Luật pháp hay là một công cụ?

From facebook: Thuong Phan shared Trần Thị Thảo‘s post.

Vừa xong •

Quả đúng là nguy hiểm và không có luật pháp khi ngay trong quá trình điều tra mà cơ quan điều tra đã đưa clip quay phim người bị tạm giam “thú nhận” hành vi phạm tội của mình và đưa lên truyền hình để “kết tội” và nhờ đó được hưởng khoan hồng của pháp luật.

Việc này vừa vi phạm bí mật điều tra, vừa vi phạm nguyên tắc Hiến định “không ai bị coi là có tội cho đến khi có bản án có hiệu lực pháp luật của toà án”. Và nguyên tắc này lại một lần nữa được quy định ngay phần đầu tiên của Bộ luật Tố tụng hình sự.

Đây vừa xâm phạm quyền cá nhân, hình ảnh và vi phạm nguyên tắc điều tra, nguyên tắc suy doán vô tội.

Luật pháp hay là một công cụ? Không còn luật pháp nào nữa nếu cứ tiếp diễn tình trạng này từ chính cơ quan điều tra.

TÔI CÓP PY Stt TRÊN CỦA LUẬT SƯ LÊ LUÂN CHO CÁC BẠN ĐỌC SAU KHI XEM XONG Clip DƯỚI :

– Vì đồng tiền, Nguyễn Văn Hóa (SN 1995, trú tại xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) đã trở thành con rối trong tay Việt Tân và các đối tượng cực đoan để chống Đảng, Nhà nước, thành tựu…
BAOHATINH.VN 
 

NHỮNG BƯỚC ĐI TÁO BẠO

 
 
From facebook: Hằng Lê with Mạnh Hùng Vũ and Xuan Nam Ho.
NHỮNG BƯỚC ĐI TÁO BẠO

Đến giờ cả Nga và Trung Quốc đều thấy e ngại Mỹ vì cái cách làm việc của bộ máy của Trump. Họ làm mà không thể đoán trước được đường đi nước bước của họ.

Ngay khi Tập Cận Bình đặt chân đến thủ phủ của Hoa Kỳ thì Mỹ đã nã tới 59 quả Tomahawk vào Syria để trừng trị nước này vì hành động dùng vũ khí hoá học để giết dân thường của chính quyền bạo tàn dưới thời tổng thống Bashar Al-Assad.

Đây vừa là một thông điệp gửi tới Bắc Kinh về hành động quân sự “không báo trước” và nó như cái tát vào mặt Trung Quốc nhằm cảnh báo tới chính nước này nếu muốn khởi động một hành vi quân sự nào đó hoặc bất chấp luật pháp mà hành xử. Nó cũng là cú đấm bất ngờ đối với Nga khi Hoa Kỳ hành động một cách độc lập và đột ngột, gần như xoá bỏ đi vai trò của Nga trên mặt trận Syria trong vấn đề khủng hoảng và khủng bố ở Trung Đông.

Hơn nữa, việc Trump sẵn sàng trừng trị bằng hành động quân sự đối với Syria cũng là đòn đánh để dằn mặt Triều Tiên về cùng một vấn đề mà Liên Hiệp quốc đã cấm, đó là vũ khí hạt nhân, và kèm theo cả việc trừng phạt đối với hành vi độc tài man rợ xâm hại nghiêm trọng nhân quyền đối với người dân của đất nước bị cô lập này của tên lãnh đạo khát máu Kim Jong Un.

Việc Trump bắt tay Tập Cận Bình và dành một vài lời có cánh cho mối quan hệ Trung – Mỹ chỉ là con bài bề mặt và nhằm đánh lạc hướng Trung Quốc trước các hành động thực sự ẩn phía sau của Hoa Kỳ.

Tôn Tử đã nói trong binh pháp, quân sự là hành động nguỵ trá, và chiến tranh là công cụ của chính trị, ngoại giao lại càng cần nghệ thuật. Nên việc họ tay bắt mặt mừng không có nghĩa khẳng định rằng mối quan hệ đó sẽ tốt đẹp hoặc được xác lập trên sự cam kết chắc chắn nào. Trump và chính quyền của Trump đang hành động khó đoán và vô cùng thực tế, dứt khoát. Thế nên cả Nga và Trung Quốc đều dè chừng và không biết sẽ ứng phó ra sao.

Riêng về việc Philippines nói rằng “Trung Quốc quá mạnh ở biển Đông” và “Chúng tôi không thể ngăn được Trung Quốc xây dựng các căn cứ quân sự hay bồi đắp đảo nhân tạo trên vùng biển đã được phán quyết của PCA”. Theo tôi đây là một tuyên bố nhằm dụ Bắc Kinh hành động “bất chấp luật pháp” để Mỹ và Liên Hiệp Quốc có cơ sở mà “ra đòn trừng phạt”, nếu một khi nước này tiếp tục bồi đắp đảo nhân tạo và tự ý xác lập chủ quyền đối với đảo Scarborough của Philippines mà đã được phân định rõ theo phán quyết của Toà án quốc tế ở Hague, Hà Lan vào tháng 07/2016. Đây là một cách “dụ dỗ” hay “thúc đẩy hành vi trái pháp luật diễn ra” để nhằm có căn cứ rõ ràng cho một hành động trừng phạt của quốc tế dành cho quốc gia nào đi ngược lại phán quyết có hiệu lực của Toà án quốc tế.

Hơn thế, đến Trung Quốc, Trump có rất nhiều con bài và cả nhiều thứ để đặt lên bàn cân mà mặc cả hay ra điều kiện với Trung Quốc.

Riêng ở Biển Đông, Bắc Kinh cũng không có cơ sở hợp pháp để tiếp tục bành trướng. Trong khi đó, Trump có trong tay Đài Loan, Hồng Kông, Tây Tạng, Tân Cương và cả Triều Tiên, để đưa ra yêu cầu đối với nước này ngay tại Bắc Kinh trong thời gian tới.

Những lời nói ngoại giao chỉ là nghệ thuật, nó là thứ bề mặt để che đậy những toan tính thật sự đằng sau của mỗi quốc gia, thậm chí những gì nói ra lại là thứ ngược lại với những kế hoạch mà họ đã dự tính và đang dần từng bước thực hiện. Giống như tay họ Tập này đến Việt Nam thì rất hoà nhã và dĩ hoà vi quý, nhưng ra khỏi lãnh thổ chúng ta thì hắn lập tức trở mặt tuyên bố Trường Sa và Hoàng Sa là của chúng và đường lưỡi bò (9 đoạn) là có giá trị trong tranh chấp với Việt Nam!

Chúng ta cũng thấy được rằng, trong thời gian gần đây, Trump gần như không còn Tweet hay đăng lên facebook những phát ngôn giật gân, nóng nảy và trực ngôn nữa. Ông ta đã dần trầm lắng và hành động âm thầm cùng với các cố vấn và bộ máy mà theo như nhận định, là bộ máy mạnh nhất kể từ thời của vị tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, Abraham Lincoln.

Bàn cờ thế giới dần sẽ được sắp xếp lại theo một trật tự mới, nhưng vẫn với vị trí cũ, là Mỹ là cường quốc đứng đầu và định hình thế giới bằng những hành động mạnh mẽ. Trump đã giải quyết vấn đề việc làm cho chính nước Mỹ. Đã thu hút đầu tư và giảm nợ công của Mỹ xuống hàng ngàn tỷ đô chỉ trong vài tháng nắm quyền. Luật Magnitsky cũng đã có hiệu lực và lập tức được thực thi bằng một danh sách (đen) những cái tên đã có những hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở các quốc gia (độc tài, toàn trị) khác trên toàn thế giới.

EU và châu Âu, đều ủng hộ những hành động của Trump, của chính quyền mới của Đảng Cộng hoà. Họ không phàn nàn mặc dù chính các nước này đã phải đau đầu với những dự tính, chính sách mang tính mặc cả tiền bạc rất thực dụng từ Trump.

Trước một tên côn đồ, đương nhiên Mỹ sẽ phải mạnh mẽ, nhưng khác ở chỗ, Mỹ sẽ dùng luật pháp để chơi lại những tên ngông cuồng và bành trướng bất chấp luật pháp. Và hơn thế, thế giới cũng sẽ không bao giờ có thể được và bị dẫn dắt bởi một quốc gia, dù có to về diện tích hay nhiều về dân số, nhưng lại chưa bao giờ trở thành biểu tượng của trí tuệ, giá trị nhân văn và thượng tôn luật pháp của nhân loại như Trung Quốc hoặc Nga.

Vì một đất nước dung túng cho một chính quyền độc tài, toàn trị và dã man thì không bao giờ có thể có sự đồng thuận hoặc tôn trọng của thế giới văn minh.

Thế giới, vì thế vẫn cứ vận hành và rồi sẽ lại được định hình theo cái cách người Mỹ tính toán và đang từng bước thực thi nó.

(Luân Lê)

Image may contain: 3 people, fire
 
LikeShow more reactions

Comment

Công lý vẫn chỉ là thằng hề?

 
 
From facebook:  Trần Bang added 2 new photos.
Công lý vẫn chỉ là thằng hề?

Cháy kho tang vật ( hàng trăm xe máy và kho bị cháy (ảnh 1) thiệt hại ước cũng cả tỷ đồng ở công an Đồng Nai (ngày 8-4-2017) thì không thấy khởi tố điều tra?

Formosa xả độc ra biển hủy hoại môi trường biển miền Trung, làm cá chết dọc 250 km bờ biển, làm thiệt hại hàng tỷ đô la (làm giảm gần 1% GDP của VN năm 2016) làm mấy trăm ngàn người thất nghiệp, và nhiều hệ lụy khác sao không khởi tối?

Dân đi kiện Formosa thì Tòa không thụ lý, hoặc tìm cách bác đơn…

Dân là nạn nhân của Formosa Hà Tĩnh bức xúc vì việc đền bù chưa thỏa đảng đã biểu tình chặn Quốc Lộ 1 (ngày 3-4-2017(ảnh 2) thì khởi tố tội gây rối?

Tư pháp Hà Tĩnh đang đổ thêm dầu vào lửa căm phẫn của nhân dân ư?

http://infonet.vn/ha-tinh-khoi-to-vu-an-chan-xe-tren-quoc-l…

http://tuoitre.vn/…/chay-rui-hang-tram-xe-tai-…/1294491.html

Image may contain: plant and outdoor
Image may contain: one or more people, sky, crowd, outdoor and nature
 

Đào xới Cù Lao Chàm làm khu du lịch khi chưa đủ Đánh giá Tác động Môi trường (ĐTM).

From facebook:   Hoang Le Thanh‘s post.
Image may contain: one or more people, people standing, mountain, outdoor and nature
Image may contain: mountain, outdoor and nature
Hoang Le Thanh added 2 new photos.

 

Công Ty Cổ phần Thương mại Đầu tư (CPTM-ĐT) CÙ LAO CHÀM được nhắc trong bài bị cho công ty con của SUN GROUP.

NHƯ THƯỜNG LỆ CÁC BÀI VIẾT TRÊN BÁO ĐỀU BỊ GỠ TRONG TÍCH TẮC.

TÔI HOÀN TOÀN TUYỆT VỌNG VỚI BÁO CHÍ VIỆT NAM.

TÔI CHỈ BIẾT THA THIẾT NHỜ CÁC BẠN CHIA SẺ LẠI NỘI DUNG NÀY

Bao Trung Nguyen

Tính đến giờ, những tờ Phụ nữ, Tiền Phong, Một Thế Giới, Quảng Nam, Pháp luật TPHCM đã rút bài xuống, không biết theo lệnh của ai.

Căn cứ vào Nghị định của Chính phủ về lưu chiểu điện tử đã có hiệu lực, trong đó yêu cầu các đài, báo phải lưu giữ nguyên trạng tác phẩm như khi nó xuất bản để phục vụ quản lý nhà nước, thì những cơ quan báo chí này đã vi phạm pháp luật.
_________<>__________

Đào xới Cù Lao Chàm làm khu du lịch khi chưa đủ Đánh giá Tác động Môi trường (ĐTM).

Một dự án khu du lịch đang tiến hành đào xới làm đường xâm phạm vào rừng tự nhiên tại khu vực Bãi Bìm (đảo Cù Lao Chàm, TP.Hội An, Quảng

Chính quyền sau khi kiểm tra đã phát hiện chủ đầu tư chưa hoàn thiện Báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) và đình chỉ hoạt động xây dựng.

Xâm hại rừng tự nhiên.

Gần một tháng nay, người dân trên đảo Cù Lao Chàm (đơn vị hành chính là xã đảo Tân Hiệp, TP.Hội An) phát hiện phía trên con đường quốc phòng đi ngang khu vực Bãi Bìm, rừng cây đang bị tàn phá để xây dựng khu du lịch.

Công trình này của chủ đầu tư là Công ty Cổ phần Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm. Tại hiện trường, chủ đầu tư đang đào xới một tuyến từ hướng Bãi Chồng đến đoạn giữa Bãi Bìm, có chiều dài hơn 150 mét, rộng 5 mét; một tuyến ở vị trí Bãi Bìm giáp với Bãi Hương dài gần 200 mét, rộng chừng 4 mét nhằm nối khu vực san ủi với trục đường quốc phòng chạy ngang phía dưới. Xung quanh khu vực này nhiều cây cối đã bị đốn hạ, một số gốc cây bị vùi lẫn cùng đất đá. Đây là khu vực được xác định không được xâm hại.

Việc san ủi đường, làm mái taluy cơ bản gần như hoàn tất. Theo tính toán của cơ quan chức năng, phần diện tích đã bị san ủi là 4.000m2, bao gồm 2.000m2 làm đường và 2.000m2 làm taluy.

Chưa hoàn thiện ĐTM, đào đường ngoài phạm vi.

Trao đổi với phóng viên, ông Lê Trí Thanh, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam cho biết: “Hôm thứ Sáu (7/4) tôi đã chỉ đạo Sở Xây dựng, Sở Tài nguyên – Môi trường, TP.Hội An đi kiểm tra và sẽ có báo cáo. Chắc thứ 2, thứ 3 gì mới có”.

