Cá nuôi bè ở Vũng Tàu chết hàng loạt

Cá nuôi bè ở Vũng Tàu chết hàng loạt

RFA
2017-04-07
 
 
 

Cá chết hàng loạt ở Việt Nam hôm 3/10/2016.

Cá chết hàng loạt ở Việt Nam hôm 3/10/2016.

AFP photo
 
 
 

Hiện tượng cá chết hàng loạt lại xảy ra đối với các lồng cá bè nuôi trên sông Chà Và, xã Sơn Long, thành phố Vũng Tàu.

Tin loan đi ngày 7 tháng tư cho hay trong 5 ngày qua cá nuôi trong lồng bè tại hộ của ông Nguyễn Văn Lợi đã chết trắng với số lượng 30.000 con. Đặc biết đây là những loại cá giống vừa được thả trong một vài tháng. Ông Lợi còn cho biết không chỉ cá mà tôm nuôi cũng chết với số lượng lớn. Những bè nuôi cá lồng sát với bè ông Lợi cũng xảy ra chuyện cá chết bất ngờ hàng loạt.

Người dân địa phương báo cáo  nguyên nhân cá chết là do nước thải từ cống số 6 chảy ra sông Chà Và và gây ô nhiễm nguồn nước. Hôm 6 tháng tư, Chi  Cục Thủy Sản tỉnh Bà Rịa, Vũng Tàu, đến kiểm tra và thống kê, cho biết khoảng 45.000 con cá giống đã chết.

Trước đó báo chí trong nước từng đưa tin về việc nguồn nước tại hồ  chứa nước thải ở khu vực cống số 6  chuyển màu và bốc mùi hôi thối. Người dân tin rằng dòng nước bị ô nhiễm này chảy thoát ra nước sông Chà Và khiến hàng trăm hộ dân nuôi cá ở đây bị tác động.

Lãnh đạo địa phương đang cam kết làm rõ và xử lý việc này.

Báo VN nói Nguyễn Văn Hóa nhận ‘ngàn đô’ để kích động

Báo VN nói Nguyễn Văn Hóa nhận ‘ngàn đô’ để kích động

  • BBC          
hóa
Bản quyền hình ảnh   OTHER
Nguyễn Văn Hóa bị bắt hôm 11/1/2017 vì vi phạm Điều 258

Báo điện tử của Chính phủ Việt Nam cáo buộc một nhà hoạt động bị bắt từ hồi tháng Giêng “nhận 1.500 đôla mỗi tháng từ các đài, trang mạng nước ngoài để viết phóng sự xuyên tạc, kích động” vụ Formosa.

Nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa, 22 tuổi, ở tỉnh Hà Tĩnh, bị bắt hồi tháng 1/2017 vì “Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự.

Nơi gia đình ông Hóa sinh sống là gần huyện Kỳ Anh, cách nhà máy Formosa khoảng 18km.

Cùng lúc có ý kiến nói khó có khả năng một người mới 22 tuổi như ông Hóa lại “kích động được hàng ngàn người”.

Báo điện tử của Chính phủ Việt Nam hôm 6/4 tường thuật “Nguyễn Văn Hóa tham gia biểu tình tại cổng chính công ty Formosa, dùng flycam quay và truyền trực tiếp lên mạng xã hội, đồng thời trực tiếp hô hào, kích động người dân theo sự chỉ đạo của một số đối tượng cực đoan, nhằm gây mất an ninh trật tự, đập phá tài sản của Formosa.”

“Hóa sử dụng tài khoản Facebook để đăng tải các video, hình ảnh kích động biểu tình sau sự cố môi trường biển, lũ lụt trên địa bàn Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình do y quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn người dân,” bài báo viết.

“Hóa nhận tiền của các tổ chức, cá nhân; ký hợp đồng với một số đài, trang mạng nước ngoài với mức 1.500 đôla mỗi tháng để viết 16 phóng sự với các thông tin xuyên tạc, kích động…”.

Báo này cáo buộc “Vì đồng tiền trước mắt, Nguyễn Văn Hóa đã trở thành con rối trong tay Việt Tân và các đối tượng cực đoan để chống Đảng, Nhà nước, thành tựu phát triển kinh tế – xã hội của quê hương.”

‘Bớt đi một chút’

Hôm 7/4, trả lời BBC từ Hà Tĩnh, bà Nguyễn Thị Huệ, chị của ông Hóa nói: “Gia đình cũng đã xem bài báo về Nguyễn Văn Hóa nhưng những thông tin trong bài đúng sai thế nào thì gia đình chưa thể trả lời được.”

“Chúng tôi là những người nhà quê ở nông thôn, không hiểu biết nhiều về Điều 258, pháp luật và mạng xã hội, nên có những việc Hóa làm thì gia đình lại là những người biết sau cùng.”

“Trong lần đi thăm Hóa cuối tháng 3/2017, Hóa đã từ chối việc mời luật sư mà muốn tự mình đứng ra bào chữa cho bản thân.”

“Do vậy chỉ mong em tôi được khoan hồng khi ra tòa, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Gia đình cũng mong Hóa bớt đi một chút trong những việc em nó làm.”

“Về chuyện Hóa có nhận tiền từ nước ngoài hay không thì nói thật là gia đình không biết, do em nó thường đi làm xa, vắng nhà thường xuyên.”

“Hiện tại thì gia đình chỉ biết cầu nguyện cho Hóa mỗi ngày.”

Cùng ngày, nhà hoạt động Chu Mạnh Sơn, người tham gia truyền thông từ các tỉnh miền Trung về thảm họa cá chết trên mạng xã hội, nói với BBC: “Tôi thấy cáo buộc của chính quyền rằng Nguyễn Văn Hóa vi phạm Điều 258 là rất vô lý, không đúng sự thật.”

“Một người mới ở tuổi 22 như Hóa thì có lẽ chưa đủ tầm để kích động hàng ngàn người cùng tham gia biểu tình trước cổng nhà máy Formosa hồi tháng 10/2016.”

Có thể Hóa bị bắt là vì đã truyền tải thông tin đúng sự thật về các cuộc biểu tình trên mạng xã hội và đó là điều chính quyền lo sợ và muốn ngăn chặn.”

“Bản thân tôi cũng từng bị chính quyền câu lưu, cáo buộc tội kích động và nhận tiền từ nước ngoài, nhưng do họ không có bằng chứng nên phải trả tự do cho tôi.”

“Tôi nghĩ mỗi khi chính quyền quyết định bắt một người thì vấn đề không phải là có bằng chứng hay không, mà là yếu tố thời điểm và hoàn cảnh.”

“Có thể họ muốn trấn áp một người để làm cho những nhà hoạt động khác và người dân lo sợ.”

Lại thêm một vụ chìm tàu chết người ở Việt Nam

Lại thêm một vụ chìm tàu chết người ở Việt Nam

Lê Quốc Trinh

6-4-2017

Lúc tàu chở hàng chục người bị lật úp. Ảnh: N.T.T/ VNE

Tôi mới vừa hoàn thành một chuyến về thăm quê hương (5 tuần, sau Tết Nguyên Đán 2017). Một trong những mục tiêu chính là làm vài vòng du ngoạn các tỉnh thành ven sông, ven biển để quan sát những chiếc tàu đánh cá cải trang thành tàu du lịch, xem hiệu quả của bài tôi viết năm ngoái về “Thử tìm hiểu nguyên nhân vụ chìm tàu trên sông Hàn, Đà Nẵng”, đăng trên trang Ba Sàm và nhiều trang mạng hải ngoại khác.

