ĐỪNG TỰ CHÔN! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”.

“Đừng đánh giá mỗi ngày bằng mùa gặt bạn thu được, nhưng bằng những hạt giống bạn đã gieo!” – Robert Louis Stevenson.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of one or more people

Lời Chúa hôm nay cũng đo đời người như thế; không bằng số nén bạc còn nguyên, nhưng bằng sự trung thành dám làm cho chúng sinh lời. Vì thế, điều nguy hiểm không phải là trắng tay, nhưng là chôn vùi chính điều được trao. Bạn và tôi ‘đừng tự chôn!’.

Thiên Chúa đặt con người vào vườn để canh tác và giữ gìn – bài đọc một. Từ khởi đầu, chúng ta không được tạo dựng để đứng yên; chúng ta được trao đất, trao thời gian, trao hơi thở – và cả trách nhiệm. Lao động không chỉ là mưu sinh; đó còn là cộng tác với Đấng Tạo Thành. Mỗi công việc, dù nhỏ, đều là một hạt giống. Nếu chúng ta chỉ giữ cho nó khỏi mất, khu vườn sẽ là vườn hoang; nếu chúng ta dám gieo, sự sống sẽ bật lên. “Không có lợi gì khi gieo một cánh đồng lúa nếu mùa gặt không sinh nhiều hơn những gì đã gieo!” – Napoleon Hill.

Dụ ngôn nén bạc làm lộ ra một nỗi sợ âm thầm. Người đầy tớ thứ ba không phung phí; anh chỉ đào lỗ và chôn. Anh giữ an toàn, anh không mất gì – trừ chính mình! Bề ngoài, anh trung thực; bên trong, anh co rút. Anh sợ chủ, nên chọn cách không làm gì; nhưng chính sự “không làm gì” ấy đã chôn vùi ơn ban. Cũng vậy, có những ngày chúng ta sợ thất bại, sợ bị chê, sợ mất vị trí, sợ sai lầm; và để khỏi mất, chúng ta không dấn bước. Và rồi, chúng ta gọi đó là khôn ngoan; nhưng Tin Mừng gọi đó là lãng phí ân sủng.

Vậy mà “Cho thì có phúc hơn là nhận” – bài đọc hai. Phúc không nằm ở việc cất giữ, nhưng ở việc trao ban. Chúa không hỏi chúng ta đã lời bao nhiêu; Ngài hỏi có dám sinh lời điều Ngài đã trao? Bên cạnh đó, có một cách tự chôn rất tinh vi: sống cầm chừng! Làm đủ để không bị quở trách, nhưng không đủ để sinh trái; giữ mình khỏi rủi ro, nhưng cũng khỏi trưởng thành. Trung thành không phải là không vấp ngã; nhưng là đứng dậy và tiếp tục gieo. Và Thiên Chúa nhìn thấy hết mọi sự, “Lạy Chúa, Chúa muôn trùng cao cả” – Thánh Vịnh đáp ca. Đấng cao cả không tìm những kẻ hoàn hảo; Ngài tìm những người không bỏ cuộc. “Chúa không cần chúng ta thành công; Ngài cần chúng ta trung thành!” – Mẹ Têrêxa.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu không tự chôn điều gì: thời gian cho kẻ nghèo, lời tha thứ cho người tội lỗi, nước mắt cho thành thánh, máu và nước cho nhân loại; Ngài như hạt lúa gieo vào lòng đất. Nhưng trớ trêu thay, Đấng không tự chôn mình lại để người ta chôn mình. Ngài chấp nhận bị chôn, để vĩnh viễn nhắc chúng ta: ‘đừng tự chôn’ đời mình trong sợ hãi, trong ích kỷ, trong an toàn giả tạo. Ngôi mộ chỉ là luống đất; Phục Sinh mới là mùa gặt. Tảng đá lăn đi, chỗ khép lại hoá thành chân trời lúa chín. Ai dám mục xuống như hạt giống, sẽ trỗi dậy thành mùa vàng vĩnh cửu.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám gieo khi chưa thấy gặt; dám cho đi khi chưa thấy nhận; và dám sống sao để khi về chiều, con nghe được lời, ‘Anh đúng là tôi tớ trung thành!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

LỜI CHÚA MỒNG BA TẾT, THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”

HOA VÀ RÁC – Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

 Những ngày gần Tết, hoa và cây cảnh được bày bán khắp mọi nẻo đường phố thị.  Đủ mọi loại hoa kiểng, lắm màu hương sắc.  Gia đình nào cũng mua hoa chưng Tết.  Tôi cũng mua cây mai nhiều nụ và mấy chậu hoa hồng hoa cúc để làm đẹp phòng khách.  Nâng niu, chăm sóc thật kỹ lưỡng.  Đến Mồng Ba Tết, hoa đã héo rụng đầy phòng.  Phải quét rác thôi, gom cả mai cả hoa đi đốt.  Ôi Hương sắc của hoa!  Hôm qua tươi đẹp, hôm nay héo tàn rụng úa.  Hôm qua “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa,” hôm nay quét bỏ như rác rưởi. 

Thứ Tư Lễ Tro, nghĩ về hoa và rác như nghĩ về thân phận tro bụi của kiếp người theo lời Thánh Vịnh 102:

Đời sống con người giống như hoa cỏ

Như bông hoa nở trên cách đồng

Một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi

Nơi nó mọc không còn mang vết tích. 

Đời người cũng tựa đời hoa.  Khi tươi nở, hoa rực rỡ khoe sắc, hoa ngào ngạt toả hương, ai cũng yêu cũng quý.  Khi ủ rũ héo tàn, hương sắc của hoa rụng úa tàn tạ, chỉ mau vứt vào thùng rác.  Hôm trước nâng niu, hôm sau vứt bỏ.  Một đời hoa chóng tàn phai như lời sách Giảng viên:

“Phù hoa nối tiếp phù hoa,

chi chi chăng nữa cũng là phù hoa”(Gv 1, 2). 

Mùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu.  Linh mục đọc “Hỡi người hãy nhớ mình là tro bụi và sẽ trở về bụi tro” và xức tro trên trán tín hữu.  Đây là lời Thiên Chúa báo cho Ađam biết khi ông vừa phạm tội.  Giáo Hội cũng sẽ lặp lại những lời ấy trong phần xức tro để nhắc nhở về thân phận cát bụi của con người. 

Nghi thức xức tro bắt nguồn từ truyền thống xa xưa của dân Do thái.  Trong Cựu ước, mỗi khi muốn tỏ lòng ăn năn hối cải, người Do thái thường xức tro trên đầu, ngồi trên đống tro và mặc áo vải thô hoặc xé áo ra.  Việc xức tro và xé áo trước hết nói lên sự buồn phiền đau đớn vì đã phạm nhiều tội lỗi.  Việc xức tro và xé áo cũng làm cho tội nhân ý thức thân phận con người bọt bèo, cuộc đời mau chóng tàn phai như giấc mộng.  Đời người như một nắm tro bụi, chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua đủ xoá sạch vết tích. 

Sách Giảng Viên viết rằng: “Tất cả chỉ là phù vân.”  Phù là trôi nổi, huyền ảo.  Vân là mây.  Phù vân là bèo dạt mây trôi, là hay thay đổi, mau qua, tàn phai.  Mọi của cải vật chất trên trần gian này, kể cả cuộc sống của mỗi người đều là phù vân.  Văn chương Việt nam khi nói tới cái gì bấp bênh, vô định, chóng tàn, thường dùng hình ảnh bọt bèo:

“Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau”(Nguyễn Du).

Bọt là bong bóng nước mong manh, tan trong chốc lát.  Hình ảnh bọt diễn tả cái vắn vỏi của cuộc đời.  Bèo gợi lên ý tưởng về sự lênh đênh, trôi nổi, vô định:

“Lênh đênh duyên nổi phận bèo.

Tránh sao cho khỏi nước triều đầy vơi”(Ca dao).

“Bèo dạt, mây trôi đành với phận” (Chu Mạnh Trinh) 

Cuộc đời làm sao mà không bi đát khi nó là phù vân, khi nó vừa là bọt chóng tan, vừa là bèo trôi nổi, dật dờ không bến?

Cuộc đời tuy có là bèo bọt.  Phận người dù phù hoa, mau chóng tàn phai trở về bụi đất.  Con người bởi đất nhưng con người không bằng đất, con người có sinh khí, có hơi thở.  Sự cao cả của con người là bắt nguồn từ chính Đấng là Sự Sống, Đấng Hằng Sống, con người là hình ảnh và họa ảnh của Đấng dựng nên mình, Đấng vô thuỷ vô chung, nên sự sống con người mang hình thái bất diệt, vượt xa các loài được tạo dựng.  Lòng thương xót của Thiên Chúa không dựng nên con người, theo cái bên ngoài của Thiên Chúa, nhưng cho con người mang hình ảnh của Người.  Theo quan niệm của Nho Giáo, con người là sự tích tụ của tinh thần và khí chất nên con người có sự sáng suốt để hiểu các sự vật.  Là hoạ ảnh và hình ảnh của Thiên Chúa, con người có một phẩm giá trổi vượt trên các loài được tạo dựng, con người một phần giống Thiên Chúa bởi quyền cai quản trên vạn vật và bởi con người có trí khôn, tự do.

Ba việc đạo đức được nhắc nhở rất nhiều trong mùa chay là: Bố thí, ăn chay và cầu nguyện.  Đây là ba vũ khí tuyệt hảo để chống lại sự tấn công của ma quỷ và đền bù tội lỗi mình.  Những việc lành phúc đức này, khi được thi hành thì hãy làm với tất cả tấm lòng của mình; không làm để khoe khoang.  Chỉ cần Thiên Chúa thấu hiểu và biết cho chúng ta là đã đủ rồi.  Đừng làm để được người đời khen và vì thế mà chúng ta mất đi lời khen tặng của Thiên Chúa. (x.Mt 6, 1-6). 

Ăn chay và kiêng thịt, chịu tro chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi.  Canh tân nội tâm vẫn là trọng tâm của mùa chay.  Kiêng bớt các tội là điều mà Thiên Chúa mong muốn.  Sửa đổi tính nết để trở thành người tốt hơn, đạo đức hơn, thánh thiện hơn.  Bớt nói hành, nói xấu, lười biếng việc đạo đức là điều phải thực hành. 

Nói một cách hình tượng, thì con người của Mùa Vọng là một con người ÐI, con người hành hương, lòng tràn trề hy vọng đang tiến về cùng đích tối hậu của cuộc đời; con người của Mùa Phục Sinh là một con người ÐỨNG, tự do, chủ động và tự tin đối diện với thế giới, còn con người của Mùa Chay thì NGỒI trong thái độ chiêm nghiệm, trầm tư.  (Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống).

Ngay đầu Mùa Chay, Phụng vụ đã nhắc nhở ta cần phải trầm tư để chiêm niệm về thân phận: “Hỡi người, hãy nhớ mình là bụi tro và sẽ trở về tro bụi.”  Ý nghĩa của lời đó quá rõ ràng: mọi người sẽ phải chết.  Vậy anh lao tâm khổ trí, vất vả ngược xuôi, ganh đua tranh dành để tìm kiếm của cải, danh vọng, thú vui…, anh nỗ lực học hỏi, tìm tòi, phát minh, xây dựng v.v… nhưng khi chết đến, anh mang theo được thứ gì, tất cả có nghĩa gì cho anh?  Cuối cùng thì cái gì là đáng quan tâm nhất trong đời?  Ðâu là bậc thang giá trị đời anh?

Có ba quan niệm sống có thể tạo ra một thái độ tiêu cực trước cuộc đời.

Một là cho rằng chết là hết, không còn gì tồn tại.  Nếu quả thực mọi sự sẽ chấm dứt với cái chết, nếu số phận người tốt kẻ xấu đều sẽ như nhau sau khi chết, thì người ta sẽ có lý mà lập luận rằng: Ta hãy ăn uống, vui chơi, hãy hưởng thụ giây phút hiện tại cho thoả thích, vì chết rồi sẽ chẳng còn gì! 

Hai là tin vào thuyết định mệnh, nghĩa là tin rằng mọi sự đã được an bài sẵn và số phận của mỗi người đã được thần thánh định đoạt.  Nếu thế thì con người chẳng cần và chẳng có thể làm gì nữa, mọi cố gắng đều vô ích. 

Ba là tin vào thuyết luân hồi, cuộc sống là một vòng luân chuyển, hết kiếp này qua kiếp khác.  Nếu kiếp này chưa đạt cõi phúc thì sẽ chờ kiếp sau, khi được đầu thai lại, luân hồi theo vòng nghiệp chướng.  Dĩ nhiên thuyết luân hồi không đương nhiên dẫn tới tiêu cực, nhưng dù sao cũng không dành cho cuộc sống hiện tại một giá trị và tầm quan trọng quyết định đối với số phận mỗi người. 

Khác với ba quan niệm trên, Kitô giáo dạy rằng: Thiên Chúa thực sự giao cho ta chịu trách nhiệm về thế giới này và về sự thành công của cuộc đời chúng ta. Thời gian hiện tại là thời gian quyết định đối với số phận đời đời của con người. Mỗi giây phút qua đi là không bao giờ trở lại. Thời giờ Chúa cho ta sống ở trần gian là vô cùng quý báu, đây là lúc gieo mầm cho đời vĩnh cữu. Chúa Giêsu khuyên chúng ta “phải lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa”bằng cách “Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá”. 

Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn minh họa bài học tỉnh thức của Mùa Chay. 

Dụ ngôn người đầy tớ đợi chủ về: tỉnh thức như người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới không biết về lúc nào. Thái độ tỉnh thức là “thắt lưng cho gọn” và “thắp đèn cho sẵn.”  Luôn sẵn sàng để khi chủ về thì mở cửa và ân cần phục vụ.  Tỉnh thức để đợi chủ về.  Người Kitô hữu chờ đợi Chúa đến trong vinh quang ngày quang lâm, chờ đợi Chúa đến trong giờ sau hết đời mình.  Vì thế người Kitô hữu sống cuộc đời hiện tại một cách rất nghiêm chỉnh, họ cố gắng làm phận sự ở đời một cách hết sức tích cực vì biết rằng đó là Thánh ý của Chúa và vì biết rằng hạnh phúc đời đời của mình đang được chuẩn bị ngay bây giờ.  Dụ ngôn người quản gia trung thành.  Quản gia chỉ là quản lý mà “ông chủ đặt lên coi sóc gia nhân, cấp phát thóc gạo đúng giờ đúng lúc.”  Mỗi người chúng ta là người quản lý của Thiên Chúa.  Sự sống, tài năng, trí thông minh, sức khoẻ, sắc đẹp… tất cả đều là do Chúa ban tặng.  Những gì mà ta có đều là của Chúa.  Người quản lý khôn ngoan phải biết nhìn xa, làm sao cho sự sống, trí tuệ, tài năng… giúp ta hướng tới những giá trị vĩnh cửu. 

Tỉnh thức là thái độ của một gia nhân trung thành.  Tỉnh thức và đợi chờ với niềm hy vọng là chủ sẽ trở về. 

Kitô giáo là tôn giáo của hy vọng vì dựa trên lời hứa của Thiên Chúa.  Thiên Chúa hứa và Ngài sẽ thành tín thực hiện lời hứa.  Thiên Chúa thực hiện từng giai đoạn và ngày càng trọn vẹn hơn.  Vì thế người Kitô hữu luôn hướng về tương lai chờ đợi lời hứa cứu độ đã được thực hiện trong lịch sử và sẽ hoàn tất sau lịch sử.

Chờ đợi hướng về tương lai tức là hy vọng.  Hy vọng luôn gắn liền với lòng tin.  Không có đức tin hy vọng chỉ là ảo tưởng.  Không có hy vọng đức tin sẽ chết khô.  Nhờ đức tin chúng ta chọn đúng hướng. Nhưng chỉ có hy vọng mới làm cho ta đi tới cùng đường. 

Biết mình đang đi về đâu, người có lòng tin không vì thế mà đương nhiên hết còn cảm nhận tính bi đát của cuộc đời “phù vân, bèo bọt” vì họ vẫn là con người như mọi người, nhưng họ có một niềm hy vọng giúp họ giữ được thái độ lạc quan và an bình. 

Biết rằng mình được cứu chuộc bằng giá máu Chúa Kitô, người Kitô hữu luôn có được điểm tựa an toàn cho hạnh phúc đích thực. 

Con người là “hoa” và cũng là “rác,” nhưng với tình yêu Chúa Kitô, con người không còn là bèo bọt, không là phù hoa mà là con người của thần khí, trổ sinh những hoa quả của Thánh Linh (Gal 5, 22).  Làm việc thiện, luôn bình an, thư thái, tự chủ.  Nhờ đó, chúng ta sống một Mùa Chay thánh thiện. 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

KHÓC ĐỂ NHỚ, NHỚ ĐỂ SỐNG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy thờ cha kính mẹ!”.

“Lệ rơi không chạm mộ phần, rơi vào nỗi nhớ lặng hồn trong tim. Nhớ cho khỏi lạc bóng hình, sống cho vẹn giữ niềm tin mai ngày!”.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of one or more people and text

Mồng Hai Tết, chúng ta về với nguồn cội. Lệ rơi không để ướt mộ phần, nhưng để đánh thức ký ức và gìn giữ niềm tin. Lời Chúa mời gọi chúng ta ‘khóc để nhớ, nhớ để sống!’.

“Chúng ta hãy ca tụng các bậc cha ông!” – bài đọc một. Không phải vì các ngài hoàn hảo, nhưng vì nhờ các ngài, chúng ta dám sống đời hoàn hảo. Có những tên tuổi chẳng ghi trong gia phả, có những cuộc đời lặng lẽ như hạt giống mục trong đất, để cây hôm nay đứng vững. Các ngài không để lại nhiều lời, nhưng để lại một nếp sống; không để lại kho báu, nhưng để lại đức tin. Đó là những người có phúc, chỉ vì đã “kính sợ Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca. Phúc ấy không ồn ào; chỉ là mái nhà ấm lửa, là bữa cơm có tiếng gọi nhau, là con cháu biết cúi đầu. Nhiều khi chúng ta chỉ nhận ra phúc ấy khi một chỗ ngồi bỗng trống; chỉ khi không còn tiếng ho quen, chúng ta mới hiểu mình từng được chở che.

Tin Mừng khiến chúng ta nhói đau hơn. Chúa Giêsu quở trách những người giữ truyền thống mà quên hiếu kính. Họ dâng của cho Đền Thờ để khỏi giúp cha mẹ; họ nói về Thiên Chúa, nhưng bỏ quên đấng sinh thành. Ngài gọi đó là “vô hiệu hoá” Lời Chúa. Có thể chúng ta chăm chút mộ phần, nhưng quên chăm sóc khi các ngài sinh thời; giữ nghi thức, nhưng thiếu một lời xin lỗi; thắp hương rất đều, nhưng tình thân thì nguội.

Vì thế, mồng Hai không chỉ là ngày viếng mộ, mà là ngày viếng lòng. Nếu hôm nay chúng ta khóc vì cảm xúc, thì việc kính nhớ sẽ qua nhanh như nhang khói. Còn nếu để nước mắt rửa sạch tự ái, hàn gắn chia rẽ, thì chúng ta thật sự ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’. Gia đình là vòng tròn của trao và nhận – bài đọc hai. Ông bà trao ký ức; chúng ta trao tương lai; các ngài trao đức tin; chúng ta giữ và truyền lại. Nếu thế hệ chúng ta đánh mất đức tin, thì mồ mả đẹp đến đâu cũng chỉ là kỷ niệm buồn. Ông bà không cần chúng ta chỉ thương nhớ; các ngài cần chúng ta sống tử tế. Không phải bia to mộ lớn, nhưng là một mái nhà bớt cãi vã; không phải những lời ca tụng, nhưng là một đời ngay thẳng. Danh thơm của tiền nhân không nằm ở bia đá, nhưng ở cách chúng ta sống hôm nay.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu đã lớn lên trong một gia đình; sống vâng phục, Ngài thánh hoá mái nhà. Kính nhớ tổ tiên, chúng ta được mời gọi thánh hoá gia đình mình. Đừng để đến khi mất mới thương; đừng để nước mắt chỉ chảy về quá khứ! Hãy để nước mắt hôm nay trở thành quyết định cho ngày mai. Vì cuối cùng, kính nhớ ông bà không phải để giữ một nghi thức, nhưng để tiếp nối một dòng chảy. Và nếu mỗi chúng ta sống hiếu thảo, giữ đức tin, yêu thương nhau hơn, thì đó chính là cách sâu xa nhất ‘khóc để nhớ, nhớ để sống’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết khóc vì yêu chứ không vì muộn; biết nhớ để sửa mình chứ không chỉ để tiếc nuối; và biết sống sao cho ông bà được an lòng trong Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************************

LỜI CHÚA MỒNG HAI TẾT, KÍNH NHỚ TỔ TIÊN VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ

Ngươi hãy thảo kính cha mẹ.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 15,1-6

1 Khi ấy, có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng : 2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?” 3 Người trả lời : “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa ? 4 Quả thế, Thiên Chúa dạy : Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. 5 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Ai nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, 6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa’. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.”


 

VỮNG TIN BƯỚC VÀO NĂM MỚI – Lm Paul N.N

 Lm Paul N.N

Vậy là, cánh cửa của năm cũ đã chính thức khép lại, và ngay giây phút này, chúng ta đang đứng trước một trang giấy trắng tinh khôi của năm mới Bính Ngọ, đứng trước ngưỡng cửa của 365 ngày còn nguyên khôi phía trước, lòng mỗi chúng ta thường đan xen giữa niềm vui hy vọng và những lo âu thầm kín.  Chúng ta lo cho công việc, lo cho sức khỏe, và lo cho tương lai của con cái.  Nỗi lo ấy đôi khi giống như một gánh nặng làm chùn bước chân ta ngay từ vạch xuất phát. 

Có một câu chuyện kể về cậu bé cùng cha đi băng qua khu rừng tối.  Khi bóng đêm bủa vây và những tiếng động lạ vang lên, cậu bé run rẩy nắm chặt lấy gấu áo cha mình.  Thấy vậy, người cha dừng lại và bảo: “Con đừng nắm áo cha nữa, hãy đưa bàn tay nhỏ bé của con đây để cha nắm lấy.”  Cậu bé ngạc nhiên hỏi cha sự khác biệt.  Người cha ôn tồn giải thích: “Nếu con nắm áo cha, khi con vấp ngã hay quá sợ hãi, con có thể tự buông tay ra.  Nhưng nếu cha là người nắm lấy tay con, thì dù con có vấp ngã hay mệt mỏi thế nào, cha cũng sẽ không bao giờ buông tay con ra đâu.” 

Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe hôm nay: “Đừng lo lắng cho ngày mai” chính là lời mời gọi của một người Cha vĩ đại.  Thiên Chúa đang nói với mỗi chúng ta rằng: Hãy thôi nắm lấy những lo âu tự thân, mà hãy đưa tay ra để Ngài nắm giữ.  Bởi vì khi Chúa nắm tay ta, ngày mai không còn là một ẩn số đáng sợ, mà là một hành trình được bảo đảm bằng tình yêu quan phòng.

 Năm nay là năm con Ngựa, một loài vật biểu tượng cho sức mạnh, sự bền bỉ và lòng trung thành.  Hình ảnh con ngựa sải bước trên đường dài mang lại cho chúng ta những suy tư sâu sắc về đời sống đức tin trong năm mới này. 

Trước hết, con ngựa vốn nổi tiếng với sự bền chí.  Nó không bao giờ đi giật lùi, mà luôn lao về phía trước.  Chúa dạy chúng ta “đừng lo cho ngày mai” không phải để chúng ta đứng yên hay thụ động, nhưng là để chúng ta dồn toàn bộ năng lượng của “sức ngựa” vào giây phút hiện tại.  Thay vì mệt mỏi vì những giả định chưa tới, hãy bền bỉ sống tốt, làm việc công chính và yêu thương ngay hôm nay.  Khi chúng ta tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước hết, nghĩa là chúng ta đang đặt hướng chạy của đời mình vào đúng quỹ đạo của sự thiện. 

Thứ đến, con ngựa là loài vật nhạy bén với ý chủ.  Một con ngựa quý không chỉ chạy nhanh, mà còn phải biết dừng, biết rẽ theo ý người cầm cương.  Trong năm mới này, Thiên Chúa chính là người cầm cương cuộc đời chúng ta.  Sống tín thác là biết lắng nghe những “cái giật dây cương” của lương tâm, của Lời Chúa, để dù cuộc đời có nhiều ngã rẽ cám dỗ, chúng ta vẫn không lạc lối.  Con ngựa chỉ thực sự oai phong khi nó thuộc về một người chủ giỏi; chúng ta chỉ thực sự bình an khi cuộc đời chúng ta thuộc trọn về Chúa.  Cuối cùng, con ngựa còn tượng trưng cho lòng trung thành.  Người ta bảo “khuyển mã chi tâm” để nói về sự tận tụy.  Bước vào năm mới, chúng ta hãy xin Chúa cho mình một trái tim trung thành như thế.  Dù hành trình phía trước có gập ghềnh như đường rừng, có nắng cháy như sa mạc, xin cho ta đừng vì một chút khó khăn mà buông bỏ đức tin, đừng vì một chút lợi lộc mà đánh mất đức công chính.

 Thưa cộng đoàn, Chúa hứa rằng nếu chúng ta ưu tiên tìm kiếm Nước Ngài, Ngài sẽ lo liệu mọi thứ khác cho chúng ta.  Tìm kiếm Nước Thiên Chúa không phải là điều gì cao siêu, mà là sống trọn vẹn bổn phận của mình với lòng mến.  Là người cha biết hy sinh, là người mẹ biết bao dung, là người con biết hiếu thảo, và là người thợ biết trung thực.  Đó chính là lúc ta đang thắp sáng ánh sáng của Chúa giữa trần gian.

 Trong ngày Mùng 1 Tết này, chúng ta thường chúc nhau “Mã đáo thành công.”  Với người Kitô hữu, thành công lớn nhất không phải là thu tích được nhiều của cải, mà chính là “Mã đáo Hồng Ân,” có được Hồng ân của Thiên Chúa trong cuộc đời, là ta thấy mình gần Chúa hơn và yêu người hơn.

 Ngày Mùng 1 Tết, xin Chúa chúc lành cho “sức ngựa” của mỗi người chúng ta.  Xin cho chúng ta đừng là những con ngựa bất kham chạy theo những ham muốn mù quáng, nhưng hãy là những chiến mã trung thành của Tin Mừng.

 Nguyện xin Chúa Xuân ban cho chúng ta đôi chân vững chãi để vững bước, một trí tuệ minh mẫn để nhận ra ý Chúa, và một tâm hồn bình an để luôn tin tưởng rằng: Chỉ cần có Chúa cầm cương dẫn dắt, mỗi bước chân của chúng ta trong năm mới này đều sẽ dẫn tới bến bờ hạnh phúc và ân sủng.  Ước mong trong suốt 365 ngày tới, dù hành trình có gập ghềnh hay bằng phẳng, mỗi chúng ta luôn biết bình thản bước đi dưới sự điều khiển của Thiên Chúa.  Bởi khi Chúa cầm cương, mỗi bước chân của chúng ta: “Bính Ngọ Tiến Bước” đều là bước chân của bình an, và mỗi chặng đường chúng ta đi qua đều thấm đẫm ân sủng của Nước Trời: “Mã Đáo Hồng Ân.”  Amen!

 Lm Paul N.N

From Langthangchieutim


 

GIAO NĂM – GIAO LÒNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy ký thác đường đời cho Chúa, chính Người sẽ ra tay!”.

“Đêm ba mươi, pháo giao thừa nổ giòn; Sáng mồng một, áo mới thơm hồn xuân. Giao năm, đất trời thay hơi thở; Giao lòng – một nhịp hướng về Cha!”.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an image of flower and text that says 'FOR CHÚA LÀ MÙA XUÂN Lm. Minh Anh chúc mừng'

Sau tiếng pháo giao thừa, Lời Chúa đầu năm mời chúng ta dừng lại ở một từ thật đẹp, “giao” – “trao”. Vì thời gian là của Chúa, nên không chỉ ‘giao năm’, chúng ta còn ‘giao lòng’ cho Ngài.

Bài đọc Sáng Thế kể chuyện Thiên Chúa đặt mặt trời, mặt trăng và các vì sao để “phân định thời gian”. Thời gian không phải là vòng xoay vô nghĩa; nó là quà tặng. Mỗi bình minh là một dấu chỉ – chúng ta được ở trong bàn tay Đấng Tạo Thành. Tết vì thế không chỉ là khởi đầu lịch mới, mà là một lời nhắc – đời chúng ta không trôi vô định; nó được đặt trong một trật tự yêu thương. ‘Giao năm – giao lòng’ là nhìn năm mới như hồng ân, không như gánh nặng.

Thánh Vịnh đáp ca thì thầm, “Hãy ký thác đường đời cho Chúa!”. Năm cũ có thể đã để lại những vết xước – một ước mơ dang dở, một tương quan rạn nứt, một dự định chưa thành. Chúng ta mang chúng sang năm mới như mang theo một chiếc vali chưa kịp xếp. Lời Chúa không bảo hãy quên; nhưng hãy ký thác. Ký thác không phải là buông xuôi, mà là đặt điều mình không kiểm soát vào tay Đấng luôn trung tín. ‘Giao năm’ là dám trao cả quá khứ lẫn tương lai cho Ngài; ‘giao lòng’ là để Ngài “ra tay” theo cách của yêu thương.

Như giữa phố xuân, Phaolô reo lên, “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa!”. Niềm vui Kitô hữu không phải là tiếng cười ồn ào của một đêm tiệc, nhưng là bình an sâu thẳm dưới đáy tim. Đó là biết mình được yêu, cả khi chưa thành công; được chở che, cả khi tương lai chưa rõ ràng. Vui – vì Chúa gần kề; vui – vì chúng ta không bước một mình vào năm mới.

Tin Mừng hôm nay chạm đến nỗi lo quen thuộc của chúng ta, “Đừng lo!”. Chúa Giêsu không phủ nhận cái ăn, cái mặc; Ngài chỉ đặt lại trật tự, “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa!”. Bao dự định đầu năm xoay quanh tiền bạc, thăng tiến, thành công? Tất cả đều cần, nhưng không là nền tảng. Xây trên những điều chóng qua, chúng ta sẽ sống trong hồi hộp; xây trên Nước Thiên Chúa, chúng ta sẽ sống trong tín thác. Chim trời nào gieo mà vẫn được nuôi; hoa huệ nào canh cửi mà vẫn lộng lẫy. Phương chi là chúng ta – con cái Chúa!

Anh Chị em,

Chúa Giêsu Kitô là Mùa Xuân đích thực, trục xoay của Ngài là Chúa Cha. Cùng Cha, Ngài không ngừng tạo dựng và cứu độ từng giây từng phút. Cũng thế, chúng ta được mời gọi sống từng ngày của năm mới trong tương quan ấy – làm việc trong Cha, yêu thương trong Cha, bắt đầu lại trong Cha. Quy hướng đời mình như thế, mỗi năm mới trở thành một năm cứu độ. Xuân này, có thể vẫn còn những điều chưa trọn; nhưng nếu chúng ta biết ký thác, biết vui, biết tìm kiếm Chúa trước, thì chính Ngài sẽ ra tay. Dẫu không phải lúc nào cũng theo cách chúng ta muốn, nhưng luôn theo cách tốt nhất Chúa dành cho chúng ta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, bước vào năm mới, xin dạy con biết trao; con dễ lo lắng, xin dạy con biết tín thác; con ước mong nhiều điều, xin giữ lòng con luôn khát khao Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************************

LỜI CHÚA MỒNG MỘT TẾT, CẦU BÌNH AN CHO NĂM MỚI

Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 6,25-34

25 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo lắng cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo lắng cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em có thể nhờ lo lắng mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang không ?

28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào : chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém lòng tin !

31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.


 

Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5c) – Cha Vương

Chúc bình an! Một tuần mới với mọi sự tốt đẹp đến bạn và gia đình nhé. 

Cha Vương

Thứ 2: 16/2/2026 

TIN MỪNG: ĐỨC CHÚA phán như sau: Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời ĐỨC CHÚA! (Gr 17:5)

SUY NIỆM: Liệu rằng đặt hết niềm tin ở người đời có bảo đảm cho hạnh phúc của bạn không? Có lẽ là KHÔNG vì lòng người thì thay đổi còn Chúa thì không đổi thay. Một bài học mà con người cứ phải học đi học lại đó là họ đặt quá nhiều sự quan tâm và chú ý vào những tạo vật do Thiên Chúa làm ra thay vì tìm kiếm chính Đấng đã tạo dựng nên mọi sự. Người khôn ngoan sống theo đức tin của mình lẽ dĩ nhiên là luôn luôn chọn Chúa vì Ngài là nguồn gốc mọi sự. Thánh Polycarp, khi được quyến rũ để bỏ Thiên Chúa, đã khẳng định trả lời: “Trong 86 năm tôi đã phục vụ Ngài, Ngài đã không bao giờ gây ra bất kỳ thiệt hại gì cho tôi: Làm sao tôi có thể xúc phạm đến Vua và Đấng Cứu Chuộc của tôi?” Có bao giờ bạn cảm thấy hổ thẹn với chính mình khi có thái độ thờ ơ tính toán nhỏ nhen với một Thiên Chúa không 

Đứng đã không bao giờ gây ra bất kỳ thiệt hại gì cho bạn mà còn luôn trao ban cho bạn ân sủng dồi dào? 

LẮNG NGHE: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5c). Người ấy tựa cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ. Người như thế làm chi cũng sẽ thành. (Tv 1:3)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tin thật Chúa là Đấng cứu độ con! Xin giúp con kết hợp với Chúa luôn mãi để được trổ sinh hoa trái như Chúa hằng mong ước.

THỰC HÀNH: Hãy sống đạo một cách tích cực và mạnh mẽ hơn. 

From: Do Dzung

**************************

Con Tin Chúa Ơi – Sáng Tác: Lm. Duy Thiên – Trình Bày: Gia Ân

ĐẤNG THẤU SUỐT-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người cũng thấy một bà goá túng thiếu kia bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm”.

“Xét cho cùng, Kitô hữu thật kỳ quặc! Họ dâng một tình yêu cao cả cho Đấng chưa từng gặp; thân thưa hằng ngày với Đấng chưa từng thấy. Họ mạnh mẽ khi yếu đuối, giàu có khi nghèo khó. Họ chết để sống; bỏ mọi sự để được mọi sự. Họ nhận thức rằng, Đấng thấu suốt đó thấy sâu hơn những gì con người thấy!” – Aiden Tozer.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay xác thực nhận định của Tozer! Thiên Chúa – ‘Đấng thấu suốt’ – thấy sự hào hiệp của Đaniel và các bạn tù; Chúa Giêsu thấy sự quả cảm của bà goá nghèo.

Giám thị của vua không nhận ra sự quan phòng của ‘Đấng thấu suốt’ dành cho các tôi tớ Ngài. Bốn thanh niên Israel xin miễn dùng thức ăn vua ban; và sau mười ngày được ăn rau quả và uống nước trong, các cậu trở nên khôi ngô hơn hẳn, và quan thấy họ cũng thông thái vượt xa các thuật sĩ – bài đọc một. Từ đó, các bạn trẻ có thể “dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời” lên Chúa của mình – Thánh Vịnh đáp ca.

Ngồi trước hòm tiền, Chúa Giêsu nhìn thấy trái tim của những người giàu rỉ ra ‘vài giọt quảng đại’ khi dâng cúng, nhưng hành động của họ thiếu tình yêu. Ngược lại, Ngài mục kích nơi một bà goá nghèo sự hy sinh trọn vẹn. Bà cho đi “cái để nuôi sống” vốn không chỉ là cơm bánh, nhưng còn là ‘máu’ – chính sự sống và khả năng duy trì sự sống. Bà phó thác và đầu phục vào ‘Đấng thấu suốt’, tin chắc Ngài sẽ chăm sóc mình. Vì thế, vừa thanh thản vừa tràn đầy hy vọng, bà vui tươi và chan chứa niềm tin vào sự quan phòng của Chúa. “Trong việc dâng trao, Chúa không chỉ nhìn bạn cho bao nhiêu, mà nhìn bạn còn lại bao nhiêu – Ngài không thấy bề ngoài, nhưng thấy tận thâm sâu món quà bạn dâng!” – Scott LaPierre.

“Ngày nay, một căn bệnh khủng khiếp đang chống lại lòng quảng đại khiến chúng ta không dám làm những điều kỳ diệu. Đó là “Chủ nghĩa tiêu dùng” – mua nhiều hơn mức mình cần. Đây là kẻ thù của lòng quảng đại. Vậy mà, “Cái tôi có thể cho đi để người nghèo có cái ăn, cái mặc” lại có một kết quả thầm kín: Nó mở rộng trái tim và giúp tôi trở nên rộng lượng như Thiên Chúa!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Trong hành động dâng cúng của bà goá, thời gian và không gian như dừng lại trước vĩnh cửu. Không còn “ít” hay “nhiều”, tham tính hay sợ hãi, chỉ còn sự trao hiến, đặt đời sống hữu hạn vào tay Đấng Vô Hạn – luôn tiếp nhận từng cử chỉ nhỏ bé, biến nó thành chứng tá bất diệt của tình yêu. Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn mọi hành vi trần thế qua lăng kính của ‘Đấng thấu suốt’: vật chất trở nên dấu chỉ ân sủng, yếu đuối biến nên sức mạnh, và lòng tín thác bình thường trở thành hương lễ bất tử. Nhờ đó, đời sống không chỉ là hiện tại, mà đã hoà nhịp với lòng thương xót của Thiên Chúa. “Chúa không nhìn hành động của chúng ta lớn hay khó khăn thế nào, nhưng nhìn chính tình yêu mà chúng ta thực hiện chúng!” – Têrêxa Lisieux.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy cho con trông rộng nhìn xa, nhìn vào ‘chiều kích vĩnh cửu’, nhìn vào ‘tầm cao’ để con dám cho đi nhiều hơn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần XXXIV Thường Niên, Năm Lẻ

Phúc Âm: Lc 21, 1-4

“Người thấy một bà goá nghèo khó bỏ vào đó hai đồng tiền nhỏ”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu nhìn lên, thấy những người giàu có bỏ tiền dâng cúng vào hòm tiền. Người cũng thấy một bà goá nghèo khó bỏ vào đó hai đồng tiền nhỏ, nên bảo rằng: “Thầy bảo thật các con, bà goá nghèo khó này đã bỏ vào hòm tiền nhiều hơn mọi người. Vì mọi người kia lấy của dư thừa mà dâng cho Thiên Chúa, còn bà này túng thiếu, bà đã dâng tất cả những gì bà có để nuôi sống mình”.


 

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)- Cha Vương

Chúc bạn và gia quyến ngày Chúa Nhật tràn đầy nhiệt huyết để sống đúng với tinh thần của Mùa Chay thánh. Hãy nhớ nhau trong lời cầu nguyện nhé.

Cha Vương

CN: 15/02/2026. (t5-24)

TIN MỪNG: Đức Giê-su nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. (Lc 9:23)

SUY NIỆM: Mùa Chay là thời gian để xem xét coi điều gì khiến bạn xao lãng lời kêu gọi vác thập giá mỗi ngày và theo Chúa Giêsu. Nó nhắc nhở bạn rằng con đường của Chúa Giêsu là con đường đau khổ, con đường thập giá, chấp nhận cái chết và bị thế gian chối bỏ. Nhưng ở cuối cuộc hành trình là sự phục sinh. Hàng ngày bạn đang phải đối diện với một quyết định sinh tử. Con đường dẫn đến cái chết hay là con đường chết đi chính mình để được sống vĩnh cửu với Chúa? Bạn chọn đường nào? Jean Tauler OP, một nhà thần bí của thế kỷ 14 đã nói trong các bài giảng của mình: “Vì vậy, nếu bạn ra khỏi mình trọn vẹn, Thiên Chúa sẽ bước vào trọn vẹn; bạn ra khỏi mình bao nhiêu, Ngài bước vào bấy nhiêu, không hơn không kém.” Muốn có được Thiên Chúa, trước hết bạn phải mất tất cả, vì con đường của tâm hồn là con đường hạ xuống thấp. Tự cởi bỏ chính mình để giữ lại trang phục sống lại.

LẮNG NGHE: Khi tôi kêu khấn CHÚA Trời, / Người đã nghe tiếng tôi, cứu tôi khỏi bọn người xông đánh. Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay CHÚA, / Người sẽ đỡ đần cho, chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ. (Tv 55:17-20, 23)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con đặt hết niềm tin tưởng vào Chúa khi gặp khó khăn đau khổ trong cuộc sống vì con biết  rằng Chúa không bao giờ để con một mình trong cơn nguy hiểm. Có Chúa con sẽ không sợ hãi gì!

THỰC HÀNH: Mời bạn hãy trọn vẹn với Chúa bằng cách loại bỏ những thói hư tật xấu đang âm thầm huỷ hại mối quan hệ giữa mình với Chúa và những người chung quanh.

From: Do Dzung

*************************

THÁNH GIÁ NÀO CHO CON. Ca sĩ: Ngọc Lan

THỞ DÀI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người thở dài não nuột mà nói, ‘Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ?’”.

Một người làm việc 25 năm với cùng một vị trí, cùng một mức lương. Anh đến gặp ông chủ và than, “Tôi đã có một phần tư thế kỷ kinh nghiệm!”. Ông chủ thở dài, “Bạn thân mến, bạn chỉ có một kinh nghiệm lặp lại trong 25 năm!”.

Kính thưa Anh Chị em,

May be an illustration of text that says 'fine fineart art america ca'

Trong Tin Mừng hôm nay, xem ra giới biệt phái cũng chưa có một kinh nghiệm nào về Chúa Giêsu. Dẫu đã chứng kiến các phép lạ Ngài làm, họ vẫn đòi thêm. Ngài ‘thở dài’, và điều này bộc lộ một nỗi đau tâm linh sâu sắc bên trong!

Giống như bản dịch BJ. và NAB., cha Nguyễn Thế Thuấn dịch, “Tự tâm thần, Ngài rên lên”. Không phải một tiếng thở mệt; đó là tiếng của một tình yêu bị chặn cửa; một tiếng thở phát ra từ nơi sâu nhất của Đấng yêu mà không được đón nhận. “Đối diện với giới lãnh đạo đương thời, Chúa Giêsu thở dài. Tôi cảm nhận rằng Ngài đang kiệt sức vì thất vọng!” – David J. Collum.

Nhưng Chúa Giêsu không thất vọng vì thiếu quyền năng; Ngài thất vọng vì lòng người khép lại. Phép lạ không thiếu, cái thiếu là lòng tin; ánh sáng không tắt, cái tắt là trái tim. Dẫu thế, Ngài vẫn yêu thương họ, còn nước còn tát để mời gọi họ hoán cải. Hiếm khi chúng ta nghĩ rằng Chúa Giêsu yêu các biệt phái; chúng ta chỉ nhớ những lời quở trách. Không phải thế; mọi lời gay gắt của Ngài đều nhắm cứu họ. Mọi chất vấn đều là nỗ lực cuối cùng để lay động một tâm hồn đã quen đạo đến mức không còn rung động.

Vậy hôm nay, Chúa Giêsu có phải ‘thở dài’ vì chúng ta? Chúng ta không xin dấu lạ bằng miệng, nhưng xin bằng thái độ: vẫn nghe Lời Chúa mỗi ngày mà không đổi thay; vẫn tham dự Thánh Thể mà lòng nguội lạnh; vẫn cầu nguyện nhưng giữ lại một góc không cho Ngài chạm tới. Như lời Giacôbê, “Họ là kẻ hai lòng, hay thay đổi trong mọi việc họ làm!” – bài đọc một. Có thể chúng ta cũng chỉ có “một kinh nghiệm lặp lại” về Chúa suốt 10, 20, 30 năm. Một thói quen đạo đức được lặp lại, nhưng không có một cuộc hoán cải thật sự. Không phải thiếu thời gian theo Chúa; điều thiếu là một lần để Ngài thực sự chạm vào vết thương sâu nhất.

Anh Chị em,

Hãy nhìn Chúa Giêsu! Đấng đã từng ‘thở dài’ trước sự cứng lòng của con người, thì trên thập giá Ngài không còn ‘thở dài’ nữa. Không một tiếng trách móc, không một lời cay đắng; chỉ còn, “Lạy Cha, xin tha cho họ!”. Nếu có một hơi thở cuối cùng, thì đó là hơi thở trao ban. Ngài không rên vì bị từ chối; Ngài hiến mình vì yêu đến cùng. Chính nơi tưởng như thất bại ấy, tình yêu phá tung mọi cửa đóng kín. Và đó cũng là lời mời gọi mỗi người chúng ta: đừng khép lại khi bị hiểu lầm, đừng thở dài khi bị từ chối, đừng giữ lại khi bị tổn thương. Ở lại với Ngài, chúng ta học cách mở ra đúng lúc đau nhất; vì “Càng hiệp thông trọn vẹn với Chúa Giêsu, bạn càng trở thành con người mà Cha trên trời mong ước bạn trở thành!” – Rolland Baker.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin lay con khỏi sự quen lì; làm lặng con giữa những ồn ào; và phá tường lòng con để con lại biết run trước Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************************************************************

Lời Chúa Thứ Hai, Tuần VI Thường Niên, Năm Chẵn

Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 8,11-13

11 Khi ấy, những người Pha-ri-sêu kéo ra và bắt đầu tranh luận với Đức Giê-su, họ đòi Người một dấu lạ từ trời để thử Người. 12 Người thở dài não nuột và nói : “Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ ? Tôi bảo thật cho các ông biết : thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả.” 13 Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia.


 

TỘI TẠI TÂM -Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà!”.

“Ranh giới giữa thiện và ác không chạy qua quốc gia, giai cấp hay đảng phái – nhưng chạy qua từng trái tim mỗi người!” – Aleksandr Solzhenitsyn.

Kính thưa Anh Chị em,

May be art of text that says 'finear art america'

Ranh giới giữa thiện và ác không ở ngoài chúng ta, nhưng chạy qua tim mỗi người. Lời Chúa hôm nay rọi thẳng vào nơi ấy – trước khi lộ thành hành vi, mọi sa ngã đã nhen nhóm từ bên trong: ‘tội tại tâm!’.

Chúng ta thường sợ những tội lớn, những cú ngã ồn ào. Nhưng Chúa Giêsu không bắt đầu từ đó, Ngài chỉ vào cơn giận chưa kịp bộc phát, ánh mắt chưa kịp chạm tới, lời nói chưa kịp thốt ra. Không đợi hành vi, Ngài dừng ở động cơ; không đợi dao vung, Ngài đếm nhịp tim đang sôi sục; không đợi ngoại tình thành sự, Ngài chạm tới ánh nhìn đã lệch; không đợi lời thề gian vang ra, Ngài nghe thấy sự quanh co vừa hình thành. Ở đó, tội đã khởi sự – ‘tội tại tâm’. “Mọi tội lỗi của con người đều phát sinh từ trái tim!” – Augustinô.

Và đây mới là điều nhức nhối: chúng ta có thể sống cả đời mà vẫn nghĩ mình “ổn”. Không giết ai, nhưng nuôi một người trong lòng để ghét; không phản bội công khai, nhưng âm thầm phản bội bằng những tưởng tượng dung dưỡng; không nói dối trắng trợn, nhưng quen điều chỉnh sự thật cho vừa lợi ích. Vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, vẫn giữ luật – và cùng lúc, giữ lại một góc tối không muốn Chúa bước vào. Lên án cái ác ngoài xã hội, nhưng chúng ta bao che cái sai trong lòng. Khi ấy, không chỉ phạm tội; chúng ta đánh mất sự thật về chính mình. Và sự tự lừa dối ấy mới là vực sâu thật sự.

Nếu ranh giới thiện ác chạy qua tim mỗi người, thì ơn cứu độ cũng đi qua trái tim ấy. Không đến để chỉnh sửa bề mặt, Chúa Giêsu đến chiếm lấy nội tâm; không chỉ để chúng ta làm điều đúng, nhưng để chúng ta yêu điều đúng; không chỉ để tránh tội, nhưng để trái tim không còn muốn tội. Vì nếu nguồn được thanh luyện, dòng chảy sẽ trong; nếu gốc được chữa lành, hoa trái sẽ tuyệt vời. “Điều tuôn ra từ bạn xuất phát từ những gì ở bên trong bạn!” – Richard Rohr.

Anh Chị em,

Hãy nhìn vào Chúa Giêsu. Tâm Ngài không chia đôi nhưng thuộc trọn về Cha; vì thế, không có khoảng tối cho thù hận. Mở trọn cho các linh hồn, nên tâm Ngài không giữ lại điều gì cho riêng mình. Bị xúc phạm, Ngài không nuôi giận; bị phản bội, Ngài không khép lại; bị đóng đinh, Ngài vẫn hướng về Cha và cầu cho người gõ búa. Nơi Ngài, bên trong và bên ngoài là một – không giả hình, không hai mặt, không bóng tối giấu kín. Đó là tự do của Con Một, và là con đường Ngài mở ra cho ơn cứu độ chúng ta. Cuộc chiến thật không ở ngoài đời; nó ở trong tim – ‘tội tại tâm’. Và chiến thắng không bắt đầu bằng việc sửa người khác, nhưng bằng việc để Chúa chạm tới nơi sâu nhất của mình. “Những gì ta đạt được bên trong sẽ biến đổi thực tại bên ngoài!” – Plutarch.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin soi thấu những chuyển động thầm kín của con; thanh luyện trái tim còn chia đôi của con; cho tâm con thuộc trọn về Cha và mở ra cho các linh hồn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************************** 

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT TUẦN VI THƯỜNG NIÊN, NĂM A

Anh em đã nghe luật dạy người xưa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu    Mt 5, 20-22a.27-28.33-34a.37

20“Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

21“Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ giết người ; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. 22Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. 

27“Anh em đã nghe Luật dạy rằng : Chớ ngoại tình. 28Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. 

33“Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34aCòn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : đừng thề chi cả. 

37Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ. 


 

Lịch sử Ngày Tình Nhân (Valentine’s Day) – Cha Vương

Happy Valentine Bạn nhé! Ước mong Bạn yêu thật nhiều, nhiều đến nỗi quên đi cái đáng ghét của nhau hôm nay nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 14/02/2026. (t6-25)

Lịch sử Ngày Tình Nhân (Valentine’s Day) vẫn còn là điều bí ẩn. Nhưng nhìn vào vết tích của truyền thống Kitô giáo và truyền thống La Mã, bạn thấy việc chọn thánh Valentine là thánh quan thầy của Lễ hội này cũng là điều hợp lý.

Người ta nghĩ rằng Thánh Valentine (c. 269) đã từng là linh mục ở Rôma cũng như là một y sĩ dưới thời  hoàng đế Claude II gốc Gothique. Người bị bắt và bi cầm tù mà người quản lao là một sĩ quan có một người con gái bị mù. Thánh nhân đã chữa cho cô con gái khỏi mù làm cho vị sĩ quan và gia đình trở lại đạo. Khi hay tin ấy, nhà vua ra lệnh chém đầu. Vì không chịu từ bỏ đức tin, ngài được tử đạo vào ngày 14 tháng Hai. Chúng ta không biết gì nhiều về ngài, nhưng ngay vào khoảng năm 350, một nhà thờ đã được xây cất nơi ngài tử đạo.

Truyền thuyết nói rằng ngài là một linh mục thánh thiện đã cùng với Thánh Marius giúp đỡ các vị tử đạo trong thời Claudius II. Ngài bị bắt, và bị gửi cho tổng trấn Rôma xét xử. Sau khi dụ dỗ mọi cách nhưng đều vô hiệu, quan tổng trấn đã ra lệnh cho lính dùng gậy đánh đập ngài, sau đó đưa đi chém đầu vào ngày 14 tháng Hai, khoảng năm 269. Người ta nói rằng Ðức Giáo Hoàng Julius I đã cho xây một nhà thờ gần Ponte Mole để kính nhớ ngài.

Nhiều giả thuyết khác nhau về nguồn gốc việc cử hành ngày Valentine. Một số cho rằng người Rôma có một tập tục vào giữa tháng Hai, trong ngày ấy các con trai tô điểm tên các cô con gái để tỏ lòng tôn kính nữ thần dâm dục là Februata Juno. Các tu sĩ thời ấy muốn dẹp bỏ tập tục này nên đã thay thế bằng tên các thánh tỉ như Thánh Valentine. Một số khác cho rằng thói quen gửi thiệp Valentine vào ngày 14 tháng Hai là vì người tin tin rằng các con chim bắt đầu sống thành cặp vào ngày này, là ngày Thánh Valentine bị chém đầu.

Dường như chắc chắn hơn cả là vào năm 1477, người Anh thường liên kết các đôi uyên ương với ngày lễ Thánh Valentine, vì vào ngày này, 14 tháng Hai, “mọi chim đực đi chọn chim mái.” Tục lệ này trở thành thói quen cho các đôi trai gái viết thư tình cho nhau vào ngày Valentine. Và ngày nay, các cánh thiệp, quà cáp và thư từ trao cho nhau là một phần của việc cử hành Ngày Valentine. 

(Nguồn: Người Tín Hữu)

Để mừng kính thánh Valentine mời bạn tìm cách để hàn gắn lại những tổn thương và bất đồng trong mối quan hệ với người khác vì yêu không đúng cách nhé. 

From: Do Dzung

**********************

Xin Định Nghĩa Tình Yêu – Phi Nguyễn (St: Cao Huy Hoàng) 

SỰ CÔNG CHÍNH VÀ NHỮNG “LƯỠI DAO” VÔ HÌNH – Lm Paul N.N

Lm Paul N.N

 Chúng ta đang sống trong một thời đại mà ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một cái “click” chuột hay một dòng bình luận trên mạng xã hội.  Cách đây không lâu, dư luận từng bàng hoàng trước câu chuyện về một nữ sinh trung học.  Chỉ vì một vài tấm ảnh bị cắt ghép và những lời đồn thổi ác ý trên Facebook, cô bé đã phải gánh chịu làn sóng “bạo lực mạng” khủng khiếp.  Hàng ngàn người không hề quen biết đã nhảy vào sỉ nhục, chửi bới bằng những lời lẽ tàn độc nhất.  Không chịu nổi sức ép của dư luận và sự nhục nhã, cô bé đã chọn cách tự kết thúc cuộc đời mình để chứng minh sự trong sạch.

Chúng ta thường bước vào nhà thờ với một sự an tâm nhất định về lương tâm mình.  Chúng ta tự nhủ: “Tôi không trộm cắp, tôi không ngoại tình, và quan trọng nhất, tôi không giết người.”  Thế nhưng, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng một thanh gươm sắc bén của Lời Chúa để đâm thấu vào sự tự mãn đó.  Ngài kiện toàn lề luật cũ không phải bằng cách nới lỏng, mà bằng cách đẩy nó đến tận cùng của căn nguyên: trái tim con người.

Chúa nói: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ giết người…  Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra tòa.”  Chúa đang chỉ cho chúng ta thấy một thực tế phũ phàng: Có những cái chết không cần đến gươm giáo, và có những kẻ sát nhân vẫn đang thản nhiên mặc áo trắng đi dự tiệc thánh mỗi ngày.  Đó chính là tội “giết người không dao.”  Hãy nhìn vào xã hội hôm nay, nơi mà không gian mạng đã trở thành một “pháp trường” không tiếng súng.  Mỗi dòng bình luận ác ý là một nhát dao.  Mỗi lượt chia sẻ đầy sự phán xét là một lần bóp cò.  Nạn nhân ngã xuống, còn những kẻ “sát nhân mạng” vẫn vô tư tắt máy tính, đi ngủ và tin rằng mình vẫn là người công chính vì đôi tay họ chưa hề chạm vào máu.  Nhưng “vũ khí” không chỉ nằm trên bàn phím.  Nó nằm ngay trong lời nói hằng ngày của chúng ta.  Một lời vu khống có thể hủy hoại cả danh dự của một đời người.  Một sự im lặng lạnh lùng trong gia đình có thể giết chết niềm vui của người bạn đời.  Một ánh mắt khinh miệt có thể dập tắt hy vọng của một người đang lầm lỡ. 

Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay đã thấu suốt bản chất của sự ác khi Ngài dạy: “Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra hỏa hình.”  Ngài cảnh báo chúng ta rằng, tội giết người không chỉ bắt đầu khi máu chảy, mà nó bắt đầu ngay từ khi sự kính trọng đối với nhân phẩm người khác bị dập tắt trong lòng chúng ta.

 Ngày nay, “giết người không dao” còn mang nhiều hình thái tinh vi và đáng sợ hơn nữa:

 Giết chết danh dự bằng sự vu khống: Chúng ta dễ dàng chia sẻ một tin đồn thất thiệt về đồng nghiệp, về người láng giềng mà không cần kiểm chứng.  Một khi danh dự bị bôi nhọ, dù sau này có được minh oan, vết sẹo trong lòng họ và cái nhìn của xã hội vẫn không bao giờ mờ đi. 

Giết chết tâm hồn bằng sự lạnh lùng: Trong gia đình, đôi khi vợ chồng không đánh chửi nhau, nhưng lại dùng “chiến tranh lạnh.”  Sự im lặng đáng sợ, sự thờ ơ không quan tâm đến cảm xúc của nhau cũng là một cách giết chết dần mòn mầm sống của tình yêu và sự hạnh phúc.

 Giết chết tương lai bằng sự xét đoán: Khi chúng ta dán nhãn một người lầm lỡ là “kẻ xấu” và không cho họ cơ hội phục thiện, chúng ta đang đóng sầm cánh cửa cuộc đời của họ.  Đó là một kiểu giết chết niềm hy vọng. 

Thưa cộng đoàn, Sự công chính mà Chúa đòi hỏi ở người Kitô hữu là một sự công chính đầy xót thương.  Chúa không chỉ bảo ta đừng cầm dao, mà Ngài còn bảo ta hãy để của lễ lại trên bàn thờ mà đi làm hòa với anh em trước đã.  Thiên Chúa không chấp nhận của lễ từ những bàn tay đang nắm chặt sự oán hờn.  Ngài không nghe lời kinh từ những đôi môi vừa mới thốt ra những lời độc địa làm tan nát lòng người.  Chúa dạy chúng ta rằng, nếu tay ta sạch mà lòng chúng ta đầy nọc độc của sự giận ghét, thì chúng ta vẫn chưa thể bước vào Nước Trời.  Người công chính không chỉ là người không cầm dao, mà là người biết dùng môi miệng để chúc lành, dùng đôi tay để nâng dậy, và dùng trái tim để bao dung cho những khiếm khuyết của anh em mình. 

Xin Chúa giúp chúng ta ý thức rằng, mỗi lời nói của mình đều có sức mạnh: hoặc là gieo mầm sống, hoặc là gieo sự chết.  Xin cho chúng ta luôn chọn gieo mầm sống bằng tình yêu và sự thật.  Xin ban cho chúng con một trái tim mới – một trái tim đủ rộng lớn để bao dung, đủ khiêm nhường để làm hòa, và đủ công chính để sống theo sự thật.  Nhờ đó, cuộc đời chúng con sẽ trở thành một bài ca chúc tụng lòng thương xót Chúa, hôm nay và mãi mãi. Amen. 

Lm Paul N.N

From: Langthangchieutim

No photo description available.