SƯỚNG THẬT: NHẬN TIỀN CẢM ƠN THÌ KHÔNG BỊ KẾT TỘI NHẬN HỐI LỘ!

Oanh Lý Vy

Báo Công Lý đăng kết luận điều tra về 2 ông trùm của Bộ Khoa học và Công nghệ:

1) Chu Ngọc Anh và Phạm Công Tạc “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí”, cụ thể số tiền 19 tỉ đồng tài sản nhà nước. Hành vi của Chu Ngọc Anh và Phạm Công Tạc là lợi dụng quyền hạn chuyển kết quả công trình nghiên cứu Kittest Covid từ vốn nhà nước 19 tỉ đồng và từ công sức của cán bộ Học viện quân y thành sở hữu tư nhân của Việt Á.

Vậy là cơ quan điều tra chỉ tính vốn 19 tỉ ngân sách, không tính công của tập thể Học viện quân y mà báo chí quảng bá là ăn ngủ tại phòng thí nghiệm hàng năm trời?

2) Chu Ngọc Anh nhận túi tiền 200.000 USD, Phạm Công Tạc nhận 50.000 USD từ Phan Quốc Việt chỉ là “tiền cảm ơn”, không thể kết tội “nhận hối lộ”. Lý do “các ông Chu Ngọc Anh, Phạm Công Tạc không trao đổi, bàn bạc, thỏa thuận gì với Phan Quốc Việt về việc đưa nhận tiền, không gây khó khăn nhằm mục đích phải đưa tiền”.

Vậy là cứ lấy tài sản của nhà nước, công lao của công chức, viên chức giao cho tư nhân mua bán, tư nhân tự giác lại quả cho tiền tỉ thì không mắc tội nhận hối lộ!

Trời ạ, các quan chưa bị lộ nhìn vào gương này mà rút kinh nghiệm. Cứ bán đứng tài sản, thậm chí bán cả đất nước này cho giặc, được giặc lại quả cho tiền tỉ thì nhiều lắm chỉ mắc tội “Vi phạm quy định về quản lý…”. Tội này nhẹ hều. Cùng lắm là bồi thường số tiền gây thất thoát, còn tiền tỉ gọi là “cảm ơn” kia thì dùng an dưỡng ít năm trong tù lẫn khi ra tù.

Thảo nào công an thổi phạt xe vi phạm luật giao thông, lái xe nhét túi công an một nửa số tiền theo quy định để được chạy tiếp, và kết quả là chẳng mấy khi công an bị kết tội nhận hối lộ. Lái xe tự giác gửi tiền “cảm ơn” chứ có thoả thuận nào?

Thảo nào cựu điều tra viên Hoàng Văn Hưng trong vụ Chuyến bay giải cứu cãi phăng phăng giữa tòa, rằng y không mắc tội nhận hối lộ. Nếu dựa theo kết luận của cơ quan điều tra trong vụ này, ngay cả khi có bằng chứng quả tang, Hoàng Văn Hưng vẫn cãi đúng, vì y có thỏa thuận nhận 800.000 USD với tướng Tuấn hay đám Hằng, Sơn đâu hè? Bọn này tự giác mang vali đến “cảm ơn” đấy chứ!

Nếu tòa sắp tới mà xử như kết luận điều tra thì các lãnh đạo chưa bị lộ ngu gì không “vi phạm quy định về quản lý…”?

Tớ đang tìm cách lấy cái gì của nhà nước để bán đứng cho tư nhân đây, tư nhân cứ bán lại, lãi thì cứ tự giác mang tiền đến cho tớ, “tớ cảm ơn”!

Chu Mộng Long

—-

Bài trên báo Công Lý. Hình ảnh Chu Ngọc Anh họp báo đánh bóng tên tuổi cho Việt Á. Chu Ngọc Anh cùng Nguyễn Thanh Long cúng vong linh 30 ngàn người chết vì dịch, có lẽ vì Chu Ngọc Anh thành tâm hơn nên dù đen mà vẫn còn đỏ.

Tôi khẳng định, cái gốc của vụ án này là ở Chu Ngọc Anh chứ không phải Nguyễn Thanh Long. Bởi nếu không có sự bán đứng từ ông trùm khoa học và công nghệ, oắt con Phạm Quốc Việt lấy danh nghĩa gì để mua bán, nhập lậu và khống giá kittest?

Sài Gòn năm xưa – Vương Hoài Uyên

Vương Hoài Uyên

Posted by GLN

Đầu thập niên 70, tôi bước chân vào giảng đường đại học. Từ miền Trung vào, Sài Gòn đối với tôi như một miền đất hứa vừa hấp dẫn, vừa hứa hẹn những điều mới lạ.

Hồi đó, đậu được mảnh bằng tú tài toàn phần cũng khó như thi đậu vào một trường đại học lớn bây giờ. Cả lớp 60 học sinh chỉ đậu có sáu đứa. Chín mươi phần trăm phải thi lại vào kỳ hai. Ở một thành phố nhỏ của miền Trung như quê tôi, con gái đỗ tú tài toàn phần có thể đếm trên đầu ngón tay.

Vào đến thành phố được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông, tôi thấy cái gì cũng lạ lẫm. Từ những tòa nhà cao tầng, đến những con đường xe cộ tấp nập, đến những cô gái Sài Gòn ăn mặc theo mốt Hippy (1), rồi áo dài tay Raglan, mini jupe…

Ngày Văn Khoa khai giảng, số lượng sinh viên đông đến mức chóng mặt. Nữ sinh viên thì quá nhiều cô đẹp, cô nào cũng ăn diện ngất trời như đi dạ hội.

Sau này, tôi còn biết Đại Học Văn Khoa Sài Gòn cũng là nơi nhiều ca sỹ nổi tiếng thời đó đang theo học như Hoàng Oanh, Thanh Lan, Từ Dung… Và các nhạc sỹ như Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng… thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện tại đây.

Ngay cả khí hậu Sài Gòn hồi đó cũng là một điều lạ lẫm. Những năm tháng đó chưa có biến đổi khí hậu như bây giờ. Trời nắng nóng quanh năm, thỉnh thoảng vào mùa Hè có những cơn mưa giông đến thật nhanh, thật ào ạt. Người đi đường chỉ cần tạt vào một mái hiên đứng trú mưa khoảng ba, bốn phút là cơn mưa dứt hẳn. Và nắng lại bừng lên chói chang gay gắt như chưa từng có cơn mưa bao giờ.

Mưa Sài Gòn khác hẳn với mưa miền Trung. Ngoài đó, mùa mưa kéo dài lê thê hết ngày nọ đến ngày kia, có khi kéo dài cả mươi ngày, tuần lễ là chuyện thường. Đi học hầu như lúc nào cũng mang áo mưa, hai vạt áo dài trắng bao giờ cũng gấp lên, hai ống quần trắng bao giờ cũng buộc túm bằng hai sợi dây thun, nếu không muốn bị dính đầy bùn nước. Mùa lạnh, đi học sớm hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, hai bàn tay tê cóng thu trong tà áo dài.

Vào Sài Gòn quanh năm không cần có áo mưa, cũng không cần mặc áo lạnh, tôi thấy hành trang đi học của mình đơn giản hơn nhiều. Và những người bạn Sài Gòn học cùng giảng đường cho tôi cảm nhận tính cách người Nam hồn hậu tự nhiên, ít rào đón như người miền Trung. Có khi họ giành chỗ cho bạn nhưng bạn chưa đến, họ vui vẻ vẫy tôi đến ngồi vào chỗ, khi thấy tôi đi trễ phải trải giấy dưới nền mà ngồi – chuyện thường ngày ở những giảng đường đông đúc như Văn Khoa Sài Gòn.

Ngày Văn Khoa khai giảng, số lượng sinh viên đông đến mức chóng mặt… (Hình: Khoa Văn Học)

Nhà trọ cách trường không xa lắm, nên hàng ngày đi học tôi vẫn đi bộ. Hôm nào cũng đi qua cầu Phan Thanh Giản, (2) để đến trường. Những hôm có thời khóa biểu học cả ngày, tôi mua một ổ bánh mì, một chai nước. Buổi trưa, bạn bè ở lại giảng đường khá đông, người nào cũng gặm bánh mì, nói chuyện rôm rả, rồi ngả lưng xuống ghế giảng đường. Trước giờ vào học không quên rãi sách vở ở các dãy ghế có tay quay để dành chỗ cho bạn.

Hồi đó, không hiểu sao khu trung tâm Sài Gòn có một sức hấp dẫn kỳ lạ đối với tôi. Từ Đại Học Văn Khoa ở đường Đinh Tiên Hoàng, tôi đi bộ xuống chợ Bến Thành, lang thang qua những con đường như Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ. Lê Lợi… như thể phải đến đấy mới thấy được linh hồn Sài Gòn.

Đến trung tâm Sài Gòn, thế nào tôi cũng ghé vào nhà sách Khai Trí để thấy cả một thế giới tri thức của con người Đông Tây kim cổ. Không có tiền mua thì tôi coi… cọp. Rồi sà vào những đống hàng hóa bán solde (3) đổ đống ven lề đường với vải vóc. giày dép… Túi tiền sinh viên chỉ cho phép tôi mua những món hàng như thế. Bây giờ nghĩ lại, tôi ngạc nhiên không hiểu sao ngày xưa mình lại có thể đi bộ khỏe thế. Có lẽ vì vui nên không thấy đường dài.

Một lần vào ngày Chủ Nhật, tôi đi xe Velo- Solex lên nhà một người chị ruột ở đường Lê Đại Hành. Lúc đi ngang qua Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (4), do mất bình tĩnh khi tránh một người đi bộ ngang qua đường, tôi bị té xe ngã giữa đường, bị một vết thương rách da ở cằm. Mấy người dân sống ở gần đó chạy đến đưa dầu cho tôi thoa. Đau thì ít, sợ thì nhiều, tôi hoảng hốt chẳng biết phải làm gì.

Hồi đó, đâu có điện thoại để gọi người thân như bây giờ. Lúc đó, một anh thanh niên đi xe Honda dừng xe đỡ tôi dậy. Anh bảo tôi gởi tạm chiếc xe Velo cho một thanh niên đang ngồi sửa xe đạp ven đường trước Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, để anh chở tôi đến bệnh viện may vết thương ở cằm. Tôi đã gởi xe cho anh thanh niên không hề quen biết này, mà không hề có chút nghi ngại để cho anh thanh niên kia chở đến bệnh viện.

Chủ Nhật, tôi đi xe Velo- Solex lên nhà một người chị ruột. (Hình minh hoạ: Ngo-Quyen.org)

Vị bác sĩ vừa may vết thương ở cằm tôi, vừa nói: “Em mà không may chỗ vết thương này thì sẽ trở thành một cái sẹo to đấy.”

May xong vết thương, anh thanh niên tốt bụng kia lại chở tôi về chỗ cũ. Từ xa, tôi đã thấy chiếc xe Velo – Solex của tôi vẫn dựng bên đường.

Tôi cảm ơn hai người thanh niên không quen biết kia và nghĩ sao Sài Gòn lại có nhiều người tốt như vậy. Nếu là người gian, anh thanh niên kia có thể thu dọn đồ nghề rồi mang luôn chiếc xe của tôi đi thì ai biết đâu mà tìm. Hình ảnh hai con người tốt bụng đó vẫn mãi mãi ở trong ký ức tôi với lòng cảm mến và biết ơn sâu sắc.

Sau này, trải qua bao nhiêu năm, có dịp vào Sài Gòn đi ngang qua con đường Trần Quốc Toản, ngang qua Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (5) năm xưa, tôi vẫn nhớ về chuyện xưa với một chút ngậm ngùi dâu bể.

Bây giờ – mấy chục năm sau – khi đã sống định cư ở thành phố Sài Gòn, có dịp chứng kiến cảnh cướp giật, hôi của ngoài đường mỗi khi có tai nạn xảy ra, hoặc sự vô cảm, thờ ơ của người Sài Gòn mỗi khi có tai nạn thương tâm ngoài đường, tôi lại bồi hồi nhớ lại hình ảnh Sài Gòn năm xưa cách đây năm mươi năm, hơn nửa thế kỷ.

Mức độ văn minh hiện đại của cuộc sống tỷ lệ nghịch với sự băng hoại của thế thái nhân tình! Hai người thanh niên tốt bụng ngày xưa bây giờ làm gì? Ở đâu? Còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, họ đã là những ông già trên dưới tám mươi tuổi.

“Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
(Vũ Đình Liên)

Trong lòng tôi, họ mãi mãi vẫn là biểu tượng cho một Sài Gòn nhân hậu năm xưa.

________

(1) Mốt HIPPY: Mốt thịnh hành vào cuối thập niên 60, đầu thập niên 70.
(2) Cầu Phan Thanh Giản: Bây giờ là cầu Điện Biên Phủ.
(3) Bán solde: Bán hạ giá, từ thông dụng hồi đó.
(4) Đường Trần Quốc Toản: bây giờ là đường 3 Tháng Hai.
(5) Học Viện Quốc Gia Hành Chánh: bây giờ là Học Viện Hành Chánh Quốc Gia.

Một tấm gương phi thường của người lính VNCH – CỰU ĐẠI ÚY THƯƠNG BINH QUÁCH VĨNH TRƯỜNG

Phạm Tín An Ninh

Video- Quách Vĩnh Trường Oral History – (do Viet Diaspora Stories thực hiện):

YouTube player

(Tác giả Hạ Lan Anh và Ông Quách Vĩnh Trường)

Bài viết của Hạ Lan Anh

“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
  Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh
  Đã hẳn rằng ai nhục, ai vinh
  Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ”
 (Chí làm trai – Nguyễn Công Trứ)

Cách đây khoảng 8 năm, tình cờ tôi đã có dịp theo chị tôi đến thăm nhà một người anh đã từng làm việc với chị tại Đài Phát Thanh Quân Đội trước 1975. Căn nhà nhỏ, đơn sơ xanh mát với những chậu lan và những bụi hồng đang nở hoa thật xinh xắn.

Bước vào trong nhà, tôi nhìn thấy hai tấm Huân Chương với hàng chữ “Tổ Quốc Tri Ân” có dấu ấn của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa được đóng khung trang trọng giữa phòng khách, và những bức tranh sơn dầu thật đẹp treo trên tường của hoạ sĩ chủ nhà, cựu đại úy Quách Vĩnh Trường, người thương phế binh đã mất đi :

– cánh tay trái
– chân trái
– ngón tay cái của bàn tay mặt
– bể xương gò má
– và bị thủng cả hai màng nhĩ.

NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN trở về quá khứ những ngày trên quê hương Việt Nam.

Năm 1965 Cựu Đại úy Quách Vĩnh Trường tốt nghiệp Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt khóa 20.

Năm 1966, trong lúc đang phân công tác tại bộ chi huy ở Gò Công thì bị Việt Cộng quăng lựu đạn vào căn cứ. Khi thấy quả lựu đạn, ông đã hét lớn kêu mọi người nằm xuống rồi CHẠY ĐẾN ĐÁ cho quả lựu đạn văng ra ngoài.

Không ngờ lựu đạn nổ tung, làm cho ông bị thương tật rất nặng NHƯNG ĐÃ CỨU SỐNG được gần 30 đồng đội hiện diện nơi đó. Ông đã phải nằm bịnh viện hơn một năm và không ai tin ông có thể sống sót. Năm ấy ông vừa tròn 26 tuổi !

Ngưỡng mộ chàng thanh niên anh hùng, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đích thân đến Tổng Y Viện Cộng Hòa gắn Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương kèm Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu để tưởng thưởng sự hy sinh cao cả của ông.

Khi xuất viện, ông được cho giải ngũ với mức độ tàn phế 170% nhưng ông đã tìm mọi cách để XIN TIẾP TỤC Ở LẠI PHỤC VỤ trong quân đội.

Vì là người đầu tiên xin ở lại sau khi được giải ngũ, ông đã gặp nhiều khó khăn nhưng ông vẫn kiên trì cho đến khi được Thủ Tướng Trần Văn Hương ký giấy chấp thuận.

Ông về làm việc tại đài Phát Thanh Quân Đội với chức vụ Truởng ban nghiên cứu từ năm 1968 đến 1975.

Vừa làm việc vừa ghi danh học tại Đại Học Luật Khoa Sài Gòn, ông đã tốt nghiệp THỦ KHOA Luật ngành tư pháp năm 1974.

Trong những năm ở trường Luật, ông quen biết cô Nguyễn thị Bích Kiều, một sinh viên xinh đẹp xuất thân từ một gia đình giàu có tiếng tại Long An. Một lần trong lúc đi xe bus đến trường ông đã bị té, bị thương và cô Bích Kiều TÌNH NGUYỆN giúp đỡ đưa đón ông bằng xe nhà trong suốt năm học cuối của trường luật.

Sau biến cố 30 tháng 4, 1975 ông bị chính quyền Cộng Sản ghép vào tội làm gián điệp và quản chế rất gắt gao. Ông mưu sinh bằng cách lấy bánh mì tại lò rồi đi bán cho cư dân vùng lân cận. Cô Bích Kiều VẪN LUÔN ở bên cạnh giúp đỡ ông.

Năm 1977, bất chấp sự chống đối của gia đình, cô Bích Kiều cương quyết thành hôn với ông và ông bà đã sống hạnh phúc đến ngày hôm nay.

