Phiên tòa Việt Á: Báo Việt Nam không dám nhắc tên Nguyễn Xuân Phúc liên quan

Ba’o Nguoi-Viet

January 4, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tất cả các bản tin trên báo Việt Nam khi tường thuật lời khai của bị cáo Nguyễn Thị Thanh Thủy tại phiên tòa xử vụ Việt Á, đều không dám nhắc tên ông Nguyễn Xuân Phúc, cựu chủ tịch nước Việt Nam.

Bà Thủy, cựu chuyên viên nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam, được công luận tin là người nhà của ông Nguyễn Xuân Phúc.

Bị cáo Nguyễn Thị Thanh Thủy được cho là người nhà của ông Nguyễn Xuân Phúc, cựu chủ tịch nước Việt Nam. (Hình: Giang Long/Tuổi Trẻ)

Hồi đầu năm ngoái, thời điểm ông Phúc mất ghế chủ tịch nước, tin đồn trên mạng xã hội nói rằng bà Nguyễn Thị Thanh Thủy là cháu ruột bà Trần Thị Nguyệt Thu, vợ ông Phúc.

Tuy vậy, cũng có một số trang báo độc lập khẳng định bà Thủy là “em họ Nguyễn Xuân Phúc.”

Trong vụ án Việt Á, hai bị cáo Thủy và Nguyễn Bạch Thùy Linh, giám đốc công ty SNB Holdings, đều bị cáo buộc tội danh “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi.”

Cả báo Tuổi Trẻ lẫn VietNamNet hôm 4 Tháng Giêng, đều mô tả bị cáo Thủy đã lợi dụng mối quan hệ cá nhân với “một lãnh đạo cấp cao thuộc chính phủ” để mời ông Nguyễn Thanh Long, khi đó còn là thứ trưởng Y Tế, có mặt tại buổi lễ trao kit xét nghiệm của Việt Á do công ty CapitaLand tài trợ.

Dường như Hội Đồng Xét Xử không hỏi thêm về danh tính “một lãnh đạo cấp cao thuộc chính phủ” mà công luận hiểu là ông Nguyễn Xuân Phúc.

Liên quan tình tiết này, thoạt đầu, thể theo lời đề nghị của Nguyễn Bạch Thùy Linh, bà Thủy gọi điện thoại mời ông Long tham dự sự kiện nêu trên, ông này chỉ nói đúng một câu “Trao tặng theo quy định thì bên nhận là Mặt Trận Tổ Quốc” rồi cúp máy.

Sau khi ông Long xuất hiện tại buổi lễ trao kit xét nghiệm, hồi Tháng Tư, 2020, bà Thủy được bà Linh đến nhà đưa 2 tỷ đồng ($82,009) “để cám ơn.”

“Bị cáo chưa vi phạm pháp luật bao giờ, luôn tôn trọng các quy định pháp luật và không bao giờ nghĩ mình sẽ vi phạm. Bị cáo đã tích cực hợp tác và khắc phục nộp lại toàn bộ số tiền nhận từ Việt Á. Bị cáo đang bị bệnh hiểm nghèo, ung thư di căn lên phổi,” bà Thủy vừa nói vừa khóc tại phiên tòa.

Bị cáo Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế. (Hình: VietNamNet)

 Trong khi đó, bị cáo Nguyễn Bạch Thùy Linh được ghi nhận nộp 8 tỷ đồng ($328,036) tiền “khắc phục hậu quả.”

Đây là khoản tiền mà bà Linh khai rằng mình được công ty Việt Á chi 40% giá trị hợp đồng mua bán kit xét nghiệm trong những tháng dịch COVID-19 hoành hành ở Việt Nam. (N.H.K) 


 

Mấy Mươi Năm Nhìn Rõ Hình Hài – Nguyễn Thế Giác

Giac Le Nguyen

Nguyễn Thế Giác

Mấy mươi năm bên kia mừng chiến thắng.

Giống da vàng bầy vẽ chuyện thơ ngây.

Mẹ gục mặt tóc mỗi ngày bạc trắng.(mẹ việt nam)

Lê thân già héo hắt sống qua ngày.

 

Mấy mươi năm bên này thằng khóc hận.

Mảnh đạn cầy nhức nhối vết thương xưa.

Nhìn đất nước bằng chiều dài vô tận.

Yêu Quê Hương không biết nói sao vừa.

 

Mấy mươi năm ngủ chập chờn mộng mị.

Hồn đi hoang từ dạo đó đến giờ.

Đuốc sắp tắt chưa gặp người tri kỷ.

Gởi nỗi niềm của kẻ rủi sa cơ.

 

Mấy mươi năm kiếp lạc đà dun rủi.

Sa mạc đời đốt cháy mảnh hình hài.

Đứa thua cuộc sống nhọc nhằn buồn tủi.

Mặt trời lên chẳng thấy bóng tương lai.

 

Mấy mươi năm tìm giao kèo bán nước.

Văn tự nào khai tử dải đất thiêng?

Thằng bại trận chắt chiu đời vô phước.

Đứa vinh quang nhặt xác khắp mọi miền.

 

Mấy mươi năm giở chúc thư của Mẹ.

Không thấy chia, thấy cắt cõi sơn hà.

Ôi tuyệt đẹp! Non sông mình ngạo nghễ.

Đến bây giờ lầy lội cả Quê Cha.

 

Mấy mươi năm nghe chuyến tàu Thống Nhất.

Nhưng ba miền thúc thủ chẳng nhìn nhau.

Thằng chiến thắng đã không còn thành thật.

Hòa bình sao dân quá đỗi cơ cầu?

 

Mấy mươi năm bên này buồn chiến bại.

Vạch lưng mình vết chém thấy chưa lành.

Khi biết được Dân Tộc đầy oan trái.

Sử ngàn trang lật mãi vẫn hôi tanh.

 

Mấy mươi năm học được gì Hải Ngoại?

Vẫn miệt mài vẽ chữ S xinh xinh.

Ôm Nam Hải sóng bập bềnh mời gọi.

Ngại Trường Sơn mồn một cảnh đao binh.

 

Mấy mươi năm mỗi thằng đều đánh mất!

Mà khoe khoang thêm nhục giống Lạc Hồng.

Thằng ray rứt: Mình Góp Phần Tổ Quốc.

Đứa huyênh hoang: Có Tội Với Non Sông!

 

Rồi được gì? Hỡi lũ người chiến thắng!

Anh em mày xâu xé thật thương tâm.

Mừng Độc Lập chỉ hai bàn tay trắng.

Quảy lên vai nửa thế kỷ lỗi lầm.

Nguyễn Thế Giác


 

Vụ Việt Á: Cựu Bộ trưởng Y tế ra tòa, khai nhận hối lộ 2,25 triệu USD

VOA

03/01/2024

Cựu Bộ trưởng Y tế Việt Nam, ông Nguyễn Thanh Long, tại phiên tòa ngày 3/1/2024 ở Hà Nội.

Cựu Bộ trưởng Y tế Việt Nam, ông Nguyễn Thanh Long, tại phiên tòa ngày 3/1/2024 ở Hà Nội.

Cựu Bộ trưởng Y tế Việt Nam, ông Nguyễn Thanh Long, và 37 người khác tiếp tục bị đưa ra xét xử tại tòa án ở Hà Nội hôm thứ Tư (3/1) với cáo buộc tội nhận hối lộ, hối lộ và đóng vai trò trong việc sản xuất, phân phối và “thổi giá” bộ dụng cụ xét nghiệm Covid-19 lên quá cao.

Vụ bê bối liên quan đến kit xét nghiệm Covid-19 của Công ty Việt Á cho thấy nhiều quan chức cấp cao đã tạo điều kiện cho công ty này đạt được các thỏa thuận trị giá hàng triệu đô la trong việc cung cấp cho bệnh viện và cộng đồng ở các địa phương những thiết bị xét nghiệm với mức giá bị đẩy lên rất cao.

