Phải tiếp tục đứng lên!

Phải tiếp tục đứng lên!

Bùi Quang Vơm

12-5-2016

Cá đã chết, vẫn đang tiếp tục chết. Cá đã chết suốt dọc biển từ miền Trung xuống phía Nam, từ Hà Tĩnh tới Bình Thuận. Cá đã chết ở Cần Thơ, Kiên Giang. Cá đã chết trên sông Bưởi, Thanh Hoá. Dân khóc vì mất nghiệp, vì đói khát. Biển chết, sông chết vì chất thải hoá chất độc từ các khu công nghiệp.

Cá đã chết, tôm đã chết vì khô kiệt và nhiễm mặn trên toàn bộ đồng bằng sông Cửu Long.

Lúa đã chết, cây cối đã và đang chết, rau cỏ hoa mầu đang chết trên toàn bộ 13 tỉnh đồng bằng Nam Bộ.

Ở Bến Tre hàu chết trắng đồng trắng bãi, dân khóc vì lỗ tiền tỷ.

338.849 hộ dân, 20 triệu người tại khu vực Nam Trung Bộ, Tây Nguyên và đồng bằng sông Cửu Long không còn nước sinh hoạt.

240.215 ha lúa, 18.335 ha hoa màu, 104.106 ha cây công nghiệp; 4.641 ha thủy sản bị thiệt hại. Dân phải mua 400,000đ một m3 nước sông.

70% dân cư các tỉnh Nam Trung Bộ, Tây nguyên và Tây Nam bộ đang đói và có nguy cơ quay trở lại nghèo đói vì không còn thu nhập.

Chỉ riêng hai tỉnh Kiên Giang và Sóc Trăng đã có hơn 40.000 người bỏ quê đi làm ăn xa trong điều kiện túng quẫn.

Môi trường sống cuả người dân Việt Nam đã bị tiêu diệt, đang bị đe doạ tiêu diệt hoàn toàn. Nạn đói đang ở ngưỡng cửa. Nghèo đói kiệt quệ đang ở trước mắt hàng triệu người.

Nhưng Đảng làm ngơ, và Chính Phủ làm ngơ.

Dân xuống đường, Đảng ra lệnh đàn áp, bắt giam. Chính quyền thuê côn đồ đánh cả trẻ em, phụ nữ. Đảng và chính quyền huy động quân đội đặc nhiệm và công an vũ trang giả dạng Thanh niên xung phong, giả dạng côn đồ vô học để đánh người biểu tình. Máu đã chảy. Chính quyền đã đánh dân đổ máu. Dân đã trở thành kẻ thù cuả chế độ. Hàng chục ngàn người tham gia biểu tình bảo vệ môi trường sống đã trở thành phản động, thành các phần tử âm mưu gây rối lật đổ chế độ.

80 người tại Hà Nội, 400 người tại Sài Gòn đã bị bắt giam và hành hạ, bỏ đói. Chính quyền đang gieo rắc sợ hãi. Chính quyền đang tìm cách uy hiếp bằng bạo lực. Đảng cộng sản Việt Nam, Chính quyền cuả nhà nước Việt Nam đang khủng bố dân chúng và đồng bào cuả nó. Chế độ đang trở thành phát xít. 

Một chế độ bao gồm công cụ chuyên chính vô sản Mác Lênin nằm trong tay tiến sỹ lý luận Mác xít Nguyễn Phú Trọng và một Tổng tư lệnh Quân đội Chủ tịch Hội đồng an ninh Quốc gia là Đại tướng công an Trần Đại Quang. Một người nắm quyền ra lệnh, một người toàn quyền thực hành, thì dân chủ và quyền công dân phải bị tước đoạt, bảo vệ môi trường phải bị quy là tội chống chế độ, và phải bị đàn áp.

Nhưng không một chế độ nào, không một nhà nước nào có thể bắt giam và hành hạ cả triệu người một lúc. Không một người còn chút nhân phẩm nào có thể đang tay tàn nhẫn với chính đồng bào ruột thịt cuả mình. Không một tên côn đồ đâm thuê chém mướn nào có thể chịu đựng mãi sự sỉ nhục của ngay chính cha mẹ, vợ con mình, cuả ngay chính hàng xóm và bạn bè cuả mình.

Chúng ta phải đứng dậy.

Chúng ta đã đứng dậy và sẽ tiếp tục đứng dậy.

Môi trường sống cuả chúng ta và cuả muôn đời con cháu đang nằm trong tay cuả chính chúng ta hôm nay.

Lương tâm và chính nghiã đang thuộc về chúng ta.

Nguồn sống cuả chúng ta đang chết từng ngày, đồng bào chúng đang đói và khát, hiểm họa mất nước đang ở ngay trước mặt, nhưng chế độ im lặng. Tổng bí thư, Chủ tịch nước không một lời chia sẻ. Dân chúng ta đã xuống đường để làm cho những con người này thức tỉnh, nhưng chúng ta đã bị chính những con người này ra lệnh đàn áp.

Hãy chỉ đích danh những tên tội phạm. Chúng ta không được phép quên tên tuổi những kẻ đánh dân. Con cháu chúng ta sẽ phải biết và ghi tạc tên tuổi của chúng.

Công an vũ trang, cảnh sát cơ động đã được lệnh trá hình thành những côn đồ mặc áo dân, trà trộn và gây gổ, tạo sự cố để đánh và bắt dân. Đây có thể chỉ là lệnh cuả Giám đốc công an, trung tướng Lê Đông Phong ở Sài Gòn và thiếu tướng Đoàn Duy Khương ở Hà nội.

Nhưng điều động được quân đội giả dạng Thanh niên Xung Phong, giả dạng Bảo vệ dân phố, dùng võ thuật để quật ngã, siết cổ người biểu tình, thì phải là cấp Bí thư hoặc Chủ tịch. Đó là Hoàng Trung Hải và Nguyễn Đức Chung ở Hà Nội, Đinh La Thăng và Nguyễn Thành Phong ở Sài Gòn.

Tuy vậy, đàn áp biểu tình còn nằm trong âm mưu phá hoại quan hệ Việt-Mỹ qua chuyến đi của Tổng thống OBAMA vào tuần tới, 22/05/2016. Kẻ đứng sau vụ đàn áp, đánh dân này, có thể có bàn tay Trung Quốc. Ở Sài Gòn, hội Liên Hoa quận 5 từ rất lâu là cánh tay của Lãnh sự Quán Trung Quốc. Tập đoàn Bất động sản lớn nhất Việt Nam Vạn Thịnh Phát, do bà Trương Mỹ Lan người Việt gốc Hoa làm Chủ tịch, có những mối lên hệ bí ẩn với các tập đoàn bất động sản Hoa Lục. Không thể không nghi vấn  chuyện hai tổ chức này mượn gió bẻ măng, thuê côn đồ trà trộn, thậm chí trả tiền cho chính các nhân viên an ninh, cá nhân những bảo vệ do quân đội và công an trá hình để gây rối loạn, xung đột, tạo tình huống  để chế độ bị tố vi phạm nhân quyền.

Chúng ta đã bị đàn áp. Nhưng nếu không tiếp tục đứng dậy, không tiếp tục xuống đường, thì quyền được tự vệ cuả chúng ta sẽ vĩnh viễn bị tước đoạt, vũ khí đàn áp sẽ tiếp tục được sử dụng. Chúng ta bị buộc phải tiếp tục đứng dậy. Máu của chúng ta có thể sẽ tiếp tục đổ. Phụ nữ và trẻ em có thể sẽ tiếp tục bị bắt và bị đánh. Nhưng chính quyền càng đàn áp thì chỉ càng lộ rõ bản chất phản dân, bản chất bán nước. Bằng mọi giá chúng ta phải giữ cho được môi trường sống, cho chúng ta và cho con cháu chúng ta.

Chủ nhật tới, ngày 15/05/2016, và tất cả các chủ nhật tiếp theo, chúng ta sẽ tiếp tục xuống đường. Không cần phải thông báo. Hãy sử dụng một tín hiệu thống nhất và không chỉ tập trung vào hai thành phố lớn, Hà Nội và Sài Gòn. Phải mở rộng ra tất cả các thành phố trên cả nước. Không chỉ có phương án một địa điểm. Không nhất thiết bắt đầu cùng một giờ cho tất cả các điểm. Biểu ngữ băng rôn không chỉ có các khẩu hiệu, phải chỉ tên, mang hình những kẻ côn đồ đánh dân. Thái độ của chúng ta là ôn hoà, kiên nhẫn, nhưng biết cách tự vệ, và biết cách trừng trị côn đồ. Bất cứ hành vi côn đồ nào cũng phải được bao vây, không cho tên côn đồ nào có cơ hội trốn thoát.

Khẩu hiệu của chúng ta sẽ có thể như những ví dụ sau:

– Đả đảo phá hoại môi trường
– Biển sạch, Minh bạch.
– Hãy cứu dân chết đói và chết khát.
– Vựa lúa của cả nước đang chết.
– Việt Nam sẽ phải nhập khẩu gạo.
– 400.000đ một mét khối nước sông.
– Đả đảo đánh dân.
– Đả đảo thuê côn đồ.
– Đả đảo Trung Quốc xâm lược.
– Đả đảo Vạn Thịnh Phát.
– Đả đảo côn đồ Phạm Hữu Đức.
– OBAMA muôn năm
– Liên Minh Việt Mỹ muôn năm.
– Tẩy chay Bầu cử giả hiệu
– Không bầu cho Tham nhũng.
– Đả đảo quyền chức Tham nhũng.
– Đả đảo gian lận phiếu.
– Đại biểu Quốc Hội, ông là ai, ông ở đâu, ông làm gì?
– Phải có luật bảo vệ Biểu tình
– Phải có luật bảo vệ quyền lập Hội
– Phải có Luật bảo vệ tự do báo chí
– Luật bảo vệ dân, không phải bảo vệ chế độ.
– Nhân dân Muôn năm. Dân tộc muôn năm. Tự do muôn năm.

Còn khẩu hiệu cuả chính chúng ta là: “Tiếp tục đứng lên hay đầu hàng.” “Chúng ta không đầu hàng”.

Kêu gọi biểu tình vì môi trường tuần thứ 3 tại Việt Nam

Kêu gọi biểu tình vì môi trường tuần thứ 3 tại Việt Nam
Nguoi-viet.com

 

SÀI GÒN (NV) Người dân tại Việt Nam đang kêu gọi mọi người tiếp tục biểu tình vì môi trường vào các ngày Chủ Nhật 15 và 22 tháng 5, 2016 tới đây nhân dịp Tổng Thống Mỹ Barack Obama đến Việt Nam.

Theo một bản thông báo được phổ biến trên các mạng xã hội, người dân tại Việt Nam đang kêu gọi mọi người tiếp tục biểu tình bày tỏ thái độ đối với hành động xả chất thải độc ra biển của công ty gang thép Formosa làm chết hàng triệu con cá. Môi trường biển suốt dọc miền Trung Việt Nam coi như đã chết và có thể còn lây lan ra các vùng biển khác khi chất độc được dòng hải lưu đưa đi.


Hàng ngàn người biểu tình ở Hà Nội ngày 1 tháng 5, 2016, chống công ty thép Formosa xả thải độc hại làm chết biển Việt Nam. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Ngư dân miền Trung Việt Nam đang điêu đứng vì cá đánh được từ vùng biển rất xa vẫn bán không được vì không ai dám ăn. Kỹ nghệ du lịch tại miền Trung kể như chết vì không ai dám tới để tắm biển và ăn các loại hải sản tươi sống vốn rất phong phú trước đây. Hàng triệu người đang đối diện với những khốn đốn trong cuộc sống chỉ vì hóa chất độc hại mà Formosa xả ra biển.

Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama dự trù đến Hà Nội ngày 22 tháng 5, 2016 mở đầu chuyến viếng thăm Việt Nam kéo dài 4 ngày gồm cả đến Sài Gòn trước khi ông bay đi Nhật thăm viếng và dự một hội nghị quốc tế. Ðây là dấu hiệu cho thấy mối bang giao giữa hai kẻ cựu thù ngày càng nồng ấm hơn.

Hàng ngàn người tại Hà Nội và Sài Gòn đã xuống đường biểu tình vào hai ngày Chủ Nhật, 1 và 8 tháng 5, 2016. Một số người đã bị bắt và bị đánh đập dã man dù là phụ nữ, trẻ con. Ðiều đáng nói là thành phần đi biểu tình còn có cả những người từng gắn bó với đảng và chế độ Cộng Sản tại Việt Nam.

Biết là thế nào cũng sẽ bị lực lượng của nhà cầm quyền đàn áp nhưng lời kêu gọi trên mạng xã hội thúc giục mọi người can đảm bày tỏ thái độ. Nếu chỉ có một vài trăm người, một hai ngàn người thì lực lượng của nhà cầm quyền mới dám giở thói hung bạo. Nhưng khi hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn người đi biểu tình thì chắc chắn, lũ côn đồ mà nhà cầm quyền sử dụng sẽ không dám liều lĩnh chọc giận.

