Chúng ta phải trả giá

 Chúng ta phải trả giá

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-07-25

000_Hkg7552560.jpg

Người Việt biểu tình chống Trung Quốc trước đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội ngày 08 tháng 7 năm 2012.

 AFP photo

00:00/09:42

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Cái bóng Trung Quốc, cái bóng cộng sản

Thảm họa môi trường Vũng Áng xảy ra hầu như cùng thời gian với phán quyết của tòa trọng tài quốc tế về biển Đông. Hai sự kiện lớn này phủ cái bóng lo ngại về Trung Quốc lên các trang blog tiếng Việt chưa biết chừng nào mới chấm dứt.

Nói về cái bóng Trung Quốc phủ lên xã hội Việt Nam, luật sư Lê Luân viết rằng khi nho giáo, vốn là cái cốt lõi của văn hóa Trung Hoa, và tâm lý nô lệ của người Việt chưa chấm dứt thì cái bóng của Trung Quốc vẫn còn đè nặng Việt Nam.

Một nhà nghiên cứu văn hóa Hán Nôm là Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cho rằng với cái rủi ro lịch sử lệ thuộc 1000 năm thì văn hóa Trung Hoa ảnh hưởng lên Việt Nam là điều khó tránh, nhưng khi bàn về món tiền mà công ty Formosa hứa bồi thường cho Việt Nam sau thảm họa môi trường mà họ gây ra, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện viết rằngKhông có một món tiền nào có thể mua được sinh mệnh của mấy chục triệu người con đất Việt dải đất miền Trung. Không có một nhà máy thép nào có thể cho hàng triệu ngư dân cuộc sống như là biển cả.

Thảm họa môi trường biển miền Trung vừa qua đã phơi bầy toàn bộ những sự thật phũ phàng trong việc quản trị đất nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian qua.
– Nhà báo Kami

Công ty Formosa có chủ là người Đài Loan, nhưng được cho là gắn bó rất chặt chẽ với các công ty Trung Quốc cộng sản.

Nhà báo Nguyễn An Dân nhìn lại những ảnh hưởng của các quốc gia cộng sản lớn lên nước Việt Nam trong mấy chục năm qua:

Giai đoạn 1979, do Trung Quốc xâm lược Việt Nam, Liên Xô khi đó trợ giúp chúng ta, nên chúng ta cho con em học tiếng Nga. Rồi cách đây 6-7 năm thì do Trung Quốc là bạn 16 vàng 4 tốt nên lại có đề án đưa tiếng Hoa vào hệ thống giáo dục phổ thông. Tại sao chúng ta cứ mãi ngả nghiêng như thế, mãi vọng ngoại như thế? Lại còn lập dự án phát triển viện Khổng tử, dưng lại các tượng Khổng Tử. Đó là sự thất thủ chủ quyền về giáo dục, về văn hóa tư tưởng.

Hai cuộc khủng hoảng, thảm họa môi trường Vũng Áng, và chủ quyền bị lấn lướt ngoài biển Đông đã đặt tính chính danh cầm quyền của đảng cộng sản vào một thử thách rất lớn. Nhà báo Kami bình luận:

Thảm họa môi trường biển miền Trung vừa qua đã phơi bầy toàn bộ những sự thật phũ phàng trong việc quản trị đất nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian qua. Đó là tình trạng chính quyền nhà nước và cán bộ lãnh đạo ở mọi cấp vô trách nhiệm đối với đất nước cũng như dân chúng. Họ đang điều hành quốc gia theo lối “sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi”.

Đó là hậu quả của một thể chế chính trị độc đảng như Việt nam hiện nay, khi cơ chế kiểm soát và điều chỉnh quyền lực đã bị tê liệt và vô hiệu hóa. Vì lợi nhuận và lợi ích của cá nhân, người ta đã bất chấp tất cả, kể cả cuộc sống của dân chúng và tương lai của dân tộc này. Vì thế chúng ta phải cảm ơn Formosa, nhờ qua đó chúng ta mới biết được thực trạng của đất nước. Chúng ta cần phải đặt câu hỏi, đảng Cộng Sản Việt Nam một đảng cầm quyền duy nhất ở Việt Nam với các thành viên có ý thức như thế, thì còn xứng đáng để tiếp tục duy trì Điều 4 của Hiến pháp nữa hay không?

Bên cạnh những trách nhiệm về môi trường và chủ quyền, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cũng cho rằng chủ nghĩa cộng sản chịu trách nhiệm về những tổn hại về văn hóa và tin thần xảy ra trên đất nước Việt Nam mấy mươi năm qua.

Đấu Tranh

Một chuyển biến rõ ràng của tình hình chính trị xã hội Việt Nam trong thời gian gần đây là nhiều người đã lên tiếng công khai kêu gọi loại bỏ chủ nghĩa cộng sản. Tác giả Lê Văn viết trong lời đề tựa cho một bài viết trên trang blog Ba Sàm rằng:

Xóa bỏ chế độ cộng sản không phải là đi tiêu diệt người cộng sản mà là nhằm loại đảng cộng sản ra khỏi quyền hành bằng mọi phương tiện,  mọi hình thức, mọi phương pháp ôn hoà để giành lại quyền tự quyết định cho tương lai của chính chúng ta, cho tương lai của cả dân tộc ta .

Không ít những đảng viên cộng sản rời bỏ đảng. Trang blog Bình Luận Án định nghĩa tội trạng phản đảng mà đảng cộng sản dành cho họ:

Hành vi phản bội đảng, suy cho cùng cũng chỉ mới là phản bội các đồng chí của mình, phản bội con đường hay xu hướng chính trị mà mình đã chọn. Chứ không có nghĩa là bị nhân dân hay những người ngoài đảng ghét bỏ, khinh bỉ, hay bị đánh giá là xấu…

Điều đáng lưu ý, là hành vi phản bội đảng tuy khá nghiêm trọng, nhưng rốt lại thì vẫn không phải, không bị xem là hành vi tội phạm – theo luật hình sự. Pháp luật Việt Nam, cụ thể là trong Bộ luật hình sự không có tội “phản bội đảng cộng sản”.

Nhưng những khẩu hiệu mang nội dung đòi xóa bỏ sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản vẫn chưa xuất hiện trên đường phố, mà thay vào đó là những lời đòi hỏi môi trường trong sạch và chủ quyền quốc gia. Tuy vậy những cuộc biểu tình đó vẫn bị đàn áp.

075_smit-notitle160501_npUhZ.jpg-400.jpg

Người Việt Nam biểu tình chống tập đoàn Đài Loan Formosa ở Hà Nội vào ngày 01 tháng 5 năm 2016. AFP photo

Trong cuộc biểu tình ngày 17 tháng bảy Luật sư Lê Luân thử chọn cách im lặng nhìn thời cuộc và ông rút ra nhận xét như sau:

Có nhiều người nói, im lặng có thể cũng được gọi là một loại lòng tốt. Nhưng nhìn ngược lại, im lặng hay phớt lờ trước những bất công và đòi hỏi buộc phải lên tiếng của xã hội thực tại với một người có lương tâm, thì có nghĩa, im lặng, nếu được hiểu là một loại lòng tốt, chắc chắn thứ lòng tốt đó là hoàn toàn vô nghĩa và không sử dụng được, giống như đồng tiền trên tay mà không thể tiêu vậy.

Chọn cho mình một thái độ như thế nào trước những cuộc khủng hoảng hiểm nguy như môi trường và chủ quyền, cũng là điều mà nhạc sĩ Tuấn Khanh suy nghĩ:

Bạn hỏi tôi phải nên hành động như thế nào. Tôi khó có thể trả lời toàn ý cho bạn về điều này. Tôi cũng không muốn khuyên bạn xuống đường biểu tình, vì bạn có thể là một người bồng bột. Nhưng nếu bạn bắt gặp một ai đó trên đường phố đang giương khẩu hiệu chống Bắc Kinh xâm lược, hay phản đối sự tồn tại phi nhân và phi lý của Formosa chẳng hạn, hãy chào và dành cho người yêu nước ấy một nụ cười. Đó là một nụ cười thật sự ấm áp để bạn, tôi, và người ấy cùng hiểu với nhau trong niềm hy vọng, rằng, dân tộc chúng ta, quê hương chúng ta đang thức tỉnh.