Chuyến đi thăm của tôi tới Đà Nẵng, Huế, Hội An, Bến Tre, Cần Thơ có mục tiêu muốn nhìn tận mắt những chiếc tàu “đánh cá biến thành du lịch”, xem Nhà Nước Việt Nam rút tỉa bài học ra sao. Tôi rất vui và hài lòng khi thấy hầu hết các loại tàu này đều bị cấm sử dụng boong tàu trên cao, cầu thang bị phá gỡ, không còn ghế cho du khách ngồi trên cao. Thêm vào đó tàu phải trang bị đầy đủ áo phao cho đủ số người ngồi trên khoang dưới.

Tuy nhiên, sáng nay, 06/04/2017, tôi bất ngờ lại nhận được hung tin: thêm một chiếc tàu bị lật chìm trên cửa biển Bạc Liêu, 2 em nữ sinh bị chết đuối thê thảm. Cũng may tàu chìm giữa ban ngày và xung quanh có nhiều tàu cứu hộ nhanh chóng, nên số thương vong không cao. Tôi buồn và thất vọng vô cùng!

Hóa ra bài học thê thảm năm ngoái vẫn chưa thuộc sao? Chẳng lẽ do dân trí Việt Nam quá thấp, coi thường sinh mạng đồng loại? Hay do lãnh đạo Nhà Nước không chấp hành nghiêm chỉnh luật bảo vệ an toàn trên sông biển?

Điều làm tôi bàng hoàng nhất, cũng chính một nguyên nhân duy nhất gây ra lật tàu, đó là trọng tâm con tàu bị nâng lên cao, đáy tàu hình bầu tròn (tàu đánh cá) và những người ngồi trên boong cao chạy nhảy di chuyển làm cho tàu bị nghiêng, song song với sóng to gió lớn ngoài cửa biển hợp lại, gây ra thảm họa không tránh khỏi. Đó là hình ảnh con tàu Thảo Vân lật chìm trên sông Hàn (Đà Nẵng) năm ngoái, cũng vào mùa du lịch này.

Chẳng lẽ tôi phải nhắc lại câu kết luận một lần nữa trong bài viết này: Chẳng lẽ dân tộc Việt Nam cứ tiếp tục hứng chịu những thảm họa không tránh khỏi chỉ vì dân trí và quan trí quá thấp?

Xin để cho bạn đọc bốn phương nhận định. Tôi đã cố gắng làm xong bổn phận một người con xa quê hương nhưng không bao giờ quên quê hương mình.

Lê Quốc Trinh, Canada

Kỹ sư cơ khí về hưu

____

TB: Tôi không bao giờ quên hình ảnh thảm họa Miền Trung vì tai họa môi trường do cty Formosa gây ra năm 2016. Tôi về Việt Nam chính là cũng muốn quan sát tình hình chung để viết lên sự thật bên trong khu công nghiệp “vĩ đại” đó. Sẽ có bài viết sau.

Florida: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống Tập Cận Bình ‘rất khí thế’

Florida: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống Tập Cận Bình ‘rất khí thế’

Đỗ Dzũng/Người Việt

Đồng hương Việt Nam biểu tình dọc đường Southern Boulevard, nơi đoàn xe chở ông Tập Cận Bình đi qua. (Hình: Lưu Văn Tươi cung cấp)

PALM BEACH, California (NV) – Nhiều cộng đồng người Việt khắp Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 6 Tháng Tư, có mặt tại Palm Beach, Florida, biểu tình “rất khí thế” chống Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc, đến khu nghỉ mát Mar-a-Lago gặp Tổng Thống Donald Trump.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, ông Lưu Văn Tươi, chủ tịch Hội Đồng Giám Sát Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, người có mặt tại chỗ biểu tình, cho biết: “Phải nói là đồng hương mình biểu tình rất khí thế. Có nhiều đồng hương từ nơi xa về như California, Georgia, Texas, New York, Pennsylvania, Arizona, và dĩ nhiên rất nhiều người ở Florida.”

“Chúng tôi bắt đầu đúng giờ, và có được một khoảng trống rất thuận lợi. Trước khi bắt đầu, chúng tôi làm lễ chào cờ, ai ai cũng vẫy cờ vàng ba sọ đỏ trên tay. Chúng tôi hát nhạc đấu tranh, chúng tôi có một dàn loa phóng thanh rất lớn, phát đi các bản nhạc, nâng cao tinh thần của mọi người, sau đó, tất cả đi dọc đường Southern Boulevard đi về hướng Mar-a-Lago,” ông Tươi nói tiếp.

Ông cho biết, có khoảng 600 người Việt Nam tham gia biểu tình, cùng với khoảng 200 người của nhóm Pháp Luân Công.

Ông kể: “Vì đường chật hẹp, nhóm Pháp Luân Công đứng bên kia đường, chúng tôi đứng bên này đường. Vì cảnh sát không cho băng qua đường, hai nhóm chúng tôi đành đứng hai bên.”

“Có lúc, chúng tôi thấy khoảng 50 sinh viên Trung Quốc cầm cờ đi vào để ủng hộ ông Tập Cậnh Bình, chúng tôi đồng lòng đưa cờ lên cao và hô các khẩu hiệu chống Trung Quốc. Chúng tôi đứng các Mar-a-Lago khoảng 400 mét,” ông Tươi kể tiếp.

Florida: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống Tập Cận Bình 'rất khí thế'
Mọi người đồng lòng giơ cao ngọn cờ khi thấy du sinh Trung Quốc đi qua. (Hình: Lưu Văn Tươi cung cấp)

Ông chia sẻ: “Mặc dù chỉ có khoảng 600 người, nhưng tất cả đều rất đồng lòng, như là một khối thống nhất, nhất quyết chống Tàu Cộng.”

Cuộc biểu tình do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ đứng ra kêu gọi và tổ chức.

Hôm 3 Tháng Tư, tổ chức này cũng đăng một thư ngỏ trên nhật báo The Washington Times gởi Tổng Thống Donald Trump, cho biết một số quan điểm của người Việt Nam liên quan đến chủ quyền biển đảo và chính quyền CSVN.

Thư ngỏ nêu lên những điểm mà chính quyền Trung Quốc đã vi phạm các nguyên tắc và luật pháp quốc tế như sau:

Vi phạm trầm trọng nhân quyền, tước đoạt các quyền tự do căn bản của người dân Trung Hoa, đàn áp giáo phái Pháp Luân Công, khủng bố nhân dân
Hồng Kông, thống trị hà khắc các dân tộc Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, và Nội Mông.

