Chiếc Lon Guigoz…

 

TẠP GHI HUY PHƯƠNG

Chiếc Lon Guigoz…

Tôi đã lang thang trên “net” chiều nay nhưng không thể nào tìm ra hình ảnh của chiếc lon “gô”, người bạn ngày nào của tôi.

Bao bì của các món hàng sản xuất mỗi ngày mỗi tân tiến, mới lạ, đẹp đẽ và gọn nhẹ. Bây giờ người ta đựng sữa bột trong những bao bằng giấy dày hoặc bằng thứ kim loại mỏng, không như bằng chiếc hộp nhôm không rỉ sét, dày dặn như cái thời xa xưa đó. Người vẽ kiểu của chiếc lon “gô” ngày nào chắc cũng đã ra người thiên cổ, không còn để cái đám tù tập trung trong các trại tù Cộng Sản sau này gặp gỡ để nói một lời cám ơn về một thứ đồ dùng, một bao bì mà sau khi dùng sản phẩm, có thể vứt bỏ, nó lại được dùng như một vật tiện dụng và hữu ích qua nhiều năm tháng.

Loại sữa Guigoz của Hòa Lan được nhập cảng vào Việt Nam nhiều nhất là sau khi người Pháp trở lại Việt Nam vào khoảng năm 1956. Vào thời ấy lon sữa bột Guigoz không lấy gì làm đắt. Một công chức trung bình ở miền Nam cũng có thể nuôi con bằng loại sữa bột này. Có hai loại sữa Guigoz, loại trắng cho trẻ sơ sinh, và loại màu vàng cho tuổi từ một năm trở đi. Loại sữa bột này phổ biến đến nỗi hầu như gia đình trung lưu nào cũng nuôi con bằng sữa Guigoz, và những chiếc lon nhôm, dày dặn, với dung tích 0.75 lít, có chiều cao 18cm, đường kính 8cm, không rỉ sét này thường được các bà nội trợ cất giữ để đựng thực phẩm ở trong bếp, trừ muối, nó có thể đựng đường, ớt, tiêu hành hay các thức ăn khô.

Tuy chiếc lon Guigoz tiện dụng nhưng thật ra nó không có giá trị gì, nó có thể ra nằm ngoài đống rác. Từ năm 1965 trở về sau, miền Nam đã nhập cảng nhiều loại sữa bột khác dành cho trẻ em; nhưng chiếc lon sữa Guigoz vẫn còn tồn tại trong hầu hết gia đình vì nó bền, chắc, khó móp méo hay hư hỏng. Thế mà chiếc lon Guigoz đó lại trở thành người bạn thân thiết từ Mùa Hè năm 1975 khi tôi phải giã từ quân đội, bỏ lại vợ con và thành phố yêu đấu để trình diện đi tù, làm cái công việc của một người lính thất trận.

Thoạt đầu chiếc lon chỉ mang theo mớ thức ăn khô dùng tạm cho vài ngày, nhưng về sau khi thức ăn đã hết, chiếc lon kia đã đổi chức năng để từ đây gánh vác một phần tháng ngày gian khổ cho tôi. Về sau khi thấy tôi không còn hy vọng gì quay trở lại với gia đình trong một thời gian ngắn, chiếc lon sữa Guigoz kia đã không rời tôi nửa bước như một người bạn tri kỷ có thể chia ngọt xẻ bùi với nhau, khi với một nắm rau bên vệ đường, khi với một con nhái bén, có khi với một mẫu sắn thừa sau ngày thu hoạch còn sót lại trong đám đất bị cày xới.

Có khi chiếc lon ấy trở thành một bình trà với những đọt chè xanh, đậm đà hơn một tuần Thiết Quan Âm thời phong lưu hay mở ra một ngụm cà phê sảng khoái đánh lừa khứu giác với những hạt bo bo cùng với mấy hạt ngô rang cháy. Nó cũng trở thành người bạn mỗi sáng với những công việc vệ sinh thường nhật bên “lán” tù, và cũng tội nghiệp cho chúng tôi trong một miền Bắc không có thừa lấy một manh giấy báo hay một mẫu giẻ rách, nó đã theo những người tù mỗi lần vì nhu cầu phải đi thăm… “lăng Bác”.

Ngày xưa chiếc lon kia mang một cái tên ngoại quốc khá đẹp từ xứ Hòa Lan có nhiều nhà máy xay gió, những cánh đồng cỏ bất tận và những đàn bò bình yên, đến miền Nam với hình dáng tròn trịa, mới mẻ; nay nó mang một cái tên xấu xí trần tục trong một xã hội đói nghèo, lạc hậu. Nó là “gô”, là “cống” hay có người gọi nó là “hăng gô”(?) những cái tên rất khó bề giải thích. Nó dần dần trở thành đen điu, xấu xí, hèn mọn, móp méo qua những lần bị nung nóng trên bếp lửa của trại tù hay trên đám cỏ khô giữa cánh rừng bạt ngàn hay bên dòng suối nhỏ trong những buổi trưa, để thêm một chút “cải thiện” với nắm rau “tàu bay” hay một mẫu khoai mài.

Những ngày có thăm nuôi, nó cũng chắt chiu nắm mì gói hay chút ruốc thịt mang cho “sang cả” thêm cho bữa ăn khốn khổ của người tù. Những lúc chẳng có gì, một “gô” nước lã cũng đầy bụng. Chiếc lon “gô” ngày nay đã đen điu hình dáng nhưng chưa bao giờ chịu để mình bẩn thỉu, nó đã nhiêu lần được kỳ cọ như chủ nhân đã kỳ cọ cái thân thể gầy còm khốn khổ của người tù dưới suối sau một ngày kiệt sức, vắt mồ hôi.

Đêm về, chiếc lon kia cũng lặng lẽ ở trên đầu nằm cùng với mớ chăn chiếu lẫn lộn với những mảnh nhung y sờn rách, bạc màu, để sáng mai thức dậy trong tiếng kẻng tù gắt gỏng. Chưa có một vật dụng nào thiết thân với người tù như cái lon “gô” đen điu ấy. Bộ áo quần tù có thể thay đổi, đôi dép có thể mòn vẹt, nhưng chiếc lon “gô” đã bền bỉ với thể chất cũng như tấm lòng với người tù qua những đoạn đường gian khổ, những ngày lên nương xuống rẫy, những sáng Mùa Đông giá buốt cũng như những trưa Hè đổ lửa. Nó gần gũi, khắng khít không rời người tù đi đâu nửa bước. Thế mà…

Như những ông già H.O. trên đất Mỹ, tôi thường đẩy xe cho vợ đi chợ mua thức ăn. Những hàng hóa, thực phẩm bày biện trong những ngôi chợ to lớn, chỉ gây ngạc nhiên cho tôi lúc đầu tiên mới đặt chân đến Mỹ cách đây hàng chục năm, bây giờ trở nên quen thuộc và thường tình đến nhàm chán. Những kệ hàng bán đầy khoai lang đủ loại hay những đống khoai mì đầy ắp, những mớ cải xanh, những bó rau muống tươi tắn, những củ su hào mập mạp… không hề nhắc nhở hay cho tôi một suy nghĩ nào về những tháng ngày tù tội, thiếu thốn mà những củ khoai, những nắm rau xanh đó như một nỗi mơ ước thèm thuồng thường nhật của một người tù.

Nhưng có một buổi nọ, khi đẩy chiếc xe đi chợ đến bên kệ hàng bày bán khoai mì, không hiểu sao lần này tôi dừng lại, cổ họng như nghẹn ngào, những giọt nước mắt như muốn trào ra. Trong một thoáng tôi bỗng nhớ lại hình ảnh của nồi sắn luộc không bóc vỏ với những mẫu sắn rơi vãi nhuộm một màu tím sẫm, hình ảnh của người bạn tù say sắn, té từ chỗ ngủ ở tầng trên xuống nền gạch và những tiếng la cầu cứu trong đêm. Những củ sắn nằm trên kệ hàng ở đây, là một món ăn chơi của những người no đủ, không hề có một giá trị gì với đời sống của một con người bình thường này trên mảnh đất giàu có như nước Mỹ.

Chúng ta thật đã nhàm chán với những bữa tiệc tùng sang trọng, mỗi tuần không dám ăn tới ba quả trứng gà, bắt đầu thấy sợ thịt, không bao giờ đụng đến bơ, sữa hay phó mát. Phần tôi, đã nhiều lần đi qua những ngôi chợ khác nhau mà lòng thấy dửng dưng trước những món thực phẩm tầm thường như nhìn một vật xa lạ chưa lần nào gặp gỡ hay gắn bó trong cuộc đời mình.