Tại phiên tòa hôm 3/1, cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long khai đã nhận 2,25 triệu USD từ ông Phan Quốc Việt – Tổng giám đốc Công ty Việt Á, trong đó 2,2 triệu USD nhận thông qua cựu thư ký Nguyễn Huỳnh và 50.000 USD nhận trực tiếp từ ông Việt.

Cựu bộ trưởng Y tế, được mô tả ra tòa với dáng vẻ tiều tụy, tóc bạc trắng và gầy đi rất nhiều, nhiều lần nói “Tôi sai, tôi xin lỗi” vì đã nhận hối lộ, nhưng phủ nhận đã gợi ý đòi hỏi tổng giám đốc Việt Á đưa tiền như lời khai của thư ký Nguyễn Huỳnh, theo Tuổi Trẻ.

Ông Nguyễn Thanh Long bị cáo buộc trực tiếp can thiệp và chỉ đạo cấp dưới tác động để Công ty Việt Á được cấp số đăng ký lưu hành, hiệp thương giá, phân bổ và thanh toán tiền kit xét nghiệm. Cựu bộ trưởng bị cho là đã đứng ra giới thiệu Công ty Việt Á với lãnh đạo một số địa phương để giúp cho công ty này tiêu thụ kit xét nghiệm.

Trong vụ này, ngoài ông Nguyễn Thanh Long, một quan chức cấp cao khác là cựu Chủ tịch Hà Nội Chu Ngọc Anh cũng bị bắt và bị truy tố về tội “Vi phạm quy định về quản lý sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát lãng phí”. Tại tòa, ông Chu Ngọc Anh nói “rất đau xót” khi không có cơ hội gặp lại ông Phan Quốc Việt để trả lại khoản tiền 200.000 USD đã nhận.

Ít nhất 100 quan chức và doanh nhân đã bị bắt liên quan đến vụ bê bối.

Vụ bắt tay thao túng giá giữa các quan chức và doanh nhân này ước tính đã thu về khoảng 172 triệu USD cho Việt Á, trong đó 34 triệu USD được cho là đã đổ thẳng vào túi các quan chức, theo AFP.

Truyền thông nhà nước cho hay Việt Á đã sản xuất 8,7 triệu bộ dụng cụ xét nghiệm trong đại dịch, phần lớn được gửi đến các cơ sở y tế trên cả nước.

Tại tòa án Quân sự ở Hà Nội tuần trước, Tổng giám đốc Phan Quốc Việt bị kết án tổng cộng 25 năm tù, bao gồm 15 năm tù về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, 10 năm tù do “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng”.

Ngoài ra, ông Việt cũng đối mặt với những cáo buộc khác trong phiên tòa sẽ kéo dài ba tuần bắt đầu vào ngày 3/1.

Việt Nam ban đầu được cả thế giới biết đến nhờ các biện pháp hiệu quả trong việc kiềm chế đại dịch Covid-19. Tuy nhiên sau đó, khi các quan chức bị phát hiện đút túi hàng triệu đô la từ việc nhận hối lộ dính dáng đến kit xét nghiệm và từ việc tổ chức các “chuyến bay giải cứu” đưa người Việt ở hải ngoại về, đã gây ra nhiều tai tiếng và phẫn nộ trong công chúng.

Năm ngoái, ba quan chức đã bị bỏ tù chung thân trong khi hàng chục người khác bị kết án tù dài hạn vì tội hối lộ và tham nhũng trên các chuyến bay hồi hương.

Vào năm 2022, Quốc hội Việt Nam đã bãi chức hai phó thủ tướng Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam. Ông Minh cũng kiêm chức Bộ trưởng Ngoại giao, là người đứng đầu tổ chức các “chuyến bay giải cứu”, trong khi ông Đam phụ trách xử lý công tác ứng phó với đại dịch Covid-19 trong nước.

Cuộc thanh trừng, do Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo, cũng đã hạ bệ Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, người “chịu trách nhiệm chính trị” về những thiếu sót của nhiều quan chức, AFP dẫn một tuyên bố của ủy ban trung ương đảng vào thời điểm đó cho biết.

YouTube player

 

Bài học từ vụ giải thoát 379 người khi cháy máy bay tại sân bay Haneda

Báo Tiếng Dân

Kim Văn Chính

3-1-2023

  1. Vụ máy bay Nhật hạ cánh va vào nhau gây cháy cả hai máy bay hôm qua là vụ tai nạn rất hi hữu ở Nhật Bản. Hồ sơ vụ tai nạn sau này sẽ được công bố. Tuy nhiên, việc toàn bộ 379 hành khách và phi hành đoàn sơ tán ra ngoài chiếc máy bay cháy như đuốc cho ta thấy người Nhật đã làm được điều phi thường trong tai nạn.

“90 giây để giải thoát”

Chuyến bay 516 của Japan Airlines bốc cháy khi hạ cánh xuống sân bay Haneda của Tokyo vào tối thứ Ba sau khi va chạm với một máy bay của Lực lượng Tuần duyên Nhật Bản đang trên đường băng để bay tới hỗ trợ thảm họa động đất.

Ảnh: Máy bay của hãng Japan Airlines bốc cháy dữ dội sau vụ va chạm với máy bay của Lực lượng Tuần duyên Nhật. Nguồn: Reuters

Cảnh quay ấn tượng từ bên trong máy bay cho thấy, khói tràn ngập khoang hành khách, kể cả khi hành khách sơ tán, và video trên mạng tin tức cho thấy hành khách lao xuống hai cầu trượt bơm hơi và chạy khỏi máy bay khi ngọn lửa nhấn chìm phần động cơ.

Ngay sau đó, chiếc máy bay đã bị lửa thiêu rụi, bất chấp nỗ lực của lực lượng cứu hỏa để dập tắt ngọn lửa.

Chuyên gia Braithwaite cho biết, theo các quy tắc an toàn, các nhà thiết kế máy bay phải thỏa mãn điều: Là một chiếc máy bay có thể được sơ tán chỉ trong 90 giây và chỉ có 50% lối thoát hiểm nếu xảy ra tai nạn. Điều này đúng 100% đối với tai nạn hôm qua.

Tuy nhiên, ông nói, điều này dễ bị phá hỏng do sự hoảng loạn bao trùm máy bay sau một sự cố như hôm qua. Những hành khách dễ bị tổn thương, như trẻ em và người già, cần thêm thời gian để ra được đến nơi an toàn.

Ông nhận xét về quy tắc 90 giây: “Hãy nhớ rằng những bài kiểm tra như vậy không diễn ra trong môi trường căng thẳng cao độ (như vụ tai nạn hôm nay)”.

Ông cho biết, trong hoàn cảnh đó, thành tích sơ tán hành khách của phi hành đoàn trên máy bay Nhật thật là rất ấn tượng, không có trường hợp tử vong nào được ghi nhận và chỉ có 17 hành khách bị thương nhẹ.

Chuyên gia an ninh hàng không Jeffrey Price gọi việc mọi người trên chuyến bay của Japan Airlines đều được sơ tán an toàn là một “phép màu”.

Price, giáo sư hàng không tại Đại học bang Colorado, cho biết: “Nó không chỉ nói lên hành động phi thường của phi hành đoàn, mà còn của chính hành khách khi có thể nhiều người ra khỏi máy bay một cách nhanh chóng trước khi nó hoàn toàn chìm trong biển lửa”.

Ông nói: “Điều kỳ diệu hơn nữa là các hành khách vẫn giữ bình tĩnh và không hoảng sợ, nếu hoảng loạn, tất yếu dẫn đến thêm hỗn loạn và nhiều thiệt hại về nhân mạng”.

Price cho biết, mặc dù có các đơn vị cứu hộ và chữa cháy máy bay tại các sân bay nhưng có thể mất tới ba phút hoặc hơn, trước khi lực lượng ứng cứu khẩn cấp có mặt tại hiện trường.

