Bò viên và những kỷ niệm khó quên- Lê Văn Nghĩa

  Lê Văn Nghĩa

Nhắc đến bò viên là nhắc đến tuổi thơ của tôi, nên khiêm tốn một chút, chứ đáng lẽ phải nói là tuổi thơ của Sài Gòn ngày trước, và của bây giờ.

Một buổi sáng vui nhất khi còn đi học là có rủng rẻng một hai đồng dằn túi. Có tiền là tôi tìm đến chú bán xe bò viên có đổ xí ngầu lát (hột xúc xắc). Vì ít tiền nên cũng có máu “ăn thua” hòng kiếm chác thêm một chén nữa để bao mấy thằng bạn không may mắn trong ngày hôm nay, cũng như tôi đã từng có lúc không may mắn do không có tiền hoặc chơi thua chú bán bò viên.

Xí ngầu lát là ba cục xúc xắc đen thùi lùi và đôi khi đầy mỡ. Cách chơi rất công bằng, chú bán bò viên không lấy quyền làm nhà cái mà bắt chẹt mấy thằng nhỏ còn thò lò mũi. Hai bên cùng nhau bỏ ba cục xí ngầu lát vào cái tô cũ ba lần. Cục xí ngầu có sáu mặt: Hai mặt sơn đỏ là hai số một và bốn, những mặt còn lại là màu đen với các số còn lại.

Mỗi người được đi một lượt và chỉ lấy con số màu đỏ để tính điểm. Người nào thắng hai lần đổ thì là người thắng cuộc.

Mỗi khi có một thằng bạn chơi thì nhiều đứa xúm lại mong cho bạn mình thắng chú bò viên để được ăn ké, chí ít là cũng được một viên cho đỡ thèm. Còn bạn mình mà thua thì coi như cả đám trớt quớ.

Ôi, cái chén bò viên lúc đó sao mà ngon quá vậy! Còn những lúc không tự tin cho cái tay đổ bác (xui xẻo) của mình, tôi thường mua một chén để tận hưởng những viên bò viên dai dai, sựt sựt của gân, của mỡ. Trên mặt nước lèo là những mẩu hành lá nhỏ màu xanh, tô điểm cho mặt nước đầy mỡ, có thêm vài lát xá bấu (củ cải mặn) và rắc tiêu thơm lừng.

Ăn bò viên phải chấm với tương đen mới “phù hợp chủng loại” và đúng quy trình. Một cục bò viên chấm với tương đen, có thêm màu đỏ của tương ớt, hôm đó thua chú bò viên, khi nhìn tôi ăn phải chảy nước miếng.

Nhưng không, ngoài chuyện ăn ngon, chén bò viên cũng thắt chặt tình huynh đệ khi tôi cho tụi nó ăn khính (ké) một vài viên chấm tương đen. Trong đầu óc thơ dại của mình tôi nghĩ, biết đâu ngày mai nó thắng chú bò viên nó sẽ cho tôi ăn lại khi mình gặp xui. Ấy thế mà tình nghĩa bò viên cũng sống khá dai.

Lên trung học, mỗi thằng bạn chia tay vào đường đời vạn ngã. Thi thoảng tôi có quay lại trường xưa vẫn thấy chú bò viên muôn năm đứng đổ xí ngầu lát với tụi nhỏ. Có những thằng bạn, khi gặp nhau vẫn có dịp ăn bò viên ở những quán khác.

Những quán này, trong chén bò viên lại có thêm gân, thịt, gầu… hơi tả pí lù. Rồi sau này lớn lên thằng còn, thằng mất, thằng bệnh già, thằng giàu có, đại gia thì bò viên Sài Gòn vẫn còn đó, nhưng cảm giác ăn không ngon bằng xe bò viên thời tiểu học. Có lẽ, tâm hồn chúng tôi được in dấu thức ăn ngày xưa cũ, nó vẫn đi theo, theo mãi với kỷ niệm ăn uống từ tuổi thơ nghèo khổ.

From: Tu-Phung


 

Mẹ già ngồi khóc trên đống đổ nát.

Cao Thái Linh

 

Còn lại gì khi thủy điện Ba Hạ nhấn chìm khiến hàng trăm người dân thiệ.t mạ.n.g. Tài sản trắng tay. Rồi đây sẽ rõ. Chính người dân nơi đây sẽ cho quý vị biết thực tế. Không một ai có thể bịt miệng dân được mãi.

Mẹ già ngồi khóc trên đống đổ nát. Những tháng ngày tiếp theo họ sẽ sống bằng gì? Ai chịu trách nhiệm? Ai lo cho những người dân lầm than?

Không có gì diễn tả hết nổi đau đớn mất mát tại thời điểm này ở Phú Yên!

Đồng bào công giáo nơi đây thì sao? Xin mọi người quan tâm chung tay giúp đỡ họ. Đây mới là “hiệp hành” đúng ý nghĩa!


 

Nhà báo Nguyên Ngọc : Đất Chảy, 2020.

Võ Hồng Ly

21.11.2025

Nhà báo Nguyên Ngọc : Đất Chảy, 2020.

“Giáo sư Nguyên Ngọc Lung, chuyên gia số một về rừng vừa có bài viết nói rõ khi còn rừng tự nhiên thì mưa xuống chỉ có 5% nước chảy trên mặt đất, 95% sẽ ngấm xuống thành nước ngầm, cho nên ta đào giếng ở đâu cũng có nước. Khi mất rừng tự nhiên thì ngược lại, chỉ 5% ngấm xuống thành nước ngầm, hơn 90% sẽ chảy tràn trên mặt đất.

Nghĩa là còn rừng tự nhiên thì chỉ có lụt. Lụt hiền, lành, và thân thuộc như bạn chung tình mỗi năm một lần trở lại. Tôi ở Hội An, tôi biết, 3 năm qua không có lụt, người ta nhớ và chờ. Lụt rửa sạch ruộng đồng và mang về phù sa.

Lũ là khi đã mất rừng tự nhiên, chỉ còn lơ thơ mấy cây bụi lẹt đẹt, với cỏ, với cao su, keo, cà phê… tràn lan, là các loại cây không có bộ rễ giữ nước (mà các báo cáo với thống kê cứ gọi vống lên một cách gian dối là “độ che phủ”), 95% nước mưa chảy thành thác trên mặt đất quét hết mọi thứ, làng mạc và con người.

Nhưng năm nay khác: Năm nay không chỉ có nước xối xả thành lũ. Năm nay đã diễn ra một điều hoàn toàn khác, mới, và rất cơ bản: NĂM NAY ĐÃ ĐẾN LƯỢT ĐẤT CHẢY.”

