Nghệ An đấu tố Linh mục: Cuộc khổ nạn mới tại Quỳnh Lưu

Nghệ An đấu tố Linh mục: Cuộc khổ nạn mới tại Quỳnh Lưu

Ảnh của nguyenhuuvinh

RFA

Ngày 7.5.2017 và các ngày  gần đây, nhà cầm quyền Nghệ An đã tăng cường những động tác hết sức ngu dại trên tư cách những người cầm quyền.

Họ đã kích động sự hằn thù tôn giáo bằng nhiều cách, bằng báo, đài, công văn… và đỉnh điểm là huy động đám tay chân bao gồm Mặt Trận, Hội nông dân, Hội Cựu chiến binh… là những cánh tay nối dài của đảng CS – hô hét người dân, học sinh xuống đường phản đối linh mục Đặng Hữu Nam – người đã đồng hành cùng người dân trong cơn  bị bức tử từ thảm họa biển miền Trung do Formosa gây ra và thủ phạm này được nhà cầm quyền bao che.

Những sai lầm của nhà cầm quyền

Với hành động này, nhà cầm quyền đã phạm những sai lầm hết sức nghiêm trọng trên vị thế cầm quyền. Có thể trong cơn quẫn trí và hoảng loạn khi sự thật được phơi bày trước thiên hạ, bản chất bị bóc trần và bộ mặt nham nhở không thể che giấu, nhà cầm quyền đã không lường trước được hậu quả của việc họ làm: “Giơ chân đạp mũi nhọn”.

Trước hết, “Biểu Tình” là việc mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hết sức sợ hãi. Bởi họ biết được sức mạnh của nó. Chính họ đã sử dụng biểu tình trong cuộc chiến cưỡng chiếm Nam Việt Nam bằng những cuộc biểu tình của sinh viên, thanh niên, học sinh… và thậm chí cả của những đoàn phụ nữ cởi truồng, bằng thân nhân người dân bị chết bởi bom rơi, đạn lạc… Tất cả được huy động, nhằm lật đổ một nhà nước được Liên hợp quốc công nhận và được chính CSVN công nhận tại Hiệp nghị Genever đã ký.

Vì vậy, họ đã sợ hãi khi sự phản ứng của người dân với chế độ độc tài ngày càng tăng cao và phong trào biểu tình đã được nhen nhóm, phát triển.

Vì thế, nhà cầm quyền Việt Nam đã hết sức lúng túng và dẫm chân vò đầu   bứt tóc không ít lần khi người dân đòi quyền biểu tình – một quyền được Hiến pháp quy định.

Thế nhưng, chính họ đã lần khân và trốn tránh việc để người dân thực hiện quyền của mình bằng luật. Hết năm nay qua năm khác, đã hơn 70 năm, luật về biểu tình vẫn là món nợ khó đòi của người dân mà con nợ là một nhà cầm quyền độc tài lỳ lợm.

Điều đó thì đã rõ, nó nói lên sự sợ hãi của chính họ trước đám đông sức mạnh của người dân.

Thế nhưng, qua những cuộc tổ chức cho các Hội, học sinh và nông dân… nhà cầm quyền Nghệ An dù không muốn vẫn phải công nhận một điều: Biểu tình ở đây là hết sức bình thường, là quyền của mỗi người dân.

Thứ đến, trong việc cầm quyền, để dân cường, nước thịnh và xã hội bình an thì việc đoàn kết xã hội là hết sức cần thiết. Việc chia rẽ tôn giáo, xúc phạm tôn giáo và gây xung đột tôn giáo, niềm tin… là việc mà bất cứ nhà cầm quyền nào cũng nhận được hậu quả hết sức thảm khốc và khó có lối thoát.

Những ví dụ ở các nước như  xung đột giữa Hồi giáo và Công giáo ở Philippines, Indonesia, giữa Hồi giáo và Phật giáo ở miền Nam Thái Lan, Myanmar… Các cuộc xung đột tôn giáo, sắc tộc ở Trung Quốc diễn ra rất căng thẳng, phức tạp và nguy hiểm, nhất là xung đột giữa Phật giáo Tây Tạng, xung đột giữa người Duy Ngô Nhĩ Hồi giáo ở Tân Cương với người Hán và chính quyền địa phương… là những ví dụ mà nhà cầm quyền nào có đầu óc cũng cần soi chiếu để rút kinh nghiệm.

Có lẽ năm trước, Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an mới mạnh miệng tuyên bố “Ở Việt Nam không xảy ra xung đột tôn giáo”, và nhà cầm quyền Nghệ An thấy thiếu món này nên tiên phong tạo ra?

Điều tiếp theo, là qua cách làm này của nhà cầm quyền – tái hiện lại những cuộc đấu tố thời Cải cách ruộng đất rừng rú – chỉ làm rõ hơn bản chất vô luân, vô pháp và vô lương tâm, đạo đức của họ.

Đây là cú vả vào mồm của những kẻ cầm quyền tại Việt Nam luôn hô hào rằng Việt Nam là “Nhà nước pháp quyền XHCN”. Bởi nếu là nhà nước pháp quyền, thì ai có tội sẽ bị pháp luật trừng trị theo các điều luật. Việc đấu tố, thóa mạ, kết tội người khác là hành vi phạm tội và tổ chức phạm tội tập thể. Những điều này đã được pháp luật quy định rõ ràng.

Nếu những hành động bất chấp luật pháp được nhà cầm quyền ngang nhiên sử dụng, thì việc đưa xã hội vào khuôn khổ là việc chỉ có trong mơ. Và nhà cầm quyền Nghệ An vẫn cứ tư duy dựa vào súng đạn, bắn giết để tồn tại, thì họ đã tự bịt mắt, nút tai mình lại trước lòng dân và những tiếng kêu thét cũng như hành động của người dân thời gian qua.

Hãy nhìn những hình ảnh Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội để hiểu rằng không phải khi nào cứ có súng đạn cũng có quyền lực.

Một điều nữa là việc nhà cầm quyền Nghệ An phải dùng đến đám dân chúng mà họ cho rằng đó là những kẻ thiếu hiểu biết và “nhẹ dạ cả tin” rồi kích động họ đi hò hét đấu tố một linh mục còn chỉ ra một điều khác. Đó là sự bất lực của hệ thống cầm quyền hiện nay.

Trước một sự thật rõ mười mươi mà cả thế giới đều biết: Formosa đã được nhà nước cộng sản Việt Nam rước vào nhà, đã gây thảm họa biển Miền Trung gây chết chóc hiện tại và tiêu diệt giống nòi trong tương lai, đẩy người dân vào bước đường cùng. Trong khi nhà cầm quyền ăn tiền thuế của dân nuôi lại đi bao che, dung dưỡng nó và trở mặt đàn áp nhân dân.