Phải chăng những vật hèn mọn này, những củ khoai lang, những miếng sắn luộc này đã từng ám ảnh chúng ta trong giấc ngủ ngày nào? Và tôi nhớ ra một điều, khi được ra khỏi nhà tù, tôi đã quên hẳn và vất bỏ ở xó xỉnh nào đó cái lon “gô” đen đúa, người bạn thân thiết của những tháng ngày tù tội của tôi.

Tôi đã đi một vòng khá xa, từ Bắc vào Nam, từ Tây sang Đông, qua bao nhiêu cánh rừng, qua bao nhiêu eo biển, bỏ lại sau lưng quê hương và quá khứ của tôi. Đôi khi tôi cũng đã quên tôi, nói gì đến những vật tầm thường hèn mọn như thế!

Rồi Ai Cũng Phải Già!

 

Rồi Ai Cũng Phải Già!

Hồ Ngọc Minh

Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí.

Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già, và thiếu chuẩn bị cho đến khi quá trễ.

Có thể là bạn đã để dành đủ tiền để về hưu, hay đang sống vui, sống khoẻ, thế nhưng, có bao giờ bạn nghĩ sâu xa về những khía cạnh khác của tuổi già về sau? Hoặc giả: tới đâu hay tới đó?

Quan niệm về tuổi già đã không ngừng thay đổi trong suốt thập niên vừa qua vì tuổi thọ ngày càng tăng nhờ vào các phát minh về y khoa, thuốc men, tiện nghi vật chất đã giúp kéo dài tuổi thọ. Cho dù gần đây đà tăng của tuổi thọ con người đã bắt đầu chậm lại, nhưng ngay chính con người vẫn chưa bắt kịp và chuẩn với tuổi thọ tăng cao, với những năm tháng sau tuổi hưu trí ngày càng dài hơn.

Theo một nghiên cứu đăng trên tờ báo y khoa “The Lancet”, một em bé sanh vào năm 2007 trở về sau, sẽ sống trên 103 tuổi. Sự thật, không ít người đang ở độ tuổi 50, cái tuổi gọi là “tri thiên mệnh” của người xưa, trên thực tế,ngày nay, chỉ đáng gọi là “nửa chừng xuân” mà thôi.

Dựa trên thống kê của Bộ Y Tế Hoa Kỳ, một người ở độ tuổi 45 sẽ hy vọng sống thêm 43 năm nữa, tuổi 55 sẽ còn 33 năm, 65 sẽ còn 23 năm, và 75 sẽ còn 13 năm. Tức là tuổi thọ trung bình độ 88 tuổi!

Thế thì chúng ta sẽ làm gì cho hết nửa cuộc đời sau?

Trước hết, sức mạnh và khả năng giữ thăng bằng sẽ giảm đi sau 40 tuổi. Trung bình cứ mỗi một năm sau tuổi 40, khối lượng cơ bắp sẽ giảm đi 8%. Vào tuổi 70 ngoài, 70% sẽ bị bệnh thấp khớp.

Có khoảng 2/3 người trên 40 tuổi tăng cân, nhiều mỡ hơn, ít bắp thịt đi. Nếu thấy mình cần mua sắm quần áo ngày càng rộng hơn, là một dấu hiệu cần phải giải quyết về sức nặng của cơ thể. Nói chung là để ý chuyện ăn uống và vận động nhiều hơn… một tí.

Chuẩn bị luyện tập ngay từ độ tuổi 40, hoặc càng sớm càng tốt, sẽ giúp cho tuổi 70 đỡ bớt những khó khăn do sự yếu đuối của cơ thể gây ra. Hầu hết những sự rèn luyện nầy không đòi hỏi những chuyện to lớn như đi phòng tập để cử tạ nặng chẳng hạn. Nói chung chung, nên đi bộ nhiều hơn, khoảng 30 phút mỗi ngày, làm công việc nhà, và tránh ngồi nhiều. Còn trẻ thì chơi tennis, lớn tuổi hơn thì tập khiêu vũ, làm vườn. Và ở mọi lứa tuổi, nên tránh dùng thang máy khi lên xuống lầu.

Có nghiên cứu cho rằng, người già chơi video game sẽ giúp giảm trí nhớ, nhưng không hoàn toàn đúng hẳn. Ngược lại, chơi nhiều video games cũng đem lại những cái hại của việc ngồi nhiều. Trong khi đó, chơi cờ tướng, hay học một ngoại ngữ mới, cho dù vài chữ, vài câu một ngày cũng giúp cho trí tuệ, tư duy kém hao mòn.

Có bạn bè, giao thiệp nhiều cũng là điều tốt. Một chút bạn gần trên mạng ảo Facebook cũng không hại gì, nhưng nên dành thì giờ cho người thật, việc thật bên ngoài đời thật, nhất là những người thân yêu trong gia đình, bà con thân thuộc. Nên tạo những dịp thăm viếng, gặp mặt, đi chơi chung, ăn tối với nhau chẳng hạn.

Một điều không kém quan trọng là chuyện tài chánh. Người Á Châu với người Việt là tiêu biểu, có khuynh hướng dành dụm tiền bạc suốt cuộc đời, để lại cho con cháu sau khi mình ra đi. Để dành tiền là một chuyện, nhưng chỉ nên để dành vừa đủ cho nhưng năm còn lại. Ngược lại, cũng nên tiên liệu, và để dành cho đủ, không những để tiêu, nhưng còn có thể cung cấp cho người phục vụ săn sóc mình khi cần.

Cuối cùng, nên sống có tự tin, tránh tiêu cực. Đã đành, ai cũng già, nhưng già không phải là một tai hoạ, mà là một giai đoạn đương nhiên của cuộc sống.

Theo một nghiên cứu từ trường Đại Học Yale Uiversity, bi quan về tuổi già lại làm giảm thọ đi bảy năm! Sống lạc quan, sẽ kép dài tuổi thọ và ít sanh bệnh tật hơn. Ví dụ, khi bị đau lưng ở tuổi 70, đừng tự an ủi và chấp nhận là tại mình… già, và không chịu đi khám bác sĩ, để cho bệnh càng ngày càng nặng thêm. Sống lạc quan và tự tin còn biểu hiện qua những khía cạnh khác của cuộc sống. Thí dụ như, khi bị một trắc trở gì đó, không nên tự cho là mình già và chịu thua.

Tự trách, tự an phận lấy mình là kẻ thù của mọi lứa tuổi, nhưng tệ nhất là ở tuổi… già.

Ai cũng già. Một nghiên cứu khác cho thấy, người cao tuổi thuộc vào hai nhóm chính: một bên là sống lạc quan, mạnh khoẻ cho đến ngày cuối, bên kia là sống để đếm ngày đếm tháng của thời gian còn lại. Bạn chọn theo bên nào?

White Christmas

 

White Christmas –

Nguyễn Thị Thêm

Chúng ta đang ở giữa tháng 12. Tháng cuối cùng của một năm đầy biến cố.

Con gái, con rể tôi loan tin ở bệnh viện chúng làm việc rất đông bệnh nhân nhiễm Covid. Một người bác họ của tôi trên 90 tuổi nhập viện gần tuần nay vì dịch cúm này. Cũng may đem cấp cứu sớm nên cơ may còn có thể có cơ hội sống sót. Tuy nhiên bà không ăn được, nói không rõ ràng. Gia đình con cái không thể thăm viếng. Bà không biết tiếng Anh lại không thể nói chuyện nên rất là tội nghiệp trong phòng cách ly. Trong nhà bà đã có mấy người con bị dính Covid chắc họ đã lây cho mẹ. Họ còn khỏe có thể vượt qua. Còn bà không biết sẽ thế nào.

Bên kia trời Âu gia đình con trai tôi gọi về báo tin tình hình dịch cũng lây nhiễm mạnh. Lớp cháu gái tôi có một học sinh bị Covid thế là lớp đóng cửa. Rồi cả trường cho học sinh học online. Tôi cũng an tâm khi mỗi sáng cháu tôi không phải băng qua con đường ngập tuyết để đón xe bus tới trường. Không phải mang khẩu trang bịt kín mà vẫn hồi hộp lo sợ bị lây nhiễm.