“Ta gọi là lở núi. Thôi thì nói thẳng đi: Từng quả núi, từng ngọn núi lớn nổ tung rồi chảy ra thành nước, thành thác, vùi lấp xóm làng, ruộng đồng, con người, nuốt gọn từng gia đình, từng cộng đồng người, tất cả, tất cả…”

“Mối quan hệ sinh tử của sự sống là Đất và Nước được kết chặt vào nhau bằng Rừng. Năm mươi năm nay, với lòng tham vô độ, bất chấp mọi lời kêu cứu thất thanh, ta đã chặt đứt cái khâu sinh tử: RỪNG. Phá sạch sành sanh rừng rồi. Không còn rừng, rừng tự nhiên, thì NÚI CHẢY RA như nước. Năm nay không phải chủ yếu là lũ nước, mà là lũ đất. Đó là thay đổi cơ bản năm nay, và theo tôi, từ nay.

Không cần giàu tưởng tượng lắm đâu, để mà thử nghĩ: Chảy hết núi rồi, thì đến gì nữa?”


 

LŨ LỤT : DO ÔNG TRỜI HAY DO “ÔNG NGƯỜI” ?

Người Giồng Trôm

LŨ LỤT : DO ÔNG TRỜI HAY DO “ÔNG NGƯỜI” ?

Mẹ thiên nhiên yêu con người lắm ! Mẹ nhiên nhiên chính là Thiên Chúa !

Mẹ yêu con người và bảo bọc con người như gà mẹ ủ ấp gà con thế nhưng rồi gà con cứ ngỡ mình là “con gà”.

Cũng thế ! Những ngày này, người ta ai oán Ông Trời nhưng thật sự chính “Ông người” đã gây họa cho mình

Dĩ nhiên mưa lũ không ai tránh khỏi nhưng hậu quả do đâu ? Đâu phải do Ông Trời mà do “Ông người”.

Phá quá mà ! Chơi vậy ai chơi lại ?

Bao nhiêu rừng nguyên sinh, bao nhiêu cây lâu năm đầu còn để mà giữ nước ?

Đừng ngồi đó ai oán Ông Trời mà hãy ai oán “Ông người” – những cái ông gây thiệt hại cho bao nhiêu gia đình, bao nhiêu con người.

Mỗi lần về Sài Gòn khám chữa bệnh là thương lắm ! Bao nhiêu mặt bằng trương biển cho thuê, bao nhiêu phận người lao đao với cuộc sống

Bí lắm người ta mới chạy grab ! Chạy grab dãi nắng dầm mưa cũng chỉ là đắp đổi qua ngày mà thôi

Bưng cà phê hay phụ quán thì 23 – 25 ngàn đồng 1 giờ thôi !

Vậy đó, cái phận ngheo nó bị cái nghèo vây bủa còn thêm những “Ông người” vây bủa nữa.

Những ngày tháng tới đây thì cuộc sống của nhiều gia đình chẳng biết đi về đâu

Chỉ biết cầu nguyện cho dân mình bớt khổ bởi lẽ mình cũng là dân mà ! Làm sao có thể an yên khi bao nhiêu gia đình đang chìm trong biển nước

Lặng và tự hỏi những “Ông người” còn lương tâm hay không khi đẩy dân nghèo mình quá khổ

Lm. Anmai, CSsR


 

Chị an nghỉ nha chị

Chuyện tuổi Xế Chiều – Công Tú Nguyễn

 Chị gần 60 tuổi, bị υпg thư đã phẫu thuật, đang chạy thận định kỳ. Chị còn bị suy tiм nặng. Quê tận Sóc Trăng, chồng mất sớm, chị và đứa con trai lưu lạc đến tận Bình Dương để con đi làm thuê, mẹ đi chạy thận…

Cuộc sống của chị mong manh. Không biết chấm dứt khi nào. Chị chạy thận suốt 2 năm mà luôn đi về một mình, vì con trai phải lo bươn chải kiếm tiền lo cho mẹ…

Sáng nay, chị trở nặng và ra đi. May mà điện thoại của chị không cài mật khẩu, nên gọi ngay được đứa con trai vào.

Thằng nhỏ khoảng hai mươi tuổi, gầy gò, lam lũ, ánh mắt đau khổ, run run hỏi tôi:

– Giờ con làm sao hả bác sĩ ?

– Con đưa mẹ con về nhà lo hậu sự đi. Để cô làm giấy tờ và lo xe bệпh viện cho con.

– Con không còn nhà để về, bác sĩ à..

– Vậy còn ai bà con không?

Thằng bé gọi điện thoại cho bà dì ruột. Xong, nó lắp bắp nói với tôi:

– Bác sĩ nói chuyện với dì của con.

Sau khi nghe hết câu chuyện, cô em gái trả lời:

– Bác sĩ thông cảm, lâu nay chị tui không liên lạc…

Có nghĩa là khốn cùng, khốn khổ cho chị. Có nghĩa là không còn chỗ nào, dù ở quê nhà, để trở về…

May sao, bác sĩ H, trưởng khoa cấp cứu liên lạc được tổ chức mai táng thiện nguyện 0 đồng, lo hỏa táng miễn phí cho chị. Khoa thận và bệпh nhân gom góp một ít tiền cho thằng bé…

Sáng, chị còn bước vô khoa thận nhân tạo; chiều, chị đã hóa thành tro bụi. Chị an nghỉ nha chị. Chị phù hộ cho thằng con côi cút của chị nha chị…


 

Họ im lặng!- Jang Kều

Ba’o Tieng Dan

20/11/2025

Jang Kều

20-11-2025

Khi tôi lên tiếng về việc lấn biển Cần Giờ, họ im lặng, vì Cần Giờ không liên quan đến họ.

Khi tôi lên tiếng về việc phá 500ha rừng Đăk Đoa, họ im lặng, vì Đăk Đoa chẳng phải quê họ.

Khi tôi lên tiếng về việc chặt 2.000 cây ở Hà Nội, họ im lặng, vì cây không nằm trên đất của họ.

Khi tôi lên tiếng về những ngôi làng phải tái định cư mất hết bản sắc văn hoá do thuỷ điện, họ im lặng, vì làng đó chẳng phải làng họ.

Khi tôi lên tiếng về việc lấp hồ làm nhà hát, họ im lặng, vì hồ đó không liên quan gì đến nhà họ.

Khi tôi lên tiếng về việc thiếu minh bạch, ém nhẹm thông tin khi có tai nạn, cháy nổ, người mua nhà không được cấp giấy tờ, họ im lặng, vì không phải vấn đề của họ.

Khi tôi lên tiếng về việc phá hoại các công trình di sản, họ im lặng, vì công trình đó chẳng phải của gia đình họ.

Khi tôi lên tiếng về những ngọn núi bị phá nát để xây khu vui chơi – resort, họ im lặng, vì núi đó không gần nhà họ.

Khi tôi lên tiếng về những dự án ép dân bán đất giá rẻ mạt, họ im lặng, vì họ đâu phải những nạn nhân đó.