Chính vì sự khuất tất và trái đạo lý, nhà cầm quyền đã không đủ chính nghĩa để “quang minh, chính đại” khi xử lý việc Linh mục Đặng Hữu Nam đã “cả gan” đứng về phía người dân đau khổ, tố cáo và khởi kiện kẻ thủ ác.

 Những sai lầm đó không chỉ do sự ngu dốt mà bởi bản tính bạo lực mà ra.

Hiện tượng lạ

Cũng trong ngày 7/5/2017, khi nhà cầm quyền Quỳnh Lưu phát tiền cho đám dân chúng ngu dại để lên “cơn dại tập thể” đấu tố linh mục Đăng Hữu Nam – người đang đấu tranh cho chính những người dân này – một “hiện tượng lạ” được báo Tuổi trẻ đăng tin: Mặt trời bị một vầng sáng lạ bao quanh. Nhiều người nhìn thấy, nhưng rõ nhất là ở Quỳnh Lưu.

Hiện tượng này, theo cách giải  thích của các nhà khoa học, thì do yếu tố nọ kia… Nói chung, nó cũng bình thường như “tảo nở hoa” hoặc “thủy triều đỏ” của Thứ trưởng Nguyễn Tuấn Nhân giải thích vụ đầu độc của Formosa.

Song  với những người có niềm tin và sự hiểu biết, người ta liên tưởng đến một chi tiết trong Kinh Thánh.

Đó là cũng đã có một cuộc “Đấu tố” và hành hình một người công chính, một người cha tinh thần hơn 2000 năm trước trên đồi Golgotha, Chúa Giesu đã chịu đóng đinh vào Thập giá, để cứu chuộc nhân loại.

Ở đó, Kinh Thánh nêu rõ: “Từ giờ thứ sáu [trưa] đến giờ thứ chín [ba giờ chiều], khắp cả xứ đều tối tăm mù mịt” (Matthew 27,45). Màn trong nhà thờ đã xé ra làm hai.

Một nhà nghiên cứu đã đưa ra nhận xét, “Hoặc là Đấng Tối cao đau đớn vào thời điểm ấy, hoặc Ngài đồng cảm với ai đó đang gánh chịu nỗi thống khổ ấy”.

Như vậy, khi Chúa Giesu bị phỉ nhổ, chửi bới và lăng mạ và đem đi giết thì trời đất động địa, núi non đá vỡ ra tan tác… cả vũ trụ đau đớn và uất giận trước hành động của bọn vô luân giết người công chính.

Và giờ đây, ở Quỳnh Lưu, cũng có thể rằng khi bọn vô lại, vô luân, vô lương tâm và vô pháp đang hùa nhau đấu tố người công chính, thì hành động khốn nạn, đáng nguyền rủa ấy cũng đã làm trời đất nổi giận chăng?

Chẳng ai cấm được người dân suy diễn theo ý của mình.

Và cũng như hơn 2000 năm trước, khi bị đấu tố bằng sự cuồng loạn và lên đồng tập thể, Linh mục Anton Đặng Hữu Nam đã vẫn yêu thương chính những người đang đấu tố ngài. Những bàn nước, bịch sữa nhằm đón tiếp những người do nhà nước phát tiền đi biểu tình chống ngài đã nói lên điều đó.

Những người dân Gx Phú Yên đã thực hiện “Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp” – Kinh Hòa bình, Thánh Phanxico Axidi.

Với những diễn biến này, người ta thấy thêm một cuộc khổ nạn của Đức Kito tại Quỳnh Lưu, Nghệ An.

Và ở đó lại văng vẳng tiếng kêu: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì.” – Phúc âm Luca 23:34

Hà Nội, ngày 9/5/2017

J.B Nguyễn Hữu Vinh     

Chuyện Hậu Lê Mỹ Hạnh & Nguyễn Hữu Tấn- S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Chuyện Hậu Lê Mỹ Hạnh & Nguyễn Hữu Tấn- S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

Ảnh của tuongnangtien

Chính quyền nên biết xấu hổ khi có loại người du côn vô học hành xử lưu manh vi phạm luật pháp để ra vẻ bảo vệ chính quyền!

Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu

Trong tác phẩm Đèn Cù, tập II, Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại đôi ba lần đến mối âu lo ra mặt (và ra miệng) của Nguyễn Văn Linh:  “Có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi.”

Có lẽ cũng vì nỗi lo sợ này nên ông TBT bèn dẫn đầu phái đoàn VN đi dự Hội Nghị Thành Đô, rồi hớn hở mang về Mười Sáu Chữ Vàng (“ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”) và soạn lại hiến pháp để …  biến thù thành bạn!

Tuy có “sự hợp tác toàn diện” của “láng giềng hữu hảo” nhưng Việt Nam – tiếc thay – đã không hề  tìm được chút “ổn định lâu dài” nào để “hướng tới tương lai” cả. Thù trong, giặc ngoài. Tương lai, cũng như hiện tại, của Đảng CSVN đều rất bấp bênh. Nỗi lo sợ và ám ảnh của ông Nguyễn Văn Linh (“có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi”) vẫn còn nguyên vẹn:

  • Ngày 2 tháng 5 năm 2017, một công dân Việt Nam, ông Nguyễn Hữu Tấn đã bị lực lượng an ninh tỉnh Vĩnh Long đến lục nhà bắt giữ vì tình nghi có lưu giữ cờ Vàng. Qua ngày sau, cơ quan công quyền đã chở xác nạn nhân về trao trả lại cho gia đình cùng lời giải thích là đương sự “đã dùng dao cắt liên tiếp vào cổ để tự sát” tại đồn công an.
  • Cũng trong 2 tháng 5 năm 2017, một công dân Việt Nam khác, bà Lê Mỹ Hạnh đã bị “đánh dã man” tại nhà vì thuộc thành phần “phản động” và là “thành viên cờ vàng ba sọc đỏ.”

Trước sự kiện này, dư luận có nhiều phản ánh hơi (bị) bất thường:

 Ngô Nhật Đăng:  “Tôi xin ủng hộ một số tiền cho bất kỳ ai ra tay trừng trị tên Hùng người đã hành hung phụ nữ và đang thách thức xã hội, vì tôi không thấy bóng dáng công lý trong vụ này … ”

 Song Tran: “Nếu pháp luật không nghiêm chúng tôi sẵn sàng ủng hộ tiền bằng mọi giá thuê mướn sát thủ để tiêu diệt những kẻ hung tàn này.”

