Bài phát biểu của Tổng thống Barack Obama ở thủ đô Havana

Bài phát biểu của Tổng thống Barack Obama ở thủ đô Havana

Tác giả: theo FB Nghĩa Bùi

.KD: Bài phát biểu quá hay. Chân thực, chia sẻ , và rất đi vào lòng người. Không biết ai là người soạn thảo văn bản này cho TT Mỹ. Xin hãy đọc mọt đoạn: Những lý-tưởng cách-mạng–của Hoa-Kỳ, của Cuba, của bao cuộc nổi dậy khác trên thế-giới, tôi tin rằng chỉ thật sự có ý-nghĩa khi chúng được đặt trên nền-tảng dân-chủ. Tôi tin như vậy không phải vì nền dân-chủ của nước Mỹ là toàn-hảo, mà bởi vì nó KHÔNG toàn-hảo. Đất nước chúng tôi, cũng như bao quốc-gia khác, cần không-gian rộng lớn của dân-chủ để tự điều-chỉnh. Bất cứ người dân nào cũng có thể là nhân-tố cho sự thay đổi, đưa ra những ý-tưởng mới, sáng-lập những mô-hình xã-hội tốt đẹp hơn. Ngay lúc này và ngay trong nước Cuba, một sự tiến-hoá cũng đang ngầm xảy ra; một thế-hệ người dân Cuban mới đang thành-hình…”

.Quả thật, Dân chủ mới chính là giá trị sống cao nhất của mỗi quốc gia, mà vì nó, thang bậc văn minh giữa các quốc gia cho thấy sự cao thấp- khai mở hay tối tăm khác nhau- một tầm lịch sử.

————————-

TT Obama phát biểu ở Cuba. Nguồn: internet

Sau đây là một vài trích-đoạn từ bài diễn-văn của tổng-thống Obama tại Gran Teatro, Havana, Cuba, dưới sự chứng-kiến của tổng-thống Raul Castro và khoảng một ngàn khách tham-dự. Bài nói chuyện cũng đã được phát-hình trực-tiếp trên các đài truyền-thông tại Cuba vào ngày hôm qua 22-3-2016.

“Kính thưa quý vị,

Havana chỉ cách Florida có 90 dặm. Vậy mà để đến được đây chúng ta đã phải đi qua một chặng đường quá dài, phải vượt qua bao nhiêu rào cản của lịch-sử, của đau thương, và của ly-biệt…

Biết bao nhiêu trăm ngàn người di dân Cuban đã tìm cách vượt qua khoảng không-gian ngắn ngủi này–bằng phi-cơ hay trên những chiếc bè tự-chế, để đến được bến bờ của tự-do và cơ-hội, bỏ lại sau lưng bao nhiêu tài-sản cũng như bao nhiêu người thân…

Hôm nay tôi đến đây để chôn những di-vật cuối cùng của cuộc Chiến-Tranh Lạnh. Tôi đến đây để bắt tay và kết bạn với người dân Cuba…

Nhưng chúng ta không thể, và không nên, bỏ qua những dị-biệt giữa hai thể-chế, hai nền kinh-tế và hai xã-hội. Cuba là một chế-độ độc-đảng, Hoa-Kỳ là một nền dân-chủ đa-nguyên. Mô-hình kinh-tế của Cuba là xã-hội chủ-nghĩa, của Hoa-Kỳ là thị-trường mở. Cuba nhấn mạnh vai trò và quyền-lực của nhà nước, Hoa-Kỳ được xây-dựng trên tư-quyền của cá-nhân…

Tôi xác-minh rằng Hoa-Kỳ không đủ sức và cũng không muốn ép Cuba phải thay đổi. Cuba có thay đổi hay không, điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào ý muốn của người dân Cuba…

Chúng tôi thừa hiểu rằng mỗi dân-tộc phải tự vẽ ra con đường cho chính mình. Nhưng vì chúng ta vừa thoát ra khỏi cái bóng đè của lịch-sử nên tôi xin phép được thẳng-thắn chia sẻ với quý vị những suy nghĩ của mình, cũng như của nhân-dân Hoa-kỳ nói chung….

Thi-sĩ Jose Marti của Cuba từng viết: “Tự-Do là quyền được sống thật, được suy nghĩ và phát-ngôn mà không cần phải ra vẻ đạo-đức giả.” Thế nên tôi cũng xin nói với các bạn những điều tôi hằng tin. Tôi không cần các bạn phải đồng-ý, nhưng các bạn cần biết tôi tin những gì.

Tôi tin rằng tất cả mọi người đều bình-đẳng trước pháp-luật. Tôi tin rằng nhân-phẩm của trẻ em phải được bảo-vệ bằng giáo-dục và y-tế, bằng cách cho chúng cơm ăn áo mặc và nhà cửa tử-tế. Tôi tin rằng mọi công-dân đều có quyền phát-biểu ý-kiến mà không sợ bị bắt-bớ. Ai cũng có quyền lập-hội, quyền chỉ-trích nhà nước, và quyền phản-đối trong ôn-hoà. Tôi tin rằng pháp-luật không được phép bỏ tù người dân khi họ sử-dụng những quyền căn-bản này. Tất cả mọi người đều phải có quyền tự-do tín-ngưỡng. Và dĩ-nhiên tôi cũng tin rằng mọi cử-tri phải được quyền chọn người đại-diện chính-phủ cho mình qua những cuộc bầu-cử tự-do và dân-chủ.

Không phải ai cũng đồng-ý với tôi hay với người dân Mỹ về những điểm này. Nhưng tôi tin rằng các nhân-quyền nói trên áp-dụng cho tất cả mọi người. Nó đúng cho dân Mỹ, cho dân Cuba, và cho tất cả mọi dân-tộc khác trên thế-giới…

Vì vậy, đây là thông-điệp tôi muốn nhắn gửi đến nhà nước cũng như nhân-dân Cuba:

Những lý-tưởng cách-mạng–của Hoa-Kỳ, của Cuba, của bao cuộc nổi dậy khác trên thế-giới, tôi tin rằng chỉ thật sự có ý-nghĩa khi chúng được đặt trên nền-tảng dân-chủ. Tôi tin như vậy không phải vì nền dân-chủ của nước Mỹ là toàn-hảo, mà bởi vì nó KHÔNG toàn-hảo. Đất nước chúng tôi, cũng như bao quốc-gia khác, cần không-gian rộng lớn của dân-chủ để tự điều-chỉnh. Bất cứ người dân nào cũng có thể là nhân-tố cho sự thay đổi, đưa ra những ý-tưởng mới, sáng-lập những mô-hình xã-hội tốt đẹp hơn. Ngay lúc này và ngay trong nước Cuba, một sự tiến-hoá cũng đang ngầm xảy ra; một thế-hệ người dân Cuban mới đang thành-hình…

Có người nghĩ rằng tôi đến đây để kêu gọi người dân đập đổ một cái gì đó. Nhưng sự thật là tôi muốn kêu gọi thanh-niên Cuba hãy kéo nhau đứng lên để xây-dựng một cái gì đó.

Tôi hết sức cảm tạ tấm thịnh-tình của tổng-thống Castro. Tôi tin rằng việc tôi đứng đây hôm nay chứng-tỏ ông không có gì để phải lo sợ từ phía Hoa-kỳ.

Với lòng quyết-tâm bảo-vệ chủ-quyền và sự tự-trị của Cuba, ông cũng không cần sợ tiếng nói đa-chiều của dân-chúng hay lo-lắng khi họ được quyền phát-ngôn, tụ tập hoặc bầu chọn người lãnh-đạo…

Tôi cũng có nhiều kỳ-vọng cho tương-lai bởi vì giữa người Cuban với nhau đang xảy ra một cuộc hoà-hợp hoà-giải. Tôi biết nhiều người Cuban trên đảo vẫn cho rằng những kẻ bỏ xứ ra đi năm xưa vẫn còn ủng-hộ chế-độ cũ. Tôi nghĩ họ cứ tin là những người di-dân kia đã không nhìn thấy những tệ-nạn xã-hội thời tiền-cách-mạng và không chấp-nhận cuộc đấu-tranh để xây dựng một tương-lai mới.

Nhưng tôi có thể xác-định với quý vị rằng những người di-dân kia đang cưu-mang bao nhiêu ký-ức đau thương của những cuộc cách-ly đầy máu và nước mắt. Họ yêu Cuba, và một phần của họ luôn luôn xem nơi đây là chốn quê nhà. Chính vì vậy mà nỗi đau của họ rất sâu, và không ít người đã trở nên quá khích. Riêng đối với cộng-đồng người Cuba mà tôi được dịp gặp-gỡ và tiếp-xúc, đây không phải chỉ là một vấn-đề chính-trị mà còn là chuyện gia-đình. Họ nhớ đến căn nhà cũ, họ mơ được quay về nối lại mối thâm-tình bị đổ vỡ. Họ mong được gầy dựng một ngày mai sáng sủa hơn. Họ đặt niềm tin vào sự kết-hợp và hoà-giải dân-tộc….

Những người Cuba đầu tiên tôi được biết là những người di-dân đầy nhiệt-huyết và tài-năng ở Mỹ. Ngoài sự đau khổ tinh-thần của kẻ biệt-xứ họ còn phải chịu đựng biết bao điều khốn-khó ở một đất nước xa lạ. Họ đã phải làm việc cật-lực để mưu-sinh và để cho con cái mình có cơ-hội vươn lên trong xã-hội Mỹ. Bởi thế cho nên việc hoà-hợp hoà-giải giữa các thế-hệ con cháu của những người cách-mạng và con cháu những thế-hệ di-dân sẽ là nền tảng cho tương-lai của Cuba.

Lịch-sử giữa Hoa-Kỳ và Cuba có cách-mạng, chiến-tranh, đấu-tranh, hy-sinh, ân-oán, và bây giờ là hoà-giải. Đã đến lúc chúng ta bỏ quá khứ lại sau lưng. Đã đến lúc chúng ta cùng quay hướng nhìn về tương-lai. Đây chắc chắn không phải là việc dễ và sẽ có lúc chúng ta gặp phải chướng-ngại. Công việc này sẽ đòi hỏi rất nhiều thời-gian. Tuy nhiên, những ngày ở Cuba vừa qua cho phép tôi đặt niềm tin và hy-vọng vào nhân-dân Cuba. Chúng ta có thể đồng-hành như bạn, như láng giềng, và như người thân trong gia-đình.

Si se puede. Mucho gracias. Thank you.”

(transl. by ianbui)

___

Mời đọc thêm: Obama: Tôi đến Cuba để chôn sâu tàn dư cuối cùng của Chiến tranh Lạnh (DT).  – Obama: Nhân dân Cuba định hình bối cảnh quan hệ song phương mới (TTXVN). – Obama nói ‘tương lai hy vọng’ cho Cuba (BBC). – TT Mỹ thăm Cuba: Khán phòng bật cười khi ông Obama phát biểu (TB).

————

Nguồn: TTXVH

Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà

Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà

Blog RFA

CanhCo

24-3-2016

Báo chí chính thống nổi lên các bài viết theo đơn đặt hàng của Tuyên giáo vài ngày trước khi vụ án Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh mở ra, trong đó dựa vào cáo buộc vi phạm điều 258 cho rằng anh Ba sàm đã bôi nhọ nhà nước bằng những bài viết nhận định bi quan làm nản lòng người dân gây hình ảnh xấu cho chế độ.

Và khi phiên tòa mở ra, trớ trêu thay chính nhà nước mới là người bôi nhọ nước nhà. Một câu trả lời đầy cảm hứng cho ai có ý định chuẩn bị hồ sơ vào con đường phản động.

Nhà nước, một tập thể được người dân tin tưởng bầu lên làm lãnh đạo cho họ, có nghĩa rằng thay họ giải quyết, điều hành công việc của quốc gia sao cho mọi người sống và làm việc trong tinh thần trật tự và tôn trọng luật pháp. Cái nhà nước ấy ngoài việc bảo vệ lãnh thổ và ngoại giao với nước ngoài để tăng cường khả năng hòa nhập với quốc tế còn mang trọng trách làm cho dân giàu nước mạnh, mà cụ thể là phác thảo kế hoạch kinh tế, giáo dục, an sinh và hàng trăm thứ khác để người dân yên tâm sống và làm việc. Nhưng có lẽ quan trọng nhất, nhà nước phải cùng với nhân dân thượng tôn luật pháp vì nếu không thì nhà nước ấy không đủ chính danh để giữ bất cứ vai trò gì trong công việc điều hành đất nước, ngay một nhà nước cấp nhỏ nhất là cấp xã.

Từng cá nhân trong bộ máy cầm quyền được trả lương đầy đủ cho mọi đóng góp của họ qua đồng tiền thu được từ thuế, từ nhân dân, từ những nhân tố nhỏ bé của xã hội để nuôi sống họ, những con người mà Việt Nam khiêm nhượng gọi là đầy tớ của nhân dân. Vì vậy kể cả một thẩm phán, một chủ tọa phiên tòa, hay một viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao cũng là người được dân trả lương để làm cái công việc bảo vệ pháp luật. Thẩm phán phải đủ năng lực và nhận thức để phân tích từng vụ án, con người, cũng như bằng chứng chống lại một bị cáo. Khi thẩm phán bị mua chuộc hay tệ hơn, bị ra lệnh mà không thể cưỡng lại thì cái nhà nước ấy thực sự có vấn đề. Vấn đề lớn, rất lớn, lớn hơn tham nhũng, hơn cửa quyền và hơn mọi thứ tiêu cực trong một nhà nước pháp trị.

Vì Việt Nam không là một nhà nước pháp trị nên việc ra lệnh cho thẩm phán là việc nhỏ, nhỏ nhất trong tất cả mọi tiêu cực hàng ngày.

Ra lệnh chưa chắc ăn, trong các vụ án lớn như vụ Ba sàm thu hút sự theo dõi quan sát của nước ngoài nhưng muốn cho người bị xử lãnh bản án cao nhất thì nhà nước phải cử một thẩm phán dốt nhất để điều hành phiên tòa vì nếu lỡ để một thẩm phán hay chủ tọa phiên tòa bỗng dưng nhận ra việc làm của mình là bất nhân, cãi lại lệnh trung ương rồi sau đó ra sao thì ra….thì bẽ mặt quá.

Phiên tòa của anh Ba sàm và chị Nguyễn Thị Minh Thúy là chiếc sân khấu hiện đại và bi hài nhất trong cái được gọi là nhà nước Việt Nam. Tuy nó không có nhiều khán giả nhưng những hình ảnh, lời nói, cảm xúc của từng nhân vật đã được toàn thế giới biết tới qua các đại sứ quán Úc, Hoa Kỳ, Canada, EU…vì họ được tham dự và chứng kiến từ đầu.

Đoan Trang, một nhà báo, blogger nổi tiếng trong khi phiên tòa diễn ra chị ngồi nhà vẫn bị công an tới dẫn đi. Chị viết trên facebook của mình những giòng chữ nhẹ nhàng mà thắt ruột về cái ông chủ tọa phiên tòa hôm ấy, ông Nguyễn Văn Phổ:

“Có một chi tiết mà những người không được vào dự phiên tòa “công khai” xử Anh Ba Sàm và Minh Thúy chưa biết, đó là: Hội đồng xét xử, với ngài thẩm phán Nguyễn Văn Phổ, và hai hội thẩm viên già nua, đều là những người mù tịt về CNTT, về Internet, về blog và mạng xã hội…

Họ thậm chí còn phát âm sai những từ mà ngay cả đứa trẻ cũng có thể đọc được, ví dụ gmail được các ngài đọc thành “GỜ MAI”. Còn từ “wordpress” với họ thì quả là một thử thách.

Xử một người như Nguyễn Hữu Vinh, một trí thức, một blogger đi tiên phong trong việc dùng mạng Internet để khai dân trí, mà lại dùng những thẩm phán không sử dụng mạng và không biết đọc từ “wordpress”, không đọc nổi cả từ “gmail”. Điều đó khiến tất cả những lập luận của ông Vinh và các luật sư, dù sắc sảo, dù hùng biện đến đâu, cũng thành vô nghĩa trước những bộ mặt ngớ ngẩn. Bảo mật hai lớp, quyền quản trị, chứng cứ điện tử, dữ liệu điện tử, quyền tự do thông tin, quyền riêng tư trên mạng… tất cả những cái đó có nghĩa là gì vậy?”

Trả lời cho chị Đoan Trang: Những cái đó là nhà nước đang quyết liệt bôi nhọ nước nhà.

Nhà nước, trong nhận thức của một thể chế dân chủ pháp trị là một nhóm người, một tập thể tuy  nếp nghĩ và tư duy gần như khác nhau trong môi trường chính trị nhưng lại được vận hành trong khuôn phép của luật pháp. Họ được chọn lọc, tập họp lại để phục vụ người dân, cùng chịu trách nhiệm theo hệ thống và do đó, nhà nước không phải là nơi tập quyền có khả năng tự tung tự tác, xem hiến pháp chỉ là tờ giấy con con chỉ cốt khoe mẻ trong những quyết định trái khoáy, thất nhân tâm.

Vì Việt Nam là nhà nước toàn trị, tập quyền nên việc phân công một chủ tọa dốt nát điều hành phiên tòa khi cả thế giới đang theo dõi là chuyện bình thường. Trong khi bên trong như vậy thì bên ngoài một đám quân ô hợp còn dốt nát hơn bội phần được nhà nước cử ra để “điều hành” dư luận. Những tay an ninh, công an chìm nổi thậm chí cả dân phòng, côn đồ làm những việc mà chỉ cần 15 phút sau cả thế giối đều xem được trên kênh YouTube.

Vài giờ sau khi phiên tòa kết thúc, trang facebook của Người Việt Xấu Xí đưa lên một status đầy hình tượng như sau:

“Chuyện nhục quốc thể bên ngoài tòa Hà nội.

 Tôi đứng trên vỉa hè cùng các phóng viên nước ngoài và bà con, chứng kiến cảnh cực kỳ ngu của đám dân phòng và công an :

– Một dân phòng khi thấy nữ phóng viên phương tây dùng I phone ghi hình thì nó cầm gậy chỉ, hua hua vào trước ống kính, mặt mũi bậm trợn : cấm chụp ảnh, cấm chụp ảnh.. ! Bọt mép văng tung tóe. Hai nữ pv nước ngoài vẫn lạnh lùng ghi hình, còn chĩa thẳng máy vào mặt tên dân phòng kia.

 Cảnh đó được ghi trọn trong máy của một phóng viên khác cũng là người nước ngoài.

Một công an bụng béo mỡ cầm cái biển cấm chụp ảnh chạy từ bên cổng tòa, mang sang đặt trước mặt nữ pv quốc tế, công an này không đeo biển tên, toàn bộ cảnh này cũng bị hai pv quốc tế ghi hình hết.

– Cảnh một tên mặt mũi ngổ ngáo, áo kẻ đứng trong đám 6 dân phòng, cứ rình huých trộm vào tay máy ảnh của ông JB Vinh và cậu pv Trung Nghĩa, sau khi bị ông Vinh tóm tay một công an áo xanh không thẻ yêu cầu tóm xem thằng đó ở đâu, là ai thì nó lủi .

Là người được chứng kiến toàn bộ cảnh đó mà thấy rát mặt, nó chỉ diễn ra trong vài chục giây, vì quá tập trung và bị hút vào kịch tính của diễn biến, hơn nữa kỹ năng , phản xạ của mình chưa chuyên nghiệp nên không kịp rút máy ra ghi lại, tiếc quá!”

Trả lời cho Người Việt Xấu Xí: nhà nước cố tình làm như vậy để bôi nhọ nước nhà thì không có gì phải tiếc. Sáng hôm nay các clip ấy đã xuất hiện đầy ở các kênh truyền thông nước ngoài, anh không cần phải ân hận.

Không cần phải sáng hôm nay, chiều ngày hôm qua vào lúc 5 giờ, bản án dành cho Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã phản ánh đầy đủ thái độ của nhà nước Việt Nam. Họ không những bôi nhọ nước nhà mà họ còn cực lực làm nhục cái gọi là tòa án xã hội chủ nghĩa.

Du khách Úc nhiễm Zika sau khi trở về từ Việt Nam

  Du khách Úc nhiễm Zika sau khi trở về từ Việt Nam

Virus Zika do muỗi vằn Aedes aegypti lan truyền.

Virus Zika do muỗi vằn Aedes aegypti lan truyền.

23.03.2016

Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) vừa thông báo cho Cơ quan đầu mối quốc gia thực hiện Điều lệ Y tế Quốc tế (IHR) tại Việt Nam biết trường hợp một du khách Australia đã phát hiện nhiễm virus Zika sau khi rời khỏi Việt Nam.

PGS. TS. Trần Đắc Phu – Cục trưởng Cục Y tế Dự phòng, Bộ Y tế – cho báo giới biết hôm 23/3 du khách Australia đã có các biểu hiện nhiễm virus Zika như sốt, phát ban, đau đầu, đau cơ, viêm kết mạc, buồn nôn vào ngày 8/3, sau khi từ Việt Nam về Úc ngày 6/3.

Trong thời gian lưu trú tại Việt Nam, du khách Úc đã đi tham quan nhiều nơi, từ TP.HCM đến Lâm Đồng, Khánh Hòa, Bình Thuận.

Chiều 23/3, Bộ Y tế Việt Nam đã nâng mức cảnh báo dịch do virus Zika tại Việt Nam sau trường hợp nhiễm bệnh của du khách trên.

Theo thông báo của WHO, hiện trên thế giới đã có 59 quốc gia và vùng lãnh thổ ghi nhận sự lưu hành của virus Zika, trong đó có nhiều nước nằm trong khu vực Đông Nam Á như Thái Lan, Indonesia, Philippines, Malaysia…

Zika là loại virus nghi gây ra chứng bệnh đầu nhỏ ở trẻ sơ sinh. Hiện vẫn chưa có vaccine phòng ngừa loại bệnh này.

Theo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Infonet.

Truy sát cả nhà, côn đồ chém luôn bé gái 4 tuổi

Truy sát cả nhà, côn đồ chém luôn bé gái 4 tuổi
Nguoi-viet.com
ĐÀ NẴNG (NV) – Nhóm côn đồ bịt mặt tay cầm mã tấu đột nhập vào nhà người dân chém 3 người đứt gân tay, chân, trong đó có bé gái chỉ mới 4 tuổi mặc cho người cha van xin.

Bé gái bị chém dã man đứt gân chân đang điều trị tại bệnh viện. (Hình: Thanh Niên)

Truyền thông Việt Nam dẫn tin, ngày 23 tháng 3, công an quận Hải Châu cho biết, đang truy tìm nhóm côn đồ xông vào nhà dân chém người, trong đó có bé gái mới 4 tuổi chúng cũng không tha.

Báo Thanh Niên dẫn lời ông Nguyễn Đăng Hiền (28 tuổi), một trong 3 nạn nhân ở phường Hòa Cường Nam, quận Hải Châu, kể lại: Khoảng 22 giờ 30 phút ngày 20 tháng 3, gia đình 5 người, trong đó có 2 cháu nhỏ đang ngồi xem ti vi ở phòng khách trong nhà ở đường Nguyễn Thi.

