5% dân lao động “thu nhập không đủ đáp ứng nhu cầu”, tức tiền kiếm được không đủ sống. Thậm chí, có đến 45% người lao động chỉ đáp ứng nổi “45% nhu cầu”. Đầu tháng Bảy vừa qua, Tổng cục Thống kê nói trung bình dân lao động kiếm được lối 7 triệu đồng một tháng (tính ra khoảng $300 đô la) nhưng nếu phân tích chi tiết hơn thì đám người kiếm không đủ sống đông đảo hơn.

Nhưng bản khảo sát kể trên nói rằng trung bình người lao động chỉ kiếm được lối 6 triệu đồng/tháng (khoảng $250 USD). Nếu họ có cơ hội làm thêm giờ phụ trội và được hãng xưởng phụ cấp mới có thêm tiền để tạm sống. Vì vậy, rất nhiều người phải kiếm thêm một công viện gì đó để có thêm tiền trang trải cho các nhu cầu hàng ngày.

Vì lương không đủ sống, 17.6% cặp vợ chồng phải gửi con cái cho ông bà nuôi dùm ở dưới quê cho đỡ tốn kém. Có tới 46.5% người lao động chỉ đủ tiền mua các loại thuốc căn bản để chữa bệnh, trong khi 6.3% không có dư tiền để mua thuốc chữa bệnh.

Vì tiền kiếm được không đủ trang trải mọi chi phí cho cuộc sống hàng ngày, bản khảo sát kể trên nói 17.3% công nhân “phải vay nợ thường xuyên” dẫn đến tình trạng bị đe dọa, khủng bố, đời sống của họ đầy bất an. Số tiền kiếm được trung bình chưa tới 8 triệu đồng một tháng trong khi số tiền phải chi ra cho mọi thứ có thể tới gần 12 triệu đồng (lối $500 đô la) cho thấy đời sống giới lao động tại Việt Nam thê thảm như thế nào.

Bản công bố về lương bổng và đời sống của giới công nhân tại Việt Nam được đưa ra khi mấy tháng gần đây có tin tình hình sản xuất của các hãng xưởng sử dụng đông đảo nhân công như dệt may, da giày theo nhau sa thải bớt công nhân vì họ thiếu hụt đơn đặt hàng mới. Đời sống của giới công nhân đã thê thảm lại sẽ còn có thể thê thảm hơn nữa.

Người lao động chuyển các bao xi măng xuống một xà lan ở bờ sông Hồng khu vực Hà Nội. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

Cuối tháng trước, ông Vương Đình Huệ, chủ tịch quốc hội, tuyên truyền tại “Diễn đàn người lao động 2023” rằng sẽ “xem xét điều chỉ mức lương tối thiểu vùng dựa trên nguyên tắc bảo đảm mức sống tối thiểu”. Tuy nhiên, khi nào thì cái quốc hội “con dấu cao su” sẽ họp để thông qua một thứ nghị quyết tăng lương tối thiểu thì không thấy ông ta nói.

Trong một cuộc bàn cãi về tăng lương tối thiểu cho công nhân gần đây của “Hội đồng tiền lương quốc gia”, đại diện phía công nhân đề nghị tăng 30% mới đủ sống, trong khi phe chủ nhân chỉ muốn tăng 10%. Nếu lấy trung bình giữa hai phe tức chỉ tăng 15% thôi thì “mới chỉ đáp ứng được 75% nhu cầu cuộc sống” của người lao động.(TN)

Vì sao “Báo chí Cách mạng” câm miệng trước việc tử hình oan?

Báo Tiếng Dân

Blog RFA

Gió Bấc

8-8-2023

Ba ngày qua, trước nguy cơ cái chết oan ức được báo trước của “tử tù” Nguyễn Văn Chưởng, dư luận xã hội mang Facebook sôi sục kêu oan, kiến nghị hoãn thi hành án… Ngược lại, 800 tổ chức Báo chí Cách mạng là “cơ quan ngôn luận của đảng, là tiếng nói của nhân dân” lại đồng loạt im lặng.

Sư im lặng bối rối, sự im lặng ngoan ngoãn của đàn cừu phục tùng ngọn roi của kẻ chăn, bỏ mặc cho sinh mạng của đồng loại, đồng bào. Cơ quan ngôn luận của đảng cạn chữ, tiếng nói của nhân dân lại yếu hơi đến thế sao? Phải giương cao chính nghĩa chỉ ra đích danh “thế lực thù địch” đang chống phá đi chứ?

Ngay chiều 4-8, khi nhà báo Nguyễn Đức đưa thông tin gia đình “tử tù” Nguyễn Văn Chưởng kêu cứu xin hoãn thi hành án, mạng xã hội Facebook và báo chí truyền thông tiếng Việt đã bùng lên cơn bão thông tin phản đối, kiến nghị. 21 giờ ngày 6-8, dùng từ khóa “tử hình Nguyễn Văn Chưởng” trên mạng tìm kiếm Google có đến 1,420,000 lượt kết quả (1).

Từ các cơ quan truyền thông quốc tế như BBC, RFA, …. báo chí việt ngữ ở hải ngoại như Người Việt, Đất Việt, Sài Gòn Nhỏ … các trang mạng xã hội như báo Tiếng Dân, Chân Trời Mới, Luật Khoa tạp chí đồng loạt đăng thông tin kêu cứu từ gia đình Nguyễn Văn Chưởng, ý kiến của những người có liên quan như Luật sư Lê Văn Hòa, nguyên Vụ trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, từng là tổ trưởng tổ giám sát vụ án này 8 năm trước, phân tích hồ sơ vụ án có nhiều sai phạm tố tụng nghiêm trọng, nhiều hồ sơ bị mất, vật chứng vụ án bị đánh tráo, nhiều bị cáo khai bị tra tấn, ép cung, chứng cứ ngoại phạm Nguyễn Văn Chưởng, vào thời điểm xảy ra vụ án Chưởng có mặt tại Hải Dương cách hiện trường vụ án hơn 40km không được xem xét. Tất cả các kênh thông tin này đều theo một hướng phản biện, cho rằng việc buộc tội Nguyễn Văn Chưởng giết người là không có cơ sở và thi hành án tử hình oan là nền tư pháp tăm tối và phi nhân.

Những hình ảnh ông Nguyễn Trường Chinh, cha ruột Chưởng, cắt tay lấy máu viết thư kêu oan cho con, mẹ và em Chưởng trương lời kêu gọi hoãn thi hành án, liên tục cập nhật trên mạng xã hội, gây xúc động lòng người.

Đặc biệt từ ngày 5-8, trên mạng xã hội đã có trang đăng KIẾN NGHỊ HOÃN THI HÀNH ÁN TỬ TÙ NGUYỄN VĂN CHƯỞNG thu thập được gần 3000 chữ ký và đang tiếp tục cập nhật. Thỉnh nguyện thư này gửi đến Chủ tịch Nước Võ Văn Thưởng, tóm tắt ý kiến của Luật sư Hoàng Văn Quánh (Ðoàn luật sư TP Hà Nội), người bảo vệ cho Nguyễn Văn Chưởng ở phiên phúc thẩm, cho biết, tại tòa, cả hai anh em Chưởng khai bị đánh đập nên phải nhận tội. Các bản cung phía dưới chữ ký Chưởng đều viết chữ “EC” (tức bị ép cung). “Tôi cho rằng việc kết tội Chưởng giết người là chưa có cơ sở”.

Thỉnh nguyện thư cũng nhắc quan điểm của Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao quyết nghị Giám đốc Thẩm vụ án đề nghị Tòa án nhân dân tối cao hủy bản án hình sự phúc thẩm. Quyết định kháng nghị nêu rõ vụ án có một số vấn đề cần phải làm rõ, đề nghị xem xét về phần hình phạt theo hướng giảm nhẹ cho Nguyễn Văn Chưởng từ tử hình xuống chung thân. Nhưng TANDTC đã bác bỏ kiến nghị này mà không có cơ sở buộc tội vững chắc. Gia đình bị án liên tục kêu oan từ đó đến nay.

Thư Thỉnh Nguyện đề nghị: “Chúng tôi khẩn thiết kiến nghị Chủ tịch nước ra quyết định hoãn thi hành án để bảo vệ mạng sống của công dân Nguyễn Văn Chưởng trong vụ việc có dấu hiệu oan sai. Quyết định của Chủ tịch nước cũng là cơ hội để thể hiện cam kết cải thiện nền tư pháp, bảo vệ quyền con người của công dân” (2).