Ðầu tuần này, phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách nhân quyền Tom Malinowski và phụ tá đặc trách Ðông Á-Thái Bình Dương Daniel Russel có mặt tại Hà Nội vừa để sắp xếp lịch thăm viếng, các vấn đề có thể bàn thảo và thỏa hiệp cùng với việc áp lực phải cải thiện nhân quyền.

Ông Malinowski từng bật mí rằng một số tù nhân chính trị đang bị cầm tù với các bản án rất nặng rất những năm trước đây có thể được trả tự do trong khi ông Obama đến Việt Nam như một cử chỉ “thiện chí” của chế độ “dân chủ đến thế là cùng.” Việc Hoa Kỳ có gỡ bỏ hoàn toàn hoặc nới lỏng hơn lệnh cấm bán võ khí sát thương cho Việt Nam tùy thuộc một phần vào vấn đề này. (TN)

‘Ðấu tranh cho tự do dân chủ nhất định thành công’

‘Ðấu tranh cho tự do dân chủ nhất định thành công’
Nguoi-viet.com

Phỏng vấn BS Nguyễn Ðan Quế nhân ‘Ngày Nhân Quyền Việt Nam’

SÀI GÒN (NV) Hôm 11 tháng 5 năm 2016, là “Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam” lần thứ 22. Phóng viên Người Việt có cuộc gặp gỡ nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng tại Việt Nam, Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế tại nhà riêng và được ông dành cho cuộc phỏng vấn.


Hội Phụ Nữ Nhân Quyền chúc mừng Bác Sĩ Quế. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Việt Hùng (Người Việt): Trước hết xin được chúc mừng ông vừa được đoạt giải thưởng về nhân quyền Gwangju của Nam Hàn. Ông có thể nói rõ hơn về giải thưởng này?

Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế (NÐQ): Giải thưởng này do Quỹ “May 18 Memorial Foundation” của Hàn Quốc xét chọn, dành cho các cá nhân, tập thể hay định chế tại Hàn Quốc hoặc nước ngoài, đã đóng góp vào việc xúc tiến nhân quyền, dân chủ và hòa bình.

Ðược thành lập từ năm 2000, giải thưởng nhằm kỷ niệm cuộc nổi dậy đòi dân chủ tại thành phố Gwangju từ ngày 18 đến ngày 27 tháng 5 năm 1980, bị chính quyền Chun Doo Hwan đàn áp khiến hàng trăm người thiệt mạng. Thế nhưng máu của họ đã không uổng phí, khi chính sự hy sinh này làm hạt giống nảy mầm cho một đất nước Nam Hàn tự do, dân chủ và phát triển thịnh vượng như ngày hôm nay.

NV: Ðược biết họ sẽ trao giải vào đúng ngày 18 tháng 5 tại Nam Hàn. Ông có dự tính đi Nam Hàn để lãnh thưởng?

NÐQ: Tôi nghĩ là không thể. Vì hiện nay nhất cử nhất động của tôi đều bị giám sát. Buổi sáng tôi đi tập thể dục ở một hồ bơi gần nhà, họ cũng cho người đi theo dõi. Thì hỏi làm sao mà đi tới Nam Hàn. (cười).
NV: Trong một phản ứng của chính quyền CSVN mới đây là yêu cầu phía Nam Hàn rút lại giải thưởng sẽ trao cho bác sĩ. Ông nghĩ thế nào về việc này?

NÐQ: Ngày 21 tháng 4 năm 2016, khi “May 18 Memorial Foundation” loan tin sẽ vinh danh tôi, người Việt Nam đầu tiên đoạt giải nhân quyền Gwangju. Thì đúng một ngày sau đó, mà bây giờ tôi mới biết sau khi tờ Tờ Korea JoonGang Daily đăng tải thông tin vào hôm Thứ Sáu, ngày 6 tháng 5. Theo bản tin đó thì 22 tháng 4 là chính phủ Việt Nam thông qua đại sứ quán ở Nam Hàn đã gửi công hàm yêu cầu chính phủ Nam Hàn làm tất cả những gì cần thiết để rút giải thưởng.

Chính quyền Hà Nội cho rằng điều này là “không hợp lý” với lý do là tôi có tiền án hình sự về các tội danh “xâm phạm an ninh quốc gia.” Bức thư còn nhấn mạnh rằng mối quan hệ ngoại giao của hai nước sẽ bị đe dọa nếu giải thưởng này được thông qua.


Bác Sĩ Nguyền Ðan Quế (áo đỏ) trong ngày kỷ niệm nhân quyền 11 tháng 5 ở Sài Gòn. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Thế nhưng ngày 5 tháng 5, ủy ban giải thưởng cho hay họ sẽ không hồi đáp bức thư vì “Bức thư chỉ nói rằng ông Quế xâm phạm an ninh quốc gia nhưng không hề nói chi tiết.” “Ðiều đó sẽ không được chấp thuận” – Ông Kim Yang-rae, giám đốc điều hành của May 18 Memorial Foundation khẳng định như thế.

Còn về phía nhà cầm quyền Hà Nội, tôi nghĩ là hành động phản ứng trên chỉ chứng tỏ một điều rõ ràng, họ tự mình nói rõ cho khắp thế giới biết họ chính là những người độc tài, vi phạm nhân quyền, sợ hãi những con người đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

NV: Ngày 11 tháng 5 hàng năm, được chọn là ngày nhân quyền cho Việt Nam. Bác sĩ có thể nói rõ hơn về lịch sử ra đời của ngày này?

NÐQ: Cảm ơn câu hỏi của báo Người Việt. Phải nói nó là một câu hỏi hay, nó làm tôi xúc động nhớ lại thời gian năm 1990, những thông tin mà cho đến bây giờ, tôi nghĩ là rất ít người biết về “vì sao lại chọn ngày 11 tháng 5 hàng năm làm ngày nhân quyền Việt Nam?”

Vào thời năm 1990. Trong bối cảnh Liên Xô và khối Cộng Sản Ðông Âu sụp đổ. Chế độ Cộng Sản của Trung Quốc và Việt Nam đều có những lo lắng. Trong lúc đó, Việt Nam lại chưa ngoại giao với các nước Tây phương, đặc biệt với Mỹ. Các ký giả nước ngoài chưa thể đến và người dân trong nước bị cô lập. Tôi thì bị tù 10 năm vừa ra.

Tôi nhớ lúc đó là ngày 10 tháng 5 năm 1990. Tình hình lúc đó khá u ám. Tôi thì mới ra tù được hơn 1 năm, bị quản thúc tại gia rất nặng nề, không thể đi đâu được hết. Internet thì không có. Lúc đó tôi có quyết định muốn  tung ra lời kêu gọi của CAO TRÀO NHÂN BẢN “đòi hỏi nhân quyền, đa nguyên, đa đảng và bầu cử tự do”. Thế nhưng viết xong thì lại không biết cách gì để đưa được lời kêu gọi ra nước ngoài và cả người dân trong nước biết. Lúc đó rất khó, không nghĩ làm cách nào mà đưa ra nước ngoài được.

Thế mà, cái này phải nói là một cơ duyên. Vì chính khi tôi đang loay hoay tìm đủ mọi cách thì có một ký người Nga tên là Irina Zissmann , cô này lúc đó đang phụ trách chương trình Việt ngữ trên đài Maxcơva, nhiều người lớn tuổi ở miền Bắc chắc còn nhớ đến chương trình này.

Hôm đó tôi đang ở nhà, thì bà ta đến nhà xin gặp. Bà ta chỉ xin gặp dưới tư cách là bệnh nhân đến nhà bác sĩ để khám bệnh. Khi nói chuyện thì bà mới cho tôi biết, bà là một nhà báo. Tôi có nói là đang có lời kêu gọi phổ biến lời kêu gọi đấu tranh bất bạo động mà sau này gọi là “Cao Trào Nhân Bản.” Sau khi nghe tôi trình bày, bà đã nói là bà sẽ đưa được văn bản đó ra nước ngoài. Và bà hẹn ngày hôm sau sẽ trở lại để lấy văn bản đó.


Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Ðằng chúc mừng Bác Sĩ Quế. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Quả thật, ngày hôm sau bà quay lại nhà tôi. Và tôi đã đưa cho bà ấy văn bản vào đúng ngày 11 tháng 5. Và bà ấy đã làm rất tốt và rất đầy đủ cái chuyện mà tôi mong muốn. Và khi văn bản này được đưa ra bên ngoài, thì nó đã lan truyền rất nhanh, nhất là ở các nước Canada, Mỹ và Pháp.

Ngày 24 tháng 5 năm 1990, tôi bị bắt lần nữa. Tức đúng 13 ngày sau khi văn bản đó được đưa ra. Sau đó họ kết án 20 năm tù và 5 năm quản chế về tội “Âm mưu lật đổ chính quyền.” Chỉ vì một bản thông cáo này, mà tôi đã phải chịu bản án oan sai trên.

Sau khi vô tù, các hoạt động bên ngoài, nhất là ở Mỹ đã đưa tới một thành quả mà khi ra tù tôi mới được biết. Quốc Hội Mỹ đã lấy lời kêu gọi của tôi làm căn bản để thông qua nghị quyết chung SJ-130 và theo Công Luật số 103-258 do Tổng Thống Bill Clinton ký ban hành từ năm 1994, chỉ định ngày 11 tháng 5 là Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam.
Và hàng năm tổ chức tại Thượng Viện Hoa Kỳ một cách chính thức. Sau này khi tìm hiểu thêm thì tôi được biết là trong số tất cả các sắc dân nhập cư tại Mỹ, chỉ có Việt Nam mình là có một đạo luật Nhân Quyền được Quốc Hội Mỹ thông qua.

Thông qua báo Người Việt, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến cộng đồng Người Việt ở hải ngoại. Nhất là các anh chị em không quản ngại khó khăn, bỏ công sức đi vận động, để đưa được tiếng nói của tôi đến với Quốc Hội Hoa Kỳ.

 

 

Xin mời xem thêm video: Hai trận động đất lớn ở Đông Bắc Đài Loan, làm rung chuyển Đài Bắc

NV: Là một người có thể nói là tiên phong trong giới đấu tranh cho tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng ở Việt Nam. Với những gì đã dấn thân, đã hy sinh. Bác sĩ có muốn nhắn gửi gì đến thế hệ trẻ, những người cũng đã rất quan tâm đến tình hình chính trị trong thời gian qua?

NÐQ: Tôi rất vui khi thời gian gần đây, nhất là khoảng 3 năm trở lại đây, rất nhiều bạn trẻ đã nhận ra những mặt trái của xã hội và bắt đầu biết ý thức quyền lợi cũng như trách nhiệm của mình trong thời kì đen tối của dân tộc Việt Nam hiện nay.

Xã hội Việt Nam ngày nay đã thay đổi rất nhiều. Mới hôm qua đây tôi và anh em hoạt động ở Sài Gòn đã tổ chức Ngày Nhân Quyền Việt Nam ở văn phòng Công Lý Hòa Bình ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Tôi rất vui khi có nhiều bạn trẻ tham dự, đặc biệt có nhiều bạn vừa mới bị đánh trong cuộc biểu tình vào ngày 8 tháng 5 vừa qua, trong thân thể khá đau đớn, nhưng họ vẫn cố gắng đến tham dự để chia sẻ niềm vui cùng tôi.

Điều này làm tôi rất xúc động. Tôi chỉ muốn nhắn gửi đến các bạn trẻ là hãy vững tin trên còn đường mà mình đã chọn. Chính nghĩa đang nằm trong tay chúng ta. Thế hệ trẻ, trung lưu, giỏi internet là lực lượng phản ứng nhanh, là động lực chính làm thay đổi hoàn toàn, thay đổi cơ bản xã hội Việt Nam. Chúng ta sẽ thắng. Cộng Sản phải ra đi. Cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam nhất định phải thành công.

NV: Cảm ơn Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế rất nhiều. Xin kính chúc ông nhiều sức khỏe và tiếp tục gặt hái được nhiều thành công trên con đường đấu tranh cho một Việt Nam cường thịnh mà ông đã chọn.

Cá chết, Obama và lời nguyền láng giềng

Cá chết, Obama và lời nguyền láng giềng

Bùi Quang Vơm

clip_image002

Tổng thống Mỹ Barack Obama chụp ở Michigan ngày 4/5/2016. Nguồn: REUTERS/Carlos Barria

Tổng thống Mỹ Obama sẽ tới thăm Việt Nam từ ngày 22/05/2016 tới ngày 25/05/2016. Trong chuyến thăm lịch sử này, một loạt hiệp định quan trọng có thể sẽ được ký kết. Tất cả các nước trên thế giới đều rất quan tâm, ủng hộ. Nhưng có một nước, vừa tức giận vừa lo sợ. Đó là Trung Quốc.

Phá bằng được liên kết Việt Mỹ

Cá chết dọc bờ biển miền Trung, nguồn sống và môi trường sinh thái bị huỷ hoại sẽ làm dân phẫn nộ. Biểu tình dứt khoát nổ ra. Lo sợ chế độ sụp đổ, chính quyền dứt khoát đàn áp. Đàn áp người dân bộc lộ ôn hoà vì bảo vệ môi trường là vi phạm nhân quyền. Nhân quyền là điều kiện bắt buộc để Quốc hội Mỹ phê chuẩn dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.