Theo ông Thanh, dự án này đã được phê duyệt và cấp các thủ tục xây dựng từ 2005 nhưng sau đó bị bão hư hại các công trình nên chủ đầu tư dừng lại không triển khai tiếp. Đến năm 2015, doanh nghiệp mới triển khai lại dự án. “Khi triển khai lại thì tỉnh có đề nghị họ giảm quy mô diện tích xuống và đã thống nhất giảm nhưng họ cứ nghĩ có giấy phép rồi và làm như quy mô cũ”, ông Thanh nói.

Vị này cho biết, năm 2005 Công ty Cổ phần Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm được phê duyệt đầu tư xây dựng khu du lịch ở vị trí trên với tổng diện tích thuê khoảng hơn 200ha (trong đó gần 100ha mặt biển).

Năm 2009 Cù Lao Chàm được công nhận là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Do đó, tỉnh Quảng Nam đã yêu cầu chủ đầu tư thu hẹp lại diện tích lại. Việc này Sở Xây dựng đã làm việc và thống nhất với chủ đầu tư.

Theo đó, thay vì diện tích làm dự án theo giấy phép cũ kéo dài từ mặt biển lên phía trên đường quốc phòng thì khi thu hẹp lại đúng theo yêu cầu sẽ chỉ làm từ phía dưới đường quốc phòng xuống mép biển, diện tích khoảng 20ha mặt đất.

Tuy nhiên, không làm đúng theo yêu cầu của tỉnh Quảng Nam, chủ đầu tư vẫn tiếp túc phá rừng, mở đường ở phía trên tuyến đường quốc phòng.

Lý giải về việc phá rừng xây dựng hơn 300m đường sai phạm kể trên, ông Thanh lý giải: “Sau khi điều chỉnh lại dự án thì tuyến đường quốc phòng xây dựng có đi ngang khu đất của chủ đầu tư; họ có ý kiến cho xây dựng một tuyến đường khác để thay thế và bên quân sự cũng đã thống nhất thì người ta làm”.

Đáng nói, việc mở đường này nằm ngoài phạm vi dự án đã điều chỉnh và chưa được bổ sung trong ĐTM. “Cái này gọi là chỉnh sửa bổ sung ĐTM vì từ diện tích lớn hơn mà thu bé lại thì tác động môi trường sẽ ít đi. Bây giờ phần thi công con đường thì dừng lại đã để cập nhật Đánh giá Tác động Môi trường, còn những phần khác vẫn được thi công theo giấy phép năm 2005”, ông Thanh xác nhận.

Được biết, chính quyền xã Tân Hiệp và các phòng ban liên quan của TP.Hội An đã nhiều lần yêu cầu tiến hành điều chỉnh phạm vi dự án nhưng Công ty CP Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm không chịu hợp tác.

Hoàng Thanh Nhân (Phụ Nữ)

Đảng cộng sản – Một tổ chức tội phạm!

From facebook:   Tony Ton

Đảng cộng sản – Một tổ chức tội phạm!

Nguoiduatin – Nguyễn Đan Thanh

– Là thường dân lao động, người viết không am hiểu nhiều về chính trị, nhưng có đủ kiến thức để so sánh giữa đảng phái chính trị với tổ chức tội phạm. Tham khảo tài liệu, đối chứng với Hiến pháp CHXHCNVN, cho thấy sự mâu thuẫn trong HP của đảng cộng sản tại Việt Nam, luôn tiềm ẩn sự độc tài, từ ngày mới thành lập cho đến nay. Đó là lấy chủ nghĩa Marx-Lenin và cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” làm kim chỉ Nam cho hầu như tất cả các chính sách đối nội, đối ngoại. Tất cả đều được thể hiện khá rõ trong điều 4HP.

Điều 4: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

Nghịch lý trong điều 4HP của đảng cộng sản, tự nhận là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, thực tế chứng minh đó chỉ là sự mạo nhận để giành quyền thống trị. Không riêng gì giai cấp công nhân mà toàn bộ người dân VN đều buộc phải chịu sự áp đặt từ phía nhóm cầm quyền cộng sản (NCQCS). Người dân không có quyền bầu chọn người đứng đầu chính phủ, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, và cả những đại biểu quốc hội. Tất cả đều do Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) cấp cơ sở theo lệnh đảng cộng sản và chọn lọc, sắp đặt trước, để người dân thực hiện “quyền đảng cử dân bầu”, nhằm hợp thức hóa chiếc bánh vẽ pháp quyền. Tất cả ứng viên đều bị loại ngay từ vòng đầu, nếu không là đảng viên cộng sản, hoặc MTTQ xét thấy không có lợi cho đảng, nếu để thường dân tham dự vào guồng máy chính trị của đảng cộng sản.

Điều đó cho thấy, người dân không có cơ hội thực hiện quyền công dân, hoặc tham dự vào bất cứ điều gì mà HP quy định, dù điều đó pháp luật cho phép, điển hình là luật biểu tình. Chưa kể sự kỳ thị lý lịch ba đời làm thui chột nhân tài, kể cả con cháu quan chức cộng sản cũng không muốn về nước, dù là về để tiếp nối sự nghiệp độc tài do cha ông chúng để lại, sau khi đã hoàn thành tín chỉ du học. Đó là một trong những nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của đất nước, dẫn đến làn sóng tỵ nạn chính trị – kinh tế kéo dài từ sau Hiệp Định Genève 1954, cho đến tận ngày nay vẫn chưa chấm dứt việc người dân chạy trốn chế độ cộng sản.

Đối với thành phần đảng viên cộng sản, được ưu đãi nhiều quyền lợi nhưng không có nghĩa tiếng nói của họ có giá trị, nếu không là ủy viên bộ chính trị. Chính vì mù quáng tin tưởng vào đường lối chính sách của đảng cộng sản sẽ mang lại điều tốt đẹp, không ít người đã thất vọng và từ bỏ đảng vì ý kiến của họ không được xem trọng. Tuy nhiên, đi sâu vào vấn đề từ bỏ đảng, đa phần là những người không còn quyền lực, bị thất sủng, bị đào thải. Sự bất mãn của họ chỉ nhắm vào đảng cộng sản hiện tại xuất phát từ bất mãn cá nhân, họ cũng tham dự vào tiến trình đấu tranh dân chủ hóa đất nước bằng những bài viết, mong đảng cộng sản sẽ thay đổi, mà quên rằng tự bản chất CNCS là nguồn gốc tai họa, không thể sửa chữa, chỉ có xóa bỏ. Họ đấu tranh với phần ngọn (đảng cộng sản hiện tại) mà bỏ qua cái gốc của vấn nạn (cộng sản đời đầu). Họ không can đảm nhìn vào sự thật rằng, nguồn gốc của mọi tai họa hôm nay, đều xuất phát từ Hồ Chí Minh và thuộc hạ như Đồng. Chinh, Duẫn, Giáp v.v… Họ cố bám vào quá khứ, không đủ can đảm thừa nhận bản thân đã sai lầm, khi chọn con đường cách mạng lộn ngược, còn tồi tệ hơn thời thực dân Pháp.

Gần đây, ngoài sự kỳ thị lý lịch, Nguyễn Phú Trọng còn kỳ thị vùng miền ngay trong nội bộ đảng cộng sản. Trọng khẳng định người đứng đầu đảng cộng sản với chức danh tổng bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận. Nhận định của Nguyễn Phú Trọng là cái tát thẳng vào mặt từng đảng viên cộng sản miền Nam. Đó cũng là sự sỉ nhục cộng sản miền Nam, có theo đảng cộng sản cả đời cũng không bao giờ có thể là tổng bí thư. Nói cách khác, cộng sản miền Nam chỉ là công cụ không hơn kém, tương tự số phận của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam (MTDTGPMN) bị xóa sổ ngay sau tháng tư, 1975. Danh từ bình đẳng, dân chủ tập trung trong đảng cộng sản cũng chỉ là bánh vẽ.

Sự tương đồng giữa tổ chức tội phạm và đảng cộng sản VN

Tên đứng đầu tổ chức tội phạm, toàn quyền quyết định nhận hoặc sa thải đàn em. Thuộc hạ không có quyền cãi lệnh mà chỉ được phép thi hành. Thuộc hạ sẽ bị trừng phạt hoặc thủ tiêu nếu tiết lộ bí mật của tổ chức. Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đảng cộng sản được bảo kê bởi Trung cộng cũng có quyền hành giống như vậy. Căn cứ vào tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng “Hiến pháp phải sau cương lĩnh đảng”. Một quốc gia mà giới cầm quyền không xem HP là quan trọng, chỉ quan tâm đến quyền lực của đảng và để duy trì nó, Nguyễn Phú Trọng không ngần ngại triệt hạ đồng chí, đồng đảng, đồng bọn một thời tay bắt mặt cười trong các kỳ đại hội đảng. Điển hình như trường hợp Nguyễn Tấn Dũng và đàn em. Gần đây là Trịnh Xuân Thanh.

Trong các thể chế dân chủ đích thực, tam quyền phân lập là rào cản, ngăn sự lạm quyền của các đảng phái tham dự việc điều hành đất nước, tuy đối lập nhưng cùng chung mục tiêu xây dựng, chống lại sự đe dọa, xâm lược từ bên ngoài. Nhìn vào cuộc bầu cử vừa qua tại Mỹ, ngay sau khi nhậm chức, tổng thống Hoa Kỳ, người quyền lực nhất thế giới vẫn phải đối mặt với những vụ kiện, các thẩm phán liên bang có quyền chống lệnh tổng thống nếu xét thấy điều đó vi hiến. Tổng thống buộc phải tuân thủ Hiến pháp bởi đó là ý dân.

Ngược lại, tại VN, một quốc gia độc đảng bởi NCQCS, HP chỉ là hàng thứ yếu so với cương lĩnh đảng. Vì vậy đảng cộng sản tại Việt Nam không phải là một đảng phái chính trị, vì một đảng phái chính trị đúng nghĩa luôn đặt quyền lợi quốc gia trên hết. Hành động của Nguyễn Phú Trọng và bộ chính trị đảng cộng sản hoàn toàn đi ngược lại lợi ích của dân tộc và đất nước. Dân quyền bị tước đoạt, xã hội bị lũng đoạn bởi các quan chức từ địa phương cho tới trung ương. Vì lẽ đó, không thể gọi đảng cộng sản là một tổ chức chính trị. Nó là một tổ chức tội phạm.

Băng đảng cộng sản xưa và nay

Kể từ ngày Hồ Chí Minh và Việt Minh cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim, các đảng phái chính trị đối lập lần lượt bị Hồ thủ tiêu. Danh xưng đảng lao động được tháo xuống. Hồ và thuộc hạ lộ nguyên hình là những tên cộng sản, thừa sai của khối cộng sản quốc tế, thực hiện mưu đồ bành trướng, nhuộm đỏ Đông dương bằng CNCS. Hồ nhận chỉ thị từ Staline, Mao Trạch Đông để thực hiện cuộc cách mạng “long trời lỡ đất” 1954-1956. Kết quả, theo thống kê chính thức, có 172.008 người bị sát hại oan uổng trong chiến dịch CCRĐ. Cần nói thêm là chiến dịch “trăm hoa đua nở”, 1953 tại TQ do Mao Trạch Đông thực hiện khiến hàng triệu người chết, thì năm sau, Hồ sao y bản chánh. Thảm họa bắt đầu.

Cương lĩnh đảng cộng sản là do Hồ Chí Minh sao chép từ cương lĩnh đảng cộng sản Liên Sô. Hoàn toàn không có tính dân tộc như nhiều người ngộ nhận. Truyền thống ngàn đời chống ngoại xâm của dân tộc VN bị Hồ vứt bỏ. Thay vào đó là chủ nghĩa cộng sản. Hồ từng khẳng định Hồ không có tư tường gì ngoài chủ nghĩa Marx-Lenin. Thật ra, con người ai cũng có tư tưởng, nhưng tư tưởng của Hồ là tư tưởng của một tên nô lệ chủ nghĩa. Bản chất của Hồ là tên cộng sản vong bản. Hồ không có tư tưởng độc lập thì không thể mang đến độc lập cho ai, nói gì độc lập cho cả một dân tộc. Hồ cũng không có tính tự chủ, Hồ sẵn sàng lệ thuộc ý thức vào ai mà Hồ cho là giỏi hơn hắn, qua câu nói “Ai có thể sai, nhưng Mao và Staline không thể sai được”. Qua Hồ, ta có thể đánh giá được cộng sản đời đầu. Điển hình nhất là Trường Chinh (Đặng xuân Khu), từng viết thư kêu gọi đồng bào VN bỏ chữ quốc ngữ để học chữ Tàu, tung hê Trung cộng là “cái rốn” văn minh của nhân loại.

Còn rất nhiều tài liệu cho thấy sự tàn ác của Hồ và đồng bọn cộng sản đời đầu. Và, như thượng dẫn, những người còn nuối tiếc quá khứ cộng sản, bám víu thứ lý tưởng loài người văn minh đã xem như cặn bã. Bới ở đâu ra tên cộng sản tốt, để ai đó với chức phận nhà văn, chữ nghĩa đầy mình buông lời nói, con cháu của cộng sản đời đầu là “giọt máu công thần”?

Cũng có người cho rằng với cộng sản phản tỉnh, họ như đứng giữa ngã ba đường. Cần giúp họ nhận chân sự thật để họ trở về với chính nghĩa quốc gia, dân tộc. Điều đó không sai và đáng khích lệ. Nhưng cách nào để biết họ “đứng giữa ngã ba đường” nếu không dùng phép thử Hồ Chí Minh? Xin được lập lại rằng, chống cộng sản là bứng cái gốc của nó. Nếu người phản tỉnh không dám vứt bỏ hình tượng giả trá Hồ Chí Minh với những bằng chứng không thể chối cãi, chỉ dám nói một nửa sự thật về cộng sản đời đầu, thì hành động đó không phải chống bản chất cộng sản, mà muốn xây dựng lại đảng cộng sản với hình thái mới. Tắc kè đổi màu vẫn là tắc kè. Hoặc chống cộng sản triệt để, hoặc không chống ai cả, để khỏi mang tiếng tát nước theo mưa, bắt cá hai tay, chờ sung rụng.