Về an ninh và lãnh thổ, Bắc Kinh (1) Dung dưỡng chế độ cộng sản Bắc Hàn sỡ hữu vũ khí hạt nhân đe dọa an ninh trong vùng kể cả Hoa Kỳ; (2) Xâm chiếm và thống trị Tây Tạng; (3) Lấn chiếm từng phần lãnh thổ Việt Nam với sự tiếp tay của đảng Cộng Sản Việt Nam; (4) Tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò bất hợp pháp trên 80% diện tích Biển Đông bất chấp phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế La Haye ngày 12 Tháng Bảy, 2016; (5) Chiếm đóng bằng vũ lực các hải đảo và hải phận Biển Đông trong đó có Hoàng sa và Trường Sa của Việt Nam, Scarborough của Philippines; (6) Xây các đảo nhân tạo, tàn phá các rặng san hô, phá hủy môi sinh biển; (7) Thiết lập các căn cứ quân sự trên toàn Biển Đông; (8) Uy hiếp đảo Senkaku và hải phận của Nhật; (9) Tạo bất ổn cho vùng
Á Châu-Thái Bình Dương trong đó có Hoa kỳ.

Về kinh tế và môi trường, (1) Đánh cắp các dữ kiện bí mật cá nhân, an ninh quốc phòng, khoa học và thương mại của Hoa Kỳ và thế giới; (2) Không tuân thủ luật lệ quốc tế WTO về thương mại mậu dịch, sản xuất hàng giả, hàng bắt chước gây tổn thất nghiêm trọng cho kinh tế Hoa Kỳ và thế giới; (3) Gây ô nhiễm môi trường trầm trọng tại nội địa và trên biển, sản xuất các hàng hóa và thực phẩm độc hại.

Vì thế, người Việt Nam tại quốc nội và trên toàn thế giới long trọng tuyên cáo:

1-Cực lực lên án và tố cáo trước công luận quốc tế những vi phạm và hành động nói trên của Trung Cộng;
2-Thỉnh cầu Tổng Thống Donald Trump và nguyên thủ các quốc gia tự do cần có chính sách và thái độ cương quyết để bảo vệ nhân quyền cho nhân dân Trung Hoa, bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của các quốc gia trong vùng cũng như quyền lợi, nền an ninh của Hoa Kỳ và toàn thế giới;
3. Yêu cầu quốc tế can thiệp để nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh tuân thủ phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế La Haye ngày 12 Tháng Bảy, 2016, trả lại chủ quyền tại Biển Đông cho các quốc gia Đông Nam Á trong đó có Việt Nam.

(Nhật báo Người Việt sẽ tiếp tục cập nhật)

Cậu bé 12 tuổi lên án nhà báo, truyền thông lề đảng

 Cậu bé 12 tuổi lên án nhà báo, truyền thông lề đảng

…Các anh đang sống ở đâu? Các anh là con dân của nước nào? Các anh đang làm gì? Các anh đang sống vì ai? Đang sống vì mục đích nào? Tôi thấy mỗi người các anh đưa tin tào lao! Những tin hay, những tin người dân miền Trung các anh có ngon thì đưa tin đi. Các anh đưa vì đất nước đi… Mỗi ngày tôi mở TV tôi nghe những xàm xí… Ngày xưa ở giảng đường đại học các anh ước mơ sau này làm gì cho đẹp cho đời, làm gì để phục vụ cho dân…

Các anh sống làm sao để con cháu và tổ tông các anh không cảm thấy hỗ thẹn. Báo đài đưa tin tào lao! Kích động! Thế lực thù địch! Dân chết đói ngoài đấy! Biết không?… Các anh có ăn học đầy đủ mà tôi thấy nhục cho các anh! Sống làm người! Một lần chết, không bao giờ có lần thứ hai. Chết như thế nào? Chết nhục hay là chết vinh!? Mở mắt ra, mở cái não ra mà suy nghĩ…

httpv://www.youtube.com/watch?v=64XA3HddxZQ

TIN TỨC VIỆT NAM: CHẤN ĐỘNG CẬU BÉ 12 TUỔI LÊN TIẾNG VTV VÀ NHÀ BÁO BỊP BỢM GÂY BÃO CỘNG ĐỒNG MẠNG

Tưởng niệm ngày Quốc Hận: Những ngày cuối cùng ở Đà Nẵng và Cam Ranh

 Tưởng niệm ngày Quốc Hận: Những ngày cuối cùng ở Đà Nẵng và Cam Ranh

BS Phạm Anh Dũng

 

 Buổi sáng 29 tháng 3, tôi vẫn còn ở Tiểu Đoàn 3 Quân Y Sư Đoàn 3 Bộ Binh. Tìm Vũ Quốc Cường, cùng lớp Y Khoa Sài Gòn 1974 và cùng khóa Quân Y Hiện Dịch 21 (QYHD-21) thì được biết Cường được anh ruột Vũ Quốc Cương,  bác sĩ quân y chuyên khoa Gây Mê ở Tổng Y Viện Duy Tân, đón đi từ hôm qua, khi Tổng Y Viện Duy Tân “tan hàng”.

Tôi thật tình cũng không biết phải làm gì, vì không phương tiện di chuyển và cũng không biết đi đâu bây giờ! Tôi hoàn toàn không biết đường lối vì mới ra trường và đáo nhậm đơn vị mới có hai  tuần lễ!

Tình cờ gặp xe Jeep của Nguyễn Hữu Mãn (QYHD-20), lúc đó là y sĩ trưởng Thiết Kỵ của Sư Đoàn 3. Trên xe có 3 dược sĩ, Lê Văn Khoa (QYHD-18), Lê Tử Ý và Trần Văn Quang (QYHD-20). Họ rủ tôi cùng chạy ra Đà Nẵng. Đoán chừng là đến lúc phải đi, tôi vội vớ lấy cái đàn guitar và bốn quyển sách nhạc chép tay mà tôi rất quý, theo các bạn lên xe.

Thành phố Đà Nẵng lúc đó coi như thành phố chết, thỉnh thoảng có bóng người và tiếng súng nổ. Nhưng ra đến bến tàu sông Hàn thì đầy người. Lê Văn Khoa nhẩy xuống được và đứng ở mũi một chiếc ca nô. Khoa cầm súng M16 “giữ trật tự”, vì dân chúng muốn ùn vào ca nô có thể làm chìm. Lê Văn Khoa dục tôi nhẩy theo, nhưng không rõ vì lý do gì không nhớ được, tôi ở lại bến tàu! Tôi lại chạy ngược về Sư Đoàn 3, hình như cùng xe Jeep với Nguyễn Hữu Mãn. Trước khi chia tay, tôi có thẩy xuống ca nô cái đàn guitar và bốn quyển nhạc nhờ Khoa giữ.

Về đến Sư Đoàn 3, tôi gặp Lê Văn Thu, QYHD-20, đang chạy ra. Thu hỏi: “Cậu còn quay về lại đây làm gì? Đâu còn ai, còn gì nữa đâu!” Thu có hai xe gắn máy, Thu chạy bằng chiếc Honda do vợ để lại (vợ con Thu đã bay về Saigon trước đó một tuần), và đưa tôi cái xe Bridgestone bảo tôi chạy… ngược lại bến tàu. Thật là luẩn quẩn!

Đào Tư Huyền (y sĩ trưng tập, vừa được bổ nhiệm ra Thiết đoàn Kỵ Binh của SĐ3BB, chuẩn bị thay Nguyễn Hữu Mãn) lái cái xe gắn máy Yamaha chạy cùng lúc. Tôi lại chạy qua thành phố Đà Nẵng, tiện ghé phòng mạch Nha Khoa của anh Nha sĩ Nguyễn Nhật Thăng (QYHD-19) rủ cùng đi. Anh Thăng đã đi rồi, nhưng lại bất ngờ găp bạn thân Nguyễn Tiến Dũng, Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) QYHD-21, em ruột anh Thăng.