Mặc dù nhà đã khóa cửa cổng, nhưng hai tên côn đồ mặc áo đen, đội mũ và đeo khẩu trang, mỗi tên cầm 2 mã tấu vẫn xông được vào nhà. Nhóm côn đồ này không nói nửa lời mà chém thẳng vào người anh Hiền. Anh Hiền co chân đỡ thì bị chém trúng chân trái.

Thấy nhóm côn đồ chuyển sang con gái là bé Nguyễn Hoàng Ngọc Anh (4 tuổi), anh Hiền la hét, van xin không được đụng đến, nhưng nhóm côn đồ cũng không tha chém vào chân bé. Thấy anh và cháu bị chém, anh Nguyễn Đăng Sang (24 tuổi), em anh Hiền cầm ghế giải vây, cũng bị chúng chém vào tay trái. Trước khi bỏ đi, chúng còn đập phá một số tài sản.

Theo anh Hiền, trước đó, anh có vay tiền lãi suất cao của một người tên G. ở phường Hòa Cường Bắc. “Mới đây ông G. có gọi đòi nhưng do làm ăn khó khăn tôi chưa trả đúng hạn được nên xin cho thêm thời gian nhưng ông G. không đồng ý,” anh Hiền nói.

Hiện gia đình anh Hiền đang điều trị tại bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Nẵng. Bản thân anh bị chém đứt gân chân trái và nhiều vết thương khác trên người. Còn anh Sang bị chém đứt gân tay và gãy ngón tay trái. Riêng bé Ngọc Anh thì bị chém đứt gân bàn chân phải. (Tr.N)

Hai hung thủ nổ bom phi trường Brussels là anh em ruột

Hai hung thủ nổ bom phi trường Brussels là anh em ruột
Nguoi-viet.com
BRUSSELS, Bỉ (AP) – Giới hữu trách Bỉ hôm Thứ Tư lùng kiếm một người đàn ông bị ghi hình tại phi trường Brussels cùng với hai kẻ nổ bom tự sát, là hai anh em ruột, trong lúc ngày càng có nhiều chỉ dấu cho rằng các vụ nổ bom hôm Thứ Ba là do cùng một tổ khủng bố ISIS đã thực hiện cuộc tấn công ở Paris hồi năm ngoái gây ra.

Thủ đô của khối EU thức dậy vào sáng ngày Thứ Tư trong sự canh phòng cẩn mật sau khi có hơn 30 người bị giết và hơn 200 người khác bị thương trong các cuộc tấn công hôm Thứ Ba.

Nhóm ISIS, vốn đứng sau các cuộc tấn công ở Paris, lên tiếng nhận trách nhiệm về các vụ nổ bom ở Brussels, cho thấy rõ các khó khăn trong việc phòng thủ của Âu Châu trước một nhóm muốn đưa bạo động lan ra xa hơn sân nhà của họ ở Trung Đông.

 
Tòa nhà năm tầng mà giới chức Bỉ nói là nơi có căn hộ hai anh em Khalid và Brahim El Bakraoui cư ngụ ở khu Schaerbeek, Brussels. (Hình: Carl Court/ Getty Images)

Bỉ hiện đang có ba ngày để tang cho các nạn nhân và các văn phòng chính phủ, trường học cũng như dân chúng đã có một phút mặc niệm vào sáng ngày Thứ Tư.

Cảnh sát mở ra các cuộc bố ráp trong đêm cũng như phổ biến rộng rãi hình của ba người đàn ông được ghi lại ở phi trường lúc đang đẩy xe chở hành lý, nhiều phần là chứa chất nổ bên trong.

Hệ thống truyền thanh nhà nước Bỉ, RTBF, cho hay hai kẻ tấn công là anh em, Khalid và Ibrahim El Bakraoui, nói rằng họ đã tự nổ bom tan xác.

Theo bản tin, Khalid El Bakraoui đã mướn một căn chung cư vốn bị cảnh sát lục soát hồi tuần qua trong cuộc hành quân bắt được nghi can tổ chức cuộc tấn công ở Paris, Salah Abdeslam.

Một trong ba người bị ghi hình ở phi trường hiện vẫn đang lẩn trốn.

Giới hữu trách chưa xác nhận danh tánh người này, nhưng tờ báo DH ở Bỉ cho hay đây có thể là Najim Laachraoui, người mà giới hữu trách Bỉ đã tìm kiếm kể từ tuần qua vì tình nghi là đồng lõa của Abdeslam.

Laachraoui được cho là đã chế tạo các áo mang bom sử dụng trong cuộc tấn công ở Paris, theo một giới chức cảnh sát Pháp, cho biết thêm là DNA của Laachraoui được thấy trên tất cả các áo bom cũng như ở Brussels.

Theo CNN, cảnh sát Bỉ tìm được một miếng giấy trong một thùng rác, được coi là di chúc của một trong hai nghi can đánh bom, viết rằng: “Không còn cảm thấy an toàn nữa” và “Cần phải vội vã.”

Tổng Thống Recep Tayyip Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng một trong những nghi can trong vụ tấn công ở Brussels từng bị bắt ở Thổ Nhĩ Kỳ hồi Tháng Sáu, 2015, và sau đó bị trục xuất về Bỉ.

Ông Erdogan nói hôm Thứ Tư rằng giới chức Bỉ đã thả nghi can này ra, mặc dù Thổ Nhĩ Kỳ có cảnh báo rằng đây là “một chiến binh ngoại quốc.”

Ông Erdogan không cho biết tên của kẻ tấn công này. Ông chỉ nói người đàn ông này bị bắt ở thị trấn Gaziantep, gần biên giới giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Syria, và Thổ Nhĩ Kỳ chính thức thông báo với phía Bỉ là họ trục xuất người này hôm 14 Tháng Bảy.

Tuy nhiên, theo CNN, người này là Ibrahim El Bakraoui.

Ông Erdogan nói thêm: “Mặc dù có cảnh báo của chúng tôi rằng đây là một chiến binh ngoại quốc, chính quyền Bỉ đã không thể xác định được bất cứ sự liên hệ nào giữa người này với chủ nghĩa khủng bố.”

Trong khi đó, hàng xóm của hai anh em này nói rằng họ vô cùng sốc và hoang mang khi biết những gì xảy ra.

Ông John Valderrama sống đối diện nơi hai anh em El Bakraoui cư ngụ trong khu Schaerbeek, nhưng nói rằng họ không bao giờ nghe thấy bất cứ gì khả nghi.

Ông nói rằng ông chỉ thấy một người ra vào căn hộ trên tầng thứ năm, và ngạc nhiên khi thấy cảnh sát đến khám căn hộ này, vài giờ sau khi xảy ra các vụ nổ bom, và khám phá thấy chất nổ TATP.

Ông Valderrama nói rằng: “Khi tôi thấy cảnh sát, tôi la lên ‘Whoa!’”

Một hàng xóm khác, tên là Erdine, nói rằng khi ông sắp chở con đi học vào khoảng 7 giờ 30 phút sáng, ông có thấy hai người mang nhiều vali nặng ra khỏi tòa nhà.

Người đàn ông 36 tuổi, không muốn cho biết tên họ, nói rằng ông thấy một tài xế xe taxi mở cốp xe sau.

“Người tài xế tìm cách nhét hết các vali vào. Và một người đàn ông khác có vẻ như nói rằng: ‘Đừng, để tôi bỏ vào.’”

Các công tố viên cho biết, sau đó, người tài xế taxi có cho cảnh sát biết địa chỉ của các nghi can ở khu Schaerbeek.

Bộ trưởng Tư Pháp Bỉ hôm Thứ Tư cho hay quốc gia này tiếp tục trong tình trạng báo động chống khủng bố cao nhất.

Phi trường và một số trạm xe điện ngầm ở Brussels tiếp tục đóng cửa trong ngày Thứ Tư.

Trong khi đó, ngoại trưởng Bỉ nói rằng số người thiệt mạng và bị thương trong các cuộc tấn công vừa qua đến từ ít nhất 40 quốc gia. (V.Giang, Đ.D.)

TQ có thể thu tiền nước từ các nước hạ nguồn sông Mekong

TQ có thể thu tiền nước từ các nước hạ nguồn sông Mekong

Việt Hà, phóng viên RFA
2016-03-23

Hội nghị Cấp cao Hợp tác Mekong – Lan Thương lần thứ nhất với sự tham dự của Lãnh đạo các nước Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan, Trung Quốc và Việt Nam diễn ra tại Tam Á, Hải Nam, Trung Quốc ngày 23/3/2016.

Courtesy of baotintuc.vn

Your browser does not support the audio element.

Thượng đỉnh hợp tác Lan Thương- Mekong 6 nước khai mạc vào ngày 23 tháng 3 tại thành phố Tam Á, tỉnh Hải Nam Trung Quốc với chủ đề là Chung một dòng sông, Chung một tương lai. Thượng đỉnh diễn ra giữa lúc các nước hạ nguồn sông Mekong đang phải gánh chịu một đợt hạn hán và xâm nhập mặn được coi là nặng nề nhất trong suốt một thế kỷ qua và Trung Quốc, nước thượng nguồn cũng được cho là phải gánh một phần trách nhiệm trong việc hạn chế những tác hại của hạn hán lên các nước trong khu vực.

Thượng đỉnh hợp tác Lan Thương Mekong (LMC) diễn ra vào ngày 23 tháng 3 tại Vân Nam Trung Quốc có lẽ là một thượng đỉnh thu hút được nhiều sự chú ý vào lúc này khi mà các nước thuộc hạ nguồn sông Mekong bao gồm Việt Nam, Thái Lan, Lào và Campuchia đang phải vật lộn với đợt hạn hán được cho là nặng nề nhất trong suốt một thế kỷ qua. Rất nhiều chỉ trích gần đây được hướng về một loạt các đập ở thượng nguồn sông Mekong do Trung Quốc xây dựng.

Như một thiện chí trước thượng đỉnh quan trọng, chính phủ Trung QUốc mới đây cho biết, đáp ứng yêu cầu từ phía Việt Nam, Trung Quốc sẽ xả nước từ đập Cảnh Hồng, tỉnh Vân Nam từ ngày 15 tháng 3 đến ngày 10 tháng 4. Không những thế, Trung Quốc còn cho biết sẽ xả lượng nước gấp đôi so với trung bình các năm trước.

Tuy nhiên theo đánh giá của các chuyên gia quốc tế, vấn đề hạn hán và chia sẻ nguồn nước sông Mekong chưa chắc đã là một vấn đề ưu tiên trong thảo luận lần này tại thượng đỉnh. Chuyên gia Brian Eyler, Phó Giám đốc chương trình nghiên cứu Đông Nam Á, chuyên gia về các vấn đề xuyên quốc gia thuộc khu vực sông Mekong, Trung tâm Stimson có trụ sở tại Washington DC, cho biết:

Theo tôi đúng ra thì các nước ở hạ nguồn sông Mekong đặc biệt là Việt Nam sẽ rất thẳng thắn về vấn đề hạn hán và chia sẻ nguồn nước vốn là những vấn đề trọng tâm cần phải thảo luận.
– Chuyên gia Brian Eyler

Theo tôi đúng ra thì các nước ở hạ nguồn sông Mekong đặc biệt là Việt Nam sẽ rất thẳng thắn về vấn đề hạn hán và chia sẻ nguồn nước vốn là những vấn đề trọng tâm cần phải thảo luận. Nhưng theo tôi những vấn đề này sẽ không được coi là trọng tâm trong thượng đỉnh lần này. Theo tôi hợp tác kinh tế sẽ được ưu tiên hơn và sẽ chiếm nhiều thời gian thảo luận hơn.

Đây là thượng đỉnh đầu tiên của Hợp tác Lan Thương-Mekong do Trung Quốc khởi xướng vào tháng 11 năm ngoái trong cuộc gặp giữa các quan chức ngoại giao cấp cao 6 nước tại thành phố Cẩm Hồng, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Các nước tham gia bao gồm Trung Quốc, Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan và Việt Nam. Lan Thương là tên mà Trung Quốc gọi sông Mekong, là dòng sông nối liền 6 quốc gia. Tại cuộc gặp đầu tiên của khuôn khổ hợp tác, lãnh đạo các nước đồng ý 3 lĩnh vực hợp tác bao gồm các vấn đề về an ninh chính trị, phát triển kinh tế, và trao đổi giữa người dân các nước.

Cần sự hợp tác từ các nước

Tân Hoa Xã mới đây trích trả lời của Bộ Ngoại giao Campuchia trước thượng đỉnh nói rằng LMC là một cơ chế tăng cường hợp tác đối tác chiến lược giữa ASEAN và Trung Quốc với 5 lĩnh vực hợp tác ưu tiên trong đó có nguồn nước, nông nghiệp và giảm nghèo.

Rõ ràng, vấn đề nguồn nước được nhìn nhận là một phần không nhỏ trong hợp tác phát triển kinh tế giữa các nước thuộc vùng sông Mekong nhưng liệu 5 nước hạ nguồn có thể đoàn kết để tạo sức ép lên Trung Quốc trong thượng đỉnh lần này hay không lại là một vấn đề khác khi mà chính các nước này cũng có những tranh chấp với nhau về vấn đề nguồn nước sông Mekong. Chuyên gia Brian Eyler nói tiếp:

Đó là một diễn đàn để cho 5 nước hạ nguồn sông Mekong cùng nhau tạo sức ép lên Trung Quốc để khiến nước này chia sẻ thông tin. Liệu là điều này có thực sự diễn ra hay không thì tôi không biết… nếu Trung Quốc nói là đấy chúng tôi đã xả nước từ đập ra rồi đấy, mọi việc sẽ tốt đẹp và nếu vậy mà đã làm hài lòng cả 5 nước thì điều này cũng nói lên nhiều điều. Chỉ hai tuần xả nước thì theo tôi không thể đủ để giải quyết vấn đề…. Ngoài ra thì còn vấn đề xung đột nội bộ giữa các nước như việc Thái Lan lấy nước từ sông Mekong trước sự phản đối của Việt Nam, Campuchia. Đó cũng là một trò chơi ngăn cản cả 5 nước đoàn kết với nhau.

Theo chuyên gia Richard Cronin, Giám đốc chương trình Đông Nam Á thuộc Stimson, diễn đàn LMC chỉ có thể có hiệu quả khi vấn đề nước và năng lượng được ưu tiên bàn thảo nhưng dường như đây chỉ là một diễn đàn mà Trung Quốc chủ xướng theo hướng có lợi cho nước này. Ông Brian Eyler tiếp lời:

Nói về hiệu quả thì LMC chỉ có thể là một cơ chế khu vực hiệu quả khi vấn đề nước và năng lượng được nói đến trong nghị trình còn nếu nó chỉ là một màn trình diễn Một vành đai Một con đường như các dự án của ngân hàng phát triển hạ tầng cơ sở châu Á (AIIB) thì nó sẽ không có hiệu quả. Nó sẽ là một bằng chứng cho thấy Trung Quốc lại chỉ đạo việc đưa ra nghị trình hội nghị và 5 nước khác không thể đoàn kết cùng nhau đưa vấn đề cần nói ra thượng đỉnh.

Không những thế đã có những quan ngại của các chuyên gia quốc tế gần đây cho rằng Trung Quốc có thể đang sử dụng việc kiểm soát nguồn nước sông Mekong như một vũ khí đối với các nước hạ nguồn sông Mekong, bên cạnh việc chi phối các nước tại LMC. Hiện Trung Quốc có tổng cộng 6 đập thủy điện đang vận hành đầu nguồn sông Mekong.

Trung Quốc nhìn nguồn nước này thuộc về họ, họ là thượng nguồn. Theo tôi trong tương lai họ chỉ nhả nước ra theo khả năng của họ cho phép mà đổi lại họ phải được gì. Họ sẽ đòi hỏi giá cho việc này
– Chuyên gia Brian Eyler

Việc Trung Quốc xả nước với mác thiện chí giúp các nước hạn chế những tác hại của hạn hán không chỉ mới xảy ra lần đầu tiên vào năm nay mà đã từng được thực hiện vào năm 2010. Điều này cho thấy sự phụ thuộc rất lớn của các nước hạ nguồn sông vào việc Trung Quốc vận hành các đập thủy điện. Chuyên gia Brian Eyler lo lắng với cách làm của mình, Trung Quốc rất có thể trong tương lai sẽ tính tiền các nước mỗi khi nước này xả nước từ đập thủy điện. Ông nói:

Trung Quốc nhìn nguồn nước này thuộc về họ, họ là thượng nguồn. Theo tôi trong tương lai họ chỉ nhả nước ra theo khả năng của họ cho phép mà đổi lại họ phải được gì. Họ sẽ đòi hỏi giá cho việc này. Cho nên sẽ có những chi phí kèm theo mỗi lần họ nhả nước. Chi phí này là gì tôi không biết nhưng tôi nghe nói từ một số các nhà nghiên cứu và cố vấn cao cấp về các dự án thủy điện và quản lý nguồn nước là Trung Quốc nói rằng họ muốn thay đổi theo hiệp ước về nước của Liên Hiệp Quốc để bắt các nước thượng nguồn có thể thu tiền nước từ các nước hạ nguồn.

Nếu điều này thành sự thật, chuyên gia của Stimson cho rằng các nước thuộc hạ nguồn sông Mekong bao gồm phần đông là những nước nghèo và có nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp sẽ gặp rất nhiều khó khăn để chi trả cho khoản chi phí này.

NHÂN DÂN NÀO CHÍNH QUYỀN ẤY

NHÂN DÂN NÀO CHÍNH QUYỀN ẤY

 Hà Đình Sơn

Theo mọi nghĩa thì nhân dân đẻ ra chính quyền chứ không phải ngược lại. Mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền là quan hệ nhân quả, ảnh hưởng lẫn nhau không thể tách rời. Xét toàn diện thì nhân dân chính là người giáo dục chính quyền chứ không phải ngược lại, do đó việc người dân tham gia ý kiến, tham gia vào các hoạt động xã hội, hoạt động nhà nước vừa là quyền vừa là nghĩa vụ như Hiến pháp của bất cứ một nhà nước nào trong thời đại hiện nay đều ghi nhận.

Cặp phạm trù nhân dân và chính quyền có thể so sánh với cặp phạm trù giá trị hàng hóa và giá cả hàng hóa. Mác nói đại ý: giá cả hàng hóa có thể không đồng nhất với giá trị hàng hóa nhưng Tổng giá cả hàng hóa xã hội luôn bằng tổng giá trị hàng hóa xã hội. Cũng như vậy chính quyền có thể có lúc gần nhân dân có lúc xa nhân dân nhưng trong thời gian tồn tại của nó không thể mãi xa rời nhân dân.

Hồ Chí Minh: “Chính phủ Cộng hòa dân chủ là gì? Là đày tớ chung của dân, từ Chủ tịch toàn quốc đến làng. Dân là chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ (Hồ Chí Minh Toàn tập, Tập 5, NXB CTQG, Hà Nội, 1995, tr.60). Điều này đúng về lý thuyết và tương lai sẽ đúng nhưng hiện tại thì chưa.

Một xã hội không gì bất hạnh bằng việc bị cướp mất tương lai. Gia đình là một xã hội thu nhỏ; ví như một gia đình mà con cái lại làm điều trái với đạo lý là giam cầm, bôi xấu, đánh đập cha mẹ… phản bội lại quá khứ, chối bỏ trách nhiệm với tương lai, bán đất đai hương hỏa của tổ tiên để tiêu xài. Tội lỗi này của con cái không phải nguyên nhân chỉ ở lỗi của con cái, lỗi ở xã hội mà nguyên nhân sâu xa lại chính là lỗi của người làm cha, làm mẹ. Tội lỗi không sinh ra trong một ngày một, một giờ mà nó sinh ra từng giờ, từng ngày, từng năm, rồi nhiều năm tích tụ lại mà thành. Vì vậy, nghĩa vụ làm cha, làm mẹ là phải giáo dục con cái ngay từ việc nhỏ, ngay từ ngày hôm nay, không được đợi đến ngày mai. Việc giáo dục con cái nhất thời có thể làm cho nó không vừa ý, nhưng phải làm để nó không trở thành kẻ hại lại cha mẹ, kẻ bán rẻ tổ tông.

Lịch sử nhân loại đã chứng minh khi nào nhân dân không ý thức được quyền và nghĩa vụ của mình thì hậu quả chính quyền sẽ xa rời nhân dân và thảm họa sẽ giáng lên đầu nhân dân và tương lai muôn đời con cháu của chính họ.

Hà Nội, 09/12/2012

H.Đ.S.

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt: Không có những nhà báo dũng cảm, chúng ta sẽ không làm được việc gì

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt: Không có những nhà báo dũng cảm, chúng ta sẽ không làm được việc gì

DCCT

JB Nguyễn Hữu Vinh

22-3-2016

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt tại buổi giới thiệu sách Anh Ba Sàm. Ảnh: DCCT

Ông  Martin Patzelt, nghị sĩ thuộc Quốc hội Công Hòa liên bang Đức, người theo dõi về nhân quyền đã đến Việt Nam, với mục đích tham dự phiên tòa xử Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh vào ngày 23/3/2016 tại Hà Nội.

Đến Việt Nam, ông đã gửi thư đến các cơ quan, tòa án và lãnh đạo nhà nước Việt Nam với đề nghị sẽ được vào dự phiên tòa công khai xét xử Anh Ba Sàm  – Nguyễn Hữu Vinh vào ngày 23/3/2016 tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội. Tuy nhiên, cho đến hôm nay, ông vẫn chưa nhận được câu trả lời về một việc mà lẽ ra hẳn nhiên chẳng cần xin phép.

Sáng ngày 22/3/2016, tại cuộc giới thiệu sách Anh Ba Sàm, một ấn phẩm của Nhà xuất bản Trẻ Hà Nội ấn hành cùng với nhiều nhân viên sứ quán các nước như Hoa Kỳ, Cộng hòa Liên Bang Đức, Nauy, Thụy sĩ… và nhiều cơ  quan ngoại giao khác, ông có mặt và phát biểu ý kiến của mình.

Trong lời chia sẻ, ông cho biết: “Tôi đã sống dưới chế độ cộng sản Đông Đức một thời gian dài, nên tôi rất hiểu những vấn đề mà các bạn hiện đang phải đối mặt”.

Sau cuộc gặp gỡ, giới thiệu sách Anh Ba Sàm, ông đã dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn:

– Thưa ông, ông đến Việt Nam với tâm trạng như thế nào và với mục đích gì?

– Tôi nghĩ rằng, sự có mặt của tôi ở Việt Nam sẽ cải thiện được một chút về bản án, có thể là trả tự do hoặc giảm án.

– Xin cảm ơn ông, chúng tôi rất xúc động khi nghe ông nói rằng ông đã trải qua một thời kỳ dài dưới chế độ Cộng sản. Đến đây, ông sẽ cảm nhận được bầu khí của Cộng hòa dân chủ Đức cách đây khá lâu. Vậy xin ông cho biết chúng tôi có thể hy vọng gì vào sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế trong việc cải tiến nhân quyền, dân chủ ở Việt Nam?

– Tôi nghĩ rằng, ngoài Việt Nam, chúng tôi chỉ có thể bày tỏ tình đoàn kết và giúp cho các bạn bằng tình cảm, chia sẻ của chúng tôi. Còn mọi việc thay đổi phải đến từ bên trong.  Tôi nghĩ rằng những người đấu tranh cho quyền công dân của Việt Nam phải nói cho chúng tôi để chúng tôi biết như thế nào.

Hồi ở Đông Đức, chúng tôi cũng tự giúp chúng tôi chứ người Tây Đức cũng không giúp được chúng tôi. Bởi vì tôi cũng xuất thân từ phong trào công nhân của Đông Đức ngày trước , tôi biết là tình hình như thế nào. Chúng tôi cũng làm báo, làm sách một cách bất hợp pháp từ ngày xưa, nghĩa là bí mật thời Đông Đức. Hồi đó, chúng tôi cũng thuyết phục chính quyền Đông Đức rằng sẽ không có tương lai, nếu chúng tôi không có tự do, dân chủ.

Trong tinh thần như vậy, tôi cũng đã viết trong thư gửi đại lãnh đạo Việt Nam khi tôi mong muốn tham dự quan sát phiên tòa ngày mai. Trong đó, tôi cũng nói rằng: Hãy nghĩ đến việc thay đổi, nếu không, trong tương lại chính những người cầm quyền là những người thua cuộc.

– Thưa ông, thời gian qua, chúng tôi biết Đại sứ quán CHLB Đức, các nhân viên và nghị sĩ Đức rất quan tâm đến tình hình Việt Nam chúng tôi, chúng tôi rất xúc động trước những tình cảm như vậy. Chúng tôi hy vọng rằng, sự giúp đỡ đó sẽ tiếp tục để giúp đỡ cho những người trong nước chúng tôi đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ ở Việt Nam.

– Tôi chỉ có thể nói về cá nhân tôi được thôi, chúng tôi sẵn sàng làm những việc chúng tôi có khả năng làm được để giúp đỡ. Tuy nhiên, với nhiều đồng nghiệp khác ở Đức chúng tôi, hiện nay cũng có nhiều khó khăn khác che lấp tầm nhìn của chúng tôi. Nhất là vấn đề tỵ nạn, nên hiện nay chúng tôi đang tập trung vào vấn đề tỵ nạn.  Đối với tôi, quan trọng là tôi đã có mặt ở đây vào giờ phút này.

– Chúng tôi rất cảm ơn ông, tôi là một thành viên của Hội nhà báo Độc lập Việt Nam, cũng là một nhóm không được công nhận ở Việt Nam. Chúng tôi cũng hy vọng được sự quan tâm của quý vị, là nguồn động lực đối với chúng tôi trong cuộc đấu tranh này.

Tôi nghĩ rằng nếu không có các nhà báo, nhất là những nhà báo dũng cảm, thì chúng ta không làm được việc gì.

– Xin cảm ơn ông.

Mỹ yêu cầu trả tự do cho blogger Anh Ba Sàm, bà Nguyễn Thị Minh Thúy

 Mỹ yêu cầu trả tự do cho blogger Anh Ba Sàm, bà Nguyễn Thị Minh Thúy

Các nhà hoạt động nhân quyền từ Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, Sài Gòn, Đà Nẵng...tập trung gần khu vực tòa án, mặc áo in hình ông Vinh, hô các khẩu hiệu đòi tự do cho ông Vinh và bà Thúy.

Các nhà hoạt động nhân quyền từ Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, Sài Gòn, Đà Nẵng…tập trung gần khu vực tòa án, mặc áo in hình ông Vinh, hô các khẩu hiệu đòi tự do cho ông Vinh và bà Thúy.

23.03.2016

Blogger Anh Ba Sàm, tức nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Hữu Vinh (60 tuổi), đã bị tuyên án 5 năm tù, và người cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy (35 tuổi) bị tuyên án 3 năm tù giam vì bị cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’, theo điều 258 Bộ Luật Hình sự. Cả hai đã bị bắt giam từ tháng 5 năm 2014.

Cáo trạng nói các bài viết đăng tải trên trang Anh Ba Sàm có nội dung xuyên tạc, thể hiện quan điểm một chiều chống lại đảng cộng sản, gây ảnh hưởng tới niềm tin của nhân dân đối với lãnh đạo Việt Nam.

Về bản án này, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam ra tuyên bố ngày 23/3 nói: “Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc chính phủ Việt Nam kết tội và kết án blogger Nguyễn Hữu Vinh (còn gọi là Anh Ba Sàm) và bà Nguyễn Thị Minh Thúy lần lượt là 5 năm và 3 năm tù theo Điều 258 của Bộ luật hình sự của Việt Nam”.

Đại sứ quán Hoa Kỳ nhận xét rằng việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật hình sự để trừng phạt các cá nhân thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách ôn hòa bình là điều đáng lo ngại.

Theo Đại sứ quán Hoa Kỳ, việc kết tội này rõ ràng là không phù hợp với các quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí được quy định trong Hiến pháp của Việt Nam, cũng như các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị và các cam kết quốc tế khác của Việt Nam. Đại sứ quán cũng kêu gọi “chính phủ trả tự do vô điều kiện hai người này, cũng như tất cả các tù nhân lương tâm khác, và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm của họ một cách ôn hòa bình, mà không sợ bị trả thù”.

Trong thông cáo phát hành ngay sau phiên tòa kết thúc, Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH nói: ‘Bản án này hết sức đáng quan ngại vì chứng tỏ một làn sóng đàn áp mới giữa lúc các tân lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam lên nắm quyền.’

Các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế nói điều luật 258 là một trong những quy định mơ hồ trong Bộ Luật Hình sự của Việt Nam thường được dùng để trấn áp những tiếng nói bất đồng hay những ai chỉ trích nhà nước.

Trước phiên xử hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Ân xá Quốc tế đã đồng thanh kêu gọi Việt Nam phóng thích hai blogger này.

Các chính phủ phương Tây chỉ trích Việt Nam tống giam những người bất đồng chính kiến chỉ vì họ thể hiện quan điểm ôn hòa, một cáo giác mà Hà Nội nhất mực phủ nhận.

Việt Nam nói chỉ bỏ tù những người vi phạm pháp luật.

Những Ba Sàm khác

Những Ba Sàm khác

Trương Duy Nhất

23-3-2016

Ông Nguyễn Hữu Vinh và cô Nguyễn Thị Minh Thúy tại phiên tòa. Ảnh: Minh Quang

5 năm tù giam. Nhưng tôi tin, kẻ khiếp sợ không phải anh. Không phải chúng ta. Họ không chỉ run sợ trước ý chí và bản lĩnh Ba Sàm, mà sẽ còn phải tiếp tục run sợ trước những Ba Sàm khác.

Bỏ tù Nguyễn Hữu Vinh, thì sẽ thêm nhiều hơn những Nguyễn Hữu Vinh khác. Cũng như hai năm trước, trong phiên sơ thẩm xét xử tôi, luật sư Trần Vũ Hải nói rằng “Nếu những hành vi như Trương Duy Nhất mà bị kết tội, thì xã hội này, bất cứ ai cũng đều có nguy cơ trở thành những Trương Duy Nhất dự bị”.

Khác với những gì khi anh và tôi bị bắt. Giờ đây, không chỉ có một Ba Sàm và cũng không chỉ “Một Góc Nhìn Khác”. Đã có nhiều hơn những Ba Sàm khác, nhiều hơn những “Một Góc Nhìn Khác” khác.

Kể cả chị Cấn Thị Thêu và bà con dân oan Dương Nội kia. Họ cũng đã và đang là những Ba Sàm khác.

Những Ba Sàm mà cái còng, khẩu súng và nhà tù không thể khuất phục.