Băng đảng cộng sản ngày nay, có thể nói đó là di sản của Hồ Chí Minh. Người đứng đầu hiện nay là Nguyễn Phú Trọng. Để đánh giá một đảng phái, không ai nhìn thành viên, họ nhìn tư cách tên đảng trưởng, kẻ có quyền lực thực sự, dù công cụ của nó chỉ là bạo lực. Cách ứng xử của Nguyễn Phú Trọng sau thảm họa Formosa cho thấy Nguyễn Phú Trọng và bộ chính trị cũng vong bản không thua gì cộng sản đời đầu như thượng dẫn. Tội ác có biến tướng theo thời gian nhưng bản chất thì không thay đổi. Chúng vẫn đặt quyền lợi Formosa lên trên sự sống còn của ngư dân bốn tỉnh miền Trung. Vẫn đặt sự tồn tại của đảng cộng sản lên trên sự tồn vong của cả dân tộc. Vẫn cai trị bằng thủ đoạn lừa gạt qua độc quyền tuyên truyền, vẫn dùng bạo lực để bịt miệng và nếu cần thì thủ tiêu người đối lập như những thập niên của thế kỷ trước, lúc Hồ còn sinh thời. Băng đảng cộng sản là hiện thân của tội ác, không phải đảng phái chính trị. Nó là một tổ chức tội phạm mạo danh cách mạng.

Bệnh viện Trung Quốc được xây dựng chỉ để “giết người sống” lấy nội tạng

Bệnh viện Trung Quốc được xây dựng chỉ để “giết người sống” lấy nội tạng

Untitled

Hàng ” Triệu ” người châu Á yêu cầu nhanh chóng xử tội ông Giang Trạch Dân

-Luật sư Chu Uyển Kỳ nói: “Chúng tôi nghĩ chính quyền Trung Quốc đã nắm rõ mọi chứng cứ phạm tội ác của Giang Trạch Dân, bao gồm mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công, dùng cực hình với học viên Pháp Luân Công, và lợi dụng phần tử xấu cùng bộ máy chính quyền để liên tục bức hại Pháp Luân Công trong suốt 17 năm, vấn đề hiện nay chỉ là họ có đủ quyết tâm để đưa Giang Trạch Dân ra pháp luật hay không thôi.”

-Bà Chu Uyển Kỳ là một trong những người phụ trách thu thập chữ ký của người dân yêu cầu kiện Giang Trạch Dân. Cô cho biết đến nay toàn Châu Á đã có hơn 1.800.000 người tham gia phong trào ký tên này, kêu gọi Chính phủ Trung Quốc chung tay hợp tác với Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, đưa ra câu trả lời theo yêu cầu của cộng đồng quốc tế, cho phép Hội đồng này tiến hành điều tra sự thật về việc ĐCSTQ mổ cắp, buôn bán nội tạng các học viên Pháp Luân Công, và giao tội phạm hình sự quốc tế Giang Trạch Dân cho toà án quốc tế điều tra và giải quyết.

-Trước ngày 1/10/2016, Bà Chu Uyển Kỳ tổng kết số chữ ký yêu cầu bắt giam Giang Trạch Dân. Cô cho biết  số người tham gia chỉ trong 7 nước Châu Á là Đài Loan, Hồng Kông, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Singapore, Malaysia đã vượt qua con số 1.8 Triệu người, trong đó nhiều nhất là Đài Loan với 890.008 người, Hàn Quốc 670.000 người, Nhật Bản 230.000 người. Trước đó, Viện kiểm sát tối cao tại Trung Quốc đã công bố, hiện có 720,000 đơn kiện Giang Trạch Dân được gửi đến đây, và hơn 630.000 đơn được gửi đến Sở tư pháp.

 “Mỗi một đơn tố cáo được gửi đến 2 cơ quan luật pháp tối cao của Trung Quốc, đều nghiêm túc dựa trên bộ luật tố tụng hình sự của Trung Quốc. “

Vì sao cộng sản đòi cấm vĩnh viễn bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang”

Vì sao cộng sản đòi cấm vĩnh viễn bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang”

 