Hy vọng của nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng là mong ước trong tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam, mong muốn về một tinh thần Diên Hồng trong thế kỷ 21 để cứu nguy dân tộc:

Điều mong ước của Mạng Lưới Blogger Việt Nam là được nhìn thấy các bạn tranh đấu cho nhân quyền, các anh chị bảo vệ cây xanh, các bác các chú trong các đảng phái, những văn nghệ sĩ, trí thức, và quan trọng hơn hết, rất nhiều, hàng ngàn, hàng chục ngàn những khuôn mặt rất mới sẽ nắm tay nhau làm nên một biểu tượng Diên Hồng cho phong trào tranh đấu khôi phục và bảo vệ môi trường, bảo vệ ngư nghiệp, chủ quyền biển Đông và bảo đảm rằng con cháu chúng ta có được một cuộc sống an toàn, lành mạnh và tự do trong mọi lãnh vực.

…nếu bạn bắt gặp một ai đó trên đường phố đang giương khẩu hiệu chống Bắc Kinh xâm lược, hay phản đối sự tồn tại phi nhân và phi lý của Formosa chẳng hạn, hãy chào và dành cho người yêu nước ấy một nụ cười.
– Nhạc sĩ Tuấn Khanh 

Mong muốn đó có lẽ chưa được như ý muốn, từ một góc độ của Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy khi bà phê phán sự kém tổ chức của các phong trào và tổ chức dân sự hiện nay:

Cần phải thừa nhận rằng : các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam đang trong bước đầu hình thành và xây dựng, vẫn chưa thoát khỏi tình trạng manh mún, nhỏ lẻ, rời rạc, chưa có một tổ chức nào đủ tầm để đáp ứng đòi hỏi cấp bách của các vấn đề đang đặt ra cho xã hội và cho đất nước. Điều gây băn khoăn là : các tổ chức xã hội dân sự có nhu cầu trở nên lớn mạnh hay không ? Các tổ chức xã hội dân sự có muốn khẳng định bản lĩnh của mình hay không ? Các tổ chức xã hội dân sự có thể tạo sức mạnh cho mình bằng cách xây dựng tổ chức của mình theo nguyên tắc minh bạch và trong suốt hay không ?

Trong khi mà Việt Nam đang bước những bước dài về phía vực thẳm tự hủy diệt thì người ta vẫn không thấy các nỗ lực cải cách từ phía chính quyền, và cũng chưa thấy nỗ lực để trở nên lớn mạnh từ phía các tổ chức xã hội dân sự. Vậy, tương lai của Việt Nam sẽ như thế nào ?

Câu hỏi này mỗi người phải tự đặt ra cho mình, cả những người đang đứng trong bộ máy lãnh đạo nhà nước, cả những người đang hoạt động trong phong trào xã hội dân sự, và tất cả mọi người.

Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn cho rằng sự tạo dựng phong trào dân sự làm quân bình với quyền lực chính trị là con đường duy nhất mà không có chọn lựa nào khác:

Xã hội Việt Nam chưa tạo dựng được một thể chế mà trong đó đảng chính trị chỉ có thể thỏa mãn được tham vọng quyền lực cố hữu của nó bằng cách gắng sức làm lợi cho cử tri/người dân nhiều nhất có thể.

Hãy quay lại với câu hỏi mà chúng ta đôi khi né tránh:

‘Giả sử đảng cầm quyền tuyên bố công khai đặt lợi ích của nó lên trên lợi ích quốc gia và đa số người dân, bạn làm được gì nó nào?’

Ngoài nó ra, bạn còn lựa chọn nào khác không?

Nếu chưa có, hãy tạo ra nó.

Hoặc ít nhất, đừng vùi dập những ai đang cố gắng tạo ra những lựa chọn khác cho bạn.

Bởi lẽ, thật khó có hàng hóa tốt nếu thiếu cạnh tranh kinh tế và cũng không dễ có chính sách tốt nếu thiếu cạnh trạnh chính trị.

Đôi lúc cũng có đấy, nhờ may mắn. Nhưng chẳng lẽ chúng ta đành lòng đặt vận mệnh cộng đồng chúng ta vào trò rủi may của số phận hay sao?

Để không phải nhìn thấy sự rủi may của dân tộc, blogger Dương Hoài Linh viết trên Dân Luận rằng Bất cứ chuyện gì trên đời này cũng có giá của nó. Nếu không chấp nhận trả giá anh sẽ đừng mong được thụ hưởng. Tất nhiên ta phải cố gắng để cái giá phải trả là thấp nhất nhưng không phải là sự vô cảm và hèn nhát.

Bất ngờ phát hiện số tiền lớn . . .

Với giá 20 đô la từ một cửa hàng từ thiện. Thật không ngờ là họ đã phát hiện ra 41 nghìn đô được giấu bên trong chiếc ghế cũ này. Tuy nhiên, cả 3 người sau đó lại có một quyết định không ngờ khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Nếu là một trong ba sinh viên này, bạn sẽ xử lí như thế nào với số tiền từ trên trời rơi xuống này?

Không phải mua vé số, cũng không tham gia một trò chơi may mắn nào, ba sinh viên này đã “nhận” được 41 nghìn đô la (tương đương 900 triệu đồng) khi mua về một món đồ cũ.

Được biết, ba sinh viên này cùng thuê một căn hộ sống cùng nhau ở thành phố New York (Mĩ). Và chiếc ghế sofa cũ với giá 20 đô la được mua tại cửa hàng từ thiện, đã vô tình mang đến cho họ số tiền khá lớn, khiến cả ba người đều không thể tin vào sự thật này.

BAT NGO 1

Ban đầu, họ phát hiện ra 700 đô la từ chiếc ghế sofa, nhưng vì nghi ngờ nó có thể sẽ chứa một kho báu lớn hơn thế, nên ba sinh viên này đã tiếp tục tìm kiếm. Quả không sai khi họ đã tìm thấy 41 nghìn đô ngay sau đó. Lúc ấy, cả ba sinh viên đều không thể kìm nén sự bất ngờ và vui mừng.

Thế nhưng, sau vài phút lấy lại bình tĩnh, họ bắt đầu nghĩ đến việc sẽ làm gì với số tiền lớn này. Với một số tiền được xem là từ trên trời rơi xuống, và không phải do trộm cắp có được, cả ba người đã nghĩ đến chuyện tiêu số tiền này vào những thứ mình thích.
BAT NGO 2

Tuy nhiên, chiếc phong bì có ghi tên phía ngoài đã thức tỉnh họ rằng đây không phải là số tiền có thể lấy đi tùy tiện, và nó cần được trở về tay chủ nhân của mình. Vậy nên, cả ba người đã quyết định đem câu chuyện này kể cho ba mẹ mình để nhờ người lớn tư vấn cách xử lí tốt nhất. Và ba mẹ đã cho họ lời khuyên rằng nên giữ im lặng, và đi tìm người chủ của số tiền.

Cuối cùng, họ cũng biết được số tiền này là của một bà lão. Và đây là số tiền mà người chồng quá cố của bà đã để lại cho vợ mình. Nhưng thật không may, trong thời gian bà buộc phải nhập viện để thực hiện ca phẫu thuật, thì các con bà lại mang chiếc sofa cũ bán đi để thay vào một chiếc khác mới hơn.

Bà đã rất vui mừng khi nhận lại được số tiền tưởng chừng như không cách nào có thể tìm lại được nữa. Với bà, đây chính là một sự may mắn thật đặc biệt. Và bà đã hậu tạ ba bạn trẻ tốt bụng bằng một bữa tối cùng 3000 đô la thay cho lời cảm ơn.

Tiền là thứ khiến người ta có thể dễ bị làm mờ mắt và nổi lòng tham. Nhưng không phải vì thế mà nó có thể điều khiển nhân cách của một con người. Ba bạn sinh viên trong câu chuyện này chính là những tấm gương sáng về lòng trung thực và dũng cảm vượt qua những lợi ích cá nhân để nghĩ về người khác.

hoalyly@ sưu tầm

Để là HIỆP HỘI GIÁO DÂN trong Hội Thánh Hoàn Vũ thì Mỗi Song Nguyền Cần Làm gì?

