Làm cách nào để kiện Formosa ra tòa về tội làm ô nhiễm môi trường?

Làm cách nào để kiện Formosa ra tòa về tội làm ô nhiễm môi trường?

Thạch Đạt Lang

8-5-2016

H1Việc cá chết hàng loạt ở bờ biển trên 4 tỉnh miền Trung, trải dài trên 240 km, khởi đi từ nhà máy luyện thép Vũng Áng, khu công nghiệp Formosa, thị xã Kỳ Anh – Hà Tĩnh, qua Quảng Bình đến Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, đến nay đã hơn một tháng.

Cho đến hôm nay, nguyên nhân cá chết hiện vẫn chưa được chế độ CS Hà Nội thông báo chính thức. Phản ứng chậm chạp, cố ý trì hoãn, những tuyên bố chồng chéo, trốn tránh trách nhiệm hay những hành động mị dân, ngu xuẩn của các lãnh đạo cộng sản Hà Nội khiến tác hại cùng ảnh hưởng việc cá chết lan rộng trên cả nước, đặc biêt là môi trường bị CAI CANhủy hoại nặng nề.

 

Căn cứ vào những chỉ dấu thu thập được từ nhiều nguồn, cá chết hàng loạt là do nhiễm các chất độc và kim loại nặng hòa trong nước biển bị ô nhiễm do chất xả từ khu công nghiệp Formosa thải ra.

Thiệt hại về kinh tế chưa thể ước tính, trước mắt là hàng trăm ngàn ngư dân ở ven biển 4 tỉnh nói trên bị mất ngư trường, không thể đánh bắt được các loại hải sản…, hoặc nếu có, cũng khó tiêu thụ khi mang về cảng vì không kiếm được người mua, thương lái.

Nhưng thiệt hại về môi trường còn ghê gớm, nặng nề, dai dẳng hơn. Môi trường ở vùng biển 4 tỉnh nói trên sẽ bị tác hại lâu dài có thể kéo dài vài chục năm. Người, sinh vật, cây cối trong vùng sẽ bị ảnh hưởng, đồng thời tác động lẫn nhau gây ra tình trạng quái thai, èo oặt, dị dạng, phát triển không bình thường…Tin mới nhất cho biết, rạn san hô lớn nhất ở Quảng Bình đã chết.

Ai sẽ chịu trách nhiệm về những thiệt hại này?

Căn cứ những khảo cứu, đánh giá của các nhà khoa học trong và ngoài nước, cùng với câu trả lời của Chu Xuân Phàm, giám độc đối ngoại của Formosa, câu trả lời đã có, dù chưa được nhưng cũng có thể không bao giờ được chế độ CS công khai nhìn nhận.

Qua việc thuê mướn một giáo sư người Nhật, ông Yoshihiko Yamada lên truyền hình VTV1 trả lời ngư dân rằng: Để điều tra nguyên nhân cá chết nhiều khi kéo dài cả năm, chứng tỏ chế độ CS Hà Nội đang tìm cách câu giờ, định hướng dư luận để bào chữa cho Formosa.

Thủ đoạn này cũng lừa được một số người nhẹ dạ, cả tin vì không ai biết ông Yoshihiko Yamada nói gì, chỉ thấy VTV1 dẫn lời như trên.

Giả thiết là các điều tra, kiểm nghiệm, phân tích nước biển… chứng minh KCN Formosa là thủ phạm trong biến cố cá chết hàng loạt nói trên được công bố thì ai, cơ quan nào có tư cách pháp nhân để đứng ra kiện Formosa, đòi bồi thường thiệt hại cho ngư dân cũng như môi trường?

Hồ sơ khởi tố sẽ gửi đi đâu, cho ai? Tòa án nào sẽ phán xét, tòa trong nước hay ngoại quốc? Luật sư nào có đủ khả năng (chuyên môn lẫn tài chánh), kinh nghiệm và can đảm để đảm trách vụ kiện? Đây là các câu hỏi nhức nhối cho những ai muốn tìm được câu trả lời.

Có tư cách pháp nhân cao nhất để kiện Formosa xả chất thải độc hại làm ô nhiễm môi trường khiến cá chết hàng loạt là sở Tài Nguyên & Môi Trường tỉnh Hà Tĩnh, kế đó là bộ Tài Nguyên & Môi Trường mà Trần Hồng Hà là bộ trưởng.

Trong một quốc gia dân chủ, tự do, tam quyền phân lập thì vụ kiện sẽ dễ dàng được xét xử trong nước. Tuy nhiên, điều này chắc chắn sẽ không xảy ra tại VN, bởi chế độ CSVN không phải là chế độ tam quyền phân lập, mọi quyết định tối thượng đều do đảng CSVN quyết định.

Chính Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN đã tuyên bố hiến pháp CHXHCNVN là văn bản có giá trị thứ hai sau cương lĩnh của đảng CS.

Cho dù có công nhận nguyên nhân việc cá chết hàng loạt là do chất độc xả ra từ KCN Formosa thì việc kiện tụng Formosa ở trong nước cũng khó hình thành.

