Lịch sử ám sát Trung Quốc: Bằng mọi giá diệt trừ cho được 1 người

Vụ sát hại Kim Jong-nam đã phơi bày phương thức ám sát tại các nước có bề dày lịch sử thanh toán lẫn nhau. Như vậy, từ lúc thành lập đến nay ĐCS Trung Quốc có bao nhiêu quan chức bị ám sát?

>> Giang Trạch Dân hạ lệnh đầu độc bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông

Từ trước khi chính phủ mới thành lập vào năm 1949, ĐCS Trung Quốc đã bắt đầu tiến hành các vụ ám sát quan chức cấp cao. Tuy nhiên, tình trạng này ngày càng nghiêm trọng sau khi thành lập chính phủ với nhiều vụ thành công.

Tháng 4/2013, tạp chí Động Hướng của Hồng Kông cho biết, ngay trước khi thôi giữ chức chủ tịch nước vào tháng 3/2013, Hồ Cẩm Đào từng 2 lần ký lệnh giải mật 5 hồ sơ. Trong đó, lệnh thứ nhất là “bỏ niêm phong tài liệu liên quan các vụ ám sát, tập kích và tấn công vũ trang các nhà chính trị, nhân viên chính phủ thuộc các bộ ngành nhà nước, quân đội, từ ngày 1/10/1949 – 12/1982″.

Dựa vào phần tài liệu trên, trong 33 năm, tổng số vụ ám sát, tấn công các nhà chính trị, nhân viên chính phủ thuộc các bộ ngành nhà nước, quân đội là 3447. Nếu ĐCS Trung Quốc cũng công khai các tài liệu tương quan trong thời gian từ năm 1983-2016, số lượng các sự kiện cùng loại sẽ không thấp hơn con số này.

Cụ thể, những người bị tấn công, ám sát gồm 35 người thuộc quân đoàn và cấp tỉnh, 216 người thuộc sư đoàn và cấp phòng, 1645 người thuộc trung đoàn và cấp huyện. Ngoài ra, các nhà lãnh đạo chủ chốt trong trung ương đảng cũng nhiều lần bị ám sát: Mao Trạch Đông 35 lần, Lưu Thiếu Kỳ 12 lần, Chu Ân Lai 17 lần, Chu Đức 9 lần, Lâm Bưu 8 lần, Đặng Tiểu Bình 11 lần, Tống Khánh Linh 4 lần, Hoa Quốc Phong 3 lần, Hồ Diệu Bang 2 lần, Vạn Lý 2 lần, Dương Thượng Côn 3 lần…

Truyền thông cho biết, các vụ ám sát chủ yếu xảy ra tại các nơi công khai như khi đi thị sát hay chạy xe, trong lúc phỏng vấn, tại các hội nghị, cuộc họp hoặc trong nhà khách…

Nói chung không có quốc gia nào mà các nhà lãnh đạo bị ám sát nhiều như Trung Quốc. Vậy những ai muốn sát hại các lãnh đạo ĐCS Trung Quốc? Có 3 loại người: Một là lực lượng đặc công của phe đối lập, hai là đối thủ hoặc người tranh chấp lợi ích trong đảng, ba là cừu địch kết thù vì việc công hoặc tư, trong đó trường hợp thứ hai là chiếm đa số. Đặc biệt, sau khi Tập Cận Bình lên nắm quyền, rất nhiều chủ mưu đứng sau các vụ ám sát đều thuộc phe địch thủ trong đảng: phe cánh Giang Trạch Dân.

Như vậy, từ khi thành lập đến nay, ĐCS Trung Quốc rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu lần ám sát lãnh đạo cấp cao?

Chu Ân Lai sát hại cả nhà Cố Thuận Chương

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Từ khi ĐCS Trung Quốc thành lập chính phủ, đây là vụ ám sát nổi tiếng nhất. Cố Thuận Chương ban đầu là một trong những người lãnh đạo đảng, nhân viên tình báo ngầm, Ủy viên Bộ Chính trị phụ trách công tác an ninh, tình báo, nắm giữ các tin tức quan trọng của ĐCS Trung Quốc, kể cả thông tin về Chu Ân Lai. Ngày 24/4/1931, Cố Thuận Chương đến Vũ Hán để tổ chức ám sát Tưởng Giới Thạch thì bị bắt. Không chịu nổi tra tấn, Cố đã đầu hàng Quốc dân Đảng, khai ra các bí mật của Đảng Cộng sản Trung Quốc, dẫn đến cơ cấu ngầm của đảng hầu như bị phá hủy, hàng ngàn người cộng sản bị bắt (theo ước tính của Phòng tình báo Pháp ở Thượng Hải), trong đó có tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Hướng Trung Phát, Chu Ân Lai may mắn đào thoát.

Vì trả thù Cố Thuận Chương phản bội, Chu Ân Lai ra lệnh hạ sát cả gia đình Cố. Ngoại trừ con gái Cố Lợi Quần (8 tuổi) của Cố Thuận Chương và em vợ Trương Trường Canh (12 Tuổi), còn lại 13 người đều bị ghìm chết. Ngoài thân nhân của Cố, trong số những người bị giết còn có nữ giúp việc, lái xe, thậm chí cả Tư Lệ, khách của nhà họ Cố đồng thời là ân nhân của Chu Ân Lai cũng không thoát khỏi, cũng vì quen biết Chu mà Tư Lệ là người đầu tiên bị sát hại.

Lưu Chí Đan bị bắn chết

Lưu Chí Đan là người đứng đầu căn cứ địa Thiểm Bắc, bị Hồng quân trung ương và Mao Trạch Đông vây quét buộc phải chạy lên điểm dừng chân phía Bắc. Tuy nhiên, danh vong của Lưu Chí Đan tại địa phương khiến Mao Trạch Đông kiêng kị nên Mao đã dùng cờ hiệu “quét sạch phản động” để làm suy yếu quyền lực của Lưu, Lưu ngược lại lại công khai ủng hộ Mao, nhưng Mao vẫn không hết lo lắng, cuối cùng vẫn quyết định giết Lưu Chí Đan.

Theo lá thư “Câu chuyện hiếm ai biết về Mao Trạch Đông”, Lưu Chí Đan chết trong cuộc Đông chinh, tử vong ngày 14/4/1936 tại bến phà Hoàng Hà. ĐCS Trung Quốc tuyên bố, trong lúc Hồng quân tấn công, Lưu đã bị bắn trúng tim, nhưng điều kỳ lạ là nhà lãnh đạo Thiểm Bắc không có trong hàng ngũ Hồng quân khi tấn công và cũng không ở trong tuyến trên khi hỏa lực 2 quân đan xen. Lúc đó Lưu đang đứng trên một ngọn núi nhỏ cách chiến trường khoảng 200m quan sát trận chiến bằng ống nhòm. Việc chuẩn xác bắn trúng tim Lưu Chí Đan từ ngoài 200m như vậy thật sự có thể khiến siêu xạ thủ bắn tỉa cũng phải ngã mũ bái phục.

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Khi Lưu Chí Đan trúng đạn, bên cạnh ông có 2 người, một là đặc phái viên cục Bảo vệ chính trị họ Bùi phụ trách trông coi tài sản của Hồng quân trong cuộc “Vạn lý Trường chinh”, người thứ hai là cảnh vệ viên của Lưu. Căn cứ vào lời kể của Bùi , sau khi nhà lãnh đạo Thiểm Bắc trúng đạn ông kêu cảnh vệ viên đi gọi bác sĩ, nhưng khi bác sĩ đến thì Lưu đã ngừng thở.

Nói cách khác, khi Lưu Chí Đan chết, bên cạnh chỉ có một người, điều này khiến nhiều người hoài nghi Bùi hoặc cảnh vệ viên đã sát hại Lưu. Vì ám sát là một phần công việc quan trọng của cục Bảo vệ chính trị, mà cảnh vệ viên của phái “thủ trưởng không đáng tin” thông thường cũng là người của ngành bảo vệ chính trị.

Vương Nhược Phi, Diệp Đình bị ám sát

Ngày 8/4/1946, vì sự kiện Tân Tứ quân (biến cố Hoàn nam) nên Diệp Đình, một lãnh đạo quân sự của Cộng sản Trung Quốc bị Tưởng Giới Thạch bắt giam, được phóng thích. Sau đó ông lên máy bay từ Trùng Khánh về Diên An nhưng khi qua Hắc Trà Sơn thuộc huyện Hưng, Sơn Tây, phi cơ gặp nạn khiến nhà lãnh đạo này thiệt mạng. Trong số nạn nhận còn có người vợ 39 tuổi Lý Tú Văn, con gái 9 tuổi Diệp Dương Mi, con trai út 3 tuổi A Cửu của Diệp và vài lãnh tụ ĐCS Trung Quốc như Bác Cổ (tên thật là Tần Bang Hiến), Đặng Phát, và Vương Nhược Phi.

ĐCS Trung Quốc ban đầu thông báo nguyên nhân tai nạn là do thời tiết xấu, nhưng sự thật là Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đã hạ lệnh gây ra sự cố này. Trong khi máy bay tiếp nhiên liệu, Chu đã sai người phá hư la bàn từ và hệ thống dẫn đường, đo độ cao và áp suất, khiến máy bay tông vào núi làm toàn bộ người trên khoang thiệt mạng.

Nguyên nhân quan trọng dẫn đến hành động này là Mao không thể khoan nhượng cho bất cứ ai chia xẻ quyền lực với mình, vì vậy ông ta đã diệt trừ mối uy hiếp tiềm ẩn là Vương Nhược Phi. Sau khi chiến tranh kháng Nhật thắng lợi, Vương Nhược Phi cùng Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai đại biểu cho ĐCS Trung Quốc đến Trùng Khánh đàm phán với Quốc dân đảng. Trong ĐCS Trung Quốc, Vương có thâm niên hơn Mao. Vì muốn trừ khử Vương, Mao bất chấp mạng sống của những người khác. Tính mạng gia đình Diệp Đình cũng vì vậy mà chấm dứt.

Đặng Tiểu Bình nhiều lần bị ám sát bất thành

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Tài liệu giải mật của ĐCS Trung Quốc cho thấy Đặng Tiểu Bình bị tấn công và ám sát tổng cộng 11 lần.

Tháng 10/1969, trong lúc Đặng bị giam lỏng tại trường bộ binh bỏ hoang ở huyện Kiến, Giang Tây, một nhóm “dân quân” võ trang đã xâm nhập bắn phá, nhân viên cảnh vệ sau đó phản kích, hạ gục “dân quân”. Lúc ấy, nội bộ đảng nói rằng đây là âm mưu của Lâm Bưu, nhưng sau đó lại chứng thực rằng đó không phải kế hoạch của Lâm.

Tháng 2/1973, chuyên cơ của Đặng bị vỡ tung trên không, nhưng ông lâm thời đổi sang đi tàu hỏa nên thoát khỏi tai nạn. Tháng 9/1975, Đặng Tiểu Bình, Hoa Quốc Phong, Giang Thanh đến Sơn Tây chủ trì hội nghị nông nghiệp học tại Đại Trại. Khi đang đi dạo trên sườn núi vào chiều tối, đột nhiên có người bắn tỉa vào Đặng, cảnh vệ liền bắn trả về hướng người bắn súng nhưng xạ thủ đã đào thoát, không rõ tung tích.

