ĐÊM HÔM CÓ TIẾNG NÓI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày!”.

“Với chúng ta, Thiên Chúa thì thầm trong niềm vui, nói trong lương tâm, nhưng hét lên trong đau khổ!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Có thật Thiên Chúa hét lên trong đau khổ? Lời Chúa hôm nay trả lời: Có! Không chỉ trong đau khổ, nhưng đôi khi Ngài còn cất tiếng giữa cả sự chết chóc. Điều mà Tin Mừng hôm nay gọi là “đêm hôm” – một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

 Đêm hôm ở đây không chỉ là thời gian, nhưng là một trải nghiệm. Đó là lúc lý trí không còn khả năng giải thích, kinh nghiệm không còn đủ nâng đỡ; và người khác cũng không thể đi thay. Chúng ta không còn nghe được gì ngoài sự im lặng. Thế nhưng, chính ở đó, Thiên Chúa lại lên tiếng. Có những điều chỉ được nghe khi mọi tiếng động khác đã lặng im. “Thinh lặng là ngôn ngữ đầu tiên của Thiên Chúa!” – Gioan Thánh Giá.

 Nhưng Thiên Chúa nói gì giữa đêm hôm? Có tới ba lần, Chúa Giêsu lặp lại cùng một lời: “Đừng sợ!”. Trong nguyên ngữ, mē phobeisthe vang lên như một điệp khúc giữa bách hại và sự chết. Dường như Ngài biết rằng tiếng nói lớn nhất của đêm hôm chính là nỗi sợ. Vì thế, điều đầu tiên Chúa Giêsu muốn làm không phải là giải thích mọi sự hay lấy đi khó khăn, nhưng là cất lên giữa đêm hôm một tiếng nói khác: “Đừng sợ!”.

 Giữa bóng tối của thử thách, Giêrêmia nghe biết bao người vu cáo mình, “Kìa, lão ‘Tứ phía kinh hoàng!’”. Ông bị theo dõi, rình rập và chờ ngày gục ngã. Nhưng giữa những tiếng nói ấy, ông còn nghe một tiếng nói khác: “Đức Chúa hằng ở bên con như một trang chiến sĩ oai hùng” – bài đọc một. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca mới có thể cất lên: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”. Hoá ra, đêm hôm không phải là nơi Thiên Chúa im tiếng; đó là nơi tiếng nói của Ngài trở nên quyết định nhất.

Chúng ta có lẽ không sống những ngày đen tối như Giêrêmia. Nhưng ai cũng có những “đêm hôm”: một chẩn đoán bất ngờ, một mất mát không thể bù đắp, một thất bại, một hiểu lầm, một sự im lặng kéo dài của Thiên Chúa. Chính trong những giờ phút ấy, biết bao âm thanh cất lên: sợ hãi, thất vọng, cay đắng và buông xuôi. Vì thế, điều quyết định là chúng ta đang lắng nghe điều gì. Có những lời chỉ muốn đẩy chúng ta vào tuyệt vọng; nhưng cũng có những tiếng gọi âm thầm giữ chúng ta lại bên bờ vực – một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

 Anh Chị em,

Đức Kitô là Đấng đã đi qua đêm của Vườn Dầu. Ở đó, Ngài nghe biết bao tiếng nói: tiếng sợ hãi, tiếng cô đơn, tiếng của đau khổ và sự chết đang đến gần. Nhưng giữa tất cả những tiếng nói ấy, Ngài vẫn chọn lắng nghe tiếng nói của Cha. Vì thế, từ đêm của Ngài, không còn đêm nào hoàn toàn câm lặng. Ngay trong đêm sâu nhất, vẫn có một tiếng nói không tắt. Và ai biết lắng nghe tiếng nói ấy sẽ không còn sợ hãi. “Không có vực thẳm nào sâu đến mức tình yêu Thiên Chúa không thể chạm tới!” – Corrie ten Boom.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, bước vào những đêm tối đời mình, cho con xác tín rằng Ngài chưa bao giờ im tiếng; để con không còn run sợ vì biết Ngài vẫn ở cùng con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XII TN, NĂM A

Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 10,26-33

26 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : Anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. 27 Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày ; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.

28 “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. 29 Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không ? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. 30 Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. 31 Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.

32 “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. 33 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”


 

Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta… (1 Ga 4:11-12)-Cha Vương

Hôm nay Giáo Hội mừng Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su, ước mong bạn có một quả tim của Chúa để bạn yêu như Chúa yêu vậy nhé. Một cuối tuần Father’s Day zui zẻ và hạnh phúc bên gia đình luôn mãi.

Cha Vương

Thứ 6: 19/6/2026.   (n16-23)

TIN MỪNG: Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau. Thiên Chúa chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo. (1 Ga 4:11-12)

SUY NIỆM: Trong tiểu sử Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta có kể lại câu chuyện như sau: Ở Calcutta, có một nhà thương thí dành cho những người sắp chết. Một hôm, có một bệnh nhân bị ung thư, người gầy guộc tàn tạ bị đưa vào đây. Mọi người đều bỏ rơi bệnh nhân đó, vì thấy không còn làm gì cho ông ta được nữa. Nhưng Mẹ Têrêxa lại gần ông, ân cần lau rửa cho ông ta. Ông ta trố mắt hỏi: “Làm sao bà có thể chịu đựng sự hôi thối của thân xác tôi như thế?”. Nhưng Mẹ Têrêxa đáp: “Ồ, điều này có là gì đâu so với những đau khổ mà ông đang phải chịu!”. Người bệnh trở nên điềm tĩnh hơn và nói: “Chắc chắn là bà không phải là người ở đây. Vì dân chúng ở đây không cư xử đẹp như bà!”. Một lát sau, người bệnh thì thào: “Hỡi bà, chúc tụng bà”. Nhưng Mẹ Têrêxa đáp: “Không phải thế, chúc tụng ông là người đang chịu đau khổ với Chúa Kitô”, và cả hai trao đổi nụ cười. Người bệnh ngưng đau khổ. Hai ngày sau, ông từ trần. (José Gonzalez-Balado, Il Sorriso dei poveri, Città Nuova ed., 1982, p.13)

Động lực khiến Mẹ Têrêxa Calcutta và các nữ tu thừa sai bác ái của Mẹ cũng như bao nhiêu tín hữu khác nhiệt thành và ân cần giúp đỡ các bệnh nhân là xác tín chính Chúa Giêsu hiện diện nơi anh chị em bệnh nhân, và mỗi chị nữ tu được kêu gọi biểu lộ tình yêu thương của Trái Tim Chúa cho người bệnh, cho những người nghèo khổ và cho tha nhân nói chung là hình ảnh của Thiên Chúa. Hôm nay bạn cũng được mời gọi để biểu lộ tình yêu thương của Trái Tim Chúa cho những người chung quanh đang cần đến sự quan tâm và tha thứ của bạn.

LẮNG NGHE: CHÚA là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương, / chẳng trách cứ luôn luôn, không oán hờn mãi mãi. / Người không trách cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm. (Tv 103:8-10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là suối nguồn Tình Yêu, xin cho con được ngụp lặn trong Trái Tim Chúa để con thực hành đức ái mỗi ngày dù con đang sống trong bất cứ hoàn cảnh nào.

THỰC HÀNH: Làm một việc bác ái hôm nay.

From: Do Dzung

**********************

Trong Trái Tim Chúa – Hà Thanh Xuân

TRÁI TIM HAI CHỦ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Không ai có thể làm tôi hai chủ!”.

“Thanh sạch của trái tim là chỉ muốn một điều duy nhất!” – Søren Kierkegaard.

Kính thưa Anh Chị em,

Ai trong mỗi chúng ta cũng muốn nhiều điều, nhưng trái tim chỉ có một. Bị kéo về nhiều hướng, nó trở nên khắc khoải và bất an. Lời Chúa hôm nay nói đến một ‘trái tim hai chủ’.

“Không ai có thể làm tôi hai chủ!”. Động từ Hy Lạp douleuein Chúa Giêsu dùng không chỉ có nghĩa là làm việc cho ai, nhưng là thuộc trọn về ai. Người nô lệ không thể chia lòng trung thành giữa hai chủ. Và dẫu không lên án của cải; nhưng Chúa Giêsu lại chạm đến một điều sâu hơn: trái tim con người không được tạo dựng để có hai trung tâm. Khi cố thuộc về hai chủ – Thiên Chúa và Tiền Của – trái tim con người bắt đầu rạn nứt. Đó là bi kịch của một ‘trái tim hai chủ’. “Thiên Chúa kéo người phụng sự Ngài lên cao; còn thế gian kéo họ xuống thấp!” – Glossa Ordinaria.

Vì thế, ngay sau khi nói đến hai chủ, Chúa Giêsu nói tiếp, “Đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc!”. Lo lắng không phải là vấn đề đầu tiên; nó là hệ quả. Khi trái tim bị chia đôi, con người bắt đầu sống trong căng thẳng: vừa muốn tín thác vào Thiên Chúa, vừa muốn tự bảo đảm mọi sự bằng sức riêng. Chúng ta muốn phó thác, nhưng vẫn giữ lại cho mình một chỗ dựa khác. Vậy mà một trái tim phân mảnh không bao giờ có bình an. “Đức tin không cất khỏi chúng ta gánh nặng của cuộc sống, nhưng cất khỏi chúng ta nỗi sợ về ngày mai!” – Bênêđictô XVI.

Israel đã từng mang một trái tim như thế. Họ bỏ Đền Thờ để phụng sự các cột thờ và ngẫu tượng, đến nỗi ngôn sứ Zacharia phải thốt lên một lời đau đớn: “Vì các ngươi đã lìa bỏ Đức Chúa, nên Đức Chúa cũng lìa bỏ các ngươi!” – bài đọc một. Không phải vì Thiên Chúa thay lòng; nhưng khi đổi chủ, con người tự tách mình khỏi nguồn sự sống. Thế mà, giữa sự bất trung ấy, Thánh Vịnh đáp ca vẫn cất lên: “Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở”. Chúng ta có thể đổi chủ; nhưng Thiên Chúa không bao giờ đổi lòng. Mỗi lần đặt một điều gì ngang hàng với Thiên Chúa, chúng ta tưởng mình có thêm một chỗ dựa; nhưng thực ra, trái tim lại rạn thêm một đường nứt.

Anh Chị em,

Trái tim không đổi ấy đã mang lấy một khuôn mặt nơi Đức Giêsu Kitô. Ngài không chỉ dạy chúng ta tín thác vào Cha; nhưng Ngài còn sống điều đó đến cùng. Giữa cám dỗ của quyền lực, bánh ăn và vinh quang thế gian, Ngài chỉ có một ý muốn duy nhất: thi hành ý Cha. Ngay cả trên thập giá, khi mọi sự bị lấy mất, Ngài vẫn thuộc trọn về Cha. Chúa Giêsu không mời chúng ta có ít của cải hơn cho bằng có một trái tim không còn chia đôi. Chỉ khi thuộc trọn về một mình Thiên Chúa, trái tim chúng ta mới thôi rạn và tìm lại bình an. “Sự thoả mãn của trái tim khắc khoải chỉ có trong một mình Thiên Chúa!” – Robert Barron.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi một trái tim nước đôi; dạy con biết chọn Chúa trên hết và Chúa trước hết; để lòng con mãi bình an khi thuộc trọn về Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************

Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Anh em đừng lo lắng về ngày mai.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 6,24-34

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.

25 “Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay ? 28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin ! 31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.


 

TOM BROWN – Lm. Mark Link, S.J.

Lm. Mark Link, S.J.

 Tom Brown’s School Days là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Anh Quốc.  Tác phẩm này sau đó được dựng thành phim và trở thành một bộ phim ăn khách.

Tom Brown là một cậu bé được nhiều người yêu mến, theo học tại một trường nội trú ở nước Anh.  Cậu sống với khoảng một chục học sinh khác trong một phòng ngủ của trường.  Bất cứ điều gì Tom nói hay làm đều có ảnh hưởng lớn đến những gì các học sinh khác nói hoặc làm.

 Một ngày nọ, có một học sinh mới đến nhập học.  Tối hôm đó, khi đến giờ đi ngủ, cậu bé mới ngây thơ quỳ xuống bên cạnh giường để đọc kinh cầu nguyện.

 Một vài học sinh khác bắt đầu cười khúc khích.  Một số khác cười lớn và chế giễu.  Thậm chí có một đứa còn ném chiếc giày vào cậu bé đang quỳ cầu nguyện.

 Đêm đó, Tom không ngủ được.  Cậu nằm thao thức, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với người bạn mới.  Cậu cũng bắt đầu nghĩ đến mẹ mình và những lời kinh bà đã dạy cậu đọc mỗi tối trước khi đi ngủ – những lời kinh mà cậu đã không còn đọc kể từ ngày đến trường nội trú.

 Tối hôm sau, nhiều cậu bé trong ký túc xá háo hức chờ đợi để tiếp tục chế giễu cậu học sinh mới.  Nhưng khi đến giờ đi ngủ, một điều hoàn toàn bất ngờ đã xảy ra.  Khi cậu học sinh mới quỳ xuống để đọc kinh tối, Tom cũng quỳ xuống theo. 

Khi các học sinh khác trong ký túc xá nhìn thấy Tom quỳ gối cầu nguyện, họ đã không thực hiện kế hoạch của mình.

 Câu chuyện nhỏ đơn sơ ấy trong Tom Brown’s School Days minh họa một cách cảm động và sâu sắc điều mà Chúa Giêsu muốn nói trong bài Tin Mừng hôm nay:

 Những ai công khai tuyên bố rằng họ thuộc về Thầy, thì Thầy cũng sẽ làm như vậy cho họ trước mặt Cha Thầy.  Còn ai công khai chối bỏ Thầy, Thầy cũng sẽ chối bỏ người ấy trước mặt Cha Thầy ở trên trời.”

 Câu chuyện ấy cũng cho thấy một trong những lý do khiến Chúa Giêsu nói như vậy.  Đó là vì việc làm chứng hay không làm chứng cho Cha trên trời có thể ảnh hưởng sâu sắc đến những người chung quanh chúng ta.

 Hãy nghĩ đến một lĩnh vực mà điều này đặc biệt đúng, đó là gia đình.  Cách cha mẹ làm chứng hoặc không làm chứng cho Cha trên trời của mình có ảnh hưởng rất lớn đến con cái.

 Tỉ như, gương sáng của mẹ Tom và chứng tá đức tin của bà chính là yếu tố quyết định khiến Tom can đảm làm chứng cho đức tin của mình trước mặt bạn bè đồng trang lứa.

 Có người đã nói rằng mỗi Kitô hữu đều đứng trên một bục giảng nào đó và giảng một bài giảng nào đó hàng ngày.  Điều này đặc biệt đúng đối với cha mẹ trong gia đình.

 Vào tháng 4 năm 1987, tạp chí Catholic Digest đăng một bài phỏng vấn cặp vợ chồng vừa kỷ niệm 25 năm ngày cưới.

 Trong cuộc phỏng vấn, họ chia sẻ rằng từ đêm tân hôn cho đến nay, họ luôn cầu nguyện với nhau mỗi tối.

 Lúc đầu, họ chỉ đọc những kinh quen thuộc như Kinh Lạy Cha hoặc Kinh Kính Mừng.

 Dần dần, họ bắt đầu cùng nhau đọc Kinh Thánh và chia sẻ những suy nghĩ về những gì họ đã đọc.  Một cách khác mà họ cầu nguyện với nhau là cầu nguyện bộc phát từ tận đáy lòng.  Đôi khi họ cùng xin Chúa giúp đỡ giải quyết những khó khăn mà cả hai đang đương đầu.

 Đôi vợ chồng này nhìn nhận rằng cầu nguyện theo cách này thì không dễ dàng khi mới khởi sự.  Nhưng họ cũng thú nhận rằng những lời cầu nguyện chân thành phát xuất từ trái tim đã trở thành một nguồn ân sủng lớn lao cho họ.

 Nhận xét về điều này, người chồng nói: “Đôi khi tôi không cầu nguyện bộc phát về một điều gì đó bởi vì tôi không muốn nói điều ấy với vợ.”  Ông cho biết, sau cùng, ông đã vượt qua được sự ngần ngại đó khi nhận ra rằng việc này không chỉ thiếu thành thật với Rita mà còn thiếu thành thật với chính Thiên Chúa.

 Khi ông vượt qua được sự e dè ấy, hình thức cầu nguyện này đã giúp họ rất nhiều trong việc vượt qua những giai đoạn khó khăn, đặc biệt là trong bảy năm đầu của đời sống hôn nhân.

 Hai vợ chồng cho biết họ có ý tưởng cầu nguyện chung với nhau nhờ gương sáng của cha mẹ bà Rita.  Bà kể:

 Khi tôi còn nhỏ, trong gia đình tôi chúng tôi ít khi đóng cửa phòng.  Tôi thường nghe cha mẹ mình cầu nguyện vào ban đêm.  Đó là một âm thanh thật bình an và ấm áp.  Đôi khi cha mẹ mời chúng tôi vào phòng, và cả nhà cùng ngồi trên giường của họ.  Cha mẹ đọc từ cuốn Kinh Thánh và từ cuốn sách có tên là The Upper Room.”

 Đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu đang nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đặc biệt là trong gia đình.

 Có lẽ đó không phải là loại chứng tá mà chúng ta quen thực hành.

 Tuy nhiên, đó chính là loại chứng tá mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta thực hiện.

 Đó là loại chứng tá mà nếu chúng ta đem ra thực hành, nó có thể biến đổi các mối tương quan gia đình và cuộc sống của chúng ta một cách hết sức kỳ diệu.

 Vậy điều gì ngăn cản chúng ta làm chứng như thế? 

Chính Chúa Giêsu đã nhắc đến điều đó ba lần trong bài Tin Mừng: đó là sự sợ hãi.  Và đó là điều Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: “Đừng sợ.” 

Đây là sứ điệp chứa đựng trong bài đọc Cựu Ước hôm nay và đặc biệt trong bài Tin Mừng hôm nay. 

Đây là Tin Mừng mà Chúa Giêsu muốn chia sẻ với chúng ta hôm nay, cũng như Người đã chia sẻ với các môn đệ khi còn sống giữa họ.

 Đây là Tin Mừng có thể thay đổi không chỉ cuộc sống của những người thân yêu của chúng ta, mà còn cuộc sống của tất cả những người mà họ tiếp xúc. 

Chúng ta hãy kết thúc bằng lời cầu nguyện:

 Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, xin ban cho chúng con sự can đảm để làm chứng cho Ngài trong mọi lãnh vực của cuộc sống.   Xin giúp chúng con nhận ra rằng lĩnh vực quan trọng nhất để làm chứng chính là gia đình.  Nếu chúng con biết làm chứng trong gia đình mình, việc làm chứng trong những lãnh vực khác của cuộc sống sẽ tự nhiên được thực hiện.  Amen.

 Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim


 

Bí tích Thêm sức là gì? – Cha Vương 

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày mới để làm chứng nhân cho tình yêu Chúa trong lời nói và việc làm. Chúc thành công! Xin hãy yêu tha nhân như chính mình xin một lời cầu nguyện cho nhau và cả thế giới được an bình nhe 

Cha Vương 

Thứ 5: 18/06/2026.    (n15-23)

GIÁO LÝ: Bí tích Thêm sức là gì? Thêm sức là bí tích hoàn tất bí tích Rửa tội. Nhờ Thêm sức, Đức Chúa Thánh Thần ban ơn xuống cho ta. Bất cứ ai tự ý quyết định sống như con cái Chúa và xin ơn Thánh Thần xuống qua sự đặt tay và xức dầu thánh sẽ nhận được sức mạnh để làm chứng nhân cho tình yêu Chúa trong lời nói và việc làm. Nhờ đó họ trở nên phần tử đã cam kết và có trách nhiệm đầy đủ của Hội thánh Công giáo. (YouCat, số 203)

SUY NIỆM: Khi một huấn luyện viên cho một cầu thủ nào vào trong sân, ông đặt tay trên vai và chỉ dẫn mấy lời. Điều này giúp ta có thể hiểu được bí tích Thêm sức: Có việc đặt tay, có việc đi vào trường đời. Nhờ Chúa Thánh Thần ta biết ta phải làm gì. Người động viên toàn bộ con người chúng ta và điều người đòi hỏi vang lên trong tai ta. Ta cảm thấy sự giúp đỡ của Người. Ta không làm Người mất tin tưởng và sẽ làm cho trận đấu có lợi cho Người. Chỉ cần ta muốn, và ta lắng nghe Người. 

❦  Bí tích Thêm sức: Cùng với bí tích Rửa tội và bí tích Thánh Thể, bí tích Thêm sức hợp thành “bộ ba bí tích khai tâm vào Kitô giáo”. Như Chúa Thánh Thần đã hiện xuống vào lễ Ngũ tuần trên các tông đồ đang tập hợp, Người cũng hiện xuống với mọi người đã được rửa tội đang xin Hội thánh ơn Chúa Thánh Thần. Bí tích Thêm sức củng cố họ và tăng sức để họ làm chứng cho Chúa Kitô.

❦  Dầu Thánh là dầu ôliu hợp với nhựa thơm. Đức Giám mục thánh hiến trong lễ Dầu của Tuần thánh để dùng trong bí tích Rửa tội, Thêm sức, Truyền chức Linh mục và Truyền chức Giám mục, trong lễ thánh hiến bàn thờ và chuông. Dầu tượng trưng cho niềm vui, sức mạnh và sức khỏe. Những ai được xức dầu thánh phải làm cho hương thơm của Chúa Kitô tỏa lan. (2 Cr 2:15)(YouCat, số t.t.)

LẮNG NGHE: Trong Đức Ki-tô, cả anh em nữa anh em đã được nghe lời chân lý là Tin Mừng cứu độ anh em; vẫn trong Đức Ki-tô, một khi đã tin, anh em được đóng ấn Thánh Thần, Đấng Thiên Chúa đã hứa. Thánh Thần là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta, chờ ngày dân riêng của Thiên Chúa được cứu chuộc, để ngợi khen vinh quang Thiên Chúa. (Ep 1:13-14)

CẦU NGUYỆN: Lạy Thánh Thần Thiên Chúa, xin trợ giúp con để hạt giống đức tin mỗi ngày một triển nở trong tư tưởng, lời nói và việc làm của con hôm nay.

THỰC HÀNH: Thánh Phaolô nói: “hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an” (Rm 8:6). Mời bạn trở về hướng đi của Thần Khí nhé.

Nhạc Thần Khí Chúa Sai Đi 

From: Do Dzung

*****************************

Thần Khí Chúa Sai Đi (AI Cover) | Thánh Ca Cảm Động Nhất 2026 Về Ơn Gọi & Sứ Mệnh

CÀNG CHO, CÀNG CÒN – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”.

“Hãy cho người đói ăn; điều bạn cho đi sẽ trở thành của bạn, và còn trở về với bạn cùng lãi suất!” – Basiliô Cả.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường nghĩ càng nắm, càng chắc; càng tích, càng giàu. Nhưng Tin Mừng hôm nay mặc khải một nghịch lý: có những điều chỉ bắt đầu sinh lãi khi được trao đi – ‘càng cho, càng còn!’.

Chúa Giêsu không bảo đừng tích trữ. Trong nguyên ngữ, Ngài dùng động từ thēsaurízete – “hãy tích trữ”, “hãy cất giữ như một kho báu”. Ngài không phủ nhận nhu cầu tích luỹ; Ngài chỉ chuyển hướng nó. Vấn đề không phải là có tích trữ hay không, nhưng là tích trữ điều gì và ở đâu. Theo Đức Lêô XIV, kho tàng của chúng ta cuối cùng sẽ quyết định hướng đi đời mình. Bởi lẽ, trái tim không bao giờ ở trạng thái trung lập; nó luôn hướng về điều nó yêu mến nhất và dần trở nên giống điều nó hướng về. “Bạn sẽ trở nên điều bạn yêu mến!” – Augustinô.

Chúng ta quen nghĩ cho đi là ít đi, trao đi là thiệt thòi. Nhưng Chúa Giêsu bảo: “Anh em hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”. “Trên trời” không chỉ là phần thưởng mai sau, nhưng còn là một nơi cất giữ khác: nơi mọi điều được trao vì Chúa và cho tha nhân bước vào sự bền vững của chính Ngài. Vì thế, của cải giữ lại rồi sẽ hư hao; nhưng mọi điều được trao đi trong tình yêu lại không còn thuộc về mối mọt, trộm cắp hay cái chết. Điều nắm chặt trong tay rồi sẽ qua; điều ký thác cho Thiên Chúa và chia sẻ với người khác lại còn mãi.

Câu chuyện Cựu Ước hôm nay là một minh hoạ. Sau cái chết của con mình, Athangia đã ra tay tiêu diệt gần như toàn bộ hoàng tộc Giuđa và chiếm lấy vương quyền. Nhưng chính lúc dòng dõi Đavít tưởng như bị xoá sạch, Thiên Chúa lại âm thầm cất giấu Giôát trong Đền Thờ và gìn giữ tương lai của Israel – bài đọc một. Không phải điều chúng ta nắm giữ, nhưng Đấng nắm giữ chúng ta mới là bảo đảm cuối cùng của đời người. “Lạy Cha, con phó mình trong tay Cha; xin Cha cứ làm nơi con điều Cha muốn!” – Charles de Foucauld.

Athangia không chỉ là một nhân vật xa xưa; bà sống đâu đó trong mỗi người chúng ta. Ai cũng có một “ngai vàng” muốn bảo vệ: một thành công, một chỗ đứng, một cái tôi. Và càng vun quén, chúng ta càng co mình lại. Tin Mừng đề nghị một lối đi khác: không xây sự an toàn trên những gì mình kiểm soát, nhưng trên Đấng đang kiểm soát và gìn giữ mình.

Anh Chị em,

Đức Kitô là “kho tàng trên trời” đã tự làm mình nghèo đi để làm giàu cho nhân loại. Trên thập giá, Ngài bị tước sạch, chẳng còn gì để giữ; nhưng chính ở đó, Ngài trao ban tất cả và bước vào vinh quang phục sinh. Đó là con đường của người môn đệ – ‘càng cho, càng còn!’: không sợ cho đi, vì trong Thiên Chúa, không điều gì được trao trong tình yêu lại bị mất đi. “Tình yêu không bao giờ cạn; càng trao ban, người ta càng sở hữu nhiều hơn!” – Elisabeth of the Trinity.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi nỗi sợ mất mát; khỏi thói quen nắm giữ; dạy con tặng trao trong yêu thương, vì điều duy nhất con mang theo là những gì con đã cho đi!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

****************************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 6,19-23

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. 20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. 21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.

22 “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh tốt, thì toàn thân anh sẽ sáng. 23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào !”


 

“Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy!- Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày nữa để yêu và được yêu. Một ngày thật hạnh phúc bên Chúa và những người thân yêu nhé. Mình xin bạn một lời cầu nguyện khẩn thiết hoặc một hy sinh nhỏ cho đất nước mình đang sống  và cho thế giới nữa nhé

Cha Vương

Thư 4: 17/06/2026.   (n12-24)

TIN MỪNG: Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: “Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” (Mt 16:23)

SUY NIỆM: Con cần Cha, chứ Cha không cần gì con.—Không phải con đến thánh hóa Cha, nhưng Cha đến thánh hóa và làm cho con nên trọn hảo hơn. Con đến để được thánh hóa và hợp nhất với Cha, để Cha ban ơn và tăng thêm lòng hăng hái cải thiện đời sống. Đừng khinh thường ơn đó con ạ! Và hãy dọn lòng cho thật chu đáo, mà đón Bạn chí ái.

 (x. Sách Gương Chúa Giêsu, Q4:12 t.t.) 

LẮNG NGHE: Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo. (Rm 12:2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Cha chí thánh là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Cha mọi nơi, mọi lúc, thật là chính đáng, phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con. Thật ra, Cha không cần chúng con ca tụng, nhưng được tạ ơn Cha lại là một hồng ân cao cả, vì những lời ca tụng của chúng con chẳng thêm gì cho Cha nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ muôn đời, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. 

(Lời kinh Tiền Tụng Chung IV) 

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm kinh Cám Ơn.

From: Do Dzung

*******************************

CON CẦN CHÚA …Bài thánh ca giúp bạn đứng lên khi gục ngã...

NGƯỜI VỖ TAY DUY NHẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh”.

Một nữ nghệ sĩ vĩ cầm vừa kết thúc buổi hoà nhạc, tiếng vỗ tay như sấm rền. Thế nhưng, cô vẫn có vẻ không vui. Được hỏi lý do, cô đáp: “Có một người chưa vỗ tay – thầy tôi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường sống vì tiếng vỗ tay. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho biết, điều quan trọng không phải có bao nhiêu người tán dương, nhưng là ai đang nhìn thấy. Chỉ cần Thiên Chúa – ‘người vỗ tay duy nhất’.

Chúa Giêsu không phản đối việc làm điều tốt trước mặt người khác; Ngài từng nói: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ”. Điều Ngài cảnh báo là biến đời sống tôn giáo thành một sân khấu – việc cầu nguyện, bố thí hay ăn chay không còn hướng về Thiên Chúa, nhưng hướng về khán giả. Khi đó, việc lành không còn là phụng tự, nhưng là trình diễn; không còn là cầu nguyện, nhưng là nuôi dưỡng cái tôi. “Kiêu ngạo làm chúng ta giả tạo; khiêm nhường làm chúng ta trở nên chân thật!” – Thomas Merton.

Chúa Giêsu còn đi xa hơn. Ba lần Ngài nói về những người thích phô trương: “Chúng đã được phần thưởng rồi!”. Từ Hy Lạp apechousin là một thuật ngữ thương mại, nghĩa là “đã nhận đủ”, “đã thanh toán xong”. Thật đáng sợ! Chúa Giêsu không nói họ không được thưởng; trái lại, họ đã được thưởng rồi – bằng lời khen, sự ngưỡng mộ và sự công nhận. Nhưng một khi đã nhận đủ ở đó, họ không còn gì để mong đợi nữa. Họ đã đổi vĩnh cửu lấy một khoảnh khắc được nhìn thấy.

Chúa Giêsu không ca ngợi sự vô danh; Ngài ca ngợi sự chân thật. Giá trị của một việc lành không nằm ở số người biết đến, nhưng ở tình yêu được đặt vào đó. Bởi lẽ, “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo” không nhìn như người đời nhìn; Ngài thấy trái tim, đang khi con người chỉ thấy bề ngoài. Sự kín đáo bảo vệ trái tim khỏi cơn đói được công nhận. “Đó không phải là sự trốn tránh thế gian, nhưng là sự tái sinh tâm hồn!” – Lêô XIV.

Bài đọc Cựu Ước là một minh hoạ. Êlisê đã kiên trì bước theo thầy mình mà không tìm kiếm sự chứng kiến của ai – bài đọc một; cũng vậy, người môn đệ được mời gọi trung thành trong điều kín đáo. Thật vậy, sống trước ánh mắt của Thiên Chúa luôn đòi một lòng can đảm lớn hơn nhiều so với việc sống trước ánh mắt của đám đông. “Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Đức Kitô là người đã sống trọn vẹn trước mặt Chúa Cha. Ngài không tìm kiếm vinh quang cho mình, nhưng vinh quang cho Đấng đã sai mình. Cuộc đời Ngài là một lời thưa “xin vâng” với Cha. Đó cũng là con đường của người môn đệ: giữa muôn tiếng nói của thế gian, vẫn chỉ chờ đợi một lời chuẩn nhận; giữa muôn ánh nhìn của con người, vẫn chỉ tìm kiếm một ánh mắt hài lòng của Thiên Chúa – ‘người vỗ tay duy nhất’. “Điều quan trọng không phải chúng ta làm gì, nhưng là đặt bao nhiêu tình yêu vào điều mình làm!” – Mẹ Têrêxa Calcutta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi cơn đói được khen; khỏi cám dỗ đánh bóng chính mình; và đừng để con đổi vĩnh cửu lấy một khoảnh khắc được nhìn thấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************************

Lời Chúa Thứ Tư, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 6,1-6.16-18

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. 2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, 4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

5 “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

16 “Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 17 Còn anh, khi ăn chay, phải rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, 18 để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”


 

Người lãnh bí tích Thêm sức được hưởng những gì? – Cha Vương

Nguyện xin ngọn lửa tình yêu của Chúa Thánh Thần sưởi ấm tâm hồn bạn hôm nay. Xin bạn một lời cầu nguyện cho những ai đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và hoà bình  cho thế giới. nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 16/06/2026.    (n16-25)

GIÁO LÝ: Người lãnh bí tích Thêm sức được hưởng những gì? Khi lãnh bí tích Thêm sức, người đã chịu phép Rửa tội được in một dấu ấn vĩnh viễn, chỉ lãnh một lần và làm cho họ trở thành Kitô hữu mãi mãi. Ơn sức mạnh của Chúa Thánh Thần ban xuống hoàn thành ơn bí tích Rửa tội, làm cho họ trở nên chứng nhân của Chúa Kitô trong cả cuộc sống. (YouCat, số 205)

SUY NIỆM: Lãnh nhận bí tích Thêm sức là ký một “giao ước” với Chúa. Người chịu Thêm sức nói: “Vâng con tin Chúa, Chúa của con. Xin ban cho con Thần trí của Chúa để con hoàn toàn thuộc về Chúa, không bao giờ xa cách Chúa, và con làm chứng cho Chúa suốt đời con, với tất cả tâm hồn và thể xác, bằng hành động cũng như lời nói, trong cả những ngày tốt lẫn ngày xấu”, và Chúa nói: “Ta cũng vậy, Ta tin con, con của Ta, và Ta ban Thánh Thần Ta cho con, đúng vậy, ban chính Ta. Ta sắp hoàn toàn thuộc về con. Ta không bao giờ xa cách con, ở đời này cũng như trong đời sống vĩnh hằng. Ta sẽ ở trong linh hồn và thân xác con, trong hành động và lời nói của con. Dù con có quên ta, ta vẫn luôn có mặt trong những ngày tốt và những ngày xấu”.

❦  Xin hãy tạo dựng cho tôi tấm lòng trong sạch, lạy Chúa, một khí phách mới, xin đặt vào lòng tôi.—Tv 51,12

❦  Hãy đến gần Thiên Chúa, Người sẽ đến gần anh em. Hỡi tội nhân, hãy rửa tay cho sạch; hỡi kẻ hai lòng, hãy tẩy luyện tâm can.—Gc 4,8 (YouCat, số 205 t.t.)

LẮNG NGHE: Ta đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, chúc lành và chúc dữ. Nhưng ngươi hãy chọn lấy sự sống ngõ hầu ngươi được sống, ngươi và dòng dõi ngươi. (Đnl 30,19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Thánh Thần, “xin ban ân đức cho tâm hồn con để con biết gìn giữ những gì là chân thiện mỹ.”

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Chúa Thánh Thần.

From: Do Dzung

********************************

Thánh Thần tình yêu -tinmung.net

GẮNG GỎI ĐỂ SỐNG TRONG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI-Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Trong những năm cuối đời, Thomas Merton đã ẩn cư để cố gắng tìm cô tịch hơn trong đời sống.  Nhưng cô tịch là một điều hết sức khó nắm bắt, và ông nhận thấy rằng nó liên tục chạy trốn ông.

 Tuy nhiên, một buổi sáng nọ, ông có cảm nhận, ít nhất vào giây phút đó, ông đã tìm thấy nó.  Nhưng cái mà ông trực nhận là điều hơi bất ngờ đối với ông.  Hóa ra, sự cô tịch không phải là một trạng thái khác nào đó của sự tỉnh thức hay thậm chí một cảm giác thăng hoa nào đó về Chúa hay về tính siêu việt trong đời sống chúng ta.  Sự cô tịch, như ông trực nhận, là sự trung thực trọn vẹn trong chính da thịt mình, trong giây phút hiện tại, cảm nhận tri ân trước sự phong phú bao la chứa đựng trong cuộc sống bình thường của con người.  Cô tịch bao gồm sự hiện diện đầy đủ trong chính đời sống của mình để trực nghiệm những gì đang ở đó.

 Nhưng nó chẳng dễ dàng.  Hiếm khi chúng ta thấy mình thật sự ở trong phút giây hiện tại.  Tại sao?  Do cái cách chúng ta đã được tạo nên.  Chúng ta đã được nạp quá nhiều năng lượng để sống trong thế giới này.  Khi Chúa đặt chúng ta vào thế giới này, như tác giả sách Giảng Viên nói, Người đã đặt “phi thời gian tính” vào trái tim chúng ta, vì vậy chúng ta không dễ dàng gì hòa điệu với cuộc sống của chúng ta.

 Chúng ta đọc được điều này trong đoạn văn nổi tiếng về giai điệu các mùa trong sách Giảng Viên.  Mọi thứ đều có một thời và một mùa để làm, chúng ta được bảo như vậy: Một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành…, và cứ như vậy.  Nhưng sau khi liệt kê cái giai điệu tự nhiên về thời và các mùa này, tác giả kết thúc với những lời sau đây: Chúa đã làm mọi sự hợp thời đúng lúc, nhưng lại đã đặt phi thời gian tính vào trái tim con người để cho con người không đồng điệu với thế gian này từ đầu chí cuối.

 Từ trong tiếng Do Thái để diễn tả “phi thời gian tính” là Ha olam, một từ chỉ “vĩnh hằng” và “siêu việt.”  Một số bản dịch tiếng Anh đã diễn đạt như thế này: Chúa đã đặt cảm giác về quá khứ và tương lai vào trái tim chúng ta.  Có lẽ nói như vậy là cách nắm bắt sự việc tốt nhất, ít nhất là xét cái cách chúng ta thường xuyên nhận điều đó trong cuộc sống.

 Từ trải nghiệm của mình, chúng ta biết ở trong phút giây hiện tại là khó đến mức nào, bởi vì quá khứ và tương lai không để chúng ta yên.  Chúng mãi mãi nhuốm màu lên hiện tại.  Quá khứ ám ảnh với những bài hát ru và giai điệu mơ hồ nửa quên nửa nhớ thỉnh thoảng vụt lên trong ký ức, với những tình yêu đã tìm thấy được và đã mất, với những vết thương lòng không bao giờ lành da non, và với những nỗi thao thức hoài niệm, tiếc nuối, và mong mỏi níu giữ một điều gì đó đã qua.  Quá khứ mãi mãi gieo nỗi bất an vào giây phút hiện tại.

 Và tương lai lại cũng len lỏi vào hiện tại, đổ cái bóng lờ mờ của hứa hẹn và đe dọa, luôn luôn đòi chúng ta phải chú ý, luôn luôn gieo lo lắng vào đời sống, và luôn luôn tước đi của chúng ta cái khả năng đơn giản là đắm mình trong hiện tại.  Hiện tại mãi mãi bị nhuốm màu bởi ám ảnh, những cơn đau của tâm hồn và trí óc, những nỗi lo lắng mà hầu như chẳng liên quan gì đến những người đang ở bên cạnh chúng ta.

 Các triết gia và thi sĩ đã gọi nó bằng nhiều tên khác nhau: Plato gọi nó là “cơn điên đến từ các thần;” các thi sĩ Hindu gọi nó là “nỗi hoài niệm về cái vô hạn;” Shakespeare nói về “những nỗi khát khao bất diệt,” còn Augustin, mà có lẽ nhiều người biết tới cách nói này của ông nhất, nói rằng nó là một nỗi bất an vô phương cứu chữa mà Chúa đã đặt vào trái tim con người để nó không thể tìm thấy bình an trong bất cứ điều gì ở thấp dưới cái vô hạn và vĩnh hằng: Chúa đã tạo ra chúng con cho chính Chúa, và trái tim chúng con sẽ không bình an chừng nào nó chưa tìm về yên nghỉ bên Chúa.

 Và như vậy, rất khó để sống bình an trong cái phút giây hiện tại của đời sống chúng ta, bình an trong chính con người chúng ta.  Nhưng sự “day dứt” này, như T.S. Eliot từng nói, là có mục đích của nó.  Henri Nouwen, trong một đoạn văn nổi bật vừa nhận diện những nỗ lực gắng gỏi này vừa nêu mục đích tối thượng của nó, đã nói như sau: Cuộc sống chúng ta là  khoảng thời gian ngắn mong chờ, là thời gian trong đó nỗi buồn và niềm vui trộn lẫn với nhau trong từng giây phút.  Có một tính cách buồn bao phủ mọi khoảnh khắc của đời sống chúng ta.  Dường như không hề có cái gì là niềm vui tinh khôi trọn vẹn, mà thậm chí trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc hiện sinh, chúng ta vẫn thấy gợn buồn.  Trong mọi nỗi hài lòng, đều có sự nhận biết về các giới hạn.  Trong mọi thành công đều có nỗi sợ hãi bị tị hiềm.  Đằng sau bất cứ nụ cười nào đều có nước mắt.  Trong mỗi vòng tay ôm đều có nỗi cô đơn.  Trong mọi tình bằng hữu đều có khoảng cách.  Và trong mọi dạng thể của ánh sáng, đều có ý thức về bóng tối vây quanh.  Nhưng khi ý thức sâu xa rằng mỗi mảnh sự sống đều có một mảnh của sự chết thì ý thức này có thể hướng chúng ta vượt lên trên những giới hạn của cuộc hiện sinh.  Nó có thể làm như vậy bằng cách khiến chúng ta mong tới ngày trái tim chúng ta sẽ tràn đầy niềm vui trọn vẹn, một niềm vui mà sẽ không ai tước đi được khỏi chúng ta.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

KHÔNG YÊU MỘT NỬA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”.

“Thiên Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Thiên Chúa yêu chúng ta!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường nghĩ người tốt đáng được yêu hơn người xấu. Lời Chúa hôm nay cho thấy một logic khác. Mặt trời không chọn chỗ chiếu; mưa không chọn chỗ rơi; Thiên Chúa không chọn người để yêu. Ngài ‘không yêu một nửa’.

Chúa Giêsu nói, “Hãy nên hoàn thiện!”. Từ Hy Lạp Ngài dùng ở đây là teleios – hoàn thiện, viên mãn. Điều đáng chú ý là Ngài không nói điều đó sau khi dạy về cầu nguyện, ăn chay hay giữ luật; nhưng sau khi dạy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình. Vì thế, ‘hoàn thiện’ ở đây không phải là không sai lỗi, nhưng là yêu trọn vẹn như Cha trên trời. Mặt trời của Ngài không chỉ chiếu trên người tốt; mưa của Ngài không chỉ rơi trên người công chính. “Chỉ lòng thương xót mới có thể làm nghiêng cán cân của thế giới từ xấu sang tốt!” – Bênêđictô XVI.

Đọc lại câu chuyện cướp vườn nho của Akháp; công lý đòi một bản án nhân danh Thiên Chúa. Vậy mà khi vua hạ mình thống hối, Thiên Chúa lại hoãn tai ương – bài đọc một. Không phải vì Akháp bỗng trở nên tốt lành, nhưng vì Thiên Chúa luôn là Đấng nhân lành. Ngài không yêu con người vì họ đáng yêu; con người trở nên đáng yêu vì được Ngài yêu. Đó là điều mà người công chính thường không thể chấp nhận: lòng thương xót của Thiên Chúa luôn đi xa hơn những tính toán công bằng của con người.

“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca – vì thế, không phải là lời cầu của riêng Akháp, nhưng là lời cầu của bất cứ ai đủ khiêm tốn để nhận mình cần được tha thứ. Thật ra, điều làm chúng ta khó yêu người khác – ngay cả kẻ thù – không phải vì họ quá xấu, nhưng vì chúng ta quá yêu cái tôi của mình. Chúng ta muốn công lý; nhưng nhiều khi điều chúng ta tìm kiếm lại chỉ là sự báo trả khoác áo chính nghĩa. Chúng ta muốn sự thật được bảo vệ; nhưng đôi khi lại dùng sự thật như một vũ khí. Chính ở đó, Chúa Giêsu mời gọi người môn đệ bước thêm một bước: không để bóng tối của người khác trở thành bóng tối của mình.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Chúa Giêsu đã sống điều Ngài dạy. Ngài không yêu những người đáng được yêu, nhưng yêu chính những kẻ đóng đinh mình. “Lạy Cha, xin tha cho họ!” – lời ấy mặc khải khuôn mặt của Cha trên trời và ý nghĩa của teleios – hoàn thiện. Không phải là không tì vết, nhưng là ‘không yêu một nửa’. Khi tha thứ, chúng ta không đánh mất công lý; chúng ta để lòng thương xót hoàn tất điều công lý không thể hoàn tất. Và đó là con đường nên thánh của người môn đệ Giêsu. Tha thứ không phải là sự yếu đuối, đó là lúc con người chạm đến giới hạn cao nhất của sự ‘hoàn thiện’. “Tha thứ là phẩm chất của người mạnh!” – Mahatma Gandhi.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương con; dạy con yêu như Chúa yêu, tha như Chúa tha; đừng để con yêu nửa vời khi Chúa hằng yêu con trọn vẹn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Anh em hãy yêu kẻ thù.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 5,43-48

43 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đã nghe Luật dạy rằng : Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. 44 Còn Thầy, Thầy bảo anh em : hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. 45 Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. 46 Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi ? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao ? 47 Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu ? Ngay cả người ngoại cũng chẳng làm như thế sao ? 48 Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.”

BẮT ĐẦU TỪ CHỖ HỎNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel!”.

Francis Thompson ví Thiên Chúa như một người thợ săn không bỏ cuộc. Trong bài thơ “The Hound of Heaven”, ông tưởng mình đang chạy trốn Thiên Chúa, nhưng thật ra Thiên Chúa mới là Đấng đang đuổi theo ông, một con người đang lạc lối.

Kính thưa Anh Chị em,

Kinh nghiệm ấy giúp chúng ta hiểu câu Tin Mừng dễ gây bối rối hôm nay: “Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel”. Thật lạ lùng, Israel được ưu tiên không vì họ tốt hơn các dân khác; nhưng vì họ đang lạc. Thì ra, Thiên Chúa thường ‘bắt đầu từ chỗ hỏng’.

Chúa Giêsu không nói “chỉ đến”, nhưng nói “tốt hơn là hãy đến”. Đó là một thứ tự, không phải là một sự loại trừ. Trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn khởi đi từ nơi cần được cứu nhất. Israel có ưu thế không vì công trạng, nhưng vì tình trạng. Thiên Chúa thường bắt đầu từ nơi vết thương đang rỉ máu. Khi gọi Israel là “sở hữu riêng”, “vương quốc tư tế” và “dân thánh” – bài đọc một, Ngài không nói với một dân tộc hùng mạnh, nhưng với một đoàn người thốc thếch từ sa mạc – chưa có đất hứa, chưa có đền thờ, chưa có một tương lai rõ ràng. Vậy mà chính từ một lịch sử hỏng hóc và thô ráp như thế, Thiên Chúa lại khởi sự gầy dựng dân riêng của Ngài.

Phaolô còn đi xa hơn – Đức Kitô không chết cho người công chính, nhưng cho “hạng vô đạo”, những “người tội lỗi” chống lại Thiên Chúa – bài đọc hai. Đó là một trong những nghịch lý lớn nhất của Kitô giáo: tình yêu Thiên Chúa không xuất hiện ở cuối hành trình hoán cải như một phần thưởng, nhưng ở đầu hành trình như một ân ban. Vì thế, đừng che giấu rạn nứt của mình, vì đó là cánh cửa để Thiên Chúa bước vào và chữa lành. “Thiên Chúa yêu chúng ta không phải vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Ngài yêu chúng ta!” – C. S. Lewis.

Với Chúa Giêsu, Ngài không sai các môn đệ đi tìm những người đạo đức nhất. Sứ mạng Ngài trao đều hướng về những gì đang đổ vỡ: bệnh tật, ô uế, chết chóc và quyền lực của sự dữ. Nói cách khác, các môn đệ được sai đến không phải với phần mạnh nhất của thế giới, nhưng với phần đau nhất của nó. Họ được sai đi để tiếp nối chính cách hành động của Thiên Chúa: tìm đến phần bị tổn thương nhất của thế giới.

Anh Chị em,

Như vậy, Thiên Chúa không đứng ngoài những đổ vỡ của con người để chỉ đường từ xa. Trong Đức Kitô, Ngài bước vào chính lịch sử ấy – sinh ra giữa một dân tộc đang mong chờ ơn giải thoát; sống giữa những người thu thuế, tội nhân và bệnh tật; rồi chết trên thập giá như một kẻ bị loại trừ. Nhưng chính nơi tưởng như thất bại nhất ấy, Thiên Chúa lại khởi sự công trình cứu độ cho toàn thế giới. Thì ra, đó luôn là cách Ngài hành động: không bắt đầu từ chỗ mạnh nhất, nhưng từ chỗ hỏng nhất. Thập giá cho thấy điều đó rõ hơn bất cứ nơi nào khác. “Ơn Chúa không tìm thấy con người xứng đáng, nhưng tạo nên họ!” – Augustinô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đợi mình hoàn hảo mới đến với Chúa; cho con can đảm nhìn nhận những chỗ hỏng của mình; và để Chúa bắt đầu lại từ những rạn nứt ấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XI TN, NĂM A

Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 9,36 – 10,8

9 36 Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng :

“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”