S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đoàn Kế Tường

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Nhà xuất bản Người Việt Books giới thiệu tập Ký (xuất bản năm 2018) của Đinh Anh Quang Thái “như nén hương lòng thắp tạ những nhân vật của một thời”: Hồ Hữu Tường, Hoàng Cơ Trường, Trần Văn Bá, Nguyễn Tất Nhiên, Như Phong Lê Văn Tiến, Đỗ Ngọc Yến, Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Kế Tường, Nguyễn Ngọc Bích, Bùi Bảo Trúc, Trần Hồng Hà …

Tôi quen (hoặc biết) tất cả những tên tuổi vừa kể, trừ Đoàn Kế Tường. Huy Đức, đôi lần, có nhắc đến nhà báo này (trong Bên Thắng Cuộc) nhưng tôi không để ý vì chưa được đọc một tác phẩm nào của ông, và cũng chả bận tâm gì đến một ngòi bút quốc doanh.

Xem Ký Đinh Anh Quang Thái xong, tôi mới biết là mình hơi nông nổi. Đoàn Kế Tường không chỉ viết văn, viết báo mà còn là một nhà thơ với nhiều tác phẩm đã xuất bản từ lâu – ở miền Nam:
– Mùa Hoa Phượng (thơ, 1971)

– Ngày Dài Trên Quê Hương (ký, 1972)

– Lòng Ta Lá Rụng Ven Đường (thơ, 1974)

Ông cũng đã từng trải qua một kiếp nhân sinh với không ít nhọc nhằn, và lắm nỗi đắng cay:

Đoàn Kế Tường là một trong số tù nhân chính trị bị bắt sớm nhất, sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam năm 1975. Anh bị bắt năm 1976, vì tham gia tổ chức phục quốc. Và một tội nữa: Làm báo trước 75, từng viết nhiều bài phóng sự chiến trường ca ngợi quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

Đoàn Kế Tường tên thật là Đoàn Văn Tùng, sinh năm 1949 tại làng Đông Dương, xã Hải Dương, huyện Hải Lăng, Quảng Trị.

Theo lời Tường, năm 13 tuổi, do bố từng là lính cho Pháp nên Tường được vào học Trường Thiếu Sinh Quân-Vũng Tàu, sau đó vào Trường Bộ Binh Thủ Đức, ra trường chọn Lực Lượng Đặc Biệt, đóng ở Cao Nguyên, rồi đào ngũ về quê Quảng Trị, sau làm lính địa phương quân và do cơ duyên tình cờ, trở thành phóng viên địa phương của báo Sóng Thần. Tường gia nhập làng báo từ 1971 với các bút danh: Đoàn Kế Tường, Đoàn Thạch Hãn, Đoàn Thiên Lý, Đoàn Nguyễn, Cỏ Hoang…

Chúng tôi gặp nhau tại phòng 10 khu BC trại giam T30 Chí Hòa, khi tôi chuyển từ trại giam T20 Phan Đăng Lưu sang đây đầu năm 79. Đoàn Kế Tường hơn tôi 5 tuổi, bằng tuổi anh cả tôi. Dù vậy, không câu nệ, anh bảo “gọi nhau mày tao cho thân, anh anh tui tui nghe mệt thấy mẹ.” Tôi vẫn giữ lễ, nhưng ngày càng thân, nên sau tôi chỉ gọi anh là Tường. Và anh gọi tên tôi, xưng “tui”…

Sống chung lâu ngày, tôi biết Tường thường bị giằng co giữa thiện và ác. Lúc có thăm nuôi, Tường hào sảng lắm, đem phát cho những “con mồ côi” trong phòng. Tường bảo,“kệ mạ hắn, ăn cho đã rồi mai nhịn.” Đó là tính THIỆN của Tường.

Nhưng khi giỏ thăm nuôi trống không, Tường không nhịn được mồm. Lúc đó, tính ÁC lộ ra. Tường không ngần ngại “xoay sở” bằng nhiều cách để có tý muối, tý đường, tý thuốc lào. Tường còn táo tợn đến độ “kết bè” với vài bạn tù “bặm trợn” dọa nạt một số tù gốc Hoa có nhiều quà thăm nuôi hòng có thêm cái ăn chờ đợt nuôi kế tiếp…

Ra tù năm 84, tôi đi thoát, Tường vẫn đếm ngày tháng sau chấn song ở trại Chí Hòa. Và rồi Tường cũng được thả. Mừng bạn thoát tù, tôi gửi về chút quà nghèo cho Tường… Rồi nghe tin Tường làm cho báo Công An, ký tên Đoàn Thạch Hãn…  Bạn bè còn lại quê nhà nhắn tin, Tường “bệ rạc quá, viết nhiều bài bôi nhọ anh em phục quốc.”

Tác giả ca khúc nổi tiếng “Trả Nợ Tình Xa”, nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết trong bài “Nhớ và Quên”: “Trong giai đoạn chỉ có một tờ báo với một giọng điệu nói mà không có nơi phản hồi, anh là một cây viết sáng giá, lấp lánh như một bảo đao. Văn của anh lạnh và khinh miệt khi nói về những người cùng thời với mình. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, bỏ nhiều thời gian để đi tìm hiểu về sự sắc bén của anh Hãn, để cuối cùng tâm nguyện rằng, dù phải chết, tôi cũng không chọn nghề viết, như cách của anh.”

Xa quê nhà nửa vòng trái đất, tôi không thể phán xét gì về bạn mình. Chỉ thầm nghĩ, cái ÁC trong con người Tường lại lấn cái THIỆN rồi. Tường chết bệnh ngày 3 Tháng Chín, 2014 trong bệnh viện ở Sài Gòn. Nhà báo Huy Đức báo ngay tin này cho tôi, và nói sẽ đến viếng Tường lần chót trước khi thi thể được đưa về với đất ở Hải Lăng. Huy Đức cho biết, ngoài vài người cháu và bạn bè văn nghệ, không có ruột thịt nào bên Tường lúc Tường ra đi…

Đọc bài viết của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, tôi mới biết Tường có lần tự phán “mình rất tiếc đã tự bôi đen đời mình quá nhiều”. Giá Tường được sống trong môi trường khác, tôi tin cái THIỆN trong anh sẽ lấn cái ÁC.

“Giá được sống trong một môi trường khác” thì rất nhiều người cũng khác, chứ chả riêng chi họ Đoàn. Nguyễn Khải, chả hạn, sẽ không  đợi đến lúc gần nhắm mắt xuôi tay mới dám mon men “đi tìm cái tôi đã mất.” Nguyễn Đình Thi cũng thế, cũng chả phải “tự phán” bằng những lời lẽ chua chát – vào lúc cuối đời :

Người tôi còn nhiều bùn tanh
Mặt tôi nhuốm xanh nhuốm đỏ

Tương tự, Hoài Thanh – chắc chắn – cũng đâu đến nỗi “vị người ngồi trên” suốt nửa đời sau. Chế Lan Viên cũng vậy, cũng sẽ chả phải “lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc Phù Sa.

Điều không may của những nhân vật thượng dẫn chỉ vì họ đã không được “sống trong một môi trường khác,” tử tế hơn – chút xíu!

Huỳnh Ngọc Chênh vừa cho phổ biến một bức ảnh chụp chung của nhiều văn nghệ sỹ rất tăm tiếng (và tai tiếng) của VN, hồi thế kỷ trước, cùng với lời bình  phẩm:

“Nhiều người trong số nầy là tinh hoa của đất nước ở thế kỷ trước. Lẽ ra họ sẽ tiếp nối phong trào Duy Tân, tiếp nối Tự Lực Văn Đoàn góp phần tạo dựng ra một nền văn học nghệ thuật lẫm liệt cho đất nước. Rất tiếc, chế độ đã biến họ thành phân, và họ cam chịu như vậy để được sống… mòn.”

Văn Biển nhận xét: “Họ chỉ sám hối khi đã về già, đã hưởng bao nhiêu bổng lộc triều đình. Lúc đó may ra bạn đọc chỉ có lòng thương hại. May là người viết cuối đời cũng được bộc bạch ít nhiều. Lúc sắp chết mới bớt đi được cái hèn và nhát.”

Trước cường quyền và bạo lực thì “hèn” và “nhát” để bảo vệ lấy thân là phản ứng chung của nhân loại, chứ chả riêng chi của một giới người hay dân tộc nào cả. Uy vũ bất năng khuất không phải là một chọn lựa dễ dàng, nhất là khi phải đối diện với thứ nhà nước toàn trị (cùng tất cả những thủ đoạn ti tiện, đốn mạt, đê hèn và tàn ác) như chế độ hiện hành ở VN.

Tuy thế, cứ đổ hết lỗi cho môi trường, hay thể chế e cũng khó được sự đồng thuận của tất cả mọi người.

Tuấn Khanh: “Tất cả chúng ta đã hoặc đang là nạn nhân của chính trị. Nhưng chắc chắn chúng ta cũng có một phần trách nhiệm, không thể chối cãi trong những bước đi của đời mình.”

Phạm Xuân Nguyên: “Vấn đề ở đây không nên hoàn toàn đổ lỗi cho hoàn cảnh cho lãnh đạo. Nguyên nhân chính phải tìm ở trong mình … không một áp lực nào một quyền uy nào của bất kỳ ai bắt buộc được người cầm bút phải bẻ cong ngòi bút của mình nếu chính người cầm bút không tự bắt mình phải bẻ cong ngòi bút.”

Hữu Loan, cây gỗ vuông chành chạnh, có lẽ là minh chứng sống động nhất cho hai quan niệm vừa nêu. Phạm Duy lại là một minh chứng khác, hoàn toàn trái ngược.

Mà nào có riêng chi Phạm Duy. Sướng quá hóa tệ cũng là lẽ thường tình của thế nhân – theo như nhận xét của Lâm Bình Duy Nhiên về tập thể người Việt đang “tị nạn cộng sản” ở nước ngoài:

“Họ, bỏ mặc tất cả. Họ, có điều kiện vật chất nên chỉ chạy về vui chơi, hưởng thụ, mặc kệ đồng bào vất vả, bươn chải sống qua ngày trong cái nhà tù khổng lồ ấy…  Tiếc thay, những kẻ như thế ngày càng đông.”

Tôi tự xét mình cũng không khác chi (nhiều) với cái số đông “phú quí năng dâm” này, và cũng chả phải là kẻ có thể sống bất khuất trước cường quyền nên hoàn toàn chia sẻ với sự thương cảm của Đinh Quang Anh Thái với người bạn cùng tù: “Thương Tường. Thương mình…  Khốn nạn cái chế độ không có bộ mặt người đày đọa con người!”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phạm Đoan Trang

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Nguyễn Xuân Phúc không phải là người hùng biện hay nói năng lưu loát. Mọi câu chữ ngô nghê của ông (cờ lờ mờ vờma dzê in Việt Nam …) đều trở thành đề tài cho thiên hạ cười đùa, giễu cợt. Ngay cả khi ông phát biểu những lời lẽ (nghe) có vẻ thống thiết chăng nữa, ông cũng vẫn bị mọi người coi thường và đều bỏ ngoài tai.

Ngày 4 tháng 8 năm 2017, trong buổi làm việc với Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam, ông tuyên bố: “Thủ tướng luôn lắng nghe bất cứ văn nghệ sĩ nào có những ý tưởng xây dựng đất nước.”

Bốn năm sau – hôm 26 tháng 7 năm 2021 – khi đọc Diễn Văn Nhậm Chức Của Chủ Tịch Nước, ông không quên ân cần nhắc nhở:“Chủ tịch nước sẽ lắng nghe ý kiến, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân, trong đó có đội ngũ trí thức trong và ngoài nước.”

Vài  tuần kế tiếp, vào hôm 16 tháng 9 năm 2021, trong Thư Gửi Đồng Bào Cử Tri TPHCM, ông Phúc lại tiếp tục thiết tha bầy tỏ sự cầu thị (cứ) y như thiệt vậy: “Gia tài lớn nhất của chính quyền là niềm tin của nhân dân. Vì vậy, cần có nhiều kênh, nhiều cách để lắng nghe ý kiến, tâm tư, nguyện vọng của người dân, đáp ứng ở mức cao nhất.”

Thế mà đám cử tri ở Sài Gòn (nói riêng) và giới văn nghệ sĩ/trí thức (nói chung) đều thủ khẩu như bình. Chả ai có “ý kiến, tâm tư, nguyện vọng” gì ráo trọi – trừ TS Nguyễn Đình Cống :

“Tôi đã hai lần gửi thư chuyển phát nhanh qua Bưu điện, có biên nhận. Ngày 22 tháng 9 gửi trực tiếp cho Chủ tịch. Ngày 24 gửi cho ông Chủ nhiệm Văn phòng, nhờ chuyến cho Chủ tịch. Thư gửi đến Văn phòng chủ tịch nước, số 2 Hùng Vương, Hà Nội…

Nhưng cho đến ngày 7 tháng 10 vẫn bặt vô âm tín. Phải chăng thư đã bị chặn hay là thất lạc đâu đó, chưa đến tay Chủ tịch, hoặc đã đến tay nhưng ông không xem.”

Thiệt là may mắn. May là “thư đã bị chặn hay là thất lạc đâu đó,” chớ không thì ông Cống (hay ông Nghè, hoặc ông gì bất cứ) cũng đã “nằm co” trong nhà tù Hoả Lò rồi.

Thiệt là hú hồn, hú vía!

Thận trọng hơn, T.S Mạc Văn Trang bèn nghĩ ra một phương cách an toàn khác. Thay vì gửi thư “góp ý” như T.S Nguyễn Đình Cống, ông cho lên trang FB ảnh một cái cây lá vẫn còn xanh nhưng gốc đà mục rễ, rồi xin độc giả cho một lời bình.

Thiệt là một sáng kiến. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, có đến gần 600 độc giả sốt sắng tham dự. Điều lạ lùng là tuyệt đại đa số đều phát biểu những câu chữ, với nội dung tương tự nhau. Xin ghi lại năm bẩy ý kiến đầu tiên :

Tiếng nói của cư dân mạng nghe cứ như tiếng cú khiến tôi nhớ đến lời báo tử của nhà văn Nguyên Ngọc: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?”

Trung ngôn nghịch nhĩ !

“Kịch bản nào” thì cũng rất trái tai ông Chủ Tịch Nước và những vị lãnh đạo cấp cao của chính phủ hiện hành. Nguyên Ngọc – tuy thế – chỉ bị đám dư luận viên xúm vào bề hội đồng thôi, chứ chưa phải tù tội một ngày nào cả.

Ngoài cái uy tín của một người cầm viết có thực tài (và có đông độc giả), một sĩ quan cao cấp với rất nhiều công trạng, Nguyên Ngọc còn có ưu thế của một già làng sắp đến tuổi cửu tuần. Trong một xã hội mà “mọi công dân đều là một tù nhân dự khuyết” thì nhà nước Việt Nam bắt ai chả được nhưng tóm Nguyên Ngọc hôm trước rồi hôm sau (lỡ) ổng “chuyển qua từ trần” luôn thì …chết mẹ, nếu không lôi thôi lớn thì cũng lôi thôi lắm. Thôi thì có kiêng có lành, cho nó chắc ăn!

Phạm Đoan Trang, tiếc thay, không có cái “ưu thế” tương tự. Tuy ôn tồn, nhỏ nhẹ, và hoà nhã thấy rõ (chỉ “yêu cầu tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam” thôi) nhưng nhà báo đã bị bắt giam – từ ngày 6/10/2020 – và bị “hành” cho bầm dập từ hơn một thập niên trước đó.

Bỉnh bút Trần Phương (Tạp Chí Luật Khoa) ghi nhận :

Năm 2008 – 2009 Đoan Trang là nhà báo Việt Nam đầu tiên viết bài phân tích sâu về quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam. Đó là những bài viết gây tiếng vang lớn trên chuyên trang Tuần Việt Nam của báo VietNamNet…

Năm 2009, một sự kiện bất ngờ đã bẻ lái cuộc đời cô sang một hướng khác. Ngày 27/8/2009, blogger Người Buôn Gió, tên thật là Bùi Thanh Hiếu, bị bắt. Một ngày sau đến lượt Đoan Trang; và rồi blogger Mẹ Nấm, tên thật là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị bắt vài ngày sau. Công an cho rằng cả ba người đã xâm phạm an ninh quốc gia vì đã tham gia in ấn áo thun chống dự án khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên…

Sau vụ bị bắt tạm giam năm 2009, Đoan Trang bị báo VietnamNet sa thải mà không có lý do… Ngày 5/8/2012, Đoan Trang bị công an bắt trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội.

Sáng ngày 26/4/2015, nhóm Vì Một Hà Nội Xanh tổ chức tuần hành phản đối chính quyền Hà Nội chặt cây xanh. Trong lúc biểu tình, công an đã cưỡng bức Đoan Trang cũng như nhiều người biểu tình khác lên xe buýt…

Sau vụ việc này, Đoan Trang bắt đầu đi đứng khập khiễng. Vào tháng 5/2015, cô được bác sĩ chẩn đoán là khớp gối bị tràn dịch khớp và viêm bao hoạt dịch…

Tháng 10/2016, Nhóm Green Trees xuất bản sách “Toàn cảnh thảm họa môi trường biển Việt Nam” trên Amazon do Đoan Trang và các nhà hoạt động khác làm đồng tác giả. Đây là cuốn sách ghi lại các diễn biến, thực trạng trong và sau sự cố Công ty Formosa làm ô nhiễm biển vào giữa năm 2016. Cũng trong năm này, sách “Từ Facebook xuống đường” được xuất bản trên Amazon

Năm 2017, Đoan Trang viết sách “Chính trị bình dân” trong những ngày bị giam lỏng tại nhà ở Hà Nội. Tháng 7/2017, để tránh bị công an sách nhiễu, cô đã rời khỏi Hà Nội và đến Sài Gòn.

Ngày 22/9/2017, sách “Chính trị bình dân” của Đoan Trang ra mắt độc giả. NXB Giấy Vụn và nhóm Green Trees đã xuất bản cuốn sách này. Đây là một cuốn sách nhằm phổ biến các kiến thức chính học căn bản đến tất cả mọi người, nhất là các bạn trẻ hoạt động xã hội, và nhân quyền.

Ngày 15/8/2018, Đoan Trang bị công an mặc thường phục đánh đập khi đến nghe đêm nhạc của ca sĩ Nguyễn Tín. Đêm ca nhạc bị công an giải tán, những người tổ chức và tham gia bị công an thẩm vấn và đánh đập… Trong hơn ba năm kể từ tháng 7/2017, Đoan Trang đã sống ở ít nhất 60 chỗ ở khác nhau ở khắp các tỉnh thành. Cô đã đi lại hơn ba năm qua cùng với đôi chân thương tật, và nỗi sợ hãi nặng nề đeo bám, bị đánh đập, bị hành hung, bị công an bao vây bất cứ lúc nào…

Mà nào chỉ có thế!

Ngoài việc bị lực lượng công an ngày đêm rình rập, thường xuyên sách nhiễu và hành hung, lực lượng tuyên giáo của nhà nước còn cho phổ biến hằng trăm bài viết với một thứ ngôn từ bẩn thỉu và hạ tiện chưa từng thấy:

Không rõ “bao nhiêu cuốn lịch đang chờ Phạm Đoan trang” trong những ngày tháng tới nhưng mọi người đều biết sắp có một phiên toà (ô nhục) dàn dựng bởi một nhà nước hèn hạ, và hèn nhát. Họ nắm trọn mọi quyền lực trong tay, sử dụng tất cả những thủ đoạn đê tiện và thô bạo nhất (trong hơn chục năm trời) nhưng vẫn không thể khuất phục được một lương dân chỉ bầy tỏ ý kiến rất ôn hoà (yêu cầu tổ chức bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam”) như nhà báo Phạm Đoan Trang.

Cuối cùng thì chế độ hiện hành đã phải dùng đến hạ sách là “giam người bịt miệng.” Ấy thế mà vẫn cứ trơ tráo “ tham gia ứng cử vào Hội Đồng Liên Hiệp Quốc” (và mồm mép vẫn cứ leo lẻo “lắng nghe ý kiến, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân”) mà không đứa nào biết ngượng ngùng hay hổ thẹn gì ráo trọi!

08/2021

Quốc khánh

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Thông

2-9-2023

Hôm nay 2.9, xứ này gọi là ngày Quốc Khánh, hoặc Ngày Độc Lập, Tết Độc Lập.

Các nước trên địa cầu hầu như nước nào cũng có ngày Quốc Khánh. Theo từ nguyên, “quốc” nghĩa là “nước”, “khánh” là “mừng”, vui mừng, ăn mừng (khánh tiết, khánh thành, khánh hạ, lễ mừng thọ lục tuần đại khánh…). Quốc khánh, hiểu nôm na, là ngày lễ ăn mừng, vui mừng của một quốc gia.

Xưa nay, các nước trên thế giới thường chọn ngày Quốc khánh là ngày gắn với sự kiện trọng đại, có ý nghĩa bậc nhất của nước ấy. Rồi hằng năm, cứ tới ngày tháng đó thì kỷ niệm Quốc khánh. Nước Mỹ là 4.7, Pháp chọn 14.7, Trung Quốc 1.10, Việt Nam 2.9 (lưu ý là “ngày 2.9” chứ không phải “mùng 2.9”, bởi “mùng” chỉ dùng cho âm lịch).

Hồi tôi còn bé, học cấp 1, trong sách tập đọc có bài thơ, rằng “Ngày mùng 2 tháng 9/ Ngày sinh của nước ta/ Tháng 10 ngày mùng 1/ Quốc khánh nước Trung Hoa/ Nước Việt Nam gan dạ/ Có Trung Hoa anh hùng/ Bên nhau luôn sát cánh/ Tiêu diệt kẻ thù chung/ Việt Nam có bác Hồ/ Trung Hoa có bác Mao/ Nhi đồng cả hai nước/ Yêu hai bác như nhau“.

Cùng thời điểm này, nhạc sĩ Đỗ Nhuận, cha của nhạc sĩ con Đỗ Hồng Quân có bài hát “Việt Nam – Trung Hoa” ca ngợi “đường ta đi hồng màu cờ cách mạng”.

Như đã nói, dương lịch không dùng mùng, mồng lại càng không nên, nghe sao sao í, nhưng ông bà nhà thơ (tên gì thì tôi quên rồi) cứ viết đại như thế, đã đưa vào sách giáo khoa thì đành phải học. Ca ngợi quan hệ với Tàu, bắt yêu thương bác Mao dù bác Mao giết mấy chục triệu người dân Tàu, kể cả đồng chí, đồng đội thân thiết nhất cùng vào sinh ra tử. Và bi kịch nhất, thứ mà bài thơ kiêu ngạo, tự hào, nhét vào đầu con trẻ không phải là hòa bình, tình yêu thương, mà là đánh nhau, giết chóc, diệt thứ này, giết kẻ kia, “tiêu diệt kẻ thù”.

Trẻ con thế hệ tôi bị nhét vào đầu cái máu hung hăng ấy, làm chi mà chả hở ra là đánh, tẩn, thụi, nện… người khác. Sách giáo khoa bảy tám chục năm nay luôn có vấn đề, chỉ đáng xách dép cho “Quốc văn giáo khoa thư” của các cụ Lệ Thần Trần Trọng Kim, Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc.

Thế giới, nước người ta đều có Quốc khánh nhật, nhưng hầu hết chỉ nhắc nhớ, kỷ niệm một cách đơn giản, gọn nhẹ, hiền hòa, thậm chí lặng lẽ. Điều mà họ quan tâm là cuộc sống mỗi ngày của người dân được hạnh phúc, đầy đủ, vui vẻ, yêu thương, xã hội được an lành, trong suốt cả năm. Thế giới văn minh, hạnh phúc thực chất là vậy, không rùm beng, màu mè, hoa hòe hoa sói, cờ đèn kèn trống. Họa hoằn lắm, họ chỉ kỷ niệm Quốc khánh rầm rộ vào mốc thời gian thật đặc biệt, ví dụ 50 năm, 100 năm, mà những dịp như thế rất hiếm trong dòng thời gian.

Thói màu mè, hình thức, băng rôn cờ quạt thường chỉ thấy ở những nước cộng sản, xã hội chủ nghĩa, như Liên Xô, Trung Quốc, Việt Nam, Triều Tiên, Cuba… Thôi thì “trăm nghìn đổ một trận cười như không”, ném tiền qua cửa sổ, chỉ nhằm đạt mục đích tuyên truyền, để dân chúng giả vờ hạnh phúc, giả vờ sung sướng, tự hào.

Năm nào cũng như năm nào, bất cần năm chẵn, năm lẻ, xứ này cứ gọi là quốc khánh tung trời, đến con kiến trong lỗ cũng phải bò ra coi cờ quạt pháo hoa. Bằng chứng rõ nhất là năm nay xứ ta kỷ niệm quốc khánh lần thứ… 78, giời ạ. Cũng lễ lạt, đít cua, ông to bà nhớn làm long trọng viên, cờ quạt băng rôn đỏ rực, tivi ầm ào, báo chí sặc sỡ. Tốn vào đó không biết bao nhiêu là tiền, cho một cuộc vui che giấu thực tại.

Xứ ta còn đỡ, chứ đám cộng sản Triều Tiên mới ghê, chả đợi phải tới ngày Quốc khánh, cứ thích là nhích, duyệt binh hùng tráng, tàu bay tàu bò rầm rộ, phô trương vũ khí giết người, chẳng khác gì cảnh “Tên lửa tên tre/ Lưỡi lê lưỡi mác/ Và thuyền và xe/ Chân đi vai vác” của ta hôm nào, còn dân chúng thì khóc nức nở, mà lại chỉ làm ban đêm, đúng là quái gở.

Đến thời nay rồi mà vẫn giữ trò hình thức ấy, bày vẽ còn hơn cả phong kiến, bảo hoàng hơn vua, thật chả ra làm sao. Cần thay đổi ngay thứ tư duy cờ đèn kèn trống ấy đi, hãy tụt xuống khỏi đám mây hoang tưởng đi, để trở về thực chất. Đồng tiền muôn vạn từ mồ hôi nước mắt của dân, chi vào trò này, tôi nói thật, hãy chi thẳng cho người dân, ít nhiều cũng giúp họ thoát phần nào cái mà các ông bà gọi là “nghèo bền vững”. Đó mới là thực chất của Quốc khánh, của lễ kỷ niệm có ý nghĩa trong một xã hội văn minh.

Còn trò duyệt binh mà đám cộng sản thế giới (Liên Xô, Trung Quốc, Triều Tiên, Cuba, An Nam…) cũng rất chuộng, tôi sẽ biên vào dịp khác.

Nguyễn Chí Vịnh tái xuất hiện, gợi nhớ ‘bệnh lạ’ của Trần Đại Quang

Báo Nguoi-viet

September 1, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội dấy lên bàn tán quanh việc Tướng Nguyễn Chí Vịnh, cựu thứ trưởng Quốc Phòng Việt Nam, xuất hiện với một vết nám đen to trên mặt và tóc rụng gần hết, trong chương trình Thời Sự phát trên đài Truyền Hình Việt Nam (VTV1) hôm 31 Tháng Tám.

Ông Vịnh, 66 tuổi, lên truyền hình để nói về chuyện quân đội bảo vệ tổ quốc bằng biện pháp hòa bình. Cựu thứ trưởng nói với giọng khàn và hơi thở đứt quãng, cho thấy ông không được khỏe.

Tướng Nguyễn Chí Vịnh, cựu thứ trưởng Quốc Phòng Việt Nam, xuất hiện với vết nám đen trên mặt, trên đài Truyền Hình Việt Nam (VTV1) hôm 31 Tháng Tám. (Hình: Chụp từ màn hình VTV1)

Ngoại hình của ông Vịnh được ghi nhận khác hẳn lần gần nhất xuất hiện trên truyền thông hồi Tháng Năm, thời điểm ông này nhận huân chương “Mặt Trời Mọc” của chính phủ Nhật.

Facebooker Hoàng Dũng bình luận trên trang cá nhân rằng ông Vịnh “lên tích xanh rồi,” ám chỉ vụ ông Trần Đại Quang, cựu chủ tịch nước, từng lộ diện với các biểu hiện tương tự trước khi chết hồi trung tuần Tháng Chín, 2018. Cái chết của ông Quang sau đó được xác nhận là do “loại virus hiếm và độc hại” và “thế giới chưa có thuốc điều trị.”

Một số ý kiến khác suy đoán rằng nhiều khả năng ông Vịnh đang bị ung thư và phải xạ trị.

Hồi trung tuần Tháng Hai, Tướng Nguyễn Chí Vịnh xuất hiện trên trang YouTube VTC Now, bình luận về một năm Nga xâm lăng Ukraine và nói: “Để kết thúc cuộc xung đột này [cuộc chiến Ukraine], ai là người phát động chiến tranh cũng phải là người tính toán, tìm cách rút khỏi cuộc chiến.”

Lời của ông Vịnh được hiểu là ám chỉ ông Vladimir Putin, tổng thống Nga, là người phải có trách nhiệm rút lui, kết thúc cuộc xâm lược.

Bên cạnh việc quy trách nhiệm cho ông Putin về việc kết thúc cuộc chiến, ông Vịnh còn mạnh miệng chê tổng thống Nga “đánh giá thấp tinh thần chiến đấu của người Ukraine.” Ông Vịnh cũng bình luận thêm rằng việc “dùng chiến tranh để kết thúc mâu thuẫn là vô nghĩa.”

Tướng Nguyễn Chí Vịnh (thứ hai từ trái), nhận huân chương “Mặt Trời Mọc” của chính phủ Nhật hồi Tháng Năm. (Hình: Quân Đội Nhân Dân)

Ông Vịnh được biết đến là con trai của Tướng Nguyễn Chí Thanh.

Hồi năm 2015, tờ Tuổi Trẻ dẫn phát ngôn của ông Vịnh: “Càng căng thẳng thì càng phải độc lập tự chủ. Càng căng thẳng thì càng không bao giờ để kéo vào những liên minh với nước này để chống nước khác. Đó là nguyên tắc không chỉ bây giờ mà còn từ xưa trong việc bảo vệ tổ quốc. Việt Nam là bạn, là đối tác nhưng không tham gia liên minh quân sự.” (N.H.K)

Cựu Giám đốc Bệnh viện TP Thủ Đức bị đề nghị truy tố tội tham ô, rửa tiền lên đến hơn 100 tỷ đồng

RFA

2023.08.31

Ông Nguyễn Minh Quân – cựu Giám đốc Bệnh viện Thủ Đức

Báo Dân Việt

Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an vừa có kết luận điều tra bổ sung, đề nghị truy tố ông Nguyễn Minh Quân – cựu Giám đốc Bệnh viện TP Thủ Đức tội tham ô tài sản và rửa tiền khi thông thầu để hưởng lợi hơn 100 tỷ đồng.

Truyền thông Nhà nước hôm 30/8 cho biết, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an đề nghị truy tố chín bị can trong vụ án này về các tội vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng, tham ô tài sản, rửa tiền.

Trước đó, ông Nguyễn Minh Quân và ông Nguyễn Văn Lợi – Giám đốc Công ty Nguyễn Tâm – bị đề nghị truy tố tội vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng. Sau khi điều tra bổ sung theo yêu cầu của Viện Kiểm sát, cơ quan điều tra đã ra quyết định thay đổi quyết định khởi tố bị can với hai người và chuyển tội danh sang tham ô tài sản.

Ông Nguyễn Minh Quân bị cáo buộc đã chỉ đạo Nguyễn Văn Lợi và các đối tượng liên quan thành lập các công ty, mua bán lòng vòng để nâng giá, tham gia 27 gói thầu mua sắm trang thiết bị y tế tại Bệnh viện TP Thủ Đức, từ năm 2016 đến 2019.

Cũng theo kết luận điều tra, bị can Nguyễn Văn Lợi – Giám đốc Công ty Nguyễn Tâm và giám đốc ba công ty còn lại chỉ là người làm thuê do ông Quân dựng lên để phục vụ việc kinh doanh thuốc, vật tư, trang thiết bị y tế theo chỉ đạo của ông Quân.

27 gói thầu mua sắm trang thiết bị y tế được xác định có tổng giá trị hơn 345 tỷ đồng. Sau khi trừ đi giá mua và các chi phí như lượng, lãi vay ngân hàng, thuế… số tiền ông Quân được xác định đã chiếm đoạt là 103,6 tỷ đồng.

Ông Quân cũng bị cáo buộc đã nâng khống giá thiết bị y tế 30-50%. Sau khi BV TP Thủ Đức thanh toán tiền cho các công ty trúng thầu, ông Quân chỉ đạo Lợi rút tiền, chuyển vào tài khoản của mình và bị can Nguyễn Trần Ngọc Diễm (vợ ông Quân) hoặc chuyển khoản vào tài khoản của các công ty mà vợ chồng ông Quân dùng để mua nhà đất.

Ngày 20/8/2023, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an cũng ra quyết định khởi tố bị can đối với bà Nguyễn Trần Ngọc Diễm về tội rửa tiền.

Cựu học sinh gốc Việt nay trở lại trường làm hiệu trưởng

Báo Nguoi-viet

August 30, 2023

PORTLAND, Oregon (NV) – Trường trung học đệ nhất cấp ở phía Đông Nam Portland vừa chào đón một hiệu trưởng mới cho niên học 2023-24, nhưng chẳng phải là gương mặt xa lạ.

Đối với hiệu trưởng Thái Nguyễn của Kellogg Middle School, đây là dịp trở về mái trường xưa nơi anh đã theo học bao nhiêu năm về trước.

Tân hiệu trưởng Thái Nguyễn của Kellogg Middle School, Portland, Oregon (Hình: Portland Public Schools)

Nhân ngày tựu trường, đài Fox 12 theo chân hiệu trưởng Thái Nguyễn làm phóng sự và phát hình hôm Thứ Tư, 30 Tháng Tám. Vị lãnh đạo nhà trường chỉ cho phóng viên đài Fox xem một trang trong cuốn niên giám cũ có đăng hình chân dung anh năm nào còn mài đũng quần ở ngôi trường này.

Tân hiệu trưởng Thái Nguyễn đích thân đứng ra chào đón học sinh vào niên học mới, cùng đi với các em dọc theo những dãy hành lang quen thuộc ngày trước.

Anh Thái Nguyễn nói luôn luôn ao ước trở về Portland và đây là một cơ hội tuyệt vời. Anh dự định sẽ đón học sinh vào mỗi đầu ngày để làm quen với các em.

Thái Nguyễn tốt nghiệp cử nhân từ đại học University of Portland và cao học giáo dục từ Arizona State University. Anh từng đi dạy học và giữ các chức vụ quản lý học đường trong 13 năm. Trước khi về lại Portland, anh là hiệu trưởng trường Machan School ở Phoenix, tiểu bang Arizona.

Trong tâm thư gửi học sinh trước ngày tựu trường, hiệu trưởng Thái Nguyễn viết: “Tôi tin rằng mỗi em đều có thể trở nên xuất sắc và rằng sự hợp tác giữa gia đình và học đường gầy dựng lòng tự tin nơi các học sinh để dùng năng lực định hình tương lai chính các em và tương lai cộng đồng chúng ta.”

Kellogg Middle School là trường công lập có 682 học sinh từ lớp 6 đến lớp 8, trong đó 27% đang học Anh văn như sinh ngữ thứ hai. Thành phần học sinh có 41% da trắng, 5.8% da đen, 30.2% gốc Châu Mỹ Latin, 11% Á Châu, 1.6% từ các hải đảo Thái Bình Dương, dưới 1% thổ dân Mỹ, và 9.3% chủng tộc khác, theo dữ liệu của OregonLive năm 2022.

Trường Kellogg tọa lạc trên đường SE 69th Avenue, gần khu vực quy tụ đông người Việt Nam sinh sống, làm ăn tại Portland. (TTHN)

Một thiếu tá công an ở Đồng Tháp đá chết người

Báo Nguoi-viet

August 31, 2023

ĐỒNG THÁP, Việt Nam (NV)  Thiếu Tá Hồ Thanh Hòa, phó trưởng Công An Xã Tân Thành B, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc đá chết một người đàn ông trong lúc “thi hành công vụ.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM hôm 31 Tháng Tám, vào đêm 28 Tháng Tám, ông Trần Văn Đảm, 57 tuổi, ở xã Tân Thành B, nhậu say và “gây mất an ninh trật tự” nên người dân địa phương gọi điện thoại báo công an.

Tân Hồng là huyện biên giới của tỉnh Đồng Tháp. (Hình minh họa: Đồng Tháp)

Thiếu Tá Hồ Thanh Hòa đến mời ông Đảm về đồn công an xã. Tại đây, ông Hòa tung một cú đá vào người ông Đảm do “không kiềm chế được” khi nạn nhân “nói lớn tiếng.”

Bản tin cho biết sau đó, Thiếu Tá Hòa thấy ông Đảm nằm bất tỉnh, hơi thở yếu, bị co giật nên đưa nạn nhân đi cấp cứu nhưng ông này đã thiệt mạng.

Kết quả điều tra sơ bộ của Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Tỉnh Đồng Tháp ghi nhận Thiếu Tá Hòa “đã sử dụng vũ lực quá mức cần thiết trong quá trình thực hiện nhiệm vụ.”

Đây là vụ hiếm hoi mà các báo ở Việt Nam khi tường thuật ghi rõ là công an viên “dùng vũ lực gây chết người” chứ không phải “giơ chân hơi cao” và nạn nhân “tự sát trong đồn công an.”

Trước vụ nêu trên, theo ghi nhận của Luật Sư Nguyễn Văn Miếng trên trang cá nhân, chỉ tính trong Tháng Tám đã có hai người chết oan sau khi bước vào đồn công an.

Trong vụ đầu xảy ra vào ngày 16 Tháng Tám, nạn nhân là ông NQT, 40 tuổi, sau một tuần bị Công An Huyện Hóc Môn, Sài Gòn, bắt tạm giam về hành vi “buôn lậu thuốc lá,” đã chết tại bệnh viện Chợ Rẫy.

Giấy báo tử của ông T. ghi nguyên nhân do “tổn thương ổ của não, vỡ xương mũi, gãy bảy xương sườn bên trái, tổn thương phổi…”

Trong vụ thứ nhì xảy ra hôm 19 Tháng Tám tại tỉnh Hà Giang, nạn nhân là ông Nguyễn Văn Hưng, 44 tuổi, quê huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang.

Ông Hưng bị Công An Tỉnh Hà Giang bắt khi đang giải quyết chuyện nợ nần cá nhân tại nhà của một người dân ở Hà Giang.

Công An Xã Tân Thành B, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp, tại một sự kiện với học sinh. (Hình minh họa: Đồng Tháp)

Bà Đặng Thu Hoài, vợ đương sự, tới thăm chồng tại trại tạm giam Công An Tỉnh Hà Giang, và nhìn thấy vết bầm tím trên mặt chồng và được ông này xác nhận mình đã bị tra tấn.

Bà Hoài sau đó được Công An Tỉnh Hà Giang thông báo rằng chồng bà thiệt mạng do “tự sát bằng cách tự buộc chân, buộc tay và tự dìm đầu vào bể nước.” (N.H.K)

Dưới triều đại duy vật này, chuyện tệ hại nào cũng xảy ra

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

30-8-2023

Thay vì cổ xúy các chùa ngừng chuyện “phóng sinh”, theo tôi, tất cả chúng ta nên yêu sách Quốc hội ra luật cấm đặt bẫy chim muông và loại thú rừng không gây nguy hại quá đáng cho mùa màng nông dân.

Chuyện “phóng sinh”, theo những gì tôi nhớ từ thuở nhỏ, nay ít ra đã vài chục năm rồi. Ngày xưa má tôi cũng thường hay đi chợ mua chim, cò… về để “phóng sinh”, mỗi năm vào tháng bảy. Tôi nhớ như in những lúc má tôi tay tháo dây buộc chân chim, miệng lâm râm cầu khẩn. Tôi còn nhớ những dịp tết nhứt làm đồ cúng, khi cắt cổ con gà, con vịt… má tôi cũng lâm râm nguyện cho con gà, con vịt được sớm “đầu thai kiếp khác”… Nhà tôi ở quê sông rạch nhiều tôm cá. Vì vậy dân trong làng rất ít khi ăn thịt heo hay gà, vịt.

“Phóng sinh” vì vậy là một truyền thống tốt đẹp của dân quê Việt Nam. Có thể ngày nay, thời tu sĩ tu với phương châm “dân tộc – đạo pháp – xã hội chủ nghĩa”, cho nên chuyện “phóng sinh” cũng bị lợi dụng và “chính trị hóa”.

Tu sĩ, chùa chiền quốc doanh sử dụng việc “phóng sinh” như một cách “câu khách”, làm cho những người dân thiệt thà (như má tôi) trở thành những tín đồ trung thành. Tín đồ càng mù quáng trung thành, tín đồ càng rộng lượng cúng dường.

Chuyện “phóng sinh” càng được tổ chức rùm beng, báo chí truyền hình của tuyên giáo trợ lực. Chim chóc bị “cháy hàng”. Hàng hàng lớp lớp chim muông bị tuồng vào các chùa, các nơi thờ tự chờ được “phóng sinh”. Vô số chim chóc đã bị “hóa thân”, do chết khát, chết vì chen lấn trong chuồng…

Trước đạo pháp, hành vi “phóng sinh” của các chùa quốc doanh trở thành một “tội ác”. Trước thiên nhiên, chuyện phóng sinh (kiểu chùa Việt Nam) là hành vi tàn phá môi sinh, làm đảo lộn tuần hoàn của hệ sinh thái địa cầu.

Suy nghĩ sâu xa, chuyện tệ hại nào chưa xảy ra trên đất nước này?

Thời mà những đồ tể, những kẻ đã gây “tội ác diệt chủng” như ông Hồ, ông Giáp, ông Đỗ Mười… cũng được phong “bồ tát” thì “máu” đã nhuộm đỏ hết tòa sen rồi. Kinh kệ nhà chùa đã bị thay thế bằng các tín điều của chủ nghĩa duy vật. Người ta không còn phân biệt được tuyên giáo với tu sĩ quốc doanh. Thiện trở thành ác, ác đổi thành thiện. Trắng đen lẫn lộn. Người ta cũng vô phương phân biệt chùa, nơi tu hành, hay đó là cơ sở kinh tài của đảng?

Dưới triều đại duy vật này, chuyện tệ hại nào cũng xảy ra được hết. Huống chi là chuyện “phóng sinh” lẻ tẻ.

Robotaxi được chính thức lưu hành ở San Francisco

Tài xế taxi mai mốt cũng thất nghiệp luôn.

Posted by GLN

SAN FRANCISCO, California (NV) – Sau một thời gian hoạt động thử nghiệm, cuối cùng thì những chiếc taxi không người lái, hay “robotaxi”, cũng đã chính thức được hoạt động ở San Francisco.

Trang mạng tin tức bbc.com cùng nhiều hãng tin lớn đồng loạt đưa tin, vào ngày Thứ Năm 10 Tháng Tám, hai hãng robotaxi là Cruise và Waymo đã được chuẩn thuận để chính thức hoạt động 24/7; và bắt đầu thu phí phục vụ hành khách trên khắp San Francisco.

Trang mạng tin tức bbc.com cùng nhiều hãng tin lớn đồng loạt đưa tin, vào ngày Thứ Năm 10 Tháng Tám, hai hãng robotaxi là Cruise và Waymo đã được chuẩn thuận để chính thức hoạt động 24/7; và bắt đầu thu phí phục vụ hành khách trên khắp San Francisco.

Robotaxi được chính thức lưu hành ở San Francisco. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Ủy Ban Tiện Ích Công Cộng California, cơ quan quản lý xe hơi tự lái trong tiểu bang, đã bỏ phiếu 3/1 để chấp nhận cho Waymo và Cruise mở rộng hoạt động từ thử nghiệm sang chính thức có thu phí. Cuộc bỏ phiếu thu hút sự quan tâm mạnh mẽ của công luận, đã diễn ra sau khoảng sáu giờ tranh luận công khai của hai phía ủng hộ và phản đối robotaxi.

Không phải ai ở San Francisco cũng ủng hộ robotaxi. Những đơn vị phản đối mạnh mẽ nhất chính là cảnh sát và cơ quan cứu hỏa thành phố, bởi vì họ cho rằng robotaxi hoạt động vẫn chưa an toàn. Một số các nhà hoạt động và cư dân cũng tham gia phản đối.

Nhưng đối với các nhà sản xuất xe robotaxi, quyết định này có thể mở ra một kỷ nguyên mới cho dịch vụ xe không người lái.

Waymo là công ty có chung công ty mẹ với Google. Công ty này đã thực hiện thử nghiệm dịch vụ robotaxi miễn phí ở San Francisco kể từ năm ngoái. Waymo gọi quyết định này là bước khởi đầu tuyệt vời cho các hoạt động thương mại thực sự của mình ở San Francisco.

Waymo hiện đang thực hiện hơn 10,000 chuyến robotaxi mỗi tuần ở San Francisco và Phoenix, Arizona.

Cruise là một công ty con của hãng xe hơi khổng lồ General Motors (GM). Đại diện của Cruise dự đoán dịch vụ robotaxi có thể tạo ra doanh thu hàng năm 1 tỷ đô la vào năm 2025. Cruise xem quyết định của giới hữu trách San Francisco là một cột mốc lịch sử của ngành.

Đội xe robotaxi của Cruise hiện đang hoạt động ở Austin, Phoenix cũng như San Francisco, trung bình thực hiện khoảng 1,000 chuyến đi có hành khách vào mỗi đêm. Cruise cho biết đang có kế hoạch bắt đầu cung cấp dịch vụ tại các thành phố Houston và Dallas của Texas.

Dịch vụ xe hơi không người lái đã bắt đầu từ hơn một thập kỷ trước. Nhưng việc đưa vào hoạt động chính thức trên đường phố Hoa Kỳ vẫn tiến triển chậm. Các công ty phát triển xe tự lái bị sa lầy bởi những trục trặc công nghệ, những lo ngại về an toàn, và những vụ tai nạn liên quan đến xe tự lái.

Những người không ủng hộ robotaxi ở San Francisco cũng nêu lên những mối lo ngại về an toàn. Họ cho rằng những chiếc robotaxi thường gây ra trở ngại giao thông do tắt máy đột ngột, cũng như không nhường đường cho xe cảnh sát, cứu hỏa.

Một số nhà hoạt động còn lo ngại rằng việc mở rộng dịch vụ robotaxi sang các thành phố lớn khác có thể dẫn đến việc mất số lượng việc làm đáng kể cho người dân.

From:TRUONG LE

ĐẤT NƯỚC TA … CÓ QUÁ NHIỀU THỨ ĐỂ TỰ HÀO

Tu DucMinh

– Tự hào vì đã đánh thắng hai kẻ thù sừng sỏ thực dân Pháp, Đế quốc Mỹ. Nhưng từ đó tới nay vẫn phải nhận viện trợ từ chúng .

– Tự hào vì có rừng vàng biển bạc, có Đảng & nhà nước lãnh đạo tài tình. Nhưng hàng năm có cả triệu nam nữ đi làm culi ,xuất khẩu lao động , kiếm cơm xứ người.

– Tự hào vì đang sống trong một đất nước yên bình, tươi đẹp, văn minh & thân thiện. Nhưng hầu hết ai cũng muốn bỏ nước ra đi , Đảng viên tham nhũng lấy tiền định cư nước ngoài.

– Tự hào vì có Đảng viên học tập đạo Đức tư tưởng Hồ Chí Minh . Nhưng tất cả chỉ là một bầy thất học , sâu bọ , đục khoét, tham nhũng.

– Tự hào vì có hãng xe Vinfast, có tỉ phú thế giới Phạm Nhật Vượng . Nhưng vẫn là một đất nước nghèo, tỷ lệ thất nghiệp nhất nhì trong khu vực,

– Tự hào vì Quân Đội Nhân Dân Việt Nam tham gia giữ gìn hòa bình bên Châu Phi. Nhưng hàng loạt biển đảo của Việt Nam lại không giữ nổi, bị giặc Tầu xâm chiếm.

– Tự hào vì có hội Khoa học Việt Nam hướng dẫn người dân Châu Phi làm giàu, trồng cây nông nghiệp. Nhưng ở Việt Nam lại có quá nhiều người nghèo đói, sống bằng viện trợ nước ngoài.

– Tự hào vì có tô phở , bánh trưng , tượng đài.v.v. . to lớn nhất thế giới. Nhưng ngoài xã hội lại đầy đường trẻ em thất học, bán vé số, trộm cướp .

– Tự hào vì trong dịch Covid-19 có kit test do Việt Nam sáng chế , có máy bay đi vào tâm dịch trở đồng bào về nước. Nhưng tới nay mới lộ kít test kém chất lượng mua từ Trung Quốc , hãng bay bắt chẹt khách để vòi tiền .

– Tự hào vì có hơn 4.000 năm văn hiến, Hà Nội thanh lịch, Sài Gòn tử tế. Nhưng khắp nơi toàn Đmẹ, Đcha , éo , vãi L,ồn, đánh nhau, lừa đảo, dối trá.

Vậy còn có gì khác để tự hào nữa không ?

Cô giáo rủ thêm 4 người đánh hội đồng nam sinh cấp 2 ở Hà Nội

Báo Nguoi-viet

August 29, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Nhóm năm người, trong đó có một cô giáo mầm non, lao vào đánh tới tấp một nam sinh cấp hai ở xã Kim Chung, huyện Đông Anh, Hà Nội, khiến công luận bất bình.

Hôm 29 Tháng Tám, mạng xã hội lan truyền bài đăng kèm video clip về một vụ xô xát ở quán internet tại xã Kim Chung, huyện Đông Anh.

Hình ảnh nam sinh bị đánh hội đồng được camera ghi lại. (Hình: VietNamNet)

Theo báo Dân Trí, sự việc xảy ra vào 3 giờ 30 phút chiều 26 Tháng Tám. Nội dung bài đăng và clip cho thấy một nam sinh cấp hai bị nhóm khoảng 5-6 người đánh hội đồng trước cửa một quán Internet. Trong nhóm tấn công nam sinh, có một người mặc áo học sinh, một phụ nữ cùng một ông liên tục đấm đá, hành hung nạn nhân. Nạn nhân quỳ giữa đường xin tha nhưng vẫn không thoát.

Nói với báo Tuổi Trẻ cùng ngày, một lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân huyện Đông Anh cho biết huyện đã xác minh được người phụ nữ đánh người là một giáo viên dạy mầm non ở huyện nhà.

“Sự việc ban đầu xuất phát từ mâu thuẫn giữa hai em học sinh. Sau đó, mẹ của một em trong số hai em này là giáo viên mầm non có hành động đánh em còn lại,” vị lãnh đạo huyện Đông Anh nói.

“Hành vi nhóm người đánh trẻ con như vậy là hết sức côn đồ và hung hãn. Chính vì vậy, Ủy Ban Nhân Dân huyện đã giao cơ quan công an và xã Kim Chung tiến hành xác minh làm rõ và xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật,” vị lãnh đạo huyện Đông Anh nói thêm.

Trước đó, cũng theo báo Dân Trí, hôm 20 Tháng Tư vừa qua, nữ sinh GTC, 14 tuổi, học lớp Tám của trường trung học cơ sở Xuân Nộn, bị nhóm học sinh của một trường cao đẳng ở huyện Đông Anh đánh hội đồng.

Sự việc khiến em C. bị chấn thương, phù nề vùng mặt và phải nhập viện điều trị.

Nữ sinh GTC trường trung học cơ sở Xuân Nộn, bị nhóm học sinh trường cao đẳng ở huyện Đông Anh đánh hội đồng, phải nhập viện điều trị. (Hình: Dân Trí)

“Ngay sau sư việc, công an huyện đã vào cuộc điều tra. Đồng thời, lãnh đạo huyện Đông Anh cũng chỉ đạo phải làm rõ sự việc,” nguồn tin cho hay.

Thế nhưng cho đến nay, không thấy các báo đưa tin về kết quả điều tra sự việc. (Tr.N)