HÃY LÀ MỘT VỊ THÁNH! – Lm. Minh Anh, Tgp.
Lm. Minh Anh, Tgp.
“Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài”.
Trong chuyến thăm nước Anh, Đức Bênêđictô 16 đã nói với các bạn trẻ, “Cha hy vọng, trong số các bạn đang nghe cha đây, sẽ có một số vị thánh tương lai của thế kỷ 21. Điều Chúa muốn trên hết đối với chúng ta là phải nên thánh! Ngài yêu chúng con hơn những gì chúng con có thể tưởng tượng, Ngài muốn điều tốt nhất cho chúng con. Và điều tốt nhất là chúng con lớn lên trong sự thánh thiện!”. Bênêđictô không ngần ngại thách đố các bạn trẻ Anh và các bạn trẻ trên thế giới rằng, “Hãy là một vị thánh hơn là một người nổi tiếng!”.
Kính thưa Anh Chị em,
“Hãy là một vị thánh!”. Đó cũng là những gì chúng ta được thách thức nhân ngày Giáo Hội mừng kính và tôn vinh “Tất cả Các Thánh”. Các ngài đã thực hiện điều Chúa muốn; họ chọn trở nên những vị thánh hơn là trở nên những người nổi tiếng! “Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài”, Thánh Vịnh đáp ca xác quyết.
Tưởng nhớ tất cả những tâm hồn thánh thiện gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em, các vị tử đạo, những ai tuyên xưng đức tin và những con người vô danh khác đã được rửa tội hoặc chưa được rửa tội; trong đó, có cả ông bà, cha mẹ của bạn và tôi, những con người lành thánh. Bài đọc Khải Huyền tiên báo, “Một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân… mọi ngôn ngữ”. Điều phân biệt là họ đã mở lòng ra với ân sủng Chúa một cách sâu sắc, trở nên mạnh mẽ trong Ngài. Theo những cách thức khác nhau, họ có một điểm chung, “giặt áo mình trong Máu Con Chiên”; tức là phản ánh một nhân đức nào đó về chân dung người môn đệ mà Chúa Giêsu đã phác hoạ qua từng mối phúc trong bài Tin Mừng.
Và nếu các mối phúc Chúa Giêsu nói đến, về căn bản, là một chân dung hoàn hảo của chính Ngài, thì từng mối phúc sẽ là chân dung của từng vị thánh; mỗi vị mỗi vẻ đã góp phần làm nên cộng đồng thiên triều. Đó là cộng đồng các thánh, những con người đã không để mình ‘rơi vào tinh thần thế tục của thời đại’ nhưng ‘vượt lên thời đại’; một số, thậm chí đã ‘thay đổi thời đại!’. Họ không bị văng ra ngoài bởi vòng xoáy của những sai trái; ngược lại, giữa sai trái, họ cuốn hút bao người tiếp cận, tin yêu Đấng họ phụng thờ.
Các thánh còn là những con người đang cầu thay nguyện giúp cho bạn và tôi. Họ nói với chúng ta rằng, sự thánh thiện có thể có ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào; họ cầu cho chúng ta được nên giống Chúa, nên con cái Ngài ngày một hơn. Bài đọc thứ hai cho biết, trong cuộc sống mai ngày, chúng ta sẽ nên giống Chúa; cùng lúc tuyên bố rằng, ‘lúc này và ở đây’, chúng ta đã là con cái Ngài, chia sẻ sự sống thần linh của Ngài nhờ phép Thánh Tẩy đã nhận lãnh. Phải, phép Rửa là nền tảng của sự thánh thiện cho mỗi chúng ta!
Anh Chị em,
“Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài”. Cảm tạ Chúa vì đã ban cho Giáo Hội vô vàn tâm hồn thánh khiết. Thiên đàng đang chờ đợi bạn và tôi! Đó cũng là giấc mơ của Thiên Chúa. Điều tốt nhất chúng ta cố đạt cho được ở đời này không phải là giàu có, nổi tiếng, nhưng là nên thánh. Phép Rửa mời gọi bạn và tôi nên thánh, ân sủng giúp chúng ta sống thánh bằng các lối hẹp Tin Mừng. Công việc của chúng ta là cộng tác với ân sủng để nên thánh, không chỉ mai ngày, nhưng ngay hôm nay, trong bậc sống mình.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, với ơn Chúa, con sẽ không để mình ‘rơi vào tinh thần thế tục của thời đại’, nhưng ‘vượt lên thời đại’; và con sẽ ‘thay đổi thời đại’. Tại sao không?”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp.
From: KimBang Nguyen
Ngày 02 tháng 11, Lễ Các Đẳng Linh Hồn-Mời nghe và xin cùng cầu nguyện cho các Linh Hồn
ĐỪNG RƯỚC MA QUỶ VỀ NHÀ
Có lẽ nhiều người còn nhớ thảm họa giẫm đạp chết chóc đêm Halôgoen ở HQ cách nay một năm về trước; nó như một lời tuyên bố sức mạnh của ma quỷ khi cái gọi là “lễ hội hóa trang” đã bắt đầu khởi tác dụng. Có lẽ giờ này cũng đã có các bậc cha mẹ đang háo hức chờ đợi ngày 31/10/2023, mình sẽ đưa con mình đến thưởng thức niềm vui và mua cho con mặt nạ, quần áo … của Halôgoen sặc sỡ nhất, gớm ghiếc nhất? Sao lại có thể như thế, hỡi những bậc làm cha làm mẹ? và có thể có cả các lớp mầm non mẫu giáo cũng đang chuẩn bị rước ma quỷ vào trường?
Kẻ sáng lập ra lễ hội Halôgoen là Anton Lavey đã nói: “Tôi rất vui khi các bậc cha mẹ cho con cái ăn mừng ma quỷ ít nhất mỗi năm một lần”. Nó bắt đầu với những ngôn từ như lễ hội truyền thống, lễ hội hóa trang, lễ hội tưởng niệm nọ tưởng niệm kia … dân thường có thể nhầm lẫn, nhưng những người làm công tác VH mà cũng nhầm lẫn thì thực sự mê muội và quá nguy hiểm cho XH? Thảm họa giẫm đạp chết chóc đêm Halôgoen ở HQ – 2022 là lời cảnh tỉnh cho nhân loại nhận ra rằng có một lễ hội bất thiện, tà ác đang xâm nhập vào thế giới con người; nó từ từ gặm nhấm não bộ, làm cho con người dần quên đi VH truyền thống giàu tính nhân văn và lương thiện; hình ảnh ông Bụt bà Tiên phúc hậu đi đâu cả rồi, hình ảnh Nàng Tiên – Hoàng Tử nhân hậu, giàu lòng thương người, sẵn sàng giúp đỡ người khác đi đâu cả rồi? Là chính bởi hình ảnh của ma quỷ đã xâm chiếm não bộ con người?
Thời mạt pháp, băng hoại đạo đức đang hiện hữu, tốt – xấu, thiện – ác, chính – tà lẫn lộn; hãy tỉnh táo để nhận ra đâu là giá trị tốt đẹp của con người, đâu là xấu xa, phi đạo đức không phải của con người … Thực tế đang diễn ra những sự việc rất man rợ, không phải là ngẫu nhiên, đều có nguyên do của nó, đến mức 13 tuổi đã thành lập nhóm cướp, 13 – 14 tuổi đã giết người thân, ông bà, cha mẹ với những chiêu thức rùng rợn có một không hai trong lịch sử… tất cả đều từ người lớn mà ra. Không cứ gì Halôgoen, mà những dòng nhạc “bốc lửa”, tạo ra sự “nhảy múa quay cuồng, điên loạn” cũng góp phần vào “công cuộc” đẩy đạo đức con người đến bờ vực thẳm?
Ma quỷ xuất hiện ngày càng nhiều, chỉ là ta không biết thôi; nó ở ngay bên nhà bạn, trong xóm, trong tổ dân cư, thậm chí là những thần tượng của bạn. Nếu phát hiện người nào thường ra dấu “bàn tay sừng” thì nên tránh xa, trẻ em càng cần phải tránh xa (tuy nhiên lúc đầu có người thấy “hay hay” thì làm theo mà chưa hiểu gì, đây là cách nó chiêu dụ con người gia nhập vào đội ngũ của nó).
Chiêu mời ma quỷ đến nhà thì dễ, đuổi ma quỷ đi mới thật là khó …?
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nguyễn Văn Phổ
Tác Giả: Tưởng Năng Tiến
Người Việt không chỉ thích làm thơ, hay làm quan (hoặc cả hai) mà dường như còn rất ưa làm điệp viên nữa cơ. Bởi vậy, hết thế hệ này đến thế hệ khác – gần hai phần ba thế kỷ qua – họ bị nhà nước CHXHCNVN bắt bớ lu bù:
- Nhân Dân(21/01/1960): Tòa Án Nhân Dân Hà Nội đã xử vụ gián điệp. Bọn gián điệp bị đưa ra xét xử gồm năm tên: Nguyễn Hữu Đang, Lưu Thị Yến tức Thụy An, Trần Thiếu Bảo tức Minh Đức, Phan Tại và Lê Nguyên Chí.
- RFA: (03/07/2003): Phạm Quế Dương, Trần Khuê và Trần Dũng Tiến sẽ bị truy tố về tội làm gián điệp.