Đào Tư Huyền biết đường phóng Yamaha chạy đi trước dẫn đường, hai thằng Dũng chở nhau theo sau để ra bến tàu. Giữa đường xe Bridgestone chết máy. May sao Đào Tư Huyền quay lại tìm và thế là cả ba đèo nhau trên xe Yamaha ra được bãi biển Tiên Sa, ở bán đảo Sơn Trà.

Lúc đó coi như tuyệt vọng: Cả ngàn người chen nhau đứng trên xà lan thành không còn hy vọng gì. Ba thằng bèn đứng ở bến tàu nhìn …người.

Khoảng 3 giờ rưỡi chiều, sao tự nhiên có cái thuyền nhỏ xáp vào. Người chủ thuyền mời ai muốn đi ra khơi. Không ai dám theo, nhưng tôi bảo Dũng và Huyền: “Đằng nào mình cũng hết đường”.

Cả ba móc túi có bao nhiêu tiền đưa gần hết cho chủ thuyền. Thuyền ra sau một rặng núi bên bờ biển thì chúng tôi thấy một số tàu nhỏ há mồm (tàu đổ bộ-Landing craft LCU) đậu đợi đón đám quân Lôi Hổ. Một thiếu uý Lôi Hổ trên một tàu dơ tay, bàn tay chiến hữu, kéo chúng tôi từng người vào tàu.

Và vì vậy sau đó cả ba về được Cam Ranh.

Lê Văn Khoa rồi cũng về được Cam Ranh nhưng đàn và sách nhạc thất lạc hết trơn.

Xe tăng của Việt Cộng vào Đà Nẵng cũng buổi chiều cùng ngày 29 tháng 3 năm 1975.

 Ngày 2 Tháng Tư 1975 ở Cam Ranh.

Sau mấy ngày đêm lênh đênh trên chiếc tàu đổ bộ nhỏ đi chậm từ Đà Nẵng đến được Cam Ranh. Nguyễn Tiến Dũng, Đào Tư Huyền và tôi được tầu cập bờ cho xuống. Ba thằng mệt nhoài sau những ngày đêm đói và khát, vì chỉ được cho chút nước uống cầm hơi.

Vừa lên bờ cả bọn tìm một quán ăn uống cho đỡ đói lòng. Ăn xong ra khỏi quán thì gặp một đám lính Thủy Quân Lục Chiến. Đó lại là quân của TĐ-TQLC 1 cũng thoát về đến Cam Ranh. Nguyễn Tiến Dũng, y sĩ trưởng TĐ1-TQLC, gia nhập lại đám lính của mình và theo họ đi với Tiểu Đoàn.

Tôi và Huyền đi loanh quanh.

Bến tàu đầy lính: Đa số là TQLC, rồi Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Bộ Binh…. Đủ mọi binh chủng Hải Lục Không quân từ vùng 1 và một số vùng 2 chiến thuật đã mất đổ về. Tôi và Huyền, hai y sĩ của Sư Đoàn 3, chỉ tìm được vài người lính ở Sư Đoàn 3. Hai đứa không biết phải làm gì bây giờ!

Tôi chợt nhớ ra đến Hải Quân Đại tá Bùi Cửu Viên. Anh Viên là chồng chị Hồng Thủy, bạn thân chị Nga, chị ruột tôi. Tìm gõ cửa và được anh cho vào nhà, “để anh sẽ tính sau”. Anh Viên lúc đó là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân ở Cam Ranh.  Anh cho biết tình thế rất nghiêm trọng và anh đang tìm cách đưa “cả trường” về Nam. Huyền mệt lăn ra ngủ. Tôi không yên tâm, lại lẻn bỏ ra phố đi luẩn quẩn một mình.

Tình cờ có một xe đầy lính TQLC đậu trên đường. Trên xe, thấy có hai bạn QYHD-20 là Bùi Ngọc Bảng và Phạm Ngọc Trâm cùng vài Y Sĩ TQLC đàn anh khác. Tôi có vẫy tay chào để hỏi tin tức, nhưng cả hai đều không kịp nhìn ra tôi vì xe họ lại chạy ngay lúc đó.

Chỉ độ ba giờ đồng hồ quay lại mà thành phố đã đổi hẳn: Đông lính hơn và trật tự không còn nữa. Lai rai đã có súng nổ và lính cầm súng chạy vừa bắn mà không rõ bắn ai! Một người bị trúng đạn xuyên qua cánh tay chảy máu. Tôi phải xé tay áo rách của anh ta để chặn vết thương cầm máu. Ngồi cột vải cho vết thương mà thấy …lạnh ở lưng, vì súng vẫn nổ!

Tôi  gõ cửa một quán ăn, không phải để vào ăn mà để tìm chỗ … tránh đạn! Khi tiếng súng vừa ngưng tôi vội trở về nhà anh Viên. Anh Viên nổi giận “la” cho một trận bảo không được ra khỏi nhà nữa.

Ngày 3 tháng Tư 1975 ở Cam Ranh.  

Sáng sớm, anh Viên đánh thức hai đứa dậy, cho biết Nha Trang đã mất ngày hôm trước. Anh không cho thì giờ đánh răng và rửa mặt. Anh chở thẳng hai đứa ra bến tàu, dẫn lên tàu HQ-802.Trên tàu gặp lại Nguyễn Tiến Dũng và thêm Nguyễn Bá Linh (TQLC, QYHD-21). Linh kể khi ở Đà Nẵng, suýt chết đuối trên biển khi ráng bơi ra tầu. Tôi cũng được kể bạn  thân Vũ Đức Giang (TQLC, QYHD-21) bị kẹt và bị bắt ở bãi biển Thuận An, Huế.

Hai đứa, Huyền và tôi, theo tàu HQ-802 chở đám còn lại của sư đoànTQLC (chắc chỉ hơn 1000 quân) về đến Vũng Tàu.

Anh Bùi Cửu Viên ở lại Cam Ranh lo cho các khóa sinh của Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân.

Ngày 4 tháng Tư 1975: mất Cam Ranh.

Bến tàu Sông Hàn, Đà Nẵng khi dân chúng ùa nhau lên thuyền để ra khơi ngày 29 tháng 3 năm 1975

Bến tàu bãi biển Tiên Sa, Sơn Trà, Đà Nẵng khi các xà lan đã đầy nghẹt người chiều ngày 29 tháng 3 năm 1975

BS Phạm Anh Dũng

Lucie 1937 gởi

Hai linh mục đệ đơn phản bác truyền thông Nhà nước

Hai linh mục đệ đơn phản bác truyền thông Nhà nước

RFA
2017-04-06
 

Linh mục Đặng Hữu Nam (trái) và linh mục Nguyễn Đình Thục hướng dẫn giáo dân đi kiện Formosa.

Linh mục Đặng Hữu Nam (trái) và linh mục Nguyễn Đình Thục hướng dẫn giáo dân đi kiện Formosa.

Courtesy of fvpoc.org
 
 
 Vào ngày 6 tháng tư đã diễn ra buổi họp phản hồi công văn 333-UBND giữa hai Linh mục Đặng Hữu Nam và Linh mục Nguyễn Đình Thục, đại diện cho các linh mục hoạt động trên địa bàn huyện Quỳnh Lưu diễn ra tại UBND huyện Quỳnh Lưu.

Công văn phản hồi với chữ ký của 19 linh mục đại diện cho hơn 30 ngàn giáo dân huyện Quỳnh Lưu dẫn chứng điều 11 của pháp lệnh nêu rõ quyền thực hiện nghi lễ tôn giáo, giảng và truyền đạo.

Công văn 333-UBND do UBND huyện Quỳnh Lưu gửi đến các linh mục ngày 17 tháng 3 vừa qua đòi hỏi các linh mục phải xin phép chính quyền và các cơ quan chức năng khi làm lễ ngoài phạm vi giáo xứ. Công văn này còn nhấn mạnh việc bà con ngư dân phản đối công ty Formosa gây ô nhiễm, không đảm bảo an toàn giao thông và ảnh hưởng đến các vấn đề khác.

Linh mục Đặng Hữu Nam thuật lại qua thông tin gửi cho các cơ quan truyền thông cho biết phía UBND huyện gồm Chủ tịch Trần Danh Lai, phó chủ tịch Hồ Ngọc Dũng và ba cán bộ thuộc các ban ngành. Cũng trong bản tin gửi đi, linh mục Đặng Hữu Nam cho biết Chủ tịch Trần Danh Lai có hứa sẽ có công văn cải chính trong vài ngày tới.

Người phụ nữ gốc Việt sẽ là Đại sứ Pháp ở Campuchia?

Người phụ nữ gốc Việt sẽ là Đại sứ Pháp ở Campuchia?

pháp
Bản quyền hình ảnhFB EVA NGUYEN BINH
Bà Eva Nguyễn Bình (trái) và ca sĩ Đồng Lan trong một sự kiện tại Hà Nội

Người được chính phủ Pháp chọn làm tân đại sứ tại Campuchia “có liên hệ với Việt Nam, cha là người Việt”.

Tờ Cambodia Daily hôm 5/4 cho hay, Tổng thống Pháp Francois Hollande chọn bà Eva Nguyễn Bình, phu nhân Đại sứ Pháp tại Việt Nam [ông Jean-Noel Poirier], là tân đại sứ Pháp tại Campuchia.

Theo trang Le Petit Journal, Tổng thống Hollande bổ nhiệm bà Nguyễn Bình từ hôm 8/2, cùng với 27 đại sứ Pháp tại các nước khác.

Trước khi được bổ nhiệm vào vai trò mới, bà từng là Tham tán Hợp tác và Văn hóa của Đại sứ quán Pháp và là Giám đốc Viện Pháp tại Việt Nam.

Trả lời một báo Việt Nam hồi 2016 bà cho hay tên của bà là Nguyễn Bình Thanh Hương do cha bà, một người Việt Nam sang Pháp du học, đặt cho.

Nhưng vì tên Thanh Hương khó đọc nên mẹ bà là người Pháp đã đặt thêm tên châu Âu cho bà.

Bà cũng cho hay bà có (chị) em gái là Thanh Nga.

Bà Eva Nguyễn Bình cho hay bà từng học tiếng Việt hơn 10 năm trước nhưng nay chỉ có cố gắng để nói một chút và không hiểu tiếng Việt nhiều, theo bài trên vietnamnews.vn tháng 3/2016.

 

Nếu chính phủ Campuchia xác nhận việc bổ nhiệm, bà Nguyễn Bình sẽ trở thành người phụ nữ đầu tiên nhận vai trò đại sứ Pháp tại Campuchia.

THẾ GIỚI BÀNG HOÀNG SAU CUỘC TẤN CÔNG BẰNG HÓA CHẤT GIẾT CHẾT 100 NGƯỜI

From facebook:  Hoa Kim Ngo shared Tin Mừng Cho Người Nghèo‘s post.
 
Image may contain: 3 people, people sitting and baby
Image may contain: one or more people
Image may contain: 3 people, people sleeping and child
Image may contain: one or more people
Tin Mừng Cho Người Nghèo added 4 new photos.

 

THẾ GIỚI BÀNG HOÀNG SAU CUỘC TẤN CÔNG BẰNG HÓA CHẤT GIẾT CHẾT 100 NGƯỜI

#GNsP – Một người cha đau khổ đã ẵm lấy hai con sinh đôi 9 tháng tuổi của mình, Aya và Ahmed, mỗi cháu một bên tay. Khóc nghẹn ngào trên làn tóc của các cháu, anh ta nghẹn ngào phía sau tai của các cháu run run nói, “Tạm biệt các con, tạm biệt” trước thi thể không còn sự sống của các cháu.

Rồi Abdel Hammed Alyousef đưa các cháu đến một ngôi mộ tập thể nơi 22 thành viên của gia đình anh được chôn cất. Mỗi nhánh trong dòng họ có một hố chôn của mình.

Cuộc tấn công bằng hóa chất đã giết chết 72 người, gồm ít nhất 30 trẻ em và 20 phụ nữ, tại thị trấn Khan Sheikhoun của Syria vào hôm Thứ Ba 04.04 vừa qua. Nhưng số người chết lên đến 100, theo báo cáo cho biết. Hơn 400 người khác đã bị thương.

Gia đình của Alyousef, một trong những tộc chính của thị xã, bị thiệt hại nặng nề nhất.

Một thành viên khác của gia đình, Aya Fadl, đã gợi nhớ lại chuyện chạy ra khỏi nhà mình với đứa con trai 20 tháng tuổi trên tay, nghĩ rằng cô có thể sẽ tìm thấy một nơi an toàn khỏi khí độc trên đường. Thay vào đó, một giáo viên tiếng Anh 25 tuổi đã bị đối diện trực tiếp với nổi kinh hoàng đó: Một chiếc xe tải chất đầy người chết, gồm nhiều người họ hàng và học sinh của cô.

“Ammar, Aya, Mohammed, Ahmad, cô yêu các con những con chim bé nhỏ của cô. Thực sự chúng như những chú chim. Dì Sana, Bác Yasser, Abdul-Kareem, xin nghe con”, Fadle nói, nghẹn ngào trong nước mắt khi cô nhắc lại cách mà cô nói lời vĩnh biệt với người thân của cô trong đống người.

“Tôi đã thấy họ. Tất cả họ đều chết. Tất cả đều đã chết rồi”.
Bi kịch đã tàn phá thị trấn nhỏ. Nó cũng đào sâu sự uất hận mà nhiều người Syria cảm thấy trong những khư vực do phe đối lập chiếm đóng như những cảnh tượng chết hàng loạt, vốn đã trở thành thường lệ ở một đất nước có 6 năm nội chiến, không mang lại sự trả thù hay thậm chí là sự cam kết trách nhiệm nào.

Các nước Hoa Kỳ và Phương Tây đã tố cáo Tổng Thống Bashar Assad về việc đứng phía sau cuộc tấn công, trong khi Syria và người trợ thủ của nó, Nga, đã bác bỏ cuộc tấn công. Bất chấp thế giới lên án, thì việc thực thi công lý là thật khó ở một nơi thiếu vắng sự điều tra độc lập về khu vực có hoá chất của Syria, mà chính phủ khẳng định là nó đã huỷ diệt.