Hải Âu (Danlambao) – Cục Nghệ thuật biểu diễn của nhà nước cộng sản đang tỏ ra thách thức công chúng khi liên tiếp cấm những bản nhạc bất hủ đã đi vào lòng khán thính giả Việt Nam. Câu chuyện về 5 ca khúc nổi tiếng (Cánh thiệp đầu xuân, Con đường xưa em đi, Chuyện buồn ngày xuân, Đừng gọi anh bằng chú, Rừng xưa) đã bị cộng sản cấm sử dụng vĩnh viễn vẫn đang làm cho dư luận phẫn nộ trong những ngày qua.
Lấy lý do ca từ trong những bản nhạc đã bị sửa lời so với bản gốc, nhưng thực chất thâm ý của cộng sản là muốn giết chết nền âm nhạc vốn dĩ được hình thành và phát triển từ nét văn hóa của thời Việt Nam Cộng Hòa. Mới đây nhiều thông tin cho thấy cộng sản có thể sẽ cấm vĩnh viễn lưu hành bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang” của cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu cũng với lý do ca từ của bản nhạc đã bị sửa lời.
Bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang” có nội dung nói về nỗi niềm của một người vợ nhớ chồng mỗi khi đêm về. Bản nhạc cổ được chính nhạc sĩ Sáu Lầu (Cao Văn Lầu) sáng tác trong hoàn cảnh duyên nợ trái ngang của vợ chồng ông. Năm 28 tuổi, ông Sáu Lầu buộc phải nghe lệnh mẹ thôi vợ vì lý do “tam niên vô tự bất thành thê”, (hai vợ chồng ông không có con sau ba năm chung sống). Thời ấy nếu thôi vợ thì ông phải đem trả vợ về cho cha mẹ vợ, nhưng vì quá thương vợ, ông đã âm thầm chống lại lệnh của mẹ ông khi gửi vợ đến một gia đình có tấm lòng nhân hậu. Chiều chiều ông lại đem cây đàn Kìm ra làm bạn, khi màn đêm buông xuống, phu thê ông lại phải cam chịu cảnh “đêm đông gối chiếc cô phòng”… Chính từ những cảm xúc rất tự nhiên của đời người trong câu chuyện của ông Sáu Lầu mà từ đó bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang” đã ra đời.
Cũng như bao tác phẩm âm nhạc nổi tiếng khác, người nhạc sĩ cần có và phải có hoàn cảnh sống hoặc những câu chuyện đầy cảm xúc mới có thể sáng tác những ca khúc đi vào lòng người cùng những áng văn nên thơ, lãng mạn và đẹp đẽ. Nhưng đó lại là những điều mà cộng sản ngày nay không muốn thừa nhận vì lẽ đó không phải là nhạc đỏ, nhạc cách mạng. Nó khác hẳn với dòng nhạc cổ vũ chiến tranh khi “bác cùng chúng cháu hành quân” hay cổ xúy cho sự chết chóc khi “đường vinh quang xây xác quân thù”. Hơn thế nữa, những bản nhạc bất hủ trước năm 1975 lại là của những người “bên thua cuộc” sáng tác.
Chuyện sửa lời bài hát mà cộng sản mượn cớ để cấm lưu hành những ca khúc trước năm 1975 chỉ là cách biện hộ cho thói hành xử vô lối của cộng sản. Có thể những ca từ ấy được chỉnh sửa, thay đổi ca từ âu cũng là làm cho những ca khúc ấy gần gũi với công chúng nghe nhạc hơn. Tuy nhiên sau khi sửa lời thì nội dung và ca từ của những bản nhạc ấy không hề làm mất đi ý nghĩa chính của bản nhạc, cũng không gây phản cảm cho người nghe. Những người lính hay những trận chiến trong bối cảnh sáng tác những ca khúc ấy không xuyên tạc sự thật, không kích động chiến tranh, cũng chẳng thù hằn Nam, Bắc. Thế thì sao phải cấm chúng lưu hành khi những bản nhạc ấy mang lại món ăn tinh thần cho hàng triệu người từ Bắc chí Nam.
Cũng vậy, bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang” chỉ đơn thuần là một tác phẩm âm nhạc kể về sự trái ngang trong tình duyên của một xã hội còn nhiều giáo điều mang tâm thức phong kiến thời ấy. Một bản nhạc cổ đã làm rơi nước mắt của biết bao người yêu nhạc và đã tạo hứng khởi để từ đó Bạc Liêu trở thành cái nôi của dòng nhạc “Đờn ca tài tử”. Một thể loại âm nhạc được UNESCO chính thức công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào ngày 5/12/2013. Đến cuối tháng 4/2014 chính nhà nước cộng sản đã long trọng tổ chức Festival Đờn ca tài tử lần thứ nhất tại Bạc Liêu. Hầu hết các quan chức cao cấp của đảng cộng sản đều có mặt trong dịp Festival này nhằm vinh danh dòng nhạc có âm hưởng gần gũi với văn hóa và tính cách con người miền Nam. Hàng tỷ đồng đã được nhà cầm quyền chi ra để xây nhà tưởng niệm, khu trưng bày di sản của cố nhạc sĩ Cao Văn Lầu cùng những hạ tầng cơ sở khác để tạo nên một Festival “Đờn ca tài tử” rất Nam bộ.
Thế nhưng chỉ ba năm sau, cũng chính những kẻ “làm văn hóa” của cộng sản đảng lại hăm he sẽ cấm vĩnh viễn bản nhạc cổ “Dạ cổ hoài lang”. Cục Biểu diễn nghệ thuật của nhà nước cộng sản đưa ra lý do “chưa xác định thời điểm sáng tác ca khúc này và cho rằng có nhiều dị bản đang được lưu hành trên thị trường”. Một bản nhạc đã tạo ra cái nôi của “Đờn ca tài tử” khiến UNESCO và thế giới công nhận là di sản của nhân loại đang đứng trước nguy cơ chịu án “tù chung thân” tại Việt Nam.
Nếu cộng sản cấm những bài hát trước năm 1975 vì “bị” sửa ca từ hay vì “dính” những hình ảnh người lính và chiến trận. Vậy thử hỏi những ca từ trong bài “đồng chí” hay “năm anh em trên một chiếc xe tăng” và vô số những bài hát liên quan đến cuộc chiến Bắc Nam của “bên thắng cuộc” tại sao lại không cấm. Đất nước không còn chiến tranh, cộng sản luôn mồm kêu gọi hòa hợp dân tộc nhưng tâm địa lại luôn thù hằn những gì gắn liền với Miền Nam Việt Nam. Phải chăng cộng sản lo sợ văn hóa nghệ thuật đầy tính nhân văn và tình dân tộc của Việt Nam Cộng Hòa hồi sinh và sẽ là bước đệm nhằm giải thể cộng sản đảng độc tài?
 
08.04.2017

Hà Tĩnh khởi tố những người biểu tình phản đối Formosa

Hà Tĩnh khởi tố những người biểu tình phản đối Formosa

2017-04-09
Người dân Hà Tĩnh tuần hành đánh dấu 1 năm thảm họa Formosa hôm 6/4/2017.

Người dân Hà Tĩnh tuần hành đánh dấu 1 năm thảm họa Formosa hôm 6/4/2017.

AFP photo
 

Công an thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh ra lệnh khởi tố điều mà họ gọi là vụ án hình sự gây rối trật tự công cộng diễn ra tại Quốc lộ 1A vào ngày 3/4 vừa qua.

Báo chí Việt Nam trích dẫn lời của cơ quan công an cho hay vào ngày 3 tháng tư đã có hàng trăm người dân mang theo ngư cụ ra chặn Quốc lộ 1A tại khu vực xã Kỳ Nam, thị xã Kỳ Anh, lấy lý do đòi bồi thường thiệt hại do tai họa môi trường Formosa gây ra.

Và vụ chặn đường quốc lộ này, theo báo chí Việt Nam kéo dài đến 7 giờ tối cùng ngày.

Người chỉ huy công an thị xã Kỳ Anh là đại tá Đặng Hòai Sơn nói rằng công an đang điều ra các đối tượng trong vụ án, nhưng không nêu rõ là có bắt giữ người nào hay chưa.

Xin nhắc lại là ngòai vụ biểu tình bằng cách chận đường quốc lộ này, trong ngày 3 tháng tư còn có vụ hàng ngàn người dân đã kéo đến chiếm trụ sở Ủy ban nhân dân huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh trong vài giờ đồng hồ, với lý do yêu cầu cơ quan chức năng phải trả lời câu hỏi tại sau đêm hôm trước một nhân viên an ninh đã nổ súng vào người dân. Tuy nhiên vụ nổ súng này không gây ra thương vong nào.

Cũng cần nói thêm, tháng Tư này là tròn một năm kể từ ngày nhà máy gang thép Formosa đổ chất thải xuống biển tại Vũng Áng, Hà Tĩnh, làm cá chết hàng lọat, gây ra tai họa môi trường lớn nhất từ trước đến nay tại Việt Nam.

Mặc dù Formosa đã nhận lỗi và bồi thường một số tiền trị giá 500 triệu đô la Mỹ, nhưng trong vòng một năm nay đã liên tục có những cuộc biểu tình, đôi khi lên đến cả chục ngàn người, đòi đóng cửa nhà máy Formosa, và đòi bồi thường thỏa đáng cho những người dân bị thiệt hại do không thể khai thác nguồn lợi hải sản từ biển được nữa.

ĐOÀN LUẬT SƯ MUỐN BỊT MIỆNG TÔI

From facebook:  Hung Tran and 3 others shared Đôn An Võ‘s post.
No automatic alt text available.

Đôn An VõFollow

 

ĐOÀN LUẬT SƯ MUỐN BỊT MIỆNG TÔI

Sáng nay 8/4/2017, Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên mời tôi đến trao đổi về tình hình hoạt động của Đoàn. Nhưng thực chất buổi làm việc không giống như nội dung giấy mời ghi. Đoàn luật sư muốn làm rõ nội dung các bài phỏng vấn giữa tôi và chị Thanh Tam Nguyen của Chương trình Live Stream.

Đây là lần thứ hai, Đoàn luật sư mời tôi làm việc liên quan đến các bài viết đăng trên trang Facebook cá nhân. Họ muốn tôi xác nhận Facebook Đôn An Võ là của tôi, để làm căn cứ khởi tố tôi sau này. Tại buổi làm việc tôi không thừa nhận Facebook này của tôi, các luật sư quốc doanh buộc tôi phải thừa nhận và cho rằng các bài viết của tôi làm xấu hình ảnh luật sư Phú Yên.