Năm 1982 ông bà hạ sinh một người con trai đặt tên là Quách Vĩnh Tiến.

Năm 1986 gia đình ông bà định cư tại Hoa Kỳ dưới dạng tị nạn chính trị.

Khi đến Mỹ ông ghi danh vào đại học ngành hội họa, học cách phục hồi hình ảnh hư cũ và học Graphic design. Với kiến thức về Photoshop, ông đã đóng góp rất nhiều trong việc phục hồi những bức hình hư hại vì thời gian cho cuốn “Lược Sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà” dầy 900 trang của cựu Đại tá Trần Ngọc Thống, cựu Thiếu tá Hồ Đắc Huân và cựu Trung uý Lê Đình Thụy đồng soạn và xuất bản năm 2012. Ông cũng giúp phục hồi hình ảnh, giấy tờ, tài liệu, giúp nhiều cựu quân nhân VNCH hoàn tất hồ sơ HO.

Noi gương cha, sau khi tốt nghiệp cao học ngành Tâm lý học, Quách Vĩnh Tiến con trai đã gia nhập Quân Đội Hoa Kỳ.

Năm 2010 Quách Vĩnh Tiến được bầu chọn là chiến sĩ xuất sắc nhất Tiểu bang California.

Năm 2018 Quách Vĩnh Tiến được báo Quân Đội Hoa Kỳ vinh danh là người phục vụ cho cựu chiến binh Hoa Kỳ xuất sắc nhất.

Quách Vĩnh Tiến lập gia đình với một nữ quân nhân Hoa Kỳ thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến và có một cháu gái.

Năm 2003 bác sĩ cho biết ông Quách Vĩnh Trường bị ung thư ruột.

Năm 2016 bác sĩ lại cho biết ông bị ung thư nhiếp hộ tuyến.

Với ý chí can trường “không đầu hàng nghịch cảnh”, ông đã vượt qua tất cả và ngày nay bác sĩ cho biết ông KHÔNG CÒN dấu hiệu ung thư.

Năm nay ông 83 tuổi. Thuợng đế đã bắt ông sống với một thân thể không lành lặn nhưng ĐÃ BAN cho ông vị thiên thần khả ái Nguyễn thị Bích Kiều, một người bạn học, bạn đời, KHÔNG MÀNG LỢI DANH luôn đi bên cạnh yêu thương và ủng hộ ông.

Năm ngoái khi chúng tôi có dịp ghé thăm ông bà, vẫn với gương mặt hiền lành và giọng nói từ tốn, ông cho chúng tôi xem hình ông chụp cháu nội và nói :

– “ Bé Sydney Vĩnh Quách năm nay mới 4 tuổi nhưng đã nói khi lớn cháu muốn gia nhập Quân Đội như ông nội và bố mẹ”.

Cô bé thường ôm hôn lên cánh tay cụt của ông và nói :

– “Ông ơi, con rất yêu ông, con muốn giống ông, ông là một anh hùng”

Xin gởi đến anh hùng Quách Vĩnh Trường và tất cả các cựu quân nhân của Quân Lực VNCH lời tri ân sâu sắc nhất nhân dịp kỷ niệm ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà 19 tháng 6.

(Chân dung bà Bích Kiều do ông Quách Vĩnh Trường vẽ chỉ với 4 ngón tay của mình. Đây là bức tranh sơn dầu treo trên phòng khách nhà ông !)

Hạ Lan Anh

19-6-2023

Bài trên báo Người Viêt :

Cha và con cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường ‘còn sống là còn phục vụ’

 HUNTINGTON BEACH, California (NV) – Có những người lính coi trọng bổn phận, trách nhiệm đến độ hy sinh thân thể mình để bảo vệ quê hương vẫn chưa đủ. Cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường là một trong số đó. Ông là người được Hội Đồng Y Khoa Quân Đội VNCH kết luận tàn phế 170% năm 1966, nhưng đến giờ phút này, ông vẫn không ngừng phục vụ non sông.

Tinh thần phục vụ cao độ của ông đã ảnh hưởng đến vợ con ông.

“Chỉ bị cụt một tay hay một chân là bị thương tật 100% rồi,” ông giải thích. Nhưng riêng ông thì “Tôi mất tay trái, chân trái, bị hư phần xương mặt bên phải và hư hai màng nhĩ.”

Lần ấy, vào năm 1966, trong lúc đang phân công tác tại một bộ chỉ huy ở Gò Công, bất thình lình, Việt Cộng nằm vùng quăng lựu đạn vào. Không đắn đo, Trung Úy Trường chạy đến dùng chân trái đá quả lựu đạn ra ngoài. Chẳng may, chân vừa chạm, quả lựu đạn nổ tung, giết chết người y tá đại đội đứng gần đó, đồng thời cướp đi tay trái và chân trái của viên sĩ quan 26 tuổi này.

“Tôi bị hất tung lên rồi ngất đi. Nhưng may mắn, tôi cứu sống được trên dưới 30 anh em binh sĩ hôm ấy,” ông hồi tưởng.

Trước Tết Mậu Thân 1968, ông được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu gắn Ðệ Ngũ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương có kèm Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu tại Tổng Y Viện Cộng Hòa, nhằm tưởng thưởng và cám ơn ông đã hết lòng phục vụ tổ quốc.

Thế nhưng, mất mát tưởng như quá to tát ấy không thể khuất phục được người chiến sĩ QLVNCH.

Ông xin được tiếp tục phục vụ quân đội. Là người đầu tiên xin ở lại quân đội sau khi được xếp vào tình trạng giải ngũ, ông gặp rất nhiều khó khăn. Ban đầu, không ai cứu xét cho ông cả.

Dần dà, ý chí kiên trì và nghị lực siêu phàm của ông đã làm cấp trên phải quan tâm.

Ông kể: “Trước tôi, chưa hề có trường hợp này bao giờ. Tôi phải chật vật lắm mới xin được Thủ Tướng Trần Văn Hương ký quyết định cho tôi được tiếp tục ở lại phục vụ quân đội.”

Cuối năm 1968, nhờ quyết định đặc biệt này, ông được Trung Tướng Trần Văn Trung nhận về Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị và được Thiếu Tá Phạm Hậu đón nhận về phục vụ cho Ðài Tiếng Nói Quân Ðội.

Mất nước, cũng như bao nhiêu cựu chiến binh, gia đình ông lâm vào cảnh cùng kiệt.

Được chính phủ Mỹ bảo lãnh với tư cách tị nạn chính trị năm 1986, trước khi có chính sách H.O., ông cùng vợ và con trai Quách Vĩnh Tiến lên đường làm lại cuộc đời.

Anh Quách Vĩnh Tiến (trái) và Thiếu Tướng Lê Minh Đảo

Vĩnh Tiến, đứa con trai sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu lòng yêu nước, dĩ nhiên, đã tiếp bước chân cha, chọn binh nghiệp làm lẽ sống.

Sau khi tốt nghiệp cao học ngành tâm lý học, anh thực hiện ước muốn từ khi còn nhỏ: Vào quân đội như cha.

Năm 2009, anh là người gốc Việt duy nhất được Bộ Binh Hoa Kỳ phong tặng danh hiệu “Người Lính Xuất Sắc Nhất California,” một danh hiệu đòi hỏi phải vượt qua một cuộc thi đầy khó khăn, phải có kiến thức trong nhiều lãnh vực khác nhau, như thể thao, lịch sử quân đội, sơ cấp cứu, bản đồ địa lý, quy tắc, quân phong, quân kỷ…

Hiện anh đang làm việc tại bệnh viện V.A. Hospital, Long Beach.

Anh Tiến nói: “Tôi muốn sống và phục vụ mọi người để được xứng đáng là con trai của cha tôi.”

“Ngay từ nhỏ, tôi đã được thấm nhuần ý chí cống hiến đời mình cho cộng đồng của ông,” anh nói một cách nhỏ nhẹ. “Tôi ngưỡng mộ tinh thần chiến sĩ QLVNCH của cha tôi.”

Nhìn cha với ánh mắt kính phục, anh nói: “Tôi vô cùng hãnh diện được làm con ông, và tôi muốn cha mẹ tôi hãnh diện vì mình.”

Sau khi có bằng cao học ngành tâm lý, anh đã giúp biết bao người có được cuộc sống ấm no.

Một thí dụ đơn cử là anh giúp một cựu quân nhân từng tham chiến tại Việt Nam. Tinh thần không ổn định vì cuộc chiến, người lính này không nhớ được đơn vị cũ của mình cũng như những thông tin cụ thể để được hưởng trợ cấp của chính phủ.

“Tôi phải mày mò trong những hình ảnh ông còn giữ để truy lục tất cả những gì chính phủ cần để hoàn tất hồ sơ cho ông,” anh Tiến kể. “Nếu gặp người khác thì ông sẽ chỉ là một người vô gia cư thôi.”

Nhờ sự giúp đỡ của anh, đến nay, vị cựu chiến binh ở tuổi gần 80 này đang nhận $3,000 hằng tháng và đang làm chủ một căn nhà.

Ngoài ra, anh luôn chọn những công việc trực tiếp giúp người.

“Hồi 2017, đang có bão Harvey, chúng tôi đến Houston, Texas. Rồi đến bão Irma, chúng tôi đến Florida Keys, Florida. Chỗ nào có thiên tai, hỏa hoạn là chúng tôi đến ngay. Miền Bắc California hay có cháy rừng lớn nên chúng tôi thường có mặt ở đó,” anh Tiến cho thí dụ.

Vẫn nể trọng tinh thần bất khuất của cựu chiến binh QLVNCH, anh Tiến thường tham gia sinh hoạt cộng đồng. Đã có lần anh tham gia diễn hành Tết trong cương vị một quân nhân.

Ngoài ra, anh cũng tham gia những sinh hoạt văn hóa trong cộng đồng người Việt. Anh từng đóng vai “Sơn” trong vở kịch “Mong Chờ” của ban kịch Quang Minh-Hồng Đào trong DVD Asia 64 “Thế Giới Mùa Lễ Hội.”

Để có những đóng góp đa dạng như vậy, anh Tiến cho rằng tất cả là nhờ cha mẹ mình. Cha anh cho anh tinh thần phục vụ không mệt mỏi. “Mẹ tôi thì không bao giờ ngăn cản ý muốn của tôi dù trong tâm, bà không hề thích tôi đi lính,” anh Tiến nói. “Nhờ đó, tôi mới có thể an tâm mà phục vụ xã hội.”

Mẹ anh, bà Nguyễn Thị Bích Kiều, người nữ luật sư không ngại biết bao gian khổ bên người chồng tật nguyền để cùng nhau sống trọn kiếp người, đã cho anh thêm nghị lực để quên mình.

Mẹ anh, người đồng ý thành vợ ông Trường sau khi ông chỉ còn một tay, một chân, điếc tai, lại đang sống cơ cực dưới ách Cộng Sản đã cho anh niềm tin vào lý tưởng phục vụ.

Bà Kiều nở một nụ cười nhân ái rồi nói: “Còn sống đến hôm nay, gia đình chúng tôi nhờ vào nhau.”

Bà giải thích: “Tôi giúp anh có niềm vui để sống còn, nhưng anh cho tôi tinh thần bất khuất trước mọi nghịch cảnh. Anh thường nói, ‘Còn sống là còn phục vụ.’ Tinh thần phục vụ nhân quần, cháu Tiến học từ ba nó.”

Riêng phần cựu Đại Úy Trường, ông vẫn không quên nhiệm vụ của một chiến sĩ QLVNCH. Ông dùng kỹ năng photoshop để giúp thực hiện những bộ sách như “Lược Sử Quân Lực VNCH” của ông Hồ Ðắc Huân (đồng tác giả) qua những công trình sưu tập và phục hồi những bức hình bị hư nát vì thời gian.

Cựu SVSQ Quách Vĩnh Trường và gia đình gồm vợ, con trai, con dâu,
cùng cháu nội trong ngày hội ngộ Khóa 20 Võ Bị Đà Lạt.
Phía sau là Thiếu Tá Hồ Đắc Huân. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ngoài ra, ông còn đóng góp tiền bạc và dùng sự quen biết để kêu gọi quyên góp cho các thương phế binh còn sót lại ở Việt Nam. Ông vẫn chưa cho là đủ, ông tâm sự: “Hối tiếc duy nhất của tôi là nguyện vọng đóng góp cho Việt Nam vẫn còn dang dở.”

Không rõ quan niệm về sự đóng góp của anh như thế nào, nhưng từ đời cha đến đời con, gia đình họ Quách đã không ngừng phục vụ xã hội.

Năm 2003, bác sĩ cho biết ông bị ung thư ruột. Năm 2016, bác sĩ lại cho biết ông bị ung thư nhiếp hộ tuyến.

Nhưng với bản tính “phải sống để phục vụ” cố hữu của mình, ông vượt qua tất cả và ngày nay, bác sĩ cho biết ông hoàn toàn không bị ung thư gì nữa.

Có con gái đầu lòng mới tròn ba tháng tuổi, anh Tiến cười vang khi hỏi con anh, sau này có đi lính không. “Tôi không biết cháu sẽ quyết định ra sao về chuyện này, nhưng tôi dám chắc rằng con tôi sẽ là một công dân hữu ích cho xã hội, cho quê hương.”

Gia đình ông Trường hiện sống tại Huntington Beach, California, và rất vui vì thành viên mới nhất, bé Sidney Vĩnh Quách.

Cả gia đình cùng chọn con đường phục vụ xã hội.

Đằng-Giao/Người Việt

April 27, 2018

Vụ Việt Á: Tiền hối lộ lên tới 106 tỷ đồng, riêng cựu bộ trưởng y tế nhận 51 tỷ

VOA Tiếng Việt

Công ty Việt Á đã hối lộ cho các quan chức 106 tỉ đồng cách đây khoảng 3 năm, trong đó, riêng bộ trưởng y tế khi đó là ông Nguyễn Thanh Long đã nhận 51 tỷ. Việt Á làm như vậy để được cấp phép lưu hành cũng như được tạo điều kiện nâng khống giá bộ xét nghiệm COVID-19, theo kết luận điều tra vừa được công an công bố hôm 18/8.

Vụ án được gọi tắt là “test kit Việt Á” là đại án thứ hai xảy ra trong đại dịch COVID-19 sắp được đưa ra xét xử sau vụ “chuyến bay giải cứu” đã xét xử hồi tháng trước.

Tổng cộng có 38 bị can bị Cơ quan Cơ quan cảnh sát điều tra, Bộ Công an, truy tố, trong đó có nhiều quan chức – ít hơn so với 54 bị cáo trong vụ “chuyến bay giải cứu” mà trong đó cũng có nhiều quan chức các bộ.

Ba quan chức cao nhất bị đề nghị truy tố là cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long, cựu Bộ trưởng Khoa học-Công nghệ Chu Ngọc Anh cùng cựu Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Phạm Xuân Thăng – tất cả đều nằm trong Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ngoài ra, các ông Nguyễn Văn Trịnh, trợ lý cựu Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, và ông Phạm Công Tạc, cựu Thứ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ, cũng đối diện khả năng bị truy tố trong vụ án. Để so sánh, trong vụ “chuyến bay giải cứu”, quan chức cao nhất bị truy tố là một thứ trưởng Ngoại giao – ông Tô Anh Dũng.

Kết luận điều tra xác định họ đã ‘có hành vi nhận hối lộ, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng cho công quỹ’.

Về phía đưa hối lộ, ông Phan Quốc Việt, chủ tịch kiêm tổng giám đốc Công ty Việt Á, được xác định đã hối lộ 106 tỉ đồng để được lưu hành và nâng khống giá bộ xét nghiệm COVID-19, khiến ngân sách nhà nước mất 432 tỉ đồng chạy vào túi doanh nghiệp này, theo kết luận điều tra được Tuổi Trẻ dẫn lại.

Bản kết luận nói rằng ông Việt đã đi cửa sau với ông Trịnh Thanh Hùng, một phó vụ trưởng của Bộ Khoa học và Công nghệ, để đưa Việt Á tham gia vào dự án nghiên cứu sản xuất bộ xét nghiệm COVID-19 của Bộ này, sau đó biến đề tài của Bộ thành sản phẩm riêng của Việt Á để họ sản xuất lưu hành.

Trong giai đoạn tiếp theo, ông Việt đã hối lộ cho ông Nguyễn Thanh Long để được ông Long chỉ đạo Bộ Y tế cấp số lưu hành và cho lưu hành chính thức bộ test kit của Việt Á. Cũng Bộ Y tế đã phê chuẩn mức giá bán là 470.000 đồng cho một bộ xét nghiệm, trong khi giá thành đã bao gồm 5% lợi nhuận chỉ chưa tới 1/3 mức giá trên.

Sau đó, Bộ Y tế và chính quyền các tỉnh, thành đã chi ngân sách nhà nước để mua các bộ xét nghiệm với giá cắt cổ này của Việt Á để sử dụng cho công tác chống dịch trong nước.

Kết luận điều tra cho biết trong giai đoạn đại dịch bùng phát trong hai năm 2020 và 2021, công ty Việt Á đã bán ra 8,3 triệu bộ xét nghiệm với giá trị hơn 3,9 ngàn tỉ đồng, góp phần đưa doanh thu của họ đạt hơn 4,2 ngàn tỷ đồng.

Ngoài ông Long được hối lộ 51 tỉ, thư ký ông Long là Nguyễn Huỳnh nhận 4 tỉ đồng, Trịnh Thanh Hùng, người kết nối cho Việt Á tham gia dự án sản xuất test kit của Bộ Khoa học-Công nghệ, được lót tay 8 tỉ.

Các ông Chu Ngọc Anh, cựu Bộ trưởng Khoa học-Công nghệ, Nguyễn Văn Trịnh cựu trợ lý phó thủ tướng và cựu Thứ trưởng Khoa học-Công nghệ Phạm Công Tạc cũng được Phan Quốc Việt đưa ‘tiền cảm ơn’. Hai ông Anh và Trịnh được ‘cảm ơn’ 200.000 đô la còn ông Tạc nhận 50.000, cũng theo kết luận điều tra được Tuổi Trẻ dẫn lại.

Riêng ông Chu Ngọc Anh được cơ quan điều tra xác định là ‘nhận túi quà cảm ơn’ từ ông Phan Quốc Việt nhưng ông ‘đem cất mà không kiểm tra bên trong có gì’ nên ‘không biết có 200.000 đô la’.

Ông Anh được cho là đã ‘không trao đổi, thỏa thuận gì’ với Phan Quốc Việt về tiền cảm ơn và cũng ‘không gây khó khăn’ cho ông Việt để vòi tiền.

VOATIENGVIET.COM

Vụ Việt Á: Tiền hối lộ lên tới 106 tỷ đồng, riêng cựu bộ trưởng y tế nhận 51 tỷ

Cựu Bộ Trưởng Nguyễn Thanh Long nhận $2.5 triệu vụ Việt Á

Báo Nguoi-viet

August 18, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV)  Ông Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế, nhận $2.5 triệu trong vụ Việt Á.

Báo Tuổi Trẻ hôm 18 Tháng Tám dẫn bản kết luận điều tra vụ án này của Bộ Công An.

Ông Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế. (Hình: VNExpress)

Ông Nguyễn Thanh Long bị quy chụp “có hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn làm trái các quy định của pháp luật trong việc cấp số đăng ký lưu hành, hiệp thương giá và kiểm tra giá hiệp thương kit xét nghiệm COVID-19, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng tài sản nhà nước.”

“Ông Long có vai trò thực hiện, giám sát công tác phòng chống dịch nhưng lại bị bắt vì những sai phạm liên quan đến vụ án công ty Việt Á hối lộ các quan chức hàng trăm tỷ đồng (hàng triệu đô la) để thông đồng nâng khống giá kit xét nghiệm COVID-19,” tờ Tuổi Trẻ cho biết thêm.

Sau khi tin ông Nguyễn Thanh Long bị bắt hồi Tháng Sáu năm ngoái được xác nhận, báo Dân Việt cho hay nhà của ông Nguyễn Thanh Long nằm ở vị trí khu biệt thự liền kề tại 671 Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội, được giới môi giới bất động sản ước tính có giá trị khoảng 30-40 tỷ đồng ($1.2 triệu-$1.6 triệu) mỗi căn.

Cũng trong vụ Việt Á, ông Chu Ngọc Anh, cựu bộ trưởng Khoa Học và Công Nghệ, cựu chủ tịch thành phố Hà Nội, bị truy tố với cáo buộc “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.”

Theo các báo ở Việt Nam, trong vụ Việt Á, ông Ngọc Anh nhận một cái túi đựng $200,000 nhưng ông này… “không biết trong túi có tiền.”

Hiện tại, trong lúc thời điểm mở phiên tòa xử vụ Việt Á chưa được công bố, đảng CSVN đã đánh tiếng trước rằng sẽ có nhóm bị can “được tha, miễn tội.”

Báo Dân Trí hôm 16 Tháng Tám dẫn lời ông Nguyễn Văn Yên, phó trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, về chủ trương “phân loại xử lý tội phạm” trong vụ án Việt Á, được chia nhỏ ra thành 33 vụ án với 111 bị can.

Ông Yên cho biết: “Có nhóm [bị can] được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Đây là nhóm thứ yếu, phụ thuộc, phải thực hiện theo mệnh lệnh và không có động cơ vụ lợi. Họ không được hưởng lợi, ở tuyến đầu chống dịch và chủ yếu vi phạm trong hoạt động đấu thầu.”

Công an tiến hành bắt giữ ông Nguyễn Thanh Long tại tư gia hồi đầu Tháng Sáu năm ngoái. (Hình: Thanh Niên)

“Trong bối cảnh đại dịch COVID-19 xảy ra và cần kit xét nghiệm ngay, những người nhận chỉ đạo từ cấp trên có người đã phải làm mọi cách để có kit xét nghiệm cho dân, nhưng đó là vì cái chung,” ông Yên nói.

“Vi phạm đã để lại hậu quả lớn, hành vi sai có hậu quả phải xử lý nhưng bối cảnh như thế nên Ban Chỉ Đạo [Trung Ương Về Phòng Chống Tham Nhũng] thống nhất chủ trương tha, miễn cho nhóm này. Tất cả hậu quả của sai phạm chỉ xử lý với người chủ mưu, cầm đầu và kẻ hưởng lợi,” theo báo Dân Trí.

Tuy vậy, ông này không đề cập cụ thể danh tính các quan chức nào “may mắn” được xếp vào nhóm bị can “được tha, miễn tội” trong vụ Việt Á.

Ông Nguyễn Văn Yên cũng nhấn mạnh: “Đây là chủ trương khoa học, biện chứng, nhân văn, nhân ái nhưng cũng rất nghiêm khắc.” (N.H.K)

“Thủ phạm” vụ sát hại thiếu tá Nguyễn Văn Sinh nhận tội

Báo Tiếng Dân

Thành phố Vien, Cộng Hòa Áo

Ngày 12-8-2023

Tự nhận tội

Kính gửi các ông:

– Võ Văn Thưởng, Chủ tịch Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam

– Vương Đình Huệ, Chủ tịch Quốc Hội Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam

– Nguyễn Hòa Bình, Chánh án Tòa Án Nhân dân Tối cao Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam

– Lê Minh Trí,Viện trưởng Viện Kiêm sát Nhân dân Tối Cao Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam

– Nguyễn Văn Tùng, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hải phòng.

– Phạm Đức Tuyên, Chánh án Tòa án Nhân dân Thành phố Hải phòng

Tôi là Trần Ngọc Thành, là Công dân Nước Cộng hòa Ba Lan. Hiện nay định cư tại thành phố Viên, Cộng Hòa Áo.

Tôi tự nhận là người đã giết Thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh đêm 14 tháng 7 năm 2007 tại Hải Phòng, do mâu thuẫn cùng nhóm xã hội đen Thành phố trong một thời gian dài không giải quyết được.

Cháu Nguyễn Văn Chưởng hoàn toàn không liên quan đến vụ án, cháu Nguyễn văn Chưởng hoàn toàn vô tội.

Đề nghị quý ông trả tự do ngay cho cháu Nguyễn Văn Chưởng.

Tôi chấp nhận mọi bản án của Nước Công hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Mọi người đều thừa nhận: Hầu hết các bản án được tuyên tại Việt Nam đều là kết quả của việc tra tấn, bức cung, buộc nghi can phải nhận tội. Rất nhiều người lương thiện tại Việt Nam bị tử hình, bị tù nhiều năm vì hệ thống pháp luật “Trọng cung hơn trọng chứng”. Mọi nhân chứng và vật chứng liên quan đến vụ án có thể bị vất bỏ hoặc ngụy tạo. Lời nhận tội của nghi can là cơ sở để kết tội.

Đã có nhiều người được giải oan, được trả tự do sau nhiều năm khốn khổ trong tù khi thủ phạm tự ra đầu thú. Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long là những tiền lệ để quý ông trả tự do cho cháu Nguyễn Văn Chưởng.

Tôi không bị quý ông hành hạ, bức cung. Tôi tự nhận tội. Tôi biết hệ thống pháp luật Việt nam xét xử không cần chứng cứ.

Quý ông có thể đề nghị cảnh sát Cộng Hòa Áo bắt tôi và dẫn độ về Việt Nam sau khi cháu Nguyễn Văn Chưởng được trả tự do hoặc ít nhất là ngừng thi hành án và điều tra lại từ đầu.

Những người có liên quan đến vụ án như Thiếu tướng công an Đỗ Hữu Ca và Thướng tá công an Dương Tự Trọng đều đang ở Hải Phòng. Tôi biết rõ họ là ai.

Nếu còn có lương tâm và nhân cách, mong quý ông chấp nhận đề nghị của tôi.

Trân trọng,

Trần Ngọc Thành

(Vì không trực tiếp liên hệ được quý ông có trọng trách, kính nhờ quý anh chị qua mạng xã hội gửi đề nghị của tôi tới quý ông có tên trong thư này. Xin cám ơn).

75 NĂM TRƯỚC, CỤ PHẠM QUỲNH ĐƯỢC “MỜI” VÀ…MẤT TÍCH

Vũ Thế Khôi

75 năm trước, vào 14h ngày 23 – 08 – 1945, một nhóm người có vũ trang đi xe o-tô ập vào ấp Hoa Đường trên bờ sông An Cựu, “mời” cụ Phạm Quỳnh đi gặp chính quyền Cách mạng Thừa Thiên-Huế. Cụ Phạm không bao giờ trở về nữa.

Một thời gian dài có những lời biện bạch rằng cụ Phạm bị một nhóm dân quân manh động sát hại. May thay, 8 năm trước đại tá TS Nguyễn Văn Khoan đã viết ra sự thật trong sách do Nxb CAND in ấn: “Báo “Quyết Thắng”, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 – 12 – 1945 cho biết: “cả 3 tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 – 8 và đã bị Uỷ ban khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”.

Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu…”

Vậy tại sao Hồ Chủ tịch gọi cụ Phạm Quỳnh là “học giả” và viết thư mời ra cộng tác với Cách mạng?

Nguyễn Cảnh Thuỵ: Lúc chuẩn bị được “mời đi”, cụ còn có vẻ phấn khởi, dặn các con lấy hết vải đỏ ra may cờ cho Việt Minh. Khi bị gọi đi, các con nhắc cụ chưa uống thuốc, cụ bảo chốc về uống. Cụ có ngờ đâu họ tóm cụ đi… thủ tiêu(!)

________________

TÔI ĐI CẢI TÁNG THẦY TÔI

Phạm Tuân*

…Năm 1948, anh Bích tôi (Phạm Tuân – PT ghi chú) lúc bấy giờ làm Bí thư cho Quốc trưởng Bảo Đại đã dò hỏi được nơi Thầy tôi bị giết và chôn nhưng không thực hiện được việc tìm kiếm. Phần vì địa điểm là một nơi xa xôi, hẻo lánh, hiểm trở, lại là một vùng “xôi đậu” thiếu an ninh. Phần vì nghe lời khuyên can của những người am hiểu tình hình: không nên mạo hiểm, vì rất có thể đây là cái bẫy… giăng ra để bắt và tiêu diệt những người có liên hệ với các nạn nhân…Một hình thức “nhổ cỏ phải nhổ cho sạch rễ” vậy.

Mãi cho đến năm 1956…bỗng một hôm gia đình chúng tôi được thông báo chuẩn bị sẵn sàng để đi nhận lãnh hài cốt Thầy tôi! Một niềm vui mừng khôn tả, đồng thời một nỗi xúc động vô biên tràn ngập trong lòng anh chị em chúng tôi. Lập tức chúng tôi đi tìm những tin tức chính xác hơn.

Được sự giới thiệu của ông Hoàng Hùng (Bộ trưởng Bộ Kiến Thiết) (là con trai một người bạn Phạm Quỳnh, từng ở nhà Phạm Quỳnh thời còn đi học ở Hà Nội – PT ghi chú) và ông Võ Văn Hải (Văn phòng Phủ Tổng thống), chúng tôi tìm đến gặp ông Võ Như Nguyện. Được biết ông Võ Như Nguyện (nguyên Tỉnh trưởng Bình Định) cùng ông Hoàng Ngọc Trợ (Quận trưởng quận Phong Điền, Thừa Thiên) là những người được Tổng thống Ngô Đình Diệm trao cho việc tìm kiếm (hài cốt cha con Ngô Đình Khôi, anh của Ngô Đình Diệm – PT ghi chú).

Việc tìm kiếm hài cốt không đơn giản mà là một công tác lớn lao, đòi hỏi nhiều thời gian, nhân lực, phương tiện và an ninh tuyệt đối

Ngày 5 tháng 2 năm 1956 (cận Tết) tôi và chị Hảo (Phạm Thị Hảo, con gái thứ ba trong tám con gái của Phạm Quỳnh – PT ghi chú) tôi đi Huế để cùng với một phái đoàn của chính phủ tìm và nhận hài cốt các nạn nhân.

…Thật “nghịch đời”, lúc sinh thời, Thầy tôi và cụ Khôi vì khác chính kiến nên đã trở thành thù địch, thề “không đội trời chung”, thế mà khi thác lại nằm chung một hố.

Chúng tôi (tôi và chị Hảo) phải ở lại Huế lâu hơn dự định, vì như đã tả ở trên, địa điểm là một nơi xa xôi, khó đi lại nên chính phủ phải huy động công binh khai quang, ủi đất làm đường, bắc cầu cho xe hơi đi… trên mười lăm cây số. Ngoài ra còn phải điều động binh sĩ đến giữ an ninh quanh vùng. Nói tóm lại là cả một công trình nan giải mà chỉ có một chính quyền mới thực hiện được mà thôi…

…Nhưng đôi lúc tôi tự hỏi, giả sử như Thầy tôi không bị chôn vùi cùng huyệt với cụ Khôi và ông Huân, những người thân của Tổng thống, thì chúng tôi có được sự giúp đỡ này không?

Suốt ngày 8 tháng 2 năm 1956, đào xới đất, kết quả chỉ bới lên được một bộ hài cốt không phải là của một trong ba người. Mọi người đều thất vọng, lại lo rằng sau mười một năm, trải qua bao mùa lũ lụt, có thể các di hài bị nước lũ cuốn trôi đi chăng?

Đến chiều hôm sau, cận Tết, dưới trời mưa lâm râm, bỗng xuất hiện một cụ già đi ngang qua. Cụ hỏi toán dò tìm: “Đã tìm thấy các cụ chưa? Đào mương nào, mương cũ hay mương mới?”. Thì ra có hai mương…Cụ già nói tiếp: “Cách đây mười một năm tại đây tôi có đào một con mương để dẫn nước từ sông lên ruộng. Hôm sau, ra tát nước thì thấy mương bị lấp. Du kích trong làng cấm không cho tới gần. Vài năm sau, có người đến thầu mấy thửa ruộng của tôi, cũng đào mương, thì bị khuyến cáo không được đào thẳng mà phải đào chếch sang một bên”.

Thì ra đây là “mương mới”, chỗ tìm ra hài cốt độc nhất nói trên. Toán công binh tiếp tục đào sâu hơn, với chu vi rộng lớn hơn, thì quả nhiên tìm được ba bộ hài cốt ở vị thế đúng như những chi tiết thâu lượm được.

Gần đến hài cốt, để tránh đụng đến xương, đám người có phận sự ngưng sử dụng cuốc, xẻng mà chỉ dùng đũa cả khơi đất ra từng mảng. Sau cùng lộ ra rõ rệt ba bộ hài cốt nằm chồng lên nhau.

Hài cốt của Thầy tôi rất dễ nhận vì dài và ngay cạnh, tôi nhận ra được đôi mắt kính cận… Hài cốt của cụ Khôi và ông Huân thì ngắn và nhỏ bé. Thân nhân nhà họ Ngô còn nhận ra được hai chiếc răng vàng và cái thắt lưng to bản (quân phục Nhật) của ông Huân.

Ban tổ chức đã chuẩn bị sẵn ba cái tĩnh, vải liệm trắng đỏ, ba chậu tráng men lớn chứa đầy cồn 90 để rửa xương.

Việc thử nghiệm, rửa hài cốt và tẩm liệm kéo dài đến khi trời tối

Tại làng Văn Xá, quan tài cụ Khôi và ông Huân được quàn dưới một lều vải lớn, có thể chứa cả trăm người, có đèn điện thắp sáng choang, vòng hoa phúng viếng bày la liệt, lính mặc lễ phục túc trực hai bên, các bộ trưởng thứ trưởng âu phục trắng cà vạt đen, các đại biểu, cán bộ đủ mọi cấp ra vào tấp nập…Tiếng cầu kinh của giáo chúng thập phương vang rền suốt đêm. Được biết, ngày hôm sau sẽ di chuyển hai quan tài về Hiền Sĩ. Tại đây, một nhà thờ lớn đã được dựng lên để cử hành tang lễ trọng thể theo nghi thức quốc táng, có đông người tham dự và sau mồng ba Tết mới đưa về Phú Cam chôn cất.

Trong khi đó, trên một ngọn đồi thấp cách đấy không xa, trong một chiếc lều nhà binh nhỏ bé, dưới ánh sáng mờ ảo của mấy ngọn nến, hai chị em tôi cùng cụ bà Ưng Trình (thông gia với gia đình chúng tôi) thay phiên thắp nhang bên linh cữu Thầy tôi.

Chúng tôi có mời một thượng toạ trụ trì tại một ngôi chùa nhỏ trong làng đến làm lễ cầu siêu. Bên chính quyền cũng cử một đại diện đến phúng điếu và phân ưu. Sau đó, cắt cử hai quân nhân mặc lễ phục nghiêm chỉnh túc trực bên quan tài.

Như trên đã nói, ban tổ chức có cung cấp ba tĩnh bằng sành để đựng hài cốt…Cả ba có nắp in hình thánh giá của công giáo, nên chị tôi đã tế nhị từ chối để chỉ dùng cái tĩnh đã mua sẵn dành riêng cho đệ tử nhà Phật với chữ “Vạn” trên nắp.

Quá tủi thân trước sự khắc biệt, lòng ngậm ngùi thê thiết, chị em chúng tôi quyết định thuê đò chở quan tài Thầy tôi về Huế ngay đêm hôm ấy… Tám giờ sáng hôm sau thì đến chùa Vạn Phước. Thượng toạ trụ trì đã chờ sẵn. Sau nghi thức đơn giản, đúng chín giờ thì hạ huyệt. Một số đông bạn học cũ của các anh chị tôi tại hai trường Khải Định và Đồng Khánh đến chia buồn và tiễn đưa.

Thời gian dài kế tiếp sau đấy, người dân Sài Gòn được thấy một con đường lớn, rộng từ phi cảng Tân Sơn Nhất vào trung tâm thủ đô mang tên đại lộ Ngô Đình Khôi… Rồi đến thời Đệ nhị Cộng hoà của Tổng thống Thiệu “nghe nói” tên Thầy tôi đã được đặt cho một con đường nhỏ, gần đường Triệu Đà trong Chợ Lớn… Chị tôi và tôi lân la đi tìm, nhưng chẳng thấy tăm hơi…Tất cả chỉ là một “dự tính” mà thôi.

Ôi, thế thái nhân tình…

P.T.

__________

(Trích bài Sống lại với ký ức thuở ngày xưa, báo Ngày Nay (tiểu bang Minesota), số 385, ngày 30-6-2005 và Việt Học tạp chí phổ thông, số 2 (Nam Califonia) tháng 6-2005).

* Ông Phạm Tuân là con trai út trong năm con trai của Phạm Quỳnh, sinh năm 1936 tại Huế, định cư tại Mỹ.


 

Khánh kiệt vì những ‘người tình online’

Anh:  chán vì dịch bệnh, bà Elwell Rachel hào hứng tham gia các ứng dụng hẹn hò online, cho đến khi bị “người tình” chưa từng gặp mặt cuỗm gọn 157.000 USD.

“Bức ảnh của anh ấy thật dễ thương. Anh ấy có nhiều sở thích giống tôi và có vẻ là người cởi mở và chân thành”. Rachel, người phụ nữ 50 tuổi đến từ Brownhills, West Midlands, nhớ lại người đàn ông quen qua mạng từ hồi tháng 1.

Covid-19 làm tê liệt nhiều hoạt động thường ngày của người châu Âu, trong đó có cả phụ nữ độc thân như Rachel, một quản lý văn phòng xuất khẩu. Tìm đến mục hẹn hò trên Facebook, ban đầu để “giết thời gian”, Rachel dần bị cuốn sâu.

Gã đàn ông 50 tuổi đẹp mã hằng ngày gửi cho bà nhiều tin nhắn ngọt ngào và hứa hẹn về tương lai. Tất cả những gì Rachel biết được về người này, là sống ở Cannock thị trấn gần đó, cùng con gái và bà quản gia. Nhưng trước lời đề nghị hẹn gặp, hắn nói đầy tiếc nuối: “Anh đang ở nước ngoài, thực hiện dự án kỹ thuật ở Ukraine”.

Sau thời gian ngắt quãng, gã liên lạc với cho bà, nói rằng luật pháp ở vùng đất mới đã thay đổi do đại dịch và giờ phải trả một khoản thuế lớn, trước khi có thể bắt đầu dự án.

“Công việc của anh sẽ dừng lại cho đến khi anh trả đủ”, người đàn ông kể lể với Rachel, không quên thêm thắt rằng đã sử dụng quỹ hưu trí của mình, bán xe hơi và cầm cố các tài sản với các dịch vụ vay lãi nặng. Ông ta thậm chí còn gửi cho bà một bản sao từ kho bạc Ukraine, yêu cầu phải trả thuế 160.000 USD để được tiếp tục làm dự án trong dịch Covid 19 ở đất nước này.

“Tất cả trông rất hợp pháp”, Rachel nghĩ, và đồng ý gửi cho hắn ta 45.000 bảng (khoảng 62.000 USD).

Nhưng mọi việc trở nên căng thẳng. “Người tình” tiếp tục liên lạc với bà nói rằng hai tên “côn đồ” từ công ty cho vay tiền đã đến nhà đòi tiền. Rachel liên tiếp nhận được những bức ảnh, trong đó, hắn bị trói chân tay, nhốt dưới tầng hầm. “Chúng sẽ không thả anh ra nếu anh không trả tiền. Chúng ta không thể gặp nhau nữa rồi”, gã khóc lóc van vỉ qua tin nhắn.

Lần thứ hai, Rachel quyết định gửi tiền để cứu người tình quen qua mạng. “Khi anh ấy nói với tôi rằng cuộc sống của anh ấy đang gặp nguy hiểm và tôi không nghe tin từ anh ấy, tôi nghĩ anh ấy đã bị sát hại. Bạn có thể tưởng tượng cảm giác có trách nhiệm với một người sống hay chết không?”. Nữ nạn nhân nhẹ dạ giải thích khi được hỏi tại sao lại gửi nhiều tiền như vậy cho một người mà bà không biết.

Song vụ lừa đảo không kết thúc ở đó, người đàn ông nói với bà rằng sau khi nhận được tiền họ đã thả anh ta ra, nhưng sẽ không trả lại hộ chiếu cho đến khi nhận tiền lãi. Và đó là lần thứ ba, bà “sa lưới”.

Cuối tháng 3, người đàn ông báo tin sẽ bay trở lại London. Rachel đến sân bay Heathrow để gặp, nhưng chỉ nhận được email từ các quan chức sân bay nói rằng ông ta đã bị bắt.

“Toàn bộ là một trò lừa đảo”, nhân viên hải quan trả lời bà. Bà không tin, cho đến khi bà tìm đến địa chỉ ngôi nhà hắn nói là của mình, để gặp bà quản gia và cô con gái vẫn nghe kể. Nhưng không có người nào như vậy.

“Chính tại thời điểm đó, tôi biết tất cả chỉ là dối trá”, Rachel khóc nghẹn, nhận ra một thực tế tàn khốc. Hơn 157.000 USD, toàn bộ số tiền tiết kiệm cả cuộc đời, đã bị “người tình online” cuỗm sạch. Tài khoản Facebook của người đàn ông, hiện không còn tồn tại.

Tuyệt vọng vì bị lừa tiền, lừa tình, Rachel quyết định công khai “bài học” của mình trên trang cá nhân Facebook. “Hồ sơ hẹn hò trên Facebook dưới đây, tên Stephen Bario Hugo, sinh ngày 18/2/1966, là giả mạo. Tôi đang chia sẻ nó với tất cả các bạn, để bạn có thể chia sẻ nó, như một lời cảnh báo cho những người khác”, Rachel viết, kèm bức ảnh gã người tình. Song chính người đàn ông trong ảnh rất có thể đã bị kẻ lừa đảo ăn cắp danh tính. Không ai biết chính xác hắn là ai.

Bà cũng tìm đến các công ty truyền thông địa phương để kể lại. Ngay khi thông tin được công khai, nhiều người đã chia sẻ những câu chuyện giống hệt Rachel. Họ đều là nạn nhân của bẫy hẹn hò online.

Phát ngôn viên của cảnh sát West Midlands nhận định: “Trường hợp của Rachel là một ví dụ xuất sắc về hành vi lừa đảo lãng mạn và cho thấy những kẻ lừa đảo này ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân nhiều như thế nào”. Vụ án chứa đựng tất cả đặc điểm điển hình của một trò gian lận ái tình. Những trò lừa bịp này chủ yếu xảy ra trên ứng dụng hẹn hò hoặc phương tiện truyền thông xã hội, nơi kẻ lừa đảo sử dụng danh tính giả.

Theo Action Fraud, Trung tâm báo cáo gian lận quốc gia của Vương quốc Anh, loại lừa đảo này thường bắt đầu bằng thủ đoạn tạo tài khoản hoặc hồ sơ giả, trên mạng xã hội hoặc trang web hẹn hò, với mục đích lừa đảo hoặc lạm dụng ai đó. Bọn lừa đảo thường làm mọi cách để thuyết phục nạn nhân rằng giữa họ đang có mối quan hệ thực sự gắn bó, sau đó dụ mọi người gửi tiền cho chúng.

Cơ quan này cũng chỉ ra, tình trạng phong toả, hạn chế hoạt động do Covid- 19 đóng vai trò thúc đẩy những trò lừa bịp này gia tăng. “Khi người ta không tìm được niềm vui đời thực, xã hội ảo là nơi duy nhất có thể bấu víu, tìm sự an ủi. Những kẻ lừa đảo lợi dụng rất tốt yếu tố này”, chuyên gia của Action Fraud phân tích.

Nạn nhân,do đó thường là những phụ nữ có tài sản, hoặc trung tuổi, độc thân, Rachel là một điển hình. Song không loại trừ nam giới. Tháng 2/2020, cảnh sát nước này cũng ghi nhận nạn nhân là của Thomas, người đàn ông 34 tuổi đến từ miền Tây nước Anh.

“Tonia và tôi có nhiều điểm chung đến mức chúng tôi nói chuyện hàng ngày trong suốt 7 tháng. Cô ấy xinh xắn, dễ mến và tốt bụng”, nạn nhân nói về người “bạn gái” quen qua ứng dụng hẹn hò. Họ gắn kết với nhau bởi niềm đam mê du lịch và thú cưng.

Tonia nói với anh rằng cha mẹ cô đã qua đời và cô sống với bà ngoại bị ung thư đang sống ở Mỹ. Cô ta nói phải trả tiền ăn uống và tiền thuốc men đắt tiền nên đã xin tiền Thomas. Đổi lại, cô cho Thomas xem bằng chứng rằng cô sẽ nhận được khoản thừa kế lớn. Nhưng tất cả chỉ là trò giả dối.

“Bây giờ tôi nhìn lại và tôi không thể tin được rằng cô ta có thể lợi dụng tôi dễ dàng như thế nào”. “Tôi đã đóng tài khoản trên mạng xã hội vì không muốn vướng vào một mối quan hệ khác như vậy. Tôi sẽ mất nhiều thời gian để hồi phục và tin tưởng một ai đó trở lại”, Thomas nói, từ chối tiết lộ số tiền đã gửi cho người bạn gái chưa từng gặp mặt.

Katy Worobec, Giám đốc điều hành tội phạm kinh tế tại UK Finance, cho biết: “Những cuộc tình gian lận có thể gây tổn hại về mặt tình cảm và tài chính cho những người mắc phải nó. Sự phổ biến của các ứng dụng hẹn hò đã khiến bọn tội phạm trở thành con mồi của nạn nhân dễ dàng hơn”.

Tại Anh, một cuộc khảo sát cho thấy 27% những người được phỏng vấn sử dụng các trang web hẹn hò từng là mục tiêu của một âm mưu lừa đảo. Số tiền mỗi người bị mất trung bình hơn 400 USD.

Riêng ở Mỹ, năm 2020, Ủy ban Thương mại nước này cũng báo cáo, thiệt hại được thống kê từ loại hình lừa đảo tình ái đạt mức kỷ lục, hơn 304 triệu USD song con số thực tế có thể lớn hơn.

Văn phòng Tình báo Gian lận Quốc gia của Vương quốc Anh cảnh báo, những kẻ lừa đảo phân tích hồ sơ mục tiêu của chúng để thu thập thông tin về lối sống và tình hình tài chính của họ. Cơ quan này cũng khuyên người dùng mạng xã hội và các ứng dụng hẹn hò online, không bao giờ gửi tiền cho người lạ và suy nghĩ nhiều hơn một lần khi công bố thông tin cá nhân. Điều này có thể bị lợi dụng để thao túng người dùng.

Hải Thư (Theo BBC, Dailymail, Birminghammail)

From: Tu-Phung


Theo dating news 

10 dấu hiệu cho biết có thể bạn bị bạn tình lừa đảo qua cuộc hẹn hò trực tuyến

Theo nguyên tắc chung là Bạn càng biết nhiều về người kia thì bạn càng được an toàn hơn trong khi hẹn hò trực tuyến.

1. Hồ sơ của họ trần trụi không cho biết tin tức cá nhân

Một hồ sơ thực tế trống là một báo động  đỏ trong  hẹn hò trực tuyến người đó, hình như không quan tâm đến việc tìm kiếm đối tác  hoặc chỉ là một kẻ lừa đảo.

2. Họ chỉ đăng một vài bức ảnh (Hoặc không đăng gì cả)

Điều này đi đôi với việc không điền vào hồ sơ. Cẩn thận nếu người đó chỉ có một hoặc hai bức ảnh của họ.

3. Họ mắc nhiều lỗi ngữ pháp và chính tả

Không phải tất cả chúng ta đều là những nhà báo được đào tạo và những sai lầm chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng quá nhiều lỗi sơ đẳng có thể cho biết người kia  là một kẻ lạ và có thể không có nền giáo dục căn bản.

4. Họ hỏi rất nhiều câu hỏi cá nhân nhưng tránh câu hỏi của bạn

Phần đầu tiên của hẹn hò trực tuyến là tìm hiểu về những người phù hợp với bạn, vì vậy bạn sẽ trả lời rất nhiều câu hỏi từ họ. Bạn cũng sẽ tự đặt ra nhiều câu hỏi.

5. Ngay lập tức họ muốn rời khỏi trang web và chuyển sang email

Mọi trang web và ứng dụng hẹn hò đều có hệ thống nhắn tin cho phép các thành viên giao tiếp riêng tư. Khi người mới muốn rời khỏi trang web sau một tin nhắn và thay vào đó yêu cầu gửi email hoặc nhắn tin, điều đó hơi kỳ lạ. Có thể họ muốn tránh bị báo cáo các hành vi mờ ám cho nhà quản lý mạng chăng?

6. Cuộc sống của họ dường như quá tốt để trở thành sự thật

Có thể nào người kia có tất cả mọi thứ dễ dàng hay chỉ là một kẻ đang gài bẫy?

7. Họ nói với bạn rằng họ yêu bạn từ rất sớm

Điều này thường không xảy ra một cách tự nhiên trong thực tế,  do đó bạn cần tìm hiểu người kia thêm nếu thực sự tình cảm của chàng\nàng ta không cần thời gian và không gian mà nẩy nở được sao?

8. Họ không Skype hay gặp mặt trực tiếp

9. Họ gặp trường hợp khẩn cấp và cần tiền

10. Họ nổi điên khi bạn nghi ngờ động cơ của họ


 

NGHI CAN BẮT CÓC BÉ TRAI ĐỂ ĐÒI 15 TỶ TIỀN CHUỘC LÀ CẢNH SÁT GIAO THÔNG TỈNH VĨNH PHÚC

Kim Dao Lam

Thông tin từ SBTN

Báo Giao thông ngày 16 tháng 8 năm 2023 loan tin, nghi can bắt cóc bé trai 7 tuổi ở Hà Nội để đòi 15 tỷ tiền chuộc là Nguyễn Đức Trung, 31 tuổi, là viên chức tham mưu, phòng cảnh sát giao thông công an tỉnh Vĩnh Phúc, cấp bậc thượng uý. Sau khi bị bắt, Trung khai do nợ nần nên mới có hành động như trên. Trước đó, để thực hiện vụ bắt cóc, Trung ngồi trên chiếc xe hơi, đội mũ và đeo khẩu trang theo dõi nhiều ngày ở khu biệt thự BT7, phường Việt Hưng, quận Long Biên, Hà Nội. Đến tối 14 tháng 8, Trung ngồi trên xe hơi ở khu biệt thự BT7 và theo dõi nhiều tiếng đồng hồ. Khi thấy bé trai 7 tuổi đi xe đạp tại khu vực vắng người thì Trung khống chế, đưa cháu bé lên xe rồi di chuyển đi nơi khác. Khoảng 12 phút sau, Trung dùng điện thoại gọi cho gia đình cháu bé để đòi 15 tỷ tiền chuộc. Để tránh bị phát hiện, Trung lái xe qua nhiều tỉnh, thành khác nhau, dùng sim rác gọi điện cho gia đình với mỗi cuộc gọi chỉ kéo dài 15 giây. Gia đình nạn nhân cũng đã chuẩn bị số tiền như Trung yêu cầu, đồng thời báo công an. Trong túi xách đựng tiền đưa cho Trung, họ đã bỏ máy định vị vào bên trong. Cuộc giao dịch diễn ra tại thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam. Đến gần 5 giờ sáng 15 tháng 8, Trung bị bắt tại quận Long Biên, Hà Nội. Lúc này, Trung đã dùng súng chống trả, bắn 1 phát vào 1 cảnh sát hình sự khiến người này bị thương. Theo một lãnh đạo xã nơi gia đình Trung sinh sống, gia đình Trung khá giả, sau khi lập gia đình Trung đã mua nhà riêng ở thành phố Vĩnh Yên.

Hiện trường vụ bắt cóc- Nguồn hình báo Giao thông