Để là HIỆP HỘI GIÁO DÂN

trong Hội Thánh Hoàn Vũ

thì Mỗi Song Nguyền Cần Làm gì?

Lm. Phêrô Chu Quang Minh, S.J.

Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri, Chủ Tịch Uỷ Ban Gia Đình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đã gợi ý cách đây ít lâu là Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình có điều kiện để xin Toà Thánh nhận là Hiệp Hội về Đời Sống Gia Đình trong Giáo Hội Hoàn Vũ (“Giáo Dân” hay “Giáo Hoàng”? Đang thỉnh bàn việc này).

Đây là sự kiện lớn cho Chương Trình đã phục vụ gần 30 năm, được Thánh Trên Trời, là Thánh Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II chúc lành và ký vào Huy Hiệu ngày 28, 10, 1994. Nay thêm phúc lành khi Đức Chủ Tịch UB/GĐ/HĐGM/VN nhận là đáng tín nhiệm về nội dung và thực hành, có điều kiện trở thành Hiệp Hội Hoàn Vũ.

Điều kiện đó là gì? Các song nguyền cần sống điều kiện ấy thế nào để là thành viên của Hiệp Hội Hoàn Vũ? Cần thiết là “Hãy biết mình – Know thyself ” (Socrates #470BC), nên bài này chia sẻ ít điều Chương Trình đang thực hành.

  1. Từ 30 năm trước, linh mục sáng lập (lmsl) đã đưa ra “đường sống” hay điều kiện sống chuyên biệt, cô đọng trong nội dung và phương pháp hay thuật sống cụ thể.  Căn tính “ID” này quan trọng nhất, nếu thiếu là thiếu tất cả, không có Chương Trình TTHNGĐ.
  2. Trong Mục Đích “Yêu thương Gần Gũi bằng Việc Làm”, mỗi từđều dựa trên Kinh Thánh.

-Từ “Yêu thương” là yếu tính của Thượng Đế vì “Thiên Chúa là tình yêu” (IJn. 4:8).

-Từ “Gần gũi” diễn tả việc Nhập Thể của “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Jn. 1: 14). Rồi Chúa gần gũi tới mức thâm nhập vào tận tâm can mỗi người khi Rước Mình Máu Thánh Chúa (cf. Mt. 26: 27-28); v.v.

-Từ “bằng Việc Làm” là do “Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm” (Jn. 5: 17), và “Đức Tin không Việc Làm là đức tin chết” (cf. Jas. 2: 17). Cụm từ này thêm vào sau, khoảng 20 năm nay.

Lmsl đã rút tỉa từ Linh Thao của Thánh Inhaxiô Loyola, từ “Lectio Divina”, và từ “Centering Prayer”, đưa ra việc đọc một đoạn Kinh Thánh trước mỗi Buổi trong Khóa, hay trước mỗi Buổi Họp. Sau lại Kiện Toàn bằng phương thức Suy Tôn Lời Chúa. Cầu Nguyện qua KT theo ba bước cụ thể “Đọc – Chọn – Niệm”. Do liên hệ sít sao với KT, mà Thánh Inhaxiô Loyola là Bổn Mạng Thánh Nam của Chương Trình, Lễ Kính ngày 31 tháng 07 hàng năm.

  1. Trong Nền Tảng “Đá Nở Hoa Năm Cánh, là Khiêm nhường Biết lỗi, Nhậnlỗi, Xinlỗi, Sửalỗi, Tha lỗi”, thì:

-Từ “Đá” lấy theo Cựu Ước, việc Mười Giới Răn được ghi trên đá (cf. Ex. 34: 28). Việc Thánh Maisen đập gậy vào đá, và đá tuôn trào ra nước cho dân uống thoả thuê (cf. Ex. 17: 6-7). Rồi lấy theo Tân Ước, khi Chúa Giêsu công bố thánh Phêrô là “đá”, trên đá này Ngài xây Giáo Hội… (cf. Mt. 16: 18); v.v.

-Từ “Nở Hoa Năm Cánh” nhắc nhở ta là do Năm Dấu Thánh trên Mình Chúa mà nẩy sinh Ơn Cứu Chuộc cho từng người trong nhân loại, gồm có tôi và bạn đang đọc.

-Cụm từ “Biết, Nhận, Xin, Sửa, Tha lỗi” vừa siêu nhiên vì như mang Năm Dấu Thánh của Chúa, vừa tự nhiên vì mình cần làm cho từng người mình có liên hệ, theo như điều mình đã niệm, chiêm niệm trong đời sống của Chúa.

-Từ “Khiêm nhường” là dấu ấn của “Con Đường” mà Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã thực hành theo Kinh Thánh “Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt. 11: 29).

Cách đây chừng 56 năm, lmsl đọc sách “Một Tâm Hồn” của Thánh Têrêsa tự thuật về đời sống của Ngài. Truyện Tự Thuật này gây ấn tượng mạnh về Khiêm Nhường Phó Thác, nên từ khởi đầu, lmsl đã xin các song nguyền nhận “Chị Têrêsa” là Bổn Mạng Thánh Nữ của Chương Trình, Lễ Kính ngày 01 tháng 10 hàng năm.

  1. Trong Phương Pháp “Ý chí Cảm nghiệm Cụ thể để Thay đổi Đời sống, bằng cách Khiêm nhường Nói Ra Một Yếu đuối Mình Đang chiến đấu”, có tiềm ẩn nhiều thực tế trong Kinh Thánh, như “Ý chí” trong Kinh Lạy Cha. Nếu muốn có ý chí (will power) thì phải có ý định (will) thật cương quyết. Cụm từ ‘Thay đổi Đời Sống’ chính là làm theo Kinh Thánh “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (cf. Mk. 1: 15).

Phương Pháp cảm nghiệm này là đặc điểm của Tâm Lý Thực Nghiệm đương thời. Khi lmsl áp dụng trong Khóa và các sinh hoạt sau Khóa, thì nó trở thành “tự nói ra một việc cụ thể để giải thoát mình”. Vì là một hệ thống, có từng giai đoạn để thực hành, nên khó ghi lại trong ít hàng.

Tuy nhiên “xem quả biết cây”. Có người muốn ly dị sau khi cưới mấy chục năm, nay dự Khóa trong hai ngày, mà thay đổi 180 độ, quyết ý ở lại với nhau.

  1. Bầu Khí Tin Cậy Cởi Mở là hậu quả, nhờ vậy các song nguyền sống thoải mái hồn nhiên, quấn quít gắn bó nhau như ruột thịt, hay còn hơn nữa. Thiếu bầu khí này, thì đó là dấu các song nguyền đi xa “con đường” theo mục đích, nền tảng, và phương pháp thực nghiệm ở trên. Đường này khởi điểm từ Chúa Cứu Thế là “đường, sự thật, và sự sống”. Nhiều gương đã đi theo Đường này, thật ấn tượng là Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu và Thánh Inhaxiô Loyola.

Nếu trệch đường, trệch “ID” Chúa ban cho mình, thì sau dăm năm mở Khóa và sinh hoạt, hẳn Chương Trình đã chết. Chết thì không có việc Đức Cha Giuse muốn giúp cho Chương Trình được nhận là Hiệp Hội trong Giáo Hội Hoàn Vũ.

  1. Để có sức sống hợp nơi, hợp cảnh, trở nên vững mạnh, thì cũng 30 năm nay, lmsl đã kiện toàn‘update’ trong các lãnh vực:

1) Về nội dung, sao cho mỗi song nguyền dễ thay đổi từ trong thâm tâm, nhờ sống cụ thể theo Kinh Thánh và theo tâm lý thực nghiệm. Vì vậy có

–Sách Kiện Toàn, để bổ túc điều lúc đầu chưa có nhu cầu. Hoặc để tu sửa vì khi lmsl “Trao Ra”, thì Vị/người khác hiểu khác đi; thí dụ đoạn KT ICor. 7: 1-5, cần áp dụng cho các khía cạnh trong Nghệ Thuật Cảm Thông, vì vợ chồng không chỉ cần thông cảm về chăn gối mà thôi; v.v.

–“Cách Cũ” vốn dùng được, nhưng cầu kỳ, tốn giờ, tốn công, chưa phối hợp chặt chẽ giữa khóa viên và trợ nguyền; v.v.

–Từ khoảng 2011, lmsl đưa ra “Cách Mới” để hoàn chỉnh, như việc Suy Tôn Lời Chúa; việc Cầu Nguyện qua Kinh Thánh; việc Chầu Mình Thánh; việc “Loan Báo Tâm Tình” khi Sinh Hoạt Liên Gia, Song Nguyền; v.v.

**Sau này vốn khẩn thiết cần cập nhật, nếu muốn Chương Trình sống “lâu”. Hội Thánh có Công Đồng Vatican I; rồi II. Hẳn sẽ có III. Chương Trình cũng cần theo gương đó.

2) Việc loan truyền nội dung và lập hệ thống tổ chức, đã tiến triển qua các mốc thời gian:

–Giai đoạn I, 1987-2003, mang danh hiệu “thế giới” nhưng chỉ ở hải ngoại.

–Giai đoạn II, 2003-2013, trăm hoa đua nở ở Hải Ngoại VÀ ở Bắc, Trung, Nam tại Quê Nhà.

**Sau vài năm chuyển tiếp, 2013-2015, thì tới

–Giai đoạn III, 2015, hình thành “thế giới” khi “nên một” giữa Hải Ngoại VÀ Quê Nhà.

3) Để hệ thống hơn về nội dung và cách thức sinh hoạt ở từng địa phương, quốc gia, tới thế giới, thì đã sinh hoạt theo Nội Quy chung mà lmsl đã viết ra từ mấy chục năm qua. Đàng khác, đang thành lập Ban Tu Chính để thành Nội Quy cho Chương Trình TTHNGĐ Thế Giới.

4) Để là “Hoàn Vũ” hay “Thế Giới”, thì ngoài tiếng Việt, cần có ngôn ngữ quốc tế. Nên trong 30 tác phẩm lmsl đã viết, có ba sách bằng tiếng Anh, để mong có Khóa “in English” càng sớm càng tốt. Có nhiều vợ chồng trẻ nay không đọc được tiếng Việt.

5) Lmsl cũng đã đưa ra Văn Thư phối hợp Quê Nhà và Hải Ngoại, để thành “Thế Giới” cho hai Sự Kiện vào năm 2017 và 2018, dịp Tạ Ơn về 30 năm Chương Trình phục vụ khắp nơi. Mong đây là lực đẩy, là “đà” để danh xưng Thế Giớiđi đôi với việc Đức Cha Giuse giúp cho Chương Trình trở thành Hiệp Hội Hoàn VũGiáo Hoàng hay Giáo Dân”.

  1. Để thực hiện theo lời Đức Cha Giuse, trước tiên xin đệ trình Bản Văn này lên Đức Cha, để Ngài nắm vững hơn về Chương Trình, nên dễ hướng dẫn hơn về các việc cần làm. Khi xong các thủ tục, thì Ngài đệ trình thay, hoặc chỉ dẫn về thủ tục và cách đệ trình lên Toà Thánh Vatican.

“Người toan tính, Chúa xếp đặt – Man proposes, God disposes”, nên mỗi người chúng ta sống ngay việc Cầu Nguyện, việc Gần Gũi trong Khiêm Nhường, Khiêm-Gần. Nói gọn, cần làm hơn nữa theo Căn Tính “ID” của Chương Trình.

“Tất cả là Ân Sủng – All is Grace”, xin trông nhờ nơi Đức Cha Giuse. Rồi xin ơn để làm theo Chúa muốn qua Đức Cha chỉ dẫn, các Vị hỗ trợ.◙

Lm. Phêrô Chu Quang Minh, S.J.

Sáng lập và Xây Dựng Chương Trình TTHNGĐ.

Lễ Kính Thánh Inhaxiô Loyola

31 tháng 07, 2016

From: vongtaysongnguyen

Formosa chôn rác thải công nghiệp tại tám điểm ở Việt Nam

 Formosa chôn rác thải công nghiệp tại tám điểm ở Việt Nam

RFA

cqkk.jpg

Chất thải của Formosa chôn trong bãi rác khu du lịch Thiên Cầm.

 Courtesy of bizlive.vn

Công ty Formosa chôn rác thải của mình ở tám nơi trên lãnh thổ Việt Nam.

Ngoài một địa điểm tại tỉnh Phú Thọ tại miền Bắc các điểm còn lại đều nằm trong phạm vi tỉnh Hà Tĩnh.

Theo một tờ bản đồ mà báo mạng Vnexpress đưa ra thì trong hơn 400 tấn chất thải được các nhà báo Việt Nam phát hiện, có 142 tấn xếp vào loại chất thải nguy hại chôn ở bãi rác Phù Ninh tỉnh Phú Thọ. 80 tấn chất thải công nghiệp được chôn trong rừng và một trang trại của tư nhân.

Ngoài bãi rác Phù Ninh được coi là dùng để chôn các loại rác công nghiệp, các bãi rác còn lại ở tỉnh Hà Tĩnh đều là bãi rác sinh hoạt, điều nguy hiểm hơn là có nhiều nơi như trang trại, rừng, khu du lịch cũng bị đổ rác có nguồn gốc từ nhà máy Formosa.

Một bức ảnh điển hình của mâu thuẫn đối lập…

Tú Ân Mai's photo.
Tú Ân Mai with Trần Bang and 6 others.

Một bức ảnh điển hình của mâu thuẫn đối lập…

Một bức hình thật đẹp của những ngày xuống đường sôi nổi. Người phụ nữ trong tấm hình thật nhỏ bé, đơn độc giữa một lực lượng an ninh đàn áp biểu tình hùng hậu. Vậy ai sẽ thắng ai ?
Chúng ta cùng phân tích bức hình. Có lẽ là do tình cờ mà tác giả của bức hình đã tạo nên một bức hình đỉnh cao của sự mâu thuẫn và đối lập. Bức hình thể hiện sự mâu thuẫn hiển nhiên giữa người dân và lực lượng an ninh, và cũng là chủ đề của bức hình.
– Đối lập về màu sắc. Cô gái mặc áo đỏ, lực lượng AN mặc đồ xanh.
– Đối lập về giới tính. Trong hình chỉ có duy nhất một người phụ nữ. Còn toàn là đàn ông.
– Đối lập về số lượng. Cũng chỉ có một phụ nữ đứng chơ vơ giữa một đám đông an ninh đông như quân Nguyên bao quanh.
– Đối lập về so sánh. Lực lượng an ninh quá mạnh, quá hùng hậu và người phụ nữ quá nhỏ bé, yếu đuối.
– Đối lập về bản chất. Giữa một rừng AN sắc phục hung hãn là một phụ nữ liễu yếu đào tơ.
– Đối lập về trang phục. Lực lượng AN mặc sắc phục chặt chẽ thì người phụ nữ mặc giản đơn, thoáng mát với áo thun và jean.
– Đối lập về thái độ. Trong khi lực lượng AN đứng xuội lơ, căng thẳng thì người phụ nữ lại cười nhẹ, tươi như hoa và làm sáng tấm hình lên.
– Đối lập về chủ thể. Góc độ đứng gần tâm và phong thái tự nhiên của người phụ nữ đã cho thấy sự tự tin của một người làm chủ, trong khi lực lượng an ninh đồng phục giống hệt nhau đang đứng ngẩn ngơ như chờ ai sai bảo khiến họ hiện ra như một đám sai nha không biết làm gì.
– Đối lập về con người. Trong khi lực lượng AN đứng sát bên nhau nhưng rời rạc, không thành một khối với anh ngó bên tê, anh ngó bên ni thì người phụ nữ lại vững chắc về một khối với khẩu hiệu của mình. Như một biểu tượng thống nhất, vững chắc khiến người xem cảm nhận được rằng, người phụ nữ sẽ thắng lực lượng AN kia. Đavit sẽ thắng Gioliad.
– Đối lậo về hành động. Trong khi lực lượng an ninh chỉ đứng nhìn thì người phụ nữ lại hoạt động với việc giơ tấm biểu ngữ lên như thách thức tất cả.
– Đối lập về vũ khí. Lực lượng an ninh khét tiếng về các thứ vũ khí đàn áp biểu tình như còng, điên, gậy… lại chơi chiêu giấu biến đi hết, nhưng người phụ nữ, đại diện cho người dân thì không làm như thế mà xuất hiện rõ ràng và minh bạch giữa ánh sáng ban ngày với khẩu hiệu chi tiết nhất.
– Cuối cùng là sự đối lập về chiến thắng. Người phụ nữ được đặt gần trung tâm của bức hình và nổi lên, trong khi lực lượng an ninh đông đảo lại bị giạt ra hai bên và chỉ còn là trò minh họa cho người phụ nữ.
Sự nổi bật của người phụ nữ trước lực lượng an ninh nói cho chúng ta rằng, bất kể chuyện gì xảy ra thì lực lượng an ninh cũng thua và người dân sẽ chiến thắng…
MTA