Tháng 4/1976, Đặng Tiểu Bình lại bị tước bỏ hết mọi chức vụ trong đảng và bị giam lỏng tại nhà khách Ngọc Tuyền Sơn ở quân khu Bắc Kinh. Đêm đó, nguồn điện nơi ông bị giam lỏng đột nhiên chập mạch, xảy ra hỏa hoạn, toàn bộ lầu 1 bị thiêu rụi, Đặng lúc đó đang tắm nên may mắn thoát được kiếp nạn này. Đến tháng 7, Đặng đi nghỉ mát ở Thừa Đức, khi đang chạy trên đường, ôtô chuyên dụng của ông được phát hiện bị gãy trục bánh xe bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra lật xe bốc cháy.

Tháng 3/1980, trong lúc Đặng thị sát quân khu Tế Nam, cảnh vệ gác hội trường vừa hô khẩu hiệu “bảo vệ đường lối cách mạng của Chủ tịch Mao, đả đảo Đặng Tiểu Bình, báo thù cho Giang Chủ Nguyệt!” vừa chỉa súng về chỗ Đặng nả đạn liên tục. Đặng được cảnh vệ che chở, tránh được một kiếp…

Từ những lần ám sát thất bại trên có thể thấy, dù không có chứng cứ xác thực nhưng người chủ mưu chắc hẳn phải là địch thủ của Đặng Tiểu Bình trong Đảng, nếu không làm sao sát thủ có thể nắm rõ hành tung của ông ta như vậy?

Dương Thượng Côn bị sát hại

Năm 1998, Dương Thượng Côn nhập viện quân y 301 do bị cảm cúm, không lâu sau thì qua đời. Lúc đó, mọi người hoài nghi Giang Trạch Dân đã động tay động chân trong bệnh viện khiến Dương chết, vì Giang vẫn luôn ghi hận trong lòng chuyện họ Dương bất hòa với mình.

Hồ Cẩm Đào 3 lần bị ám sát bất thành

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Vào một ngày tháng 5/2006, trong lúc thị sát hạm đội Bắc Hải, Hồ Cẩm Đào, khi đó giữ chức Chủ tịch Quân ủy Trung ương, đột nhiên bị 2 tàu chiến tấn công, nhưng ông máy mắn thoát khỏi nguy hiểm. Tư lệnh Hải quân Trương Định Phát, một thân tín của Giang Trạch Dân, được cho là người ra lệnh bắn dưới chỉ thị của Giang. Mấy tháng sau sự kiện này, Trương tử vong ở bệnh viện.

Tháng 10/2007, Hồ Cẩm Đào tham gia lễ khai mạc Special Olympics World Summer Games (thế vận hội mùa hè dành cho người thiểu năng trí tuệ) ở Thượng Hải. Bộ An ninh quốc gia Trung Quốc đã phát hiện bom hẹn giờ nặng 2,5kg dưới đệm ngồi của tài xế lái xe chuyên chở thực phẩm tại nhà khách ở ngoại ô phía Tây Thượng Hải, nơi Hồ nghỉ lại. Có người phân tích chỉ ra rằng, người sai khiến sau màn chính là bè phái Giang Trạch Dân.

Tháng 4/2009, phe cánh của Giang lập mưu “ám sát tại Hoàng Hải” nhưng một lần nữa bị Hồ Cẩm Đào nhìn thấu mà thất bại.

Tập Cận Bình nhiều lần bị ám sát

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Ngày 6/2/2012, Vương Lập Quân đã xông được vào lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô, vén mở âm mưu ám sát Tập Cận Bình do Giang Trạch Dân chủ đạo, Tăng Khánh Hồng chủ mưu và Chu Vĩnh Khang phụ trách tiến hành nhằm đẩy Bạc Hy Lai thượng vị.

Sau khi lên nắm quyền, Tập Cận Bình đã dùng danh nghĩa chống tham nhũng hạ bệ phần đông quan chức phe Giang, 2 bên giao đấu quyết liệt đến nay vẫn chưa kết thúc. Trong khoảng thời gian đó, Tập cũng bị ám sát nhiều lần, chủ mưu ngoại trừ Chu Vĩnh Khang còn có cả Tăng Khánh Hồng. Một nguồn tin nội bộ cho biết, từ khi Tập đảm nhiệm chức lãnh đạo tối cao đến tháng 7/2014, bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc đã 16 lần phát cảnh báo an ninh.

Vào tháng 9/2012, khi khảo sát Thạch Gia Trang, Hà Bắc, Tập Cận Bình bị bắn tỉa ám sát nhưng thoát được nguy hiểm. Trước và sau hội nghị Bắc Đới Hà năm 2013, có người từng đặt bom tại phòng họp và dùng kim độc sát hại Tập khi ông khám sức khỏe ở bệnh viện quân y 301. Ngoài ra, mỗi khi Tập Cận Bình đi khảo sát tại các thành phố lớn như Trịnh Châu, Vũ Hán, Phúc Châu, Tế Nam, Thanh Đảo… đều trải qua nguy hiểm.

Theo nguồn tin từ Epoch Times, thực ra lần này Vương Lập Quân không chỉ giao cho Chính phủ Mỹ tài liệu cơ mật về nội đấu của ĐCS Trung Quốc, mà còn có rất nhiều tài liệu về vấn đề Pháp Luân Công, vạch trần bức màn đen mổ lấy nội tạng sống học viên Pháp Luân Công.

Lãnh đạo đả hổ diệt ruồi Vương Kỳ Sơn trải qua nhiều lần ám sát bất thành

Trung Quốc, thanh toán lẫn nhau, KIm Jong nam, Bài chọn lọc, am sat,

Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Trung Quốc (CCDI) Vương Kỳ Sơn, cánh tay đắc lực hỗ trợ Tập chống tham nhũng, từng là mục tiêu ám sát của Giang Trạch Dân. Năm 2015, tạp chí Động Hướng cô bố tình hình vụ ám sát Vương Kỳ Sơn tại Hà Nam. Từ năm 2013, các quan chức cấp cao của CCDI trong lúc làm việc bị tập kích, ám sát hơn 40 lần, trong đó hết 12 lần nhằm vào Vương. Việc ám sát không chỉ xảy ra với quan chức cấp cao, nhân viên các cấp đều gặp phải nguy hiểm tương tự.

Đêm trước giao thừa năm 2014, Vương Kỳ Sơn nhận được thiệp chúc mừng năm mới chứa chất kịch độc potassium cyanide (KCN). Vào trung tuần tháng 3, sau 2 hội nghị ĐCS Trung Quốc, lúc Vương Kỳ Sơn chuẩn bị xuất phát từ Cát Lâm, Trường Xuân, về thì phát hiện nhiều xe trong đoàn bị lỏng ecrou và bulong ở bánh xe, bị phá hư…

Đáng sợ hơn nữa là việc ám sát không chỉ mở rộng đến những người biết sự tình mà còn giết hại cả người thân của các lãnh đạo. Con trai trưởng của Ngô Quan Chính là Ngô Thiểu Hoa bị ám sát tại Thanh Đảo, con của Hồ Cẩm Đào là Hồ Hải Phong cũng từng là đối tượng ám sát.

Những người ngoài đảng bị ám sát

Không chỉ các quan chức cấp cao trong ĐCS Trung Quốc bị ám sát, nhiều người không trong đảng cũng bị giết hại, nhất là những ai bị cho là uy hiếp chính quyền. Mỗi người gặp phải cách ám sát khác nhau, trong đó cách mưu sát xấu xa nhất chính là với ông Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Công.

Xuất phát từ tâm đố kị, tháng 7/1999, Giang Trạch Dân ngang nhiên phát động cuộc trấn áp tàn khốc nhằm vào Pháp Luân Công, đồng thời tuyên bố “tiêu diệt Pháp Luân Công trong 3 tháng”, nhưng không được như mong muốn. Pháp Luân Công không chỉ không bị trấn áp mà còn truyền bá chân tướng ra khắp thế giới. Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng và cựu thư ký Ủy ban Chính trị và Pháp luật La Cán sợ hãi mới dàn dựng vụ tự thiêu tại quảng trường Thiên An Môn, đẩy cuộc bức hại Pháp Luân Công lên cao trào, kích động dân chúng thù hận nhóm người tu luyện thiền định ôn hòa.

Ngoài ra, không chỉ gia tăng bức hại Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân còn liên tục ám sát ông Lý Hồng Chí nhưng nhiều lần thất bại. Theo cuốn sách “Con người Giang Trạch Dân”, ban đầu Giang lấy điều kiện xuất siêu thương mại 5 triệu USD để được dẫn độ ông Lý nhưng thất bại. Sau đó Tăng Khánh Hông bí mật ra lệnh cho bộ đặc vụ ám sát, thành lập một tổ hành động đặc biệt chuyên tổng hợp hành tung của người sáng lập Pháp Luân Công, chiêu mộ và huấn luyện sát thủ tùy thời ám sát.

Tháng 12/2000, sau khi biết được tin ông Lý sắp đến Đài Loan, Tăng Khánh Hồng đã bí mật phái người liên hệ với xã hội đen địa phương, đồng thời trả 7 triệu USD thu mua sát thủ để chuận bị hành động mưu sát. Vì người sáng lập Pháp Luân Công biết được kế hoạch này nên cuối cùng đã thay đổi lộ trình, khiến âm mưu của Tăng thất bại.

Không cam lòng, Giang và Tăng đặc biệt phát ra quân lệnh yêu cầu tổ hành động đặt biệt không tiếc giá nào ám sát ông Lý Hồng Chí. Giang Trạch Dân còn phê chuẩn chi 500 ngàn USD chiêu mộ đội nữ cảm tử, mô phỏng theo tổ chức “Những con Hổ giải phóng Tamil“. Họ được huấn luyện đánh bom liều chết để chuẩn bị đến Mỹ, đợi đến lúc người sáng lập Pháp Luân Công tham gia tâm đắc thể hội sẽ giả làm học viên tiếp cận ông Lý rồi kích nổ bom, nhưng mọi hành động đều không thành công.

Năm 2001, khi biết ông Lý Hồng Chí sẽ đến tham gia tâm đắc thể hội của học viên Pháp Luân Công ở Hồng Kông, Giang và Tăng tiếp tục ra lệnh hạ sát, bộ Tổng tham mưu, bộ An ninh quốc gia và bộ Công an liên thủ lập kế hoạch ám sát được gọi là “114”. Lúc đó, tổ chức tình báo của Trung Quốc ở Đông Nam Á và Bắc Mỹ đều tiến vào trạng thái đặc biệt, hầu như tất cả tổ chức xã hội đen đều bị cưỡng bức hoặc dụ dỗ tham gia âm mưu ám sát kinh người. Tuy nhiên, ông Lý không xuất hiện ở Hồng Kông, khiến kế hoạch một lần nữa thất bại.

Hành động ám sát lần lượt thất bại khiến Giang và Tăng sợ hãi khó hiểu, mà thành viên đội đặc công cũng liên tiếp gặp sự cố khó hiểu mà qua đời, cuối cùng phải giải thể.

Quan chức Trung Quốc sống trong sợ hãi

Từ các vụ ám sát, âm mưu tranh đoạt quyền lợi trong đảng, không có gì khó hiểu khi các nhà lãnh đạo và quan chức Trung Quốc đều sống trong sợ hãi, rất nhiều người lo lắng một ngày nào đó mình sẽ chết dưới họng súng. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến họ đưa người thân ra nước ngoài sinh sống.

Iris

theo NTDTV, tinhhoa.n

Sáng nay 09/3/2017 Bà con dân oan phía Nam giăng biểu ngữ TỐ CÁO chính quyền

From facebook:  Trần Bang added 4 new photos.
Những Hình ảnh “Sáng nay 09/3/2017 Bà con dân oan phía Nam giăng biểu ngữ TỐ CÁO chính quyền trước Lãnh sự quán Mỹ, đường Lê Duẩn, Q1, Sài Gòn.

