Mời quân Hamas uống cà phê, vợ chồng Do Thái được giải cứu kịp thời

Mời quân Hamas uống cà phê, vợ chồng Do Thái được giải cứu kịp thời

Ba’o Nguoi-viet

October 9, 2023

OFAKIM, Israel (NV) – Một đôi vợ chồng bị 5 tay súng từ Dải Gaza giam lỏng tại nhà của họ trong gần một ngày, con trai họ đợi bên ngoài, cho tới khi lực lượng an ninh xông vào giải cứu.

Rachel và David sống ở thị trấn Ofakim phía Nam mô tả cách họ câu giờ để sống còn khi bị những kẻ khủng bố từ Dải Gaza giam cầm suốt 15 tiếng tại nhà – liên tục đe dọa hành quyết họ – bằng cách cho đám dân quân uống cà phê và ăn bánh ngọt.

David và Rachel kể chuyện với các đài truyền thông tiếng Do Thái sau khi cảnh sát xông vào chung cư và giải cứu họ.

Đôi vợ chồng có hai con trai đều là cảnh sát, bị bắt giữ trong cuộc xâm lược quy mô lớn của hàng trăm quân Hamas từ Dải Gaza, xâm nhập Israel vào sáng sớm Thứ Bảy, 7 Tháng Mười và hoành hành miền Nam.

Các tay súng giết chết hơn 900 người, đả thương hơn 2,000 người và bắt hơn 130 người về Gaza. Ngoài ra, những kẻ khủng bố còn bắt giữ con tin từ bên trong Israel tại nhiều địa điểm và lực lượng an ninh phải mất nhiều giờ mới dần dần giành quyền kiểm soát.

Một trong những câu chuyện bắt giữ con tin đã diễn ra tại Ofakim, thị trấn gần Gaza, nơi 5 tay súng leo qua cửa sổ phòng ngủ tầng trệt rồi bắt giữ David và Rachel.

“Họ thật thâm độc, họ tới để giết chúng tôi,” David nói với Đài Channel 12.

“Tôi có nói với ông xã, ‘Nếu chết, tôi sẽ chết cùng ông,’” Rachel kể lại.

David nói những kẻ khủng bố không đánh đập họ nhưng nói rằng họ sẽ trở thành “những kẻ tử vì đạo.”

Giám Đốc An Ninh Arkadi Schuster cho biết đội đặc nhiệm phát giác họ đang bị bắn từ ngôi nhà và kế hoạch tác chiến đầu tiên là ném lựu đạn vào nhà để tiêu diệt những kẻ khủng bố.

Khi cảnh sát đang chuẩn bị tấn công, những người khác hét lên rằng ngôi nhà đó là của cha mẹ một sĩ quan đồng nghiệp – và đôi vợ chồng vẫn ở bên trong.

Sau đó, hai bên tiến hành đàm phán, Schuster cho biết, những kẻ khủng bố yêu cầu thực phẩm, nước uống và dụng cụ y tế để băng bó một người bị thương trong cuộc đọ súng trước đó với toán đặc nhiệm. Một trong những kẻ khủng bố cũng bị kết liễu.

Đám khủng bố cũng xin một cái điện thoại di động, nhưng những yêu cầu đó bị khước từ, Schuster nói.

“Tôi thấy bọn họ giận dữ,” Rachel nói với đài truyền hình. “Tôi hỏi họ có đói bụng không. Rồi tôi pha cà phê và lấy bánh ngọt cho họ ăn.”

Trong lúc  Rachel cố gắng đánh lạc hướng những kẻ bắt giữ, bọn họ bắt đầu hát những ca khúc của ca sĩ người Israel Lior Narkis, bà kể lại.

Ở bên ngoài, con trai của ông bà là Evyatar, viên sĩ quan cảnh sát, mô tả đường đi nước bước trong nhà cho lực lượng chống khủng bố chuẩn bị đột nhập và giải cứu.

Cảnh sát tiến tới đường đi vô nhà rồi đàm phán với các tay súng qua cửa đang hé mở. Evyatar cũng ở đó, đôi khi chỉ cách cha mẹ anh vài mét.

Trong lúc thương lượng, một trong những kẻ khủng bố lấy một cái bàn che chắn tạm rồi cầm một trái lựu đạn tháo chốt giơ lên đầu Rachel. Một kẻ khác ngồi ở cầu thang chĩa súng vào cảnh sát.

Nói với Đài Channel 13, Rachel cho biết những kẻ khủng bố có võ khí hạng nặng, gồm có cả tên lửa chống tăng LAW.

Trong lúc thương thảo, Evyatar ra hiệu cho mẹ không được để lộ anh là con trai, kẻo bọn khủng bố phát giác.

Trong chốc lát, một sĩ quan hỏi một trong những kẻ khủng bố chúng có bao nhiêu tay súng, Rachel giơ tay lên mặt làm ra vẻ bình thường, các ngón tay xòe ra biểu thị có năm tay súng.

Tuy nhiên, kẻ khủng bố để ý và cảnh cáo bà đừng có “bày trò,” bà nói với Đài Channel 13.

Cuối cùng, vào lúc 2 giờ 30 sáng Chủ Nhật, đội đặc nhiệm khai triển nỗ lực giải cứu.

“Chúng tôi cận kề những kẻ khủng bố nhưng chúng tôi đã được cứu. Tạ ơn Chúa vì tôi còn sống, không thể tin được,” bà nói với Đài Channel 12.

“Tôi phóng lên người vợ mình. Làn đạn bay trên đầu chúng tôi. Tôi chẳng biết mình sống sót bằng cách nào,” David nói với mạng lưới truyền hình. “Khi một sĩ quan với lấy tay tôi, tôi nhận ra rằng mình vừa được cứu sống.”

Tường nhà lỗ chỗ vết đạn. Máu vương trên sàn.

Khi đôi vợ chồng được đưa ra ngoài, Evyatar ôm lấy cha mẹ và hớt hãi trong nước mắt: “Mẹ ơi, mẹ còn sống, mẹ còn sống.” (TTHN)


 

Biên niên sử bỏ túi về xung đột Israel – Palestine: Từ góc nhìn công pháp quốc tế

Biên niên sử bỏ túi về xung đột Israel – Palestine: Từ góc nhìn công pháp quốc tế.

NGUYỄN QUỐC TẤN TRUNG

Cuộc tranh chấp điển hình nhất, dai dẳng nhất về chủ quyền lãnh thổ.

 

Bản đồ khu vực Israel – Palestine hiện nay. Ảnh: sbs.com.au.

Lịch sử xung đột giữa người Israel và người Palestine có lẽ là một câu chuyện có nhiều góc nhìn phân cực còn hơn cả chiến tranh Việt Nam, theo nhận định riêng của người viết. Cách một người hiểu về xung đột này hoàn toàn lệ thuộc vào việc người đó có cảm tình với người Do Thái hay với thế giới Arab.

Tranh chấp Israel – Palestine được xem là cuộc tranh chấp điển hình nhất, nhưng dai dẳng nhất liên quan đến chủ quyền quốc gia, biên giới, xung đột vũ trang và phi thực dân hóa… trong quan hệ quốc tế. Trong bài viết này, người viết hy vọng cung cấp được một lượng thông tin vừa phải, được trung tính hóa qua lăng kính pháp luật quốc tế, nhằm góp phần giúp các cuộc thảo luận tại Việt Nam về chủ đề này mang tính xây dựng hơn.

Người viết nhận thức được rằng các yếu tố đồng minh và địa chính trị, như việc Israel là bạn “vào sinh ra tử” của Hoa Kỳ tại Trung Đông, và việc Palestine là anh em “giọt máu đào” của cả Liên Hiệp Arab (Arab League) lẫn Tổ chức Hợp tác Hồi giáo (Islamic Cooperation Organization – ICO) hùng mạnh là lý do quan trọng khiến cho xung đột giữa hai thực thể kéo dài đến tận ngày nay.

Tuy nhiên, chỉ biết cúi đầu chấp nhận trước tư duy “cá lớn nuốt cá bé” chưa bao giờ là cách mà lịch sử, pháp luật và sự tiến bộ của nhân loại chuyển động, tiến hóa. Có hiểu biết và có nhìn nhận sâu sắc về sự kiện này thông qua lăng kính pháp lý mới có thể giúp người Việt Nam nhìn nhận nghiêm túc hơn về công lý quốc tế và một trật tự pháp lý quốc tế bình đẳng.

  1. Israel và Palestine có danh nghĩa gì trong pháp luật quốc tế?

Có thể sẽ có học giả mang hai học thuyết là thuyết cấu thành (constitutive theory) và thuyết tuyên bố (declaratory theory) để bàn về tính chính danh và sự tồn tại của một quốc gia.

Thuyết cấu thành cho rằng một thực thể chính trị chỉ có thể được xem là một quốc gia nếu nó được các quốc gia khác công nhận. Tuy nhiên, thuyết này đã quá lỗi thời và thậm chí có tính phản động, vì nó từng tạo ra sân chơi độc quyền giữa các quốc gia tự nhận mình là văn minh. Họ thường xem các quốc gia khác là chưa đủ phát triển để có thể tự quyết định vận mệnh của mình, từ đó tạo nên nền tảng của chủ nghĩa thực dân.

Thuyết tuyên bố lại cho rằng một thực thể chính trị đương nhiên phải được công nhận là một quốc gia nếu nó đã đạt đủ các quy chuẩn khách quan theo pháp luật quốc tế. Đây là học thuyết đã và đang được đại đa số học giả quốc tế ủng hộ.

Vậy tiêu chuẩn khách quan đó là gì?

Có bốn yếu tố cơ bản để đánh giá một thực thể chính trị đã đến ngưỡng quốc gia (state) trong pháp luật quốc tế hay chưa, xuất phát từ Công ước Montevideo (được ký kết và có hiệu lực từ năm 1933 giữa một số quốc gia châu Mỹ). Ngày nay, bốn nguyên tắc Montevideo đã được xem là tập quán pháp quốc tế và được thừa nhận rộng rãi.

Bốn nguyên tắc này bao gồm:

  1. Có dân cư xác định;
  2. Có lãnh thổ xác định;
  3. Có chính quyền đại diện, quản lý;
  4. Có khả năng tham gia và bảo đảm các nghĩa vụ quốc tế.

Như vậy, trong trường hợp của Israel, nó đương nhiên được xem là một quốc gia theo pháp luật quốc tế mà không còn gì để bàn cãi. Tuy nhiên, nếu buộc phải nói thêm về sự thừa nhận quốc tế, có thể ghi nhận thêm rằng Israel là thành viên của Liên Hiệp Quốc từ năm 1949 và được hầu hết các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc công nhận.

Hiển nhiên, vẫn có trên dưới 30 quốc gia Arab và Hồi giáo, điển hình như Iran, không công nhận sự tồn tại của Israel. Họ công khai cho rằng quét sạch Israel và người Do Thái ra khỏi bản đồ thế giới là nghĩa vụ tôn giáo của mình.

Riêng về Palestine, câu chuyện có hơi phức tạp hơn.

Nếu xét về mặt quốc tế, cũng đã có hơn 100 quốc gia thừa nhận sự tồn tại của quốc gia Palestine. Họ cũng có danh nghĩa quan sát viên thường trực tại Liên Hiệp Quốc từ năm 2012 (Permanent Observer of the State of Palestine to the United Nations). Dù chưa phải là thành viên chính thức, như chúng ta đã nói ở trên, đây không phải là vấn đề để cân nhắc liệu Palestine có phải là một quốc gia hay không.

Vấn đề ở chỗ khó có thể xem Palestine có một chính phủ hiệu quả và có năng lực tham gia vào các mối quan hệ quốc tế.

Nói ngắn gọn, Tổ chức Giải phóng Palestine (Palestine Liberation Organization – PLO) và Chính quyền Palestine (Palestinian Authority – PA) hiện nay là hai tổ chức được xem có chức năng đại diện quốc tế cho một dân tộc Palestine thống nhất (với PLO đóng vai trò trung tâm).

Song bên trong PLO lại là nhiều đảng phái chính trị có vũ trang khác nhau, với hai thế lực lớn nhất là Hamas và Fatah.

Fatah là một nhóm chính trị tương đối ôn hòa mong muốn theo đuổi hòa bình cho Palestine bằng con đường ngoại giao và pháp luật quốc tế. Hamas, ngược lại, hoạt động giống với tư cách một tổ chức cực đoan thường xuyên thực hiện các vụ khủng bố nhắm vào dân thường Israel. Họ tin rằng bạo lực vũ trang là con đường duy nhất.

Từ thập niên 1990, trong giai đoạn Fatah nắm đa số trong PLO và đang thực hiện các nỗ lực hòa giải với Israel và nhiều nghĩa vụ quốc tế khác, Hamas đã phá hoại các nỗ lực này bằng các cuộc khủng bố.

Cho đến giai đoạn 2019 – 2020, Hamas dần phủ nhận tính chính danh của PLO và tự hành động một mình.

Thậm chí, từ năm 2005, nhiều chuyên gia cho rằng quốc gia Palestine từ khi chưa thành hình đã ở trong tình trạng nội chiến.

Vì những lý do này, rất khó xem Palestine đã có đầy đủ các tiêu chuẩn để được công nhận là một quốc gia theo đúng pháp luật quốc tế.

Điều này không nhằm phủ nhận nhu cầu độc lập của người Palestine. Tuy nhiên, việc chỉ ra nó có ý nghĩa quan trọng trong việc xác định các nghĩa vụ quốc tế mà chúng ta sẽ phân tích ở phần sau.

  1. Có một thực thể chính trị và dân tộc Palestine xuyên suốt trong lịch sử hay không?

Trước tiên cần phải nói rõ ràng là việc một vùng đất mang tên Palestine không đồng nghĩa với việc “người Palestine” đương nhiên là chủ nhân của nó. Câu chuyện không kết thúc đơn giản ở đó.

Từ Palestine hiện đại là một phiên bản của từ “Philistia” trong tiếng Hy Lạp, chỉ vùng đất nhỏ ở Trung Đông do người Philistines sinh sống và cai quản. Người Philistines đúng gốc theo tên gọi thì lại là một chủng người gốc Aegean và không có liên hệ máu mủ gì với người Palestine đương đại ngày nay.

Đến thế kỷ thứ hai sau Công nguyên, người La Mã đặt tên chung cho vùng đất này là Syria Palaestina, một đơn vị hành chính nhỏ thuộc tỉnh Syria trong đế chế khổng lồ của mình.

Sau một khoảng thời gian dài thuộc về Đế chế Ottoman (mà Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay là thực thể kế thừa), dân cư của Palestine bị Arab hóa (Arab-ise). Bản thân người Palestine cũng xem mình là người gốc Arab nói chung, và chỉ sinh sống ở Palestine mà thôi.

Như vậy, cho đến tận những năm 1948, danh từ riêng Palestine thường được dùng để chỉ vùng địa lý nằm giữa biển Địa Trung Hải và sông Jordan. Nhóm dân cư Arab sinh sống tại đây chỉ được nhắc đến như là “Palestinian” cũng vào cùng thời điểm mà chủ nghĩa dân tộc cực đoan Do Thái (Zionism) phát triển mạnh mẽ.

Nếu nhìn vào tiến trình lịch sử, có thể nói chủ nghĩa dân tộc của người Palestine được xây dựng như là một đối trọng với sự trở về đông đảo (và có tính vũ lực, cưỡng chế) của người Do Thái trên vùng đất thánh của cả Hồi giáo, Công giáo lẫn Do Thái giáo này.

  1. Lược sử lãnh thổ Palestine nhìn từ góc độ công pháp quốc tế

Sau khi đã xác định được rằng Palestine suốt trong lịch sử chỉ là tên gọi cho một vùng địa lý mà không phải một dân tộc cụ thể, chúng ta có thể loại bỏ định kiến cho rằng vùng đất này đương nhiên thuộc về ai và ai là kẻ xâm lược.

Về quá trình phát triển và tranh chấp tại Palestine, đó là thứ lộn xộn nhất mà một sinh viên công pháp quốc tế buộc phải tìm hiểu trong chặng đường học tập của mình. Do đó, người viết xin được phép tóm gọn quá trình bằng các gạch đầu dòng để bạn đọc có thể dễ theo dõi và hình dung.

  • Trước Đệ nhất Thế chiến (1914 – 1918), Palestine là một vùng đất thuộc Đế chế Ottoman. Như đã nói, không tồn tại dân tộc Palestine và cũng không có chủ nghĩa dân tộc Palestine tại đây.
  • Sau Đệ nhất Thế chiến, với tư cách là một quốc gia thua trận, cộng với những vấn đề nội địa, Đế chế Ottoman chính thức tan rã và nhiều vùng đất thuộc địa của nó trước đó được đặt dưới mô hình lãnh thổ ủy trị của Hội Quốc Liên (League of Nations Mandate territories). Vương quốc Anh được giao quản lý Palestine theo sự ủy quyền của Hội Quốc Liên.
  • Sau Đệ nhị Thế chiến (1939 – 1945), không còn đủ sức kiểm soát các phong trào vũ trang và các lãnh chúa quân sự tại đây, Vương quốc Anh đưa tình huống Palestine lên Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc (UNGA) để cộng đồng quốc tế xem xét.
  • Nghị quyết UNGA 181, phê chuẩn Partition Plan, được ban hành vào năm 1947 với dự định lập ra cả hai nhà nước Do Thái và nhà nước Arab. Thánh địa Jerusalem nằm bên trong phần lãnh thổ của nhà nước Arab, nhưng có chế độ chính trị đặc biệt corpus separatum,không thuộc chủ quyền của cả hai nhà nước.

Lãnh thổ màu xanh thuộc người Do Thái và lãnh thổ màu cam thuộc người Arab. Ảnh: Britannia.   

Năm 1948, dựa trên Partition Plan, Israel tuyên bố thành lập nhà nước độc lập của người Do Thái và được cả hai “ông lớn” Hoa Kỳ và Liên Xô cùng công nhận (một điều không quá lạ lùng nếu bạn đọc qua Kinh Thánh Công giáo). Tuy nhiên, tuyên bố này cũng dẫn đến xung đột giữa cộng đồng Do Thái và người Arab ở đây.

Cuộc chiến Israel – Arab 1948 bùng nổ. Các quốc gia Arab láng giềng như Ai Cập, Transjordan (Jordan ngày nay) và Syria đổ quân vào can thiệp và hỗ trợ dân cư Arab tại vùng này. Song họ không được Liên Hiệp Quốc ủy quyền.

Tuy nhiên, Israel thân cô thế cô lại chiến thắng cuộc chiến tưởng chừng không cân sức này. Họ giành quyền kiểm soát không chỉ vùng lãnh thổ của nhà nước Do Thái được ghi nhận trong Partition Plan, mà còn hơn 60% vùng lãnh thổ được ghi nhận dành cho nhà nước Arab, bao gồm cả phía Tây Jerusalem.

Nhưng đáng nói hơn cả, đường phân định này được các quốc gia Hồi giáo lớn mạnh nhất trong khu vực như Ai Cập, Jordan, Lebanon và Syria đồng ý với Israel bằng nhóm Hòa ước Armistice.

Năm 1964, Liên hiệp Arab chính thức được thành lập và hỗ trợ tài chính cho hoạt động của cái gọi là Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO). Đây là giai đoạn quan hệ đối ngoại giữa Israel và liên minh thế giới Arab ngày càng xấu đi. Chủ nghĩa dân tộc Palestine chính thức thành hình bằng ngoại lực.

Cuộc chiến 6 ngày 1967 bùng nổ.

Trong bối cảnh các quốc gia Hồi giáo gần biên giới chuẩn bị vũ trang và huy động quân đội ráo riết sẵn sàng cho một cuộc chiến chống mình, Israel “tiên hạ thủ vi cường”, tấn công trước cả ba quân đội Ai Cập, Syria và Jordan. Hiển nhiên, cái gọi là tự vệ chủ động này hoàn toàn vi phạm pháp luật quốc tế.

Israel, một lần nữa, chiến thắng cuộc chiến đáng lẽ họ phải thua. Qua đó, họ chiếm toàn bộ vùng Sinai (có kênh đào Suez cực kỳ quan trọng của Ai Cập), chiếm toàn bộ khu vực Gaza và West Bank (Bờ Tây) thuộc phần lãnh thổ còn lại của nhà nước Arab theo Partition Plan, và chiếm cả vùng Golan Heights (Cao nguyên Golan) của Syria.

Năm 1964, Liên hiệp Arab chính thức được thành lập và hỗ trợ tài chính cho hoạt động của cái gọi là Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO). Đây là giai đoạn quan hệ đối ngoại giữa Israel và liên minh thế giới Arab ngày càng xấu đi. Chủ nghĩa dân tộc Palestine chính thức thành hình bằng ngoại lực.

Ảnh: Palestine Portal

Cùng năm 1967, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đồng thuận tuyệt đối và ban hành Nghị quyết 242, yêu cầu Israel rút khỏi West Bank, Gaza, Sinai và Golan Heights. Năm 1982, Israel trao trả Sinai cho Ai Cập.Tình hình lãnh thổ này kéo dài cho đến ngày nay mà không có biến chuyển nào đáng kể. Israel tiếp tục là bên có khả năng kiểm soát thực tế ba vùng Gaza, West Bank và Golan Heights.

Ảnh: Wikipedia.

