Việt Nam là một trong những nước tử hình nhiều người nhất thế giới

Đài Á Châu Tự Do

Việt Nam là một trong những nước tử hình nhiều người nhất thế giới trong vòng ba năm từ năm 2013 đến năm 2016, chỉ sau Trung Quốc và Iran. Báo cáo của Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết như vậy vào hôm 11 tháng 4.

Theo số liệu mà Ân xá Quốc tế có được dựa vào số liệu trên báo chí Việt Nam công bố hồi tháng 2 vừa qua, trong vòng từ tháng 8 năm 2013 đến tháng 6 năm 2016, Việt Nam đã tử hình 429 người, tức là ở mức trung bình 147 vụ tử hình một năm.

Tổng thư ký Ân xá Quốc tế, Salil Shetty, nói con số người Việt Nam bị tử hình là kinh khủng và điều này đặt ra câu hỏi về con số thực những người bị tử hình vào năm ngoái mà chính phủ còn giấu giếm.

Cũng giống như Trung Quốc, con số người bị tử hình ở Việt Nam được xếp vào danh sách bí mật quốc gia.

Công an Hà Tĩnh làm gì sau khi Formosa Hà Tĩnh xả độc ra biển

From facebook:  Trần Bang added 2 new photos.
Công an Hà Tĩnh làm gì sau khi Formosa Hà Tĩnh xả độc ra biển tháng 4/2016 gây ra thảm họa môi trường chưa từng có ở 5 tỉnh miền Trung, phải mất hàng tỷ đô la chưa chắc đã khắc phục được môi trường và thiệt hại của ngư dân, diêm dân và các nghề liên quan môi trường biển ở đó, làm cả một vùng bờ biển sầm uất thành tiêu điều hơn một năm qua?

Thay vì khởi tố điều tra Formosa và kẻ đồng loã thì CA Hà Tĩnh lại khởi tổ những người dân, những nạn nhân vì bức xúc mà phản đối Formosa ở Lộc Hà ngày 3-4-2017, CA Hà Tĩnh nên bỏ chữ nhân dân, và lấy Formosa ghép vào sau chữ công an đi?

http://vnexpress.net/…/ha-tinh-khoi-to-vu-an-2-000-nguoi-ba…

(Ảnh Copy trên mạng không nhớ của ai )

Image may contain: 1 person, standing

 

“Cùng nhau ở tù để Nhà nước lo?”

“Cùng nhau ở tù để Nhà nước lo?”

Hòa Ái, phóng viên RFA
2017-04-10
 
Tàu đánh cá neo ở bãi biển Qui Nhơn ngày 4 tháng 8 năm 201

Tàu đánh cá neo ở bãi biển Qui Nhơn ngày 4 tháng 8 năm 201

AFP photo
 
 Ngư dân bị bắn chết ở Biển Đông

“‘Tàu lạ’ cứ bắn ngư dân

Đảng thì ‘quan ngại’ dần dần vậy thôi!
Hải Quân đâu hết cả rồi?
Thương ngư dân quá riết rồi ra sao…

Bám biển cuộc sống gian lao
Lại bị ‘tàu lạ’ bắn vào chết toi
Ôi ngược đời đất nước tôi
Ngẫm mà đau xót ngậm ngùi bạn ơi!”

“Tàu lạ giết ngư dân.
Người lạ tràn biên giới.
Chính phủ im lặng lạ.
Ôi…nước tôi lạ quá”

Lại thêm một ngư dân Quảng Ngãi bị “tàu lạ” bắn chết tại ngư trường Biển Đông, thuộc chủ quyền của Việt Nam và đến ngày mùng 4 tháng Tư năm 2017 thông tin mới được loan đi.

Nỗi mất mát của gia đình ngư dân xấu số Trương Đình Bảy bị “tàu lạ” bắn chết ở Trường Sa, hồi cuối tháng 11 năm 2015 chưa nguôi ngoai thì nay thêm một người con của Quảng Ngãi, tên Trần Văn Định ra đi vĩnh viễn trong một chuyến ra khơi định mệnh mà dường như bất cứ ngư dân Việt Nam nào đánh bắt xa bờ cũng có thể dự cảm được cho số phần bất an của họ.

Lực lượng cảnh sát biển, kiểm ngư, bộ đội biên phòng và hải quân Việt Nam ở đâu mà cứ để tàu lạ tràn vào vùng biển của mình?
– Thính giả

Trước cái chết của ngư dân Trần Văn Định, rất nhiều khán thính giả cùng độc giả RFA bày tỏ nỗi tiếc thương sâu xa đến gia đình nạn nhân cũng như sự phẫn nộ đối với Chính phủ Hà Nội. Câu hỏi không chỉ của các gia đình ngư dân mà của hầu hết người dân Việt Nam rằng “Tại sao ngư dân cứ chết trên vùng biển thuộc chủ quyền nước nhà mà nhà nước không bao giờ làm điều gì khác hơn là cứ lên tiếng ‘quan ngại và quan ngại’ mà thôi?”

Trong khi đó, không ít thính giả nêu lên thắc mắc là “Lực lượng cảnh sát biển, kiểm ngư, bộ đội biên phòng và hải quân Việt Nam ở đâu mà cứ để tàu lạ tràn vào vùng biển của mình? Tại sao không bao giờ nghe thấy tin tức nào nói về ngư dân các nước có tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông bị tàu lạ bắn chết vậy?”

Tuy nhiên, Hòa Ái ghi nhận thính giả Trang Nguyễn nhắc nhớ đã bao nhiêu năm rồi Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo không thể xác nhận “tàu lạ” là của ai và cái chết của các ngư dân Việt dường như chưa bao giờ được điều tra. Và vị thính giả Trang Nguyễn tự hỏi rằng “Có phải nguyên nhân là do Chính phủ Hà Nội đã biết gốc gác của những chiếc “tàu lạ” thuộc về người bạn láng giềng ‘4 tốt-16 chữ vàng’ rất đỗi thân quen?”. Và nếu đúng như thế thì thính giả Duchung Nguyen chua xót với câu hỏi cũng là câu trả lời cho chính mình rằng “Sẽ còn bao nhiêu xác đồng bào bị chết dưới họng súng của tàu Trung Quốc?”

“Tình hình bà con bây giờ ngoài đó là sau một năm là dự trữ trong dân đã cạn hẳn rồi. Tức là bây giờ họ không biết sống bằng gì nữa. Thế thì chỉ cần kéo dài thêm một thời gian ngắn nữa thôi thì họ sẽ đói. Trong khi đó không thể hiểu nỗi chính quyền làm trò gì? Chỉ có chừng đó tiền thôi, cấp cho dân thôi mà cũng không làm. Không biết số tiền đó đi đâu? Có mỗi một việc rằng sau khi tham nhũng tất cả mọi thứ, giờ chỉ còn số tiền bồi thường nhỏ nhoi, còm cõi đó để cho dân thôi mà cũng giấu giếm.”