Ông nói: “Mất khoảng 90 giây để ngọn lửa cháy xuyên qua thân máy bay. Dựa trên những con số đó, hành khách và phi hành đoàn gần như phải tự mình xử lý trong khoảng từ một đến hơn hai phút đầu tiên trong trường hợp khẩn cấp trước khi có sự trợ giúp”.

Price nói thêm: “Đây là một ví dụ về việc sơ tán tai nạn đã diễn ra tốt đẹp”.

Braithwaite cho biết Japan Airlines từ lâu đã có cách tiếp cận “tuyệt vời” về an toàn của hành khách. Ông giải thích: “Sự cống hiến của họ trong việc cải thiện sự an toàn đã ăn sâu vào tổ chức và họ có văn hóa rất mạnh mẽ trong việc tuân thủ các quy trình vận hành tiêu chuẩn”.

  1. Trải nghiệm cá nhân:

– Tôi cũng đã nhiều lần đi máy bay Nhật và hạ, cất cánh ở chính sân bay Haneda.

An toàn của hãng hàng không Nhật và văn hóa người Nhật rất khác. Ví dụ, đôi lần tôi được xếp ngồi ở ghế cạnh cửa thoát hiểm (những lần đó thường là tôi đi du lịch một mình). Chỗ ngồi đó rất rộng rãi vì phía trước ghế có cả 2 khoảng không rất rộng để duỗi chân…

Lần nào cũng vậy, tiếp viên đều đến hỏi tôi đã biết cách mở cửa thoát hiểm khi có sự cố chưa? Và họ hướng dẫn một lần nữa về cách mở cửa thoát hiểm.

Chưa hết, ngồi vị trí đó, mọi vật dụng cá nhân của mình không được để bất cứ thứ gì ở dưới chân, dù đó là túi xách nhỏ, giày hay máy ảnh… Tất cả các đồ cá nhân của mình được ưu tiên để trên khoang đồ phía trên…

Những chi tiết như vậy tôi chỉ thấy ở hãng Nhật…

– Văn hóa xếp hàng, nhường nhịn nhau và trật tự thì người Nhật nhất thế giới rồi. Xem video quay từ trong khoang hành khách hôm qua, tôi thấy hành khách Nhật họ rất trật tự, ngồi thấp sát sàn, không hoảng loạn kêu gào, không chen lấn thoát thân (kiểu phi thân qua cửa sổ như người Việt), rất trật tự trong khi chịu tai nạn và thoát ra khỏi máy bay.

  1. Kết luận:

– Văn hóa của người Nhật đã giúp họ làm nên điều kỳ diệu hôm qua: Toàn bộ 379 hành khách và phi hành đoàn đã được giải thoát an toàn…

– Người Việt cần học người Nhật…


 

CHÍNH QUYỀN THÍCH TRỌNG DỤNG NHỮNG KẺ ĂN CẮP ĂN TRỘM VÀ THIẾU LÒNG TỰ TRỌNG.

Thánh nhân

1- Ngô Minh Hiếu

Năm 2015, một hacker người Việt có tên Ngô Minh Hiếu (Hieupc) đã bị kết án 13 năm tù tại Mỹ. Theo Sở Tư pháp Mỹ, Hiếu phải chịu án tù vì tội thâm nhập hệ thống máy tính doanh nghiệp, lừa đảo và đánh cắp thông tin của gần 200 triệu người dùng.

Sau đó về nước Hiếu được Chính quyền trọng dụng làm

chuyên gia Trung tâm Giám sát an toàn không gian mạng quốc gia (Bộ TT-TT)

2- Kiều Trinh

Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù.

Năm 2006, Kiều Trinh được sang nước Anh công tác. “Bệnh tâm thần” lại tái phát và cô nàng đã thó chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong shop. Một lần nữa ông Hiến lại phải cứu con gái bằng việc nhờ Đại sứ quán can thiệp và tờ giấy của bác sỹ “chứng nhận bệnh tâm thần” lại đưa ra sử dụng!

Năm 2009, Kiều Trinh được kết nạp đảng và được đề bạt làm Trưởng phòng Văn hóa dân tộc, Ban thời sự VTV

3 – Cựu Bộ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ cựu chủ tịch Thành phố Hà Nội Chu Ngọc Anh

Nhiều người dùng Facebook không dành cho ông Chu Ngọc Anh thiện cảm, đặc biệt là khi nhìn vào hình ảnh ông có thái độ “nịnh bợ” ông Nguyễn Tấn Dũng khi ông này đang làm Thủ Tướng.

Tuy nhiên dân nhìn thấy mà cán bộ bộ nhiệm Chu Ngọc Anh mắt mù nên không nhìn thấy.

4 – Thằng tranh vợ với con trai.

Người dân Việt Nam ai cũng biết vụ tranh vợ với con trai nổi tiếng, nên tôi có lẽ không cần nói nữa

Vụ này xin nhường bạn đọc comment tên kẻ tranh vợ với con trai.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thời đồ mã

 Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Tôi rất thích khoa nhân chủng nhưng không có cơ may đến trường để được truyền thụ một cách bài bản về ngành học thú vị này. Hoàn cảnh sống, nói nào ngay, cũng không mấy thích hợp cho nhu cầu tự học.

Suốt ngày (và suốt đời) tôi chỉ loanh quanh hàng quán nơi mà những kẻ hay lê la thường nói rất nhiều, dù sự hiểu biết của họ vốn không được bao nhiêu. Ngoài giới hạn về kiến thức, mấy ông bạn đồng ẩm còn có cái tật rất hay tranh cãi (và luôn cãi chầy cãi cối) nên mọi thông tin – từ bàn nhậu – đều không được khả xác hay khả tín gì cho lắm.

Chiều qua, lúc tiệc đã sắp tàn, bỗng có vị  nổi hứng đặt vấn đề:

  • Biết tại sao loài người đổi từ mẫu hệ qua phụ hệ, và đổi cách nào không?

Thế là bàn rượu lại râm ran và ồn ào như cũ:

  • Còn sao nữa. Phụ nữ, đàn bà, con gái ăn ở cư xử ác nhân và ác đức quá mà. Đã vậy, còn có cái tật kỳ thị phái tính và lại thêm cái thói vợ chúa chồng tôinữa. Áp bức người ta đến độ hết chịu nổi nên đám đàn ông con trai buộc phải vùng lên thôi?
  • Vùng lên cách nào?
  • Thì nghe nói là có tối mấy chả họp kín dưới suối lâu lắm. Xù xì tới khuya luôn rồi mới chia tay, ai về nhà nấy. Tới nhà ông nào cũng tốc mùng chui vô nằm kề bên vợ, thuận tay bóp lồn/tiện tay bóp vú, hun hít tá lả bùng binh, không chừa một chỗ nào …
  • Chi vậy, Trời ?
  • Từ từ, nghe hết chuyện cái đã. Đúng 9 tháng 10 ngày sau, tất cả phụ nữ đều lâm bồn ráo trọi. Xe cứu thương hú còi inh ỏi, chở hết mấy bả vô viện bảo sanh, không xót một con mẹ nặc nô nào ráo.
  • Rồi sao nữa?
  • Còn sao nữa. Khoảng trống quyền lực được lấp đầy tức khắc. Qua bữa sau là loài người bắt đầu một thời kỳ mới: Thời Phụ Hệ. Nhân ái, nhân bản, nhân đạo, nhân đức, nhân nghĩa, nhân từ, nhân văn (và nhân nhượng ) hơn nhiều. Dễ thở hơn thấy rõ!

Chuyện không đến nỗi nhạt nhưng có chi tiết hơi thô tục (thuận tay bóp cái này, tiện tay bóp cái kia, hay hun hít everywhere) khiến cho những thính giả nho nhã đều phải nhíu mày về cử chỉ thô lỗ của đám đàn ông, trước Thời Phụ Hệ. Với thời gian, mỗi lúc loài người một thêm lịch lãm, tình tứ và lãng mạn hơn xưa – như câu chuyện kể sau (cũng mới nghe qua bàn nhậu) vào bữa hôm kìa:

Sáng tinh mơ, có một ông người Thời Đồ Đá Mới, vác chầy vồ đi kiếm ăn nhưng chưa ra khỏi hang động bao lâu ổng đã vội vã quay về. Mặt mũi khẩn trương thấy rõ, hổn hển ôm chầm lấy vợ:

  • Mình ơi, mình à …
  • Chuyện gì vậy cà. Bộ bữa nay gặp nguyên bầy khủng long hoặc khổng tượng hả?
  • Không.
  • Hay gặp ma Cà Rồng giữa ban ngày?
  • Cũng không. Ma quỷ gì đâu. Anh mới gặp ông Tám ở ngoài bìa rừng kìa.
  • Rồi sao?
  • Thằng chả cho hay là giai đoạn Tân Thạch Khí (Neolithic) đã chấm dứt hồi khuya rồi. Bắt đầu từ sáng nay là mình bước qua một thời đại mới, tới Thời Đồ Đồng rồi đó.
  • Úy Trời! Lẹ dữ vậy sao honey?
  • Chớ sao. Time’s flying mà cưng!
  • Vậy thì phải sắm cho em cái gương bằng đồng à nha. Không phải là em đua đòi sắm sửa gì với mấy con đĩ ngựa cùng thời đâu nhưng sáng nào cũng phải lội bộ ra bờ suối soi mặt, chải đầu, trang điểm … thiệt mỏi chân (và sợ cọp) muốn chết luôn vậy đó…
  • Tưởng gì, chớ gương lược thì kể như là chuyện nhỏ thôi. Để đó tính sau. Bây giờ mình lo nhen lửa rồi nướng đồ mồi liền đi, còn cả đống khô cá sấu và khô voi hun khói trên giàn bếp kìa. Lẹ lên nha, anh hú vợ chồng ông Sáu, ông Tám, cậu mợ Năm, bà Bẩy với cô Tư qua uống sương sương vài xị để chào đón một thời đại mới.

Ngay sau đó là của lửa bập bùng, nhậu nhẹt tùm lum, karaoke um xùm, và phi cần sa mù mịt, rồi ôm nhau làm tình tưng bừng cho tới lúc gà (rừng) gáy sáng luôn.

Thiệt là quá đã, dù có hơi quá đáng!

Nhân loại – tất nhiên – không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm chặt tay nhau, cười ha hả, nhẩy cà tưng/cà tưng (một cách nhịp nhàng và điệu đàng) qua từng thời kỳ hay giai đoạn văn minh. Đôi khi, vì sự cách trở của địa lý (hay vì sự khác biệt trong phương cách tổ chức xã hội) nên vẫn có những giống người bị bỏ rơi lại phía sau, hoặc đi theo những bước rất ngoằn nghèo và tối tăm – so với đa phần nhân loại.

Từ Thời Đồ Sắt, thay vì bước vào Thời Đại Kỹ Nghệ, có hằng tỉ người lại rẽ vào Thời Đồ Nhựa. Họ biến cả lục địa thành một thứ công xưởng của thế giới, chuyên sản xuất đồ vật rẻ tiền (giá bán chỉ 99 xu thôi) bất chấp mọi hậu quả và tác hại môi sinh nên không có đối thủ cạnh tranh.

Ai mà lại đi dành việc với những người mưu sinh bằng nghề bán máu bao giờ. Cũng chả ai muốn “cộng chung vận mệnh” với những kẻ đắm đò cả.

Cùng lúc, lại có cả tộc người (gần trăm triệu mạng) thất thểu bước vào Thời Đồ Đểu – theo nhận định của những kẻ đương thời:

  • Nhà thơ Bùi Minh Quốc: “Cả thời kỳ đều cáng đã lên ngôi”
  • Nhà giáo Trần Thị Thảo: “Quả thật rất khốn nạn/ Thời đồ đểu lên ngôi!”
  • Kịch tác gia Lưu Quang Vũ: “Chúng ta đã trải qua nhiều thời kỳ: đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Nay thì đến Thời Đồ Đểu”!

Ủa! Sao lại kêu là Thời Đồ Đểu?

Họa sỹ Đỗ Duy Ngọc lý giải:

“Thời mà miếng ăn bỏ vào mồm cứ sợ là thuốc độc, bệnh uống viên thuốc cứ nghi là thuốc giả. Thời mà ở đâu cũng có thể bị đe doạ, ở trong nhà sợ kẻ cướp, ra đường sợ lũ giật dọc, sợ cây rơi, điện giật, sập hố, sẵn sàng bị giết chỉ bởi một lời nói, một ánh nhìn… Con người mất lòng tin nên chạy theo thần linh, ma quỷ. Họ mê tín đến độ cuồng si, họ tin vào Thế Giới ảo vọng một cách cực đoan.”

Vậy là kể như tới luôn Thời Đồ Mã rồi!

Thảo nào mà báo Phụ Nữ (số ra ngày 29 tháng 8 năm 2023) có bài phóng sự bằng hình, trân trọng giới thiệu ông Vua Đồ Mã VN cùng những sinh hoạt phong phú và đa dạng của nghề hàng mã hiện nay ở xứ sở này:

Đức Quang, 28 tuổi, sinh ra và lớn lên ở “thủ phủ” của nghề vàng mã miền Bắc – xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Bố mẹ Quang có một xưởng sản xuất đã hoạt động hơn 30 năm và nay đến lượt Quang tiếp nối. Tuổi thơ của Quang gắn liền với khung tre, hồ dán, các loại giấy đủ màu và những mô hình vàng mã…

Hiện tại, gia đình Đức Quang sở hữu một xưởng sản xuất rộng 20.000m2. Hằng ngày, bố mẹ Quang cùng những người thợ vẫn miệt mài với nghề thủ công đã tồn tại ở ngôi làng truyền thống suốt mấy chục năm qua. Trong khi đó, những công việc kinh doanh khác như giới thiệu sản phẩm, liên hệ đối tác… sẽ do anh trực tiếp phụ trách.

Ngay từ trong chính tư duy kinh doanh mặt hàng lâu năm này, Đức Quang quan niệm, mỗi sản phẩm vàng mã như một món quà mà “người ở lại” muốn gửi tặng cho “người ra đi” để tinh thần được thanh thản, vơi đi nỗi mất mát, nuối tiếc. Đức Quang mong muốn sẽ là người vận chuyển món quà tinh thần…

Có những câu chuyện khiến anh không thể nào quên: “Một chị khách ở Quảng Ninh muốn đặt một mô hình chiếc xe ô tô vàng mã gửi tặng người bố, bởi trước khi rời cõi tạm, người bố đã luôn phấn đấu để có thể chờ vợ con trên chiếc xe Lexus 570.” 

Nói cách khác là mọi nhu cầu, ước muốn, khát vọng (cũng như hy vọng) quá tầm tay với của con người ở Thời Đồ Đểu đều có thể được thực hiện dễ dàng trong Thời Đồ Mã mà không cần chờ đợi đến cuối thế kỷ này, thời điểm mà có kẻ vẫn đang lo “ không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa” nữa!


 

Nhật Bản hứng chịu 155 trận động đất trong 24h qua

 Khanh Pham

ĐAU THƯƠNG : Nhật Bản hứng chịu 155 trận động đất trong 24h qua, hàng chục người đã người thiệt mạng những ngày đầu năm mới..

Nhật Bản đang chạy đua với thời gian để giải cứu những nạn nhân có thể còn sống sót và bị mắc kẹt dưới đống đổ nát vì trận động đất dữ dội ngày đầu năm mới.