Không những thế:

Họ mua nhà ở những khu đô thị lấn biển.

Họ đi du lịch, nghỉ dưỡng ở những khu đất phá nát rừng – biển – núi.

Họ mua villa ở những khu đô thị siêu cao cấp chiếm đất từ di sản.

Họ mua hàng hoá của những tập đoàn ém nhẹm thông tin xấu, bịt mồm báo chí.

Họ đi thưởng thức nghệ thuật ở các nhà hát được xây dựng từ việc lấp hồ, cưỡng bức người dân di dời.

Họ đầu tư chứng khoán, cổ phần ở các công ty thuỷ điện, phá núi rừng, lấn biển.

Họ khen ngợi những hành động “từ thiện hào hiệp” của những công ty kiếm tiền từ việc tống cổ người dân ra khỏi nơi sinh sống để chiếm đất làm dự án.

***

Một số người có quyền lực quyết định, quyền lực thông tin, có ảnh hưởng đến công chúng im lặng hoặc giúp “thay đổi” thông tin, sự thật, bởi vì:

Họ được mua căn hộ, villa giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ được mua điện thoại, mua xe, mua dịch vụ du lịch nghỉ dưỡng giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ được cho con đi học, khám chữa bệnh cho gia đình giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ được mời đi du lịch nước ngoài giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ được mua thẻ câu lạc bộ, thẻ đặc quyền dịch vụ, vé máy bay giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ được mua cổ phần, chứng khoán giá rẻ, thậm chí được tặng không.

Họ còn được hợp đồng quảng cáo, được mời đi dự event, hội nghị với phong bì với mức “catse” rất lớn.

Họ thậm chí còn được vinh danh, giải thưởng dù không xứng đáng.

***

Cho đến một ngày:

Chính gia đình họ, người thân của họ bị mất nhà, sản nghiệp, tính mạng do mưa lũ, sạt lờ, sụt lún.

Chính gia đình họ, người thân của họ bị tai nạn từ những sản phầm, phương tiện, hay công trình không đủ tiêu chuẩn, thiếu an toàn.

Chính gia đình họ, người thân của họ bị chèn ép, bất công.

Và lúc đó họ mới thấm thía câu nói của Elie Wiesel – người được trao Nobel Hòa bình năm 1986 với lời tôn vinh “Sứ giả của nhân loại – người khơi dậy lương tri cho thế giới”, rằng:

“We must always take sides. Neutrality helps the oppressor, never the victim. Silence encourages the tormentor, never the tormented. The opposite of love is not hate, it’s indifference.”

Dịch ra là:

“Chúng ta phải luôn chọn đứng về một phía. Sự trung lập giúp kẻ áp bức, không bao giờ giúp nạn nhân. Sự im lặng khích lệ kẻ hành hạ, không bao giờ khích lệ người bị hành hạ. Đối lập của yêu thương không phải là thù ghét, mà là sự thờ ơ”.

P/S: Một đêm không ngủ vì chỉ nghe thấy TIẾNG KÊU CỨU từ những vùng bão lũ…


 

Hành trình của một ‘cô gái’ Việt sau khi chuyển giới để được chấp nhận

Ba’o Nguoi-Viet

November 21, 2025

Trà Nhiên/Người Việt 

LTS: Nhật báo Người Việt hợp tác với đại học University of Southern California (USC) qua chương trình “2025 Ethnic Media Health Reporting Collaborative” để nghiên cứu các chủ đề liên quan đến cải tổ y tế của California như sức khỏe tâm thần, sức khỏe di dân, thiếu thốn về kinh tế và thực phẩm, vô gia cư… mang đến cái nhìn phổ quát cho cộng đồng thiểu số. Đây là bài viết thứ tám về đề tài này.

Cô Nicky Cao nhận giải “The Lotus Dao Trailblazer Award” tại buổi tiệc của Viet Rainbow of Orange County (VROC) hồi Tháng Mười. (Hình: Trà Nhiên/Người Việt)

ORANGE COUNTY, California (NV) – Khi cô Nicky Cao chào đời, cha mẹ cô trải qua một cuộc chiến, vượt biển, và bắt đầu lại từ đầu tại khu New Orleans East, Louisiana, nơi được cộng đồng người tị nạn Việt Nam gọi là Versailles. Cô là con thứ 14 trong gia đình có 15 anh chị em.

“Cha mẹ tôi là người tị nạn chiến tranh Việt Nam,” cô Nicky kể. “Tôi lớn lên trong nghèo khó.”

Nicky Cao sinh ra là con trai, cha mẹ từng tính đặt tên là Nicholas, nhưng do người mẹ không rành tiếng Anh nên y tá để tên trên giấy tờ là Nicky.   

“Tôi là người ‘queer,’ tôi là người chuyển giới,” cô Nicky nói. “Tôi bắt đầu quá trình chuyển giới từ nam sang nữ từ năm 18 tuổi, khi tôi tự mình tiếp cận được ‘hormone.’ Cha mẹ tôi lúc đó không chấp nhận, nên tôi hầu như tôi phải tự làm mọi thứ.”

Khắp nước Mỹ, quyền tiếp cận chăm sóc y tế dành cho người chuyển giới đang bị thu hẹp do các quy định liên bang mới và những lệnh cấm ở cấp tiểu bang. Nhiều hệ thống y tế lớn – bao gồm Kaiser Permanente và bệnh viện nhi khoa Children’s Hospital Los Angeles – gần đây tạm ngưng hoặc đóng các chương trình giải phẫu chuyển đổi giới tính, trong khi hơn 20 tiểu bang cấm hoặc hạn chế điều trị cho trẻ vị thành niên chuyển giới.

Cô Nicky từng trải qua vài ca giải phẫu ở miền Nam California từ khoảng năm 2021, và tại đây, cô tìm thấy một cộng đồng hỗ trợ qua Viet Rainbow of Orange County (VROC), một tổ chức hoạt động vì an toàn, khả năng tiếp cận ngôn ngữ, và sự chấp nhận của gia đình cho cộng đồng LGBTQ gốc Việt.

Cô Nicky, 27 tuổi, một sinh viên ý tá, và là một trong số ít người trong cộng đồng Việt Nam dám chia sẻ công khai về hành trình chuyển giới, sức khỏe tinh thần, và nỗi sợ hãi của mình.

“Thiểu số trong thiểu số”

“Cảm giác như mình là thiểu số trong thiểu số vậy. Tôi là ‘queer’ và tôi là người chuyển giới. Mà chuyển giới ở đây vốn đã bị chính trị hóa rồi,” cô Nicky nói.

Cảm giác ấy cũng chính là điều khiến anh Hiếu Nguyễn lo lắng.

Anh Hiếu là một chuyên viên xã hội, đồng thời là cố vấn độc lập cho các tổ chức bất vụ lợi và y tế, chuyên về sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ tại Nam California. Anh cũng là nhà hoạt động cộng đồng lâu năm và đồng sáng lập VROC.

“Trong bất kỳ cộng đồng nào, việc bị gạt ra ngoài lề luôn chồng chất,” anh Hiếu nói. “Không chỉ là xu hướng tính dục. Đó còn là căn cước giới tính, là sắc tộc, là chủng tộc. Tất cả những điều đó đang bị tổng thống và chính quyền này tấn công – trong chính sách, trong ngôn từ, và trong thực tế.”

“Không chỉ phải đối diện với chấn thương lịch sử,” anh thêm. “Họ còn phải đối diện với chấn thương hiện tại. Tất cả đều ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe tinh thần, cảm xúc, tâm lý, và cảm giác an toàn của họ. Nếu sức khỏe tinh thần suy sụp, sức khỏe thể chất cũng bị ảnh hưởng. Mọi thứ liên kết với nhau.”

Năm 18 tuổi, khi không có sự ủng hộ của gia đình và không có cảm giác an toàn trong chính căn nhà mình, cô Nicky phải dùng thuốc chống trầm cảm.

“Cha mẹ không cho tôi dùng ‘hormone’ trước 18 tuổi, và họ cũng không đồng ý để tôi dùng thuốc chống trầm cảm,” cô kể. “Nên đúng sinh nhật 18 tuổi, tôi bắt đầu dùng cả hai.”

Điều giúp cô muốn tiếp tục sống không phải là cầu nguyện, không phải là im lặng hay xấu hổ – mà là chăm sóc y tế khẳng định giới tính.

“Sau này tôi cai được thuốc chống trầm cảm,” cô nói. “Chích ‘hormone’ cho tôi hy vọng. Nếu không cảm thấy thoải mái với chính mình, rất khó để biết mình muốn làm gì với cuộc đời này. ‘Hormone’ khiến tôi cảm thấy một ngày nào đó cơ thể mình sẽ tương đồng với tâm trí mình. Nó cho tôi mục đích sống.”

Anh Hiếu Nguyễn gọi chữ “mục đích” ấy là một kết quả về sức khỏe.

Anh nhấn mạnh rằng tự tử hay ý nghĩ tự tử không phải vì người trẻ LGBTQ “có vấn đề,” mà là vì “những gì họ phải chịu đựng – bạo lực, kỳ thị, gia đình không chấp nhận, chính sách nhắm vào họ.”

“Tại Mỹ, gần 40% thanh thiếu niên vô gia cư là LGBTQ, dù họ chỉ chiếm khoảng 10% dân số,” anh nói. “Có đến 40% vụ tự tử là thanh thiếu niên LGBTQ, dù chúng tôi chỉ chiếm 5 đến 10% dân số. Con số đó quá chênh lệch.”

Người chuyển giới chỉ chiếm khoảng 0.6% dân số Mỹ, nhưng đối diện rủi ro lớn về an toàn, chỗ ở, và sức khỏe.

Theo cuộc kiểm đếm Point-in-Time năm 2018 của Bộ Gia Cư và Phát Triển Đô Thị Hoa Kỳ, có 2,512 người chuyển giới đang sống vô gia cư, hơn một nửa sống ngoài đường.

“Lúc đầu gia đình tôi không chấp nhận”

Với cô Nicky, “một người lớn cảm thông” đó chính là mẹ cô.

“Ban đầu gia đình tôi không chấp nhận,” cô Nicky kể. “Một số anh trai thì kỳ thị. Họ la hét, tức giận vì tôi là ‘gay’ ngay cả khi tôi chưa có ngôn ngữ để diễn đạt rằng mình là người chuyển giới.”

Các chị gái là những người bảo vệ cô đầu tiên.

“Các chị là những người đầu tiên tôi công khai,” cô kể.

Nhưng sự thay đổi của mẹ cô mới khiến cô xúc động nhất. Mẹ cô qua đời vào năm 2020.

“Trước khi mẹ mất, bà dần trở nên chấp nhận và yêu thương tôi hơn,” cô Nicky nói.

“Trong văn hoá Á Châu, chúng ta ít nói ‘I love you.’ Mẹ tôi trước đây không nói vậy. Nhưng rồi bà bắt đầu nói. Bà còn nói rằng nếu về Việt Nam, bà muốn dẫn tôi đi may chiếc áo dài của riêng mình. Tôi rất biết ơn điều đó,” cô nghẹn giọng.

Câu chuyện cũng chạm đến anh Hiếu Nguyễn.

“Tôi công khai cách đây 20 năm,” anh nói. “Lúc đầu mẹ tôi phản ứng như thể mọi hy vọng và ước mơ đặt vào tôi đều tan vỡ. Nhiều khó khăn lắm. Nhưng thời gian rồi cũng giúp mọi chuyện tốt hơn. Giờ họ chấp nhận tôi, chấp nhận chồng tôi vì họ nhìn thấy tình yêu của chúng tôi.”

“Chấp nhận không có nghĩa là hết hướng dẫn. Mẹ tôi vẫn có những hiểu lầm. Vẫn dùng vài từ sai hoặc nói ‘bị gay’ như thể đồng giới là bị bệnh. Tôi vẫn phải chỉnh mẹ và mọi người,” anh cười.

Anh Hiếu Nguyễn là cố vấn độc lập cho các tổ chức bất vụ lợi và y tế, chuyên về sức khỏe tinh thần của cộng đồng LGBTQ tại Nam California. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Thông điệp chống chuyển giới

Năm 2025, có 28 tiểu bang thông qua 123 dự luật chống người chuyển giới. California không nằm trong số đó.

Ngày 31 Tháng Bảy, ông Rob Bonta, bộ trưởng Tư Pháp California, kiện chính quyền Trump về việc tấn công vào chăm sóc y tế khẳng định giới tính.

Nghiên cứu cho thấy chăm sóc này cải thiện đáng kể sức khỏe tinh thần của thanh thiếu niên chuyển giới. Ép họ chờ đến 19 tuổi hoặc hơn khiến triệu chứng phiền muộn giới tính tăng nặng, theo ông Bonta.

Vào Tháng Sáu, Stanford Medicine ngưng giải phẫu cho người dưới 19 tuổi. Vào Tháng Bảy, Children’s Hospital Los Angeles đóng trung tâm chăm sóc y tế khẳng định giới tính, đẩy khoảng 3,000 bệnh nhân dưới 21 tuổi đi nơi khác tìm dịch vụ. Tháng Tám, Kaiser Permanente làm điều tương tự, dù vẫn tiếp tục cung cấp dịch vụ liên quan đến “hormone.”

Một phân tích của trung tâm San Francisco Community Health Center kết luận Hoa Kỳ trở thành “nền dân chủ phát triển hạn chế nhất thế giới về quyền tiếp cận y tế của người chuyển giới,” với 25 tiểu bang cấm chăm sóc y tế cho thanh thiếu niên chuyển giới, ảnh hưởng hơn 120,400 người chuyển giới trẻ.