Mỗi ngày Việt Nam có 205 người chết vì ung thư

 Mỗi ngày Việt Nam có 205 người chết vì ung thư

vietnamnet.vn

 – Số liệu từ điều tra toàn quốc về gánh nặng bệnh tật ở Việt Nam cho thấy 74,3% gánh nặng bệnh tật là do các bệnh không lây nhiễm, trong đó ung thư là 1 trong 10 nguyên nhân hàng đầu. Theo con số trên, mỗi ngày Việt Nam có 205 người chết vì ung thư.

Đó là thông tin được Thứ trưởng Bộ Y tế Phạm Lê Tuấn cho biết tại hội thảo về ung thư do Bộ Y tế tổ chức sáng nay tại Hà Nội.

 ung thư, ung thư phổi, ung thư trực tràng, bản đồ ung thư, thuốc trúng đích
Người dân ngồi chờ kết quả sinh thiết tại Bệnh viện K. Ảnh: T.Hạnh

Cũng tại hội thảo này, PGS.TS Trần Văn Thuấn, Phó giám đốc Bệnh viện K đã cung cấp một bức tranh toàn cảnh về hiện trạng ung thư tại Việt Nam.

Theo đó, tỉ lệ mắc ung thư ở nam giới VN xếp mức 3 (135,2 – 178,3 ca mắc/100.000 dân). Tuy nhiên tỉ lệ tử vong lại thuộc nhóm đầu với trên 142 ca tử vong/100.000 dân.

Qua các năm, số lượng bệnh nhân nam mắc ung thư tại Việt Nam đều tăng, đơn cử như ung thư phổi năm 2000 là 29,3/100.000, đến 2010 đã tăng lên 35,1/100.000 dân. Tương tự, ung thư gan từ 22,6 lên 23,6; ung thư đại trực tràng từ 11,4 lên 19; ung thư thực quản từ 3,7 lên 9,9…

Lý giải điều này, PGS Thuấn cho biết, hầu hết nam giới Việt Nam mắc các bệnh ung thư khó chữa như: phổi, gan, đại trực tràng và phần lớn chưa có ý thức khám chữa bệnh định kỳ, khoảng 70% phát hiện bệnh khi đã ở giai đoạn muộn (giai đoạn 3, 4).

Một số ung thư như gan, tỉ lệ khám và điều trị muộn lên tới 87,8%, ung thư phổi ở mức 84,3%, nên tỉ lệ chữa khỏi giảm đi nhiều.

Trong khi đó tỉ lệ mắc ung thư ở nữ giới Việt Nam khá thấp, đứng nhóm 4 (116,6  – 139,9/100.000 dân), thấp hơn nhiều các nước ở khu vực Bắc Mỹ, Nam Mỹ và châu Úc.

Tỉ lệ tử vong với ung thư ở nữ cũng tương đối thấp (69,2 – 78,2/100.000 dân), đứng nhóm 4 trong thang đo toàn cầu.

Ở nữ phổ biến nhất là ung thư vú, tỷ lệ mắc năm 2000 là 17,4/100.000 người sau 10 năm tăng lên 29,9/100.000. Riêng ung thư cổ tử cung là loại duy nhất có có xu hướng giảm từ 17,3 xuống 13,6/100.000.

Theo PGS Thuấn, để có được kết quả này là nhờ hiệu quả truyền thông, hướng dẫn cách vệ sinh đường sinh dục, phòng tránh lây nhiễm HPV, qua đó gián tiếp giảm tỉ lệ mắc ung thư.

Nhà hàng đồ Việt gây tranh cãi ở Úc đóng cửa

Nhà hàng đồ Việt gây tranh cãi ở Úc đóng cửa

VOA

Sau khi khai trương, nhà hàng Uncle Ho phải đổi tên nhiều lần.

Sau khi khai trương, nhà hàng Uncle Ho phải đổi tên nhiều lần.

Một nhà hàng bán đồ ăn Việt ở Australia, từng bị phản đối vì cái tên ‘Uncle Ho’, đã phải đóng cửa, và công ty sở hữu nó được đặt trong tình trạng ngưng hoạt động.

Hồi tháng Tư, chủ sở hữu nhà hàng trên đã buộc phải đổi tên gắn với ông Hồ Chí Minh sau khi vấp phải cuộc biểu tình của khoảng 100 người gốc Việt.

Khi ấy, chủ ‘Uncle Ho’ cho biết họ đã bị “dọa giết”, và thậm chí nhận được đe dọa nhà hàng sẽ bị đốt cháy.

Sau sự khởi đầu không mấy suôn sẻ, chủ nhà hàng sau đó đã phải đổi tên hai lần. Lần thứ nhất tên đổi thành Uncle Bia Hoi và lần thứ hai là Aunty Oh’s Bia Hoi.

Chủ nhà hàng từng được trích lời cho biết nhận thức được “sự nhạy cảm” của thương hiệu Uncle Ho.

Một người biểu tình tên Phuong Nguyen từng được báo chí Úc dẫn lời nói: “Đối với người Việt Nam, đặc biệt từ miền nam, những người đã liều cả mạng sống để chạy khỏi đất nước bằng thuyền vào thập niên 70 và 80, chúng tôi ghét cái tên đó”.

Không chỉ vấp phải các cuộc biểu tình bên ngoài nhà hàng, kể từ khi khai trương vào đầu năm nay, tài khoản Instagram của nhà hàng tràn ngập chỉ trích vì đã khơi lại quá khứ.

Theo Courier-Mail, ABC, Daily Mail

PHÉP MÀU

PHÉP MÀU

FB Luân Lê

22-7-2016

H1Trong 90 triệu dân chúng vẫn chăm chỉ nộp thuế cho chính phủ chắc hẳn sẽ không thiếu người có tài và cả đủ phẩm chất để làm đại biểu quốc hội đại diện cho dân, nhưng thật trớ trêu là người dân lại không được lựa chọn các nghị sỹ đại diện cho mình một cách trực tiếp, như các nước văn minh trên thế giới diễn ra một cách công khai và đầy khoa học. Nên hành vi chính trị đơn phương trong bầu cử với cơ chế “đảng cử dân bầu” theo thông lệ đã diễn ra gần một thế kỷ qua cứ lặp đi lặp lại và thắng lợi liên tục là điều đương nhiên và không có gì lấy làm khó hiểu.

Đảng đã có thể tự mình lựa chọn 496 ứng cử viên để bầu cử, thì đảng cũng có thể loại ra bất cứ ai mà đảng thấy không còn tín nhiệm nữa, nên đảng hoàn toàn có thể loại ông Trịnh Xuân Thanh ra khỏi quốc hội dù vừa kiểm đếm xong mà phiếu bầu còn chưa ráo mực, rồi tiếp đến là bà Nguyệt Hường mà trót có thêm một quốc tịch nước ngoài nhưng giấu diếm không khai trong lý lịch – Malta, đất nước nhỏ bé nhưng là thiên đường trốn thuế của các đại gia trên thế giới, và chính thủ tướng nước này cũng đã phải từ chức sau vụ bê bối và rò rỉ hồ sơ panama trước sức ép quá lớn từ những người dân xuống đường biểu tình yêu cầu ông này phải rời bỏ vị trí điều hành đất nước.

