Trong một cuộc bầu cử dân chủ, người dân Đài Loan chọn Tổng thống phụ nữ đầu tiên

Trong một cuộc bầu cử dân chủ, người dân Đài Loan chọn Tổng thống phụ nữ đầu tiên

CTV Danlambao – Ông Chu Lập Luân (Eric Chu) của Quốc Dân Đảng đã chấp nhận thua cuộc và chúc mừng bà Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen) của Dân Tiến Đảng trở thành người phụ nữ Đài Loan đầu tiên được người dân tín nhiệm vào vai trò lãnh đạo quốc gia.

Chiến thắng của bà Thái Anh Văn đã là mối quan ngoại của Bắc Kinh khi bà và Dân Tiến Đảng (DPP – Democratic Progressive Party) chấm dứt 8 năm cầm quyền của Quốc Dân Đảng (KMT – Kuomintang) là đảng cầm quyền vốn có khuynh hướng phò Bắc Kinh.

Dân Tiến Đảng do bà Thái Anh Văn lãnh đạo được xem là đảng có truyền thống bảo vệ nền độc lập của Đài Loan đối với Trung hoa lục địa và không chấp nhận tuyên bố của Bắc Kinh về việc quốc đảo này là một phần của Trung cộng.

Trong những năm vừa qua, việc cựu tổng thống Mã Anh Cửu thuộc Quốc Dân Đảng thúc đẩy mối quan hệ gần gủi hơn với Bắc Kinh đã dẫn đến nhiều cuộc biểu tình phản đối của dân chúng Đài Loan.

Do đó, chiến thắng của bà Thái Anh Văn là một thông điệp hùng hồn nhất của người dân Đài Loan gửi đến Bắc Kinh về khát vọng độc lập của họ.

Đây cũng là một thông điệp gửi đến những chính trị gia Đài Loan thoả hiệp với Bắc Kinh làm tổn hại đến nền độc lập của Đài Loan.

Không những thất bại với cuộc tranh cử chức vụ Tổng thống, Quốc Dân Đảng cũng đang đối diện với nguy cơ mất ghế đa số trong cuộc bầu cử quốc hội với 556 ứng viên từ nhiều đảng khác nhau đang tranh cử cho 113 ghế.

Ngay trong tuyên bố đầu tiên với báo chí sau khi thắng cử, bà Thái Anh Văn đã cảnh báo Bắc Kinh rằng mọi hành vi gây hấn từ Bắc Kinh sẽ làm tổn hại đến quan hệ hai nước.

Phát ngôn nhân Trung cộng là Hồng Lỗi trước đó đã tuyên bố gây hấn: “Chính phủ Trung Quốc rất cứng rắn và không bao giờ chấp nhận bất kỳ hành hoạt động ly khai nào của một Đài Loan độc lập”.

Bắc Kinh vẫn luôn xem Đài Loan là một tỉnh ly khai và không công nhận Đài Loan là một quốc gia độc lập.

Bà Thái Anh Văn, 59 tuổi, là con gái nhỏ nhất trong một gia đình 9 người con. Bà tốt nghiệp cử nhân luật tại đại học Quốc gia Đài Loan, thạc sỹ luật tại đại học nổi tiếng Cornell, Hoa Kỳ và tiến sỹ tại Đại học Kinh tế Luân Đôn.

Trở về nước năm 1984, bà là giáo sư đại học và sau đó làm việc cho chính phủ, trở thành cố vấn an ninh cho tổng thống Lý Đăng Huy thuộc Quốc Dân Đảng.

Năm 2008 bà trở thành chủ tịch Dân Tiến Đảng. Bà là tổng thống thứ 2 của Đài Loan thuộc Dân Tiến Đảng. Người đầu tiên là tổng thống Trần Thủy Biển đã thắng cử nhờ vào chủ trương độc lập của ông và là tổng thống Đài Loan từ năm 2000 – 2008.

17.01.2016

Hàng ngàn phụ nữ, trẻ em Việt bị ép bán dâm, lao động khổ sai

Hàng ngàn phụ nữ, trẻ em Việt bị ép bán dâm, lao động khổ sai
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI (NV) – Đó là thông tin do Bộ Công An Việt Nam công bố khi thảo luận về việc chống buôn người ở khu vực biên giới Việt Nam-Cambodia-Lào giữa cơ quan bảo vệ pháp luật của ba quốc gia.

Công an Việt Nam đang lấy lời khai của một nhóm thiếu nữ Việt Nam bị bán sang Malaysia. (Hình: An Ninh Hải Phòng)

Một viên thiếu tướng là cục trưởng Cục Hình Sự của Bộ Công An Việt Nam cho biết, mỗi năm, số vụ buôn người xảy ra ở khu vực biên giới Việt Nam-Cambodia-Lào chiếm khoảng 6% tổng số vụ buôn người bị phát giác tại Việt Nam.

Nạn nhân của các vụ buôn người qua Cambodia và Lào sống tại nhiều tỉnh, thuộc nhiều khu vực: Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông (Tây Nguyên), Bình Phước, Tây Ninh (Đông Nam bộ), Long An, Đồng Tháp, An Giang, Kiên Giang (Tây Nam bộ), Điện Biên, Sơn La (Tây Bắc), Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Quảng Nam (miền Trung)…

Đáng chú ý đa số nạn nhân đều là phụ nữ, trẻ em. Khi sập bẫy của các tổ chức buôn người, các nạn nhân bị ép làm mại dâm trong các tiệm cắt tóc, gội đầu, massage trá hình hoặc bị ép buộc làm việc trong các cơ sở kinh doanh, dịch vụ, công trường, đặc biệt là các mỏ.

Viên cục trưởng Cục Hình Sự của Bộ Công An Việt Nam thừa nhận, các tổ chức buôn người đã móc nối, câu kết chặt chẽ với nhau, tạo thành những đường dây buôn người xuyên quốc gia, theo một quy trình khép kín từ khâu tuyển chọn, lừa gạt, vận chuyển, đến giao dịch và bóc lột.

Một viên thượng tá của công an tỉnh Nghệ An, nói thêm, tham gia buôn người có cả những người từng là nạn nhân. Đây là những người có mặc cảm bị bỏ rơi, lại nắm được phương thức, thủ đoạn lừa gạt phụ nữ và trẻ em, am hiểu địa bàn và nhu cầu của “con mồi” nên khi được những kẻ từng buôn bán mình móc nối, họ thực hiện nhiều phương thức hữu hiệu trong lừa gạt, khống chế các nạn nhân mới và điều tra rất khó khăn.

Dẫu có ít nhất 3,000 phụ nữ, trẻ em Việt Nam đang bị ép bán dâm, lao động khổ sai nhưng cả năm vừa qua, công an Việt Nam chỉ giải cứu được 40 nạn nhân. Sở dĩ số nạn nhân được giải cứu thấp là vì “nghiệp vụ điều tra chưa cao.” Quản lý trong lĩnh vực xuất cảnh – nhập cảnh và quản lý các cơ sở kinh doanh như nhà hàng, khách sạn, quán bar, casino,… dọc biên giới còn lỏng lẻo.

Con số 3,000 tuy đã là rất lớn nhưng không thấm vào đâu so với thực tế của tệ nạn buôn người tại Việt Nam. Nếu công an Việt Nam thống kê và loan báo cả số nạn nhân bị bán từ Việt Nam sang Trung Quốc thì chắc chắn con số đó sẽ làm nhiều người kinh hoàng.

Chính quyền Việt Nam từng công bố một thống kê, theo đó, trong thập niên vừa qua, có đến 22,000 phụ nữ và trẻ em bị bán sang Trung Quốc, bị ép làm vợ đàn ông Trung Quốc, bị ép hành nghề mại dâm. Trong số 22,000 nạn nhân này, phần lớn là phụ nữ và trẻ em thuộc các sắc tộc thiểu số ở Việt Nam. Tuy nhiên ít ai tin rằng số nạn nhân chỉ ngừng lại ở con số vừa kể. Nhiều chuyên gia khẳng định, rất khó xác định chính xác con số nạn nhân Việt Nam bị các tổ chức buôn người lừa gạt, cưỡng ép đưa sang Trung Quốc bởi họ sống tại các vùng hẻo lánh, nên không được ghi nhận đầy đủ.

Ngoài Cambodia, Lào, Trung Quốc, các tổ chức chống buôn người trên thế giới cũng đã từng nhiều lần cảnh báo về thực trạng phụ nữ, trẻ em Việt Nam bị lừa bán sang nhiều quốc gia Đông Nam Á khác như: Indonesia, Malaysia, Nga, Anh,… (G.Đ)

Bèo Giạt

Bèo Giạt

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

đều mang gốc gác Việt

liều lĩnh bỏ quê nhà

bằng đường dây người lậu

đi cầu thực phương xa

những con người khốn khó

tâm hồn rách tả tơi

xuất xứ từ nghèo đói

mang giấc mơ đổi đời

Bắc Phong – “Những Người Rơm”

Cuối năm, blogger Hoàng Giang gửi đến độc giả một câu chuyện rất “nhẹ nhàng” và “đáng yêu” ngăn ngắn:

Tôi mới đọc được mẩu tin nho nhỏ, mà chắc chả mấy ai bận tâm, mẩu tin cũng nhẹ nhàng tình “củm” có tựa đề là “How did this Swedish cat turn up in south France?”. Tức là có một chú mèo tên là Glitter sống ở Bromolla, miền nam Thụy Điển mất tích đã 8 tuần. Anh chủ Sammy Karlsson tưởng chừng như sẽ không có hy vọng tìm lại được Glitter nữa thì bỗng dưng vào đúng tuần lễ Thanksgiving, anh nhận được một cuộc gọi từ vùng Nimes tại miền nam nước Pháp hỏi anh về chú mèo lông xù này.