Vừa rồi là chia sẻ của Nhà báo độc lập-Tiến sĩ Phạm Chí Dũng với Hòa Ái về nhận định của cá nhân ông trước những cuộc biểu tình của ngư dân và bà con ở bốn tỉnh Bắc miền Trung, nơi gánh chịu thiệt hại nặng nề bởi thảm họa môi trường biển do nhà máy thép Formosa gây nên hồi đầu tháng 4 năm ngoái. Trao đổi với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng xoay quanh một vài ý kiến của quý thính giả gửi về Đài Á Châu Tự Do cho rằng các linh mục và những giáo dân bị xúi giục, kích động để gây rối như lập luận của thính giả Hung Bui “Linh mục dẫn đầu giáo dân đi đòi nhà nước đền bù thì rõ ràng chỉ có Công giáo gây rối còn gì, sao các tôn giáo khác không làm như vậy?”; Tiến sĩ cho rằng với thực tiễn xã hội và nhận định của ông sẽ chứng minh tính thực hư của những cáo buộc như thế. Tiếp theo trong chương trình, Hòa Ái trích đăng các ý kiến liên quan:

f6a41afd-5ee5-43e2-859f-d8784af0ba39-400.jpg
Cảng cá tỉnh Bình Thuận im ắng hôm 22/3/2017. AFP photo

“Không phải tôi là người Công giáo nên tôi có những lời nói thiếu công bình mà bênh vực cho người Công giáo. Cho dù tôi không và chưa biết cụ thể tình hình những người anh em của tôi ở miền Trung chịu ảnh hưởng môi trường biển do Fomorsa gây ra nhưng qua nhận biết rất đơn giản là chính quyền đang thiếu đi sự khách quan, thiếu đi sự trung thực cần thiết làm cho tình hình càng thêm phần rắc rối. Ai mà tin được khi đầu tiên xây dựng nhà máy, lãnh đạo nói lên bao nhiêu lời có cánh cho sự phát triển kinh tế, đời sống cho người dân.

Khi biển bị ô nhiễm thay vì lãnh đạo thăm hỏi, thành thật nhìn nhận lỗi và cố gắng khắc phục thì đằng này động thái duy nhất mà chính quyền làm là đánh lạc hướng dư luận và công kích những người khác trong khi chưa đủ chứng cứ. Ô nhiễm quá nhiều, thiệt hại quá nhiều, ai là người nhận lỗi trước dân? Là lãnh đạo, là người phục vụ nhân dân đừng hèn nhát, không dối trá mà hãy vì lượng tâm đối thoại với những người dân đang rất khó nghèo trong thực tế đang diễn ra!”

“Mình bên lương thấy cảnh này vô cùng cảm kích, xin gửi tới các quý Cha cùng bà con xứ đạo lời cám ơn chân thành. Kính chúc các quý Cha cùng bà con giáo dân và lương dân miền Trung luôn bình an và đoàn kết, quyết đuổi ‘lũ giặc phá hoại môi trường’ Formosa ra khỏi Việt Nam. Cả nước huớng về khúc ruột miền Trung với đầy nắng, gió và những nhân tai dịch họa. Ngày giỗ Tổ Hùng Vương năm nay cũng là ngày giỗ đầu của biển miền Trung, cho tôi gửi tới nén huơng lòng. Kính các quý Cha và thuơng cảm cùng đồng bào.”

Ngày giỗ Tổ Hùng Vương năm nay cũng là ngày giỗ đầu của biển miền Trung, cho tôi gửi tới nén huơng lòng.
– Thính giả

“Muốn an lòng dân, Chính phủ Việt Nam hãy làm những gì có thể như làm sạch trầm tích độc hại dưới đáy biển, khi đó biển sạch người dân có thể an tâm sinh sống. Còn dân chúng 4 tỉnh miền Trung không thể chờ vào tiền hỗ trợ đền bù ấy mà sống được. Mong chính phủ hãy cân nhắc kỹ lưỡng để dân an tâm, không lẽ tất cả bỏ xứ ra đi? Chuyện đó là không thể. Vì vậy chính phủ để họ biểu tình, bị bắt thì không giải quyết được vấn đề.”

Chính phủ trấn áp, bắt bớ người dân xuống đường hay lên tiếng phản đối Formosa vì một môi trường sống trong lành không giải quyết được vấn đề như ý kiến của thính giả Hà Trần, nhưng cộng đồng thế giới vẫn nhìn thấy những hình ảnh dân chúng bị đánh đập đến đổ máu chỉ vì đi khiếu kiện để được bồi thường thỏa đáng kể từ khi Chính phủ thông báo nhanh chóng bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân của thảm họa Formosa.

Mới đây nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hóa, ở Hà Tĩnh, nơi xảy ra biến cố thảm họa môi trường chính thức bị khởi tố theo Điều 258 Bộ luật Hình sự Việt Nam mà truyền thông trong nước dẫn lời Cơ quan An Ninh điều tra, Công an Hà Tĩnh là có ký hợp đồng với các đài, trang mạng nước ngoài cũng như lập nhiều tài khoản mạng xã hội để đưa thông tin về sự cố môi trường, lũ lụt ở miền Trung “gây phức tạp tình hình an ninh trật tự trên địa bàn”. Thính giả RFA tỏ ra ngao ngán trước thông tin này. Thính giả Thanh Tùng nói rằng “Đất nước lúc nào cũng hô hào chống tham nhũng. Nhưng tố giác tội phạm thì phạm tội”. Thính giả Nguyễn Thế Minh buông lời “Ở cái chế độ này yêu nước là tội ác. Thật là khổ cho dân Việt rồi!” Và sau đây là chia sẻ của thính giả Phạm Minh Vũ, là một cựu tù nhân lương tâm, cũng bị tuyên án tù theo Điều 258 khi anh đến Đồng Nai quan sát sự kiện công nhân biểu tình chống Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép HD 981 ở khu vực Biển Đông hồi năm 2014:

“Điều 258, tội ‘lợi dụng các quyền dân chủ’ thì các tổ chức xã hội dân sự và nhiều cá nhân lên tiếng về việc nhà cầm quyền lên tiếng về việc nhà cầm quyền áp dụng các điều luật không phải mơ hồ nữa mà là phi nhân tính khi nó đặt các quyền phổ quát của nhân loại được công nhận, mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã ký, dưới sự bao che của Đảng. Như thế là vô pháp luật. Sống trong một môi trường xã hội Việt Nam bị kềm chế khi chính bản thân của em và của đồng bào cũng như thế thì những người có lương tâm đều lên tiếng nhà cầm quyền phải thay đổi những chính sách này để phục vụ nhân dân, chứ không phải để phục vụ lợi ích nhóm hay một cá nhân nào trong Đảng Cộng sản cầm quyền.”

Hòa Ái xin được kết thúc chương trình hôm nay qua tâm tình của một thính giả:

“Biển ô nhiễm nặng, dân đánh bắt xa bờ thì bị tàu bắn hay đâm bể tàu. Dân đòi hỏi đền bù thì bị đàn áp. Dân lên tiếng thì bị cho là phản động. Hay cùng nhau bất tuân dân sự, cùng nhau ở tù hết thì lúc đó nhà nước lo, người dân không cần lo nơi ăn chốn ở nữa làm gì?”

Venezuela: Hứa hẹn nhiều cuộc biểu tình mới cường độ mãnh liệt hơn.

From facebook:  Hoang Le Thanh added 4 new photos — with Hoa Kim Ngo and 35 others.
Venezuela: Hứa hẹn nhiều cuộc biểu tình mới cường độ mãnh liệt hơn.

Thứ tư, ngày 19 tháng 4/2017.

Một cuộc biểu tình lớn đã được lên kế hoạch cho ngày thứ tư, ngày 19 tháng 4.

Tin và ảnh của hãng thông tấn Reuters.

Hàng vạn người dân biểu tình đòi truất phế nhà độc tài và bầu cử ngay lập tức.

Những ngày xảy ra các cuộc biểu tình giận dữ ở Venezuela đã kết thúc vào cuối tuần này thứ bảy ngày 9/4/2017, khi hàng chục ngàn người xuống đường để yêu cầu ông Nicolas Maduro rời khỏi dinh Tổng Thống.

Nhà độc tài Nicolas Maduro cút đi !

Vào ngày 9/4/2017, các cuộc biểu tình đã diễn ra ở các thành phố trên khắp đất nước và cuộc biểu tình lớn nhất ở thủ đô Caracas, Venezuela.

Những người biểu tình ở thủ đô đang hô vang “Liberty, Liberty” và họ mang theo những băng rôn, khẩu hiệu có nội dung “Nhà độc tài Maduro cút đi !” Và “Bầu cử ngay lập tức !”

Cảnh sát đã dùng súng hơi cay và vòi rồng nước bắn vào đoàn người biểu tình. Gây nên sự căm phẫn và người biểu tình đã mạnh bạo tấn công lại cảnh sát, khiến cảnh sát bỏ chạy.

Nguồn: http://m.huffpost.com/us/entry/us_58ea4aa1e4b05413bfe3981f

Ảnh 1: CHRISTIAN VERON / REUTERS
Hàng ngàn người đã tập trung tại thủ đô Caracas của Venezuela hôm thứ Bảy 9/4/2017.

Ảnh 2: CHRISTIAN VERON / REUTERS
Những người biểu tình đụng độ với cảnh sát chống bạo động trong một cuộc biểu tình tại Caracas, thủ đô Venezuela ngày 8/4/2017.

Ảnh 3: CHRISTIAN VERON / REUTERS
Một trong nhiều băng rôn, khẩu hiệu và cờ có nội dung “Chấm dứt chế độ độc tài nữa” và cờ Venezuela được tung bay trong một cuộc biểu tình phản đối tại Caracas, Venezuela, ngày 8 tháng 4/2017.

Ảnh 4: MARCO BELLO / REUTERS
Một phụ nữ thoát khỏi vùng khói hơi cay do cảnh sát bắn vào đoàn người trong cuộc biểu tình ở thủ đô Caracas, Venezuela.

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
 
 

Hiệp định Geneve 1954 và hai quốc gia VNCH và VNDCCH

From facebook:  Hoang Le Thanh shared Du Minh‘s post — with Phan Thị Hồng.

Hiệp định Geneve 1954 và hai quốc gia VNCH và VNDCCH

Cái gọi là quân đội của MTGPMN thực ra toàn là lính “sinh Bắc tử Nam”. Tại sao, tại sao và tại sao VNDCCH lại phải làm gian lận như vậy? Bởi vì họ biết nếu thế giới biết là lính của họ, thì họ là kẻ vi phạm Hiệp định Geneve và họ là kẻ đi xâm lược VNCH.
VNCH có bầu cử tự do và có 2 Hiến pháp 1956 và 1967. VNCH có chính quyền, có quân đội, có dân …

VNDCCH tuy không có bầu cử tự do, nhưng cũng có chính quyền cướp được và cũng có Hiến pháp 1946 và 1959 để làm vì, và có quân đội, cũng có dân …

 
No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: 2 people
Image may contain: 16 people, people smiling
+9

Du Minh added 13 new photos — with Hoa Kim Ngo and 2 others.

Hiệp định Geneve 1954 và hai quốc gia VNCH và VNDCCH

Tuy Hiệp định Geneve có nói, không coi vĩ tuyến 17 là một biên giới phân định về chính trị hay lãnh thổ, nhưng khi mà cả VNDCCH và Quốc gia Việt Nam, VNCH sau đó, đều tuyên bố chủ quyền trên toàn bộ lãnh thổ, thì nếu như VNDCCH không coi VNCH là một quốc gia, phía VNCH cũng chẳng coi VNDCCH là một quốc gia. Hai bên, như vậy đều không thể bắt bẻ nhau chuyện ai đồng minh với nước nào và không thể gọi sự hiện diện của quân đội nước ngoài là quân xâm lược. Đông Dức không gọi lính Mỹ ở Tây Đức là quân xâm lược, và cũng như vậy với quân Liên Xô ở Đông Đức.

Trong khi VNDCCH hay VNCH tự coi mình là một quốc gia, thì tất nhiên bên kia cũng phải là một quốc gia.

Cho đến tháng Tư 1975, VNCH được 87 nước công nhận ngoại giao (http://vi.wikipedia.org/wiki/Việt_Nam_Cộng_hòa) và VNDCCH thì 49 nước http://vi.wikipedia.org/wiki/Việt_Nam_Dân_chủ_Cộng_hòa…). Tuy không bên nào là thành viên vì quyền phủ quyết của Liên Xô, nhưng cả hai đều là quan sát viên của LHQ. Mặc dù không tuyên bố công khai công nhận VNCH là một quốc gia, nhưng mới đây, chính quyền Việt Nam cũng đã phải nói lên sự thực, VNCH là một quốc gia có chủ quyền, khi nói đến chuyện Hoàng Sa khi bị Trung Quốc đánh chiếm năm 1974 thuộc VNCH.

Điều khôi hài là VNDCCH vu cho VNCH có chính quyền, hành chính, có quân đội và có dân là chính phủ bù nhìn, nhưng lại công nhận chính phủ Nguyễn Hữu Thọ, một chính phủ ma hoàn toàn, chỉ có nhiệm vụ làm cái loa cho VNDCCH. Như vậy, phải hiểu ngược lại những gì họ vu cho VNCH.

Theo tiết lộ của viên cố vấn Liên Xô, nguyên sĩ quan Lính thủy đánh bộ Hải quân Liên xô đại úy hồi hưu Kusainov Sadykov, thì MTGPMN chỉ có những giao liên chỉ đường : “Đấy là Quân giải phóng Miền Nam Việt Nam – lực lượng dân quân du kích, trang bị bằng vũ khí tự có và tự huấn luyện với chất lượng không cao. Trên thực tế, những chiến sĩ du kích chỉ làm được nhiệm vụ quan sát, trinh sát tình hình địch và không có khả năng chống lại những cuộc tấn công quy mô lớn của quân đội Mỹ”.http://www.tienphong.vn/…/tiet-lo-cua-dac-nhiem-lien-xo-tha… Cái gọi là quân đội của MTGPMN thực ra toàn là lính “sinh Bắc tử Nam”. Tại sao, tại sao và tại sao VNDCCH lại phải làm gian lận như vậy? Bởi vì họ biết nếu thế giới biết là lính của họ, thì họ là kẻ vi phạm Hiệp định Geneve và họ là kẻ đi xâm lược VNCH.

VNCH có bầu cử tự do và có 2 Hiến pháp 1956 và 1967. VNCH có chính quyền, có quân đội, có dân …

VNDCCH tuy không có bầu cử tự do, nhưng cũng có chính quyền cướp được và cũng có Hiến pháp 1946 và 1959 để làm vì, và có quân đội, cũng có dân …

—–

Nói về chủ quyền, thì việc VNDCCH đưa quân đội vào Nam từ năm 1955 đã là sự vi phạm điều 5 của Hiệp định Geneve cấm đưa quân và vũ khí vào nước có chủ quyền VNCH.

Ngoài ra, nếu chỉ theo tuyên truyền của VNDCCH thì Mỹ, Nam Hàn, Úc, …, có quân xâm lược ở miền Nam, thì người lại họ lại giấu diếm sự có mặt của 320.000 lính Trung Quốc ở miền Bắc http://news.google.com/newspapers….

Ít nhất là trước 05/1965, trích trong http://www.tinmoi.vn/Bac-Ho-nhu-mot-nguoi-cha-0123515.html

“Là một cựu chiến binh của Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa, tháng 5-1965 ông Tạ Hùng Uy được cử tham gia đơn vị bộ đội công trình, sát cánh cùng quân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông nhớ mãi thời khắc được gặp Bác Hồ vào ngày 9-2-1967 khi đại đội của ông đang đóng tại Tiên Sơn (Bắc Ninh)… “

Tuy không nhiều như quân Hán, nhưng lính Bắc Hàn cũng tham gia chiến trận ở miền Bắc từ 1967 đến đầu 1969 “Báo Tuổi Trẻ năm 2007 tiết lộ vào năm 2002, 14 phi công Bắc Hàn bị giết trong chiến tranh và được chôn ở tỉnh Bắc Giang – hài cốt của họ nay được đưa về lại Bắc Hàn.” và có khả năng cả ở miền Nam. “Nhà ngoại giao người Việt cho hay nhiều nhân viên Bắc Hàn đã có mặt ở miền Nam Việt Nam. Ông này nói: “Họ hoạt động ở những khu vực nơi lính Nam Hàn có mặt, để nghiên cứu chiến thuật của chúng, khả năng sẵn sàng chiến đấu và tinh thần của lính Nam Hàn, và tuyên truyền chống lại phía Nam Hàn. Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói sẽ “tổ chức thành từng đại đội nằm trong đội hình trung đoàn không quân của ta, mặc quân phục Việt Nam, cùng sử dụng một sân bay”. “http://www.bbc.co.uk/…/12/111219_northkorea_vietnamwar.shtml . Bắc Hàn cũng chính thức công nhận điều nàyhttp://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/1427367.stm.

Còn Liên Xô thì: ông Nicolai Kolesnhik, một cựu chiến binh Nga ở Việt Nam, trả lời trang web của Nga, nói từ năm 1965, ông cùng các đơn vị Liên Xô tham gia phòng thủ Bắc Việt Nam bằng tên lửa chống lại không quân Hoa Kỳ. Ông Kolesnhik cũng nói về sự giúp đỡ quân sự của Liên Xô rất lớn “khoảng hai triệu USD một ngày trong suốt tất cả những năm chiến tranh” và trong đó vũ khí, khí tài chiếm số lượng lớn. “Hai nghìn xe tăng, bảy nghìn pháo và súng cối, hơn năm nghìn súng cao xạ phòng không, 158 tổ hợp tên lửa phòng không, hơn 700 máy bay, 120 máy bay trực thăng, hơn 100 tàu chiến,” ông Koleshnik nói. Ông cũng cho biết: “Từ tháng 7/1965 đến cuối 1974 gần 6500 nghìn sĩ quan và tướng lĩnh và hơn 4500 binh lính hạ sĩ quan của các lực lượng vũ trang Liên Xô tham gia tác chiến tại Việt Nam.”http://www.bbc.co.uk/…/121231_vietnam_war_china_russia.shtml

2 triệu đô la / ngày -> 700 triệu đô la / năm của Liên Xô thì sức mua phải bằng nhiều tỷ đô la mỗi năm. Viện trợ của Trung Quốc chắc không kém Liên Xô.

Cuộc chiến do VNDCCH gây ra, mà họ gọi là “chính nghĩa”, nhưng quân nước ngoài giúp họ thì bị giấu, đến mức mặc cả quần áo của quân bản địa, chui rúc như chuột. Trong khi, quân Mỹ, Nam Hàn, Úc, …, tham chiến ở VNCH thì có cả cờ hiệu, thanh niên bạch nhật.

Bức điện tường thuật cuộc gặp của một người thuộc Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và nhân viên ngoại giao của Romania ở Bình Nhưỡng: “Họ hoạt động ở những khu vực nơi lính Nam Hàn có mặt … Sứ quán Bắc Hàn ở Hà Nội là nơi điều phối các hoạt động của lính Bắc Hàn tại miền Nam Việt Nam.”

Quân đội và tiền bạc của cả 2 bên đổ vào miền Bắc và miền Nam chưa hẳn ai kém ai. Nếu nói đến xâm lược hay nguỵ quyền, mà VNDCCH tự vỗ ngực “chính nghĩa” và lên án VNCH thì quả là mặt dày, bỉ ổi. Có điều chắc chắn, VNCH chưa có ký cái công hàm nào như cái công hàm 14/09/1958 mà Phạm Văn Đồng đã ký.
Suong Quynh

Hà Tĩnh sau thảm họa Formosa: 74% ngư dân bỏ biển, thất nghiệp tăng 15,7 lần

Hà Tĩnh sau thảm họa Formosa: 74% ngư dân bỏ biển, thất nghiệp tăng 15,7 lần

 
Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội vừa đưa ra những con số thiệt hại chính thức đầu tiên về việc làm và sinh kế của người dân 4 tỉnh Bắc Trung Bộ.
 
Theo đó, Formosa đã làm TỶ LỆ THẤT NGHIỆP của Thừa Thiên Huế tăng tăng 1,6 lần; Quảng Trị tăng 2,8 lần; Quảng Bình là tăng 7,9 lần, và đặc biệt Hà Tĩnh tăng tới 15,7 lần.
 
Riêng số người hoạt động trong lĩnh vực nhà hàng, du lịch, khách sạn đã giảm tổng cộng 33%, trong đó Hà Tĩnh giảm 54% và Quảng Bình giảm 52%.
 
