Cuộc khủng hoảng cá chết vẫn tiếp tục

Cuộc khủng hoảng cá chết vẫn tiếp tục

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-05-08

ca-chet-622.jpg

Cá chết hàng loạt ở ven biển miền Trung thuộc ba tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình và Quảng Trị.

Courtesy thanhtra.com.vn

00:00/12:08

Your browser does not support the audio element.

Khủng hoảng cá chết, khủng hoảng truyền thông

Khủng hoảng môi trường tại miền Trung được báo chí chính thống của nhà nước Việt Nam đưa tin đầu tiên. Nhưng khi tầm mức của vụ ô nhiễm này bắt đầu lan tỏa đến toàn dân với lời kêu gọi biểu tình ngày một tháng Năm thì báo chí Việt Nam bắt đầu im tiếng, và dĩ nhiên, không có một dòng tin nào về cuộc biểu tình đó được loan tải.

Sự thay đổi bất ngờ đó làm luật sư Trần Vũ Hải thốt lên là cá chết đã kéo làng báo Việt Nam chết theo.

Bauxite Việt Nam trong bài Cuộc chiến truyền thông ai dối trá, viết rằng:

“Việc chậm trễ đến sau hơn 20 ngày cá chết mới lấy mẫu thử nghiệm rồi công bố chỉ số an toàn trong ngưỡng cho phép của nước biển thì có ý nghĩa gì? Ngay cả việc lãnh đạo tắm biển, ăn cá cho dân xem để chứng minh biển không có độc tố cũng không giải quyết được điều gì! Chẳng nhẽ tất cả thông tin này nhằm mục đích để chuẩn bị cho một kết luận cuối cùng, rằng hàng tấn cá chết trước đó không do độc tố trong nước biển? Không do độc tố thì là do đâu? Chẳng nhẽ nói ngộ nghĩnh theo trẻ con là vì vui quá lũ cá sặc nước mà chết?”

Cả hệ thống xúi mấy chục triệu dân đi ăn cá và tắm biển, họ đã bất chấp những nguy cơ đối với tính mạng và sức khỏe người dân nhằm đạt được mục đích xoa dịu nỗi bất bình của dân chúng.
– Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh

Một nhà báo Việt Nam tiết lộ với chúng tôi rằng trong tuần qua được chỉ đạo đưa tin về việc các vị lãnh đạo tắm biển và ăn cá.

Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh bình luận rằng đó là một hình thức xoa dịu những bất bình:

“Với mệnh lệnh của Tuyên giáo, các báo thi nhau tung hứng quan chức từ Đà Nẵng, cho đến Hà Tĩnh, thi nhau ăn cá và tắm biển. Trong khi, nguyên nhân của việc cá chết và biển nhiễm độc theo quan chức nhà nước thì sau hơn 1 tháng vẫn chưa tìm ra. Nhưng cả hệ thống xúi mấy chục triệu dân đi ăn cá và tắm biển, họ đã bất chấp những nguy cơ đối với tính mạng và sức khỏe người dân nhằm đạt được mục đích xoa dịu nỗi bất bình của dân chúng và lừa người dân vào chỗ chết với tư duy sống chết mặc bay.”

Blogger Cánh Cò kêu gọi mọi người không làm theo điều mà blogger này gọi là ngu xuẩn:

“Các ông cán bộ này hy sinh cho đảng sống, còn chúng ta việc gì phải hy sinh trong ngu xuẩn như vậy? Chúng ta không chủ trương giết người ngư dân vì không ăn cá, nhưng để giúp cho họ sống đâu nhất thiết hy sinh chính sinh mạng của chúng ta. Người có lợi không phải là ngư dân mà là đảng Cộng sản Việt Nam.”

Đi kèm theo những hình ảnh quan chức tắm biển và ăn cá biển còn có tin trên báo chí chính thống rằng hải sản của ngư dân Đà Nẵng được bán rất nhanh.

Nhà báo Trương Duy Nhất cho đăng lên trang của ông hình ảnh những hàng quán vắng ngắt của khu chợ hải sản nổi tiếng ở thành phố Đà Nẵng để chứng minh cho một điều ngược lại.

Cám ơn ông Chu Xuân Phàm, và thuyết âm mưu

Sự lúng túng của giới chức Việt Nam, cộng với sự tắt lịm của truyền thông, làm tăng nỗi hoài nghi của mọi người, trong đó nỗi hoài nghi lớn nhất là âm mưu đầu độc biển Đông của Trung Quốc.

Hai blogger là Nhạc sĩ Tuấn Khanh và Kami dẫn tin từ nước láng giềng Philippines cho rằng người Trung Quốc đang muốn giết chết hải sản, san hô ở đó để triệt tiêu nguồn sống người dân, và từ đó lấn chiếm đất đai. Tuấn Khanh viết tiếp:

chuxuanpham.jpg

Ông Chu Xuân Phàm, phụ trách đối ngoại của công ty Formosa.

“Bên cạnh thảm họa về môi trường còn là một cảnh báo về an nguy của Việt Nam trước Trung Quốc. Viễn tượng thù trong giặc ngoài đang mỗi lúc một hiện rõ, mà nhân dân là người gánh chịu đau thương. Câu chuyện cá chết, biển nhiễm độc hôm nay chính là giờ phút đòi hỏi các nhà lãnh đạo Việt Nam cần phải chứng minh mạnh mẽ lời thề của mình khi nhậm chức, chứng minh sự dứt khoát chọn lựa thế đứng của mình thuộc về đâu, trước hiện thực đã quá rõ của thời cuộc.”

Viết tiếp về thái độ hoài nghi của người Việt đối với Trung Quốc, không những trong cuộc khủng hoảng môi trường đang diễn ra, mà trong nhiều mặt của đời sống chính trị xã hội hiện nay tại Việt Nam, blogger Cánh Cò nhận xét trong bài viết kỷ niệm 41 năm Sài Gòn sụp đổ:

Thực ra trước khi cá chết hàng loạt, vấn đề người Trung Quốc xâm lược, tham nhũng, người dân nghèo mất đất, giới quan lại địa phương nhũng nhiễu… tất cả đã là những cái ung nhọt lớn của đảng Cộng sản, càng ngày nó càng lớn thêm. Mà con người thì ai cũng muốn sống trong yên tĩnh, bình an và đừng để chuyện gì trở nên náo động. Chính cái tâm lý thủ phận an thường này cộng với kiểu quản lý sắc máu của nhà cầm quyền đã làm cho hầu hết nhân dân bị tê liệt tính phản kháng. Vẫn biết, vẫn bất bình, vẫn bất mãn nhưng người ta bảo nhau “thôi kệ, ai làm gì thì làm, miễn đừng đụng tới nồi gạo nhà tôi là được!”

Và các blogger lại nhớ về lời phát biểu nổi tiếng của ông Chu Xuân Phàm người Đài Loan phụ trách đối ngoại của Formosa, rằng chuyện nhà máy đóng ở Hà Tĩnh là một sự lựa chọn giữa sản xuất thép và tôm cá của bà con ngư dân. Tác giả Diệu Lan cho rằng phải cám ơn ông Chu vì ông dù sao cũng nói lên một sự thật, và từ đó cho người Việt Nam một bài học đắt giá.

Blogger Hạ Đình Nguyên, người sinh viên tranh đấu năm xưa viết tiếp về chuyện xin lỗi của ông Chu và nhà máy Formosa, cũng như những nhận xét của các cấp lãnh đạo Việt Nam khi đối mặt với cơn khủng hoảng môi trường:

Với hành vi “cho nghỉ việc” và “lời xin lỗi”, mà không đưa ra một biện pháp giải quyết nào, lãnh đạo Formosa nghĩ nhầm rằng dân Việt Nam là một bầy trẻ con, thích kẹo và lời nói êm tai, chỉ cần vuốt ve “tự ái” rồi mọi việc sẽ qua. Nhưng đó là một thứ trò mèo. Và lời nói của Phàm lại trở nên sáng chói là lời nói chính xác và thẳng thắn. Trong lúc đó, lãnh đạo phía Việt Nam chưa có cách chống đỡ nào khả dĩ che kín được sự thật này.

Dù sao, chúng tôi cũng rất cám ơn ông Châu Xuân Phàm, ông đã nói lên một sự thật, tuy ngắn gọn mà rất đầy đủ, hơn hẳn những lời phát biểu khác. Lãnh đạo xứ tôi có năng khiếu nói vòng vèo, hùng hồn và đầy hoa bướm, chứ chưa từng có khả năng nói được một sự thật, như ông. Hoan hô ông, vì ông đã mở toang cửa sự thật. Dù ông bị đuổi việc, nhưng tôi xem ông là người có nhân cách về sự minh bạch và tính sòng phẳng. Cái khó hiện nay là thuộc phía lãnh đạo của chúng tôi, cũng về mặt nhân cách, vốn là thứ của rất hiếm hiện nay.