Phạm Văn Thành cũng cho hay rằng ông nhận được rất nhiều lời gợi ý của mọi giới người, trong cũng như ngoài nước, sẵn sàng đóng góp tài chính (và “sức lực”) vào việc “lấy đầu” kẻ đã hành hung bà Lê Mỹ Hạnh.

May mắn là cùng lúc cũng có những đề nghị ôn hoà và … “hợp pháp” hơn:

Trương Huy San:

“Chị Lê Mỹ Hạnh đã chính thức trình báo công an. Báo chí nhà nước không thể bỏ qua sự kiện này. Đừng đợi tới ngày bọn côn đồ xông vào nhà các bạn. Công an nên ngay lập tức khởi tố vụ án và các bị can về hành vi “xâm phạm chỗ ở của người khác” theo Điều 158 Bộ luật hình sự.

Lê Công Định:

“Rất mong các cơ quan tiến hành tố tụng theo luật định lắng nghe ý kiến của nhân dân, thực hiện một công việc cần thiết nhằm ngăn chặn sự leo thang của tội ác và, quan trọng hơn, để chứng minh rằng xã hội Việt Nam là một xã hội có luật pháp.

Chúng ta hãy chờ xem nhà chức trách sẽ hành xử ra sao.

Trân trọng,”

Chưa biết “nhà chức trách sẽ hành xử ra sao” nhưng cách nhận định vấn đề của họ thì đã rõ:

–  Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng Phòng Tham Mưu, Công An TP.HCM, cho biết nguyên nhân ban đầu của vụ việc là mâu thuẫn cá nhân.

Trung Tướng Lê Đông Phong, Giám Đốc Công An TP HCM, cho biết : “Đây chỉ là một vụ tố giác tội phạm. Qua lời khai của bảo vệ chung cư ở quận 2, TP HCM, thời điểm lúc đó có một người phụ nữ trong nhóm chạy ra hô “nó giật chồng em.”

Tôi không coi thường cấp bực cũng như chức vụ (khiêm tốn) của ông Nguyễn Sỹ Quan. Tôi cũng đã nghe quen tai nên không phiền hà gì lắm về những lời lẽ (“đầu đường xó chợ”) của ông  Lê Đông Phong. Tuy thế, vì vấn đề không chỉ giới hạn ở một địa phương nên những giòng chữ còn lại (của trang sổ tay hôm nay) xin được dành cho ông Thượng Tướng Tô Lâm, Tiến Sỹ Luật Khoa, đương kim Bộ Trưởng Bộ Công An Việt Nam.

Hơn ai hết ông Lâm biết rất rõ rằng đã có hằng trăm vụ “tự sát trong đồn công an” và hằng trăm vụ “côn đồ” ném gạch đá, mắm tôm, cứt đái, rác rưởi vào nhà những người bất đồng chính kiến (hay hoạt động xã hội dân sự) mà không hề có bất cứ một cuộc điều tra minh bạch nào của nhà nước Việt Nam. Những người lãnh đạo chính phủ hiện nay, rõ ràng, đang chủ trương xử dụng, bảo trợ, và bao che cho những hành vi bạo lực và phi pháp!

Bọn côn đồ, vì thế, mỗi lúc một tiến thêm xa. Cho đến ngày 25 tháng 4 năm 2014 thì chúng đi hơi xa quá. Hôm đó, bà Trần Thị Nga đã bị những kẻ bịt dùng cây sắt đánh vỡ xương.

Mặc dù hung thủ đã bị nhận diện, và bà Nga cũng đã gửi đơn trình báo đến văn phòng công an huyện Thanh Trì (Hà Nội) nhưng chung cuộc thì người vào tù chính là nạn nhân thay vì thủ phạm!

Sự kiện này lý giải được nỗi hoang mang của nhà báo Huy Đức (“Tôi không làm sao tin được một hành động như thế lại có thể xảy ra trong một thành phố có chính quyền”) về sự lộng hành của Phan Hùng và đồng bọn – những kẻ đã ngang nhiên vào nhà bà Lê Mỹ Hạnh vừa đánh đâp nạn nhân, vừa thản nhiên thu hình rồi cho phổ biến trên mạng, cùng những lời lẽ thách thức hỗn xược khiến nhiều người công phẫn.

Nguồn tranh biếm họa: phairzios.blogspot

Thách thức công luận là một cách hành sử rất thiếu khôn ngoan, nếu không muốn nói là ngu xuẩn, nhất là trong hoản cảnh (“thập tử nhất sinh”) hiện nay của nhà nước CSVN. Về tuổi đời, học vấn, cũng như địa vị xã hội thì ông Tô Lâm đều vượt xa ông Phan Hùng. Hy vọng tầm nhìn của ông Thượng Tướng cũng sẽ cao hơn (và xa hơn) của một tên côn đồ vô học.

Luật sư Lê Công Định bầy tỏ sự quan ngại rằng: “Ngày mai sẽ đến lượt chúng ta là nạn nhân nếu hôm nay chúng ta im lặng trước sự bạo hành vô pháp như thế. ” Tôi thì có mối quan ngại khác: “Ngày mai sẽ đến lượt các ông là nạn nhân nếu hôm nay các ông im lặng trước sự bạo hành vô pháp như thế.”

Mà cái “ngày mai” này (xem ra) cũng không còn xa lắm – theo lời cảnh báo của nhà văn Phạm Thành, từ Hà Nội:

“Các chú an ninh hãy biết rằng, 90 triệu người Việt Nam đã căm thù cộng sản cầm quyền đến ngút trời ngập đất; ngân khố nhà nước rỗng không, nợ nước ngoài ngập đầu, tới 410 tỷ đô la, bằng 210 % GDP thì chế độ cộng sản cầm quyền sụp đổ, thời gian chỉ còn tính trên đầu ngón tay … Các chú an ninh, khôn hồn thì hãy tỉnh ngộ. .. muộn còn hơn không. ”

Cũng có thể vẫn còn “vài chú an ninh” chưa “tỉnh ngộ” nhưng ông Bộ Trưởng Công An thì chắc chắn là không đến nỗi ngù ngờ như thế. Cũng hơn ai hết, ông biết rõ rằng mối lo sợ của Nguyễn Văn Linh (“có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi”) không không phải là hoàn toàn vô cớ.

Muốn hay không muốn, sớm hay muộn, đất nước rồi sẽ phải trải qua một giai đoạn giao thời với ít nhiều xáo trộn thôi. Tuy nhiên, dù ở tình thế nào, dưới lá cờ nào chăng nữa thì an ninh và trật tự quốc gia vẫn phải được duy trì và bảo đảm bởi luật pháp.

Không riêng chi cá nhân tôi mà mọi người đang cổ súy (hay đấu tranh) cho một đất nước Việt Nam tự do và dân chủ, chắc chắn, sẽ phản đối đến cùng – nếu mai hậu có kẻ nào ngang nhiên xâm phạm gia cư, bắt bớ, đánh đập, sát hại tha nhân chỉ vì họ lưu giữ những lá cờ đỏ sao vàng của chế độ hiện hành. Tương tự, chúng tôi cũng sẽ cương quyết không để cho bất cứ ai bị sách nhiễu chỉ vì họ (hay thân nhân) đã từng là công an, cảnh sát, hay viên chức … của chính phủ hiện nay. Mọi người dân Việt Nam – bất kể tuổi tác, giới tính, sắc tộc, tôn giáo, chính kiến, hay quá khứ – đều bình đẳng trước pháp luật, và luật pháp không phải là công cụ dùng cho mục đích oán thù.

Cách hành sử của Thượng Tướng Tô Lâm hôm nay, trước vụ án Nguyễn Hữu Tấn và Lê Mỹ Hạnh, sẽ có ảnh hưởng không ít đến sự an toàn của chính ông và thân nhân (cùng vô số thuộc cấp) trong tương lai rất gần. Như tất cả những người dân yêu chuộng hoà bình và công lý khác, tôi hy vọng ông Bộ Trưởng Công An cũng nhận thức được như thế để đất nước mai sau có thể tránh được những đổ vỡ, hay đổ máu, không cần thiết. Việt Nam đã tang thương, và tan hoang, đến tận cùng rồi!

Việt Nam áp chót xếp hạng “Quốc gia đáng sống” của LHQ

Việt Nam áp chót xếp hạng “Quốc gia đáng sống” của LHQ

Việt Nam áp chót xếp hạng Quốc gia đáng sống của LHQ

Việt Nam đứng thứ 124/125 đất nước được xếp hạng, thấp hơn nhiều các quốc gia ở Đông Nam Á.

Trong khi danh hiệu “Quốc gia đáng sống nhất” thuộc về Ireland. Đây là bảng đánh giá của Liên Hiệp Quốc.

Bảng xếp hạng “Quốc gia đáng sống” dùng để đo những đóng góp của mỗi quốc gia cho hành tinh và nhân loại. Có 7 phương diện được xét đến đó là “đóng góp về khoa học công nghệ, đóng góp về văn hóa, đóng góp vào hòa bình và an ninh thế giới, trật tự thế giới, bảo vệ môi trường hành tinh, đóng góp vào sự phồn vinh và bình đẳng của thế giới, đóng góp về y tế sức khỏe. từ văn hóa đến đóng góp để cái thiện hành tình và nâng cao sức khỏe cộng đồng”.

Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN: Vòng lẩn quẩn

Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN: Vòng lẩn quẩn

Cát Linh, phóng viên RFA
2017-05-08
 

Một cậu bé đánh giày bên ngoài một dự án phát triển nhà ở được xây dựng tại trung tâm thành phố Hà Nội ngày 18 tháng 11 năm 2015.

Một cậu bé đánh giày bên ngoài một dự án phát triển nhà ở được xây dựng tại trung tâm thành phố Hà Nội ngày 18 tháng 11 năm 2015.

AFP photo
 
 

Một trọng tâm trong chủ điểm kinh tế được đưa ra bàn tại Hội nghị trung ương 5, Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 5 đến ngày 10 tháng 5 là ‘tháo gỡ vướng mắc về thể chể kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa’ mà kinh tế quốc doanh chủ đạo.

Tư duy cũ

Cổng thông tin điện tử trích dẫn bài phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong buổi khai mạc Hội nghị Ban chấp hành trung ương Đảng lần thứ 5, đề cập việc “sắp xếp, đổi mới và nâng cao hiệu quả doanh nghiệp Nhà nước.” với lý do doanh nghiệp nhà nước chưa thực hiện được vai trò là lực lượng nòng cốt của kinh tế nhà nước.

Tiến sĩ Ngô Trí Long cho biết đây cũng lại là một vấn đề đã bàn thảo rất nhiều lần trong các nghị quyết Trung ương, nhưng cuối cùng vẫn “dậm chân tại chỗ”. Ông đặt ra câu hỏi là Hiến pháp Việt Nam có qui định nền kinh tế nhà nước ở vai trò nòng cốt, chủ đạo hay không?

“Trên thế giới không có một đất nước nào mà dựa vào nền kinh tế doanh nghiệp nhà nước mà phát triển một cách có hiệu quả cả. Nếu vẫn còn tư tưởng, suy nghĩ như vậy thì tôi nghĩ khó có thể để cho nền kinh tế phát triển có hiệu quả và khả năng tụt hậu ngày càng rõ.”

Trên thế giới không có một đất nước nào mà dựa vào nền kinh tế doanh nghiệp nhà nước mà phát triển một cách có hiệu quả cả.
– Tiến sĩ Ngô Trí Long

Khái niệm kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa từng được định nghĩa trong nội dung dự thảo Báo cáo chính trị đại hội 12 Đảng cộng sản Việt Nam tháng 3 năm 2015. Trong đó, vai trò chủ đạo của nhà nước đối với doanh Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Nguyên viện trưởng viện nghiên cứu phát triển IDS trong lần trả lời phỏng vấn Đài Á châu tự do sau đó có đưa ra nhận xét rằng ông không thấy sự thay đổi nào, “giới thủ cựu bên đảng vẫn giữ nguyên như cũ.” và lý do quan trọng để nền tư duy đó vẫn là nền tảng của kinh tế Việt Nam là vì “họ sợ những cái thực sự không đáng sợ và không đủ tự tin.”

Ông phân tích rõ hơn:

“Cũng có một điểm mà họ có lý là họ muốn vẫn muốn ôm các doanh nghiệp nhà nước để họ có thể đạo diễn những con số làm sao để cho nó phù hợp với kế hoạch và thành tích của  họ. Tôi nói ví dụ nền kinh tế đặt ra 5,8% nhưng chỉ đạt 5,7 thôi thì họ có thể lệnh cho Petro Việt nam thêm triệu tấn, Vinacomin khai thác thêm nửa triệu tấn than xuất đi, như thế thì nó tăng lên mức đẹp cả kế hoạch nữa. Như thế thì người ta ghi vào thành tích của người ta. Về khía cạnh thực dụng thì họ có lý thực dụng của họ như vậy. Với một nền kinh tế nói chung thì đó là một cách làm tai hại.”