Vậy không lẽ gì mà một ông với niềm hồ hởi rước Formosa vào Hà Tĩnh một cách nhanh chóng bất chấp luật pháp về thẩm quyền ký cho thuê đất, mà thực chất quyền năng đó lại thuộc về chính phủ – lại vẫn cứ thản nhiên im lặng mà làm đại biểu quốc hội kỳ tới. Vậy phải chăng có một phép màu nào đó đã phù phép khiến ông Võ Kim Cự tiếp tục được tín nhiệm mà làm đại biểu cho dân chúng trong khoá mới này, đặc biệt trong cảnh hàng triệu người dân miền Trung vẫn còn đang khốn đốn, vật vờ, từng ngày chờ đợi tiền cứu trợ sau đợt thảm hoạ kinh hoàng do chính đứa con đẻ Formosa gây ra mà được ông ta ưu ái dọn dẹp mời vào mấy năm trước?

Phép màu nào khiến ông Cự trụ vững trước những biến cố và sai phạm còn lớn hơn cả vụ ông Thanh làm lỗ 3.200 tỷ, vì thử hỏi với số tiền 500 triệu đô, thực ra chỉ là con số quá nhỏ mọn so với thiệt hại thực tế nếu tính toán đúng đắn, mà Formosa hứa sẽ bồi thường cho ngư dân, thì số tiền ông Thanh làm thâm hụt ngân sách trong thời gian tại vị tại PVC có thấm tháp và nhằm nhò gì?

Phép màu nào đã khiến ông Vũ Huy Hoàng bổ nhiệm con trai mới 25 tuổi về làm lãnh đạo ở những tổng công ty lớn tầm cỡ và liên tục thua lỗ nhưng vẫn tiền tỷ bỏ túi riêng?

Phép màu nào khiến ông Trịnh Xuân Thanh dù làm thất thoát hơn 3.200 tỷ mà liền ngay sau đó vẫn được điều động về làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang và rồi lại nghiễm nhiên trúng cử đại biểu quốc hội khoá 14? Và mới đây lại lộ ra việc ông này trước đó còn bổ nhiệm cậu ấm mới chỉ 24 tuổivà mới chân ướt chân ráo vào làm việc được 5 tháng đã được cất nhắc làm lãnh đạo của Halico?

Phép màu nào đã khiến một ông nguyên bí thư tỉnh uỷ có một căn biệt thự nguy nga như một cung điện giữa thời mà người dân và doanh nghiệp phải vật vã cũng như lao đao vì nền kinh tế èo ọt, kiệt quệ bởi nợ nần và nhũng nhiễu, mà mỗi năm khiến hàng vạn doanh nghiệp phải tức tưởi phá sản hay đóng cửa dù đã tìm mọi cách để cứu vãn?

Và trong những phép màu ấy, chắc chắn người ta sẽ lại có một thứ bình phong rất hữu hiệu để che chắn, đó chính là ba từ “đúng quy trình”, tuy rằng mỗi một vị trí khác nhau lại là một quy trình hoàn toàn không giống nhau.

Và người ta sẽ đại diện cho thứ gì, cho ai và quyền lợi nào nếu đứng giữa quốc hội để bàn thảo những chuyện quốc sách đại sự? Khi nhìn vào những danh sách ấy, người ta chỉ thấy toàn những nghi ngờ, mà thực chất là chẳng còn tin họ ngồi ở đó là vì quyền lợi của người dân, khi chính họ đã từng bất chấp mà khiến hàng triệu dân chúng rơi vào cảnh thảm hoạ tày trời còn đang phải chống chọi với những khắc nghiệt hiện diện từng ngày.

Và sẽ còn bao nhiêu thứ nữa chưa được phanh phui ra sau những chuyện hết sức ngược đời và nực cười như người ta đã bàn tán xôn xao trong sự phẫn nộ về việc, người ta truy bức một ông chủ quán cafe đến cùng ra trước vành móng ngựa, xử nghiêm hai thanh niên trót giật bánh mỳ vì đói ăn, chuyện chàng học sinh vì cứu người giữa đường lại được hưởng 52 ngày tù vì sự bất chấp của các cơ quan tố tụng tại tỉnh này, nhưng lật sang trang kế tiếp, người ta lại thấy sự nương tay, như một sự dung dưỡng cho tội phạm tàn phá hàng nhiều tỷ đồng của đất nước với 18 lần vỡ đường ống nước sạch, chuyện cấp giấy phép giả về an toàn thuỷ hải sản tới 800 loại mà cũng chỉ bị xử lý kỷ luật, cách chức, rồi chuyện xử án treo vì là người nhà lãnh đạo hay vị bí thư huyện đâm xe chết ba người cũng hưởng mức án tương tự như một cô gái do nóng nảy mà chửi công an phường là thằng mặt lxx.

Tôi nghĩ rằng, khi người ta có phép màu nằm ngoài luật pháp văn minh hiện hữu trong tay để có thể làm bậy, thì hãy mường tượng đến lúc sẽ đánh mất nó hoặc trở nên bị vô hiệu hoá bởi kẻ khác, nhất là trong một thể chế chính trị độc đảng, toàn trị và tất cả lại nằm trong sự kiểm soát, kiềm toả tuyệt đối của đảng cộng sản như hiện nay.

Hôm nay là kẻ săn mồi, nhưng mai lại trở thành con mồi cho kẻ khác, đó chính là quy luật sinh tồn của một thể chế ăn thịt.

Người ta có thể lừa dối những công dân là những thiên thần ngây thơ ở xứ OZ huyền diệu bằng một vài trò ảo thuật dối trá ma mãnh, nhưng cũng đã đến lúc, người ta sẽ phải đối diện với sự thật về khả năng hạn hữu của mình để mà làm những điều tốt hơn cho một xã hội văn minh và nhân bản hơn.

Điếu Cầy phỏng vấn Kim Chi: ‘Họ bán nước rồi’

Điếu Cầy phỏng vấn Kim Chi: ‘Họ bán nước rồi’

Nguoi-viet.com  

Nghệ sĩ Kim Chi tại Tòa Soạn Người Việt. (Hình: Người Việt)

Nghệ sĩ Kim Chi tại Tòa Soạn Người Việt. (Hình: Người Việt)

Điếu Cầy/Người Việt

LTS – Nghệ sĩ Kim Chi, người từng vượt Trường Sơn từ Bắc vào Nam hồi chiến tranh Việt Nam, nay trở thành gương mặt tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí tại Việt Nam, mạnh mẽ lên tiếng chỉ trích nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Nhân dịp bà có mặt tại Hoa Kỳ (lần thứ nhì), blogger Điếu Cầy có cuộc phỏng vấn dưới đây. Xin mời độc giả theo dõi.

***

Điếu Cầy: Chào chị. Từng là nghệ sĩ tham gia nhiều phim “cách mạng,” năm 1964, từng cùng chồng là đạo diễn Hồng Sến vượt Trường Sơn vào Nam, cũng từng là MC của đoàn Văn Công “Giải Phóng,” điều gì khiến chị tham gia vào những hoạt động đấu tranh đòi dân chủ trong nước?

Nghệ Sĩ Kim Chi: Khi tham gia đoàn Văn Công Giải Phóng vào chiến trường, tôi mang khát vọng là giải phóng quê hương. Tôi nghĩ như thế, là vì theo thông tin tuyên truyền của báo chí nhà nước thì ông Diệm đang “lê máy chém đi khắp miền Nam” và đang gây ra rất nhiều nỗi đau cho miền Nam. Thành ra tôi nghĩ tôi rất sẵn sàng để tham gia vào cuộc chiến bảo vệ quê hương, thống nhất đất nước, đánh Ngụy đuổi Mỹ.

Cái suy nghĩ rằng trẻ thì dấn thân là như thế. Tại sao tôi là một người như thế mà hôm nay lại thay đổi để đồng hành với mọi người cùng tranh đấu? Phải nói rằng đó là một quá trình nhận thức về sự thực.

Trước đây, thông tin bị bưng bít và tôi cứ nghĩ rằng Ngụy là xấu, Mỹ là âm mưu xâm chiếm Việt Nam. Sau này, thông qua báo mạng, Internet, thì sự thật được phanh phui, và những gì sai trái của nhà nước này, những cái tội ác, tôi đã nhìn thấy. Từ những chuyện như hội nghị Thành Đô và âm mưu chiếm đoạt Việt Nam của Trung Quốc tràn ngập trên mạng. Các thông tin ấy thuyết phục tôi. Tôi mới bừng tỉnh ra là, ô hay, như thế là không phải như mình nghĩ.