Việt Nam có câu im lặng là vàng. Lãnh đạo cao nhất ở Việt Nam hiện nay, tuy là người rất có lý luận, nhưng ác thay ông ấy lại là loại vàng ròng, kiêm “trường hợp đặc biệt” (như Đại hội 12 đã đồng thanh xác định) nên chi nó rất ròng và rất đặc biệt… như những con cá đã tự nguyện lên bờ, nằm im để hóa vàng trên bãi biển vậy.”

Truy tìm nguyên nhân

Hơn một tháng sau khi thảm họa xảy ra nguyên nhân làm cho những con cá biển bị chết vẫn chưa được tìm ra. Những ngày đầu tháng Năm bắt đầu có tin rằng cá chết là do thủy triều đỏ. Một cách giải thích vẫn chưa chắn chắn.

000_A09ZJ-400.jpg

Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn Nhân nói trong một cuộc họp báo về cuộc khủng hoảng môi trường liên quan đến cá chết hàng loạt ở miền Trung Việt Nam vào ngày 27 tháng 4 năm 2016. AFP PHOTO.

Blogger Người Buôn Gió châm biếm:

Dù sao khi nêu ra nguyên nhân thuỷ triều đỏ, không đúng về khoa học ở hiện tượng cá chết ở Hà Tĩnh đến Đà Nẵng. Nhưng nó cũng khiến người ta hiểu nghĩa bóng nguyên nhân thảm hoạ mội trường ấy, là do cơ chế lãnh đạo của Đảng cộng sản có biểu tượng màu đỏ đặc trưng gây ra.”

Giáo sư Nguyễn Đình Cống lặp lại một nhận định được ông đưa ra cách đây khá lâu rằng:

Nguyên nhân gốc của nhiều tai họa của xã hội Việt Nam hiện nay là sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc với những độc hại của Chủ nghĩa Mác Lênin.”

Và theo ông đó là nguyên nhân con người, nguyên nhân khó tìm ra nhất trong cuộc khủng hoảng cá chết chưa có tiền lệ ở đất nước này.

Với một mức độ bớt gay gắt hơn, nhà khoa học Tô Văn Trường viết trên trang Bauxite Việt Nam:

“Người ta thường nói mất tiền là mất ít, mất danh dự là mất nhiều và mất lòng tin là mất tất cả. Lòng tin, xét cho cùng phụ thuộc vào người được tin chứ không phải người tin. Cây có ngay thì bóng mới tròn. Nhân dân khi nào và ở đâu cũng vậy, rất công bằng.

Việc tìm cho ra thủ phạm gây chết cá vừa qua vẫn còn là câu hỏi bỏ ngỏ, nhưng không thể để chìm xuồng. Sau cả tháng trời bị nước biển pha loãng nên kết quả phân tích chất lượng nước không thể phản ánh thực chất của vấn đề.

Mà sao người ta không lắng nghe lời khuyên của những người tâm huyết và có những hành động cần thiết, có lý, có tình?”

Nguyên nhân gốc của nhiều tai họa của xã hội Việt Nam hiện nay là sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc với những độc hại của Chủ nghĩa Mác Lênin.
– Giáo sư Nguyễn Đình Cống

Cũng như Tô Văn Trường, nhà báo Danh Đức đặt ra một câu hỏi trên trang blog của ông rằng

“Ta có tha thiết bảo vệ môi trường, tài nguyên và chính sự sống của ta không?”

Dường như để trả lời cho câu hỏi đó, tác giả Nguyễn Quang Dy, trong bài Vũng Áng phần nổi của tảng băng chìm viết rằng:

“Người ta hay nói, “không thể thay đổi được quá khứ, nhưng chúng ta có thể sắp xếp lại tương lai”. Nhưng tương lai Việt Nam lại phụ thuộc vào thái độ ứng xử của các bên liên quan như chính phủ, doanh nghiệp, giới khoa học, giới báo chí, và dân… không chỉ đối với những gì đang diễn ra (là phần nổi) mà còn đối với nguy cơ tiểm ẩn (là phần chìm). Ngoài thảm họa môi trường (mà nhiều chuyên gia đã nói tới) hãy thử xem lại “thảm họa truyền thông” và những “bất cập” giữa các bên liên quan, đang làm cho cuộc khủng hoảng môi trường này (do con người tạo ra), càng thêm trầm trọng (đến mức báo động).”

Một bộ phận Dân chúng đã chọn một thái độ ứng xử bằng cuộc biểu tình ngày 1 tháng 5, được tác giả Phi Uy nhận xét trên trang Dân Luận, nhân ngày kỷ niệm 41 năm chiến tranh Việt Nam kết thúc:

“Bốn mươi mốt năm gọi là ‘thống nhất đất nước’, tuổi trẻ ngày càng trở nên lạc lõng, vô hồn và có dấu hiện ốp đồng tập thể? Đương nhiên, vẫn còn một bộ phận không nhỏ những bạn trẻ luôn suy tư về hiện tình đất nước và cố gắng, nỗ lực tìm ra giải pháp đưa đất nước đến tự do, tiến bộ. Nhưng, họ lẻ loi quá!”

Nhưng với một thái độ nhiều hy vọng hơn Phi Uy, nhà báo Kami cho rằng cuộc biểu tình ngày 1 tháng 5 là một tiến bộ vượt bậc:

“Chắc chắn rằng, cuộc xuống đường tuần hành vì môi trường ngày 1/5/2016 đã giúp cho mọi người hy vọng và tin tưởng vào sự nhiệt thành của người dân. Họ hoàn toàn không vô cảm với chính trị như người ta lầm tưởng bấy lâu nay, họ có đủ lý trí một khi quyền lợi trực tiếp của họ bị xâm phạm.”

Trở lại với câu chuyện truyền thông mà chúng tôi đề cập ở đầu bài viết này, tuy không đưa tin cuộc biểu tình vì môi trường, báo chí Việt Nam lại đưa tin hai người bị bắt trong ngày biểu tình 1 tháng Năm, với lý do là kích động dân chúng bằng sự xúi giục của các thế lực thù địch.

Blogger Nguyễn Tường Thụy viết rằng hai người này bị bắt vì một hành vi lương thiện. Hàng trăm người lương thiện nữa lại bị cầm giữ vào ngày 8/5 khi một cuộc biểu tình vì môi trường lại nổ ra, một cuộc biểu tình bị đàn áp thẳng tay, với cả phụ nữ và trẻ em. Nhìn cảnh tượng đó, Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc thốt lên rằng ông không thể hiểu được điều gì đang diễn ra ở Việt Nam.

THƯ NGỎ GỬI LÃNH ĐẠO TP. HỒ CHÍ MINH

HOAN HÔ 31 LUẬT SƯ KHÔNG HÈN!

Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

GIỚI LUẬT SƯ LÊN TIẾNG VỀ VỤ ĐÀN ÁP BIỂU TÌNH NGÀY 8/5/2016
THƯ NGỎ GỬI LÃNH ĐẠO TP. HỒ CHÍ MINH

CỦA ĐẠI DIỆN CÁC TỔ CHỨC HÀNH NGHỀ LUẬT SƯ VÀ CÁC LUẬT SƯ THAM GIA LIÊN DANH PHỤC VỤ CÔNG LÝ TRƯỚC VIỆC NGƯỜI DÂN THAM GIA BIỂU TÌNH VÌ MÔI TRƯỜNG BIỂN MIỀN TRUNG BỊ NGĂN CHẶN VÀ TRẤN ÁP TRÁI PHÁP LUẬT.
Kính gửi:
– Ông Đinh La Thăng, Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh
– Ông Nguyễn Thành Phong, Chủ tịch UBND TP. Hồ Chí Minh

Chúng tôi là các Luật sư tham gia LIÊN DANH PHỤC VỤ CÔNG LÝ (một hình thức hợp tác liên kết của một số tổ chức hành nghề luật sư để phục vụ khách hàng và cộng động xã hội) trong Nam, ngoài Bắc, gửi đến quý Ông lời chào kính trọng và qua đây gửi đến quý Ông sự bức xúc tột độ trước việc người dân TP. Hồ Chí Minh tham gia biểu tình ôn hoà lại bị ngăn chặn và trấn áp trái pháp luật, trong đó có bà mẹ và trẻ em, ngay trong ngày Quốc tế các Bà mẹ (Mother’s day).

Những hình ảnh trấn áp khốc liệt người biểu tình của lực lượng mặc y phục màu xanh mũ vải và y phục màu xanh mũ sắt cùng nhiều kẻ mặc thường phục với sự làm ngơ của Công an trong buổi sáng ngày 08/5/2016 tại ngay trung tâm TP. Hồ Chí Minh trước nhà thờ Đức Bà đã tràn ngập trên mạng xã hội Facebook mà chắc quý Ông cũng biết, đã tạo cho người dân nhiều bức xúc, giận dữ. Đặc biệt hình ảnh nữ doanh nhân Hoàng Mỹ Uyên với những dấu vết bị đánh đập dã man đang ôm con, gây làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng mạng.

Với tư cách những công dân có trách nhiệm đang hành nghề luật sư, chúng tôi gửi đến quý Ông ý kiến và đề nghị sau:

1. Hiến pháp năm 2013 quy định Biểu tình là quyền của công dân (Điều 25) và Bảo vệ môi trường là nghĩa vụ của công dân (Điều 43). Việc chưa thông qua Luật biểu tình là lỗi và trách nhiệm của Quốc hội, nhưng không có nghĩa người dân bị cấm thực hiện quyền này. Người dân căn cứ vào bản Hiến pháp để thực thi quyền hiến định của công dân. Do vậy, chúng tôi đề nghị quý Ông, với tư cách người lãnh đạo cao nhất của TP. Hồ Chí Minh có ý kiến để:

– Các lực lượng Công an, cán bộ, công chức TP. Hồ Chí Minh phải hiểu biểu tình là quyền hiến định của người dân và phải tôn trọng người dân khi họ thực hiện quyền biểu tình một cách ôn hòa.

– Các lực lượng Công an phải giữ gìn trật tự và an ninh khi người dân thực hiện quyền biểu tình, không cho phép bất cứ ai xâm phạm đến danh dự, thân thể, sức khoẻ của những người biểu tình ôn hoà. Đây là việc tất phải làm để người dân và thế giới thấy được Việt Nam có Hiến pháp và ai cũng phải tôn trọng pháp luật.

2. Điều chúng tôi và nhiều người dân phẫn nộ nhất là khi diễn ra 2 cuộc biểu tình vào ngày 1/5 và ngày 8/5/2016, các lực lượng Công an làm ngơ để nhiều người mặc y phục xanh mũ vải và y phục xanh mũ sắt cùng những người khác mặc thường phục trấn áp, bất bớ, đánh đập, gây thương tích cho người biểu tình. Những người này rõ ràng không phải là lực lượng công lực và thi hành công vụ theo luật. Chúng tôi cho rằng những người này hành động như những kẻ côn đồ, vô pháp, đánh người và bắt giữ người trái pháp luật, không thể chấp nhận trong một xã hội có pháp luật! Chúng tôi yêu cầu quý Ông làm rõ những kẻ hành động vô pháp này thuộc lực lượng nào, ai ra lệnh cho họ làm trái pháp luật? Đây có phải là âm mưu của nhóm người nào đó muốn vô hiệu hoá pháp luật ở TP. Hồ Chí Minh? Chúng tôi đề nghị quý Ông chỉ đạo các cơ quan chức năng xử lý nghiêm những hành động sai trái, đặc biệt nhanh chóng đưa kẻ hành hung nữ doanh nhân Hoàng Mỹ Uyên ra xử lý nghiêm theo pháp luật.

3. Chúng tôi nhận thấy rằng việc người dân đi biểu tình ở thủ đô Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh vừa qua có 2 lý do rất xác đáng:

– Các tỉnh ven biển miền Trung từ Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế đã bị ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng từ thảm hoạ môi trường, nghi can số 1 gây ra là tập đoàn có nhiều tai tiếng về phá hoại môi trường trên thế giới. Cuộc sống người dân các địa phương này đang rất khốn khó, tương lai bất định. Nhân dân cả nước mong muốn phải trừng trị kẻ gây ra thảm hoạ, nhanh chóng khắc phục hậu quả cho đồng bào 4 tỉnh. Người dân biểu tình ôn hoà để thể hiện sự cảm thông với đồng bào bị nạn và mong muốn nhà nước xử lý nghiêm những kẻ vi phạm.

– Việc cơ quan chức năng của Việt Nam chậm trễ đưa ra kết luận về nguyên nhân và giải pháp khắc phục hậu quả của thảm hoạ khiến mọi người đều không hài lòng, nhiều người thấy cần thể hiện thái độ thông qua biểu tình ôn hoà để yêu cầu chính quyền khẩn trương hơn, minh bạch hơn trong việc điều tra nguyên nhân thảm hoạ, đưa ra giải pháp ngăn ngừa, khắc phục hậu quả và xử lý tác nhân gây ra ô nhiễm môi trường biển.

Chính quyền lẽ ra phải cảm ơn người dân đã không quản nắng gắt, xuống đường biểu tình lo cho việc chung của đất nước, chia sẻ với đồng bào bị nạn. Ý kiến của người dân cần phải được tôn trọng, việc trấn áp họ là việc không nên làm, và việc tồi tệ xảy ra thật đáng trách.

Với lòng kính trọng dành cho quý Ông là những nhà lãnh đạo quan tâm đến nguyện vọng và quyền của người dân, là những người đang phải đảm đương trọng trách cao nhất để xây dựng lại lòng tin nơi người dân TP. Hồ Chí Minh, chúng tôi xin gửi đến quý Ông các ý kiến và đề nghị qua hình thức thư ngỏ này, rất mong quý Ông quan tâm giải quyết các nội dung trong thư, dành thời gian đối thoại với những người biểu tình và chúng tôi, những luật sư tham gia Liên danh Phục vụ Công lý.

Trân trọng cảm ơn quý Ông.

Đính kèm:
– Danh sách các tổ chức hành nghề luật sư và các luật sư tham gia Liên danh Phục vụ Công lý đồng ý với nội dung Thư ngỏ.
– Một số hình ảnh người dân tham gia biểu tình ôn hòa bị ngăn chặn và trấn áp tại TP. Hồ Chí Minh.

Facebook Tao Vo Van

Nơi nhận:
– Như kính gửi (bản chính);
– Lưu tại các tổ chức HNLS tham gia ký tên Thư ngỏ (bản photocoppy).

TP. Hồ Chí Minh, ngày 09 tháng 5 năm 2016

ĐẠI DIỆN CÁC TỔ CHỨC HÀNH NGHỀ LUẬT SƯ VÀ CÁC LUẬT SƯ THAM GIA LIÊN DANH PHỤC VỤ CÔNG LÝ, KÝ TÊN VÀO THƯ NGỎ:
(đã ký, xin xem bản ảnh được post lên sau)

Mời xem tiếp:

DANH SÁCH CÁC LUẬT SƯ THAM GIA THƯ NGỎ GỬI LÃNH ĐẠO TP. HỒ CHÍ MINH TRƯỚC VIỆC NGƯỜI DÂN THAM GIA BIỂU TÌNH VÌ MÔI TRƯỜNG BIỂN MIỀN TRUNG BỊ NGĂN CHẶN VÀ TRẤN ÁP TRÁI PHÁP LUẬT

1. Luật sư Nguyễn Hoàng Trung
Văn phòng luật sư Hoàng Trung và Anh Em
Đ/c: Số 381 Trường Chinh, Khương Trung, Thanh Xuân, Hà Nội
Email: vpls.hoangtrung@gmail.com
ĐT: 0903400230

2. Luật sư Hà Huy Sơn
Công ty Luật TNHH Hà Sơn
Đ/c: 156 Trần Vĩ, Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội
Email: hason6962@gmail.com
ĐT: 0903222888

3. Luật sư Ngô Anh Tuấn
Công ty Luật TNHH Tuệ Anh
Đ/c: Số 23M2 Khu đô thị Yên Hoà, đường Trần Kim Xuyến, Cầu Giấy, Hà Nội
Email:tuansolicitor@gmail.com
ĐT: 0983 950 999

4. Luật sư Nguyễn Hà Luân
Văn phòng luật sư Hưng Đạo Thăng Long
Đ/c: Số 23/139 Nguyễn Ngọc Vũ, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại: 0904133902
Email: luathungdao@gmail.com
ĐT: 0904133902

5. Luật sư Trần Vũ Hải
Văn phòng luật sư Trần Vũ Hải
Đ/c: Số 28 Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội
Email: vplstvh@gmail.com
ĐT: 0903412526

6. Luật sư Nguyễn Anh Vân
Văn phòng luật sư Sao Đỏ
Đ/c: Số 188A, ngõ 354 Trường Chinh, Hà Nội
Email: vpls.saodo@gmail.com
ĐT: 0945853886

7. Luật sư Lưu Vũ Anh
Văn phòng luật sư Tinh Hoa Việt
Đ/c: 20/718 Hoàng Hoa Thám, Tây Hồ, Hà Nội
Email: vuanh_lawyer@yahoo.com
ĐT: 0915424860

8. Luật sư Hoàng Văn Hướng
Văn phòng Luật sư Hoàng Hưng
Đ/c: P202 – Nhà 3B Lê Văn Lương, Hà Nội
Email: Lshoanghuong@gmail.com
ĐT: 0982305668

9. Luật sư Nguyễn Trí Tú
Công ty Luật Minh Đức
Đ/c: 179 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội
Email: tulawyer@luatminhduc.com
ĐT: 0989386868

10. Luật sư Trương Chí Công
Văn phòng luật sư C&M
Đ/c: Số 204B Tòa nhà Licogi, 13 Khuất Duy Tiến, Quận Thanh Xuân, Hà Nội
Email: cmlaw@cmlaw.vn
ĐT: 0913052779

11. Luật sư Lê Văn Luân
Văn phòng luật sư Hưng Đạo Thăng Long
Đ/c: Số 01 Vũ Phạm Hàm, phường Yên Hòa, Quận Cầu Giấy, Hà Nội
Email: luatsuleluan@gmail.com
ĐT: 0914888102

12. Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc
Công ty Luật hợp danh Phúc Đức
Đ/c: 418/4D Trần Phú, Phường 7, Quận 5, TP. Hồ Chí Minh
Email: trinhvinhphuc@gmail.com
ĐT: 0915695637

13. Luật sư Nguyễn Duy Bình
Văn phòng luật sư Duy – Trinh
Đ/c: 67B, Đường 11, KP9, phường Trường Thọ, Quận Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh
Email: Nguyenduybinh17@yahoo.com.vn
ĐT: 0909463089

14. Luật sư Đặng Trọng Dũng
Văn phòng luật sư Đặng Dũng & Ninh Hòa
Đ/c: 269/22 Phan Huy Ích, Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh
Email: ls.dangdzung51@gmail.com
ĐT: 0907391657

15. Luật sư Dương Phi Anh
Văn phòng luật sư Dương Phi Anh
Email: phianhpl@gmail.com
ĐT: 0903633315

16. Luật sư Phạm Công Út
Công ty Luật Phạm Nghiêm
Đ/c: 122/7 Trần Đình Xu, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
ĐT: 0903342188

17. Luật sư Trần Quang Thắng
Công ty Luật Quốc tế và Cộng sự
Đ/c: 42 Tôn Thất Tùng, phường Bến Thành, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
Email: info@luatquocte.vn
ĐT: 0968668668

18. Luật sư Trương Quốc Phòng
Công ty Luật Nam Quốc
Đ/c: 187/17 Điện Biên Phủ, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh
Email:
ĐT: 0903675060

19. Luật sư Cồ Lê Huy
Công ty Luật TNHH Đại Việt
Đ/c: 311 Điện Biên Phủ, Quận 3, TP. Hồ Chí Minh
Email: colehung@gmail.com
ĐT: 0901383131

20. Luật sư Trần Bá Học
Công ty luật TNHH Hãng luật Roma
Đ/c: 45-47 Xô Viết Nghệ Tĩnh, P17, Q.Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh
Email: lstranbahoc@gmail.com
ĐT: 0909778122

21. Luật sư Nguyễn Văn Miếng
Văn phòng luật sư Luật Hồng Đức
Đ/c: 490 QL1A, Khu phố 2, P.Tam Bình, Q.Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh
Email: vplsluathongduc@gmail.com
ĐT: 0903959196

22. Luật sư Phùng Thanh Sơn
Mail: son.phung@thegioiluatphap.com
ĐT: 0946969457

23. Luật sư Nguyễn Đình Thái Hùng
Văn phòng luật sư Thái Hùng
Đ/c: số 36 đường số 49, Khu phố 7, P.Hiệp Bình Chánh, Q. Thủ Đức, TPHCM
Email: luatsuthaihung@gmail.com
ĐT: 0903017977

24. Luật sư Trần Văn Đạt – Đoàn Luật sư tỉnh Bình Thuận
Email: tranvandatlaw@gmail.com.
ĐT:0917487588

25. Luật sư Phạm Tất Thắng
Email: vpls78@gmail.com
ĐT: 0912636766

26. Luật sư Ngô Ngọc Trai
Email: lsngoctrai@gmail.com
ĐT: 0906117641

27. Luật sư Phạm Quốc Bình
– Đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội

28. Luật sư Nguyễn Hữu Trung
– Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh

29. Luật sư Nguyễn Thị Dạ Thảo
– Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh

30. Luật sư Dương Vĩnh Tuyến
– Đoàn Luật sư tỉnh Bình Phước

31. Luật sư Vũ Gia Kiên
– Đoàn Luật sư tỉnh Đồng Nai

LUAT SU

 

 

 

 

 

 

 

 

LS 2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

L S 3

 

 

 

 

L S 4

Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn

Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn

Người Việt

9-5-2016

Ðòi được sống sạch, ăn sạch. (Hình: Facebook)

SÀI GÒN (NV)Cá chết trắng biển đã đẩy tâm trạng bất an do môi trường sống bị đầu độc thành bất bình và việc đàn áp phản kháng ô nhiễm khiến bất bình chuyển thành căm giận.

Ví dụ về vượt ngưỡng…

Dân chúng Việt Nam vẫn tiếp tục loay hoay trong việc làm sao để được sống an toàn. Lối hành xử vô trách nhiệm trong quản trị xã hội khiến trộm cướp, đâm chém trở thành một loại “giặc” mà hệ thống công quyền bó tay. Ðồng hành với thứ “giặc” ấy là tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm – những vấn nạn trầm kha của Việt Nam.

Giữa tuần vừa qua, có một sự kiện có thể dùng như ví dụ minh họa cho sự ngột ngạt vì bất an về môi trường sống tồi tệ ở Việt Nam đã đến mức vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người: Ðài truyền hình Việt Nam công bố một video clip cho thấy, do người tiêu dùng tại Việt Nam sợ rau non, đẹp nên nông dân phải dùng chổi tre phá rau mà họ trồng để có thể bán được rau.

Video clip này ghi lại cảnh nông dân dùng chổi tre quét lên các luống rau nhằm làm cho rau mà họ trồng bị rách lá, thủng lỗ. Tâm sự của những nông dân trồng rau khiến nhiều người dở khóc, dở cười. Theo họ, bởi tất cả mọi người cùng bị ám ảnh rằng, rau mơn mởn, bắt mắt là nhờ hóa chất trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng, nguy hại cho sức khỏe nên lúc này, người tiêu dùng ở Việt Nam chỉ mua những loại rau bị sâu ăn thủng lá hay già, héo…

Khi nhiều người đinh ninh, rau bị sâu ăn hoặc già, héo mới là rau… sạch vì không dính hóa chất trừ sâu hay thuốc kích thích tăng trưởng thì người trồng rau chỉ còn một cách là… hủy hoại rau họ trồng cho hợp với… thị hiếu của người mua.

Video clip vừa kể chỉ ra rằng, vấn nạn an toàn thực phẩm đã hủy hoại cả sức khỏe lẫn niềm tin của con người vào sự thiện lương của đồng loại. Việt Nam đang trong giai đoạn mà dân chúng phải tự gạt bỏ những điều tưởng như đương nhiên: Ðược ăn ngon (rau non, xanh) để chọn những thứ vốn dành cho heo (rau bị sâu ăn, già héo), với hy vọng sẽ không chết dần, chết mòn.

Tại sao vậy? Tại vì chính quyền dung dưỡng chuyện đầu độc con người. Dân chỉ là công cụ, không phải là đối tượng phải phục vụ hay bảo vệ.

Ai cũng muốn được sống an toàn

Bối cảnh xã hội như đã kể khiến nhiều người cảm thấy phải bày tỏ thái độ. Họ xuống đường tham gia các cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, đe dọa quyền được sống an toàn của chính mình và thân nhân của mình. Thảm họa môi trường: Cá chết trắng một đoạn bờ biển dài tới 250 cây số ở phía Bắc miền Trung thật ra chỉ là giọt nước làm tràn ly.

Ðược sống an toàn là lợi ích chính đáng nhưng lợi ích đó không được bảo vệ. Bày tỏ thái độ là quyền hợp pháp, song quyền đó không được nhìn nhận.

Biểu tình không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị trấn áp thô bạo. Internet đã bày ra cho mọi người “tận mục sở thị” sự thô bạo đó đến mức độ nào. Nhiều người không gọi đó là thô bạo nữa, họ gọi cách mà chính quyền Việt Nam ứng xử với những người bày tỏ khát vọng được sống an toàn là tàn bạo.

Thông qua đàn áp, chính quyền Việt Nam tiếp tục chứng minh họ khinh dân.

Khác nhiều cuộc biểu tình trước, lần này, tâm sự của những người biểu tình bị bắt, bị đánh, cho thấy mầm loạn đã rất lớn.

Yếu tố đầu tiên là lai lịch của những người biểu tình. Tham gia đòi quyền được sống an toàn hôm Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016, có những người vốn gắn bó mật thiết với chính quyền hiện tại. Sự ngột ngạt về môi trường sống hiện tại, tâm trạng bất an khi nhìn đến tương lai đã đẩy họ ra đường, đồng hành cùng những người khác.

Một facebooker với nickname là “Chuối Chín Cây” viết status “Ơn Trời tôi đã bị bắt.” “Chuối Chín Cây” khẳng định, những người biểu tình đã hành xử hết sức ôn hòa nhưng đủ loại lực lượng mặc đồng phục và những kẻ mặc thường phục (mà ai cũng biết là ai) vẫn xông vào đánh họ bằng tay chân, dùi cui, thậm chí đánh vào hạ bộ… rồi túm họ đẩy lên bus. Trong đó có cả những người bị tách khỏi con và những đứa trẻ chỉ mới hai tuổi, bốn tuổi, không có cha mẹ, ngơ ngác dưới lòng đường.