Bộ Lao động không cho biết người dân nơi đây hiện đang sống bằng gì, chuyển đổi sinh kế ra sao – nghĩa là họ thừa hiểu tình trạng khốn cùng này sẽ còn kéo dài.
 
Liệu họ có trả lời được cho dân là Chính phủ bồi thường chỉ có 6 tháng thu nhập (từ tháng 4 đến tháng 9), thế giờ qua tháng 11 rồi dân sống sao đây? Rồi tương lai nữa, lấy gì để sống đây?
 
Bộ cũng tính tổng cộng có 263.000 lao động, tương ứng cả triệu miệng ăn đi kèm chịu ảnh hưởng từ thảm họa Formosa – một con số vô tiền khoáng hậu, hơn mọi thiên tai từ trước đến nay.
 
Thế nhưng, chỉ có 0 cán bộ chịu trách nhiệm.
 
Số 0 tròn trĩnh này đủ sức biến mọi tuyên ngôn đạo đức vì nước vì dân của giới lãnh đạo Đảng Cộng sản trở nên lố bịch hơn bao giờ hết.
 
Số 0 này cũng khiến lời hứa ‘phát triển không đánh đổi môi trường’ trở nên dối trá, vì lẽ làm sao có thể ngăn được thảm họa trong tương lai nếu giờ đây nhắm mắt với thủ phạm gây thảm họa trong hiện tại?
 
Số 0 này cũng chứng tỏ mọi kiến nghị, góp ý, đề xuất của người dân về kỷ luật quan chức đều trở nên vô tác dụng một khi lãnh đạo Đảng Cộng sản đã cố tình bao che sai phạm cho nhau.
 
Chỉ có cạnh tranh chính trị, nơi dân chúng có thể trừng phạt nguyên một đảng bằng cách bầu cho đảng còn lại, mới ngăn chặn được các đồng đảng bao che sai phạm cho nhau.
 
Bài học này người dân chúng ta nếu không học thật kỹ và rồi sau đó hành động thật quyết liệt, thì thảm họa như Formosa sẽ còn đến dài dài khắp mọi miền đất nước, chỉ là dưới những tên gọi và hình thức khác mà thôi.
 

Xin hãy công bằng với nước Mỹ


Minh họa. Ảnh: VOA/Lam Thủy

Minh họa. Ảnh: VOA/Lam Thủy

Nếu định nghĩa “xâm lược” là cướp đoạt chủ quyền bằng vũ lực, quyền hành, thì không thể xem Hoa Kỳ là xâm lược như giọng điệu tuyên truyền của Hà Nội để kích động thanh niên miền Bắc, để Hồ Chí Minh có thể hoàn thành sứ mạng của một cán bộ Cộng Sản quốc tế, nhuộm đỏ toàn quốc Việt Nam, dưới danh nghĩa được gọi là “giải phóng dân tộc.”

Sau khi Hoa Kỳ đổ quân vào Việt Nam, giúp miền Nam chống lại sức tấn công hung hãn của Bắc Việt với sự yểm trợ tối đa vũ khí và tiền bạc của Liên Xô và Trung Cộng, trong vòng 10 năm, 58 nghìn thanh niên ưu tú của nước Mỹ đã chết hoặc mất tích tại đây. Nước Mỹ đã tốn phí trong cuộc chiến này 738 tỉ đô la, cuộc chiến tốn kém nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Nước Mỹ thu lợi gì trong cuộc chiến xa đất nước mình nửa vòng trái đất này, nếu không nói là một cuộc thua trận, “Không Hòa Bình, Chẳng Danh Dự” (No Peace, No Honor) như nhan đề cuốn sách của giáo sư Larry Berman (The Free Press, 2001.)

Sau khi Hoa Kỳ ký hiệp định Paris, chấp nhận rút quân khỏi miền Nam, năm 1973, Lê Đức Thọ từ chối nhận giải Nobel Hòa Bình cùng với Kissinger để xé hiệp định, tiến công miền Nam, hoàn thành mục tiêu của Bắc Việt, “đánh là đánh cho Trung Quốc, đánh cho Liên Xô.”

Và nước Mỹ đã làm gì cho người dân miền Nam sau ngày 30 tháng Tư khi xe tăng Bắc Việt vào dinh Độc Lập?

Trong những ngày cuối cùng của chiến tranh Việt Nam, hơn 7.000 người Việt Nam được di tản bằng trực thăng ra khỏi đất nước trong “Chiến Dịch Gió lốc” (Operation Frequent Wind) do Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ thực hiện.

Thời gian tiếp theo sau đó là những thuyền nhân vượt biên ra nước ngoài bằng đường biển, đã được Hoa Kỳ đón nhận nhiều nhất.

Thập niên 1990 bắt đầu các chương trình lớn, ODP, H.O., chương trình con lai…

Theo Sở Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ, từ năm 1950 đến 1974, chỉ có 650 người Việt ở Mỹ. Năm 1980 con số này lên đến 261.729 và theo US Census, năm 2015 đã có 1.980.344 người Việt định cư ở Hoa Kỳ.

Người Việt ở Mỹ thành công trong nhiều lãnh vực và mau chóng hội nhập vào xã hội mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai. Chính Người Việt tị nạn Cộng Sản – từng bị chính quyền Việt Nam gọi là “bọn ma cô, đĩ điếm chạy theo chân Đế Quốc để kiếm bơ thừa sữa cặn” – đã cứu nền kinh tế của Việt Nam khỏi sụp đổ vào những năm 80. Các “khúc ruột ngàn dặm” này gửi về Việt Nam hàng nhiều tỷ Mỹ Kim mỗi năm.

Nhưng thực sự chúng ta, người Việt trên đất Mỹ từ bao nhiêu năm nay, sinh sôi nảy nở, thành công, sống an bình và hạnh phúc, đã công bằng với nước Mỹ chưa?

Tôi tin rằng, chúng ta chưa công bằng với nước Mỹ, khi vẫn nói “nước Mỹ phản bội,” “Đồng Minh tháo chạy!”, hay những câu nói mỉa mai: “Bạn như thế thì đâu cần đến kẻ thù!,” “nước Mỹ là đất tạm dung”…

Chúng ta đã thật sự xem nước Mỹ là “nhà” của mình chưa?

Một ngôi nhà để chúng ta trú mưa, tránh nắng, có phên dậu để ngăn kẻ xấu xâm nhập làm tổn hại đến gia đình chúng ta, một ngôi nhà có khu vườn có bóng cây che mát cho chúng ta, có trái cây cho chúng ta dùng và những luống hoa đầy hương sắc cho chúng ta thưởng thức. Trong ngôi nhà ấy con cái chúng ta đã được sinh ra và lớn lên, được nuôi dạy và học hành để thành người đôn hậu tử tế, và chúng ta chưa hề nghĩ đến một ngày nào đó chúng ta sẽ từ giã ngôi nhà này để ra đi, tìm một nơi trú ngụ khác.