Các bài viết trên Facebook cá nhân là quyền tự do ngôn luận của mỗi người theo quy định pháp luật, không liên quan gì đến hoạt động nghề nghiệp luật sư, nhưng Đoàn luật sư nhiều lần mời tôi làm việc, việc làm này của Đoàn luật sư ai cũng hiểu là theo sự chỉ đạo từ phía cơ quan an ninh.

Cái miệng luật sư chúng tôi bị nhà nước thu 4 loại thuế và 3 loại phí (Thuế môn bài, thuế thu nhập cá nhân, thuế thu nhập doanh nghiệp, thuế giá trị gia tăng, phí bảo hiểm nghề nghiệp, phí Đoàn luật sư và phí Liên đoàn luật sư), nhưng không được tự do nói những điều mình suy nghĩ, huống hồ cái miệng của những người dân thấp cổ bé họng thì làm sao dám nói ?

Đoàn luật sư hãy làm đúng chức năng nghề nghiệp của mình, đừng tự biến mình thành cánh tay nối dài của của cơ quan an ninh, để trù dập luật sư đồng nghiệp !

Vũ khí của kẻ yếu

Vũ khí của kẻ yếu

Tạp ghi Huy Phương

Một người Tây Tạng tự thiêu, phản đối sự chiếm đóng của Trung Quốc. (Hình minh họa: STR/AFP/Getty Images)

Thời thơ ấu, vẫn thấy lũ trẻ chơi đùa với nhau ngoài đường, hay ở trong lớp học, vẫn thường xẩy ra cảnh đứa lớn bắt nạt đứa bé, lấn áp bằng lời lẽ, thậm chí bằng vũ lực. Đứa nhỏ yếu thế không chống cự lại được, đôi khi vừa bỏ chạy vừa khóc, nhưng không quên quay đầu lại, chửi vài câu cho hả dạ. Thằng lớn giậm chân giả vờ đuổi theo, thằng nhỏ nín chửi, chạy thêm một đoạn nữa, khi thấy kẻ thù đã ở xa, lại tiếp tục vừa khóc vừa chửi vài câu nữa mới chịu nín. Một trong những vũ khí của kẻ yếu là chửi.

Lý của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng (La raison du plus fort est toujour la meilleur- La Fontaine). Mình không mạnh bằng nó nên mình đành chịu thua. Ở nhà quê, khi nhà mất một con gà, có chính quyền xã ấp nào chịu phân xử hay điều tra xem đứa nào trong xóm là đứa trộm gà, nên người mất gà đành chửi, may ra đến tai đứa trộm gà. Tuy con gà đã được nhúng vào nồi nước sôi, vặt lông, nhưng vẫn cứ chửi, chửi cho đỡ tức “tiên sư cha đứa nào ăn trộm gà của bà!”

Trước hết phải nói “chửi” là vũ khí của kẻ yếu mất hết lòng tin vào công lý và xã hội. Chí Phèo bị người đời coi rẻ, mượn rượu để chửi cả thiên hạ. Thời này, cường quyền có vũ khí, có công an, có súng ống, roi điện, xích cùm, nhà tù trong tay, thì dân chúng là nạn nhân, kẻ bị áp bức cũng có quyền dùng vũ khí của họ là chửi!

Điều 472 của Luật Hồng Đức thời nhà Lê quy định về trường hợp kẻ dưới đánh quan lại, ngoài việc phải chịu hình phạt, đền bù thương tổn còn phải đền tiền. Thời nay, không đánh lại được bọn quan lại (công an) cướp đất, đuổi nhà, dẹp chỗ buôn bán thì cũng chửi lại, tuy chửi là lăng mạ, thuộc Điều 473 Luật Hồng Đức cũng bị hình phạt và phạt tiền, nhưng chúng ta không biết luật lệ thời này ra sao, hay lâu rồi nghe chửi cũng quen, không ai còn nghĩ chuyện bỏ tù hay phạt tiền người chửi nữa và cũng không ai sợ bị chửi. Thời nay công an không bị dân chửi mới là chuyện lạ!

Một thứ vũ khí khác của kẻ yếu khi thua là nằm lăn ra đất ăn vạ hay cắn vào tay công an.

Tại Cần Thơ , một người dân chỉ vì bán một rổ cóc trên lề đường, bị công an tịch thu, chị Trần Thị Ánh đã ngăn cản, chửi bới công an thô tục hết lời, còn lăn vào đầu xe công an ăn vạ.

Cảnh sát giao thông lạm quyền bị một thanh niên H’Mong chửi ngay mặt và hỏi: “Không có dân chúng mày lấy chó gì mà sống?” Trong các vụ chửi công an nổi tiếng là vụ tài tử Trang Trần chửi công an phường Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội và chửi luôn cả đảng.

Một thứ vũ khí nữa là “tụt quần!”

Vào Google đánh mấy chữ “tụt quần, chửi công an” chúng ta sẽ đọc được hằng trăm vụ, đàn bà có, đàn ông có, mà hầu hết là xẩy ra với công an giao thông, một thứ công an sách nhiễu dân nhiều nhất và bị người dân ghét nhất!

Cuối năm 2013, vì quá uất ức bị cướp đất nên chồng bà Phạm Thị Lài ở Cái Răng, Cần Thơ, uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Sáu tháng sau, bà và con gái Hồ Nguyên Thủy lột quần áo trần truồng để chống nhà cầm quyền Cộng Sản cưỡng chế đất đai của gia đình bà. Đối với phụ nữ, khỏa thân trước công chúng là điều nhục nhã, nhưng vì quá đau khổ cùng cực vì áp bức, họ không có con đường khác!

Ngày 17 Tháng Hai, 2011, trước cổng Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng, một kỹ sư tin học của công ty cao su Đà Nẵng là Phan Thanh Sơn tự thiêu để phản đối vụ giải tỏa đền bù bất công ở Cồn Dầu, Đà Nẵng, của tập đoàn tham nhũng Nguyễn Bá Thanh.

Ngày 30 Tháng Bảy, 2012, bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần, tự thiêu để phản đối việc cường quyền Cộng Sản bắt giam con bà chỉ về chuyện đấu tranh cho nhân quyền.

Tháng Giêng, 2015, chị Nguyễn Minh Tân, người đại diện cho 200 tiểu thương tại chợ Đại Hiệp, tỉnh Quảng Nam, tự thiêu sau vụ khiếu kiện bất thành, khi địa phương cho đuổi con buôn, giao cho chủ đầu tư xây chợ mới.

Sáng ngày 12 Tháng Tám, 2015, quá uất ức trước việc bị công an, cán bộ kéo đến cưỡng đất nhà để bảo vệ người khác xây nhà trên phần đất của gia đình, bà Phạm Thị Lê, 52 tuổi, cư ngụ tại xã Phổ Nhơn, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, tưới xăng lên người tự thiêu phản đối.

Nhìn ra thế giới bên ngoài, vũ khí của một kẻ yếu đã được dùng ở Tunisia ngày 17 Tháng Mười Hai, 2010, gây nên cuộc Cách Mạng Hoa Lài, khi anh Mohamed Bouazizi, 26 tuổi, có bằng cấp đại học, nhưng thất nghiệp, phải đi bán trái cây dạo và bị công an tịch thu xe bán trái cây vì anh không có giấy phép hành nghề và không có tiền để hối lộ, đã đổ xăng vào mình, tự thiêu.