Nhà tôi các cháu đều học online. Thức ăn tôi nấu xong để sẵn. Học xong cháu tự lấy ăn. Con tôi về cũng cách ly vì sợ ảnh hưởng tới mẹ. Cuộc sống cách biệt, ai về phòng nấy. Không khí nặng nề mùa dịch bệnh.

Khi cái lạnh kéo về là tạo thêm cơ hội cho coronavirus phát tán. Cali là một tiểu bang ấm áp. Mùa này thường các bạn ở những tiểu bang giá rét chạy về Cali trốn lạnh. Thức ăn Cali ngon nổi tiếng, Cali hiếu khách và thân thiện. Cali là tiểu bang các bà mẹ già ở xa về ăn Tết mỗi năm.

Thế nhưng năm nay Cali buồn như thế thì thôi. Lệnh mới được ban ra. Các tiệm ăn bàn ghế chất chồng để một góc. Khách chỉ được mua đem đi. Những tiệm làm móng tay, làm tóc đóng cửa. Tội nghiệp quá, mùa này là mùa hái ra tiền, mùa kiếm cơm của chị em. Vào cuối tháng 12 họ làm quên cả ăn, tối mịt hết khách mới về nhà. Bây giờ ở nhà suốt ngày lại không thể đi đâu.

Coronavirus đã đánh sập biết bao nhiêu công ty. Phá vỡ biết bao nhiêu kế hoạch. Chia cách biết bao nhiêu gia đình hạnh phúc. Nước mắt chảy xuống nghẹn ngào, tang thương.

Kinh tế đi xuống dịch bệnh lại tăng lên. Như hai đầu của cái bập bềnh mà người chơi là nạn nhân của tạo hóa. Cả thế giới bị nhấn chìm vào cơn sóng dữ. Con đường dài thăm thẳm không có lối ra. Ngoài ra còn biết bao nhiêu thiên tai nhân họa như bão tố, ngập lụt, động đất , cháy rừng. Nạn nhân không ai khác hơn là con người nhiều nghiệp ác của chúng ta.

Năm nay không hề có một niềm vui. Mùa lễ Halloween vắng vẻ, ma trẻ con không xuất hiện trên đường, kẹo bánh nhớ con nít. Mùa lễ Tạ Ơn gia đình không thể sum họp. Bây giờ mùa lễ Giáng Sinh không thể đến nhà thờ, không có lễ nửa đêm. Chúa Hài Đồng chắc cũng sẽ buồn vì thế gian nhiều tội lỗi.

Mùa Giáng Sinh không thể đi chơi, người ta tìm cách tạo một niềm vui nhỏ cho gia đình cho con cái . Có thể vì vậy năm nay những nơi bán cây thông được người ta chiếu cố hơi nhiều. Những vật dụng trang trí trong mùa lễ hình như bán khá. Nhiều gia đình trang hoàng phía trước sân thật đẹp để thay đổi không khí gia đình. Những ánh đèn lấp lánh tạo thêm sinh khí, hy vọng và niềm tin mới cho con người. Khi mọi người không thể ra ngoài vui chơi, thì một cây thông trang trí xinh đẹp sáng rực rỡ sẽ khiến căn nhà ấm cúng và hạnh phúc hơn. Hãy cùng nhau quỳ xuống cầu nguyện. Chúa sẽ ban phước lành cho tất cả.

Hôm nay hai cháu tôi trang hoàng cây thông dưới nhà. Chúng mở nhạc Giáng Sinh. Những bản nhạc hay truyền thống vọng lên đã làm tôi nằm im thưởng thức. Bất kể có đạo hay không, nhạc Giáng Sinh đã đem đến cho con người một sự an bình thiêng liêng. Âm vang bản nhạc White Christmas vang lên:

I’m dreaming of a white Christmas,

Just like the ones I used to know.

Where the tree-tops glisten

And children listen

To hear sleigh bells in the snow…”

Đoạn nhạc mở đầu của bài hát làm tim tôi nhói đau. Khúc phim quá khứ quay về chua xót. Bài hát “White Christmas” có nghĩa là Giáng Sinh trắng diễn tả sự nhớ nhung cảnh Giáng Sinh có tuyết rơi rất nổi tiếng của nhạc sĩ Irving Berlin. Một bài hát bán chạy nhất trên thế giới với hơn 50 triệu dĩa với tiếng hát Bing Crosby.

Thế nhưng vào cuối tháng 4 năm 1975, trên làn sóng đài phát thanh quân đội Mỹ báo tin thời tiết : “The temperature in Saigon is 112 degrees and rising” (Nhiệt độ ở Sài Gòn bây giờ là 112 độ F và đang tăng lên) tiếp theo là bài hát I’m Dreaming of The White Christmas do Bing Crosby hát được truyền đi 15 phút một lần.

Bài hát Giáng Sinh thật hay đó không phải được phát lên ở Mỹ hay Âu Châu lạnh lẽo giữa mùa đông tuyết giá. Mà được phát ra tại quê hương tôi giữa nhiệt độ nóng nực 112 độ F Sài Gòn. Bài hát là một tín hiệu mật của quân đội Hoa Kỳ. Hiệu lệnh bỏ rơi VN. Chiến dịch Frequent Wind “Cơn gió thường lệ” Di tản tất cả người Mỹ còn kẹt lại VN về nước. Người bạn Đồng Minh Hoa kỳ đã bán đứng miền Nam VN một cách bí mật. Bản nhạc White Christmas vang lên trên đài phát thanh là một mật lệnh.

Người Mễ, người Đại Hàn, người Mỹ không ai hiểu sự bi ai đau thương của người dân VN mất nước. Ngay cả con cháu của chúng tôi cũng không biết được bí mật của bài hát đó ngày xưa.

Khi bài hát được phát trên làn sóng radio, tất cả người lính Mỹ và gia đình được di tản lên máy bay về nước. Những người làm việc cho các công ty Mỹ, các cơ quan quân sự Mỹ, tòa đại sứ Mỹ được máy bay bốc đi gấp. Những tướng lãnh, sĩ quan cao cấp tìm cách đem gia đình trốn chạy. Ngoài kia VC tấn công, trong này người cầm đầu bỏ lại anh em. Dân chúng chạy loạn chết bỏ xác trên đường. Người lính phơi thây ngoài trận địa. Một đất nước tan hoang, một Sài Gòn hỗn loạn.

Chỉ một bài hát ‘White Christmas” giữa mùa hè nóng bức đã làm bao nhiêu mạng người VN nằm xuống, một chính thể mất chủ quyền. Chúng tôi những người lính, vợ lính, con lính sống một cuộc đời tăm tối, đọa đày, áp bức. Biết bao người dân VN đã bỏ thây dưới lòng biển sâu, trên núi đồi xuyên biên giới , trong những tại tù cải tạo. Chết tức tưởi mất xác vì hai chữ tự do.

45 năm qua rồi ngày tang tóc tháng tư đen, đáng lý tôi không nên nhắc hôm nay giữa lòng miền Nam Cali nước Mỹ. Nhưng điệu nhạc vẫn vang vang dưới nhà, cháu tôi đang say sưa thưởng thức. Tôi đã là công dân Mỹ, vô hình chung vừa là nạn nhân, vừa cùng gánh chịu trách nhiệm bi ai này.

Đã hơn 1 tháng 10 ngày sau ngày bầu cử Tổng Thống, nước Mỹ của tôi cũng chưa chính thức có người làm chủ tòa Bạch Ốc. Hiến pháp, luật pháp, Tòa Án Tối Cao vân vân và vân vân được nêu lên mà rồi vẫn không có một kết quả rõ ràng.

Theo tôi, một người công dân quèn của Hoa Kỳ, chỉ muốn đất nước an bình, cuộc sống an cư lạc nghiệp. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết cái gút mắc của vấn đề là: “Bầu cử lần này có thực sự gian lận hay không?”

Nếu thực sự có gian lận phiếu bầu thì dù ông Biden có bao nhiêu phiếu cử tri đoàn cũng vất đi. Đó là trọng tội không xứng đáng làm Tổng Thống của đất nước và người dân Hoa Kỳ.

Nếu sự thật không hề có gian lận thì Tổng Thống Trump nhường đường cho người đắc cử. Người dân Mỹ đã chọn ai thì người đó làm việc.

Dường như nước Mỹ có thói quen đi đêm. Cái gì cũng bí mật, cũng thông đồng có hiệu lệnh ngầm.

Cứ nghĩ đến VN 45 năm trước với bài White Christmas, tôi thấy sợ.

Nguyễn Thị Thêm

Image may contain: 1 person

ĐUỔI KỊP MÔNG CỔ

 

ĐUỔI KỊP MÔNG CỔ

  1.  Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả? Tới làm chi!

Sai.

Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: “Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái… Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa”.

Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.

(Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì.

Nhưng vấn đề là cái gì?

Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?)

Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 của thủ đô Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người còn lại ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.

Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch vì khuất phục trước chính phủ Stalin mà phải công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt.

Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.

Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.

Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay sau khi hết hợp đồng. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có khoảng 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.

2.

Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.

Nói từ “cỏ” với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ “thảo mộc thân mềm” hay cái gì đó khác với “cỏ”. Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng… Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó. Sau khi đi thảo nguyên, tôi mới lý giải được việc ở Mông Cổ, người ta ăn rất ít rau, ăn rất nhiều thịt, ngay cả người Việt ở xứ ăn rau, đến Mông Cổ ăn toàn thịt, mà tiêu hóa bình thường, không bị táo bón. Bởi vì lũ gia súc ăn thứ cỏ thiên nhiên hoang dã bổ béo thơm lừng như hàng nghìn năm nay nó vẫn ăn. Không như gia súc ở nơi nuôi công nghiệp.

Mông Cổ ngày nay vẫn du mục và người ta tự hào vì nếp sống du mục này. Ông Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông -Việt nói tiếng Việt sõi như người Việt, bảo tôi, rất may là thảm họa tập thể hóa, định canh định cư xảy ra rất nhanh, rồi thảo nguyên lại có sức sống quay lại nếp xưa.

Nếu ai đã đọc Tô-tem sói, của một nhà văn Trung Quốc (quyển này vang dội một thời trên văn đàn TQ) thì biết thảo nguyên Nội Mông đã bị tàn phá kinh khủng như thế nào. Họ dồn nén dân du mục vào hợp tác, triệt phá cách sinh hoạt truyền thống, mang hàng sư đoàn quân đội bắn sói. Sói là vật thờ của người Nội Mông, khi người chết, người ta kéo xác cha mẹ để ra một chỗ cho sói ăn. Người TQ Mao-ít bắn sói, thế là thỏ làm giặc, lại giết thỏ, lạc vào cái vòng quẩn, rồi đưa người Hán đến sinh sống, khiến thảo nguyên Nội Mông bị tiêu diệt. Trong quyển sách ấy, tác giả cũng nói, nhìn sang Ngoại Mông xanh tươi mà tiếc…

Nhìn thảo nguyên thì mênh mông, nhưng hoang dã hàng trăm thứ thú hoang vẫn ngày đêm sinh sống, tuân thủ cân bằng sinh thái của nó. Người Mông Cổ ngày nay có xe ô tô tải, có điện thoại di động, kéo theo cái nhà, và đàn gia súc, đi lang bạt trên thảo nguyên theo nhu cầu của gia súc. Thảo nguyên mênh mông, mình nhìn đâu cũng như đâu, nhưng chúng tôi đã được một chú bé 12 tuổi đưa từ thị trấn, đi xuyên 25 km đến đúng chỗ lều của bố mẹ chú bé. Hôm đi thảo nguyên, chúng tôi được đón tiếp Chủ tịch huyện đến chơi, cũng vì biết có khách Việt. Ông nói huyện ông có gần 80 hộ, diện tích huyện, khi đó làm phép so sánh, gần bằng tỉnh Hưng Yên cộng với Thái Bình. Chủ tịch huyện biết cả 80 hộ luôn. Quy định của họ chăn thả không giới hạn, nên có lúc có hộ gia đình chăn thả ở huyện khác (miễn là đăng ký vẫn ở huyện này). Chủ tịch người Đảng Dân chủ, alo gọi đồng chí Bí thư huyện ủy Đảng Nhân dân (đảng cộng sản cũ) thì đồng chí đang chăn ngựa, bèn cưỡi ngựa về. Bí thư huyện ủy đảng nào cũng làm nông dân cả và chả chức vụ gì, cười hề hề đúng là ông chăn ngựa. Riêng chuyện này, 50 năm nữa Việt Nam có theo kịp không?

3.

Người Mông Cổ có một niềm hãnh diện đã mất, đó là đã từng bá chủ thế giới, và còn một niềm kiêu hãnh vẫn còn, đó là sữa ngựa.

Thế giới văn minh và ở các nước phát triển có chỉ tiêu bao nhiêu lít sữa bò cho đầu người, thứ sữa đó người Mông Cổ chỉ làm lương khô, làm nguyên liệu chế biến, vì họ uống sữa ngựa. Hình như chỉ Mông Cổ dùng sữa ngựa làm thực phẩm chính yếu. Nó là nguồn gốc sức mạnh của các chiến binh từ xưa, và khiến người MC cao lớn.

Ngựa là gia súc chủ yếu ở thảo nguyên. Một hộ thường có vài trăm đến vài ngàn ngựa, thêm cừu và dê. Bao giờ cừu cũng đi kèm dê. Mùa đông cừu nằm trên giữ ấm cho dê moi cỏ chia nhau. Không có cừu dê chết rét, không có dê cừu chết đói. Kiểu chăn thả thiên nhiên ấy khác xa nông trại hiện đại. Kiểu vắt sữa ngựa cũng khác vắt sữa bò. Vì khi vắt sữa, luôn luôn có con ngựa con đứng cạnh. Người MC tôn thờ ngựa vì cả đức tính này, không buông tuồng vô cảm như bò, cứ vắt là ra sữa bất kể thế nào. Sữa ngựa làm bia, làm thức uống, nên con ngựa là đầu cơ nghiệp. Bò chỉ là loại thêm. Bò MC lông dài như voi mamut. Bây giờ cũng thoái giống, người MC buồn vì bò lông ngắn, còn gì là bò nữa.

Gia súc nuôi, thịt là thứ phẩm. Chính phẩm là lấy lông và da. Len MC đắt kinh khủng. Hình như hàng lông da là chủ lực xuất khẩu.

Cái lều Mông Cổ thật sự là một thứ thú vị. Cứ nói “lều” thì khó hình dung, đến mới thấy đó là cái biệt thự giữa thảo nguyên. Bây giờ lều có nhiều loại, từ 300 đến 30.000 đô Mỹ. Người TQ quá khôn, họ làm lều bán cho người Mông Cổ.

Trong cái lều Mông, tài nhất là cái bếp ở chính tâm nhà, tâm vòng tròn. Chất đốt bằng phân gia súc, thông hơi làm nhiệm vụ trụ chống giữa. Vào lều không nhận ra có bếp.

Người nông dân du mục cũng có vấn đề nan giải, đó là sinh ra và nuôi dạy trẻ. Du mục xa trung tâm thị trấn, nên nếu đẻ bất thường thì cấp cứu rất khó. Khi con 6 tuổi, phải cho nó đi học, thì nhà mất 1 người thường là mẹ hay chị lớn phải đưa lên thị trấn làm 1 cái lều ở nuôi con 1-2 năm mới yên tâm gửi con học nội trú. Ở các thị trấn thị tứ cứ thấy các cụm lều, đó là những người đi nuôi con học. Vì vậy, mà nhà nghèo hoặc quan điểm cũ chỉ cần đọc chữ, trẻ thất học.

Hình như chính việc hiếm người mà du mục có truyền thống quý người. Phụ nữ đẻ con là quý, con ai không quan trọng. Mấy ông Mông Cổ bảo, cộng đồng du mục có lệ, khách quý cao tuổi thì chủ nhà mời đầu dê. Thịt con dê, cái đầu là quý nhất. Còn khách trẻ và trung niên thì chủ nhà bảo con gái sưởi ấm cả đêm. Tôi không ở qua đêm ở thảo nguyên, nhưng nghe kể lại, các nhà văn Trần Nhương, Tô Đức Chiêu, Thúy Toàn có ngủ đêm thảo nguyên và được coi là khách quý trung niên. Vấn đề là các bác ấy có chịu đựng được mùi mồ hôi người ăn thịt cừu, uống sữa ngựa và 3 tuần mới tắm không thôi.