Sammy ngạc nhiên tới mức anh tưởng người ta đang đùa cợt mình, nhưng khi bức hình được gửi đến, thì chú mèo đó chính xác là Glitter của anh. Trong một bài phỏng vẫn, anh nói đùa rằng “Có lẽ Glitter đã phải lòng một cô gái Pháp nào đó, và chàng quyết định đội chiếc mũ bê rê.” Hiện chàng mèo đang được tiêm phòng và làm quốc tịch Pháp sau đó sẽ được gửi trả về với chủ tại Thụy Điển.

Câu chuyện mới đáng yêu làm sao, cứ tưởng tượng một chú mèo thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu, chu du hơn 1,700km, mà tự dưng cũng muốn mình được như thế, vô lo vô nghĩ…

Ước muốn được “thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu” của Hoàng Giang tuy không có gì là viển vông nhưng vẫn rất xa vời, và mỗi lúc một thêm xa, nếu chúng ta (chả may) sinh ra là … người Việt Nam – cái xứ sở mà nhiều người dân phải cầm cố nhà cửa/ruộng vườn mới đủ chi trả cho con cái một chuyến đi ra khỏi nước.

Dù giá quá đắt nhưng không phải ai đi (rồi) cũng đến. Hãy nghe qua một mẩu đối thoại giữa một cô gái Việt, và người bạn trai (đồng cảnh) từ hai phòng giam sát cạnh nhau – trong một nhà tù nào đó ở Âu Châu:

Tuyết ho, tôi xót ruột. Ho xong, nó nói:

“Em mơ còn nằm trong cái xe thùng chở em sang đây. Ðứa con gái nằm ngay bên cạnh em chết ngạt.”

“Chết!?”

“Chết. Bị nhốt trong thùng xe hai ngày hai đêm. Khi bọn đầu gấu mở cửa xe ra, thấy bốn người chết từ bao giờ. Con ấy thân với em nhất. Chúng em đã từng chia phiên nhau kề mũi vào cái lỗ nhỏ để thở.

The Vietnamese girl, believed to be 16, had been crammed into a tiny space behind the dashboard of a car stopped at Dover. Ảnh & chú thích: dailymail.co.uk

Thương hại nó hay nhường cho em thở lâu hơn. Dọc đường nó cứ đòi về, không muốn đi nữa. Nhưng em biết về thế nào được với bọn đường dây. Nó mà sống sót cũng bị đường dây hành tới chết về cái tội đòi về… Anh có nghe không đấy?”

“Nghe rõ cả.”

“Nó nói khổ đều quanh năm chịu được, dồn vào một ngày thì chết. Anh nghĩ có đúng không?”

“Chắc đúng.”

“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm ‘Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.’ Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh – “Người Rơm”).

Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.

Nhân loại, xem chừng, đã oải. Không ai còn đủ kiên nhẫn và bao dung với những kẻ khốn cùng, (không vốn liếng, không ngoại ngữ, không nghề nghiệp, không cả một mảnh giấy tùy thân) cứ tiếp tục đến mãi từ một xứ sở… Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc!

Thêm một điều khác biệt nữa là tuy được gọi tên “những thuyền nhân mới” nhưng họ không vượt biên bằng thuyền.

Trong cuộc hành trình dài bằng phần nửa vòng trái đất, họ thường bám trên các xe vận tải hạng nặng xuyên qua Châu Âu. Trốn trong những thùng chứa hàng trong xe, họ phải ép xác, có khi chịu đựng không ăn uống trong nhiều ngày…” (PhươngVũ Võ Tam Anh, “Người Việt Khốn Khổ Tại Paris”).

Sau khi đặt chân được đến miền đất hứa (Anh Quốc) có một hiện tượng lạ xẩy ra là lớp người rơm, ở tuổi vị thành niên, đều mất biến – theo bài tường thuật (Missing Kids UK) của Sam Judah, qua Tạp Chí Thời Sự BBC:

“Người ta tin rằng hầu hết các trường hợp đều được các băng đảng đưa lậu vào Anh, bị cảnh sát phát hiện và đưa vào các trung tâm chăm sóc.

Các em rõ ràng là không bỏ trốn khỏi những kẻ bắt giữ mình, mà còn thường trốn khỏi các gia đình nhận nuôi dưỡng mình và các trung tâm chăm sóc để trở lại với những kẻ đó, nhằm tìm cách trả các khoản nợ lớn và nhằm để gia đình ở Việt Nam khỏi bị trả thù.

Văn, một cậu bé người Việt 15 tuổi, mà dường như được đăng tải trên trang mạng trẻ mất tích dưới một cái tên khác, đã được đưa lậu vào Anh bằng xe tải và đã bị buộc phải giúp việc nhà cho những kẻ đã đưa cậu vào. Sau đó, cậu được đưa vào làm ‘thợ vườn’ ở một số trại trồng cần sa trên cả nước…

Hồi năm ngoái, 96 thiếu niên người Việt đã được chuyển tới cho cơ quan quản lý tình trạng buôn bán người của chính phủ, khiến Việt Nam trở thành quốc gia có nhiều đối tượng được cho là nạn nhân ở tuổi vị thành niên nhất tại Anh.

BBC, nghe được hôm 18 tháng 2 năm 2014, còn cho biết thêm một khía cạnh tồi tệ khác: “Số liệu từ Cơ quan Tội phạm Quốc gia Anh Quốc (NCA) cho thấy trẻ em từ Việt Nam nằm đầu bảng danh sách bị đưa lậu vào Anh vì mục đích lạm dụng tình dục.”

Người rơm ở rừng Calais, Pháp Quốc. Ảnh: radiochantroimoi

Cập nhật hơn, The Guardian, số ra ngày 23 tháng 5 năm 2015, có bài tường thuật (“3,000 children enslaved in Britain after being trafficked from Vietnam”) của hai ký giả Annie Kelly và Mei-Ling McNamara. Xin ghi lại vài đoạn ngắn, theo bản dịch (“3.000 trẻ em bị buôn bán từ ‘đất nước Hồ Chí Minh’ sang Anh làm nô lệ”) của blogger Nguyễn Công Huân:

Giống như nhiều trẻ em Việt Nam khác, Hiền đã được đưa đến Anh để sống một cuộc đời nô lệ hiện đại. Em cuối cùng phải vào tù về tội trồng cần sa…

Chuyến đi của Hiền tới Anh Quốc bắt đầu khi em bị bắt cóc khỏi làng lúc 5 tuổi bởi một người nói rằng ông ta là chú của em. Như một đứa trẻ mồ côi, em không còn lựa chọn nào khác ngoài làm theo những mệnh lệnh của người khác. Em đã mất năm năm đi qua nhiều quốc gia bằng đường bộ, hoàn toàn không biết mình đã đi qua những đâu, từ Việt Nam qua biên giới giữa Pháp và Anh để tới một căn nhà ở London. Ở đây em phải làm nô lệ trong nhà trong 3 năm, nấu ăn và dọn dẹp cho nhóm những người Việt đi ra vào ngôi nhà em bị giam giữ…

Trong lời khai với cảnh sát, Hiền nói rằng em vẫn không hiểu chính xác loại cây em trồng là cây gì, mặc dù em hiểu rằng nó rất có giá trị. Em chăm sóc đám cây, sử dụng thuốc trừ sâu khiến em bị ốm, và chỉ rời căn hộ khi em giúp chuyển các cây cần sa này tới nơi khác để sấy khô. Em bị khóa trong nhà, bị đe dọa, bị đánh đập và bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Ảnh: theguardian

Ước mơ của đám trẻ con Việt Nam đang bị giam giữ trong những trang trại trồng cần sa, hay những nơi mua bán tình dục – nếu có – hẳn không phải là được “thong dong trên khắp nẻo phố châu Âu” (như chú mèo Glitter trong câu chuyện của Hoàng Giang) mà là được trở lại quê hương. Được “cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời,” như nguyên văn tâm sự của một nhân vật (dẫn thượng) của nhà văn Tâm Thanh.

Chuyện hồi hương, buồn thay, cũng không dễ dàng chi – theo tường trình của thông tín viên Lê Hải, từ Luân Đôn:

“Khi đã vào đến nước Anh rồi thì tùy thuộc vào chính quyền Việt Nam có chịu nhận những người này về hay không. Thường thì số lượng người bị trục xuất về Việt Nam gia tăng khi giữa hai nước có các đoàn công tác cấp cao, và chính phủ Anh có thể đề nghị tăng viện trợ để đổi lại bằng chuyện Việt Nam nhận người về.”

Cách ứng xử của những người lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay (Luân Đôn phải tăng viện trợ Hà Nội mới chịu nhận người về) dễ làm người ta liên tưởng đến lời lẽ cứng rắn trong bức thư mà ông Lý Quang Diệu gửi cho bà Thủ Tướng Anh, về vấn đề thuyền nhân Việt Nam, vào ngày 5 tháng 6 năm 1979. Xin được trích dẫn đôi dòng, theo bản Việt Ngữ của nhà văn Phạm Thị Hoài:

“Phải nói, phải nhắc đi nhắc lại, cho nhân dân và các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới biết rằng chính quyền nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam chính là kẻ tích cực xúc tiến cuộc di tản ồ ạt này, gây thiệt hại nặng nề cho các nước Đông Nam Á…

Họ có đầu óc lạnh lùng tính toán, không hề biết động lòng với chính đồng bào mình, nhưng làm phép tính giữa chi phí và lời thu về thì rất nhanh.”

(People and leadears throughout the world must be told, again and again, that this is the government of the Socialist Republic of Vietnam which has actively promoted this massive migration, causing havoc to the countries of Southeast Asia…

They have cold, calculating minds, which, whilst incapable of compassion to their own people, are nevertheless most acute in computing cost-benefits.)

Nguồn: Margaret Thatcher Foundation

Từ 1979 đến nay là gần nửa thế kỷ. Trong khoảng thời gian này  đã có hai đợt di dân tập thể từ Việt Nam: thuyền nhân cũ và những thuyền nhân mới – ancient boat people and nouveaux boat people.