Không biết cơ quan chức năng Thanh Tra, Toà Án, UBND… của Việt Nam ăn tiền lương từ thuế của người dân VN đi đâu hết, mà để cho người dân phải đến LSQ Mỹ cầu cứu ?

Khoảng 12h cùng ngày bà con đã bị bắt lên xe buýt biển số 53N 49-72 không biết chở đi đâu?

Mong cộng đồng quan tâm theo dõi giúp đỡ bà con. ” ( FB NguyenNgoc NgocNguyen NgocNguyen )

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: one or more people, people standing and hat
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

CÁC CHUYÊN GIA VỀ NHÂN QUYỀN CỦA LIÊN HIỆP QUỐC LÊN ÁN NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM GIAM GIỮ BLOGGER “MẸ NẤM”

From facebook: Trần Bang added 2 new photos.

CÁC CHUYÊN GIA VỀ NHÂN QUYỀN CỦA LIÊN HIỆP QUỐC LÊN ÁN NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM GIAM GIỮ BLOGGER “MẸ NẤM”

“Với tư cách là người bảo vệ môi trường nhân quyền, Mẹ Nấm cần được vinh danh vì lòng dũng cảm và kiên trì của mình trong việc bảo vệ môi trường và nhân quyền trong nhiều năm mà không sợ hãi. Những người viết blog như bà Quỳnh đã giúp bảo đảm cho công chúng có quyền tiếp cận thông tin về các mối đe dọa môi trường ảnh hưởng đến sức khỏe và phúc lợi của người dân… Việc giam giữ kéo dài của nhà cầm quyền sẽ gửi tín hiệu tiêu cực đến công chúng rằng quyền được thông tin của họ không được tôn trọng”.

Geneva (8 tháng 3 năm 2017) – Các chuyên gia về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (*) kêu gọi chính phủ Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức cho một blogger nổi tiếng có tên Mẹ Nấm, người đã bị bắt giữ và biệt giam kể từ tháng 10 năm ngoái.

Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người bảo vệ nhân quyền môi trường 37 tuổi, bị buộc tội tuyên truyền chống tuyên truyền chống Nhà nước. Những cáo buộc này liên quan đến các hoạt động của bà trên mạng internet phê bình nhà cầm quyền.

Trong số những vấn đề bà muốn giải quyết là việc xả thải độc hại vào tháng 4 năm 2016, gây ô nhiễm nguồn nước địa phương và giết chết một số lượng lớn cá. Bà Quỳnh đòi hỏi nhà nước phải có trách nhiệm lớn hơn trong việc giải thích về những thiệt hại về môi trường. Bà Quỳnh đã viết blog trình bày những vụ vi phạm nhân quyền từ năm 2006, và bà được Tổ chức Civil Rights Defenders (Những người bảo vệ Dân quyền) trao tặng giải thưởng và danh hiệu Người Bảo Vệ Dân Quyền của năm 2015.

Các chuyên gia nhấn mạnh: “Chúng tôi rất quan tâm đến việc bà Quỳnh đang bị giam vì thực hiện quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm của công dân. “Chúng tôi lo sợ cho tình trạng thể chất và tinh thần của cô ấy, và tố cáo những vi phạm về quyền cơ bản của cô ấy được tố tụng xét xử hợp pháp, đặc biệt là cô ta đang bị biệt giam, bị chối bỏ quyền được có luật sư của cô và bị cấm có sự thăm viếng từ gia đình”.

Các chuyên gia cũng chỉ ra rằng bà Quỳnh đã phải đối mặt với sự đe dọa liên tục của Chính phủ trong gần tám năm. Các chuyên gia cho biết, “Điều này bao gồm các lệnh cấm đi lại thường xuyên, tấn công thể xác và đe dọa”, các chuyên gia cho biết, “chỉ để thúc đẩy nhân quyền thông qua các phương tiện truyền thông xã hội và để cố gắng bảo vệ môi trường mà tất cả chúng ta đều tin tưởng.” Bà cũng đã bị ngăn cản tham gia vào các cuộc biểu tình ôn hòa .

“Với tư cách là người bảo vệ môi trường nhân quyền, Mẹ Nấm nên được vinh danh vì lòng dũng cảm và kiên trì của mình trong việc bảo vệ môi trường và nhân quyền trong nhiều năm mà không sợ hãi.

“Những người viết blog như bà Quỳnh đã giúp bảo đảm cho công chúng có quyền tiếp cận thông tin về các mối đe dọa môi trường ảnh hưởng đến sức khỏe và phúc lợi của người dân”, các chuyên gia cho biết. “Việc giam giữ kéo dài của nhà cầm quyền sẽ gửi tín hiệu tiêu cực đến công chúng rằng quyền được thông tin của họ không được tôn trọng”.

Các chuyên gia đã tiếp xúc với Chính phủ về tình hình, nhắc lại lời kêu gọi của Cao ủy Nhân quyền LHQ về việc phát hành hồi tháng 10 năm ngoái.

Nguồn:

http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx…

http://danlambaovn.blogspot.com/…/cac-chuyen-gia-ve-nhan-qu…

Copy STT Huỳnh Anh Tú, và Tú bổ sung comment:

Ghi chú:

(*)

– Ông John H. Knox là Báo cáo viên Đặc biệt về vấn đề các nghĩa vụ về nhân quyền liên quan đến nhu cầu được thụ hưởng môi trường an toàn, sạch sẽ, lành mạnh và bền vững.

– Ông Maina Kiai, Báo cáo viên Đặc biệt về Quyền tự do lập hội và hội họp ôn hòa.

– Ông David Kaye là Báo cáo viên đặc biệt về việc thúc đẩy và bảo vệ quyền tự do ngôn luận và biểu hiện.

– Ông Michel Forst, Báo cáo viên Đặc biệt về Tình trạng của các nhà bảo vệ nhân quyền.

– Ông Baskut Tuncak, Báo cáo viên Đặc biệt về những liên quan đối với nhân quyền trong việc quản lý và xử lý chất thải nguy hại đối với môi trường, là một phần của Thủ tục Đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền.

– Các Báo cáo viên Đặc biệt là một phần của Các Thủ tục Đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền. Các Thủ tục đặc biệt – cơ quan chuyên gia độc lập lớn nhất trong hệ thống Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, là tên chung của cơ chế tìm kiếm và giám sát độc lập của Hội đồng nhằm giải quyết các tình huống cụ thể của quốc gia hoặc các vấn đề theo chủ đề ở tất cả các nơi trên thế giới. Các chuyên gia của Thủ tục Đặc biệt hoạt động trên cơ sở tự nguyện; Họ không phải là nhân viên LHQ và không nhận được tiền lương cho công việc của họ. Họ là độc lập với bất kỳ chính phủ hay tổ chức nào, và phục vụ trong khả năng cá nhân của họ.

Ảnh cũ trên FB.

Image may contain: 4 people, people standing
Image may contain: 8 people, people standing, outdoor and nature

HÃY ĐÁNH THẲNG VÀO KẺ PHẠM TỘI CÓ CHỨC QUYỀN VÀ TIỀN : TRỊNH VĂN QUYẾT VÀ TRỊNH VĂN CHIẾN!

From facebook: Thuong Phan shared Trần Thanh‘s post.
Image may contain: 4 people
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and text
Image may contain: 3 people
Image may contain: 3 people, people standing, wedding, suit and outdoor

Trần Thanh added 4 new photos — with Lỗ Ngọc.

Thay vì vòng vo đánh một người phụ nữ chân yếu tay mềm là  HÃY ĐÁNH THẲNG VÀO KẺ PHẠM TỘI CÓ CHỨC QUYỀN VÀ TIỀN
TRỊNH VĂN QUYẾT VÀ TRỊNH VĂN CHIẾN! cô Quỳnh Anh, hãy đánh thẳng vào tập đoàn FLC Thanh Hóa và bí thư tỉnh
Faros, chỉ là một công ty thuộc Tập đoàn FLC Thanh Hóa, giám đốc là Doãn Văn Phương, chồng hoa hậu Thu Ngân mà vẻn vẹn chỉ trong năm 2015, 2016 tăng vốn từ 1,5 tỉ lên 4.500 tỉ, một sự phù phép khủng khiếp!

Trích: “… Tuy nhiên, không có lửa thì làm sao có khói. Bắt đầu từ việc cô Quỳnh Anh bỗng dưng thăng tiến nhanh một cách “lạ lùng”. Trong khi hồ sơ của cô ta vọn vẹn chỉ có vài dòng, không có bằng cấp, xuất phát từ vị trí là một cô tạp vụ, nhưng chỉ vài năm sau đã lên tới chức Trưởng phòng nhà và Bất động sản của Sở Xây dựng, được ưu ái học xong thạc sĩ, được Tỉnh ủy cử đi học lớp Cao cấp lí luận chính trị để làm cán bộ nguồn và quy hoạch vào vị trí Phó giám đốc Sở Xây dựng trong nay mai. Nếu tin đồn không phải là thật, thì bằng cách nào một nữ tạp vụ, không bằng cấp, gia thế bình thường lại có thể tiến nhanh đến như vậy, nếu không phải là có bàn tay ông Chiến đứng đằng sau hậu thuẫn.

Nhưng điều làm người ta ngỡ ngàng hơn cả, là tổng số tài sản đã bị phanh phui ra của bồ nhí ông Chiến, có thể liệt kê lại một chút: đó là 01 căn biệt thự sang trọng tại Khu đô thị Bình Minh, Tp Thanh Hóa (diện tích 350m2); 01 biệt thự cao cấp tại Khu du lịch FLC Sầm Sơn (250m2); 01 căn nhà 150m2 phố Triệu Quốc Đạt; 01 quần thể sân Tenis cho thuê tại khu vực hồ Đồng Chiệc, TP Thanh Hóa; 01 căn biệt thự tại quận Thanh Xuân, Hà Nội; 3 xe ô tô dòng cao cấp (trong đó có 2 siêu xe Cadilac và Mercedes)

Để nhẩm tính thì số tài sản này cũng đã lên tới con số hàng trăm tỉ đồng rồi. Một cán bộ sở Xây dựng không bằng cấp thì có bản lĩnh gì mà có số tài sản lớn đến như thế. Phải chăng đây là số tài sản được ông Chiến “cung phụng” cho cô bồ nhí? Đến đây thì người ta lại đặt ra câu hỏi rằng, tài sản của ông Chiến sẽ còn khủng khiếp đến mức nào. Một điều chắc chắn là nó sẽ còn phải lớn hơn của cô Quỳnh Anh kia rất nhiều lần.

Để đi tìm câu trả lời cho câu hỏi trên, thì có thể dẫn lại 1 câu chuyện, cách đây gần 3 năm, vào đêm ngày 27/7/2014, văn phòng làm việc của ông Trịnh Văn Chiến, khi đó còn là Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa bị trộm đột nhập và lấy đi hàng chục tỷ đồng. Khi ấy Công an tỉnh Thanh Hóa đã thành lập chuyên án điều tra. Trả lời trên truyền hình Thanh Hóa về vụ việc này, ông Trịnh Văn Chiến cho rằng: “Sự việc như thế nào thì công an đang tiến hành điều tra, tình hình không có vấn đề gì lớn”. Tuy nhiên chỉ vài ngày sau thì công an xếp hồ sơ. Các trang báo chính thống đã đưa tin thì buộc phải rút bài. Vụ án theo đó mà chìm xuồng.

