Chuyện vui: Hết tết, cổng chào xuân tự động mãn chầu

Theo báo Thanh Niên trong nước:

– Khoảng 19 giờ 30 ngày 27.1, cổng chào mừng năm mới vắt ngang đường Trần Phú, gần cầu Trần Phú, P.Xương Huân, TP.Nha Trang bất ngờ đổ sập.

Cổng chào này dài khoảng hơn 15 m, được dựng vắt ngang đường Trần Phú, khi công trình bị sập khiến một chân trụ của cổng chào bị bật lên khỏi mặt đất.

Nhân dân ta khá bình tĩnh và anh hùng, mọi người tỉnh bơ lái xe qua cổng như không có chi.

Bê tông giữ chân cổng không đủ nặng bật lên khi bị phần nhịp vượt dài 15 mét vặn xoắn và oằn đổ xuống, nhịp dàn 15 mét không đủ sức chịu lực:

Thế là hết xuân,

Cũng rất may, không có ai bị đè.

Bộ sưu tập câu lạc bộ cổng sập của nước ta nay được có thêm một thành viên mới, sau đây là danh sách các thành viện câu lạc bộ “Cổng Sập”:

Cổng chào của Công Viên Đầm Sen gia nhập CLB cách đây 5 tháng

 Cổng chào thành phố Bình Dương, thành viên 2 năm của CLB

Cổng chào hội chợ Festival Vũng Tàu, thành viên 4 năm của CLB

Cổng chào bảo tàng Đắc Lắc, thành viên 2 tuổi của CLB, cổng này bị kẻ xấu xuyên tạc là khi cổng đổ, nó lộ ra tình trạng gian dối trong thiết kế.

Còn nhiều nhưng thôi kể bấy nhiêu, bà con đủ chóng mặt rồi. Vậy xin bạn cho phép thôi liệt kê ở đây.

Thành phố Khánh Hòa thân yêu ơi, bạn không cảm thấy lẻ loi trong vụ sập đầu xuân phải không?

Người hay kể: Phan Sinh Trần.

Bị bắt oan gần 40 năm trước, ông ở Sài Gòn kiện Viện Kiểm Sát quận

Báo Nguoi-viet

January 27, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ông Trịnh Dân Cường vừa khởi kiện Viện Kiểm Sát Nhân Dân quận 6, Sài Gòn, về việc ông bị bắt oan một năm trong vụ án “trộm vàng.”

Đến nay, sau 37 năm từ ngày ra tù, ông Cường vẫn chưa được đình chỉ bị can, xin lỗi và bồi thường án oan.

Ông Trịnh Dân Cường. (Hình: Hải Duyên/VNExpress)

Báo VNExpress hôm 27 Tháng Giêng dẫn hồ sơ vụ án cho hay, vào đêm 27 Tháng Hai, 1985, Công An quận 6 nhận được trình báo vụ mất trộm vàng tại một căn nhà trên đường Bãi Sậy, phường 7.

Thời điểm đó, ông Cường cùng người anh vợ là Hồ Văn Được và người anh cột chèo Trần Đức Ẩn bị Công An quận 6 cho là nghi can nên bắt tạm giam cả ba người.

Trong đơn kiện, ông Cường cho biết trong lúc điều tra, cả ông và hai người anh đều một mực kêu oan. Vì bị bức cung, ép nhận tội, đêm 8 Tháng Tư, 1985, do quá uất ức, ông Hồ Văn Được đã tự sát tại nhà tù Chí Hòa.

Đáng nói, lúc đó cả ba nghi can bị bắt tạm giam mà chưa có lệnh bắt được Viện Kiểm Sát phê chuẩn.

Sau hơn hai tháng tạm giam, việc điều tra vẫn không có kết quả do không tìm được chứng cứ buộc tội. Lúc này, để hợp thức hóa việc bắt người trái pháp luật, ông Nguyễn Hữu Đô khi đó là đội trưởng Cảnh Sát Hình Sự Công An quận 6, đã chỉ đạo thuộc cấp viết lệnh tạm giam và quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can lùi lại một tháng trước ngày ông Được chết (ngày 9 Tháng Ba, 1985) rồi chuyển Viện Kiểm Sát phê chuẩn đối với ông Cường và hai người anh.

Viện Kiểm Sát quận 6 sau đó kết luận rằng không có chứng cứ buộc tội nên thả ông Cường và Trần Đức Ẩn vào hôm 23 Tháng Tám, 1985. Tuy nhiên, đến hôm 19 Tháng Chín, 1985, Công An quận 6 mới thả ông Ẩn.

Riêng ông Cường bị chuyển lên trại giam Tống Lê Chân ở tỉnh Bình Dương để “cải tạo tập trung,” khi chưa có quyết định của Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn.

Lúc này, bà Đồng Thị Ba, mẹ vợ ông Cường làm đơn khiếu nại về việc ba người con bị bắt oan. Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn phát giác sự việc và yêu cầu trả tự do cho ông Cường.

Đến hôm 3 Tháng Mười Hai, 1986, Công An ở Sài Gòn mới ra quyết định thả ông Cường vì “không liên quan đến vụ trộm tiệm vàng trên đường Bãi Sậy.”

Liên quan vụ oan sai nêu trên, bốn công an viên và giới chức Viện Kiểm Sát quận 6 đã phải hầu tòa hồi năm 1989 và 1990, bị kết án tù và cảnh cáo. Trong số này, ông Nguyễn Hữu Đô bị kết án năm năm tù về tội “bắt giữ, giam người trái pháp luật.”

Riêng ông Nguyễn Tấn Đồng, cựu viện trưởng Viện Kiểm Sát quận 6, chỉ bị cảnh cáo dù “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.”

Viện Kiểm Sát Nhân Dân quận 6, Sài Gòn. (Hình: Trang web VKSND)

Ông Trịnh Dân Cường cho biết thêm từ sau ngày ra tù, ông gửi nhiều đơn thư khiếu nại đến các cơ quan tố tụng quận 6 và Công An ở Sài Gòn nhưng ông chỉ nhận được “phiếu chuyển đơn” chứ không cơ quan nào giải quyết.

Ông sau đó làm đơn khởi kiện Viện Kiểm Sát ra Tòa Án quận 6, nhưng lấy lý do “vụ án kéo dài, thời gian đã lâu, không được nhận các tài liệu, chứng cứ liên quan để nộp” nên tòa quyết định không thụ lý. (N.H.K)

NGẬM NGÙI THÂN PHẬN NGƯỜI DÂN MẤT NƯỚC

Phạm Đình Trọng

 PHẠM ĐÌNH TRỌNG

  1. Bằng lá phiếu người dân được tự do và bình đẳng bầu chọn hiền tài trong dân, thay mặt dân quản trị đất nước và tổ chức, điều hành hoạt động xã hội. Đó là quyền làm chủ đất nước của người dân. Không những là quyền lớn nhất, thiêng liêng nhất của con người, của công dân, quyền làm chủ đất nước còn gắn bó máu thịt người dân với đất nước. Từ đó mà có khái niệm Mẹ Tổ Quốc. Quyền làm chủ đất nước đặt trên vai người dân bổn phận công dân với đất nước như đứa con có bổn phận hiếu thảo với cha mẹ.

Thời thực dân Pháp cướp nước ta, dù người dân Việt Nam vẫn còn chút quyền tự do ngôn luận, tự do ra báo, tự do mít tinh, tự do hoạt động hội đoàn khi hội đoàn đăng kí hoạt động được chính quyền Pháp chấp nhận, tự do sản xuất kinh doanh trong luật pháp bình đẳng. Không có thành phần kinh tế nào được phép trở thành chủ đạo của nền kinh tế Việt Nam. Dù doanh nghiệp của tư bản Pháp cũng không có chính sách biệt đãi riêng. Doanh nghiệp của người Pháp cũng bình đẳng với doanh nghiệp của người Việt. Nhưng người dân Việt Nam hoàn toàn không có quyền làm chủ đất nước Việt Nam máu thịt của mình. Người dân không có quyền làm chủ đất nước là mất nước thực sự rồi.

Thực dân Pháp cướp nước, chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước Việt Nam của người dân Việt Nam. Người dân Việt Nam cả nước một lòng rời bỏ gia đình yên ấm, rời bỏ ruộng vườn, nhà cửa, rời bỏ sự nghiệp công danh đi vào cuộc kháng chiến trường kì, chấp nhận mất mát tài sản, hi sinh xương máu, giành lại độc lập cho đất nước.

Cuộc kháng chiến đánh đuổi đội quân nước ngoài đã để lại trên khắp đất nước Việt Nam trắng xoá mồ liệt sĩ, nối tiếp những nghĩa trang mênh mông. Gia đình nào cũng chịu những mất mát hi sinh to lớn. Người dân vẫn hân hoan vui sướng khi đánh đuổi được đội quân nước ngoài, giành lại độc lập cho đất nước. Giành lại quyền người dân Việt Nam được làm chủ đất nước Việt Nam.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sau sự vui sướng bồng bột thoáng qua, người dân đã phải cay đắng, ngậm ngùi nhận ra đất nước sạch bóng giặc, danh nghĩa đất nước độc lập nhưng người dân không những không có quyền làm chủ đất nước, không có quyền tự do và bình đẳng cầm lá phiếu bầu chọn hiền tài trong dân, thay mặt dân quản trị đất nước và điều hành hoạt động xã hội. Ngay cả đến những quyền con người, quyền công dân thời Pháp thuộc người dân còn có như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do sinh hoạt hội đoàn, nay nước độc lập mà những quyền con người cơ bản và tối thiểu đó người dân Việt Nam cũng không có! Làm sao không ngậm ngùi, cay đắng!

Đảng cộng sản cầm quyền đóng kín cửa cơ quan đảng, lãnh đạo đảng chụm đầu bàn nhau, cắt cử, chia chác những chiếc ghế quyền lực quản trị đất nước, thâu tóm xã hội cho người của đảng rồi lại đổ hàng ngàn tỉ tiền thuế mồ hôi, xương máu của dân ra diễn trò bầu cử, lùa dân đi bỏ phiếu bầu những chiếc ghế quyền lực đã có người của đảng chiếm giữ! Lại diễn trò họp Quốc hội bầu bán. Những người được đảng đặt lên những chiếc ghế quyền lực đều nhận được xấp xỉ trăm phần trăm phiếu bầu của Quốc hội. Diễu cợt và khinh bỉ dân đến thế là cùng!

Đảng cộng sản cầm quyền biến người dân thành những con rối vô hồn, thành những rô bốt vô tri cầm lá phiếu đi bầu theo sự giật dây, theo lập trình cài đặt sẵn để hợp thức hoá người lãnh đạo đất nước và xã hội do đảng cộng sản cầm quyền áp đặt. Cầm lá phiếu đi bầu nhưng dân không có quyền chọn. Cả quyền ứng cử cũng không. Chỉ là diễn viên trong vở diễn dân chủ của đảng, người dân không còn được làm bổn phận công dân với đất nước.

Giang sơn gấm vóc, đất nước máu thịt do mồ hôi, xương máu của lớp lớp thế hệ người Việt Nam tạo nên bỗng trở thành tài sản riêng của đảng cộng sản cầm quyền. Người dân chỉ còn là kẻ sống nhờ, sống lưu vong ngay trên mảnh đất mồ hôi xương máu cha ông để lại. Mẹ Tổ Quốc Việt Nam cũng vật vờ lưu vong cùng người dân ngay trên đất nước Việt Nam! Người dân không được làm chủ đất nước, lũ lượt bỏ nước ra đi kéo dài suốt hơn nửa thế kỉ qua, đến tận hôm nay.

Không có quyền làm chủ đất nước, người dân Việt Nam lại thực sự mất nước rồi! Người nước ngoài chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân thì đó là kẻ xâm lược, là ngoại xâm. Lực lượng trong nước chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân là lực lượng chiếm đóng, là nội xâm.

  1. Đảng cộng sản cầm quyền toàn quyền chiếm đoạt những chiếc ghế quyền lực của dân. Những chiếc ghế để hiền tài trong dân mang tài trí cống hiến cho nước được chia chác trong phòng kín ở cơ quan đảng cho đám quan tham của đảng đã dẫn đến những cuộc đua rầm rộ chạy chức, chạy quyền bất tận. Quan chức đảng cõng con đặt lên những chiếc ghế quyền lực của dân. Tổ chức đảng cõng người của đảng giành những chiếc ghế của hiền tài trong dân.

Chỉ nêu vài dẫn chứng cá nhân các quan chức đảng hối hả cõng con, tổ chức đảng tất bật cõng người của đảng lên những chiếc ghế quyền lực của dân. Những chiếc ghế để hiền tài trong dân cống hiến tài năng cho nước thành những chiếc ghế chỉ để củng cố quyền cai trị của đảng.

Không học nổi chữ nghĩa, không thể làm việc bằng trí tuệ, phải đi xuất khẩu lao động, đứa con thất học, kiến thức văn hoá trống rỗng, làm thuê kiếm sống bằng cơ bắp được ông Tổng bí thư đảng Nông Đức Mạnh cõng vào cơ quan trung ương đảng, đặt lên ghế bí thư tỉnh uỷ, rồi Thứ trưởng, phó Chủ nhiệm Uỷ ban Dân Tộc Chính phủ.

Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cõng đứa con lớn tạm đặt vào ghế Thứ trưởng rồi lại đôn đáo mặc cả, dàn xếp để ông con cả lần lượt thăng tiến Bí thư tỉnh uỷ rồi Bộ trưởng. Con cả đã yên vị thành viên Chính phủ, Thủ tướng Ba Dũng lại đôn đáo cõng tiếp con bé đặt vào ghế bí thư trung ương đoàn. Đặt hai đứa con bất tài ngồi vào ghế hiền tài, ông Thủ tướng mới xoa tay, mãn nguyện về hưu. Mồm nói về làm người tử tế nhưng một nhân cách tham lam, bất lương như vậy làm sao có thể tử tế!

Có quyền lực quan đầu tỉnh, ông Bí thư tỉnh uỷ Bắc Ninh Nguyễn Nhân Chiến liền mang quyền lực ra điều chuyển, sắp xếp lại quan trường, đặt con trai lên ghế Bí thư thành uỷ Bắc Ninh. Đưa con trai chẳng tài càn gì ngồi trên đầu dân rồi ông Uỷ viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Nhân Chiến mới sung sướng, hà hê về nhấm nháp cuộc sống vương giả ở biệt phủ lộng lẫy.

Không sao kể xiết những quan đảng chỉ lo giành giật những chiếc ghế quyền lực của hiền tài trong dân cho con cháu quan. Cứ nhìn những ông to, bà lớn trên cả nước vẻ mặt thoả mãn trên những chiếc ghế quyền lực của dân, tiêu dao năm tháng chỉ nói được những lời đại ngôn sáo rỗng và chỉ để hưởng thụ, chẳng làm được tích sự gì cũng thấy bóng dáng lom khom của bố mẹ họ cõng họ vào quan trường.

Con quan đảng chiếm ghế quyền lực của hiền tài nhiều đến nỗi với bất kì ông quan, bà quan nào người dân đều phải đặt ra câu hỏi: Đồng chí này con đồng chí nào? Đồng chí này con đồng chí nào đã trở thành tiếng than cay đắng. tiếng kêu oan nghiệt, uất hận của dân mất quyền làm chủ đất nước, thành cung oán của xã hội Việt Nam thời cộng sản.

Quan đảng mải miết cõng con vào quan trường thì tổ chức đảng cũng bền bỉ và bài bản cõng người của đảng rải kín ghế quyền lực của hiền tài trong dân.

Trị nhậm quan đầu tỉnh Thái Bình, ông Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Hồng Diên chỉ có công trạng nổi bật là dung túng cho băng đảng xã hội đen Đường Nhuệ lộng hành, chi phối cả công an. Băng nhóm Đường Nhuệ ngang nhiên hành hung dân ngay trong đồn công an mà công an phải nhắm mắt bỏ qua đám tội phạm đàn em Đường Nhuệ. Lấn át cả chính quyền, băng nhóm Đường Nhuệ ngang nhiên áp đặt luật xã hội đen thu tiền của dân như nhà nước thu thuế. Để cho quyền lực xã hội đen Đường Nhuệ tồn tại song song với quyền lực chính quyền, ông quan đầu tỉnh Nguyễn Hồng Diên bộc lộ rõ là ông quan kém về năng lực, tồi về đức độ làm quan.

Dung túng cho băng nhóm xã hội đen Đường Nhuệ lớn mạnh, ông Bí thư đảng cấp tỉnh Nguyễn Hồng Diên vẫn vô can, lại được tổ chức đảng cõng về kinh đô, đưa lên cấp quốc gia, làm Phó Ban Tuyên giáo trung ương, rồi Bộ trưởng bộ lớn Công Thương. Nếu tổ chức đảng không cõng người của đảng vào chiếc ghế quyền lực thì ông quan kém năng lực, tồi đức độ như ông Diên làm sao có thể ngồi được vào chiếc ghế Bộ trưởng bộ Công Thương!

Tổ chức đảng có cả sách lược lâu dài, cả chính sách cụ thể ngang nhiên và trắng trợn cõng những nhân cách tầm thường của đảng đặt lên những chiếc ghế của hiền tài trong dân.

Đứng đầu một doanh nghiệp nhà nước khai thác dầu mỏ, Trịnh Xuân Thanh đã rút ruột hàng ngàn tỉ tiền của dân của nước mua đất, xây lâu đài riêng ở Tam Đảo và rải tiền ăn chơi sa đoạ từ trong nước ra nước ngoài. Thanh vẫn là nhân sự được qui hoạch, được tổ chức đảng cõng từ Hà Nội vào Hậu Giang đặt lên ghế phó chủ tỉnh để rồi thời gian ngắn sau sẽ lại trở về kinh đô ngồi lên ghế quan cấp quốc gia, nắm vận mệnh đất nước. Chỉ vì chiếc ô tô đắt tiền mang biển số xe triều đình mà Thanh ngông nghênh lượn trước dân tỉnh lẻ, gây ghen ghét, đố kị, bất bình rộng rãi trong xã hội buộc pháp luật phải vào cuộc khui ra con người thật, tham nhũng và sa đoạ của Thanh.

Người dân có quyền làm chủ đất nước thì lá phiếu bầu cử thực sự tự do của người dân mới có quyền quyết định nhân sự lãnh đạo đất nước. Chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân, tổ chức đảng cõng ông Nguyễn Xuân Phúc từ cơ quan đảng sang Quốc hội để bộ máy bỏ phiếu của đảng ở Quốc hội hợp thức hoá chức danh Chủ tịch nước cho một người chỉ biết lăng xăng đi khắp nước hô hào, tỉnh này là đầu tàu, tỉnh kia cũng phải là đầu tàu. Ông quan đảng chỉ có ngôn từ tuyên truyền sáo rỗng bộc lộ một tâm hồn nghèo nàn, xơ cứng cảm xúc, không có hồn nhân văn được tổ chức đảng đưa lên đại diện cho dân của một đất nước văn hiến!

Ở vị trí quốc gia, lo toan việc dân việc nước nhưng nhân cách thấp kém, tầm vóc nhỏ bé, nghĩ suy chưa vượt khỏi khung cửa gia đình thì chỉ là con người giá áo túi cơm, chỉ biết lấy quyền lớn lo cho dân cho nước mang về lo việc nhỏ để vinh thân phì gia, bảo kê cho vợ con thu lợi bất chính bằng việc làm phi pháp, bất lương trong vụ kinh doanh kit test giả xét nghiệm covid-19.

Chỉ cốt bán được nhiều kít test giả, thu lợi nhuận lớn, cả bộ máy nhà nước dưới quyền chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc rầm rộ bố ráp, truy bắt, đè ngửa gần trăm triệu dân ra chọc kit test giả vào mũi dân, ngoáy đi ngoáy lại nhiều lần để tiêu thụ kit test giả. Kít test giả, không thể phát hiện người nhiễm covid-19 làm cho dịch covid-19 bùng phát, lan rộng, dẫn đến hơn 43 ngàn người dân Việt Nam chết thảm trong dịch covid-19 nhưng đã mang về hàng ngàn tỉ tiền lời cho doanh nghiệp kinh doanh kit test giả!

Kinh doanh kit test giả là những ai? Chỉ có thường dân góp cổ phần ít ỏi, chỉ chiếm hai mươi phần trăm vốn (20%) phải chường mặt ra với pháp luật, tra tay vào còng số tám. Còn tám mươi phần trăm vốn của những người núp bóng quyền lực nhà nước cấp cao có thể huy động cả bộ máy nhà nước vào việc truy lùng, bắt bớ, đè dân ra ngoáy mũi. Quyền lực nhà nước ở cấp cao liên quan đến doanh nghiệp kinh doanh kit test giả thì danh tính được giấu kín trong bóng tối, pháp luật không được phép công khai tên tuổi.

Người dân có quyền làm chủ đất nước thì mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật và người dân phải được biết mọi hoạt động đúng, sai của người nắm quyền lực đại diện cho dân và mọi hành vi liên quan đến pháp luật của công dân phải được pháp luật xét xử công khai, bình đẳng. Nhưng đảng lại đóng kín cửa xử lí nội bộ trong đảng việc làm phi pháp bất lương diễn ra dưới bóng chiếc ô quyền lực Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc rồi đảng lệnh cho Quốc hội làm thủ tục loại bỏ chức danh của người được đảng đặt lên ghế Chủ tịch nước.

Những quan chức bị truy tố bắt giam, những Bộ trưởng, Bí thư, Chủ tịch tỉnh trong vụ kit test giả xét nghiệm covid-19 chỉ là những tội phạm thứ yếu, những tội phạm nhận tiền chia chác trong việc tiêu thụ kit test giả.

Những người nắm cổ phần lớn, có vai trò quyết định việc kinh doanh kit test giả mới là tội phạm chính, tội phạm hàng đầu nhưng nhờ núp bóng quyền lực cấp cao nên đều vô danh, hành vi phạm tội được pháp luật giấu kín, người dân không được biết.

Những ngày này liên tiếp chứng kiến tổ chức đảng chiếm đoạt quyền công dân, quyền làm chủ đất nước của người dân, gần trăm triệu người dân Việt Nam càng cay đắng, ngậm ngùi cho thân phận người dân mất nước!

ĐI TÌM THẾ LỰC THÙ ĐỊCH, LỘ RA BỌN THÂN ĐỊCH!!!

Lê Hữu Thủy

Bài viết tuyệt hay! Đọc từ năm trước mãi sang năm nay vẫn hay một cách lạ thường.

*****

Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều cụm từ “thế lực thù địch”.

Nghe đến nhàm, nhưng chẳng ai chỉ cho tôi biết, bởi nó vô hình.

Vậy thì phải đi tìm thôi.

-Tôi đã đi tìm thế lực thù địch từ những ngày đầu hợp tác xã hóa, đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa.

Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa Mác đúng sai thế nào.

Cái ngày mà qua sách báo và nghe kể là khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm, mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc.

Để rồi “Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/ Hai tiếng thân yêu lời cảm mến/ Tay anh nắm chặt tay xã viên/ Xốc cả phong trào cùng tiến lên” đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông.

Cái ngày mà khi thu hoạch thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là đi mót) cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ.

Để rồi “Dân làm chủ dập dìu hợp tác / Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu .

– Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết.

Để rồi “Những người lao động quang vinh/ Chúng ta là chủ của mình từ đây” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.

“Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?”

Từ thắc mắc đó tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” và “Chính trị kinh tế học”.

Vì còn tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ Mác sai, nhưng ít nhất là ta làm sai Mác. Mác nói, đại ý “phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm)”.

Ta đã dùng “vô sản áo rách” trong CCRĐ.

Ta đã cưỡng bức vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải hoàn toàn tự nguyện.

Trong “Chính trị kinh tế học”, theo Khơ rút sốp “có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường”, còn theo Bregiơnhep “chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”, ta đã làm theo bạo lực.

Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực”. Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã.

Thảm thay!!!

Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”.

Tôi vào đại học. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ.

Khi mà tôi nhận thấy tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau.

Tôi đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công việc đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận thực tế.

Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần tìm ra thế lực thù địch. Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của nước.

Còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước có lần tôi nói với bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng “đảng sai bố ạ”, bố tôi rằng “đường lối đúng, thực hiện sai”.

Đáp “lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội, ta chẳng làm được gì cả, sao gọi là đúng? Nói vậy là bao biện”. Bố tôi lặng im.

Lại hỏi “một xã hội sẽ ra sao nếu trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?” Rằng “câu hỏi đó đã được Gabriel García Márquez – chủ nhân của giải noben văn học 1982 đã hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á – Phi – Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời”.

Vài năm sau bố tôi nói “con đúng, bố sai – từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình”. Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, ông dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời.

Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta cơ cấu những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì?

Sau đó, khi “chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng: “xã hội ta sẽ thê thảm khi những người học yếu nhất vào giáo dục”.

Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất.

Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên”.

Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta?

Rút cục ta đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính, ai không như thế được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay.

Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.

Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều những cuộc chạy chức quyền, chia các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% chi phí đầu tư, nhiều chỗ còn hơn. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa.

Tóm lại như thế “Đất nước không đổ nát mới là sự lạ.!”

Cách đây hơn năm thế kỷ Thân Nhân Trung đã viết:

“…Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…”

Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được hiền tài, chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết ăn theo nói leo, thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không tài làm sao sử dụng được hiền tài, các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai.

Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường, hoặc vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm” hay như “vụ xét lại chống đảng”.

Hoặc co vào ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức có bia mộ ghi “ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tải giỏi”.

Vậy là “thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối. Mà cái ngu là tổ phụ của cái ác, tàn phá đất nước hơn tỷ lần cái ác.

Con đường cách mạng đất nước ta (mà đặc biệt là cách mạng phát triển xã hội sau năm 1975) đang đi là con đường thiếu ánh sáng tri thức soi đường.

Để rồi sau bao nhiêu năm đi vào bóng đêm. Đất nước sau gần bốn mươi năm thống nhất tựa như đổ nát.

– Nạn tham nhũng tràn lan làm rỗng ruột kinh tế.

– Tai nạn giao thông chết người như có chiến tranh.

– Giáo dục lụn bại.

– Nhân cách đạo đức suy đồi.

– Kẻ thù truyền kiếp phương Bắc uy hiếp trên biên giới, rừng núi, biển đảo và đồng bằng.

Cách mạng đâu phải là sự nghiệp của bầy đàn khố rách áo ôm kiểu “mo cơm quả cà đi xây dựng chủ nghĩa cộng sản”. Cũng do ngu tối mà từ ngày độc lập, chúng ta chưa tìm được con đường đi cho đất nước.

Không nghi ngờ gì nữa“thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối, thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành thì đấy chính là thế lực thù địch của đất nước ta, dân tộc ta.

Bài từ Fb Người Phú Yên

P.s: Đến thời điểm này. Bọn thân định đã làm nên những Việt Á, những chuyến bay giải cứu ngạo nghễ, những AIC … và rất nhiều thứ khác, phá nát đất nước nầy mà thôi!

Từ FB Trọng Hùng

Mạng xã hội rò rỉ hình ảnh con gái Tô Lâm ‘tốt nghiệp đại học ở Anh’

Báo Nguoi-viet

January 26, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ khoảng một giờ sau khi hình ảnh bị rò rỉ hôm 26 Tháng Giêng trên trang Facebook “Ông Học Giả” của blogger Hoàng Dũng, cô Tô Hà Linh, người được cho là con gái ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An Việt Nam, đã khóa trang cá nhân.

Trong hình chụp được đăng tải trên Facebook To Ha Linh hôm 28 Tháng Bảy năm ngoái, cô Linh viết bằng tiếng Anh rằng: “Đây quả là một hành trình tuyệt vời và đây là lúc tôi tốt nghiệp.”

Cô Tô Hà Linh được cho là con gái ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An Việt Nam. (Hình: Facebook To Ha Linh)

Tấm hình cho thấy cô mặc áo dài màu xanh thẫm, ôm một bó hoa, đứng trước một tòa nhà gắn chữ SOAS và dường như điện thoại chưa chọn đúng tính năng nên chữ bị xoay ngược.

Được biết SOAS University of London là một trường đại học nghiên cứu công lập ở London, Anh, và là tổ chức thành viên của Federal University of London (Liên Minh Đại Học London), được thành lập vào năm 1916. SOAS tọa lạc tại khu Bloomsbury của trung tâm London.

Theo Wikipedia, trường SOAS cũng được coi là một trong những tổ chức hàng đầu thế giới về nghiên cứu Châu Á, Châu Phi và Trung Đông.

Facebook “Ông Học Giả” đăng tấm hình nêu trên kèm bình luận: “…Nhân dân và các chiến sĩ trẻ nóng lòng chờ em [Tô Hà Linh] trở về quê hương để cống hiến. Anh em nhân dân còn trẻ, chưa vợ, muốn làm rể bố Tô chủ tịch nước, lên ngôi Chạn Vương thì làm quen với Ông Học Giả nhé.”

Sau đó, Facebook “Di Hoang,” một trang cá nhân khác của Hoàng Dũng, người đang bị Facebook hạn chế tương tác do “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” viết nửa đùa nửa thật: “Anh Phạm Minh Chính cần học hỏi em Tô Hà Linh, con gái bác Tô Lâm trong việc xử lý thông tin. Chỉ một giờ sau khi Ông Học Giả đăng bài, em nó đã khóa Facebook. Chính phủ điện tử là phải nhanh như vậy.”

Trước vụ này, thông tin về vợ con ông Tô Lâm được ghi nhận rất hạn chế trên Internet. Trang Wikipedia về đương kim bộ trưởng Công An Việt Nam chỉ ghi nhận cha ông này tên là Tô Quyền, nhưng không có thông tin về vợ con ông Tô Lâm.

Hồi năm 2018, một bài đăng trên báo Công An Nhân Dân không nêu tên cô Tô Hà Linh nhưng cho hay: “…Trong một lần đề cập tới việc học hành của con cái, Bộ Trưởng Tô Lâm bất ngờ tiết lộ rằng cô con gái đang học phổ thông của ông được các thầy cô ở trường khen ‘bài viết rất có văn.’ ‘Con bé có tư chất nghệ sĩ, sau này dễ theo nghề diễn viên,’ ông nói.”

Vợ chồng ông Tô Lâm chụp hình cùng mẹ ông. Cô Tô Hà Linh là người đeo kính đứng cạnh ông Tô Lâm. (Hình: Công An Nhân Dân)

“Sau này, có dịp kể lại tình tiết ấy với phu nhân của bộ trưởng, tôi thấy chị rất vui khi biết đức phu quân của mình có cách nhìn nhận như vậy – cách nhìn nhận thể hiện thái độ trân trọng lĩnh vực văn hóa văn nghệ. Tôi hiểu và chia sẻ niềm vui với chị, bởi trong thực tế, đây là điều rất đáng quý và không phải lúc nào cũng có thể gặp được ở một vị tướng công an,” báo Công An Nhân Dân viết thêm.

Theo bình luận mới đây của ông Lê Hồng Hiệp, chuyên viên tại Viện Nghiên Cứu ISEAS – Yusof Ishak Institute ở Singapore, trên tạp chí Fulcrum, thì ứng viên hàng đầu thay thế ông Nguyễn Xuân Phúc làm chủ tịch nước là ông Tô Lâm, người là ủy viên Bộ Chính Trị đã hai khóa.

Ông Tô Lâm “nổi tiếng” thế giới với vụ “ăn thịt bò dát vàng” ở London, Anh, hiện là người rất được ông Nguyễn Phú Trọng hài lòng và tin cậy trong chiến dịch “đốt lò” (đánh tham nhũng)(N.H.K

Ung thư di căn ở cục đăng kiểm

Tin từ báo thanh niên trong nước

Đó là lời của Bộ trưởng GTVT Nguyễn Văn Thắng, sai phạm trong đăng kiểm thực chất là “căn bệnh ung thư di căn” nhiều năm … dù rất đau xót nhưng đã là tội phạm thì kể cả thay 100% người vẫn phải làm.

Phát biểu tại hội nghị tổng kết công tác của Cục Đăng kiểm Việt Nam chiều 16.1, Bộ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Thắng nhiều lần nhấn mạnh sự cố “rất nghiêm trọng”, “đau xót” khi nhiều cán bộ của cục từ cục trưởng, trưởng phòng đến các cán bộ trung tâm đăng kiểm bị tạm giam, khởi tố.

Bộ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Văn Thắng

Lãnh đạo Bộ GTVT cũng cho rằng, sai phạm của Cục Đăng kiểm Việt Nam không ai kiểm soát, từ trên xuống dưới là một, vì “ông quản lý nhà nước nhưng buông lỏng quản lý, nhận tiền hàng tháng thì chỉ đạo, thanh kiểm tra gì nữa”. Xe đến không đảm bảo yêu cầu cho thuê phụ tùng để kiểm định, thậm chí còn sử dụng phần mềm để thay số kiểm định khí thải…

Khởi tố, tạm giam nhiều cán bộ, theo ông Thắng, bắt đến cục trưởng, Đặng Việt Hà.

Bài báo viết:

“Đây là quản lý nhà nước hay đây là lực lượng tội phạm? Chắc chắn là còn nhiều cán bộ nữa của chúng ta vướng vào vòng lao lý.

From: Phan Sinh Trần

Lịch sử cần sòng phẳng, rõ ràng với nhau

Lịch sử cần sòng phẳng, rõ ràng với nhau

Báo Tiếng Dân

Đỗ Thành Nhân

19-1-2023

Trung ương Đảng và Quốc hội cho ông Nguyễn Xuân Phúc thôi chức Chủ tịch nước là hoàn toàn đúng. Đất nước này không thiếu người có tài năng, uy tín và đạo đức để làm người đại diện cho quốc gia.

Lần đầu tiên trong lịch sử đảng Cộng sản có vị Chủ tịch nước (bị buộc, xin) thôi chức giữa nhiệm kỳ để nghỉ hưu. Tuy nhiên ông Nguyễn Xuân Phúc dù sao cũng là Chủ tịch nước, về mặt đối ngoại là “nguyên thủ quốc gia” – là một nhân vật của lịch sử hiện đại, nên cũng cần sòng phẳng, rõ ràng với nhau về công và tội của ông Phúc.

Ông Nguyễn Xuân Phúc làm CTN từ tháng 4-2021, cũng có nghĩa rời ghế Thủ tướng, không còn điều hành Chính phủ tại thời điểm đó, để trao quyền cho Thủ tướng kế nhiệm là ông Phạm Minh Chính. Tuy nhiên, quy cho ông Phúc “chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để nhiều cán bộ, trong đó có 2 đồng chí Phó Thủ tướng, 3 bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng; 2 đồng chí Phó Thủ tướng đã xin thôi giữ các chức vụ, 2 bộ trưởng và nhiều cán bộ bị xử lý hình sự” là cần xem xét lại.

Thứ nhất: cần xác định rõ ràng trách nhiệm của người đứng đầu.

– Nếu trách nhiệm về Quản lý nhà nước trước Hiến pháp và pháp luật thì các Bộ trưởng, Phó Thủ tướng thuộc Chính phủ mà Thủ tướng là người đứng đầu, chứ không phải Chủ tịch nước.

– Nếu trách nhiệm về mặt Đảng thì nhiều Ủy viên Trung ương, Ủy viên Bộ Chính trị (Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh), thì ông Nguyễn Xuân Phúc không phải là người đứng đầu.

Thứ hai: cần xác định thời gian xảy ra sai phạm.

Những Phó thủ tướng, Bộ trưởng, Cán bộ sai phạm đều là người của Chính phủ nhiệm kỳ mới được Quốc hội phê chuẩn.

Hầu hết những sai phạm của những vị nói trên đến mức phải bị truy tố, kỷ luật đều liên quan tới chống dịch Covid, tới Việt Á, tới các chuyến bay giải cứu, xảy ra chủ yếu trong nhiệm kỳ Chính phủ mới, chứ không phải thời ông Phúc làm Thủ tướng Chính phủ.

Nếu nhiệm kỳ Chính phủ trước ông Phúc làm sai (hoặc không phù hợp), thì nhiệm kỳ mới, Chính phủ mới, Thủ tướng mới có quyền và phải có trách nhiệm điều chỉnh cho phù hợp với tình hình mới.

Ngay cả Chủ tịch UBND Tỉnh mới cũng có quyền ban hành nhiều quyết định hành pháp thay thế quyết định của Chủ tịch cũ là hoàn toàn bình thường. Tại sao Thủ tướng Chính phủ mới lại không thực hiện?

***

Cá nhân người viết bài này, qua dư luận xã hội và chứng nhận một số vụ việc thì ông Nguyễn Xuân Phúc không xứng đáng làm CTN nữa và rất đồng thuận với Trung ương Đảng, Quốc hội cho thôi chức.

Tuy nhiên, ông Nguyễn Xuân Phúc vẫn còn quyền con người, quyền công dân, ông chưa có tội gì, cho đến khi Tòa án phán quyết. Ông Nguyễn Xuân Phúc cũng không phải là cái thùng rác để đổ hết tất cả trách nhiệm, tội lỗi vào đó, là điều không công bằng với ông ta.

Điều quan trọng là ông Nguyễn Xuân Phúc từng là “nguyên thủ quốc gia” – là con người của lịch sử nên cần đánh giá trung thực, khách quan về lịch sử.

Nói thêm:

  1. Nếu cho rằng bà Trần Thị Nguyệt Thu, phu nhân nguyên CTN Nguyễn Xuân Phúc hoặc những người có quan hệ với ông Phúc “lợi dụng ảnh hưởng” để trục lợi, làm bậy, thì đây thuộc là vấn đề của thể chế, pháp luật chứ không phải riêng bà Thu.
  2. Nếu ông Nguyễn Xuân Phúc không phải “BỊ BUỘC thôi chức” mà “TỰ NGUYỆN XIN thôi chức” thì phải nói là ông Phúc còn hơn những “người tử tế” khác.

Đã đến lúc cần có Luật Hiến pháp và Tòa án Hiến pháp để phán quyết những trường hợp như Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc.

Kể chuyện trước đêm giao thừa về Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Bá Thanh

Báo Tiếng Dân

Thu Hà

21-1-2023

Từ khi cướp được chính quyền năm 1945, lập nên nhà nước, đảng Cộng sản Việt Nam đã bắt đầu chia bè phái, phe nhóm chính trị để thâu tóm quyền lực, thao túng chính trường, nhằm dễ bề biển thủ công quỹ, ăn cắp tài sản của dân, mua quan bán chức…

Sau năm 1975, các vấn nạn nói trên lan rộng trong cả hệ thống chính trị, từ trung ương đến địa phương. Quảng Nam – Đà Nẵng (QN-ĐN) cũng cuốn vào cơn lốc đó. Nội bộ lãnh đạo cốt cán chia hai phe, phe quê Quế Sơn và phe quê Hoà Vang. Hai phe này so găng, tranh giành quyền lực “một mất một còn”, dai dẵng suốt 30 năm, từ năm 1985 đến năm 2015, với đủ cung bậc thắng, thua. Ba cuộc so găng khốc liệt nhất là vào năm 1992, 2000 và 2014.

Trong cơn lốc tranh quyền đoạt vị đó, hai nhân vật để lại nhiều giai thoại nhất là Nguyễn Bá Thanh và Nguyễn Xuân Phúc.

Cuộc đời của Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Bá Thanh giống nhau một cách kỳ lạ:

– Nguyễn Bá Thanh sinh năm Quý Tỵ 1953, quê huyện Hoà Vang, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (sau 1997 mới tách tỉnh).