Huỷ bỏ hoàn toàn cấm vận vũ khí, thực chất là bước cuối cùng để tới một Hiệp định Đối tác chiến lược giữa hai quốc gia cựu thù Việt Mỹ.

Nếu lệnh cấm vận vũ khí sát thương được hủy bỏ, Hiệp định Đối tác chiến lược được ký kết thì hợp tác quốc phòng và an ninh chung sẽ không còn bị ý thức hệ hay thể chế chính trị ngăn cản. Nỗi lo sợ mất chế độ được dỡ bỏ. Hàng loạt những hiệp định hợp tác quy mô lớn sẽ đi vào thực chất. Hiệp định hỗ trợ hạt nhân cho nền quốc phòng, cho nền kinh tế và khoa học kỹ thuật có khả năng hiện thực. Siêu cảng Cam Ranh có thể sẽ trở thành siêu căn cứ hải quân của Mỹ. Biển Đông sẽ không không còn khả năng lọt vào tay Trung Quốc. Giấc mơ Lưỡi Bò của Mao tan vỡ. Kế hoạch “đưa 500 triệu người Trung Quốc xuống Đông Nam Á” thất bại (xem Lời nguyền láng giềng của cùng người viết). Kế hoạch vũ trang Hoàng Sa, Trường Sa phá sản, công sức và thiết bị vũ khí đã đầu tư hết sức tốn kém, sẽ trở thành vô dụng. Trước sức mạnh hơn hẳn của Mỹ, trong tình huống chiến tranh, những hàng không mẫu hạm không di chuyển được này sẽ dễ dàng bị xoá sổ chỉ trong một vài giây. Chúng sẽ không còn dùng được vào việc gì, nhưng duy trì thì tốn kém, chảy máu đôla suốt ngày đêm.

Cứ theo trình tự lôgíc này, thì rõ ràng Trung Quốc sẽ phải phá liên kết Việt Mỹ bằng mọi giá. Chuyến đi của OBAMA phải bị thất bại. Việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương phải không được phê chuẩn.

Cá phải chết vào tháng tư. Biểu tình và đàn áp biểu tình sẽ phải xảy ra vào đầu tháng năm. Quốc Hội Mỹ sẽ phải xét lại quyết định dỡ bỏ lệnh cấm vận trước khi OBAMA sang Việt Nam vào cuối tháng 5/2016.

Formosa nhận được lệnh xả thải ồ ạt với hàm lượng hoá chất độc đủ để gây cá chết.

Cùng một lúc, phối hợp với Formosa, tàu đánh cá trá hình được lệnh thả hoá chất độc xuống vùng biển ngoài khơi khu vực Vũng Áng. Và những gì phải xảy ra, đã xảy ra.

Ngày 2/04, Tuần duyên Hải phòng bắt một tàu chở dầu Trung Quốc tại phía đông đảo Bạch Long Vĩ cách hải Phòng 70 km, sâu trong hải phận biển Việt Nam. Thuyền trưởng tàu khai nhận “chuyển dầu cung cấp cho các tàu đánh cá”. Ngoài 100 tấn dầu công khai cho khám xét, ai có thể biết chiếc tàu này còn chở cái gì và cung cấp cái gì nữa!? Và tại sao lại “cấp dầu cho tàu đánh cá” trong hải phận Việt Nam?

Ngày 5/04/2016, Biên phòng Quảng Bình phát hiện nhiều tàu Trinh sát Trung Quốc giả dạng tàu cá vào sâu trong hải phận Việt Nam.

Ngày 05/04/2016, ngư dân Hà Tĩnh phát hiện 5 tàu đánh cá Trung Quốc thả cái gì đó xuống biển rồi bỏ đi.

Từ ngày 06/04 cá bắt đầu chết nổi trên biển, sát khu vực Vũng Áng. Tới ngày 21/04/2016 thì cá đã chết trắng một dải 250 km bờ biển miền Trung, từ Hà Tĩnh tới Thừa Thiên Huế.

Ngày 07/04/2016, Biên phòng Quảng Bình bắt 6 chiếc tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép trên vùng biển cách bờ 20 hải lý.

Trang Elitereaders tố cáo, đầu tháng 5/2016, Trung Quốc cho tàu đánh cá thả hoá chất độc giết chết cá và xua đuổi ngư dân quanh vùng đảo Thị Tứ (Pagsa) đang do Philippines kiểm soát.

Như vậy, thủ phạm đứng phía sau vụ cá chết ở Vũng Áng và ngoài khơi vùng biển Hà Tĩnh, Quảng Bình có thể khẳng định không ai khác là Trung Quốc, là Trung Nam Hải và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Có một mối liên hệ giữa ban lãnh đạo Tập đoàn Formosa và nhà cầm quyền Bắc Kinh. Nhưng bản chất mối liên hệ này là như thế nào? Nếu ban lãnh đạo này dù là người Đài Loan, nhưng chịu sự chỉ đạo của nhà cầm quyền Trung Quốc, nói cách khác, hoặc bị mua, hoặc là gián điệp Trung Quốc trá hình thì sao, điều gì có thể xảy ra? Tất cả các dự án đứng tên nhà đầu tư Đài Loan trên cả nước sẽ là cùng một khuôn mẫu như vậy không? Và nếu đây là một âm mưu, một thủ đoạn, thì sẽ thấy rằng, tất cả các dự án trồng rừng trên suốt 10 tỉnh biên giới, đứng tên nhà đầu tư Hồng Kông, cũng chỉ là chuyện “đầu dê thịt chó”.

Việc chuyển nhượng cổ phần nhà máy, cổ phần toàn bộ Dự án Vũng Áng từ Tập đoàn Formosa cho các Tập đoàn Thép Trung Quốc, theo như tin đồn đoán, thực chất là một thủ đoạn qua mắt công đoạn kiểm duyệt Dự án. Bằng thủ đoạn này, các dự án có quy mô và vị trí địa lý quan trọng, do Singgapore, Nam Hàn, Thái Lan, hay bất cứ nhà đầu tư nào, đều có thể bị Trung Quốc mua lại, bằng rất nhiều tiền.

Đúng là có biểu tình, và cũng đúng là có đàn áp biểu tình. Nhưng hai lần biểu tình, chỉ lần thứ hai bị đàn áp, và đàn áp dã man, có máu đổ và có phụ nữ, trẻ em bị đánh. Cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng Phạm Thanh Nghiên bị bắt cùng với chồng và bị đánh “không hiểu sao cứ nhè đầu mà đánh”.

Như vậy, có chủ trương không đàn áp ở lần biểu tình lần thứ nhất, ngày 1/05/2016, và có chỉ đạo đàn áp, cố tình gây thương tích tại cuộc biểu tình lần thứ hai, ngày 8/05/2016. Tại sao? Có hai phe trong đảng? Phe đàn áp là ai? Phe này nhận lệnh từ Trung Nam Hải phá quan hệ Việt Mỹ?

Ở Hà Nội, mặc dù công an gây khó khăn, phá bằng được biểu tình, nhưng không có đàn áp bằng vũ lực. Ở Sài Gòn, đã có đổ máu, nhưng đàn áp dân là công an hay côn đồ đội lốt? Ai là người thuê côn đồ, cảnh sát hay Vạn Thịnh Phát-một Tập đoàn Bất động sản người Việt gốc Hoa lớn nhất Việt Nam, đóng tại Sài gòn? Có mưu đồ một viên đạn bắn hai chim, phá Hiệp định Việt Mỹ và lợi dụng để hạ bệ uy tín Bí thư Đinh La Thăng?

Rất khó trả lời được hết các câu hỏi này. Nếu có hai phe trong đảng thì phe bán nước thân Tàu đã nhận lệnh phải phá hỏng chuyến công du của Tổng thống Mỹ Obama. Và chắc chắn chưa thể dừng ở vụ cá chết này. Trước, trong và sau chuyến đi này sẽ còn nhiều trò diễn khác nữa.

Xa hơn là gì?

­Nhưng những suy đoán trên kia dù có thể không quá sai, thì cũng chỉ đúng với sự kiện sắp xảy ra là chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Obama, một sự kiện được dự kiến từ tháng 7/2015, đã bị hoãn một lần vào cuối tháng 11/2015, và chỉ mới được khẳng định lại vào tháng 3/2016.

Trong khi đó, 90% các dự án tổng thầu EPC lọt vào tay Trung Quốc từ hơn 10 năm nay, gần 400,000ha rừng đầu nguồn thuộc 10 tỉnh biên giới rơi vào tay nhà đầu tư Hồng Kông và nhà đầu tư Trung Quốc, từ những năm 2010 và thuê trong 50 năm. Khu Công nghiệp Vũng Áng được Đài Loan đầu tư từ 2008. Bôxít Tây nguyên được đầu tư từ 2007. Nửa phía đông quần đảo Hoàng Sa bị chiếm từ tay chính quyền Việt Nam Cộng hoà năm 1974. Đảo đá Gạc Ma bị đánh chiếm năm 1988. Bảy đập nước khổng lồ đã được xây trên sông Lan Thương, dòng chính của thượng nguồn sông Mêkông từ 2005, đang thi công hai đập phía thượng nguồn, và chuẩn bị xây tiếp ba đập nữa dưới hạ nguồn sông Lan Thương, giáp ngã ba biên giới.

Tất cả những hành động này đương nhiên có một mục tiêu lớn hơn, xa hơn.

Tới 15/04/2016 đã có 13/13 tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long và miền tây Nam bộ công bố tình trạng hạn hán và xâm nhập mặn nghiêm trọng.

Hạn hán và xâm nhập mặn đã khiến 338.849 hộ dân, 20 triệu người tại khu vực Nam Trung Bộ, Tây Nguyên và đồng bằng sông Cửu Long bị thiếu nước sinh hoạt; 240.215ha lúa, 18.335ha hoa màu, 104.106ha cây công nghiệp; 4.641ha thủy sản bị thiệt hại. Ước tính tổng thiệt hại lên đến 5.600 tỷ đồng. Dân phải mua 200,000đ mộtm3 nước sông. Chỉ riêng hai tỉnh Kiên Giang và Sóc Trăng đã có hơn 40.000 người bỏ quê đi làm ăn xa trong điều kiện túng quẫn.

Tại các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, phạm vi xâm nhập mặn vào đất liền sâu nhất lên đến hơn 90 km (chưa từng xuất hiện trong lịch sử quan trắc xâm nhập mặn), độ mặn lớn nhất tại các khu vực lớn hơn và vào sâu trung bình nhiều năm từ 10-25 km“.

Ngày 16/03/2016 Chính phủ Việt Nam đã gửi công hàm đề nghị Chính phủ Trung Quốc xả nước hồ chứa thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong. Chính phủ Trung Quốc đồng ý xả nước thượng nguồn sông Mekong từ 15 tháng 3 năm 2016 đến 10 tháng 4 năm 2016 với lưu lượng xả 2.190m3/giây.

Ông Lê Anh Tuấn, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu Biến đổi Khí hậu từ Đại học Cần Thơ nhận định: “Lượng nước xả như vậy khi đến Đồng bằng Sông Cửu Long không còn bao nhiêu nữa.Vì thế, khi nước đến Đồng bằng Sông Cửu Long sẽ không đủ để đẩy mặn được. Tính toán của chúng tôi cho rằng nếu cần đẩy mặn, thì nước tới Đồng bằng Sông Cửu Long cũng ít nhất phải từ 10.000m3/giây mới có thể đẩy mặn hiệu quả trong hoàn cảnh này”.

Như vậy, số phận 13 tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, 47% diện tích lúa, 56% sản lượng lúa cả nước, và 90% lượng gạo xuất khẩu, 60% sản lượng thuỷ hải sản xuất khẩu, trong năm nay sẽ mất trắng, và từ nay về sau sẽ hoàn toàn phụ thuộc lòng tốt của Trung Quốc. Việt Nam sẽ không phải là nước đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo. Đồng bằng sông Cửu Long sẽ khó vượt qua ngưỡng đói và khát.

Trung Quốc xả nước, nhưng không nhằm cứu đồng bằng sông Cửu Long, mà nhằm nhắc lãnh đạo Việt Nam về “lời nguyền láng giềng”. Núi liền núi, sông liền sông.

Có một cuộc chiến tranh đang được chuẩn bị một cách khẩn trương.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước cảnh báo: “Vấn đề xa hơn mà tôi muốn đề cập là an ninh quốc gia chứ không đơn thuần chỉ là chuyện cá chết, không phải chỉ là một chất thải nào đó vượt quá quy chuẩn cho phép.

Tiến sỹ Lê Viết Khuyến, chuyên gia địa vật lý biển, từng có 17 năm làm việc trong quân đội Việt Nam, nói:

“Tôi nghĩ còn một lý do nữa, không loại trừ, đấy là lý do phía đối phương cố tình tác động lên các yếu tố về môi trường của Việt Nam, gồm phần đất liền, phần nước và cả phần khí quyển, có yếu tố cố tình, gây ra những thiệt hại to lớn, có tác động lớn lên phát triển kinh tế, các chiến lược phát triển kinh tế của Việt Nam.”

Đường nào thì cũng mất

Trước một người chơi cờ cao tay như những người cầm quyền Trung Quốc, khó ai có thể đương đầu được. Không có một việc gì mà Trung quốc hành động không có tính toán trước, trước rất xa. Người ta có thể dễ dàng thừa nhận, các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc là những hậu duệ xuất sắc của Tôn Tử, ông tổ của nghệ thuật chiến tranh, nhưng nhiều người còn chưa biết rằng tinh hoa Trung Quốc không chỉ là hậu duệ Tôn Tử, mà còn là hậu duệ của Nghiêu Vương, vị tổ sư của môn cờ vây. Có lẽ hiểu cờ vây mới hiểu được phẩm chất người Trung Quốc, nhất là giới tinh hoa.

Cờ vây là môn cờ cổ, sản phẩm của riêng trí tuệ Trung Hoa, được người Trung Quốc chơi từ hơn 4000 năm. Tương truyền rằng, một lần ngủ mơ, Vua Nghiêu thấy mình đang xem Hoàng Đế (một vị trong Ngũ đế đầu tiên của lịch sử Trung Hoa) chơi cờ với vị tiên Dung Thành. Đó là một bàn cờ được kẻ thành ô, và các quân cờ trắng đen. Nhà vua thỉnh cầu Tiên ông dạy cho mình. Đang thích thú chơi thì giật mình tỉnh dậy, lòng luyến tiếc. Bèn cố nhớ lại, rồi dần dà bổ khuyết luật lệ và sáng tạo ra môn cờ. Nhà vua gọi nó là môn cờ vây, vì mục đích của trò chơi là vây chiếm lãnh thổ, và đoạt người của đối phương bị nhốt trong vòng vây. Sau đó, cờ vây được thái tử Đan Chu truyền bá khắp thiên hạ.

Cờ vây phát triển dần từ bàn cờ 13×13 ô, đời nhà Liêu, tăng dần lên 15×15 nhà Đường, nhưng 17×17 từ thời Đông Hán, bàn cờ chuẩn cho đến hiện nay 19×19 ô, tìm thấy từ đời nhà Tuỳ. Số nước biến hoá của môn cờ này được coi là vô hạn, gấp hàng triệu lần so với cờ vua của châu Âu. Nhà vô địch cờ vua thế giới Emanuel Lasker đã nói: “Cờ vua chỉ hạn chế cho nhân loại sống trên Trái Đất, trong khi cờ vây vượt khỏi thế giới này. Nếu một hành tinh nào có những sinh vật có lý trí thì ở đó họ phải biết đánh cờ vây.”

Cờ vây có mục đích là chiếm càng nhiều đất càng tốt, bắt được càng nhiều quân của đối phương càng tốt. Người thắng cuộc là người buộc được đối phương không còn lối đi và mất hết quân để giải vây. Đây là một môn cờ phát triển tư duy chiến tranh. Đặc biệt là chiến tranh xâm lược và bành trướng lãnh thổ.

Người chơi cờ vây thường tính trước nhiều nước không chỉ cho một nhóm quân mà có thể cả chục nhóm quân nằm xen kẽ phức tạp trên bàn cờ. Từ đó, cờ vây còn được nhìn nhận không phải là một chiến trường đánh phá, tiêu diệt mà còn là một dạng kiến thiết, xây dựng, khai phá, mở rộng phạm vi. Người thắng cuộc luôn là người có khả năng tính trước được nhiều nước nhất. Nhưng yếu tố dẫn đến chuyển bại thành thắng lại là yếu tố bất ngờ và mạo hiểm.

Mao Trạch Đông là người đọc rất nhiều, nhưng ông ta đọc không phải để học mà là để phê phán. Những tài liệu hay tác phẩm của bất cứ ai, chỉ thấy ông ta ghi chú những lời phê chỉ trích, ít có lời khen. Không thấy ai nói gì về chuyện Mao có yêu thích chơi cờ vây không, nhưng những cuốn sách mà người ta thấy luôn ở đầu giường ngủ của ông là những cuốn viết về lịch sử các triều đại Trung Hoa, những cuốn duy nhất không có ghi chú bên lề. Mà cờ vây trong giới các nhà tư tưởng cổ đại, được coi là tiêu chuẩn trí tuệ.

Mao từng nói từ năm 1939 “Sau khi đánh bại triều đình nhà Thanh, các nước đế quốc đã chiếm các lãnh địa phiên thuộc của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quần đảo Bành Hồ và Lữ Thuận; Anh chiếm Miến Điện, Butan, Hồng Kông, Pháp chiếm An Nam…”.

Rồi năm 1963, Mao nhắc lại quyết tâm của ông ta: “Tôi sẽ làm chủ tịch của 500 triệu bần nông tràn xuống Đông Nam châu Á”.

Nếu không thể tin được rằng người Trung Quốc là những người thích đùa, và rằng người Trung Quốc là những người “ruột để ngoài da”, thì phải hiểu rằng phía sau những lời nói này là hàng trăm nước đi của môn cờ vây, một kế hoạch được vạch ra từng bước bởi một bộ tham mưu uyên bác nhất của trí tuệ Trung Hoa.

Và chuyện cá chết hôm nay, chuyện đồng bằng sông Cửu Long không còn nước v.v… chỉ là chuyện phần nổi của tảng băng chìm.

Và nếu biết như vậy, tin như vậy thì người bi quan sẽ tự nhủ, đường nào cũng mất, tình thế đã không thể đảo ngược. Không có cách nào giữ được nước nữa rồi. Một thời kỳ Bắc thuộc nữa sắp đến rồi.

Đây là tâm trạng của vị tiến sỹ già Hà Sĩ Phu:

“Nhưng ác ở chỗ nước ta bị cái sức nén ngoại lai. Nếu nền CS ở Việt Nam thua, có đa nguyên đa đảng thì kế hoạch xâm lược của Trung Quốc hỏng ăn, lập tức nó đưa quân sang ngay, tình huống mất nước có thể đến ngay lập tức. Vậy trớ trêu là đừng chống Đảng, cứ để Đảng từng bước nhượng bộ Tàu thì sẽ mất nước từ từ, nếu dân chủ thắng lợi biết đâu nguy cơ mất nước sẽ đến ngay lập tức. Với tư duy lạnh lùng cứ đặt ra những tình huống như thế.”

Liên minh với Mỹ

Để đất nước đến tình trạng hôm nay, trước hết là Hội nghị Thành Đô, là sự quỳ gối của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, mà người chịu trách nhiệm cao nhất là Lê Đức Anh, sau đó là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười. Sự quỳ gối cầu xin đã buộc phải nhượng bộ, phải buộc chịu thua thiệt bất bình đẳng. Hậu quả là mất đất, mất biển, mất người.

Tiếp đến là một tư duy bệnh tật “làm bạn với tất cả”, nhốt tất cả tốt xấu, trắng đen, bạn thù vào một giỏ. Kết quả là không còn ai thực là bạn. Vì khi thế giới còn tốt, xấu, còn bạn, thù, thì bạn của kẻ thù không thể là bạn. Nếu anh tin lời kẻ thù của tôi, thì ít nhất, tôi không thể nói thật với anh. Nếu với loại người nào cũng tiếp, thì cái này gọi là “điếm trăm nhà”.

Chủ trương “ba không” là một chủ trương ngu xuẩn. “Không liên minh với bất cứ nước nào, không để nước nào đặt căn cứ quân sự, không liên kết với này chống lại nước khác”. Việt Nam là một nước nhỏ, nghèo tài nguyên và lạc hậu về trình độ phát triển. Việt Nam tự thân không đủ năng lực để tự bảo vệ độc lập trước một siêu cường, có sức mạnh hơn hẳn hàng trăm nghìn lần, như Trung Quốc. Một thực tế khách quan là Việt Nam ngoài tập hợp cao nhất sức mạnh nội lực, phải tranh thủ và kết hợp được các sức mạnh bên ngoài. Trong quan hệ quốc tế, quyền lựa chọn liên minh không phải là quyền của nước nhỏ. Chỉ có nước lớn mới là người có quyền lựa chọn đồng minh.

Một nước nhỏ, đặc biệt là một nước nhỏ bên cạnh và chịu áp đe dọa chủ quyền thường xuyên của một nước lớn như Việt Nam với Trung Quốc, cố gắng tự bảo vệ bằng các chi phí không thể có giới hạn và điểm dừng, sẽ làm quốc gia chảy máu và bị tiêu diệt khi kiệt quệ. Cần phải được giải thoát khỏi đe doạ chủ quyền để tập trung năng lực vào phát triển. Các quốc gia nhỏ như Nam Hàn, Nhật Bản đã đi như vậy để trở thành siêu cường hoặc được cư xử như một siêu cường.

Tự trói và tự cô lập mình trong khi tự thân không thể chống đỡ trước hiểm hoạ mất nước là một lựa chọn mà chính những người đang cầm quyền ở Trung Quốc mong muốn. Những kẻ đang hô hào ba không tại Việt Nam, như thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cần phải được điều tra động cơ bán nước.

Nếu Trung Quốc có mưu đồ “thân xa đánh gần”, thì chống lại nó phải là “thân xa lánh gần”. Trung quốc muôn đời thèm khát lãnh thổ, chiếm đất thiên hạ để nhập vào Trung quốc, mở rộng và bành trướng cương giới. Càng thân cận với Trung Quốc chỉ càng bị nuốt dần từng tí cho đến hết. Vì vậy, một chính sách cần và đủ cho Việt Nam là lánh xa và cách ly hoàn toàn với một Trung Quốc cộng sản, một Trung Quốc độc tài. Chỉ có thể thay đổi khi Trung Quốc trở thành một nền dân chủ thực sự.

Người Mỹ, nước Mỹ không có thèm khát lãnh thổ. Người Mỹ, nước Mỹ không có nhu cầu chiếm đọạt đất đai. Nước Mỹ là quốc gia toàn cầu, trong quốc gia này không có biên giới lãnh thổ. Tư duy Mỹ là tư duy toàn cầu, không tham lam ích kỷ và nhỏ mọn như Trung Quốc. Sức mạnh Mỹ là sức mạnh toàn cầu, cả về khoa học kỹ thuật, tính sáng tạo và khả năng đổi mới, lẫn sức mạnh quân sự, vĩnh viễn không bao giờ có đối thủ. Tiếng Mỹ (tiếng Anh), là ngôn ngữ toàn cầu, tiền Mỹ, đồng đôla là đồng tiền toàn cầu. Google, Facebook là ngôi nhà toàn cầu.

Ghép làm một với Mỹ là con đường hợp quy luật khách quan, là xu thế tất yếu, là con đường dẫn đến tiến bộ và thịnh vượng. Trước hết và trên hết là ngay lập tức chặn bàn tay nham hiểm, tham lam của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nỗi lo của những trí thức Việt Nam chân chính như tiến sĩ Hà Sĩ Phu sẽ được giải. Nếu làm cho chế độ độc Đảng Cộng sản Việt Nam sụp đổ, thì ngay lập tức Trung Quốc sẽ tràn sang, hiểm hoạ mất nước ập đến ngay lập tức, nhưng để cho chế độ độc Đảng Cộng sản này tồn tại, thì nước sẽ mất từ từ, từng tí một, trước sau, sớm hay muộn cũng mất.

Lời giải bài toán này là liên minh với Mỹ, nếu có thể thì liên minh cả với Nhật, với Ấn Độ, với Liên hiệp châu Âu, với Úc… trừ Trung Quốc cộng sản, và chỉ nhằm để chống Trung Quốc cộng sản.

B.Q.V.

Nguồn: https://anhbasam.wordpress.com/2016/05/11/8236-ca-chet-obama-va-loi-nguyen-lang-gieng/

Trấn áp biểu tình ôn hòa – Đảng CSVN đứng trước nguy cơ sụp đổ

Trấn áp biểu tình ôn hòa – Đảng CSVN đứng trước nguy cơ sụp đổ

Thiên Điểu

Các cuộc biểu tình ôn hòa nếu vẫn tiếp tục xảy ra sẽ đặt Đảng CSVN vào tình thế đúng trước bài toán nan giải: Tiếp tục đàn áp thì không còn bất cứ phương án nào cứu vãn, cuộc bầu cử sẽ thất bại hoàn toàn.

clip_image002

Hai người thuộc một đơn vị không phải là thành phần của bộ máy công quyền có thể ngang nhiên dùng vũ lực trấn áp và bắt người công khai, trong khi đó là hành vi vi phạm luật pháp nghiêm trọng, và có thể bị khởi tố và truy tố về hình sự. Phải chăng họ được bảo đảm và bảo kê khi thực hiện hành vi này?

Đàn áp biểu tình – Đẩy người dân khỏi vai trò quan hệ chính trị xã hội

Đúng như dự đoán của một số người, diễn biến cuộc biểu tình ôn hòa ngày 8/5 tiếp sau ngày chủ nhật 1/5 trước đó đã gặp phải sự trấn áp dữ dội từ lực lượng an ninh Việt Nam. Mặc dù truyền thông chính thống dưới sự quản lý của chế độ nghiêm túc thực hiện chỉ đạo của Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị, im hơi lặng tiếng tuyệt đối (!), nhưng trên mạng xã hội và báo chí nước ngoài đã tràn ngập thông tin và những bình luận hoàn toàn bất lợi cho bộ máy chính quyền mới lên còn chưa yên chỗ.