Đặc biệt, nhà báo Nguyễn Đức, Biên Tập viên báo Pháp Luật TP.HCM, liên tục tác nghiệp và cập nhật thông tin trên Facebook cá nhân và kênh Youtube về những diễn tiến mới của vụ việc. Đích thân Nguyễn Đức đã gửi tin nhắn và nhận được tin nhắn phản hồi từ Chủ Tịch Nước Võ Văn Thưởng. Một số đại biểu Quốc Hội gửi tin nhắn cho Chủ Tịch Nước và cũng nhận được phản hồi. Ông Lưu Bình Nhưỡng, nguyên đại biểu Quốc Hội nhiều khóa, hiện là Phó Ban Dân Nguyện Quốc Hội, cũng gửi tin nhắn cho Chủ tịch Nước và nhận được phản hồi.

Nguyễn Đức cũng gặp, trao đổi và ghi lại phát biểu ý kiến ông Lưu Bình Nhưỡng, khẳng định rằng “Có đủ căn cứ để Chủ tịch nước cho hoãn thi hành án tử và giao cấp thẩm quyền xem xét theo thủ tục đặc biệt đối với tử tù Nguyễn Văn Chưởng… để tránh oan khuất” (2b).

Ông Lưu Bình Nhưỡng đã nêu ra những vi phạm tố tụng, thiếu cơ sở buộc tội của bản án đã được Viện Kiểm Sát Tối Cao quyết nghị, đồng thời chỉ ra Bộ Luật Tố Tụng năm 2015 đã mở ra điều luật mới để xem xét lại các bản án Giám Đốc Thẩm có vi phạm nghiêm trọng. Ông Nhưỡng còn khẳng định, ngoài Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng, Việt Nam còn có nhiều bản án tử hình chưa có cơ sở vững chắc, vì vậy ông kiến nghị Chủ Tịch Nước cần cân nhắc hết sức thận trọng khi ký các quyết định bác các đơn xin ân xá.

Để khách quan, Chủ Tịch Nước không nên nghe ý kiến một chiều từ các cơ quan giúp việc, mà phải thành lập Hội Đồng Tư Vấn xét đơn ân xá độc lập. Theo ông đây là vấn đề cần hết sức cẩn trọng vì là công lý của nền tư pháp và còn là quyền con người.

Phải nói là các tác nghiệp của nhà báo Nguyễn Đức thật sắc sảo, nhạy bén và rất chính danh, bảo vệ sự công bằng, minh bạch của nền tư pháp. Nhưng đáng tiếc là toàn bộ các nội dung tác nghiệp ấp không được chuyển tải lên tờ báo Pháp Luật TP.HCM mà Nguyễn Đức đang là Biên Tập Viên, mà chỉ phổ cập trên Facebook cá nhân.

Xét về tôn chỉ, mục đích thì đề tài này đúng hoàn toàn phù hợp và là sở trường đắc địa của báo Pháp Luật TP.HCM. Hơn 20 năm trước, tờ báo này cũng từng đi đầu đấu tranh xây dựng nền tư pháp công bằng nói chung và đấu tranh cho những nạn nhân bị án oan. Báo từng theo đuổi đấu tranh cho một tử tù ở Đồng Nai bị oan nhưng theo pháp luật thời đó đã hết cấp xét xử. Bị án chết vì bệnh. Ông Vũ Đức Khiển, Phó chủ Tịch Quốc Hội, thời đó đã thân hành đến gia đình tử tù này thắp nhang như một cách giải oan. Vậy tại sao trong lần này Nguyễn Đức phải đơn độc lên tiếng với tư cách cá nhân mà không có điểm tựa từ cơ quan báo chí mà mình đang cộng sự?

Nhìn lại kết quả tìm kiếm trên Google, không riêng báo Pháp Luật TP.HCM mà toàn bộ 800 tờ báo lề phải đều đồng lòng ngậm miệng trước bản án oan này. Trên 1 triệu lượt thông tin về thi hành án Nguyễn Văn Chưởng đếu từ báo chí nước ngoài và mạng xã hội. Ngay tờ báo Tuổi Trẻ từng có những thông tin tường thuật có giá trị về vụ án thì bài mới nhất thông tin về vụ này là “Vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng đã “hết đường” kháng nghị” từ năm 2014 (3)

Vì sao 800 tờ báo đảng, báo nhà nước, báo chí cách mạng hay còn gọi là báo lề phải báo quốc doanh lại tự nguyện câm lặng, tự khước từ quyền thông tin trước một sự kiện quan trọng ảnh hưởng đến sinh mạng của công dân? Bản án đúng sai còn là  lằn ranh giữa minh bạch, công bằng, nhân đạo hoặc tối tăm, bất công và man rợ của nền tư pháp. Lựa chọn sư im lặng trước bản án tử hình oan ức là a tòng với nền tư pháp man rợ, phục tòng và phục vụ cho một thế lực ác quỷ đội lốt con người.

Phải chăng đúng như người ta nói 800 tờ báo này có chung ông Tổng Biên Tập và chính ông Tổng ra lệnh cấm hoặc chưa cho phát lệnh nói nên tất cả đồng thủ khẩu như bình.

Nhà nước công sản hằng rêu rao vai trò của báo chí. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã từng xưng tụng theo bài bản chung về vai trò báo chí là “Báo chí đã trở thành lực lượng xung kích, tin cậy của Đảng và Nhà nước trên mặt trận thông tin, tuyên truyền. Với đội ngũ hùng hậu trên 18.000 nhà báo được cấp thẻ, có tính chuyên nghiệp cao và tiếp cận nhanh với công nghệ báo chí, truyền thông hiện đại, người làm báo thực sự là người chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, văn hóa như Bác Hồ kính yêu đã dạy: “Ngòi bút của các bạn cũng là những vũ khí sắc bén trong sự nghiệp phò chính, trừ tà”.

Vị Thủ Tướng cũng chia sẻ vấn đề hết sức “xôi thịt” trong cuộc cạnh tranh báo chí và mạng xã hội là “ “Tôi cũng xin chia sẻ những khó khăn mà báo chí và đội ngũ những người làm báo đang phải đối mặt, nhất là trong bối cảnh báo chí chính thống bị mạng xã hội cạnh tranh khốc liệt cả về mức độ ảnh hưởng, thị phần thông tin và quảng cáo…” (4)

Báo chí chiến đấu hết mình vì đảng, cạnh tranh giành quảng cáo với mạng xã hội còn chuyện sống chết, oan ưng của dân, chuyện công bằng xã hội, chuyên chế của ông an, bất công của tòa án, báo chí cách mạng ngậm miệng ăn tiền dành phần cho mạng xã hội.

Một nhiệm vụ quan trọng, chiêu sở trường của báo chí cách mạng là gắp lửa bỏ tay người đã được Tuyên Giáo đảng khẳng định trong bài “Vai trò của báo chí trong đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch”. Ngay trong vụ chuyến bay giải cứu hàng đàn cán bộ cấp cao của 5 bộ ngành bóp cổ hút máu dân ngay cơn hoạn nạn, báo CAND vẫn tìm thấy thế lực thù địch nói xấu nhà nước.

Sao đến nay báo chí chưa xuất chiêu này? Chắc còn bất ngờ, trí tuệ của những con … người quen đi theo lề phải chưa phân định được Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao, ông Phó Ban Dân Nguyện Quốc Hội, nhà báo Nguyễn Đức ai sẽ là kẻ xấu, là thù địch.

Sự dũng cảm đơn độc tác nghiệp trên mạng xã hội của nhà báo Nguyễn Đức quả là sự đơn độc đến mong manh. Mong rằng đừng có thêm oan án mới!

1- https://www.bing.com/search?q=t%e1%bb%ad+h%c3%acnh+nguy%e1%bb%85n+v%c4%83n+ch%c6%b0%e1%bb%9fng&FPIG=9FED807D7A1342069CEC98687FC7A36C&first=11&FORM=PERE

2-https://secure.avaaz.org/community_petitions/en/chu_tich_nuoc_vo_van_thuong_chanh_an_tand_tp_hai_p_kien_nghi_hoan_thi_hanh_an_tu_tu_nguyen_van_chuong/

2b- https://www.facebook.com/nxdien2k15/videos/296830626263902

3- https://tuoitre.vn/vu-tu-tu-nguyen-van-chuong-da-het-duong-khang-nghi-723209.htm

4- https://dantri.com.vn/xa-hoi/thu-tuong-bao-chi-dang-phai-canh-tranh-khoc-liet-voi-mang-xa-hoi-20190621223044483.htm

Ân Xá Quốc Tế thúc CSVN dừng vụ hành quyết Nguyễn Văn Chưởng

Báo Nguoi-viet

August 7, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế thúc giục CSVN dừng vụ hành quyết tử tù Nguyễn Văn Chưởng để xét lại các khuất tất của vụ án.