Có đôi lúc, tôi nghĩ chưa coi đây là ngôi nhà thực sự của chúng ta và không ít người vẫn coi đây là ngôi nhà trọ qua đường, và chúng ta là những người khách trọ vô tình và vô ơn.

Chúng ta đã chối bỏ căn cước tị nạn nhiều lần để về lại nơi chúng ta đã bỏ ra đi, nơi mà chúng ta gọi là tù đày, áp bức, nơi chúng ta không thể nào sống, đã bỏ quê hương, làng mạc và mồ mả ông cha để ra đi.

Chúng ta đã biểu tình lên án nước Mỹ bình thường hóa quan hệ, giao thương, thỏa hiệp với kẻ thù xưa, trong khi chúng ta vẫn nuôi sống, vỗ béo chế độ ấy với số đô la khổng lồ gửi về hàng năm.

Chúng ta đã cứu đói, xây cầu, vá đường gọi là làm từ thiện ở Việt Nam, ví như trong $10 cho Việt Nam, chúng ta đã dành được $1 cho nước Mỹ chưa?

Chúng tôi không nói đến người Việt ở đất nước khác, mà là người Việt trên đất Mỹ hôm nay. Cái đất nước đã được che chở chúng ta đêm qua, chỉ 15 phút khi chúng ta gọi 911 đã có xe cấp cứu đến nhà, cái đất nước mà con cái chúng ta đến trường được dạy dỗ, được che chở, cái đất nước mà trẻ con, người già được săn sóc, không bao giờ thiếu bánh mì, giọt sữa và viên thuốc!

Đã cạn lời, tôi xin trích vài dòng của một tác giả Việt Nam, tên Song Châu trên Facebook, mà tôi tin đây là một người Việt đang sống ở Mỹ, để làm lời kết của bài này: “…Ở đây, mục đích của bài viết này, người viết chỉ mong rằng, không cần phải yêu nước Mỹ, nhưng xin bạn đừng vô tình hay cố ý làm tổn thương nước Mỹ, một đất nước đã cưu mang bạn, giúp cho bạn mọi phương tiện, mọi cơ hội để bạn vươn lên sống cuộc đời tươi đẹp mà nhiều người trong nhiều quốc gia trên thế giới ước ao.”

Tôi cũng xin phụ hoạ thêm: “Xin hãy công bằng với nước Mỹ!”

Diễu hành tưởng niệm thảm họa môi trường Formosa bị chặn

Diễu hành tưởng niệm thảm họa môi trường Formosa bị chặn

an ninh
Bản quyền hình ảnh   GREEN TREES
Hầu hết tất cả những người đạp xe đạp ngang qua Bộ Tài nguyên-Môi trường đều bị chặn và kiểm tra

Cuộc diễu hành xe đạp tưởng niệm một năm thảm họa môi trường Formosa do một nhóm hoạt động vì môi trường đã bị chính quyền cản trở, có người bị câu lưu.

Nhóm Green Trees dự định tổ chức cuộc tuần hành đạp xe từ 9 giờ sáng Chủ nhật 9/4 đi từ trụ sở Bộ Tài Nguyên và Môi trường đến Văn phòng Quốc Hội, ông Nguyễn Anh Tuấn – một thành viên của nhóm, cho biết.

“Hầu hết những gương mặt từng xuống đường tham gia các cuộc biểu tình diễu hành trước đây đều bị chặn cả. Chỉ có rất ít người xuất hiện ở điểm hẹn gặp,” ông Tuấn nói.

“Cả hai đầu phố đều có lực lượng dân phòng, cảnh sát giao thông, an ninh. Hầu hết những ai đi xe đạp đều bị mời về đồn công an,” ông nói thêm.

 

Sau khi kế hoạch tuần hành buổi sáng không thành công, nhóm vẫn dự định tập họp vào buổi chiều tại một địa điểm khác nhưng bị lộ thông tin.

“Chúng tôi chưa kịp đến địa điểm mới thì an ninh họ đã phục sẵn ở đó. Có thể là một trong nhóm không đáng tin cậy hoặc một số người bị bắt từ sáng thì thông tin trên điện thoại của họ đã không được bảo mật.”

Ông Tuấn nói ông cùng một số người khác bị đưa lên đồn công an vào tầm chiều.

Những người tham gia diễu hành và người nhà
Bản quyền hình ảnh    GREEN TREES
Người tham gia diễu hành bị câu lưu

“Họ lấy điện thoại, tước quyền tự do đi lại, tài sản cá nhân cho nên khi tôi cố cáo hành vi bắt bớ tù đày, họ không thể trả lời được,” ông Tuấn cho biết.

“Mục tiêu của buổi tuần hành là để thúc đẩy việc xử lý giải quyết thảm họa môi trường do Formosa gây ra, nhưng buổi tuần hành đã thất bại.”

“Tuy nhiên còn cả một lộ trình dài phía trước, có thành có bại, nên việc thất bại lần này không ảnh hưởng quá lớn đến quyết tâm chung của nhóm hay cá nhân nào,” ông Tuấn nói.

Một người khác trong nhóm cũng bị đưa lên đồn là ông Đặng Vũ Lượng thì nói cuộc tuần hành là để thảm họa môi trường do Formosa gây ra không bị quên lãng, rất nhiều vấn đề vẫn còn tồn đọng, nhất là những người dân chưa được đền bù thỏa đáng.

Ông Lã Việt Dũng cho BBC biết ông bị chặn từ 6 giờ sáng hôm 9/4 đến tận gần 4 giờ chiều.

“Nhà tôi có hai đường, từ 6-10 người đứng đông ở hai ngõ, tầm 3 giờ rưỡi tôi có việc thì họ chặn xe, họ đưa giấy mời tôi lên phường,” ông Dũng nói.

“Họ làm quyết liệt như vậy vì họ sợ người dân, họ không muốn người dân nói lên những vấn đề tiêu cực trong xã hội,” ông nói thêm.

Tỷ phú từ thiện 8 tỷ USD: Sinh ra tay trắng, cuối đời trắng tay

Tỷ phú từ thiện 8 tỷ USD: Sinh ra tay trắng, cuối đời trắng tay

Tỷ phú Chuck Feeney là người đầu tiên ở Mỹ bỏ ra số tiền lớn là tài sản của mình để làm từ thiện. Ông chính thức rỗng túi, đi ở thuê vào tuổi ngoài 80, nhưng đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống”.

“James Bond” của giới từ thiện

Tỷ phú Charles F. Feeney (1931) là một người Mỹ gốc Ireland. Ông thường được gọi với cái tên thân mật Chuck Feeney, thời gian gần đây ông được giới truyền thông Mỹ đặt cho biệt danh “James Bond của giới từ thiện”.

Vị tỷ phú Mỹ này nói thông thạo 2 tiếng Pháp và Nhật, là người xây lên đế chế các cửa hàng miễn thuế. Từ nhỏ, ông đã nghỉ ra đủ mọi cách để kiếm tiền như: gõ cửa từng nhà để bán thiệp Giáng sinh, dọn tuyết trên đường hay nhặt bóng trên sân golf,…

Tỷ phú Charles F. Feeney năm 2007.

Charles F. Feeney bắt đầu sự nghiệp kinh doanh cùng với bạn học cùng đại học từ đầu thập niên 1950: bán rượu không thuế cho thủy thủ Mỹ. Sau đó, ông bán xe hơi cho cho lính Mỹ và lập nên chuỗi cửa hàng miến thuế (DFS) ở các cửa khẩu, với doanh thu đạt 3 tỷ USD/năm.

Vào những năm 60, khi Nhật Bản tổ chức thế vận hội và dỡ bỏ hạn chế du lịch nước ngoài, Chuck Feeney đã chộp cơ hội này để thu tiền của khách du lịch Nhật. Đó là những khoản tiết kiệm khổng lồ người Nhật bỏ ra mua sắm rượu, nước hoa, đồ trang sức miễn thuế,… tại các địa điểm nổi tiếng như Hawaii, Hong Kong, San Francisco, Saipan và Guam…

Mặc dù kiếm được rất nhiều tiền từ rất sớm, với tổng tài sản theo New York Times lên tới 8 tỷ USD, nhưng Chuck Feeney có cuộc sống riêng tư rất bình lặng và đơn giản, không xa hoa, không bao giờ thắt cà-vạt Hermes hay mang giày Gucci. 

New York Times tiết lộ, trong nhiều năm ở New York, bữa trưa của ông không phải ở các nhà hàng sang trọng mà là ở khu nhà Irish Pavillion Tommy Makem trên phố East 57th – nơi ông ăn bánh mì kẹp thịt.

Feeney kín tiếng tới mức, mãi tới 1988, thế giới mới biết đến sự giàu có của ông. Khi đó, lần đầu tiên Forbes ước tính Feeney có khoảng 1,3 tỷ và xếp thứ 31 tại Mỹ. Tuy nhiên, tài sản thực của ông vẫn là một ẩn số, chỉ sau những lần làm từ thiện, thế giới mới biết được.

Công chúng còn kinh ngạc về cuộc sống giản dị và tiết kiệm tới mức tối đa. Ông keo kiệt với bản thân, gia đình nhưng hào phóng với người dưng. Ông ghét sự phung phí, không muốn con cái trở thành con nhà giàu hư hỏng và bắt chúng làm hầu bàn, bồi phòng khách sạn, thu ngân trong các kỳ nghỉ hè ngay từ khi còn nhỏ.

Sự hà khắc của Feeney không làm cho con cái khó chịu, thậm chí con gái đầu của Feeney còn cho rằng, cách làm của người cha đã giúp họ sống như những người bình thường khác, làm được việc đáng làm và vẫn có đủ tiền để chi tiêu cho cuộc sống.

Làm từ thiện ở khắp 5 châu.

Theo quan điểm của vị tỷ phú này, “bạn chỉ có thể mặc một chiếc quần vào cùng một thời điểm”. Ông thích kiếm tiền nhưng không muốn sở hữu chúng, tiền quá nhiều cũng không thể đem ra tiêu xài hết. Một thời gian dài, ông sống trong căn hộ đi thuê và toàn bộ tài sản được dần hiến tặng cho các tổ chức từ thiện. Các con ông cũng phải tự lăn lộn kiếm sống khi đến tuổi trưởng thành. Feeney cho biết, đây chính là cách để ông giáo dục các con biết quý trọng giá trị của đồng tiền.

 “Sinh ra tay trắng thì khi trở về cũng phải trắng tay”

Suốt hơn 30 năm qua, Chuck Feeney đã đi khắp thế giới để làm từ thiện từ tài sản 8 tỷ USD của mình, tập trung và giáo dục, khoa học, chăm sóc y tế,… tại Mỹ, Úc,Việt Nam, Nam Phi và Ireland.

Quỹ từ thiện Atlantic Philanthropies do ông sáng lập đã rót khoản tiền cuối cùng trị giá 7 triệu

USD vào cuối 2016 cho Đại học Cornell nhằm hỗ trợ sinh viên làm công tác dịch vụ cộng đồng. Chuck Feeney đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống” và chính thức rỗng túi.

Trả lời trên tờ New York Times, ông Feeney cho biết: “Bạn luôn lo lắng khi phải quản lý quá nhiều tiền như thế, nhưng chúng tôi dường như đã làm việc đó khá tốt”.

Tới đầu 2017, tổng giá trị tài sản còn lại của Feeney là hơn 2 triệu USD. Hiện ông và vợ (Helga) đang sống trong một căn hộ thuê ở San Francisco.

Tại Việt Nam, quỹ Atlantic bắt đầu rót tiền vào chỉ vài năm sau khi chiến tranh kết thúc, tài trợ bắt đầu từ miền Trung như xây dựng trường Đại học Đà Nẵng.

Cho đến nay, 2 người còn gái của ông là: Diane Feeney và Juliette Feeney cũng tiếp tục theo gót cha làm từ thiện. Họ làm chủ tịch của một số tổ chức từ thiện của gia đình và cộng đồng.

Quỹ Atlantic Philanthropies của Feeney bắt đầu sứ mệnh “làm rỗng túi” từ năm 1982 với ước mơ muốn tạo ra sự thay đổi lớn cho cuộc sống của những người gặp khó khăn. Ông ước mơ mang lại hòa bình cho Bắc Ireland, hiện đại hóa hệ thống chăm sóc y tế của Việt Nam hay biến Roosevelt Island của New York trở thành một trung tâm công nghệ.

Tỷ phú Chuck Feeney đã quyên tặng tổng cộng 8 tỷ USD tài sản và giờ chỉ còn lại 2 triệu USD.

Cho đến nay, Feeney đã xây cả ngàn tòa nhà khắp châu lục, nhưng tên của ông không hề xuất hiện trong bất cứ công trình nào, từ trên các viên đá ốp tòa nhà hay trong các văn bản. Trong nhiều năm, quỹ Atlantic Philanthropies của Feeney yêu cầu những người được hưởng lợi không được công khai sự tham gia giúp đỡ của họ.

“James Bond” của giới từ thiện cho biết, ông làm từ thiện và quyên tặng hết tài sản rất đơn giản là bởi vì, “vải liệm không có túi”, người chết ra đi không mang được gì. Con người “sinh ra tay trắng thì khi trở về cũng phải trắng tay”.

Khối tài sản lớn cuối cùng được Chuck Feeney quyên tặng vào cuối năm ngoái. Ông Feeney giờ 86 tuổi và quỹ Atlantic Philanthropies theo kế hoạch sẽ đóng cửa vào năm 2020.

Giàu có không lộ diện, nhiều tiền không tiêu xài sang, làm từ thiện không cần ghi danh nhưng những việc làm của ông được cả thế giới biết đến. Hành động cao cả của Feeney là động lực cho nhiều người, là nguồn cảm hứng cho cả những người rất giàu có và nổi tiếng, cũng hay làm từ thiện như Bill Gates và Warren Buffett.