Khái niệm kinh tế thị trường theo định hướng XHCN được đưa ra lần đầu tiên từ thập niên 1990. Theo nhận định của Tiến sĩ kinh tế Ngô Trí Long, tất cả những vấn đề này vốn đã được bàn luận rất nhiều lần. Tại Hội nghị Trung ương 5 năm nay, một lần nữa được nhắc đến trong chương trình làm việc toàn khoá của Ban chấp hành Trung ương do Hội đồng lý luận Trung ương đưa ra.

“Nhưng mà thực tế thì những người làm đó thì người ta cũng chưa qua, chưa thực sự hoạt động trong nền kinh tế thị trường. Cho nên bây giờ, những người bản thân chưa tiếp cận, chưa kinh qua cái đó mà lại đưa ra những lý lẽ thì tôi thấy khó mà đi vào cuộc sống.”

Theo ông Ngô Trí Long, hiện nay, rất nhiều quốc gia trên thế giới có sự phân biệt rõ ràng giữa kinh tế thị trường, xã hội hoặc kinh tế thị trường thuần tuý. Riêng đối với Việt Nam lại có sự bao gộp kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Thêm vào đó, cũng theo ông, khó mà đi vào thực tế khi câu hỏi “định hướng xã hội chủ nghĩa là gì trong nền kinh tế thị trường?” được mang ra bàn cãi nhiều lần và chưa có câu trả lời thoả đáng.

“Phải chăng đó là mô hình riêng của Việt Nam mà thế giới đã đi rồi. bây giờ bản thân anh không học và kế thừa, vận dụng cho Việt Nam tốt hơn mà cố gắng tìm ra nét đặc biệt, đặc thù thì tôi nghĩ rằng khó có khả năng nền kinh tế phát triển có hiệu quả được.”

Vòng lẩn quẩn

Chúng tôi đặt vấn đề với Tiến sĩ Ngô Trí Long dựa trên các báo cáo thua lỗ, hoạt động kinh doanh không hiệu quả của doanh nghiệp nhà nước trong năm 2016, nếu tìm cách nâng cao hiệu quả Doanh nghiệp nhà nước thì liệu nền kinh tế Việt Nam có hy vọng khởi sắc hay không? Tiến sĩ Ngô Trí Long cho rằng đấy là một cái vòng lẩn quẩn mà kinh tế Việt Nam và Đảng cộng sản Việt Nam đang chạy quanh hơn thập kỷ nay để đi tìm một nét đặc thù, một nét riêng nào đó.

Cái đấy chính là quanh quẩn cố níu kéo cố bám lấy định hướng xã hội chủ nghĩa. Thế giới đã định hình rất rõ kinh tế thị trường thuần tuý hay kinh tế thị trường xã hội.
– Tiến sĩ Ngô Trí Long

“Cái đấy chính là quanh quẩn cố níu kéo cố bám lấy định hướng xã hội chủ nghĩa. Thế giới đã định hình rất rõ kinh tế thị trường thuần tuý hay kinh tế thị trường xã hội. Nói chung đất nước nào mục tiêu cũng làm cho dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh. Ngay Bắc Âu là mô hình như thế mà những bất công người ta phải xoá bỏ. ngay thời ông Phan Văn Khải đi Bắc Âu, ông nói điều đó thì người ta nói rằng chúng tôi đang thực hiện đấy chứ đâu?”

Ông ví von một hình ảnh vui rằng “chẳng lẽ chúng ta đang cố tìm ra một loại bánh xe nào đó hình bầu dục hay hình vuông?”

Trong bài phát biểu khai mạc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông có nhắc đến vai trò, vị trí của kinh tế tư nhân trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế ngày càng được nhận thức rõ hơn và đánh giá đúng hơn.

Vấn đề này được Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nguyên là Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương đưa ra khi được hỏi về những điều Việt Nam cần phải làm để thúc đẩy sự phát triển của nền kinh tế nước nhà.

“Việt nam hiện nay đang đẩy mạnh việc khởi nghiệp, thúc đẩy doanh nghiệp tư nhân phát triển.

Để doanh nghiệp tư nhân có thể sinh và có dưỡng thì phải giảm những chi phí về tham nhũng quyền hà của bộ máy nhà nước.”

Còn theo ý kiến của Tiến sĩ Ngô Trí Long, ông cho rằng cần phải cải tổ tư duy, suy nghĩ làm sao để đi vào thực chất, đi vào cuộc sống và bản chất của vấn đề.

KHÔNG AI CÓ KHẢ NĂNG TỰ CẮT ĐẦU MÌNH ĐẾN GẦN ĐỨT LÌA RA NHƯ THẾ.

Linh Võ shared Le Anh‘s post

lũ dốt nát mà đi mị dân, tác dụng ngược

 
Image may contain: 1 person, text

Le Anh  

Đại tá Phạm Văn Ngân: “Theo camera quay lại, lúc điều tra viên ra khỏi phòng thẩm vấn, đối tượng Tấn đã lục tìm con dao rọc giấy cất trong tập riêng của cán bộ điều tra. Sau đó đối tượng này dùng tay trái nắm lấy dao rọc giấy cắt cổ mình 3 lần, sau đó chuyển con dao sang tay phải cắt thêm nhiều lần cho đến khi kiệt sức và tử vong”.
———————–
* FBer Thach Vu:

“Vô cùng đơn giản. Công an có đoạn phim trong tay, hãy trình ra công luận hoặc tối thiểu hãy để cho gia đình cùng với luật sư đại diện coi.

Còn nếu không dám trưng ra thì chỉ là chuyện cố gắng lấp liếm bàn tay SÁT NHÂN trắng trợn của công an, VÌ KHÔNG AI CÓ KHẢ NĂNG TỰ CẮT ĐẦU MÌNH ĐẾN GẦN ĐỨT LÌA RA NHƯ THẾ”.

*FBer Chinh Minh:

“Nguyên tắc / qui định là khi hỏi cung bị can bao giờ cũng phải có 2 điều tra viên:

1. Đặt câu hỏi đối với bị can ( theo dõi diễn biến tâm lý bị can ).

2. Người nghi biên bản hỏi cung ( đã có mẫu sẵn biên bản – nên không cần có dao rọc giấy mang theo ).

Hiện nay hỏi cung án an ninh quốc gia buộc phải có thêm bộ phận kỹ thuật ghi hình ảnh và âm thanh trong buổi cung.

Vậy điều tra viên đi lấy nước và thuốc cho anh Tấn thì sẽ còn nhiều người khác còn lại buồng cung.

Vì lẽ đó tôi không chấp nhận cách giải thích để trốn tránh hành vi giết người này.

Lời giải thích này chỉ cho những người không hiểu luật và chưa bao giờ bị điều tra , còn những người đã đi qua rồi thì thấy nó dối trá”.

Trụ điện gãy đè cô giáo và con trai tử vong

From facebook:   Tinh Vo‘s post.
 

Tinh VoFollow

·Ăn không từ một thứ gì, cuối cùng người dân vô tội chịu hậu quả.

Nếu chúng ta cứ im lặng thì tai hoạ ập xuống không chừa một ai.

Trường hợp hai mẹ con cô giáo này là một minh chứng rõ nhất.

Cô giáo Phụng trên đường chở con trai đi học thì bị trụ điện bất ngờ gãy đổ đè lên xe máy. Cô Phụng tử vong tại chỗ. Cháu Huy tử vong sau đó tại bệnh viện.
BAOMOI.COM
 

Tượng Lênin cuối cùng ở Odessa đã bị chặt đầu

From facebook:  Trần Bang added 2 new photos.
Tượng Lênin cuối cùng ở Odessa đã bị chặt đầu, và hơn 1300 tượng ở Ucraina đã bị phá hủy trước đó.

“Người ta không biết lý do nhà chức trách địa phương đã không dọn tượng đài theo qui định của Luật xóa bỏ dấu vết cộng sản ở Ukraina. Bên cạnh đó, trang web nhấn mạnh, tượng Lenin từ làng Zachishia thuộc “loại khá hiếm — đội mũ lưỡi trai.”

Trước đó, Giám đốc Viện Ký ức Ukraina Vladimir Vyatrovich đã thông báo rằng, hơn 1.300 tượng Lenin được tháo dỡ ở Ukraina trong phong trào xóa dấu vết cộng sản.”

Năm 2014 ở VN xôn xao vụ dự án xây tượng đài 1400 tỷ đồng ở Sơn La, nhờ báo chí, phây búc mà phải hoãn lại.
Việc đó báo hại cho tỉnh nhà ( Sơn La) mất một nguồn thu lớn từ % cho quan, giảm thành tích đầu tư, giảm doanh thu từ công nghiệp xây dựng của tỉnh, giảm mấy chục phần trăm GDP của tỉnh.
Đặc biệt là trẻ em đồng bào dân tộc Tây Bắc bị thiệt thòi, vì không được… nhìn tượng để chống đói, chống rét, chống thất học…

https://vn.sputniknews.com/…/201705063294513-tuong-lenin-c…/

Image may contain: cloud and outdoor
Image may contain: 1 person, text
 

Việt Nam: Đất nước của bạo lực và phẫn nộ

Việt Nam: Đất nước của bạo lực và phẫn nộ

Hòa Ái, phóng viên RFA
2017-05-05

Người lính Việt Nam Cộng Hòa sáng 30/4/1975.

Người lính Việt Nam Cộng Hòa sáng 30/4/1975.

AFP photo
 

Cảm xúc ngày 30 tháng 4

Tuần vừa qua đánh dấu 42 năm cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Xấp xỉ nửa thế kỷ nhưng dường như ký ức của hàng triệu người Việt từng trải nghiệm qua cuộc chiến mãi không bao giờ nhạt nhòa về những tháng ngày lịch sử đó. Tâm tình này được một thính giả đã nghẹn ngào nói trong nước mắt rằng “Cứ vào ngày 30 tháng 4 hàng năm, nỗi ám ảnh giống như một vết thương không thể lành vì hễ mỗi khi trái giỏ trở trời lại bị nhức nhối”.

Ngày 30 tháng 4 năm 2017 cũng là thời điểm đánh dấu 42 năm nhiều người con đất Việt phải chọn cuộc sống xa xứ trong thân phận tị nạn và không ít người trong số này chia sẻ với Đài Á Châu Tự Do đã hơn 4 thập niên mà họ vẫn sống với nỗi ám ảnh về chiến tranh và họ bắt gặp chính mình qua các nhân vật trong tuyển tập truyện ngắn “The Refugees” (Những người tị nạn) của tác giả Nguyễn Thanh Việt, người đoạt giải thưởng Pulitzer danh giá với tác phẩm “The Sympathizer” (Cảm tình viên). Nhân dịp này, các cựu chiến binh miền Bắc cũng chia sẻ với RFA về cảm xúc hồi tưởng giây phút đất nước thống nhất hồi 42 năm về trước, nhưng giờ đây đa số họ lại ngậm ngùi với hiện tình đất nước, như cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn cho rằng “Rất buồn bởi đó là bi kịch lớn của dân tộc”. Và thế hệ thanh niên Việt Nam ở trong nước, nhiều bạn trẻ sinh trưởng sau chiến tranh nói là nhờ vào internet mà các bạn biết được sự thật của lịch sử, tuy nhiên không thể phủ nhận đó là ngày thống nhất đất nước và không cảm thấy hoang mang khi mỗi sáng thức dậy nhìn thấy sự chết chóc.

Không chết vì súng đạn

42 năm thống nhất đất nước, người dân Việt Nam không mất mạng, thương vong vì súng đạn. Nhưng những số liệu thống kê hàng năm cho thấy số người thiệt mạng vì tai nạn giao thông, vì bệnh ung thư đáng báo động. Một tình trạng dư luận trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm là rất nhiều công dân nếu bị bắt đưa đến đồn công an làm việc chết một cách bất minh mà giải thích được cơ quan chức năng đưa ra là đương sự tự tử trong trại tạm giam.

Ông Đinh La Thăng còn không được bảo vệ thì làm gì tới lượt người dân, mà lại là những người nói lên sự thật, một thế lực ‘phản động’ trong mắt của nhà cầm quyền”.hội sẽ loạn.

Vụ việc mới nhất xảy đến với nạn nhân Nguyễn Hữu Tấn, người bị bắt đến đồn Công an tỉnh Vĩnh Long để điều tra do có hành vi “phát tán tài liệu chống phá nhà nước”, theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam. Gia đình ông Nguyễn Hữu Tấn được công an thông báo người thân đã cắt cổ tụ sát chết chỉ vỏn vẹn trong vòng chưa đầy nửa ngày tại đồn công an.

Mặc dù trong những năm qua hiện tượng người chết trong đồn công gây nên sự phản đối mạnh mẽ trong dư luận vì hầu như dân chúng không ai tin vào nguyên nhân chết là do tự tử, theo như thông báo của công an. Hình ảnh nạn nhân Nguyễn Hữu Tấn nhắm mắt im lìm trong cỗ quan tài với vết cắt quanh cổ được lan truyền trên các trang mạng xã hội cùng với âm vang phẫn nộ tột cùng của cư dân mạng. Rất nhiều thính giả RFA đặt câu hỏi với giới chức lãnh đạo Hà Nội rằng “Xã hội Việt Nam hiện nay tại sao người dân lại thích chết ở đồn công an nhiều vậy? Tại sao họ không chọn nơi khác để chết?” Thính giả Thái Lai cũng nêu lên thắc mắc “Dù có phát tán tài liệu phản động thì bị tù chứ có bị tử hình đâu, mà một người dám chống Đảng thì tại sao lại tự sát?” Thính giả Quang Vinh khẳng định “Công an tỉnh Vĩnh Long bịa đặt một cách ngu xuẩn vì chẳng có lý do gì mà mới hỏi cung đã tự sát.”

Những cái chết khuất tất tại đồn công an mà dư luận cho rằng họ chết vì bị công an tra tấn và dùng nhục hình và gia đình của nạn nhân đi kêu oan, cầu cứu chính quyền xem xét thì chỉ nhận được sự im lặng như trường hợp đau lòng của bà mẹ nghèo Nguyễn Thị Ái, đã hỏi “cô ăn cơm chiều chưa” trong nước mắt như thể đang hỏi đứa con duy nhất của mình khi Hòa Ái gọi điện thoại hỏi thăm có tin tức hồi đáp nào của cơ quan công quyền liên quan đến cái chết của anh Phạm Ngọc Nhung.

Trong tuần qua, số liệu bao nhiêu người dân bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Việt Nam, bao nhiêu người chết trên đường vượt biển, bao nhiêu người nằm lại vĩnh viễn nơi trại tù cải tạo, bao nhiêu người đói khổ trong thời bao cấp lần lượt được thu thập, liệt kê và công bố. Thế nhưng, chiến tranh kết thúc 42 năm, người dân trong nước lại bấn loạn sợ hãi vì không biết khi nào tới lượt mình qua vụ việc nhóm côn đồ hành hung 3 phụ nữ tại quận 2, Sài Gòn hồi ngày mùng 2 tháng Năm.

4c825958-f4ba-4618-aef7-d8bb4d1d27cd-400.jpg
Cảnh sát mặc thường phục đàn áp người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 02 tháng 6 năm 2013. AFP photo

“Đánh đập người rồi tung lên mạng. Thực là phi pháp trắng trợn, dã man, bêu xấu bộ mặt xã hội lên khắp toàn cầu. Đám người hành hung đó đã xem thường luật pháp không ra gì. Nếu chính quyền mặc nhiên không lên tiếng và làm rõ vụ việc thì có ngày toàn bộ xã hội Việt Nam sẽ biến thành chiến trường, nơi ẩu đả, xâu xé, thanh toán, cướp bóc, đánh đập và giết người vô tội vạ. Tình trạng nầy rất khẩn trương và bạo động đã đến thời kỳ nguy ngập, vô kỷ cương, vô trật tự và vô pháp luật khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam”.

“Đây là một trong những hành vi khủng bố…chà đạp nhân phẩm và đe dọa tính mạng công dân …gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình an của xã hội. Đề nghị pháp luật cũng như công luận phải vào cuộc đưa nhóm côn đồ này ra trước vành móng ngựa”.

“Phải trừng trị thích đáng những kẻ xâm phạm gia cư bất hợp pháp, vô cớ đánh người. Nếu làm không nghiêm thì xã hội sẽ loạn”.

Phải trừng trị thích đáng những kẻ xâm phạm gia cư bất hợp pháp, vô cớ đánh người. Nếu làm không nghiêm thì xã hội sẽ loạn.

“Nếu nhà cầm quyền mà không xử lý nghiêm minh vụ côn đồ tấn công và chà đạp nhân phẩm công dân mới xảy ra ở quận 2, thành phố Hồ Chí Minh thì chính nhà cầm quyền là kẻ chủ mưu, đứng sau lưng nhóm côn đồ để trấn áp những tiếng nói phản biện của người dân”.

“Theo tôi đây là công cụ của công an. Ai sẽ bảo vệ và định tội những kẻ này? Bằng chứng là công an quận 2 ép nạn nhân ký đơn bãi nại. Vụ này rồi cũng chìm xuồng thôi vì đúng quy trình để cảnh cáo, dằn mặt các nhà hoạt động xã hội và dân chủ-nhân quyền”.

“Luật pháp cần được tôn trọng. Người dân cần được bảo vệ. Nếu không, mọi thứ sẽ sụp đổ mà không thể nào cứu vãn”.

“Ông Đinh La Thăng còn không được bảo vệ thì làm gì tới lượt người dân, mà lại là những người nói lên sự thật, một thế lực ‘phản động’ trong mắt của nhà cầm quyền”.

Cất lên tiếng nói ôn hòa vì một xã hội tiến bộ và văn minh, nhưng những người lên tiếng như thế lại là đối tượng bị côn đồ và an ninh mặc thường phục công khai sách nhiễu, hành hung, dọa giết và không ít người chịu cảnh tù đày. Rất nhiều công dân Việt Nam tuân thủ luật pháp, luôn thực thi khẩu hiệu mà Nhà nước đưa ra ‘Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật’, nhưng họ lại bị dồn vào thế đối đầu khi có xảy ra sự không đồng thuận giữa chính quyền với người dân, như vụ việc cưỡng chiếm đất đai ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội. Dân chúng nơi đây bị buộc phải hành xử một cách không theo qui định của luật pháp qua việc bắt cán bộ, công an, cảnh sát cơ động làm con tin.

Với vụ việc ở xã Đồng Tâm và vụ việc ở quận 2, nhiều thính giả từ trong nước nói với RFA rằng thời buổi bây giờ, người tốt là “thế lực thù địch” đối với chính quyền, còn côn đồ ra tay đánh đập người khác vì cho rằng họ là “phản động” lại là công dân yêu nước. Một thính giả gửi email về đài, viết là “42 năm Việt Nam được thống nhất bằng vũ khí, đạn dược dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Thế nhưng không biết bao giờ Chính phủ Hà Nội thống nhất được lòng dân trong cuộc chiến niềm tin đang ngày càng vỡ nát?”

Biểu tình Venezuela: Phụ nữ phản đối Maduro

Biểu tình Venezuela: Phụ nữ phản đối Maduro

  • 7 tháng 5 2017
Bản quyền hình ảnhREUTERS
Những người phụ nữ mặc màu trắng biểu tình lên án cái họ cho là sự đàn áp của lực lượng an ninh

Hàng trăm người phụ nữ đã tuần hành tại thủ đô Venezuela, Caracas, tiếp tục làn sóng biểu tình chống lại sự cai trị của Tổng thống Nicolas Maduro.

Những người phụ nữ, mặc màu trắng và được dẫn đầu bởi các nghị sĩ phe đối lập, lên án cái họ cho là sự đàn áp của lực lượng an ninh.