Theo như lời kể của một số nhân viên văn phòng UBND tỉnh Thanh Hóa khi ấy, thì số tiền bị mất lên đến hàng chục tỷ đồng. Bởi trước thời điểm tên trộm đột nhập, ông Trịnh Văn Chiến đã tiếp và chấp thuận cho rất nhiều doanh nghiệp từ các tỉnh ngoài vào đầu tư làm ăn tại Thanh Hóa, trong đó có Tập đoàn FLC của ông Trịnh Văn Quyết (đầu tư khu du lịch sinh thái nghỉ dưỡng FLC Sầm Sơn 5,5 nghìn tỷ đồng)… Sở dĩ khi đó ông Chiến dù rất căm tức, nhưng vẫn buộc phải im lặng, là vì đây là thời điểm khi ấy đang vô cùng nhạy cảm, cả nước lúc đó đang rất nóng về vụ báo chí phanh phui ra khối tài sản khổng lồ của nguyên Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền. Thế nên, ông Trịnh Văn Chiến đã chỉ đạo giám đốc Công an tỉnh cho ngừng ngay vụ việc, bởi nếu công an làm ra chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.

Ngoài sự việc trên, kể từ những năm tháng còn làm chủ tịch UBND, ông Chiến đã phù phép, biến hàng loạt khu đất vàng bị biến thành “giá bèo”, để gây thất thoát hàng trăm tỷ đồng và chuyển vào túi tham của mình. Có thể điểm qua sơ sơ vài hàng loạt dự án bất động sản tại Thanh Hóa như: 34 Ngô Từ; Dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương, Tp Thanh Hóa; dự án Khu biệt thư cao cấp Quảng Cư, Sầm Sơn… Với diện tích hàng chục ha, những dự án bất động sản này đều nằm ở vị trí “đất vàng”.

Ông Chiến đã “ưu ái” cho các doanh nghiệp sân sau là Anh Phát, Cty XD Miền Trung … ứng hàng nghìn tỷ đồng tiền ngân sách phục vụ phát triển các dự án xây dựng cơ bản nhằm kiếm các quả đậm từ 10-20%/tổng vốn công trình. Thậm chí, có những công trình không thi công ông vẫn ký cho ứng vốn. Số dư vốn tạm ứng lớn, nhưng việc hoàn ứng chậm vẫn không thể quyết toán, không thể thu hồi lên đến cả nghìn tỷ đồng.

Thời gian gần đây, ông kêu gọi FLC đầu tư vào Sầm Sơn rồi cùng Trịnh Văn Quyết biến toàn bộ hàng chục km bờ biển, bãi biển Sầm Sơn thành của riêng. Theo phản ánh của người dân, thì khi chưa có tập đoàn FLC về xây dựng, dọc bãi biển Sầm Sơn là nơi mưu sinh qua bao nhiêu thế hệ. Đến khi FLC xây dựng xong thì người dân không được vào bãi biển để đánh bắt cá, cào ngao, mặc dù phần bãi biển trên không thuộc quản lý của tập đoàn. Giai đoạn đó, hàng ngàn người dân đã tiến hành biểu tình, mít tinh phản đối việc chiếm đoạt bờ biển của tập đoàn FLC, biểu tình đòi quyền lợi hợp pháp cho mình suốt nhiều tháng ròng, tuy nhiên không có kết quả gì.

Trong khi người dân nghèo Thanh Hóa rơi nước mắt thì ông Trịnh Văn Chiến – Bí thư tỉnh ủy – Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Thanh Hóa và Chủ tịch Tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết vẫn tươi cười sau mỗi dự án được thi công.

Ngoài ra, cấu kết với Trịnh Văn Quyết, ông Chiến cho ban hành các Quyết định thu hồi gần 300 ha đất ruộng của bà con nhân dân Hoằng Hóa cho FLC mở KCN Hoàng Long. Dự án được khởi công rầm rộ từ năm 2015, nhưng cho đến nay chưa có một DN nào vào đầu tư. Thực chất của việc làm KCN này chỉ là “ảo”, ông Chiến và Trịnh Văn Quyết đã tính đến phương án trong một vài năm tới sẽ “hô biến” từ đất KCN chuyển đổi thành đất đô thị, chia lô, bán nền thu lời bất chính hàng nghìn tỷ êm ru. Nghiêm trọng hơn, vì đồng tiền ông Chiến còn chỉ đạo ông Nguyễn Đình Xứng cấp các mỏ núi đá trùng điệp tại huyện Yên Định, huyện Vĩnh Lộc… cho FLC khai thác VLXD. Các mỏ này có giá trị cả nghìn tỷ đồng, nhưng thực tế ngân sách thu về chẳng được mấy xu lẻ…” Hết trích.
—————————–
Thông tin tham khảo: http://vnblue.info/con-duong-toi-loi-khi-tro-thanh-ty-phu-d…
http://vntb.org/duong-kinh-doanh-cua-dai-gia-chong-hoa-hau-…
http://thanhnien.vn/…/quan-lo-than-toc-cua-hot-girl-xu-than…
http://kienthuc.net.vn/…/dan-thanh-hoa-doi-bien-phan-doi-fl…

KIÊU NGẠO VÀ HOANG TƯỞNG

From facebook:Hằng Lê

KIÊU NGẠO VÀ HOANG TƯỞNG

Hoang tưởng là dấu hiệu sớm của bệnh tâm thần. Người mang bệnh tâm thần phân liệt thường khó nhận ra khác biệt giữa thực tế và hình ảnh tưởng tượng hiện ra trong đầu mình, vì vậy rất khó khăn trong cách lập luận, diễn đạt cảm xúc của mình và hành động cho phù hợp với thực tế. Bệnh hoang tưởng nếu cộng thêm sự dốt nát và lòng kiêu ngạo sẽ làm cho những bệnh nhân bị bệnh này càng ngày càng nặng thêm.

Ví thử một lúc nào đó, chúng ta nghe một viên chức chính phủ trong nước khẳng định rằng “Việt Nam dân chủ gấp vạn lần Tây Phương” thì chúng ta nghĩ sao, người nói ra câu này thuộc loại người nào, đang mắc phải chứng bệnh gì?

Nhưng phát biểu này cũng chưa hoang tưởng bằng tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, cho rằng: “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam,” và ông giải thích thêm: “Là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội.”

Cái thời đại rực rỡ đó, theo Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn là cái thời đại, “mà hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi, và hàng trăm ngàn người chết trên biển cả và rừng sâu trên đường tìm tự do. Đó là chưa nói đến hơn 3 triệu người bỏ mạng trong cuộc chiến huynh đệ mà đến nay vẫn chưa được đặt tên.

Chưa có thời đại nào mà vô số phụ nữ Việt Nam bỏ quê đi làm vợ cho ngoại nhân ở Nam Hàn, Đài Loan, Trung Quốc như hiện nay. Cũng chưa có thời đại nào mà nhân phẩm của người phụ nữ Việt Nam bị rẻ rúng và nhục nhã như hiện nay, được quảng cáo trên báo chí quốc tế như là những món hàng!

Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc thì ít chữ, dùng chung một lời khen ngợi tâng bốc quá đáng mỗi lần đến thăm một địa phương nào.

Người ta nói đùa rằng mỗi sinh vật chỉ có một cái đầu, nhưng ông Phúc đã dùng danh từ “đầu tàu,” để hết ca tụng Sài Gòn, Hà Nội, rồi cũng lối so sánh nhàm chán đó, ông Phúc lại cũng gọi Hải Phòng, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Bình Dương, Cần Thơ và cả cái tỉnh nhỏ Long An cũng là cái đầu tàu khác!

Việc chỉnh trang lại bộ mặt của một thành phố địa phương, cũng chỉ là một công việc căn bản cần thiết của nhà cầm quyền, nhưng chỉ mới dẹp, đập phá một vài chướng ngại vật cho lòng lề đường, dẹp vài ba gánh bún riêu, cà phê bệt, ông Đinh La Thăng, bí thư thành ủy ở Sài Gòn, đã hoang tưởng cho rằng thành phố này, nhất là vùng quận 1, sẽ là một Singapore tương lai.

Ít ra dù dúi đầu vào cát như con đà điểu, ông Thăng cũng biết rằng từ thập niên 1990, đảo quốc này đã trở thành một trong những quốc gia thịnh vượng nhất trên thế giới, với một nền kinh tế thị trường tự do phát triển cao độ, các liên kết mậu dịch quốc tế hùng mạnh, và GDP (tổng sản phẩm nội địa) bình quân đầu người cao hàng đầu tại Châu Á.

Chúng ta chỉ mong sao Việt Nam sánh được bằng Cambodia và Lào, vì Cambodia muốn xây tường ở biên giới để ngăn người Việt chạy qua kiếm ăn, và người lớn trẻ con vùng Bình Trị Thiên thì bỏ nước qua Lào để tìm việc làm thuê cứu đói!

Hoang tưởng hơn thế nữa là nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam, “Anh hùng lao động,” “Thầy thuốc nhân dân” Nguyễn Thị Ngọc Phượng đặt vấn đề “thành phố HCM có thể có giải thưởng Nobel Y Học được không?” Ông Thăng, sau khi nghe câu hỏi “lạc quan phát ớn” này, lại phấn khởi cho rằng “lãnh đạo thành phố sẽ trao đổi và thành lập một tổ chuyên gia đầu ngành để chúng ta nghiên cứu thành lập đề án phấn đấu để có một đơn vị có thể giành được giải thưởng Nobel về y học trong tương lai.”

Và hoang tưởng hơn, ông lại phán thêm một câu chắc nịch: “Chúng ta sẽ là địa phương đầu tiên của cả nước làm được điều đó. Vì tất cả chúng ta ngồi ở đây sẽ là người quyết định có hay không có giải thưởng Nobel Y Học.”

Xin cả thế giới nghe rõ: “Chúng ta ngồi ở đây sẽ là người quyết định có hay không có giải thưởng Nobel Y Học!” Sáu Búa Lê Đức Thọ nhận giải Nobel Hòa Bình thì bác sĩ giải quyết nhanh, gọn bằng cách vứt bệnh nhân xuống sông để phi tang cũng có hy vọng nhận Nobel Y Học!

Bí thư thành ủy là nấc thang chờ đợi cuối để leo lên những chức như chủ tịch nước, hoặc thủ tướng, như các ông Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, hay Phan Văn Khải& nhưng ông Thăng cũng đừng nên nói năng vung vít, lạc quan quá sớm!

Đó là lối hoang tưởng, khởi đầu của bệnh tâm thần, hay là một thứ lộng ngôn.

Nhiều nhân vật được phê bình là lộng ngôn, phét lác như “hot-boy” Kenny Sang nói rằng: “Muốn gặp tôi thì phải có tài sản triệu đô, không thì đừng có mơ. Ai thích thì đến còn không thích thì thôi, không nhiều lời. Nghèo thì đừng mong làm người yêu của tôi!”

Người ta biết tới Brock Lesnar là cựu vô địch hạng nặng UFC (Ultimate Fighting Championship) đã tự hào tuyên bố trước báo chí:

“Không có nhiều người làm được như tôi? Trong triệu người chỉ có mình tôi làm được. Có bao nhiêu người thành công tương tự? Chỉ có một, đó là người đang đứng trước mặt các anh đây!”

Ông Kim Jong Un của Bắc Hàn kêu gọi quân đội chuẩn bị triển khai một cuộc tấn công phủ đầu chống Mỹ và Nam Hàn.

Ít ra, ông Kenny Sang cũng còn cái mã bên ngoài, võ sĩ Brock Lesnar cũng còn cú đấm ngàn cân, ông Kim Jong Un còn có cả hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử, còn ông Thăng tài cán cỡ nào mà có thể chỉ dùng một “tổ chuyên gia đầu ngành” và có thể quyết định có hay không có giải Nobel Y Học!

Đất nước này sẽ không khá được, nếu lãnh đạo mang đầu óc hoang tưởng, bệnh hoạn, xa rời thực tế, chỉ nói phét lừa dân cho sướng miệng.

(Huy Phương)

Image may contain: outdoor

Hà Nội: Khám xong sản phụ hôn mê, bác sĩ Trung Quốc bỏ trốn

Hà Nội: Khám xong sản phụ hôn mê, bác sĩ Trung Quốc bỏ trốn

March 8, 2017

Nguoi-viet.com

Người nhà nạn nhân đang kể với phóng viên sự việc. (Hình: Báo Phụ Nữ Sài Gòn)

HÀ NỘI(NV)- Một phụ nữ mang thai 5 tháng đã hôn mê sâu sau khi được một bác sĩ Trung Quốc khám thai tại một Phòng khám tư nhân ở huyện Thanh Trì.

Truyền thông Việt Nam dẫn tin, sáng ngày 8 tháng Ba, ông Nguyễn Dương Trung, phó Chánh Thanh tra Sở Y tế Hà Nội cho biết, cơ quan chức năng không xác định được ông Zheng Zu Rong (Trịnh Túc Vinh), bác sĩ người Trung Quốc trực tiếp điều trị cho bệnh nhân Trần Thị Thu Thủy (29 tuổi), thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh tại phòng khám đa khoa 168 Thanh Trì, hiện đã bỏ trốn ở đâu không rõ.

Nói với báo Phụ Nữ Sài Gòn, ông Trung cho biết, sau khi có đơn tố cáo của bà Trần Thị H. người nhà của chị Thủy đề nghị công an điều tra việc chị Thủy bị hôn mê sâu, tiên lượng xấu sau khi được ông Vinh khám thai vào ngày 7 tháng Ba, Thanh tra Sở Y tế Hà Nội đã đình chỉ hoạt động của phòng khám trên, chờ kết quả điều tra của công an.

Trước đó, vào tối 5 tháng Ba, bà H., gọi cho em là chị Thủy nhưng một người lạ nghe điện thoại nói là em bà đang ngất và bị co giật. Sau đó bà H không liên lạc được với em mình  nữa. Một giờ sau thì có người gọi báo cho biết chị Thủy đang được cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai. Liền sau đó, gia đình tìm hiểu thì được biết trước khi vào bệnh viện Bạch Mai, chị Thủy có đến khám tại một phòng khám ở Ngọc Hồi, huyện Thanh Trì.

Làm việc với gia đình chị Thủy, ngày 7 tháng Ba, ông Phương Văn Soạn, đại diện phòng khám cho biết, chị Thủy đến khám lúc 16 giờ ngày 5 tháng Ba. Ông Vinh đã khám và cho rằng chị Thủy mang thai 21 tuần, song “bị viêm âm đạo, có nhiều khí hư”, chỉ định xét nghiệm, siêu âm và dùng máy rung để rửa âm đạo.

Tuy nhiên, chỉ ba phút sau khi máy rung chạy thì chị Thủy khó thở, lên cơn co giật. Khi gọi được ông Vinh thì bệnh nhân đã sùi bọt mép. Khi thấy bệnh nhân như vậy, ông Vinh đã kêu y tá tiêm thuốc an thần chống co giật rồi gọi cấp cứu chuyển thẳng lên bệnh viện Bạch Mai rồi “biến mất”.

Tin cho biết, khi chuyển lên Bệnh viện Bạch Mai cấp cứu tên chị Thủy trong hồ sơ không phải tên thật mà là một tên hoàn toàn khác. “Tôi nghĩ phải có điều gì uẩn khúc vì nếu chỉ khám phụ khoa và siêu âm đơn thuần thì khó có thể dẫn tới co giật, hôn mê như vậy. Em tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có tiền sử bị bệnh tim hay động kinh”, ông Quân anh chị Thủy nói.

Theo bệnh viện Bạch Mai “thời điểm tiếp nhận, bệnh nhân Thủy đã hôn mê sâu, não bị tổn thương nặng toàn phần. Hiện bệnh nhân có tiên lượng xấu, mắt trắng, chết não”.

Điều khó hiểu là trong 3 năm qua, cơ quan chức năng liên tiếp phát hiện các sai phạm của phòng khám “trời ơi” này như: nhập cảng thuốc, thiết bị y tế không rõ nguồn gốc, quảng cáo quá khả năng, sử dụng thiết bị máy móc chưa được phép lưu hành…

Trước đây cũng đã có trường hợp chết người tại một Phòng khám đa khoa do bác sĩ Trung Quốc hành nghề. Sau khi bệnh nhân bị làm chết, toàn bộ các bác sĩ Trung Quốc cũng bỏ trốn ngay trong đêm nhưng không thấy cơ quan chức năng Việt Nam khởi tố. (Tr.N)

Tưởng Năng Tiến – Kẻ Ở Người Đi

Kẻ Ở Người Đi

Tưởng Năng Tiến

8-3-2017

Bao giờ các anh sẽ thôi tán phét trong các quán nhậu? Bao giờ các anh quyết định thôi sống hèn? – Nguyễn Thị Từ Huy

Ở tù về chiều hôm trước, sáng hôm sau ông công an khu vực đã ghé “thăm” và nhắc nhở đôi điều cần thiết:

– Vì không có hộ khẩu ở thành phố nên tôi sẽ phải đi kinh tế mới.

– Trong khi chờ đợi, bắt đầu từ ngày mai phải sắm “một cuốn sổ đi lại.” Khi đi đâu phải ghi ngày giờ khởi hành với chữ ký xác nhận của tổ trưởng dân phố, và đến đâu cũng phải có sự xác minh của người ở nơi đó.

– Mỗi tuần phải mang sổ lên phường để kiểm tra.

– …

Nghe xong, mẹ tôi lặng lẽ móc túi đưa cho thằng con hai đồng cùng lời dặn:

– Mua cái bút nữa con ạ. Đi đâu, đến đâu cũng phải nhờ người ký thì dắt viết theo luôn cho nó tiện …

– Dạ.

Tôi cầm tiền bước ra khỏi nhà, ghé vào một cái quán nhỏ mua một ly rượu trắng và mấy điếu Vàm Cỏ. Ực xong ly rượu, tôi châm điếu thuốc rồi lủi thủi đi và đi luôn cho đến bây giờ.

Năm ấy, tôi hai mươi sáu tuổi.

Hai năm sau tôi bò đến được một trại tị nạn ở Thái Lan (tả tơi, ủ dột, eo xèo, và bèo nhèo như một cái mền Sakymen ngấm nước)   vào đúng ngày sinh nhật của mình.

Hôm nay tôi hăm tám
Sáng tôi cầm gương soi
Tôi nhìn tôi bối rối
Tôi tưởng mình bốn mươi

Bây giờ thì tôi đã ngoài sáu mươi, đã sống gần hết đời (và tàn đời trong ngõ hẹp) ở xứ người nhưng chưa bao giờ bước chân trở lại chốn xưa – dù đôi lúc cũng nhớ nhà và nhớ quê thiếu điều muốn chết. Bố mẹ tôi đều tự an ủi rằng vì “thằng con có số xa nhà” nên cả hai đành lặng lẽ từ trần trong cô quạnh!

Kiếp sống chung thân biệt xứ của tôi, xem ra, chả có gì là thú vị. Tuy thế, theo blogger Song Chi: “Dòng người ra đi chưa bao giờ dừng lại. Chỉ trong một ngày, chat với người quen, bạn bè qua facebook, viber … cả 3 câu chuyện đều cùng một chủ đề: ra đi khỏi Việt Nam.

Nhưng họ muốn ra đi trước hết vì môi trường sống ở VN ngày càng tệ khiến con người luôn ở trong cảm giác bất an, lo lắng. Từ thực phẩm không an toàn, cho tới nguồn nước, không khí, biển…nhiều nơi bị ô nhiễm/nhiễm độc nặng nề; đạo đức xã hội xuống cấp, những vụ án cướp giết hiếp ngày nào cũng xảy ra với mức độ ngày càng dã man, con người dễ dàng bức hại nhau, lừa lọc nhau, giết nhau chỉ vì một lý do vặt vãnh; chế độ an sinh xã hội không có để bảo đảm cho người dân một sư hỗ trợ khi cần thiết, lúc ốm đau, tai nạn, thương vong; pháp luật không bảo đảm cho con người được xét xử công bằng, công lý được thực thi, những quyền lợi tối thiểu về tự do, dân chủ, nhân quyền không có, không được tôn trọng v.v…

Quan trọng hơn, họ ra đi vì không tin rằng chế độ này, nhà nước này sẽ tốt đẹp hơn hoặc sẽ đưa đất nước, dân tộc đến một tương lai sáng sủa-thời gian đảng cộng sản cầm quyền đã quá lâu đủ để chứng minh điều đó.

Đây không phải là lần đầu, ngược lại, rất nhiều lần, tôi chứng kiến những người quen, bạn bè, họ hàng chuẩn bị rời bỏ VN. Nhưng có vẻ như càng ngày số người tính chuyện ra đi càng nhiều hơn, thành phần đa dạng hơn, tạo cảm giác đất nước như một con thuyền đang đắm!”

Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai gợi ra ý niệm “tị nạn niềm tin,” và blogger Lam Thủy  gọi đây là “một cuộc di cư đau lòng.” Dù “đau” nhưng nhà văn Dương Thu Hương vẫn khẳng định: “Trong thâm tâm, ai cũng mong ‘Thoát Việt!’, ra khỏi mảnh đất bùn lầy tối tăm này bằng mọi giá.”

Sự thực, cũng không hẳn thế. Không phải “ ai cũng muốn thoát khỏi mảnh đất bùn lầy tôi tăm này.”  Vẫn có những người quyết định, và quyết liệt, với một thái độ sống (hoàn toàn) khác: Dù thế nào cũng ở lại đây!

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm bị bắt tháng 10/2016. Ảnh: FB

Cái giá của sự lựa chọn dũng cảm này, tất nhiên, không rẻ. Ngày 10 tháng 10 vừa qua, Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) cho biết:

“Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – tức Mẹ Nấm đã bị công an bắt khẩn cấp trái phép với cáo buộc ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88 bộ luật hình sự.

Blogger Mẹ Nấm là người hoạt động tranh đấu cho nhân quyền, cải thiện dân sinh, chủ quyền biển đảo trong nhiều năm qua và là người được tổ chức Civil Rights Defenders trao giải thưởng Người Bảo Vệ Nhân Quyền 2015.

Trong suốt thời gian gần đây, blogger Mẹ Nấm đã tập trung nỗ lực tranh đấu của mình vào việc bảo vệ môi sinh, tố cáo Formosa và những dự án có ảnh hưởng nguy hại đến môi trường. Đây là những hoạt động dẫn đến việc công an bắt giam khẩn cấp blogger Mẹ Nấm.”

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là người mới nhất, chứ không phải là duy nhất, vừa bị bắt giữ tại Việt Nam. Ba tuần lễ trước đó, một phụ nữ khác cũng đã bị mang ra xét xử với với cáo buộc gây rối trật tự công cộng – theo tin của BBC:

“Tòa án Nhân dân quận Đống Đa, Hà Nội, tuyên phạt bà Cấn Thị Thêu 20 tháng tù giam trong lúc một số người ủng hộ bà bị câu lưu.

Bà Cấn Thị Thêu, người từng bị bắt vì đấu tranh giữ đất trong vụ ‘dân oan Dương Nội’, lại bị công an bắt tháng 6/2016 do ‘gây rối trật tự công cộng’ ở Hà Nội.

Hôm 20/9, hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội cho thấy nhiều người giăng biểu ngữ đòi trả tự do cho bà Thêu bên ngoài phiên tòa.”

Dân oan biểu tình đòi trả tự do cho chị Cấn Thị Thêu. Ảnh: Trịnh Bá Phương

Nếu “dòng người ra đi chưa bao giờ dừng lại” thì những kẻ lựa chọn ở lại, và sẵn sàng đối mặt với cường quyền (như bà Cấn Thị Thêu và bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) cũng chưa bao giờ ngưng nghỉ. Bởi vậy, biên tập viên Mặc Lâm nêu ra câu hỏi:

– Sau Mẹ Nấm là ai?

Trong một xã hội mà tất cả các thành viên đều là “tù nhân dự khuyết” thì kẻ kế tiếp có thể là bất cứ ai. Tuy thế, sự “rủi ro” này đã được tiên liệu và chấp nhận một cách bình thản nhiên – như lời của blogger Phạm Thanh Nghiên:

“Từ lúc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt, số lần tôi nhận những tin nhắn đe doạ bị bắt, bị đánh gia tăng một cách đột biến.

Dạ xin kính thưa các loại đe doạ. Tôi biết, tôi biết là tôi hay bất cứ cựu TNLT nào cũng có thể trở lại nhà tù lần 2, thậm chí lần 3.

Điều này tôi đã xác định được ngay khi bước chân khỏi nhà tù Trại 5 Thanh Hoá rồi. Nói thẳng là tôi thích ở ngoài hơn, không thích đi tù. Nhưng nếu phải trả giá cho ước nguyện tự do, công bằng và dân chủ mà phải trở lại nhà tù một lần nữa, xin sẵn lòng.”

Dù “đất nước như một con thuyền đang đắm” nhưng bao giờ ở Việt Nam vẫn còn những vị nữ lưu vì “tự do, công bằng và dân chủ” mà “sẵn lòng … trả giá cho ước nguyện tự do, công bằng và dân chủ thì dân Việt hy vọng vẫn còn đường thoát.

Mảnh đất này, tất nhiên, cũng có những công dân nam giới. Tuy nhiên, vì bài viết đã khá dài nên xin tạm ngưng ở nơi đây. Hơn nữa, nói thiệt là tôi đang nóng như hơ vì có hẹn nhậu nên phải đi liền – kẻo trễ!

Những cái chết nơi công quyền cần được sáng tỏ

Hòa Ái, phóng viên RFA
2017-03-08
Ảnh thờ Lê Công Đức ở nhà.

Ảnh thờ Lê Công Đức ở nhà.

Hình do gia đình gửi RFA

Tình trạng chết ở các trụ sở công an mà gia đình của các nạn nhân cho là bị khuất tất vẫn diễn ra tại Việt Nam. Không những vậy, tình trạng này đã lan vào các đơn vị quân đội. Cụ thể là trường hợp của binh sĩ Lê Công Đức, thuộc lực lượng Hải quân, bị tử vong trong lúc trực ca gác.

Hòa Ái có cuộc trao đổi với cô Nguyễn Thị Trang, chị dâu của nạn nhân, về quá trình gia đình tìm kiếm công lý cho cái chết oan ức của người thân.

Binh sĩ Hải quân chết oan khuất

Cô Nguyễn Thị Trang: Sáng ngày 24/10/2016 thì đơn vị Lữ đoàn 147 có về gia đình và thông báo em của em đã bị tai nạn trong lúc đang làm nhiệm vụ. Đơn vị cho người nhà ra. Ra đến nơi thì được thông báo em của em mất đêm 23/10 rồi. Thiệt mạng là do đang thực hiện nhiệm vụ gác thì mất. Gia đình đòi gặp em của em thì người ta không cho gặp. Đến khoảng 2 giờ chiều hôm 24/10, người ta mới cho gặp, thấy em trai của em bầm tím hết cả người mà xác đang nằm dưới đất-nền nhà. Vào đến nơi thì người ta nhanh chóng mang đi ướp lạnh. Khoảng 4 giờ chiều thì người nhà mới được vào. Họ bảo gia đình đưa em của em về làm an táng luôn nhưng gia đình không đồng ý. Gia đình đòi phải làm rõ nguyên nhân cái chết của em em thì mới đưa về. Ở ngoài đó, ông cấp to là ông Quang (Đại tá Phạm Văn Quang) bảo gia đình đưa xác về an táng đi rồi đơn vị sẽ lo làm chế độ cao nhất cho em của em và sẽ điều tra nguyên nhân cái chết.

Kết luận thông báo em của em mất là do tự sát. Từ hôm đấy đến nay, gia đình đi kêu cứu ở tất cả các cơ quan đoàn thể từ địa phương đến trung ương mà chưa có một cơ quan nào giúp đỡ nên bố mẹ em phải đi kêu oan
-Chị dâu của nạn nhân

Hòa Ái: Những hình ảnh thi thể của binh sĩ Lê Công Đức được lan truyền trên các trang mạng xã hội là do Lữ đoàn 147 cung cấp cho gia đình?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ không. Lúc mở ra thì thấy trên người em của em bị toàn những vết bầm tím. Gia đình đòi cho chụp ảnh thì người ta không cho chụp. Mãi sau người ta mới cho chụp. Người ta khám nghiệm tử thi đêm hôm trước mà cũng không cho gia đình biết em của em đã mất.

Hòa Ái: Qua mạng xã hội, Hòa Ái ghi nhận, một số người quan tâm đến cái chết của binh sĩ Lê Công Đức, họ thắc mắc về số tiền gia đình nhận được, gọi là “hỗ trợ” hay là “bồi thường”? Dường như có sự không rõ ràng nào đó, phải không thưa chị?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ vâng. Lúc đầu người ta bảo hỗ trợ gia đình 3 triệu để đưa em của em về làm an táng. Rồi đến 5 triệu, 50 triệu và 100 triệu. Người ta nói là tiền hỗ trợ gia đình đưa về chứ không phải là tiền bồi thường. Gia đình em nhận được rồi. Nếu đó là tiền bồi thường sinh mạng thì gia đình không bao giờ nhận.

Đến sáng 25/10, trong lúc gia đình đang làm đám tang, ông Biều (Thượng tá Phạm Hữu Biều) đã lừa bố em ký thêm một văn bản nhận thêm 100 triệu nữa. Tang gia đang bối rối và mắt mũi bố em thì kèm nhèm không nhìn thấy nhưng vẫn ký vào. Không phải ký một bản mà ký đến 4 bản ghi “gia đình nhận viếng 100 triệu”, trong khi không đưa bố em đồng nào mà bắt bố em ký nhận 100 triệu.

Hòa Ái: Và yêu cầu của gia đình xác minh nguyên nhân gây tử vong đối với cái chết của người thân có được Lữ đoàn 147 đáp ứng không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Đến ngày 27/12 thì có kết luận thông báo em của em mất là do tự sát. Từ hôm đấy đến nay, gia đình đi kêu cứu ở tất cả các cơ quan đoàn thể từ địa phương đến trung ương mà chưa có một cơ quan nào giúp đỡ nên bố mẹ em phải đi kêu oan.

Gia đình kêu oan

16996346_1646125778738835_6401515106993159626_n-400.jpg
Người mẹ đi kêu oan cho con. Hình do gia đình gửi RFA.

Hòa Ái: Từ khi xảy ra vụ việc đến nay, gia đình có nhận được thông tin nào từ các binh sĩ đồng ngũ với Lê Công Đức hay không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ không, người ta không cho liên lạc. Vào trong đấy người ta cũng không nói, ai cũng bảo không biết.

Hòa Ái: Gia đình có liên lạc các cơ quan truyền thông trong nước để nhờ lên tiếng về cái chết mà gia đình cho là khuất tất?

Cô Nguyễn Thị Trang: Gia đình em có gửi lên rồi. Gửi lên VTC14, Báo Dân Trí Online với các cơ quan báo chí nữa. Em cũng không nhớ vì gia đình làm nhiều đơn lắm. Các cơ quan báo chí vào cuộc nhưng không dám đăng.

Hòa Ái: Trên các trang mạng xã hội cũng xuất hiện video clip bố mẹ của Lê Minh Đức, là ông Lê Công Khương và bà Bùi Thị Thủy mang di ảnh của con trai đi kêu oan. Họ đã đến những nơi đâu, thưa chị?

Cô Nguyễn Thị Trang: Bố mẹ đi từ Quảng Ninh, Hải Phòng, Hà Nội. Tại Quảng Ninh thì ở Lữ đoàn 147-Hải quân. Ở Hải Phòng thì tại Bộ Tư Lệnh. Còn lên Hà Nội thì đứng chỗ Cơ quan Chính phủ. Bố mẹ em tuổi già sức yếu vẫn phải đi kêu oan mà chưa có một cơ quan nào đứng ra giúp đỡ.

Người ta cứ hướng dẫn đi từ cấp dưới đến cấp trên. Nhưng gia đình đi đến cấp trên thì lại phải đi xuống cấp dưới. Gửi đơn nhiều lắm, từ cấp địa phương lên cấp tỉnh, cấp thành phố và cấp trung ương đều gửi hết
-Chị dâu của nạn nhân

Hòa Ái: Họ có gặp những trở ngại nào trong lúc đi kêu oan hay không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ có, người ta có ra giải tán. Ở Hải Phòng còn có một người công an dúi đầu mẹ em xuống, nhưng nhà em không ai chụp hình lại được nên không có chứng cứ gì.

Hòa Ái: Vậy, gia đình có được các cơ quan công quyền hướng dẫn thủ tục khiếu kiện như thế nào không?

Cô Nguyễn Thị Trang: Dạ có, người ta cứ hướng dẫn đi từ cấp dưới đến cấp trên. Người ta chỉ nói vậy thôi. Nhưng gia đình đi đến cấp trên thì lại phải đi xuống cấp dưới. Gửi đơn nhiều lắm, từ cấp địa phương lên cấp tỉnh, cấp thành phố và cấp trung ương đều gửi hết.

Hòa Ái: Trong những ngày tới, gia đình vẫn kiên trì theo đuổi việc khiếu kiện?

Cô Nguyễn Thị Trang: Gia đình em mong tìm rõ được nguyên nhân vì sao em của em bị chết và trừng trị những người gây ra tội ác cho em của em. Mong là pháp luật sẽ làm sáng tỏ vụ việc này để em của em ở nơi suối vàng được an nghỉ.

Hòa Ái: Cảm ơn thời gian chia sẻ của chị Nguyễn Thị Trang. Hòa Ái xin được thưa thêm, binh sĩ Lê Công Đức từng là đoàn viên ưu tú, đối tượng kết nạp Đảng Cộng sản Việt Nam, nhập ngũ lúc 22 tuổi, bị thiệt mạng khi đang công tác tại C1D476 Lữ đoàn 147 vùng 1 Hải quân. Thân phụ của binh sĩ Lê Công Đức là thương binh hạng ¾ mặt trận Tây Nam bảo vệ Tổ quốc.

Tỷ lệ tham nhũng ở Việt Nam là 65%

Tỷ lệ tham nhũng ở Việt Nam là 65%

2017-03-07
Việt Nam là nước có tỷ lệ tham nhũng cao dựa theo bản đồ do Transparency International cung cấp.

Việt Nam là nước có tỷ lệ tham nhũng cao dựa theo bản đồ do Transparency International cung cấp.

Courtesy of transparency.org
 Có khoảng 900 triệu người ở 16 nước thuộc khu vực châu Á Thái Bình Dương được cho rằng đã phải trả tiền đút lót để nhận được các dịch vụ công. Nếu tính theo tỷ lệ người dân trong khu vực thí cứ 4 người có hơn 1 người phải trả tiền tham nhũng.