Nỗi lo sợ về những biến động có thể xảy ra trong kỳ bầu cử Quốc hội sắp tới – một công việc mà ít nhiều có thể gây ảnh hưởng tiêu cực cho các lãnh đạo vừa được Đảng CSVN dựng lên – đã khiến cả Trung ương Đảng và bộ máy tham mưu chính trị đúng đầu là Ban Tuyên giáo lâm vào thế lúng túng, sợ hãi một cách thái quá. Lựa chọn đàn áp để thể hiện sức mạnh đối với cuộc biểu tình ngày 8/5 không những không đạt được mục tiêu ngăn ngưới dân biểu thị chính kiến mà trái lại vô tình thổi bùng lên một làn sóng nhận thức mới hoàn toàn vào một số lượng lớn những người lâu nay vẫn trong trạng thái thờ ơ với đời sống chính trị, lưỡng lự vì nhiều lý do khác nhau.

Cuộc biểu tình ngày 8/5 thuần túy là biểu thị bức xúc trước vấn đề ô nhiễm môi trường, yêu cầu một sự minh bạch cho tác hại ghê gớm mà người dân phải gánh chịu trực tiếp. Nếu khôn ngoan, Đảng CSVN phải xem đó như một vấn đề bình thường và chọn cách giải quyết ôn hòa thì tốt hơn là ngả theo các đánh giá, suy diễn cực đoan, đẩy vấn đề không còn nằm trong phạm vi nhỏ hẹp là ý đồ bưng bít cho Formosa hay đối tượng chịu trách nhiệm trong vụ môi trường biển bị đầu độc mà các phát ngôn của quan chức lẫn truyền thông có định hướng đang thể hiện.

Đẩy câu hỏi “Chính quyền đang đại diện cho điều gì?” phơi bày một cách rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nguy cơ sụp đổ đã rõ ràng

Ở khía cạnh quan hệ chính trị giữa chế độ và người dân, nó phơi bày ra bản chất đời sống chính trị mà Đảng CSVN muốn có là lợi dụng danh nghĩa đại diện cho nhân dân để nắm giữ quyền lực nhưng lại đẩy người dân ra khỏi mọi vai trò tham gia các vấn đề về xã hội và quyền cơ bản tối thiểu. Chính nhận thức này sẽ khiến người dân cắt nốt những ý tưởng tìm kiếm cơ hội xây dựng cùng với bộ máy của chế độ. Tẩy chay hoạt động bầu cử dù vẫn hiểu nó chỉ là chiêu trò nhằm “hợp thức hóa” các vị trí lãnh đạo đã dựng lên, thông điệp lừa mị “những lãnh đạo không qua được kỳ bầu cử Quốc hội sẽ rời chức vụ” thực chất nhằm lợi dụng kỳ bầu cử sắp tới để thao túng rồi “hợp pháp hóa” với Hiến pháp. Người dân vốn đã mất nốt lòng tin vào Đảng CSVN khi bộ máy tân nhiệm – nếu căn cứ vào Hiến pháp thì đây là bộ máy vi hiến – được sinh ra trước cuộc bầu cử địa phương và bầu cử Quốc hội. Nay trước hành động đàn áp nặng tay của chính quyền thì chuyển sang khinh bỉ, thù nghịch vì mất nốt cái khái niệm mơ hồ “hi vọng sẽ khác”.

Ý đồ “hợp thức” bộ máy vốn đã vi hiến qua bầu cử, nay với những gì phơi bày qua vụ đàn áp biểu tình vừa qua, nếu một cuộc tẩy chay mạnh mẽ trong dân chúng xảy ra sẽ tiêu tan luôn cả tính chính danh của chế độ và sự tồn tại áp đặt của Đảng cộng sản trong đời sống chính trị Việt Nam bấy lâu nay. Điều náy không có gì phải bàn cãi vì Đảng CSVN khó mà tìm được giải pháp thay thế khi vấn đề đã đi quá xa, quá rõ rệt.

Trong tình thế như vậy, một dự đoán tương lai gần về đời sống chính trị Việt Nam sẽ ra sao?

Như trên đã nói: Nếu một cuộc tẩy chay bầu cử được thúc đẩy rộng rãi, toàn bộ ý nghĩa chính danh – dù là áp đặt – của Đảng CSVN lẫn bộ máy tân nhiệm sẽ sụp đổ. Các cuộc biểu tình ôn hòa nếu vẫn tiếp tục xảy ra sẽ đặt Đảng CSVN vào tình thế đúng trước bài toán nan giải: Tiếp tục đàn áp thì không còn bất cứ phương án nào cứu vãn, cuộc bầu cử sẽ thất bại hoàn toàn. Thay đổi chiến thuật, nhằm xoa dịu cho qua cuộc bầu cử đã cận kề thì chắc chắn sẽ vấp phải phản ứng của phe cực đoan trong nội bộ – thành phần chủ trương đàn áp vì ảo tưởng vẫn còn đủ sức mạnh hoặc lợi dụng thái độ của người dân để mưu đồ riêng.

Công bố đối tượng phải chịu trách nhiệm trong vụ biển nhiễm độc và trì hoãn siêu dự án Sông Hồng dù có tác dụng nhất định nhưng không thể đủ sức níu giữ sự “yên bình” trong bối cảnh hiện tại.

Khả năng TW Đảng và Bộ Chính trị TW Đảng tiếp tục vận dụng những nước cờ ngược như kỳ Đại hội 12 để loại bỏ nốt những thành phần có mưu đồ riêng, có thể xảy ra vì nó là nước đi duy nhất có thể giúp Đảng CSVN vẫn giữ được bộ máy và vai trò lãnh đạo trong một thời gian. Nhưng với nước đi này, buộc Đảng CSVN lại phải có thêm những bước đi cụ thể để đưa người dân trở lại vị trí giữ vai trò nhất định trong đời sống chính trị, xã hội. Cụ thể là Luật biểu tình, quyền bầu cử tự do và một số quyền khác mà lâu nay vẫn trì hoãn hoặc lờ đi. Nó cũng đồng nghĩa với việc Đảng CSVN phải chấp nhận tiếp tục “thay máu” trong trạng thái cơ thể còn yếu ớt. Niềm tin duy nhất cho Đàng CSVN là “thay máu lành mạnh” để tìm cơ hội hồi phục.

Cuộc biểu tình vào chủ nhật tới đang được tiếp tục được kêu gọi. Nếu xảy ra, các động thái của bộ máy chính quyền sẽ xác tín cho kịch bản chính trị Việt Nam một cách rõ ràng.

T.Đ.

Nguồn: http://www.ijavn.org/2016/05/vntb-tran-ap-bieu-tinh-on-hoa-ang-csvn.html

HỌ LÀ AI?

HỌ LÀ AI?

FB Mạnh Kim

13-5-2016

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong nhiều ngày, tôi luôn cố tìm câu trả lời cho câu hỏi họ là ai. Người ta vẫn thường gọi chung họ là “dư luận viên”, được hiểu là phiên bản copy thành phần “ngũ mao đảng” của Trung Quốc. Quan sát cách thức hành động của họ, tôi thấy rằng họ thường được “tổng động viên” để “ra quân đồng loạt” trong các chiến dịch cụ thể, chẳng hạn hai cuộc biểu tình vì môi trường vừa rồi. Điều này cho thấy họ được lệnh, được chỉ đạo và được sử dụng trong những thời điểm cụ thể trong các sự kiện cụ thể.

Họ có thể đã phục sẵn để chỉ chờ thấy các bài viết tường thuật sự kiện biểu tình là lập tức lao vào tấn công. Họ chỉ có một cách đánh: đánh dồn dập bằng ngôn ngữ bạo lực lẫn thô tục nhất có thể, chủ yếu để làm nhục. Bôi nhọ và vu khống là “kỹ thuật” phổ biến của họ. Cùng với chiến dịch tấn công các bài viết, họ còn nhắn tin với lời lẽ đe dọa. Họ lấy ảnh gia đình của chủ trang gửi vào inbox mà không ghi thêm bất kỳ gì. Nhưng, đây là một thông điệp đầy ý nghĩa răn đe.

Bạn không thể block hết tất cả họ. Nhiều người trong số họ sử dụng các nick khác nhau. Điều này dễ thấy. Khi một nick bị block, một nick khác lập tức xuất hiện, với cùng câu còm y hệt. Họ có lẽ đã soạn trước vài câu và “thao tác chiến đấu” là “copy and paste”. Cũng nick ấy và câu còm ấy, tôi đã thấy xuất hiện dưới bài viết của nhiều người khác. Trong bối cảnh “chiến tranh mạng” nóng ran và yếu tố “thời gian tính”, kỹ thuật “nhân bản vô tính” (cloning) là một giải pháp tốt đối với họ.

Tôi hình dung họ đã chuẩn bị kỹ cho chiến dịch. Từ một phòng lạnh hay góc tối nào đó, họ sẽ tung ra những cú đấm tâm lý vào những người biểu tình ngay sau khi những người này vừa “được nhận” loạt cú đấm dữ dội đập lên thể xác. Họ tung ra loạt chất độc ngôn ngữ “hàm lượng” cao với mong muốn gây nhiễm độc trên diện rộng. Họ không cần động não. Lập luận của họ được lập trình sẵn. Lý lẽ của họ quanh đi quẩn lại chỉ bấy nhiêu. Thật sự thì họ cũng không thể nghĩ ra điều gì khác. “Lý lẽ” của sự phi nghĩa luôn có giới hạn.

Nhiệm vụ của họ là chữa cháy. Tuy nhiên, với cách họ làm, đám cháy chỉ có thể bùng mạnh hơn lên. Nó tạo ra sự rạn nứt hơn là xoa dịu xã hội. Nó tạo ra sự chia rẽ cộng đồng hơn là cùng cộng đồng tìm tiếng nói chung cho những thực trạng hiển hiện đến mức gần như không cần phải chứng minh đúng-sai. Nó tạo ra sự bất ổn và hỗn loạn hơn là cùng nhau tìm kiếm một cái bắt tay ôn hòa giữa những người còn biết phân biệt phải trái.

Họ là ai? Tôi không thể biết chính xác họ là ai và đang sống như thế nào. Nhưng có điều chắc chắn rằng họ là người mang cùng dòng máu dân tộc với tôi. Họ cùng thở bầu không khí như tôi và các bạn. Họ ăn hạt cơm và con cá như tôi và các bạn. Họ cùng chịu những ảnh hưởng khủng khiếp của vô số thực trạng mà đất nước này đang đương đầu với sự kiệt quệ tột cùng: tham nhũng, ô nhiễm nguồn sống, bất công, bạo quyền…

Họ nghĩ gì cho tương lai con em của họ? Họ vẫn sẽ an tâm khi nhìn con của họ bước vào sân trường mà không biết bữa ăn hôm nay có an toàn hay không? Họ có thể, bằng cách nào đó, thoát khỏi mọi bất an đời sống đang bủa vây họ được không?

Tôi không thể biết họ là ai nhưng chắc chắn họ không phải là những người đủ giàu để mua thực phẩm ngoại và đủ tiền để định cư nước ngoài trong một cuộc tháo chạy công khai đang diễn ra.

Không biết họ là ai nhưng tôi tin rằng họ là những người ở tầng lớp rất gần với tầng lớp người dân đang cùng chịu ảnh hưởng của một trong những thời khắc bi thảm nhất lịch sử đất nước này. Như tôi và các bạn, họ cũng đang cùng ngồi trên một con tàu đang chìm.

Tìm đâu ra minh bạch?

Tìm đâu ra minh bạch?

Trần Trung Đạo

12-5-2016

Khẩu hiệu “Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch” có lẽ là khẩu hiêu nổi bật nhất trong những biểu ngữ được giương cao trong các cuộc biểu tình vừa qua. Người dân đòi hỏi nhà nước CSVN phải minh bạch.

Minh bạch của chính phủ (Governmental transparency) là gì?

Người viết sẽ chọn hai trong số nhiều định nghĩa về minh bạch.

Theo wikipedia: “Trong chính trị, minh bạch được dùng như là một phương tiện để quy trách nhiệm của các viên chức phục vụ người dân và trong việc chống tham nhũng. Khi những phiên họp của một chính phủ được mở rộng cho báo chí và công chúng, ngân sách của chính phủ có thể được bất cứ người dân nào xem xét, và luật pháp cũng như quyết định của chính phủ mở rộng để thảo luận, chính phủ đó được xem như là minh bạch, và có ít cơ hội để các viên chức chính phủ lạm dụng hệ thống vì lợi ích riêng tư của họ”. 

(In politics, transparency is used as a means of holding public officials accountable and fighting corruption. When a government’s meetings are open to the press and the public, its budgets may be reviewed by anyone, and its laws and decisions are open to discussion, it is seen as transparent, and there is less opportunity for the authorities to abuse the system for their own interests.)

Theo The Encyclopedia of American Politics: “Công khai, trách nhiệm, và thành thật xác định tính minh bạch của chính phủ. Trong một xã hội tự do, minh bạch là trách nhiệm của chính phủ để chia sẻ thông tin với người dân. Minh bạch là phần quan trọng nhất để qua đó người dân quy trách nhiệm cho các viên chức chính quyền.”  (Openness, accountability, and honesty define government transparency. In a free society, transparency is government’s obligation to share information with citizens. It is at the heart of how citizens hold their public officials accountable.)

Theo các định nghĩa đó, ba đặc điểm của minh bạch cần phải có gồm (1) thành thật, (2) công khai và (3) trách nhiệm. Đồng thời, ba hậu quả của không minh bạch trong chính phủ gồm (1) thông tin bị bưng bít, (2) lạm dụng quyền hành và (3) tham nhũng.

Dưới chế độ CSVN hiện nay, nếu chỉ phải trả lời theo lối trắc nghiệm, một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng có thể dễ dàng chọn “không” cho ba đặc điểm và “có” cho ba hậu quả.

Không minh bạch trong chính phủ không chỉ là vấn đề riêng của CSVN mà là của cả phong trào CS quốc tế.

Gorbachev và minh bạch 

Sau khi phong trào CS Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nhiều nhà nghiên cứu đổ xô đi tìm lý do. Mỗi người nhìn sự sụp đổ của phong trào CS quốc tế từ một góc cạnh khác nhau tùy theo mục đích nghiên cứu của mình nhưng đều cùng nêu ra một lý do chung: Chính quyền CS không minh bạch.

Là lãnh đạo CS cao cấp nhất của đảng và nhà nước Liên Xô, hơn ai hết, Mikhail Gorbachev biết rất rõ lý do. Ông ý thức rằng hệ thống Soviet dựa vào tuyên truyền dối trá và nhà tù, hơn 70 năm đã kìm hãm sự phát triển tự do của nhận thức con người, đi ngược lại sự chuyển động tự nhiên của xã hội.

Vào cuối thập niên 1980, văn minh nhân loại đã phát triển đến mức những câu chuyện tuyên truyền hoang đường về một thiên đường CS đã thành những chuyện cười trong các quán rượu ở Nga, và nhà tù không thể nhốt hết 300 triệu người dân trong 15 nước thuộc liên bang Sô Viết.

Muốn Liên Xô tồn tại, đảng CS phải thực hiện những thay đổi tận gốc rễ của chế độ, trước hết là minh bạch.  Chính từ lý do đó, một trong những trọng điểm của chương trình Glasnost (Cởi mở) mà Gorbachev phát động vào năm 1986 là để gia tăng mức độ minh bạch trong chính phủ.

Gorbachev chủ trương tạo một không khí tranh luận giữa chính phủ và người dân về tất cả các vấn đề của đất nước, và điều này cũng có nghĩa giới hạn quyền kiểm soát của trung ương Sô Viết như đã có trước đây.  Nhưng những cố gắng của Gorbachev đến quá trễ và trở thành con dao hai lưỡi, chặt đứt chế độ mà ông ta nỗ lực để cứu vãn.

Từ Đặng Tiểu Bình đến Tập Cận Bình và minh bạch

Học bài học Liên Xô, Đặng Tiểu Bình và các thế hệ lãnh đạo Trung Cộng sau y thay vì mở rộng đã chọn lựa ban cho người dân cơm áo nhưng siết chặt xã hội Trung Quốc bằng một chế độ hà khắc về đời sống tinh thần không khác gì Tần Thủy Hoàng hai ngàn hai trăm năm trước.

Lãnh đạo Trung Cộng ngăn cấm sử dụng internet ngoài giới hạn cho phép. Các mạng thông tin xã hội quen thuộc với phần lớn nhân loại như Facebook, Twitter hay Youtube bị chặn. Mọi đường thông tin ra ngoài Trung Quốc đều do Đề án Lá chắn Vàng (Golden Shield Project) thuộc Bộ An ninh Quốc Gia kiểm soát. Để trấn áp dân chúng trong lãnh vực thông tin, Bộ An ninh Quốc Gia Trung Cộng tuyển dụng một lực lượng an ninh mạng khoảng 2 triệu nhân viên.

Trong một bài bình luận gởi riêng cho báo New York Times ngày 15 tháng 6, 2015, Bào Đồng (Bao Tong), cựu Trưởng Ban Cải cách Chính trị Trung Ương đảng CSTQ và là Thư ký riêng của cố Thủ tướng Triệu Tử Dương, nhận xét rằng chính sách “làm giàu trước đã” của Đặng đã biến xã hội Trung Quốc thành một xã hội tham nhũng từ địa phương đến trung ương, lãng phí tài nguyên, tàn phá môi trường thiên nhiên và di họa cho các thế hệ mai sau.

Họ Đặng là làm mọi cách để gia tăng tổng sản lượng bất chấp những tai họa do các chính sách đó gây ra.

Đầu năm 2015, trước áp lực quốc tế và sức phản kháng của người dân như mạch nước ngầm đang chuyển động, lãnh đạo Trung Cộng lo sợ và tuyên bố sẽ minh bạch hơn trong các chính sách kinh tế, quốc phòng và đẩy mạnh chính sách chống tham nhũng. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, hành động của họ Tập chỉ nhằm mục đích thanh trừng các phần tử chống đối và củng cố quyền lực cá nhân hơn là gia tăng minh bạch trong chính phủ.

Trung Cộng tồn tại được bao lâu hiện đang là một chủ đề được các nhà nghiên cứu kinh tế chính trị tập trung. Không ai biết chắc về thời điểm hay cách thức nhưng đều đồng ý Trung Cộng sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Lần nữa, một trong những lý do là không minh bạch trong chính phủ.

CSVN và minh bạch

Việt Nam, về bên ngoài, đang đối diện với con quái vật Trung Cộng đang ăn tươi nuốt sống từng phần thân thể, và bên trong, là một chế độ  toàn trị tồn tại bằng tuyên truyền lừa bịp, bằng nhà tù và sân bắn.

Nhìn cách lãnh đạo CSVN giải quyết vụ cá chết hiện nay để thấy truyền thống bịa đặt, bao che, giả dối, đổ thừa vẫn chưa thay đổi.

Mỗi khi có một biến cố ảnh hưởng đến uy tín của lãnh đạo, trước hết họ im lặng mong cho biến cố tự động qua đi. Nếu không im lặng được, không lấp liếm được, họ nặn ra một nguyên nhân chỉ để đổ thừa mặc cho hàng triệu ngư dân đang đói khát, tài nguyên đất nước tiêu hao và những kẻ thật sự gây ra tai họa có thêm thời gian để xóa đi bằng chứng.

Người viết đã bàn khá nhiều về chính sách tẩy não, tuyên truyền lừa bịp và chế độ công an trị, ở đây chỉ nêu ra những thống kê quốc tế về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam.

H1

Theo Index Corruption Perceptions do tổ chức Transparency International công bố, năm 2015, về chỉ số tham nhũng, Việt Nam bị xếp vào hạng 112 trong số 176 quốc gia được phân tích. Thoạt nhìn, hạng 112 trên 176 không hẳn là quá thấp nhưng thât ra chỉ đứng trên Bắc Hàn đội sổ 18 hạng (nhiều nước cùng một hạng). Nhìn vào bảng thống kê, một người Việt có chút nhận thức không khỏi lấy làm hổ thẹn là người Việt. Các quốc gia cùng nhóm tham nhũng nặng với Việt Nam là những nước nghèo nàn, độc tài Phi Châu.

Mặc dù lãnh đạo CS gào thét chống tham nhũng trong không biết bao nhiêu nghị quyết, chỉ số tham nhũng của Việt Nam đã rớt từ hạng 76 năm 2000 xuống hạng 112 năm 2012, và ba năm qua vẫn không cải thiện được một điểm nào. Sau 41 năm “độc lập, tự do, hạnh phúc”, xã hội Việt Nam hư thối hơn những nước cách đây không lâu còn chìm đắm trong chiến tranh.

Khẩu hiệu “Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch” không phải là một đòi hỏi mà là một khẳng định. Người dân cần được lãnh đạo bởi một chính quyền minh bạch. Nhưng tìm đâu ra minh bạch tại Việt Nam? Không tìm đâu ra bởi vì đơn giản minh bạch không tồn tại dưới chế độ CS và do đó, cách duy nhất để có minh bạch là người dân phải đứng lên tạo dựng cho mình một cơ chế mới thành thật, công khai, trách nhiệm, một chính phủ thật sự do dân và vì dân.

CỨU TRỢ BÀ CON MIỀN TRUNG ĐANG CHỊU THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG

CỨU TRỢ BÀ CON MIỀN TRUNG ĐANG CHỊU THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG

LỜI KÊU CỨU TỪ QUẢNG BÌNH

Chiều thứ tư 11.5.2016, Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT chúng tôi nhận được lời cầu cứu của Lm. Phêrô Hoàng Anh Ngợi, Giáo Xứ Cồn Sẻ, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, thuộc Giáo Phận Vinh, nguyên văn như sau: “Kính thưa cha, Giáo Xứ Cồn Sẻ chúng con hoàn toàn sống bằng nghề biển. Tình thế biển thế này, Giáo Xứ chúng con gặp quá nhiều khó khăn hiện tại cũng như về lâu về dài. Tàu về neo đậu kín cả sông, ngư dân đến nay không được một lời giải thích. Giáo Xứ chúng con hết đường sống rồi cha ạ. Vậy xin cha tìm cách giúp cho Giáo Xứ chúng con ít gạo. Chúng con cám ơn cha.”

Các năm 2011 và 2013, chúng tôi đã có dịp đi xe ra tận Giáo Xứ Cồn Sẻ ở tỉnh Quảng Bình để chia sẻ gạo, quần áo, chăn và áo ấm cho bà con nơi đây cũng như các Giáo Xứ chung quanh sau những trận bão lụt khủng khiếp đánh vào miền Trung. Chúng tôi đã thật sự kính trọng khâm phục cha Anh Ngợi là một mục tử hết lòng lo toan mọi sự cho người dân cả lương lẫn giáo trong vùng. Còn nhớ, cha Anh Ngợi đã từng lên tiếng phản ứng rất mạnh với Đài Truyền Hình khi họ đưa tin sai sự thật về Giáo Xứ trong vụ tai nạn đắm tàu đầu năm 2013 (xin xem trên Google từ khóa Lm. Hoàng Anh Ngợi).

LỜI MỜI GỌI TỪ SÀIGÒN

Nay thì chúng tôi nhận được tin nhắn của ngài, chúng tôi thấy cần phải làm một điều gì đó cụ thể để chia sẻ ngay, tương trợ ngay với đồng bào miền Trung, ít là trước mắt với bà con ngư dân ở Giáo Xứ Cồn Sẻ do cha Anh Ngợi phụ trách. Cùng lúc chúng tôi nhận được 2 khoản tiền của 2 ân nhân ẩn danh, tổng cộng là 6 triệu đồng gửi về với ý chỉ chia sẻ với bà con ngư dân miền Trung.

Chúng tôi xin được mở ngay Quỹ Mẹ Hằng Cứu Giúp quyên góp đợt 1 số tiền là 100 triệu đồng (khoảng 10 tấn gạo) cho Giáo Xứ Cồn Sẻ với khoản tiền khởi đầu 6 triệu đồng này. Rất mong ông bà anh chị em gần xa, mỗi người một ít, chia sẻ gánh nặng này của cha Phêrô Hoàng Anh Ngợi.

Mọi khoản tiền tương trợ từ xa xin gửi về trực tiếp hoặc theo đường dịch vụ kiều hối cho chúng tôi theo địa chỉ Lm. Lê Quang Uy, Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT, 38 Kỳ Đồng, P. 9, Q. 3, Sàigòn, Email: gxmehangcuugiup@gmail.com, điện thoại 0903.340.914, hoặc có thể gửi về tài khoản của cô Nguyễn Thị Nở (thường gọi là Nguyễn Thanh Nỡ), là nhân viên Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT: Chủ TK: Nguyen Thi No, số TK ngoại tệ: 07.21.37.058.69.60, số TK tiền Việt Nam: 07.21.00.058.69.58, Ngân Hàng Ngoại Thương ( Vietcombank ) TP. HCM.

Quý ân nhân cũng có thể gửi tiền trực tiếp cho cha Hoàng Anh Ngợi theo tài khoản sau đây:
Chủ TK: Hoàng Anh Ngợi. 03.11.00.000.86.68, Ngân Hàng Ngoại Thương (Vietcombank) chi nhánh tỉnh Quảng Bình.

Chúng tôi sẽ sơ kết, tổng kết và cập nhật danh sách quý ân nhân và các khoản tiền tương trợ gửi về địa chỉ của chúng tôi ở 38 Kỳ Đồng, Q. 3, và sau đó yết lên trên 2 trang web của anh em DCCT:  

www.giesuchanhlongthuong.net  

và www.tinmungchonguoingheo.net 

Danh sách quý ân nhân:

Một ân nhân ẩn danh (Sàigòn): 3.000.000 VND

Một ân nhân ẩn danh (Bình Dương): 3.000.000 VND

Cô Cao Thị Yến Nhi (Hoa Kỳ): 100 USD

Bạn Fiat Quỳnh Như Eden (Sàigòn): 500.000 VND

Sơ kết đến 11g trưa thứ năm 12.5.2016: 6.500.000 VND + 100 USD 

Lm. Giuse LÊ QUANG UY

Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT

Gx. Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp DCCT, 38 Kỳ Đồng, P. 9, Q. 3, Sàigòn

Điện thoại: 0903.340.914 ; E-mail: gxmehangcuugiup@gmail.com

Web: www.giesuchanhlongthuong.net

Tác giả:  Lm. Lê Quang Uy, DCCT

Nắng cháy, đồng khô, cá chết,… và lòng dân

Nắng cháy, đồng khô, cá chết,… và lòng dân
Nguoi-viet.com

 

Văn Lang/Người Việt

SÀI GÒN (NV)Trời buông nắng lửa khắp miền Tây, đâu đâu cũng cảnh đồng khô, cỏ cháy. Nắng chảy nhựa đường, Sài Gòn thiêu đốt trong làn nắng, khói, bụi.

Nhưng cả nước, lòng người còn hơn thiêu, hơn đốt. Vì vụ cá chết trắng biển miền Trung, dân chúng xuống đường đòi bảo vệ môi trường. Các trang mạng xã hội Việt Nam nóng hơn bao giờ hết. Với hình ảnh bà mẹ trẻ, ôm đứa con 10 tuổi trong lòng, bị đánh đập hành hung trong một cuộc biểu tình ôn hòa vì môi trường ở Sài Gòn.


Nắng hạn khô cháy trên các cánh đồng ở tỉnh Bến Tre. (Hình: Getty Images)

Vì đâu nên nỗi?

Miền Tây Nam Bộ đang chết dần trong cơn nắng hạn. Dù đài Phượng Hoàng của Trung Cộng đặt tại Hồng Kông đã kể công rằng: “Việt Nam vừa lên tiếng Trung Quốc đã lập tức xả nước cứu hạn ngay không tính toán. Trong lúc khó khăn mới biết ai thực sự là bạn tốt. Vì lúc này Việt Nam đâu có thể cầu cứu Mỹ, Ấn Ðộ hay Nhật Bản…”

Kỳ thực, công của Trung Cộng chẳng khác nào công của Tào Tháo. Vì nếu như không có các đập thủy điện của Trung Cộng ở đầu nguồn chiếm giữ hết nước thì miền Tây đâu có bị hạn hán nhiễm mặn dữ dội như năm nay? Và tuy miệng thơn thớt kể công, nhưng sự thực cho tới tận giữa tháng 5 này, miền Tây vẫn khô chằng vì mặn chát. Không có một nguồn nước nào tới được đồng bằng sông Cửu Long.

Ðồng khô cỏ cháy, người dân miền Tây phải tha hương cầu thực để kiếm kế sinh nhai. Và nơi duy nhất họ có thể đến là Sài Gòn, nơi đã không còn là đất lành nữa nhưng những cánh chim di trú vẫn phải đậu xuống, bắt đầu cuộc mưu sinh nhọc nhằn nơi vỉa hè…

Họ đâu có biết rằng, một người dân Sài Gòn ở quận 11, dù đã đi “nghĩa vụ quân sự, nhưng khi đứng buôn bán ở vỉa hè, chỉ vì không có 700 ngàn đồng, đóng tiền ‘bảo kê’ hàng tháng, đã bị công an phường đánh tới chấn thương sọ não, phải nhập viện.”

Chưa hết, tháng 4, cá chết trắng biển từ Vũng Áng, Hà Tĩnh trải dài cho tới Ðà Nẵng, với gần 300 km đường biển.

Một tháng chờ đợi, nhà cầm quyền vẫn không có câu trả lời cho vụ cá biển đột nhiên chết hàng loạt.

Dân Quảng Bình chặn quốc lộ 1A, đổ cá ra đầy đường, và căng lều bạt biểu tình, vì cá đánh bắt được không có người mua,vì không ai dám ăn.

Truyền thông Việt Nam đưa tin, khám phá ra đường ống thải trực tiếp ra biển dài tới 1.5 km của công ty thép Formosa (Ðài Loan). Cộng thêm vào đó là công ty này nhập về mấy trăm loại hóa chất cực kỳ độc hại nhằm mục đích xúc rửa đường ống. Hậu quả là một thợ lặn bị chết khi làm việc tại Vũng Áng và năm thợ lặn khác phải nhập viện trong tình trạng hôn mê.

Dân chúng xuống đường ở Hà Nội, Sài Gòn, Vũng Tàu, Nha Trang… đòi chính quyền phải minh bạch vụ cá chết. Trong hàng loạt biểu ngữ trưng lên, có biểu ngữ đòi “Formosa hãy cút về nước!”

Câu trả lời của chính quyền cho đòi hỏi chính đáng của người dân là: Ðàn áp! Ðàn áp! và… Ðàn áp!


Những người biểu tình vì môi trường bị đàn áp và hành hung hôm 8 tháng 5 ở Sài Gòn. (Hình: Facebook)

Trong và ngoài nước đều vô cùng ngạc nhiên, vì lý do gì mà nhà cầm quyền lại ưu ái Formosa dữ vậy? Chỉ vì một công ty nước ngoài mà dám hy sinh lợi ích quốc gia, chà đạp lên sự bất bình của dư luận nhân dân trong cả nước?

Ngược dòng những thông tin sôi sục bề nổi, có những thông tin vừa ít ỏi,vừa lặng lẽ nhưng có thể “hé mở” lời giải cho một bài toán mà người ta muốn đẩy về phía “một phương trình vô nghiệm.”

Ðó là, báo cáo của tỉnh Quảng Trị, trước khi xảy ra vụ cá biển chết hàng loạt, đã có một số tàu lạ xuất hiện gần bờ biển…

Ðối chiếu thông tin trên, với sự tố cáo của Philippines, về việc người dân trên đảo Kalayaan (Thị Tứ), tố cáo đã thấy tàu của Trung Cộng rải hóa chất độc hại làm chết rặng san hô và hủy diệt tôm, cá. Làm cho người dân trên đảo mất nguồn sống, phải bỏ đảo mà đi, giúp cho Trung Cộng dễ dàng độc chiếm Biển Ðông.

Giải thích chuyện này, dân gian xưa đã có câu: “Con mèo tha miếng thịt thì cả làng xúm lại đuổi đánh, nhưng khi con cọp vác cả con bò chạy ngời ngời giữa làng thì không ai thấy.” Nói đúng hơn là cả làng chẳng ai… dám thấy.

Nhưng Formosa có phải là con mèo không? Chắc chắn là không, vì nếu là con mèo thì Formosa đã biến thành vật tế thần, để thỏa mãn lòng dân đang sôi sục.

Với 10 tỷ Mỹ kim đầu tư, thời hạn lên tới 70 năm (vượt quá thẩm quyền của địa phương), cộng với việc Việt Nam còn nợ Formosa cũng như nhiều công ty Ðài Loan vụ dân chúng bạo động năm 2014 đập phá, thiêu đốt tài sản của họ. Chính phủ Ðài Loan vừa mới lên tiếng, vụ nhà cầm quyền Việt Nam “hứa cuội” chưa chịu bồi thường cho các công ty Ðài Loan, và tuyên bố sẽ có biện pháp chế tài, trừng phạt về kinh tế nếu Việt Nam không thực hiện đúng những cam kết bồi thường. Mà chắc chắn số tiền này không hề nhỏ, ít ra cũng cả… chục tỷ Mỹ kim.

Muốn quy tội Formosa chắn chắn là phải đầy đủ bằng chứng. Nếu không Ðài Loan sẽ phản ứng mạnh và đầu tư FDI sẽ tháo chạy khỏi Việt Nam. Chính quyền Việt Nam không sợ quân lực Ðài Loan, nhưng chắc chắn sợ… túi bạc của Ðài Loan.

Trở lại với thảm họa môi trường do Vedan (công ty bột ngọt của Ðài Loan), gần chục năm trước đã giết chết dòng sông Thị Vải. Số tiền mà dân chúng được bồi thường giống như… trò chơi, và không có ai bị mất chức. Mặc cho dòng sống ấy đã chết hẳn, cá tôm không bao giờ có thể xuất hiện trở lại trên dòng sông… a-xít ấy!

Chạy theo tăng trưởng GDP (Gross Domestic Product), là tham vọng điên cuồng của chế độ Cộng Sản ngày nay. Bất kể là Trung Cộng hay Việt Cộng.

Cho dù đó là GDP “đen” – Tăng trưởng bất chấp việc hủy hoại môi sinh, môi trường. Hay là GDP “máu” – Tăng trưởng bất chấp lợi ích của người dân, kể cả tước đi quyền lợi sống, thậm chí cả mạng sống của người dân. 

Tháng 5, trong cơn nắng lửa dội xuống sa mạc người, nơi mà không còn niềm tin hay hy vọng nào còn thoi thóp thở. Chợt nhớ tới hai câu thơ xưa của Nguyễn Trãi tiên sinh, viết cho người dân mất nước: “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, Vùi con đỏ xuống hầm tai họa.”

Thanh niên Xung phong cần đổi tên?

Thanh niên Xung phong cần đổi tên?

Nhà văn Nguyễn Đông Thức nói hình ảnh Thanh niên Xung phong đang bị làm hoen ố

Một nhà văn, cựu Thanh niên Xung phong nói với BBC về yêu cầu lực lượng Thanh niên Xung phong hiện tại đổi tên sau vụ trấn áp người biểu tình vừa qua.

Hôm 12/5, trả lời BBC từ TP Hồ Chí Minh, nhà văn Nguyễn Đông Thức, cựu Thanh niên Xung phong nói ông “quá đau buồn vì hình ảnh Thanh niên Xung phong đã bị hoen ố sau vụ trấn áp những người xuống đường hôm 8/5”.

Tên tuổi ông Thức gắn liền với tác phẩm nổi tiếng về lực lượng Thanh niên Xung phong có tên ‘Ngọc Trong Đá’.

“Là một người tham gia Thanh niên Xung phong từ ngày đầu tiên thành lập lực lượng (tháng 7/1975), tôi cực lực phản đối việc chính quyền thành phố dùng Thanh niên xung phong, dù là lực lượng khác khoác màu áo xanh, đàn áp những người yêu nước biểu tình ôn hòa”, ông nói.

“Người dân chỉ bày tỏ thái độ về việc biển Việt Nam bị đầu độc tàn khốc đã hơn một tháng mà chính quyền vẫn chưa có câu trả lời và biện pháp xử lý thích đáng thôi mà”.

‘Nhục nhã’

“Những người mặc màu áo xanh đi đàn áp biểu tình đó có cảm thấy xấu hổ và nhục nhã không?”.

“Với việc ra tay đánh đập người biểu tình, những Thanh niên Xung phong hôm nay đã làm hoen ố hình ảnh các thế hệ Thanh niên Xung phong đóng góp vào việc tái thiết đất nước sau chiến tranh”, nhà văn nói thêm.

“Theo tôi biết, Thanh niên Xung phong là một công ty công ích, vậy thì tại sao họ có chức năng đi xử lý biểu tình?”

“Do vậy, tôi sẵn sàng ký vào đơn gởi các cấp lãnh đạo để yêu cầu dừng vụ dùng Thanh niên Xung phong đi trấn áp người dân biểu tình ôn hòa vì môi trường”.

“Tôi cũng yêu cầu công ty Một thành viên Dịch vụ Công ích Thanh niên Xung phong đổi tên vì một thời đã có hàng vạn con người đổ mồ hôi nước mắt và cả máu để làm nên tên tuổi Thanh niên Xung phong. Vì cớ gì mà họ vẫn giữ tên của lực lượng và vẫn tổ chức kỷ niệm hàng năm ngày thành lập Lực lượng Thanh niên Xung phong TP Hồ Chí Minh 28/3 trong khi lại đi làm điều quá tệ hại?”.

Lực lượng Thanh niên Xung phong trong cuộc biểu tình hôm 8/5

Nhà văn dự báo nếu cuộc biểu tình còn tiếp tục trong ngày 15/5, Thanh niên Xung phong “sẽ tiếp tục trấn áp người biểu tình vì họ là những người sai gì làm nấy”.

Ông cũng nói: “Dù bị trấn áp, người dân sẽ vẫn dám tiếp tục đi biểu tình ôn hòa, một khi chính phủ vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng và giải pháp minh bạch về vụ cá chết”.

Hôm 12/5, BBC liên hệ công ty Một thành viên Dịch vụ Công ích Thanh niên Xung phong để nghe phản hồi về cuộc biểu tình hôm 8/5 nhưng một nhân viên trực văn phòng nói: “Chúng tôi chưa lên tiếng về vụ biểu tình”.

Trước đó, luật sư Phạm Công Út, Trưởng Văn phòng Luật Phạm Nghiêm nói với BBC rằng những người biểu tình bị nhân viên Thanh niên Xung phong hôm 8/5 tại TP. Hồ Chí Minh không có chứng cứ trong tay để khởi kiện.

Theo luật sư, đang có sự nhập nhằng giữa Thanh niên Xung phong là tổ chức xã hội trước đây với công ty Trách nhiệm hữu hạn Một thành viên như hiện nay.

Ông dự báo: “Nếu có việc khởi kiện Thanh niên Xung phong ra tòa về việc hành hung người biểu tình, công ty Thanh niên Xung phong có thể lập tức bổ sung chức năng hành nghề của họ để hợp thức hóa việc này”.

Tôi từ chối làm việc! – Phần III

Tôi từ chối làm việc! – Phần III

nguyenhuuvinh's picture

– Tôi từ chối làm việc! – Phần I

– Tôi từ chối làm việc! – Phần II

RFA

Tôi quay lại nói với viên đội phó An ninh Quận:

– Còn anh, những cách nghĩ của anh và sự việc hôm nay, tôi sẽ ghi lại đầy đủ để người khác xem thử cách nghĩ của anh đúng hay sai.

– Anh cứ viết.

Rồi anh ta đi ra khỏi phòng. Và để thực hiện lời hứa đó, tôi viết lại chi tiết cuộc nói chuyện đó, dù ít khi tôi viết về những buổi làm việc với an ninh.

Cậu cảnh sát mặc cảnh phục nói khi anh ta đã ra khỏi phòng:

– Thôi anh, giờ ta làm việc của ta đi anh. Anh cho rằng như vậy là không phải mời, nhưng người ta cho rằng như vậy là mời.

– Anh đã nói với chú về chuyện mời, chưa thấy ở đâu có cách mời kỳ lạ như của Công an. Ngay cả cái Giấy mời.

– Giấy mời sao anh?

– Chú thử lấy cái Giấy mời của Công an ra xem đi. Trên Giấy mời thì “Kính mời ông, bà…” nhưng cuối thì đưa một câu “Yêu cầu ông, bà… có mặt đúng thời gian và địa điểm trên” thì là cách mời của đám lục lâm thảo khấu, lấy thịt đè người. Chú có thấy ai đi mời người khác là: “Mời cụ chiều mai 5 giờ về nhà cháu ăn giỗ bố cháu, nhưng yêu cầu cụ có mặt đúng thời gian và địa điểm” thì có bị ăn cái tát vào mặt không?

– À, cái mẫu này lâu lắm rồi mà.

– Thì lâu hay nhanh tôi không rõ. Dù lâu hay mới, nhưng đã thấy sai là phải sửa, đã không phù hợp là phải bỏ, thế thôi. Tôi không nghĩ là lâu hay nhanh, mà đó là thứ văn hóa tao là cha thiên hạ, tao đã nói là mày phải nghe dù mày là ai.

– Hôm nay, Công an Thành phố yêu cầu bọn em lên nhận anh về làm việc.

– Làm việc về vấn đề gì? Tại sao tôi lại phải làm việc hôm nay?

– Thì đấy, Công an Thành phố, cấp trên giao thì phải làm.

– Tôi thấy đó chẳng phải là lý do để tôi phải làm việc với chú. Lẽ ra cấp nào thì cấp, kể cả Thủ tướng có giao chú thì chú phải hỏi ngay: Làm việc gì? tại sao phải làm việc? Chứng cứ, cơ cở pháp luật nào để tôi làm việc. Chú đã nhận, thì nó phải giao lại cho chú chứ. Còn trường hợp nó bắt mà không chứng cứ, vi phạm pháp luật, chú phải từ chối ngay chứ. Chẳng lẽ giờ chú cũng chẳng có cơ sở nào để làm việc thì chiều chú lại giao về cấp phường là cấp dưới, thế là chúng nó lại cứ “làm việc vì cấp trên giao” à?

– Nhưng, đấy là nhiệm vụ, bọn em chỉ thi hành nhiệm vụ thôi.

– À, cứ nhiệm vụ thì có nghĩa là bất chấp luật pháp và lương tâm à? Tôi nói chú rõ nhé: Con người ta khác với con vật, khác với cái robot, nghĩa là cứ theo lệnh chủ, bấm nút là cắt, dù là rau, thịt hay là cắt đầu người.

Bởi vì sao chú biết không? Vì chúng ta là con người. Mà con người thì có một trái tim và một khối óc để nhận biết điều gì sai, điều gì đúng. Nếu đúng ta làm, nếu sai thì ta có quyền từ chối. Pháp luật không buộc được ai phải làm điều sai trái, ngay cả với lương tâm mình. Do vậy, chú đừng nại ra lý do là”nhiệm vụ”, nếu còn là con người. Người công nhân, khi được giao nhiệm vụ làm việc gì mà họ thấy không đúng, không an toàn, họ có quyền từ chối, luật lao động cũng quy định như vậy. Giờ bọn Thành phố thấy việc này không đúng, giao cho chú, chú làm thì có phải là nguy hiểm cho chú không? Vì chú sẽ vi phạm luật pháp. Còn thằng trên, thì chú làm được việc, nó hưởng thành công, chú làm sai, khi có hậu quả gì thì chú chịu.

Về lương tâm, thì thằng Ninh, cũng ở Quận này, dù nó là công an nên chỉ bị xử tù có 4 năm khi giết ông Tùng, giờ đã về. Nhưng thử hỏi cả đời nó có được thanh thản không? Con cháu nó sẽ được hưởng điều gì khi có một ông bố giết người?

Phần tôi, tôi không chấp nhận bất cứ sự vi hiến và phi pháp nào. Do vậy mà tôi không chấp nhận cách làm này. Còn nếu chú muốn, hôm sau chú cứ đưa giấy mời hẳn hoi, tôi sẽ xem xét và nếu thấy hợp lý, tôi sẽ lên đây làm việc với chú thoải mái. Còn hôm nay thì không.

– Thôi, nhưng đã về đây thì chúng ta cũng làm việc chút, nhanh hay chậm là do anh. Đề nghị anh tắt điện thoại đi để ta làm việc cho nhanh.

– Này chú. Tôi nói thật nhé. Khi đã bị bắt về công an, thì tôi đã xác định rồi, nên nhanh hay chậm đâu có mấy ý nghĩa. Với lại, tại sao tôi phải tắt điện thoại? Tôi bị bắt vào công an, mọi người và gia đình ở ngoài không biết khi nào thì tôi lại được giáo dục rồi ân hận mà tự tử bằng dây xỏ giày, hoặc treo cổ ngồi, hoặc bị đánh chết vì rửa bát không sạch… nên tôi phải có điện thoại để họ nắm được thông tin. Sau này gia đình còn biết giờ chết, ngày giỗ mà thông báo và làm giỗ cho tôi, sao tôi lại phải tắt khi anh là một công dân có đầy đủ quyền của mình?

Chú thử xem, chú bảo làm việc là việc gì? Tôi chẳng có kế hoạch làm việc với công an hôm nay, cũng chẳng có hợp đồng hay nghĩa vụ gì. Chú xem cái tờ giấy chú đang định viết đó là gì? Biên bản ghi lời khai? Vậy tôi là gì mà phải biên bản ghi lời khai hôm nay? Tội phạm à?

– Vậy là anh nhất định không làm việc?

– Không. Tôi từ chối làm việc theo cách này và tôi phản đối cách hành xử ép buộc công dân kiểu xã hội đen như hôm nay của Công an. Thôi, giờ cũng trưa rồi, tôi về.

– Không được anh ạ. Anh ngồi chờ chút.

Rồi cậu cảnh sát mặc cảnh phục đi ra khỏi phòng, lần lượt các chú an ninh mà bao năm nay lượn lờ, canh gác rình mò  quanh nhà tôi xuất hiện. Một chú nói:

– Em biết anh từ lâu, các cuộc biểu tình trước đây cũng vậy. Thôi anh ạ. Mọi việc thì đã có đảng và nhà nước lo.

– Chú nói thế đã hiểu đảng và nhà nước lo như thế nào chưa? Chú có học hành không, có biết lịch sử đất nước này bao đời nay không hề lấy một tấc đất giao cho giặc, vì cha ông đã nói: Lấy một tấc đất làm mồi cho giặc thì phải tru di. Vậy mà chỉ có khi Cộng sản chiếm đất nước này 70 năm nay, đất nước này lần lượt mất từng phần vào tay giặc phương Bắc, bạn vàng của đảng. Bắt đầu là Hoàng Sa, giờ là Trường Sa, rồi hiệp định, hiệp ước của đảng với giặc về biên giới, lãnh thổ… mất dần. Vậy theo chú, đảng và nhà nước lo được cái gì? Lo giao cho giặc hay lo bảo vệ thì chú biết rồi đấy.

Thế nên, đừng khi nào cũng cứ đã có đảng và nhà nước lo nhé. Sao đảng và nhà nước không lo mẹ nó luôn cả các thứ thuế đi, lại bắt dân đóng cho đảng tiêu?

– Anh thấy đấy, đi biểu tình phản đối như vậy đâu giải quyết được gì?

– Làm sao  mà giải quyết được gì khi người ta đang đi bộ trên phố thì công an đã xông vào như đám trộm cướp rồi bắt về làm việc như hôm nay. Làm sao làm được gì khi đảng sử dụng tiền thuế người dân để nuôi công an, mua sắm các thiết bị, vũ khí đàn áp người dân tay không tấc sắt mà chỉ có đóng thuế và lòng yêu nước.

Nhưng, dù làm được gì hay không, thì đó cũng là một thái độ cần có khi mất nước, khi môi trường sống bị hủy hoại, con cháu ta sẽ lãnh hậu quả, trong đó có gia đình các chú, con cháu các chú. Cũng như con chó thôi, khi bị đá một cái, dù nó không cắn lại được, thì nó vẫn ẳng lên mấy cái để phản đối chứ nó không chui vào gậm giường chấp nhận đá nó vô lý. Chú hiểu chứ.

– Nhưng làm gì thì cũng cần có thế và lực anh ạ. Đất nước chúng ta bé so với Trung Quốc, thế và lực chúng ta không đủ đánh nó.

– Vì sao ra nông nỗi thế chú biết không?

– Không, theo anh là vì sao?

– Vì “sự lãnh đạo tài tình và tuyệt đối của đảng”. Vì tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp đã là quốc nạn, đục khoét ngân khố, bán tài nguyên khoáng sản tiêu không cần biết đến tương lai con cháu. Vì tiêu diệt lòng yêu nước của người dân bằng công an rình rập như các chú, bằng trấn áp, bắt bớ, bằng giữ mối quan hệ bạn vàng với kẻ thù của dân tộc… Thử hỏi đất nước này đã có bao giờ là to và lớn so với Trung Quốc chưa? Vậy mà cha ông ta sao lại không bán mẹ nó đi cho Tàu vì “thế và lực” như chú nói? Chú thử xem, so với Mỹ, thì Cuba có to không? Và còn nhiều quốc gia nhỏ hơn nữa, yếu hơn nữa. Sao vẫn tồn tại hiên ngang được mà không hèn như Việt Nam?

Cậu cảnh sát mặc cảnh phục quay lại – cứ một lúc, cậu ấy lại đi hội ý- ngồi vào ghế:

– Vậy nếu là anh, trong vai trò lãnh đạo có quyền quyết định, thì anh sẽ làm gì?

– Làm gì ư? Trước hết, là xóa bỏ chế độ độc tài. Bởi bất cứ sự độc tài nào cũng dẫn đến tha hóa và lạm dụng quyền lực. Đơn giản thế thôi, giờ cả thế giới chỉ còn mấy cái ổ độc tài và nó là nguyên nhân đói khổ, tụt hậu và là địa ngục của người dân như Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam.

– Chẳng hạn như vụ cá chết này, anh sẽ làm gì?

– Nếu là tôi, trước hết, cần ngay lập tức khoanh vùng lại, kiểm tra phonng tỏa ngay nguồn nghi gây ô nhiễm. Huy động các cơ quan để xác định xem vùng nào đã bị nhiễm độc, loài hải sản nào đã bị nhiễm đến đâu, khu vực nào sử dụng được, loại nào ăn được loại nào không và nhất là thông báo rộng rãi, công khai, minh bạch để dân biết mà còn liệu cho mình. Chứ đếch phải là mấy thằng lãnh đạo kêu dân cứ ăn cá nhiễm độc, cứ tắm biển nhiễm độc mà không cần biết nó nhiễm đến đâu, nguy hiểm như thế nào. Thậm chí là còn đi quảng cáo cho thần chết bằng trò thi nhau tắm và ăn hải sản khi mà dân chưa hiểu chỗ nào nguy hiểm, chỗ nào an toàn.

Nhưng, vấn đề ở đây lại khác, sự loanh quanh của nhà nước – loanh quanh chứ không phải là bất lực trong việc này – đã đưa đến cho người dân suy nghĩ đến điều gì đằng sau nó. Và họ không tin, và họ phát biểu ý kiến, và họ xuống đường, và công an bắt, và công an lộng hành.

Nhưng, tớ nói thật việc đàn áp, bắt bớ như vậy, chỉ phản tác dụng mà thôi. Điều này nó thể hiện được một câu trả lời cốt lõi: Đảng, nhà nước đang đứng về phía nào trong thảm họa này: Thủ phạm hay nạn nhân.

Và kẻ nào đứng về phía chống lại nạn nhân, thì hoặc đó là đồng lõa, hoặc chính đó là thủ phạm mà thôi.

(Còn nữa)

Hà Nội, ngày 11/5/2016

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh