3 BÁC SĨ XUẤT THÂN PHẬT GIÁO TRỞ THÀNH LINH MỤC CÔNG GIÁO

Con Tin Chúa Ơi

3 BÁC SĨ XUẤT THÂN PHẬT GIÁO TRỞ THÀNH LINH MỤC CÔNG GIÁO

Ba con người, ba hành trình rất khác nhau, nhưng lại có một điểm chung đặc biệt: đều từng gắn bó với Phật giáo, đều trở thành bác sĩ, rồi sau đó bước vào đời sống linh mục Công giáo.

  1. Linh mục Giuse Nguyễn Phát Tài

Cha Giuse Nguyễn Phát Tài sinh năm 1972 tại Trảng Bàng, Tây Ninh, trong một gia đình theo Phật giáo. Thuở nhỏ, ngài thường theo mẹ đi chùa, đọc kinh và thắp hương.

Sau thời gian sống tại nhà xứ và tìm hiểu đạo, năm 1989, ở tuổi 17, ngài lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Sau đó, Nguyễn Phát Tài theo học Đại học Y Dược TP.HCM và tốt nghiệp bác sĩ năm 1996.

Dù có một tương lai nghề nghiệp rộng mở, vị bác sĩ trẻ lại chọn vào Đại Chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn và được truyền chức linh mục năm 2004 cho Giáo phận Phú Cường. Trong đời mục vụ, cha vẫn sử dụng kiến thức y khoa để khám bệnh, phát thuốc và phục vụ người nghèo.

  1. Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung, CM

Cha Augustinô Nguyễn Viết Chung sinh năm 1955, từng là một bác sĩ Phật giáo chuyên ngành Da liễu.

Từ năm 18 tuổi, khi đọc câu chuyện về Đức cha Jean Cassaigne, vị mục tử tận tụy phục vụ các bệnh nhân phong tại Di Linh, Nguyễn Viết Chung đã ước mong trở thành bác sĩ để giúp những người mắc căn bệnh này.

Sau nhiều năm hành nghề và trực tiếp phục vụ tại trại phong Bến Sắn, chứng kiến đời sống tận tụy của các linh mục và nữ tu Công giáo, đức tin dần lớn lên trong ngài.

Năm 1994, ở tuổi 38, bác sĩ Nguyễn Viết Chung lãnh nhận Bí tích Rửa tội, sau đó gia nhập Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn và được truyền chức linh mục năm 2003.

Suốt đời mình, cha tiếp tục phục vụ người nghèo, bệnh nhân phong và những người mắc HIV/AIDS cho đến khi qua đời năm 2017.

  1. Linh mục Phêrô Giuse Maria Hà Thiên Trúc

Cha Hà Thiên Trúc sinh trong một gia đình rất đặc biệt: cha ruột theo đạo Cao Đài, mẹ theo Phật giáo. Từ nhỏ, ngài được mẹ đưa đi chùa và từng quy y Phật với pháp danh Thiện Tuấn.

Năm 1989, ở tuổi 19, Hà Thiên Trúc lãnh nhận Bí tích Rửa tội và gia nhập Công giáo. Cũng trong năm đó, ngài thi đậu Đại học Y khoa.

Sau khi tốt nghiệp bác sĩ năm 1995, ngài làm việc tại Trung tâm Y khoa Medic Hòa Hảo nhiều năm. Năm 2003, bác sĩ Hà Thiên Trúc quyết định vào Đại Chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn để theo đuổi ơn gọi và được truyền chức linh mục năm 2009.

Ba vị linh mục, ba hành trình khác nhau, nhưng đều cho thấy một điều rất đặc biệt: kiến thức của người bác sĩ không bị bỏ lại khi bước vào đời linh mục, mà tiếp tục trở thành phương tiện để phục vụ con người.

Từ những người từng gắn bó với Phật giáo, họ đã gặp Đức Kitô trên những nẻo đường rất khác nhau, rồi dành phần đời còn lại để phục vụ Giáo hội và tha nhân.

Xin Chúa tiếp tục gìn giữ cha Giuse Nguyễn Phát Tài và cha Phêrô Giuse Maria Hà Thiên Trúc; đồng thời xin thương đón nhận linh hồn cha Augustinô Nguyễn Viết Chung vào hưởng bình an trong Ngài.


 

Sự trỗi dậy của phong trào Công Giáo chống AI – Vũ Văn An

Vũ Văn An

24/Aug/2026

Việc phản đối AI phát sinh [generative AI] không chỉ là quan điểm riêng của người Công Giáo, vì người dân trên khắp thế giới đang tổ chức để ngăn chặn sự mở rộng của Kỹ thuật này. (ảnh: minh họa của Victoria Arruda/EWTN News; hình ảnh nguồn: Sergey Poplev

Jonah McKeown của tạp chí National Catholic Register, ngày 20 tháng 8 năm 2026, cho hay: Giống như nhiều người Công Giáo khác, Eliza Monts rất háo hức đọc hướng dẫn của Đức Giáo Hoàng Leo về trí tuệ nhân tạo (AI) khi thông điệp được mong đợi của ngài, Magnifica Humanitas, được công bố vào tháng Năm.

Là một nhà văn và người sáng tạo nội dung mạng xã hội nổi tiếng sống ở Charleston, Nam Carolina, Monts đã quyết định chắt lọc phân tích của Đức Giáo Hoàng về AI thành một danh sách khách quan về ưu điểm và nhược điểm. Ví dụ, “Tốc độ và hiệu quả thực hiện nhiệm vụ được tăng lên” được liệt kê là một “ưu điểm”, trong khi những tác động tiêu cực của việc lạm dụng AI đối với giáo dục của giới trẻ được xếp vào mục “nhược điểm”.

Nhưng sau khi đọc kỹ thông điệp dài 42,000 từ của Đức Giáo Hoàng, sự phân tích này không hề sát nhau. Monts chỉ đếm được năm ưu điểm — và 37 nhược điểm.

Thao tác này chỉ càng củng cố thêm niềm tin mà Monts đã có về AI.

“Là con người rất quan trọng và khác biệt, bởi vì chúng ta được tạo ra theo hình ảnh và họa ảnh Thiên Chúa, còn robot thì không”, Monts, 27 tuổi, nói với tờ Register trong một cuộc phỏng vấn. “Tôi tin tưởng mạnh mẽ vào phong trào không muốn thấy con người bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho robot.”

“Phong trào” mà Monts nói đến là một số lượng ngày càng tăng những người Công Giáo đã quyết định không sử dụng AI, đặc biệt là loại “phát sinh”: Kỹ thuật được cho là tạo ra văn bản, hình ảnh, âm thanh hoặc mã máy tính mới bằng cách dựa trên các mẫu thống kê trong các cơ sở dữ liệu khổng lồ. Hầu hết mọi người đều đã trải nghiệm trí tuệ nhân tạo phát sinh thông qua các “chatbot” như ChatGPT, Claude, Grok và Gemini.

Việc phản đối trí tuệ nhân tạo phát sinh không chỉ là quan điểm riêng của người Công Giáo, vì người dân trên khắp thế giới đang tổ chức để ngăn chặn sự mở rộng của Kỹ thuật này. Những mối lo ngại lớn khác, chẳng hạn như tác động môi trường của các trung tâm dữ liệu AI, cũng đang thúc đẩy sự phản kháng.

Nhưng giữa phong trào văn hóa rộng lớn này, những người Công Giáo phản đối AI tự coi mình đang bổ sung một quan điểm dựa trên đức tin độc đáo, một quan điểm tập trung vào việc bảo vệ phẩm giá của con người, được tạo ra theo hình ảnh của Chúa, với sự sáng tạo và trí tuệ được ban tặng bởi Chúa Thánh Thần.

Và mặc dù những người Công Giáo này không nhận được sự lên án mạnh mẽ đối với các chatbot AI từ Đức Giáo Hoàng Leo XIV như họ mong đợi, họ vẫn tin rằng lập trường của họ đang được ủng hộ.

“Nó không chỉ xảy ra trong một tòa nhà, hay chỉ xảy ra ở một giáo xứ,” Marc Barnes, biên tập viên của tạp chí Công Giáo New Polity, nói về phong trào này. “Điều này đang xảy ra ở khắp mọi nơi, nơi mọi người cảm thấy thật nhàm chán và buồn tẻ khi bạn bè của họ nói chuyện với những người ảo.”

Một Liên minh Đa dạng

Những người Công Giáo phản đối AI đến từ nhiều tầng lớp khác nhau, và lập luận của họ chống lại Kỹ thuật này vừa mang tính triết học vừa mang tính thực tiễn.

Phong trào này bao gồm các nhà báo và nhà tư tưởng có ảnh hưởng, chẳng hạn như Matthew Walther, người sáng lập tạp chí Công Giáo The Lamp, người đã gọi AI là “một điều ác mà tất cả mọi người nên bác bỏ”. Tương tự, Lily Abadal, giáo sư triết học tại Đại học Nam Florida, St. Petersburg, đã cảnh báo rằng “Chúa Thánh Thần không hướng dẫn các xuất lượng” của chatbot.

Các nghệ sĩ thị giác, bị sốc trước sự lan tràn trực tuyến của “sản phẩm rác” do AI tạo ra, đã đặc biệt lên tiếng. Chris Lewis, người sáng lập xưởng nghệ thuật Công Giáo Baritus, đã gọi nghệ thuật AI là “một sự chế nhạo hoặc bắt chước sự sáng tạo đích thực”, trong khi nghệ sĩ thánh Kate Capato đã cảnh báo trong một bài đăng dài trên blog rằng người Công Giáo “phải cảnh giác trước sự xâm nhập của hình ảnh AI vào không gian thánh của chúng ta, và đặc biệt là trong phụng vụ của chúng ta”.

Trong số những tiếng nói này, New Polity, ấn phẩm do Barnes lãnh đạo, đã nổi lên như một điểm tập hợp cho điều gọi là “liên minh chống chatbot”. Ngoài việc dành toàn bộ một số báo gần đây cho những điều xấu xa được cho là liên quan đến AI, ấn phẩm này sẽ tổ chức một sự kiện vào mùa xuân tới tại Pittsburgh nhằm mục đích hình thành một phong trào phản kháng Công Giáo có tổ chức chống lại việc bình thường hóa AI phát sinh.

Một mối đe dọa đến phẩm giá con người

Một số lập luận chống AI đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi trong văn hóa đại chúng cũng thu hút nhiều người Công Giáo. Ví dụ, các trung tâm dữ liệu tiêu tốn nhiều tài nguyên cần thiết để xử lý AI đang tác động xấu đến môi trường; có nguy cơ sử dụng Kỹ thuật để thay thế chứ không phải tăng cường nhận thức của con người; và có nhiều bằng chứng cho thấy chatbot nguy hiểm đối với trẻ em.

Trong khi tất cả những lập luận đó vẫn đang được tranh luận sôi nổi, mối quan tâm chính đối với người Công Giáo, đặc biệt là việc nói chuyện với một thực thể phi nhân loại theo cách giống con người — ngay cả khi người dùng biết rằng họ không nói chuyện với một người thật — là không tự nhiên, phi lý và không phù hợp với quan điểm Công Giáo về phẩm giá con người.

Barnes, một giáo sư tại trường Cao đẳng Thánh Giuse Thợ ở Steubenville, đã gây xôn xao năm ngoái với một bài luận có tiêu đề ngắn gọn “Chatbot AI là Ác quỷ”, một quan điểm mà ông đã bảo vệ trong nhiều cuộc tranh luận kéo dài nhiều giờ.

Barnes cũng thẳng thừng kêu gọi “xóa bỏ” Magisterium — một sản phẩm AI phổ biến được đào tạo chỉ dựa trên các nguồn Công Giáo và sử dụng giao diện trò chuyện — nhắc lại quan điểm của ông rằng chatbot nói chung là ác quỷ “bởi vì, về mặt thiết kế, chúng liên quan đến con người trong một hành động phi lý”. Ông lập luận rằng chatbot chỉ chọn từ ngữ của chúng thông qua xác suất, và do đó không thể “làm chứng” trực tiếp cho chân lý của đức tin Công Giáo như con người có thể.

Hơn nữa, Barnes cho rằng chatbot làm trầm trọng thêm tình trạng cô đơn và xa lánh vốn đã phổ biến bằng cách khuyến khích kết nối với một thực thể phi nhân bản. Ngược lại, khi một đời sống Công Giáo được sống trọn vẹn trong sự hiệp thông với chính Chúa Kitô và với các tín hữu khác, “Trí tuệ nhân tạo (AI) ngày càng trở nên kém hấp dẫn như một phương thuốc cho căn bệnh cô đơn đặc trưng của nền văn hóa chúng ta”, ông tiếp tục.

Trong khi một số người Công Giáo phản đối AI khẳng định với tờ Register rằng họ tin Kỹ thuật mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) làm nền tảng cho AI có thể có những ứng dụng hợp pháp, thì vấn đề giao diện dựa trên trò chuyện — ngay cả khi được sử dụng cho AI “Công Giáo” — vẫn là một điểm vướng mắc nghiêm trọng.

Monts coi thông điệp tháng Giêng của Đức Giáo Hoàng Leo nhân Ngày Truyền thông Xã hội Thế giới lần thứ 60 — trong đó vị Giáo hoàng mô tả hành vi của chatbot là “lừa dối, đặc biệt là đối với những người dễ bị tổn thương nhất” — là “điểm tựa” của cô trong việc ủng hộ quan điểm của mình về AI dựa trên trò chuyện, vốn rất phù hợp với quan điểm của Barnes.

Trên Substack của mình, Monts thường xuyên đăng bài với các tiêu đề như “Liệu AI có thực sự đáng để bạn hủy hoại trí tuệ của mình?” và “Làm thế nào để loại bỏ AI khỏi cuộc sống của bạn trong 15 phút”. Trong một bài đăng thẳng thắn vào cuối tháng 7, trong đó cô mô tả sự đấu tranh bản thân khi chứng kiến nội dung do AI tạo ra lan tràn, cô đã cầu xin độc giả hãy quan tâm rằng, theo quan điểm của cô, hàng triệu người đang tự nguyện làm giảm đi những món quà trí tuệ và sáng tạo mà Chúa ban cho bằng cách giao phó các hoạt động trí tuệ cho robot.

“Điều đó làm chúng ta đau lòng rất nhiều… nhưng từ góc độ ích kỷ, bạn phải thuyết phục mọi người rằng những mặt tiêu cực lớn hơn những mặt tích cực,” cô nói.

Sự khác biệt trong cách diễn giải

Những người Công Giáo phản đối AI nói với tờ Register rằng họ tin rằng các tiêu chuẩn phân định mà Đức Giáo Hoàng Leo đã nêu ra trong Magnifica Humanitas ủng hộ mạnh mẽ kết luận rằng người Công Giáo không nên sử dụng AI phát sinh. Nhưng cách diễn giải này không phải là phổ quát.

Một trong những đoạn gây tranh cãi gay gắt nhất trong thông điệp là Đoạn 100, trong đó Đức Giáo Hoàng viết rằng “AI có thể là một công cụ có giá trị” mà “đòi hỏi một cách tiếp cận thận trọng và có chừng mực.”

Những người Công Giáo hoài nghi về trí tuệ nhân tạo (AI) coi lời kêu gọi kiềm chế của Đức Giáo Hoàng là lý do để không dành cho Kỹ thuật này, và những người tạo ra nó, sự khoan dung. Nhưng những người Công Giáo lạc quan hơn về việc sử dụng AI lại đọc đoạn văn này không phải như một lời khiển trách để từ chối Kỹ thuật mà là như một “mệnh lệnh” – một thách thức đối với người Công Giáo trong việc sử dụng và định hướng Kỹ thuật hướng tới những mục đích tốt đẹp và tích cực.

Matthew Harvey Sanders, người sáng lập Magisterium AI, cho biết sau khi thông điệp được ban hành rằng những lời chỉ trích của Đức Giáo Hoàng Leo chỉ ra kết luận rằng người Công Giáo không nên rút lui khỏi lĩnh vực AI mà thay vào đó nên tham gia vào việc xây dựng các hệ thống AI tốt hơn từ đầu.

Tương tự, Taylor Black, một người Công Giáo giữ chức giám đốc hệ sinh thái AI và đầu tư mạo hiểm của Microsoft, nói với tờ Register rằng ông không coi AI khác biệt so với các Kỹ thuật khác mà người Công Giáo đã “thánh hóa” và sử dụng để giúp truyền bá Tin Mừng trong suốt nhiều thế kỷ.

Trong khi đó, một số người Công Giáo chỉ trích mạnh mẽ AI đã bày tỏ lo ngại rằng hướng dẫn của Đức Giáo Hoàng còn thiếu sót so với một lệnh cấm toàn diện. Ví dụ, cựu giám đốc điều hành Thung lũng Silicon Ned Desmond đã viết trên First Things rằng Magnifica Humanitas là một “cơ hội bị bỏ lỡ” để nhấn mạnh những nguy hiểm của chatbot.

Và Walther, trong một bài phê bình thẳng thắn trên tờ The New York Times, đã viết rằng ông thấy cách xử lý AI trong thông điệp này “đáng thất vọng vì quá thận trọng và dè dặt” và thậm chí là “ngây thơ”, nói rằng tầm nhìn tích cực rõ ràng của vị Giáo hoàng về AI như một công cụ có mục đích sử dụng đạo đức có nguy cơ bị hiểu nhầm là giấy phép cho phép AI lan tràn.

Nếu không có bất kỳ lệnh cấm nào của Giáo hoàng về việc sử dụng AI, Walther nói rằng những người Công Giáo bình thường nên thể hiện sự hiện diện cá nhân bằng cách sống đức tin của họ và tham gia vào các bí tích, thay vì hình thành bất cứ mối quan hệ nào với một thực thể phi vật chất, phi nhân bản.

Một Phong Trào Phản Văn Hóa

Mặc dù ý nghĩa của Magnifica Humanitas có thể gây tranh cãi, nhưng thông điệp này không phải là hướng dẫn duy nhất của Vatican về AI. Ví dụ, Đức Giáo Hoàng Leo đã kêu gọi rõ ràng việc loại trừ một số cách sử dụng AI nhất định, cảnh cáo các linh mục không nên sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để viết bài giảng và khuyên giới trẻ không nên để AI làm bài tập về nhà hộ mình. Ngài cũng đã cảnh báo mạnh mẽ về việc mô phỏng giọng nói và khuôn mặt con người, và trong thông điệp của ngài, ngài đã bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc và lo ngại về việc sử dụng AI trong chiến tranh.

Về phần mình, Barnes cho biết ông đánh giá cao việc Đức Giáo Hoàng không cấm hoàn toàn người Công Giáo sử dụng AI, mà thay vào đó, với “tốc độ hoàn hảo”, ngài đang kêu gọi các tín hữu quay trở lại những nguyên tắc cơ bản và thúc giục họ trau dồi khả năng phân định của riêng mình. Nếu một sự lên án của Giáo Hoàng đối với AI phát sinh từng diễn ra, Barnes cho biết ông nghi ngờ điều đó sẽ chỉ xảy ra sau rất nhiều cuộc tranh luận, tương tự như cách Giáo Hội đã mất nhiều năm để nghiên cứu và phân định trước khi khẳng định lệnh cấm truyền thống đối với việc kiểm soát sinh sản nhân tạo vào những năm 1960.

Dù điều gì có thể xảy ra tiếp theo, Monts cho biết cô đang tập trung vào việc đáp lại hiện tượng AI không chỉ bằng luận lý và lập luận, mà còn bằng lời cầu nguyện. Cô cũng suy gẫm rằng trong một tương lai có thể xảy ra khi nội dung do AI tạo ra trở nên phổ biến hơn nữa, việc cung cấp ngôn từ và tác phẩm nghệ thuật do con người tạo ra có thể được coi là một “việc làm bác ái tinh thần thứ tám” một cách không chính thức.

Đối với Monts, những ngày đầu của phong trào phản kháng chống lại AI do phần lớn giáo dân dẫn đầu này không khác gì những gì cô đã đọc về những ngày đầu của phong trào bảo vệ sự sống ở Hoa Kỳ. Nhưng cô cũng cảm thấy an ủi trước số lượng ngày càng tăng của những người Công Giáo không chỉ bày tỏ sự hoài nghi về AI phát sinh mà còn đưa ra quyết định đi ngược lại với văn hóa hiện đại là không sử dụng nó.

“Xu hướng đang thay đổi, về mặt thống kê. Mọi người ghét các trung tâm dữ liệu. Họ ghét AI phát sinh. Trong thế giới thế tục rộng lớn hơn của Hoa Kỳ, [mọi người] đang lên tiếng mạnh mẽ về điều đó,” cô nói. Cô nói thêm rằng cô thường nhận được nhiều tin nhắn trực tiếp từ những người Công Giáo cảm ơn cô vì thông điệp chống AI hơn là bày tỏ sự phản đối.

“Tôi phải tự nhắc nhở mình điều đó rất nhiều,” cô nói. “Rằng tôi thực sự không đơn độc.”


 

ĐẦY ẮP, VẪN CẠN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đèn của chúng em sắp tắt rồi!”.

“Hãy yêu Ta, và con sẽ có Ta; bởi con không thể yêu Ta nếu con chưa có Ta!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, mười cô trinh nữ đều chuẩn bị mọi sự để đón chàng rể. Vậy mà khi có tiếng hô, một nửa mới phát hiện: có tất cả chưa chắc đã “có Ta”; có những cái cạn từ lâu mà người ta không hay – ‘đầy ắp – vẫn cạn’.

“Đèn của chúng em sắp tắt rồi!”; vì thế, họ xin dầu. Nhưng những chiếc đèn ấy đâu phải chưa từng cháy. Chúng đã có dầu, đã có lửa, đã từng sáng. Họ không thiếu một khởi đầu; họ thiếu một tình yêu đủ dài để đi qua sự chậm trễ của chàng rể. Có những đức tin cũng hao đi như thế: không từ bỏ Chúa, chỉ sống bằng phần còn lại của một tình yêu từng có; vẫn mang đèn, nhưng không nhận ra điều nuôi ánh sáng đã vơi từ bao giờ. Đêm dài chỉ làm lộ ra điều ban ngày che khuất: cái cạn nguy hiểm nhất không phải cái chưa từng đầy, mà là cái tưởng mình vẫn còn. “Chúng ta nhận ra đời mình đã trôi qua trước khi biết rằng nó đang trôi qua!” – Seneca.

“Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu”. Câu trả lời này là chi tiết gây khó chịu nhất của dụ ngôn: dầu không được chia. Trong một câu chuyện về Nước Trời, tại sao người có lại không cho người thiếu? Không phải vì ích kỷ; phía sau lời từ chối ấy là một sự thật nghiêm khắc: có những điều càng quý càng không thể cho thay. Tôi có thể trao cơm bánh, thời giờ, cả mạng sống; nhưng không thể trao phần đời tôi đã sống với Chúa. Có những ngả rẽ, cuối cùng chỉ còn tôi với Chúa, và chiếc đèn trong tay mình. Tình yêu có thể trao, không thể yêu thay; lòng trung tín có thể nâng đỡ, không thể mượn.

Dầu có thể cạn, nhưng nguồn tình yêu thì không. Phaolô cho biết, “Đức Kitô chịu đóng đinh” – một Thiên Chúa trao chính mình đến tận cùng – bài đọc một. Vì thế, bi kịch không phải đến một nguồn đã cạn, mà là cạn ngay giữa một nguồn không bao giờ vơi: “Tình thương Chúa chan hoà mặt đất!” – Thánh Vịnh đáp ca. Phía Thiên Chúa luôn đầy ắp; nhưng điều Ngài trao chỉ thành sự sống khi con người đón nhận. Bởi thế, người ta vẫn có thể chết khát giữa đại dương ân sủng. “Tất cả đều là ân sủng!” – Georges Bernanos.

Anh Chị em,

Hãy nhìn lên Đức Kitô! Trên thập giá, Con Thiên Chúa đi vào tận cùng cơn khát của Thiên Chúa dành cho con người và cơn khát của con người dành cho Thiên Chúa. Nơi Augustinô, vị thánh Giáo Hội kính nhớ hôm nay, nghịch lý ấy trở thành một đời sống: chàng thanh niên năm nào đã thử làm đầy đời mình bằng nhiều thứ, để rồi nhận ra điều mình thiếu không phải thêm một thứ, mà là một Đấng. “Lòng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa!”. Augustinô chỉ thôi tìm khi gặp Chúa; bởi lòng người không cạn vì có quá ít, nhưng có khi vì đầy những gì không thể làm nó no thoả. Hoá ra, có thể ‘đầy ắp – vẫn cạn’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa tình thương chan chứa của Ngài, đừng để lòng con vơi; xin giữ đèn lòng con mãi sáng, và tình yêu con đủ dài để chờ Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****
Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXI TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/vxFC2L

Anh em hãy sẵn sàng.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 24,42-51

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. 43 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc ? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. 47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng : ‘Còn lâu chủ ta mới về’, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại trừ hắn ra, bắt chung số phận với những tên đạo đức giả : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”


 

CƠM VẪN NÓNG – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc”.

“Nơi Thiên Chúa gọi bạn chính là nơi niềm vui sâu xa của bạn gặp cơn đói sâu xa của thế giới!” – Frederick Buechner.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những tiếng gọi không vọng xuống từ trời, nhưng vọng lên từ cơn đói của một con người. Lời Chúa hôm nay cho thấy: tỉnh thức không phải là đi lui đi tới chờ chủ về, nhưng giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.

“Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan?”. Đó không phải là kẻ thức trắng, mắt dán vào cánh cửa, nhưng là người vẫn âm thầm làm công việc chủ giao. Bản Hy Lạp viết didónai – “trao”; ở dạng nguyên mẫu hiện tại, động từ gợi một hành động tiếp diễn: “cứ trao, tiếp tục cấp phát”. Trung tín không nằm ở một bữa ăn thịnh soạn đột xuất, nhưng ở phần lương thực đều đặn không ngày nào thiếu. Vì thế, tỉnh thức không trước hết là ngồi đợi chủ, nhưng là nhận ra cơn đói trước khi người khác phải lên tiếng.

“Phúc cho đầy tớ ấy” – không phải vì chủ về sớm, nhưng vì dù chủ về muộn, anh vẫn làm tốt bổn phận. Chủ vắng, nếp nhà vẫn còn: gia nhân được chăm sóc, lửa không tắt. “Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng: ‘Còn lâu chủ ta mới về’”, hắn bắt đầu sống như thể chủ không bao giờ trở lại. Cùng một mái nhà, cùng lúc chủ vắng: người này giữ cho chủ vẫn hiện diện; người kia chiếm chỗ chủ. Hoá ra, thời gian chờ đợi chỉ phơi lộ lòng người: với người này, ‘cơm vẫn nóng’; nơi người kia, lòng đã nguội trước khi bếp tắt.

Nhưng ai đủ sức trung tín trong một cuộc chờ dài? Phaolô trả lời bằng một đảo chiều đẹp: trước khi đòi con người trung tín, “Thiên Chúa là Đấng trung thành”. Ngài đã làm các tín hữu nên phong phú, đến nỗi “không thiếu một ân huệ nào”; Ngài sẽ làm họ “nên vững chắc đến cùng” – bài đọc một. Mỗi ơn ban không nhằm làm đẹp người nhận, nhưng nuôi sống sự hiệp thông mà họ được kêu gọi bước vào; nhờ đó, có thể giữ lấy nhau từng ngày, để cả nhà cùng cất lên: “Lạy Chúa, con chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Có những cơn đói không hiện ra trên bàn ăn trống trơn, nhưng trong một lòng người bị bỏ quên. Phần lương thực Chúa giao khi ấy có thể là một ánh mắt nhận ra, một sự hiện diện không vội, một lời tha thứ đúng lúc. Nhiều khi, yêu thương chỉ là đến kịp lúc, trước khi một người không còn đủ sức mong đợi. Đừng để người bên cạnh phải sống quá lâu bằng thức ăn nguội của sự thờ ơ.

Anh Chị em,

“Hãy trở nên điều anh em thấy; hãy lãnh nhận điều anh em là!” – Augustinô. Người Chủ sẽ trở về cũng chính là Người Tôi Tớ đã đến trước. Đức Kitô không chỉ phân phát lương thực; Ngài nên lương thực. Trên thập giá, Ngài không trao phần dư, nhưng trao chính mình. Phục Sinh không thu hồi tấm bánh đã bẻ; Ngài vẫn ở lại trong Thánh Thể và trong những con người hiến mình cho nhau. Vì thế, đêm có thể dài mà bàn tiệc cứu độ vẫn sáng đèn. Đấng đã đi qua cái chết luôn giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con một tấm lòng không nguội; một đôi tay luôn nói thật; giữ bếp không tắt cho đến ngày Chúa về!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

*********************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần XXI TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/jTXNfc

Anh em hãy sẵn sàng.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 24,42-51

42 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. 43 Anh em hãy biết điều này : nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông phải canh thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc ? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy. 47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng : ‘Còn lâu chủ ta mới về’, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại trừ hắn ra, bắt chung số phận với những tên đạo đức giả : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”

VỊ TU SĨ CẦM CHỔI ĐÃ QUÉT DỌN TU VIỆN SUỐT 40 NĂM…

Cang Huynh

VỊ TU SĨ CẦM CHỔI ĐÃ QUÉT DỌN TU VIỆN SUỐT 40 NĂM VÀ NGÀY NAY TẤT CẢ NGƯỜI DÂN LIMA ĐỀU MANG NGÀI TRÊN VAI.

Khi Thánh Martin de Porres (Thánh Martino) vào tu viện Santo Domingo ở Lima, ngài không xin làm linh mục. Ngài cũng không xin làm người cử hành Thánh lễ.

Ngài xin làm một tu sĩ giáo dân. Người tu sĩ quét dọn.

Và cứ thế suốt 40 năm. Mỗi ngày, với cùng một cây chổi trong bức ảnh.

Vào lúc 7 giờ tối, khi chuông reo, tất cả các tu sĩ đều đến phòng ăn. Còn Martin ở lại quét dọn hành lang. Bởi vì nếu ngài không quét, thì ai sẽ quét? Sau đó, vào cuối buổi tối, ngài sẽ đến nhà bếp và ăn những gì còn lại. Đôi khi chỉ hai ổ bánh mì. Một ổ cho ngài. Và ngài sẽ bẻ ổ còn lại cho con chó và con mèo đang đợi ngài.

Ngài chưa bao giờ phàn nàn về công việc. Ông ấy chưa bao giờ nói, “Tôi luôn nhận công việc khó khăn nhất.” Ngược lại. Khi các tu sĩ khác bảo ông, “Martin, dừng lại, muộn rồi,” ông sẽ nói, “Trong nhà nguyện Đức Mẹ vẫn còn một ít bụi.”

Một đêm nọ, một tu sĩ ốm yếu nhìn thấy ông. Lúc đó là 2 giờ sáng, và Martin vẫn đang quét hành lang tu viện trong cơn mưa thấm qua mái nhà. Vị tu sĩ hỏi ông, “Sao ông không nghỉ ngơi?”

Và Martin trả lời, “Bởi vì mỗi hạt bụi tôi quét được là một lời cầu nguyện cho những người không có nhà.”

Bốn mươi năm với cây chổi. Không tìm kiếm sự tán dương. Không tìm kiếm chức vụ.

Và vào ngày ông qua đời, ở tuổi 60, chính những tu sĩ đã thấy ông quét dọn mỗi ngày phải khiêng ông trên vai vì toàn bộ người dân Lima đã tập trung bên ngoài. Thợ đóng giày, nô lệ, người Tây Ban Nha, người bản địa, tất cả đều hô vang, “Vị thánh quét dọn Chúa đã gọi về!”

Nếu hôm nay bạn cảm thấy công việc của mình quá tầm thường… rằng không ai nhìn thấy những gì bạn làm… rằng bạn luôn phải dọn dẹp mớ hỗn độn do người khác gây ra… Hãy nhớ đến ông ấy. Bốn mươi năm với cây chổi trong tay dưới mưa. Và cuối cùng, cả một thị trấn đã khiêng ông lên.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Je suis Catholique.


 

 Mọi lời ta nói ra đều ngay chính, không có chi sai lạc chẳng có gì quanh co.(Cn 8:8-9)-Cha Vương

 Ngày Thứ 4 mát mẻ khoẻ mạnh trong biển cả tình thương và nhân hậu của Chúa nhé. Xin cậ`u nguyện cho nhau và cả thế giới sống trong an lành nhé

Cha Vương

Thứ 4: 26/08/2026.     (t7-23)

TIN MỪNG: Mọi lời ta nói ra đều ngay chính, không có chi sai lạc, chẳng có gì quanh co. Đối với ai am hiểu, mọi lời của ta đều đứng đắn; đối với người có được tri thức, mọi lời của ta đều ngay thẳng. (Cn 8:8-9)

SUY NIỆM: Hỡi những ai toan tính việc lựa chọn thân phận, hãy bàn hỏi, hãy cầu xin Chúa, than thở với người như vua Thành  Đa-vít: “Lạy Chúa, xin soi cho con biết đường lối Chúa muốn cho con đi.” (Tv 14:2) Ngoài ra, phải sống tử tế xứng đáng Chúa đoái thương ban ơn phù hộ. Nếu con không biết rõ thánh ý Chúa, hãy bàn hỏi với những vị thay mặt Người trên trần gian, các vị đó sẽ chỉ bảo minh bạch việc con phải thi hành.

Chúa Giê-su làm cho Sao-lô ngã ngựa giữa đường lúc sang Đa-mát, mà Chúa vẫn chưa tỏ thánh ý Người, song bắt Sau-lô đi gặp A-na-ni để Người dạy bảo. Chỉ nên bàn hỏi với cha mẹ khi nghĩa vụ buộc con, vì thường thường khuyên bảo con cái cha mẹ hãy vịn những lý do trần tục. Đó là điều đáng sợ. “Kẻ thù của mình chính là người nhà.”—Mt 10:36 (x. Sách Gương Đức Mẹ, Q1:8:4) 

LẮNG NGHE: Anh em thân mến, anh em đừng cứ thần khí nào cũng tin, nhưng hãy cân nhắc các thần khí xem có phải bởi Thiên Chúa hay không, vì đã có nhiều ngôn sứ giả lan tràn khắp thế gian. (1 Ga 4:1)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, xin giúp con cải thiện đời sống con bằng cách đổi mới tâm hồn để con có thể nhận ra đâu là thánh ý Thiên Chúa, cái gì là tốt, cái gì là đẹp lòng Chúa, cái là hoàn hảo để được ở bên Chúa đến muôn đời.

THỰC HÀNH: Tập cân nhắc những điều bạn suy nghĩ, những lời bạn nói, và những hành động bạn làm hôm nay nhé. Có đúng hay sai, tốt hay xấu, có đẹp lòng Chúa hay không?

From Do Dzung

*****

NGÀI VẪN THỨ THA (Phạm Tôn Tẫn) | Nhóm Alleluia

 

TỪ PHẬT GIÁO, KỸ SƯ HÓA HỌC ĐẾN LINH MỤC CÔNG GIÁO

Con Tin Chúa Ơi

Cha Adrian Suyanto, sinh năm 1994, là người Indonesia, lớn lên trong một gia đình theo Phật giáo. Thời niên thiếu, ngài học tại Surabaya, Đông Java.

Điều đặc biệt là ngay từ khi còn rất trẻ, Adrian đã bắt đầu tìm hiểu Kitô giáo. Năm 14 tuổi, dù lớn lên trong một gia đình Phật giáo, cậu đã chủ động xin được lãnh nhận Bí tích Rửa tội và gia nhập Giáo hội Công giáo.

Sau khi hoàn thành bậc phổ thông, Adrian sang Australia du học tại Đại học New South Wales (UNSW), Sydney, theo ngành Kỹ thuật Hóa học.

Chính những năm đại học lại trở thành một bước ngoặt quan trọng trong đời sống đức tin của Adrian. Anh tích cực tham gia hoạt động của Tuyên úy Công giáo tại trường và Catholic Asian Students Society – Hội Sinh viên Công giáo Á Châu.

Sau này Adrian nhớ lại:

“Nhiều người nói rằng họ đánh mất đức tin ở đại học, nhưng với tôi, đó thực sự là nơi tôi gặp Đức Kitô và trưởng thành trong đức tin.”

Tốt nghiệp đại học, Adrian làm việc khoảng hai năm tại Canberra. Nhưng trong lòng anh, lời mời gọi trở thành linh mục ngày càng mạnh mẽ.

Ban đầu Adrian từng không muốn đi tu. Anh cũng mong được kết hôn, có gia đình và sống như bao người khác. Thế nhưng tiếng gọi ấy cứ âm thầm trở lại. Sau thời gian cầu nguyện và phân định với linh hướng, năm 2017, Adrian quyết định bước vào Đại Chủng viện Good Shepherd tại Homebush, Sydney, để bắt đầu hành trình đào tạo linh mục.

Ngày 16/12/2023, ngài được truyền chức phó tế.

Và ngày 11/07/2024, tại Nhà thờ Chính tòa St Mary, Sydney, Đức Tổng Giám mục Anthony Fisher OP đã đặt tay truyền chức linh mục cho Adrian Suyanto, cùng hai tiến chức khác.

Từ một cậu bé lớn lên trong gia đình Phật giáo tại Indonesia, đến một sinh viên kỹ thuật hóa học, rồi một người trẻ dám từ bỏ dự định riêng để đáp lại tiếng Chúa gọi – cuối cùng Adrian đã trở thành linh mục của Tổng Giáo phận Sydney.

Hiện nay, Cha Adrian Suyanto đang phục vụ với tư cách linh mục phó tại Giáo xứ St Anthony of Padua, Austral, Sydney.

Một hành trình thật đẹp để thấy rằng: Thiên Chúa có thể gọi một con người từ những con đường mà chúng ta không thể ngờ tới. Từ một gia đình Phật giáo, ở tuổi 14 Adrian đã mở lòng đón nhận đức tin; và nhiều năm sau, chính người thanh niên ấy lại dâng trọn cuộc đời để đưa Đức Kitô đến với người khác.

Xin cầu nguyện cho Cha Adrian luôn trung thành và nhiệt thành trong sứ vụ linh mục của mình. 

#ConTinChúaƠi #ƠnGọi 


 

TIẾNG GỌI –  Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

  Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

 Ít nhất phải có một chút hy vọng nào đó thì người gọi mới cất tiếng gọi.  Mong được người đáp trả, đấy là niềm vui của người gọi.  Trong tiếng gọi bao hàm sự có mặt của hai người.  Nếu chỉ có một người lẻ loi thì không có tiếng gọi, vì tiếng gọi không có đối tượng để gửi tới.

 Tiếng gọi là một lời mời.  Lời mời là một cử chỉ biểu lộ lòng mến yêu.  Không mến thương ai thì chẳng bao giờ gọi người đó.

 Thà rằng tôi lẻ loi, cô độc còn hơn là tôi quen biết, còn hơn là tôi có những mối giây liên hệ tình cảm để rồi những quen biết, những mối liên hệ ấy chối từ tôi.  Khi sống một mình thì tôi chỉ đơn độc, còn khi tôi quen biết mà bị từ chối thì tôi sẽ cô đơn.  Bị thờ ơ bao nhiêu thì nỗi cô đơn càng hiu hắt bấy nhiêu.  Và nỗi cô đơn này có thể hoang vu hơn sa mạc.  Chúa không buồn khi chưa có con người.  Khi con người chối từ tình yêu mà Ngài ban tặng, bấy giờ Ngài mới cô đơn (Kn. 6:6).  Chúa không tủi lòng khi chưa quen biết Phêrô, khi chưa gặp mặt Yuđa.  Khi đã gọi tên, khi đã cùng nhau xây đắp mối liên hệ, bấy giờ nỗi cô đơn của Ngài mới thấm thía lúc bị phản bội, bị chối từ.

 Khi tôi gởi một cánh thư đi là tôi gởi lòng tôi ở đó.  Gởi nỗi lòng mình đi thì bao giờ cũng có nhớ nhung và hồi hộp, âu lo.  Tôi không viết thư cho gió vì gió không biết tiếng người.  Tôi chẳng gửi thư cho mây vì mây không bao giờ đáp trả.  Tôi chỉ gởi cho người vì chỉ người mới có thể đáp trả lại nỗi lòng tôi.  Nhưng người có tự do nên tôi cũng có thể bị chối từ.  Tiếng gọi của tôi có thể vang lên khô khan rồi hiu hắt trở về với cõi lòng tôi.

 Khi Chúa cất tiếng gọi thì Chúa cũng thầm nuôi hy vọng được đáp trả.  Chắc hẳn Ngài cũng ngậm ngùi khi bị khước từ.  Bởi trong tiếng gọi là thầm cho đi tình yêu.  Bởi trong tiếng gọi là thầm nói lên nỗi nhớ thương.

 Gọi là dấu hiệu đang còn xa nhau.  Gọi là muốn lại gần. 

Trong cuộc đời, tôi có hai tiếng gọi, hai mẫu người lý tưởng để theo.  Tiếng gọi thứ nhất là Chúa Kitô. Tiếng gọi thứ hai là chính tôi.  Tôi có thể tạo nên cho tôi những tiếng gọi, những giấc mơ và tôi có thể theo đuổi để trở thành mẫu người như tiếng gọi tôi ước mong.  Tôi cũng có thể trở thành mẫu người như Chúa Kitô mong muốn.  Cái khác nhau là một đàng tôi sống ước mơ của tôi, một đàng tôi phải sống tiếng gọi của Chúa.  “Thức ăn của Ta là làm theo ý Ðấng đã sai Ta và hoàn tất công việc của Ngài” (Yn. 4:34).  Chúa Kitô đã sống trọn vẹn tiếng gọi của Cha Ngài.

 Tôi có thể lầm lẫn thì tiếng gọi của tôi cũng có thể không trung thực.  Nếu tiếng gọi của tôi không trung thực thì lo âu để trở nên mẫu người như tôi mơ ước sẽ là dại dột.

 Nếu tôi tin rằng Chúa không thể sai lầm thì tôi cũng phải xác tín rằng tiếng gọi của Ngài phải tuyệt hảo.  Không thể có hai sự tuyệt hảo.  Như thế, khi tôi chối từ sự tuyệt hảo là tôi nhận sự bất hảo. 

Có nhiều thứ tiếng gọi.  Gọi để cho một tặng vật.  Gọi để chung một niềm vui.  Gọi để gởi gấm một niềm tin cậy.  Nhưng tiếng gọi cao cả nhất, sâu xa nhất là gọi để theo một người.  Gọi để cho một tặng vật mới chỉ là cho một phần yêu thương.  Còn gọi để theo một người là tiếng gọi cho tất cả.  Vì muốn người khác trở nên giống mình thì phải cho họ biết rõ về mình.  Cách cho họ biết rõ về mình tốt nhất là cho chính mình.  Tôi không thể trở nên mẫu người như Chúa muốn, tôi không thể theo Ngài nếu Ngài không tỏ rõ cho tôi biết Ngài là ai.  Ngài chẳng thể tỏ rõ cho tôi biết Ngài là ai nếu Ngài không cho tôi chính Ngài.  Và thực sự, Thập Giá đã minh chứng sự cho đi trọn vẹn ấy.

 Chúa đã viết một cánh thư.  Ở nơi nào đó, Chúa đang mong chờ hồi âm.  Ngài không viết thư cho lá rừng, vì lá rừng và bụi cát chỉ phủ mờ thập giá.  Ngài viết thư cho người vì chỉ có người mới biết quét mạng nhện trong đền thờ, mới biết xóa dịu một nỗi khổ đau.

 Có xa nhau thì người ta mới phải gọi.  Khi tôi nghe tiếng Chúa gọi là dấu hiệu tôi còn đang xa Ngài.  Khi Ngài gọi là dấu hiệu Ngài muốn tôi lại gần.

 Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

From: Langthangchieutim

TAY KHÔNG THỂ DỐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các người xây mồ cho các ngôn sứ và tô mả cho những người công chính”.

“Con người thật của bạn đứng đó, vang lên như sấm; tôi không còn nghe được những gì bạn nói ngược lại!” – Ralph Waldo Emerson.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những lời thanh minh rất đẹp, nhưng việc làm luôn nói lớn hơn. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đọc chính việc người Pharisêu làm như lời tự thú của họ: miệng có thể chối, nhưng ‘tay không thể dối’.

Xây mồ cho ngôn sứ không có gì xấu. Điều đáng xấu hổ là người Pharisêu dùng việc ấy để nói rằng mình tốt hơn cha ông: nếu sống thời trước, họ đã không giết các ngôn sứ. Vậy mà công trình dựng lên để tỏ lòng kính trọng lại phơi trần sự thật: họ tôn kính những người đã chết, nhưng khước từ Đấng được các ngôn sứ loan báo nay đang sống và nói trước mặt họ. Giả hình sâu nhất là chỉ yêu sự thật khi sự thật không còn quấy rầy. “Chúa Giêsu, với sự đơn sơ và quyền năng của Thiên Chúa, đã làm họ khó chịu!” – Phanxicô.

Và Chúa Giêsu nói tiếp: “Thì các người đổ thêm cho đầy đấu tội của tổ tiên các người đi!”. Đó là một lời mỉa mai đau đớn: tội tưởng đã được chôn kín dưới những lớp đá đẹp vẫn đang được con cháu viết tiếp. Cái đấu không đầy một lần; một lời ngay lành bị gạt đi là thêm một nắm, một sự thật bị bẻ cong là một nắm khác, một người công chính bị loại trừ là thêm một nắm nữa. Họ chưa tra tay giết Chúa Giêsu, nhưng đã mở con đường từ mồ các ngôn sứ đến thập giá. Tay không chỉ nói thật về một người, mà còn cho biết người ấy đang tiếp tục câu chuyện nào.

Cũng có những đôi tay viết nên những câu chuyện đẹp. “Chính tôi, Phaolô, tự tay viết lời chào này”; cũng bàn tay ấy “đêm ngày đã làm lụng khó nhọc vất vả” để khỏi trở nên gánh nặng cho ai – bài đọc một. Vì thế, “Hạnh phúc thay những người kính sợ Chúa” – Thánh Vịnh đáp ca – không chỉ là một tâm tình; đó là khi lòng kính sợ đi xuống đôi tay, hoá thành việc làm, thành miếng bánh và bình an cho người thân và người bên cạnh.

Mỗi ngày, đôi tay vẫn âm thầm bộc bạch những gì trong lòng: có thể chắp lại trước Chúa mà khép lại trước người cần giúp; vừa rời giờ kinh đã có thể để lại một vết thương. Hoán cải là đổi việc tay làm. Chính những điều nhỏ cho biết chúng ta đang xây nhà hay xây mộ. “Hãy làm mọi sự vì tình yêu. Như thế, sẽ không còn việc nhỏ; mọi việc đều lớn!” – Josemaría Escrivá.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, đôi tay làm chứng mạnh nhất khi không còn làm được gì. Bị đóng đinh, những bàn tay từng chạm người phong hủi, bẻ bánh và rửa chân nay chỉ có thể dang ra. Nhưng chính ở đó, chúng nói trọn sự thật về Thiên Chúa: Thiên Chúa không chỉ yêu bằng lời, nhưng trao cả Người Con. Vết thương còn đó, bởi tình yêu không cần che giấu: khi hiện ra với các môn đệ, Ngài vẫn mang dấu đinh trên tay. Đôi tay ấy nói đến cùng rằng ‘tay không thể dối’ – không khép lại để kết án, nhưng mở ra trao bình an.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho tay con luôn nói thật lòng con; chắp lại trước Chúa và mở ra trước anh em; không xua đuổi nhưng chúc lành!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Tư Tuần XXI TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/seC3Et

Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 23,23-26

23 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rằng : “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ. 24 Hỡi những kẻ dẫn đường mù quáng ! Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.

25 “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ. 26 Hỡi người Pha-ri-sêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch.”


 

Đâu là 2 điều kiện căn bản để Kitô hữu được tha tội? – Cha Vương

Thứ 3 tốt lành trong Chúa và Mẹ nhé. Hãy nhớ nhau trong lời cầu nguyện. Không quên cho thế giới được bình an nhé

Cha Vương

Thư 3: 25/08/2026.    (t6-23)

GIÁO LÝ: Đâu là 2 điều kiện căn bản để Kitô hữu được tha tội? Hai điều kiện căn bản là: (1) Kitô hữu ăn năn trở lại, và (2) Linh mục nhân Danh Chúa tha tội cho người ấy. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.—Ga 20:23 (YouCat, số 231)

SUY NIỆM: Tha tội: Việc tha tội của linh mục là tha thứ có tính cách bí tích một hay nhiều tội sau khi một người đã sám hối để xưng tội. Công thức để tha tội là: “Thiên Chúa là Cha hay thương xót, đã nhờ sự chết và sống lại của con Chúa mà giao hòa thế gian với Chúa và ban Thánh Thần để tha tội. Xin Chúa dùng tác vụ của Hội Thánh mà ban cho… ơn tha thứ và bình an. Vậy tôi (cha) tha tội cho… nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”.  (YouCat, số 231 t.t.)

❦ Thiên Chúa biết hết mọi sự. Nhất là Người biết sau khi xưng tội ta lại bắt đầu phạm tội. Dầu vậy Người vẫn tha. Người tha đến nỗi cố tình quên cả trong tương lai (ta sẽ phạm tội) để vẫn cứ tha thứ. (Thánh Gioan Vianney)

LẮNG NGHE: Lòng yêu thương che phủ muôn vàn tội lỗi. (1 Pr 4:8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Cha hay thương xót, xin tha thứ cho con vì con thật yếu đuối và mỏng dòn, con hứa với Chúa, rồi lại quên, con quyết tâm, rồi lại buông trôi, con tỏ vẻ mạnh mẽ, rồi khi sóng gió đến con lại ngã gục, té nhào… xin xót thương con Chúa hỡi.

THỰC HÀNH: Dục lòng ăn lăn trở lại cùng Chúa qua việc xét mình mỗi ngày.

From: Do Dzung

*****

Chúa biết lòng con. Ca sĩ: Ngọc Hòa. HD. 

TÔN GIÁO KHÔNG TRỌNG LƯỢNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà!”.

“Trọng lượng của tôi là tình yêu; nó mang tôi đi bất cứ nơi đâu!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Đời người đi về đâu tuỳ điều gì nặng nhất trong tim – tình yêu. Nhưng Lời Chúa hôm nay cho thấy có một kiểu tôn giáo khắt khe với điều nhỏ mà lỏng lẻo với điều nặng – đó là một ‘tôn giáo không trọng lượng’.

Chúa Giêsu không trách người Pharisêu vì họ quá tỉ mỉ; Ngài trách vì sự tỉ mỉ ấy đã làm lệch cân. Họ nộp một phần mười bạc hà, thì là, rau húng, nhưng “bỏ những điều quan trọng nhất”. Bản Hy Lạp viết barytera: không chỉ là “những điều quan trọng nhất”, mà còn là “những điều nặng hơn”. Rau thơm có thể đếm, một phần mười có thể cân rồi yên tâm. Bởi thế, họ cân điều nhẹ để khỏi mang điều nặng; rồi nâng điều nhẹ thành tuyệt đối: con muỗi mắc lại trong rây, còn con lạc đà trôi thẳng vào bụng.

Một đời sống đạo có thể rất bận rộn: giữ đủ giờ kinh, ngày chay, khoản dâng cúng, mà lòng vẫn y nguyên. Việc nhỏ dễ chịu vì làm xong là có thể yên tâm; nhưng công lý, lòng nhân và thành tín không cho phép ai đứng ngoài. Chúng đụng đến túi tiền, sự tiện nghi, cả những lối thoát mỗi người âm thầm giữ cho mình. Vì thế, chén đĩa có thể sáng bóng mà bên trong vẫn đầy cướp bóc và vô độ. “Hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã!” – Chúa Giêsu không đòi thêm một việc đạo; Ngài đòi trả lại sức nặng cho việc đang làm. “Nên thánh không hệ tại ở chỗ làm những việc khác, nhưng ở chỗ làm vì Chúa những gì chúng ta thường làm vì mình!” – Brother Lawrence.

Đó cũng là cách Phaolô chuẩn bị tín hữu Thessalônica cho ngày Chúa quang lâm. Trước những tin đồn, họ hoảng sợ; ông không thêm một dấu chỉ, nhưng “Xin các Ngài an ủi và cho tâm hồn anh em được vững mạnh, để làm và nói tất cả những gì tốt lành” – bài đọc một. Việc lành có sức nặng vì “Chúa ngự đến xét xử trần gian!” – Thánh Vịnh đáp ca. Chúng ta lo lắng hỏi khi nào Chúa đến; Lời Chúa lại hỏi, đời chúng ta có gì đủ nặng để đặt lên bàn cân khi Ngài đến?

Vậy mà chiếc cân ấy nhiều lúc vẫn lệch, không vì thiếu quả cân, nhưng vì cái tôi đã chiếm mất điểm tựa. Lỗi người khác được đặt lên đĩa công lý; lỗi bản thân, lên đĩa biện minh. “Làm sao hiểu được công lý, nếu không nhìn mọi hành vi trong ánh sáng trọn vẹn?” – Kahlil Gibran. Hoán cải là đưa điểm tựa ra khỏi cái tôi về lại nơi Chúa, để mỗi điều được trả đúng trọng lượng. Linh hồn chỉ có sức nặng khi biết đau điều khiến người khác đau.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, “những điều nặng hơn” của Lề Luật không còn là những ý niệm; chúng mang hình thập giá. Thập giá là chiếc cân: một bên là toàn bộ sức nặng tội lỗi, bên kia là tình yêu của Người Con. Không phải tội lỗi bỗng nhẹ đi; nhưng tình yêu đã nặng hơn. Con Thiên Chúa đã đặt mình lên đó và mang lấy phần nặng nhất. Không có thập giá, đời sống đạo dễ trở thành một ‘tôn giáo không trọng lượng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin chỉnh lại chiếc cân lệch trong con; đừng để con vin vào điều nhỏ mà trốn tránh điều nặng; cho mỗi việc con làm mang trọng lượng của tình yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXI TN, Năm Chẵn: 

https://bom.so/B6Ri17

Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 23,23-26

23 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rằng : “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ. 24 Hỡi những kẻ dẫn đường mù quáng ! Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.

25 “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ. 26 Hỡi người Pha-ri-sêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch.”


 

KHÁT KHAO KHÔNG KHỞI ĐẦU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Làm sao Ngài lại biết tôi?”.

“Hãy an tâm; con đã chẳng tìm Ta, nếu con đã không gặp Ta!” – Blaise Pascal.

Không phải con người khởi sự đi tìm Thiên Chúa; chính Thiên Chúa đã có mặt nơi tâm điểm khát khao của con người.

Kính thưa Anh Chị em,

Nathanael đi tìm Chúa Giêsu; gặp Ngài, ông ngỡ ngàng vì đã được Ngài biết từ trước. Con người khát khao Thiên Chúa – một ‘khát khao không khởi đầu’ – bởi Thiên Chúa đã đi trước trong chuyển động ấy.

Được Philipphê giới thiệu, Nathanael dửng dưng, “Từ Nazareth, làm sao có cái gì hay được?”. Nhưng ông vẫn đến. Và chính nơi cuộc gặp ấy, ông bị chặn lại bởi một lời không ngờ: “Đây đích thật là một người Israel, lòng dạ không có gì gian dối!”. Nathanael nghẹt thở, “Làm sao Ngài lại biết tôi?”. Trước khi Nathanael kịp hiểu, Chúa Giêsu nói thêm: “Trước khi Philípphê gọi anh, lúc anh còn ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi”. Không phải ông được biết sau cuộc gặp, nhưng đã được biết từ trước.

Một lời như sấm rền khiến Nathanael ngẩn ngơ. Toàn bộ hữu thể ông như tan chảy trước một cái nhìn đã đọc đến tận cùng; những dè dặt, hoài nghi bỗng rơi xuống, để phần thật nhất nơi ông lộ ra như vàng ròng. Nhưng lạ thay, bị nhìn thấu, ông không thấy mình bị kết án; trái lại, ông nhận ra mình đã được chờ đợi từ lâu. Điều ông tưởng là khát khao thực ra đã được chạm tới từ trước. Có lúc chúng ta tưởng mình bắt đầu; nhưng hoá ra, đó chỉ là một ‘khát khao không khởi đầu’, vì đã có một khởi đầu khác đi trước.

Người vừa hỏi Nazareth nào có gì hay, cuối cùng lại được ghi tên trong thành thánh: “Tường thành xây trên mười hai nền móng, trên đó có tên mười hai Tông Đồ của Con Chiên” – bài đọc một. Chúa Giêsu không chỉ thấy Nathanael đang là ai, nhưng còn thấy ông sẽ trở thành ai: một kẻ hoài nghi thành tông đồ, một người đứng ngoài nên nền móng.

Để trở thành con người Chúa đã thấy trước, Nathanael đã dám ở lại dưới cái nhìn ấy. Không phải ai cũng dám như ông; nhiều khi, chúng ta lại tìm cách lẩn tránh. Bởi được biết không chỉ là được hiểu, nhưng là để ánh sáng chạm tới tận đáy lòng và xuyên qua mọi lớp che phủ. “Được biết mà không được yêu là nỗi sợ sâu nhất của con người; nhưng được biết trọn vẹn và được yêu thật sự, đó là điều con người khao khát nhất!” – Timothy Keller.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cái nhìn thấu suốt không kết án, nhưng cứu độ. Trên thập giá, Ngài thấy hết sự phản bội, hèn nhát và tội lỗi của con người; vậy mà vẫn mở rộng vòng tay. Đức Kitô không yêu chúng ta vì Ngài chưa biết hết; Ngài biết hết mà vẫn yêu. Điều khiến người đời bớt yêu lại khiến Ngài yêu nhiều hơn. Bởi thế, cuộc trở về của chúng ta vẫn là một ‘khát khao không khởi đầu’: trước khi chúng ta khao khát được cứu, Chúa đã khao khát cứu chúng ta. Không ai còn bị đóng đinh vào con người cũ; mỗi người được gọi về với con người Thiên Chúa đã thấy từ đời đời. “Không phải tội lỗi của chúng ta lớn, nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa lớn hơn!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, không góc khuất nào trong con nằm ngoài ánh mắt Chúa; xin đừng để con trốn chạy khi được nhìn thấu; nhưng dám ở lại với Đấng khát khao con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****

Lời Chúa KÍNH THÁNH BARTHÔLÔMÊÔ TÔNG ĐỒ. 

24/8, Thứ Hai, Tuần XXI TN: 

https://bom.so/TRzsCt

Đây đích thật là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 1,45-51

45 Khi ấy, ông Phi-líp-phê gặp ông Na-tha-na-en và nói : “Đấng mà sách Luật Mô-sê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp : đó là ông Giê-su, con ông Giu-se, người Na-da-rét.” 46 Ông Na-tha-na-en liền bảo : “Từ Na-da-rét, làm sao có cái gì hay được ?” Ông Phi-líp-phê trả lời : “Cứ đến mà xem !” 47 Đức Giê-su thấy ông Na-tha-na-en tiến về phía mình, liền nói về ông rằng : “Đây đích thật là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.” 48 Ông Na-tha-na-en hỏi Người : “Làm sao Ngài lại biết tôi ?” Đức Giê-su trả lời : “Trước khi Phi-líp-phê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi.” 49 Ông Na-tha-na-en nói : “Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ít-ra-en !” 50 Đức Giê-su đáp : “Vì tôi nói với anh là tôi đã thấy anh ở dưới cây vả, nên anh tin ! Anh sẽ còn được thấy những điều lớn lao hơn thế nữa.” 51 Người lại nói : “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.”