Giữa hai lớp người này có nhiều điểm dị biệt nhưng chính sách của nhà đương cuộc Hà Nội thì trước sau như một, hoàn toàn xuyên suốt và nhất quán: “Họ có đầu óc lạnh lùng tính toán, không hề biết động lòng với chính đồng bào mình, nhưng làm phép tính giữa chi phí và lời lãi thu về thì rất nhanh.”

Nói cho nó gọn thì đây là một hình thức buôn dân của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Nước họ còn dám bán thì buôn dân, tất nhiên, chỉ là chuyện nhỏ.

Rạp Hưng Đạo ngày xưa của ai ?

Rạp Hưng Đạo ngày xưa của ai ?

Năm 1940 tại góc đường Général Marchand và Gallieni (Nguyễn C…ư Trinh và Trần Hưng Đạo ngày nay) thường ngày vẫn có một cậu con trai khoảng 18 – 20 tuổi ngồi cặm cụi sửa vá xe đạp bên vệ đường. Thời đó người dân chính gốc thành phố còn thất nghiệp dài dài, nói chi đến những dân nhập cư từ tỉnh thành xa, do đó người ta xem việc một thanh niên sửa xe như vậy là chuyện bình thường.Những người lui tới con đường đó, đặc biệt là những khách hàng từng đôi ba lần xe đến sửa xe ấy là một chàng trai hiền hậu, dễ thương, lại chăm chỉ, cẩn thận. Xe hư đâu sửa đó, đảm bảo chất lượng, tiền công vừa phải, đôi khi với những khách hàng già cậu ta còn tự nguyện sửa miễn phí “để làm quen”. Lâu dần, khách hàng càng lúc càng đông, thậm chí có người bị hư xe ở xa cũng ráng dẫn bộ tới, để cậu sửa. Chàng trai ấy tên là Niệm.
Một năm sau ngày ra nghề, người ta thấy chỗ bức tường phía sau lưng anh thợ sửa xe ngồi, có treo lủng lẳng vài chiếc vỏ, ruột xe đạp, cùng với một ít những phụ tùng khác. Anh giải thích “Để khi nào khách có cần thì mình thay cho tiện”. Thời đó không có chợ phụ tùng hoặc các loại phụ tùng xe được bày bán khắp nơi như ngày nay, cho nên việc phục vụ linh hoạt của cậu Niệm được bà con ủng hộ. Hai năm sau, khách hàng nhìn thấy có thêm một hai chiếc xe đạp lắp ráp hoàn chỉnh dựng ở đó. Cậu Niệm lại giới thiệu “Nhân tiện ráp sẵn, nếu bà con nào có cần thì mình nhường lại, giá phải chăng”. Tất nhiên, bởi sẵn có uy tín hàng của cậu ta ráp đến đâu bán được đến đó.
Sau khi Nhật đảo chính Pháp, trong lúc Sài Gòn đang hoảng loạn vì những cuộc dội bom của phi cơ đồng minh xuống thành phố, dân chúng lo chạy tránh bom, thì góc đường đó, chàng trai sửa xe vẫn cứ bám trụ với “cơ ngơi của mình, gồm 4 chiếc xe đạp vừa mới ráp, cộng với một thùng phụ tùng mới. Với cậu giữa cái chết do bom đạm và chết đói, cậu ta sợ chết đói hơn, vả lại trong đầu cậu trai nghèo này, chừng như còn nuôi một hoài bão.
Chiến tranh thế giới thứ hai vừa kết thúc, cũng là lúc người ta ngạc nhiên khi thấy chàng trai đó đứng ra thuê hẳn một góc nhà (chỗ căn phố mà suốt mấy năm qua cậu ta vẫn ngồi phía trước hiên nhà để hành nghề) và khai trương bảng hiệu: “Nguyễn Thành Niệm, sửa xe và bán phụ tùng xe đạp”. Thì ra, do khéo dành dụm trong nhiều năm qua, đến lúc đó cậu ta đã có được số vốn nho nhỏ, đủ để “dựng tiệm”. Cậu tâm sự với những người quen biết “Cái nghèo nó làm cho mình phải bỏ dở chuyện học hành, mà không học thì khó bề lập thân. Bây giờ chỉ có một cách là phải chí thú làm ăn phải đi lên con đường thương mại….”. 5 năm sau, đầu thập niên 50, cả một dãy phố từ đầu đường Nguyễn Cư Trinh chạy dọc theo đường Trần Hưng Đạo, đến gần đường hẻm Nguyễn Văn Dụng, đã quy về một mối, do một người làm chủ: Nguyễn Thành Niệm.
Cậu ta trúng nghề phụ tùng xe đạp là chủ yếu, nhưng cũng phải kể đến yếu tố cần kiệm và óc nhạy bén với thị trường. Chỉ trong vòng 10 năm, từ một chàng sửa xe đạp tầm thường, Nguyễn Thành Niệm tậu được đến gần 30 căn phố mặt tiền đường Gallieni (Trần Hưng Đaọ). Có người nói, sở dĩ Nguyễn Thành Niệm mua được nhiều nhà như thế là bởi vì thời đó mọi người vừa trải qua một giai đoạn khủng hoảng do cuộc chiến tranh, bị lung lạc tinh thần, muốn bán rẻ nhà cửa để hồi hương lập nghiệp, nên giá nhà rẻ, và Niệm đã chộp đúng thời cơ.
Con đường “lập thân” của Nguyễn Thành Niệm đã mở rộng. Anh ta chuyển sang kinh đoanh đa dạng hơn, gồm cả phụ tùng xe gắn máy, xe hơi, máy móc cơ giới nói chung. Và thế là một công ty nhập khẩu phụ tùng xe, máy được hình thành. Công ty Indo – Comptoir của Nguyễn Thành Niệm cuối thập niên 50 là một trong 10 công ty xuất nhập khẩu phụ tùng xe cơ giới lớn nhất Sài Gòn có chi nhánh ở khắp miền Nam, vươn tới Nam Vang, Vientian, Pakse (Lào). Nguyễn Thành Niệm trở thành một tỷ phú.
Đầu thập niên 60, tại dãy phố góc đường Nguyễn Cư Trinh – Trần Hưng Đạo, cạnh trụ sở của công ty Nguyễn Thành Niệm, người ta thấy mọc lên một toà nhà đồ sộ với chữ hiệu trên mặt tiền rất nổi: Rạp hát Hưng Đạo. Thì ra, đúng nơi mấy chục năm trước Niệm ngồi sửa se đạp, giờ đã được dựng lên một rạp hát lớn nhất thành phố, lại do chính ông làm chủ. Có lần Nguyễn Thành Niệm đã nói với bạn bè “Cuộc đời cũng giống như một sân khấu, mình cố làm sao cho sân khấu lộng lẫy thì càng hay…”
Thượng Hồng

Nguyễn Bích Lan – Người thắp lửa

 Nguyễn Bích Lan – Người thắp lửa

Mời quí anh chị đọc cho vui một bài viết về một cô bé ở 1 làng quê nghèo bên bờ sông Hồng tỉnhThái Bình. Em đã dũng cảm chống lại định mệnh khắc nghiệt gây ra bởi bệnh Muscle Diseases (Muscular Dystrophy) đau đớn làm liệt 2 chân ở tuổi 13 và không có thuốc chữa. Nhà nghèo không sắm nổi xe lăn; hàng ngày khi bố mẹ đi làm, em chỉ biết ngồi giam mình trong phòng và nhìn đời qua khung cửa sổ trước mặt mà buồn cho thân phận. Rồi trong đớn đau tuyệt vọng, em tìm đọc sách và tự học English, mở lớp dậy anh văn miễn phí trước sân nhà cho trẻ em làng xóm, tự học sử dụng computer, internet, rồi bắt đầu dịch thuật những tác phẩm của các văn hào nổi tiếng trên thế giới cho các nhà xuất bản ở Hànội.  Em cũng làm thơ, viết văn và cho xuất bản mấy cuốn sách thuộc loại best seller cho lớp trẻ VN hiện nay. Em cũng đoạt nhiều giải thưởng văn học, và được nhiều người mến mộ.

Cách nay hơn 10 năm tôi tình cờ quen biết em khi ủy ban xây dựng thánh đường quê tôi đã tới nhà em gần đó, nhờ em làm trung gian gởi các tin tức tiến triển về công trình xây dựng thánh đường qua emails cho tôi để tôi quyên góp trợ giúp tài chánh. Và vì thế tôi được biết hoàn cảnh bệnh tật ngặt nghèo của em.  Bẵng đi 1 thời gian không liên lạc nhau vì gia đình em dọn lên Hànội để tiện việc chữa bệnh và em làm việc với các xuất bản sách.  Mới đây tôi tình cờ vào Facebook và liên lạc lại được với em. Dưới đây là tin nhắn của em gởi cho tôi, kèm theo 1 bài báo viết về em.  Mời quí anh chị đọc cho vui.

Thân mến,

tn- B

Nguyễn Bích Lan – Người thắp lửa

TP – Gần đây, khi đến thăm bảo tàng Phụ nữ Việt Nam, tôi thấy một nhóm người nước ngoài đang trầm trồ trước khu trưng bày vinh danh tám người phụ nữ Việt Nam hiện đại. Họ dừng lại rất lâu trước những bức ảnh của một cô gái gầy gò – người trẻ nhất trong số tám nhân vật được tôn vinh.