Hoa Kỳ cũng bày tỏ quan ngại về cái mà đại sứ Liên Hiệp Quốc Nikki Haley gọi là “một sự trấn áp bạo lực”.

Ít nhất 36 người chết và hàng trăm người bị thương trong các tuần diễn ra các cuộc biểu tình.

Trong một thông cáo, bà Haley tố cáo ông Maduro “coi thường nhân quyên cốt yếu của người dân của ông ta,” và bà nói điều này “chỉ làm khủng hoảng chính trị và kinh tế của quốc gia ngày càng tăng cao.”

cuộc biểu tìnhBản quyền hình ảnhREUTERS
Các nghị sĩ phe đối lập dẫn đầu các cuộc biểu tình này

Trong khi đó Nhà Trắng nói cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Trump, ông HR McMaster đã gặp Julio Borges, chủ tịch của Quốc hội quốc gia kiểm soát bởi phe đối lập hôm 5/5.

Họ thảo luận về sự cấp thiết về việc chính phủ Venezuela thả tự do cho các tù nhân chính trị và tổ chức các cuộc bầu cử tự do và dân chủ, thư ký báo chí Nhà Trắng Sean Spicer nói.

Trước đó một thanh niên đã bị bắn chết trong tình trạng bạo lực tại thành phố Valencia. Tại Caracas một xe cảnh sát trang bị vũ khí đã cố tình đâm vào dòng người biểu tình.

“Chế độ độc tài đang sống trong những ngày tháng cuối cùng của nó và Maduro biết rõ điều này,” cựu nghị sĩ Maria Corina Machado nói với AFP tại buổi tuần hành phụ nữ.

Một xe cảnh sát
Bản quyền hình ảnhLICLAURARANGEL
Một xe cảnh sát trang bị vũ khí đã chủ đích đâm vào dòng người biểu tình

“Đó là lí do tại sao lại có những mức độ đàn áp chưa từng thấy.”

Những người tuần hành nổi giận về cái họ cho là kế hoạch của ông Maduro để đưa hết quyền lực về trong tay mình.

Họ đặc biệt nổi giận với một nghị định gần đây cho phép tạo dựng một nhóm đại biểu 500 người để sửa đổi hiến pháp, một quyết định chắc chắn sẽ bị phớt lờ bởi Quốc Hội.

Trong sự hỗn loạn, nhiều thanh niên đã trộm cắp tại nhiều cửa hàng trong các thành phố bị ảnh hưởng nặng bởi khủng hoảng kinh tế.

Phóng viên của AFP tại thành phố phía tây bắc Valencia nói nó trông giống như một khu vực thảm họa thiên tai.

Các buổi tuần hành biểu tĩnh
Bản quyền hình ảnhREUTERS
Các buổi tuần hành biểu tình gần như diễn ra hàng ngày trong một tháng trở lại đây

Trong khi đó một video đăng tải trên mạng xã hội chủ đích cho thấy một bức tượng nhỏ của Hugo Chavez bị kéo đổ tại một thành phố phía tây Rosario de Perija.

Ông Maduro là người kế nhiệm ông Chavez, người đã tiến hành nhiều chính sách bảo trợ xã hội trước khi qua đời năm 2013.

Từ khi đó, giá dầu xuất khẩu của Venezuela giảm làm cắt giảm ngân sách của chính phủ và dẫn đến tình trạng khan hiếm thực phẩm, sữa dinh dưỡng, dược phẩm, và các hàng hóa thiết yếu khác.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế dự báo tình trạng lạm phát tại Venezuela sẽ tăng đến hơn 700% trong năm nay.

Cuộc bầu cử tổng thống theo lịch trình sẽ diễn ra vào cuối năm sau.

Tin từ huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An

From faceboook: Trần Bang
Theo thông tin nhận được từ các em học sinh: Sáng nay 7-5-2017, các trường học ở khu vực huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An đã thông báo cho các em học sinh tập trung tại sân vận động Quỳnh Bá để “mít tinh”. Học sinh nào không tham gia, nạp phạt 50.000 ₫.

 

Xuyên suốt buổi mít tinh chỉ tuyên truyền nội dung biểu tình và đòi bắt giữ Linh mục Đặng Hữu Nam vì tội tuyên truyền chống phá Đảng cộng sản và xúc phạm, xuyên tạc lịch sử tổ quốc.

( Nhưng sự thật : Lm Đặng Hữu Nam là người nói lên sự thật, công lý, và giúp nạn nhân của Formosa đi kiện Formosa đòi quyền lợi chính đáng của họ)

Tuy nhiên, sau khi nghe thông báo, học sinh Công Giáo đã bỏ về hết…và tiếp đó các học sinh khác cũng bỏ về dần dần. Như vậy, hành động của chính quyền huyện Quỳnh Lưu đã không đạt được như ý muốn.

Phải chăng họ đang giãy dụa…..nên làm những việc điên rồ?

(FB Hồ Huy Khang )

 

TÔI, NGƯỜI DÂN, XIN HỎI

From facebook:  Bang Uong shared Tân Thái Bá‘s post.
Image may contain: text
Tân Thái BáFollow

 TÔI, NGƯỜI DÂN, XIN HỎI

Tôi, người dân xin hỏi,
Nhà nước quản thế nào
Mà để chung nó cướp
Và phá của đồng bào

Đến nghìn nghìn, tỉ tỉ,
Tỉ tỉ và nghìn nghìn.
Dự án khủng đắp chiếu,
Vinalines rồi Shin.

Đổ xuống sống, xuống biển,
Nhìn đây, cả núi tiền.
Hơn mười hai nghìn tỉ
Thằng gang thép Thái Nguyên.

Thằng Ngân Hàng Xây Dựng –
Chìn nghìn tỉ, thật kinh.
Ba nghìn ba trăm tỉ
Là thằng Trịnh Xuân Thanh.

Vinalines tổng cộng,
Đốt hết năm mươi nghìn.
Còn tám mươi nghìn tỉ
Là thằng Vinashin.

Đến một đứa con nít,
Huyền Như, chức trưởng phòng,
Mà dễ dàng đút túi
Những bốn nghìn tỉ đồng…

Nhiều lắm, ôi nhiều lắm.
Danh sách còn rất dài
Những khoản chi bạt mạng,
Xây trụ sở, tượng đài.

Mỗi đồng dân đóng thuế –
Giọt mồ hôi nhọc nhằn.
Nhà nước lãng phí thế
Là có tội với dân.

Tỉnh lại, mau tỉnh lại.
Hãy diệt bọn quan tham.
Xét mình không làm được
Thì để người khác làm.