Chi phí giải phẫu của cô Nicky – từ chỉnh hình khuôn mặt, nâng ngực đến tạo dáng cơ thể – do bảo hiểm chỗ làm của cô chi trả.

“Starbucks là công việc đầu tiên tôi có bảo hiểm bao gồm chăm sóc cho người chuyển giới,” cô Nicky nói. “Starbucks chi trả phần lớn chi phí giải phẫu.”

Cô vẫn làm ở đó, dù đang đi học, vì đang chạy đua với “đồng hồ chính trị.”

“Tôi muốn giải phẫu giọng nói sớm,” cô nói. “Tôi muốn hoàn tất tất cả trước khi tình hình tệ hơn. Với cách chính quyền hiện tại đang hoạt động, rất nhiều quyền tiếp cận đang bị cắt bỏ. Tôi sợ họ sắp kiểm soát cả ‘hormone’ nữa.”

Anh Hiếu khẳng định nỗi sợ đó không phải là tưởng tượng.

“Người ngồi trong văn phòng quyền lực nhất thế giới đang yêu cầu bệnh viện, đại học, và bác sĩ ngừng điều trị khẳng định giới tính, nếu không sẽ cắt ngân sách,” anh nói, ám chỉ Tổng Thống Donald Trump. “Đó là điều đang xảy ra. Họ đang yêu cầu hệ thống y tế ngừng điều trị cho người chuyển giới.”

Các thành viên VROC dịp Diễn Hành Tết 2024. (Hình: VROC)

“Đó là một hành động rất mạnh và rất phi dân chủ,” anh Hiếu nhấn mạnh.

Anh cũng cảnh báo rằng việc tấn công y tế không phải ngẫu nhiên – mà là chiến lược.

“Đây là chiêu bài từng thấy trong lịch sử,” anh nói. “Khi khiến người ta xem họ không còn là con người, người ta mới cảm thấy ‘chính đáng’ khi từ chối chăm sóc, từ chối nhân phẩm, từ chối sự an toàn.”

Văn hóa, kỳ thị, và sự rối loạn trong gia đình

“Trong văn hóa của chúng ta, nhiều người vẫn nghĩ LGBTQ là ‘không bình thường,’ hoặc thậm chí là ‘bệnh,’” anh Hiếu nói. 

Anh thêm: “Chúng ta vẫn nghe những từ sai, như thể ‘gay’ là thứ có thể lây lan. Không chỉ là người lớn tuổi đâu – cả anh chị em của tôi đôi khi cũng vậy. Tôi vẫn phải chỉnh họ.”

Anh Hiếu nói sự kỳ thị ấy tồn tại từ lâu nhưng điều khác biệt bây giờ là nguồn cơn của nó.

“Nó không chỉ đến từ người hàng xóm nào đó,” anh nói. “Nó đến từ tổng thống, từ cơ quan liên bang, từ giới chức y tế.”

Hệ quả là sự rối loạn trong giai đoạn cộng đồng đang bắt đầu học hỏi.

“Cộng đồng mình đang ở giai đoạn học hỏi cơ bản,” anh Hiếu nói. “Họ vẫn đang cố hiểu LGBTQ nghĩa là gì. Nhưng trong lúc ấy, cộng đồng LGBTQ bị tấn công bằng thông điệp thù ghét từ cấp cao nhất. Điều đó làm mọi thứ khó hơn, chậm lại, và khiến cộng đồng sợ không dám hiểu.”

Còn cô Nicky cảm nhận điều ấy trên cơ thể mình mỗi ngày.

“Hồi trước tôi còn dám đi Texas hay Mississippi,” cô nói. “Giờ thì không. Tôi thật sự sợ. Nhiều tiểu bang miền Nam thông qua luật cấm dùng nhà vệ sinh khác với giới tính trên khai sinh. Tôi không còn đi du lịch nữa.”

“Tôi không ra ngoài trừ khi đi làm hoặc đi học,” cô giải thích. “Thời điểm này rất đáng sợ.”

“Với người chuyển giới – đặc biệt là phụ nữ chuyển giới gốc thiểu số – giờ đây không còn là chuyện hy vọng và ước mơ,” anh Hiếu nói. “Là chuyện sinh tồn.”

“Nhiều người chỉ đang cố tồn tại,” anh cho hay. “Chúng tôi muốn họ được phát triển, được mơ ước. Nhưng nhiều người thậm chí không dám tin rằng họ có thể tồn tại ngoài xã hội mà không bị tấn công.”

Cộng đồng tạo cảm giác thuộc về

“Điều quan trọng nhất lúc này là để mọi người cảm thấy rằng họ có một cộng đồng,” anh Hiếu nói. “Rằng họ không cô độc. Rằng họ được yêu thương. Rằng họ thuộc về. Rằng sẽ có người xuất hiện vì họ.”

Cô Nicky nhìn thấy điều đó khi cô kết nối với VROC ở Nam California– nơi làm công tác chấp nhận của gia đình với các bậc phụ huynh Việt Nam.

“Các thành viên VROC gặp tôi từ sớm trong hành trình chuyển giới,” cô nói. “Họ dạy tôi rằng mình có thể vừa là người Việt, vừa là người ‘queer,’ vừa là người chuyển giới. Tôi không phải chọn một trong hai.”

“Ở Nam California, quý vị có những tổ chức ‘queer’ và chuyển giới Việt Nam hoàn chỉnh, có nguồn lực, có cộng đồng,” cô Nicky tâm sự.

Tại buổi tiệc kỷ niệm 12 năm thành lập VROC vào ngày 17 Tháng Mười, cô Nicky Cao tự hào nhận giải “The Lotus Dao Trailblazer Award” vì những nỗ lực nâng cao tiếng nói của các nhóm yếu thế và thúc đẩy sự bao dung trong cộng đồng.

“Tôi từng nghĩ mình phải chọn – hoặc là người Việt, hoặc là người chuyển giới,” cô nói. “Bây giờ tôi biết mình không phải chọn. Tôi có thể là cả hai.”

“Tôi chính là cả hai,” cô Nicky thì thầm. [đ.d.]

Liên lạc tác giả: nguyen.nhien@nguoi-viet.com


 

Chủ tiệm nail gốc Việt ở Maryland bị trục xuất đã về tới Việt Nam

Ba’o Nguoi-Viet

November 20, 2025

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bà Melissa Trần (Trần Thị Mộng Tuyền), chủ tiệm nail ở Maryland bị bắt khi trình diện Cảnh Sát Di Trú (ICE) hồi tuần trước để trục xuất, đã về đến Việt Nam, theo luật sư của bà cho CBS News biết hôm Thứ Năm, 20 Tháng Mười Một.

“Luật sư của bà Melissa Trần cho biết bà đã đến Hà Nội, thủ đô Việt Nam, chiều Thứ Tư,CBS cho biết, nhưng không ghi tên vị luật sư là ai.

Bà Melissa Trần (trái) và Luật Sư Bernie Semler trong lần trả lời phỏng vấn đài WJZ, chi nhánh của CBS News, hôm 16 Tháng Mười, ba ngày sau khi được thả ra khỏi trại giam ở Tacoma, Washington, đoàn tụ với gia đình. (Hình: Chụp từ màn hình WJZ/CBS News)

Bài báo “Chủ tiệm nail gốc Việt về nhà sau 5 tháng bị giam, trình diện ICE, và bị trục xuất” của nhật báo Người Việt đăng ngày 16 Tháng Mười Một có đề cập ông Bernie Semler là luật sư của bà Melissa Trần, cư dân Hagerstown, Maryland.

Theo nhật báo The Baltimore Banner hôm Thứ Tư, 19 Tháng Mười Một, bà Melissa Trần bị trục xuất ngày Thứ Hai, 17 Tháng Mười Một.

Bà Melissa Trần bị ICE bắt giam ngày 12 Tháng Năm, do một lệnh trục xuất hơn 20 năm trước, vì một sai lầm của bà lúc bà 19 tuổi và đã hoàn tất bản án sáu tháng tù giam.

Sau năm tháng bị bắt giữ, và hai lần ra tòa di trú ở Baltimore, Maryland, lúc 5 giờ sáng ngày Thứ Hai, 13 Tháng Mười, bà được thả ra khỏi trại giam ở Tacoma, Washington, đoàn tụ với chồng và bốn người con, sau khi bị nhốt ở Louisiana và Arizona trước đó.

Cho dù được thả, bà vẫn phải đối diện với chuyện bị trục xuất và phải trình diện ICE.

Ngày 20 Tháng Mười, bà trình diện ICE lần đầu tiên sau khi được thả, bị bắt phải đeo vòng điện tử vào cổ chân để ICE theo dõi. Sau khi luật sư phản đối vì hành động này không đúng luật, bà được đi lại tự do mà không cần đeo vòng chân.

Theo lời kể của ông Danny Dũng Hoàng, chồng bà Melissa Trần, với nhật báo Người Việt hôm 14 Tháng Mười Một, bà trình diện ICE lần thứ nhì theo lịch hẹn vào ngày Thứ Tư, 12 Tháng Mười Một, nhưng người quản lý hồ sơ của bà vắng mặt. Một nhân viên ICE hỏi bà: “Chúng tôi nghe nói bà nói xấu ICE trên tivi, báo chí, nói không được tắm rửa, đối xử tệ, không được khám sức khỏe, thức ăn có giòi.”

Lúc 5 giờ sáng ngày Thứ Hai, 13 Tháng Mười, bà Melissa Trần được thả ra khỏi trại giam ở Tacoma, Washington, đoàn tụ với chồng và bốn người con tại phi trường Baltimore, Maryland. (Hình: Danny Dũng Hoàng cung cấp)

Vẫn theo chồng bà Melissa Trần, bà bình tĩnh trả lời: “Tôi chỉ nói sự thật là tôi không được tắm rửa suốt năm ngày. Ơn trên phù hộ cho tôi suốt năm tháng không bị bệnh nên tôi không cần đòi khám sức khỏe. Tôi nghĩ các ông nhầm lẫn với ai khác.”

Lần trình diện thứ ba là ngày Thứ Sáu, 14 Tháng Mười Một, bà Melissa Trần bị ICE giữ lại và cho biết “bà đã có số thông hành do phía Việt Nam cấp và chờ trục xuất.”

Bà Melissa Trần là mẹ của bốn người con và là chủ tiệm nail ở Hagerstown, Maryland.

“ICE bắt bà Melissa Trần, một di dân tội phạm bất hợp pháp Việt Nam, có tiền án bao gồm giả mạo, ăn cắp, gian lận, và viết chi phiếu giả. Một chánh án di trú ra lệnh trục xuất bà hồi năm 2004. Bà có hơn 20 năm để rời Hoa Kỳ và trải qua đầy đủ các thủ tục một cách công bằng,” bà Tricia McLaughlin, phát ngôn viên Bộ Nội An, nói qua một tuyên bố gửi cho CBS News.

Theo luật sư của bà Melissa Trần, bà đến Mỹ một cách hợp pháp hồi thập niên 1990 trong tư cách một người tị nạn với quy chế thường trú nhân (có thẻ xanh).

Năm 2001, bà thừa nhận có lấy cắp chi phiếu của chủ nhân nơi bà làm việc lúc còn là trẻ vị thành niên. Bà nhận tội và bị trục xuất năm 2003. Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam không nhận bà vì lúc đó Hà Nội không nhận người đến Mỹ trước năm 1995. Vì thế, bà Melissa Trần ở lại Mỹ và bị yêu cầu thường xuyên trình diện ICE.

Vẫn theo luật sư của bà Melissa Trần, bà luôn trình diện ICE đầy đủ trong hơn 20 năm qua. Tuy nhiên, bà bắt đầu bị bắt hồi Tháng Năm khi trình diện ICE ở Baltimore.

“Tôi biết điều tôi làm trước đây là sai, và tôi chịu trách nhiệm cho việc này,” bà Melissa Trần nói với đài WJZ, chi nhánh của CBS News, hôm 16 Tháng Mười. “Nhưng để con cái tôi phải trải qua việc này thì thật là kinh khủng đối với tôi. Tại sao? Chúng ta luôn nói nếu thay đổi, chúng ta xứng đáng có cơ hội thứ nhì để làm lại cuộc đời.” (Đ.D.) [kn]


 

TRẦN THỊ MỘNG TUYỀN BỊ TRỤC XUẤT KHỎI HOA KỲ – Lê Thanh Tùng

Đinh Hữu Thoại

– Lê Thanh Tùng –

Câu chuyện bà Melissa Trần (tên Việt: Trần Thị Mộng Tuyền) – một chủ tiệm nail sống ở Maryland, có thẻ xanh, có chồng và bốn con, trình diện ICE đầy đủ hơn 20 năm – bị bất ngờ trục xuất về Việt Nam vào cuối năm 2025 đã gây chấn động cộng đồng người Việt tại Mỹ. Sự việc đặt ra câu hỏi: vì sao một người sống ổn định và tuân thủ pháp luật ngần ấy năm lại bị đưa khỏi nước Mỹ?

Để hiểu điều này, cần nhìn vấn đề dưới góc độ luật di trú Hoa Kỳ, vốn rất phức tạp và đôi khi đi ngược cảm nhận công bằng của người dân.

  1. Xuất phát điểm: bà đến Mỹ hợp pháp, có thẻ xanh

Bà Melissa đến Hoa Kỳ từ thập niên 1990 theo diện tị nạn. Sau đó bà trở thành thường trú nhân hợp pháp (LPR) – tức là người có thẻ xanh. Bà lập gia đình, sinh bốn người con, mở tiệm nail và sống tại Hagerstown, Maryland.

Về mặt đời sống, bà là một người mẹ, một người vợ, một người lao động chân chính như bao người.

  1. Sai lầm tuổi trẻ và bản án hình sự

Khoảng năm 2001–2002, khi mới 19 tuổi, bà vướng vào các hành vi liên quan đến:

– gian lận,

– giả mạo,

– ăn cắp hoặc viết chi phiếu giả.

Bà nhận tội và thi hành 6 tháng tù giam. Đó là một sai lầm khi bà còn rất trẻ, và bà đã trả giá cho nó bằng bản án hình sự.

Tuy nhiên, trong luật di trú, những tội danh này thuộc nhóm gọi là “Crimes Involving Moral Turpitude” (CIMT) – tức là các tội bị xem là vi phạm đạo đức xã hội. Công dân Mỹ phạm tội này thì đi tù rồi về, hết chuyện. Nhưng người có thẻ xanh thì có thể bị đưa ra tòa di trú để trục xuất.

Chính điều này dẫn đến bước ngoặt tiếp theo.

  1. Lệnh trục xuất ban hành từ hơn 20 năm trước

Sau khi mãn hạn tù, vào khoảng năm 2003–2004, một thẩm phán di trú đã ra lệnh trục xuất đối với bà Melissa.

Lệnh này được xem là lệnh trục xuất cuối cùng (Final Order of Removal) – nghĩa là:

– hoặc bà không nộp đơn kháng cáo,

– hoặc kháng cáo nhưng thua.

Từ thời điểm đó, về mặt pháp lý, bà đã có lệnh phải rời khỏi Hoa Kỳ.

Thế nhưng bà vẫn ở lại.

  1. Vì sao bà không bị trục xuất từ năm 2003?

Điều then chốt nằm ở chỗ:

– Việt Nam thời điểm đó không chấp nhận nhận lại những người từng rời Việt Nam trước một mốc thời gian nhất định (thường được nhắc đến là năm 1995).

– Muốn trục xuất một người, ICE phải có giấy thông hành (travel document) do nước gốc cấp. Nếu nước đó không cấp, ICE không thể ép.

– Khi Việt Nam không đồng ý nhận bà, Mỹ đành phải “treo” lệnh trục xuất, không thi hành được.

Nhưng họ cũng không huỷ lệnh. Vì vậy, bà rơi vào diện:

  1. “Order of Supervision” – phải trình diện suốt hơn 20 năm

Khi không thể trục xuất một người có lệnh cuối cùng, ICE dùng biện pháp:

– Order of Supervision – Lệnh giám sát.

– Người trong diện này:

– phải trình diện ICE định kỳ,

– phải báo cáo mọi thay đổi nơi ở,

– đôi khi bị áp điều kiện ràng buộc như đeo vòng theo dõi hoặc xin phép khi đi xa.

Bà Melissa trình diện đều đặn hơn 20 năm, không trốn tránh, không vi phạm thêm.

Nhiều người nghĩ rằng thời gian dài như vậy sẽ “tự động xoá” lệnh. Nhưng luật di trú không có điều khoản đó. Lệnh trục xuất vẫn nằm im đó.

  1. Năm 2025: Bị bắt lại khi trình diện

Ngày 12/5/2025, trong một lần trình diện bình thường tại ICE Baltimore, bà bị bắt giữ.

Sau đó bà bị đưa qua các trại giam ở:

– Louisiana,

– Arizona,

– Tacoma (Washington).

Tổng cộng bị giam khoảng 5 tháng.

Trong thời gian bị giam, bà kể rằng có lúc bị giữ đến 5 ngày mà không được tắm, không có bàn chải đánh răng, không có đồ vệ sinh cá nhân. Điều kiện ăn uống và sinh hoạt rất tệ.

Những điều này không phải lời đồn, mà do chính bà nói trên CBS Baltimore, Newsweek và các báo Mỹ.

  1. Bà lên tiếng trước truyền thông – ICE “để ý”?

Sau khi được thả tạm thời vào tháng 10/2025, bà tiếp tục phải trình diện.

Theo lời chồng bà kể lại:

Một nhân viên ICE hỏi bà:

“Chúng tôi nghe bà nói xấu ICE trên TV và báo chí. Có đúng không?”

Chi tiết này báo Mỹ chưa kiểm chứng độc lập, nhưng phù hợp với nhiều vụ việc ICE bị tố “trả đũa” những người lên tiếng về điều kiện giam giữ.

Dù không có bằng chứng rằng ICE trục xuất bà vì lý do này, nhưng thực tế:

Việc bà công khai nói về điều kiện giam giữ tệ hại

Trong lúc ICE đang bị kiện tụng nhiều nơi

khiến họ không còn thiện chí nương tay.

  1. Bước ngoặt lớn: Việt Nam bất ngờ cấp giấy thông hành

Khoảng giữa tháng 11/2025, điều mà suốt 20 năm chưa từng xảy ra đã xảy ra:

Việt Nam cấp giấy thông hành, đồng ý nhận lại bà Melissa Trần.

Đây chính là “mảnh ghép cuối cùng” để ICE có thể thực hiện lệnh trục xuất từ năm 2003–2004.

Và khi điều kiện đầy đủ:

ICE phải thi hành lệnh,

Không còn lý do pháp lý nào để trì hoãn vô thời hạn.

Chỉ vài ngày sau khi có giấy thông hành, bà bị đưa lên máy bay.

Ngày 17/11/2025, bà đã có mặt tại Hà Nội.

  1. Kết luận: Vì sao bà bị trục xuất?

Gộp tất cả lại, có ba nhóm lý do chính:

(1) Lý do gốc rễ: Lệnh trục xuất từ 20 năm trước

Lệnh trục xuất vẫn còn tồn tại,

Chưa bao giờ được mở lại hay huỷ bỏ.

(2) Lý do quyết định: Việt Nam đồng ý nhận lại

Suốt 20 năm, Việt Nam từ chối → ICE không trục xuất được.

Năm 2025, Việt Nam thay đổi → ICE có đủ điều kiện pháp lý để thi hành.

(3) Lý do thực tế – yếu tố môi trường và thái độ ICE

Bà tố cáo điều kiện giam giữ trên TV, báo Mỹ.

ICE bị chú ý, bị soi xét.

Bà bị chất vấn vì “nói xấu ICE”.

Việc này không phải lý do hợp pháp, nhưng có thể khiến ICE cứng rắn hơn, không dùng sự “linh hoạt” để trì hoãn hay khoan nhượng.

10. Góc nhìn con người

Về mặt pháp lý, ICE có quyền trục xuất bà khi có đủ điều kiện.

