Theo các tài liệu lịch sử, đạo Công giáo được cho là truyền đến Việt Nam sớm nhất vào năm 1533 (thế kỷ XVI), dưới triều vua Lê Trang Tông. Nơi đầu tiên đón nhận là vùng ven biển thuộc trấn Sơn Nam, cụ thể là các làng Ninh Cường và Trà Lũ (thuộc huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định ngày nay) bởi thừa sai tên là I-ni-khu.
ÍT HƠN CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”.
“Tội thờ ngẫu tượng là tội thờ bất cứ thứ gì chỉ nên sử dụng, hoặc sử dụng bất cứ thứ gì chỉ nên tôn thờ!” – Augustinô. Vì thế, “Điều mà tôi sẵn sàng cho đi ‘bất cứ thứ gì để có’, và không nhận ‘bất cứ thứ gì để mất’ là Thiên Chúa của tôi. Tôi không bao giờ tôn thờ một thứ gì đó ít hơn Ngài!” – J. McMath.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay hé lộ một nghịch lý: con người không ngừng tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng lại dễ dàng tôn thờ một điều gì đó ‘ít hơn Chúa!’.
Tại Lystra, sau khi Phaolô chữa lành một người bại, dân thành kêu lên, “Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!”. Họ gọi Phaolô và Barnaba là thần, và định dâng lễ tế hai ngài. Phaolô xé áo mình: “Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm!” – bài đọc một. Đó không chỉ là một sai lầm, nhưng là một phản xạ tôn giáo: con người luôn muốn hữu hình hoá Thiên Chúa; và khi không thể nắm bắt Ngài, họ dễ thay thế Ngài bằng một điều gì đó gần hơn, dễ thấy hơn – nhưng không phải là Ngài. Thánh Vịnh đáp ca nhắc lại hướng đi đúng: “Xin đừng làm rạng rỡ chúng con, lạy Chúa, nhưng xin cho Danh Ngài rạng rỡ!”.
Một thực tại hữu hạn có thể được đẩy lên vị trí chỉ Thiên Chúa mới có. Vì thế, ngẫu tượng không chỉ là thờ một điều sai, nhưng là yêu một điều đúng theo một trật tự sai, một ordo amoris bị đảo lộn khi điều hữu hạn được tuyệt đối hoá, và Thiên Chúa bị đẩy ra khỏi chỗ của Ngài. Những thực tại ấy không đến như thần linh, nhưng dần được sống như thần thánh; chính ở đó, con người bắt đầu lệch hướng – nhiều khi ngay trong những chọn lựa rất quen của bạn và tôi. “Điều bạn trao niềm tin tuyệt đối sẽ trở thành thần của bạn!” – Hans Urs von Balthasar.
Phải chăng vì thế, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến Đấng Bảo Trợ: “Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và làm cho anh em nhớ lại tất cả những gì Thầy đã nói”. Thánh Thần không chỉ dạy điều phải tin, nhưng thanh luyện điều chúng ta yêu; Ngài không thêm một đối tượng mới, nhưng giải phóng con người khỏi những gì đã chiếm chỗ của Thiên Chúa, và sắp xếp lại trật tự của tình yêu – reordinatio amoris.
Anh Chị em,
Nếu con người dễ tôn thờ một điều gì đó ‘ít hơn Chúa’, thì nơi Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa không còn là Đấng xa vời để phải thay thế – “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha!”. Ngài không chỉ là con đường, nhưng là lối dẫn vào tương quan với Cha; không chỉ dạy phải yêu thế nào, nhưng dạy phải yêu ai. Vì thế, điều quyết định không còn là chọn điều này điều kia, nhưng là nhận ra Đấng duy nhất đáng cho đi tất cả để có, và không nhận bất cứ thứ gì để mất. Chỉ khi ở lại trong Ngài, con người mới thôi tuyệt đối hoá những gì hữu hạn, và tình yêu được đặt lại đúng chỗ. “Con người không thể sống mà không thờ phượng; nếu không thờ Thiên Chúa thật, họ sẽ thờ những thần giả!” – Joseph Ratzinger.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, ngẫu tượng thường làm con hao tổn và lầm lạc. Xin sắp xếp lại tình yêu của con, để với con: Chúa trên hết, Chúa trước hết; không ai hơn Chúa, không chi bằng Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*********************************
Lời Chúa Thứ Hai, Tuần V Phục Sinh
Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 14,21-26
21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.”
22 Ông Giu-đa, không phải Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian ?” 23 Đức Giê-su đáp : “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. 24 Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy. 25 Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em. 26 Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.”
TRONG ĐƯỜNG – VẪN LẠC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?”.
“Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một cuộc gặp gỡ với một con người!” – Joseph Ratzinger.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không chỉ nói về sự không biết của Tôma, nhưng hé lộ một nghịch lý: có thể ở rất gần mà vẫn không gặp gỡ; đã đúng đường mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.
Tôma không sai khi hỏi, nhưng sai ở cách nghĩ: ông vẫn tìm một con đường để đi, như một lộ trình cần xác định. Trong khi “đường” Gioan dùng – hodos – không chỉ là một hướng đi, nhưng là một cách hiện hữu, một tương quan sống động. Vì thế, vấn đề không phải là không biết phải đi đâu, nhưng là không nhận ra mình đang ở với ai; từ đó, con người có thể lạc ngay trên chính con đường mình đang đi. “Đức tin không phải là một ý kiến, nhưng là một sự gắn bó với Thiên Chúa!” – Romano Guardini.
Trong bối cảnh ấy, những gì Chúa Giêsu nói không chỉ là một câu trả lời, nhưng là một mặc khải: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống”. Đường không còn là một lộ trình phải vạch ra, nhưng là một hiện diện để bước vào; sự thật không còn là điều phải nắm bắt, nhưng là một tương quan để ở lại; và sự sống không còn là một mục tiêu ở phía trước, nhưng là điều đang tuôn chảy từ chính Ngài. Thế nhưng, con người vẫn quen tìm những con đường khác: những lựa chọn, những bảo đảm, những câu trả lời có thể nắm chắc trong tay; và chính trong những tìm kiếm ấy, bạn và tôi có thể đang ở trong Đường ấy, mà vẫn đi tìm một con đường khác. ‘Trong Đường – vẫn lạc’.
“Ở trong Đường” không phải là một kinh nghiệm riêng lẻ. Chúa Giêsu nói thêm: “Ai tin vào Thầy” sẽ làm những việc Thầy làm, và còn làm những việc lớn hơn nữa. “Những việc” – erga – không phải là của con người, nhưng là của Thiên Chúa nơi cộng đoàn những kẻ tin. “Không ai có thể có Thiên Chúa làm Cha nếu không có Giáo Hội làm Mẹ!” – Henri de Lubac. Nơi đó, họ chọn phó tế và rao giảng Lời – bài đọc một. Và đức tin vì thế không dừng ở một tương quan riêng tư, nhưng trở thành một thân thể: những con người được gọi ra khỏi bóng tối – bài đọc hai, để cùng tham dự vào hành động của Ngài; một cộng đoàn sống niềm vui Tin Mừng trong tạ ơn và cầu nguyện: “Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, đường không còn là điều để tìm, nhưng là Đấng để ở trong. Vì thế, điều quyết định không còn là biết, nhưng là ở lại; không còn là làm, nhưng là thuộc về. Và chỉ trong Ngài, con người mới thôi lạc; giữa những chọn lựa chồng chéo của đời sống, không còn phải dò dẫm, nhưng được ở yên trong một tương quan; không còn đi tìm một con đường khác, nhưng được ở trong chính Đường. “Chúng ta không còn biết tình yêu là gì, nếu không còn biết Thiên Chúa là ai!” – Hans Urs von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, có lúc con tưởng mình biết đường, nhưng lòng vẫn chông chênh. Cho con ở lại trong Ngài, giữa bao ngả đường!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*************************
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, NĂM A
Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 14,1-12
1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”
5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?” 6 Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. 7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”
8 Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” 9 Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.”
LỚN HƠN VÌ NGÀI RA ĐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Ai tin vào Thầy, người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa!”.
“Những bước đi của niềm tin dường như rơi vào ‘khoảng không’ vô định, nhưng tìm thấy ‘đá tảng’ bên dưới!” – John Greenleaf Whittier.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay gây ngỡ ngàng: người tin, đứng trên “đá tảng”, có thể làm những ‘việc lớn hơn’ Thầy mình. Chính nơi tưởng là mất mát – Ngài về cùng Cha – lại mở ra điều lớn hơn: ‘lớn hơn vì Ngài ra đi’.
Chính Chúa Giêsu đưa ra lý do ấy: “Bởi vì Thầy về cùng Chúa Cha”. Đó không phải là một sự vắng mặt, nhưng là một chuyển động hoàn tất: thập giá không khép lại sứ vụ, nhưng mở ra; phục sinh không chỉ là chiến thắng, nhưng là một khởi đầu. Chính khi “ra đi”, Ngài không còn bị giữ lại ở một nơi chốn, hay bị đóng khung trong một khoảnh khắc; và trong Thánh Thần, Ngài tiếp tục hành động nơi những kẻ tin. Vì thế, “lớn hơn” không nằm ở việc con người vượt qua Thầy mình, nhưng ở chỗ chính Thầy đang hành động trong họ; vì “chúng ta không phải là những người làm chủ sứ vụ, nhưng là những người được sai đi!” – Phanxicô.
Con người dễ nghĩ “việc lớn hơn” là nhiều hơn, ảnh hưởng hơn – nhất là trong thế giới truyền thông hiện đại. Hoặc như cảnh “cả thành Antiôkia tụ họp để nghe Lời Chúa”; sau đó, “người Do Thái sinh lòng ghen tức” – bài đọc một; hoặc có đến ba ngàn người trở lại… Nếu chỉ dừng ở đó, xét cho cùng, rất thế tục! “Những việc” – erga – Chúa Giêsu nói ở đây không phải là những gì con người làm cho Chúa, mà là công việc Ngài làm nơi con người. Vì thế, “lớn hơn” không phải là hơn về số lượng, nhưng là được tham dự: có lúc chúng ta tưởng mình đang làm, nhưng hoá ra đang được mời cộng tác vào công cuộc lớn hơn của Chúa Phục Sinh – và chính khi Ngài ra đi, điều lớn hơn ấy mới có thể xảy ra: ‘lớn hơn vì Ngài ra đi’.
“Việc lớn hơn” không phải lúc nào cũng mang dáng vẻ lớn; nhiều khi, đó lại là những điều rất nhỏ: một đời sống trung tín trong gia đình, một sự kiên nhẫn trong cộng đoàn, một lời loan báo âm thầm giữa môi trường thân quen. Ở đó, con người dễ nản lòng, tưởng mình đang bước vào khoảng không vô định; nhưng chính khi Chúa Giêsu như vắng mặt, Ngài lại đồng hành cách sâu xa hơn. Trong sự âm thầm ấy, công việc của Thiên Chúa vẫn lớn lên. Có như thế, “Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, “việc lớn hơn” luôn là việc của Cha. Ngài không chỉ sai chúng ta, nhưng đưa chúng ta vào chính tương quan của Ngài với Cha: Con ở trong Cha, và Cha ở trong Con. Vì thế, điều lớn hơn không nằm ở việc làm được gì, nhưng ở chỗ được “ở trong”, “ở lại”, “thuộc về”; và chính trong sự thuộc về ấy, con người được kéo vào một công việc lớn hơn mình. “Chỉ có tình yêu là đáng tin!” – Hans Urs von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con thoả mãn với những con cá còi của ao đầm, đừng đo ‘việc lớn’ bằng những con số. Cho con dám lao ra biển lớn, để con ở trong Cha, và để Cha làm nơi con!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
********************************
Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần IV Phục Sinh
Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 14,7-14
7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”
8 Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” 9 Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha. 13 Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. 14 Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó.”
LÒNG ANH EM ĐỪNG XAO XUYẾN – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên
TGM Giu-se Vũ Văn Thiên
Giữa cuộc sống đầy xáo trộn hôm nay, Lời Chúa đem lại cho chúng ta niềm hy vọng: “Lòng anh em đừng xao xuyến.” Đức Giê-su đã nói những lời tâm huyết này trong một bối cảnh rất đặc biệt: đó là lúc Người và các môn đệ vừa dùng xong bữa tiệc Vượt qua. Những lời này đã trấn an các môn đệ đang vô cùng hoang mang lo sợ, vì họ cảm thấy thập giá đã gần kề. Đức Giê-su mặc khải cho các ông về nơi Người sẽ tới. Người quả quyết rằng, các môn đệ và những ai tin vào Người sau này cũng sẽ được đến nơi hạnh phúc đó.
“Lòng anh em đừng xao xuyến.” Con người trong cuộc sống hôm nay đang hoang mang trước thảm họa chiến tranh và biết bao đe dọa khác đến từ thiên nhiên vũ trụ cũng như từ sự mưu mô của chính con người. Cụ thể hơn, chúng ta băn khoăn lo lắng vì đâu đâu cũng thấy tội phạm, từ gia đình cho đến xã hội. Chúng ta hoảng loạn khi thấy cuộc sống bất an do khủng hoảng kinh tế, suy thoái đạo đức, rạn nứt gia đình, bạo lực học đường, tệ nạn xã hội… Giữa những âu lo của cuộc sống, nhiều khi chúng ta chỉ biết lên án mà không cùng góp phần làm giảm nhẹ những bất công và chia rẽ trong cuộc đời.
Thiên Chúa đang qua bàn tay của mỗi chúng ta để thực hiện những điều kỳ diệu. Bởi lẽ nếu chúng ta thực hành Lời Chúa dạy, cùng nhau xây đắp một thế giới an lành, thiện hảo và tôn trọng sự thật, thì sẽ góp phần đẩy lui bất công và sự dữ. “Thà thắp lên một ngọn nến nhỏ còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.” Mỗi tín hữu hãy là một cây nến nhỏ, tiếp lửa từ Đức Ki-tô, Ánh sáng cho trần gian, nhờ đó chúng ta có thể đẩy lui bóng tối đang ám ảnh đe dọa cuộc đời.
Để giúp các môn đệ can đảm đón nhận những biến cố sắp xảy đến, Đức Giê-su còn mạc khải cho các ông về Chúa Cha. Chúng ta hết thảy đều có thể đến với Chúa Cha qua con đường mang tên Giê-su. Trước nỗi băn khoăn của ông Tô-ma, Đức Giê-su đã khẳng định: “Chính Thầy là con đường, là Sự thật và là Sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.” Đây không chỉ là lời hứa suông, mà các môn đệ có thể cảm nghiệm được Chúa Cha ngay trong cuộc sống hôm nay: “Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.” Vâng, Chúa Cha là Đấng vô hình, chính Đức Giê-su đã nói với chúng ta về Chúa Cha (x. Ga 1,18). Hơn thế nữa, Người là phản ảnh của Chúa Cha. Nơi Đức Giê-su, Chúa Cha đã trở nên hữu hình giữa chúng ta.
Vâng, Nước Trời không phải một thứ “bánh vẽ” để ru ngủ con người, nhưng là một thực tại đã khởi đầu nơi trần gian. Đức Giê-su không chỉ giới thiệu một hạnh phúc xa vời, ảo tưởng, nhưng Người giúp chúng ta hưởng hạnh phúc ngay hôm nay, ở đời này. Đấng đã trỗi dậy từ ngôi mộ vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần vẫn đang hiện diện giữa chúng ta. Người sẽ cùng với chúng ta lên đường mở tung những nấm mộ của gian dối, mưu mô và truỵ lạc để đưa anh chị em mình đến với ánh sáng huy hoàng do Đấng Phục Sinh chiếu soi.
Những ngày hân hoan của Mùa Phục sinh sẽ chấm dứt, nhưng Đấng Phục Sinh vẫn ở với chúng ta. Khi tuân giữ Lời Chúa và cố gắng sống thánh thiện, mỗi tín hữu sẽ là hiện thân sống động của Đấng Sống lại. Nói cách khác, mọi người xung quanh sẽ nhận ra Đấng Phục Sinh xuyên qua cuộc đời tốt lành của các tín hữu. Ngay từ ban đầu, nhóm Mười Hai đã luôn xác tín điều đó, nên các ông miệt mài rao giảng Lời Chúa, say sưa phục vụ cộng đoàn, làm cho đức tin vào Đấng Phục sinh nhanh chóng lan rộng khắp nơi (Bài đọc I). Rao giảng Lời Chúa là ưu tiên số một của cộng đoàn tín hữu để giới thiệu Đấng Phục Sinh cho mọi thời đại.
“Lòng anh em đừng xao xuyến.” Chúa vẫn đang ủy lại chúng ta trước bao nỗi truân chuyên của cuộc sống. Xin Chúa cho chúng ta thêm vững tin và được nâng đỡ giữa cuộc đời đầy biến động này. Xin cho mọi người thời nay xác tín rằng, chỉ có nơi Chúa mới có bình an đích thực, chỉ có Ngài mới có thể đáp ứng những khát vọng thâm sâu nơi cõi lòng chúng ta. Amen.
TGM Giu-se Vũ Văn Thiên
From: Langthangchieutim
Chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. (Ga 10:4)- Cha Vương
BÌNH THƯỜNG – NƠI CHÚA ẨN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Ông này không phải là con bác thợ sao?”.
“Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình!” – Hans Urs von Balthasar.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa lễ Thánh Giuse đặt chúng ta trước một nghịch lý: Thiên Chúa tỏ mình bằng cách ẩn mình; không ở nơi xa lạ, nhưng ngay trong điều bình thường. Và chính nơi đó, ‘bình thường – nơi Chúa ẩn’.
Khi gọi Chúa Giêsu là “con bác thợ”, họ không sai về gốc gác; nhưng chính cái đúng ấy lại che khuất điều ẩn giấu. Đó là skandalon – cớ vấp phạm: ánh sáng không thiếu, nhưng ánh sáng xuất hiện dưới một hình thức quá thân quen. Điều họ thấy là đúng, nhưng không đủ; và chính khi tưởng đã nắm bắt, họ lại không còn nhận ra. Không phải vì không thấy, nhưng vì đã thấy theo cách quen nhìn của mình. “Thiên Chúa đặt những dấu chỉ để người ta nhận ra Ngài; nhưng Ngài cũng che phủ chúng, để chỉ ai tìm kiếm mới nhận ra!” – Blaise Pascal.
“Con bác thợ”, một danh xưng của đời sống lao động tầm thường. Nhưng chính ở đó, Con Thiên Chúa ẩn mình, mang lấy tất cả những lam lũ của Ngài. Ngay từ thuở đầu, Thiên Chúa đã tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài và trao cho họ cộng tác vào công trình ấy; Ngài làm việc, nghỉ ngơi, và đặt con người vào nhịp điệu đó – bài đọc một. Lao động vì thế mang dấu ấn của Đấng Tạo Hoá; continuatio creationis – sự tiếp tục của hành động sáng tạo. Và điều chúng ta vẫn lặp lại mỗi ngày lại không trôi qua vô nghĩa: “Lạy Chúa, việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố!” – Thánh Vịnh đáp ca. Chính ở đó, điều tưởng chừng bình thường lại trở thành nơi mầu nhiệm ẩn giấu: ‘bình thường – nơi Chúa ẩn’.
Thánh Giuse ở trong mầu nhiệm ấy. Không một lời, không xuất hiện, không được nhận ra; nhưng chính trong đời sống lao động bình thường, ngài gìn giữ và cộng tác với công trình của Thiên Chúa. Giuse không làm những điều phi thường; nhưng ở lại trong điều bình thường, và chính ở đó, mầu nhiệm được bảo toàn. Nơi ngài, điều ẩn giấu không còn là thiếu vắng, nhưng là một cách hiện diện; một hiện diện không phô bày, nhưng mang lấy và gìn giữ điều Thiên Chúa đang thực hiện: dưỡng dục Chúa Con. Giuse không chỉ là mẫu gương; nơi ngài, người ta học cách Thiên Chúa hành động. “Giây phút hiện tại luôn chứa đựng một kho tàng vô hạn!” – Jean-Pierre de Caussade.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, cách Thiên Chúa hành động đạt đến cùng tận: Bêlem nghèo hèn, ba mươi năm ẩn dật; và cuối cùng, thập giá. Đó không phải là những biến cố tách biệt, nhưng là cả một cuộc đời được chọn để tỏ mình trong ẩn giấu; không ở ngoài, nhưng đi vào tận bên trong đời sống con người. Chính khi không được nhận ra, Con Thiên Chúa lại ở gần nhất; không chỉ sống ẩn, Ngài biến sự ẩn giấu thành mặc khải. Đó cũng là nơi đời sống chúng ta chạm tới: không trong những gì phi thường, nhưng ngay trong những điều lặp lại mỗi ngày. “Có một điều thánh thiêng, một điều thần linh, ẩn giấu trong những hoàn cảnh bình thường nhất!” – Josemaría Escrivá.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để con vì quá quen mà không còn nhận ra Ngài; cho con gặp Ngài ngay trong những điều con vẫn coi là tầm thường!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
***************************
Lời Chúa Lễ Thánh Giuse Thợ, Thứ Sáu 01/5
Ông này không phải là con bác thợ sao ?
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 13,54-58
54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55 Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56 Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.
THÁNH LỄ TRÊN XE MÁY CỦA MỘT LINH MỤC THUỘC HỘI THỪA SAI CHÂU PHI TẠI NIGERIA
THÁNH LỄ TRÊN XE MÁY CỦA MỘT LINH MỤC THUỘC HỘI THỪA SAI CHÂU PHI TẠI NIGERIA
Sau 7 năm bị bỏ hoang vì khu vực rơi vào tay các nhóm khủng bố, một ngôi nhà thờ tại bang Niger (Nigeria) đã lần đầu tiên được cử hành Thánh lễ trở lại trong tuần này.
Thánh lễ do một nhà truyền giáo thuộc Hội Thừa sai Châu Phi (SMA) chủ sự, với sự tham dự của người dân địa phương. Đây là cơ hội quý giá để cộng đoàn được lắng nghe Tin Mừng sau nhiều năm gián đoạn vì bạo lực và bất ổn.
Xin Chúa chúc lành cho sứ vụ của các nhà truyền giáo, và gìn giữ đất nước Nigeria trong bình an.
MẶC KHẢI TRONG PHẢN BỘI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con!”.
Không phản bội nào đau hơn phản bội từ người thân. Caesar đã nếm điều đó; khi thấy Brutus với con dao trong tay, ông buông mình thốt lên: “Cả ngươi nữa, Brutus, con ta?”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Cả ngươi nữa, Brutus, con ta?”. Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một vết thương tương tự; nhưng chính nơi phản bội, điều tưởng như khép lại lại trở thành nơi Thiên Chúa mở ra – ‘mặc khải trong phản bội’.
Trong Tin Mừng Gioan, phản bội không chỉ là một biến cố luân lý, nhưng mang chiều kích mặc khải. Chúa Giêsu biết trước, nói trước, và đọc biến cố ấy dưới ánh sáng Kinh Thánh: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con”. Như thế, phản bội không vượt khỏi tầm tay Thiên Chúa; không phá vỡ kế hoạch cứu độ, nhưng làm lộ ra một điều ẩn khuất: Đấng bị phản bội vẫn làm chủ, vẫn yêu đến cùng; Ngài biến bóng tối thành nơi mặc khải. “Trong thập giá Đức Kitô, không những ơn cứu độ được thực hiện qua đau khổ, mà chính đau khổ của con người cũng được cứu chuộc!” – Gioan Phaolô II.
Chịu phản bội, nhưng Chúa Giêsu không để biến cố ấy làm sụp đổ đức tin; trái lại, nó trở thành nơi các môn đệ nhận ra Ngài. Vì thế, với Ngài, phản bội không còn là một tai nạn, nhưng được đặt vào trong một chuyển động khác, nơi điều tưởng như phá vỡ lại trở thành chỗ dựa cho đức tin. Khi điều đó xảy ra, người môn đệ không còn dựa vào sự trung tín của con người, nhưng vào Đấng vẫn yêu không rút lại. Đó là ‘mặc khải trong phản bội’.
Phaolô cũng rao giảng một Thiên Chúa trung tín giữa những phản bội của con người: Ngài kiên nhẫn chịu đựng Israel; vẫn giữ lời hứa với Đavít, “Từ dòng dõi vua này, theo lời hứa, Thiên Chúa đã đưa đến cho Israel một Đấng Cứu Độ là Đức Giêsu!” – bài đọc một. Vì thế, điều quyết định không còn là sự trung tín mong manh của con người, nhưng là sự trung tín không lay chuyển của Thiên Chúa. “Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Phản bội không xa lạ; không nhất thiết là một biến cố lớn, nhưng âm thầm trong những chọn lựa nhỏ, nơi con người dễ thoả hiệp, dễ đánh mất sự trung tín đã từng có. Và chính ở đó, điều mong manh lộ ra; đức tin của chúng ta dễ sụp đổ khi chỉ dựa vào con người, thay vì vào một Đấng không đổi thay, nhưng yêu đến cùng. “Đừng đặt niềm tin nơi con người hay bất cứ thụ tạo nào, nhưng chỉ nơi một mình Thiên Chúa!” – Thomas à Kempis.
Anh Chị em,
Trung tín là của Thiên Chúa, còn bất tín xem ra là của con người. Đức Kitô không chỉ đi qua phản bội, nhưng mang lấy nó; và chính khi bị trao nộp, Ngài lại trao ban chính mình. Ở đó, điều tưởng như đổ vỡ không còn là tận cùng, nhưng trở thành nơi tình yêu không còn giữ lại; không dừng trước bóng tối, nhưng mở ra một sự sống khác. Vì thế, theo Ngài không còn là tránh né phản bội, nhưng là ở lại trong tình yêu ấy; và hừng đông phục sinh ló rạng.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con dễ phản bội hơn con nghĩ, xin giữ con trong tình yêu của Ngài; khi con yếu lòng, xin đừng để con rời xa, nhưng kéo con ở lại đến cùng!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
**********************************
Lời Chúa Thứ Năm, Tuần IV Phục Sinh
Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 13,16-20
16 Sau khi rửa chân cho các môn đệ, Đức Giê-su nói : “Thật, Thầy bảo thật anh em : tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. 17 Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em ! 18 Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây : Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con. 19 Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng Hữu. 20 Thật, Thầy bảo thật anh em : ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”
Nữ lãnh đạo Anh Quốc Giáo ngồi cùng với Đức Giáo Hoàng Leo tại Vatican
April 28, 2026
VATICAN (NV) – Sự kiện Tổng Giám Mục Sarah Mullally, người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Anh Quốc Giáo, cùng ngồi ngang hàng với Đức Giáo Hoàng Leo XIV, người đứng đầu Giáo Hội Công Giáo La Mã, để chung lời cầu nguyện tại Vatican vào ngày Thứ Hai, 27 Tháng Tư, tạo nên một hình ảnh mạnh mẽ về vai trò quyền lực tôn giáo của phụ nữ giữa một định chế vẫn duy trì chức linh mục chỉ dành cho nam giới.
Cuộc gặp mang tính lịch sử này vừa là biểu hiện của sự đoàn kết giữa hai trong số những giáo phái Kitô giáo lớn nhất, vốn chia cắt gần 500 năm trước, vừa là lời nhắc về một trong những khác biệt sâu sắc nhất trong thời hiện đại, theo nhận định của nhật báo New York Times.
Tổng Giám Mục Sarah Mullaly, lãnh đạo Anh Quốc Giáo, tại buổi lễ nhậm chức ngày 25 Tháng Ba tại hạt Canterbury nước Anh. (Hình: Jordan Pettitt – WPA Pool/Getty Images)
Giáo Hội Anh cho phép phụ nữ trở thành linh mục từ thập niên 1990, đỉnh điểm là việc bổ nhiệm Tổng Giám Mục Sarah Mullally thành nhà lãnh đạo cao nhất của Anh Quốc Giáo. Ngược lại, Giáo Hội Công Giáo La Mã chỉ cho phép nam giới thụ phong linh mục, và các cuộc thảo luận về việc phụ nữ có thể thụ phong hay không nhiều lần bị gác lại, gần đây nhất là vào Tháng Mười Hai, 2025.
Không đề cập cụ thể đến vấn đề nào, Đức Giáo Hoàng Leo thừa nhận trong bài diễn văn đón vị nữ tổng giám mục lãnh đạo Anh Quốc Giáo rằng vẫn còn “những thách thức tiếp diễn,” trong mối quan hệ giữa hai tôn giáo. Đức Giáo Hoàng Leo nói rằng mặc dù “đạt được nhiều tiến bộ trong một số vấn đề từng gây chia rẽ trong lịch sử, nhưng các vấn đề mới phát sinh trong những thập niên gần đây,” tuy nhiên ngài nhấn mạnh rằng sẽ là “một điều đáng xấu hổ nếu chúng ta không tiếp tục làm việc để vượt qua những khác biệt của mình, dù chúng có vẻ khó giải quyết đến đâu.”
Trong phần đáp từ, Tổng Giám Mục Mullally bày tỏ lòng biết ơn vì được cùng cầu nguyện và cam kết rằng trong những năm tới: “Tôi luôn hiệp nhất với Ngài trong các lời cầu nguyện, cầu nguyện cho hòa bình trên thế giới, cầu nguyện cho công lý, và cầu nguyện để mỗi con người có thể khám phá trọn vẹn cuộc sống mà Thiên Chúa ban tặng.”
Đối với những người Công giáo đang vận động cho việc cho phép phụ nữ được thụ phong, hình ảnh một phụ nữ được tiếp đón như một người ngang hàng với Đức Giáo Hoàng mang ý nghĩa mạnh mẽ, như một biểu tượng về bình đẳng giới tính có thể đạt được trong Giáo Hội Công Giáo La Mã.
Bà Tina Beattie, một nhà thần học Công giáo tại Anh, cho rằng những người vận động có thể xem sự hiện diện của Tổng Giám Mục Mullally bên cạnh Đức Giáo Hoàng Leo như “một chất xúc tác cho sự việc rất đáng chú ý,” đó là một sự thay đổi mang tính biểu tượng trong ngôn ngữ và thái độ của lãnh đạo Công Giáo đối với vấn đề chức linh mục dành cho phụ nữ. “Giáo Hội Công Giáo La Mã phải chấp nhận rằng một nhà lãnh đạo tôn giáo tương đương gần nhất với địa vị giáo hoàng trong thế giới Kitô giáo hiện nay là một phụ nữ,” bà Beattie nhấn mạnh.
Tuy nhiên, một số ý kiến cho rằng về bản chất sự thay đổi khó xảy ra, đặc biết khi Đức Giáo Hoàng Leo không cho thấy dấu hiệu thúc đẩy thay đổi kể từ khi được bầu vào năm ngoái. Trong một cuộc phỏng vấn năm ngoái với phóng viên Vatican, Ngài nói không có ý định thay đổi giáo lý của giáo hội về việc thụ phong. Một số học giả và những người ủng hộ việc duy trì chức linh mục chỉ dành cho nam giới viện dẫn Kinh Thánh và truyền thống để nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu trao chức linh mục cho Mười Hai Tông Đồ, tất cả đều là nam giới. “Giáo Hội Công Giáo La Mã dạy rằng phụ nữ và nam giới bình đẳng về phẩm giá, nhưng điều đó không có nghĩa là giống nhau,” bà Teresa Tomeo, một người dẫn chương trình Công giáo tại Mỹ, nói.
Nhiều sự kiện giữa hai tôn giáo diễn ra trong thời gian gần đây là những ví dụ mới nhất cho thấy mối quan hệ ngày càng sâu sắc giữa Giáo Hội Công Giáo La Mã và Giáo Hội Anh. Một ngày sau lễ nhậm chức của Tổng Giám Mục Mullally vào Tháng Ba, một buổi lễ kỷ niệm được tổ chức đánh dấu 60 năm tuyên bố “đại kết” hàn gắn chia rẽ chính thức đầu tiên giữa hai giáo hội. Hồi Tháng Mười, 2025, Hoàng Hậu Camilla và Vua Charles III, người đứng đầu danh nghĩa của Giáo Hội Anh, gặp Đức Giáo Hoàng Leo tại Vatican, đó là lần đầu tiên lãnh đạo hai giáo hội cùng cầu nguyện công khai kể từ thời kỳ Cải cách.
Quan hệ giữa Đức Giáo Hoàng Leo và Tổng Giám Mục Mullally cho đến nay vẫn thân thiện. Hai bên trao đổi thư bày tỏ cam kết đối thoại và đoàn kết Kitô giáo khi bà nhậm chức, và các chức sắc Công Giáo tham dự lễ nhậm chức của bà.
Tổng Giám Mục Mullally, người tích cực ủng hộ vai trò và quyền của phụ nữ trong Giáo Hội Anh, trong một số khía cạnh được Đức Giáo Hoàng Leo chấp nhận dễ dàng hơn so với một số giám mục Anh giáo khác, những người từng phản đối việc bổ nhiệm bà.
Bằng việc chọn Rome là chuyến công du nước ngoài đầu tiên với tư cách người đứng đầu Anh Quốc Giáo, Tổng Giám Mục Mullally có thể muốn thể hiện ảnh hưởng và thẩm quyền của mình trong bối cảnh có những nỗ lực trong nội bộ Anh Quốc Giáo nhằm làm suy yếu tính chính danh của bà, theo các nhà phân tích.
Sự sẵn sàng của Đức Giáo Hoàng Leo trong việc tiếp bà “trên thực tế cho thấy một mức độ công nhận đối với bà,” nhà nghiên cứu tôn giáo Catherine Pepinster viết trong một bài phân tích. “Trước khi bà Mullally đến châu Phi vào Tháng Bảy, nơi một số giám mục Anh giáo không chấp nhận bà vì bà là phụ nữ, hình ảnh của bà xuất hiện bên cạnh người có thể được xem là lãnh đạo tinh thần hàng đầu thế giới,” bà viết.
Buổi cầu nguyện lịch sử tại Tòa Thánh Vatican hôm Thứ Hai vừa qua đánh dấu một cột mốc không thể đảo ngược trong tiến trình hòa giải giữa hai tôn giáo. Dù hố sâu về giáo luật đối với việc phong chức cho phụ nữ vẫn còn đó, nhưng việc Tổng Giám Mục Mullally cùng cầu nguyện bên cạnh ngang hàng với Đức Giáo Hoàng Leo XIV gửi đi thông điệp mạnh mẽ về sự công nhận phẩm giá và quyền lực tinh thần của phụ nữ. (MPL)
KHI ÁNH SÁNG GỌI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Tôi là ánh sáng…, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối!”.
“Đức tin không phải là ánh sáng xua tan mọi bóng tối, nhưng là một ngọn đèn soi bước trong đêm!” – Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Đức tin là ngọn đèn soi bước trong đêm; dẫu không xua tan mọi bóng tối. Lời Chúa hôm nay mặc khải Chúa Giêsu là ánh sáng; và không ai ở lại trong bóng tối ‘khi ánh sáng gọi’.
“Ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối!” – lời Chúa Giêsu vừa là một khẳng định, vừa là một lời mời. Thế nhưng, không phải ai cũng sẵn sàng bước đi với ánh sáng; vì con người vẫn có thể thấy mà không bước, hiểu mà không đổi; và đôi khi, chọn ở lại trong điều quen thuộc, vì nó an toàn. Ánh sáng khi ấy không còn là điều để nhìn, nhưng đặt con người trước một chọn lựa: ở lại, hay bước ra, dù chưa thấy hết con đường. “Con không xin được thấy cảnh xa; một bước thôi cũng đủ cho con!” – Henry Newman.
Trong Tin Mừng Gioan, “ánh sáng” không chỉ là điều được thấy, nhưng là chính con người Chúa Giêsu; vì thế, tin không dừng lại ở nhận biết, nhưng là bước vào một tương quan với Ngài, tương quan dẫn con người ra khỏi bóng tối. Ở đây, bóng tối không chỉ là thiếu hiểu biết, nhưng là tình trạng ở lại trong chính mình – ích kỷ, khép kín; còn ánh sáng, khi được đón nhận, không chỉ soi chiếu, nhưng giải thoát – mở ra và trao ban. Lời mời của Chúa Giêsu không phải là hãy nhìn thấy ánh sáng, nhưng là đừng ở lại trong bóng tối; nghĩa là từ bỏ sự an toàn giả tạo, mở ra trước điều chưa chắc chắn; và dám bước, dù chưa thấy – ‘khi ánh sáng gọi’.
Trong chiều hướng ấy, cộng đoàn Antiôkia không giữ lại Barnaba và Phaolô, nhưng để hai ông ra đi; vì đã nhận ra ánh sáng kế hoạch của Thiên Chúa – bài đọc một. Ánh sáng ấy không chỉ soi chiếu, nhưng thúc đẩy họ mở ra và trao ban để Tin Mừng có thể đến với muôn dân. Và một khi ánh sáng được đón nhận, nó không dừng lại nơi một cộng đoàn, nhưng lan rộng khắp muôn dân và trở thành lời tán tụng: “Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Chính nơi Đức Kitô, ánh sáng không còn là một ý niệm, nhưng là một con người; Ngài không chỉ chỉ đường, nhưng là Đường phải bước. Vì thế, tin vào Ngài không phải là dừng để nhìn, nhưng là bước theo trên hành trình ra khỏi chính mình, trong những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày: từ bỏ điều quen thuộc, mở lòng trước người khác, dám ngỏ một lời thứ tha. Con đường ấy không tránh bóng tối, kể cả thập giá, nhưng đi xuyên qua nó, để dẫn tới sự sống. Nơi Ngài, ánh sáng trở thành một lời gọi âm thầm giữa những ngày rất bình thường; bởi lẽ, “Dám bước là chấp nhận mất thăng bằng trong giây lát. Không dám bước là đánh mất chính mình!” – Søren Kierkegaard; và chính lúc ấy, ánh sáng không còn chỉ để thấy, nhưng để bước – ‘khi ánh sáng gọi’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con thích bóng tối, xin kéo con ra; con sợ đổi thay, xin ban can đảm; con quay lưng với ánh sáng, xin kéo con trở lại!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
********************************
Lời Chúa Thứ Tư, Tuần IV Phục Sinh
Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 12,44-50
44 Khi ấy, Đức Giê-su lớn tiếng nói rằng : “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi ; 45 ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. 46 Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối. 47 Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. 48 Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy : chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. 49 Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì. 50 Và tôi biết : mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi.”