“Nhà cầm quyền Việt Nam phải dừng ngay chương trình hành quyết người đàn ông của vụ án đầy ngập những lo ngại bị tra tấn và vi phạm quyền được xét xử công bằng. Chúng tôi yêu cầu khởi động ngay cuộc điều tra độc lập và không thiên vị về những cáo buộc tra tấn và các nhục hình để ép cung.”

Ông Nguyễn Trường Chinh và bà vợ với biểu ngữ kêu gọi công lý cho con trai Nguyễn Văn Chưởng. (Hình: Amnesty International)

Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International thường được viết tắt là AI) viết trong bản tuyên bố phổ biến trên trang nhà của tổ chức này ngày 7 Tháng Tám về vụ hành quyết tử tù Nguyễn Văn Chưởng mà họ được biết thông tin từ Việt Nam.

Ngày 4 Tháng Tám, gia đình ông Nguyễn Trường Chinh, bố của Nguyễn Văn Chưởng, được thông báo tới trụ sở xã ở Hải Dương, nơi gia đình ông đang cư ngụ, để nhận văn thư thông báo làm thủ tục với tòa án ở Hải Phòng để nhận xác hoặc tro cốt của Nguyễn Văn Chương sau khi bị hành quyết. Ông chỉ có ba ngày để nộp đơn.

Ông cho hay con ông vô tội mà cố tình thi hành án tử hình thì ông “sẽ nhận xác và đem xác đấy lên cơ quan trung ương đảng, nhà nước Việt Nam để kêu oan cho con,” lời ông nói với đài RFA. Dịp này, ông cho hay ông hỏi có quyết định thi hành án không mà có thông báo nhận tro cốt hay xác, thì họ nói “có quyết định thi hành án rồi.”

Tuy nhiên, ông lại không được cho biết thi hành án ngày nào và cha mẹ của tử tù “không nhận được quyết định thi hành án,” trái với luật tố tụng hình sự. Điều này cho thấy sự mập mờ khiến gia đình tử tù không biết thật sự Nguyễn Văn Chưởng đã bị hành quyết hay chưa, và ở đâu, khi nào.

Sau khi gặp viên chức nhà nước, ông Nguyễn Trường Chinh đã báo động cho mọi người biết và cầm đơn kêu gửi đi Hà Nội xin gặp chủ tịch nước, các chức sắc cấp cao của chế độ, kêu gọi họ cho lệnh dừng hành quyết để điều tra lại thay vì giết oan một người vô tội. Nguyễn Văn Chưởng là một trong những nạn nhân điển hình của nền tư pháp CSVN dựa trên tra tấn nhục hình và ép cung, thay vì dựa trên chứng cứ cụ thể.

Nguyễn Văn Chưởng, năm nay 40 tuổi, bị bắt năm 2007 cùng với một số người khác bị vu cho là đã giết một thiếu tá công an tên Sinh tại Đình Vũ, Hải Phòng, để cướp tiền mua ma túy. Nhiều người gồm cả em trai của Chưởng đều khai lúc xảy ra vụ án thì Chưởng đang có mặt ở quê, Hải Dương, cách nơi xảy ra án mạng 40 km, thì không thể nào là thủ phạm.

Tuy nhiên, tòa án Hải Phòng chỉ căn cứ vào bản cung khai của Nguyễn Văn Chưởng khi bị giam giữ để lên án tử hình. Khi ra tòa, Chưởng đã phản cung, nói rằng ông đã bị tra tấn khủng khiếp vô cùng tàn bạo nên đã buộc lòng nhận tội và ký vào bản cung khai theo chỉ dẫn của điều tra viên dù hoàn toàn không liên quan gì đến vụ sát hại công an tên Sinh.

Các phiên tòa phúc thẩm, giám đốc thẩm cũng đều tảng lờ các lời kêu oan và các nhân chứng xác nhận Nguyễn Văn Chưởng vô tội, trong khi các chứng cứ mà cơ quan điều tra đưa ra đều không có gì xác định liên quan đến Nguyễn Văn Chưởng.

Ông Nguyễn Trường Chinh ngất xỉu trên đường phố Hà Nội khi đi kêu gọi hoãn hành quyết con trai ông. (Hình: FB Nguyễn Trường Chinh)

Ngày 7 Tháng Tám, Luật Sư Lê Văn Hòa công bố trên trang Facebook của ông bức thư Nguyễn Văn Chưởng gửi về cho cha mẹ, kể lại chi tiết những lần đã bị tra tấn nhục hình khủng khiếp như thế nào nên thúc đẩy ông phải ký vào bản cung khai nhận tội tưởng tượng, theo sự ép buộc của kẻ tra tấn mình, để có hy vọng sống sót mà kêu oan. Luật Sư Lê Văn Hòa khi trình bày tóm tắt lại vụ án Nguyễn Văn Chưởng đã nêu ra rất nhiều những vi phạm tố tụng hình sự của vụ án.

Nếu nhà cầm quyền CSVN thi hành vụ hành quyết Nguyễn Văn Chưởng tức là họ ngang nhiên tước đoạt mạng sống của ông ta mà thôi, Montse Ferrer, quyền giám đốc nghiên cứu của AI nhận định. Trên Internet, đã có 3,644 người đã ký trên trang mạng của tổ chức thỉnh nguyện thư công khai avaaz.org thúc giục ông Chủ Tịch Nước Võ Văn Thưởng hoãn hành hình Nguyễn Văn Chưởng.

Một số báo tại Việt Nam cũng từng nêu ra các chi tiết đầy nghi vấn trong vụ án để kêu gọi xét lại bản án. Ông Nguyễn Trường Chinh vì nhiều ngày căng thẳng và đi vận động cứu mạng con trai đã ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện cấp cứu ở Hà Nội ngày 7 Tháng Tám. (TN)

Gặp cô giáo Lê Thị Dung – người bị loại

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

7-8-2023

Cô giáo Lê Thị Dung và tác giả. Ảnh: FB tác giả

Chiều qua cô giáo Lê Thị Dung cùng con trai ghé chơi Tào Sơn. Đây là lần đầu tiên tôi được gặp và trò chuyện cùng cô, sau câu chuyện dài bi thương từ một bản án mà có lẽ tất cả chúng ta đều đã biết.

Chúng tôi không ngồi cùng nhau được lâu, vì trời chiều sắp tối và đường về thì xa. Khoảng 1 giờ đồng hồ, cảm xúc lẫn lộn, buồn vui… Trong câu chuyện của chúng tôi có Nguyễn Văn Chưởng, có những cô Lịch, cô Tuất, cô Giang…

Tôi hỏi cô những băn khoăn mà lâu nay vẫn giữ trong lòng.

– Cô có hận những kẻ đã gây nên oan khốc cho mình không?

– Không. Nhưng vẫn tiếp tục kêu oan.

Sau những đày đọa, phẫn nộ, đau xót, uất ức của một trận “sóng gió bất kỳ”, giờ ngồi trước mặt tôi là một cô giáo nhẹ nhõm, nhìn những gì đã qua như nhìn một tai nạn trong cuộc đời. Cái tai nạn mà cô gọi là “trong họa có phúc”.

Tôi nói, nhìn thấy cô trên những trang FB của bạn bè sau khi cô được trở về nhà, tấm hình nào cũng đẫm nước mắt. Cô nói, không, cô chỉ khóc với những người thân yêu, chưa từng khóc trước công an, tòa án.

Trong hoàn cảnh tù đày, “người ta” đề nghị với cô rằng “nhận đi, rồi sẽ được về”, gia đình cũng vì thương, sợ và tin vào “lời hứa” mà khuyên cô nhượng bộ. Cô nói, “Thuê luật sư cho mẹ. Cái mẹ cần là danh dự. Mẹ có thể chết ở đây, chứ không thể đánh mất danh dự”.

Cô tâm sự rằng, trước khi sự ác đổ sập xuống đầu mình, cô là một người “vô cùng Mác-xít”, là một người “rất Bôn-sê-vích”. Cô lý tưởng và tin một cách trong sáng vào những điều tốt đẹp. Cô đã tận tâm và giữ mình trong sạch, ngay thẳng, một lòng với giáo dục, với tổ chức và các đồng chí của mình. Sự việc xảy ra khiến cô không giải thích được, rằng tại sao bỗng chốc tất cả đều trở nên xa lạ và méo mó đến không thể nhận ra được nữa. Tất cả mọi thứ bỗng sụp đổ ngay trước mắt, từ một tòa lâu đài nguy nga đêm trước, đến đống gạch vụn ngổn ngang sáng hôm sau.