- TTXVN(19/06/2003): Phạm Hồng Sơn bị phạt 13 năm tù về tội gián điệp.
- Tuổi Trẻ(01/01/2004) : Nguyễn Vũ Bình bị phạt 7 năm tù vì tội gián điệp.
Những nhân vật kể trên đều tham dự vào sinh hoạt của giới truyền thông (và đều nổi tiếng) nên tên tuổi của họ, cùng những phiên toà thượng dẫn, được dư luận hết sức quan tâm. Còn những kẻ vô danh khác, cũng vướng vòng lao lý (vì thứ tội danh hàm hồ tương tự) nhưng không mấy ai biết đến.
Ông Nguyễn Văn Phổ (NVP) là một trong số những người “vô danh” như thế. Thản hoặc, thiên hạ mới nghe đôi ba bạn tù nhắc đến tên ông: “Phổ Gián Ðiệp lầm lì ngồi bên Văn Thợ Mộc. Anh sống trong tù như một ốc đảo, không dính dáng với ai, không chơi với ai. Có người nói anh trước hoạt động trong nội thành, sau mất liên lạc với cấp chỉ huy.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. Văn Nghệ: California, 1997).
“Bác Nguyễn Văn Phổ, con học giả Nguyễn Văn Vĩnh, bạn tù của tôi từ năm 1962, hoạt động quân báo nội thành cho cộng sản hồi chống Pháp. Năm 1955, bác bị vu vạ là gián điệp, bị xử 15 năm tù, nhà cửa, tài sản bị tịch thu hết.
Bác được giảm 5 năm, nhưng lại nằm tù 17 năm, một tháng, một ngày, mới được thả! Ra tù độ 7, 8 năm, tòa bí mật xử lại vụ án, và xác định là tất cả vô tội. Bác được bạn bè rỉ tai cho biết việc xử lại này. Bác đến tòa xin được văn bản tòa minh oan cho bác. Bác đã ở vào tuổi bát tuần, bác chỉ yêu cầu chính quyền trả lại ngôi nhà bị tịch thu trị giá khoảng sáu trăm ngàn đô la Mỹ.
Đơn từ gửi các nơi, năm này sang năm khác, không ai buồn giải quyết. Chúng tôi khuyên bác đưa việc này ra công luận thế giới. Cuối cùng tận năm 1995, bác tới nhà tôi nói một thiếu tướng quân đội tới nhà bác, đưa cho bác 100 triệu (gần 10 ngàn đô la Mỹ). Bác đành bằng lòng cho qua hết: ngôi nhà, đồ đạc, tiền bồi thường 17 năm tù oan. Mọi chuyện êm thấm! (Nguyễn Chí Thiện. “Phùng Cung.” Hỏa Lò. Tiếng Quê Hương & Người Việt: Virginia, 2019).
Theo lời một người bạn tù lâu năm khác thì sự việc – xem ra – cũng rầy rà lắm, chứ chả có “êm thấm” thế đâu:
“Tôi nhớ đến bộ quan áo số bạc mầu của anh Phổ. Tới mái đầu húi cua của Phổ. Tới cái gáo nước bằng tôn hoa thõng một bên tay khi anh đi làm, khi anh về trại. Tôi nhớ câu nói của anh làm nhói lòng tôi: ‘Tôi đi tù năm vợ tôi 33 tuổi. Năm nay vợ tôi 51 tuổi rồi.’
Tôi nhớ ngày tôi đến Thanh Xuân Bắc thăm anh khi cả hai chúng tôi đã được ra tù. Chúng tôi ôm lấy nhau. Câu đầu tiên tôi hỏi anh là hỏi về chị Phổ, người phụ nữ ‘chờ chồng từ năm 33 tuổi đến năm 51 tuổi vẫn chờ đợi và không chịu tuyệt vọng.’
- Chị đâu rồi anh?
- Nhà tôi vào Sài Gòn đi tu rồi.
Quá bất ngờ. Tôi chỉ muốn kêu trời. Hoặc thét lên một tiếng. Nhưng họng tắc nghẹn.
- Chị tu ở đâu. Anh cho tôi địa chỉ. Tôi sắp vào trong ấy. Để tôi đến thăm chị.
Phổ lấy giấy bút. Tôi nhìn theo tay anh: Sư cô Trí Tuệ, Tĩnh xá Tòng Lâm 260 Nguyễn Thị Minh Khai (Xô Viết Nghệ Tĩnh cũ) Quận 3. Thành phố Hồ Chí Minh.
Đưa tờ giấy cho tôi, anh hỏi:
- Anh có đọc được không?
- Tôi ngơ ngác, không biết anh hỏi gì.
- Mắt tôi không nhìn thấy gì nữa. Tôi viết theo quán tính. Tôi nhận ra anh vì nghe giọng nói của anh.
Tôi khóc. Hôm ấy tôi đã không giữ được nước mắt. Những giọt nước mắt nóng bỏng. Những giọt nước mắt lặn vào trong. Suốt thời gian ở tù, cùng một toán, cùng là tổ trưởng, chưa một lần Phổ nói với tôi vì sao anh phải vào tù, vì sao anh tù lâu đến thế.” (Bùi Ngọc Tấn. Hậu Chuyện Kể Năm 2000. Tiếng Quê Hương: Virginia, 2015).
Bùi Ngọc Tấn ra khỏi tù năm 1973, hơn ba mươi năm sau, những thắc mắc “vì sao” của ông đã được giải bầy phần nào trong loạt bài phóng sự (“Chuyện Về Một Chiến Sỹ Tình Báo Bị Tù Oan Hơn 17 Năm – Chuyện Buồn Nhưng Có Hậu”) của nhà báo Việt Hằng, đăng làm hai kỳ trên báo Gia đình & Xã hội, số ra ngày 7/8/2005 & 09/08/2005.
Xin trích dẫn đôi đoạn để rộng đường dư luận:
Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Nguyễn Phổ mang toàn bộ tiền dành dụm của gia đình mua thuốc ảnh, máy móc ủng hộ kháng chiến và cùng công nhân theo báo Cứu Quốc lên Chi Nê (Hòa Bình) làm công nhân nhà in. Tháng 1 năm 1948, Cục Tình báo, thuộc Nha Liên lạc, Phủ Thủ tướng (nay là Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng) tuyển Nguyễn Phổ vào mạng lưới tình báo quân đội và đưa về hoạt động nội tuyến với vỏ bọc là thợ làm ảnh kẽm tại nhà in ở Hà Nội.
Tại tổ tình báo ấy có một người bạn mà Nguyễn Phổ từng chơi rất thân là nhà văn Vũ Bằng (*). Nhiệm vụ của tổ là thu thập tin tức chuyển ra chiến khu qua hộp thư giao liên…
Sau ngày giải phóng thủ đô, một trong những nhiệm vụ của ngành công an là bóc gỡ những đường dây gián điệp Pháp, Mỹ cài lại và nhóm tình báo của ông Phổ (do Cục 2 – Bộ Quốc phòng quản lý) cũng bị công an Hà Nội đưa vào tầm ngắm (cũng dễ hiểu vì nhóm này có nhiều người quá nổi tiếng, một nhà văn bị mang tiếng “dinh tê” từ thời kháng chiến, một người lại từng làm nhân viên sở Mỹ).
Vì vậy, sau khi nhà văn Vũ Bằng vào Nam mà ông Phổ ở lại, ngày 29/9/1955, Nguyễn Phổ bị bắt khi đang làm việc ở Nhà in Tiến Bộ. Ngày đó, rất vô tình xưởng sản xuất ở nhà in bị cháy mà lại cháy từ tủ đựng đồ của Nguyễn Phổ. Khám nhà riêng của ông Nguyễn Phổ, người ta thu được máy và những vật liệu in ảnh kẽm. Vậy là với ba tội danh: Làm gián điệp Mỹ, nói xấu chế độ, đốt công xưởng và ăn cắp của công, ông Phổ bị tuyên bố 15 năm tù giam.
Khi mới bị bắt, ông đã kêu oan. Nhưng vào thời đó, chẳng ai chịu nghe lời kêu cứu của một người mắc tội tày trời là làm gián điệp. Còn những người chỉ huy thì không thể đứng ra minh oan cho ông, bởi nếu cứu được ông thì những người đang hoạt động trong lòng địch sẽ lộ. Đây chính là bi kịch của những người làm tình báo.
Mười bảy năm ông bị tù oan là 7 đứa con lần lượt lớn lên trong thiếu thốn và cả sự kỳ thị vì là con của gián điệp, với một lí lịch “đen”, chẳng ai được vào đại học dù học rất giỏi và phải vào đời bằng những con đường nhọc nhằn khác…
Ngày 30/10/1972, ông được trả tự do sau 17 năm 1 tháng 1 ngày ngồi tù, khi đã bước sang tuổi 56… Những năm cuối đời, ông Phổ sống khá lặng lẽ. Các con ông dù phải vào đời bằng những con đường khá chật vật nhưng đều là những công dân tốt. Trong những câu chuyện với các con, ông ít khi nhắc lại chuyện cũ… Bây giờ nhắc lại những chuyện đã qua, các con ông vẫn bảo đời ông là câu chuyện buồn nhưng có hậu và tự động viên nhau rằng sống ở đời này đâu phải ai cũng đều gặp may mắn.
Không riêng gì NVP mà cả đình ông (gần cả chục thành viên) “chín người mười cuộc đời rạn vỡ/ bị ruồng bỏ và bị lưu đầy” – theo như cách diển tả của nhà thơ Phùng Quán. Vậy mà “các con ông vẫn bảo đời ông là câu chuyện buồn nhưng có hậu” được chăng? Sao “cái hậu” thời nay mỏng thế và bạc vậy?
——————-
(*) Chúng tôi cũng có vài trang sổ tay viết về nhà văn Vũ Bằng, cũng xuất bản trong năm 2023, trên diễn đàn này: tuongnangtien.wordpress.com
Thích bắt là bắt?- Đoàn Bảo Châu
28-10-2023
Chúng ta cùng tranh biện với từng luận điểm của bài trên báo Thanh Niên nhé:
“Theo điều tra ban đầu, Công an TP.HCM cho biết, Trần Thị Ngọc Trinh chưa có bằng lái xe A2 nhưng vẫn cùng Trần Xuân Đông tổ chức, thực hiện hành vi điều khiển xe mô tô phân khối lớn với các động tác lái xe nguy hiểm, phản cảm như nằm, quỳ gối trên yên xe, thả hai tay để xe tự chạy… lưu thông biểu diễn trên tuyến đường đã được sử dụng công cộng thuộc địa bàn P.Thủ Thiêm và P.Tăng Nhơn Phú B (TP.Thủ Đức, TP.HCM); gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự tại địa phương”.
Đây là một môn thể thao, không phải là việc dùng phương tiện để di chuyển trên giao thông nên không thể mang việc không có bằng lái ra để buộc tội.
Các môn thể thao nguy hiểm có đầy trên thế giới. Nếu Việt Nam cứ gò bó như vậy thì làm sao theo kịp được sự phát triển của nhân loại?
Như thế nào là “phản cảm”? Tuyến đường này mặc dù là công cộng nhưng vắng vẻ, ít người qua lại nên nói “ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự tại địa phương” là khiên cưỡng, cố tình quan trọng hoá vấn đề để khép tội.
“Đồng thời, theo Công an TP.HCM, Ngọc Trinh đã cho tổ chức quay phim, biên tập lại rồi đăng các clip trên lên các tài khoản mạng xã hội có số lượng người theo dõi lớn, gây tác động tiêu cực, ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự trên không gian mạng”.
Điều này thì vô cùng khiên cưỡng và vô lý. Nói như vậy thì những clip các môn thể thao mạo hiểm trên thế giới cũng gây tác động tiêu cực, ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự trên không gian mạng?
Thế giới phẳng, ai cũng truy cập được những clip ấy, nói vậy thì Việt Nam nên cấm chiếu phim hành động và cấm luôn internet để được an toàn.
“Nhưng, luật sư Nguyễn Mạnh Hùng (Đoàn luật sư TP.Hà Nội) cho rằng, có thể mọi người quên vụ việc hai vợ chồng “làm xiếc” trên đèo Hải Vân đã bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.Đà Nẵng khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng”.
Cụ thể, ngày 19.3.2023, trên mạng xã hội xuất hiện clip hai vợ chồng điều khiển xe mô tô “làm xiếc” trên đèo Hải Vân. Thời điểm xảy ra clip “diễn xiếc” trên đèo Hải Vân là lúc hai người cùng nhóm bạn vừa đi tắm suối về. Do ngẫu hứng, hai vợ chồng đã “diễn xiếc” trên xe mô tô trong sự cổ vũ của nhóm bạn. Sự việc được một người có mặt tại đó quay clip lại rồi đưa lên mạng xã hội”.
Ông luật sư này lý luận không thuyết phục. Vậy một sự việc được xử sai, không hợp lý trong quá khứ thì cứ coi là đúng và tạo án lệ cho các vụ sau. Khỏi cần động não để phát triển, bổ sung vào bộ luật?
Theo tôi, xử phạt hành chính là đủ, bắt là hành động quá đáng, lạm quyền, suy diễn về luật pháp chứ không phải tuân thủ luật pháp. Điều này gây ra một tâm lý sợ sệt cho công dân và về lâu dài là không tốt cho sự phát triển của con người Việt Nam.
CÁC THÁNH CHIẾU TỎA VINH QUANG THIÊN CHÚA – TGM Giuse Vũ Văn Thiên
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Một câu chuyện vui kể lại rằng, trong một lớp giáo lý, khi nữ tu hỏi một em nhỏ: con hãy nói cho sơ biết các thánh là ai? Em bé suy nghĩ một chút rồi trả lời: các thánh là những người được ánh sáng chiếu xuyên qua. Sự hiểu biết ngây thơ này đến từ việc có lần theo mẹ vào nhà thờ dự lễ, khi nhìn thấy những tấm hình người trên những cửa kính nhà thờ. Em đã hỏi mẹ đó là hình của ai, và mẹ em trả lời: đó là các thánh. Trong suy nghĩ đơn sơ của em, nhờ ánh sáng mặt trời chiếu qua mà làm hiện rõ nét những con người trên tranh kính. Đó là các thánh. Câu trả lời ấy cũng giúp chúng ta khám phá ra một trong những định nghĩa đơn sơ mà chân thực về các thánh: các ngài là những người để cho sự thánh thiện của Thiên Chúa chiếu tỏa. Nói cách khác các ngài đã đón nhận hào quang của Thiên Chúa rồi làm cho hào quang ấy lan tỏa mọi môi trường xung quanh, để rồi người khác nhận ra hình ảnh của Thiên Chúa nơi các ngài.
Ngôn sứ Isaia đã được chiêm ngưỡng Thiên Chúa. Ngài ngự trong vinh quang. Các thiên thần và kỳ lão không ngừng tung hô: Thánh, Thánh, Thánh, Chúa là Thiên Chúa các đạo binh. Lời tung hô được lặp lại ba lần có nghĩa Thiên Chúa là Đấng thánh thiện tuyệt đối. Thị kiến mà ngôn sứ Isaia được nhìn thấy chính là phụng vụ thiên quốc, là vinh quang ngàn trùng của Thiên Chúa và cũng là khung cảnh thiên đàng. Nơi đây, niềm vui bất tận và hạnh phúc khôn cùng.
Khi sáng tạo, Thiên Chúa san sẻ vinh quang và sự thánh thiện của Ngài cho mọi tạo vật. Sự thánh thiện ấy lan tỏa trong thiên nhiên, thể hiện nơi khuôn mặt và cuộc đời của những người sống tốt lành trong tư tưởng, lời nói cũng như hành động. “Hãy nên thánh vì Ta là Đấng Thánh!” Đó là lời mời gọi trong Cựu ước. “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.” Đức Giêsu đã tiếp nối giáo huấn của Cựu ước, mời gọi con người hãy nên hoàn thiện. Làm sao hoàn thiện như Cha trên trời, vì Chúa Cha là Đấng vô hình, không ai có thể hiểu thấu? Đừng lo, nếu Chúa Cha là Đấng chí thánh và vô hình, thì Ngài đã ban cho chúng ta Con Một Ngài để ở cùng chúng ta và làm gương mẫu cho chúng ta noi theo. Nhờ Chúa Giêsu, con người ở bất kỳ bậc sống nào cũng có thể nên thánh. Nên thánh là nên giống Chúa Giêsu. Các tác giả Tin Mừng kể lại cuộc sống của Chúa rất đơn sơ gần gũi mọi người. Mọi hành động, lời nói đều nhằm đem cho con người tình thương của Chúa Cha. Đức Giêsu cũng nỗ lực cố gắng để xây tình huynh đệ giữa con người với nhau, không phân biệt sang hèn, tuổi tác địa vị. Trong cuộc sống của chúng ta, nếu chúng ta làm những việc Chúa Giêsu đã làm, thì chúng ta sẽ nên giống Người và đang từng bước đạt tới sự trọn lành.
Giáo Hội là Dân Chúa đang lữ hành. Dân này không phải chỉ bao gồm một quốc gia, một dân tộc, nhưng là tất cả những ai đã được bí tích Rửa tội thanh tẩy. Tuy vậy, nói đến một dân tộc, tức là cũng nói đến một lịch sử hào hùng của dân tộc ấy. Dân Chúa, tức là Giáo Hội, suốt bề dày lịch sử đã sản sinh ra biết bao phần tử ưu tú. Họ là những người viết lên trang sử uy hùng của Giáo Hội, kể cả những lúc đen tối của lịch sử. Khởi đi từ Đức Maria, thánh cả Giuse, các thánh tông đồ và tất cả các thánh được Giáo Hội chính thức mừng kính hằng năm, chúng ta chiêm ngắm vinh quang của một cộng đoàn đông đảo các thánh. Họ là những người cha, người mẹ. Họ là những giám mục, linh mục, tu sĩ. Họ là những vua quan trong triều đình hoặc quân nhân ngoài chiến trận. Họ là những người giàu và những người nghèo khó. Họ là những người nam người nữ, người già người trẻ. Những người này là niềm tự hào của Giáo Hội. Họ cũng là hy vọng của các tín hữu, vì họ khẳng định với những ai tin Chúa rằng, Đức tin sẽ chiến thắng ba thù, lòng mến sẽ làm nên tất cả. Họ là những Đấng Thánh mà chúng ta mừng kính hôm nay. Cũng giống như ngôn sứ Isaia, thánh Gioan, trong Sách Khải huyền (Bài đọc I) đã được nhìn thấy nghi thức phụng vụ thiên quốc: xung quanh ngai tòa của Chiên Con tức là Đức Giêsu, để cùng với Đức Giêsu dâng lời ca tụng tôn vinh Thiên Chúa. Tôn vinh Thiên Chúa, đó là hạnh phúc viên mãn tròn đầy của các thánh.
Hôm nay chúng ta cũng mừng kính đông đảo các tín hữu đã khải hoàn vinh thăng. Có thể họ là những người chúng ta đã quen biết và gặp gỡ, và hôm nay họ đang chiêmn ngưỡng vinh quang Thiên Chúa. Bởi lẽ, tất cả những ai sống ngay chính và thánh thiện thì xứng đáng hưởng vinh quang nước trời. Đức tin vào phần thưởng và hạnh phúc của những người công chính sẽ đem lại cho chúng ta niềm hy vọng. Bởi lẽ, nếu ông bà, anh chị em thân thuộc của chúng ta đã được vinh quang Nước Trời, thì chúng ta cũng có thể hưởng vinh quang ấy và được gặp gỡ những người thân của chúng ta.
“Anh em hãy nên trọn lành, như Cha anh em trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5,48). Lời kêu gọi của Chúa Giêsu đã trở nên lý tưởng phấn đấu cho biết bao tín hữu. Họ đã chiến thắng gian khổ, vượt lên những khó khăn để sống một cuộc đời thanh tao giữa vũng lầy tội lỗi. Phụng vụ cho chúng ta nghe bài giảng trên núi của Chúa Giêsu, mà nội dung là tám mối chúc phúc của Người. Con đường nên thánh rất đa dạng và phong phú. Mỗi “mối phúc” là mỗi phương pháp ta có thể chọn để nên giống Chúa Giêsu. Những mối phúc này xem ra không hợp với những quan niệm của cuộc sống thông thường. Tuy nhiên, nếu chúng ta thực thi với cái nhìn đức tin thì chúng ta sẽ tìm thấy hiệu quả đích thực trong cuộc sống. Nội dung của các mối phúc hướng chúng ta đến với Thiên Chúa và tha nhân, chứ không phải chỉ sống ích kỷ cho riêng mình. Nhờ sống vì Chúa, sống cho người khác mà chúng ta cảm nhận hạnh phúc thiêng liếng và đích thực, vì “Hạnh phúc lớn lao nhất mà ta cảm nhận là khi ta đem niềm vui cho tha nhân” (ngạn ngữ phương Tây).
Con đường nên thánh là con đường chung của mỗi chúng ta. Tuy vậy, cũng như mỗi vận động viên phải luôn luôn luyện tập gian khổ để hy vọng thành tài, người tín hữu muốn nên thánh cũng phải chấp nhận rèn luyện bản thân và sống theo lời dạy của Chúa. Các thánh là những người “đã trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Bài đọc I). “Lửa thử vàng, gian nan thử đức.” Những khó khăn ta gặp phải trên đường đời chính là cơ hội để tôi luyện lòng trung thành trong đức tin.
Các Thánh không phải những nhân vật xa xưa như trong chuyện cổ tích. Cuộc đời của các Ngài gắn liền với ơn gọi Kitô hữu của chúng ta. Mỗi chúng ta đang được mời gọi cố gắng để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu như các Ngài. Nên thánh là một điều có thể làm được, trong tầm tay của mỗi người. Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI đã quả quyết với chúng ta: “Việc nên thánh là khả thi cho hết mọi người, mọi lứa tuổi và mọi lúc, vì mỗi người trong chúng ta đã lãnh nhận phần ân huệ thần linh của mình. Thiên Chúa yêu cầu chúng đón nhận ân huệ này và sống những đòi hỏi của nó. Chúng ta hãy để cho hoạt động của Thánh Thần của Ngài biến đổi chúng ta, để tuân theo thánh ý của Ngài. Theo chân các thánh nhân, chúng ta cũng hãy trở nên một phần của một bức tranh ghép thánh thiện vĩ đại mà Thiên Chúa tạo nên trong lịch sử.” (Trích bài giáo lý trong cuộc tiếp kiến chung ngày 13-4-2011).
Trở lại với câu chuyện trên đây, chúng ta có thể kết luận: nên thánh đơn giản chỉ là để cho hào quang của Chúa chiếu soi. “Hào quang” ở đây chính là Lời Chúa, là lòng từ tâm bao dung bác ái. Khi chúng ta thực hiện những điều này, như Chúa nói trong sách ngôn sứ Isaia: “Ánh sáng” ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ được chữa lành, đức công chính của ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi. Bấy giờ, ngươi kêu lên, Đức Chúa sẽ nhậm lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: có Ta đây (x. Is 58,8,9). Những lời diễn tả hạnh phúc và niềm vui của người công chính mà chúng ta vừa nghe, chính là sự thánh thiện mà chúng ta đạt được qua lòng bác ái bao dung và tình huynh đệ đối với tha nhân.
Ngày lễ Các Thánh trước hết giúp chúng ta chiêm ngưỡng vinh quang và sự thánh thiện của Thiên Chúa, đồng thời tôn vinh các tín hữu đã được Thiên Chúa ban thưởng vinh quang quê trời, trong đó có những người thân của chúng ta. Ngày lễ này cũng khích lệ chúng ta về ơn gọi nên thánh của người Kitô hữu, đồng thời nhận ra xung quanh chúng ta có nhiều người tốt lành. Họ sẵn sàng chấp nhận cuộc sống bình dị, đơn sơ, nhưng thấm đượm nghĩa tình. Đức Thánh Cha Phanxicô gọi họ là các “vị thánh ở kề bên ta.” Qua những con người đơn sơ này, Thiên Chúa, Đấng chí thánh, đang hiện diện giữa chúng ta. Khi tôn thờ và yêu mến Chúa, chúng ta được chia sẻ vinh quang và sự thánh thiện của Ngài.
Vâng, mỗi ngày sống trên đời, tôi đang cố gắng để làm cho ánh hào quang của Chúa chiếu tỏa và bao bọc trọn vẹn cuộc đời của tôi. Như thế, tôi sẽ được nên giống Chúa ngay khi còn sống ở đời này. Thiên đàng sẽ khởi đầu ở dưới thế và vương quốc tình yêu mà Chúa Giêsu loan báo sẽ được thực hiện.
TGM Giuse Vũ Văn Thiên
From:Langthangchieutim
Chiến sự Trung Đông: Israel tiến vào Gaza – cập nhật ngày 31-10-2023
SẼ HOÀN THÀNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Hue
Lễ tưởng niệm Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm tại Nam California ngày 29-10-2023
Kiếp Tro Bụi – Hiền Thục & Sự Sống Thay Đổi Mà Không Mất Đi – St Phanxicô
KHÔNG SAO ĐÂU MÀ! CỨ ĐẾN NHÀ THỜ ĐI!
Nếu anh đã có quan hệ trước hôn nhân, không sao, cứ đến nhà thờ đi.
Nếu anh là người nghiện ngập và đang nỗ lực cai nghiện, không sao, cứ đến nhà thờ đi.
Nếu anh say xỉn tối ngày, không sao, cứ đến nhà thờ đi.
Nếu anh còn bối rối về giới tính mà anh thích, không sao, cứ đến nhà thờ đi.
Nếu anh chưa thể từ bỏ được thói hư tật xấu, không sao, cứ đến nhà thờ đi.
Nhà thờ không phải là viện bảo tàng của các thánh. Nhưng Nhà thờ chính là bệnh viện của những con người tội lỗi, yếu đuối, là nơi đón nhận và chăm sóc cho những ai bị thất vọng, lạc lõng, trống rỗng, khinh khi, đau khổ, mất phương hướng và bị loại trừ. “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn.” (Lc 5:32)
Vì nơi mỗi con người tội lỗi đều có một tương lai hy vọng, cũng như nơi mỗi vị thánh họ đều có một quá khứ vậy.
Làm thế nào để ta phá vỡ đi được xiềng xích của sự nghiện ngập và đau khổ? Thưa, bằng việc CẦU NGUYỆN.
Không có một con người nào ngồi trong nhà thờ mà lại không có những thứ họ ghét hoặc hối hận về quá khứ của họ.
Chúng ta tất cả đều có những lỗi lầm và vẫn sẽ còn tiếp tục phạm sai lầm. Nhưng Ơn Chúa luôn đủ cho mỗi người chúng ta.
Có rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống mà chính ta cũng không thể chấp nhận được, nhưng CHÚA biết tất cả. Và dù thế nào và ta có ra sao đi nữa, Chúa vẫn luôn yêu thương ta.
Việc sám hối không phải là lúc ta khóc sướt mướt, nhưng chính là khi ta biến đổi.
Như vậy, cho dù ta đã làm gì, cho dù ta đang làm gì, cho dù ta sẽ làm gì đi nữa… cuộc sống của ta sẽ biến đổi khác đi… nếu ta ĐỪNG LO GÌ HẾT, CỨ ĐẾN NHÀ THỜ ĐI NHÉ!
Peter Luong SDB
Têrêsa Ngọc Nga (st)