Hàng trăm người bị bắt đã bị đưa về sân Hoa Lư ở đường Ðinh Tiên Hoàng, quận 1, đói, khát vì bị giữ cho đến chiều để phân loại và lập biên bản cảnh cáo vì “gây rối trật tự công cộng.”

Theo lời “Chuối Chín Cây” thì khi phải làm việc với công an, bà đã khẳng định sẽ tiếp tục cùng mọi người biểu tình chống Trung Quốc và yêu cầu chính quyền phải có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.

Thật ra, so với chuyện mà nhiều người đã kể thì cả tường thuật lẫn thái độ của “Chuối Chín Cây” chẳng có gì khác, trừ… điểm xuất phát của bà. “Chuối Chín Cây” là một nhà báo kỳ cựu của tờ Phụ Nữ TP.HCM, chồng là cựu tổng biên tập tờ Pháp Luật TP.HCM. “Chuối Chín Cây” đã nói với những sĩ quan “an ninh” làm việc với bà rằng: “Cô tin với trái tim của người Việt chân chính, các con cũng sẽ làm như cô nếu các con không mặc đồng phục!”

Giống như “Chuối Chín Cây” và hàng trăm người khác đã bị bắt sáng 8 tháng 5 tại Sài Gòn, một facebooker tên “Hương Tô” bị tống lên bus sau khi bảo với những người tham gia vây bắt, đánh đập những người biểu tình rằng, hãy nghĩ cho gia đình của họ, điều họ đang chống lại chính là thứ đang cố giúp họ, còn thứ mà họ đang phục tùng sẽ không mang lại thứ gì sạch để ăn.

Hương Tô “bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất” song cô khẳng định vẫn “không là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo.” “Hương Tô” nhấn mạnh “Có đi, có trải.”

“Hương Tô” là một họa sĩ thiết kế. Cha cô từng là tổng biên tập tờ Sài Gòn Giải Phóng. Mẹ cô từng là sĩ quan công an.

Yếu tố thứ hai về mầm loạn đang lớn là tường thuật của những người nhập cuộc như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” cho thấy một điều quan trọng khác.

“Chuối Chín Cây” nhận định: “Nói cho công bằng thì cũng có một số khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư xử nhũn nhặn khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dân biểu tình bằng dùi cui, họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt của họ, tôi hiểu họ bắt giữ chúng tôi chỉ vì công vụ thôi.”
“Hương Tô” cũng đề cập đến những người “thực thi công vụ” cúi mặt khi người biểu tình bảo với họ rằng, biểu tình là cách đòi quyền lợi cho chính họ – những kẻ đã ngăn chặn biểu tình.

Khi những người như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” bị chính quyền mà họ hoặc cha mẹ họ từng phục vụ đẩy đến chỗ phải nhập cuộc thì thời điểm mà “cha mẹ, vợ con, anh em, bạn bè” của các thành viên “thực thi công vụ” cũng nhập cuộc chắc chẳng còn xa.

Tiếp tục nhẫn nhục – chuyện khó tin

Báo chí Việt Nam không có dòng nào về hai cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, diễn ra vào Chủ Nhật, 1 tháng 5, và Chủ Nhật, 8 tháng 5. Một facebooker hiện là biên tập viên của tờ Tuổi Trẻ đã viết như thế này trên trang facebook của ông ta – nguyên văn:

Câm nín và đối thoại

(Chuyện nghe được ở quán cà phê Ðu Ðủ Xanh)

– Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c… gì thế?

– Thế ông muốn hỏi cái con c… gì?

– Tại sao vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước mà tôi thấy báo chí mấy ông đ… đăng lấy một dòng?

– À, thì đ… đăng lấy một dòng chứ sao!

– Mấy ông điếc à, hay mù?

– Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng.

– Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à?

– Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có.

– Lại ăn nói lòng vòng đ… hiểu cái con c… gì?

– Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải chịu… nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm báo xứ Việt ta là thế, họ đ… muốn anh đăng thì anh đ… được đăng, hiểu chưa, đồ ngu?

– Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày khác à?

– Ðúng vậy. Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu… nhục, bọn già thì mong đến ngày về hưu để hết… nhục. Vậy thôi!

– Vậy thôi?

– Buồn nhỉ?

– Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo theo nó nhiều năm, nó thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Ðủ? Thôi thì tìm đọc “Ðể Gió Cuốn Ði” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!

Chỉ trong vài tiếng, status mới trích dẫn nhận được khoảng 150 likes, kèm nhiều bình luận. Khoảng hai phần ba những người thích status này đã từng hoặc đang làm cho nhiều tờ báo ở Việt Nam. Có người khẳng định, về hưu rồi thì vẫn nhục, nhục từ trong máu nhục ra!

Người ta sẽ cắn răng chịu nhục để cả mình lẫn con cháu chết dần, chết mòn? Dường như chính quyền Việt Nam vẫn còn tin là có thể làm được như vậy.

Tội nghiệp! (G.Ð)

Đọc cho biết mà … rùng mình !

Đọc cho biết mà … rùng mình !

Nhân loại đến lúc tự diệt rồi, không đợi đến ngày tận-thế đâu mà lo cho mệt !

Dưới đây là một lá thư của một người bạn từ VN gởi sang kể chuyện bọn Tàu thi nhau huỷ hoại môi trường sống đất Việt trong 30 năm qua như thế nào.

Công ty Vedan sản xuất bột ngọt của Ðài Loan tại vùng Nhơn Trạch có cơ sở sản xuất bên bờ sông Thị Vãi, được nhắc dưới đây, là một khách hàng lớn của công ty do tôi chịu trách nhiệm cung cấp cho họ sản phẩm hạt nhựa để xử lý nước (Ion Exchanger-làm cho bột ngọt trắng và không còn chất độc) nên tôi biết chuyện này rất rõ. 

Từ những năm 95, khi phát hiện họ làm ăn dối trá, vì không thiết kế hệ thống làm sạch nước thải, tôi đã làm báo cáo và viết thư gởi lên chính quyền nhà nước và Bà Rịa-Vũng Tàu, về việc làm ô nhiễm môi trường trầm trọng của công ty này, nhưng chính quyền VC ém nhẹm và lờ đi. Cho đến năm 2008, dân nổi lên tố cáo và biểu tình, Vedan bị buộc tội làm ô nhiễm nặng con sông Thị Vãi, giết sạch cá tôm con sông dài chảy ra Vũng Tàu này. Vedan chỉ phải trả một số tiền phạt nhỏ tượng trưng và mọi chuyện lại bị ém nhẹm.

Từ đó, Vedan không dám cho nước thải chảy ra sông nữa mà chứa vào bồn các tàu chở dầu lớn (như tố cáo của bài viết dưới đây) chở thẳng ra biển đổ. Không phải tốn tiền xử lý nước thải nên lợi nhuận của Vedan rất cao. Họ dùng tiền lời đó mua chuộc tham quan. Cả hai đám người “Tàu gian ác” và người “Việt tham ô” hợp nhau huỷ hoại mảnh đất quê hương ta.

Vừa rồi chuyện Vũng Án của Hà Tĩnh chỉ là một chuyện nhỏ trong trăm ngàn chuyện lớn đang chờ xảy ra. Ðến khi biết hết sự thật thì đã qúa muộn.

Xin phổ biến thư này rộng rãi cho nhiều người trong ngoài nước biết để tố cáo với toàn thế giới nạn xâm lăng và diệt chủng của bọn Tàu lên đất Việt.

NL

* * * * *

Gởi Anh,

Thằng bạn mình ngày xưa học cùng khoá , nó học rất giỏi . Ra Hà nôi nó lúc nào cũng dẫn đầutrường nên ra trường là nó xin được ở lại Hà nội làm viêc . Tính nó ngang tàng nên chỉ làm anh nhân viên quèn trong mấy cái viện nghiên cứu , trầy trật mãi rồi cũng sang Liên Xô làm quả Phó tiến sỹ rồi về lại Hà nôi . Những năm cuối 80 đầu 90 bon mình đều bỏ nhà nước ra làm ngoài hoặc đi ra nước ngoài thì nó vẫn cứ lang thang mấy cái viện rồi về bộ tài nguyên môi trường rồi lại về viện này viện kia  . Khi nước ngoài đầu tư , bọn cán bộ trong đó thằng nào cũng kiếm tiền tỷ nhờ mánh mung thì nó cũng chỉ ăn lương , ai giao cái  gì thì làm cái ấy mà chẳng chạy chọt gì cả và đặc biệt là cái gì mà sai là nó dứt khoát không làm nên nó rất nghèo . Đến khi về hưu nó  sang Nga phụ giúp con nó bán hàng quần áo và cha con nhà nó làm ăn cũng khá , cả nhà nó bây giờ vẫn ở bên Nga

Nhân chuyện cá chết ở quê mình hỏi nó , nó buồn lắm cứ thở dài suốt rồi nó nói :

Không phải các quan mình ngu mà vì đồng tiền nó che mắt rồi . Mỗi dự án đều có báo cáo đánh giá tác động môi trường . Nhưng cái thằng có hiểu biết có học thức thì không được làm mà lại đưa cho cái thằng không biết gì làm thế là chúng nó chỉ copy . Ví dụ nhà máy xi măng thì mấy chục cái nhà máy xi măng đều dùng chung một báo cáo chỉ sửa tên , địa điểm …. Có lần chúng nó quên sửa một vài chỗ  đến lúc trong báo cáo làm cho nhà máy xi măng  Ninh Bình thì vài chỗ còn tên nhà máy xi măng Hà tiên .

Đến khi xây dựng thì phần xử lý nước thải , khí thải các doanh nghiệp muốn chắc ăn thì phải nhường suất này cho các sân sau của các quan . Làm đúng thiết kế thì tốn kém nên các quan thường gợi ý ví dụ hệ thống xử lý này hết 1 tỷ USD thì anh làm sao chỉ  hết 200 triệu đô  thôi còn 800 triệu đô thì chia đôi anh 400 tôi 400 như vậy là cả doanh nghiệp và các quan đều có lợi . còn đến lúc kiểm tra  ,nghiệm thu thì quân ta chả có ai mà phải lo vả lại có vua chúa trên gửi gắm rồi nên anh cứ yên tâm. Hầu như các nhà máy đều chọn cách xử lý là làm từ từ . Ví dụ như chất thải độc hại đó anh cứ gom lại một chỗ , nếu là chất thải rắn thì tìm xem có thằng nào đang san lấp mặt bằng  thì gửi vào đó mấy xe chúng nó chở đi lấp cho thế là xong , mỗi xe cho chúng nó vài trăm thế là chúng nó mừng húm lên rồi . 

Còn chất thải lỏng như của Vedan thì cứ xả trực tiếp ra nhưng nhằm lúc thuỷ triều lên , đêm hôm 1, 2 giờ sáng là mở van cho nó chảy tự do . Nếu mà còn không hết thì thuê xe bồn chở đi đổ , bọn Vedan nó đổ hàng trăm xe bồn vào các rừng cao su hồi đó hôi thối quá bị dân chửi quá nên chính quyền bảo nó ngưng đổ rừng cao su và nó  thuê tàu mang đi đổ ngoài biển . Thằng Vedan nó có hẳn 1 con tàu 1500 tấn chở hàng lỏng  chuyên chạy đi đổ ngoài biển , có lúc sản xuất nhiều nó còn phải thuê tàu của bọn Nga , chỉ bọn Nga nó liều mới dám làm chuyện này . Mình hỏi nó tàu ra vào có cảng vụ , giấy phép hết làm sao mà làm được nó nói cứ tiền là xong hết . Ví dụ như mày  chở 1 tàu 4000 tấn thì mày  khai trong đó là phân bón lỏng chở về Đài Loan và trong giấy phép rời cảng của cảng vụ VN chúng nó sẽ cấp cho mày là xuất hàng đi Đài Loan . Đúng ra là tàu mày phải đến Đài Loan và phải trình giấy phép rời cảng ở VN thì mày mới được vào cảng bên đó và sau khi trả hàng xong mày  muốn chạy sang VN lại thì Đài Loan cũng phải cấp cho mày giấy phép rời cảng bên đó và khi đến VN mày phải xuất trình giấy phép đó thì cảng vụ VN nó mới cho mày đưa tàu vào còn không có cái giấy đó thì tàu mày không được vào VN . Thế nhưng chúng nó ranh ma lắm ví dụ như đi Đài Loan chả đi  , trả hàng và chạy về đây hết 1 tuần thì chúng nó gửi sẵn giấy phép rời cảng của Đài Loan sang đây trước bằng máy bay chưa điền ngày . Khi tàu xuất bến tại VN thì thuyền trưởng đã có sẵn trong tay giấy phép rời bến tại Đài Loan rồi . Tàu chạy ra biển cứ từ từ đợi đêm xuống là bơm chất thải  đổ ra biển xong cứ vòng vòng  ngoài đó cho hết 1 tuần rồi quay lại VN điền ngày tháng vào giấy phép rời cảng Đài loan trình cho cảng vụ VN là ung dung đi vào thôi

Ai cũng biết chuyện này cả nhưng chúng nó đút từ trên xuống dưới nên chẳng ai nói gì hết

Còn cái bọn nhiệt điện như Formosa Hà Tĩnh thì nó cứ thải thẳng ra biển thôi . Ví dụ 3 tháng này súc rửa đường ống 1 lần hết 900  khối hoá chất lỏng thì nó gom cái đó lại vào 1 cái bể rồi nó bơm vào đường ống xả nước làm mát là mỗi ngày 10 khối thôi . Sau 3 tháng 90 ngày thì mày đã xả hết 900 khối chất thải độc hại đó rồi và nó cứ làm tiếp lần sau như thế . Chỉ có 10 khối 1 ngày lại pha loãng vào biển thì cá tôm không thể chết được nhưng sẽ bị nhiễm độc và người ăn vào thì mới bị từ từ rồi thì ung thư luôn .

Tất cả các nhà máy nhiệt điện của VN mà dùng công nghệ của Trung quốc đều như thế , từ Quảng Ninh đến Vĩnh Tân – Phan Thiết chúng  nó đều xả như thế đã bao nhiêu năm nay rồi . Chỉ trừ mấy cái nhà máy của Nhật và Châu Âu thì không làm như thế thôi còn thì tất tần tật ….

Nói thật với mày tao không cho con cháu về VN đã hơn 10 năm nay rồi . Mình già rồi có bị ung thư thì cũng coi như là xong đi còn chúng nó còn trẻ mà nhiễm thì thương lắm . Tao nhiều lúc cũng muốn về chơi nhưng nghĩ là cứ rùng mình không dám về.”

Cứ thế, từ ngày mở cửa đến nay (1986-2016), 30 năm hơn, bọn Tàu đã tàn phá toàn thể nước Việt. Ðau đớn qúa.

Chào anh

Biển Đông : Trung Quốc gọi phán quyết quốc tế là “trò hề”

Biển Đông : Trung Quốc gọi phán quyết quốc tế là “trò hề”

media Ông Âu Dương Ngọc Tĩnh (Ouyang Yujing), lãnh đạo Cục Biên Giới và Đại Dương thuộc Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, ngày 06/05/2016. REUTERS/Kim Kyung-Hoon

Bắc Kinh vào ngày 06/05/2016 đã lại lên tiếng cho biết là sẽ không tôn trọng phán quyết sắp tới đây của Tòa Án Trọng Tài Thường Trực La Haye về Biển Đông. Không những thế, một quan chức cao cấp Trung Quốc còn gọi thủ tục trọng tài của quốc tế là một « trò hề chính trị ».

Theo hãng tin Ấn Độ  IANS và  trang web đài truyền hinh Ấn Độ Indiatv, phát biểu với giới báo chí quốc tế tại Bắc Kinh, ông Âu Dương Ngọc Tĩnh (Ouyang Yujing), lãnh đạo Cục Biên Giới và Đại Dương thuộc bộ Ngoại Giao Trung Quốc, đã không ngần ngại cho rằng thủ tục do Tòa Án Trọng Tài Thường Trực La Haye tiến hành là một « trò hề chính trị » và là một nỗ lực nhằm « phủ nhận tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc » tại Biển Đông.

Phán quyết của Tòa Án về đơn Philippines kiện những đòi hỏi chủ quyền quá đáng của Bắc Kinh trên Biển Đông dự kiến sắp được đưa ra, có thể là trong tháng Năm.

Nhân vật này xác định rằng Trung Quốc sẽ không tuân thủ phán quyết đó, đồng thời cảnh cáo rằng các chỉ trích của cộng đồng quốc tế nhằm vào Bắc Kinh trên vấn đề Biển Đông sẽ bị phản ứng ngược.

Theo quan chức này, các nhận định xây dựng sẽ được Trung Quốc sẵn sàng tiếp nhận, nhưng nếu các nước liên quan « muốn gây áp lực lên Trung Quốc hoặc làm tổn hại thanh danh Trung Quốc, vậy thì hãy coi đó như là một cái lò xo, có cả xung lực lẫn phản lực. Càng ép mạnh thì lò xo bật lại càng mạnh ».

Trả lời đài truyền hình Trung Quốc CCTV, ông Âu Dương Ngọc Tĩnh đã giải thích rõ là từ lúc Philippines đơn phương kiện Trung Quốc, Bắc Kinh đã xem đấy là « một trò hề nấp dưới vỏ luật pháp ».

Tuyên bố của ông Âu Dương Ngọc Tĩnh là phản ứng mới nhất của Trung Quốc trước khi Tòa Án Trọng Tài Thường trực ở La Haye (Hà Lan) ra phán quyết về đơn Philippines kiện đường 9 đoạn mà Trung Quốc dùng để đòi chủ quyền rộng khắp ở Biển Đông. Phán quyết này được cho là sẽ có lợi cho Manila.

Ghé vùng biển Kỳ anh-Vũng áng, Hà tĩnh

Ghé vùng biển Kỳ anh-Vũng áng, Hà tĩnh, bãi biển vắng tanh, chả thấy con cá nào chết. Mình la lớn:
Trời đất, mấy ông ‘’phản động’’ và mấy nhà báo đưa tin tào lao quá, tôi có thấy con cá nào chết đâu mà hôm rày đăng tin ghê thế?
Một giọng rặt Hà tĩnh liền vang lên: Còn con cá mô nữa mà chết hả anh? Cá chết hết rồi anh à, chết cả tầng đáy, anh không thấy ghe thuyền neo đầy bờ à? Ngư cụ hành nghề chài lưới vứt đầy bãi biển kìa. Tôi nhìn quanh mà nghẹn lời , sao khóe mắt cay cay!!!
Hung Dang's photo.
Hung Dang's photo.

Hung Dang's photo.

Hung Dang's photo.

Vài ghi nhận về cuộc biểu tình của Hương Tô

Facebook  Huong To added 2 new photos.

 Tôi đã về đến nhà. Trước tiên xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người có lòng quan tâm đến sự an toàn của tôi. Thật sự ấm lòng.

Tôi thì không lạ lắm khi mình bị bắt. Có thể vì họ nhìn thấy sự ôn hoà của tôi, sự thuyết phục đầy cảm hoá của tôi đối với lực lượng thanh niên xung phong (cũng chính là lực lượng vây bắt tôi), bởi tôi đối thoại thế này:

“Em hiểu các anh vì nhiệm vụ mà thực thi, chỉ xin các anh nghĩ cho gia đình mình một chút, khi cái mà các anh đang chống lại, lại là thứ đang cố giúp các anh, còn cái mà các anh phục tùng, sẽ không mang lại cho gia đình các anh miếng cá sạch nào để ăn đâu. Trong các anh, nếu ai quê gốc miền Trung sẽ hiểu.”

Nhiều người trong số họ cúi mặt, rơi nước mắt (không phải mồ hôi), tôi biết lương tri họ vẫn còn. Tôi tiếp: “Vậy bây giờ vợ, con, cha mẹ các anh trong nhóm chúng tôi, các anh sẽ đánh đập chứ?”

“Đánh hết, bắt hết!!!” Một ông chú đeo mắt kính nhìn tôi trợn mắt lên sừng sỏ.

Chưa đầy 10′ sau, cuộc xô xát cực mạnh xảy ra. Chiếc xe đầu tiên trong hình tôi chụp được, mọi người bị lôi lên ấy và đánh đập dã man sau lớp rèm được kéo kín lại. Tôi lên chiếc xe thứ hai (hoặc ba gì đó). Khi xô xát tiếp theo xảy ra, tôi ý thức rõ mình đang bị vây bắt chứ không phải là vô tình kéo theo. Những tiếng lệnh “lôi nó lên xe”, “đập chết mẹ nó đi” trong đầu tôi rất rõ, dù lúc này tôi đã bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất trong khi cánh tay các anh em khác vẫn cố giành lại tôi. Vóc dáng nhỏ nhắn của tôi không hề khó để hai người họ quăng lên thềm xe như bao gạo, từ lúc đó, tôi hiểu mình sắp phải đối diện với những gì. Nói thật, tôi bị thế này nhiều người xót, nhưng không hề là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo, mũi vẫn xịt máu ra vì ăn đấm, và doạ giết. Nhưng quan trọng hơn hết, là qua những tiếng đồng hồ dài lê thê ở Hoa Lư, chứng kiến những sự “chuyên nghiệp” và “thân ái”, “hết mình vì dân” kia, tôi dù đau nhưng vẫn bình thản. Tôi không muốn khóc cho đất nước tôi, đồng bào tôi lúc ấy mà tôi chỉ cười. Bởi có đi, có trải, có chứng kiến, tôi mới có thêm cái quyền tự hào về người cha quá cố của mình, và tôi dám khẳng định một điều rõ như ban ngày với người dân Việt Nam rằng, bạo lực không gì khác chính là bằng chứng của sự sợ hãi, bất lực và đuối lý.

Một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Hãy cho tôi ít thời gian sau hôm nay để cảm ơn từng người trong số các bạn nhé!

Hương

'Tôi đã về đến nhà. Trước tiên xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người có lòng quan tâm đến sự an toàn của tôi. Thật sự ấm lòng. Tôi thì không lạ lắm khi mình bị bắt. Có thể vì họ nhìn thấy sự ôn hoà của tôi, sự thuyết phục đầy cảm hoá của tôi đối với lực lượng thanh niên xung phong (cũng chính là lực lượng vây bắt tôi), bởi tôi đối thoại thế này: "Em hiểu các anh vì nhiệm vụ mà thực thi, chỉ xin các anh nghĩ cho gia đình mình một chút, khi cái mà các anh đang chống lại, lại là thứ đang cố giúp các anh, còn cái mà các anh phục tùng, sẽ không mang lại cho gia đình các anh miếng cá sạch nào để ăn đâu. Trong các anh, nếu ai quê gốc miền Trung sẽ hiểu." Nhiều người trong số họ cúi mặt, rơi nước mắt (không phải mồ hôi), tôi biết lương tri họ vẫn còn. Tôi tiếp: "Vậy bây giờ vợ, con, cha mẹ các anh trong nhóm chúng tôi, các anh sẽ đánh đập chứ?" "Đánh hết, bắt hết!!!" Một ông chú đeo mắt kính nhìn tôi trợn mắt lên sừng sỏ. Chưa đầy 10' sau, cuộc xô xát cực mạnh xảy ra. Chiếc xe đầu tiên trong hình tôi chụp được, mọi người bị lôi lên ấy và đánh đập dã man sau lớp rèm được kéo kín lại. Tôi lên chiếc xe thứ hai (hoặc ba gì đó). Khi xô xát tiếp theo xảy ra, tôi ý thức rõ mình đang bị vây bắt chứ không phải là vô tình kéo theo. Những tiếng lệnh "lôi nó lên xe", "đập chết mẹ nó đi" trong đầu tôi rất rõ, dù lúc này tôi đã bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất trong khi cánh tay các anh em khác vẫn cố giành lại tôi. Vóc dáng nhỏ nhắn của tôi không hề khó để hai người họ quăng lên thềm xe như bao gạo, từ lúc đó, tôi hiểu mình sắp phải đối diện với những gì. Nói thật, tôi bị thế này nhiều người xót, nhưng không hề là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo, mũi vẫn xịt máu ra vì ăn đấm, và doạ giết. Nhưng quan trọng hơn hết, là qua những tiếng đồng hồ dài lê thê ở Hoa Lư, chứng kiến những sự "chuyên nghiệp" và "thân ái", "hết mình vì dân" kia, tôi dù đau nhưng vẫn bình thản. Tôi không muốn khóc cho đất nước tôi, đồng bào tôi lúc ấy mà tôi chỉ cười. Bởi có đi, có trải, có chứng kiến, tôi mới có thêm cái quyền tự hào về người cha quá cố của mình, và tôi dám khẳng định một điều rõ như ban ngày với người dân Việt Nam rằng, bạo lực không gì khác chính là bằng chứng của sự sợ hãi, bất lực và đuối lý. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Hãy cho tôi ít thời gian sau hôm nay để cảm ơn từng người trong số các bạn nhé! Hương '

'Tôi đã về đến nhà. Trước tiên xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người có lòng quan tâm đến sự an toàn của tôi. Thật sự ấm lòng. Tôi thì không lạ lắm khi mình bị bắt. Có thể vì họ nhìn thấy sự ôn hoà của tôi, sự thuyết phục đầy cảm hoá của tôi đối với lực lượng thanh niên xung phong (cũng chính là lực lượng vây bắt tôi), bởi tôi đối thoại thế này: "Em hiểu các anh vì nhiệm vụ mà thực thi, chỉ xin các anh nghĩ cho gia đình mình một chút, khi cái mà các anh đang chống lại, lại là thứ đang cố giúp các anh, còn cái mà các anh phục tùng, sẽ không mang lại cho gia đình các anh miếng cá sạch nào để ăn đâu. Trong các anh, nếu ai quê gốc miền Trung sẽ hiểu." Nhiều người trong số họ cúi mặt, rơi nước mắt (không phải mồ hôi), tôi biết lương tri họ vẫn còn. Tôi tiếp: "Vậy bây giờ vợ, con, cha mẹ các anh trong nhóm chúng tôi, các anh sẽ đánh đập chứ?" "Đánh hết, bắt hết!!!" Một ông chú đeo mắt kính nhìn tôi trợn mắt lên sừng sỏ. Chưa đầy 10' sau, cuộc xô xát cực mạnh xảy ra. Chiếc xe đầu tiên trong hình tôi chụp được, mọi người bị lôi lên ấy và đánh đập dã man sau lớp rèm được kéo kín lại. Tôi lên chiếc xe thứ hai (hoặc ba gì đó). Khi xô xát tiếp theo xảy ra, tôi ý thức rõ mình đang bị vây bắt chứ không phải là vô tình kéo theo. Những tiếng lệnh "lôi nó lên xe", "đập chết mẹ nó đi" trong đầu tôi rất rõ, dù lúc này tôi đã bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất trong khi cánh tay các anh em khác vẫn cố giành lại tôi. Vóc dáng nhỏ nhắn của tôi không hề khó để hai người họ quăng lên thềm xe như bao gạo, từ lúc đó, tôi hiểu mình sắp phải đối diện với những gì. Nói thật, tôi bị thế này nhiều người xót, nhưng không hề là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo, mũi vẫn xịt máu ra vì ăn đấm, và doạ giết. Nhưng quan trọng hơn hết, là qua những tiếng đồng hồ dài lê thê ở Hoa Lư, chứng kiến những sự "chuyên nghiệp" và "thân ái", "hết mình vì dân" kia, tôi dù đau nhưng vẫn bình thản. Tôi không muốn khóc cho đất nước tôi, đồng bào tôi lúc ấy mà tôi chỉ cười. Bởi có đi, có trải, có chứng kiến, tôi mới có thêm cái quyền tự hào về người cha quá cố của mình, và tôi dám khẳng định một điều rõ như ban ngày với người dân Việt Nam rằng, bạo lực không gì khác chính là bằng chứng của sự sợ hãi, bất lực và đuối lý. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Hãy cho tôi ít thời gian sau hôm nay để cảm ơn từng người trong số các bạn nhé! Hương '

Đàn áp biểu tình, CA đánh dân ghê hơn đánh kẻ thù

Đàn áp biểu tình, CA đánh dân ghê hơn đánh kẻ thù

 httpv://www.youtube.com/watch?v=in8xe704gEQ

CTV Danlambao – Video do bạn đọc Danlambao cung cấp cho thấy những cảnh tượng kinh hoàng trong cuộc đàn áp những người biểu tình vào sáng ngày 8/5/2016 tại Sài Gòn.

Những kẻ ác ôn nhúng tay vào vụ đàn áp chủ yếu là CA thường phục, sắc phục, thanh niên xung phong, trật tự đô thị… Thậm chí, bọn chúng đánh dân còn tàn độc hơn cả đánh kẻ thù, bất kể nạn nhân là phụ nữ hay trẻ nhỏ.
Hàng trăm người biểu tình ôn hoà, tay không tấc sắt sau đó bị bắt lên xe bus đưa về giam giữ tại sân vận động Hoa Lư.
Không những bảo kê cho Formosa đầu độc môi trường biển, chế độ cộng sản thậm chí còn ra tay đàn áp những người biểu tình ôn hoà tay không tấc sắt.

Kịch bản rất xấu cho phong trào “Cách mạng Cá”

Kịch bản rất xấu cho phong trào “Cách mạng Cá”

 Đoan Trang

clip_image001

Ảnh: epa

Pháp luật TP.HCM hôm nay vẫn đưa tin về chuyện đáy biển biến thành nghĩa địa khổng lồ. Nhưng nghe nói VTV 1 đã thông báo việc tiêu thụ hải sản ở Đà Nẵng được đẩy mạnh trở lại, cung không đủ cầu rồi.

Chúng ta luôn phải chuẩn bị tinh thần cho kịch bản sau: Nhà nước công an trị sẽ lệnh cho báo chí chính thống “hạn chế dần”, tiến tới chấm dứt đưa tin về thảm họa môi trường biển. Mà ta hãy để ý là các cuộc biểu tình từ trước đến nay đều khởi phát từ sự phẫn nộ của dân chúng, sự phẫn nộ ấy lại bắt nguồn từ những tin tức do báo chí chính thống đăng tải; mạng xã hội là nơi khuếch tán.

Cấm báo chí chính thống đưa tin rồi thì sẽ chỉ còn lại các nhà báo công dân, tức các facebooker, đến hiện trường phỏng vấn, quay phim, viết bài về đăng trên mạng xã hội. Để đối phó với những người này thì dễ thôi, đã có lực lượng hùng hậu cảnh sát, an ninh, dân quân tự vệ, thanh niên xung phong… trực chiến trong khu vực, rình rập, bám sát từng người lạ ra vào; cắm biển “cấm chụp ảnh quay phim”. An ninh thì đe dọa, gây sức ép buộc các facebooker có ảnh hưởng phải dỡ bài. Song song với đó, cách ly, cô lập, cần thì bắt giữ các nhà hoạt động quá “rắn”, can đảm, không biết sợ.

Chỉ 1-2 tháng như vậy là Đảng và Nhà nước sẽ dẹp yên được dư luận và cho toàn bộ vụ Formosa – Vũng Áng chìm xuồng.

Không được tiếp lửa, biểu tình cũng nguội dần. Nếu số người tham gia mỗi tuần đều giảm đi thì biểu tình sẽ ngày càng nhạt, mất dần sự chú ý của dư luận. Tệ nhất là khi từ con số hàng trăm, sau vài chủ nhật, chỉ còn trơ lại một số gương mặt nổi nhất, như vậy công an rất dễ xử lý, đàn áp “hậu biểu tình”. Sẽ không có cuộc “Cách mạng Cá” nào cả, như nhiều người đang mong đợi.

Ta hãy nhớ: Nhà nước công an trị mang tên CHXHCN Việt Nam có thể đặc biệt lúng túng trong việc xử lý các sự kiện có tính chất thảm họa, đe dọa cuộc sống của người dân. Nhưng họ là bậc thầy trong việc trấn áp đối lập, tiêu diệt “phản động”.

Suy cho cùng, đàn áp dân chúng dễ hơn nhiều và có thừa nguồn lực so với điều hành, quản trị đất nước.

Đ.T.

Nguồn: https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10154400415548322

Một linh mục bị côn đồ tấn công

Một linh mục bị côn đồ tấn công

RFA

2016-05-09

vagsc.com.jpg

Một buổi dâng lễ tại giáo xứ Đồng Chương.

Photo courtesy of vagsc.com

Một linh mục Công giáo giáo phận Bắc Ninh khi đi dâng lễ ở những giáo điểm thuộc tỉnh Tuyên Quang bị chặn đánh bởi những thành phần được nhận định là ‘côn đồ’.

Nạn nhân là linh mục Nguyễn Quang Thế, phó xứ Đồng Chương. Vụ việc bị hành hung đến thương tích nặng phải nhập viện cấp cứu xảy ra vào chiều tối ngày 7 tháng 5 vừa qua. Linh mục Nguyễn Văn Phong, chánh xứ Đồng Chương, vào sáng ngày 9 tháng 5 thuật lại với Đài Á Châu Tự do như sau:

“Cha Thế là linh mục phụ tá của giáo xứ Đồng Chương thuộc giáo phận Bắc Ninh. Chiều thứ bảy ngài đi dâng lễ từ giáo điểm xã Hợp Hòa di dời đến thị trấn Sơn Dương thuộc huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Trên đường di chuyển từ điểm này đến điểm kia thì gặp 4 côn đồ nam. Khi rời khỏi nơi dâng lễ cũ khoảng mấy cây số thì thấy có chỗ giăng bẫy ở đường, tài xế nghi vấn nên lánh không leo lên chỗ bẫy chông đó. Khi qua khỏi chỗ bẫy chông thì lập tức có hai xe máy: một cái chặn trước đầu xe, một cái ốp bên cạnh. Hai xe đều không có biển số và 4 thanh niên đều đội mũ bảo hiểm. Chúng định lôi cha Thế xuống để đánh nhưng có dây an toàn quanh người nên không lôi được và chúng đánh vào mặt, vào đầu, vào tay chân, vào người. Sau đó đưa vào viện và hiện đang được điều trị.

Về phía bản thân, cha Thế đã làm một đơn gửi cho công an huyện Sơn Dương. Xứ Đồng Chương cũng có đơn về vụ côn đồ đánh cha Thế.

Đang có chương trình là nếu công an huyện Sơn Dương không giải quyết được thì sẽ lên tỉnh, và tỉnh không giải quyết được thì sẽ về Trung ương.”

Vào chiều ngày 9 tháng 5, chúng tôi gọi điện đến Công an huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang và được người trực ban thừa nhận:

“Công an huyện Sơn Dương đang điều tra giải quyết.”

Theo linh mục Nguyễn Văn Phong thì từ khi ông về phục vụ tại giáo phận Bắc Ninh cho đến nay thì đây là lần đầu tiên ông thấy có một linh mục bị côn đồ hành hung khi đang đi dâng lễ.

Tình trạng các linh mục Công giáo bị hành hung từng xảy ra tại một số nơi. Gần nhất là vụ linh mục Đặng Văn Nam thuộc giáo phận Vinh bị hành hung vào cuối năm ngoái khi đi chữa bệnh về.

Vào tháng 2 năm 2012, tại Kontum, linh mục Nguyễn Quang Hoa cũng bị hành hung tàn bạo khi đang trên đường về, sau khi cử hành thánh lễ an táng cho một giáo dân tại làng Kon Hnong, huyện Dak Hà.