Theo Cơ quan Khí tượng Nhật Bản, nhiều đợt sóng thần cũng đã ập đến và dự kiến sẽ có những đợt sóng lớn hơn. Cơ quan này cũng cảnh báo, những cơn rung lắc mạnh hơn có thể xuất hiện trong những ngày tới.

Tết dương đối với người Nhật là ngày tết lớn nhất trong năm nhưng giờ tivi chỉ toàn thời sự về trận động đất, hàng trăm nghìn người đang đi lánh nạn, 30.000 hộ bị cắt điện, tàu dừng, đường xá nứt vỡ rung lắc khiến toàn thành phố sụp đổ..


 

 Trần Văn Hiệp, chủ tịch tỉnh Lâm Đồng, bị bắt do nhận hối lộ

Ba’o Nguoi-Viet

January 2, 2024

LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Hôm 2 Tháng Giêng, ông Trần Văn Hiệp, chủ tịch tỉnh Lâm Đồng, bị Cục Cảnh Sát Điều Tra Tội Phạm Về Tham Nhũng, Kinh Tế, Buôn Lậu Bộ Công An ra quyết định khởi tố, bắt giam để điều tra về tội “nhận hối lộ.”

Theo báo Tuổi Trẻ, khoảng 3 giờ chiều cùng ngày, tổ công tác gồm Cục Cảnh Sát Điều Tra Tội Phạm cùng Viện Kiểm Sát Tối Cao đến nhà ông Trần Văn Hiệp trên đường Yersin, phường 9, thành phố Đà Lạt, để tống đạt lệnh khởi tố, bắt giam, khám xét nơi ở và làm việc của bị can.

Ông Trần Văn Hiệp, chủ tịch tỉnh Lâm Đồng. (Hình: M.V/Tuổi Trẻ)

Ông Hiệp (còn gọi là Hiệp “con”), 58 tuổi, bị cáo buộc “nhận hối lộ” trong vụ án liên quan đến công ty Cổ Phần Đầu Tư Du Lịch Sài Gòn Đại Ninh, chủ đầu tư dự án khu đô thị Thương Mại Nghỉ Dưỡng Sinh Thái Đại Ninh ở Lâm Đồng, có tổng diện tích sử dụng đất lên tới 3,595 hécta, do Nguyễn Cao Trí, làm người đại diện pháp luật, với tổng nguồn vốn đầu tư lên tới 25,243 tỷ đồng ($1.03 tỷ).

Báo Người Lao Động cho hay trước đó, hôm 15 Tháng Giêng, 2023, Bộ Công An đã khởi tố, bắt giam ông Nguyễn Cao Trí vì có quan hệ làm ăn với bà Trương Mỹ Lan, chủ tịch tập đoàn Vạn Thịnh Phát, do liên quan đến dự án Sài Gòn Đại Ninh.

Sau khi bà Lan bị bắt, ông Trí đã chỉ đạo thực hiện các hoạt động nhằm chiếm đoạt tài sản của bà này.

Trước ông Hiệp, cùng tội danh “nhận hối lộ” liên quan đến dự án Sài Gòn Đại Ninh, hồi Tháng Ba, 2023, Bộ Công An đã khởi tố, bắt giam ông Nguyễn Ngọc Ánh, chánh Thanh Tra Tỉnh Lâm Đồng.

Liên quan đến vụ án, đến Tháng Tám,2023, bà Trần Bích Ngọc, vụ trưởng Vụ I thuộc Văn Phòng Chính Phủ, bị cơ quan điều tra khởi tố, bắt giam để điều tra về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn” liên quan vụ án “nhận hối lộ” tại dự án này.

Hiện, Cục Cảnh Sát Điều Tra Tội Phạm tiếp tục điều tra mở rộng vụ án; rà soát, kê biên, phong tỏa tài sản của các bị can để thu hồi thiệt hại tài sản nhà nước.

Công an đến khám xét nhà ông Trần Văn Hiệp chiều 2 Tháng Giêng. (Hình: Khánh Hương/VNExpress)

Ông Trần Văn Hiệp bắt đầu sự nghiệp từ cán bộ Tỉnh Đoàn Lâm Đồng, sau đó lần lượt trải qua các chức vụ như bí thư huyện Bảo Lâm, trưởng Ban Tuyên Giáo Tỉnh Ủy, phó bí thư Tỉnh Ủy.

Mặc dù hồi năm 2016, báo Người Cao Tuổi đã có bài viết về ông Hiệp nhận 5 hécta đất là “quà biếu” của một doanh nghiệp, rồi cho cất nhà trái phép… Thế nhưng, với hành vi ấy không hiểu vì sao ông Hiệp vẫn trúng chức phó bí thư Tỉnh Ủy, để rồi từ Tháng Mười Một, 2020, ông Hiệp lên làm chủ tịch tỉnh Lâm Đồng. (Tr.N)


 

GƯƠNG HỌC GIỎI…

GƯƠNG HỌC GIỎI…

Cháu gái trong hình này là Nguyễn Yến Nhi, quê ở xã Phú Riềng, huyện Phú Riềng, Bình Phước trong một gia đình khó khăn. Nhưng cháu đã thi đậu học bổng tại 12 đại học ở Mỹ và chọn Gettysburg College để du học ngành Kinh tế và tâm lý với học bổng 4 năm trị giá 8 tỷ đồng.

Cha mẹ của Yến Nhi lập nghiệp với hai bàn tay trắng, từ quê chuyển vào Phú Riềng, họ phải sống bằng đủ thứ nghề, từ bán hàng rong ngoài chợ tới làm nương rẫy để mưu sinh nuôi 5 con ăn học.

Nhưng các con đều chịu khó học. Anh trai của Yến Nhi từng thi đậu vào Đại học Quốc gia Singapore. Còn Yến Nhi cũng học giỏi từ nhỏ, thi đậu học sinh giỏi Anh văn cấp tỉnh trong mấy năm PTCS, toàn đoạt giải Nhất, Nhì. Vì vậy cô bé dù mới ở cuối cấp 2 đã thi đậu 7.0 IELTS và đi dạy kèm Anh văn cho các em nhỏ, lấy tiền phụ mẹ cha.

Học xong lớp 9, con quyết tâm thi vào Trung học NK của Đại học Quốc gia TPHCM, là vì muốn đi du học, cho dù khi đó con đậu thủ khoa chuyên Anh ở trường Quang Trung, Bình Phước.

Một cô bé 14-15 tuổi một mình lặn lội từ Phú Riềng về SG, thuê phòng trọ ở và lo ăn học. Mặc dù khi mới vào trường NK thì phải đua với các bạn rất mệt, nhưng con rất cố gắng. Mà bắt đầu từ việc nâng cao điểm tiếng Anh để tham gia các kỳ thi đạt chuẩn tiếng Anh quốc tế, với điểm SAT 1 đạt 1480 và điểm IELTS là 8.0.

Một năm sau, năm lớp 11, con cùng các bạn trong trường thành lập dự án nhằm mục đích bảo tồn và phát huy các giá trị di sản văn hóa thông qua các chương trình nghệ thuật truyền thống và mở Triển lãm về múa rối nước tại trường. Cùng lúc, con tham gia quyên góp được 40 triệu đồng, hỗ trợ hơn 100 trẻ mồ côi trong đại dịch Covid.

Bài luận vào đại học Mỹ của con viết về ý tưởng “Liệu mình muốn trở thành con cá lớn trong một cái hồ hay là một chú cá nhỏ giữa đại dương?”. Theo đó, Yến Nhi viết về trải nghiệm của một học sinh từ một huyện vùng xa của tỉnh miền núi Bình Phước, về SG, và nay từ SG quyết tâm qua Mỹ du học. Một con cá muốn đi ra đại dương chứ không tự hài lòng với mình.

Câu chuyện về cháu Yến Nhi cho thấy dù cháu ở một vùng xa xôi, dù gia đình có hoàn cảnh bình thường, nhưng nếu có ý chí, có quyết tâm và nỗ lực thì vẫn có thể du học bằng học bổng thành công.

Chúc mừng cháu Yến Nhi và gia đình, mong cháu gặt hái thêm nhiều thành tích tốt khi đi du học tại Mỹ.

NGUYỀN THỊ BÍCH HẬU

#8saigon


 

Hai cựu lãnh đạo Thanh Hóa nộp lại 45 tỉ đồng để được nhẹ tội ‘gây thất thoát’

02/01/2024

Ông Trịnh Văn Chiến thời còn là bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa

Ông Trịnh Văn Chiến thời còn là bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa

Hai cựu quan chức hàng đầu của tỉnh Thanh Hóa đã nộp lại 45 tỷ đồng ‘để khắc phục hậu quả’ sau khi bị công an khởi tố điều tra về những sai phạm trong việc giao đất cho doanh nghiệp gây thất thoát tài sản của Nhà nước, báo chí trong nước loan tin.

Cụ thể, hôm 2/1, ông Trịnh Văn Chiến, cựu bí thư Tỉnh ủy, và ông Nguyễn Đình Xứng, cựu chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh, đã nộp 22,5 tỷ đồng mỗi người vào tài khoản tạm giữ của công an, tờ Tuổi Trẻ cho biết.

Trước đó, hôm 29/12, ông Chiến đã bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa khởi tố bị can để điều tra về tội ‘Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí’.

Trước ông Chiến hai tháng, hôm 21/10, ông Nguyễn Đình Xứng cũng bị khởi tố về cùng tội danh trên. Cả hai ông đều đã bị công an khám nhà và bị cấm rời khỏi nơi cư trú.

Việc khởi tố ông Chiến và ông Xứng nằm trong khuôn khổ cuộc điều tra của công an về dự án Hạc Thành Tower trên khu đất vàng nằm giữa trung tâm thành phố Thanh Hóa mà hai ông đã giao cho công ty Sông Mã trong thời kỳ họ lần lượt là chủ tịch và phó chủ tịch tỉnh hồi năm 2013.

Ông Chiến bị cáo buộc đã quyết định mức giá ‘rẻ mạt’ là 21 triệu đồng/mét vuông cho gần 3.000 mét vuông giao cho công ty Sông Mã xây tòa tháp Hạc Thành, Tuổi Trẻ dẫn thông tin từ cơ quan điều tra cho biết. Sau đó, ông Chiến đã giao cho ông Xứng ký quyết định phê duyệt mức giá đất này.

Việc làm này của hai ông bị công an cáo buộc đã gây thiệt hại gần 56 tỷ đồng cho ngân sách Nhà nước. Như vậy, với 45 tỷ đồng mà hai ông này đã nộp lại, ngân sách Nhà nước vẫn thất thoát gần 11 tỷ.

Cùng bị khởi tố trong vụ án với hai vị cựu lãnh đạo Thanh Hóa là một loạt quan chức thuộc hạ của hai ông, chủ yếu là các quan chức kinh tế-tài chính.

Hồi cuối tháng 7 năm ngoái, tại một cuộc họp Bộ Chính trị do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì, hai ông Chiến và Xứng đã bị đưa ra mổ xẻ và đề nghị kỷ luật mà sai phạm tại dự án Hạc Thành Tower chỉ là một phần nguyên nhân.

Bên cạnh đó, trên cương vị là lãnh đạo tỉnh trong nhiệm kỳ 2015-2020, hai ông cũng bị xác định có sai phạm trong việc giao đất cho các tập đoàn FLC của ông Trịnh Văn Quyết và AIC của bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, sai phạm trong công tác cán bộ và trong lãnh đạo công tác kê khai tài sản, thu nhập của cấp dưới.

Cả hai ông đều đã bị xử lý về mặt đảng, bị cách chức hết tất cả chức vụ trong đảng và hiện giờ đang chờ đợi bị xử lý theo pháp luật.


 

Phải Lòng Một !-Peter Nguyen

Peter Nguyen

Phải Lòng Một!

Thú thật tôi đang “phải lòng” một vài nghĩa cử tuy nhỏ bé, âm thầm, nhưng đã khiến “cái tôi vô tâm lãnh cảm” phải lòng! Nghe xong tùy bút phải lòng của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, bỗng dưng thấy thích thú với một lối diễn tả khác, từ một chiều kích nhân bản, về một cái nhìn đầy tình người. Nếu chủ ý ngắm nhìn cử chỉ bất kì ai, sang cả hay hèn kém, một con người cụ thể sâu hơn, ta sẽ “phải lòng” với cái đạo làm người, thể hiện cách sâu sắc và sống động, qua từng nghĩa cử nhỏ dành cho nhau…

1) Đi chợ HK Bellaire, bất ưng gặp 3 người vô gia cư Việt Nam ngồi ở 2 nơi khác nhau vất vưởng ở góc đường trong thời tiết giá lạnh, mắc mớ gì mà phải quan tâm suy nghĩ nhiều về những bất trắc có thể xảy ra như bạo động hay bệnh tật chẳng hạn. Nhưng… có người đã dừng chân hỏi han, biết được họ mới xuống Houston từ bang khác. Hỏi ra thì mới biết đang cần đến một số đồ dùng cho mùa lạnh vớ đàn ông & phụ nữ, áo thung đàn ông tay dài, ba lô để đeo , giầy phụ nữ, thùng mì gói và gạo Con Trâu …

Và… đã có nhiều anh chị em hưởng ứng lời kêu gọi giúp đỡ 3 người vô gia cư Việt Nam, như thế không “phải lòng ” là gì?

2) Một anh bạn kĩ sư, trong tình trạng thất nghiệp, bỗng dưng nhận được một món tiền từ một người bạn khác về một món hàng 2 người đã mua chung cách đây 5,6 năm. Chiếc máy ảnh Sony 7r đã được mua lại từ một người bạn không dùng tới với giá một nửa tiền theo thời giá lúc mua. Cả 2 mua máy ảnh, với ý định ban đầu là dùng chung khi nào cần đến. Bốn năm năm trôi qua lần lượt 2 anh bạn thay nhau xử dụng theo nhu cầu. Nay, đến lúc anh bạn kĩ sư không còn có nhu cầu nhiếp ảnh nữa, nên nhường cho bạn kia sở hữu hết, chỉ việc đưa lại số tiền phần anh ấy đã bỏ ra. Gặp nhau, anh bạn nhận được bì thư, với số tiền gần như là số tiền đóng góp lúc mua lại máy ảnh. Vừa nhận được món tiền bất ngờ, anh bạn đang tự hỏi: Không biết xử dụng số tiền này sao đây? Bất ngờ, một người bạn từ Viết Nam đã bặt tăm từ 36 năm rồi, chợt gọi sang mừng Giáng Sinh. Truyện trò hồi lâu thì mới hay anh ta có 6 người con, một đứa mắc bệnh tim nặng, phải cần mang cháu lên Sài-gòn để trị liệu hàng tháng. Mỗi lần đi từ Bạc Liêu đế Sài-Gòn mất cả một hai ngày, bỏ việc làm kiếm cơm, và tiêu tốn rất khổ cực vì mất cả $200 đô la cho mỗi lần đi. Nghỉ lễ lần này, anh ta không thể kiếm được ra tiền đưa con lên thành phố, và không biết phải xoay sở ra sao. Một luồng sáng đã cho anh kĩ sư thất nghiệp nhận ra số tiền anh đang có trong tay sẽ được dùng vào trường hợp cấp bách này. Sau cuộc trò chuyện, anh bạn kĩ sư đã gởi hết số tiền về cho anh bạn bên Việt Nam với nước mắt tràn ngập vui mừng vì phao cứu nạn đã đến đúng lúc, đáp ứng cho một trường hợp vô cùng cấp thiết.

Mùa lễ Giáng Sinh và Năm Mới năm nay, hai câu chuyện “phải lòng” nêu trên có lẽ là lương thực cho cả một năm 2024 đang đến.

Richmond TX

Jan 1, 2024

Tùy Bút Phải Lòng | Nguyễn Ngọc Tư | Thùy Trâm | IQ Radio


Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”-JB Nguyễn Hữu Vinh

Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

31-12-2023

Bi, hài kịch!

Chúng tôi gọi các “Đại án” ở Việt Nam vừa qua như vụ “Việt Á” và “Chuyến bay giải cứu” là những vở bi, hài kịch của xã hội Việt Nam thời Cộng sản.

Những vụ đại án được coi là những “bi kịch” nhưng cái bi kịch này không chỉ trên sân khấu hay trong tác phẩm văn học, mà những tấn bi kịch này đang diễn ra trong thực tế đời sống xã hội. Ở đó, mỗi người dân là những những chuyện kể về những số phận và biến cố bi thảm trong đời thực ở xã hội Việt Nam. Đặc biệt là những giai đoạn khốc liệt, khó khăn nhất khi cả thế giới đương đầu với Đại dịch Covid-19. Ở Việt Nam, những diễn biến của đại dịch, những bế tắc xã hội, những hậu quả mà người dân Việt Nam đã phải chịu bằng một “đặc tính riêng có” của Việt Nam nhưng hàng triệu con người hoảng hốt bỏ chạy khỏi các trung tâm thành phố, công nghiệp. Hàng loạt các bi kịch đã xảy ra tại các khu dân cư, trên con đường chạy trốn bởi dịch bệnh, bởi hệ thống công quyền… được mạng xã hội phản ánh dù không đầy đủ, nhưng đủ để nói lên tính khốc liệt, sự khốn khổ của người dân và nhất là bản chất của hệ thống công quyền. Hàng chục ngàn con người đã bỏ mạng bởi dịch bệnh mà không đáng phải chấp nhận cái chết. Chỉ bởi sự vô cảm, bởi sự cứng nhắc, bởi sự kiêu ngạo Cộng sản, bởi những sai lầm chẳng giống ai của hệ thống công quyền, không thể cứu vãn gây ra.

Đặc biệt, đó cũng là hậu quả của hệ thống quan chức, công quyền trong bất cứ trường hợp nào, cũng lấy mục đích tham nhũng, ăn cướp hoặc phục vụ mục đích ăn cướp, róc rỉa người dân lành vô tội trong một “Nhà nước của dân, do dân, vì dân”.

Và chính cái “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” ấy, đã thực hiện những tấn bi kịch một cách hoàn hảo. Để rồi nhìn vào đó, người ta không thể nào nhịn nổi tiếng cười.

Thông thường là vậy, một xã hội khi đi đến tận cùng của sự suy đồi, thì nó đi từ trạng thái Bi sang Hài. Cũng như con người khi đến đường cùng của sự đau khổ, thì nhiều khi tiếng cười được cất lên, được mang đến một cách vô thức.

Những vở hài kịch đó không chỉ nằm ở những chiến dịch “Chống dịch như chống giặc”, “Mỗi nhà dân, mỗi thôn xã, xóm làng đều là những pháo đài”, ở những cuộc hành quân, đưa xe tăng thiết giáp vào Sài Gòn để chống dịch. Hẳn nhiên, là ai cũng biết Xe tăng, thiết giáp và quân đội không thể bắn vào virus vô hình vô dạng, chỉ có người dân là hữu hình và có thể hứng chịu súng đạn, thiết giáp và xe tăng mới có tác dụng mà thôi.

Nhưng, những vở hài kịch còn nằm ở môi miệng người cộng sản. Chắc chắn một điều là những câu nói của quan chức Việt Nam rằng: “Việt Nam là điểm đến an toàn”“Nếu cột điện ở Mỹ có chân cũng sẽ về Việt Nam” (Nguyễn Xuân Phúc) rằng “Dù có nhiều ca nhiễm, dù con virus này ở đâu có đáng sợ, nhưng mà với Việt Nam ta, chắc chắn là nó không làm gì được” hoặc “Tất cả cuộc sống của người Việt Nam hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước trên thế giới. Chúng ta có được thành công đó là nhờ sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị” (Vũ Đức Đam)… thì đằng sau, khi phát hiện ra thực chất đó là những Trùm cuối, là những con sâu, những tên cướp đã rắp tâm lợi dụng dịch bệnh để tổ chức những trận cướp trên quy mô cả hệ thống chính trị.

Đó là những kit-test Việt Á được tổ chức nhanh chóng bằng cả hệ thống quan chức tham nhũng, những người cầm đầu, có trách nhiệm lớn nhất trong công cuộc phòng chống dịch bệnh của cả nước.

Đó là những hệ thống quan chức đủ mọi ngành, mọi cấp, từ chính quyền đến chuyên môn, các Bộ, Ngành… và đội ngũ dư luận viên của đảng cổ vũ rồi tổ chức những chuyến bay “Ngạo nghễ” để “Đón công dân Việt Nam về chăm sóc” nhưng thực chất là bóp hầu, bóp cổ người dân, thậm chí cả những xác chết từ nước ngoài để được đưa về đất nước.

Những màn Hài kịch 

Nhưng, cái Bi, Hài kịch trong thực tế đời sống đã diễn ra, vừa được kết thúc bằng hai màn hài kịch có thể gọi là “Vĩ đại” bằng những vụ điều tra, xét xử mang đậm tính chất “Nhà nước pháp quyền XHCN”.

Ở đó, việc phát hiện, điều tra, xét xử của cả hệ thống luật pháp nước nhà đã không thể ngăn cản được người dân bật lên những câu hỏi, những thắc mắc dẫn đến những câu chửi thề, rồi cuối cùng là là những trận cười méo mó.

Người dân theo dõi những diễn biến từ đầu cho đến khi vụ án “Chuyến bay giải cứu” đã kết thúc phiên phúc thẩm. Người dân thấy gì?

Ở đó, người ta giật mình thấy nhiều điều tưởng chừng không thể, mà vẫn xảy ra như không giữa cái gọi là “Nhà nước pháp quyền” này.

Ở đó, người ta thấy rằng có một hệ thống luật pháp nhưng được sử dụng với nhiều cách khác nhau. Việc sử dụng, suy diễn nó ra sao, phụ thuộc đối tượng mà hệ thống đó nhắm đến mà không phụ thuộc bản chất tội phạm của bị cáo ra sao.

Ở đó, tòa được sử dụng để tuyên những bản án bỏ túi, những bản án nặng hay nhẹ, phụ thuộc thân thế, tiền bạc, khả năng… đặc biệt là thái độ “biết điều” của từng bị cáo ra sao.

Người ta có thể thấy một điều tra viên như Hoàng Văn Hưng với lý lẽ vững chắc làm cho tòa tối mặt không thể cãi, không thể đối chất đã bị tòa tuyên án chung thân dù Viện Kiểm sát đề nghị 19-20 năm tù. Sở dĩ tuyên chung thân, chỉ vì “thái độ” và lý lẽ làm Tòa không cãi được. Thế rồi, khi anh ta biết dù có cãi bằng trời, lý luận hay tranh biện đúng đến mấy, thì Tòa vẫn có thể bất chấp tất cả để trả thù bằng mức án nặng nhất. Bởi Tòa đâu có xử bằng lý lẽ, bằng chứng cứ. Thì anh ta đành chấp nhận chịu thua.

Và khi anh ta chịu thua, có nghĩa là Tòa không cò bị bẽ mặt, thì Tòa tuyên lại 20 năm tù giam.

Ở đó, người ta thấy một can phạm nhận 2,8 triệu đola, nghĩa là hàng chục tỷ đồng để chạy án. Nhưng rồi chỉ chi 800.000 đola, còn lại thì chiếm đoạt.

Ở đó, dù tay cán bộ điều tra đã khẩn thiết yêu cầu truy tố ngay can phạm chạy án này cái tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Nhưng tòa cứ làm lơ rồi bỏ qua một cách trắng trợn và công khai.

Thế rồi, tòa vẫn chỉ bị tuyên án ví dụ với 5 năm tù, thậm chí sau đó, Tòa còn tự giảm cho một năm dù không kháng cáo. Chắc hẳn bởi Tòa thấy với việc nhận mấy chục tỷ đồng ấy, nếu tuyên án 5 năm vẫn còn… đắt quá.

Đơn giản, chỉ bởi can phạm này thuộc lực lượng “Còn đảng, còn mình” – hắn nguyên là Thiếu tướng, Phó Giám đốc Công an Hà Nội. Và chỉ riêng phần tiền của hắn chưa kịp cất giấu, người ta bắt được khi khám nhà là 146 lượng vàng, 210.000 đola và cả tỷ đồng.

Thế lực như vậy, tiền bạc như thế, thì có tòa nào mà tuyên án nặng cho nổi. Nhất là khi mà hắn ta có nghề… hối lộ, chạy án.

Hài hước nhất, có lẽ điều ai cũng thấy, đó là không chỉ hiện tượng đầu voi, đuôi chuột của vụ án, mà còn là câu hỏi không được trả lời: Việc bắt bớ, giam cầm, truy tố, xét xử… hết cả đống tiền dân ấy, nhằm mục đích gì?

Người ta không biết để làm gì khi bắt bớ, giam cầm, huy động cả hệ thống đi điều tra, bắt bớ rồi đưa vụ án này xét xử khi mà các bị hại là những công dân không hề được nhắc đến.

Không có một bị hại nào được nêu tên, dù trước đó, con số hơn 200.000 công dân đã được thống kê qua hơn 2.000 chuyến bay “Giải cứu”.

Thế rồi, con số Bộ Công an đưa ra rằng mỗi chuyến bay, những tên cướp mang thẻ đảng này cướp được của công dân hơn 2 tỷ đồng. Tổng cộng là hơn 4.000 tỷ bị cướp đoạt. Thì sau một lúc cò cưa, điều tra, kiểm sát, truy tố… con số đó đã teo lại chỉ còn hơn 1.000 tỷ.

Những phiên tòa vụ “Chuyến bay giải cứu” đã khép lại phiên phúc thẩm. Nhưng điều đọng lại trong người dân, không phải là cái án ai phải chịu nặng, nhẹ ra sao hay tội ác bị trừng phạt như thế nào.

Điều người dân hiểu rất rõ là cả hệ thống đang ra sức tìm mọi cách để nã những đồng tiền từ bọn cướp ngày mà thôi. Nhưng điều hài hước, là cả hệ thống chính trị ấy, coi là chuyện hết sức bình thường khi đưa ra cái gọi là “Xét xử”. Vì vậy, việc dẫm đạp lên luật pháp là điều ai cũng thấy.

Tòa có thể bỏ qua những điều luật, điều lệ đã được ghi bằng giấy trắng mực đen, nếu can phạm chịu bỏ tiền ra là đủ. Thậm chí, Tòa còn dừng hẳn việc xử xét, để can phạm có thời gian… nộp tiề. Rồi sau đó mới căn cứ vào đó mà… xử.

Tội trạng ra sao, vi phạm thế nào… không quan trọng, miễn là có “thái độ tử tế với Tòa”.

Mà thông thường, nếu không theo luật, chỉ xử căn cứ vào “Thái độ” thì mọi chuyện sẽ dễ dàng thay đổi bởi “nén bạc, đâm toạc tờ giấy” là điều cha ông nhắc nhở từ xưa và bây giờ được thể hiện rất… cụ thể ngay tại cái gọi là Tòa.

Thế rồi tiền đó được sung công, được đưa vào ngân sách nhà nước

Rồi tiền đó được chi dùng cho những việc theo ý đảng. Để tổ chức đại hội đảng, để họp quốc hội, để tổ chức “Ngày hội toàn dân đi bầu cử”.

Và một phần rất lớn, là lại để các đảng viên tham nhũng.

Có thể thấy bản chất của việc bắt bớ, truy tố, xét xử… thực chất lại chỉ là “Cướp của bọn cướp” mà thôi.

Thế rồi mấy ngày qua, vụ án “Việt Á” lại mở màn với nụ cười “hồn nhiên đến ngờ nghệch và có phần bệnh hoạn” của Phan Quốc Việt, Tổng Giám đốc Việt Á trước Tòa.

Trước Tòa, anh ta tuyên bố: “Nếu được quay lại từ đầu, bản thân vẫn làm như những gì đã làm. Một ngàn lần lặp lại và biết kết quả như hôm nay bị cáo vẫn làm. Bị cáo tin tưởng rằng trong bối cảnh đó những người khác chắc chắn cũng sẽ làm. Nếu không sai phạm thì chắc chắn không thể nào đóng góp kịp thời cho chống dịch.”

Có lẽ, đó là những kết luận mà chẳng cần nhận thức cao siêu cũng sẽ hiểu rằng: Với hệ thống chính trị, nhà nước này mà không hối lộ, không lừa đảo, không cướp giật thì chẳng có thể động tay động chân được điều gì. Và còn làm, thì sẽ còn sai, còn có tội.

Bởi không có tội, không hối lộ, không tham nhũng, không cướp bóc được, thì hệ thống này tê liệt.

Vở hài kịch vẫn tiếp diễn

Màn hài kịch Xử án vụ án “Việt Á” đã bắt đầu màn thứ nhất. Có lẽ không cần bình luận nhiều. Một stt trên trang Facebook của một nhà văn viết như sau đủ để hiểu vở kịch còn nhiều điều hài hước:

Bước xuống xe tù hắn đã cười…

Hắn vừa đi vừa cười.

Hắn không ngờ một thằng bị bạn bè vẫn chê là đồ mặt hãm tài lại có một thời khuynh đảo được cả thiên hạ, cả trăm triệu người sống dở, chết dở, sấp mặt …vì hắn.

Hắn cười vì cả một cái viện quân y to đùng, hoành tráng với một lô một lốc tướng tá có lúc phải nấp dưới váy vợ hắn…

Hắn cười, hắn muốn cười thật to cho sảng khoái, cuộc đời hắn thế mà cũng đã có một vai diễn lớn trong tấn trò đời, mà cả đống nhà báo, cả mớ quan chức …từng ngóng theo mỗi cảnh diễn của hắn. Ồ hắn từng được trao cả huy chương lao động nữa đấy!

Hắn cười vì hắn thấy lạ…hắn chỉ nắm có 20% cổ phần cái công ty lừa đảo ấy, vậy mà hình như, hình như người ta quên mất…quên mất chủ nhân của 80% còn lại…

Hắn cười khi nhìn lên cái mặt tiền của toà án, nhìn mấy vị quan toà mũ mão uy nghi, à hắn đọc được ở đâu: xét xử công bằng, không có vùng cấm… vậy mà hắn nhìn quanh thấy hình như còn thiếu, thiếu bị cáo…

Hắn cười vì tội hắn, hắn có bị tùng xẻo cũng chưa hết tội: kiếm tiền trên cái chết của đồng loại, kiếm tiền trong đại dịch…thì chỉ có lũ kền kền ăn xác sống…nhưng không ngờ hắn chỉ bị kêu án mấy chục năm tù thì toà nhân đạo qúa!

Hắn cười vì hắn biết chưa bao giờ lời nói của hắn quan trọng đến thế, nặng cân đến thế…một lời khai của hắn trước toà cũng khiến cho bao kẻ mất ăn, mất ngủ, thót dái lên cổ …

Hắn cười… (Đặng Chương Ngạn)

Vâng, hắn cười.

Và không chỉ hắn cười khi mà cả đất nước đang diễn một vở đại bi kịch

Và những màn hài kịch sẽ còn được diễn lâu dài.