____

VNN

Ông Nguyễn Hữu Vinh bị tuyên phạt 5 năm tù

T. Nhung

23-3-2016

Sau một ngày xét xử, chiều nay, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm) mức án 5 năm tù vì tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Đồng phạm với ông Vinh là bà Nguyễn Minh Thúy bị tòa tuyên phạt mức án 3 năm tù giam.

HĐXX nhận định: Có đủ cơ sở kết luận, hành vi của các bị cáo đã phạm vào tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự.

“Hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, bởi trong khi công cuộc xây dựng đất nước đang đạt được nhiều thành tựu, các bị cáo đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận để viết và đăng tải các bài viết sai lệch, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức; đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, nên cần có hình phạt tương xứng” – HĐXX nhận định.

HĐXX cho rằng, bị cáo Vinh là người lôi kéo bị cáo Thúy và bị cáo Thúy là đồng phạm giúp sức tích cực.

Quá trình điều tra và tại tòa, các bị cáo không thành khẩn khai báo nên không được hưởng tình tiết giảm nhẹ là “thành khẩn khai báo”.

Tuy nhiên, bị cáo Vinh được hưởng tình tiết giảm nhẹ do có bố, mẹ là người có công với cách mạng, được thưởng nhiều huân, huy chương.

Bị cáo Thúy cũng được hưởng tình tiết giảm nhẹ vì đang một mình nuôi 2 con nhỏ.

Theo cáo trạng của VKSND Tối cao, năm 2000, ông Vinh đăng ký thành lập và làm giám đốc công ty TNHH Điều tra và bảo vệ V. (Công ty VPI).

Tháng 9/2013, ông Vinh lập, quản trị và sử dụng hai blog “Dân quyền” và “Chép sử Việt”. Ông Vinh đã chia sẻ cho bà Thúy quyền viết bài, chỉnh sửa, xóa, đăng tải bài viết lên blog, kiểm duyệt phản hồi…

Ông Vinh bị xác định đã chỉ đạo bà Thúy đăng tải bài viết, duyệt cho hiển thị các ý kiến bình luận trên hai blog.

Cơ quan điều tra xác định, từ khi được lập đến khi ông Vinh, bà Thúy bị bắt, blog “Dân quyền” đã đăng 2.014 bài, 38.567 phản hồi và có 3.243.330 lượt người truy cập. Blog “Chép sử Việt” đã đăng 383 bài, 3.401 phản hồi và có 480.353 lượt người truy cập.

Cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an đã có quyết định trưng cầu giám định nội dung các bài viết.

Kết luận giám định cho thấy, 24 bài viết “có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước”.

Theo cơ quan điều tra, “hai blog Dân quyền và Người chép sử đã có hơn 3,7 triệu lượt người truy cập, trong đó nhiều người phản hồi với nội dung tiêu cực, bị lôi kéo theo quan điểm của các bài viết được đăng tải”.

LẠC VÀO CHỐN BỒNG LAI TIÊN CẢNH


Sự đa dạng sắc màu của thiên nhiên không chỉ tạo ra vẻ trẻ trung tươi mát của màu lục, vẻ hiền hòa thanh bình của màu xanh hay vẻ rực rỡ nồng nàn của màu đỏ. Sắc tím đậm chất thơ cũng khắc họa lên những bức tranh thiên nhiên đẹp như trên thiên đường hay trong truyện cổ tích.


alt
Một màu tím ngát trải dài ở một khu vườn Nhật Bản, khung cảnh đẹp như trên thiên đường


alt
Cực quang tím hồng – một trong những hiện tượng thiên nhiên đẹp nhất trên thế giới
 

alt
 
 
Một khoảnh khắc hoàng hôn rực trong sắc tím

alt

 
Một con đường đan kết bằng hoa tím, nơi tổ chức đám cưới lý tưởng cho những cặp tình nhân

alt
Cánh đồng hoa tím trải dài đến tận chân trời
 
alt
Sắc tím hồng nhạt của hoa sakura luôn được xem là nét đẹp tình tứ nhất vào mùa xuân

 

alt
 
Với sắc tím hồng đậm, sakura vẫn khiến khung cảnh thơ mộng và diễm lệ như thế này

alt
Một góc yên bình và vẫn đầy chất thơ

alt
Chiếc cầu Moss Bridges tại Ireland khi trải lên tấm thảm tím hồng đẹp như chốn bồng lai

alt
Một thác nước trong hang động ở Chattanooga, Tennessee

alt
Thử tưởng tượng một ngày bạn được chèo thuyền thăm đảo Skye ở Scotland, bạn sẽ choáng ngợp trong sắc tím hùng vĩ này
 
alt
Một góc nên thơ khác ở xứ sở Phù Tang

alt
Con đường trải hoa tím hồng đi vào xứ sở thần tiên

alt
Màu tím hoa Fuji ở Nhật Bản đẹp đến mức làm xao lòng du khách
 

alt
Màu tím nhẹ phủ lên trên ngôi nhà và chiếc cầu tạo ra một khung cảnh chỉ có trong cổ tich

 

‘Không ai chống lại được quy luật’

‘Không ai chống lại được quy luật’

Luat khoa

Ông Nguyễn Hữu Vinh

Người biên tập trang Ba Sàm hiện tại tiết lộ với BBC về quá trình làm trang web, trước phiên tòa xét xử ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy.

Phiên xử ông Nguyễn Hữu Vinh cùng bà Nguyễn Thị Minh Thúy diễn ra ngày 23/3 tại Tòa án Nhân dân TP Hà Nội.

Hai người này bị khởi tố theo Điều 258 Bộ luật hình sự về việc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích nhà nước”.

Bà Đinh Ngọc Thu, từ Hoa Kỳ, nói với BBC: “Năm 2007, anh Vinh làm trang web Ba Sàm. Anh Vinh không đơn độc. Anh Trần Hoàng cũng nghĩ như vậy và đã giúp anh Vinh.”

“Tháng 4 năm 2009, anh Trần Hoàng rút lui. Tháng 8 năm 2009, tôi tình nguyện thay vào chỗ anh Hoàng.”

Bà giải thích: “Tôi cũng có thể nhặt nhạnh, gom góp đưa đủ thông tin đúng đến đồng bào của mình như các anh thay vì chỉ bất bình, chửi đổng rồi thôi.”

Lịch sử từng cho thấy bạo lực không thể tạo ra phát triển và thịnh vượng.Đinh Ngọc Thu

“Không thù lao, không có bất kỳ thứ phúc lợi nào mà lại không thể ngưng nghỉ. Mỗi ngày từ 14 đến 16 tiếng. Mỗi tuần bảy ngày. Mỗi tháng đủ 30 ngày. Tôi đã có ý định bỏ cuộc cả chục lần vì áp lực quá lớn.”

Theo bà, ông Vinh từng cảm thấy “đuối” vì đối diện áp lực từng ngày.

“Sự lo ngại của chính quyền tỉ lệ thuận với việc Ba Sàm bị tấn công. Chúng tôi đã từng bị đánh gục nhưng chúng tôi đã tự gượng dậy vì sự nâng đỡ tinh thần của độc giả.”

Tháng Tư 2014, bà Thu “quyết định bỏ cuộc”.

Nhưng bà nói bà mở lại trang Ba Sàm sau khi ông Vinh và bà Thúy bị bắt tháng 5 2014.

Trước giờ phiên tòa diễn ra, bà Thu bày tỏ: “Lịch sử từng cho thấy bạo lực không thể tạo ra phát triển và thịnh vượng.”

“Cứ ngẫm sẽ thấy, không ai có thể chống lại các quy luật.”

Phiên xử ông Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đang gây sự quan tâm đặc biệt.

Hôm 22/3 từ New York, Tổ chức nhân quyền Human Rights Watch (HRW) đã phát đi thông cáokêu gọi Việt Nam hủy bỏ cáo buộc với ông Nguyễn Hữu Vinh.