– Bố Thanh là ông Nguyễn Bá Tùng, năm 1954 ông Tùng tập kết ra Bắc, mẹ ông ở lại miền Trung. Sau đó, bố Thanh quay về Quảng Nam rồi hy sinh, được truy tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang”.

– Năm 1968, Thanh được đưa ra Bắc, học sinh trường miền Nam. Thanh từng là Tỉnh uỷ viên Quảng Nam – Đà Nẵng khoá 15, vào Uỷ viên Trung ương khoá X.

– Vợ Thanh là Lê Thị Quý, quê Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam

– Vợ chồng Bá Thanh có hai con, một trai một gái. Con trai Nguyễn Bá Cảnh, từng du học Anh quốc, ngành Quản trị công, về nước làm cán bộ Đoàn, từng giữ chức Bí thư thành đoàn Đà Nẵng.

Vợ chồng Nguyễn Bá Thanh, Lê Thị quý. Ảnh: PLTP

– Nguyễn Xuân Phúc tuổi Giáp Ngọ 1954, quê huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng.

– Bố ông là Nguyễn Văn Hiền, tập kết ra Bắc năm 1954. Mẹ ở lại Quảng Nam, tham gia Mặt trận Giải phóng miền Nam, năm 1966 thì bà hy sinh. Anh trai ông là Nguyễn Quốc Dũng, là Anh hùng Lực lượng vũ trang.

– Năm 1967, ông Phúc được đưa ra Bắc, học sinh trường miền Nam. Phúc từng là Tỉnh uỷ viên Quảng Nam – Đà Nẵng khoá 15, vào Uỷ viên Trung ương khoá X.

– Vợ Phúc là bà Trần Thị Nguyệt Thu, quê Điện Bàn, Quảng Nam.

– Vợ chồng ông Phúc có hai con, một gái một trai. Con trai Nguyễn Xuân Hiếu, từng du học ở Mỹ, ngành Quản trị công, về nước làm cán bộ Đoàn, từng giữ chức Phó bí thư Tỉnh đoàn Bắc Giang.

Vợ chồng Nguyễn Xuân Phúc và Trần Thị Nguyệt Thu. Nguồn: TTXVN

Sới vật một vùng quê

Năm 1992, sau nhiều năm hậm hực, phe nhóm Quế Sơn cầm đầu là Lê Quốc Khánh, sinh 1938, quê Quế Sơn, giữ chức Phó Bí thư Tỉnh uỷ, chủ tịch HĐND tỉnh QN-ĐN, đại biểu QH khoá 9, liên kết với phe Điện Bàn để tấn công.

Phe nhóm Hoà Vang, đại diện là Nguyễn Văn Chi, sinh 1945, Uỷ viên Trung ương khoá VI, Bí thư Tỉnh uỷ và Trần Đình Đạm, sinh 1934, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh QN-ĐN, đại biểu QH khoá 8.

Trận này phe Quế Sơn thắng. Nguyễn Văn Chi bay chức bí thư, Trần Đình Đạm về vườn. Sau này nhờ lập công trong vụ án ông Nguyễn Hà Phan, ông Chi tái trúng cử Ủy viên Trung ương khoá VII, VIII, IX, vào Ban bí thư, Bộ Chính trị.

Không lâu sau, nội tình đảng bộ QN-ĐN mất đoàn kết nghiêm trọng. Trung ương phải cử hai Uỷ viên Trung ương là Mai Thúc Lân (1935-2014) quê Điện Bàn, Ủy ban Kinh tế và Ngân sách của Quốc hội, vào ngồi ghế bí thư. Trương Quang Được (1940-2016) quê Hội An, Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan, vào nắm Phó bí thư, chủ tịch UBND tỉnh. Được ba năm, cả hai phe hoà hoãn, dừng chiến sự.

Năm 1997, tỉnh QN- ĐN tách ra tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng, trực thuộc trung ương. Trương Quang Được, rồi đến Phan Diễn lần lượt nắm ghế bí thư Đà Nẵng.

Thời điểm này, anh ruột ông Phúc là Nguyễn Quốc Dũng, tức Dũng “lửa”, Viện trưởng Viện kiểm sát QN-ĐN, được phân công làm Thành uỷ viên, Viện trưởng VKS Đà Nẵng. Ông Trần Văn Thanh, đồng hương Quế Sơn, bạn thân ông Phúc, làm Thường vụ Thành uỷ, giám đốc Công An. Giám đốc sở Du lịch Nguyễn Xuân Phúc đi theo bí thư Lân, làm Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam.

Nguyễn Bá Thanh nhờ Nguyễn Văn Chi và Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình hậu thuẫn, giành được ghế Phó Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng. Nguyễn Bá Thanh độc đoán, tham nhũng, ra sức thâu tóm quyền lực cho nhóm Hoà Vang.

Năm 2000, trong “Vụ án cầu sông Hàn”, Trần Văn Thanh, Nguyễn Quốc Dũng cho khởi tố bắt giam một loạt đàn em của Nguyễn Bá Thanh tại Công ty Xây lắp và Kinh doanh nhà.

Đích nhắm của phe Quế Sơn là tống Nguyễn Bá Thanh vào nhà giam. Có lần, gây gổ trên sân tennis, Dũng “lửa” đã chỉ vào mặt Nguyễn Bá Thanh, nói “có ngày tao sẽ bắt mày!”

Nguyễn Bá Thanh cao tay, mua chuộc lính của Trần Văn Thanh, tiêu huỷ các bản cung, bút lục, liên quan đến ông ta. Uỷ viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Chi cũng ra tay giải cứu, nhờ đó Bá Thanh thoát nạn.

Cuộc tỉ thí lần này, phe Quế Sơn thua đau. Trần Văn Thanh mất chức giám đốc Công an, Dũng “lửa” về nghỉ hưu non.

Mặc dù thắng, nhưng Nguyễn Bá Thanh vẫn nuôi thù hận trong lòng. Mấy năm sau, ông ta dàn cảnh, Trần Văn Thanh phải sụp bẫy, thân bại danh liệt. Ngày Thanh “công an” ra toà trên cáng cứu thương, phe Quế Sơn thề sẽ tiêu diệt phe nhóm Hoà Vang.

Kể từ đó, Nguyễn Bá Thanh xem anh em Nguyễn Quốc Dũng – Nguyễn Xuân Phúc là kẻ thù “không đội trời chung”. Khi chỉnh trang đô thị ở quận 3, Nguyễn Bá Thanh cho mở đường đâm ra biển, cắt ngang bịt luôn đường Đặng Vũ Hỷ, nơi có nhà riêng của Dũng “lửa”, không cho thông ra đại lộ Phạm Văn Đồng. Ông ta cũng cấm không cho láng nhựa, vì vậy đường Đặng Vũ Hỷ mưa thì ngập, nắng thì cát bụi mịt mù.

Nguyễn Bá Thanh và Nguyễn Xuân Phúc như hai cọp dữ sống chung một rừng, không ai chịu thua ai. Khi ở miền Bắc, Thanh học đại học Nông Nghiệp 1, còn Phúc học đại học Kinh tế Quốc dân. Để hơn Phúc, Thanh rủ Vũ Ngọc Hoàng, (sau này là Phó Ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương khoá XI), cùng mua bằng Phó tiến sĩ.

Vợ Thanh là Lê Thị Quý, y tá tuyến quận. Vợ Phúc là Trần Nguyệt Thu, kế toán khách sạn Thu Bồn, TP Đà Nẵng. Thu trẻ và đẹp hơn Quý. Để vợ mình vượt lên, Thanh đưa Quý ra Huế học bác sĩ “chuyên tu”, sau về làm Phó giám đốc một bệnh viện.

Khi vợ chồng Phúc mua được căn nhà mặt tiền số 58 Nguyễn Thị Minh Khai, rộng khoảng 100 m2, Thanh cũng không chịu thua kém, nhanh chóng thâu tóm công sản đối diện nhà Phúc, số 83 Nguyễn Thị Minh Khai, vốn là công ty quốc doanh, mặt tiền rộng khoảng ba chục mét, gấp năm lần nhà Phúc. Thanh ở trên biệt phủ 189 Cách Mạng Tháng 8, còn căn nhà 83 Nguyễn Thị Minh Khai, Thanh cho Công ty Du lịch Việt Nam thuê.

Năm 2006, cả hai trúng Uỷ viên Trung ương khoá X. Nguyễn Xuân Phúc làm bộ trưởng chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, Nguyễn Bá Thanh vẫn trụ lại, nắm chức Bí thư Đà Nẵng.

Năm 2011, Phúc lọt vào Bộ Chính trị khoá XI. Thanh là ứng viên Bộ Chính trị, nhưng bị “knock out”. Phúc làm Phó Thủ tướng, Thanh vẫn ngồi ghế Bí thư Đà Nẵng. Lòng Thanh đầy hằn học, đố kỵ, không thèm nhìn mặt Phúc, nói chi tới chuyện chúc mừng.

Trong Lễ hội văn hoá “Quảng Nam, hành trình di sản” được tổ chức tại Hội An, Nguyễn Bá Thanh làm bẽ mặt Nguyễn Xuân Phúc trước khá đông quan chức Trung ương và địa phương, khi yêu cầu Ban Tổ chức dời bản tên ông ta đi chỗ khác, không muốn ngồi gần ông Phúc.

Nguyễn Bá Thanh và Nguyễn Xuân Phúc tại lễ cắt băng khánh thành cầu Rồng và cầu Trần Thị Lý 10 năm trước. Ảnh: Kênh 14

Tháng 1-2013, Bá Thanh được phe Trọng – Sang kéo ra Hà Nội làm Trưởng ban Nội chính Trung ương đảng, nhằm đấu với Nguyễn Tấn Dũng.

Thanh vừa nhận quyết định, thì Nguyễn Xuân Phúc cho Thanh tra Chính phủ công bố kết luận thanh tra đất đai tại Đà Nẵng. Theo Kết luận Thanh tra, giai đoạn 2003 đến 2011, lãnh đạo Đà Nẵng đã làm thất thoát 3.434 tỷ đồng.

Biết Phúc chính thức nổ súng tấn công, Thanh phản ứng ra mặt. Trả lời báo chí, Thanh khẳng định,những kết luận sai phạm về quản lý đất đai gây thất thoát nguồn ngân sách nhà nước của Thanh tra Chính phủ là không có cơ sở, thiếu tính thuyết phục và không đi sát với thực tế”.

Được Nguyễn Phú Trọng bảo kê, dàn xếp, vụ 3.434 tỷ tạm xếp lại, chính phủ không nhắc đến nữa. Tuy vậy, ảnh hưởng vụ này làm Thanh rớt Uỷ viên Bộ Chính trị trong đợt bầu bổ sung hồi tháng 5-2013 tại hội nghị trung ương 7, khoá XI. Rất cay cú và điên tiết, Thanh chỉ biết nuôi hận, chờ ngày phục thù.

Vinh quang và cay đắng

Năm 2014, Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc phóng xạ, y học Hoa Kỳ cũng “bó tay”, không chữa trị được. Trang Chân Dung Quyền Lực tung tin, cho rằng Nguyễn Xuân Phúc chủ mưu. Nhưng nhiều nguồn khác cho biết, thủ phạm là những đồng đảng làm ăn chung với Thanh, ra tay diệt Thanh để chiếm đoạt hàng ngàn tỷ.

Sau khi Thanh chết, năm 2015, Phúc chỉ đạo điều tra Đà Nẵng toàn diện. Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Đà Nẵng, con trai ông Nguyễn Văn Chi bị lột bỏ tất cả các chức vụ, bị đuổi ra khỏi Trung ương. Vũ “nhôm”, đệ tử ruột của Nguyễn Bá Thanh đào tẩu và bị dẫn độ về nước. Hàng loạt quan chức Đà Nẵng bị ném vào tù. Nguyễn Bá Cảnh, con trai Thanh, cũng bị loại ra khỏi hệ thống chính trị, phải chạy sang Singapore sống.

Cuộc thư hùng kéo dài từ năm 2013 đến 2018 này, chỉ một mình Nguyễn Xuân Phúc đại diện cho phe Quế Sơn, đã đánh tan nát cả đội quân đảng viên lãnh đạo của phe Hoà Vang, mà Nguyễn Bá Thanh gầy dựng suốt 20 năm.

Thanh giã biệt nhân gian vào thứ 6, ngày 13-2-2015, tức 25 tháng Chạp năm Giáp Ngọ.

Điều lạ kỳ, không tin nổi nhưng có thật, Nguyễn Xuân Phúc bị buộc phải giã biệt đỉnh cao quyền lực vào ngày 17-1-2022, tức 26 tháng Chạp, năm Nhâm Dần, sau khi bị buộc thôi các chức vụ tối cao trong đảng.

Đối với dân Hoà Vang, Thanh tuy chết nhưng vẫn “sống” trong lòng họ. Còn với dân Quế Sơn, Phúc tuy còn sống sờ sờ ra đó, nhưng mọi thứ xem như đã “chết lâm sàng”.

Hàng ngàn người hâm mộ tiễn đưa Nguyễn Bá Thanh. Nguồn: Báo Thanh Niên Vài người bạn thân đón Nguyễn Xuân Phúc trở về. Nguồn: CTV Tiếng Dân

Vài người bạn thân đón Nguyễn Xuân Phúc trở về. Nguồn: CTV Tiếng Dân

Nhiều lý do khiến Phúc bị văng ra khỏi chính trường, trong đó có những điều ít người chú ý:

– Trần Cẩm Tú, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, là người được Nguyễn Văn Chi đỡ đầu vào Uỷ viên Trung ương khoá XI, giữ chức Phó chủ nhiệm UBKT Trung ương vào tháng 1-2011.

– Phan Đình Trạc, Trưởng ban Nội chính Trung ương, từng là cấp phó cho Nguyễn Bá Thanh hai năm, từ năm 2013 đến 2015.

– Vương Đình Huệ, Chủ tịch Quốc hội, người cùng Thanh được Nguyễn Phú Trọng bảo kê ngồi ghế Trưởng ban Kinh tế và Ban Nội chính vừa tái lập lúc đó. Năm 2013, Huệ cùng với Thanh từng bị phe Dũng – Phúc cho “out” trong cuộc đua vào Bộ Chính trị.

Ba nhân vật nêu trên ít nhiều ân nghĩa, có mối thân hữu với Nguyễn Bá Thanh và phe Hòa Vang. Cả ba cũng là những người yêu cầu “anh Phúc nên nghỉ đi” trong cuộc họp Bộ Chính trị kiểm điểm Nguyễn Xuân Phúc.

Còn Nguyễn Phú Trọng, dĩ nhiên luôn tin tưởng và dành tình cảm cho Nguyễn Bá Thanh, dù Thanh là “trùm tham nhũng”, với quá nhiều tai tiếng. Cho nên không quá khó hiểu vì sao Trương Tấn Sang tránh mặt, không muốn gặp Nguyễn Xuân Phúc vào ngày 11-1-2023, khi Phúc vào thành Hồ, đến Bình Dương chúc Tết các cựu nguyên thủ, ông Sang đưa phu nhân ra Bắc hành hương Hà Tĩnh, Nghệ An, Hưng Yên vào ngày 10-1-2023.

Hậu trường chính trị của đảng CSVN luôn phức tạp, đầy rẫy thủ đoạn nham hiểm. Những “anh hai Nam Bộ” còn chịu không nổi các “tay kiếm Bắc Hà”, thì người xứ Quảng chân chất, quê mùa như Nguyễn Xuân Phúc, đi từ đỉnh cao vinh quang đến vực thẳm cay đắng là điều không tránh khỏi.

Cộng Sản = Tham Bạo

Thôi làm… ‘chủ dân’, ông Phúc đã thấm thía… ‘dân chủ XHCN’?

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

24-1-2023

Nếu các đồng chí từng cùng ông bồi đắp và xiển dương “dân chủ XHCN” không bơm thông tin và không bật đèn xanh, búa rìu dư luận đâu có giáng xuống ông và gia đình ông dữ dội như vậy. Nguồn: Reuters

Không may cho cả ông Nguyễn Xuân Phúc lẫn vợ, con trai, con gái, con rể là ông đột nhiên thất thế. Chỉ trong vòng vài tháng, sau khi gió đổi chiều, thể chế từng nâng ông lên giờ đạp ông xuống không thương tiếc.

Đài Phát thanh và Truyền hình Nam Hàn (KBS) vừa công bố kết quả cuộc thăm dò dư luận do KBS ủy thác cho Hankook Research thực hiện để tìm hiểu nhận định của công chúng về hiệu quả làm việc của ông Yoon Suk-yeol (Tổng thống Nam Hàn). Theo kết quả cuộc thăm dò dư luận vừa kể thì có tới 54,7% cho rằng, ông Yoon chưa làm tròn vai trò Tổng thống. Tuy nhiên tỉ lệ này vẫn khả quan hơn hai tháng trước. Hồi tháng 11/2022, có tới 64,9% cho biết họ không hài lòng về Tổng thống thống Nam Hàn.

Ông Yoon đảm nhiệm vai trò Tổng thống Nam Hàn từ tháng 5/2022 và chỉ trong vòng tám tháng, KBS đã ủy nhiệm cho cơ quan chuyên trách thăm dò dư luận đánh giá về mức độ tín nhiệm của công chúng chúng đối với ông Yoon hai lần (1)…

Cũng vào thời điểm này, Reuters đã công bố kết quả cuộc thăm dò dư luận Mỹ do Reuters và Ipsop (một tập đoàn chuyên nghiên cứu về thị trường và quan điểm công chúng) phối hợp thực hiện. Theo kết quả cuộc thăm dò mới nhất đó thì chỉ có 40% tán thành và ủng hộ cách thức ông Joe Biden (Tổng thống Mỹ) quản trị – điều hành quốc gia. Tháng trước, kết quả một cuộc thăm dò khác cho thấy, tỉ lệ công chúng tán thành và ủng hộ ông Biden chỉ có… 39% (2).

Những cuộc thăm dò dư luận để xác định mức độ hài lòng của dân chúng thuộc nhiều giới khác nhau, ở những khu vực khác nhau đối với cá nhân đang lãnh đạo quốc gia như vừa đề cập là chuyện bình thường ở bên ngoài Việt Nam. Tại Việt Nam, “dân chủ XHCN” nhân danh toàn dân để áp đặt ý chí chủ quan của một số cá nhân lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền nên không chấp nhận cho các cá nhân được quyền bày tỏ ý kiến, được quyền nêu ý kiến của riêng họ nên không cho… “chơi trò này”!

***

Cách nay năm năm, vào dịp Tết Mậu Tuất (2018), khi toàn bộ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tiếp tục thực hiện truyền thống… “Tết trồng cây”, ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư đảng CSVN từng phát biểu đại loại thế này:

… Chúng tôi nêu ý định năm nay là một cái Tết trồng cây bảo vệ rừng vì phá rừng nhiều quá nhưng phải làm sao cho thiết thực! Cứ cầm cái xẻng nghêu ngao. Cầm ra mút cán… người ta trông là biết ông này không trồng cây. Gảy gảy tí đất, chân thì đi giầy, xong lại đưa cái khăn với chậu nước… phản cảm quá! Rồi cây thì to đùng xây sẵn mấy vòng xung quanh rồi! Điều đó đã nói rồi nhưng dưới địa phương ‘nó’ không chịu chuyển. ‘Nó’ cứ chuẩn bị sẵn! Thậm chí cái cán xẻng – tôi nói nhiều lần lắm rồi – mà ‘nó’ cứ quấn xanh xanh, đỏ đỏ… rồi trồng cây phải đi găng tay này, xong rồi có người đưa cho cái khăn lau tay… Tôi bảo ‘không’, tớ nông dân quen rồi phủi cái là sạch rồi (3)

Ba năm sau – đến Tết Tân Sửu (2021) – đích thân ông Trọng thản nhiên làm đúng những gì ông đã lớn tiếng phê phán: Cũng… đi giày, cũng… cầm xẻng gảy gảy tí đất để trồng một… cái cây to đùng (4)… không phải một nơi mà… vài nơi (5)… Tuy nhiên không có bất kỳ ai trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam dám gọi đó là… “phản cảm” và… “không thiết thực”. Tất cả cùng hoan hỉ xem việc ông Trọng… “trồng cây” là… “sự kiện chính trị quan trọng”!

Xét theo logic về nhận thức, nếu không tự xem mình là bề trên của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, ông Trọng sẽ không phô bày sự trịch thượng, gọi những hệ thống này ở các địa phương là… “”. Càng không dễ dãi chỉ trích “” đã làm đúng những gì chính ông cũng làm! “Dân chủ XHCN” cho ông Trọng sự tự tin của một ông “vua” để “muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm” và vì các hệ thống, kể cả hệ thống truyền thông chính thức mặc định ông Trọng là… “vua” nên không ai dám nhắc, dám nói gì.

Đó cũng là lý do Tết này, cho dù ông Trọng gạt Quyền Chủ tịch Nhà nước sang một bên, giành việc thay mặt hệ thống chính trị, hệ thống công quyền công bố diễn văn chúc mừng năm mới nhưng các hệ thống chỉ nhất mực… tung hô!

***

Tuy “dân chủ XHCN” tạo ra vô số “vua” lớn, “vua” bé và trong phạm vi cai trị của mình, các vị… “vua” “muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm” nhưng “dân chủ XHCN” cũng có mặt trái… và sau dân, cũng sẽ có lúc các vị… “vua” “ngậm đắng, nuốt cay”…

Cách nay khoảng năm tháng (8/2022), đại diện tập thể nhân viên y tế của Bệnh viện Nhân dân Gia Định ở TP.HCM xin trang bị… khiên, mặt nạ, áo giáp để nhân viên y tế có thể… tự bảo vệ họ. Tình trạng nhân viên y tế bị hành hung ngay tại tại các cơ sở y tế đã trở thành vấn nạn trên phạm vi toàn quốc và dù càng ngày càng nghiêm trọng nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền không thèm bận tâm thành ra mới có chuyện xin cấp… khiên, mặt nạ, áo giáp (6)!..

Cũng vào thời điểm đó, khi đối thoại với người hâm mộ trên Facebook Gaming, một streamer nửa đùa, nửa thật về chuyện… “bị hói là do xem nhiều phim khiêu dâm” và lấy “bác chủ tịch nước” làm ví dụ!.. Thế là cả hệ thống rùng rùng chuyển động vì có kẻ dám… “xúc phạm lãnh đạo cấp cao”. Chẳng hạn Cục An ninh mạng và Phòng chống tội phạm của Bộ Công an Việt Nam tuyên bố “đang phối hợp với các đơn vị chức năng truy tìm nữ streamer tên N.T.T.L để điều tra” (7). Còn Sở Thông tin – Truyền thông (TTTT) Hà Nội ra lệnh cho Thanh tra TTTT “lập tức xem xét, xử lý nữ streamer có phát ngôn thiếu chuẩn mực”…

Dân chủ XHCN” là như thế, xem nhân dân như rác kể cả khi đó là thành phần đặc biệt như nhân viên y tế và chỉ chú trọng một chuyện là bảo vệ “lãnh đạo cấp cao”, sẵn sàng nghiêm trị nếu ai đó dám “xúc phạm” dưới bất kỳ hình thức nào…

Không may cho cả ông Nguyễn Xuân Phúc lẫn vợ, con trai, con gái, con rể là ông đột nhiên thất thế. Chỉ trong vòng vài tháng, sau khi gió đổi chiều, thể chế từng nâng ông lên giờ đạp ông xuống không thương tiếc. Nếu các đồng chí từng cùng ông bồi đắp và xiển dương “dân chủ XHCN” không bơm thông tin và không bật đèn xanh, búa rìu dư luận đâu có giáng xuống ông và gia đình ông dữ dội như vậy. “Dân chủ XHCN” buộc ông phải nhận sai, phải từ chức mà không dám hó hé dù rõ ràng những kẻ ép ông cũng là đối tượng phải chịu trách nhiệm liên đới như… ông. “Gậy ông đập lưng ông”! Chừng đó không rõ đã đủ để ông Phúc thấm thía về “dân chủ XHCN”?

Cả ngàn người cấp cứu do đánh nhau trong 2 ngày đầu nghỉ Tết

Báo Nguoi-viet

January 23, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong hai ngày đầu nghỉ Tết Quý Mão 2023, đã có 1,056 người ở các tỉnh, thành phải cấp cứu do đánh nhau, trong đó có một người chết.

Báo Zing hôm 22 Tháng Giêng dẫn lời ông Lương Ngọc Khuê, cục trưởng Cục Quản Lý Khám Chữa Bệnh Bộ Y Tế Việt Nam, cho biết theo tin được tổng hợp từ báo cáo của 63 Sở Y Tế và y tế ngành, tính đến sáng 22 Tháng Giêng (tức Mùng Một Tết), có 76,871 bệnh nhân đang điều trị tại các cơ sở khám, chữa bệnh trên toàn quốc.

Ngày nghỉ Tết ở Việt Nam thường hay xảy ra đánh nhau. (Hình: Gia Đình Việt Nam)

Trong đó, chỉ hai ngày nghỉ đầu tiên của dịp Tết Quý (tính từ 7 giờ sáng 29 Tết đến 7 giờ sáng Mùng Một Tết Quý Mão 2023), Mão số ca nhập viện cấp cứu do tai nạn đánh nhau, tai nạn do vũ khí, vật liệu nổ tăng từ 23%-31% so với cùng kỳ Tết Nhâm Dần 2022.

Cụ thể, từ sáng 30 đến sáng Mùng Một Tết Quý Mão, các bệnh viện khắp Việt Nam tiếp nhận 186 trường hợp khám, cấp cứu do pháo nổ, pháo hoa, nhiều hơn 57 ca so với cùng ngày Tết 2022. Tổng chung hai ngày nghỉ Tết, có 215 ca cấp cứu vì pháo, chưa kể có 19 ca cấp cứu vì tai nạn vũ khí, vật liệu nổ tự chế với hai ca tử nạn.

Đáng lưu ý, tổng số ca cấp cứu vì đánh nhau không giảm, với 1,056 ca chỉ trong hai ngày nghỉ Tết đầu tiên, tương đương Tết năm ngoái, trong đó có một người chết.

Các cơ sở khám, chữa bệnh trên cả nước đã thực hiện 2,442 ca giải phẫu cấp cứu, trong đó 705 ca giải phẫu chấn thương sọ não do các nguyên nhân.

Riêng với tai nạn sinh hoạt, lao động, có gần 5,000 ca khám, cấp cứu trong hai ngày nghỉ, 10 ca thiệt mạng.

Ngoài ra, theo Cục Quản Lý Khám Chữa Bệnh, trong ngày Mùng Một Tết có 4,353 trường hợp khám, cấp cứu liên quan đến tai nạn giao thông, tăng 2.4% so với cùng ngày Tết Nhâm Dần 2022.

Số ca cấp cứu do đánh nhau, pháo nổ… tăng mạnh so với cùng kỳ Tết Nguyên Đán năm ngoái. (Hình: VietNamNet)

Trong số này, hơn 1,500 lượt trường hợp phải nhập viện điều trị nội trú hoặc theo dõi, tăng 12.8% so với cùng ngày Tết năm ngoái; 511 trường hợp chuyển tuyến trên điều trị do chấn thương nặng. Đặc biệt, có 44 ca chết do tai nạn giao thông, tăng tám ca so với cùng ngày Tết Nguyên Đán 2022.

Về tình hình ngộ độc thực phẩm, Việt Nam có 79 ca khám, cấp cứu chỉ trong một ngày (từ 7 giờ sáng 30 Tết đến 7h sáng Mồng Một.) Trong đó, 36 ca được xác định là ngộ độc, say rượu. Các cơ sở cũng ghi nhận bốn ca khai do ngộ độc thức ăn tự chế biến…(Tr.N) 

‘Trùm cuối’ là ‘Tổng Trọng,’ không phải Nguyễn Xuân Phúc

January 22, 2023

Báo Nguoi-Viet

Tư Ngộ/Người Việt

Dân mạng xã hội cho rằng người chịu trách nhiệm cuối cùng, tức “trùm cuối,” của đại họa tham nhũng tại Việt Nam phải là ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN).

Như mọi người đều biết, ngày 17 Tháng Giêng, Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc được Trung Ương Đảng CSVN “cho thôi giữ các chức vụ” cả hai bên đảng và nhà nước để nghỉ hưu, trong một phiên họp chớp nhoáng được triệu tập vội vã.

Ông Nguyễn Phú Trọng họp báo đưa ba ngón tay ra khoe ngồi lì lại thêm nhiệm kỳ thứ ba. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Rồi ngay ngày hôm sau, cái Quốc Hội bù nhìn cũng vội vã theo lệnh đảng cho ông Phúc “thôi” ngồi trên cái ghế chủ tịch nước. Tin chính thức cả guồng máy tuyên truyền rập khuôn đưa ra là ông Phúc “chịu trách nhiệm chính trị” về các tham nhũng tày trời của cấp dưới, nhưng không nói rõ là vụ nào.

Trong khi đó, dân mạng đồn rằng các “trách nhiệm” này là vụ “Kít xét nghiêm” COVID-19 dỏm móc túi cả nước và các chuyến bay “giải cứu” đưa công dân về nước trốn dịch bệnh, nhưng không thấy chính quyền đính chính hoặc phản bác.

Trong truyền thống cố đấm ăn xôi của đảng viên đảng CSVN nhiều thập niên qua, chuyện tự dưng từ chức là chuyện khó có thể xảy ra. Mất chức giữa chừng chỉ xảy ra khi bệnh hoạn hết thuốc chữa, hoặc bị bỏ tù vì tham nhũng quá lộ liễu. Mới đây, chỉ trong vòng ba tuần lễ, có tới hai ông phó thủ tướng và một ông chủ tịch nước theo nhau xin “thôi chức” là chuyện vô cùng hãn hữu.

Cả ba không thấy bị cột cho tội tham nhũng dù các thuộc cấp của họ, trên dưới 200 cán bộ đảng viên, cả cấp cao và trung cấp phần lớn nằm trong các ngành ngoại giao, y tế, quân y, theo nhau bị bắt để điều tra tiếp tục qua mấy đại án rúng động dư luận trong và ngoài nước.

Hiển nhiên ông Nguyễn Xuân Phúc không phải tự ý “xin thôi hết tất cả các chức vụ” trong đảng và nhà nước. Ai cũng biết ông bị ông Trọng và bầy đàn phe cánh ép phải từ chức. Rất có thể ông Trọng được biết ông Phúc không dính trực tiếp vào các đại án tham nhũng đó mà vợ và con ông dính líu trực tiếp, mà thiên hạ quen gọi là “sân sau.”

Bắt chủ tịch nước, người ngồi ghế cao nhất của hệ thống chính quyền, bỏ tù thì mặt mũi chế độ lem luốc quá, thiên hạ sẽ phỉ nhổ và sỉa sói cả cái chế độ sâu mọt lên đến thượng tầng cai trị. Cho nên, đành phải nói chữa cho ông Phúc là “chịu trách nhiệm chính trị” cho bọn sâu mọt bên dưới, thay vì bới móc ra hết sự bẩn thỉu của ông ấy.

Người dân tuy bị bưng bít và bị tuyên truyền che mắt, họ đều biết rằng nếu đi đến tận cùng, trùm cuối phải chịu trách nhiệm về tất cả mọi thối nát cùng cực đã và đang diễn ra tại Việt Nam phải là người ngồi chồm hổm trên cả guồng máy cai trị, và đó chính là ông Trọng, người ngồi ghế chóp bu đảng CSVN hiện nay.

Trước hết, khi ông Nguyễn Xuân Phúc bị đổ cho tội danh “chịu trách nhiệm chính trị” cho tội lỗi các cấp dưới trong hệ thống chính quyền, từ hai tay phó thủ tướng đến các thứ trưởng, vụ trưởng, giám đốc, v.v…

Thứ hai, mỗi khi họp chóp bu đảng để chia ghế trước khi đưa ra đại hội đảng làm trò mèo đề cử rồi bầu bán giả bộ dân chủ, ông Nguyễn Phú Trọng, ngoài cương vị tổng bí thư đảng, còn là “trưởng tiểu ban nhân sự” Đại Hội Đảng lần thứ 13, quyết định ghế nào cho ai.

Trung ương đảng nhắm mắt họp trước rồi tới cái Quốc Hội “con dấu cao su” bấm nút y chang, hoàn tất quy trình “dân chủ đến thế là cùng” không ai dám trái lệnh.

Trên mạng Google tìm kiếm, khi đánh máy nhóm từ “Nguyễn Phú Trọng, trưởng tiểu ban nhân sự đại hội đảng,” người ta thấy rất nhiều bản tin khác nhau tường thuật các phiên họp của “Tiểu Ban Nhân Sự” mà ông Trọng là “trưởng tiểu ban” mấy năm qua, từ khi ông ngồi lên ghế tổng bí thư đảng. Một thí dụ, tờ Thanh Niên đăng tải lại bản tin của TTXVN hồi năm 2020: “Ngày 19 Tháng Ba, tại Hà Nội, Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng, trưởng Tiểu Ban Nhân Sự Đại hội 13 của đảng, đã chủ trì họp tiểu ban.”

Như vậy, chính ông Nguyễn Phú Trọng chủ tọa các phiên họp những người cao cấp của đảng, đưa cái ghế chủ tịch nước cho ông Nguyễn Xuân Phúc ngồi vào đó. Nếu ông Trọng lắc đầu, ông Phúc được ngồi sao? Như vậy, người chịu trách nhiệm trên cùng của đại nạn tham nhũng từ trên xuống dưới phải là ông Trọng, có nghĩa là “trùm cuối.”

Ông Nguyễn Xuân Phúc biểu diễn cày “Tịch điền” đầu năm 2022, hô hò “phấn khởi thi đua sản xuất” Một năm sau thì mất chức. (Hình: Thanh Niên)

Facebooker Manh Dang đặt câu hỏi “Thôi chức vì ‘Chịu trách nhiệm người đứng đầu.’ Tán thành! Nhưng khi ấy, ông ấy đã là người đứng đầu…cuối cùng chưa?” Hơn 100 người bình luận đều cùng một ý, ông Phúc không phải “trùm cuối” của đại họa mà toàn dân đang gánh chịu.

“Ông đó ai cũng biết là số 2, dưới ông số 1, mà mọi việc mà không có số 1 bật đèn xanh, thì đố em út khác dám qua mặt,” một người viết. “Trùm cuối, người đứng đầu là tổng Trọng cơ mà!” một người khác viết.

Có người còn nhắc lại rằng chính ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, lúc kiêm nhiệm luôn chức chủ tịch nước sau khi ông Trần Đại Quang qua đời, ký tặng Huân Chương Lao Động Hạng Ba” cho công ty Việt Á của ông Phan Quốc Việt hồi Tháng Ba, 2021, chứ đâu phải ai khác. Nếu có chuyện “chịu trách nhiệm chính trị trên cùng” mà “bất kể người đó là ai” và “không có vùng cấm, không có ngoại lệ” thì “Tổng Trọng” phải bị đạp ra khỏi cái ghế tổng bí thư. Nếu không, chỉ là trò mèo. [đ.d]

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Đài Á Châu Tự Do

Tiến sĩ Kinh tế Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy hôm 20/1/2023 nhận định:

“Muốn tham nhũng cần có quyền lực, và những người tham nhũng vì vậy là các quan chức. Trong một thể chế độc đảng như Việt Nam, các quan chức cũng đồng thời là các đảng viên đảng Cộng sản. Việc chống tham nhũng ở Việt Nam trong tình hình hiện nay chủ yếu đến từ quyết định của giới lãnh đạo đảng Cộng sản, trong khi không có một sự độc lập nào từ nhánh tư pháp. Do đó, việc chống tham nhũng chỉ là một hình thức khác của việc xử lý nội bộ giữa các đảng viên với nhau. Sau khi mà mọi sự đã được giàn xếp xong xuôi thì phiên toà nếu cần chỉ là một hình thức để hợp thức hoá các thoả thuận xử lý. Vì vậy mà mới có chuyện “tâm phục, khẩu phục” như ông tổng bí thư nói, nghĩa là sự dàn xếp việc trừng phạt đó nó phải hợp lý giữa các đảng viên với nhau.”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, sự việc này nói lên một điều, đó là trong xã hội tồn tại hai giai cấp. Giai cấp “đảng viên” sẽ được xử lý sao cho tình đồng chí giữa các đảng viên nó phải hợp tình, “tâm phục, khẩu phục”. Còn giai cấp cần lao, một khi bị xử lý bởi người của giai cấp đảng viên thì cứ chiếu theo luật mà thi hành.

Từ Nha Trang hôm 20/1/2023, Nhà báo Võ Văn Tạo, nhận xét:

“Chuyện tâm phục khẩu phục đấy là ông Trọng nói, còn thực chất thì chưa chắc những người bị xử lý đã tâm phục khẩu phục. Bởi vì theo thông tin rò rỉ cũng từ cán bộ cao cấp, qua vợ con bạn bè của họ thì không đơn giản như thế. Tức là khi cơ quan phòng chống tham nhũng do ông Trọng đứng đầu đưa ra hình thức thế này thế khác đối với 2 Phó Thủ tướng, chưa nói đến ông Phúc, mà chỉ với ông Đam và ông Minh thì tôi biết ông Vũ Đức Đam không phản ứng gì, nhưng ông Phạm Bình Minh không đơn giản như thế, ông không tâm phục khẩu phục. Quan sát dư luận người dân cũng như cán bộ đảng viên thì họ rất là ngạc nhiên, sao lại có chuyện hai ông đang làm bình thường ngon lành mà đùng một cái cho nghỉ, mà không nói rõ lý do. có chỗ nói bóng gió phải chịu trách nhiệm sai phạm yếu kém trong được dịch COVID-19 thông qua những chuyến bay giải cứu, rồi vắc-xin….”

Vì chỉ nói chung chung mà không nói một cách cụ thể ông Đam và ông Minh vi phạm khuyết điểm gì? Đối chiếu quy định của đảng của pháp luật là như thế nào? Nên Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết quyết định đó được nhiều người đánh giá là không thật công bằng và có phần vội vàng. Bởi vì không giải thích rõ nên theo ông Tạo, người dân thắc mắc là đương nhiên. Ông Tạo nói tiếp:

“Tình hình như thế thì làm sao có thể bảo đảm rằng họ tâm phục khẩu phục, tại vì đấy là những cán bộ của nhà nước, của đảng Cộng sản Việt Nam, mà chúng ta đều biết thể chế này sát máu, kỷ luật rất sát máu, ai mà có ý kiến ngược xui là lôi thôi lắm… Nên tôi biết có những người không tâm phục khẩu phục, nhưng họ phải đành chịu ngậm miệng thôi. Vì nói ra thì tai hại cho họ, họ có bài học từ những vụ khác nữa… Đối với người dân cũng thế, nhiều việc làm, chủ trương không đúng, nhưng người dân phải cam chịu. Tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục, mọi người đây là tôi nói những người bị xử lý, chưa nói đến dư luận nhân dân, và cán bộ đảng viên.”

https://www.rfa.org/…/does-the-person-being-handled…

RFA.ORG

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Tổng Bí thư đảng CSVN mới đây cho rằng, cán bộ tham nhũng bị xử lý cũng ‘tâm phục, khẩu phục’. Thực tế ra sao?

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

Báo Tiếng Dân

21/01/2023

Blog VOA

Trân Văn

20-1-2023

Ông Thái Văn Tuấn Tài trong những ngày còn hy vọng, chờ tin về việc giải cứu con trai Thái Lý Hạo Nam bị kẹt trong cọc bê tông; 4/1/2023. Nay thì hy vọng đã tắt. Nguồn: VNE

“Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên”…”

Sau ba tuần tìm cứu, giới hữu trách tại Việt Nam đã tìm thấy thi thế Thái Lý Hạo Nam, mười tuổi, không may sa xuống một trong những lỗ đã được khoét sẵn để làm móng cho trụ cầu Rọc Sen ở Đồng Tháp để trao lại cho cha mẹ cậu (1)… Sở dĩ Hạo Nam lâm nạn là vì cậu hy vọng kiếm đủ tiền trả phí cho việc học võ thuật nên cùng bạn bè vào công trường xây dựng cầu Rạch Sen để lượm sắt vụn!

Dẫu giới hữu trách đã tìm thấy thi thể Hạo Nam nhưng làm sao có thể xem đó là tin vui trước thềm năm mới? Thêm một mùa Xuân nữa lại đến nhưng những trăn trở như trăn trở của Nguyễn Phương Mai vẫn còn nguyên, thậm chí có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy sẽ còn nặng nề hơn nhiều trong năm mới: Khía cạnh đau lòng nhất trong câu chuyện về Hạo Nam có lẽ là chữ “nghèo”. Điều đau đớn nhất là Hạo Nam đã không gặp nạn khi đang chơi đùa với bạn bè mà mất mạng khi đang “đi làm kiếm tiền”. Nghèo đa chiều tức là không chỉ nghèo tiền mà còn bị thiệt thòi về tám khía cạnh cơ bản của cuộc sống như: Dinh dưỡng, y tế, nhà ở, môi trường, tiếp cận thông tin, lao động trẻ em và đăng ký hành chính.

Nguyễn Phương Mai lưu ý: Bé Hạo Nam thuộc tổng số hơn năm triệu trẻ em Việt Nam nghèo đa chiều (theo thông tin và định nghĩa của UNICEF là nghèo ở ít nhất hai khía cạnh). Bé mười tuổi mà chỉ nặng có 20 ký, nhỏ và có thể là thiếu dinh dưỡng đến mức nhiều người cho rằng việc bé lọt chân vào miệng ống có đường kính 25cm là điều không thể. Bé cũng nghèo về mặt “cơ sở nhà ở” nếu nhìn vào cái chòi rách tươm mà gia đình bé đang trú ngụ. Bé cũng nghèo về mặt “tiếp cận thông tin” khi những chương trình miễn phí tiền học, trợ giúp xã hội, những khoản thu “vì người nghèo” ta vẫn đóng cho tổ trưởng dân phố đã không đến đúng đối tượng, giải quyết đúng việc cần làm. Đó là ta còn chưa biết liệu bé có nghèo về mặt y tế (được khám chữa bệnh, được tránh ảnh hưởng từ chất kích thích và việc hít khói thuốc thứ cấp từ người lớn). Liệu bé có nghèo về mặt môi trường (có hố xí hợp vệ sinh, được dùng nước sạch, sống xa nơi xả rác thải, không hít khí ô nhiễm từ các công trình xây dựng và giao thông,…). Liệu bé có nghèo về mặt lao động (bé có phải góp công sức vào việc kiếm tiền trong tổng thu nhập của gia đình không)?

Theo Nguyễn Phương Mai: Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên” nhưng không có được sự chú ý toàn tâm toàn lực của chính quyền, báo chí và người dân. Việc giải quyết một cách có hệ thống có lẽ thuộc về trách nhiệm của nhà nước/người làm chính sách.

Tuy nhiên, những cá nhân là mỗi chúng ta có thể chung tay để quá trình đó BỀN VỮNG hơn và đi lên từ cái gốc của văn minh. Ví dụ, để giải quyết cái nghèo của trẻ con, mỗi chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé như việc cân nhắc thái độ của chính mình với cái nghèo. Đó là việc cân nhắc khi cho các bé dùng những thứ đồ sang trọng đắt tiền lúc đi học hay đi chơi cùng bạn bè. Đó là việc chú ý dạy các bé cách cư xử với đồng tiền, để không coi đó là đương nhiên, để không cho rằng đó là minh chứng của sự ưu tú cá nhân, để không vô tình hay cố ý làm tổn thương bạn bè cùng lứa. Đó là việc Tết này ta dạy bé rằng tiền mừng tuổi là tiền “lấy may” chứ không phải “thu nhập” dịp Tết, rằng bé tuyệt đối không nên mở phong bao lì xì trước mặt người mừng, rằng có khi gom lại cuối ngày mở ra để không cần biết ai mừng nhiều hay ít, rằng nếu thay tiền bằng một cuốn sách thì đó cũng là lựa chọn tuyệt vời. Khi bé lớn lên và đến tuổi có khả năng sinh học để sinh con, đó cũng là việc bé cần hiểu giá trị thực tế của đồng tiền và sự sai lầm của tư tưởng “trời sinh voi sinh cỏ”.

Tiền tuy không đảm bảo sẽ có hạnh phúc nhưng không có tiền thì hạnh phúc chỉ càng bấp bênh. Đó là việc dạy các bé khả năng thấu cảm, đặt mình vào vị trí kẻ khác, sẻ chia và lắng nghe. Đó là những hành động có tổ chức hoặc tự phát khi chúng ta chứng kiến nhiều câu chuyện các bé hò nhau giúp đỡ bạn bè mà không làm họ tự ti hoặc xấu hổ. Đó là việc chúng ta cân nhắc thái độ với những khoản đóng góp mang tiếng là “tự nguyện” nhưng kỳ thực là bắt buộc ở trường học. Đó là khi Hội PHHS không gọi thẳng tên và bắt một bà mẹ nghèo đi xe đạp đứng lên trong cuộc họp mà sỉ nhục chị vì chị không đóng tiền đủ thì “không nên cho con theo lớp này”. Đó là khi những học sinh nghèo nhận trợ giúp nhưng được giáo viên ý tứ giấu tên. Thậm chí đó cũng là việc chúng ta cân nhắc để ít đôi co, trả giá, mặc cả từng mấy trăm đồng với các tiểu thương để chứng minh mình biết giá. Trong khi đó, ta lại bo/tip một khoản lớn khi đi ăn hàng hoặc dùng dịch vụ đắt tiền để chứng minh mình biết chơi đẹp. Liệu khi ta “bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng” như thế, có ai trong số những kẻ buôn thúng bán mẹt kia là cha mẹ của một Hạo Nam cảm thấy khó khăn với 60.000 tiền học võ cho con? Đó là việc ta cân nhắc góp tiền cho các tổ chức cứu trợ trẻ em với tầm nhìn bền vững chứ không chỉ dừng lại ở vài thùng mì tôm hay những cách trợ giúp kiểu cho cá chứ không cho cần. Đó là khi ta cân nhắc những tổ chức có cách làm việc minh bạch, sao kê đầy đủ để tiền đến đúng nơi cần đến…

Có lẽ còn nhiều cách nữa để mỗi cá nhân chúng ta gián tiếp trở thành một cánh tay kéo những Hạo Nam khác ra khỏi cái ống sâu hoắm, chật chội và ngột ngạt của sự nghèo. Cánh đồng mơ ước của Hạo Nam không nên chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng kiểu AQ của người lớn chúng ta trong phút giây bất lực. Bởi cánh đồng ấy có thực, nó chỉ không dành cho những đứa trẻ nghèo đa chiều, nghèo đủ thứ như Hạo Nam.

Sở dĩ Nguyễn Phương Mai đưa ra hàng loạt đề nghị cho đủ mọi phía vì… không đành lòng khi nhìn tấm hình tưởng tượng rằng bé đã sang thế giới bên kia. Nơi ấy, con đang chạy nhảy vui chơi trên cánh đồng có bóng bay thay vì lẻn vào kiếm sắt vụn trái phép trên công trường đang thi công. Bởi thế giới bên kia ấy lẽ ra phải là thế giới hiện tại mới đúng chứ (2)?

***

Tuần này, những câu hỏi kiểu như “Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?” mà Nguyễn Phương Mai đã nêu trong status vừa trích dẫn tiếp tục được nêu thêm ngay trước thềm năm mới. Chẳng hạn sau khi mô tả ấn tượng về “Tết và con số 20.000 đồng” đọng lại từ cuộc tiếp xúc với những công nhân trẻ ở các khu công nghiệp tại Hải Phòng, Bắc Ninh, Bắc Giang,… – Những người đang vật lộn để tồn tại với các suất ăn không được quá 20.000 đồng, bởi lương chỉ năm đến bảy triệu mỗi tháng nhưng đang tiếp tục giảm do giờ làm việc bị giảm thành ra các khoản chi cho ăn, ở, gửi về nhà nuôi thân nhân,… trước nay vốn đã bị xắt nhỏ giờ phải bóp lại cho nhỏ hơn. Những phòng trọ vốn đã nhỏ, chỉ dành cho hai người, nay là nơi tá túc của bốn người, nấu ăn, tắm rửa, vệ sinh đã được chuyển hết ra ngoài,… – Nguyễn Tấn Thọ thắc mắc: Vậy đó nhưng công nhân của các doanh nghiệp này, vẫn đeo bám bởi con số 20.000. Mùa Tết công nhân sẽ còn phải hạ con số 20.000 xuống nữa? Tới bao nhiêu? Sau Tết, họ vẫn chưa biết mức hạ tiếp vì…biết có còn việc không mà hạ? Hay lại về quê cắm câu? Ủa không nghe họ nói hay nhắc gì công đoàn nhỉ (3)?

Dẫn lại một đề tài vốn đã cũ nhưng vẫn đang tiếp tục là chủ đề khơi dậy những cuộc tranh luận mỗi khi “năm hết, Tết đến” là: “Tiếp tục duy trì hay bỏ Tết ta” và có phải “Còn ăn Tết ta, đất nước còn nghèo” (4), facebooker có nickname là Sherab Chodron bình thế này: Xin thưa tại sao bao lâu nay, nhất là khi miền Nam Việt Nam chưa được “giải phóng” cũng đón Tết như vậy nhưng không nghèo? Vài nước Đông Nam Á vẫn vậy nhưng tại sao họ vẫn giàu (5)? Giới hữu trách rồi hệ thống truyền thông chính thức đã và đang lờ đi thực trạng, càng ngày, Tết càng buồn, càng nhìn xa chừng nào thì càng trăn trở chừng đó. Đó có phải là hệ quả của… “Mừng đảng, mừng Xuân” chăng?

(*) Tựa đặt theo bài viết của Facebooker Nguyen Phuong Mai

Chợ hoa tết của người nghèo

Báo Tuổi Trẻ

Chợ hoa quận 8, Sài Gòn.

Chia sẻ của Phúc Nhã (16 tuổi) và Ngọc Trâm (14 tuổi) tại chợ hoa xuân Bình Điền 2023. Bà con bán hoa đang dồn toàn bộ hy vọng vào hai ngày cận Tết. Bán chạy sẽ được về sớm, chợ ế thì đến mùng 1 Tết mới về tới quê, hoặc có khi mất Tết. Nếu có những kẻ giàu có vì tham ô không có cơ hội ăn tết năm nay vì chiến dịch đốt lò thì dân nghèo coi bộ cũng bị ảnh hưởng theo,

Phúc Nhã cùng em gái Ngọc Trâm phụ bán hoa Tết cho gia đình – Ảnh: BÔNG MAI

Gần 1h sáng ngày 29 Tết (20-1), trong khi nhiều người đang say giấc, Nguyễn Tấn Phúc Nhã (16 tuổi) cùng em gái Nguyễn Hồng Ngọc Trâm (14 tuổi) ngồi lọt thỏm giữa hàng trăm chậu hoa mào gà, vạn thọ, hướng dương… chờ khách ghé mua.

…Ngồi một lúc lâu nói chuyện với Phúc Nhã, nhiều khách ghé qua nhưng chỉ dò giá rồi đi, một số khác còn ép giá khiến cậu không khỏi buồn, “cảm thấy nóng lạnh luôn”, bởi nếu bán sẽ lỗ.”Mào gà, vạn thọ, cúc mâm xôi… phải trồng, chăm sóc hai ba tháng liền. Thức dậy làm lúc 2-3h sáng, có khi 10h đêm mới vô ngủ. Trồng xong mình còn chở đến đây bán. Vậy mà trả có 20.000 đồng một chậu bông. Đồng bạc làm ra khó khăn nên cô chú anh chị ghé mua trả giá cũng được, nhưng em chỉ mong khi trả giá cũng chừa đường cho tụi em sống”, Phúc Nhã ngậm ngùi. Ngồi bên cạnh, Ngọc Trâm cho biết ngày 24 Tết đã dọn nhà, sau đó cả gia đình dắt nhau lên TP.HCM bán hoa.

Gần Tết nhưng cả nhà chưa sắm sửa gì. Nếu bán chạy hàng, trưa mai 30 Tết gia đình cô gái này sẽ về quê, có thời gian chuẩn bị. Còn nếu chợ ế, có khi 4-5h sáng mùng 1 Tết mới tới nhà.

Lúc đó vừa buồn vừa mệt, nên chắc sẽ ngủ vùi. Đến mùng 2 hoặc mùng 3 Tết mới ra chợ mua quần áo Tết. Hết cây về khỏe hơn. Còn cây cực, về phải dọn dẹp chỗ cất rồi mới để cây xuống được. Mất luôn ngày mùng 1 Tết”, Phúc Nhã nói.

Hơn 2h sáng 29 Tết, nhiều khách hàng vẫn ghé mua hoa ở Bến Bình Đông (Q.8) – Ảnh: BÔNG MAI

Đỗ Minh Trọng (18 tuổi, áo xám) cẩn thận khiêng từng chậu mai từ trên ghe đưa lên vỉa hè để bán.

Báo Tuổi trẻ

Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, chỉ còn một ngày nữa để người dân thủ đô sắm Tết nhưng thị trường hoa, cây cảnh tại Hà Nội vẫn hẩm hiu.
Để phục vụ cho dịp Tết Nguyên đán, nhiều rạp bán lan hồ điệp được mở ở khắp các vị trí đẹp xung quanh thành phố. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, nhiều rạp lan hồ điệp vẫn còn ngập hoa.

Báo Nhân Dân

Ngày 20/1, tức ngày 29 Tết, các chợ hoa tại Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn rơi vào cảnh đìu hiu khác lạ trong những ngày cận Tết. Dù người bán hoa đã chủ động giảm giá bán rất sâu, lượng khách mua vẫn thấp hơn so với thông lệ các năm.

Báo Mới

Nhưng năm nay, tại các bến xe lớn của Hà Nội, không khí khá ảm đạm, lượng khách đổ về bến không hề tăng lên. Nhiều chủ nhà xe ngán ngẩm chào mời khách mua vé xe của mình để về quê.

Chợ hoa Tết Quảng Ngãi đồng loạt ‘xả hàng’ mong thu hồi vốn

Ngày cận Tết, người bán hoa như ngồi trên lửa, anh Nguyễn Thanh Sơn bán mai ở chợ hoa Tết Quảng Ngãi cho biết đã bỏ ra gần 200 triệu đồng nhập 120 chậu mai từ TP.HCM về bán.

Thế nhưng, hai điểm bán ở chợ hoa Quảng Ngãi và một điểm bán ở huyện Sơn Hà chỉ bán được 30 chậu. Số tiền thu về chỉ 60 triệu đồng, anh Sơn so sánh những Tết trước, giờ này đã bán gần hết số hoa mai nhập về. Năm nay, nguy cơ lỗ nặng khi người mua rất ít.

Tết buồn của người nuôi heo

Ông Trầm Quốc Thắng, Phó Giám đốc HTX Chăn nuôi heo an toàn Tiên Phong (huyện Củ Chi, TP HCM), cho biết thời điểm hiện tại, với mỗi con heo xuất chuồng, người chăn nuôi lỗ khoảng 500.000 đồng. Vì vậy, năm nay sẽ là Tết buồn của người nuôi heo.

“Các hộ nuôi heo nhỏ lẻ tại vùng ven TP HCM đã bỏ chuồng gần hết, còn những người nuôi heo chuyên nghiệp như hội viên HTX giảm đàn đến 30%.

Lời Bàn:

*Cán bộ giàu vì tham ô không hào hứng ăn tết và mua sắm do chiến dịch đốt lò. Lò càng đốt càng cháy mãi vì quá nhiều củi là các cán bộ cộng sản, hỡi ôi cán cộng nào mà không tham nhũng đậm.

*Không khí Tết của người nghèo cũng không khá hơn vì tình hình kinh tế, vậy câu nói vô duyên “chưa bao giờ Việt Nam khá hơn ngày nay” là một sự hoang tưởng tội nghiệp?

Phan Sinh Trần

Xem thêm:

Chợ hoa Tết ở Sài Gòn ‘chưa bao giờ ế như năm nay’

Ba’o Nguoi-viet

S.T.T. D Tưởng Năng Tiến – Tại Nó Chớ Ai

Tưởng Năng Tiến

Có lẽ không người ngoại quốc nào đã để lại ấn tượng sâu đậm nơi nước Việt, như bác Lê Nin. Chỉ riêng bức tượng của Người tại Hà Nội (thôi) cũng đủ khiến cho lắm người thắc mắc: Ông Lênin ở nước Nga/ Cớ sao ông đến vườn hoa nước này?

Cớ sao ư?

Báo Nhân Dân, số ra ngày 23 tháng 04 năm 2010, nêu rõ:

“Sự gặp gỡ của Nguyễn Ái Quốc với chủ nghĩa Lê-nin là một cuộc gặp lịch sử… Chủ tịch Hồ Chí Minh hồi tưởng: Luận cương của Lê-nin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng đến phát khóc lên.”

Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ … các thứ.

Ngoài Lenin và Karl Marx, bác Hồ còn “nhập khẩu” nhiều vỹ nhân khác nữa (Engels, Stalin, Mao Zedong …) và tất cả đều được “mạ đồng/mạ kền” sáng chói khiến không ít người dân Việt đã hết lòng sùng kính :

“Năm ấy anh mười tám tuổi. Cả làng đói lăn chiêng. Ai cũng lo đi kiếm miếng ăn hàng ngày. Thế mà bỗng nhiên anh đi biền biệt suốt nửa tháng trời, đêm không ngủ ở nhà. Thỉnh thoảng anh mới về nhà lấy cái quần cái áo, rồi lại đi ngay…

Có một lần nhà vắng người, anh rút trong người ra một cuốn sổ to bằng bàn tay, dày chừng một trăm trang, rồi bảo tôi ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, đưa cuốn sổ cho tôi xem. Anh không cho tôi sờ tay vào, mà tự tay anh giở từng trang.

Tôi hồi hộp dán mắt vào: Chà, thích quá, toàn ảnh, trang nào cũng dán vài tấm ảnh. Những tấm ảnh thiêng liêng: Các Mác, Ăng- ghen, Lê-nin, Mao Trạch Đông, Sta-lin … (Võ Văn Trực. Cọng Rêu Dưới Đáy Ao. NXB Hội Nhà Văn: Hà Nội, 2007. Bản điện tử do talawas thực hiện).

Cái đám “cầm lái vỹ đại” này chỉ hết “thiêng liêng” sau khi bào huynh của tác giả – Võ Quang Hiền – tham gia vào Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất (1953 – 1956) ngay tại làng quê của mình. Từ đó, ông “tự diễn biến/tự chuyển hóa” rất nhiều và cũng rất nhanh :

“Con đường tham gia công tác xã hội của anh xuống từng nấc thang: sĩ quan quân đội, cải cách ruộng đất, cán bộ thông tin xóm, Đảng viên trơn… và cuối cùng là phó thường dân!

Tưởng là ‘dứt bỏ đường công danh’, vui thú điền viên tham gia việc làng việc xóm cho vui, đến bây giờ anh mới nhận thức ra rằng việc làng việc xóm cũng là việc xã hội, mà làm ‘việc xã hội’ là thế nào cũng bị va chạm, xô xát.

Anh hoàn toàn dành thì giờ lo việc gia đình nhưng vẫn bị Đảng uỷ để ý, cho là ‘phần tử bất mãn’, là ‘cố ý chống đối’… Thì ra cái ‘cọng rêu dưới đáy ao’ mà anh tưởng là ‘yên thân’ như các nhà nho ngày trước, có ngờ đâu cái cọng rêu ấy trong thời buổi này cũng phải đối mặt với mọi biến động của xã hội…”

Chung cuộc, kẻ “bất mãn” và “cố ý chống đối” bị các đồng chí của mình … “hành” cho đến chết luôn :

“Tôi đặt lên ngôi mộ tấm ảnh của anh – không phải tấm ảnh gày gò của ông lão sáu mươi, mà là tấm ảnh người thanh niên cường tráng những năm tháng hào hùng ở Việt Bắc: mặc áo trấn thủ, đội mũ lưới đính quân hiệu. Hàng trăm cặp mắt chăm chăm nhìn vào tấm ảnh, chợt thức dậy trong tiềm thức của họ những kỷ niệm về anh và về làng xóm thuở Cách mạng sơ khai.”

Nhà văn Võ Văn Trực quả là khéo nói (hay khéo lách) chớ cách mạng thì bao giờ mà chả thế – bất kể “sơ khai” hoặc “thoái trào” – và lúc nào mà không “chuyên chính” với những kẻ đi trật đường ray Cộng Sản.

Vi Đức Hồi – nguyên trưởng ban tuyên giáo, giám đốc trường đảng, thường vụ huyện ủy huyện Hữu Lũng tỉnh Lạng Sơn – là một nạn nhân tiêu biểu của Đảng và Nhà Nước VN, vào giai đoạn “thoái trào” này. Tuy thuộc thế hệ đến sau nhưng ông vẫn trưởng thành với niềm tin (hừng hực) không khác chi lớp tiên phong.

Hồi ký (Đối Mặt) của ông ghi lại không ít những câu chữ “sung sướng” đến ngất ngây:

“Khi tôi đọc cương lĩnh đầu tiên của đảng năm 1930, tôi thật sung sướng vì đảng chỉ ra rằng: Khi cách mạng giải phóng dân tộc thành công, đảng đưa cả nước ta tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội, bỏ qua tư bản chủ nghĩa. Xã hội mà đảng hướng tới là một xã hội đỉnh cao của sự văn minh nhân loại, ở đó sẽ không còn chế độ người bóc lột người, mọi người sống với nhau bình đẳng bác ái, nhà nước là của dân, do dân và vì dân…”

Nội dung Cương Lĩnh Đầu Tiên của Đảng (ta) e chỉ là bản copy Luận Cương Của Lenin thôi chớ không có chi khác cả, ngoài vài chỗ ngắt câu, và mấy dấu chấm phẩy. Bởi thế nên Vi Đức Hồi không “sung sướng” được luôn, và cũng chả được lâu.

Những trang sau trong cuốn hồi ký Đối Mặt, không thiếu những cụm từ vô cùng cay đắng: “đảng nói không biết ngượng, đảng nói một đàng làm một nẻo, đảng nói như hát hay…”

Mỗi lúc ông một thêm xa lánh Đảng, rồi trở nên “đối mặt” với nó, và bị khai trừ. Sau đó – cũng như ông Võ Quang Hiền, hồi giữa thế kỷ trước – Vi Đức Hồi cũng quyết định biến mình thành một “cọng rêu dưới đáy ao,” nơi làng quê khốn khó của mình :

“Quê tôi, một trong những Xã nghèo nhất Nước ta, là một trong 9 Xã của Tỉnh Lạng sơn và là một trong hai Xã duy nhất của Huyện Hữu lũng chưa có bóng dáng điện lưới quốc gia; là Xã vùng sâu,vùng xa, Xã đặc biệt khó khăn …

Tôi mua được một chục cặp lợn con, giúp cho 10 hộ nghèo nhất ở làng tôi để họ chăn nuôi, khi nào lợn xuất chuồng bán thì hoàn trả gốc cho tôi, để tôi chuyển cho hộ khác. Nhiều người phấn khởi, nhận lợn và cảm ơn.

Tin này Xã báo cáo Huyện… Thường trực Huyện uỷ triệu tập cuộc họp cán bộ chủ chốt ở xã Tân lập (quê tôi) để nghe cơ sở báo cáo tình hình. Huyện uỷ quán triệt: đây là một trong những âm mưu rất nguy hiểm của các thế lực thù địch chống phá cách mạng nước ta, hơn lúc nào hết, chúng ta phải nêu cao cảnh giác cách mạng, chặn đứng mọi hành động nhằm lôi kéo quần chúng nhân dân, gây mất ổn định an ninh chính trị…”

Thế là thay vì trở thành một cọng rêu để có thể được nằm yên dưới đáy ao, Vi Đức Hồi phải nằm trong lòng nhà tù cách mạng.

Câu chuyện của các bác Mác/Lê qua hai thế hệ người Việt thượng dẫn (tưởng) cũng đã đủ ê chề nhưng chưa hết. Cuối tháng 9 năm 2021, báo đài Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở loan tin:

– Về cậu bé 10 tuổi đọc Lênin toàn tập: Hứng thú với sách như với đồ chơi, bánh kẹo

– Cậu bé 10 tuổi quyết tâm đọc toàn bộ Lê Nin toàn tập

– CẬU BÉ 10 TUỔI ĐỌC LÊNIN TOÀN TẬP

– Cậu bé 10 tuổi đam mê khám phá lịch sử, từ nhỏ đã đọc bộ Lê Nin

Con cái nhà ai mà quá đã (và quá đáng) vậy, Trời? Thiệt là vô phúc. Cũng tại NÓ hết trơn chớ còn ai vô đây nữa! Thế là thay vì trở thành một cọng rêu để có thể được nằm yên dưới đáy ao, Vi Đức Hồi phải nằm trong lòng nhà tù cách mạng.

Câu chuyện của các bác Mác/Lê qua hai thế hệ người Việt thượng dẫn (tưởng) cũng đã đủ ê chề nhưng chưa hết. Cuối tháng 9 năm 2021, báo đài Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở loan tin:

– Về cậu bé 10 tuổi đọc Lênin toàn tập: Hứng thú với sách như với đồ chơi, bánh kẹo

– Cậu bé 10 tuổi quyết tâm đọc toàn bộ Lê Nin toàn tập

– CẬU BÉ 10 TUỔI ĐỌC LÊNIN TOÀN TẬP

– Cậu bé 10 tuổi đam mê khám phá lịch sử, từ nhỏ đã đọc bộ Lê Nin

Con cái nhà ai mà quá đã (và quá đáng) vậy, Trời? Thiệt là vô phúc. Cũng tại NÓ hết trơn chớ còn ai vô đây nữa!