Đặc biệt làm cho tôi đau đớn quằn quại là những người dân oan. Một cái Đảng công bố là dân cày có ruộng, mọi người được no ấm, trong nhận thức của tôi bây giờ nó là cái khẩu hiệu, hay nói mạnh hơn, là một sự dối trá.

Tôi không chịu được khi tôi nhìn thấy dân oan ngày ngày ngồi cạnh bên Ba Đình, những người mà người ta đeo biển đòi đất hay những vụ án oan sai, tất cả những điều đó lộ trước mắt tôi. Rồi thì truyền thông, báo mạng đã vạch ra cho tôi thấy những tội ác của cái chế độ hiện nay đối với dân. Đó là điều đã đánh thức tôi. Nên đối với tôi bây giờ, phải nói rằng tôi cảm ơn báo mạng vô cùng, cảm ơn Facebook vô cùng. Nếu không có những cái đó thì tôi còn ngu lâu lắm.

Sự thực như thế và tôi nghĩ rằng vai trò của báo mạng, thông tin của truyền thông quốc tế và trong nước đã giúp mở mang sự hiểu biết cho dân chúng và cho bản thân tôi. Tôi đã có rất nhiều biến đổi trong suy nghĩ nhờ đọc báo mạng, và phải nói thực là hiện nay đến mức tôi không còn quan tâm đến báo giấy nữa, vì ở đó, sự thực nó bưng bít, chuyện như thế này thì nói ra thế khác, nên hoàn toàn không còn để cho tôi quan tâm chú ý nữa.

Tóm lại, tôi thay đổi nhận thức, tôi đồng hành cùng đồng bào là vì tôi nhìn thấy sự thực. Những vụ án oan sai, những cuộc bắt bớ vô lý những người tranh đấu, đó là nhìn thấy thật.

Điếu Cầy: Những người cùng giới văn nghệ sĩ đồng tình với chị không? Có phải ngày càng có nhiều văn nghệ sĩ công khai bày tỏ chính kiến như chị?

Nghệ sĩ Kim Chi: Vâng, có. Hiện thì tôi thấy trong các anh em nghệ sỹ đồng lòng với những việc chúng tôi làm ngày một đông. Minh chứng là trong nhóm câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, tôi thấy có một số văn nghệ sĩ, nhà văn, nhà báo, nhà thơ… Điều đó chứng tỏ sự chuyển biến của giới văn nghệ sĩ. Họ đã bắt đầu có những hành động can trường, dám xuống đường biểu tình, dám viết bài, dám trả lời phỏng vấn, thì tôi thấy đó là những tín hiệu mừng vui. Thật sự thì cũng chưa được nhiều lắm, nhưng mà rồi tôi tin là nó sẽ nhiều.

Điếu Cầy: Năm 2014 chị có chuyến đi đến Hoa Kỳ vận động cho tự do báo chí tại Việt Nam. Từ những kinh nghiệm bản thân mình, chị thấy báo chí tự do có thể góp phần khai dân trí, chấn dân khí, thay đổi xã hội Việt Nam theo hướng minh bạch và dân chủ như thế nào?

Nghệ sĩ Kim Chi: Điều đó rất cần thiết. Tôi nghĩ hiện nay cái công lớn nhất của báo chí tự do là đã phanh phui ra rất nhiều sự thật mà trước đây báo lề Đảng bưng bít tất cả. Nhưng bây giờ, với thông tin hiện đại nhất, nhờ mạng xã hội, Internet, báo chí tự do có thể nói là đã chiếm lĩnh thị trường và có công rất lớn là mở mang dân trí.

Điếu Cầy: Hoạt động của các nhà báo tự do, blogger trong nước hiện nay gặp những khó khăn gì? Đồng bào ở hải ngoại có thể giúp gì cho họ?

Nghệ sĩ Kim Chi: Quỹ hỗ trợ là điều hay; không chỉ cho những bài báo hay những câu chuyện mà cũng có thể là thơ, kịch nói, kịch bản phim, tất cả các thể loại, những gì có thể góp phần mở mang dân trí, vạch trần tội ác những kẻ bán nước và khích lệ những người đang tranh đấu.

Rất cần khích lệ anh em và làm cho những người cầm bút không sợ khi mình đi đến dân chủ thì mình bị đói. Nhiều người văn nghệ sỹ bây giờ họ sợ đấu tranh dân chủ thì sẽ không được đi sáng tác ở Hội, không có tiền nhuận bút, họ rất sợ hãi. Có người trước đây trong Hội Sân Khấu, rất thân với tôi, sau ngày quay lưng lại với tôi, sợ tôi buồn họ nói với tôi một câu rất buồn cười: “Chị thông cảm với tôi, cơm áo gạo tiền nó cần thiết, tôi không thể nào nhịn đói mà tranh đấu được.” Đó là điều tôi hiểu được và thông cảm được. Do đó tôi nghĩ nếu có một cái quỹ thì rất tuyệt; và trong lòng tôi nghĩ tôi sang đây tôi muốn nói với mọi người mong muốn đó.

Điếu Cầy: Hiện còn nhiều tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong các nhà tù ở Việt Nam. Hầu hết họ là những nhà báo tự do, những blogger chỉ biểu đạt chính kiến ôn hòa trên Internet mà bị tù đày. Trong chuyến đi này, chị có muốn gặp gỡ các vị dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ để vận động cho họ không?

Nghệ sĩ Kim Chi: Đối với tôi, ngày nào còn một người tù nhân lương tâm còn ở trong nhà giam thì đều rất là xót xa, và tôi có cảm giác họ cũng như những người ruột thịt của tôi. Hiện nay, tôi được biết có đến 84 tù nhân lương tâm đang ở trong tù mà nổi bật là những người rất can trường, yêu nước, như Trần Huỳnh Duy Thức, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, dân oan Cấn Thị Thêu, Bùi Minh Hằng và còn nhiều nữa. Như vậy là trên 84 người vẫn còn đang bị giam cầm.

Cái “tội” của họ là yêu nước và nói sự thật. Cho nên tôi nghĩ có cơ hội, nhất định là tôi sẽ đòi tự do cho họ. Cũng như lần trước, tôi cũng đã làm như thế. Lần này tôi nghĩ cũng có thể tự tạo cho mình một cơ hội gặp những người có quyền ở đất nước Hoa Kỳ tự do này, kêu gọi hỗ trợ. Tôi nghĩ đó là lương tâm và trách nhiệm của tôi.

Điếu Cầy: Ngày 12 Tháng Bảy, Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) tại The Hague, Hà Lan, ra phán quyết về vụ Philippines kiện Trung Quốc về “đường Lưỡi Bò” trên Biển Đông. Theo phán quyết của tòa thì đã không có bằng chứng lịch sử cho thấy Trung Quốc có đặc quyền kiểm soát vùng biển và nguồn tài nguyên tại khu vực có tranh chấp. Cả thế giới đã ủng hộ phán quyết của Tòa PCA. Sau phán quyết, nhân dân vui mừng, nhưng nhà cầm quyền Việt Nam vẫn e dè, chưa có công bố cụ thể đối với phán quyết của PCA. Theo chị, phán quyết của PCA ảnh hưởng gì tới Việt Nam?

Nghệ sĩ Kim Chi: Tôi nghĩ việc phán quyết của PCA đã làm chấn động đối với Việt Nam. Những người dân yêu nước khao khát thoát Trung thì rất vui mừng. Tôi rất vui khi ông xã tôi bảo các trí thức Việt Nam tập họp tại sứ quán Philippines tặng hoa chúc mừng. Và đối với tôi thì tôi thầm nghĩ đáng lẽ việc làm này nhà nước Việt Nam phải làm và nhà nước Việt Nam phải học Philippines, phải đuổi Trung Quốc ra khỏi Biển Đông.

Điếu Cầy: Theo chị tại sao họ lại chậm trễ đưa ra công bố và thậm chí lại đàn áp bắt giữ người dân khi họ công khai bày tỏ ủng hộ đối với phán quyết của PCA?

Nghệ sĩ Kim Chi: Tôi nói điều này nghe nặng nhưng mà điều đó chứng tỏ họ bán nước rồi. Chứ nếu họ thật sự yêu nước thì không thể như thế được. Tôi chỉ nói ngắn gọn như vậy thôi.

Điếu Cầy: Chị có nhắn gởi gì đến anh em đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước?

Nghệ sĩ Kim Chi: Tôi mừng vì thấy anh em đội ngũ ngày một đông và can trường, và điều đó hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Nhưng tôi có lo, thực ra nó còn rời rạc là một, chưa thật sự đoàn kết là hai, và cá tính khác biệt đôi khi đánh mất nhau để làm cho nhau tổn thương.

Rồi họ bị bọn, tôi nghĩ là tình báo Hoa Nam, rồi dư luận viên và công an, tìm cách chia rẽ mà chúng ta không cảnh giác để mắc mưu. Cho nên thích hành hạ nhau trên mạng, thích nói xấu nhau, thích làm nhục nhau, thì tôi không đồng tình với việc đó. Tôi mong mọi người tôn trọng nhau, nhìn nhau ở những mặt tích cực, nhìn những sự cống hiến của anh em mình và khích lệ nhau, động viên nhau. Tôi có một ao ước như thế, và trong ngoài cùng đoàn kết. Và cái nhắn gởi cuối cùng là xin nói với đồng bào hải ngoại, rằng anh em trong nước rất biết ơn và mong mỏi luôn được hỗ trợ cả vật chất lẫn tinh thần để người tranh đấu ở Việt Nam đỡ rơi vào cảnh đói khổ. Hiện nay phải nói là công an Việt Nam, cộng sản Việt Nam đang tìm mọi cách để làm cho người tranh đấu khốn khổ. Ở đâu cũng bị đuổi, bị mất việc làm và bị nhiều thứ cho nên chúng ta cần phải yêu thương nhau, đùm bọc nhau, đoàn kết đoàn với nhau để chung một khối. Các hội nhóm cần liên kết với nhau để cùng thực hiện điều thiêng liêng nhất, đó là dành lại đất nước.

Điếu Cầy: Một câu hỏi thêm, như chị có nói là một số văn nghệ sĩ trong nước bày tỏ với chị là vì vấn đề cơm áo gạo tiền, họ không dám cất lên tiếng nói. Phải chăng các hội đoàn về văn nghệ ở Việt Nam đang chịu sự chi phối của chính quyền và đang nhận những tài trợ từ chính quyền để hoạt động theo định hướng?

Nghệ sĩ Kim Chi: Hoàn toàn là như thế. Người ta nghĩ rằng nếu bị cắt đi những tác phẩm của họ thì sẽ ảnh hưởng đến đời sống. Ví dụ như một số văn nghệ sĩ trước đây, Phùng Quán hay một số người khác nữa phải viết chui, viết chui ẩn tên người khác để kiếm sống vì cái chế độ này hễ ai dám nói thật thì bị coi là giặc, mà đã là giặc thì không bao giờ xài đến tên người đó.

Chuyện mới nhất của tôi thôi là khi tôi đang ở Cam Ranh thì hãng phim tài liệu vào làm phim “Yersin.” Mà tôi cũng đang định thắp hương cho “Yersin” thì cậu đạo diễn mời tôi đến để quay tôi đi đặt hoa cho “Yersin.” Nhưng khi hội đồng duyệt phim của bộ văn hóa đến duyệt thấy cảnh tôi thắp hương thì bắt phải cắt bỏ. Tại sao phải như vậy? Chỉ vì tôi dám tranh đấu mà họ loại hình ảnh tôi ra khỏi phim.

Nhưng tôi trộm nghĩ, một người yêu nước như tôi, nếu phim đó ra hải ngoại mà có hình ảnh tôi thì nó tốt chứ. Nhưng mà người ta coi tôi là giặc nên dẹp bỏ tôi. Ai mà đi với phong trào nhân quyền dân chủ thì đều bị coi là phản động. Nhưng tôi xin nói thật, trong suy nghĩ của tôi, phản động là kẻ đi ngược lại với ý nguyện của nhân dân, kẻ làm cho mất nước, kẻ làm cho đất nước nghèo khổ và mất nhân quyền dân chủ, đó mới là phản động, chứ còn tôi là người yêu nước, tôi luôn tự hào. Tôi rất tự tin kể cả họ có dùng cái chết đối với tôi thì tôi vẫn nghĩ tôi đúng.

Điếu Cầy: Cảm ơn chị dành thời gian cho Người Việt.

Giáo dân Nghệ An tiếp tục biểu tình đòi đóng cửa Formosa

Giáo dân Nghệ An tiếp tục biểu tình đòi đóng cửa Formosa

Nguoi-viet.com  

Người dân với khẩu hiệu “đảng cần tiền nhưng nhân dân cần biển sạch.” (Hình: Facebook Sơn Văn Lê)

Người dân với khẩu hiệu “đảng cần tiền nhưng nhân dân cần biển sạch.” (Hình: Facebook Sơn Văn Lê)

NGHỆ AN (NV) – Hàng trăm ngư dân là giáo dân giáo xứ Phú Yên, xã An Hòa, huyện Quỳnh Lưu, xuống đường tuần hành đến cùng giáo xứ Song Ngọc dâng thánh lễ cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình, cũng như yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch thông tin và yêu cầu đóng cửa nhà máy Formosa vào sáng Chủ Nhật, 24 Tháng Bảy, 2016.

Tin từ Facebooker Lê Văn Sơn ở Nghệ An cho hay, có khoảng 600-700 giáo dân tham gia cuộc tuần hành ngay từ sáng sớm. Những giáo dân này mặc áo trắng, tinh thần bất khuất đánh đuổi Formosa ra khỏi Việt Nam, họ không muôn mình chết giống như cá chết.

Tin cho hay, người tuần hành mang theo các khẩu hiệu phản đối nhà cầm quyền như “Bán danh dự, phản bội tổ tiên vì Formosa” và “đảng thích tiền nhưng người dân cần biển sạch.”

Hôm Chủ Nhật tuần trước, khoảng 1,000 giáo dân giáo xứ Phú Yên cũng đã biểu tình chống Trung Quốc và công ty Formosa, cùng một ngày với các cuộc biểu tình tại Sài Gòn, Hà Nội, mà nhiều người đã bị bắt giữ. Các giáo dân tuần hành ôn hòa với khẩu hiệu: “VTV phải công khai xin lỗi Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp và các nhân sĩ yêu nước,” “Đừng bán danh dự phản bội tổ tiên vì Formosa,” “500 triệu đô không đủ mua quan tài cho dân Việt…”

Đoàn biểu tình di chuyển bằng xe gắn máy. (Hình: Facebook Sơn Văn Lê)

Đoàn biểu tình di chuyển bằng xe gắn máy. (Hình: Facebook Sơn Văn Lê)

Từ mấy tuần nay, các họ đạo trong Giáo Phận Vinh liên tiếp luân phiên nhau biểu tình tuần hành chống công ty gang thép Formosa đầu độc chết biển miền Trung Việt Nam. Hồi tuần qua, tin tức cho hay công ty này đã đổ tội cho chính quyền Việt Nam hủy hoại môi trường, xả chất thải đầu độc chết một vùng biển dài suốt bốn tỉnh từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên-Huế.

Cùng một ngày với cuộc biểu tình của giáo dân Nghệ An, người dân tại Hà Nội và Sài Gòn đã biểu tình chống Trung Quốc và ủng hộ phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế The Hague. Khoảng ba chục người bị công an bắt giữ tại Hà Nội.

Trước một hôm, ngày 16 Tháng Bảy, tại Nha Trang, những nhà hoạt động đã “nói không với đường lưỡi bò” trước mắt du khách Trung Quốc tại khu vực Hòn Chồng và Tháp Bà Ponagar.

Trong khi đó, đài truyền hình tỉnh Bình Thuận thông báo ngưng chiếu bộ phim của Trung Quốc – Tân Bến Thượng Hải – vì diễn viên trong bộ phim này “ủng hộ quan điểm ‘đường Lưỡi Bò’ và phản đối phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) trong vụ Philippines kiện Trung Quốc.” (KN)