Đưa Formosa ra tòa về tội làm ô nhiễm môi trường sẽ làm chấn động, rung rinh, có nguy cơ giật sập chế độ CS, bởi những bí mật, gian dối được thỏa thuận, ký kết giữa Formosa và UBND Hà Tĩnh cùng những khoản tiền hối lộ cho lãnh đạo đảng CSVN sẽ được Formosa vì tự vệ sẽ tiết lộ, phơi bày.

Khi sở TN & MT Hà Tĩnh cùng bộ TN & MT của CSVN không đứng tên kiện Formosa thì người dân ở Hà Tĩnh và những tỉnh, thành phố bị ảnh hưởng từ sự ô nhiễm, hủy hoại môi trường có quyền đứng tên khởi tố tập thể.

Lúc đó đơn khởi tố không nên nằm trong phạm vi quốc gia nữa, mà nên gửi tới tòa án quốc tế, bởi nếu chỉ nằm trong phạm vi quốc gia, CS Hà Nội dễ dàng nhận chìm vụ kiện hoặc nếu có xử vì sức ép của công luận thì ngư dân cũng khó lòng thắng kiện.

Nếu được đem xử tại tòa án quốc tế với lý do ảnh hưởng của sự ô nhiễm không chỉ ở Việt Nam mà còn có thể lan rộng sang các nước láng giềng khác, vụ kiện sẽ lôi kéo được sự quan tâm, can thiệp của quốc tế. CS Hà Nội sẽ khó lòng ngăn chặn, bưng bít hay dùng thủ đoạn mờ ám để cho Formosa thắng kiện.

Trước đó, những luật sư soạn thảo hồ sơ khởi tố cần tham khảo sự góp ý, cố vấn của các chuyên viên, luật sư về môi trường trên thế giới.

Do sự bất minh, tham nhũng, hối lộ nặng nề của chế độ CS Hà Nội từ trung ương đến địa phương, xác suất để hình thành vụ kiện KCN Formosa dù trong phạm vi quốc gia hay quốc tế sẽ rất nhỏ, gần như bằng zero.

Tuy nhiên, nếu vụ kiện xảy ra trên chính trường quốc tế, phải dự trù CSVN sẽ che chở cho Formosa, tìm mọi cách ngăn chận không cho việc khởi tố hình thành, kể cả sử dụng những biện pháp bá đạo như hăm dọa, bắt bớ, khủng bố các luật sư, thủ tiêu nhân chứng, vật chứng, tài liệu…

CSVN cũng có thể từ chối không cho những phái đoàn, cá nhân hay tổ chức giảo nghiệm đến những nơi bị ô nhiễm nặng nề thu thập bằng chứng, đánh giá sự thiệt hại của môi trường.

Chính vì lý do đó, thiết nghĩ chúng ta cũng nên chuẩn bị, nếu may mắn vụ kiện trở thành hiện thực. Còn nếu may mắn hơn nữa, vì sức ép của người dân, CSVN bắt buộc phải thay đổi thể chế, chấp nhận đa nguyên, đa đảng, bầu cử tự do như Miến Điện, cơ hội kiện và thắng kiện Formosa rất lớn.

Để có thể thắng kiện, bắt Formosa phải bồi thường thiệt hại cho ngư dân, cũng như phải chịu hoàn toàn chi phí trong viêc làm sạch, tái tạo môi trường ở những vùng biển bị thiệt hại, mỗi người trong chúng ta, ngay từ lúc này nên thu thập dữ kiện, bằng chứng bất cứ từ đâu, từ nguồn nào. Thí dụ như video clip dài 2 phút do đài truyền hình VTC đưa lên You Tube chứng minh cá thả trong nước biển lấy từ Vũng Áng chết trong vòng chưa tới 2 phút, các bài báo, hình ảnh của các phân tích viên, khoa học gia, những nghiên cứu, thí nghiệm, phân tích nước… chứng minh rằng cá chết do các chất độc, kim loại nặng có trong chất thải xả ra từ KCN formosa, những tuyên bố của các viên chức trong chính quyền…

Với những người quan tâm đến biến cố, nếu có điều kiện, phương tiện, nên đi đến các làng chài, những nơi có cá chết, tiếp xúc với ngư dân, thu thập dữ kiện, tài liệu, hình ảnh, tên tuổi, địa chỉ nhân chứng, dự đoán thiệt hại của mỗi gia đình ngư dân trong trong tuần, tháng để sau này có thể làm nền tảng cho thiệt hại chung cũng như số tiền đòi bồi thường khi luật sư cần đến.

Ở Mỹ có những văn phòng luật sư chuyên về môi trường nổi tiếng, có thể nhờ họ đứng đơn, đại diện người dân VN lập hồ sơ khởi tố. Các văn phòng này thường chỉ nhận khi họ thấy khả năng thắng kiện lớn hơn thua nhiều lần.

Thông thường các văn phòng này ít khi đòi hỏi thân chủ ứng trước toàn bộ lệ phí. Tuy nhiên, phí tổn cho những vụ kiện như thế thường rất lớn, tiền honorar cho luật sư thường là 40% trên tổng số tiền bồi thường. Người dân VN nên chuẩn bị quyên góp một quỹ pháp lý khi quyết định khởi kiện Formosa.

Nếu hình thành, đây sẽ là vụ kiện của thế kỷ 21, bởi nó liên quan đến sự sinh tồn của hàng trăm ngàn người nếu không muốn nói là của cả dân tộc, đất nước Việt Nam.

NHỮNG HÌNH ẢNH BẮT NGƯỜI VÀ ĐÁNH ĐẬP TÀN NHẪN

NHỮNG HÌNH ẢNH BẮT NGƯỜI VÀ ĐÁNH ĐẬP TÀN NHẪN TẠI GẦN NHÀ THỜ ĐỨC BÀ LÚC 10 GIỜ
Theo tin nhận được lực lượng áo xanh đánh đập rất giã man bà con, bẻ cổ và đấm đá tàn nhẫn. Bắt lên xe.
With : Chú Tễu Huỳnh Công Thuận Thu Ngoc Dinh Huynh Ngoc Chenh Lê Nguyễn Hương Trà
https://www.facebook.com/100009421080259/videos/vb.100009421080259/1616627771994577/?type=2&theater&__mref=message_bubble

Từ chuyện CA đánh cả con nít, thử đoán tương lai của đảng CS

Từ chuyện CA đánh cả con nít, thử đoán tương lai của đảng CS

FB Nguyễn Tấn Thành

8-5-2016

Chị Hoàng Mỹ Uyên và con gái bị đánh. Nguồn: internet

Có thể nói hành động của CA đánh cả con nít và rất nhiều người dã man hôm nay 8/5, đánh tàn ác với Đỗ Đức Hợp, Huỳnh Anh Tú, Phạm Thanh Nghiên … hôm 1/5 là chiến thuật của chính quyền.

Họ muốn gởi một thông điệp là họ rất độc ác, để mọi người dầu căm thù họ hơn cả bọn trộm chó. Nhưng lại sợ ăn đòn mà không xuống đường.

Chiến thuật này đúng trong thời gian ngắn, mà cụ thể từ trước tới ngày 1/5 số lượng người biểu tình không bao giờ quá 250 người.

Chiến thuật này rất sai, khi hôm nay, dòng nước chết chóc màu vàng sẩm đó đang từ từ quyét xuống phương Nam tiêu diệt Biển. Có nghĩa là tuần này sẽ có thêm cá chết, biển chết. Và như vậy thì biểu tình sẽ nổ ra nữa, vì người ta chấp nhận bị đánh để được nói lên chứ không im lặng ở nhà chờ độc tràn lan rồi lên bàn ăn của họ.

Nhưng quan trọng nhất là một sai lầm về chiến lược. Bởi vì:

– Đặc tính người Việt khi uất ức gì họ không nghĩ tới xuống đường bày tỏ mà muốn tới đốt phá tại địa phương.

– Đặc tính của người Việt là rất nhát để xuống đường đi đầu một cách ôn hòa, nhưng lại rất man rợ khi gần nhà như chuyện một nhóm nhỏ đánh chết những tên trộm chó.

– Đặc tính của người Việt là cứ xuề xòa cho qua, nhưng khi dồn nén thì họ bùng lên đốt phá.

– Đặc tính của người Việt là nghi ngờ các nhóm lớn như đi biểu tình, nhưng lại tin và liều lĩnh với các nhóm nhỏ để đốt phá cục bộ

…..

Tất cả những điều đó cho thấy cuộc cách mạng tương lai của Việt không phải là cuộc cách mạng đường phố, mà là một cuộc đồng khởi nhỏ nhưng khắp nơi.

Sự uất ức cứ đè nén, dâng cao, không được xả ra bằng các cuộc biểu tình được, đến lúc nào một nhóm nhỏ cùng địa phương không chịu nổi vùng lên đốt phá …. điều này làm kích thích các địa phương khác làm theo. Nó bổng trở thành phong trào, mà dầu CA có đông có trang bị bao nhiêu nữa cũng không phân tán đàn áp được.

Lẽ nào, chọn đàn áp là chọn cách chết như những tên trộm chó, Hay là số phận Dân tộc ta Thay đổi phải như vậy, chứ không phải một thay đổi bằng đối thoại trên đường phố bởi các cuộc biểu tình !?

____

Video clip chị Hoàng Mỹ Uyên (Ubee Crazee) kể lại chuyện bị CA HCM đánh khi biểu tình 8/5:

YouTube player

Tội ác sẽ chỉ gây thêm căm hờn

Tội ác sẽ chỉ gây thêm căm hờn

FB Lang Anh

8-5-2016

H1Những kẻ gây ra những hành vi này có thể làm tổn thương một số người dân. Nhưng sự căm hờn tích tụ lại sẽ là những nhát cuốc đào mồ chôn chế độ bạo quyền.

Vài quân đốn mạt lu loa rằng tại sao những người làm cha mẹ này lại mang theo con cái của mình để chúng bị bạo hành??? Lối nghĩ ấy đốn mạt và đê hèn cũng giống nhận thức và nhân cách của chúng vậy. Đây là một cuộc tuần hành vì hoà bình, trẻ em cũng có quyền và phải tham gia vì chúng đang sống, đang lớn lên và đang hít thở cùng một bầu không khí. Chúng không trách những tên côn đồ được nhà nước trao quyền mà lại trách người dân tại sao lại để lũ côn đồ được pháp luật bảo kê ấy đánh? Lũ khốn kiếp.

Trong một cái tổ vỡ thì làm gì có trứng lành. Khi đến thứ căn bản nhất là một đất nước có bầu không khí có thể thở được cũng không còn thì vì lý do gì mà những người làm cha mẹ ấy không được mang theo con cái họ, cũng chính là niềm hy vọng đau đáu của họ để đấu tranh trong hoà bình?

Bạo quyền rồi sẽ chỉ đổi lấy căm hờn. Những kẻ đàn áp người dân của đất nước và cả những kẻ ủng hộ chúng rồi sẽ phải trả giá đắt cho tội ác này.

Hãy nhìn kỹ những bức hình này, hãy suy nghĩ về nó. Người mẹ này và em bé này đã bị đánh chỉ vì biểu lộ khát vọng có một đất nước sạch hơn cho mình, cho con cái mình, cho cả những người khác nữa trong ôn hoà. Họ tuần hành trong hoà bình với hy vọng được lắng nghe, và chúng lắng nghe bằng vũ lực và đàn áp. Họ bị đánh vì họ còn lẻ loi và thiếu những bàn tay che chở cho họ. Đừng để thứ bạo quyền gây căm hờn này hoành hành thêm nữa. Lần sau, hãy góp cánh tay mình.

Bị kết án tử hình oan nhưng không được tha, chỉ điều tra lại

Bị kết án tử hình oan nhưng không được tha, chỉ điều tra lại
Nguoi-viet.com
BẮC GIANG (NV) – Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang vừa trả hồ sơ vụ án Hàn Đức Long cho công an tỉnh Bắc Giang, tiếp tục yêu cầu “điều tra bổ sung” trong vòng hai tháng.

Ông Hàn Đức Long, nhân vật mà nhiều người tin là bị kết án tử hình oan bị dẫn giải về trại giam sau một phiên xử. (Hình: Báo Công An Nhân Dân)

Việc làm vừa kể cho thấy, tuy nhận phán quyết tử hình ông Long vì “giết người” và “hiếp dâm trẻ em” là không ổn nhưng hệ thống tư pháp Việt Nam vẫn chưa chịu buông tha người đàn ông này.

Năm 2005, một bé gái năm tuổi ở tỉnh Bắc Giang bị cưỡng hiếp và bị giết. Vì không tìm ra thủ phạm nên công an Bắc Giang kêu gọi dân chúng “tố giác tội phạm.” Đúng lúc đó mẹ con bà Ngô Thị Khuyến, từng tranh chấp đất với ông Hàn Đức Long, gửi đơn tố giác ông Long cưỡng hiếp họ. Kết quả điều tra cho thấy tố cáo của mẹ con bà Khuyến không có căn cứ song ông Long đột nhiên nhận là thủ phạm cưỡng hiếp và giết bé gái đã kể.

Đây là lý do ông Long bị truy tố. Tại tòa, ông Long kêu oan. Ông tố cáo công an đã tra tấn ông để buộc ông nhận tội. Theo lời ông Long thì ông nhận đã cưỡng hiếp và giết bé gái vì hy vọng có thể sống sót để kêu oan trước tòa và dù có đến bảy người xác định, vào thời điểm bé gái năm tuổi bị cưỡng hiếp và bị giết, ông Long đang xay thóc với họ nhưng hệ thống tư pháp không bận tâm. Hội đồng xét xử cấp sơ thẩm và phúc thẩm vẫn phạt ông Long tử hình.

Các luật sư bảo vệ cho ông Long đã cậy tới báo chí nhờ giới này tác động. Tòa án tối cao tuyên hủy bản án tử hình vốn đã có hiệu lực và ra lệnh điều tra, xét xử lại. Tuy nhiên hội đồng xét xử của hai phiên xử sơ thẩm và phúc thẩm lần thứ hai vẫn “nhất trí” về chuyện ông Long có tội và vẫn phạt ông Long tử hình.

Các luật sư và báo giới, một số cá nhân từng là viên chức cao cấp của hệ thống đảng và chính quyền Việt Nam nhưng đã nghỉ hưu, rồi một số cá nhân đang là viên chức cao cấp của hệ thống Đảng và chính quyền Việt Nam cùng đề nghị xem lại bản án của ông Long nhưng tòa án tối cao không thèm xét nữa.

May mắn cho ông Long là năm 2013 xảy ra sự kiện ông Nguyễn Thanh Chấn. Ông Chấn cũng ngụ ở Bắc Giang, cũng bị hệ thống tư pháp ở tỉnh này kết tội “giết người,” “cướp tài sản,” phạt tù chung thân dù ông cũng kêu oan, cũng tố cáo đã bị công an tra tấn, ép nhận tội và cũng có một số người làm chứng về tình trạng ngoại phạm. Ông Chấn ở tù đúng mười năm thì do mâu thuẫn trong gia đình hung thủ thực, thân nhân nhân của ông thuyết phục được hung thủ ra đầu thú.

Sự căm phẫn của công chúng đối với hệ thống tư pháp trước oan án Nguyễn Thanh Chấn đã đẩy tòa án tối cao đến chỗ phải xét lại vụ ông Hàn Đức Long thêm một lần nữa vào năm 2014. Bản án tử hình dành cho ông Hàn Đức Long bị hủy lần thứ hai. Tuy nhiên thay vì tuyên bố ông Hàn Đức Long vô tội thì tòa án tối cao lại trả hồ sơ, yêu cầu hệ thống tư pháp tỉnh Bắc Giang phải… điều tra, xét xử lại.

Tuy tòa án tối cao yêu cầu hệ thống tư pháp ở tỉnh Bắc Giang phải “làm rõ sáu điểm thiếu rõ ràng, thậm chí mâu thuẫn” trong vụ án này và trong hai năm vừa qua, dù công an tỉnh Bắc Giang không “làm rõ” thêm được điểm nào, song đến tháng 4, công an tỉnh Bắc Giang vẫn khẳng định ông Long có tội và đề nghị Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang truy tố ông Long thêm một lần nữa.

Khoảng hai tuần sau khi nhận được “Kết luận điều tra” của công an tỉnh Bắc Giang, Viện Kiểm Sát tỉnh Bắc Giang tiếp tục trả hồ sơ cho công an tỉnh Bắc Giang, yêu cầu “điều tra bổ sung.”

Ông Long đã bị giam suốt 11 năm! (G.Đ)

Gia đình tị nạn gốc Việt hội ngộ ân nhân sau 41 năm

Gia đình tị nạn gốc Việt hội ngộ ân nhân sau 41 năm
Nguoi-viet.com

HOUSTON, Texas (NV) –  Biến cố lịch sử 30 Tháng Tư đã thay đổi cuộc đời của hàng trăm, hàng người Việt Nam. Họ trở thành dân tị nạn, và bắt đầu một cuộc sống mới gian truân nơi xứ người. Nhân dịp 41 năm sau ngày 30 Tháng Tư 1975, đài truyền hình Fox26 ở Houston thực hiện một bài phóng sự kể về sự hội ngộ của một gia đình gốc Việt tị nạn với người từng bảo trợ mà qua đó còn thể hiện cái nhìn của thế hệ trẻ đối với những đớn đau và hy sinh mà cha mẹ của mình trải qua.

 
Gia đình bà Lan, từ trái qua, bao gồm bà Lan Nguyễn, Thomas Nguyễn và ông Lộc Nguyễn. (Hình qua màn hình TV)

Tháng Tư về không chỉ là dấu hiệu của mùa xuân mà còn là lời nhắc nhớ những mất mát, đau thương của hàng ngàn người Việt. Ngày 30 Tháng Tư năm 1975 đã trở thành một ngày đánh dấu sự biến động, gia đình rạn nứt, nhà cửa ly tán và mất mát. Đó là ngày Sài Gòn sụp đổ.

Bà Lan Nguyễn đang sinh sống ở Sài Gòn lúc cộng sản tràn vào niềm Nam. Lính Mỹ rút quân, và thành phố rơi vào biến động. Bà Lan trốn thoát cùng với chồng trên một ghe cũ kỹ mà không kịp nói lời chia tay bố mẹ.

“Chúng tôi phải trốn trong các thùng hàng và nằm sát xuống sàn. Rất nhiều người trên ghe, và ở trên đó không có nhà vệ sinh, không có một thứ gì hết,” bà Lan nhớ lại. “Lúc đó, tôi nghĩ trong đầu rằng, ‘mình chỉ đang gặp ác mộng thôi. Khi thức dậy, mình sẽ đang ở nhà’, chỉ vì tôi nhớ bố mẹ tôi lắm.”

“Đó là nỗi đau đứt từng khúc ruột,” ông Robert Buzzanco, giáo sư lịch sử của trường đại học University of Houston bày tỏ. “Những người tị nạn Việt Nam mất hết mọi thứ. Họ mất đi gia đình, người thân và bạn bè. Một số người thì chết trong chiến tranh. Một số người khác thì bị bắt lại đi tù cải tạo. Họ phải để tất cả mọi thứ lại đằng sau.”

Bà Lan và chồng của bà, ông Lộc Nguyễn, đặt chân đến tiểu bang Arkansas khi người bảo trợ lúc đó là bà Mary Ellen Dixon, đồng ý giúp đỡ vợ chồng bà. Bà Dixon dạy tiếng Anh và cho vợ chồng bà Lan ở nhờ. Thậm chí bà còn chở ông Lộc đi làm hằng ngày.

“Chúng tôi không có xe, nên bà Dixon chở chồng tôi đi làm hằng ngày cho đến khi chúng tôi có đủ tiền mua một chiếc xe cũ,” bà Lan nói.

“Khi bố mẹ tôi đến Mỹ, họ gặp một người mà họ chưa bao giờ quen biết là bà Mary Dixon. Bà ấy cho bố mẹ tôi và hai cặp vợ chồng khác ở trong một khu chung cư mà bà ấy tự móc hầu bao của mình trả và từ tiền quỹ của nhà thờ nơi bà sinh hoạt. Rất khó để tôi có thể tin chuyện này vì tôi không nghĩ đây là chuyện xảy ra trong thời đại hiện nay,” Thomas Nguyễn, con của ông Lộc và bà Lan chia sẻ.

Nhờ bà Dixon, gia đình của bà Lan bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng nỗi đau xa cách gia đình, bỏ lại quê hương không bao giờ nguôi trong lòng bà Lan.

“Mẹ tôi sống ở Việt Nam hơn 30 năm,” Thomas nói. “Nhưng đột nhiên mọi thứ thay đổi, và mọi thứ đột ngột biến mất. Mẹ tôi trở thành một người xa lạ nơi đất khách, và có nhiều đêm bà lang thang ở  ngoài đường không muốn về nhà, vì nó có phải là nhà đâu.”

“Thỉnh thoảng khi đi tàu điện ngầm, tôi cứ ngồi lì ở trên đó mà không xuống. Vì tôi nghĩ, mỗi lần tàu dừng lại, tôi sẽ thấy được một gương mặt thân quen nào đó,” bà Lan nói. Nhưng bà không bao giờ gặp.

Sau đó, gia đình bà Lan chuyển về Houston, Texas sinh sống, nơi người con trai Thomas được nuôi nấng ở thành phố Katy. Tại đây, Thomas chứng kiến sự kỳ thị của người khác dành cho bố mẹ anh chỉ vì họ không thể phát âm tiếng Anh chuẩn.

“Bạn có thể hình dung là một đứa trẻ 6, 7 tuổi như tôi cảm thấy như thế nào khi thấy bố của mình tức giận khi thấy bản thân bất lực không thể làm gì để nuôi gia đình không? Ông ấy không thể làm gì hết và đó là những gì mà tuổi thơ tôi trải qua,” Thomas nói.

Gia đình bà Lan không phải là ngoại lệ.

Trong những năm cuối thập niên 70, khi hàng ngàn người Việt Nam tị nạn đến Houston và chọn nghề bắt tôm làm kế sinh nhai, một cuộc căng thẳng sắc tộc bùng nổ.

“Ở Kemah, tình hình trở nên hỗn loạn khi những người đi biển da trắng bắt đầu thấy người Việt Nam có thể giành mất công việc đánh tôm đánh cá của họ. Xung đột xảy ra, thậm chí có cả vụ nổ súng,” giáo sư Buzzanco nói.

Đó là sự khởi đầu đầy biến động của cộng đồng gốc Việt tại Houston. 40 năm sau, cộng đồng nơi đây phát triển mạnh mẽ với hơn 100,000 người, tập trung đông nhất ở vùng Bellaire. Người Việt tại đây còn xây dựng một đài tưởng niệm, với hình ảnh một người lính Mỹ và một người lính Việt Nam Cộng Hòa cùng nhau chiến đấu, để tôn vinh sự hy sinh của những người Mỹ hy sinh trên chính quê hương của họ. Đó là biểu tượng của lòng biết ơn của nhóm người từng bị tẩy chay, nhưng giờ đây họ thành công trên mảnh đất cờ hoa.

Sinh sống trong cộng đồng này, người con trai của gia đình tị nạn cố gắng học hành và cuối cùng, anh tốt nghiệp với bằng Luật trên tay ở Austin. Hiện tại, Thomas đang là chủ một nhà hàng đắt khách ở Galleria.

Nhưng con cái của những người nhập cư thường quên mất đi nỗi đau khổ của bố mẹ mình trải qua. Họ cũng có khó khăn của mình; đó là làm cách nào để hòa nhập và khẳng định giá trị của mình.

“Mãi cho đến bây giờ tôi mới hiểu ra rằng tôi nên xấu hổ với sự thờ ơ của mình đối với người lớn, về những gì họ trải qua, về một ngày tháng Tư tang thương của lịch sử. Hầu hết những người Việt đến Houston sau năm 1975 chỉ với mục đích là thoát khỏi Việt Nam và đi tìm một cuộc đời khác,” Thomas bày tỏ.

Cơ hội đổi đời này có thể xảy ra là vào sự tử tế và tình thương của một người xa lạ, mà sau này gia đình bà Lan bị mất liên lạc.

Phóng viên Angela Chen ở đài Fox 26 đã tìm ra được bà Mary Ellen Dixon ở Arkansas, và sau 41 năm, bà Dixon và gia đình bà cưu mang có dịp hội ngộ.

Bà Dixon cho biết, bà không bao giờ quên được văn hóa của người Việt khi gia đình bà Lan sinh sống ở nhà bà.

“Lúc đó, hai đứa con của tôi, một đứa 6 tuổi và một đứa 3 tuổi. Chúng nó nói với tôi rằng, chúng nó không bao giờ quên được hình ảnh của ông Lộc, người đàn ông hiền lành luôn dành thời gian để nấu ăn. Nụ cười của ông ấy như sưởi ấm cả căn nhà. Các con tôi cho rằng, món khoai tây chiên ông ấy làm là ngon nhất thế giới,” bà Dixon chia sẻ.

Nếu như gia đình bà Lan thay đổi các đứa con của bà Dixon, thì bà Dixon cũng là người mà Thomas không bao giờ quên.

Nhờ vào bà Dixon mà gia đình Thomas mới có cơ hội bắt đầu một cuộc sống mới trên đất khách. Và cho đến hôm nay, khi đã thành công, Thomas lại giúp đỡ những người khác, như cái cách mà bà Dixon đã giúp gia đình anh. Thomas đóng góp cho nhiều hội khác nhau như Sunshine Kid, MD Anderson và Star of Hope.

Và mỗi năm khi ngày 30 Tháng Tư đến, gia đình anh lại cầu nguyện cho những người Việt tị nạn xấu số và cầu sự bình an cho cộng đồng.

“Tôi muốn mọi người nhớ rằng ngày Tháng Tư Đen đó là ngày tồi tệ nhất của người Việt Nam,” bà Lan nói.

“Tôi không muốn các đứa trẻ gốc Việt lớn lên và đợi cho đến khi 39 tuổi thì mới hiểu được nỗi đau và sự hy sinh của ông bà, cha mẹ mình. Nỗi đau này không phải chỉ của người lớn, mà là của cả chúng ta,” Thomas cho biết. (N.A)

Đây rồi! Formosa – Đích danh thủ phạm

Đây rồi! Formosa – Đích danh thủ phạm

Bùi Tín

7-5-2016

Thế là rõ.

Có chạy đằng trời !

Giải “Hành tinh đen” 2009 mà Formosa đã "giật" được. Nguồn: PTS News.

Đã một tháng nay bao nhiêu người băn khoăn, sốt ruột đi tìm đích danh thủ phạm vụ gây hàng ngàn vạn cá chết suốt vùng ven biển Đông nước ta.

Thì đây, bài báo của nhà báo Mỹ Diane Wilson đã kịp thời cất tiếng trên tin tức của Tổ chức “Eth-Econ Foundation”, do hai chữ Ethic và Economic kết liền nhau, với nghĩa Ethic là Đẹp đẽ, Economic là Kinh tế, một nền kinh tế Đẹp, sạch, thân thiện với môi trường.

Diane Wilson là nhà báo, một mũi nhọn đấu tranh bảo vệ môi trường quốc tế, năm 2006 được nhận giải thưởng cao quý nhất của Eth-Econ Foundation, Mang tên “Hành Tinh Xanh 2006” – “Blue Planet Award”.

Bài báo của D. Wilson chỉ rõ thành tích bất hảo có hệ thống của Công ty Formosa – Plastics đóng tại Đài Loan và có chân rết vươn ra các đại lục. Người cầm đầu công ty lớn này là công dân Đài Loan họ Vương, Vương Vĩnh Khánh. Người điều hành kinh doanh ở nước ngoài là Lý Chí Thuyên.

Từ những năm 1995, 1997, 1999 Công ty này đã nhiều lần đem hóa chất cực độc rải lén xuống ven biển tiểu bang Texas, rồi sau đó rải rất rộng ven Vịnh Mehicô bị lên án và kiện cáo nhiều lần, có lần phải đền 13 triệu đôla cho ngư dân Texas.

Vẫn chưa hết, Formosa còn từng cho tàu đến cảng Sihanukville của Cambốt, lợi dụng đêm bão đổ rác cực độc xuống cửa biển, bị chính quyền cảng bắt quả tang cảnh cáo và tống cổ khỏi cảng này, không dám quay lại.

Năm 2009 Formosa buộc phải nhận bằng khen mang tên “Hành Tinh Đen 2009” – “Black Planet 2009”, coi như một vết nhơ ghi trên trán, đặt bên thương hiệu của nó để toàn thế giới nhận rõ mặt nhơ bẩn và xa lánh.

Hiện Formosa còn cả một hệ thống bãi phế thải cực độc gồm có 169 bãi rác độc lớn nhỏ trên đất Đài Loan, chỉ có dịp là mang đi đổ phi tang xuống sông xuống biển các nước khác.

Chất độc của nó chủ yếu là hơn 4.000 tấn thủy ngân Mercury cực độc hại, là hàng ngàn tấn Ethylene Dicloride, Vinyl Cloride … hủy hoại các tế bào sống.

Cán bộ các Bộ TN và MT, Bộ NN và PTNT, Bộ Khoa học và Công nghệ, Bộ Kế hoạch Đầu tư có xem xét kỹ lịch sử, uy tín, hạnh kiểm kinh doanh của đại công ty gang thép – điện lực- hóa chất – cầu cảng có giá trị vài trăm tỷ đô la này hay không? Hay là những chiếc liếc tình, phong bì dày cộp, hoa hồng đưa dưới bàn ăn đã làm các vị say sưa mụ mẫn hết cả rồi. Và nay thì ăn làm sao nói làm sao. Cụ Tổng Lú nhà ta có vẻ không lú một chút nào trong phi vụ cực lớn này. Cụ có vẻ chùi mép không kém gì ai đâu. Cứ quan sát kỹ mà xem.

Còn đợi gì mà không ra lệnh đóng cửa ngay cái Công ty Tội ác này, nó đang muốn biến ven biển Đông thành vùng biển đen, vùng biển chết suốt theo chiều dài của đất nước ta. Và phải truy chúng nó ra Tòa án quốc tế về Bảo vệ môi trường toàn hành tinh sống của cả loài người, và bồi thường cho hàng triệu ngư dân ta.

Các vị quan tâm xin hãy nối link với EthEcon : info@ethecon.orgwww.ethEcon.org để có thêm tài liệu sinh động.

-Người Sài Gòn biểu tình vụ cá chết tại miền Trung.