Báo cáo mới của Tổ chức Minh bạch quốc tế (Transparency International) có trụ sở tại Berlin, Đức, công bố như vậy vào ngày 7 tháng 3.

Để có báo cáo này, Transparency International đã hỏi 22.000 người trong khu vực về kinh nghiệm của họ đã trải qua với tham nhũng.

Theo báo cáo, chỉ có 1 trong số 5 người được hỏi cho rằng mức độ tham nhũng đã giảm, trong khi một nửa số người trả lời chính phủ đã không làm tốt công tác chống tham nhũng. 38% những người nghèo nhất được hỏi nói rằng họ đã phải trả tiền tham nhũng. Tỷ lệ này cao hơn so với ở các nhóm người có thu nhập cao hơn.

Cũng theo báo cáo, cảnh sát đứng đầu khu vực công đòi tiền đút lót nhiều nhất. Khoảng dưới 1/3 số người được hỏi nói rằng họ đã phải làm việc với cảnh sát trong vòng 12 tháng qua và phải trả tiền hối lộ.

Theo bản đồ do Transparency International cung cấp, Việt Nam có tỷ lệ tham nhũng là 65%.

TRẬT TỰ ĐÔ THỊ, XIN HỎI ANH LÀ AI?

TRẬT TỰ ĐÔ THỊ, XIN HỎI ANH LÀ AI?

LS Đặng Đình Mạnh

7-3-2017

Trong cuộc biểu tình ngắn ngủi tại khu vực nhà thờ Đức Bà vào sáng ngày 05/03/2017, theo lời kêu gọi của linh mục/cựu tù nhân Nguyễn Văn Lý và trong nhiều cuộc biểu tình trước đó, công chúng được dịp chứng kiến lực lượng công quyền mặc đồng phục màu xanh nước biển, trên tay áo của họ in dòng chữ “Trật tự đô thị” đã ra tay trấn áp, bắt giữ người biểu tình.

Hình ảnh này nhắc cho công chúng nhớ về sự kiện lực lượng trật tự đô thị Quận Bình Thạnh đã từng hành hung bằng roi điện, bằng nắm đấm, kẹp cổ để bắt giữ công dân Trịnh Xuân Tùng, quê ở Thanh Hóa, là người bán hàng rong khiến người này bị ngất xỉu, phải đưa cấp cứu bệnh viện gây xôn xao công luận.

Chúng ta sẽ tự hỏi, dưới góc độ pháp lý, lực lượng quản lý trật tự đô thị là ai mà có thẩm quyền bắt giữ người biểu tình ngang nhiên như vậy ?

Đi tìm câu trả lời trong “rừng” văn bản luật của xứ sở, nơi mà tôi đang sống, thật ngạc nhiên khi tôi phát hiện rằng gốc tích pháp lý khai sinh ra lực lượng quản lý trật tự đô thị khá mù mờ ?! Nếu không muốn nói là bất minh về phương diện pháp lý!

“Khai sinh” lực lượng quản lý trật tự đô thị tại các quận, huyện tại Sài Gòn là một văn bản của UBND TP.HCM : Quyết định số 55/2013/QĐ-UBND ngày 06/12/2013 V/v Ban hành quy chế (mẫu) tổ chức và hoạt động của Đội quản lý trật tự đô thị quận, huyện. Dựa trên cơ sở văn bản này, UBND các quận, huyện ban hành quyết định thành lập Đội quản lý trật tự đô thị cho địa phương mình. Cũng theo Quyết định 55/2013, Đội quản lý trật tự đô thị là cơ quan trực thuộc Phòng quản lý đô thị quận, huyện. Có trang phục riêng : Áo màu xanh da trời nhạt, có cầu vai, 2 túi có nắp và khuy gài, nón và quần màu xanh đậm.

Quyết định 55/2013 không quy định gì về điều kiện, tiêu chuẩn để tuyển dụng nhân viên quản lý trật tự đô thị. Sự dễ dãi này vô hình chung là cánh cửa mở rộng để “vơ bèo vạt tép” kể cả với những người không có trình độ văn hóa đảm nhận nhiệm vụ giao tiếp trực tiếp hàng ngày với công chúng.

Cũng trong Quyết định số 55/2013, văn bản ghi rằng căn cứ vào 02 Luật do Quốc hội ban hành và 04 Nghị Định do Chính phủ ban hành. Điều khôi hài đáng nói là cả 06 văn bản mà Quyết định số 55/2013 nêu tên làm căn cứ, thì đều không có điều khoản nào quy định thẩm quyền của UBND TP.HCM có quyền ra văn bản cho phép các quận, huyện thành lập các các cơ quan mới như Đội quản lý trật tự đô thị!!!

Ngạc nhiên chưa ?

Nhưng gốc tích khai sinh ra lực lượng này chưa phải là sự ngạc nhiên cuối cùng nếu công chúng biết thêm rằng trong “rừng” văn bản luật có liên quan, thì cũng không có quy định nào ban cho lực lượng quản lý trật tự đô thị thẩm quyền bắt giữ người!

Điều này thể hiện rất rõ trong phần quy định về nhiệm vụ, thẩm quyền của họ tại các quyết định thành lập.

Đây là sự thật hiển nhiên, bởi lẽ, việc bắt giữ người là hành vi cực kỳ nghiêm trọng, nó xâm phạm quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân nói riêng, quyền tự do, dân chủ của công dân nói chung, do đó, người xâm phạm có thể bị truy cứu trách nhiệm với tội danh “Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” theo điều 123 Bộ Luật Hình Sự.

Thế nên, để bảo vệ quyền công dân, luật pháp quy định rất nghiêm ngặt việc bắt giữ người trong Bộ luật tố tụng hình sự. Ngoại trừ trường hợp phạm pháp quả tang mà ai cũng có quyền bắt giữ, thì việc bắt giữ người chỉ được tiến hành khi có lệnh của người có thẩm quyền thuộc các cơ quan tiến hành tố tụng mà thôi (Viện Trưởng VKS, Chánh Án TAND, Chánh Tòa TAND, Thủ Trưởng Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra kèm theo sự phê chuẩn của Viện Kiểm Sát…) và được thực thi bởi công an là những viên chức có chức năng.

Qua đó, có thể khẳng định hành vi bắt giữ người tham gia biểu tình của lực lượng quản lý trật tự đô thị là hoàn toàn không có cơ sở pháp luật, nghiêm trọng hơn, vi phạm pháp luật. Nhất là khi người biểu tình thực hiện một quyền mang tính hiến định hợp pháp là Quyền Biểu Tình!

Những người đã từng bị bắt giữ bởi lực lượng này có thể yêu cầu cơ quan cảnh sát điều tra có thẩm quyền xem xét, truy cứu trách nhiệm hình sự của họ.

Việc chính quyền sở tại công nhiên chấp nhận việc vi phạm pháp luật của lực lượng quản lý trật tự đô thị qua việc bắt giữ người trái pháp luật ngay giữa trung tâm thành phố lớn nhất nước, đã khiến tuyên bố về mục tiêu xây dựng Nhà Nước Pháp Quyền ngày càng trở nên sáo rỗng, xa vời. Cũng theo đó, lòng tin của công chúng vào hệ thống luật pháp vốn đã xói mòn, thì nay đã chạm tận đáy …

Công chúng vẫn còn nhớ nguyên những lời cật vấn của nhạc sĩ/cựu tù nhân Việt Khang, khi anh viết với lòng ái quốc sâu đậm:

Xin hỏi anh là ai ?

Sao bắt tôi làm điều gì sai ?

Xin hỏi anh là ai ?

Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay ?

Xin hỏi anh là ai ?

Không cho tôi xuống đường tỏ bày [*]

Nay, với cảm nhận lý trí, công chúng cũng muốn cật vấn : Trật tự đô thị, xin hỏi anh là ai ?

Trật tự đô thị khiêng người biểu tình lên xe buýt. Ảnh: internet

————–

[*] Ca từ của nhạc phẩm “Anh là ai ?”

Những phụ nữ Việt thành công trên đất Mỹ

Những phụ nữ Việt thành công trên đất Mỹ

Lan Hương, phóng viên RFA
2017-03-05
Dược Sĩ Christina Ngọc Cao (trái) và ông Mike Cattivera, đại diện Ban Tổ Chức trao giải Doanh Gia Xuất Sắc.

Dược Sĩ Christina Ngọc Cao (trái) và ông Mike Cattivera, đại diện Ban Tổ Chức trao giải Doanh Gia Xuất Sắc.

Photo courtesy of Christina Cao

Nhân tuần lễ mùng 8/3, Tạp chí Phụ nữ xin dành thời gian chia sẻ tâm sự của người phụ nữ thành danh trên đất Mỹ, lắng nghe những thử thách, sóng gió họ phải trải qua để có được ngày hôm nay.

Christina Ngọc Cao

Gác máy sau cuộc điện thoại với chị Christina Ngọc Cao (Cao Xuân Thanh Ngọc), Lan Hương thực sự ấn tượng với những gì mình được nghe qua vài phút đồng hồ. Một giọng nói dịu dàng bên đầu dây, một tấm lòng nhiệt tình chia sẻ, tâm sự dù công việc còn rất bận rộn; và hơn cả là những bất ngờ chị mang lại cho Lan Hương khi nghe chị kể về con đường sự nghiệp của chị.

Hiện tại chị Ngọc là Giám đốc hệ thống bệnh viện Prime Healthcare Service với hơn 40 bệnh viện nằm rải rác ở 14 tiểu bang Hoa Kỳ. Chị cũng được nhận giải thưởng của Hội Di Sản Á Châu (Asian Heritage Awards) và Bằng khen của Quốc Hội tiểu bang California trao tặng cho Doanh Gia Xuất Sắc.

Vì chị gan, liều nên chị nhận công việc đó và làm trưởng khoa cho 3,4 bệnh viện, làm Tổng giám độc cho khoa Dược của hệ thống bệnh viện lớn thứ 5 trên nước Mỹ. Và bây giờ hãng y tế này có đến 44 bệnh viện trên toàn nước Mỹ.
-Christina Ngọc Cao

Năm 1991, chị Ngọc lần đầu đặt chân đến nước Mỹ theo diện H.O, sau khi cha chị chịu 10 năm tù Cộng sản. Cô gái 16 tuổi khởi đầu cuộc sống nơi đất khách quê người với vốn tiếng Anh mà chị mô tả như “vịt nghe sấm”, văn hóa đất nước này chị cũng không rành. Nhưng trong thâm tâm cô gái đó luôn ấp ủ mơ ước được học hành đến nơi đến chốn để tự mở ra cho mình một cuộc sống mới.

Chị học từ từ, lúc đầu chị coi Sesame Street để học thêm tiếng Anh. Từ giai đoạn chị học ở trường Trung học đến khi lấy được bằng dược sĩ là 11 năm trời chị học liên tục, không bị đứt quãng. Đó là nhờ sự ủng hộ, khuyến khích của ba mẹ và anh chị em của chị. Sau khi học xong bằng dược sĩ chị làm thêm một năm về Residency để trau dồi thêm kiến thức. Sau đó chị đi làm dược sĩ cho bệnh viện thì cơ hội đưa đẩy, khi bệnh viện chị làm họ cần một người làm Trưởng khoa Dược, và muốn những người làm trong bệnh viện đó thử tài nên họ hỏi chị muốn thử không. Lúc đó chị chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng chị nghĩ cứ nhận rồi học hỏi sau. Vì chị gan, liều nên chị nhận công việc đó và làm trưởng khoa cho 3,4 bệnh viện, làm Tổng giám độc cho khoa Dược của hệ thống bệnh viện lớn thứ 5 trên nước Mỹ. Và bây giờ hãng y tế này có đến 44 bệnh viện trên toàn nước Mỹ.

Hiện tại bệnh viện nhỏ nhất trong hệ thống này có 75 giường bệnh, lớnn nhất là 600 giường. Và mỗi năm tiền quản lý thuốc men lên tới gần 500 triệu đô/ năm. Trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai người phụ nữ trẻ, chị chia sẻ rằng có những lúc công việc quá mệt nhọc, lại 3 đứa con nhỏ cần sự chăm sóc của mẹ, nên chị cũng “yếu đuối” nghĩ đến chuyện từ bỏ:

Khi chị nhận công việc này đứa út của chị mới có 9, 10 tháng. Lúc nhận việc họ nói chỉ phải đi công tác 1 lần/tháng nên chị nghĩ không đến nỗi. Nhưng rồi công ty lớn mạnh nhanh quá nên có nhiều khi chị bay 2, 3 tuần liên tiếp luôn. Chị cũng rất nhớ con, nhưng cũng may là chồng chị cũng ủng hộ vợ, ba mẹ chồng cũng phụ giúp chăm sóc mấy đứa nhỏ

Có lúc chị đóng luôn 2 va li quần áo. Đi 1 chuyến tối thứ Sáu về, rồi đến sáng thứ Hai lấy luôn vali kia để đi công tác tiếp vì không có thời gian mà sửa soạn.

Có những lúc về nhìn mấy đứa nhỏ, chị cũng nghĩ sao mà làm chi cho cực vậy, phụ nữ đâu cần phải xa con theo đuổi công việc như vậy. Nhưng rồi chồng chị khuyến khích, nói rằng những cơ hội như vậy chắc gì sẽ đến với chị lần 2, đó là lý do chị vẫn làm cồng việc này.

Chị Ngọc cũng chia sẻ trong niềm hạnh phúc rằng các con chị rất ngoan và học rất giỏi. Chồng chị cũng lựa chọn công việc dạy học, không bị gò bó thời gian để có thể phụ giúp chị chăm sóc con cái.

Nhân tuần lễ Quốc tế Phụ nữ, chị Ngọc cũng bày tỏ mong muốn rằng trong tương lai sẽ có nhiều người phụ nữ Việt Nam thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống để xây dựng những hình ảnh đẹp, những tiếng thơm về người phụ nữ Việt Nam trong nước và hải ngoại.

Nguyễn Phúc Anh Lan

Kết thúc cuộc trò chuyện với một dược sĩ xuất sắc, Lan Hương có dịp được nghe một phụ nữ khác chia sẻ về chặng đường sự nghiệp của chị. Đó là chị Nguyễn Phúc Anh Lan, người đã có rất nhiều đóng góp cho ngành giáo dục Việt Nam và được đích thân Tổng thống Obama đề cử vào Hội đồng Quản trị Qũy Giáo dục Việt Nam năm 2012 và đến năm 2014 chị được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của quỹ này.

nguyen-phuc-anh-lan-622.jpg
Chị Nguyễn Phúc Anh Lan, người đã có rất nhiều đóng góp cho ngành giáo dục Việt Nam và được đích thân Tổng thống Obama đề cử vào Hội đồng Quản trị Qũy Giáo dục Việt Nam năm 2012 và đến năm 2014 chị được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của quỹ này. Screen capture

Qũy Giáo dục Việt Nam, tiếng anh là Vietnam Education Foundation được thành lập năm 2003, dự tính kéo dài đến năm 2018, là cơ quan do chính phủ liên bang Hoa Kỳ lập ra để hỗ trợ ngành giáo dục giữa Mỹ và Việt Nam. Hàng năm Quốc hội Hoa Kỳ dành khoảng 5 triệu đô la cho quỹ này để trao học bổng cho các nghiên cứu sinh, du học sinh được sang Mỹ học tập và đưa các giáo sư người Mỹ sang Việt Nam giảng dạy.

Trước khi được ông Obama đề cử, chị Lan đã nổi tiếng với nhiều hoạt động hỗ trợ nền giáo dục Việt Nam, và được biết đến với cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị hội Văn hóa Khoa học Việt Nam.

Chị Lan hân hoan “khoe” với Lan Hương:

Tôi sắp được nhận một huy chương Medal of Honor for Americanism ngày 17/3 của một tổ chức Phụ nữ toàn quốc bên Hoa Kỳ, gọi là Daughters of American Revolution tức là những người hậu duệ của những nhà cách mạng nước Mỹ. Mỗi một năm họ chọn một người không phải sinh ra ở đây, mà di dân đến Hoa Kỳ và trở thành công dân nước Mỹ, và có những đóng góp đáng kể cho cộng đồng ở đây”.

Chị Lan nói rằng chị hào hứng đi nhận giải thưởng này bởi vì đây là một vinh dự và có thể là một sự kiện để mọi người chú ý hơn đến cộng đồng người Việt tại Mỹ.

Chị có rất nhiều dự án trong tương lai để giúp cho những người phụ nữ Việt Nam tại vì phụ nữ Việt Nam mình khổ lắm. Ở Việt Nam vấn đề bạo hành trong gia đình, áp lực trong đời sống, và văn hóa về vai trò của người phụ nữ ở Việt Nam.

Năm nay là năm chị quyết định không đi làm công ty nữa, và cống hiến mọi thì giờ của mình để làm việc mình yêu thích nhất, đó là sử dụng giáo dục để thay đổi cuộc sống của mọi người.

Năm nay chị Lan cũng dự định sẽ mở một khóa học phát triển bản thân miễn phí cho mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, và đặc biệt là giới trẻ. Chị hào hứng chia sẻ rằng khóa học này chị sẽ đặt tên là Grace, có nghĩa là ân sủng, gợi ra một điều đẹp đẽ mà chị muốn gửi tặng mọi người.

Chị có rất nhiều dự án trong tương lai để giúp cho những người phụ nữ Việt Nam tại vì phụ nữ Việt Nam mình khổ lắm. Ở Việt Nam vấn đề bạo hành trong gia đình, áp lực trong đời sống, và văn hóa về vai trò của người phụ nữ ở Việt Nam.
-Nguyễn Phúc Anh Lan

Chị kể lại rằng vào thời điểm năm 2012 chị được Tổng thống bổ nhiệm, chị đã hạ quyết tâm là phải hoàn thành trách nhiệm thật tốt. Thời điểm đó chị đang làm việc toàn thời gian, và nhận thêm chức vụ tại Qũy Giáo dục Việt Nam, hỗ trợ chồng chị với trang web về giáo dục mang tên Học viện Công dân, và làm Chủ tịch Hội Văn hóa Khoa học Việt Nam. Đảm nhận 4 công việc cùng một lúc, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp của chị:

Cái năm đó ông xã chị nằm trong nhà thương. Chị lại mới được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị, bà giám đốc điều hành lại xin nghỉ việc. Có sự thay đổi nhân sự mà bà ấy chỉ cho có một tuần. Ban ngày đi làm ban đêm phải gọi skype về Việt Nam, rất là khó khăn. Nhưng mình có trách nhiệm thì mình phải làm thôi. Sau đó họ lại giao cho chị thiết kế một hệ thống mới, các chương trình dự án tin học. Đúng lúc luận án cần phải hoàn thành bản cuối cùng để bảo vệ. 4 công việc đó xảy ra cùng một lúc, nhưng điều làm chị đau khổ và ảnh hưởng nhiều nhất đó là sức khỏe của ông xã.

Khó khăn chồng chất khó khăn như vậy nhưng chị nói rằng có lẽ điều giúp chị mạnh mẽ vượt qua đó là niềm tin và hi vọng rằng chị sẽ làm được và chị chắc chắn sẽ làm được. Mỗi khi gặp trắc trở gì trong cuộc sống chị đều chia nhỏ vấn đề ra và tìm lời đáp cho từng mảnh nhỏ rồi ghép lại. Nếu lời đáp này không đúng, thì tìm câu trả lời khác, cứ như vậy cho đến khi vấn đề được giải quyết. Chị cũng luôn cố gắng tìm ra điều hay sau mỗi chuyện xảy ra với chị, dù là chuyện tốt hay xấu. Chị nói rằng nếu làm việc mà không có niềm tin vào chính mình thì rất khó thành công.

Lê Đình Ysa

159736-YSA.400.jpg
Cô Lê Ðình Ysa. Photo courtesy of Người Việt

Lan Hương xin dành phần cuối chuyên mục Tạp chí Phụ nữ tuần này để chia sẻ những tâm sự của chị Lê Đình Ysa. Chị là một dược sĩ nhưng mối quan tâm chủ yếu trong cuộc sống của chị lại là nghệ thuật. Hiện tại chị là giám đốc điều hành Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA), là một tổ chức bất vụ lợi, chuyên tổ chức những hoạt động về nghệ thuật như Đại hội Điện ảnh, Liên hoan phim, Thi Hội Hoạ Thiếu Nhi Tết Trung Thu hàng năm, triển lãm nhiếp ảnh, tranh, ra mắt sách, hòa nhạc, sân khấu kịch. Năm 2003, chị Ysa cũng là người giúp phục hồi nền ca nhạc cải lương ở Hoa Kỳ.

Chị chia sẻ những điều truyền cảm hứng cho chị để theo đuổi ngành nghệ thuật:

Mình rất thích những sinh hoạt này, tại vì nghệ thuật có thể đưa rất nhiều người khác nhau, nhiều lứa tuổi, thành phần trong xã hội, nhiều thế hệ, sắc tộc khác nhau đến gần với nhau bằng cách cùng đến để chiêm ngưỡng, thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật. Mọi người lại gần với nhau hơn qua những sinh hoạt nghệ thuật.

Hơn nữa, những người mình cùng làm việc chung cũng cho mình rất nhiều cảm hứng để mình làm công việc này. Những người cùng chung đam mê, lý tưởng như mình. Và cả những người nghệ sỹ rất tài hoa, cho mình được học hỏi rất nhiều, cũng là một lý do giúp mình tiếp tục công việc hiện tại.

Mặc dù rất đam mê với công việc nhưng chị nói rằng những khó khăn về mặt thời gian cũng gây cho chị rất nhiều áp lực. Hiện tại chị vẫn theo nghề dược sĩ để kiếm sống, nên không có nhiều thời gian để tham gia các hoạt động khác. May mắn có sự giúp đỡ của bạn bè, và gia đình mà chị có thể đi được quãng đường dài với nghệ thuật đến ngày hôm nay. Cũng trong cuộc trò chuyện với Lan Hương, chị Ysa gửi lời chúc tới tất cả chị em phụ nữ nhân ngày 8/3 năm nay:

Mình chúc tất cả các phụ nữ một ngày thật là vui, mà không chỉ một ngày mà 364 ngày còn lại cũng thật hạnh phúc. Rất mong các chị, các bác các cô đều được sự hỗ trợ từ gia đình để có thể hoàn thành những kế hoạch của mình một cách tốt đẹp.

Ngày nay dù văn hóa Việt Nam về vai trò của người phụ nữ đã có phần nào tiến bộ hơn, nhưng vẫn còn rất nhiều người chịu hi sinh sự nghiệp của mình để làm “người vợ đảm”. Nhân tuần lễ Quốc tế Phụ nữ, Lan Hương muốn trò chuyện về những tấm gương tỏa sáng trong sự nghiệp, hi vọng sẽ truyền cảm hứng cho những người muốn cống hiến cho cộng đồng, xã hội như chị Anh Lan, Ysa và Ngọc Cao. Tuy nhiên, Lan Hương tin rằng điều quan trọng hơn cả không phải là phụ nữ chọn làm gì, mà là sự hài lòng, hạnh phúc với lựa chọn ấy.