Bị giam cầm khắc nghiệt hơn 15 tháng, cái “phúc” của cô là khỏi bệnh, không còn đau đầu, bệnh dạ dày cũng biến mất. Cô nói, khi còn công tác, vừa lao tâm khổ tứ với công việc lại vừa phải đương đầu triền miên với đơn tố cáo, với áp lực thanh tra nhũng nhiễu, thường xuyên phải “làm việc” và chống chọi với đủ ban ngành, cấp bậc; rồi ròng rã đi đòi sự thật, công lý và danh dự. Cô như kiệt sức và sinh ra đủ thứ bệnh trên thân.

Niềm tin sụp đổ, cũng như người gánh nặng đường xa bỗng một ngày phát hiện ra một sự thật cay đắng rằng trên vai là đá chứ không phải bạc vàng. Trút bỏ, buồn đau ngơ ngác đấy, nhưng là buông xuống, thân tâm bỗng trở nên nhẹ nhàng, rồi cũng hồi sinh…

Chia tay, tôi cứ nghĩ mãi. Một người như cô giáo Dung, là một đảng viên ngay thật, tận tụy, coi danh dự trọng hơn sự sống, nhưng cuối cùng đã “bị loại”, là vì sao. Và rồi còn ai ở lại?

Nghĩ đến 25 nghìn giáo viên khối công lập đã bỏ việc trong 2 năm qua, rồi lại nghĩ đến bạn bè tôi – hàng chục đồng nghiệp giỏi giang và có phẩm cách nhà giáo tử tế – họ cũng đã rời bỏ bục giảng trong giằng xé ngậm ngùi, vì không chịu đựng được nữa những nhiêu khê, đè nén, bất công.

Tự hỏi, tương lai nào cho xã hội khi người tốt cứ mãi “bị loại” nốc-ao như thế?

Thêm 1 đại gia tư bản đỏ vào tù ở xứ thiên đường CSVN

Lmdc Viet Nam

Bộ Công An mới ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam ông Nguyễn Cao Trí (Tổng Giám đốc CT Cổ phần Đầu tư Du lịch Sài Gòn-Đại Ninh) vì chiếm đoạt hơn 40 triệu USD của bà Trương Mỹ Lan, truyền thông Việt Nam đưa tin.

Tại cuộc họp báo chính phủ ngày 5/8, người phát ngôn Bộ Công an Tô Ân Xô cho biết ông Nguyễn Cao Trí bị khởi tố và tạm giam vì tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

Tướng Tô Ân Xô cho biết bà Trương Mỹ Lan đã chuyển cho ông Trí hơn 40 triệu USD để kinh doanh, mua bán dự án, nhưng ông Trí đã “chỉ đạo một số nhân viên tiêu hủy toàn bộ giấy tờ, chứng cứ …với mục đích chiếm toàn bộ số tiền”.

Trung tướng Tô Ân Xô nhấn mạnh rằng pháp luật sẽ “nghiêm khắc xử lý những ai dùng thủ đoạn để chiếm đoạt tiền, tài sản mà đối tác chuyển giao nhưng khi đối tác vướng vào vòng lao lý lại tìm cách chiếm đoạt”.

Hồi tháng 10/2022, bà Trương Mỹ Lan, Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, bị khởi tố, bắt tạm giam với cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản liên quan đến việc phát hành mua bán trái phiếu của công ty An Đông.

Vụ việc gây xôn xao mạnh trong dư luận sau khi có đồn đoán bà Trương Mỹ Lan có giữ chức vụ trong ngân hàng SCB, điều mà SCB ra thông cáo bác bỏ.

* Ở VN hiên nay, có rất nhiều người, hôm nay là đại gia, ngày mai lại vào tù.

– Điều này cho thấy các bác đại gia tư bản đỏ đa số, dựa hơi vào 1 ông lãnh đạo “đảng” nào đó, kiếm tiền một cách bất minh, rồi khi bác lãnh đạo đó xuống thì ông đại gia kia nếu không cao bay xa chạy thì sẽ vào tù.

TL BBC

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Án oan

Báo Đàn Chim Việt

Tác GiảTưởng Năng Tiến

06/08/2023

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh hớn hở gửi đến cho độc giả một tin vui (lớn) từ quê hương, bản quán của ông :

“Đà Nẵng vừa tổ chức Lễ Khánh Thành Nhà Giam Quận Hải Châu, vào ngày 4 tháng 10 vừa qua… Phát biểu tại buổi lễ, Đại tá Lê Quốc Dân – Phó Giám Đốc Công An Thành Phố cho biết, đây là công trình có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với hoạt động điều tra, truy tố, xét xử và công tác đảm bảo ANTT.”

Lực lượng công an Đà Nẵng (nói riêng) và giới công nhân viên Việt Nam (nói chung) rất ưa đình đám & lễ lạt:

  • Lễ Đón Nhận Danh Hiệu Anh Hùng
  • Lễ Đón Nhận Danh Hiệu Đoạt Chuẩn Quốc Gia
  • Lễ Trao Tặng Vinh Dự Nhà Nước
  • Lễ Trao Tặng Dụng Cụ Cho Học Sinh Nghèo
  • Lễ Trao Tặng Huy Hiệu Đảng
  • Lễ Đón Nhận Bằng Khen
  • Lễ Tôn Vinh Doanh Nghiệp Xuất Sắc & Doanh Nhân Tiêu Biểu
  • Lễ Tôn Vinh Thương Hiệu Phát Triển Bền Vững
  • Lễ Tiếp Nhận Cán Bộ Chuyên Trách Về Công Tác
  • Lễ Tiếp Nhận Thiết Bị Phòng Thí Nghiệm
  • Lễ Vinh Danh Các Doanh Nghiệp Du Lịch Hàng Đầu
  • Lễ Vinh Danh Báo Cáo Thường Niên Tốt

Cách đây chưa lâu, L.S Lê Công Định còn cho biết thêm một thứ nghi lễ nữa, chưa từng có trong lịch sử : Lễ Trao Giấy Chứng Nhận Chấp Hành Xong Án Phạt Quản Chế.

Thiệt là quá đã và … quá đáng!

Thảo nào xứ sở lúc nào cũng vui như Tết và nơi nao cũng lễ lạt, tiệc tùng, chè chén tùm lum… Chả phải vô cớ mà ông Nguyễn Xuân Phúc đã mạnh miệng tuyên bố một câu chắc nịch : “Việt Nam tuy là nước có thu nhập thấp nhưng có chỉ số hạnh phúc cao thứ 5 thế giới.”

Nói vậy là còn khiêm tốn. Thiệt ra “chỉ số hạnh phúc’ của dân Việt nếu không nhất thì (giá chót) cũng phải nhì, chớ không thể thấp hơn vì họ rất dễ vui và thường xuyên hạnh phúc – nếu cứ theo như ngôn từ của giới truyền thông ở xứ sở này.

Hồi anh em ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quí mãn án tù, vào năm 2015, tất cả báo chí quốc doanh đều hớn hở loan tin :

–  Pháp Luật: “Gia đình vỡ òa trong niềm vui khi nghe tin chính thức anh em ông Đoàn Văn Vươn được đặc xá trong đợt 2-9.”

–  Tuổi Trẻ : “Niềm vui vỡ òa của người thân khi hai anh em ông Vươn bước ra khỏi cổng trại giam.”

–  Người Đưa Tin: “Gia Đình Đoàn Văn Vương Vỡ Oà Hạnh Phúc.”

–  Vietnamnet: “Chị Nguyễn Thị Thương, Nguyễn Thị Hiền, vợ của anh Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúi mấy ngày gần đây đang lâng lâng trong niềm hạnh phúc.”

Coi: khi khổng khi không thì đất đai bị cưỡng chế, nhà cửa bị san bằng, thân mình bị giam cầm rồi (cái) chồng “vỡ oà niềm vui” và vợ thì “lâng lâng hạnh phúc” chỉ vì … mãn hạn tù. Niềm vui và hạnh phúc ở đâu (ra) mà dễ ẹc và lãng xẹt vậy – mấy cha?

Gia đình hai ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quí tuy thế, vẫn chưa vui sướng và hạnh phúc bằng gia đình của ông Trần Bê. Báo Khánh Hoà đã hân hoan cho biết:

Tại UBND phường Ninh Giang (thị xã Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà), ông Trần Đình Hồng – Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân (VKSND) tỉnh, đại diện cho cơ quan này, đã công khai xin lỗi, phục hồi danh dự cho ông Trần Bê (sinh năm 1957, trú Ninh Giang, Ninh Hoà, Khánh Hoà), người bị tạm giam oan về tội giết người cách đây 38 năm. Chứng kiến buổi xin lỗi có lãnh đạo cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh, đại diện UBND phường và người dân phường Ninh Giang.

Ông Hồng nêu, thời điểm đó, việc khởi tố, phê chuẩn bắt tạm giam đối với ông Bê là oan sai. VKSND tỉnh xin lỗi ông Bê và gia đình vì những oan sai mà VKSND tỉnh Phú Khánh gây ra. Ông Bê chấp nhận lời xin lỗi và yêu cầu bồi thường thiệt hại về tinh thần, vật chất mà ông phải gánh chịu suốt 38 năm qua. Tuy nhiên, ông Hồng cho biết, theo Luật Bồi thường nhà nước năm 2009, đã hết thời hiệu xem xét xin lỗi, cải chính công khai đối với ông nên VKSND tỉnh Khánh Hòa không thực hiện được.

Cứ theo hình chụp thì vợ chồng Trần Bê, ngó bộ, không được vui vẻ hay hạnh phúc gì cho lắm. Vui gì nổi, hả Trời? Ông Bê vào tù khi vợ chồng đang ở lứa tuổi đôi mươi, và được minh oan khi đã ngoại lục tuần, chỉ với một lời xin lỗi suông và hai bó hoa thôi, chứ không một cắc đền bù vì vụ án “đã quá thời hiệu theo luật bồi thường!”

Luật cái mả cha, định cái mả mẹ chúng mày gì mà đốn mạt đến thế? Cả một tập đoàn truyền thông cũng không đứa nào thử đặt ra một câu hỏi nhỏ : “Hai nạn nhân khốn khổ, khốn nạn của cái ngành tư pháp này sẽ sinh sống cách nào cho hết quãng đời (tàn) còn lại?” Bán vé số hay đi ăn mày?  Dù cách nào thì họ vẫn cứ được đám ký giả (hay kỹ giả – whorespondent) mô tả là những công dân hạnh phúc, loại hạnh phúc ma dzê in Việt Nam.

TÔI THẤY ĐAU

 

Riêng tôi, tôi dám chắc

Cậu Chưởng không giết người

Nếu tử hình cậu ấy

Là giết oan một người.

 

Nếu cố tình thực hiện

Xã hội thành bất minh

Ai cũng giật mình nghĩ

Lỡ ngày mai đến mình.

 

Mạng người đâu phải nhỏ

Thích là giết hay sao

Gọi trời kêu công lý

Công lý ở nơi nao?

 

Kêu trời xong, chợt nhớ

Vụ bưu điện Cầu Voi

Bằng chứng mua ở chợ

Nhưng trời nào có soi

***

#freeNguyenVanChuong

Đạo Ông Nhà Lớn Long Sơn, bảo tàng sống văn hóa khẩn hoang ở Nam Kỳ

Báo Nguoi-viet

August 5, 2023

Phạm Anh

BÀ RỊA-VŨNG TÀU, Việt Nam (NV) – Xã Long Sơn, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu hiện có khoảng 2,000 nhà dân, đa số theo đạo Ông Trần hay còn gọi là đạo Ông Nhà Lớn. Trung tâm của cộng đồng là ngôi Nhà Lớn, một quần thể kiến trúc cổ bao gồm nhà ở, nhà thờ, phố, chợ, trường học do cộng đồng cùng chung tay chăm sóc.

Y phục truyền thống của đạo Ông Trần là quần áo màu đen dù là áo bà ba hay áo dài, dù là lúc đi làm nông hay khi dự tiệc tùng lễ hội. (Hình: Phạm Anh)

Nếp sống của họ từ lễ nghi sống chết, ăn mặc, sinh hoạt, ứng xử thậm chí nói năng chữ nghĩa với khuôn mẫu riêng theo phong cách của những người khẩn hoang thời thế kỷ 18-19. Ngoài ra còn có một cộng đồng ở xã Nhị Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Có thể nói đây là bảo tàng sống của văn hóa thời khẩn hoang.

Tên là đạo Ông Trần nhưng người lập đạo mà nói chính xác hơn đó là thủ lĩnh của cộng đồng khẩn hoang vùng này tên thật là Lê Văn Mưu. Do thói quen của lối sống thời khai mở đất suốt ngày ở trần nên người ta gọi là ông Trần giống như những ông đạo Đèn, đạo Điên, Sải Vãi Bán Khoai ở miền Tây thời trước. Ngay bây giờ chính những thành viên tham gia công quả, tiếp khách tế tự trong Nhà Lớn vẫn thành kính kiêng kỵ không dám nói đến tên thật của ông. Chỉ có người cháu đời thứ ba của ông là Lê Thị Kiếm mới dám tiết lộ.

Nhóm khẩn hoang dung chứa người xiêu tán

Theo truyền ngôn thì năm 1891, ông Trần cùng đoàn người đi tàu buồm từ Hà Tiên dừng chân ở chợ Long Điền, thấy đảo Long Sơn chưa có người khai phá, ông chọn nơi này mở đất lập nghiệp. Họ khai hoang, làm ruộng muối, làm rẫy, khai thác biển làm cá, mắm. Hiện nay Nhà Lớn vẫn còn giữ được mô hình chiếc thuyền buồm, đặc biệt là nguyên mẫu bánh lái khổng lồ của chiếc thuyền được đẽo từ thân cây nguyên khối. Điều này cho thấy ông Trần hẳn là một điền chủ có tài vật lực hoặc một lãnh tụ một bang hội nào đó bỏ xứ tìm vùng đất mới

Họ không làm ăn riêng lẻ mà sống cộng cư cùng ăn cùng ở, cùng làm và từng bước xây dựng ngôi Nhà Lớn thành một tổ chức xã hội khép kín, người chỉ huy việc khai phá tổ chức đời sống vừa là người lãnh đạo tinh thần vừa giống như mô thức đồn điền triều Nguyễn vừa mang phong cách trại ruộng của Phật Thầy Tây An.

Ông Trần còn hào sảng cưu mang những người xiêu tán từ khắp nơi về đây lập nghiệp và dần tạo lập vùng Long Sơn từ cù lao hoang địa thành ruộng rẫy trù phú và xây dựng nên cơ ngơi Nhà Lớn.

Trong lần thăm viếng năm 2021, chúng tôi tiếp xúc với cô Bảy hơn 70 tuổi là thành viên phụ trách tiếp tân. Quê quán cô ở Hương Mỹ, Bến Tre, ông nội cô đã rời quê tìm phương lập nghiệp và trở thành bổn đạo sống trong Nhà Lớn, tiếp đó đến lượt cha cô, bản thân cô sinh ra lớn lên dựng vợ gả chồng đều trong Nhà Lớn. Mãi sau 1975, chính sách đất đai của chính quyền bình quân ruộng đất cho mỗi đầu người những thành viên, bổn đạo mới tách ra sống riêng và làm ăn riêng nhưng tất cả vẫn gắn bó và chu toàn công quả với Nhà Lớn như là nhà thờ tổ của mình. Cộng đồng Nhà Lớn Long Sơn đã hình thành như vậy.

Chuẩn bị kỉnh cơm, chỉ là cơm trắng và muối chứa trong các thố có nắp đậy. (Hình: Phạm Anh)

Cấu trúc xã hội từ khẩn hoang đến tân thời

Nhà Lớn là một quần thể kiến trúc khép kín, gồm khu nhà dài phía trước để tiếp khách, khu nhà thờ, khu lăng mộ Ông Trần. Đặc biệt nhất, là khu nhà thờ. Khu nhà quay mặt về hướng Đông, tọa lạc trên diện tích 7,800 mét vuông, gồm tam quan, vườn hoa bát quái, và nhiều nhà thờ, trong đó có các nhà lầu hai tầng (tầng dưới lát gạch, tầng trên lát gỗ) mái ngói là: Lầu Cấm (tiền điện), Lầu Phật (chính điện), Lầu Trời, Lầu Tiên, Lầu Dài; và nhà trệt lợp ngói là Nhà Thánh, Nhà Hậu (hậu điện) thành hình chữ “Khẩu.” Trong khoảng sân lộ thiên dùng để thông gió và lấy ánh sáng có hồ nước ngầm, một bể nước nổi trong có hòn non bộ.

Bên trong các ngôi nhà này, các trụ cột và xà nhà đều có treo câu đối, câu liễn và hoành phi. Nổi trội nhất là các bộ bao lam đều chạm trổ hình hoa, hình thú rất khéo léo, công phu và đều được tô son thiếp vàng rực rỡ. Tại đây thờ cả Phật Giáo, Đạo Giáo, Nho Giáo; và thờ Ông Trần cùng những người trong gia tộc họ Lê.

Trong các gian thờ là vô số kỷ vật cổ (đa phần bằng gỗ quý) sưu tầm từ cả ba miền Nam-Trung-Bắc như bàn ghế, tủ thờ, những bức hoành phi, liễn thờ… Trong đó có giá trị nhất là bộ bàn ghế bát tiên (được cẩn hoa cương và xà cừ mà con cháu ông Trần khẳng định là của vua Thành Thái từng dùng ở Bạch Dinh tại thành phố Vũng Tàu) và bộ tủ thờ cổ cẩn xà cừ gồm 33 chiếc, và gần 40 ghế nghi để thờ cúng có nguồn gốc từ vùng Hà Đông.

Di vật quý nữa là bản văn chữ Nôm truyện “Lục Vân Tiên” vẽ trên lụa, mà trước đây ông Trần vẫn thường trích đọc và giảng dạy cho bổn đạo về những giá trị trung hiếu tiết nghĩa như một thứ giáo lý truyền khẩu. Ngày nay những thế hệ kế tục vẫn sống và dạy dỗ con cháu theo các chuẩn mực đó.

Đến năm 1928, các khu thờ cúng đã hoàn chỉnh, ông cho dựng tiếp Lầu Dài, phần dưới làm nơi ăn nghỉ cho người đến thăm viếng. Lầu Dài là dãy nhà rất dài nhiều căn nối nhau có đến hơn 50 mét. Bên trong có những bộ ván ngựa (phản) cũng rất dài tầm bốn đến năm mét để khách sinh hoạt, nghỉ ngơi.

Những năm tiếp theo, ông Trần xây năm dãy phố là những dãy nhà trệt cho lưu dân mới đến lập nghiệp có chỗ cư ngụ, nhà Long Sơn hội là nơi hội họp của cộng đồng, trường học dạy chữ quốc ngữ cho trẻ, nhà lồng chợ Long Sơn khánh thành ngày 16 Tháng Tám, 1929, nhà máy xay xát lúa gạo, kho chứa thóc, nhà đèn, nhà thợ mộc, nhà bếp, các hồ và lu dùng để tích trữ nước ngọt… Dấu ấn đặc biệt dấu tích thời khẩn hoang của chợ Long Sơn ở Nhà Lớn là hai đặc sản rất ngon và rất rẻ: chao và mắm ruốc.

 

Kỉnh cơm ông bà đơn giản nhưng đặt trong thố nghiêm cẩn. (Hình: Phạm Anh)

Lưu giữ đạo lý lối sống thời xưa

Với những cơ sở vật chất như vậy Nhà Lớn có đủ thiết chế của một làng xã kiểu mẫu và tiên tiến so với xã hội đương thời. Cô Bảy cho biết trong hơn 2,000 nhà dân xã Long Sơn hiện nay thì hơn 90% là thành viên của Nhà Lớn trước đây.

Tấm lòng hào sảng nghĩa khí và lối sống đạo đức của ông Trần không chỉ chinh phục người dân sở tại mà ở hầu hết Nam Kỳ Lục Tỉnh đều ít nhiều có người tự nguyện theo đạo Ông Trần. Đặc biệt là ở xã Nhị Bình, Châu Thành, Tiền Giang, có cả cộng đồng theo đạo Ông Nhà Lớn, đến nay vẫn liên lạc thường xuyên và duy trì các sinh hoạt tập tục y như Nhà Lớn Long Sơn.

Những vị lão thành ở Nhị Bình kể rằng trong trận bão năm Giáp Thìn 1904, ông Trần đã về Mỹ Tho và cứu đói vùng này 1,000 giạ lúa. Từ đó người dân cảm phục và tự nguyện sống theo đạo Ông Trần.

Không chỉ xây dựng cơ sở vật chất, tổ chức cho các thành viên làm ăn, thời ấy ông Trần còn tạo dựng một nếp sống đạo nghĩa, những tập quán, lễ nghi sinh hoạt cho cả cộng đồng và vẫn còn duy trì đến nay.

Những người theo đạo Ông Nhà Lớn không phải ăn chay, niệm Phật đọc kinh, nhưng phải giữ những giá trị đạo đức nhân nghĩa theo tinh thần Nho Giáo đã đươc Việt hóa theo khuôn mẫu của Vân Tiên, Hớn Minh, Tử Trực, Nguyệt Nga trong truyện “Lục Vân Tiên.” Phải giữ đạo hiếu và lễ nghi với ông bà tổ tiên, sống chan hòa với cộng đồng xã hội.

Dù tại Nhà Lớn hay ở nhà riêng, mỗi ngày cúng bốn lần. Theo ngôn ngữ riêng của đạo, cúng gọi là kỉnh. Sáng sớm kỉnh nước, nhang. Trưa, chiều, kỉnh cơm (chỉ là cơm trắng và muối chứa trong các thố có nắp đậy). Tối kỉnh nhang. Trên bàn thờ chính trong Nhà Lớn và bàn thờ của các gia đình bổn đạo ở Nhị Bình, có trang thờ phủ vải màu đỏ. Phải chăng đây là một “gánh” của đạo Bửu Sơn Kỳ Hương?

Dù tại Nhà Lớn hay ở nhà riêng, mỗi ngày trưa, chiều phải kỉnh cơm. (Hình: Phạm Anh)

Lối sống giản dị, lành mạnh

Ở gia đình thì đơn giản chỉ một bàn thờ nhưng Nhà Lớn có đến 70 bàn thờ nên việc kỉnh cơm, cúng lễ, quét dọn, tu sửa khánh tiết, tiếp tân hằng ngày được tổ chức chặt chẽ. Những công việc lao động bình thường sẽ do 30 thanh niên làm công quả. Mỗi ngày thay phiên một lần.

Việc cúng kỉnh do Phiên Ngũ (năm người có chức phận đã từng làm công quả hơn 10 năm) đảm nhiệm, cứ ba ngày thay phiên một lần. Nhà Lớn hiện có 68 phiên với 340 người tự nguyện thực hiện, nửa năm đáo lại một lần. Người thâm niên hơn có trách nhiệm cao hơn và Phiên Hầu và nhóm có trách nhiệm cao nhất trong việc coi sóc Nhà Lớn là Hương Quản gồm có tám người.

Y phục truyền thống của đạo Ông Trần là quần áo màu đen dù là áo bà ba hay áo dài, dù là lúc đi làm nông hay khi dự tiệc tùng lễ hội. Màu đen có thể là dấu tích của thời khẩn hoang 100 năm trước nhưng đó cũng là sự lựa chọn cho lối sống đơn giản thanh đạm theo chủ trương của ông Trần. Một bô lão ở Nhị Bình mỉm cười khẳng định: “Đã quen rồi, bắt mặc đồ màu khác không mặc được!”

Việc tang ma và mồ mả của người theo đạo Ông Trần cũng theo quy tắc riêng. Tại Long Sơn và Nhị Bình đều có một cái “Bao Quan.” Hình thức giống như một cổ quan tài sơn màu đỏ trang trí hoa văn đẹp mắt. Phần trên Bao Quan và tấm liệt dưới lòng quan tài có thể tháo rời. Người trong đạo qua đời sẽ được bó chặt trong một tấm vải đỏ và thi hài đưa vào Bao Quan. Khi đưa thi hài xuống huyệt, Bao Quan được tháo ra và đưa về lại Nhà Lớn.

Trên trăm năm qua tất cả những người theo đạo qua đời đều dùng chung cái Bao Quan này. Màu đỏ của nó không phải do nước sơn mà do sáp của hàng ngàn chiếc đèn cầy phủ lên. Việc dùng chung Bao Quan vừa tiết kiệm vừa thể hiện đạo lý “sống đồng tịch đồng sàn, chết đồng quan đồng quách.” Ông Trần xưa có dạy “sáng tử chiều táng, chiều tử sáng táng.” Tang lễ cũng thật giản tiện, không trống nhạc, không tụng kinh, không tiệc tùng.

Cả Long Sơn và Nhị Bình đều có khu dành riêng chôn cất người trong đạo. Mồ mả cũng có điểm đặc biệt, đơn giản, tươm tất, kích thước bằng nhau không cái nào lớn hơn cái nào.

Bà Kiếm cho biết ông Trần đã dạy: “Kẻ hèn, người sang, dân nghèo hay người có chức quyền khi chết đi, đều ngang hàng, bình đẳng như nhau.” Đặc biệt hơn nữa trên mộ bia chỉ đánh số mà không ghi họ tên người mất. Con cháu nhớ số ấy mà chăm sóc cúng viếng hằng năm.

Từ năm 1991, Nhà Lớn đã được công nhận là di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia.

Hằng năm vào ngày giỗ Ông Trần (20 Tháng Hai Âm Lịch) và ngày Tết Trùng Cửu (9 Tháng Chín Âm Lịch), Nhà Lớn Long Sơn đều tổ chức lễ hội long trọng, thu hút hàng chục ngàn người gần xa (chủ yếu từ các tỉnh ở miền Đông và miền Tây Nam Bộ) về tham dự.

Với những người thân quen có thể gọi là bổn đạo, họ đến Nhà Lớn như trở về nguồn cội của mình, những thức cúng viếng không phải là tiền bạc, phẩm vật mua sắm mà chính từ sản phẩm của địa phương, của gia đình. Người mang chục trái dừa, người mang cả cần xé cam, quýt…

Với tấm lòng hiếu khách truyền thống của đạo, khách dù là thân hay khách lạ, dù là ngày thường hay ngày giỗ kỵ đều được tiếp đón ân cần chu đáo theo câu “tứ hải giai huynh đệ.” (Phạm Anh)

Xin lỗi bác Trường Chinh!

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Hoàng Ánh

4-8-2023

Ảnh: Luật Khoa

Còn nhớ, khoảng năm 2011, sau khi Hồ Duy Hải được hoãn thi hành án, mạng xã hội nổi lên hình ảnh người bố bán nhà đi kêu oan cho con.

Báo chí, các luật sư, thậm chí đại biểu QH cũng đứng ra ủng hộ xét lại vụ án này. Phó viện trưởng Viện KSND tối cao Nguyễn Hải Phong nói:

“Qua xem xét hồ sơ vụ án, chúng tôi thấy chưa đủ căn cứ vững chắc để kết luận Chưởng là người chủ mưu, cầm đầu vụ giết người”.

Thế nhưng trước sức mạnh của cả hệ thống chính quyền, một gia đình đã tan nát vì tai bay vạ gió. Người bố trông rất sáng sủa, chính trực, đang là thầy lang phải bán nhà bán cửa đưa vợ lên Hà Nội, sống đời vô gia cư để kêu oan cho con.

Người em trai cũng không kết hôn, một lòng đi theo phục vụ bố mẹ, giành giật từng ngày sống cho anh mình. Không ngờ cái tên Trường Chinh của người cựu chiến binh này lại là để cho cuộc “trường chinh” cuối đời nhằm kêu oan cho con!

Lúc ấy nhóm mình đã gom được ít tiền, cử mình là người duy nhất ở Hà Nội tìm bác Chinh để đưa. Bác ấy đến mà rất lo lắng, chỉ sợ làm phiền chúng mình vì bác bảo “công an theo em suốt, ngủ gầm cầu cũng không yên”. Mình tin bác vì dù rơi vào cảnh khốn cùng nhưng bác rất cương nghị, chính trực, nói lời cám ơn rất đàng hoàng, không hề than nghèo kể khổ.

Mình cũng tin người thanh niên “ở nhà chăm chỉ, thương bố mẹ, sống không điều tiếng” (lời bác Chinh), lại bỏ hàng tháng tỉ mẩn dùng tăm thêu lời kêu oan lên áo, tự chế hàng chục con giống để nhét thư kêu oan gửi ra ngoài, không thể là kẻ giết người máu lạnh. Sau đó, thỉnh thoảng mình lại góp tiền cho quỹ trợ giúp gia đình tử tù, mong san sẻ chút hơi ấm cho những ông bố bà mẹ đau khổ.

Có điều, theo ông Nguyễn Hải Phong thì: “Nhưng theo thủ tục thì vụ Nguyễn Văn Chưởng đã qua xét xử sơ thẩm, phúc thẩm và giám đốc thẩm với cấp xét xử cao nhất là Hội đồng thẩm phán TAND tối cao.

“Theo quy định của pháp luật hiện hành thì vụ này nếu có sai cũng hết đường kháng nghị, bởi quyết định của pháp luật về tố tụng hình sự thì quyết định của Hội đồng thẩm phán là quyết định cuối cùng” – ông Nguyễn Văn Hiện nói. (Trích báo Tuổi Trẻ)”.

Chính vì sự vô tình, cứng nhắc trong thủ tục của hệ thống tòa án (mà ta đã có nhiều ví dụ về chất lượng xét xử) mà tòa Hải Phòng vừa tuyên chuẩn bị thi hành án với Chưởng, còn tàn nhẫn cho gia đình 3 ngày để quyết định có nhận xác con không!

Thi hành án bây giờ chưa chắc đã là đau khổ với Nguyễn Văn Chưởng vì với người thanh niên ấy, cả đời mòn mỏi sau song sắt, không có hy vọng được minh oan có khi còn tàn nhẫn hơn. Nhưng đó sẽ là án tử cho bố mẹ anh, những người đáng ra được nghỉ ngơi bên con cháu, lại đã mất tất cả chỉ mong cứu được con. Giờ không còn con nữa thì họ sống thế nào!

Không biết vị Chánh án ký quyết định thi hành án này, bố mẹ còn sống không? Ông/ bà ta có con không? Ông/ bà có dám nhìn vào mắt người bố đau khổ này không? Dù chỉ còn 1% nghi ngờ thì không ai được phép kết tội người khác, nhất là bằng hình phạt tước đi cuộc sống của họ, vì nó trái Tự Nhiên và vì không thể vãn hồi lại.

Quy định là chết, chỉ có người là sống. Hệ thống luật pháp tử hình một con người chỉ vì thủ tục không thể làm khác không thể là “pháp luật do dân – vì dân” được.

NẾU ĐỂ MẶC NGUYỄN VĂN CHƯỞNG BỊ TỬ HÌNH, TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU PHẢI CÚI ĐẦU TRƯỚC NGƯỜI BỐ NÀY!

Thà bỏ sót còn hơn giết nhầm

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

5-8-2023

Những con vật được tử tù Nguyễn Văn Chưởng làm từ túi nhựa đựng hàng, gửi ra ngoài theo hướng quà tặng. Chưởng nghĩ ra cách này để có thể nhét những lá thư kêu oan bí mật ở bên trong. Ảnh: FB Thịnh Nguyễn

Sau 15 năm bị giam cầm thì đây là lần thứ hai tử tù Nguyễn Văn Chưởng bị nhận quyết định thi hành án; và cũng như lần 1, đông đảo luật sư, đại biểu, và người dân lại lên tiếng phản đối dữ dội, bởi nhiều dấu hiệu oan sai vẫn chưa được làm sáng tỏ. Tính mạng của Nguyễn Văn Chưởng hiện đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Về tóm tắt và các tình tiết mâu thuẫn, bất thường của vụ án này các bạn có thể đọc ở các link bên dưới, từ một số bài báo và tường thuật của luật sư Lê Văn Hòa. Cá nhân tôi thì thấy lập tức hiện lên hình ảnh Hồ Duy Hải sau khi tiếp xúc với những thông tin ấy.

Theo một bài báo trên tờ Tuổi Trẻ (2014), “Ông Lê Đình Khanh, phó trưởng đoàn chuyên trách Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Hải Dương, cho biết: “Tôi đọc qua hồ sơ vụ án và thấy còn có nhiều vấn đề. Vụ án có năm bị cáo thì ba bị cáo kêu oan. Tôi cũng phân vân, đây là vụ giết thiếu tá công an phường, liệu Công an TP Hải Phòng có vì điều đó mà làm không khách quan hay không?”.

Tôi chú ý một chi tiết rất đặc biệt ở cuối bài này, là tờ báo hẹn rằng: “trong số báo ngày mai (24-12) Tuổi Trẻ có bài trao đổi với thiếu tướng Ðỗ Hữu Ca, giám đốc Công an TP Hải Phòng, về vụ việc của tử tù Nguyễn Văn Chưởng. Mời bạn đọc theo dõi”.

Tuy nhiên, theo hẹn, Tuổi trẻ đã đăng một bài với nội dung khác, kèm theo lời giải thích rằng: “Ngày 23-12, thiếu tướng Đỗ Hữu Ca – giám đốc Công an TP Hải Phòng – đề nghị không đăng bài trao đổi giữa ông với PV Tuổi Trẻ về vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan. Tôn trọng ý kiến của người trả lời phỏng vấn, Tuổi Trẻ dừng lại việc đăng bài trao đổi với thiếu tướng Đỗ Hữu Ca. Thành thật cáo lỗi bạn đọc”.

Từ những tình tiết còn nhiều khuất tất và đầy mâu thuẫn trong vụ án này, đến sự “phân vân” của ông Lê Đình Khanh và cuối cùng là “đề nghị không đăng bài” của ông Giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự “có vấn đề” trong vụ án này.

Điều đáng nói và đáng lo hơn là, như chúng ta đã biết, vào tháng 2 năm nay (2023) ông Đỗ Hữu Ca đã bị khởi tố và bắt tạm giam để điều tra tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, nghi nhận hàng chục tỉ đồng để “chạy án”. Và chắc cũng chưa ai quên được vụ án thảm khốc Đoàn Văn Vươn xảy ra năm 2012. Lúc đó ông Đỗ Hữu Ca đang là giám đốc Công an Hải Phòng, và là người đã trực tiếp chỉ huy “trận đánh” mà sau này ông đã tự hào gọi là “một trận đánh đẹp, xứng đáng đưa vào sách giáo khoa”. Nhưng sau đó, Thành ủy Hải Phòng đã phải đứng ra nhận trách nhiệm trước Bộ Chính trị, và hàng loạt cán bộ huyện Tiên Lãng liên quan tới vụ việc đã bị kỷ luật. Bây giờ thì ông Ca đang ở trong trại giam rồi.

“Thà bỏ sót còn hơn giết nhầm” là cách nói khác của nguyên tắc suy đoán vô tội trong tố tụng, được thế giới văn minh đặt ra và bảo vệ nhằm tránh tình trạng kết án oan, vì “có những cái sai không sửa được” nữa.

Tính mạng của một con người đang ngàn cân treo sợi tóc. Tôi đề nghị, trước quá nhiều vấn đề bất thường và bất minh trong vụ án này, việc đầu tiên là phải hoãn thi hành án, sau đó nếu không đủ bằng chứng buộc tội thì phải tuân thủ nguyên tắc suy đoán vô tội mà hành động.

An Giang bắt giữ tín đồ PGHH Nguyễn Hoàng Nam, cáo buộc “dùng mạng chống Nhà nước”(RFA)

RFA
2023.08.04

Tín đồ PGHH Nguyễn Hoàng Nam trong một hình ảnh chụp năm 2017

 FB Nguyễn Hoàng Nam

An Giang bắt giữ tín đồ PGHH Nguyễn Hoàng Nam, cáo buộc “dùng mạng chống Nhà nước”

 

Chỉ sau hai năm ra tù vì những hoạt động tôn giáo của mình, một tín đồ Phật giáo hòa hảo độc lập tiếp tục bị bắt ở An Giang vì các bài đăng trên mạng xã hội.

Báo mạng Vietnam Plus hôm 4/8 dẫn thông tin từ cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh An Giang cho biết, cơ quan này đã phối hợp với Cục An ninh mạng và Phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao, Bộ Công an, cùng với các phòng nghiệp vụ đã thi hành lệnh bắt tạm giam ông Nguyễn Hoàng Nam (sinh năm 1982, trú tại xã Vĩnh Châu, thành phố Châu Đốc).

Ông Nam bị điều tra về hành vi bị cho là “phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 Bộ luật hình sự.

Tờ báo này cho biết thêm, ngày 24/7, Cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh An Giang đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam và khám xét nơi ở của ông Nam.

Qua khám xét nơi ở, cơ quan chức năng đã thu giữ bảy điện thoại di động, hai USB, một laptop, 307 trang tài liệu và 10 video bị cho là có “nội dung tuyên truyền chống Đảng, nhà nước” và nhiều đồ vật, tài liệu khác có liên quan.

Ông Nguyễn Ngọc Tân, Phó Chánh thư ký Ban trị sự trung ương Giáo hội Phật giáo Hòa hảo thuần túy cho hay, ông nhận được tin ông Nam bị công an An Giang bắt giữ hôm 2/8 tuy nhiên đến hôm nay báo chí mới loan tin.

Trong cuộc phỏng vấn với Đài Á Châu Tự Do, ông Tân bày tỏ “bàng hoàng” khi biết tin và cho biết thông tin thêm về ông Nam:

“Nguyễn Hoàng Nam là một đồng đạo, từng là một cựu tù nhân tôn giáo, mới ra tù năm 2021 cùng với vụ ông Bùi Văn Trung và Bùi Văn Thâm.

Hoàng Nam là một nhà hoạt động tôn giáo, sau khi ra tù Nam tích cực hoạt động từ thiện tôn giáo, xã hội.”

Bình luận về vụ bắt giữ mới nhất của cơ quan công an tỉnh An Giang đối với nhà hoạt động tôn giáo, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Nguyễn Hoàng Nam, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Phân ban Châu Á của tổ chức Theo dõi Nhân quyền bày tỏ qua thư điện tử như sau:

“Cuộc tấn công như con dao hai lưỡi của chính phủ Việt Nam đối với tín đồ Phật giáo Hòa Hảo vi phạm quyền tự do ngôn luận, cũng như quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng của họ, và bằng cách bắt giữ Nguyễn Hoàng Nam, chính phủ cho thấy họ đang tăng gấp đôi chiến dịch của mình để bịt miệng những người thẳng thắn ủng hộ tự do tôn giáo như thế nào.

Những lời buộc tội và truy tố Nguyễn Hoàng Nam trước đây là không có thật, và vụ bắt giữ mới nhất này cũng giống như vậy. Ông ấy có những bất bình chính đáng đối với sự giám sát, quấy rối và vi phạm quyền của chính phủ, và ông ấy nên được phép nói về những lạm dụng đó mà không phải đối mặt với một vòng hình sự hóa và bỏ tù khác.”

Đại diện của tổ chức nhân quyền có trụ sở tại Bangkok khẳng định, vụ việc mới nhất xảy ra đối với ông Nam và các tín đồ Hòa Hảo thuần túy cho thấy Ngoại trưởng Antony Blinken và Bộ Ngoại giao Mỹ đã “sai lầm như thế nào khi loại Việt Nam ra khỏi danh sách Các quốc gia cần quan tâm đặc biệt (CPC) vì vi phạm quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng.”

Theo ông Phil Robertson, chỉ có sự chỉ trích công khai đi kèm với việc chỉ định CPC đầy đủ mới có thể ngăn chặn chiến dịch đàn áp nhân quyền đang diễn ra của chính phủ Việt Nam đối với các nhà hoạt động vì tự do tôn giáo.

Báo chí Nhà nước dẫn thông tin từ cơ quan điều tra nói rằng, sau khi chấp hành xong hình phạt tù trở về địa phương trong năm 2021, ông Nam không chịu cải tạo, mà tiếp tục lợi dụng không gian mạng, tạo nhiều tài khoản mạng xã hội để đăng tải, phát tán nhiều tài liệu, hình ảnh, video, thậm chí phát trực tiếp để tuyên truyền, chống phá Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương.

Hành vi của ông bị cho là nhằm mục đích gây chia rẽ, phá hoại chính sách đoàn kết tôn giáo, dân tộc, xúc phạm danh dự, nhân phẩm nhiều lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước.

Nói về những cáo buộc này của công an, ông Nguyễn Ngọc Tân cho hay:

“Tôi không thấy những video đó (chống phá chính quyền-PV) mà chỉ thấy những video Hoàng Nam làm công tác từ thiện xã hội thôi. Đó là tài khoản Facebook mà tôi có kết bạn với Nam.

Trong lúc dịch (COVID-19), lúc người ta ngăn đường, cấm ngỏ gây sự bất bình cho xã hội và nhân dân, tôi có thấy một vài video Nam cự cãi với cơ quan chức năng do họ cấm đoán đi lại.”

Ông Võ Văn Bửu, một tín đồ PGHH độc lập khác xác nhận, ông Nam và gia đình thường nấu ăn miễn phí phát cho người dân nghèo trong những ngày rằm và ngày 30 hàng tháng. 

Ông cũng cho biết, trên Facebook Hoàng Nam thỉnh thoảng có chia sẻ những bài viết của một số người chỉ trích, phê bình các chính sách của Nhà nước Việt Nam.

Ông Bửu cũng cho hay, trong ngày 4/8 công an cũng đưa vợ con ông Nam lên trụ sở để làm việc.

Ông Nguyễn Hoàng Nam hồi tháng 2/2018 bị tuyên án bốn năm tù giam cùng với năm đồng đạo Phật giáo Hòa hảo độc lập khác, với cáo buộc “gây rối trật tự” và “chống người thi hành công vụ”.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) trước phiên tòa kêu gọi giới chức hoãn xử sáu tín đồ Phật giáo Hòa Hảo và đề nghị cần điều tra xem liệu vụ việc có phải do “nguyên nhân kỳ thị hay đàn áp tôn giáo không”.

* Cập nhật lúc 8 giờ 30 ngày 4/8/2023 (giờ D.C):

Thêm phát biểu của ông Phil Robertson – Phó Giám đốc Phân ban Châu Á của Human Rights Watch.