Xa hơn, trước đó, vào ngày 16 Tháng Giêng, 1969, quân đội Liên Xô và các nước trong khối hiệp ước Warsaw tràn vào Tiệp Khắc để đàn áp và đè bẹp những nỗ lực dân chủ của nước này, một sinh viên khoa triết, tên là Jan Palach, tự thiêu để lên tiếng phản đối sự can thiệp thô bạo này. Ông Ryszard Siwiec, người Ba Lan, 59 tuổi, cha của bốn người con, cũng châm ngọn lửa đốt mình ngay tại sân vận động quốc gia Warsaw. Sau đó, có thêm 12 người tự thiêu để phản đối việc Tiệp Khắc bị xâm lăng, ngoại trừ một người ở độ tuổi 40, những người còn lại đều là thanh niên từ 19 đến 25 tuổi.

Vào năm 1950, Trung Quốc đưa quân tới Tây Tạng, thiết lập quyền kiểm soát khu vực này. Năm 1959, nhân dân Tây Tạng làm một cuộc nổi dậy, nhưng bị quân đội Trung Quốc nghiền nát. Đức Đạt Lai Lạt Ma và nhiều người dân Tây Tạng khác phải trốn sang Ấn Độ, nơi ngài thành lập chính phủ lưu vong. Cuộc bức hại của chính quyền Trung Quốc trong nửa thế kỷ qua làm hơn 1 triệu người Tây Tạng bị thiệt mạng. Kể từ năm 2008 đến 2014, đã có 136 người Tây Tạng quyết định sử dụng vũ khí của kẻ yếu, là tự thiêu để phản đối chính quyền Trung Quốc.

Đài Á Châu Tự Do (RFA) đặt câu hỏi: “ Ở Việt Nam càng ngày càng có thêm người tự thiêu vì bị cưỡng chế đất đai; tuy nhiên, liệu biện pháp này có thực sự hữu hiệu để đấu tranh chống bất công tại Việt Nam hay không?”

Cuộc Cách Mạng Nhung của mùa Xuân Praha, và cuộc Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisia đều xuất phát từ những cuộc nhóm lửa từ thân người chống đối, nhưng những vụ tự thiêu ở Việt Nam chưa châm ngòi được cho một vụ cách mạng bùng bổ để tiêu diệt chế độ Cộng Sản?

Trong một thói quen chống đối của người yếu thế tại một đất nước như Việt Nam, vũ khí yếu nhất là chửi, thứ đến là ăn vạ, cao hơn một bực tụt quần hay trần truồng giữa nơi công cộng, ngay trước mặt công chúng để phản đối lại cường quyền, tuy dơn giản nhưng đầy tủi nhục của thân phận con người dưới chế độ Cộng Sản.

Biện pháp dữ dội, hy sinh cuối cùng là tự thiêu để đòi công lý.

Phải chăng những cuộc chống đối tại Việt Nam chưa đủ mạnh, quần chúng còn thờ ơ, hay chế độ Cộng Sản tại Việt Nam có một lực lượng trấn áp quy mô, quân đội, công an bị mua chuộc trung thành với chế độ thông qua đặc quyền, đặc lợi quá lớn?

Nhưng “tức nước thì vỡ bờ,” đó cũng là quy luật muôn đời.

Việt Nam thành bãi rác công nghệ ‘Made in China 2025’ thì hoàn toàn có thể!

From facebook: Trần Bang added 2 new photos.
Năm 2020 VN sẽ là nước công nghiệp thì hơi khó,

Nhưng đến năm 2025 Việt Nam thành bãi rác công nghệ ‘Made in China 2025’ thì hoàn toàn có thể!

Formosa chỉ là một thảm họa môi trường bởi công nghệ luyện thép của TQ, đã làm giảm GDP của VN năm 2016 mất khoảng 1% GDP, chưa kể còn cần bao nhiêu tỷ đô la để phục hồi môi trường biển miền Trung, và hệ lụy khác như phải nhập khẩu muối, thất nghiệp ở MT kéo dài bao lâu thì chưa thống kê được!

“…Một chuyên gia kinh tế là TS. Tạ Đình Xuyên – Phó giám đốc NCIF – cho biết nguy cơ rất rõ từ công nghệ Trung Quốc có thể thấy việc họ đang chuyển các dây chuyền nhà máy điện than sang Việt Nam.

Theo ông Xuyên, Trung Quốc đã và đang đóng cửa khoảng 600 nhà máy nhiệt điện chạy than gây ô nhiễm môi trường.

Trong khi đó, Việt Nam đang có hàng loạt các dự án xây dựng trung tâm, nhà máy nhiệt điện nở rộ: Trung tâm nhiệt điện Long An (xã Phước Vĩnh Đông, huyện Cần Giuộc tỉnh Long An, sát với TP.HCM), nhà máy nhiệt điện Quảng trạch 1 (chủ đầu tư dự án là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) với vốn gần 2 tỷ USD), nhà máy nhiệt điện Quảng Trạch 2 (sẽ được xây dựng năm 2019), BOT nhà máy nhiệt điện Vũng Áng 2 (vốn đầu tư khoảng 2,2 tỷ USD), dự án BOT nhà máy nhiệt điện Nghi Sơn 2 (có vốn đầu tư 2,3 tỷ USD)…

Điều đặc biệt, hiện nay nước ta có khoảng 20 nhà máy nhiệt điện (riêng đồng bằng sông Cửu Long có 14 nhà máy – khoảng 10 nhà máy do TQ đầu tư), dự kiến đến năm 2030 cả nước sẽ có 80 nhà máy nhiệt điện than.”…

http://news.zing.vn/made-in-china-2025-co-the-bien-viet-nam…

Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: one or more people, sky and outdoor

Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng VPBank rút hết vốn ra vì sợ mất sạch vốn.

From facebook: Hoang Le Thanh
Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng VPBank rút hết vốn ra vì sợ mất sạch vốn.

Bà con ai có gởi tiền ngân hàng còn chờ gì nữa ???

Ông Bùi Hải Quân, hiện là Phó Chủ tịch HĐQT VPBank – Ngân hàng TMCP Việt Nam Thịnh Vượng, ông Quân cũng đồng thời đứng tên chủ tịch kiêm giám đốc Công ty CP Đầu tư Việt Hải.

Công ty Đầu tư Việt Hải bán hơn 21,7 triệu cổ phiếu VPBank, thoái vốn toàn bộ khỏi ngân hàng

Ngân hàng TMCP Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank) vừa có công bố kết quả giao dịch cổ phiếu của người có liên quan.

Theo đó, tên tổ chức thực hiện giao dịch là công ty cổ phần đầu tư Việt Hải.

Đây là công ty do ông Bùi Hải Quân, phó chủ tịch HĐQT VPBank đứng tên giám đốc kiêm chủ tịch HĐQT.

Hãy giữ đồng tiền của mình bằng cách thông minh nhất.
Đừng để đồng tiền của mình trở thành giấy vụn!

Nguồn: http://m.cafef.vn/cong-ty-dau-tu-viet-hai-ban-hon-217-trieu…