  1. Như vậy, thế nào là “nguyên trạng” của Palestine? Ai đang cai quản vùng nào?Cho đến hiện nay, khi các quốc gia và tổ chức quốc tế yêu cầu Israel rút quân và ngừng chiếm đóng vùng đất của người dân Palestine, họ đang mong muốn chuyển về hiện trạng trước năm 1967, tức bản đồ dưới đây.

Ảnh: BBC.

Với cách tiếp cận này, cộng đồng quốc tế phần nào công nhận các phiên bản của Hòa ước Armistice giữa Israel và nhiều nước láng giềng. Lãnh thổ Israel nhờ đó mà được mở rộng hơn nhiều lần so với Partition Plan trước đây (vốn đã khó có thể trở thành hiện thực chính trị).Tuy nhiên, Israel vẫn có trách nhiệm rút quân hoàn toàn khỏi Gaza và West Bank, mà quan trọng hơn cả là Đông Jerusalem để trao trả đất cho người Palestine. Họ cũng cần rút khỏi Golan Heights để trao trả lãnh thổ cho Syria. Cần ghi nhận rằng Israel có một số nhượng bộ dân sự và lãnh thổ cho PLO trong suốt giai đoạn xung đột.Ví dụ với Hiệp định Oslo (Oslo Accord) vào năm 1993, Israel rút quân của mình khỏi một phần West Bank và Gaza (nhưng không xác định cụ thể vị trí với công chúng) để PLO có thể thành lập chính quyền và các cơ quan dân sự tự trị dành cho người Palestine. Hay vào năm 2005, Israel chính thức rút quân khỏi toàn bộ Gaza, đồng thời với việc xóa bỏ các khu định cư Do Thái tại đây. Kế hoạch này thường được biết đến với tên gọi “Gaza disengagement”. Hiện nay, tổ chức Hamas là thế lực Palestine nắm giữ và quản lý trực tiếp tại Gaza. Khúc mắc ở chỗ, quân đội Israel vẫn đang tiếp tục quản lý bầu trời và vùng biển Gaza. Họ cũng có khả năng triển khai quân sự triệt để và toàn diện lên vùng đất này vào bất kỳ lúc nào.Trong khi đó, tại West Bank, Israel vẫn đang tiếp tục mở rộng chiến lược định cư vĩnh viễn của các khu dân cư Do Thái, dù tại đây đã có sự hiện diện của một chính phủ tự trị do người Palestine làm chủ.Trong giai đoạn Donald Trump nắm quyền ở Hoa Kỳ, ông này cũng chính thức công nhận Golan Heights và Đông Jerusalem thuộc chủ quyền của Israel, khiến cộng đồng quốc tế vô cùng lo ngại. Bản thân chính quyền Joe Biden hiện nay cũng né tránh việc phủ nhận hoàn toàn hệ quả chính sách ngoại giao từ thời Trump.

  1. Việc Israel chiếm đóng và mở rộng định cư có phù hợp với pháp luật quốc tế hay không?

 

Chắc chắn là có vi phạm tại ba điểm nóng Gaza, West Bank và Golan Heights. Điều này đã được khẳng định rõ trong Nghị quyết 242 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, vốn có giá trị pháp lý bắt buộc theo pháp luật quốc tế. Nghị quyết yêu cầu rõ Israel rút quân hoàn toàn khỏi các vùng lãnh thổ đang bị chiếm đóng sau xung đột (1967), từ đó khẳng định việc thôn tính lãnh thổ thông qua xung đột vũ trang là vi phạm các nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế.Ngoài ra, hàng loạt các nghị quyết khác của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc trải dài nhiều thập niên tiếp tục lên án việc mở rộng các khu tái định cư Do Thái tại West Bank và Golan Heights.Cuối cùng, không thể không kể đến Quan điểm tham vấn của Tòa án Công lý Quốc tế trong văn bản “Legal Consequences of the Construction of a Wall”, phủ nhận hoàn toàn tính pháp lý quốc tế của việc xây dựng các bức tường cắt sâu vào lãnh thổ West Bank.

  1. Pháp luật quốc tế nào điều chỉnh xung đột vũ trang giữa Israel và người Palestine?Có hai loại xung đột vũ trang được pháp luật quốc tế thừa nhận và điều chỉnh. Một là xung đột vũ trang quốc tế, hay International Armed Conflict (IAC).Đây là loại xung đột vũ trang diễn ra giữa hai chủ thể có tư cách quốc gia, với hệ thống pháp luật điều chỉnh xung đột đã được xây dựng và hoàn thiện từ một, hai thế kỷ nay. Cơ chế bảo vệ thường dân và các nguyên tắc nhân đạo cũng rõ ràng, mạnh mẽ hơn.Chúng ta có thể nghĩ đến Bốn Công ước Genevavề tù binh, hàng binh, về thường dân/ người tham chiến hay các nạn nhân chiến tranh nói chung, cũng như nhóm Công ước Hague về luật chiến tranh, v.v. Đây là các văn kiện tạo thành một hệ thống đồ sộ và có tính thẩm quyền tối cao trong việc điều chỉnh hoạt động chiến tranh.Liên hệ với chiến tranh Việt Nam cho gần gũi, xung đột diễn ra giữa quân đội Bắc Việt và Nam Việt, giữa Bắc Việt và Hoa Kỳ là IAC.Loại xung đột thứ hai là xung đột vũ trang phi quốc tế (song không nhất thiết phải là quốc nội), hay Non-international Armed Conflict (N-IAC).Đây là xung đột vũ trang diễn ra giữa quốc gia với một lực lượng vũ trang phi nhà nước, hoặc giữa hai lực lượng vũ trang nhà nước với nhau. Hệ quả nhân đạo và cường độ bạo lực của nó không hề kém so với loại xung đột thứ nhất. Tuy nhiên, hệ thống pháp luật điều chỉnh N-IAC lại tương đối yếu, với nội dung chủ yếu nằm trong Nghị định thư bổ sung thứ Hai dành cho Công ước Geneva (Additional Protocol II).Tiếp tục viện dẫn đến chiến tranh Việt Nam, xung đột giữa chính quyền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ với Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam (thường được gọi là Việt Cộng) là điển hình của xung đột vũ trang phi quốc tế.Trong tình huống giữa Israel và Palestine, do vẫn không thể xác định được chính quyền và nhà nước thống nhất đại diện cho dân tộc Palestine, như chúng ta đã nói ở trên, nhiều học giả thiên về việc xác định xung đột vũ trang giữa Palestine và Israel là xung đột vũ trang phi quốc tế.Điều này dẫn đến nhiều hệ lụy khác nhau.Ví dụ, nếu áp dụng IAC, quân nhân tham chiến không thể bị truy tố hay trừng phạt chỉ vì họ tham gia vào hoạt động vũ trang. Tuy nhiên, nếu áp dụng N-IAC, những người tham chiến hoàn toàn có thể phải hầu tòa hình sự vì hành vi chiến đấu của mình.Trong ngữ cảnh khác, nếu xác định xung đột là N-IAC, thẩm quyền của các cơ quan tài phán hình sự quốc tế sẽ không thể được áp dụng.Một số học giả đưa ra đề xuất “nước đôi”, tức xem xung đột vừa là quốc tế vừa là phi quốc tế.Họ dẫn chứng rằng vì Hamas đã nắm giữ Gaza và quân đội Israel đã đồng ý rút hoàn toàn khỏi đây, Hamas có thể đại diện người dân Palestine tham gia vào IAC với Israel.Riêng ở West Bank, với lực lượng chiếm đóng Israel vẫn kiểm soát hoàn toàn khu vực và tiếp tục vai trò quản lý hành chính của mình, xung đột nếu có giữa Israel và các nhóm dân cư ở West Bank nên được xem là N-IAC.
  2. Trong quá trình xung đột vũ trang này, ai đang vi phạm pháp luật quốc tế?Đáng tiếc là cả hai.Về phía Israel, việc duy trì chiếm đóng và phân biệt đối xử về mặt pháp lý, cưỡng chế tài sản, đất đai của người Palestine để phục vụ cho các khu tái định cư Do Thái vi phạm nghiêm trọng Công ước Geneva thứ Tư về quyền của thường dân mà thế lực chiếm đóng trên lãnh thổ chiếm đóng phải tuân thủ.Về phía Palestine, PLO và các chính đảng quân sự của mình tiếp tục thất bại trong việc kiểm soát các hoạt động khủng bố nhắm vào thường dân Israel. Đã xuất hiện các cáo buộc về việc sử dụng thường dân làm bia đỡ đạn (human shield), không tuân thủ nguyên tắc phân biệt giữa thường dân/ người tham chiến, tấn công vũ trang không phân biệt (indiscriminate armed attack), bắt cóc và ám sátquân dân lẫn thường dân quốc tịch Israel, v.v. Thực tế cho thấy, bộ máy công tố của Tòa án Hình sự Quốc tế (International Criminal Court – ICC) đang có những động thái điều travà khởi tố các cáo buộc liên quan đến tội ác chiến tranh (war crimes) mà cả hai bên thực hiện.

Đính chính: Sửa “bằng Hòa ước Armistice” thành “bằng nhóm Hòa ước Armistice”, đồng thời sửa lại link nguồn. (12:11 ngày 16/5/2021 giờ Việt Nam)

https://www.luatkhoa.com/2021/05/bien-nien-su-bo-tui-ve-xung-dot-israel-palestine-tu-goc-nhin-cong-phap-quoc-te/


 

Chiến sự Trung Đông ngày 5: Hơn 263,000 người Palestine tan nhà nát cửa tại Gaza

Ba’o Nguoi-viet

October 11, 2023

GAZA (NV) – Hơn 263,000 người phải di tản ở Gaza trong các cuộc không kích đang diễn ra của Israel, con số này “sẽ còn tăng thêm,” Văn Phòng Điều Phối Các Vấn Đề Nhân Đạo (OCHA) của Liên Hiệp Quốc cho biết vào sáng Thứ Tư, 11 Tháng Mười.

Con số này đại diện cho hơn 1/10 dân số ở khu vực đông dân.

Trong số những người đi di tản, ít nhất 175,486 người đang tìm hầm trú ẩn trong các trường học thuộc Cơ Quan Cứu Trợ và Việc Làm Liên Hiệp Quốc (UNRWA), trong khi khoảng 3,000 người vẫn phải di tản do các đợt leo thang trước đó, OCHA loan báo trong tin tức cập nhật.

Một con lừa bị thương nằm trên đống đổ nát do bom đạn ở Gaza City ngày 11 Tháng Mười, 2023 (Hình: Mahmud HAMS/AFP/Getty Images)

OCHA cho biết đây là con số người Palestine di tản trong lãnh thổ cao nhất kể từ xung đột leo thang kéo dài 50 ngày vào năm 2014.

“Điều này đang làm quá tải các tổ chức nhân đạo nhằm đáp ứng các nhu cầu căn bản của người dân phải di tản, về nơi trú ẩn, chỗ ở, thức ăn, nước và các cơ sở vệ sinh,” cơ quan cho biết.

Israel nhắm mục tiêu không kích các địa điểm viễn thông, phá hủy hai trong số ba đường dây liên lạc di động chính, làm cho mạng di động và internet bị gián đoạn, OCHA cho biết.

Các nhu cầu căn bản như nguồn nước cũng trở thành một thách thức do thiệt hại và giảm nguồn cung cấp điện cho hạ tầng cơ sở xử lý nước thải, theo OCHA. Tại Beit Lahia và các khu vực miền Bắc, nước thải và chất thải rắn tích tụ trên đường phố do đường nước thải và hạ tầng cơ sở bị hư hại.

Chính phủ do Hamas cai quản ở Gaza cho biết hôm Thứ Tư, việc cung cấp điện “sẽ bị cắt hoàn toàn trong vòng vài giờ,” hạn chế cung cấp các dịch vụ thiết yếu.

Cuộc khủng hoảng nhân đạo đang bùng nổ ở Gaza, cư dân bị mắc kẹt, nhiều người bị cắt điện và không có thức ăn, phải hứng chịu các cuộc không kích trong ngày thứ năm của Israel nhằm trả đũa cuộc đột kích gây chết người của Hamas vào Israel.

Hơn một nửa trong số 2 triệu dân số của vùng lãnh thổ phải sống trong nghèo đói và không được bảo đảm an ninh lương thực, với gần 80% sống dựa vào viện trợ nhân đạo.

Hôm Thứ Hai, 9 Tháng Mười, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc kêu gọi Hamas ngừng tấn công Israel và trao trả con tin, đồng thời kêu gọi tất cả các bên cho phép Liên Hiệp Quốc tiếp cận để hỗ trợ nhân đạo cho người Palestine tiến thoái lưỡng nan tại Gaza. (TTHN) [4:46 PDT]

==================================

CẬP NHẬT THƯƠNG VONG – 11/10/2023

ISRAEL:

Hơn 1,200 người chết – Ít nhất 3,007 bị thương

(Trong số người chết, ít nhất có 14 công dân Mỹ)

PALESTINE:

Ít nhất 1055 người chết – Hơn 5,180 bị thương

1,500 dân quân Hamas chết bên lãnh thổ Israel

[4:44 PDT]

==================================

Israel không kích nhà thân nhân thủ lãnh Hamas

KHAN YOUNIS, Palestine (NV) – Các cuộc không kích của Israel ở Gaza trong đêm Thứ Ba, 10 Tháng Mười, được cho là nhắm vào nhà thân nhân của Mohammad Deif, chỉ huy quân sự của dân quân Hồi Giáo Hamas, tại khu phố Qizan an-Najjar thuộc Khan Younis.

Trích dẫn tin tức từ Palestine, một số phương tiện truyền thông Do Thái cho biết chiến đấu cơ Israel tấn công nhà người cha của Deif, giết chết anh ruột kẻ khủng bố, con trai và cháu gái ông ta.

Walla trích dẫn tin tức của mạng lưới báo chí Lebanon, Al Mayadeen, liên kết với nhóm khủng bố Hezbollah ở Lebanon được Iran ủy nhiệm.

Theo Al Mayadeen, không rõ có bao nhiêu người thân của kẻ khủng bố có mặt trong ngôi nhà tại Khan Younis và bao nhiêu người còn bị kẹt trong đống đổ nát. (TTHN) [1:08 PDT]

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đông Du

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

Theo Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia:

Phong trào Đông Du là một phong trào cách mạng ở Việt Nam đầu thế kỷ 20. Phong trào có mục đích kêu gọi thanh niên Việt Nam ra nước ngoài (Nhật Bản) học tập, chuẩn bị lực lượng chờ thời cơ cho việc giành lại độc lập cho nước nhà…

Ngày 20 tháng Giêng năm Ất Tỵ (1905), Phan Bội Châu, Đặng Tử Kính, Tăng Bạt Hổ (một thành viên cũ của phong trào Cần vương, làm người dẫn đường) xuống tàu thủy tại Hải Phòng, theo đường biển bí mật sang Quảng ĐôngHồng KôngThượng Hải rồi đi tới Hoành Tân (Yokohama) thuộc Nhật Bản…”

“Để làm tan rã phong trào Đông Du, Pháp còn ký với Nhật hiệp ước vào tháng 9 năm 1908. Theo đó, Pháp cho Nhật vào Việt Nam mua bán; đổi lại, Nhật sẽ không cho các nhà cách mạng và lưu học sinh Việt Nam ở Nhật nữa.

Như vậy (là) kể như xong!

Tới cuối thế kỷ, cũng từ Hải Phòng, Việt Nam lại phát động một phong trào Đông Du khác – ngó bộ – rầm rộ và khí thế hơn nhiều. Đợt này thì Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia (Hà Nội) chưa kịp cập nhật, tôi cũng chỉ biết được (phần nào) là nhờ nghe qua nhà văn Bùi Ngọc Tấn.

Ông kể lại mẫu chuyện nhỏ của một vị bác sĩ, một ông công nhân và một chàng thủy thủ – cả ba đều là nhân viên thuộc công ty Liên Hợp Hải Sản Biển Đông – và chuyến Đông Du ngắn ngủi của họ (vào năm 1990) khi Nhà Nước Việt Nam vừa quyết định mở cửa ra với thế giới bên ngoài:

Ngày thứ ba ở Nhật là chủ nhật rồi. Các cửa hàng Ô sa ka vẫn đóng cửa. Không mua được gì. Leo lên boong đứng vơ vẩn, gặp Đay to sù như một con gấu nhô từ cầu thang lên cùng với một thuỷ thủ.

“Sáng nay trực à, bác sĩ ?”

“Không. Các ông đi đâu đấy ?”

“Lên phố xem có cái gì không ? Nằm mốc ở tầu làm gì.”

“Chờ tí. Tôi đi với.”

Bá chạy vội về buồng khoác cái túi giả da tòn ten một bên vai chạy ra… Ba người đi. Đi xem phố xá, xem người Nhật sống như thế nào. Và cũng cầu may, biết đâu mua được thứ gì đó. Gọi là lang thang nhưng đâu phải vô mục đích. Và vẫn cứ dán mắt vào các nhà hai bên phố.

Người ta cũng mở cửa đấy nhưng không bán hàng. Và nhà nào cũng có một túi ni lông đen để ở lòng đường sát với vỉa hè. Túi đựng rác. Bá tò mò nhìn trước nhìn sau không có ai ngoài hai người bạn, cúi xuống mở một túi ra xem: Ba chiếc cốc pha lê cực đẹp. Có chân, hoa văn vàng óng, và những mảnh vỡ của chiếc cốc thứ tư. Rác là như vậy đấy. Anh nhặt ba chiếc cốc đút vào chiếc túi tuỳ thân, mặc cho hai người bạn đồng hành chế riễu:

“Thưa bác sĩ, sao bác sĩ mất vệ sinh thế. Nhặt ở túi rác đem về uống.”

Bá cười:

“ Đẹp thế mà chỉ vỡ một chiếc họ đã vất đi thì phí quá. Đem về bày tủ li.”

Đúng là vậy. Anh không tham. Chỉ thấy không thể để ba chiếc ly pha lê nằm trong đống rác. Một sự lãng phí chẳng thể nào tha thứ.

Bỗng nhiên hiện ra trước mắt ba người một bãi rác khổng lồ. Tủ đứng, tủ nằm. Xa lông. Máy giặt. Nồi cơm điện cũ. Rồi ghế xoay. Bá ngồi ngay lên chiếc ghế xoay. Xoay một vòng. Bốn bánh xe dưới chân đưa anh đi một quãng. Chà chà. Thật mê ly. Có cái ghế xoay này đặt trong nhà ngồi thư giãn, xem sách, đọc báo hay nghe nhạc thật tuyệt vời. Bảo đảm cả thành phố không ai có.

Đang thả tâm hồn bay bổng, nhìn theo Đay và Niệm đi sâu hơn nữa vào bãi rác, bỗng nghe tiếng reo, anh giật mình đứng lên bước nhanh về phía họ: Một đống quạt bàn hiện ra trước mắt.

Cái nào cũng còn nguyên bảo hiểm, cánh, cả giây và phích điện dù có chiếc bảo hiểm đã rỉ và bầu thì đã tróc sơn. Chỉ nhìn nét mặt họ, anh cũng biết anh không có phần ở đống quạt cũ này. Vì lúc họ tìm ra, anh không có mặt, anh còn đang đu đưa với chiếc ghế xoay. Cái ghế xoay chết tiệt! Đay cùng anh thuỷ thủ nhặt quạt bàn xếp thành một hàng rồi tìm ra một chiếc gậy gỗ xâu gần chục chiếc quạt lại.

Thật sung sướng khi nghe Niệm nói: “Phần ông Bá một chiếc, thôi, cứ xâu cả vào đây, khiêng về tầu, ông ấy lấy sau.”

Thật là một tấm lòng vàng…

Khiêng vác trên vỉa hè, gặp người Nhật và cả những người mắt xanh mũi lõ sải bộ trên hè, không ai bảo ai cả ba đều cúi gầm mặt. Niệm kêu to, trấn an bạn và cũng là để trấn an chính mình:

– Làm đéo gì mà xấu hổ. Họ biết mình là ai.

Rồi trừng mắt hỏi Bá :

– Ông là người nước nào. Tôi là người Ma lai xi a. Quốc tịch Ma lai xi a chính hiệu.

Đay cười nhạt:

– Thôi. Cứ nói Căm pu chia cho xong. Dân Mã lai nó đếch thèm những thứ này đâu. Sang đây mới thấy mình là cuối hạng người. Có phải không bác sĩ ?

Bá gật đầu :

– Đúng là cuối hạng người…

Ấy thế mà khi về đến Việt Nam chúng mình lại là nhất. Chúng mình là đầu hạng người. Ai nhìn chúng mình cũng nể. Ai cũng thèm được như chúng mình. Chúng mình chon von chót vót…

Khi anh có quyết định xuống tầu vận tải nước ngoài, dù vẫn còn ở trên bờ, dù anh vẫn y xì là anh, chẳng có tí gì thay đổi, anh đã thấy mọi người nhìn anh bằng con mắt khác rồi, anh đã là một con người khác, chính anh cũng cảm thấy mình đã là một con người khác (và vợ anh càng khác nữa).

Ngay chuyến này thôi, với những ngày vắng mặt ở Việt Nam để đi sang nước Nhật này, trở về với mấy món hàng cũ trong tay, anh thực sự ở một mặt bằng khác, một nấc thang giá trị khác, một tầng lớp khác, một tầm cao khác. Đúng. Chỉ cần vắng mặt ở Việt Nam ít ngày thôi rồi trở về, anh đã là một con người khác” (Bùi Ngọc Tấn. Biển Và Chim Bói CáHội Nhà Văn. Hà Nội: 2008, 458 – 461).

Cuộc Đông Du thứ hai, xem ra, quá khoẻ khi so với chuyến đi hồi đầu thế kỷ. Lần này, chả ai phải đi chui nữa. Dân Việt đường đường chính chính dong thuyền qua đến xứ người. Họ đi từ một đất nước Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc, và được trang bị bởi Chủ Nghĩa Bách Chiến Bách Thắng Vô Địch Muôn Năm nên chả còn phải cần cầu viện ai hay cầu học (thêm) điều gì nữa ráo.

Chỉ cần đi ra nước ngoài vài hôm, rồi “trở về với mấy món hàng cũ trong tay” là nghiễm nhiên đã “thực sự ở một mặt bằng khác, một nấc thang giá trị khác, một tầng lớp khác, một tầm cao khác.”

Đúng là một phép lạ!

Phép lạ này cũng đã được ông (cựu) chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phát biểu tại Đại Hội Việt Kiều, vào hôm 22 tháng 11 năm 2009 (“Chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế … và vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng với người ta, nói năng cũng đúng mức, đàng hoàng.”) và đã được ông TBT kiêm CTN Nguyễn Phú Trọng ân cần nhắc lại vào hôm 26/01/2017: “ Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay.”

Trước đó, ý tưởng lạc quan tương tự cũng đã được tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa diễn đạt cách khác (bóng bẩy và thâm thúy hơn) là bay cùng đàn sếu, khi ông đề cập đến chuyến công du của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng – tại Nhật Bản, hồi năm 2006 – với rất nhiều hy vọng và tin tưởng: “… về một nước VN sải cánh bay cùng các quốc gia đồng văn.

Sự hy vọng, và tin tưởng này (e) khó có thể trở thành tựu dưới chế độ hiện hành. Làm sao chúng ta có thể “bay cùng đàn sếu” khi người dân Việt vẫn còn cúi mặt xuống những bãi rác và quí vị lãnh đạo thì túi đã nặng chặt Mỹ Kim mà mắt vẫn cứ láo liên hăm hở cố … kiếm thêm chút nữa!


 

Mưa lớn khiến đường phố Kon Tum chìm trong biển nước

Ba’o Nguoi-viet

October 9, 2023

KON TUM, Việt Nam (NV) – Cơn mưa kéo dài vài giờ vào sáng 9 Tháng Mười khiến các con đường Phan Đình Phùng, Trần Hưng Đạo, Bà Triệu, Lê Hồng Phong, Phan Chu Trinh, Lê Lợi… ở thành phố Kon Tum bị ngập gần cả mét, khiến xe cộ chết máy, việc kinh doanh, buôn bán bị đình trệ.

Theo báo VNExpress, nước ngập sâu làm giao thông đình trệ, một số xe cộ chết máy người dân phải dắt bộ. Nhiều hộ dân sống hai bên đường phải dùng tấm gỗ, tôn chắn trước cửa để ngăn các đợt sóng tràn vào nhà khi xe chạy qua.

Nhiều tuyến đường ở thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum, bị ngập sâu hôm 9 Tháng Mười. (Hình: Ngọc Oanh/VNExpress)

Theo nhiều người dân sống ở đường Trần Hưng Đạo, dân ở khu vực này chủ yếu là kinh doanh, buôn bán nên mỗi khi mưa lớn, ngập lụt đều phải đóng cửa, thất thu.

Trước đó hồi năm 2022, tình trạng “mưa là ngập” đã bị người dân phản ảnh và Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Kon Tum đã yêu cầu thành phố Kon Tum “khẩn trương xử lý tình trạng ngập các tuyến đường.” Tuy nhiên, tình trạng ngập lụt vẫn tiếp diễn mỗi khi mưa lớn kéo đến.

Nước lũ cô lập thôn Mơ Năng 2 ở xã Kim Tân, huyện Ia Pa, tỉnh Gia Lai. (Hình: L.N/Tuổi Trẻ)

Mưa lớn kéo dài nhiều giờ cũng khiến nước từ thượng nguồn suối Đắk Pi Hao đổ về, làm ngập các thôn của xã Chư Răng và xã Kim Tân, huyện Ia Pa, tỉnh Gia Lai, khiến hơn 500 gia đình với khoảng 2,000 dân bị chia cắt. Hàng trăm học sinh phải nghỉ học tạm thời.

Nói với báo Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Hữu Thành, chủ tịch xã Chư Răng, cho biết đến tối 9 Tháng Mười, thôn Plei Du vẫn bị cô lập chia cắt về giao thông. Giới chức địa phương phải dùng ca nô đưa một phụ nữ chuyển dạ đến Trung Tâm Y Tế Huyện Ia Pa để sinh con. (Tr.N) 


 

Giải Nobel Hoà Bình năm nay được trao cho nhà đấu tranh cho nữ quyền Narges Mohammadi

Ba’o Tieng Dan  

Vũ Ngọc Yên

6-10-2023

Ngày 6-10-2023,Ủy ban Nobel Na Uy thông báo, giải Nobel Hòa bình năm 2023 được trao cho Nhà hoạt đông nữ quyền Iran, cô Narges Mohammadi. Bà Berit Reiss-Andersen, Chủ tịch Ủy ban Nobel Na Uy, cho biết tại thủ đô Oslo là cô Mohammadi được vinh danh vì những nỗ lực dấn thân cho quyền phụ nữ ở Iran và thúc đẩy nhân quyền và tự do cho tất cả mọi người…

Ảnh: Cô Narges Mohammadi chụp ảnh tại nhà ở Iran trong thời gian ra tù hồi năm 2021 vì lý do y tế. Nguồn: Reihane Taravati

Có 351 ứng cử viên cho giải Nobel Hòa bình năm 2023, trong đó có 259 cá nhân và 92 tổ chức. Theo ban tổ chức, 351 là số ứng cử viên cao thứ hai từ trước đến nay. Tính cả năm nay, số lượng ứng cử viên đã vượt quá 300 trong 8 năm liên tiếp, với kỷ lục 376 ứng viên được đề cử vào năm 2016. Theo quy định, tên của những người được đề cử, cũng như những người đề cử giải Nobel Hòa bình sẽ không được tiết lộ cho đến 50 năm sau, trừ trường hợp người đề cử tự tiết lộ.

Nhà đấu tranh cho nữ quyền

Cô Mohammadi, 51 tuổi, đã đấu tranh suốt 30 năm qua để mang lại thay đổi căn bản cho Iran, thông qua giáo dục và các biện pháp hòa bình khác. Mohammadi đã bị bắt 13 lần, bị kết án 5 lần với tổng án tù 31 năm. Ngay cả khi ở trong tù, cô cũng kịch liệt lên tiếng phản đối các điều kiện giam giữ đối với các nữ phạm nhân.

Narges Mohammadi đã viết sách về tra tấn tù nhân, trong đó cô mô tả trải nghiệm của chính mình và của những phụ nữ bị giam cầm khác. Năm 2011, Narges Mohammadi bị kết án sáu năm tù chỉ vì hoạt động nhân quyền ôn hòa của cô tại Trung tâm Bảo vệ Nhân quyền. Trong một phiên tòa bất công khác hồi tháng 4 năm 2016, cô bị kết án thêm 16 năm tù. Niềm tin của cô chỉ dựa trên công việc nhân quyền của cô. Đầu tháng 10 năm 2020, Narges Mohammadi được trả tự do sớm, rời khỏi Nhà tù Zanjan ở Iran.

Sau khi được trả tự do, Narges Mohammadi tiếp tục con đường bảo vệ nhân quyền không ngày nghỉ. Ngày qua ngày, cô đấu tranh cho các tù nhân chính trị, gia đình họ và những người sống sót, cũng như cho quyền của phụ nữ ở Iran. Với nhiệm vụ này, một lần nữa cô bị chính quyền Iran nhắm tới.

Vào ngày 16 tháng 11 năm 2021, Narges Mohammadi lại bị bắt giữ một cách tùy tiện và bạo lực tại Karaj, tỉnh Alborz, khi cô ấy đang tham dự một buổi lễ tưởng niệm. Trong tù, cô bị tra tấn và ngược đãi bởi các quan chức thực thi pháp luật theo lệnh của Bộ Tình báo. Cô đã bị từ chối chăm sóc sức khỏe đầy đủ; họ trừng phạt cô vì hoạt động nhân quyền của cô. Cô cũng phải đối mặt với 154 đòn roi. Cô bị kết án tổng cộng 10 năm 8 tháng tù giam, cũng như 154 roi và các biện pháp trừng phạt khác trong hai vụ án riêng biệt.

Hành quyết, tra tấn và đàn áp là phương tiện để chế độ độc tài Hồi giáo ở Iran đe dọa người dân và duy trì quyền lực. Mức độ vi phạm nhân quyền ở Iran là đáng báo động. Chúng bao gồm việc sử dụng tùy tiện hình phạt tử hình, tra tấn có hệ thống trong nhà tù và các hình phạt về thể xác tàn bạo, vô nhân đạo và hạ nhục như đánh roi và những màn đánh đập khác.

Chế độ Tehran là một trong những nước vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên thế giới. Các biện pháp đàn áp tàn bạo, bắt bớ và tra tấn trong nhà tù là mệnh lệnh của độc tài Hồi giáo. Không có tự do ngôn luận hay tín ngưỡng ở Iran. Dấn thân cho dân chủ và nhân quyền bị đàn áp dã man.

Các Giải Nobel khác

Hôm thứ hai 2-10, Katalin Karoko và Drew Weissman được vinh danh là người thắng giải Nobel Y Sinh năm 2023, nhờ nghiên cứu công nghệ mRNA, mở đường tạo ra các loại vaccine ngăn ngừa Covid-19 hiệu quả.

Ngay ngày hôm sau 3.10, Ban tổ chức giải cho biết, Pierre Agostini, Ferenc Krausz và Anne L’Huillier đã đoạt giải Nobel Vật lý 2023, nhờ “các phương pháp thử nghiệm tạo ra xung ánh sáng attosecond để nghiên cứu động lực học điện tử trong vật chất”.

Ngày 4-10, ba nhà khoa học Moungi Bawendi, Louis Brus và Alexei Ekimov được Ủy Ban Nobel về hóa học ca ngợi là “những người tiên phong trong việc khám phá thế giới nano”. Ngày 5-10, Viện Hàn lâm Thụy Điển công bố, tiểu thuyết gia và nhà viết kịch Na Uy Jon Fosse, 64 tuổi giành được giải Nobel văn học cho các tác phẩm “lên tiếng cho những điều không thể nói”.

Tất cả các giải thưởng Nobel có giá trị khoảng 11 triệu Krone Thụy điển, tương đương 986.000 USD. Lễ trao giải Vật lý, Hóa học, Y khoa và Văn chương được tổ chức tại thủ đô Stockholm (Thụy Điển) ngày 10-12, ngày Alfred Nobel qua đời.

Riêng giải Nobel Hòa bình là giải Nobel duy nhất không trao ở Stockholm, mà được Ủy ban Nobel của Quốc hội Na Uy trao tại thủ đô Oslo, cũng vào ngày 10-12. Giải này được coi là giải thưởng chính trị danh giá nhất thế giới.

Trong di chúc, nhà sáng lập giải Nobel nêu nguyện vọng giải thưởng lập ra để trao cho những cá nhân hay tổ chức góp phần xây dựng tình hữu nghị, huynh đệ giữa các dân tộc, cũng như giải thể hay cắt giảm quân đội ở mọi quốc gia trên thế giới.

Ngôi mộ được nhiều phụ nữ Paris chiếu cố

Colnav Nguyen

Quận 20 (20th arrondissement) của thủ đô Paris, nước Pháp, không có được một công trình lịch sử nào, tuy nhiên nghĩa trang Père-Lachaise lại là nơi thu hút hằng trăm ngàn du khách mỗi năm vì là nơi an nghỉ của nhiều danh nhân, xưa từ khoảng 200 năm trước cho đến thời cận đại, như nhạc sĩ Frédéric Chopin, nhà thơ Jean de La Fontaine, thi sĩ và cũng là nhà viết kịch Oscar Wilde, văn hào giải Nobel đầu tiên Sully Prudhomme, nữ ca sĩ Edith Piaf, nam ca sĩ ban nhạc The Doors của Mỹ Jim Morrison, và còn nhiều, nhiều người nữa không thể kể ra hết …

Tuy nhiên ngôi mộ của Victor Noir (1848-1870), một người mà tên tuổi không ai biết đến lại không ngày nào vắng bóng phụ nữ tìm đến. Họ không chỉ mang hoa đến thăm mà để được hôn, được vuốt ve, được sờ lên bức tượng đồng lớn bằng người thật của chàng trai trẻ, người đã qua đời lúc 22 tuổi, cách đây hơn 100 năm.

Tượng đồng của Victor Noir lớn bằng người thật, nằm dài trên mộ phần, nơi luôn có phụ nữ lai vãng chung quanh.

Ra đời ở Attigny, Đông Bắc nước Pháp, trong gia đình một người thợ đóng giày, chàng được đặt tên là Yvan Salmon nhưng về sau cải danh theo tên của mẹ thành Victor Noir, đồng thời lấy làm bút hiệu luôn khi làm nghề báo. Victor Noir lên Paris, xin làm phóng viên tập sự cho nhật báo La Marseillaise do ông Henri Rochefort làm chủ và điều hành, còn ông Paschal Grousset phụ trách phần biên tập.

Vào Tháng 12, 1869 xảy một cuộc đấu đá giữa hai tờ báo vốn do dân xuất xứ từ đảo Corse chủ trương, đó là tờ La Revanche cấp tiến, ảnh hưởng bởi ông Grousset, và tờ báo bảo hoàng L’Avenir de la Corse, do một nhân viên Bộ Nội Vụ tên Della Rocca làm chủ bút.

Tờ La Revanche viết một bài nội dung thóa mạ cố Hoàng Đế Napoleon I, khiến vào ngày 30.12, Hoàng Thân Pierre Bonaparte, thuộc đời chắc của Napoleon I và cũng là anh em họ với đương kim Hoàng Đế Napoleon III, gửi một lá thư đến chủ bút tờ L’Avenir, yêu cầu đăng nguyên văn, trong đó chê ban điều hành tờ La Revanche là hèn nhát và phản bội.

Ông Grousset phản ứng, đòi rửa nhục, đồng thời lại được thêm sự ủng hộ của tờ La Marseillaise.

Ngày 09.01.1870, Hoàng Thân Bonaparte viết cho ông Rochefort lá thư, bênh vực danh giá của dòng tộc, đòi đấu súng với ông.

Ngày hôm sau, ông Grousset phái hai phụ tá là Victor Noir và Ulrich de Fonvieille đến thương lượng, cho biết ông muốn đích thân đấu súng với ông Pierre Bonaparte.

Trái với lệ thường, hai người đến gặp thẳng Hoàng Thân Bonaparte, thay vì với phụ tá của ông này trước tiên. Mỗi người có một khẩu súng lục để sẵn trong túi. Victor Noir và de Fonvieille trao cho ông Bonaparte lá thư của ông Grousset. Đọc xong, Bonaparte khước từ, nói rằng không thèm đấu với “đầy tớ” mà muốn đấu với chủ nhân là nhà quí tộc Rochefort.

Về sau trước tòa án, Fonvieille khai rằng lúc ấy Bonaparte bèn tát vào mặt anh, đồng thời bắn chết Noir. Ngược lại, ông Bonaparte khai là Victor Noir vì cảm thấy mích lòng nên đánh ông trước khiến ông phải rút súng bắn kẻ hiếu chiến.
Tòa đứng về phía ông hoàng thân và phán quyết này khiến công chúng phẫn nộ.

Hôm 12 Tháng Giêng, dưới sự dẫn dắt của nhà hoạt động chính trị Auguste Blanqui, hơn 100.000 người đi theo quan tài của Victor Noir đến nghĩa trang ở Neuilly-sur-Seine.

Hoàng Đế Napoleon III đang lúc không được lòng dân lại gặp sự kiện Hoàng Thân Bonaparte được tha bổng tội sát nhân khiến quần chúng phẫn nộ đưa đến những cuộc xuống đường bạo động. Cộng thêm nhiều biến cố khác đưa đến cuộc chiến tranh Pháp-Nga, mà kết quả là triều đại của Napoleon Bonaparte III bị lật đổ vào hôm 4 Tháng Chín, 1870.

Năm 1891, ngay sau khi nền Đệ Tam Cộng Hòa được thành lập, thi hài của Victor Noir được dời về nghĩa trang Père Lachaise và nắm vĩnh viễn tại đây cho đến ngày nay.

Hàng chữ ghi trên mộ của Victor Noir, gần dưới chân tượng, thay cho bia đá như những mộ khác.

Nằm trên ngôi mộ mới của Victor Noir là bức tượng bằng đồng lớn bằng người thật của ông do nhà điêu khắc nổi tiếng Jules Dalou tạc. Bức tượng hiện thực đến độ nhìn vào trông như ông vừa mới bị trúng đạn, nằm ngã xuống trên đường phố, với chiếc nón rơi bên cạnh, phía dưới, gần bàn tay phải.

Chỗ “ba gết” (baguette) nơi quần của Noir, nhô lên một cách đáng chú ý. Chính điểm đặc biệt này khiến ngôi mộ trở thành một trong những ngôi mộ được nhiều phụ nữ đến thăm viếng nhất trong nghĩa trang nổi tiếng này của Paris.

Người ta truyền tụng rằng phụ nữ nào đặt hoa vào trong nón của Noir, sau khi đã hôn lên môi và sờ lên chỗ kín của tượng, sẽ được có con, có đời sống tình dục sung mãn, ngay cả người độc thân cũng sẽ có chồng nội trong một năm.

Kết quả là bất kỳ lúc nào, ai đến viếng mộ của Victor Noir cũng đều thấy chỗ môi, cằm, mũi, chỗ kín, của tượng đều luôn luôn láng bóng vì được sờ vuốt mỗi ngày.

Năm 2004, một hàng rào được dựng bọc quanh ngôi mộ của Noir để ngăn những ai mê tín tin theo những truyền thuyết ấy đến sờ vào tượng. Tuy nhiên, do gặp phải sự chống đối quyết liệt từ “giới phụ nữ của Paris,” đúng ra do sự cổ súy của bà Péri Cochin, người dẫn chương trình đài truyền hình Pháp, hàng rào cuối cùng phải được lấy đi.

Người viết này từng đến viếng ngôi mộ của Victor Noir lần đầu tiên vào năm 1983, hồi ấy cũng đã từng thấy những chỗ láng bóng nhưng khác với hiện nay là chỗ láng đều khắp mặt trên của tượng. Bạn đọc cứ tưởng tượng một thân thể trườn tới trườn lui bên trên tượng, chỗ nào tiếp xúc nhiều chỗ đó láng như vậy. Đó là ý người viết này muốn diễn tả. Hồi đó báo chí Paris viết rằng, một số phụ nữ vào lúc chiều tối ẩn nấp trong nghĩa địa, chờ đến giờ đóng cửa, mò đến ngôi mộ Victor Noir để ngủ chung với bức tượng. Sau này chỗ láng trên tượng khác với mấy chục năm trước, có thể do người ta có biện pháp để không ai có thể ngủ lại qua đêm trong nghĩa địa được, bằng cách tăng cường hệ thống chiếu sáng hoặc thêm những cách nào khác.

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Một bác sĩ gốc Việt tại Orange County khai gian lấy $150 triệu từ quỹ COVID-19

Ba’o Nguoi-viet

September 29, 2023

LOS ANGELES, California (NV) – Một đại bồi thẩm đoàn liên bang đã buộc tội một bác sĩ điều hành các phòng khám ở thành phố Westminster và Garden Grove lừa gạt chương trình COVID-19 dành cho những bệnh nhân không có bảo hiểm bằng cách lập hóa đơn giả đòi tiền chính phủ lên đến khoảng $230 triệu, theo trang tin Local OC News cho biết hôm Thứ Sáu, 29 Tháng Chín.

Chính phủ đã trả khoảng $150 triệu dựa trên các hóa đơn giả nêu trên trên cho Bác Sĩ Đinh Hào Anthony, 64 tuổi, cư dân Newport Coast, theo Bộ Tư Pháp công bố hôm Thứ Tư.

Một bác sĩ gốc Việt điều hành các phòng khám ở Westminster và Garden Grove lừa gạt $150 triệu từ quỹ COVID-19. (Hình minh họa: Brian Van Der Brug/Pool/AFP via Getty Images)

Bản cáo trạng cáo buộc Bác Sĩ Hào với 12 tội lừa đảo chuyển tiền bất hợp pháp, năm tội rửa tiền (với hai tội trong số đó được cho là chuyển hơn $11 triệu vào tài khoản giao dịch chứng khoán cá nhân) và một tội cản trở công lý.

Ông Hào hiện được tại ngoại hậu tra sau khi nộp khỏan tiền thế chấp lên đến $7 triệu.

Bị cáo phải trình diện tại Toà Liên Bang ở Santa Ana vào ngày 30 Tháng Mười để nghe buộc tội trong phiên sơ thẩm.

Hai đồng phạm với ông Hào bị buộc tội vào Tháng Tư cũng phải đối mặt với tội danh mới.

Bà Đinh Trinh (Hằng) Hanna, 65 tuổi, ở Lake Forest, là chị của ông Hào, đã nhận tội âm mưu thực hiện hành vi gian lận chuyển khoản và thừa nhận đã giúp nộp hồ sơ gian lận để xin tiền từ Chương Trình Bảo Vệ Tiền Lương (PPP) và vay tiền trong chương trình khắc phục thiệt hại kinh tế do thiên tai (EIDL) để lấy về hơn $260,000 từ quỹ cứu trợ COVID-19.

Ông Hồ Matthew Hoàng, 66 tuổi, ở Melbourne, Florida, bị buộc tội vào ngày 2 Tháng Năm với tội âm mưu thực hiện hành vi gian lận chuyển khoản, lừa đảo chuyển khoản và rửa tiền liên quan đến các ứng dụng PPP và EIDL. Theo dự kiến, ông Hoàng ​​sẽ bị xét xử vào ngày 6 Tháng Hai, 2024. (MPL) 

Sự hèn nhát của một số người Việt

Lê Vi

Sự hèn nhát của một số người Việt

Hai thanh niên đi đường tự dưng kiếm chuyện với hai bà lao công quét rác rồi xách súng bắn hai bà này, xong cái ….đi trốn rồi bị bắt

Nhìn cũng kiếng cận, da sáng, cao to, chưn dài, ku bự, mông to. Sao đi gây sự với hai bà quét rác vậy mấy cha?

Tâm lý hèn nhát, cứ kiếm cành mềm mà đậu, kiếm trái mềm mà bóp, kiếm người không thể phản kháng với mình mà ức hiếp trút xả

Có ngon kiếm những đứa ngon lành hơn ,những đứa đi ngông nghinh ngoài đường mà kiếm chuyện với nó!

Ta nói xã hội Việt Lam giờ nó ngộ lắm! Hình như giáo dục kiểu gian lận, lường lậu, được mạnh hiếp yếu dzậy á?

Nhớ bài “7000 đêm góp lại” có câu rất hay: “Anh lớn khôn rồi, anh ra chiến trường cho mẹ anh vui”

Ai dạy anh phản kháng, phụng sự xã hội bằng cách đi gây sự trả thù hai bà quét rác ngoài đường trong đêm khuya?

Là do cuộc sống bức bách ,do khổ, bực mình thất nghiệp, xăng tăng, thuế má, gạo tăng giá, bịnh tật, cuộc sống bấp bênh, quyền phản kháng, quyền nói không có, thất vọng xã hội

Do mọi sự dồn nén trong xã hội, như cái piston nó nén khí đầy, cái bong bóng dồn nặng quá, bực bội quá, căm nín quá. Muốn xả nhưng xả không đúng cảnh, không đúng người, không đúng nguyên nhân

Xả xú páp bằng cách ra đường chửi đánh, bắn hai bà quét rác, rối hát karaoke ồn ào bị nhắc thì chém hàng xóm, ra đường đụng ai đánh nấy, gần nhứt là những người thân của mình

Có ông kia nghi vợ ngoại tình, gọi điện thoại cho vợ không được thì ôm con ra sông quăng xuống. Ở Long Xuyên ôm con của người tình quăng xuống sông

Người Việt giờ lại quen thói “trút xả” vào nhau

Lâu lâu nhân đá “bóng” thằng vài trận cho dân ra đường xả dàn, nhưng cái đó đâu có giải quyết được cơm áo gạo tiền và tiếng nói con người

Dân Việt là một đám đông hời hợt, cảm tánh. Luôn hài lòng ở những cái màu mè không thực chất

Mà hình như bố của “đồng bào” cũng muốn dân “tự xử” vơi nhau, hướng vào nhau mà tự xử với những thất vọng xã hội

Người Việt buồn lắm,không có một cách nào giải quyết được!

Nhưng thấy mọi người không quan tâm, mọi người hoàn toàn bỏ qua. Một sự thở dài cũng không thể hiện. Tại xã hội này ngày nào chẳng có người chết

Xã hội này có khi mạng người là rẻ nhứt. Vụ mấy con chó chết vậy mà lại dậy sóng um sùm

Kinh tế đi xuống, cuộc sống xấc bấc xang bang, niềm tin lung lay, tương lai vô định

Tinh thần phần đông người VN đã dồn nén tới trầm uất

Người dân Việt Nam có thói quen cam chịu và đã trở thành thói quen ù lì ,riết rồi như là cục đất trước những biến thiên của xã hội.

Sẽ còn nhiều vụ kiểu này nữa, cuộc sống không lối thoát làm người ta không còn giới hạn sự kềm chế giữa thiện và ác

Mọi người cẩn thận và cảnh giác với mọi thứ.

– Nguyễn Gia Việt

 


 

Nhà sáng lập công ty tiền ảo FTX bị xử tội đánh cắp $10 tỷ của các nhà đầu tư

Ba’o Nguoi-viet

October 4, 2023

NEW YORK (NV) – Hôm Thứ Tư, 4 Tháng Mười, một công tố viên đã mở đầu phiên xử nhà sáng lập công ty kinh doanh tiền điện tử FTX với lời thông báo cùng bồi thẩm đoàn rằng hành động lường gạt của Bankman-Fried đã bị phơi bày, với các khách hàng và nhà đầu tư liên quan tới việc công ty FTX bị thất thoát ít nhất là $10 tỷ.

Luật sư của bị cáo cho rằng thân chủ của ông không hề đánh cắp tiền của ai cả.

Phụ Tá Thẩm Phán Liên Bang Nathan Rehn quả quyết rằng nhà sáng lập FTX đã “phạm tội lừa đảo nặng nề.” Vị phụ tá thẩm phán nói rằng Bankman-Fried đã nói dối với các nhà đầu tư trong khi ông tiêu tiền cho riêng mình, bạn bè và gia đình mình, tậu những ngôi nhà tráng lệ và bất động sản gần bãi biển tại quần đảo Bahamas, chi hàng triệu đô-la cho các chính trị gia để tạo ảnh hưởng tại Washington.

Nhà sáng lập FTX Sam Bankman-Fried rời tòa sau buổi điều trần để tại ngoại hầu tra ở New York City hôm 26 Tháng Bảy, 2023 (Hình: ANGELA WEISS/AFP/Getty Images)

Bị cáo Bankman-Fried, 31 tuổi, đoan chắc rằng mình không phải là kẻ phạm lỗi trong vụ lừa đảo to lớn này, theo như bảy cáo buộc của công tố viện, kể cả chuyển tiền lậu và âm mưu gian dối kể từ khi bị bắt vào Tháng Mười Hai năm rồi tại Bahamas.

Luật sư biện hộ Mark Cohen nói trước bồi thẩm đoàn rằng “Sam không lường gạt ai cả, và cũng không chủ mưu lường gạt ai cả.”

Vị luật sư cho biết hoạt động của Bankman-Fried trong những ngày cuối với tư cách là chủ tịch công ty chứng tỏ ông tin rằng ông đang điều hành một cuộc khủng hoảng về chuyển đổi tài khoản thành tiền mặt do trị giá của tiền điện tử bị tụt xuống hơn 70% cùng với những lời chỉ trích của các đối thủ chính trên thương trường, khiến cho khách hàng của công ty rủ nhau tìm cách rút lại tiền đầu tư.

Diễn viên hài Larry David cùng với các nhân vật danh tiếng khác, như tiền vệ football Tom Brady và ngôi sao bóng rổ Stephen Curry, đã bị nêu tên trong vụ kiện bởi vì chính cái danh iếng của họ đã biến họ thành kẻ có tội quảng cáo và đề cao cho cơ sở kinh doanh thất bại đến nỗi phải khai phá sản của bị cáo Bankman-Fried. (TTHN)


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nguyễn Duy Kiên

Ba’o Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

05/10/2023

Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô,  nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”

Mà chả riêng gì ông nhà thơ mà còn nhiều “nhà” khác (nhà báo, nhà văn, nhà bình luận thời sự… ) cũng đã từng trải qua cái tâm tư “huhu” tương tự :

  • Lê Phú Khải: “Ngày vui ngắn chẳng tày gang”, không khí hồ hởi vui tươi sau chiến thắng Điện Biên Phủ, sau hòa bình lập lại 1954 ở Hà Nội cũng như toàn miền Bắc mau chóng nhường chỗ cho những ngày ảm đạm, u ám của những cuộc ‘đấu tranh giai cấp’, của cải cách ruộng đất, dư cải tạo tư sản, đấu tố bọn “Nhân văn Giai phẩm.”
  • Nguyễn Văn Luận: “ Đỗ Mười về tiếp thu Hải phòng nói rằng các nhà tư sản vẫn được làm ăn bình thường. Một tháng sau, cha tôi bị tịch thu tài sản. Trở về Hà Nội, trắng tay, cả nhà sống trong túp lều ở ngoại ô, cha tôi đi đánh giậm, vớt tôm tép trong các ao hồ, rau cháo nuôi vợ con.”
  • Nguyễn Khải: “Một nửa nước được độc lập nhưng lòng người tan nát tài sản một đời chắt chiu của họ bị nhà nước tịch thu hoặc trưng thu khiến họ trở thành những người vô sản bất đắc dĩ. Tầng lớp trí thức chẳng có tài sản gì ngoài cái đầu được tư duy tự do, thì cái đầu cũng bị nhà nước trưng thu luôn.
  • Trần Đĩnh: “Chú họ tôi ở ngã năm Nguyễn Du – Bà Triệu, một công chức lưu dụng… Tin yêu Cụ Hồ, chú ở lại cùng công nhân viên bảo vệ Sở điện nên được lưu dụng… Thình lình cắt tiêu chuẩn lưu dụng, lương tụt một nhát ngỡ như chính bản thân chú bị sập hầm.”

Riêng với “nhà nhiếp ảnh” thì còn bị nhà nước cách mạng đối xử cách riêng (khắt khe và tàn tệ  hơn nhiều) theo như ghi nhận của tác giả Nguyễn Quỳnh Hương :

Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Duy Kiên (1911-1979) sinh ra và sống giữa lòng phố cổ Hà Nội. Ông chơi ảnh và chụp ảnh chỉ như để ghi lại ký ức của mình về một Hà Nội mà cả đời ông và gia đình gắn bó. Hà Nội hiện diện trong ảnh của Nguyễn Duy Kiên ăm ắp tình với những khuôn diện thanh lịch, những di tích già nua nhuộm màu thời gian nhưng đầy sức sống, những vùng quê ngoại ô lam lũ mà vẫn toát lên cốt cách của một xứ sở văn hiến.

Chủ nhân của những bức hình tuyệt đẹp về Hà Nội lại có một số phận nhiều buồn thương… Đam mê nhiếp ảnh từ thời trai trẻ, Nguyễn Duy Kiên là bạn ảnh cùng thời với Lê Đình Chữ, Võ An Ninh, Phạm Văn Mùi, Đỗ Huân… Ông chơi ảnh rất công phu: sắm buồng tối tại nhà, tự tay in phóng ảnh, mày mò tìm ra các kỹ xảo.

Rời hiệu thuốc là ông lại lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm của Hà Nội để ghi lại từng vẻ đẹp phong cảnh và con người, những biến chuyển thời cuộc in dấu lên từng con phố mà ông thân quen từ thơ bé.

Nguyễn Duy Kiên chụp ảnh cho Hà Nội của chính ông. Những khuôn hình nghiêm cẩn, kỹ càng  và chan chứa tình. Sau này, khi di sản tinh thần của ông đến tay những nhà chuyên môn, họ đã choáng váng vì những bức ảnh quá đẹp. Quan trọng hơn – di sản ấy còn là những sử liệu vô giá bằng hình ảnh về Hà Nội trong suốt 20 năm nhiều biến động 1940-1960.

Với 5 đứa con, người vợ đảm đang hết mực tin yêu chồng, Nguyễn Duy Kiên yên ổn với cuộc sống của mình – chỉ cần ông còn được chụp ảnh. Nhưng tai nạn đã ập đến với họ bất ngờ, để rồi tổ ấm của họ phải sẻ đàn tan nghé.

 Đó là một ngày của năm 1967, Nguyễn Duy Kiên có lệnh khám nhà. Người ta tìm thấy trong kho ảnh của ông có 1 tấm hình khỏa thân. Sau này bạn bè ông nói đó là tấm ảnh một người đến phóng nhờ buồng tối rồi để quên lại, cũng có người nói ông chụp để gửi dự thi quốc tế, vì BTC yêu cầu hồ sơ bộ ảnh phải đủ tĩnh vật- phong cảnh- chân dung và ảnh khỏa thân. Không ai biết chính xác “lý lịch”  tấm ảnh định mệnh ấy, còn Nguyễn Duy Kiên thì chỉ im lặng.  Bị kết tội chụp ảnh suy đồi cái tội đủ để làm tan nát danh dự một gia tộc.

Quá khứ đã qua, nhưng ám ảnh kinh hoàng vẫn đọng trong lời kể của bà Kiên: “Chồng tôi đau đớn lắm, nhưng ông biết thời thế, biết phận mình phải như thế. Oan khuất biết kêu ai? Nên bố cháu chỉ im lặng.

Ông bị xử điển hình, kết án 11 năm tù. Chồng tôi cải tạo tận Lào Cai- xứ rừng thiêng nước độc. Cứ nửa năm tôi và cháu lớn lại được lên thăm bố cháu một lần, đường rừng toàn đá tai mèo nhọn sắc, hai mẹ con đi bộ hàng chục cây số máu rỏ dọc đường. Mỗi lần thăm  bố cháu lại tiều tụy hơn”.

Ông bị bệnh thận, bà Miễn viết đơn xin giảm án cho chồng, Nguyễn Duy Kiên đựơc trở về với gia đình sau 8 năm thụ án. Ông về, nhớ nghề ảnh thì mang máy ra chụp loanh quanh trong nhà, ông không dám ra ngoài, bạn bè cũng e ngại không còn ai lui tới.

Đoàn tụ của họ lặng lẽ và ngậm ngùi, chẳng nỡ làm nhau đau hơn – ông không kể những ngày trên trại, bà không kể những năm tháng một mình tủi cực nuôi con. Năm 1979, ở với vợ con đựoc 4 năm thì ông mất vì sức khỏe suy kiệt. Bà Kiên vẫn rơm rớm nước mắt khi nhớ lại: “Khi bố cháu mất, danh dự vẫn chưa được rửa, ông ấy xuôi tay mà không nhắm được mắt…”

Gần nửa thế kỷ đã qua (kể từ khi Nguyễn Duy Kiên nhắm mắt xuôi tay) nhưng nỗi oan khuất của ông và tâm cảm u uẩn của bà chưa bao giờ thực sự được quan tâm hay chia sẻ bởi bất cứ ai, ngoài những lời lẽ đãi bôi của giới truyền thông nhà nước:

Báo Tiền Phong: “Trải qua bao nỗi gian truân, may mắn thay, ngần ấy năm trời, bà quả phụ Nguyễn Duy Kiên vẫn lưu giữ lành lặn được hơn 200 tác phẩm của chồng. Ấy cũng là nề nếp gia phong, nghĩa tình chung thủy của người Hà Nội xưa”.

Báo Vnexpress: “Nguyễn Duy Kiên từng là nghệ sĩ nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh Hà Nội, cùng thời với Võ An Ninh, Phạm Văn Mùi, Nguyễn Cao Đàm… nhưng hầu như đã bị hậu thế lãng quên.”

Báo Nhịp Sống Hà Nội: “Số phận đã không cho Nguyễn Duy Kiên may mắn được chụp, trưng bày và xuất bản nhiều nhưng di sản mà ông để lại là những sử liệu vô giá bằng hình ảnh về Hà Nội trong suốt 20 năm nhiều biến động 1940-1960. Đây là món quà quý giá mà ông gửi lại cho Hà Nội của chúng ta hôm nay.”

Báo Nông Nghiệp: “Tiếp lửa tình yêu nghệ thuật, lưu giữ những khoảnh khắc lịch sử vô giá cho những người đang sống hôm nay, nhưng NSNA Nguyễn Duy Kiên dường như bị quên lãng. Hà Nội đã tôn vinh nhiều cá nhân, vậy mà cái tên Nguyễn Duy Kiên đến nay vẫn chưa được trân trọng đánh giá đúng với những gì ông xứng đáng được vinh danh.”

Vấn đề e không giản dị thế đâu!

Hà Nội không thể ngang nhiên mang một nghệ sỹ đi chôn sống, rồi lại thản nhiên “vinh danh” nạn nhân bằng cách in lại tác phẩm của đương sự (bằng tiền tài trợ của một công ty nước ngoài) và coi “đây là món quà quý giá mà ông gửi lại cho Hà Nội của chúng ta hôm nay.”

 Hà Nội không thể chà đạp lên cuộc đời của một người dân cho đến mức bầm dập te tua rồi đổ thừa (“số phận đã không cho tác phẩm Nguyễn Duy Kiên may mắn được chụp, trưng bày và xuất bản”) tỉnh rụi như vậy được.

Hà Nội cũng không ai có thể giày xéo lên số phận của cả một gia đình, buộc một người phụ nữ đơn chiếc phải tần tảo nuôi mấy đứa con thơ, rồi xưng tụng đó là nhờ vào “nề nếp gia phong, nghĩa tình chung thủy của người Hà Nội xưa.”

Tội ác đâu có dễ lấp liếm hay che dấu như thế!

Breaking News: McCarthy mất chức chủ tịch Hạ Viện, lần đầu tiên trong lịch sử

Breaking News: McCarthy mất chức chủ tịch Hạ Viện, lần đầu tiên trong lịch sử

Ba’o Nguoi-viet

October 3, 2023

WASHINGTON, DC (NV) – Dân Biểu Kevin McCarthy (Cộng Hòa-California) vừa bị mất chức chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ trong một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm hôm Thứ Ba, 3 Tháng Mười, một sự kiện chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Mỹ, theo CNN.

Kết quả cuộc bỏ phiếu bãi nhiệm là 216-210, trong đó, tám dân biểu Cộng Hòa và 208 dân biểu Dân Chủ bỏ phiếu loại ông McCarthy khỏi chức vụ cao nhất của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ.

Dân Biểu Kevin McCarthy (Cộng Hòa-California). (Hình minh họa: Alex Edelman/Getty Images)

Những dân biểu Cộng Hòa bỏ phiếu lật đổ ông McCarthy là: Andy Biggs (Arizona), Ken Buck (Colorado), Tim Burchett (Tennessee), Eli Crane (Arizona), Matt Gaetz (Florida), Bob Good (Virginia), Nancy Mace (South Carolina), và Matt Rosendale (Montana).

Bây giờ Hạ Viện cần đưa ra một chủ tịch tạm thời để nhân vật này điều hành việc bầu ra một lãnh đạo thực thụ mới.

Như vậy, thư ký Hạ Viện sẽ đưa ra một chủ tịch tạm thời, người này nằm trong danh sách bí mật được chính ông McCarthy lựa chọn từ trước. Việc tạo danh sách bí mật này được thiết lập sau vụ tấn công khủng bố ngày 11 Tháng Chín, 2001.

Người có tên đầu tiên trong danh sách đó sẽ trở thành quyền chủ tịch và có toàn quyền giám sát việc bầu cử một nhà lãnh đạo Hạ Viện mới.

Trong khi đó, về nguyên tắc, Hạ Viện không thể thông qua bất cứ dự luật nào cho tới khi vị chủ tịch mới được bầu ra và tuyên thệ nhậm chức.

Các ứng cử viên có thể làm quyền chủ tịch Hạ Viện bao gồm những nhân vật có vai vế trong khối Cộng Hòa Hạ Viện là Dân Biểu Steve Scalise (Louisiana), Dân Biểu Tom Emmer (Minnesota), và Dân Biểu Elise Stefanik (New York).

Hiện tại cả ba nhân vật nêu trên đều bác bỏ việc quan tâm thay thế chiếc ghế của ông McCarthy, tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu bất kỳ ai trong số họ sẽ tận dụng cơ hội này để sở hữu chiếc ghế chủ tịch Hạ Viện đầy quyền lực.

Trước đó vài giờ, Hạ Viện chấp thuận việc tiến hành thủ tục truất phế Chủ Tịch Hạ Viện Kevin McCarthy với tỉ lệ phiếu 218 – 208.

Hầu hết các nhà lập pháp Dân Chủ bỏ phiếu ủng hộ việc truất phế theo đề xướng của Dân Biểu Matt Gaetz. Có tổng cộng 11 dân biểu Cộng Hòa và 207 dân biểu Dân Chủ bỏ phiếu thuận việc đưa ông McCarthy ra truất phế.

Đây là tín hiệu cho thấy đương kim Chủ Tịch McCarthy có thể không tìm được hậu thuẫn đủ để giữ chức vụ của mình.

Tuy nhiên, các đồng minh của ông McCarthy tỏ ra những chỉ dấu báo hiệu rằng ông này có thể sẽ tiếp tục ra tranh chức chủ tịch Hạ Viện lần kế tiếp, điều này có nghĩa là cuối cùng vị dân biểu bảo thủ California có thể trở lại vị trí mà những người bảo thủ cực đoan vừa “bứng” ông ra. (MPL) [đ.d.]