Rồi họ  lặng đi trước câu chuyện về tài năng và tấm gương nghị lực của cô gái ấy. Đứng cạnh họ, lòng tôi trào dâng niềm tự hào. Niềm tự hào ấy khởi nguồn từ bốn năm về trước, vào ngày 23/1/2011, khi tôi quan sát chính cô gái gầy gò ấy lên sân khấu nhận giải thưởng dịch thuật từ Hội Nhà văn Việt Nam: Giải thưởng Văn học năm 2010 cho bản dịch tiểu thuyết Triệu phú khu ổ chuột. Dù được em trai dìu đi, từng bước chân của cô gái – dịch giả, nhà văn Nguyễn Bích Lan – khó nhọc và chậm rãi. Cô nở nụ cười trấn an những người đang lo lắng. Hình dáng nhỏ bé của cô dường như lọt thỏm giữa sân khấu lớn, nhưng ánh mắt của cô bừng lên ánh sáng ấm áp của niềm tin và nghị lực.

Tranh NGUYEN X HOANGTranh: Nguyễn Xuân Hoàng.

Khi đôi chân không thuộc về mình

Những ai biết Bích Lan nhiều năm về trước chắc hẳn khó tưởng tượng rằng một ngày cô gái có bề ngoài dễ vỡ ấy có thể chinh phục được số phận, vượt qua bệnh tật và sự rình rập của cái chết để đứng trong hàng ngũ những nhà văn, dịch giả có đóng góp đáng trân trọng cho sự phát triển của văn học Việt Nam hiện đại.

Sinh năm 1976 tại một làng quê nhỏ ở Thái Bình, Bích Lan chưa kịp đi qua tuổi học trò ngây thơ thì thế giới đổ sụp xuống cô. Một ngày mùa đông, ở tuổi mười ba đầy trong trẻo, Bích Lan đang hăm hở đạp xe lướt đi trên con đường nhỏ xuyên qua những cánh đồng lúa xanh rì rào để đến trường thì đôi chân của cô bất ngờ mất khả năng cử động. Sự hoảng sợ thít chặt lấy cô, và cô ngã nhào từ xe xuống chiếc mương lõng bõng bùn nước. Càng vùng vẫy, Bích Lan càng tuyệt vọng. Đôi chân dường như không thuộc về cô nữa. Cô không thể nào đứng dậy được. Cô chỉ có thể thoát ra khỏi cái mương sâu hoắm ấy, khỏi sự giá lạnh và sợ hãi khi một người bạn cùng lớp ào xuống, kéo cô lên. Nhưng cũng từ đó, sự đau đớn dai dẳng đeo bám cô và triền miên hành hạ cô. Từ nhiều tháng trước đó, Bích Lan đã bị sụt cân, và giờ đây cô phải nằm bẹp trên giường, bất lực nhìn cuộc sống chầm chậm trôi qua. Cô ngơ ngác không hiểu điều gì đang xảy ra với mình.

Gia đình cô đã đưa cô đi chạy chữa khắp nơi. Rồi khi thầy thuốc tìm ra căn bệnh của cô, mọi hy vọng trong cô dường như bị dập tắt: bệnh của cô là một loại bệnh hiếm gặp và hiện chưa có thuốc chữa – bệnh loạn dưỡng cơ. Các bác sĩ cảnh báo căn bệnh này sẽ khiến cho cơ thể của cô ngày càng suy yếu, khiến cô dần mất khả năng di chuyển. Thậm chí nhiều bác sĩ tin rằng Bích Lan sẽ chỉ sống được một thời gian ngắn, vì căn bệnh sẽ khiến cô suy nhược trầm trọng.

 Nguyễn Bích Lan - Người thắp lửa - ảnh 2

Nguyễn Bích Lan.

Học để được sống

Những ngày ấy, sự đớn đau thể xác, bóng tối dày đặc của tương lai, và sự kiệt quệ về tài chính rất dễ khiến một người bình thường buông xuôi tất cả. Và sẽ thật dễ dàng khi Bích Lan để sự chán nản và tự ti chiếm lĩnh lấy cô. Nhưng thật kỳ diệu, chính trong những giây phút tăm tối nhất, Bích Lan khao khát được sống. Không chỉ sống, mà sống có ý nghĩa. Như cô đã viết trong truyện ngắn Những ngọn lửa: “Tôi cảm thấy từ một góc bí mật nào đó rất sâu trong con người mình, một ngọn lửa bắt đầu được nhóm lên. Mãi về sau tôi mới biết gọi tên ngọn lửa đó là ước mơ”.

“Tôi cảm thấy từ một góc bí mật nào đó rất sâu trong con người mình, một ngọn lửa bắt đầu được nhóm lên. Mãi về sau tôi mới biết gọi tên ngọn lửa đó là ước mơ”.

Nguyễn Bích Lan

Bích Lan ước mơ chinh phục số phận của mình. Và trong căn phòng nhỏ bé nơi cô đã phải giam mình trong thời gian dài, cô gái bé nhỏ 14 tuổi ấy bắt đầu hành trình tiếp thu tri thức của thế giới. Vượt qua tất cả mọi đau đớn thể xác, cô lao vào đọc sách. Cô đọc và đọc tất cả những quyển sách mà cô mượn được, về tất cả các lĩnh vực. Không có được diễm phúc đến trường, cô tự học một cách mê say. Học để quên đi đau đớn. Học để được sống. Học để một ngày có cơ hội báo hiếu với mẹ.

Một hôm, nhìn em trai học tiếng Anh, Bích Lan quyết định tiếp cận với môn ngoại ngữ ấy- môn học còn rất xa lạ với rất nhiều học sinh thời đó – bằng những quyển sách mà cô mượn được, bằng băng cassette và bằng trí thông minh và tinh thần kiên định. Rồi cô chập chững bước những bước đầu tiên vào biển tri thức vốn đã tồn tại hàng nghìn năm nay ở thứ ngôn ngữ thông dụng nhất thế giới – tiếng Anh. Càng đọc, càng học, cô càng đứng vững trên đôi chân của trí tuệ. Rồi cô bước đi, cô chạy, cô tung tăng vùng vẫy trong biển tri thức. Ở đó, Bích Lan tìm thấy chiếc chìa khoá để tự cứu mình và sống có ý nghĩa: cô bắt đầu dịch các tác phẩm văn học mà cô yêu thích.

Những ngón tay nhỏ bé và gầy guộc của Bích Lan, yếu đến nỗi không thể cầm vững chiếc bút, nay được tiếp thêm sức mạnh khi chúng giúp cô chuyển tải vẻ đẹp của văn học thế giới sang ngôn ngữ Việt. Thật kỳ diệu khi trong vòng 13 năm qua, giữa những cơn đau thể xác vẫn dai dẳng khôn nguôi, Bích Lan miệt mài làm việc, cho ra đời 30 quyển sách dịch, tất cả đều là những tác phẩm văn học kinh điển hoặc những quyển sách đầy ắp tính nhân văn. Hàng triệu người Việt đã được truyền thêm nghị lực sống từ “người không tay không chân” Nick Vujicic, qua bốn quyển sách của anh mà cô là dịch giả. Cũng qua Bích Lan, bạn đọc Việt Nam được đắm mình trong vẻ đẹp huyền ảo và trí tuệ sâu sắc trong các tác phẩm của những nhà văn lừng danh thế giới như William Faulkner, Rabindranath Tagore, JP. Donleavy, Vikas Swarup, Julia Otsuka…

Nguyễn Bích Lan - Người thắp lửa - ảnh 3

Những ngọn lửa

Nhưng dịch thuật chưa đủ, Bích Lan gửi trọn tâm huyết và khát khao sống mãnh liệt của mình qua từng trang viết. Cô sáng tạo miệt mài, cẩn trọng, đầy trách nhiệm và say mê như thể mỗi phút giây của cuộc đời này là giây phút cuối. Cô đều đặn có những tác phẩm thơ, văn xuôi, và báo chí nóng hổi tính thời đại in đều đặn trên các tờ báo uy tín. Đến giờ, Nguyễn Bích Lan đã là tác giả của những quyển sách như Không gục ngã (Tự truyện, Nhà xuất bản Trẻ, 2010), Sống trong chờ đợi (Thơ và truyện ngắn, NXB Trẻ, 2012).

Là người dõi theo các sáng tác của Bích Lan, tôi hồi hộp mở tập truyện ngắn mới nhất của cô – Những ngọn lửa (NXB Phụ nữ, 2015). Và như tôi đã mong đợi, Bích Lan không làm tôi thất vọng. Mỗi câu chuyện trong quyển sách này kéo tuột tôi vào từng ngóc ngách sâu thẳm của một xã hội Việt Nam thời hiện đại. Ở nơi ấy, áp lực kinh tế đang khiến con người sống vô cảm, tàn nhẫn với nhau. Con vô cảm với mẹ ruột, mẹ ruột vô cảm với con, thầy vô cảm với trò… Bằng giọng văn sắc sảo, lúc thì đầy ắp chất thơ, lúc thì dịu dàng, nóng bỏng, lúc thì chua chát, ngoa ngoắt, Bích Lan phác thảo rõ nét những sắc thái của cuộc sống thời hiện đại, để những câu chuyện của cô cứa vào chúng ta sắc lẹm như những lưỡi dao. Bóng tối của lòng tham, của sự ích kỷ đang phủ trùm lên chúng ta. Cô thắp lên những ngọn lửa – những ngọn lửa của hy vọng, của lòng nhân ái, vị tha, của tình yêu giữa con người với con người vẫn tồn tại đâu đó trên cõi đời này.

Đọc quyển sách, ta không khỏi khát khao thay đổi bản thân mình, nhắc nhở mình phải sống tốt hơn, nhân ái hơn với những người xung quanh.

Vài năm trước, khi đại diện của quỹ văn học Akademie Solitude (Đức) nhờ tôi giới thiệu một nhà văn Việt Nam để họ trao học bổng sáng tác, tôi không ngần ngại đề cử Nguyễn Bích Lan. Tôi rất vui khi quỹ Akademie Solitude trao học bổng cho Bích Lan năm ấy sau khi đánh giá tầm ảnh hưởng của những tác phẩm văn học của cô.

Hiện nay, Bích Lan vẫn chỉ nặng 28kg. Cô miệt mài làm việc 9 tiếng một ngày, tuân thủ những nguyên tắc khắt khe nhất của một người sống bằng nghề viết. Từ thứ Hai đến thứ Sáu, cô dịch sách. Vào thứ Bảy và Chủ nhật, cô viết hoặc dịch bài cho báo. Xen kẽ vào những công việc ấy, cô viết truyện ngắn hoặc thơ.

Độc giả Diệu Trâm từ Hội An, sau khi đọc các tác phẩm của Bích Lan, chia sẻ: Đôi khi gục lên ngã xuống nhiều lần để rồi nhận ra chuyến hành trình của mình không là gì cả so với những gì tôi biết được biết về chị Bích Lan, về những gì mà chị đã từng đối mặt và vẫn đang vượt qua… Tôi muốn gửi đến chị lời cảm ơn vì đã nhóm lên ngọn lửa niềm tin và hi vọng trong cuộc sống vốn dĩ rất ngắn ngủi này.

Không phàn nàn về số phận

Bích Lan cho biết, cô không có gì phải phàn nàn về hoàn cảnh của mình hiện tại. Cô cảm thấy ổn cho dù vẫn đau yếu bởi cô đã tìm ra cách sống chung với bệnh tật để ngày nào của mình cũng là một ngày hữu ích. Trong năm nay, ngoài tập thơ Ru và tập truyện ngắn Những ngọn lửa, Bích Lan sẽ hoàn thành bản dịch truyện cổ Andersen, và cuốn Màu của nước – tiểu thuyết nổi tiếng về phân biệt chủng tộc của nhà văn Mỹ James McBride.

Xin khép lại bài viết này với lời chia sẻ của bà Tống Thị Ninh, mẹ của Bích Lan: Bích Lan tuy không được trời cho một sức khỏe tốt, nhưng lại có được tinh thần mạnh mẽ. Những cuốn sách mà Lan đã dịch và viết mang đến cho bản thân cháu và gia đình rất nhiều người bạn đáng quý ở trong và ngoài nước. Tôi thật vui vì cháu dám sống một cuộc đời hữu ích.

Anh chị Thụ & Mai gởi

Đại hội 12 ‘sẽ đổi cán cân quyền lực’

 Đại hội 12 ‘sẽ đổi cán cân quyền lực’

BBC

Một nhà ngoại giao Mỹ đã nghỉ hưu, thường viết về chính trị Việt Nam, nhận định với BBC rằng Đại hội Đảng Cộng sản XII hứa hẹn “thay đổi”.

Ông David Brown là viên chức ngoại giao từng làm việc ở đại sứ quán Mỹ tại Sài Gòn trước năm 1975.

Hiện đang ở thăm Hà Nội trong lúc diễn ra Hội nghị Trung ương 14, ông trả lời phỏng vấn của BBC qua email hôm 13/1.

Đầu tiên ông cho biết không khí và sự quan tâm chung đến sự kiện chính trị này tại thủ đô Việt Nam.

David Brown: Tại Hà Nội, người dân thảo luận nhiều. Có cảm giác lan rộng rằng Đại hội Đảng XII có thể đem đến thay đổi đáng kể trong cân bằng lãnh đạo, có thể rồi sẽ dẫn tới những chính sách hiệu quả hơn.

Tầm mức bàn luận lan rộng chưa từng thấy cũng thể hiện qua các bài blog trên mạng và Facebook.

BBC: Vì sao ông cho rằng đây sẽ là Đại hội Đảng có ảnh hưởng to lớn nhất trong hai thập niên?

Ông David Brown đi du lịch Việt Nam

Ba lần đại hội trước chỉ luân chuyển các vị trí trong Đảng với mục tiêu cân bằng quyền lực, chứ không tính đến thay đổi.

Đại hội 12 quan trọng vì thay đổi có thể xảy ra. Ông Nguyễn Tấn Dũng đã phá vỡ mọi quy tắc trong nỗ lực chi phối cả đảng và nhà nước. Ông tập hợp được người ủng hộ chiếm đa số trong Ban chấp hành Trung ương hiện tại. Ông tạo cho mình nhãn hiệu là một nhà cải cách tương đối.

Nếu ông Dũng thành công trong nỗ lực trở thành Tổng bí thư và có thể quyết định vị trí Thủ tướng, Việt Nam sẽ có thể thực thi các cải tổ kinh tế từ lâu bị ngăn chặn. Nói ngắn gọn là từ bỏ “chủ nghĩa xã hội theo cơ chế thị trường” và tập trung cho quản lý kinh tế tốt, thay vì tham gia vào nền kinh tế.

BBC: Cho đến khoảng hai tháng trước, dường như đa số nhà quan sát nghĩ rằng Thủ tướng Dũng sẽ được tái cử để thành Tổng bí thư. Hiện tại, lại có cảm giác thách thức cho ông Dũng to lớn hơn người ta tưởng. Ông có ngạc nhiên không?

Như có thể tiên liệu, chiến thuật của ông Dũng không được lòng của một khối đáng kể các đảng viên kỳ cựu. Có ý kiến nói ông ấy không thực sự trung thành với việc duy trì kiểm soát của Đảng đối với mọi tầng nấc quyền lực. Thành ra không ngạc nhiên khi xảy ra phản ứng “ai lên cũng được, trừ ông Dũng”.

” Nếu ông Dũng thành công trong nỗ lực trở thành Tổng bí thư và có thể quyết định vị trí Thủ tướng, Việt Nam sẽ có thể thực thi các cải tổ kinh tế từ lâu bị ngăn chặn.

David Brown”

BBC: Với các chính khách Mỹ trong năm bầu cử tại Mỹ này, họ có quan tâm ai sẽ lãnh đạo Việt Nam từ 2016?

Không. Nhưng người ta sẽ chú tâm đáng kể về chính trị Việt Nam nói chung và ý chí thực hiện cam kết của các nhà đàm phán về TPP, khi TPP được đưa ra trước Quốc hội Mỹ để xin thông qua cuối năm nay.             

11 người Việt bị bắt vì buôn bán ma túy tại Séc

 11 người Việt bị bắt vì buôn bán ma túy tại Séc

VOA

Hình minh họa: Một người lính bảo vệ hiện trường tiêu hủy cần sa ở Tijuana, Mexico.

Hình minh họa: Một người lính bảo vệ hiện trường tiêu hủy cần sa ở Tijuana, Mexico.

13.01.2016

Cảnh sát cộng hòa Séc cho biết họ đã phá một đường dây được cho là sản xuất một lượng lớn ma túy đá để bán bất hợp pháp ở Tây Âu.

Tổng cục trưởng cảnh sát Tomas Tuhy cho biết, tổng cộng có 13 kẻ tình nghi đã bị bắt tại Cộng hòa Séc và 11 người trong số đó là người Việt. 6 người khác bị bắt ở Ba Lan.

Trong cuộc bố ráp, cảnh sát đã thu giữ tổng cộng 50kg ma túy.

Người đứng đầu đơn vị chống ma túy Jakub Frydrych cho biết, hầu hết ma túy đá được sản xuất bởi nhóm này được đưa đến Đức, thị trường truyền thống cho ma túy đá sản xuất ở Séc, nhưng đồng thời cũng dành cho thị trường Cộng hòa Séc, các quốc gia Tây Âu và Úc.

Ông Jakub Frydrych cũng cho biết, hầu hết các chất hóa học cần thiết cho việc sản xuất ma túy đều được nhập lậu từ Thổ Nhĩ Kỳ.

Theo AP, ABC News

Người dân ở Madaya như ‘những bộ xương động đậy’

Người dân ở Madaya như ‘những bộ xương động đậy’

VOA

Những người dân Syria đang đợi đoàn cứu trợ ngày 11/1/2016 tại thị trấn Madaya như một phần thỏa thuận đạt mốc 6 tháng chấm dứt tình trạng chiến tranh ở những khu vực này để đổi lấy viện trợ nhân đạo.

Những người dân Syria đang đợi đoàn cứu trợ ngày 11/1/2016 tại thị trấn Madaya như một phần thỏa thuận đạt mốc 6 tháng chấm dứt tình trạng chiến tranh ở những khu vực này để đổi lấy viện trợ nhân đạo.

13.01.2016

Những công tác viên nhân đạo nói rằng tình cảnh của người dân bị bỏ đói ở thị trấn Madaya của Syria khiến họ đau lòng và là tình cảnh tệ hại nhất mà họ từng chứng kiến trong suốt cuộc nội chiến kéo dài gần năm năm ở nước này.

“Không có sự so sánh những gì chúng ta đã thấy ở Madaya,” Sajjad Malik, giám đốc cơ quan người tị nạn của Liên Hiệp Quốc tại Damascus, nói với các nhà báo tại Genève hôm thứ Ba, một ngày sau khi Liên Hiệp Quốc đưa viện trợ tới thị trấn với 42.000 người bị lực lượng trung thành với Tổng thống Syria Bashar al-Assad vây hãm.

Ông Malik nói có “những báo cáo đáng tin cậy” về người chết đói ở Madaya.

“Có người ở Madaya, nhưng không có sự sống,” ông nói. “Những gì chúng tôi thấy ở Madaya không nên xảy ra trong thế kỷ này.”

“Chúng tôi nhìn thấy một dân tộc tuyệt vọng, bị đói rét, một dân tộc đã mất hết hy vọng rằng thế giới đoái hoài đến tình cảnh của họ,” điều phối viên nhân đạo của Liên Hiệp Quốc tại Syria nói với báo giới tại Liên Hiệp Quốc ở New York qua điện thoại từ Damascus.

Ông Yacoub el Hillo cho biết người dân nói với ông rằng họ muốn cộng đồng quốc tế làm nhiều hơn nữa để giải vây ở bất cứ nơi nào đang chịu tình cảnh này ở Syria. “Tất cả các bên xung đột đang dùng chiến thuật vây hãm và việc này phải chấm dứt,” ông Yacoub el Hillo nói thêm.

Liên Hiệp Quốc cho biết 400.000 người Syria hiện đang sống trong những khu vực bị chính phủ, phiến quân hoặc những nhóm vũ trang bao vây. Hàng triệu người khác sống ở những khu vực thuộc diện khó tiếp cận đối với nhân viên cứu trợ.

‘Những bộ xương động đậy’

Đại sứ Syria tại Liên Hiệp Quốc, Bashar Jaafari, nói với phóng viên hôm thứ Hai rằng “không có người chết đói ở Madaya,” phản bác một báo cáo từ tổ chức từ thiện y tế quốc tế Y sĩ Không Biên giới nói rằng 28 người trong thị trấn đã bị bỏ đói tới chết.

Ông El Hillo bác bỏ tuyên bố này, nói rằng ông và nhóm của ông đã nhìn thấy những người “suy dinh dưỡng trầm trọng” ở đó. Họ “cực kỳ gầy gò, như những bộ xương động đậy.”

Elizabeth Hoff, một quan chức của Tổ chức Y tế Thế giới đi cùng đoàn xe cứu trợ hôm thứ Hai, nói với hãng tin Reuters: “Tôi thực sự lo lắng. Mọi người tập trung ở khu chợ. Bạn có thể thấy nhiều người suy dinh dưỡng, đói khát. Họ gầy gò, mệt mỏi, cực kỳ khổ sở. Không có nụ cười trên khuôn mặt của bất cứ ai. Đó không phải là điều mà bạn muốn nhìn thấy khi bạn đến với một đoàn xe cứu trợ. Những đứa trẻ mà tôi nói chuyện nói rằng chúng không còn sức để chơi.”

“Thực sự đau lòng khi nhìn thấy tình cảnh của người dân,” Pawel Krzysiek của Ủy ban Chữ Thập Đỏ Quốc tế nói. “Lúc nãy một cô bé tới gần tôi và câu hỏi đầu tiên của nó là ông có mang thức ăn tới không … chúng cháu đang rất đói.”

Truyền thông trong nước với đại hội đảng

 Truyền thông trong nước với đại hội đảng

Hoàng Dung, thông tín viên RFA
2016-01-12

RFA

Truyền thông trong nước với đại hội đảngPhần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg10244904-620

Chuẩn bị cho Đại Hội Đảng tại Hà Nội hôm 12/1/2016

AFP photo

Từ ngày 20 đến 28 tháng 1 sẽ diễn ra đại hội Đảng lần thứ XII để bầu ra những người chủ chốt để lãnh đạo đất nước. Trước thềm đại hội nhiều mạng xã hội và truyền thông trong nước nói vì về việc tranh giành quyền lợi trong đại hội sắp tới?

Có sự phân biệt vùng miền?

Trong nhiều ngày qua, trên các mạng xã hội xuất hiện nhiều bài biết liên quan đến đại hội đảng lần thứ XII sắp tới. Đây là sự kiện quan trọng của đất nước, sẽ bầu và đưa ra những người giữ chức vụ chủ chốt, quan trọng để lãnh đạo đất nước.

Trước đó vào ngày 29/12/2015 tổng bí thư đương nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng đã có lời phát biểu: “Tổng bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận” lời phát biểu này của ông Nguyễn Phú Trọng đang gây ra nhiều nghi vấn cho người Việt Nam, trên mạng xã hội Facebook nhiều người đã tự đặt ra câu hỏi tại sao tổng bí thư phải là người miền Bắc, điều này pháp luật Việt Nam không quy định và như thế nào là người có lý luận?

Nhiều người cho rằng lời phát biểu đó của ông Nguyễn Phú Trọng là sai, là không thể chấp nhận được, vì theo họ chuyện phân biệt vùng miền trong bộ máy lãnh đạo ở đầu thế kỷ 21 là không thể chấp nhận được.

Nhưng có một thực tế chỉ ra rằng trong 11 đời tổng bí thư trước đó đều là người ở miền Bắc.

Đó là một câu không có suy nghĩ, phải là người miền Bắc phải có lý luận thế người miền Bắc toàn là giỏi mới lãnh đạo đất nước, còn người miền Nam là ngu dốt à…
-Chị Thảo, Hà Nội

Anh Nguyễn Thiện Nhân một người đấu tranh vừa là một Blogger ở Tp Hồ Chí Minh cho biết thêm đó là sự phân biệt vùng miền trong bộ máy lãnh đạo nhà nước là điều không thể chấp nhận được, vì theo anh chẳng có điều luật nào quy định chứ chưa nói đến vấn đề lý luận. Anh Nguyễn Thiện Nhân tiếp lời:

Không chấp nhận sự phân biệt vùng miền trong chức vụ lãnh đạo

Chị Thảo ở Tp Hà Nội cũng cho rằng đó là một lời phát biểu không đáng có của một người lãnh đạo cấp cao trong bộ máy nhà nước, ai cũng biết câu nói đó là sai nhưng có ai dám nói hay không thôi.

“Đó là một câu không có suy nghĩ, phải là người miền Bắc phải có lý luận thế người miền Bắc toàn là giỏi mới lãnh đạo đất nước, còn người miền Nam là ngu dốt à, và như thế nào là lý luận, câu nói đó nghe buồn cười, mọi người nghe đều buồn cười chứ có ai dám nói hay không!”

Tính đến nay, thì chỉ còn chưa đến 10 ngày nữa sẽ diễn ra đại hội nhưng chị Thảo cho biết không có một cơ quan truyền thông nào trong nước nói về cuộc đấu đá tranh giành quyền lực đại hội sẽ diễn ra như thế nào mà họ chỉ nói chung chung, nhưng báo lề trái và mạng xã hội Facebook đều mong rằng chính trị đất nước sẽ đổi mới sau đại hội này.

“Truyền thông chính thống trong nước thì phục phe nhóm, phục vụ theo sự chỉ đạo từ trên xuống dưới, nên họ chỉ nói chung chung là đại hội bầu bán nhau chứ không nói đến sự đấu đá nhau, còn báo lề trái và mạng Facebook thì nói nhiều nhưng tất cả đều phỏng đoán và mọi người đều mong muốn xỏa bó chế độ độc tài chuyển sang chế độ dân chủ để đất nước phát triển”

Phe nào sẽ thắng?

Nhiều Facebooker trong nước đang phỏng đoán liệu phe nào sẽ thắng trong đại hội đảng XII sắp tới khi mà trong những ngày gần đây, Trung Quốc đã có những động thái đáng quan ngại nhất là đối với việc Trung Quốc đã thực hiện 46 chuyến bay FIR vào Tp Hồ Chí Minh, nhưng theo quan sát thì có nhiều người đấu tranh ở Việt Nam họ ủng hộ phe của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hơn.

Theo anh Nguyễn Thiện Nhân nếu cạnh tranh một cách công bằng thì phe thân Mỹ tức là của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ thắng, nhiều người sẽ ủng hộ hơn, vì trong thời gian này chúng ta chỉ có một lựa chọn sống hay chết, mất nước hay còn nước vì Trung Quốc có ý muốn xâm chiếm nước ta từ lâu rồi và kỳ đại hội này được coi như là quyết định. Tuy nhiên, anh Nguyễn Thiện Nhân lại lo ngại vì trong chính trị người ta sẽ dùng tất cả mọi thủ đoạn để cho phe mình được thắng, nên phe nào thắng vẫn chưa có thể nói trước được.

Mình tin tưởng là phe của ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ thắng và người ta sẽ bầu cho ông Nguyễn Tấn Dũng nhưng mà trong chính trị người ta có những hành động, hành vi thủ đoạn bỉ ổi, chẳng hạn như là phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư phải là người miền Bắc và có lý luận phát biểu này hết sức ấu trĩ và ảnh hưởng đến tình hình chính trị Việt Nam diễn ra một cách tiêu cực. Cho nên nếu mà cạnh tranh một cách công bằng người ta sẽ ủng hộ phe muốn thoát khỏi sự lệ thuộc của Trung Quốc.

Anh Đỗ Nam Trung một CTLT ở Tp Hà Nội cũng hy vọng phe thân Mỹ sẽ thắng vì như vậy cơ hội thoát khỏi sự lệ thuộc ngày càng cao và đất nước có cơ hội để phát triển hơn, chứ không thể cứ mãi chậm phát triển thế này được.

Theo nguồn tin đặc thì phe Nguyễn Tấn Dũng thì chỉ có 20% ủng hộ, còn phe của ông Nguyễn Phú Trọng được 80% trong nội bộ chính trị ĐCS VN.
– Cô Mộc Lan, Nghệ An 

Phe thân Trung thì họ có một hẫu thuận rất tốt từ Trung Quốc là phía đảng cộng sản, nhưng Trung Quốc họ không thể hậu thuẫn mãi được, nếu mà để theo quan điểm đó để mình đánh giá thì phe thân phương Tây có thể thắng về chuyện thời gian thôi.

Cô Mộc Lan một cô giáo đang học Thạc Sỹ ở đại học Vinh, Nghệ An cho biết phe nào thắng cũng được, nhưng nếu bộ chính trị Việt Nam không thay đổi thì dân Việt Nam vẫn khổ cho dù đó là phe thân Mỹ hay thân Trung lên nắm chính quyền, chị cũng cho biết là có một nguồn tin cho rằng trong nội bộ chính trị Việt Nam thì chỉ có 20% ủng hộ phe thân Mỹ còn 80% ủng hộ phe thân Trung.

“Thật sự mà phe nào nó lên nắm quyền ở đại hội đảng lần này thì đợt này dân vẫn khổ như vậy, mà theo nguồn tin đặc thì phe Nguyễn Tấn Dũng thì chỉ có 20% ủng hộ, còn phe của ông Nguyễn Phú Trọng được 80% trong nội bộ chính trị ĐCS VN.”

Anh Nguyễn Thiện Nhân một Blogger cũng chia sẻ với chúng tôi, giờ ai lên nắm quyền cũng được, nhưng họ phải mang lại lợi ích cho người dân và tạo điều kiện để đất nước phát triển.

Nổ bên trong hệ thống và thay đổi hệ thống

Nổ bên trong hệ thống và thay đổi hệ thống

Lê Minh Nguyên

“Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”

Nguyễn Duy

Vấn đề của Việt Nam là vấn đề chế độ chính trị chứ không phải vấn đề nhân sự ai đi ai ở trong tứ trụ (www.bbc.in/1P3l9iR).

Khi Văn kiện đại hội, và nhất là Nghị quyết đại hội, có giá trị khung sườn cho 5 năm sắp tới vẫn là định hướng xã hội chủ nghĩa, vẫn quốc doanh chủ đạo, vẫn Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh, vẫn độc tài độc đảng thì vở tuồng để hát vẫn vậy, đào kép không thể diễn xuất khác được, trừ khi muốn thất nghiệp. Ban Chấp hành Trung ương không có quyền đi ra khỏi khung sườn này trong hơn một tá các kỳ họp Trung uơng của nhiệm kỳ 5 năm.

Trong khi các phe nhóm trong đảng dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn đánh vào cá nhân thay vì vào đường lối, nặc danh thay vì có tên tuổi đường hoàng, hoả mù thay vì trong sáng, thì dân chúng và các thành phần tranh đấu cho dân chủ bị họ kéo vào. Bình thường họ xem dân chúng như cỏ rác, hoàn toàn không có tiếng nói trong vấn đề quyết định ai là người lãnh đạo mình, nhưng khi họ yếu thì họ kéo người ngoài Đảng vào để có thêm vây cánh.

Đây là hiện tượng ở Liên Xô cuối thập niên 1980s, đảng CS bị bế tắc trong vấn đề lãnh đạo đất nước, nhất là bế tắc kinh tế. Tất cả các phe nhóm trong đảng đều đồng ý phải thay đổi. Nhưng họ chỉ đồng ý được đến đó, vì câu hỏi tiếp theo là thay đổi như thế nào thì mỗi phe có một kịch bản riêng và đào kép để thủ diễn riêng theo một đạo diễn riêng. Và kết quả như thế nào thì ai cũng đã biết.

Nhưng có thể nói sự sụp đổ của Liên Xô xảy ra tương đối ôn hoà, không đổ máu, để giải quyết vấn đề chế độ cũi sắt lỗi thời vô nhân tính mà người bên trong hệ thống không thể làm được nếu Văn kiện đại hội vẫn là lối mòn, họ không làm được bởi vì họ không thể buông bỏ quyền lợi và địa vị đang có, các Trung ương uỷ viên là những người đang hưởng thụ những thứ đó, làm sao mà họ biểu quyết để bỏ cái cũi sắt?

Sự thay đổi một hệ thống (chính trị) nó thường đi qua 3 giai đoạn chính:

Giai đoạn tỉnh/status quo (hay freeze) mà đảng CSVN đang muốn tiếp tục duy trì qua mỹ từ “ổn định để phát triển”, ở Mỹ nó là 4 năm giữa mùa bầu cử.

Thay đổi xảy ra khi nó đi sang giai đoạn động-change (hay unfreeze) tức lúc Đại hội đảng, hay mùa bầu cử ở Mỹ. Nó thay đổi chính yếu là đường lối và nhân sự, thông thuờng là bên trong hệ thống, như bên trong chế độ độc tài độc đảng ở VN, hay bên trong chế độ dân chủ tự do của Hoa Kỳ.

Nhưng nó cũng là cơ hội để thay đổi hệ thống (transform) một cách ôn hoà khi hệ thống bị rách hay bị lỗi thời. Giai đoạn này quan trọng nhất trong 3 giai đoạn vì những điều mong muốn có cho ra kết quả như ý hay không thì nó xảy ra ở giai đoạn này.

Các chế độ CS vì nó được designed/phác hoạ kiểu ban đầu là cho phép sát phạt nhau để củng cố cái cũi sắt, ai muốn xổ lồng phải triệt hạ ngay từ trong trứng nước (Trần Xuân Bách), cho nên sự thay đổi chính cái hệ thống ấy một cách ôn hoà đã không xảy ra, trong khi sự sụp đổ lại xảy ra hàng loạt khi thay đổi phải đến, như ở Đông Âu.

Chính vì dòng sống của con người nó cứ thản nhiên mở ra về phía trước với những yếu tố mới (thế hệ millenials tức giới trẻ 18-35) và môi trường mới (như nhân loại buớc qua Thời đại thông tin-Information Age từ Thời đại kỹ nghệ-Industrial Age) cho nên hệ thống chính trị phải có khả năng điều chỉnh cái hình hài và cái vỏ bọc bên ngoài để tương tác với môi trường, nhưng Mác-Lê không cho phép. Cho nên Đại hội đảng dù có đấm đá sát phạt tàn tệ như thế nào thì nó cũng chỉ là những vụ nổ ở bên trong hệ thống (implosions) để chờ cho đến khi yếu tố và môi truờng mới, tức tác động từ bên ngoài làm cho nó nổ tung để sụp đổ (explosion), không như các chế độ tự do dân chủ, có vỏ bọc mềm mại và khả năng điều chỉnh hình hài (qua các tu chính án).

Giai đoạn thứ ba là giai đoạn tái ổn định (refreeze), hệ thống sẽ đông cứng lại sau những gì đã xảy ra ở giai đoạn hai, trong đảng CSVN nó có nghĩa là sau ngày 28/1/2016, ngày cuối cùng của Đại Hội 12. Nó sẽ rất là khó để thay đổi trong giai đoạn này, trừ khi có đảo chính hay chiến tranh.

Như nhà thơ Nguyễn Duy có viết “Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”, có một blogger đã viết rằng đây là sự tranh chấp giữa kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa và kinh tế thị trường theo định hướng Mafia. Kết quả nhân sự của Đại hội 12 đảng CSVN có thế nào thì tù nhân lương tâm vẫn còn tiếp tục nhập kho, những nguời tranh đấu ôn hoà như LS Nguyễn Văn Đài, cô Lê Thu Hà, các ông Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng… vẫn bị đàn áp, các quyền làm người căn bản vẫn bị tướt đoạt, thì nó có ý nghĩa gì cho dân tộc VN đâu? ngoài sự trấn áp để hút máu người lao động, làm nhiễm độc dân tộc thành thần dân Dracula.

Nhân mùa Đại hội đảng CSVN, ta thử đem thước ra đo xem 3 tiêu chuẩn tối thiểu, không thể rớt/fail dù chỉ rớt có một, xem CSVN đang ở đâu trong nấc thang thiện chí thay đổi từ trên.

Thước đo 1: Các tù nhân chính trị và tôn giáo có được thả hết ra chưa hay những nguời tranh đấu ôn hoà bên ngoài vẫn tiếp tục bị bắt? – Fail

Thước đo 2: Những người đã mãn hạn, ra tù có bị canh rình hay tống ra ngoại quốc hay không? – Fail

Thước đo 3: Các quyền làm người căn bản như quyền tự do báo chí, tự do lập hội, biểu tình ôn hoà có được hành xử hay không? – Fail

Chế độ chưa bao giờ có chủ trương hoà giải với các thành phần dân tộc trong nước, tôn trọng họ và xem họ là  đối tượng để đối thoại, nhưng sẵn sàng gài game với người Việt hải ngoại (Nghị quyết 36, kêu gọi đại đoàn kết…) qua những hứa hẹn hão huyền về đặc quyền đặc lợi hay danh vị (như ghế Quốc hội giữa năm 2016).

Nổ bên trong hệ thống như hiện nay giữa những phe đảng là điều người dân không cần, điều người dân cần là thay đổi hệ thống. Nó chỉ có giá trị khi nguời cộng sản nên nhân cơ hội này mà chia cái đảng trên 4 triệu đảng viên này thành hai hay nhiều đảng (explosion) để có đa đảng, mở một bước đi ban đầu trên tiến trình dân chủ hoá Việt Nam, bước đi vừa có lợi cho dân tộc và vừa không ai trong quý vị phải chết hay phải chịu quá nhiều mất mát.

11/1/2016

L.M.N.

Tác giả gửi BVN

Có sự phân biệt khi chọn nhân sự lãnh đạo VN

 Có sự phân biệt khi chọn nhân sự lãnh đạo VN?

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-01-12

RFA

Có sự phân biệt trong thành phần lãnh đạo VN?Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg4467982

Một đại biểu với lá phiếu bầu cử nhân sự Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 vào ngày 17/1/2011 tại Hà Nội.

AFP photo

Đại hội Đảng lần thứ XII sắp diễn ra, và điều chờ đợi nhất trong Đại hội lần này sẽ chính thức thông qua thành phần nhân sự lãnh đạo VN cho 5 năm tới. Hòa Ái có cuộc trao đổi với TS. Nguyễn Thanh Giang, một trong nhân sĩ trí thức quan tâm cũng như cho phổ biến một số bài viết liên quan đến kỳ Đại hội Đảng XII.

Hòa Ái: Thưa TS. Nguyễn Thanh Giang, hiện ông đang ở Hà Nội, và là một nhà trí thức quan tâm nhiều đến tình hình đất nước. Mở đầu cuộc trao đổi hôm nay, xin ông cho một vài nhận định về Đại hội Đảng XII này?

  1. Nguyễn Thanh Giang:Đại hội lần thứ 12 của Đảng CSVN diễn ra lúc tình hình trên thế giới và trong nước có rất nhiều biến động và nhiều sự kiện đáng lưu tâm; trong khi Hoa Kỳ đang chuyển mạnh sang hướng Châu Á; trong khi Trung Quốc đang hung hăng thể hiện âm mưu “Chủ nghĩa Đại Hán”. Từ đấy Trung Quốc đang trắng trợn bành trướng xâm lấn, thể hiện sức mạnh vươn lên của mình. Và nước đang trực tiếp hứng chịu hậu quả tai hại ấy chính là VN.