Cả thế giới đang lên án cuộc tấn công. Đức Thánh Cha Phanxicô gọi cuộc tấn công kinh khủng: “Chúng ta chứng kiến những biến cố kinh khủng mới đây tại Siria. Tôi quyết liệt lên án thảm họa không thể chấp nhận được, nơi mà hàng chục người vô tội, trong đó có nhiều trẻ em bị giết. Tôi cầu nguyện cho các nạn nhân và thân nhân của họ, và kêu gọi lương tâm của những người có trách nhiệm chính trị, trên bình diện địa phương và quốc tế, để thảm trạng này được chấm dứt và mang lại sự thoa dịu cho dân chúng yêu quí đã bị kiệt lực từ quá lâu vì chiến tranh. Ngoài ra, tôi cũng khuyến khích nỗ lực của những người đang cố gắng chuyển sự trợ giúp cho dân chúng tại vùng này, mặc dù có tình trạng bất an và khó khăn.”

Fadl nói với AP vào Thứ Tư “Tâm hồn tôi tan nát. Mọi thứ thật khủng khiếp. Mọi người đều khóc và không thể thở”. “Chúng tôi có nhiều hoàn cảnh tại Syria và chúng tôi có nhiều hoàn cảnh khó. Đây là hoàn cảnh khó nhấn và huỷ hoại nhất mà tôi từng thấy”.

Một đội ngũ y tế Bác Sĩ Không Biên Giới đã giám định nhiều nạn nhân trong một bệnh viện gần biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ cho biết các triệu chứng là nhất quán với sự thể hiện của tác nhân gây độc thần kinh – ít nhất hai loại hoá chất khác nhau. Sự đánh giá ban đầu của Hoa Kỳ cho biết có hai chất được sử dụng là chlorine và sarin, theo hai quan chức Hoa Kỳ đã không có thẩm quyền bàn về vấn đề công khai và đề nghị giấu tên cho biết.

Các nhân chứng cho biết bốn quả tên lửa đã bắn vào khoảng 6g30 sáng hôm thứ Ba 04.04, tạo ra một hố như miệng núi lửa trên mặt đất.

Alaa Alyousef cho biết gia đình anh đang ngủ và thức giấc trước âm thanh của tác động chỉ cách đó vài trăm mét. Điều đầu tiên họ thấy là khói. Cha của anh đi ra ngoài rồi chạy vội trở vào. Ông đã thấy một phụ nữ đi gần khu vực đã bị bắn ngã quị. Gia đình đã hoảng sợ đóng hết các cửa sổ và làm ướt hết mùng mền và nước dấm táo để đắp lên mặt.

Họ may mắn vì gió đã đổi hướng, Alyousef cho biết.

GNsP (tổng hợp)

Biểu tình ở Nghệ Tĩnh sẽ nhanh chóng lan rộng ra cả nước vì sự sống còn của đất nước, dân tộc.

Biểu tình ở Nghệ Tĩnh sẽ nhanh chóng lan rộng ra cả nước vì sự sống còn của đất nước, dân tộc.

Nhóm Bà Đầm Xòe.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quan sát biểu tình ngày 2 và 3 tháng 4 năm 2017 của đồng bào Nghệ Tĩnh thì thấy:

Có tới chục ngàn ngươi tham gia, trong đó có số đông là phụ nữ.

Dưới trời mưa nặng hạt, nhân dân Đông Yên vẫn túa ra đường, dùng lưới đánh cá, dùng ngay bản thân mình để chặn đường lưu thông của ô tô, ủng hộ bà con Lộc Hà, chuyển thông điệp biểu tình đến những người lái xe.

Tám ngàn dân Lộc Hà biểu tình tiến tới UBND huyện và chiếm trụ sở UB.

Không thấy bóng dáng các linh mục trong đoàn biểu tình.

Xuất hiện nhiều trẻ em tham gia biểu tình.

Công an, bộ đội của huyện, tỉnh đã bao vây, khủng bố, bắt và đánh trọng thương một số người biểu tình.

Có tiếng súng nổ đe dọa người biểu tình trong đêm 2.4.

 

 

 

 

 

     

 

Lần đầu tiên, một an ninh trà trộn trong đoàn biểu tình, kích động gây rối, bị dân nem đá đến trong thương. Công an phải đến xin mang an ninh bị đánh đi bệnh viện.
Mục tiêu của biểu tình, đòi Formosa đền bù thoải đáng, đòi Formosa ngừng thải chất độc hủy hoại môi trường, tận diệt ngồn sống của dân, đòi Formosa cút khỏi Việt Nam. Các khẩu hiệu được hô nhiều nhất, “Chính phủ lừa dân, ăn tiền”. “Đảng cộng sản bán nước”.

Sơ bộ là như vậy. Có thể tôi chưa quan sát hết.

Bình luận của tôi:

Biểu tình lần này, sục sôi, kiên quyết, rầm rộ và khí thế nhất từ trước đến nay. Bởi vậy mà dưới trời mưa nặng hạt, hàng ngàn bà con Đông Yên vẫn tràn ra quốc lộ và trụ vững ở đó. Hàng trăm ô tô qua lại buộc phải dừng lại. Bởi vậy mà tám ngàn bà con Lộc Hà tiến tới UBND huyện và chiếm UB. Đặc biệt, dù không có các linh mục hiện diện trong đoàn biểu tình, nhưng tinh thần bất bạo động được duy trì rất nghiêm. Chứng tỏ công tác tổ chức rất có bài bản, ý thức biểu tình bất bạo động của người dân đã quán triệt kỹ và tự giác chấp hành.

Tôi cho rằng, biểu tình ở Nghệ Tĩnh sẽ tiếp tục duy trì và lan rộng không chỉ ở quanh khu vực miền Trung mà còn rầm rộ diễn ra trên khắp nước Việt Nam trong những ngày tháng tới.

Vì, dân mình bình thường thì hiền lành, chịu thương chịu khó, thậm chí còn chịu nín, chịu nhục đã thành một tập tính. Cho nên khi còn thở được thì dân vẫn cứ nín nhịn, hiền ngoan. Nhưng, như con giun xéo lắm cũng quằn, đến khị bị ép vào chân tường vào đường cùng, nhân dân sẽ vùng lên. Biểu tình ở Nghệ Tĩnh diễn ra không ngừng với tính chất ngày một quyết liệt hơn với quy mô ngày một rộng lớn hơn là thể hiện tập tính chịu nín nhịn và quyết chí vùng lên của dân Việt Nam nói chung, miền Trung nói riêng. Và tập tính chịu nhục, chịu nín nhịn chuyển thành tập tính gan lì, quyết chiến một mất, một còn; Tập tính chịu thương, chịu khó trở thành tập tính đoàn kết, kề vai sát cánh bên nhau. Chính nhờ có tập tính này mà dân Việt Nam ta trải qua hàng ngàn năm, qua 21 cuộc xâm lăng chiếm nước ta của giặc phương Bắc mà nước Việt Nam ta vẫn còn như ngày nay.

Dân Nghệ Tĩnh, biểu tình hai ngay nay đã và đang thể hiện tập tính này, đó là đoàn kết và kiên quyết. Bởi họ không còn gì để mất, vì biển hàng ngàn năm nay nuôi sống họ đã mất vì cá đã chết hết do môi trường bị hủy hoại bởi thủ phạm chính là Nhà máy thép Formosa. Nhà máy này được Đảng cộng sản Việt Nam rước vào Nghệ Tĩnh, đã trở thành con ác thú đã và đang giết dần, giết mòn toàn diện cuộc sống của đồng bào Nghệ Tĩnh. Trông cậy vào đảng CSVN giải quyết con ác thú này để người dân có cuộc sống bình thường, ngày một trở nên vô vọng. Đền bù đã không thỏa đáng, lại không có biện pháp gì để ngăn chặn con ác quỷ này vẫn ngày ngày thải chất độc hại ra biển, ra môi trường sống. Môi trường sống bị hủy diệt, cá tôm cũng bị chết đến những con cuối cùng. Vậy Dân miền Trung lấy gì ăn để tồn tại, con cháu họ làm sao tránh khỏi bị chết dần chết mòn từ đời này sang đời kia? Ai cứu họ? Trông vào đảng cộng sản ư? Người dân đã không còn lòng tin và đảng cộng sản. Còn đảng thì chưa có một dấu hiệu khả dĩ nào ngăn chặn thảm họa huy diệt từ Formosa.

Mọi sự trông chờ đều có giới hạn. Phải tự cứu mình trước khi kêu trời cứu. Đó là đạo lý bình thường của một con người. Và người Nghệ Tĩnh trong nhiều tháng nay, trong hai ngày nay đã và đang thực hiện sứ mệnh hoàn toàn bản năng, mình phải tự cứu lấy chính mình.

Bởi vậy, bất chất chấp trời mưa gió, cả chục ngàn bà con Nghệ Tĩnh đã lắng nghe tiếng gọi sự sống từ chính trái tim minh nên đã xuống đường với thái độ kiên quyết.

Thái độ kiên quyết còn được thể hiện ở hàng trăm những em bé bất chấp trời mưa cùng theo các bậc cha mẹ tham gia biểu tình để gửi đi thông điệp mạnh mẽ nhằm đánh thức lương trị của ngươi Việt nói riêng và người trên tòan thế giới nói chung.

Trong biểu tình tôi thấy có người cầm cờ đỏ sao vàng. Mọi người đừng nghĩ, người cầm cờ này là ủng hộ cộng sản mà là họ đang tập dượt cờ đỏ để để xọc vào tim đen của cộng sản.

Một đặc biệt nữa, một kẻ an ninh trà trộn vào dân chúng bị nhân dân ném đá vào người như ném chó đã bị trọng thương. Hành động này cũng là một thông điệp nhắc nhở chính quyền, khi dân đã ép tới đường cùng, lòng dân đã nổi giận thì bất kể một kẻ tàn ác trực tiếp hay tàn ác giấu mặt nào cũng đều bị trừng trị. Nó là lưới trời lồng lồng, thưa mà khó lọt đấy.

Ôi các mẹ, cac chị, sô đông nhất trong biểu tình quyết liệt hai ngày hôm nay (2,3.4.2017). Phải chăng, các mẹ, các chị là những người đã trực tiếp mang nặng đẻ đau ra những đứa con mới chính là người đau nhất, biết lo nhất cho thế hệ tương lại không còn đường sống của con em mình. Bởi thế, với áo tơi nón lá trên đầu, trong mưa lạnh, các chị, các mẹ vẫn quyết tâm xuống đường giành về sự sống?

Những tiếng hô của các mẹ, các chị: “Đảng bán nước”, “Chính phủ lừa dân”, “Formosa cút khỏi Việt Nam” vang lên như tiếng reo vui nghẹn tắc trong cổ họng tôi.

Hoan hô đồng bào Nghệ Tĩnh. Dù là “Nghệ An Xô Viết vẫn là Nghệ An”, Nghệ Tĩnh vẫn luôn là cái nôi của cách cách mạng, cái nôi của những người tài trí, dũng liệt trên con đường cứu nước, cứu dân tộc Việt Nam đã được gìn giữ, hun đúc trong hàng ngàn năm qua và sẵn sàng bùng lên đúng lúc.

Ngày tà quyền cộng sản cướp mọi quyền làm người của dân sẽ phải lên giàn hỏa thiêu không còn xa nữa.

QUAN ĐI KHÁM ĐIỀN THỔ BAN ĐÊM CÓ CẦN CHE MẶT NHƯ ĐI ĂN TRỘM VẬY KHÔNG ?

From facebook: Tran Dat shared Le Hoang Bao Long‘s post — with Nguyễn Khanh.
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
No automatic alt text available.
Image may contain: 3 people, people standing, hat and outdoor
+3
Le Hoang Bao Long added 7 new photos — with Nguyễn Khanh.

QUAN ĐI KHÁM ĐIỀN THỔ BAN ĐÊM CÓ CẦN CHE MẶT NHƯ ĐI ĂN TRỘM VẬY KHÔNG ? 3/4 Huyện Lộc Hà, tĩnh Hà Tĩnh.

Hà Tĩnh có biến, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đích thân di hành thị sát bị dân phát hiện cố tình che mặt lại ? Theo phát hiện khá lý thú mà một số dân mạng trên Facebook nghi ngờ thì hình chụp một quan chức bận áo trắng, đeo nón cối bộ đội màu xanh, trên túi có gài một cây viết Parker rất đặc biệt có một không hai, và đeo đồng hồ đắt tiền Patek Philippe. Khi bị dân chụp hình và quay phim thì người này luôn cố tình che mặt, trên xe còn có 3 quan chức khác ăn bận rất chỉnh tề như đặc vụ. Người này tướng tá mặt mũi rất giống thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nhưng lại không dám ra mặt, không biết vì một lý do gì, rất là buồn cười. Sau khi điều tra thì chúng tôi phát hiện một điều khá lý thú là chính cây bút máy có một không hai mà thủ tướng đeo túi đã vô tình tố cáo ngài đích thị là thủ tướng.

Các bạn hãy nhìn kỹ, phóng to hình chụp chỗ cây viết này nhé, nó có 2 khía rất rõ ràng mà theo tin tình báo thì cây viết này rất mắc tiền và chế tạo đặc biệt cho thủ tướng mà không ai có được. Thử hỏi thủ tướng của một nước mà khi đi di hành xem xét tình hình dân chúng mà che mặt, trốn chui, chốn nhũi không dám gặp dân là vì lý do tại sao? Xin mọi người cho ý kiến ?

Dân Việt đang cõng một nhà nước tồi trên lưng

Dân Việt đang cõng một nhà nước tồi trên lưng

RFA

Trong tuần này, có nhiều sự kiện diễn ra ở khu vực Bắc miền Trung. Một đoàn xe hơn 100 chiếc của các gia đình kéo lên trạm thu phí cầu Bến Thủy và dùng tiền lẻ để trả phí, nhân viên kiểm tiền phí phải tốn hàng giờ đếm tiền và cả một đoạn xe rồng rắn dài hàng ngàn mét nối đuôi để chờ. Bà con ngư dân xã Kỳ Lợi lên đèo Con, đoạn phía Bắc đèo Ngang, dùng ngư cụ như lưới, dầm chèo để chặn xe, bày tỏ thái độ bất bình bởi đền bù không thỏa đáng. Người dân hai xã Thạch Bằng và Thạch Kim đã kéo lên trụ sở ủy ban nhân dân huyện Lộc Hà để yêu cầu Chủ tịch huyện đối chấp về việc hai công an viên đã nổ súng đe dọa người trong xã. Và còn nhiều sự kiện khác đã và sắp diễn ra…

Tất cả những sự kiện trên đây buồn nhiều hơn vui và bi quan nhiều hơn lạc quan. Vì sao? Vì nếu như niềm vui của một con người chứng đất nước đã thay đổi, người dân đã biết tự mình nói lên tiếng nói của mình, cùng kết đoàn với nhau để đấu tranh cho lẽ phải chưa tày gang thì nỗi buồn về một đất nước đang bị kéo ngược bởi một thứ chủ trương mơ hồ, nước đôi và khó định dạng.