Nhưng về mặt lẽ phải và nhân tính:

– Một người đã sống ở Mỹ hơn 20 năm,

– Nuôi 4 đứa con,

– Đóng góp lao động,

– Đã trả giá cho sai lầm tuổi trẻ,

– Trình diện nghiêm túc suốt mấy chục năm,

Việc bị tách khỏi gia đình và đưa về Việt Nam chỉ vì một lệnh cũ từ thời thiếu niên là một điều đau lòng, gây tranh cãi và khiến nhiều người cảm thấy bất công.

Xem them:

https://www.nguoi-viet.com/…/chu-tiem-nail-goc-viet…/


 

 Bê bối email Epstein khiến Chủ tịch Harvard rút khỏi các hoạt động công

 BBC Vietnamese

Tác giả,Max Matza

18 tháng 11 2025

Cựu Chủ tịch Đại học Harvard Larry Summers cho biết ông sẽ ngừng tham gia các hoạt động công sau khi các email của ông với nhà tài chính tai tiếng Jeffrey Epstein bị công khai.

“Tôi vô cùng xấu hổ vì hành động của mình và nhận ra nỗi đau mà những hành động đó đã gây ra. Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về quyết định sai lầm khi tiếp tục liên lạc với Epstein,” ông Summers nói trong một tuyên bố mà đối tác của BBC tại Mỹ là CBS News có được.

Các email được Quốc hội Mỹ công bố tuần trước cho thấy ông Summers, cựu Bộ trưởng Tài chính Mỹ, đã liên lạc với ông Epstein cho đến ngày trước khi ông Epstein bị bắt năm 2019 vì tội mua bán người cho mục đích tình dục đối với trẻ vị thành niên.

Vào ngày 18/11, các nghị sĩ Hạ viện dự kiến sẽ bỏ phiếu về việc công khai toàn bộ hồ sơ liên quan đến nhà tài phiệt ấu dâm đã qua đời này.

Động thái này diễn ra sau khi Bộ Tư pháp Mỹ thông báo sẽ điều tra “mức độ liên quan và mối quan hệ” của ông Epstein với cựu Tổng thống Bill Clinton, nhân vật cũng là bạn của ông Epstein, cùng với một số chính trị gia nổi bật khác thuộc đảng Dân chủ.

Quyết định của Bộ Tư pháp Mỹ được đưa ra theo yêu cầu của Tổng thống Donald Trump. Ông Trump cũng đề nghị điều tra cả ông Summers, nhà sáng lập LinkedIn Reid Hoffman, cùng các ngân hàng JP Morgan và Chase.

Ông Trump cũng được nhắc đến trong các email, nhưng điều này không ám chỉ ông có hành vi sai trái nào.

“Epstein là một người Dân chủ, và đó là vấn đề của Dân chủ, không phải vấn đề của Cộng hòa!” – ông Trump viết trên mạng xã hội.

 “Họ đều biết về ông ta, đừng lãng phí thời gian với Trump. Tôi còn phải điều hành một quốc gia!

Cựu Tổng thống Clinton đã kiên quyết phủ nhận rằng ông không biết gì về các tội ác của ông Epstein.

Ông Summers từng giữ chức Bộ trưởng Tài chính dưới thời Tổng thống Clinton và Giám đốc Hội đồng Kinh tế Quốc gia dưới thời cựu Tổng thống Barack Obama.

Ông cũng là Chủ tịch Đại học Harvard từ năm 2001 đến 2006 và hiện đang là giáo sư tại trường này.

Trong tuyên bố đưa ra vào tối 17/11, cựu Chủ tịch Đại học Harvard cho biết mình muốn “xây dựng lại niềm tin và hàn gắn các mối quan hệ với những người gần gũi nhất với tôi.”

“Trong khi tiếp tục thực hiện các nghĩa vụ giảng dạy của mình, tôi sẽ rút khỏi các hoạt động công, là một phần trong nỗ lực lớn hơn của mình,” ông nói.

Trung tâm Tiến bộ Mỹ, một tổ chức nghiên cứu tự do tại Washington, cơ quan mà ông Summers từng là nghiên cứu viên cao cấp, thông báo trên trang web hôm 17/11 rằng ông không còn là thành viên trung tâm này nữa.

Ông Summers vẫn còn tên trong danh sách thành viên Hội đồng quản trị của OpenAI, công ty phát triển ChatGPT, tổ chức mà ông gia nhập vào năm 2023 sau một nỗ lực bất thành nhằm lật đổ Giám đốc điều hành Sam Altman.

BBC đã liên hệ với OpenAI và một đại diện của ông Summers để hỏi liệu ông có tiếp tục giữ vai trò giám đốc tại công ty hay không.

Các email được Ủy ban Giám sát Hạ viện Mỹ công bố vào tuần trước cho thấy rằng ông Summers và ông Epstein thường xuyên gặp nhau ăn tối, trong đó tỷ phú Epstein thường tìm cách kết nối ông Summers với các nhân vật tiếng tăm trên thế giới.

Đã có lúc, vào tháng 7 năm 2018, ông Epstein đề xuất một cuộc gặp với “chủ tịch Liên Hợp Quốc [nguyên văn sai chính tả], một nhân vật thú vị dành cho ông”.

Trong một email riêng biệt ngay sau cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ lần đầu tiên của ông Trump vào năm 2016, ông Summers đã nói với nhà tài phiệt Epstein rằng “đừng tốn bất kỳ công sức nào vào bất cứ chuyện gì liên quan đến tôi với Trump.”

Do “cách tiếp cận xung đột lợi ích” của ông Trump, sự “gần gũi với Putin” và “phản ứng vô tâm” trước cái chết của lãnh đạo Cuba Fidel Castro, Summers nói rằng ông “tốt nhất là nên cách xa một triệu dặm”.

Một đại diện của ông Summers trước đó đã nói với truyền thông Mỹ rằng ông “vô cùng hối tiếc vì đã liên lạc với Epstein sau khi ông này bị kết án vào năm 2008 vì tội môi giới mại dâm trẻ em.”

Các email này bao gồm nhiều nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn. Một cuộc rà soát của The Wall Street Journal cho thấy ông Trump xuất hiện trong hơn 1.600 trên tổng số 2.324 chuỗi email.

Ông Trump là bạn của ông Epstein nhiều năm, nhưng tổng thống Mỹ cho biết họ đã cơm không lành, canh không ngọt từ đầu những năm 2000, hai năm trước khi nhà tài phiệt bị bắt lần đầu.

Ông Trump liên tục phủ nhận mọi hành vi sai trái liên quan đến vị tỷ phú ấu dâm này.

Mặc dù tên ông Trump được nhắc đến trong một số tin nhắn được công bố tuần trước, nhưng ông không phải là người gửi hay nhận các tin nhắn đó.