Tình hình trong nước cũng rất là bấn loạn. Hậu quả từ những đường lối sai lầm của Đảng CSVN đã gây nên cho xã hội VN tụt hậu so với thế giới về kinh tế, cũng do hậu quả của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa gây nên kinh tế tàn lụi, và bây giờ có nguy cơ vỡ nợ.

Đại hội lần thứ 12 của Đảng CSVN diễn ra lúc tình hình trên thế giới và trong nước có rất nhiều biến động và nhiều sự kiện đáng lưu tâm…
– TS. Nguyễn Thanh Giang

Trong khi như thế thì đáng lẽ Đại hội XII này phải tập trung vào giải quyết vấn đề những sai lầm của chủ trương, đường lối; đặc biệt những sai lầm tệ hại như duy trì chủ trương đưa kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, đất đai là sở hữu toàn dân đã tạo nên tham nhũng tràn lan và lãng phí; nhưng cho đến bây giờ chưa thấy Đảng CSVN chăm lo việc chính đó mà quay lại chủ yếu vấn đề nhân sự mà đang thấy có 1 cuộc hỗn chiến giữa các phe phái.

Hòa Ái: Cám ơn những nhận định của TS Nguyễn Thanh Giang. Theo như ông đề cập có sự đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng, thời gian qua, Hòa Ái cũng ghi nhận có rất nhiều thông tin liên quan xuất hiện thu hút sự quan tâm của dư luận dự luận. Theo TS, những thông tin này có đáng tin cậy hay không?

  1. Nguyễn Thanh Giang:Cuộc đấu đá này đang hết sức dữ dội, dữ dội chưa từng có so với các lần đại hội Đảng trước. Đấu đá này chủ yếu chia ra làm 2 chiến tuyến. Chiến tuyến ông Trọng và chiến tuyến ông Dũng. Trên chiến tuyến của ông Dũng vạch ra những non kém, thậm chí là những tội trạng của ông Trọng như người ta cho rằng không dự báo được tình hình, bị Trung Quốc mồi chài dắt mũi, không lợi dụng được sức mạnh sự ủng hộ của quốc tế, không làm được bước nào để đòi lại Hoàng Sa mà còn tiếp tay và tạo điều kiện cho Trung Quốc xâm lấn Trường Sa. Cái tội của ông Nguyễn Phú Trọng người ta kể ra nữa là giành quyền chống tham nhũng nhưng thực ra không làm gì được mà thậm chí lại còn nói những câu hết sức vớ vẩn như là “đánh chuột vỡ bình”.  Đòn đánh có chứng lý có sức thuyết phục.

Trong khi đó trên chiến tuyến ông Trọng đánh ông Dũng thì toàn là những chuyện nhảm nhí nhố nhăng. Thậm chí người ta vận động được cả những Ủy viên Trung ương Đảng về hưu hoặc những ông Giáo sư để bôi bẩn và vu khống, bảo là ông Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng nhất Châu Á. Tôi không thấy họ nêu lên được bằng cớ nào thuyết phục. Cho nên tôi thấy trong cuộc chiến này toàn những nhố nhăng và sự bỉ ổi.

Nhân vật có thể thực hiện việc đẩy nhích dần về phía ánh sáng chính là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
– TS. Nguyễn Thanh Giang

Hòa Ái: Trong các bài viết liên quan đến Đại hội Đảng XII, TS đã lên tiếng “không nên bi quan mà hãy tỉnh táo, sáng suốt mở lối đi thích hợp cho đất nước với sự cố gắng đẩy Đảng CSVN đương quyền được chút nào hay chút ấy”. Vậy “lối đi thích hợp” cho VN sau kỳ Đại hội Đảng XII này theo ông là gì?

  1. Nguyễn Thanh Giang:Tôi không tin rằng có 1 con người hoàn toàn xấu hay 1 cộng đồng hoặc 1 tổ chức nào hoàn toàn những người xấu cả. Tôi cho rằng cho đến bây giờ chưa thấy thấp thoáng một nhân vật kiệt xuất nào có thể điều hành đất nước giỏi hơn Đảng CSVN. Tôi cũng chưa thấy lấp ló nhân vật nào như Gorbachev hay Boris Yeltsin cho nên tôi kêu gọi các đại biểu tham dự Đại hội Đảng CSVN hãy sáng suốt mà đấu tranh với những âm mưu thủ đoạn của phái thần phục Trung Quốc và chọn ra được những gương mặt sáng giá nhất cho Ban Chấp hành Trung ương mới và đặc biệt chọn cho được chính xác các nhân vật trong “tứ trụ triều đình”.

Hòa Ái: Qua lời kêu gọi của TS thì theo ông nhân vật nào sáng giá nhất cho vai trò Tổng Bí thư cũng như 3 vị trí lãnh đạo chủ chốt còn lại của khóa XII, thưa ông?

  1. Nguyễn Thanh Giang:Nhân vật có thể thực hiện việc đẩy nhích dần về phía ánh sáng chính là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Bây giờ nhìn vào trong Đại hội Đảng XII này, thấy một số các gương mặt khả dĩ có thể thừa nhận được như là Nguyễn Thiện Nhân, Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân, Vũ Đức Đam. Nhưng có một tin rằng ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố “Tổng Bí Thư chỉ có thể chọn là người miền Bắc và người phải có lý luận”. Riêng tôi không tin rằng thông tin đó là xác thực. Tôi chỉ nghĩ đấy là dư luận tung ra để nhằm bôi xấu ông Trọng. Tôi nghĩ rằng nếu ông Nguyễn Phú Trọng thật sự nói câu nói đó thì đáng bị đuổi ra khỏi Đảng CSVN vì câu nói đó thể hiện tinh thần chia rẽ dân tộc, bôi xấu và làm cho người ta mất tin tưởng vào Đảng CSVN.

Hòa Ái: Xin được cảm ơn TS. Nguyễn Thanh Giang dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này với đài ACTD.

Nếu trúng Powerball $1.5 tỉ: Đừng tậu ngay nhà to vườn rộng

Nếu trúng Powerball $1.5 tỉ: Đừng tậu ngay nhà to vườn rộng
Nguoi-viet.com

TALLAHASSEE, Florida (NV) – Với lô độc đắc Powerball xổ vào đêm Thứ Tư tuần này có thể trên $1.5 tỉ, và một ai đó sẽ trở thành tỉ phú. Tuy nhiên nếu được may mắn ấy, quí vị cần biết nên làm gì.

 Xếp hàng mua vé số Powerball trước tiệm Kavanagh Liquors ở San Lorenzo, California. (Hình: AP/Marcio Jose Sanchez)

Theo USA Today, quí vị cần có chút ít kiến thức về quản trị tài chánh, cũng như làm cách nào để loại hết những kẻ bất lương, kể cả những người tham lam xấu bụng trong vòng họ hàng thân thích.

Điều sai lầm lớn nhất của một người trúng số là vội loan báo đi khắp nơi, theo lời của ông Andrew Stoltmann, luật sư chứng khoán ở Chicago, người đại diện cho nhiều thân chủ trúng số trong những vụ kiện lừa đảo về đầu tư.

Ông Stoltmann nói, người trúng số “trở thành một trong những mục tiêu bị nhắm đến kỹ nhất trên thế giới.”

Đừng quên câu “chữ tài liền với chữ tai một vần,” có người trúng số từng trở thành phá sản hoặc chết bất đắc kỳ tử hay bị giết; trong khi có người bị bắt cóc đòi tiền chuộc.

Lập ngay một nhóm gồm các luật sư, kế toán viên có bằng hành nghề và các nhà cố vấn tài chánh đáng tin cậy, những người có thể giúp quí vị lo liệu về trách nhiệm thuế má, tránh khỏi những lừa đảo rình rập.

Quí vị cần có tất cả những người này trước khi bắt đầu chính thức nhận mình là người trúng số.

Ngoại trừ những người hết sức thân thuộc trong gia đình, quí vị nên giữ kín càng nhiều càng tốt.

Do tính cách dè dặt thường lệ, một số tiểu bang cho phép người trúng số được giấu tên.

Hãy cất kỹ vé đừng để mất hoặc bị đánh cắp vì kẻ nào lấy được đem đi nhận giải, kiện tụng để lấy lại không phải là chuyện đơn giản.

Thời gian vé số hết hạn thay đổi theo mỗi tiểu bang nhưng hầu hết các loại xổ số đều hết hạn trong vòng từ 90 ngày đến một năm.

Chọn người làm cố vấn, có thể là một bạn thân hay người trong gia đình, để giúp quí vị xem xét kỹ những đòi hỏi xin tiền của quí vị, dù đó là từ mẹ và cha hay một cơ quan từ thiện địa phương.

Lô trúng có thể được trả trong một lần hay trả dần trong nhiều năm. Cách trả trong nhiều năm giúp quí vị có thêm thời gian để học cách quản trị một số tiền quá lớn và có được những chọn lựa một cách có trách nhiệm hơn.

Gần 70% người trúng số cuối cùng trở thành trắng tay, nhiều người bị phá sản chỉ trong một vài năm. Tốt nhất là nên tham khảo ý kiến của các nhà chuyên môn, nên lãnh hết một lượt hay trong 30 năm.

Điều kế tiếp là đừng phô trương và chớ nên tin bất kỳ một ai.

Không vội bỏ làm, đừng tậu ngay nhà to vườn rộng. Ít nhất khoan làm ngay điều ấy.

Tốt nhất là hãy thận trọng và kiên nhẫn.

Nhất là không nên tin bất kỳ ai ngoại trừ sự phán đoán của chính quí vị. (TP)