Người MC rất có ý thức giữ gìn môi trường thảo nguyên. Tôi khá ngạc nhiên. Mọi người picnic thu dọn rác tống lên xe về bãi rác ngoại ô vứt. Họ nói tivi có nhiệm vụ quan trọng nhất là tuyên truyền giữ sạch thảo nguyên. Và việc này chỉ có từ khi cách mạng dân chủ đa đảng. Người lái xe dẫn chúng tôi mặc dù xe chật, kiên quyết mang bao tải rác trên xe để về đến bãi rác ngoại ô.

Ở Ulan Bator, anh là công chức, lập tức được cấp 0,99 ha ở ngoại ô làm nhà nghỉ. Cuối tuần, chiều thứ 6, lũ lượt xe rời thủ đô ra ngoại ô. Thứ 7, Chủ nhật thủ đô vắng thênh thang. Tối CN, lại rồng rắn về thành phố. Nếu không phát động giữ thảo nguyên thì chả mấy chốc thảo nguyên nghìn đời thành bãi rác. Và họ đã làm được rất tốt. Tương tự thảo nguyên của họ là rừng là biển của người Việt, than ôi, chúng ta đã cư xử như là tự phá hủy cơ thể! Đuổi kịp Mông Cổ ư? Không bao giờ!

Nguyễn Xuân Hưng

ĐỘT QUỴ ĐANG NGÀY CÀNG TRẺ HÓA…

 
ĐỘT QUỴ ĐANG NGÀY CÀNG TRẺ HÓA, ĐỪNG CHỦ QUAN! Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai, một tháng qua tiếp nhận 1.000 ca cấp cứu, trong đó tới 10% là bệnh nhân dưới 44 tuổi.

*Trung tâm Đột quỵ của Bệnh viện Bạch Mai mới thành lập một tháng qua. Trước đó, bệnh viện tiếp nhận bệnh nhân đột quỵ rải rác điều trị ở nhiều khoa như Cấp cứu, Thần kinh, Tim mạch, Hồi sức tích cực, Phẫu thuật Thần kinh… Tổng số bệnh nhân đột quỵ hàng năm khoảng 6.000-8.000 ca. Hiện có Trung tâm Đột quỵ, tất cả bệnh nhân đột quỵ điều trị ở Bạch Mai được tập trung về đây.

Phó giáo sư Mai Duy Tôn, Giám đốc Trung tâm Đột quỵ, cho biết hiện trong số bệnh nhân trung tâm tiếp nhận trong tháng qua có khoảng 10 bệnh nhân rất trẻ, có người chỉ mới 14 tuổi.

“Bệnh nhân 14 tuổi đột quỵ do dị dạng động tĩnh mạch bẩm sinh, đến viện với bệnh cảnh đau đầu dữ dội, kết quả chụp cắt lớp vi tính phát hiện bị chảy máu não”, bác sĩ Tôn nói.

Bệnh nhân này được hội chẩn đa chuyên khoa, phẫu thuật điều trị triệt để, tránh nguy cơ tái phát trong suốt cuộc đời vì còn quá trẻ.

Theo bác sĩ Tôn, hầu hết đột quỵ ở người trẻ liên quan đến yếu tố nguy cơ, như tăng huyết áp, rối loạn chuyển hóa, bệnh lý tim mạch, lối sống không lành mạnh như lạm dụng thuốc, rượu bia, ít vận động thể lực… Đột quỵ ở người trẻ còn do những bất thường bẩm sinh như dị dạng mạch máu não vốn có từ bé, đến thời điểm các phình mạch đủ lớn gây ra vỡ.

Hầu hết, bệnh nhân đột quỵ có những tổn thương vùng chức năng như vận động, nhận thức xung quanh, như hôn mê kéo dài, không nói năng được, liệt… Ít bệnh nhân đột quỵ tử vong trong thời gian ngắn, song có thể xảy ra ở những trường hợp bị dị dạng mạch máu não.

“Trong thời gian ngắn, lượng máu chảy ồ ạt trong não, chèn ép các chức năng về hô hấp, tuần hoàn nên bệnh nhân tử vong nhanh”, bác sĩ Tôn giải thích.

*Phó giáo sư Lương Ngọc Khuê, Cục trưởng Quản lý Khám chữa bệnh, Bộ Y tế, cho biết đột quỵ là nguyên nhân phổ biến hàng đầu gây tàn tật và phổ biến thứ ba gây tử vong tại Việt Nam. Mỗi năm Việt Nam ghi nhận khoảng 200.000 ca đột quỵ, khoảng 50% trong số đó tử vong.

“Nhiều người may mắn sống sót sau đột quỵ, nhưng phải chịu các di chứng nặng nề, thậm chí mất khả năng lao động, tạo ra gánh nặng cho gia đình và xã hội”, ông Khuê nói.

Độ tuổi đột quỵ ngày càng trẻ, xu hướng ngày càng gia tăng. Người trẻ và người trung niên chiếm khoảng 30% tổng các ca đột quỵ. Theo thống kê tại các bệnh viện, tỷ lệ đột quỵ ở người trẻ tuổi trung bình tăng khoảng 2% mỗi năm, trong đó số nam giới nhiều gấp 4 lần nữ.

Theo Bộ Y tế, mỗi bệnh viện tuyến tỉnh cần xây dựng một trung tâm/khoa điều trị đột quỵ, từ nay đến năm 2025. Hiện cả nước có 11 trung tâm đột quỵ.

Ảnh: Một bệnh nhân thăm khám tại Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai.

Theo: Vnexpress

Image may contain: one or more people, text that says '心 னD CANH BÁO! 1.000 ca đột quy trong một tháng o viện Bach Mai. Trung tâm Đột quy, Bệnh viện Bach Mai, một tháng qua tiếp nhận 1.000 ca cấp cúu, trong dó tới 10% là bệnh nhân dưới 44 tuoi.'

Chiếc ví bị đánh rơi

Lời phi lộ :

Người Việt Nam ta thường nghĩ là người Mỹ không chung tình như người Việt Nam, mời các ACE đọc bài dưới đây:

Thân mến

TQĐ

– Chuyện Tình Trên Cả Tuyệt Vời

(Huỳnh Huệ dịch).

Inline image

Tình yêu như của cặp đôi dưới đây có đẹp không? , thưa các Bạn. Có lẽ nhiều bạn sẽ đồng ý với người dịch là tình yêu chân thật không có tuổi – trên cả tuyệt vời- và tự hỏi bao nhiêu người sẽ bỏ công như chàng trai nhặt được chiếc ví tình yêu trong câu chuyện.

– Vào chuyện:

Một ngày đông lạnh giá, trên đường đi bộ về nhà tôi nhìn thấy một chiếc ví bị đánh rơi. Tôi nhặt lên và nhìn vào trong ví xem thử có thông tin gì để gọi cho chủ nhân của nó. Trong ví chỉ có 3 đô la và một phong thư nhàu nát như thể đã nằm trong ví nhiều năm rồi.

Chiếc phong bì cũ nát và hoen ố đến độ chỉ có thể đọc được địa chỉ người gửi. Tôi bắt đầu mở lá thư với hy vọng tìm được chút manh mối.

Lá thư đề năm 1924, được viết gần 60 năm về trước.

Lá thư được viết bằng nét chữ đẹp mềm mại của phụ nữ trên phong bì màu xanh da trời nhạt có in bông hoa nhỏ ở đầu góc trái.

Đó là một lá thư chia tay gửi Michael với nội dung cô gái sẽ không thể gặp gỡ chàng trai được nữa vì bị mẹ cấm đoán. Nhưng cho dù như vậy, cô nói rằng sẽ yêu chàng trọn đời.

Lá thư ký tên Hannah.

Đó là một lá thư đầy cảm xúc, nhưng chẳng có cách nào tìm ra chủ nhân – người nhận lá thư ngoài cái tên Michael. Có lẽ nếu tôi gọi cho bộ phận giải đáp thông tin, biết đâu chừng nhân viên trực tổng đài điện thoại có thể tìm ra số điện thoại có đăng ký địa chỉ trên phong thư nằm trong chiếc ví này.

“ Chào cô, “ , tôi bắt đầu, “ tôi có việc đặc biệt này muốn nhờ cô. Tôi đang cố gắng tìm chủ nhân của cái ví tôi lượm được. Có cách nào cô giúp tìm số điện thoại cho địa chỉ viết trên cái bì thư ở trong ví không?