 BT 3
Facebook: Manh Kim

Toàn bộ cơ bắp an ninh của thành phố đã được phát huy tối đa để trấn áp khốc liệt cuộc biểu tình hôm nay. Khoảng 9g, tất cả giao lộ dẫn vào công viên trước Dinh Độc lập đều bị hàng rào sắt lẫn hàng rào người (cảnh sát, an ninh, cơ động, trật tự đô thị…) chặn kín. Đoàn biểu tình không thể tuần hành và chỉ có thể đi đến trước Nhà thờ Đức Bà. Thật sự là không cần thiết phải dùng bạo lực vì tất cả chúng tôi đã bị vây chặt như trong rọ cá. Nhưng những cú đá và những nắm đấm tàn bạo đã được vung ra liên tục.

Cứ vài phút tôi lại nghe hàng loạt tiếng thất thanh: “Bắt người, bắt người…!”. Vài phút lại thấy một nhóm thường phục vây kín vài người, đấm đá túi bụi như kẻ thù rồi đẩy nhanh họ lên xe bus. Kỹ thuật trấn áp biểu tình lần này được thực hiện bài bản và chuyên nghiệp. An ninh đã trà trộn và lẫn vào đoàn biểu tình ngay từ đầu để quan sát và “định vị” những người được đánh giá là “nguy hiểm”. Những người này được đẩy dần đến chỗ hàng rào an ninh và từ một cái nháy mắt ra hiệu, họ bị lôi ra ngoài rất nhanh để tống vào xe.

Những người biểu tình đứng đầu hàng bị bắt liên tục, bất luận là ai, kể cả phụ nữ. Khoảng 10g, tôi nghe các bạn tôi hét lên thất thanh: “Bee bị đánh, Bee bị đánh!”. Chen vội đến đó, tôi thấy một bên mặt Bee bầm tím. Cô khóc tức tưởi: “Em bị xô té rồi tụi nó đạp lên mặt em. Tụi nó nắm tóc bé Saphire định bắt luôn nữa!”. Saphire, bé gái 10 tuổi, con của Bee, đã nói với mẹ rằng hôm nay con muốn theo mẹ đi biểu tình, con muốn biển sạch, con muốn môi trường trong lành, con muốn ăn cá không bị nhiễm độc… Hôm nay, ước muốn đơn giản của một bé gái đã được đáp trả bằng những cái giật tóc, những cái xô ngã nhào, và cú đá hung bạo vào mặt mẹ cháu. Ôm Saphire, tôi hỏi cháu, con có sợ không. Cháu lắc đầu. Tôi muốn hỏi mọi người, hôm nay, có ai sợ không?

Tiếp tục biểu tình

Hà Nội:

0920: Công an định bắt một cô gái. Mọi người xúm lại giải vây thành công.

Ông Phan Tất Thành bị áp giải bằng xe 4 chỗ về công an Phường Trung Liệt.

Quanh Hồ Gươm, vườn hoa Lý Thái Tổ, Nhà hát lớn…, là hàng ngàn an ninh và dân phòng chìm nổi, dùi cui trên tay. Đường vào Nhà hát lớn bị chặn.

Trước 9 giờ

Hà Nội: Bây giờ là 8 giờ 20 phút ngày chủ nhật mồng 8/5/2016.Chúng tôi đã có mặt trước tượng đài Lý Thái Tổ sẵn sàng chờ mọi người cùng đồng hành bảo vệ biển. Trước nhà hát lớn công an đông nghẹt. (FB Kim Chi Nguyễn).

Trần Thị Thảo 

SOS . 6h sáng tôi chửi nhau với chúng một trận và tuyên bố : ” 8h tôi sẽ đi “. Quả nhiên chúng đề phòng sợ 8h tôi đi thật, vì vậy chính quyền phường huy động một lực lượng đông hơn lúc sáng , với lại lúc này một số đi ăn sáng đã về nên chúng đứng ngồi chật ních chỗ lối lên cầu thang + hai bên vỉa hè tầng 1 nữa . Chính bé Phương là người giục tôi nhanh xuống cầu thang xem chúng giở trò gì . Đứng dưới đường có thể nhìn rõ hai chúng tôi từ tầng 4 đi xuống ,nên tất cả bọn chúng đều đứng cả dậy và áp sát cầu thang tầng 1. Khi tôi và bé Phương xuống đến nơi chụp vội được một kiểu ảnh , quay lên tầng 2 tôi lại chụp tiếp một kiểu nữa.

Sài Gòn: Trung tâm Sài Gòn sáng nay (8h, ngày 8/5) như thời chiến. Tất cả quán coffee phải đóng cửa, các ngã đường bố trí các lực lượng chặn, giữ. Hàng chục cặp mắt soi mói vào bất cứ 1 ai đi bộ trên đường. (FB Annam Dương Lâm)

08h45 tại Sài Gòn:

.
 .
Hình ảnh lúc 08h20 tại Tràng Tiền (HN):
.

 

 

08h00: FB Nguyễn Anh TuấnMới dạo một vòng từ phố đi bộ, đến các ngã tư từ Pasteur ra công viên. Chưa thấy ace đâu, nhưng csgt, áo xanh, áo vàng, hàng rào… nhiều vô kể.
Sướng nhé! Xuống đường có lực lượng an bảo vệ.