Thiết nghĩ, chuyện Formosa có thể đã giải quyết êm thấm từ lâu. Nếu như chính phủ và trung ương Cộng sản Việt Nam làm quyết liệt ngay từ đầu, đừng dấm dúi và nói láo rằng cá chết, hải sản chết là do thừa amoniac, rồi do tảo đỏ, do tảo độc… Để cuối cùng, khi các nhà nghiên cứu độc lập vào cuộc, kết quả không thể chối cãi thì nhà cầm quyền trung ương mới tuyên bố biển nhiễm độc và tiếp tục dựng vở kịch “xin lỗi” của ban giám đốc Formosa cùng với gói đền bù đầy tính tượng trưng: 500 triệu Mỹ kim – một số tiền mà mới nghe tưởng lớn nhưng thực tế thì chẳng có ý nghĩa gì so với thiệt hại biển, thiệt hại con người, vạn vật.

Và chưa dừng ở đó, thêm một vở kịch khác của chính phủ về việc “đã nỗ lực điều tra và buộc thế Formosa” càng làm cho mọi chuyện trở nên hợm hĩnh, tầm thường và dối trá. Nhưng, giá như mọi chuyện tệ hại chỉ dừng tại đây thì mọi chuyện vẫn còn có thể hi vọng vớt vát, xoa dịu được nỗi bức xúc của ngư dân. Đằng này thì không, tiếp tục chuyện cơ quan chính quyền địa phương ăn chặn đền bù, gian dối đền bù. Thêm một lần nửa, chảo lửa bất bình trong nhân dân bùng phát.

Trong lúc hàng triệu gia đình lâm vào khốn khó, mất sinh kế, đội đơn đi hết nơi này đến nơi khác để yêu cầu đền bù nhưng không có hồi đáp, con cái phải bỏ học đi làm thuê tứ xứ… Thì có nhiều nhà quan chức không hề tổn thất trong vụ biển nhiễm độc lại được nhận đền bù tỉ này tỉ nọ, sắm thêm nhà cửa, xe cộ. Người dân bức xúc, yêu cầu nhà cầm quyền trả lời cụ thể, giải trình rõ ràng thì bị làm ngơ, thậm chí bị công an mang súng đến nhà hù dọa. Sự việc có vẻ như khó bề dừng lại được khi sự bức xúc của nhân dân càng lúc càng cao, nỗi thất vọng về sự sòng phẵng của chính quyền càng ngày càng đầy và những gì nhân dân chứng kiến đều là nhà nước bao che, toa rập với Formosa, sẵn sàng tung công an, quân đội, hàng rào kẽm gai và bạo lực để đối xử với nhân dân, để bảo vệ cho Formosa.

Tất cả những động thái của nhà cầm quyền chỉ mang lại một hệ quả duy nhất: Ngày càng làm mất niềm tin và thiện cảm của nhân dân, đẩy nhân dân vào thế phản kháng. Và dường như mọi thứ đang diễn ra đúng v ới luật nhân quả của nó. Điều này thật đáng buồn. Bởi chỉ vì bênh vực, toa rập với Formosa, vì những thứ thỏa hiệp có tính chất đấu đá nội bộ trung ương đảng cũng như vì những đòn loại nhau trong nội bộ trung ương đảng đã dẫn đến tình trạng xuất hiện hàng chục Trần Ích Tắc sẵn sàng rước voi về dày mả tổ, sẵn sàng rước kẻ xâm lược vào làm đồng bọn, cho chúng mặc sức tác oai tác quái trên quê hương, bỏ mặc hàng triệu người dân phải đau khổ, mất mát đất đai, tài sản và gào khản tiếng, rên xiết vì bất công, vì bị đàn áp và tuyệt vọng!

Ở đây, khi người dân biết tự đấu tranh cho mình là tín hiệu vui nhưng lại quá buồn trong bối cảnh hiện tại. Bởi lẽ, một nhà nước, một đảng phải tồn tại được là hoàn toàn nhờ vào đồng thuế của dân thì họ phải có những hành động đền ơn, đáp nghĩa phải lẽ với nhân dân, phải tìm cách nâng cao dân trí, chấn hưng dân khí và mở rộng dân chủ bằng mọi giá để đất nước được phát triển tốt đẹp. Đằng này, không những làm cho mọi chuyện trở nên ngột ngạt, người dân bức bách mà nhà nước còn đẩy nhân dân về một phía, phía còn lại là nhà nước và những nhóm lợi ích, trong đó gồm cả những nhóm lợi ích ngoại quốc, đặc biệt là Trung Quốc, Đài Loan được ưu tiên hàng đầu.

Kiểu làm việc và hành xử như thế nhanh chóng đẩy nhân dân về phía cùng khổ, thù nghịch với nhà nước và điều này càng trở nên khốc liệt hơn khi nhà nước thẳng tay đàn áp nhân dân của mình chỉ vì quyền lợi của nhóm lợi ích nào đó. Hưng Nghiệp Formosa, FLC, VinCom, Hoàng Anh Gia Lai, kẽm Núi Pháo và hàng trăm tập đoàn, nhóm lợi ích khác đang dày xéo lên quyền sinh tồn của nhân dân. Nhà nước trắng trợn chống lưng cho bọn họ, đẩy nhân dân về phía kẻ thù, kẻ phản động. Và buộc lòng nhân dân phải nổi dậy.

Đây là điều đáng buồn, là chuyện không may của quốc gia, dân tộc. Bởi một quốc gia, một dân tộc may mắn sẽ có được hệ thống nhà nước tốt đẹp để phát triển, để bền vững. Ngược lại, một quốc gia, dân tộc không may mắn như Việt Nam, vẫn có một bộ máy nhà nước vững mạnh với cơ chế độc tài, toàn trị một cách đầy đủ của nó. Nhưng tự do, sự tiến bộ và dân chủ thì không có. Bởi sự vững mạnh của nhà nước Cộng sản Việt Nam ngược dấu với tự do, dân chủ và tiến bộ.

Cuối cùng, ở một quốc gia tử tế, người dân không phải mất công để đấu tranh cho những thứ không cần đấu tranh mà vẫn có, như việc đền bù thỏa đáng, việc giữ tài nguyên, môi trường, việc công lực nhà nước đảm bảo đối xử tử tế với công dân chẳng hạn! Rất tiếc, nếu xét trên khía cạnh này, người dân Việt còn phải đấu tranh lâu dài mới có được. Và càng đấu tranh lâu dài, càng lan rộng cuộc đấu tranh chỉ cho thấy dân tộc Việt Nam không may mắn. Ít nhất là không may mắn vì phải cõng một nhà nước tồi tệ trên lưng. Thật đáng buồn!