Cô nhân viên bảo tôi trao đổi với người phụ trách, người này ngần ngừ một lát rồi nói:

“ Vâng, có một số điện thoại đăng ký với địa chỉ đó, nhưng tôi không thể cung cấp số điện thoại cho anh. Với vẻ lịch sự, bà ấy nói thêm rằng bà sẽ gọi đến số đó, giải thích về chiếc ví lượm được và hỏi xem họ có muốn liên lạc với tôi không.

Tôi đợi vài phút thì nghe tiếng cô ấy :

“ Có người sẽ nói chuyện với anh đây.”

Tôi hỏi người phụ nữ bên kia đường dây xem bà có biết ai tên Hannah . Bà có vẻ kinh ngạc:

“Ồ! Chúng tôi mua ngôi nhà này từ một gia đình có người con gái tên Hannah. Nhưng đó là chuyện 30 năm về trước!”

“Vậy bà có biết bây giờ gia đình đó sống ở đâu không?” Tôi hỏi

“Tôi nhớ là Hannah phải đưa mẹ vào một nhà dưỡng lão cách đây vài năm, “ Bà nói tiếp:

“Có lẽ nếu cậu liên hệ với họ, họ sẽ giúp tìm được con gái của họ”

Tôi cảm ơn họ và gọi tiếp. Người phụ nữ trả lời điện thoại cho biết rằng chính Hannah cũng đang sống trong một nhà dưỡng lão.

Toàn bộ chuyện này thật ngớ ngẩn, tôi thầm nghĩ. Vì cớ gì tôi lại dính vào một chuyện phiền toái đi tim chủ nhân của chiêc ví bên trong chỉ có 3 đô la và một lá thư viết gần 60 năm trước?

Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi mà họ nói là Hannah đang sống. Người đàn ông nhận điện thoại cho tôi biết Hannah đang sống tại đó.

Mặc dù lúc đó đã 10 giờ đêm. Tôi hỏi xem có thể đến đó thăm bà ấy không.

“Vâng, “ ông ta nói với vẻ hơi ngần ngại, “ nếu anh muốn, giờ này có thể bà ấy đang ở trong phòng ban ngày xem TV .

Tôi cảm ơn và lái xe đến nhà dưỡng lão. Người bảo vệ và cô y tá chào tôi ở cửa. Chúng tôi lên tầng 3 của tòa nhà lớn này. Trong căn phòng sinh hoạt ban ngày, cô y tá giới thiệu tôi với Hannah.

Đó là một bà lão tóc bạc trắng, đáng yêu với nụ cười ấm áp và đôi mắt còn tinh anh. Tôi kể cho bà về chiếc ví nhặt được và đưa cho bà lá thư. Giây phút vừa nhìn thấy phong thư màu xanh da trời nhạt có bông hoa trên góc trái, bà thở một hơi dài và nói, :

“ Này cậu, lá thư này là liên lạc cuối cùng của ta với Michael.”

Bà nhìn ra ngoài xa vắng, chìm trong suy nghĩ một lát rồi nói nhỏ :

“Ta đã yêu ông ấy biết bao. Nhưng lúc đó ta mới 16 tuổi và mẹ bảo ta còn nhỏ quá. Ồ, chàng thật đẹp trai, giống tài tử Sean Connery.

“ Phải rồi, “ , bà tiếp tục, “Michael Goldstein là người tuyệt vời. Nếu cậu tim được ông ấy, xin nói rằng ta thường nhớ đến ông. Và , “ bà ngập ngừng cắn môi, “ nói với ông ấy rằng ta vẫn yêu ông. Cậu biết không, “ bà nở nụ cười qua hàng lệ tuôn tràn trên đôi mắt, “ Ta không lập gia đình. Ta nghĩ chẳng ai có thể xứng đáng như Michael…”

Tôi cảm ơn và từ biệt Hannah. Tôi đi thang máy xuống tầng dưới cùng và khi ra cửa, người bảo vệ hỏi :

“ Bà lão co giúp gì được cho cậu không?”

Tôi nói rằng bà cụ đã cho tôi một chút thông tin. “ Ít nhất tôi đã có cả họ tên. Nhưng tôi sẽ phải tạm buông chuyện này. Tôi đã dành gần trọn ngày tìm chủ nhân của chiếc ví này rồi.”

Tôi láy chiếc ví ra, chiếc ví da giản dị màu nâu viền đỏ. Khi người bảo vệ nhìn thấy, ông ta nói, “Khoan đã! Đó là ví của ông Goldstein. Tôi biết chắc nó với viền màu đỏ tươi. Ông ta cứ làm mất chiếc ví này hoài. Tôi chắc là đã tìm thấy chiếc ví của ông ta ở hành lang 3, 4 lần rồi. “

“ Ông Goldstein là ai? “, tôi hỏi mà bàn tay cầm chiếc ví bắt đầu run rẫy.

“Đó là ông lão ở tầng 8. Chắc chắn là ví của Mike Goldstein. Hẳn là ông lão bị rơi ví trong một lần đi dạo. “ .

Tôi cảm ơn người bảo vệ và vội vã trở lại phòng y tá. Tôi thuật lại lời của người bảo vệ. Sau đó chúng tôi trở lại thang máy và lên tầng 8. Tôi cầu nguyện sao cho ông Goldstein vẫn còn thức.

Trên tầng 8, cô y tá trực ở đó nói,

“Tôi chắc ông lão vẫn còn ở phòng sinh hoạt ban ngày. Ông thích đọc sách ban đêm. Ông lão thật đáng yêu. “

Chúng tôi đến căn phòng duy nhất còn sáng đèn nơi có một ông lão đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến chỗ ông và hỏi có phải ông làm mất vi không. Ông Goldstein nhìn lên ngạc nhiên và đưa tay ra túi quần sau và nói,

“Ồ, ví mất rồi!”

“Cậu thanh niên này đã tìm được chiếc ví này và chúng tôi không biết nó có phải là ví của ông?”

Tôi đưa chiếc ví cho ông lão và ngay khi nhìn thấy nó, ông mỉm cười nhẹ nhõm:

“Phải chính là ví của tôi! Chắc là tôi làm rớt nó từ túi quần trưa nay. Tôi muốn tặng câu một chút làm quà. “

Dạ khỏi, cám ơn ông, “ tôi đáp. “ Nhưng tôi phải thú thực với ông là tôi đã đọc lá thư với hy vọng tìm ra chủ nhân của chiếc ví. “

Nụ cười bỗng tắt ngay trên khuôn mặt ông lão.

“ Cậu đã đọc lá thư à?”

“Không chỉ đọc thư, tôi còn biết Hannah đang ở đâu.”

Mặt ông chợt biến sắc,

“Hannah à? Cậu biết bà ấy ở đâu sao? Bà ấy có khỏe không? Bà ấy vẫn xinh đẹp như trước? Xin cậu, làm ơn nói cho tôi biết, “ ông nói với vẻ thiết tha.

Tôi nhẹ nhàng đáp lại ông,

“Bà ấy khỏe, vẫn xinh đẹp như hồi ông mới quen bà.”

Ông lão mỉm cười với vẻ mong đợi và hỏi,

“Cậu cho tôi biết bà ấy đang ở đâu. Tôi muốn gọi cho bà ấy ngày mai.”

Ông chụp lấy tay tôi,

“Cậu có biết, tôi đã yêu cô gái ấy nhiều đến độ khi lá thư đến, cuộc đời tôi xem như đã hết. Tôi đã không lấy vợ. Tôi nghĩ tôi vẫn mãi mãi yêu cô ấy.”

“Ông Goldstein, đi với cháu”, tôi nói.

Chúng tôi đi thang máy xuống tầng 3. Hành lang tối chỉ có một hai ngọn đèn đêm rọi ánh sáng lờ mờ cho chúng tôi đến phòng sinh hoạt ban ngày, trong đó chỉ có một mình bà Hannah đang xem TV.

Cô y tá đi về phía bà.

Cô nói,

“Hannah, “vừa chỉ vào Michael, đang đứng với tôi ở ngưỡng cửa. “ Bà có biết ông này không?”

Bà kéo chiếc kính trên mắt lên nhìn một lúc mà không nói một lời nào. Michael nói khẽ, như thì thầm,

“Hannah, là Michael đây. Bà có nhớ ra tôi không?”

Bà thở mạnh,

“Michael, Ôi trời, không thể tin được, Michael. Chính là anh, Michael của Em! Ông lão chậm bước về phía bà; họ ôm nhau. Cô y tá và tôi bước ra nước mắt lăn dài trên má chúng tôi.

“Thấy chưa, Ông Trời có mắt! Trời đã định thì duyên vẫn còn.”

Khoảng 3 tuần sau tôi nhận được cuộc gọi của nhà dưỡng lão đến văn phòng của tôi.

“Anh có thể đến vào Chủ Nhật dự đám cưới không? Michael và Hannah sẽ kết hôn.

Đó là một đám cưới đẹp với tất cả những người ở nhà dưỡng lão diện thật bảnh để dự lễ.

Hannah mặc một chiếc áo cưới màu be sáng trông rất xinh đẹp.

Michael khoác một bộ com lê xanh đen rất phong độ tự tin. Họ nhờ tôi làm phù rể.

Nhà dưỡng lão cho họ căn phòng riêng. Nếu bạn muốn chứng kiến cô dâu 76 và chú rể 79 cái xuân xanh giống như đôi trẻ, bạn phải đến gặp đôi vợ chồng này.

Một cái kết hoàn hảo cho một chuyện tình dài gần 60 năm.

Có đẹp không? Tình yêu như thế có đẹp không, thưa các Bạn?.

Huỳnh Huệ dịch

From: Bác sĩ Phùng Văn Hạnh

HỒNG TRẦN MẤY KIẾP RONG CHƠI … – Ngọc Hằng

HỒNG TRẦN MẤY KIẾP RONG CHƠI … – Ngọc Hằng

Ở trường học, việc được gặp những nhân vật cấp cao, gặp giám đốc của trường hay là ngay cả gặp trưởng khoa cũng là điều hiếm thấy. Vậy mà trong viện dưỡng lão cao cấp này, những nhân vật nổi tiếng ấy lại vô tình trở thành bệnh nhân của con. Ngoài ra còn có cả những cựu thị trưởng hay cựu tổng giám đốc của các tập đoàn lớn. Thật không thể nào tin được giờ những người ấy về hưu sống ở đây, bệnh tật triền miên, mất trí, trầm cảm cùng những loại bệnh khác của vô thường kéo đến làm cho họ trông thật thảm thương, tội nghiệp. Vì thế mỗi khi khám bệnh, trả lời, lấy máu hay chẩn đoán họ xong, con cũng hốt hoảng khi được giới thiệu về lịch sử của họ.

<!>

Những người nổi tiếng, sang trọng, quyền uy tột bực ngày xưa giờ lại là như thế này sao? Mấy mươi năm về trước có bao giờ họ nghĩ đến lúc mình như thế này không? Giờ họ ở đây dù giữa môt viện dưỡng lão hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn sống một mình giữa những ngôi nhà lớn.

Họ đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn muốn cố gắng sống một mình, tự làm mọi việc, cần lắm họ mới thuê người và tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Tuy nhiên, một số người phải chuyển đến nơi cần có y bác sĩ chăm sóc nếu họ không thể tự mình làm hoặc nếu tâm trí của họ có vấn đề. Nhìn cảnh những người sống ở đây dù là tự lập hay có sự giúp đỡ đều thầy ảm đạm, thương cảm làm sao ấy.

Đi ngang qua phòng ăn trong giờ trưa, những cụ ông, cụ bà thiểu não ráng nhai từng muỗng cơm rất tội nghiệp. Đôi khi họ vừa ăn vừa ngủ và chỉ tỉnh dậy ăn tiếp nếu ai nhắc nhở họ. Xung quanh những chiếc ghế sang trọng là một số cụ già đang nằm thất thểu, một số mất trí cuồng loạn nói liên hồi và một số chẳng buồn cử động chẳng thấy một sức sống nào. Cả một màu ủ rũ, ảm đạm bao phủ trên những con người một thời vĩ đại giữa bao nhiêu của cải vật chất, tiện nghi hiện đại thuộc quyền sở hữu của họ nhưng chẳng ai còn có thể biết mình đang tận hưởng và làm gì cả.

Tự nhiên, con lại thấy thương và buồn cười với sự ngược đời. Con người ta phải khổ đau lặn ngụp suốt ngày, hành hạ thân xác của mình để kiếm tìm cho được những thứ ngũ dục thế gian, những vật chất bên ngoài trang hoàng lên cho bản thân mình, để mua vui thoáng chốc với tâm hơn thua và để thỏa mãn chút ham muốn của tâm. Để rồi giờ đây ở những giờ phút cuối đời, bên những tiện nghi ấy cũng vẫn chẳng ham đua, sao mà lại khổ đến vậy.

Những cụ ông, cụ bà trong viện dưỡng lão này đã sắp đến ngày lần lượt về bên kia thế giới. Chỉ một làn gió làn sương vô tình cũng có thể đưa thân trở về cát bụi. Kiếp người thật mong manh nhẹ thoảng bay ngang.

Tất cả như một vở tuồng biến chuyển đủ thứ vai, hết vở lại xuống.

Còn chăng là những hơi ấm tình thương lan tỏa trên khắp các nẻo đường 

và giữ tâm mình bất động giữa khổ đau của dòng đời.

Một kiếp sống nhẹ tựa lông hồng sa chân biết đến chừng nào mới có thể mong trở lại làm người. Thiên nhiên đẹp như thế nhưng chẳng ai lo chăm giữ vui chơi. Tâm mình đẹp trong thuần khiết với bổn tâm thanh tịnh nhưng chẳng ai muốn giữ lấy chỉ mãi chạy theo ngã trần. Bình yên thanh tịnh sao khó giữ mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ này quá đi thôi.

Nhìn cảnh tượng buồn thương ấy con chỉ biết niệm Phật rồi nhanh chóng mở cửa thoát ra ngoài. Thế giới bên ngoài giữa thiên nhiên cỏ cây mới là nơi con muốn đến. Đường rộng thênh thang, gió thổi qua những rặng cây thêm âm thanh vi vu vui thích. Con ngồi xuống trên băng ghế kế bên vệ đường khuất tầm nhìn ngắm cây xanh và nghe chim hót. Không biết bao nhiêu tiếng chim hót, ve kêu tạo nên một bản hòa nhạc của núi rừng. “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” Không, đây là tiếng chim hót giữa rừng cây ở viện dưỡng lão làm tăng thêm chút sinh khí buồn ảm ở đây. Cảnh quá đẹp và hữu tình nhưng chẳng ai dạo bước chỉ mỗi mình con. Thỉnh thoảng lắm mới có một hai người giúp việc hay một ông cụ nào đó đi xe đạp chạy qua cũng ngoái cổ ngước nhìn con một thân đi dạo khi đang mặc trên mình chiếc áo blouse trắng của thầy thuốc. Khung cảnh thật bình an làm tâm con không hề nổi sóng.

Lâu lắm rồi con mới thấy dễ chịu, sảng khoái và thích được ở mãi giữa thiên nhiên như vậy. Dưới chân là hoa nở, cỏ xanh trải thảm ngút ngàn còn trên đầu là cây xanh hòa điệu với biết bao nhiêu tiếng chim hót liên hồi. Chỉ cách nhau một vài con đường và một cánh rừng thì bên ngoài kia là cả một cuộc sống tấp nập, bon chen, ồn ào, mỏi mệt mà đôi khi con cũng dừng lại tự hỏi mình đang chạy đi đâu.

Chỉ cách một cánh cửa nhưng bên trong là một sự ảm đạm của những con người một thời quyền uy lỗi lạc. Con ước ao ngày nào mình cũng được sống và đi dạo trong khung cảnh như thế này thì làm sao còn biết đến tham sân si.

Tiếng chuông từ đâu điểm canh kéo con về với thực tại. Đã đến giờ con phải trở vào tiếp tục vật lộn với bệnh tật, mang lại những gì có thể cho sức khỏe, bình an của bệnh nhân mình. Người sung sướng giàu sang hay nghèo khổ khi thân bệnh đến đều như nhau, đều đau khổ cả. Bao nhiêu năm con đã nhờ thân này bước đi trả nghiệp liệu còn được bao nhiêu lâu nữa thì sẽ được thoát ly lưới trần này.

Nghiệp duyên bao phủ hằng sa chỉ mong tịnh tâm để bớt đi phiền muộn và không phải tạo thêm ác nghiệp. Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.

 

“Xin cho bốn mùa

Đất trời lặng gió

Đường trần con đi

Hoa vàng mấy độ.”

Ngọc Hằng

Da Khúc Thiên Thần & Tình Yêu Giáng Sinh – Phạm Trung

Trong tâm tình mừng đón Chúa Giáng Sinh.

Xin mời nghe & hát.

Da Khúc Thiên Thần

httpv://www.youtube.com/watch?v=Gn0L8iUMOB4

Tình Yêu Giáng Sinh

httpv://www.youtube.com/watch?v=imkLp6FZ1WE

Tình yêu giáng sinh cho nhau nụ cười

Sưởi lòng ấm êm giữa đêm lạnh lùng.

Nụ cười cho nhau mùa xuân mới

Nụ cười cho hoa màu tươi thắm

Kính,

Phạm Trung

Thiên Thần bé nhỏ

Thiên Thần bé nhỏ

Đừng bao giờ thất vọng vì Chúa là niềm hy vọng duy nhất của chúng ta.

Đừng tìm cái chết nhưng hãy tìm đến với Chúa, Ngài là sự sống lại và là sự sống.

Tin theo Chúa bạn sẽ luôn an vui và hạnh phúc. Tôi là 1 minh chứng.

 John nguyen

Tôi tớ Chúa.

On Fri, Dec 18, 2020 at 10:58 AM, Phaolo Thai wrote:

 Kitô hữu là người có Chúa Kitô, người tin Chúa Kitô.

Sứ mạng của Kitô hữu là cố gắng lôi kéo it́ nhất một linh hồn lầm lạc về với Chúa. Thiên Chúa không muốn ai bị hư mất; là con cái của Chúa, chúng ta phải cố gắng làm điều Chúa muốn.

From: Peter Tran

Date: Fri, Dec 18, 2020 at 7:24 AM
Subject: Thiên Thần bé nhỏ

On Friday, December 18, 2020, 6:21 AM, ‘Chau Nguyen’

THIÊN THẦN BÉ NHỎ

Trong một ngày mưa, cậu bé nói với cha là một Mục sư:

– Cha ơi, đã đến lúc con phải ra ngoài để phân phối các tờ rơi.

– Con trai, ngoài trời lạnh lắm và có mưa phùn, thời tiết này cha sẽ không ra ngoài.

– Nhưng cha ơi, người ta cần biết về Chúa ngay cả vào những ngày mưa.

Mục sư suy nghĩ một chút rồi bảo:

– Con trai, con có thể đi. Đây là tờ rơi, con hãy cẩn thận.

Cậu bé 11 tuổi cảm ơn cha, rồi đi bộ khắp các con phố của làng, đưa tờ rơi cho những người mà cậu ta nhìn thấy.

Sau 2 giờ đi bộ dưới mưa và trong cái lạnh, với tờ rơi cuối cùng cầm trong tay, cậu dừng lại ở một góc ngã tư, xem liệu có ai để cậu đưa tờ rơi nữa không, nhưng lúc này đường phố đã hoàn toàn hoang vắng.

Cậu đến ngôi nhà đầu tiên phía bên kia đường, chạm vào chuông vài lần và chờ đợi, không có ai ra mở cửa.

Hồi lâu, cậu quay lưng bước đi, nhưng điều gì đó đã ngăn chặn cậu. Cậu trở lại, chạm vào chuông và gõ cửa mạnh mẽ với các ngón tay của mình, lần này không lâu cánh cửa được mở.

Một quý cô bước ra ngoài với khuôn mặt và ánh mắt u buồn, nhẹ nhàng hỏi:

– Mẹ có thể làm gì cho con, con trai?

Với đôi mắt rạng rỡ và nụ cười tươi sáng, cậu bé nói:

– Thưa bà, cháu xin lỗi vì đã làm phiền, cháu chỉ muốn nói với bà rằng Chúa thực sự yêu bà, và cháu mang đến cho bà tờ rơi cuối cùng của cháu, nói về Chúa và tình yêu tuyệt vời của ngài.

Và cậu bé đưa tờ rơi cho người phụ nữ.

***

Sáng chủ nhật tuần sau, Mục sư hỏi các tín đồ trong buổi giảng: “Ai có một lời khai hoặc điều gì đó muốn chia sẻ?”.

Ở hàng ghế phía sau, một người phụ nữ lớn tuổi đứng dậy. Khuôn mặt bà rạng rỡ và đôi mắt thật hiền từ, bà nói:

– Không ai trong nhà thờ này biết tôi cả. Tôi chưa bao giờ đến đây, thứ bảy tuần trước tôi cũng không phải là người Cơ đốc giáo.

Chồng tôi đã chết một thời gian trước, để lại tôi bơ vơ trên thế giới này…

Thứ bảy tuần trước là một ngày đặc biệt, lạnh và mưa, trái tim tan vỡ của tôi nói rằng hôm nay tôi đã đến cuối con đường, tôi không còn gì hy vọng và không nên sống nữa.

Tôi lấy một chiếc ghế và một sợi dây thừng lên gác mái nhà tôi. Tôi buộc một đầu dây thừng lên mái nhà, sau đó tôi trèo lên ghế và đặt vòng dây vào cổ.

Tôi đứng trên ghế, một mình đau lòng và tuyệt vọng, lúc tôi vừa định ném mình ra khỏi ghế, thì đột nhiên vang lên tiếng ồn ào của cánh cửa bị gõ.

Tôi tự hỏi đó có thể là ai? Đã lâu rồi không có ai đến thăm tôi, và tôi gần như đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

Tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập hơn, nó ồn ào đến nỗi tôi không thể bỏ qua được nữa.

Tôi thả dây cổ, bước xuống ghế và đi ra phía trước.

Tôi không thể tin được những gì mắt tôi nhìn thấy, trước cửa nhà tôi là một đứa trẻ rạng rỡ và đẹp như một thiên thần. Cậu ấy mỉm cười với tôi, và nói thật hồn nhiên: “Cháu chỉ muốn nói với bà rằng Chúa thực sự yêu bà” Trong giây phút đó, những lời nói ra từ cậu, đã làm trái tim tôi chết từ rất lâu rồi, nay lại quay về với cuộc sống.

Khi thiên thần bé nhỏ biến mất giữa cơn mưa lạnh, tôi đóng cửa lại và đọc từng lời của tờ rơi.

Sau đó, tôi lên gác mái tháo dây thừng và mang ghế xuống. Tôi đã không cần nó nữa.

Rồi tôi đến đây, đến nhà thờ này để cảm ơn Chúa, ngài đã gửi một thiên thần bé nhỏ đến giải cứu tôi khỏi tận cùng địa ngục, nơi mà tôi tưởng như chắc chắn sẽ rơi vào.

***

Mục sư đến băng ghế đầu tiên nơi thiên thần bé nhỏ đang ngồi, ông ôm con trai của mình vào lòng và đôi vai ông rung lên từng hồi nức nở.

Trong nhà thờ, mọi người đều khóc…

Phong Luu (viết lại từ nguồn Internet)

From: TU-PHUNG

Cầu nguyện

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diện và hoạt động trong đời con. Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ. Xin dạy con sự hiền hậu để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. Xin dạy con sự khiêm nhu để con dám buông đời con cho Chúa.

Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

From: anh chị Thụ Mai

Cầu nguyện

Cầu nguyện:

Lạy Cha nhân ái, từ trời cao, xin Cha nhìn xuống những gia đình sống trên mặt đất trong những khu ổ chuột tồi tàn hay biệt thự sang trọng. Xin thương nhìn đến những gia đình thiếu vắng tình yêu hay thiếu những điều kiện vật chất tối thiểu, những gia đình buồn bã vì vắng tiếng cười trẻ thơ hay vất vả âu lo vì đàn con nheo nhóc. Xin Cha nâng đỡ những gia đình đã thành hỏa ngục vì chứa đầy dối trá, ích kỷ, dửng dưng.

Lạy Cha, xin nhìn đến những trẻ em trên thế giới, những trẻ em cần sự chăm sóc và tình thương những trẻ em bị lạm dụng, bóc lột, buôn bán, những trẻ em lạc lõng bơ vơ, không được đến trường, những trẻ em bị đánh cắp tuổi thơ và trở nên hư hỏng.

Xin Cha thương bảo vệ, gìn giữ từng gia đình là hình ảnh của thánh Gia Thất, từng trẻ em là hình ảnh của Con Cha thuở ấu thơ. Xin Cha sai Thánh Thần Tình Yêu đem đến hạnh phúc cho mỗi gia đình; nhưng xin cũng nhắc cho chúng con nhớ hạnh phúc luôn ở trong tầm tay của từng người chúng ta. Amen.

 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.