 V.Hà (tổng hợp)

Anh chị Thụ & Mai gởi

Biểu tình nổ ra thêm ở Venezuela sau khi lãnh đạo đối lập bị cấm nắm quyền

Biểu tình nổ ra thêm ở Venezuela sau khi lãnh đạo đối lập bị cấm nắm quyền


Cảnh sát bắn đạn hơi cay vào người biểu tình ở Caracas, Venezuela, 8/4/2017.

Cảnh sát bắn đạn hơi cay vào người biểu tình ở Caracas, Venezuela, 8/4/2017.

Một quận trưởng ở thủ đô nói có ít nhất 17 người đã được điều trị vì bị thương.

Một số người biểu tình đã phá vỡ các rào chắn của cảnh sát gần tòa nhà Tòa án Tối cao và sử dụng vật liệu từ một công trường gần đó để đập phá và đốt cháy một số văn phòng của tòa án.

Đất nước này đã bị bất ổn trong hơn một tuần, sau khi Tòa án Tối cao cố gắng tước bỏ quyền hành của cơ quan lập pháp nằm dưới sự kiểm soát của phe đối lập. Hành động đó đã bị rút lại sau nhiều lời chỉ trích của quốc tế cũng như do bị phản đối trong nước.

Có rất ít dấu hiệu cho thấy những cuộc biểu tình ở Caracas và một số thành phố khác sẽ sớm chấm dứt.

Hôm thứ Sáu, văn phòng Cục Quản lý Công sản Venezuela đưa ra lý do có “những sự bất thường về hành chính” để ngăn chặn Thống đốc bang Miranda Henrique Capriles nắm quyền trong 15 năm. Ông Capriles đã thua sít sao trước ông Maduro trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2013 và dự kiến sẽ là đối thủ tranh cử trong cuộc bầu cử tiếp theo vào năm tới.

Chính phủ Venezuela đã cáo buộc các thành viên phe đối lập, bao gồm cả ông Capriles, về việc kích động các cuộc biểu tình bạo lực. Nhóm các nhà hoạt động nhân quyền Penal Forum cho biết gần 100 người đã bị bắt trong thời gian bất ổn gần đây, và một viên cảnh sát đã bị bắt sau khi một nam thanh niên 19 tuổi bị bắn chết hôm thứ Năm, theo tin Reuters.

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VENEZUELA SỤP ĐỔ!

From facebook: Tran Dat and Linh Võ shared Khanh Nguyen‘s post.
Image may contain: 12 people, crowd and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: 1 person, walking, crowd and outdoor
Image may contain: 6 people, people standing, crowd and outdoor
Khanh Nguyen added 4 new photos.Follow

 

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VENEZUELA SỤP ĐỔ!
( khi người dân thức tỉnh)

Ngày 8/04/2017 hàng trăm ngàn người dân Thủ đô Caracas Venezuela ở Nam Mỹ xuống đường biểu tình đòi phế truất Tổng thống Madurol, họ hô vang khẩu hiệu ” Phế truất độc tài Maduro!” và “Bầu cử tự do ngay lập tức”

Đứng trước sức mạnh của lòng dân trào dâng như nước lũ, cảnh sát không còn cách nào hơn là tìm đường bỏ chạy thoát thân, tuy nhiên có nhiều cảnh sát vẫn không tránh khỏi bị người biểu tình ném đá trọng thương.

Từ khi cựu Tổng thống Hugo Chaves lên cầm quyền đưa đất nước giàu tài nguyên dầu mỏ ở Nam Mỹ “tiến lên” theo con đường Xã hội chủ nghĩa, nhưng cũng đã đưa Venezuela về với vực thẳm, trở thành một nước nghèo đói bất ổn nhất Châu Mỹ La Tinh.Tình trạng tham nhũng tiêu cực, suy thoái đạo đức biến chất của một số quan chức càng làm cho Venezuela tồi tệ thêm.

Sau gần 20 năm sống dưới chế độ độc tài Xã hội chủ nghĩa, người dân Venezuela đã kiệt sức, không còn kiên nhẫn được nữa họ cùng nhau xuống đường đòi giải tán chính phủ bầu cử tự do thay đổi thể chế.

Quần chúng nhân dân xây dựng lên thể chế được thì họ cũng đạp đổ thể chế đó được, không có gì bằng sức mạnh của nhân dân mổi một khi quần chúng nhân dân nổi dậy thì bất cứ chế độ độc tài nào cũng sụp đổ.

Philip Nguyen theo Reuters
Khanh Lam Nguyen

BỐ NÓ LÀ CÔNG AN

 
 
From facebook: Hằng Lê
BỐ NÓ LÀ CÔNG AN

Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng. Bố nó là công an.
– Bố mày độc ác!
– Bố mày mới ác độc. Bố tao làm cảnh sát giao thông, chỉ giữ gìn trật tự giao thông thôi!
– Nhưng hôm qua trên mạng đưa ảnh bố mày túm tóc lôi phụ nữ, đánh vỡ đầu người ta.
– Đó là tại bà bán hủ tiếu ấy lấn chiếm vỉa hè!
– Lấn chiếm vỉa hè thì nhắc nhở thôi, sao kéo đầu lôi tóc đánh người như du côn vậy?

– Bố mày đánh người biểu tình nữa. Hôm qua trên mạng tung ảnh bố mày đánh người biểu tình đấy.
– Có phải bố tao đâu. Người ta bảo đó là bọn du côn, lưu manh vô học nào đấy, chứ không phải bố tao.
– Du côn gì, tao nghe trên mạng bảo đó là bố mày. Bố mày giả dạng du côn. Giả mặc thường phục, che mắt bịt miệng nhưng người ta vẫn nhận ra đấy là bố mày.
– Thế bố mày thì sao? Bố mày làm quản giáo. Người ta bảo quản giáo đánh cả tù. Quản giáo là đồ ác độc. Trên mạng họ chửi thế đấy! Bố mày là quản giáo. Bố mày mới là đồ ác độc. Đồ con nhà ác độc!
– Mày ác độc, bố mày ác độc. Trên mạng nó bảo bố mày là du côn, một lũ du côn. Cảnh sát du côn, công an du côn. Bố mày là đồ du côn!
– Bố mày du côn. Mày ác độc. Bố mày ác độc. Hu hu hu…
Hai đứa lao vào nhau. Vừa chửi vừa lôi áo giật tóc, hu hu khóc. Chẳng hiểu vì chuyện gì.
Can xong, xoa đầu hai đứa, tôi hỏi:
– Bố cháu làm gì, cảnh sát giao thông à? Còn bố cháu, quản giáo thật à?
– Thôi, đừng đánh nhau nữa. Cảnh sát, hay quản giáo gì thì cũng là… công an. Bố các cháu là công an, nghe chưa.
Cả hai đứa đều gật. Miệng vẫn mếu. Trông đến tội nghiệp.
Mấy đứa nhỏ khác, dường như cùng lớp, đứng cạnh xì xào:
– Hai đứa con công an. Bố nó là công an.
Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng.