CUỘC TẠO DỰNG MỚI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Hai Tuần V – Mùa Thường Niên

“Từ nguyên thuỷ Thiên Chúa đã tạo thành trời đất”.

Franz Joseph Haydn, “Cha đẻ của nền âm nhạc giao hưởng”; “The Creation”, “Tạo Dựng” là một trong những kiệt tác của tác giả. Ngày kia, ông được mời đến Vienna Opera, nơi trình tấu tuyệt phẩm này. Suy yếu vì tuổi tác, Haydn ngồi trên xe lăn. Tác phẩm được hợp tấu, khán giả bị cuốn hút bởi những cảm xúc vô tận. Đến đoạn cao trào “Hãy có ánh sáng!”, ban hợp xướng bùng nổ đến mức mọi người đứng dậy, tiếng vỗ tay như sấm, đến nỗi phần trình tấu phải gián đoạn. Haydn gắng gượng đứng lên, làm hiệu xin mọi người im lặng; và với bàn tay run run, ngón trỏ chỉ lên trời, ông nói, “Không, không! Không phải tôi, nhưng là Ngài, tất cả đã có!”. Sau khi dành sự tôn vinh và chúc khen cho Đấng Tạo Thành, ông ngã ra ghế, kiệt sức và ngất lịm!

Kính thưa Anh Chị em,

“Không! Không phải tôi, nhưng là Ngài”. Cùng với F. J. Haydn, phụng vụ Lời Chúa hôm nay tiết lộ, không chỉ một mà có đến hai cuộc tạo dựng: một từ nguyên thuỷ; một từ Chúa Giêsu. Thế nhưng, nói, “Tất cả những ai chạm tới Ngài, đều được khỏi”. Không chỉ chữa phần xác, Chúa Giêsu chữa cả phần hồn. Việc chữa lành này được gọi là cứu độ, hay một ‘cuộc tạo dựng mới!’.

Bài đọc Sáng Thế nói đến những ngày Thiên Chúa tạo dựng! “Hãy có ánh sáng!”; “Hãy có vòm trời!”; “Hãy có những vật sáng trên vòm trời!”. Qua những buổi chiều và những buổi sáng, Thiên Chúa thấy chúng tốt đẹp. Thánh Vịnh đáp ca bộc lộ niềm hân hoan, “Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan”. Như người mẹ chuẩn bị mọi thứ cho đứa con, Thiên Chúa đã làm tất cả những gì có thể trước khi tạo dựng con người. Và như thế, mỗi ngày, khi hít thở, vui hưởng ánh sáng, sử dụng những gì Chúa ban… con người sờ đụng Thiên Chúa, sờ đụng huyền nhiệm!

Vậy mà, Thiên Chúa không chỉ tạo dựng, nhưng trong Chúa Giêsu, Ngài còn cứu độ. Marcô mô tả, “Dân chúng rảo chạy khắp miền; nghe tin Người ở đâu thì khiêng những kẻ đau yếu nằm trên chõng đến đó”. ‘Rảo chạy’ có nghĩa là ‘bước những bước ngắn vội vã’, ‘chạy tới chạy lui’; nhưng họ chạy, chỉ để mang đến những con người muốn được lành phần xác; điều này khá dễ dàng, vì họ chỉ cần chạm đến gấu áo Ngài. Vậy mà Chúa Giêsu lại ước ao chữa lành một điều gì đó quan trọng hơn, bên trong hơn; Ngài muốn chữa lành linh hồn. Để một khi linh hồn được chữa lành, thì việc lành lặn nội tâm này mang một tên gọi khác, “cứu độ”, ‘cuộc tạo dựng mới!’.

Anh Chị em,

“Từ nguyên thuỷ Thiên Chúa đã tạo thành trời đất”. Như F. J. Haydn nói, “Với Ngài, tất cả đã có!”. Nhưng với Chúa Giêsu, “Tội anh được tha!”; “Chị hãy về đi, từ nay đừng phạm tội nữa!”; “Hãy theo tôi!”; “Hãy xuống mau!”, thì với Ngài, đây là những ‘cuộc tạo dựng mới!’. Mỗi khi chữa lành bên trong một ai, mọi người vui mừng nhìn Chúa Giêsu; thế nhưng, như Haydn, Ngài cũng sẽ chỉ ngón trỏ lên trời và nói, ‘Không! Không phải Tôi! Nhưng là Cha, tất cả đã có!”. Không chỉ ngửa ra ghế, Ngài đã gục xuống trong mồ ba ngày và nay chôn mình trong các nhà chầu, trở nên của ăn nuôi sống bạn và tôi. Ngài mong chữa lành chúng ta, hẫu mỗi người thêm chất Chúa, bớt chất người; và “qua những buổi chiều và những buổi sáng”, Ngài tiếp tục làm những gì có thể để mỗi ngày có thêm những ‘cuộc tạo dựng mới’ đáng ao ước nhất! Như con nhộng xấu xí được lột xác, bạn và tôi, nhờ Ngài, ngày kia sẽ bay lên như những con bướm đẹp xinh!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin chữa lành nội tâm con, hầu con trở nên ‘một tạo vật mới’, một tạo vật đã chuyển mình, biến đổi, lột xác bằng ‘cuộc tạo dựng mới’; và bấy giờ, con cũng có thể bay lên!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

CHÚT SUY TƯ VỀ THINH LẶNG – ĐS Vân Phong. CM

ĐS Vân Phong. CM

“Thiên Chúa, Người thầm lặng; tất cả những gì có giá trị trong thế giới đều chứa đầy thinh lặng.” – E.Mounier.

Trong thế giới ngày nay, tiếng ồn ào đã thâm nhập cuộc sống con người như một cơn sóng thần, âm thanh tràn ngập mọi ngóc ngách.  Phải công nhận rằng thời gian im lặng càng ngày càng trở nên hiếm hoi trong cuộc sống đời thường của đa số những con người ngày nay.  Họ hầu như bị chìm sâu trong làn sóng dư luận, bị chao đảo theo các ngọn gió tin tức truyền thông, rồi những tiếng ầm ầm của máy móc hay những âm thanh của máy vi tính, chuông điện thoại, tiếng ồn ào trong các quán ăn, nhà hàng… đã chiếm hết tâm trí của họ đến nỗi họ không còn biết mình từ đâu đến và sẽ đi đâu.  Sự hụt hẫng, trống rỗng, mà nhiều người ngày nay cảm nhận, chứng tỏ rằng họ đã bỏ sót một chiều kích của chính mình.[1]  

Họ đã quên mất con đường về căn nhà lương tâm và về mảnh vườn nội tâm của lòng mình, nơi có thể nói cho họ biết tất cả…  Thiếu thinh lặng, con người đang sống ngoài lề của chính mình và thậm chí còn thu hẹp mọi tương quan với người khác.

Sự thinh lặng cần thiết biết bao!  Không biết có ai đã bao giờ tự hỏi rằng: Tại sao bản nhạc lại phải có dấu lặng?  Hay đã bao giờ có ai đọc một bài văn mà không hề có dấu chấm, dấu phẩy?

Nếu một bản nhạc không có dấu lặng, chúng ta sẽ chẳng bao giờ nghe được tiếng vọng của thanh âm, và những ngân nga của một giai điệu du dương.  Cũng vậy, nếu một bài văn không có dấu chấm dấu phẩy, chắc chắn là người đọc sẽ đứt hơi, hoặc sẽ chẳng thể hiểu được trọn vẹn bài văn ấy.  Thinh lặng cũng giống như một nốt lặng của bản nhạc, giúp ta nghe rõ hơn nốt trước và nốt sau đó, và cũng giống như dấu chấm dấu phẩy trong một bài văn, giúp người đọc hiểu trọn vẹn hơn ý nghĩa của bài viết.

Trên phương diện nhân bản, thì chỉ có sự thinh lặng mới giúp ta thực sự lắng nghe để thấu hiểu và đón nhận người khác một cách chân thực như chính họ, và giúp ta bước vào những mối tương quan bền vững hơn.  “Người ta sẽ tin bạn không phải vì bạn nói nhiều, nhưng vì bạn biết thinh lặng để lắng nghe”(Paul Xardel).  

Còn trên phương diện tâm linh, thinh lặng càng cần thiết hơn, bởi vì tiếng ồn bên ngoài có thể gây biến động bên trong thay vì cho thấy những chiều sâu của tâm hồn[2].  

Có sự thinh lặng trong tâm hồn ta mới có thể tiến tới đời sống tâm linh cao vượt mà con người hằng khát khao mong mỏi.  Sự thinh lặng ấy tạo điều kiện quân bình cho đời sống và sự tăng trưởng của cá nhân mỗi người.

Trong cái thế giới ồn ào ngày nay, thiết nghĩ, cần phải sống thinh lặng nhiều hơn, bởi vì sự thinh lặng rất cần thiết để mỗi người nhìn lại chính mình.  Trong sự thinh lặng ta dễ dàng làm chủ bản thân, làm chủ giác quan, và khi thinh lặng ta buộc phải đối diện với chính mình.  Từ đó, ta có cơ hội tìm về nội tâm, tìm về với chính con người thật của mình để nhìn lại, tìm hiểu và suy xét bản thân…

Nhưng cũng cần phân biệt: thinh lặng khác với im lặng.  Ta có thể im lặng bởi ta không thèm nói.  Hoặc ta có thể im lặng vì đang tức giận đến tột độ, hoặc đau khổ đến nỗi không thể thốt nên lời.  Nhưng thực ra, ngay lúc đang im lặng đó lại là những lúc ta đang “nói” nhiều nhất.  Thinh lặng là một trạng thái hoàn toàn khác, thinh lặng là khi mặt hồ của tâm hồn không hề gợn sóng, và thinh lặng là khi ta đang lắng nghe, đang đắm mình trong một không gian bình an, tĩnh tại, phẳng lặng và dịu êm.

Nói như vậy, cũng thật là khó để giữ thinh lặng trong chúng ta, vì cuộc sống đầy những ồn ào và lộn xộn.  Vì thế, muốn có được thinh lặng ta cần phải rất cố gắng.  Trước hết, ta cần học biết lắng nghe, lắng nghe tiếng lòng và lắng nghe tiếng Chúa.  Đồng thời, chúng ta hãy chiêm ngắm một gương mẫu tuyệt vời của sự thinh lặng, đó chính là Chúa Giêsu.  Người là Ngôi Lời Thiên Chúa trong xác phàm, đã im lặng ba mươi năm trong số ba mươi ba năm cuộc đời trần thế.  Người cũng đã thinh lặng bốn mươi ngày trong sa mạc trước khi bắt đầu cuộc đời công khai.  Và trong suốt cuộc đời, Người luôn sống trong thinh lặng.

Tất nhiên, Chúa Giêsu không tìm kiếm sự thinh lặng để mà thinh lặng[3] nhưng để thiết lập một mối tương quan mật thiết với Chúa Cha, và để mở lòng đón nhận chương trình yêu thương của Ngài.  Giờ đây, Chúa Giêsu cũng vẫn luôn hiện diện cách trọn vẹn trong thinh lặng và chờ đợi chúng ta trong thinh lặng.  Chính trong thinh lặng chúng ta sẽ được gặp Người và Người sẽ nói với tâm hồn chúng ta.  Tuy nhiên, để có thể lắng nghe Chúa nói, chúng ta cần có tâm hồn trong sạch, thành tâm ăn năn sám hối và trở lại với Người.

Thầy Giêsu ơi, con đang đi tìm thinh lặng nhưng chẳng thấy thinh lặng ở đâu hết.  Có lẽ bởi vì tâm hồn của con vẫn còn ồn ào quá!  Như con người ngày nay vẫn cứ chạy theo những ồn ào xao động đến điên cuồng ở ngoài kia mà cố tình bỏ quên mất cõi lòng mình.  Và con, phải chăng con vẫn còn là một kẻ như con người ngày nay ở ngoài kia…?

ĐS Vân Phong. CM

[1] Michel Hubaut, Những nẻo đường thinh lặng, NXB Tôn giáo, 2007, tr 8

[2] Lm. Thái Nguyên, Thinh lặng sống tâm tình mùa chay, 2006

[3] Mẹ Teresa, Trên Cả Tình yêu, NXB Văn Hoá Sài Gòn 2009,  tr 19

From: Langthangchieutim

TƯƠNG TÁC VỚI LƯƠNG TÂM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Sáu Tuần IV – Mùa Thường Niên

“Đó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.

James Packer nói, “Ân sủng là gì? Ân sủng là việc Thiên Chúa lôi kéo một tội nhân ngày càng đến gần Ngài hơn. Bằng cách nào Thiên Chúa làm điều đó? Không phải bằng cách che chở chúng ta khỏi sự tấn công của thế gian, xác thịt và ma quỷ; giúp thoát khỏi hoàn cảnh nặng nề và bực bội; khỏi những rắc rối do tính khí và tâm lý của bản thân… nhưng đúng hơn, là phơi bày con người chúng ta trước tất cả những điều này, khiến bạn và tôi cảm thấy mình kém cỏi để bám chặt vào Ngài hơn. Tắt một lời, giúp chúng ta có khả năng ‘tương tác với lương tâm!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hêrôđê trong Tin Mừng hôm nay là một người không có khả năng ‘tương tác với lương tâm!’. Không chỉ không tương tác, ông chống lại lương tâm; và rốt cuộc, đánh mất ân sủng!

Trước hết, bản án của lương tâm luôn tự lên tiếng! Tội giết chết Gioan của Hêrôđê phóng chiếu vào hiện tại như một ký ức đầy ám ảnh; ông đại diện cho những ai từ chối Thiên Chúa! Và cho dù, họ là những người quyền lực, giàu có, thông minh hoặc sở hữu những khả năng tuyệt vời khác… nhưng cuối cùng, họ là những con người bất an nhất trần gian. Bởi lẽ, khi một điều thiện xuất hiện trong cuộc sống họ, họ cảm thấy bị đe doạ và lên án bởi nó; và với nó, họ cảm thấy thù nghịch. Tất cả những điều này chỉ là sự phản ánh trạng thái tâm hồn của họ trước Thiên Chúa. Vậy mà, đó là những khoảnh khắc ân sủng, khoảnh khắc của lương tâm, vốn đang gióng tiếng Thiên Chúa muốn nói mà họ đang chống lại. Trước ‘những Hêrôđê’ của thế gian này, chúng ta không thể làm gì; và như Chúa Kitô, như Gioan Tẩy Giả, chúng ta chỉ có thể im lặng và cầu nguyện cho họ, may ra họ hoán cải để có thể ‘tương tác với lương tâm’, với ân sủng!

“Nghe Gioan nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe”. Trong cuộc sống, kể cả cuộc sống của kẻ ác, điều thiện được ban đủ cho họ để họ được rỗi; Chúa cũng ban cho họ đủ chân lý cứu rỗi trong phạm vi tự do của
họ. Thế nhưng, ân sủng chỉ tồn tại trong một thời gian. Những khoảnh khắc này không được coi là khoảnh khắc tạm thời xoa dịu lương tâm, chỉ để cho phép chúng ta tiếp tục phạm tội và chống lại việc sống một cuộc sống nên thánh, nhưng là cơ hội cho bạn và tôi hoán cải. Hêrôđê kính sợ Gioan, cảm nhận sức hấp dẫn và thánh thiện trong lời Gioan, nhưng ông không làm gì để đáp lại. Ân sủng đến rồi đi, và có thể không bao giờ trở lại. Bạn không thể đùa giỡn với Chúa để giành chiến thắng. Hêrôđê đã thua cuộc vì chống lại ân sủng, chống lại những gì ông biết ông nên yêu mến và làm theo. Bi kịch này dạy chúng ta đừng bao giờ giam cầm tiếng lương tâm; ngược lại, sử dụng tự do của mình để ‘tương tác với lương tâm’ đang lôi kéo chúng ta lại gần Ngài.

Anh Chị em,

“Đó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu”. Vinh dự cuối cùng mà Chúa Kitô có thể ban cho một môn đệ trung thành như Gioan, người đứng vững trong sự thật để chống lại những khiêu khích vặn vẹo của sự dữ quanh mình, là – theo một nghĩa nào đó – tham gia “trọn vẹn” vào Mầu Nhiệm Vượt Qua của Ngài, “Gioan, trẫm đã chặt đầu”. Điều mà Gioan đã bắt đầu như một chứng từ kêu gọi người khác hoán cải,  giờ đây được kết thúc bằng cái chết; đúng hơn, bằng một chứng từ về niềm hy vọng mà những người được chúc phúc có được trong Chúa Kitô. Ước gì bạn và tôi, chấp nhận con đường trung thành với Chúa; đón nhận những bất trắc, để ‘tương tác với lương tâm’ cho dù “được sửa phạt đôi chút” hầu xứng đáng với niềm hy vọng “đầy sự bất tử!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dẫu phải hy sinh, đau khổ, chớ gì cuộc sống con vẫn luôn nở tươi với những cánh hoa bất tử; để được vậy, cho con biết luôn ‘tương tác với lương tâm’, hầu hoán cải để được lại ân sủng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

THỊ KIẾN TRONG GIẤC MƠ CHO THẤY LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA QUẢ THIẾT YẾU CHO MỌI LINH HỒN TỘI LỖI

Tuyết Mai

Con cái Chúa thường được Chúa ban cho có thị kiến trong giấc mơ để thấy được Lòng Thương Xót Chúa là vô biên, hải hà và độ lượng. Chúng ta không nên nghi ngờ dù khi thức dậy thì thị kiến ấy có lu mờ đi đôi chút nhưng ý tưởng chính vẫn rõ ràng, mạch lạc và cần được cảm nhận. Có thể giấc mơ ấy là sự an ủi vì Thiên Chúa Người biết rằng chúng ta luôn ở trạng thái tội lỗi và không ai trên đời mà không có tội. Nếu không thì Chúa đã không luống công giáng trần để đi cùng khắp; để dạy dỗ cho con người làm lành, tránh dữ và mục đích của Thiên Chúa là Cứu Chuộc tất cả con cái Chúa. Nhờ sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. Để ngày sau hết tất cả đều được Chúa thưởng cho Nước Trời, nơi mà mọi linh hồn luôn rất khao khát để được đến.

***

Một giấc mơ mà thiết nghĩ cũng có nhiều người thấy rằng từ trong gia đình, đến họ hàng và người ngoài cũng mạnh mẽ lên tiếng phê bình và hạ nhục chúng ta bởi tội lỗi chúng ta đã phạm mà họ được biết. Nhưng Chúa lại cho chúng ta thấy rõ bộ mặt của từng người ấy họ chỉ là thành phần đạo đức giả. Luôn khoác trên mình chiếc áo của sự đạo mạo, mầu mè và rất ra vẻ, với công tác của mình trong một giáo xứ. Họ rất nổi nang chỉ vì muốn lợi dụng quen biết để lấy lòng tin tưởng của mọi người mà buôn bán và để có lợi cho họ, thế thôi.

***

Thiên Chúa của chúng ta Người thật là nhân hậu và là Đấng Thánh. Luôn có lòng thương xót con cái tội lỗi của Người. Người không ngừng đánh động chúng ta qua giấc mơ là hãy luôn tin tưởng và phó thác cho Người tất cả, sau khi chúng ta đã làm tròn bổn phận trong khả năng có giới hạn của mình. Chúa ngầm khuyên chúng ta rằng đừng quá để ý đến sự phê bình của mọi người mà hãy tự phê bình chính mình; có thế chúng ta mới có sự ăn năn đích thực và thực tế hơn. Đừng để cho lời dèm pha của nhiều người mà làm đình trệ những việc tốt đẹp Chúa muốn chúng ta làm hầu góp phần vào công trình của Chúa nơi trần gian này. Vâng, như Chúa nói dù giúp anh em một ly nước lã do lòng mến yêu thì cũng là đủ vì chúng ta chỉ có vậy.

***

Trên hết, Thiên Chúa Người muốn chúng ta là phải tu thân … Nhìn nhận mình là người hèn yếu luôn cần đến sức mạnh và tình yêu thương của Người. Vì Người đời thì hẳn không đi trọn cả cuộc đời với chúng ta đâu ngay cả người thân thương trong gia đình. Còn người ngoài thì hẳn không ai biết được lòng dạ của người có quyền, có tiền và có địa vị họ ra sao với mình!? Hôm nay họ còn thấy mình là hữu dụng, ngày mai họ cho ra rìa và thay thế người khác. Và đó là chuyện đời thường thôi mà. Không bám víu, dựa dẫm hay quá tin tưởng mà phí cả một đời người cho người ta lợi dụng.

***

Lạy Chúa của Lòng Thương Xót! Xin Chúa luôn gần gũi với chúng con vì chỉ có Chúa là chúng con tin tưởng tuyệt đối từ sự sắp xếp có trong chương trình của Người, cho đến sinh mạng của chúng con cũng nằm trong tay của Người … Thì làm sao chúng con có thể dại dột đi tin tưởng ai khác ngoài Chúa cho được. Sao chúng con lại có thể bán linh hồn mình cho quỷ dữ chỉ để đổi lấy sự hưởng thụ vô cùng vắn vỏi; ao ước một chút tiền của và một chút danh vọng chói lòe rồi chợt tắt (đứt bóng chết) … Thế thì một người muốn có cả và thế gian mà mất linh hồn thì có ích gì? Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai

3 tháng 2 năm 2023

TỎA SÁNG GIỮA ĐỜI – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Sống trên đời, mỗi người chúng ta giống như một ngôi sao trên bầu trời.  Triệu triệu ngôi sao trong dải ngân hà, không có hai ngôi sao giống nhau hoàn toàn.  Những ngôi sao khác nhau về kích cỡ, về cường độ ánh sáng và về tốc độ vận chuyển.  Thiên Chúa là Đấng “ấn định con số các vì sao, và đặt tên cho từng ngôi một” (Tv 147,4).  Thiên Chúa cũng biết mỗi người chúng ta, và Ngài khắc tên chúng ta trong bàn tay của Ngài.  “Ta đã gọi con bằng chính tên con.  Con là của riêng Ta” (Is 43,1).

Chúa Giêsu mời gọi những ai muốn theo Chúa phải tỏa sáng như những ngôi sao trên bầu trời.  Sống trên đời, mỗi người một tên gọi, một khuôn mặt, một cá tính, một nghề nghiệp và một sở thích.  Tuy vậy, lý tưởng chung của tất cả đều là sự hoàn thiện, mặc dù khái niệm “hoàn thiện” được hiểu khác nhau.

Tỏa sáng giữa đời, đó là sứ mạng của mỗi chúng ta.  “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian.”  Đây vừa là lời mời gọi, vừa là một mệnh lệnh mà Chúa Giêsu đưa ra cho các môn đệ.  Chúa Kitô là ánh sáng thế gian.  Những ai đi theo Người cũng phải trở nên ánh sáng, vì tin vào Chúa là cố gắng nỗ lực mỗi ngày để trở nên giống như Người.  Lệnh truyền này không phải là lý thuyết, nhưng là những đề nghị thực hành cụ thể.  Đó là những việc thiện hảo mà người môn đệ thực hiện đối với những người xung quanh.  Những việc tốt lành này sẽ giúp người tín hữu toả sáng giữa đời.  Những người chưa tin Chúa sẽ nhận ra Người thông qua những cử chỉ tốt lành mà người môn đệ đang làm.

Một cách cụ thể hơn, ngôn sứ Isaia đã diễn giải những việc làm giúp chúng ta tỏa sáng giữa đời: đó là cảm thông, chia sẻ và giúp đỡ những người cô thế cô thân, những người đau khổ bần hàn.  Vị ngôn sứ viết: “Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành…”  Những việc làm nhân ái có tác động thật diệu kỳ: khi giúp đỡ ai, thì vết thương nơi mình được chữa lành.  Khi thương người nghèo, thì lời cầu nguyện lên Chúa được Ngài nhận lời.  Khi cho đi, là khi nhận lãnh.  Khi quên mình, thì gặp lại bản thân.  Đó là sự kỳ diệu của sẻ chia và phép lạ của lòng nhân ái.  “Nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thỏa lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng của người sẽ chiếu tỏa trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ.”  Thiên Chúa là Đấng rộng rãi quảng đại.  Ngài sẽ ban lại gấp trăm cho những ai từ tâm chia sẻ với tha nhân.

Tác giả Thánh vịnh cùng chung một cảm nhận: Ánh sáng sẽ bừng lên nơi người từ bi nhân hậu và công chính.  Ánh sáng ấy vừa là ánh sáng thần thiêng đến từ Thiên Chúa, vừa là ánh sáng tỏa lan nơi tâm hồn người thánh thiện.  Quả vậy, những ai bao dung quảng đại sẽ cảm nhận được sự an bình và niềm vui đến từ Thiên Chúa.

Nhân loại vừa trải qua thời kỳ khó khăn.  Con virus Côrôna nhỏ bé đã làm đảo lộn thế giới.  Hệ luỵ của đại dịch Covid-19 sẽ còn tồn tại nhiều năm.  Trong những thời khắc của đại dịch, người ta được chứng kiến những nghĩa cử cao đẹp thấm đậm tình người.  Cũng trong thời đại dịch, nhiều người lợi dụng để trục lợi trên đau khổ của đồng bào.  Họ mượn chức danh của mình để vơ vét không thương tiếc, miễn sao thu lợi thật nhiều.  Thế mới thấy, lòng tham của con người là vô đáy, và sự vô cảm của con người thật khủng khiếp.  Người ta bất chấp lương tâm, bất chấp sự đau khổ của tha nhân, miễn là thu tích được nhiều tiền cho bản thân và cho gia đình.  Những người này, không chỉ bị pháp luật lên án, mà còn bị lương tâm cắn rứt suốt đời vì sự bất công tham lam và ăn chặn của người nghèo.

“Anh em là muối cho đời.”  Ai trong chúng ta cũng biết tác dụng và ích lợi của muối.  Thiếu muối, mọi đồ ăn đều trở nên vô vị.  Vào thời Chúa Giêsu, khi chưa có tủ lạnh như hiện nay, muối không chỉ để nêm vào món ăn, mà còn là chất liệu bảo quản thực phẩm.  Chúa muốn những ai tin vào Người phải trở nên muối ướp trần gian, tức là làm lan tỏa xung quanh sự thánh thiện, mặc dù đời còn đầy bóng tối của bất công và ghen ghét hận thù.

Làm sao có thể trở thành muối và ánh sáng giữa một cuộc sống đầy cạnh tranh và mưu mô tính toán.  Thánh Phaolô trả lời: nhờ Đức Giêsu Kitô (Bài đọc II).  Đối với thánh nhân, Đức Giêsu là lý tưởng duy nhất.  Mối bận tâm lớn nhấn của thánh Phaolô là làm sao để trung thành với Đức Giêsu.  Trọn cuộc đời của thánh nhân là dành cho Chúa.  Dù gông cùm, tù đầy, đòn vọt và sự khinh bỉ của người đời, vị Tông đồ dân ngoại vẫn không hề nao núng, vì “chiều cao hay vực thẳm, hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8,39).  Thánh Phaolô khuyên chúng ta hãy cậy dựa vào lẽ khôn ngoan của Thiên Chúa, chứ đừng dựa vào người phàm.  Nhờ đó, chúng ta có đức tin chân thật và vững chắc.

Chúng ta đang sống trong những ngày đầu xuân Quý Mão.  Nắng ấm của mùa xuân làm cho lòng người ấm áp, cây cối đâm chồi nảy lộc.  Xin cho mỗi chúng ta cũng trở nên như nắng xuân, đem sức sống, sự bình yên và niềm vui cho mọi người.  Nguyện xin Chúa Xuân chúc phúc cho mỗi chúng ta.  Amen.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Lễ Dâng Chúa Giê-su vào Đền Thánh-Cha Vương

Nào ta hãy tiếp tục tạ ơn Chúa và xin dâng hai chữ “tôn vinh” lên Ngài! Hôm nay cũng là ngày Giáo Hội mừng kính Lễ Dâng Chúa Giê-su vào Đền Thánh ta hãy xin cho được vâng lời chịu lụy nhé.

Cha Vương 

Thứ 5: 02/02/2022

TIN MỪNG: Si-mê-ôn ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng: “Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ. (Lc 2:29-30)

SUY NIỆM: Cách đây bốn mươi ngày, chúng ta đã hân hoan cử hành lễ Chúa Cứu Thế giáng sinh. Hôm nay chúng ta mừng ngày Chúa Cứu Thế được Thân Mẫu và thánh Giuse dâng cho Thiên Chúa Cha trong đền thánh. Nhìn từ bên ngoài, ta thấy Người làm theo luật dạy, nhưng thực ra, qua biến cố này, Người đến gặp dân Người. Quả vậy, cụ già Si-mê-on và nữ ngôn sứ An-na, được Chúa Thánh Thần thúc đẩy, đã tới đền thánh.

Cũng chính nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng mà các ngài đã NHẬN ra em bé Giêsu chính là Chúa của mình và hoan hỷ loan báo cho những người khác. (Sánh Lễ Rôma, lời dẫn)

Việc gì xảy ra qua biến cố này? Họ đã

(1) NHẬN RA em bé Giêsu chính là Chúa của mình và

(2) HOAN HỶ loan báo cho những người khác. Nhìn lại những khoảnh khắc trong cuộc đời Bạn, có bao giờ Bạn NHẬN RA hay gặp được Chúa chưa? Bạn đã làm gì sau khi gặp được Ngài? Có phải Chúa Giêsu khi đồng bàn với hai môn đệ trên đường Em-mau thấy “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người.”? (Lc 24:30-31)

Tâm tư của Bạn thế nào khi Bạn rước Chúa vào lòng trong Thánh Lễ?

LẮNG NGHE: Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết. (Ga 6:54)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu là Chúa của con, rao giảng Lời Chúa thì dễ nhưng làm chứng cho Chúa thì rất khó vì nó đòi hỏi con phải dấn thân và hy sinh nhiều hơn, xin cho con dám mạnh dạn làm chứng cho Chúa bằng cách chia sẻ niềm vui và bình an cho tha nhân bất chấp thiệt thòi nguy hiểm.

THỰC HÀNH: Hãy chia sẻ khoảnh khắc gặp Chúa (God’s moment) của Bạn cho một người nào đó hôm nay nhé.

From: Đỗ Dzũng

 TỰ HIẾN LIÊN LỈ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cha mẹ Chúa Giêsu đem Ngài lên Giêrusalem để hiến dâng cho Chúa”.

Lễ Dâng Chúa Giêsu Vào Đền Thờ hôm nay được ví như một chiếc kính vạn hoa! Những tên gọi, ý nghĩa và truyền thống khác biệt chồng ghép lên nhau tựa hồ những mảnh thuỷ tinh nhảy múa trong một chiếc kính muôn màu. Thật thú vị! Với vòng xoay đầu tiên, kính vạn hoa hé lộ lễ Thanh Tẩy Của Đức Mẹ; vòng xoay thứ hai, lễ Tỏ Mình Của Chúa, một lễ Hiển Linh của anh em Đông Phương; và xoay nữa, đó là lễ Nến, Con Thiên Chúa, ánh sáng xua tan bóng tối.

Kính thưa Anh Chị em,

Vậy mà, đằng sau những tên gọi giàu ý nghĩa ấy, Luca coi biến cố dâng Chúa Giêsu vào đền thánh là việc chu toàn lề luật của cha mẹ Ngài sau bốn mươi ngày sinh con. Ngài sẽ vào đó một lần nữa khi lên mười hai; và ở tuổi trưởng thành, còn vào đó nhiều lần. Đặc biệt, Chúa Giêsu tự coi thân xác Ngài như một đền thờ mà Ngài sẽ dựng lại trong ba ngày. Và như thế, từ đầu cho đến cuối đời, cuộc sống Ngài thực sự là một cuộc ‘tự hiến liên lỉ’ cho Thiên Chúa Cha.

Chúa Con, giờ đây, trong lịch sử nhân loại, lần đầu tiên vào đền thờ. Sách Malakia hôm nay viết, “Đấng Thống Trị các ngươi tìm kiếm, đến trong đền thánh Người”; thư Do Thái thì nói, “Người phải nên giống anh em mình mọi đàng”. Như vậy, Con vào nhà Cha, Chúa vào đền thờ! Chiên Con vẹn toàn mà không cung thánh nào đủ thánh cho Ngài, lại chấp nhận được thánh hiến tại một nơi do tay người phàm làm ra, nơi được dành để tưởng nhớ các dấu chỉ vốn được mong đợi từ Ngài. Chiên Con đích thực cuối cùng cũng đến nơi hiến tế. Ở đây, trong vòng tay Mẹ Maria, lễ hy tế vĩnh cửu duy nhất “Giêsu” đã đến! Không có Ngài, chẳng một hy lễ nào có ý nghĩa, dù là nghi lễ thánh hay những hy sinh trong cuộc sống cá nhân của mỗi người. Và cuộc ‘tự hiến liên lỉ’ của Chúa Giêsu sẽ đạt tới chóp đỉnh khi Ngài phó dâng toàn thân trên thập giá cho Thiên Chúa Cha và các linh hồn, cũng trong tay Mẹ Maria, chiều thứ Sáu thánh.

Hãy chiêm ngưỡng cảnh tượng này qua trái tim Mẹ Maria! Trong nghi thức thánh hiến đơn sơ này, Chúa Con nhận ra mình thuộc về Chúa Cha, nhưng Ngài chỉ làm được điều này nhờ sự trung thành với lề luật của Đức Mẹ. Tuy nhiên, ai có thể nói thay cho đứa trẻ này? Ai có thể nói thay cho lửa sốt mến của Ngài, ai sẽ nói thay cho cơn đói các linh hồn mà trái tim Ngài đang chịu đựng? Trái tim vẹn sạch và khiêm hạ của Mẹ Maria nổi bật như một phát ngôn viên của Ngài, nó nói lên ngôn ngữ của sự ‘tự hiến liên lỉ’ và trao ban, dẫu theo các nghi thức của lề luật, “Vì họ, Con xin thánh hiến mình Con!”. Mẹ Maria phản ánh cho thế giới những gì Con của Mẹ, Đấng bằng xương bằng thịt, đang thổn thức, cũng là những gì Ngài đã chuyển trao cho Mẹ.

Anh Chị em,

Mỗi ngày, Chúa Giêsu đang tự hiến trên các bàn thờ, trong các nhà chầu. Chúng ta đến với Ngài trong phép Thánh Thể, vốn thường được cử hành trong các nhà thờ. Chúa sẽ là ‘Chúa hơn’ trong không gian linh thánh của Ngài! Ở đó, chúng ta trải nghiệm một Thiên Chúa đích thực, cùng lúc trải nghiệm con người thực của mình; nghĩa là, bạn và tôi sẽ là ‘mình hơn’ khi Chúa là ‘Thiên Chúa hơn’. Trong nhà thờ, Chúa Giêsu được bảo vệ khỏi sự hiểu sai; Ngài được bao quanh và bảo vệ bởi các thánh, các linh mục, các Bí Tích, thánh nhạc, nghệ thuật và sự thờ phượng. Trong nhà thờ, Chúa mặc cẩm bào, trang thiết bị và mão giáp; Ngài không thể bị hiểu lầm. Vì vậy, lễ Dâng Chúa Giêsu Vào Đền Thờ nhắc chúng ta hãy đi tìm Ngài ở đó, để hiến thân cho Ngài, Đấng ‘tự hiến liên lỉ’; và cũng ở đó, chúng ta nhận lãnh ân sủng từ Thánh Thể và các Bí Tích để cũng có thể ‘liên lỉ tự hiến’ như Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa vào đền thờ ngày còn đỏ ỏng, con được vào đó từ thuở mới sinh. Giúp con ‘liên lỉ tận hiến’ cho Chúa hầu có thể ‘tự hiến liên lỉ’ cho Ngài và các linh hồn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Thánh Gioan Bosco (1815-1888)

  31 Tháng Giêng

Chính nguyên tắc giáo dục của Thánh Gioan Bosco đã được sử dụng rộng rãi trong các trường học ngày nay. Ðó là một hệ thống ngăn ngừa, loại bỏ các hình phạt thể xác và đưa các học sinh vào một môi trường lành mạnh ít có cơ hội phạm tội. Ngài cổ võ việc thường xuyên lãnh nhận bí tích Hòa Giải và Thánh Thể. Ngài pha trộn phương cách dạy giáo lý và sự hướng dẫn của một người cha, nhằm kết hợp đời sống tâm linh và công việc, việc học và việc chơi đùa.

Ðược khuyến khích đi tu để có thể giúp cho các trẻ em, Gioan thụ phong linh mục năm 1841. Công việc phục vụ giới trẻ của ngài khởi sự khi ngài gặp một em mồ côi và giúp em chuẩn bị Rước Lễ lần đầu. Sau đó ngài quy tụ các người trẻ lại và chỉ dạy họ về giáo lý.

Sau thời gian làm tuyên uý cho một trại tế bần của các thiếu nữ, Cha Gioan mở nhà trường Thánh Phanxicô “de Sales” cho các em trai. Một vài người bảo trợ giầu có và quyền thế đã giúp đỡ tài chánh, nên ngài có thể mở hai trường dạy nghề cho các em trai, trường dạy đóng giầy và dạy may quần áo.

Vào năm 1856, số các em theo học tại hai trường đã lên đến 150 em, và có thêm một máy in để xuất bản các tài liệu giáo lý. Sự quan tâm của ngài đến việc giáo dục và xuất bản khiến ngài xứng đáng là quan thầy của các người tập sự trẻ tuổi và các nhà xuất bản Công Giáo.

Tiếng tăm của Cha Gioan ngày càng lan rộng và, vào năm 1850, ngài phải tự huấn luyện các người trẻ muốn theo đuổi con đường của ngài vì lúc ấy thật khó để duy trì ơn thiên triệu. Năm 1854, một cách bán chính thức, Cha Gioan và những người theo ngài đồng ý đứng dưới tên tổ chức Thánh Phanxicô “de Sales”.

Với sự hỗ trợ của Ðức Giáo Hoàng Piô IX, Cha Gioan quy tụ 17 người và thành lập dòng Salesian vào năm 1859. Hoạt động của dòng nhắm đến việc giáo dục và công cuộc truyền giáo. Sau này, ngài tổ chức dòng Salesian nữ để giúp đỡ các thiếu nữ.

Ngài từ trần năm 1888 lúc bảy mươi hai tuổi.

 Lời Bàn

Thánh Gioan Bosco giáo dục toàn thể con người — thể xác và linh hồn. Ngài tin rằng tình yêu Ðức Kitô và sự tin tưởng của chúng ta vào tình yêu ấy phải thấm nhập vào tất cả sinh hoạt của chúng ta — học hành, chơi đùa, làm việc. Ðối với Thánh Gioan Bosco, là một Kitô Hữu có nghĩa phải luôn luôn nỗ lực, không chỉ một tuần một lần, xem lễ ngày Chúa Nhật là đủ. Chính khi tìm kiếm Thiên Chúa trong sinh hoạt hàng ngày, hãy để tình yêu ấy hướng dẫn chúng ta. Tuy nhiên, Thánh Gioan nhận ra được tầm quan trọng của sự huấn nghệ và giá trị con người cũng như sự tự trọng do bởi tài nghệ và khả năng làm việc, do đó ngài cũng huấn luyện các người trẻ trong các ngành nghề.

   Lời Trích

“Mọi sự giáo dục đều dạy một triết lý sống; nếu không bởi lời nói thì bởi sự đề nghị, sự gợi ý, và bởi môi trường. Mỗi một phần của giáo dục đều có liên hệ với nhau. Nếu tất cả sự tổng hợp ấy không đem lại một cái nhìn tổng quát về đời sống, thì đó không phải là giáo dục” (G.K. Chesterton, The Common Man).

    Trích từ NguoiTinHuu.com

Phúc thật

Thahlinh.net

Tác giả:  Huệ Minh

Trong dịp đầu năm, chúng ta thường cầu chúc cho nhau 365 ngày hạnh phúc. Trong những bức thư, chúng ta thường nguyện ước cho nhau gặp nhiều may mắn, thế nhưng trái chín hạnh phúc vẫn ở ngoài tầm tay của chúng ta, vì cả chúng ta lẫn những người chung quanh không ai có đủ yêu thương và đủ quyền phép để thực hiện những điều mong ước. Bởi đó đau khổ vẫn chồng chất trong cuộc sống, đau khổ vì nghèo đói, vì bệnh tật, vì chết chóc. Đau khổ vì thất bại, vì chia ly, vì những cám dỗ đè nặng. Và hạnh phúc mãi mãi vẫn là một khát vọng chưa một lần nguôi ngoai.

Tất cả những gì mà người ta nghĩ là hạnh phúc thì Chúa Giêsu lại không nghĩ vậy, giáo huấn của Người hoàn toàn biệt lập về sự hạnh phúc là gì, làm thế nào và khi nào chúng ta đạt được hạnh phúc. Tất cả chúng ta đều đã nghe lời giáo huấn của Người nhưng có lẽ chúng ta hoàn toàn thất bại trong việc nắm bắt cho dù là một đặc tính duy nhất mà Chúa Giêsu đã tuyên bố.

Nhiều người ao ước được giàu có và danh tiếng như ông vua phần mềm máy tính này, thậm chí chỉ xin được bằng cái số lẻ của ông thì đã vô cùng hạnh phúc. Bởi vì “Có tiền mua tiên cũng được!” Hay như thời nay người ta thường nói:

“Đồng tiền là Tiên là Phật

Là sức bật của tuổi trẻ,

Là sức khỏe của tuổi già,

Là cái đà của danh vọng,

Là cái lọng che thân,

Là cán cân công lý,

Đồng tiền là hết ý”.

Nhưng Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lại tuyên bố: “Hạnh phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó” (Mt 5,3). Hơn nữa, Người còn cho là hạnh phúc những ai hiền lành, sầu khổ, bị bách hại…

Giáo Hội gọi đó là Hiến Chương Nước Trời, nghĩa là chỉ những ai sống và thực thi những điều ấy mới được làm công dân của Nước Trời.

Với người không có niềm tin thì đó là một điều hết sức nghịch lý. Nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, bị bách hại… không thể mang lại hạnh phúc mà chỉ đem đến những bất hạnh thiệt thòi, khinh bỉ mà thôi.

Như vậy phải chăng Chúa Giêsu ngăn cản nền văn minh tiến bộ của nhân loại đang vươn tới hùng cường, thịnh vượng sao? Phải chăng Người ủng hộ cho hành động bóc lột và đàn áp? Hoàn toàn trái lại. Người đã nói: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Vì thế, làm môn đệ Đức Giêsu là phải xua đuổi nghèo nàn và lạc hậu khỏi thế giới này, là phải đẩy lui đau khổ và bất công xa rời con người. Đó là những vị khách không mời mà đến, và chúng ta phải có nhiệm vụ tống khứ chúng ra khỏi mái nhà của nhân loại. Đây là mục tiêu giải quyết của Kitô giáo, và cũng là trách nhiệm của mỗi người tín hữu chúng ta.

Thực ra, ai cũng biết rằng nghèo không đương nhiên là khổ, đã đành rằng nghèo và khổ thường đi đôi với nhau. Trái lại, giàu có cũng không tất nhiên đem lại hạnh phúc. Vấn đề hạnh phúc chủ yếu ở tại cái Tâm. Bởi thế các bậc thánh nhân, bằng những ngôn ngữ khác nhau, nhưng hầu như đều nhất trí trong việc đề cao đời sống tâm linh. Đó chính là lý do tại sao Chúa Giêsu đề cao tâm hồn nghèo khó, hiền hậu, dám chấp nhận đau hkổ, yêu thích sự chính trực, thương xót anh em đồng loại, trong sạch và xây dựng hoà bình.

Thực vậy, những đức tính trên đây là những đức tính người nghèo của Thiên Chúa, theo truyền thống Kinh Thánh. Người nghèo của Thiên Chúa không phải là người có đời sống vật chất khó khăn túng quẫn, mà là kẻ luôn tin tưởng phó thác nơi Chúa, biết sống cho Ngài và cho anh em đồng loại. Lấy Chúa làm gia nghiệp và luôn sống trong tình liên đới với anh em. Thực thi điều răn quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người.

Nói theo tư tưởng Đông phương, thì hạnh phúc chủ yếu ở chỗ thực hiện được sự hoà điệu giữa lòng mình với lòng trời, giữa lòng mình với lòng người, nghĩa là sống cho hợp lòng người và lấy lòng trăm họ làm lòng mình.

Trong tám mối phúc thật, Chúa Giêsu cho thấy hạnh phúc của chúng ta tuỳ thuộc vào mối tương quan ba chiều giữa chúng ta với Thiên Chúa, và giữa chúng ta với anh em đồng loại.

Tận thẳm sâu của tâm hồn, ai cũng có nỗi khao khát cháy bỏng được sống hạnh phúc, ai cũng muốn người khác đem lại phúc lộc cho mình. Nhưng hạnh phúc đích thực chỉ đến với những người biết đem lại hạnh phúc cho kẻ khác, và hết lòng quảng đại với tha nhân. Chúa Giêsu đã dạy: “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20,35). Nhà truyền giáo Albert Schweiltzer quả quyết: “Người hạnh phúc nhất trong anh em là người đã tìm thấy con đường hiến thân phục vụ”.

Hạnh phúc đích thực không đo bằng của cải con người thu tích được, không tùy thuộc nơi những thành đạt mà họ có, cũng không đến từ danh vọng mà con người chiếm hữu, nhưng chính là do nơi họ biết hoàn toàn tín thác vào Chúa mà thôi. Sự giàu có đích thực là sự giàu có ở trái tim, không phải ở túi tiền.

Tổng Bí thư đầu tiên của đảng Cộng Sản Việt Nam đã được rửa tội tại bệnh viện Chợ Quán

Phan Sinh Trần

Nguồn WikipediaVăn thơ Lạc ViệtThôn Quê Sài Gòn TVReuters

Tháng 3 năm 1931, với bí danh Anh Năm, Trần Phú chủ trì Hội nghị Trung ương lần thứ 2 tại Sài Gòn bàn việc chấn chỉnh Đảng sau đợt khủng bố của thực dân Pháp. Hội nghị đã vạch ra nghị quyết về nhiệm vụ hiện tại của Đảng, nghị quyết về tổ chức của Đảng, nghị quyết về cổ động tuyên truyền. Tại hội nghị này, một quyết định về “Tổ chức ra cộng sản thanh niên Đoàn…tiền đề để hình thành Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh về sau này.

Ngay sau Hội nghị, do sự phản bội của Ngô Đức Trì, ngày 19 tháng 4 năm 1931, Trần Phú bị chính quyền thuộc địa Pháp bắt tại nhà số 66 đường Champagne (đường Lý Chính Thắng hiện nay), Sài Gòn.

Biết ông là cán bộ cao cấp, chính quyền tìm cách dụ dỗ và tra tấn để khai thác thông tin. Nhưng với chí khí kiên cường, ông không bị khuất phục, dù bị đày ải nhiều lần. Ngày 6 tháng 9 năm 1931, ông qua đời tại Nhà thương Chợ Quán ở tuổi 27 với lời nhắn nhủ bạn bè “Hãy giữ vững chí khí chiến đấu”.

Sau khi ông qua đời, người thân ông vào Sài Gòn, tìm cách đưa thi hài ông ra chôn cất tại khuôn viên nghĩa trang Nhà thờ Họ đạo Chợ Quán Sài Gòn (tại cư xá Bắc Hải, đường Cách Mạng Tháng Tám, quận 10, Thành phố Hồ Chí Minh).

Năm 1998, chính quyền TP. HCM có chủ trương di dời các nghĩa trang của các xứ đạo tại cư xá Bắc Hải trên đường CMT8, Q.10 (mỗi xứ đạo có nghĩa trang riêng tại đây). Nghĩa trang các xứ đạo được gọi là Đất Thánh và chôn cất người Công giáo. Trong số những nghĩa trang bị di dời có nghĩa trang của họ đạo Chợ Quán.

Hội đồng giáo xứ (HĐGX) họ đạo Chợ Quán thông báo cho các thân nhân tự di dời hài cốt người thân của mình. Những ngôi mộ không có thân nhân thì HĐGX lo việc cất bốc và mai táng.

Trong quá trình cất bốc các ngôi mộ không có thân nhân, đã phát hiện một ngôi mộ trên tấm bia có ghi Phêrô Trần Phú. HĐGX báo cáo cho chính quyền sự việc trên. Chính quyền đã làm xét nghiệm ADN, và xác định bộ hài cốt này là của Trần Phú, vị TBT đầu tiên của ĐCSVN. Sau đó Trung ương Đảng, UBND TP.HCM, Chính quyền tỉnh Hà Tĩnh đã tổ chức đưa rước hài cốt ông về an táng tại quê nhà: Xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh.

Khoảng đầu tháng 12 năm 1998, báo Sài Gòn Giải Phóng (Cơ quan ngôn luận của Đảng bộ TP. HCM) có bài đăng trên trang nhất với tựa đề: “Tại sao Đồng chí Trần Phú lại được an táng tại nghĩa trang họ đạo Chợ Quán?”

Sau khi báo loan tin khiến độc giả nhiều người thắc mắc, nhưng rồi cũng rơi vào im lặng vì không ai có câu trả lời.

Vào năm 2018, một chuyện tình cờ xảy ra: Một cụ già là lão thành cách mạng ở Trà Vinh, tình cờ phát hiện bài báo nói trên được dùng để gói thuốc bắc. Ông liền tò mò đọc và phát hiện ra sự việc. Ông là người từng hoạt động và từng bị giam cầm cùng nơi với Trần Phú bị giam trước đây. Do bị địch hành hạ dã man nên ông được chuyển tới bệnh viện gần đó và được các sơ Công giáo chăm sóc tận tình cùng với những người khác. Hàng ngày các sơ chăm sóc, kể chuyện đạo cho Trần Phú và các chiến sĩ khác và ông thấy lòng mình được bình yên nơi chúa Giê-su và ông quyết định theo đạo cùng các đồng chí khác và được an táng tại bệnh viện Chợ Quán.

Vào ngày 03/7/2018, ông viết thư kể lại toàn bộ sự việc và gửi Cha sở họ đạo Chợ Quán, là Linh mục Phanxicô Lê Văn Nhạc.

Linh mục Phanxicô Lê Văn Nhạc đã kiểm tra hồ sơ lưu trữ của giáo xứ Chợ Quán giai đoạn 1930-1940, và phát hiện trong sổ rửa tội năm 1931 có ghi tân tòng Phêrô Trần Phú; Sau đó ông sao chụp hồ sơ lưu sổ rửa tội, bài báo đăng trên SGGP và bức thư của vị lão thành cách mạng Trà Vinh, gửi ba nơi. Một gửi cho chính quyền thành phố Hồ Chí Minh, một gửi lên Tòa Tổng Giám mục Sài Gòn, một lưu tại giáo xứ. Sau đó có người (là cán bộ an ninh) đến nói với linh mục Lê Văn Nhạc rằng không được tiết lộ thông tin này.

Hiện tài liệu của đảng chỉ viết: “Ngày 6 tháng 9 năm 1931, ông qua đời tại Nhà thương Chợ Quán” mà thôi.

Ngày 4 tháng 1 năm 1999, phần mộ được cho rằng của ông đã được phát hiện. Ngày 12 tháng 1 năm 1999, hài cốt của Trần Phú được di dời về an táng tại quê hương Đức Thọ, Hà Tĩnh.

Hiện nay tại bệnh viện Nhiệt Đới (nhà thương Chợ Quán cũ) số 764 Võ Văn Kiệt, P.1, Q.5; bước vào cổng phía tay trái có một công viên nhỏ và tượng đài Đức Mẹ nay vẫn còn lưu giữ, là nơi các dì phước thời xưa mỗi buổi chiều đến thăm nom, chăm sóc bệnh nhân và đưa Mình Thánh cho các bệnh nhân có đạo được rước Chúa. Vào các chiều thứ bảy, các dì tổ chức dạy Giáo lý và có các Cha đến giải tội.


Ông Trần Phú là một trong những bệnh nhân được cảm hóa, tin Chúa và cảm mến Chúa để được rửa tội tại đây. Đi vào hành lang bên tay phải, nhà cầm quyền cho dựng lại “một chuồng cọp” nói là nơi giam giữ ông Trần Phú lúc được đem đến đây chữa bệnh. Người ta cũng dựng lên một bức tượng của ông tại đó.


Một nữ y tá làm việc lâu năm tại nơi này cho biết: “Cái nhà đá nói là nơi giam giữ ông Trần Phú là chuyện tưởng tượng. Bởi thời đó Bệnh viện là bệnh viện, và nếu là phạm nhân thì họ chỉ cần còng tay vào giường và có người canh gác là đủ”.

Riêng Cha sở Lê Văn Nhạc nay đã 80 tuổi. Ngài đang nghỉ hưu tại GX Hạnh Thông Tây, Gò Vấp”.

Cần biết, một người trưởng thành xin rửa tội vào đạo Công Giáo thủ tục còn khó hơn đứa trẻ sơ sinh. Giáo hội đòi hỏi người tân tòng phải học đạo, có người “đỡ đầu”, và trí óc còn minh mẫn (nếu là bệnh nhân).

Câu chuyện trên, chắc chắn không được nhà cầm quyền CSVN công nhận, bởi Lm Lê Văn Nhạc cho biết, ngài từng được Cán bộ CS đến hỏi thăm khi nhận được “hồ sơ” về việc rửa tội xin vào đạo Công Giáo của ông Trần Phú, và yêu cầu ngài không phổ biến tin tức này.

Và nếu phải nói về việc “ngoài dự kiến” không hay ấy, các văn nô viết lịch sử Đảng cũng sẽ nói “bọn thực dân và tay sai” đã ép buộc Đ/c Trần Phú vào đạo, để phá bỏ hình ảnh “vô thần” của Tổng Bí Thư.

Cho đến nay CSVN đã có 12 người làm TBT, nhưng rất nhiều ông khi chết đã bị hé lộ chuyện vẫn tin tưởng có thế giới bên kia, chứ không “vô thần” như lúc tuyên thệ vào Đảng. Ông HCM cũng nói khi chết sẽ đi gặp Các Mác và Lê Nin. Ông Lê Khả Phiêu trong nhà có bàn thờ Phật to tướng, và khi hạ huyệt có nhiều sư tụng kinh gõ mõ..v.v.

Chi tiết câu chuyện Trần Phú theo đạo còn được Thôn Quê Sài Gòn TV kể rõ ở đây:

https://youtu.be/wTm1ScGfJa0?t=638

Không phải chỉ có Trần Phú tin vào linh hồn bất tử, còn phải kể đến ông trùm cộng sản Fidel Castro, tổng bí thư đảng Cộng Sản Cuba,

Theo các bà vợ cũ và nạn nhân của Fidel kể lại, ông là một người chồng vũ phu và bệnh hoạn, đã từng cưỡng hiếp nhiều trẻ nhỏ từ 12 tới 17 tuổi, giao cấu với các tử tù nữ do cơ quan an ninh đưa nạp mỗi đêm, cho phép hút hết máu của tử tù trước giờ hành quyết để xuất khẩu lấy ngoại tệ giá 50 đô la một bịch máu.

Chính vợ và một số con gái phải chạy trốn vượt biên và đang sống ở Tây Ban Nha và Hoa Kỳ. Con trai lớn nhất của ông,  Castro Diaz-Balart một nhà khoa học, 68 tuổi,  đã tự sát năm 2017 vì bị trầm cảm nặng.

Cho đến nay, Cơ quan Lưu trữ ghi nhận khoảng 10.723 cái chết do chế độ Castro thực hiện. Bao gồm gần 1.000 trường hợp tử vong liên quan đến “mất tích”, hơn 2.000 vụ giết người không xét xử và hơn 3.100 người bị xử bắn. Khoảng 100 trẻ vị thành niên đã bị chế độ sát hại bằng cách đánh đập cho đến chết, không cho chăm sóc y tế và cấp dưỡng. Ngoài những vụ giết người này, ước tính có khoảng 78.000 người đã chết khi cố gắng chạy trốn khỏi đất nước.

Theo tờ Washington Thời Báo, trong những bức thư từ nhà tù của cựu chủ tịch Cuba Fidel Castro lúc còn là một thanh niên trẻ, khi chưa cướp được chính quyền ông từng tỏ ra “là một người có chiều sâu tâm linh khác thường – và là một người tin tưởng nhiệt thành vào Chúa”. Ông viết cho cha của một đồng chí đã ngã xuống, như sau:

– Tôi sẽ không nói về anh ấy như thể anh ấy vắng mặt, anh ấy đã không có mặt và sẽ không bao giờ có mặt. Đây không chỉ là những lời an ủi. Chỉ những ai trong chúng ta, những người cảm nhận nó một cách thực sự và vĩnh viễn trong sâu thẳm tâm hồn mình mới có thể hiểu được điều này. Cuộc sống vật chất là phù du, nó trôi qua không thể tránh khỏi… Sự thật này nên được dạy cho mọi người – rằng những giá trị bất tử của tinh thần ở trên cuộc sống vật chất. Cuộc sống có ý nghĩa gì nếu không có những giá trị này? Thế thì sống để làm gì? Những người hiểu điều này và hào phóng hy sinh mạng sống thể xác của mình vì lợi ích và công lý – làm sao họ có thể chết được? Thượng đế là ý niệm tối cao về sự tốt lành và công bằng.

Trong cuốn tự truyện viết năm 2009 của mình, Castro nói rằng Kitô giáo thể hiện “một nhóm giới luật rất nhân đạo” mang lại cho thế giới “các giá trị đạo đức” và “ý thức về công bằng xã hội”, sau đó ông kết luận một cách rõ ràng, “Nếu mọi người gọi tôi là Kitô hữu, không phải từ cách nhìn tôn giáo, nhưng từ quan điểm xã hội, tôi tuyên bố rằng tôi là một Kitô hữu.” Có tin đồn rằng Fidel đã trở lại đạo trước khi chết.

Lời Bàn:

– Chúa yêu thương mọi người và có thể cứu độ bất cứ tội nhân nào kể cả người Cộng Sản miễn là họ biết từ bỏ tội lỗi và sám hối quay về với tình thương của Chúa. Họ sẽ phải trả lẽ công bằng cho các nạn nhân khiếu nại với Chúa, tuy nhiên sau thời gian ở luyện hình, linh hồn họ cũng sẽ được cứu vớt.

Phan Sinh Trần

Tổng Bí Thư Trần Phú được rửa tội tại giáo xứ Chợ Quán trước khi qua đời

Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu…(1 Ga 4,8)-Cha Vương

Chúc bạn một ngày thật tốt lành an bình trong tay Ba Đấng. Hãy nhớ cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 30/01/2022

TIN MỪNG: Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến. (1 Cr 13:13)

SUY NIỆM: Thánh Gioan Phaolô II có nói: “Con người không thể sống mà thiếu vắng tình yêu. Họ sẽ không hiểu họ là gì, sẽ cảm thấy cuộc đời họ là vô nghĩa, nếu họ không đón nhận mạc khải tình yêu, không gặp gỡ tình yêu, không cảm nghiệm tình yêu, không đồng hoá tình yêu, không mạnh dạn tham dự vào tình yêu”. Nếu tình yêu là nhu cầu thiết yếu và là động lực chính yếu cho mọi hoạt động và mọi liên hệ của con người thì tại sao lại có những cuộc chia tay để lại những vết thương bi đát và đau đớn hỉ? Có lẽ bởi vì họ yêu không đúng cách, không đúng với điều mà Chúa mong muốn. Họ yêu theo kiểu thường tình, trần tục, có yêu nhưng không có thương. Họ yêu không như Chúa yêu.

Vậy Đức Mến là gì? Đức Mến là ơn yêu thương. Yêu và thương! Không thể nào có cái này mà lại không có cái kia được. Đức Mến không phải là thứ tình yêu thường tình được diễn cảm theo bản năng, nhưng là tình yêu sâu đậm và bền vững bắt nguồn từ Thiên Chúa, Đấng đã yêu thương nhân loại bằng một tình yêu thuần khiết, vô giới hạn, cụ thể qua việc sáng tạo và cứu chuộc. Thiên Chúa đã ghi khắc tình yêu của Người vào lòng mỗi người chúng ta, nhưng nó còn phải được tinh luyện hằng ngày để đạt tới tầm vóc của Đức Kitô, Đấng đã hiến mình vì yêu. Mình xin nhắc lại loại tình yêu này phải được TINH LUYỆN HẰNG NGÀY!

Để bảo đảm cho sự trưởng thành và sử bền bỉ trong mọi liên hệ: vợ chồng, gia đình, thân nhân, bạn bè…  mời bạn hãy lấy “Bài Ca Đức Mến” (1Cr 13,1-13) thật tuyệt vời của thánh Phaolô làm kim chỉ nam để tự xét mình mỗi ngày coi cách mình yêu như thế nào nhé: Giả như bạn có làm được mọi sự trên thế gian này, “mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.

Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được.” (1 Cr 13:3-8)

Bạn có cảm thấy lương tâm mình bị áy náy khi suy gẫm Bài Ca Đức Mến này không? Ước mong bạn hãy vạch ra cho mình một hướng cụ thể để thay đổi cái nhìn về tình yêu và để làm cho những mối liên hệ hằng ngày của mình được trở nên tốt đẹp và bền bỉ hơn.

LẮNG NGHE: Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu… nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau. (1 Ga 4:7,8,11)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con luôn luôn ao ước những gì tốt nhất cho anh em con hôm nay.

THỰC HÀNH: Suy niệm Bài Ca Đức Mến và đọc kinh Ăn Năn Tội hoặc Kinh Cáo Mình.

From: Đỗ Dzũng

Thiên đàng là gì?

*Những ai chết trong ân sủng và ân nghĩa của Thiên Chúa và đã hoàn toàn được thanh tẩy sẽ sống muôn đời với Chúa Kitô. Họ sẽ mãi mãi giống như Thiên Chúa vì họ thấy “Ngài đúng như ngài là” (1 Ga 3,2), “mặt giáp mặt”. (câu 1023)

*Sống trên thiên đàng là “ở với Chúa Kitô” (câu 1025)

*Thánh Kinh nói về thiên đàng qua những hình ảnh sự sống, ánh sáng, bình an, bữa tiệc cưới, rượu của Nước Trời, nhà Cha, thành Giêrusalem trên trời, thiên đàng: “mắt chưa từng xem thấy, tai chưa từng nghe thấy, lòng trí con người chưa từng nghĩ tới, đó là tất cả những gì Thiên Chúa đã dành sẵn cho những ai yêu mến Ngài (1 Cr 2,9) (câu 1027)

Trích sách “Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo”

THẤY CÁCH HỮU HÌNH NHỮNG GÌ VÔ HÌNH-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Thứ Hai Tuần IV – Mùa Thường Niên

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này!”.

Một thanh niên nghênh ngang đi qua một đám đông đang nghe giảng, anh muốn tỏ ra khinh dể sự cả tin của người nghe và dèm pha nhà giảng thuyết. Những muốn làm cho người giảng mất mặt, anh lên tiếng, “Này thầy ơi, về nhà đi thôi, đừng giảng nữa, ma quỷ chết hết rồi!”. Nhà giảng thuyết hiền lành nhìn anh và nói, “Ma quỷ chết hết rồi ư? Vậy là từ nay anh mồ côi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ma quỷ chết hết rồi ư?”. Không đâu! Xưa cũng như nay, ma quỷ luôn còn đó! Và ngày nay, hoạt động của chúng còn mạnh mẽ, tinh vi hơn. Hình ảnh người đàn ông bị quỷ ám, sống giữa mồ mả trong Tin Mừng hôm nay là một biểu tượng cho tất cả những ai đang bị trói buộc bởi tội lỗi cách này cách khác. Câu chuyện của Marcô cho ‘thấy cách hữu hình những gì vô hình’ nơi con người, đó là tội lỗi! Nhưng với Chúa Giêsu, chỉ một lời của Ngài, “Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này!”, những gì xấu xa vô hình đó được thay bằng một loại vô hình khác, ân sủng!

Mồ mả, thế giới của sự chết. Người bị quỷ ám còn sống, nhưng tự giam mình trong thế giới của người chết, một môi trường chết chóc. Tin Mừng cho biết, không ai có thể kiềm chế anh. Điều này nói lên rằng, trước sự dữ, con người bất lực; sự dữ mạnh hơn con người! Anh tru tréo như con vật; lấy đá rạch mình, nghĩa là anh đánh mất nhân tính. Tự hành hạ mình vốn là đặc điểm của sự dữ! Với trình thuật này, Luca ghi thêm một chi tiết quan trọng, anh “không mặc áo xống”, nghĩa là không còn thuộc về thế giới của con người vốn có nhân phẩm và văn hoá. Cũng thế, nếu để sự dữ, thần ô uế hay tội lỗi chế ngự… cách nào đó, chúng ta không còn là người. Lời Chúa cho ‘thấy cách hữu hình những gì vô hình’ có thật nơi bản thân mỗi người, đó là tội lỗi.

Thời xưa, xem ra ma quỷ không có nhiều phương tiện, chỗ ẩn núp hay hoá thân, nên chúng thường nhập vào con người như các Tin Mừng kể; ngày nay, xã hội loài người cung cấp cho ma quỷ vô số phương tiện, nên chúng có vô vàn chỗ ẩn núp và hoá thân tài tình dưới nhiều dáng vẻ. Vì thế, mỗi chúng ta, bất luận tuổi tác, đấng bậc; nhất là người trẻ, phải luôn đề phòng cảnh giác! Bởi lẽ, dù không bị quỷ ám trong thân xác, nhưng chúng ta có thể đã bị đầu độc trong tâm hồn bởi những điều xấu, những xung năng bại hoại. Đó là sống một lối sống vô thần của chủ thuyết tương đối; nói rõ hơn, đó là một cuộc sống không định hướng, vật vờ, bất hiếu, vô trách nhiệm, vô ơn; một lối sống đam mê các phương tiện và thú vui, tự do luyến ái, không có khả năng sống cao thượng, và nuông chiều những cảm xúc thấp hèn, vô kỷ luật.

Anh Chị em,

“Hỡi thần ô uế, hãy ra khỏi người này!”. Không có cách nào khác ngoài việc chạy đến với Chúa Giêsu; Ngài có cách của Ngài, lời Ngài là Lời quyền năng! Thật tuyệt vời, Marcô tiết lộ một chi tiết hết sức quan trọng, “Chúa Giêsu vừa lên khỏi thuyền, thì người bị quỷ ám từ mồ mả chạy ra gặp Ngài”. Phải! Chỉ Giêsu mới có quyền giải thoát chúng ta khỏi mọi ác thần áp bức, mọi xiềng xích trói buộc. Vậy, hãy rời xa ‘những mồ mả’ chết chóc của mình, chạy đến với Ngài! Không một sức mạnh huỷ diệt nào, không một tội lỗi nào có thể ngăn cản sự bình an và chữa lành mà Ngài luôn muốn ban cho ai khiêm tốn van xin. Thánh Vịnh đáp ca hôm nay là một lời khích lệ mạnh mẽ, “Lòng chư vị hãy can trường mạnh bạo, hết thảy chư vị là người cậy trông ở Chúa!”. Bấy giờ, lòng thương xót của Chúa sẽ chữa lành tất cả. Thú vị thay! Điều vô hình, tội lỗi, nay được thay thế bằng một điều không hữu hình khác, ân sủng! Bạn và tôi sẽ ‘thấy cách hữu hình những gì vô hình’, đó là lòng thương xót và ân sủng vô bờ của Thiên Chúa. Thư Do Thái hôm nay nói, “Thiên Chúa đã dự liệu cho chúng ta một cái gì tốt hơn”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giúp con can đảm rời xa ‘mồ mả’ chết chóc của con qua Bí Tích Hoà Giải, để con được ‘thấy cách hữu hình những gì vô hình’, ân sủng thứ tha, Chúa dành sẵn cho con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen