CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

 CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

“Người ta nghe tiếng khóc than nức nở,

đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất ngạc nhiên khi nói, trước cả cái chết của Têphanô, vị thánh phó tế, các trẻ sơ sinh thời Chúa Giêsu giáng thế là những chứng nhân tử đạo đầu tiên của Ngài; bằng chứng là Giáo Hội tôn kính các Thánh Anh Hài như các vị thánh tử đạo. Thật bất ngờ, những trẻ này nói với chúng ta nhiều điều nhân dịp Giáng Sinh, dẫu đó là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ không mấy ai chú ý.

Trước hết, các trẻ này nói rằng, ‘Kìa, sự độc ác của con người sâu xa đến mức, khi ai đó muốn duy trì quyền lực, họ có thể cướp đi mạng sống của người khác!’. Thế nhưng, chính những trẻ thơ này lại âm thầm nhắc cho chúng ta về một thực tế khác rằng, ‘Có một nơi mà các chế độ chuyên chế không thể ngự trị; bởi lẽ, sẽ có một vị Vua trị vì thần dân Ngài bằng tình yêu; Vương Quốc Ngài không thể bị đánh bại bởi sự ác’. Những trẻ thơ này là sứ giả của Vương Quốc đó, Vương Quốc tình yêu của Giêsu. Các bé thơ này đã được kêu gọi để đưa ra một chứng tá lặng lẽ, gãy gọn, nhưng đầy sức mạnh về một cuộc chiến mà Vua Giêsu sẽ đích thân nghinh chiến vì tình yêu; các em là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ đã đi trước Ngài; mẹ các em sẽ gặp lại con mình, bồng ẵm chúng mãi mãi vào một ngày nào đó trước sự chứng kiến của vị Vua đầy yêu thương.

Tiếp đến, các trẻ này đã đọc trước Kinh Lạy Cha mà vị Vua của họ sẽ dạy cho các môn đệ của Ngài, “Nước Cha trị đến!”; đây là tiếng khóc, tiếng nài van, cũng là lời cầu nguyện đầu tiên của những tâm hồn thánh thiện thơ bé. Một ngày nào đó, Tân Vương của họ sẽ trị vì trong Nước Cha; nhưng trước đó, sẽ có một cuộc chiến khủng khiếp giữa Ngài với quyền lực sự dữ; các trẻ này là những ngôn sứ quyền năng tiên báo bi kịch lịch sử của nhân loại cũng như cuộc chiến giữa vị Vua ánh sáng và ác thần của bóng tối; thư Thánh Gioan hôm nay nói, “Thiên Chúa là sự sáng, nơi Người không có sự tối tăm nào”.

Sau cùng, tiếng khóc của các thơ nhi này còn là một lời cầu nguyện mạnh mẽ được Chúa Cha nhậm lời vì Người đã lắng nghe; tiếng khóc của các em, những ‘chứng nhân lặng lẽ’ này đã khơi dậy trong trẻ Giêsu ước muốn hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc các linh hồn. Thật tuyệt vời! Ngài sẽ trị vì bằng cách hiến trọn đời mình đến nỗi chết trên thập giá như một quà tặng ân sủng cho những trẻ này và cho vô số các linh hồn qua muôn thế hệ sau Ngài và cả trước Ngài.

Hoài niệm những hài nhi vô tội cách đây hơn 2,000 năm, chúng ta nhớ các hài nhi vô tội hôm nay, hàng triệu thai nhi trên thế giới phải chết mỗi năm. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói, “Chúng ta thường xuyên nghe nói về những bước tiến nhảy vọt kỹ thuật phục vụ con người, nhất là y khoa. Tuy nhiên, bác ái và lòng nhân là những thứ mà hình như ngày càng vắng bóng hơn”.

Trong một bữa tiệc khoản đãi tại toà bạch ốc, đệ nhất phu nhân Hillary Clinton hỏi nhỏ một thực khách cùng bàn, “Bà nghĩ sao, khi mãi đến hôm nay chúng ta vẫn chưa có một phụ nữ làm tổng thống?”; người phụ nữ nhỏ thó đồng bàn không chần chừ trả lời, “Có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã bị bóp chết ngay từ lúc còn là bào thai”. Đúng là câu trả lời của một vị thánh! Người phụ nữ nhỏ thó ấy không ai khác là Mẹ Têrêsa. Và ngày 22/01/1994, trong bữa điểm tâm truyền thống, cũng tại toà bạch ốc, Mẹ được mời làm diễn giả. Trước vợ chồng Bill Clinton cùng quan khách, Mẹ dõng dạc nói, “Tôi tin rằng, thủ phạm tồi tệ nhất đang huỷ hoại nền hoà bình thế giới là nạn phá thai, đó là cuộc chiến trực tiếp giết hại trẻ thơ vô tội, mà kẻ giết người chính là mẹ của chúng. Nếu nhẫn tâm chấp nhận để người mẹ ra tay sát hại con mình, làm sao chúng ta có thể nói cho người khác đừng giết nhau?”. Những tràng pháo tay từ phía cử toạ đang nhất loạt đứng lên biểu tỏ lòng ngưỡng mộ, ngoại trừ vợ chồng Bill; ông bà không đứng lên, cũng chẳng hề vỗ tay.

Anh Chị em,

Để duy trì quyền lực người ta có thể giết chết những người khác; để duy trì Vương Quốc tình yêu, Chúa Giêsu hiến dâng mạng sống Ngài. Là môn đệ Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta được mời gọi mỗi ngày, dâng lời cầu nguyện cho “Nước Cha trị đến”, đồng thời, như một ‘chứng nhân lặng lẽ’, chúng ta ra sức bảo vệ quyền lợi trẻ em; bảo vệ quyền sống, quyền học hành và quyền vui đùa của các thiên thần; đó chính là con em của chúng ta, xóm giềng của chúng ta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con muốn dành những gì tốt nhất của bản thân con cho các trẻ thơ Chúa trao cho con; xin cho đời con luôn là ‘chứng nhân lặng lẽ’ của tình yêu Chúa, Đấng luôn yêu mến và đề cao trẻ thơ”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

image.png

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Tôi qua Cambodia chơi, nhìn quanh, thấy thiên hạ xếp hàng nườm nượp đi thăm Đế Thiên – Đế Thích nên tôi cũng đi luôn cho nó… giống với người ta. Tới nơi mới biết – té ra – hồi đầu thế kỷ XX, học giả Nguyễn Hiến Lê đã tìm đến nơi này rồi. Ông ghi nhận:

“Người Miên ưa đục hình trên đá. Ở điện Angkor Vat có trên 12.000 thước vuông đá đục hình về đời các vị thần thánh. Ở đền Bayon, hình diễn lại đời sống hàng ngày và phong tục đương thời. Ở Sân Voi tại Angkor Thom, trên bốn trăm thước chiều dài, hiện lên hình những loài vật lớn bằng vật thiên nhiên.”

Qua đầu thế kỷ XXI thì nhiếp ảnh gia NgyThanh cũng đã vác máy đến đây, và thu vào ống kính nhiều hình ảnh tuyệt vời:

“Tôi không có thói quen mang thước và máy ảnh theo người nên không biết Đế Thiên – Đế Thích dài/rộng cỡ nào, và kỳ vỹ ra sao. Chỉ nhớ mình vừa qua khỏi cổng chính là đã thấy… mấy mợ hàng rong. Họ chào mời du khách mua nước thốt nốt ướp lạnh.

Tôi cũng muốn thử chơi một ly cho biết nhưng ngần ngừ một lát rồi tiếp tục đi. (Mới ực hai lon bia Cambodia xong, còn chưa biết W.C chỗ nào, ngu sao mà uống nữa). Vừa đi, vừa nhớ tới một người bạn cũ: Hà Trung Liêm.

Gần 30 năm trước (lúc cả Khmer Rouge và lính Việt Nam đều còn hiện diện ở Cambodia) tôi và anh cũng đã lén chui từ tỉnh Aranyaprathet (Thái Lan) sang Poipet để “tham quan” Xứ Chùa Tháp mấy lần rồi.

Có lần, đang nằm võng giữa rừng thì Liêm móc trong ba lô ra tờ báo Quân Đội Nhân Dân, rồi chỉ cho tôi xem một đoạn thư tình của một anh lính bộ đội gửi (từ chiến trường phía Tây) về cho người yêu bé bỏng ở hậu phương Hà Nội: “Anh muốn cài lên tóc em một cành hoa thốt nốt…”

Hai thằng cười lăn, cười lộn thiếu điều muốn đứt võng luôn. Hơn một phần tư thế kỷ đã qua, tôi không còn nhớ được tên tác giả bức thư tình (“bất hủ”) nói trên nhưng vẫn còn giữ nguyên ấn tượng về sự liều lĩnh (quá cỡ) của tác giả.

Ông ấy chưa bao giờ nhìn thấy cây thốt nốt nên mới dám có ý nghĩ dại dột cài nguyên một buồng hoa (dám nặng cỡ chục kí lô) lên mái tóc của người yêu bé bỏng. Con nhỏ mà gẫy cổ là vô tù về tội ngộ sát (hay cố sát) như không, chớ đâu phải chuyện giỡn chơi – cha nội?

Sau này, có dịp nghe Huy Thục tâm sự trên báo Công An Nhân Dân (“Nhạc Sĩ Huy Thục Và Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng”) tôi mới biết là ông nhạc sĩ này còn liều lĩnh và ẩu tả hơn nhiều: “Đi cùng các đơn vị chiến đấu ở Cam Lộ, Khe Sanh, hình ảnh các cô gái Vân Kiều gùi trên vai những quả đạn pháo, tên lửa nặng trĩu, vẫn với chiếc đàn Ta Lư đeo trước ngực, cất tiếng ca mừng các anh giải phóng quân đã làm tôi xúc động viết nên những nốt nhạc đầu tiên cho Tiếng đàn Ta Lư.” 

Tôi bảo đảm là đại tá nhạc sĩ Huy Thục cũng chưa bao giờ nhìn thấy một cái tên lửa. Thằng chả chỉ “suy đoán” rằng “tên lửa” và “tên tre” đều là tên cả, và chỉ khác nhau (xíu xiu) về kích thước và trọng lượng thôi nên mới dám “bắt” đám con gái Vân Kiều “gùi trên vai nặng trĩu” như thế. Đã thế, trước ngực mỗi cô còn đeo lủng lẳng chiếc đàn ta lư, và vừa đi vừa hát nữa chớ.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Huy Thục nổi tiếng với hai bản nhạc cách mạng: “Tiếng Đàn Ta Lư” và “Cô Gái Pa Kô.” Ông cũng nhận được nhiều bổng lộc cùng khen thưởng: giải thưởng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam (1993, 1995), giải thưởng Bộ Quốc Phòng (1994), giải thưởng Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (1980), cùng với cả đống huy hiệu hay huy chương gì đó – ngó mà hoa mắt!

Thế còn còn mấy cô gái Vân Kiều và cô gái Pa Kô thì sao? Câu trả lời có thể tìm được qua một bài phóng sự (“Người Dân Tộc Thiểu Số Vân Kiều Và Pa –Kô”) của Nhóm Phóng Viên Tường Trình Từ Việt Nam, RFA:

“Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.

Thi thoảng, trên đường đi, bắt gặp vài cụ già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói và nỗi buồn tuổi già bóng xế trong tiếng chân bước. Không những thế, có nhiều cụ bà già 60, 70 tuổi phải gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km từ nhà đến trung tâm thương mại Việt – Lào – Thái hoặc chợ Khe Sanh để bán.”

Mấy “bà già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói” trên “đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo” hôm nay chính là những cô gái Vân Kiều hay Pa Kô mấy chục năm về trước. Chớ còn ai vô đó nữa?

Ngày trước: “Gùi trên vai súng đạn ra hoả tuyến/ Gạo ngàn cân em gùi ra chiến trường/Để bộ đội chúng ta ăn no mà đánh thắng giặc Mỹ…” Ngày nay họ “gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km” để mang đi bán kiếm tiền độ nhật. Và đời sống thường nhật của họ được thiên hạ mô tả là “khổ cực không còn gì để nói.”

Nghe như thế người ta rất dễ có cảm tưởng (hay hiểu lầm) rằng Chính Quyền Cách Mạng là cái đồ ăn cháo đá bát, hoặc cái thứ bạc nghĩa vô ơn.

Không dám “vô ơn bạc nghĩa” đâu!

Coi nè:

Tổng công ty Hàng không VN (Vietnam Airlines) cho biết, sẽ triển khai Quy định ưu tiên đối với người có công với cách mạng khi làm thủ tục lên máy bay…

Ưu tiên tại khu vực soi chiếu an ninh, khách được ưu tiên sử dụng lối đi riêng dành cho khách hạng thương gia hoặc khách hàng thường xuyên.

Dịch vụ ra tàu bay khách ra tàu bay trước cùng với các khách ưu tiên khác.

Hành khách là người có công với cách mạng cần xuất trình đầy đủ giấy tờ xác nhận đi kèm (bản sao không cần chứng thực) để được ưu tiên phục vụ.”

Thiệt là ơn nghĩa và tử tế hết biết luôn.

Còn bằng cách nào mấy bà già Vân Kiều, Pa Kô lọt vô được sân bay để các “hãng hàng không ưu tiên phục vụ đối tượng người có công với cách mạng theo quy định của nhà nước” thì lại là chuyện khác. Chuyện này nhà nước hoàn toàn vô can. Tui… cũng vậy.

Mới đi thăm quần thể Đế Thiên – Đế Thích về, lội bộ muốn rã cẳng luôn. Mệt thấy mẹ. Viết được bi nhiêu cũng đã muốn ứ hơi rồi. Thôi tui đi ngủ nha. Chuyện (dài) của mấy má Pako và mấy má Vân Kiều xin để lại bữa sau, hoặc kiếp sau, đi. Good night & good luck!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Trung Quốc xử người quay clip về dịch cúm Vũ Hán 4 năm tù

Hôm 28/12, một tòa án Trung Quốc tuyên án 4 năm tù đối với một nữ YouTuber, người đưa tin từ thành phố Vũ Hán vào lúc cao điểm của đợt bùng phát dịch COVID-19 vào năm ngoái, với cáo buộc “gây gổ và kích động”, luật sư của bà cho Reuters biết.

Bà Zhang Zhan, 37 tuổi, một trong những người đầu tiên được biết là đã bị xét xử, nằm trong số ít ỏi những người được tận mắt chứng kiến thảm cảnh của đại dịch, từ những nơi đông đúc ở bệnh viện đến những con đường vắng, đã vẽ nên bức tranh đa chiều về tâm phát của đại dịch so với những gì do báo chí nhà nước Trung Quốc chính thức đưa tin.

“Tôi không hiểu được. Tất cả những gì Zhang làm là nói lên tiếng nói chân thật, vậy mà bị 4 năm tù,” bà Shao Wenxia, mẹ của bà Zhang, người tham dự phiên tòa cùng chồng, cho Reuters biết.

Luật sư Ren Quanniu của bà Zhang nói với Reuters: “Chúng tôi có thể sẽ kháng cáo.” Luật sư cho biết thêm rằng phiên tòa xét xử tại tòa án ở Pudong, một khu trung tâm kinh doanh của Thượng Hải, kết thúc lúc 12h30 chiều.

“Bà Zhang tin rằng bà bị đàn áp vì thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình,” luật sư Ren nói trước phiên tòa.

Những lời chỉ trích về việc Trung Quốc xử lý dịch bệnh đã bị kiểm duyệt, và những người lên tiếng như các bác sĩ đã bị chính quyền cảnh cáo. Truyền thông nhà nước Trung Quốc luôn loan tin rằng nhờ sự lãnh đạo của Chủ tịch Tập Cận Bình mà việc ngăn chặn dịch bệnh đã thành công.

Tại Thượng Hải, cảnh sát thắt chặt an ninh bên ngoài tòa án, nơi bà Zhang bị xét xử sau 7 tháng bị giam giữ.

Từng là một cựu luật sư, bà Zhang từ Thượng Hải đến Vũ Hán vào ngày 1/2.

Các video clip ngắn của bà được tải lên YouTube bao gồm các cuộc phỏng vấn với người dân, bình luận và cảnh quay về lò thiêu xác, ga xe lửa, bệnh viện và Viện virus học Vũ Hán.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

TÔI CHỌN SỐNG VÀ SỐNG Ý NGHĨA

TÔI CHỌN SỐNG VÀ SỐNG Ý NGHĨA

– Trích từ fb bạn Nguyễn Tín –

Tôi là Tín và tôi tự hào về mình, có thể bạn không tin những gì tôi sắp kể. Nhưng nếu bạn tin thì bạn sẽ học được ít nhất một vài điều trong câu chuyện của tôi:

– Sau khi tốt nghiệp THPT năm 2005, tôi vào Sài Gòn với một tâm thế hừng hực. Đó không phải là lần đầu tiên tôi xa nhà, nhưng đó là lần đầu tiên tôi có một ước mơ rất lớn. Ước mơ thay đổi cuộc sống nghèo khó, tôi muốn có một tương lai tốt hơn, tôi muốn cho bố mẹ tôi một cuộc sống tốt hơn về già.

– Thi đỗ vào một trường đại học, gánh nặng về tài chính buộc tôi phải làm thêm đủ mọi thứ trên đời để có tiền đóng trọ và ăn uống còn tiền học thì bố mẹ lo. Cột mốc bắt đầu từ đây

– Tôi là người thích tự do về tài chính. Tôi chịu khó đi làm nhiều hơn, lúc ấy tôi đang học xd nhưng tôi nhận ra rằng, thứ mình thích là tài chính là tiền tệ. Tôi dành số tiền làm được cho những khoá học về kinh doanh về marketing. Thời điểm năm 2009 là lúc tôi thật sự bức phá trong thu nhập nhờ nhiều công việc khác nhau. Tôi quyết định ngừng học xây dựng, bảo lưu kết quả.

– Tôi nhận lời gầy dựng lại một doanh nghiệp phá sản. Lúc ấy mỗi ngày tôi chỉ ngủ khoảng 4-5 tiếng. Với sức trẻ tôi làm việc như một cái máy, lúc ấy tôi được lũ bạn gọi là cỗ máy kiếm tiền. Tôi nhìn hướng nào cũng ra lợi nhuận. Khi lũ bạn còn đang thực hành ở lớp, thì tôi đi kiếm tiền cho tôi và tạo thu nhập cho người khác.

– Năm 2010 cty tôi làm bắt đầu có dự án, cty bắt đầu có lợi nhuận. Gần như những lúc khó khăn nhất chúng tôi đã vượt qua. Cái cây đã bắt đầu có trái cũng là lúc tôi… đêm hôm ấy sau khi lo xong việc, tôi đội mưa lớn chở Sếp về nhà an toàn. Tôi từ hẻm 19 đường điện biên phủ, HCM chạy về hướng Hiệp Bình Chánh đến đoạn cá sấu hoa cà tôi gặp tai nạn giao thông. Đoạn đường lúc ấy đang thi công, xe của tôi va vào rào chắn nó chỉ dừng lại khi tới một nắp cống.

– Tôi bị chấn thương tủy sống cổ và bị liệt tứ chi, mọi thứ sụp đổ từ khoảnh khắc ấy. Tôi điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy, lúc đó tôi không thở được, phải dùng máy thở và bóp bóng, phòng tôi nằm 10 người đưa vào thì 5 người đắp mền đưa ra. Tôi cũng đã tắt thở vài lần nhưng may mắn sống sót. Tôi cảm nhận được những cơn đau, tôi tự hỏi sao lại là tôi và sao lại là lúc này. Nhìn sang tôi thấy mẹ đang gục trên giường. Tôi tự hỏi mình đang làm j ở đây.

– Mẹ bảo con ráng lên, vài ngày nữa con sẽ khỏe lại, công việc, cuộc sống đang đợi con phía trước. Sau 10 ngày tôi được rút ống trợ thở. Nhưng phổi của tôi có vấn đề. Tiếp tục điều trị thêm 20 ngày nữa, tôi nằm bất động thức ăn được đưa trực tiếp vào dạ dày, miệng mồm đầy ống với dây. Tôi chỉ cử động được đôi mắt, tôi ra hiệu bằng đôi mắt, chả ai biết tôi đang cần gì.

– 5 ngày cuối cùng tôi được tháo hết ống dẫn trên mặt, nhưng lúc này tôi bị tắt tiếng không thể nói được. Tôi bắt đầu thấy sợ, tôi sợ vì những ngày vừa qua, tôi sợ đủ thứ. Nhưng tôi không dám khóc vì bố mẹ sẽ buồn, những người xung quanh tôi sẽ buồn. Nước mắt chỉ chảy về đêm.

– Sau con nguy kịch tôi được đưa qua bệnh viện Phục hồi chức năng Q8. Lúc ấy tôi nghĩ mình sẽ ổn, mình sẽ khoẻ lại, nhưng không. Sau khi qua bên đó bs nói với tôi và gia đình là: bệnh của em nó không tính bằng ngày bằng tháng, mà tính bằng năm. Tôi như chết lặng, nó đau còn hơn lúc tôi không thở được. Lúc ấy tôi lại ước gì mình được trở lại bệnh viện Chợ Rẫy và đi ra ngõ sau.

– Tôi muốn được về nhà. Tôi nhớ nhà. Trong tôi lẫn lộn nhiều suy nghĩ, nên dừng lại hay nên đi tiếp. Tôi phải mất 3 ngày để có câu trả lời cho mình. Tôi bắt đầu chấp nhận sự thật, chấp nhận bản thân, chấp nhận là người tàn tật. Tôi lao vào luyện tập để cải thiện chức năng vận động.

⁃ Cuộc sống giờ đây sẽ khác, tôi không còn là người chủ động như trước, không thể muốn đi đâu là đi, muốn đến đâu là đến. Nhưng chả sao cả, đã đi tới đây rồi thì cứ đi tiếp, tôi muốn đi tiếp để xem thử phía trước có gì. Tôi luyện tập được 2 tháng thì cô hướng dẫn nói em hết cơ rồi, thôi cho em xuất viện về. Khi nào có thêm biến chuyển thì lại vào tập tiếp.

⁃ Đúng 3 tháng sau tai nạn, tôi được hoà mình vào dòng người đông đúc trên phố. Nhưng cảm nhận rất khác. Tôi suy nghĩ rồi đây mình sẽ làm gì, mình sẽ ra sao, ừ thì mạnh mẽ đấy, nhưng liệu sẽ mạnh mẽ được bao lâu.

⁃ Tôi được bố mẹ đưa về quê. Lúc ấy cũng là 27 Tết âm lịch. Cái tết đầu tiên tôi ngồi xe lăn, tôi ngồi nhìn mọi người đi chúc Tết, nghe cuộc gọi của bạn đi họp lớp, lại thấy trống trải. Nhưng biết sao giờ, khi đã không có sự lựa chọn nào khác, thì cứ vui với những gì đang có, hạnh phúc với thứ còn lại.

⁃ Một ngày mới lại bắt đầu không phải ở sg nhộn nhịp mà ở quê nhà nơi tôi sinh ra, lần này khó khăn hơn lần trước cả ngàn lần, lúc này tôi không có tiền, đang nợ ngân hàng, tiền chữa bệnh đã cạn kiệt. Ngồi xe lăn tay chân có mà như không. Tôi tận dụng hết những kiến thức đã học và kinh nghiệm sống sau những năm lăn lộn trong nghề kinh doanh.

⁃ Tôi bắt đầu với công việc mua bán điện thoại. Bạn có tin không lúc ấy tôi làm bằng con số âm, không vay mượn bất cứ ai. Liên hệ với đầu mối nhờ họ bỏ hàng, rồi chuyển sang cho người bán lẻ. Tôi bắt đầu kiếm được khoảng chênh lệch. Cứ thế tôi phát triển dần. Cuối 2011 tôi nhờ cậu em chỉ giúp tôi dùng Facebook. Thật sự trước đó tôi chả biết Facebook là gì.

⁃ Ngoài việc kinh doanh điện thoại tôi lên mạng bắt đầu bán đặt sản bình định, tôi kết nối với một số đứa em và bạn bè đang học tập và làm việc ở SG, cung cấp nguồn hàng để đôi bên cùng kiếm lợi nhuận. Mọi việc dần sáng sủa, tôi bắt đầu có thu nhập, và món nợ tiền vay sinh viên nghèo cũng đã trả xong. Dồn tiền vào kinh doanh điện thoại, lúc ấy thị trường rất tốt.

⁃ Nhưng một lần nữa cuộc đời lại thử thách tôi. Năm 2012, tôi bị sốt rất cao không ngủ được, đến tận 2h sáng thì uống giảm đau. Ngủ dậy 4h tôi nhìn sang tủ điện thoại thì thấy cửa mở. Nhờ bố mẹ kiểm tra thì chả còn thứ gì ngay cả cái máy tính làm việc cũng bay theo luôn. Tôi bị mất trộm, chúng nó lấy sạch sẽ ngay cả điện thoại của bố mẹ, ví tiền đều mất. Không liên lạc được với ai, tôi được đỡ lên xe, nhờ bố mẹ mở hết cửa ra.

⁃ Hàng xóm thấy bật đèn và mở cửa lúc ấy sợ tôi có chuyện gì nên chạy sang hỏi thăm. Rồi mọi người bắt đầu giữ nguyên hiện trường gọi công an. Tôi thì chỉ im lặng và ngồi đó, mọi người động viên, bố tôi thì rưng rưng nước mắt, bố nói mất hết rồi con à. Tôi biết, thậm chí tôi còn biết đặt thù của mặt hàng này đã mất sẽ không bao jo lấy lại được.

⁃ Tôi thở một hơi thật dài, vừa nói vừa cười “Mất rồi thì thôi”. Ai cũng ngạc nhiên hỏi sao con cười. Tôi nói không lẽ giờ khóc, con hết nước mắt rồi, mà có khóc thì cũng chả lấy lại được. Thôi xem như con lại không may một lần nữa. Có lẽ tôi đã từng mất những thứ quá lớn và giờ thêm một lần nữa cũng có sao đâu, tôi chịu được hết. Quan trọng là tôi còn sống, nếu như hôm đó bọn trộm nó lấy cái mạng của tôi, hay một ai trong gia đình tôi thì sao. Còn người là còn của.

⁃ Hôm ấy tôi mất tổng cộng chắc khoảng 50 triệu. Có thể với ai đó nó nhỏ, với bọn trộm chỉ đủ nó tiêu xài một 2 hôm, nhưng với người tàn tật như tôi nó là cả một gia tài, một sự nỗ lực không biết ngừng nghỉ.

-Mọi người trong xóm nghe tin và giúp tôi mua lại cái laptop cũ để tôi làm tiếp công việc mà ai cũng thấy từ trước tới giờ. Lúc nhận được món quà ấy tôi rất xúc động, tôi rất quý, rất biết ơn những người hàng xóm tốt bụng. Họ đã dành cho tôi những lời động viên để tôi đi tiếp hành trình của mình. Một lần nữa tôi lại thêm một món nợ ân tình.

-Tôi lại bắt đầu, lại xuất phát trở lại. Lần này tôi không làm một mình, mà tìm đến bạn bè cùng làm chung. Chỉ có cùng nhau thì chúng tôi mới phát triển được. Tôi vẫn miệt mài với những gì đã chọn nhưng cuộc đời đâu đơn giản như vậy. Đến năm 2014, vào khoảng tháng 10, một lần nữa tôi lại :“chơi trò sinh tử.”

-Đêm hôm ấy đang ngủ tự dưng tôi thấy mệt,lúc ấy tôi lên tiếng gọi mẹ mà không được, cũng may là cầm được cái máy và gọi điện cho mẹ. Lúc ấy khoảng 1h sáng, mẹ ra bật điện và thấy máu chảy khắp người, ước cả cái nệm, mẹ tôi bật khóc và nói:”Con ơi sao vậy”. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là rất mệt, như sắp chết vậy đó, ba nghe khóc cũng bật dậy chạy ra.

-Tôi nói với mẹ:”Mẹ ơi chẳng lẽ hôm nay con phải chết. Mẹ ơi gọi taxi nhanh lên con chưa muốn chết, đến bệnh viện nhanh lên, không con chết mất”. Tôi được đưa tới bệnh viện. Và được chuyển ngay lên tuyến trên. Trong suốt quá trình đi, tôi luôn nói với chính mình, Tín ơi mày còn quá trẻ mày không thể chết, mày không được chết, cứ như vậy cho đến khi tới bệnh viện.

-Tôi bị hoại tử vùng mông vì ngồi làm việc quá nhiều, cứ lo làm mà không để ý đến cái mông đang gặp vấn đề, bác sĩ phải cắt bỏ hết phần hoại tử ở vùng mông để cứu tôi khỏi tay tử thần một lần nữa. Tôi điều trị ở bệnh viện hết 2 tháng, và mất thêm 2 năm nữa để mông tôi lành hẳn. Lúc bấy giờ tôi hầu như không ngồi được nữa, phải nằm là chủ yếu. Tôi buộc phải thích nghi với tình trạng sức khỏe hiện tại.

-Việc kinh doanh lúc này bị gián đoạn, tôi không thể ngồi nhiều như trước, nhưng việc làm thì đòi hỏi phải ngồi. Đành gói ghém và tìm công việc khác thích hợp hơn, tôi tìm đến những việc kinh doanh qua mạng, kinh doanh không sở hữu. Cố gắng tạo ra nhiều nguồn thu nhập khác nhau để có cái ăn, có tiền trang trải thuốc men. Mãi cho đến năm 2015, tôi chuyển sang bán thêm tạp hoá.

-Mới đầu ai cũng phản đối và không tin tôi bán lẻ được, vì quá nhiều rủi ro, tôi thì chỉ có một mình. Công việc bán lẻ đòi hỏi phải nhanh lẹ mà tôi thì chỉ ngồi và nằm thì sao mà làm, nhưng nó cứ thôi thúc tôi làm cho bằng được. Mọi người không hiểu tôi sẽ làm kiểu gì, và ai cũng tò mò xem tôi sẽ làm như thế nào.

-Nhanh gọn lẹ. Tôi liên hệ với bạn bè hỏi thăm về việc nhập hàng, giá cả, và tìm một nhà cung cấp duy nhất có thể bỏ hầu hết các mặt hàng tại nhà cho tôi. Việc còn lại tôi tự tính toán

-Sau một tuần tôi đã có cửa hàng tạp hoá riêng cho mình . Nó hoạt động không giống ai, tất cả đều tự phục vụ hết. Mọi người thì đã quen với việc tới đứng đó, chờ nhận hàng rồi đưa tiền. Nhưng tôi thì khác, đến với tôi: tự động vào chọn thứ mình cần, sau đó tôi báo giá và tính thành tiền, rồi mọi người tự bỏ tiền và tự thối tiền dư cho mình. Vậy đó, giờ đây cái tạp hoá Tín đã được 5 năm tuổi rồi.

– Sau 10 năm kể từ ngày định mệnh ấy. Tôi đã nếm trải đủ thứ mùi vị trong cuộc sống. Đắng có cay có, hạnh phúc có, vui buồn có. Tôi học được thêm nhiều bài học trong cuộc sống. Tôi tận dụng triệt để những gì mình đang có. Và chưa bao giờ đầu hàng trước số phận. Tôi chưa thể thành công như ước nguyện của mình. Nhưng tôi tự hào vì những gì tôi đã đang và sẽ làm.

-Tôi đã giam thân xác của mình trong bốn bức tường suốt 10 năm qua, nhưng tôi chưa hề giam tâm hồn, tinh thần. Tôi hướng ra thế giới bên ngoài bằng internet. Tôi kết nối với mọi người bằng Facebook, Zalo. đối với tôi đằng sau mỗi rào cản của cuộc đời là mỗi một cách giải quyết thú vị.

-Cuối cùng tôi viết ra câu chuyện của mình là để mọi người hiểu hơn về tôi, về những gì tôi trải qua. Tôi muốn đâu đó có những số phận như tôi, xin hãy cứ lạc quan và tạo cho mình một cơ hội sống tiếp, sống tốt. Tôi không muốn mọi người thương hại, cũng không muốn mọi người tung hô, tôi chỉ muốn truyền một chút động lực cho cuộc sống thêm màu sắc bằng câu chuyện của tôi. Và có một điều mà mọi người không biết đó là trung binh mỗi tháng tôi phải duy trì khoảng 5tr tiền thuốc, mỗi lần vào bệnh viện là hết vài ba chục triệu. Và trong suốt 10 năm qua tôi tự chủ tài chính. Bố mẹ lớn tuổi lại tốn thời gian chăm sóc cho tôi, vậy thì điều thôi thúc tôi là không để gánh nặng tài chính lên gia đình, từ miếng ăn, từng viên thuốc tôi tự làm tự chịu.

– Có nhiều đêm tôi chỉ ước sáng mai ngủ dậy ông trời cho tôi được đôi tay lành lặn thôi cũng được. Nhưng cuộc đời là vậy bạn phải thích nghi với mọi thứ. Chấp nhận mọi rào cản, vượt qua nó, vượt lên trên những nỗi đau, những nỗi sợ hãi. Nhìn về phía trước, nhìn vào những thứ tích cực, đâu đó sẽ có giải pháp cho bạn, sẽ có con đường cho bạn. Nếu một ngày bạn muốn dừng lại thì hãy hỏi tại sao bạn lại bắt đầu. Nếu bạn từ bỏ bạn, thì sẽ chẳng có ai bên bạn cả. Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Tôi không may mắn khi phải đi trên con đường gập ghềnh, nhưng tôi muốn đi hết con đường này để xem đích đến có gì thú vị.

-Xin chân thành cảm ơn mọi người đã lắng nghe những chia sẻ này, chúc cho tất cả mọi người luôn luôn mạnh mẽ, vui vẻ và thành công trong cuộc sống.

Cảm nghiệm của đời mình sau 16 năm bị Stroke  

Bài cảm nghiệm này của anh Nguyễn Ngọc Thụ đã đăng trên Website này rồi, nhưng lần này cũng xin gởi lại lần nữa. Anh Thụ là một bác sĩ chuyên khoa về tim, sau khi bị bịnh anh không làm bác sĩ nữa và đã sống bằng nghề khác. Anh Thụ đã gởi gấm cho chúng ta về Lòng yêu thương của Thiên Chúa. Chúa đóng cửa này thì Chúa cũng mở ra cửa khác cho chúng ta sống chứ Chúa không để chúng ta phải quá sức chịu đựng, và dân gian ta thường nói “tái ông mất ngựa”. Xin cám ơn anh Thụ và mời quý độc giả…

 Cảm nghiệm của đời mình sau 16 năm bị Stroke  

 16 năm về trước, vào ngày Giáng sinh 24/12/2004 tại Northern Virginia, con/tôi bị stroke vào nhà thương cấp cứu, ICU/hospital.  Hôm đó, con/tôi đi công tác ở Vancouver, Canada và Seattle, WA về đến Washington D.C trời xuống -36 độ lạnh.  Lúc con/tôi đi trời ấm như mùa xuân, lúc về buốt lạnh mùa đông. Từ terminal xe bus đưa tôi ra parking lot, không ngờ xe bus đưa tôi ra lộn parking lot.  Một tiếng rưỡi lội bộ đi tìm xe dưới nhiệt độ trừ  36 độ âm nhưng tôi không có áo lạnh.  Kết quả, tôi bị stroke sau 1-2 với cái shock bất ngờ đó. Một cái stroke rất là nặng tưởng chết, nhưng Chúa và Đức Mẹ đã cứu tôi và cho tôi sống lại một cuộc sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ hơn và được làm nhân chứng cho Chúa.

 Biến cố đó, gia đình và người thân và bạn bè đã đến thăm và care cho tôi nhiều lắm.  Bố Mẹ và một số người thân, 26 người đã hũy bỏ chuyến đi đến Indonesia/Malaysia/Thailand để chăm sóc cho tôi.  Một ngày rưỡi sau, là biến cố Tsunami làm cho 330,000 người đã bỏ mạng ở vùng Indonesia/Malaysia/Thailand, nhưng gia đình tôi đã được Chúa và Đức Mẹ cứu sống, và tôi từ dạo đó tôi chiêm niệm sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ.

 Tạ ơn Thiên Chúa đã cứu tôi và gia đình tôi. Tôi bị câm không nói được vài tháng, nhưng rồi trong mội buổi sáng Mai đã cùng tôi cầu nguyện để xin Sáng Danh Chúa, xin Chúa cho tôi được nói lời ca ngợi Chúa.  Và Chúa đã nhận lời, cho tôi lần đầu tiên bật lại tiếng là Kinh Lạy Cha và Kính Kính Mừng và tôi đã ca ngợi Chúa và Đức Mẹ đọc hết Chuỗi Mân Côi trong buổi sáng đó, và mỗi ngày từ đó về sau. 40 ngày nằm nhà thương như là mầu nhiệm được vào sa mạc 40 ngày với Chúa.

 Ba tháng sau khi bị stroke, tôi đã lập ra một đường dây để thông đạt với các Cha, các Soeurs, các Thầy, các Bác và các Anh Chị thân mến… bây giờ gần 16 năm rồi có Ngọc Nga, Kim Hà, Chị  Kim Nga, A Roger Phung, A Pham Trung, A Cao Tan Tinh, Tien Khuyat và các Cha Sáng Lập và Anh Chị Em và 10 năm có  Thu, Anh Anh, Anh Can….)

 Xin các Đức Giám Mục, các Cha, Thầy, các Soeurs, các Bác và Bố Mẹ, gia đình, người thân và tất cả mọi người cho chúng con/tôi được cám ơn, nhầm ngày kỷ niệm 16 năm tôi bị stroke, tận đáy lòng chúng tôi… một tình yêu mà Thiên Chúa cho kết hiệp.

 Xin chúc các Đức Giám Muc, các Cha, các Thầy, các Soeurs, các Bác và Anh Chị đầy Hồng Ân  Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống với Chúa.

 MERRY CHRISTMAS 2020 AND HAPPY NEW YEAR 2021!

 Happy New year to you and your family.

Chỉ có một  thứ hạnh phúc trên đời này, đó là yêu thương và được yêu thương ~ George Sand

Giáng Sinh 2020, Mùa Giáng Sinh tràn đầy Hồng Ân Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống với Chúa.

Bảo Trọng,

Thụ & Mai

Làm người yêu nước

Làm người yêu nước

Thứ Bảy, 12/19/2020  tuankhanh

Lần đến gặp nhà nghiên cứu Phan Thuận An ở Huế, ông giới thiệu cho thấy một văn bản thú vị có từ thời vua Bảo Đại – rất quan trọng – để chứng minh rằng Hoàng Sa thuộc về Việt Nam.

Bản gốc tấu chương năm 1939, của học giả Phạm Quỳnh, bấy giờ có chức Tổng lý đại thần, gửi cho vua Bảo Đại để xin ủy lạo cho binh sĩ đồn trú ở Hoàng Sa, nơi thuộc quyền kiểm soát của Việt Nam.

Vào thời ấy việc di chuyển ra Hoàng Sa bằng thuyền, đồn trú luân phiên của binh sĩ rất khó khăn. Không chỉ là trấn giữ phần đảo chủ quyền, mà đôi khi phải đánh nhau với hải tặc và cứu hộ cho ngư dân Việt.

Bắc Kinh thì luôn đưa ra những lý luận cho thấy rằng Hoàng Sa thuộc về Trung Quốc, lấn át và thách thức Việt Nam về các chứng cứ chủ quyền. Văn bản quý của nhà nghiên cứu Phan Thuận An đưa ra là một trong những chứng cứ mạnh mẽ và dứt khoát về việc Hoàng Sa thuộc người Việt Nam cho đến tận thời kỳ vương triều cuối cùng.

Với tấm lòng yêu nước, nhà nghiên cứu Phan Thuận An gửi tặng bản gốc tấu chương cho Hà Nội, để nhằm góp vào những cứ liệu bảo vệ chủ quyền tổ quốc, theo lời kêu gọi lúc ấy. Ông chụp lại để làm bằng chứng, và kỷ niệm, treo ngay trong phòng khách nhà mình. Nhưng không hiểu vì sao chưa bao giờ thấy Hà Nội chính thức sử dụng tư liệu này trong việc tranh cãi về chủ quyền Hoàng Sa với Trung Quốc, và cũng không thấy chia sẻ bản văn này với bất kỳ nhóm nghiên cứu hay nhà nghiên cứu nào về biển Đông trong việc chống lại các luận điệu xâm lược hàm hồ của Trung Quốc.

Khi hỏi ông rằng, liệu ông có biết giờ này văn bản đó ở đâu không? Nhà nghiên cứu cả đời gắn với Huế cười buồn, “chỗ mô thì chỉ có họ biết thôi”. Ông nói rằng ông chỉ làm hết trách nhiệm của một công dân với tổ quốc – đặc biệt là một công dân ý thức mình là người Việt Nam – chứ không vì bất kỳ chuyện công danh hay lý tưởng chủ nghĩa gì cả.

Khác với những kẻ sau năm 1975 được tự tung tự tác chiếm đoạt các tài liệu quý của nhà Nguyễn, cũng như từ văn khố lưu trữ của nhà nước Việt Nam Cộng Hòa, rồi tự xưng mình là Huế học hay là nghiên cứu cách mạng gì đó, nhà nghiên cứu Phan Thuận An tự mình đã viết lên hàng trăm công trình nghiên cứu, chọn sống một đời kể lại quá khứ có thật, và khiêm tốn.

Theo lời của nhà nghiên cứu Phan Thuận An thì sau tấu chương của Phạm Quỳnh, các binh sĩ được Hoàng đế Bảo Đại thưởng hậu.

Cũng như hậu sinh Phan Thuận An, học giả Phạm Quỳnh cũng đã làm tất cả mọi thứ trong đời mình với một trách nhiệm công dân, chứ không chỉ là một quan chức dâng tấu chương. Thế nhưng tâm huyết của ông với đất nước và văn hóa Việt Nam được đổi lại bằng án tử hình bởi những người cộng sản, hay nói chính xác hơn là từ Ủy ban khởi nghĩa tỉnh Thừa Thiên, vào năm 1945.

Trong tạp chí Xưa và Nay số 269 (tháng 10/2006), do người chịu trách nhiệm là nhà sử học Dương Trung Quốc, cũng ghi chép lại việc tử hình ông bởi cách mạng. Toàn văn kết án của Ủy ban Khởi nghĩa Nguyễn Tri Phương kính gửi Tòa án quân sự Thuận Hóa ngày 9/12/1945, ghi rằng:

“Phạm Quỳnh, một tay cộng sự rất đắc lực của giặc Pháp trong việc củng cố địa vị của Pháp ở Đông Dương, đã bao phen làm cho quốc dân phải điêu đứng. Phạm Quỳnh đã giúp sức cho quân cướp nước làm mê muội dân chúng Việt Nam. Với cái nghề mãi quốc cầu vinh, Phạm Quỳnh đã từ một tên viết báo nhảy lên một địa vị cao nhất trong hàng quan lại Nam triều. Phạm Quỳnh lại còn dựa vào thế lực Pháp và địa vị của mình bóc lột, vơ vét tài sản của quốc dân. Mặc dầu chính quyền của giặc Pháp đã bị truất sau ngày đảo chính 9-3-1945, nhiều triệu chứng tỏ rằng Phạm Quỳnh chỉ chờ cơ hội rước bọn thực dân Pháp đến làm cho diệt nước chúng ta”. (trích)

Trong văn bản này, còn hai người nữa bị kết án tử hình nữa là Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Huân, thuộc gia đình của tổng thống đệ nhất VNCH Ngô Đình Diệm. Được biết, vừa khởi nghĩa chiếm chính quyền, Ủy ban Cách mạng vừa cho người đến bắt ngay cả ba ông, vào ngày 23-8-1945.

Xưa và Nay cũng có trích lời của nhà sử học Cộng sản Trần Huy Liệu rằng việc kết án và giết hại Phạm Quỳnh là điều sai lầm và hoàn toàn vô lý. Kết luận của bài nghiên cứu lịch sử rằng việc giết người đó, vô cùng “lạc lõng” trong thời đại cách mạng đang muốn chinh phục lòng người của ông Hồ Chí Minh. Tiếc thay sự thật thì vẫn còn đó, nhưng những câu chuyện để bảo vệ sự thật như ở Xưa và Nay, thì cũng hết sức lạc lõng trong một thời đại thiếu ánh sáng.

Đọc chuyện xưa, mà sợ. Những nỗ lực gây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam với tư cách công dân yêu nước của học giả Phạm Quỳnh chỉ được đổi lại bằng cái chết, và sự thật bị bóp méo.

Nghe chuyện nay, rồi buồn. Tư liệu nghiên cứu công phu với tư cách công dân yêu nước của nhà nghiên cứu Phan Thuận An cũng được đổi lại bằng sự thờ ơ, và lãng quên.

Và cũng có rất nhiều công dân yêu nước khác trên đất nước này đã làm tất cả theo bổn phận và lương tâm, nhưng rồi chỉ được đổi lại bằng sự đe dọa, sách nhiễu hay tù đày như Trần Huỳnh Duy Thức Nguyễn Văn Hóa, Hoàng Bình, Trần Đức Thạch… và rất nhiều người khác nữa, không thể kể hết.

Ngẫm lại, sống với một lương tâm công dân yêu nước, thật khó biết bao.

Một ngày, một năm và đời người…

 Một ngày, một năm và đời người…

Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng: trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại…

Vì một khi đã lướt qua, thì khó có thể gặp lại.

️* Sau 20 tuổi thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

* Sau 30 tuổi thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

* Sau 40 tuổi thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau , học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

* Sau 50 tuổi thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang .

* Sau 60 tuổi thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

* Sau 70 tuổi thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi .

* Sau 80 tuổi thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

* Sau 90 tuổi thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện gì nữa .

* Sau 100 tuổi thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì?

Vậy nên:

Trước hay sau, trẻ hay già, giàu hay nghèo, sang hay hèn, quan hay dân dù là bất cứ ai đều giống nhau.

Vậy nên hãy sống và giữ cho mình thứ tồn tại bất biến là: niềm tin, tình người và nhân nghĩa…

(st)

Image may contain: outdoor and nature

Có 3 cách để tự làm giàu cho mình: mỉm cười, cho đi, và tha thứ.

 

SUY NGẪM

Có 3 cách để tự làm giàu cho mình: mỉm cười, cho đi, và tha thứ.

Con người thường chú ý đến những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác, mà quên đi những phẩm chất tốt đẹp của họ. Khi phải đánh giá một sự việc hay một con người, đừng quá chú trọng vào vết đen mà hãy nhìn ra tờ giấy trằng với những mảnh sạch mà ra còn có thể viết lên đó những điều có ích cho đời.

Đừng quên, nhu cầu cảm xúc cao nhất của một con người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng sử dụng thời gian và ngôn từ một cách bất cẩn, cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

Khi một người sống hết mình vì người khác, thì cũng đồng nghĩa với việc người đó đã quên đi chính bản thân mình.

Vết thương dù lớn đến đâu, cũng có ngày lành lại. Trái tim dù lạnh đến mấy, cũng có ngày tan băng.

Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bởi việc so sánh với người khác, bởi mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

Đừng đề ra mục tiêu của mình chỉ vì người khác cho đó là quan trọng, vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

Đừng bao giờ từ chối nếu bạn vẫn có cái để cho.

Con đường học vấn là con đường ngắn nhất để dẫn đến thành công.

Sự hiện diện của bạn là một món quà của tao hóa.

Văn hóa là cái gì đó còn lại khi người ta quên đi hết tất cả.

Tức giận là cơn lốc xóa đi mọi sự thông minh.

Sự im lặng du dương hơn bất kỳ bản nhạc nào.

Tài năng thường được tỏa sáng trong sự im lặng, còn cái kém cỏi thì thường tự lan tỏa bằng âm thanh.

Hạnh phúc là quả lắc giữa nụ cười và nước mắt.

(Nguồn Internet)

Dominion chuẩn bị kiện Epoch Times vu cáo gian lận bầu cử tổng thống

Dominion chuẩn bị kiện Epoch Times vu cáo gian lận bầu cử tổng thống

Dec 25, 2020  

DENVER, Colorado (NV) – Nhằm chuẩn bị cho vụ kiện phỉ báng, hãng Dominion Voting System Corporation, công ty chế tạo các máy đếm phiếu bầu, gởi thư đến Epoch Times yêu cầu tờ báo này lưu giữ lại tất cả những gì liên quan đến các bản tin sai trái cáo buộc công ty này gian lận cho ứng cử viên Joe Biden thắng Tổng Thống Donald Trump trong cuộc bầu cử ngày 3 Tháng Mười Một vừa qua.

Trang tin Business Insider trưng dẫn lá thư đề ngày 22 Tháng Mười Hai của công ty luật Clare Locke LLP, đại diện cho Dominion Voting System Corporation, gởi cho các lãnh đạo tờ Epoch Times, bao gồm các nhân vật như Stephen Gregory, chủ nhiệm, Jasper Fakkett, chủ bút, và Peter Wei, phó chủ tịch, yêu cầu họ lưu giữ tất cả những tài liệu liên quan đến việc tờ báo này đã loan những bản tin cáo buộc công ty Dominion hành xử sai trái và gian lận để ông Joe Biden thắng.

Epoch Times bắt đầu gởi ấn bản tiếng Việt đến cư dân Little Saigon. (Hình: Lyly Phạm)

“Quý vị phải bảo đảm việc thông báo cho tất cả các thành viên chủ chốt, cùng các nhân viên, và những người làm việc hợp đồng, cũng như những nguồn cung cấp tin cho những bài báo và chương trình của quý vị cáo buộc công ty Dominion. Những tài liệu này bao gồm email, tin nhắn điện thoại, tin nhắn trên những ứng dụng khác (chẳng hạn WhatsApp), video clip, voice mail, bản thảo, ghi chú, biên bản, tài liệu, và tất cả các dữ liệu điện tử lưu trữ liên quan đến vấn đề này,” theo nội dung lá thư nêu trên.

Chưa hết, luật sư của Dominion còn yêu cầu tờ Epoch Times giữ lại tất cả mọi tài liệu liên quan đến những liên lạc của tờ báo với bất kỳ ai trong ban tranh cử của Tổng Thống Donald Trump, ngay cả người tình nguyện.

Ngoài ra, trong thư cũng yêu cầu lưu trữ tất cả tài liệu lưu trữ khi liên lạc với các luật sư của ban tranh cử của tổng thống gồm những người như ông Rudy Giuliani, bà Sydney Powell, bà Jenna Ellis, ông Lin Wood, và bất kỳ những ai có liên quan hay làm việc với những cá nhân trên.

Kế đến tất cả những phóng viên, biên tập viên, blogger, host chương trình trên nhiều diễn đàn mà Epoch Times có liên hệ trong việc truyền thông tin sai lạc có liên quan đến Dominion cũng phải giữ lại các tài liệu, theo Clare Locke LLP yêu cầu.

Trong những ngày qua, trước sự đe dọa của Dominion kiện tội phỉ báng, các cơ quan truyền thông khác như Fox News, Newsmax đã cải chính những tin nói về Dominion gian lận bầu cử mà hai cơ quan này truyền thông này đã loan trong giai đoạn vừa qua.

Không những các cơ quan truyền thông nhận được lá thư cảnh báo, các ký giả, người dẫn chương trình nổi tiếng của Fox News và Newsmax như Sean Hannity, Maria Bartiromo, Lou Dobbs, và nhiều khuôn mặt truyền thông phò ông Trump khác cũng nhận lá thư tương tự. 

Đầu thư công ty luật Clare Locke LLP, đại diện cho Dominion Voting System Corporation, gởi cho các lãnh đạo tờ Epoch Times. (Hình: Người Việt)

Theo BBC, tờ “The Epoch Times, có bản tiếng Việt là Đại Kỷ Nguyên,” và “The Epoch Times và các trang thông tin của họ là có liên quan đến Pháp Luân Công khác, bao gồm kênh truyền hình New Tang Dynasty TV (Tân Đường Nhân – NTD).”

Trong thời gian gần đây, Epoch Times trong ấn bản bằng tiếng Việt bắt đầu gởi những trang báo miễn phí đến các gia đình Việt Nam tại khu vực Little Saigon, miền Nam California. (MPL) [đ.d.]

Ấm áp tình người lễ Giáng Sinh

Ấm áp tình người lễ Giáng Sinh

Lê Hữu 

Chiều hôm ấy, hơn một tuần trước lễ Giáng Sinh, bà Ann bước ra sân sau ngôi nhà của hai ông bà để thăm vườn tược mùa đông thì phát hiện một vị khách không mời mà đến. Một quả bong bóng màu đỏ tươi bay là là trong vườn nhà. Bà đi theo cho đến lúc bong bóng bị vướng vào cành cây thông và không bay được nữa.

Bà Ann đọc thấy hàng chữ trên quả bong bóng: “Merry Christmas!” (Giáng Sinh an lành). Bà cũng trông thấy một phong bì nhỏ buộc vào sợi dây cột quả bóng. Gỡ được sợi dây, cầm trên tay chiếc phong bì, bà đọc được dòng chữ “Gửi đến bố ở trên Thiên Đường”. Bên trong là lá thư, với nét chữ nguệch ngoạc của một đứa trẻ con.

Bố ơi,

Con viết thư này để nói với bố là con nhớ bố lắm. Bố vẫn khỏe chứ ạ? Bố nhớ uống thuốc bổ nhé. Mẹ nói với con là ở trên ấy bố vui lắm, có chuyện gì vui bố kể con nghe nhé! Mấy hôm nay trời lạnh quá, có tuyết rơi nữa. Trên bố có lạnh không? Tuần sau là lễ Giáng Sinh rồi, và tháng sau là sinh nhật của bố đấy, bố có nhớ không?

Con ước gì có bố ở đây. Nếu bố xin về thăm nhà được một ngày, mẹ và con sẽ vui lắm. Con ghi ra đây những món quà mà con thích: giày Nike, khối rubik, bộ đồ chơi lego, bút màu và truyện tranh khủng long. Nếu bố không có đủ tiền thì mua cho con một hay hai thứ cũng được ạ.

Bố cho con gửi lời thăm bà nội nhé. Nhận được thư này, bố nhớ viết trả lời con, và đặt ở dưới gối của con nghe bố!

Con yêu bố, yêu mẹ.

Con trai của bố,

Ben

Chúc bố Giáng Sinh vui vẻ trên Thiên Đường.

Bà Ann lặng người đi. Bà cầm mãi lá thư trên tay, ngẩn ngơ, không biết phải làm gì. Một lúc sau bà cầm quả bong bóng và lá thư trở vào nhà, tìm Dick, ông chồng bà, đưa cho ông xem lá thư gửi lạc địa chỉ. Ông Dick giải quyết nhanh hơn bà tưởng. Ông bảo bà Ann viết thư về địa chỉ người gửi ở Tacoma ghi trên phong bì, báo tin đã nhận được thư này và muốn tiếp xúc với người nhà của cậu bé tên Ben.

Sau đó hai ông bà bàn bạc với nhau sẽ làm gì nếu liên lạc được với mẹ của cậu bé.

Bà Ann mang quả bóng đỏ có hàng chữ “Merry Christmas!” màu vàng vào trước cửa nhà.

“Ðây là lời chúc Giáng Sinh đến sớm nhất, và cũng sẽ mang đến cho chúng ta những điều may mắn”, ông Dick nói với vợ. Ông nhớ tới cuốn phim The Red Balloon với câu chuyện chiếc bong bóng đỏ kỳ diệu mà ông đã xem và say mê khi còn bé.

***

Buổi sáng cùng ngày, ngồi bên cạnh Ben, Kate chăm chú nhìn con trai đang nắn nót viết từng chữ lá thư gửi cho bố.

“Con muốn viết sao thì viết”, cô nói. “Viết dài dài một chút, bố rất thích đọc thư con”.

Viết xong, Ben đưa cho mẹ đọc lại. Kate đọc xong, khen con viết thư hay, rồi quay mặt đi không cho Ben nhìn thấy những giọt nước mắt. Cô đưa cho Ben cây bút để viết tên người nhận và địa chỉ người gửi lên phong bì, rồi cho lá thư vào và dán con tem có hình ông già Noel lên bì thư. Xong, cô cuộn tròn phong thư, buộc chặt vào sợi dây của quả bong bóng bay màu đỏ tươi. Ben cầm chặt sợi dây, theo mẹ bước ra khoảng sân trống sau nhà. Cả hai cùng cúi đầu lâm râm cầu nguyện cho lá thư đi nhanh để bố Ben sớm nhận được. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau đếm ngược từ 10 đến 1.

“… 3, 2, 1. Thả sợi dây ra đi, Ben!”.

Ben buông tay. Quả bong bóng khẽ rùng mình, nghiêng đầu qua trái, qua phải như chào từ biệt mẹ con Ben rồi nhấc mình bay vụt lên như chú chim sổ lồng. Vướng vào một tàn cây cao, quả bóng nhẹ nhàng lách ra, bay tiếp, bay mãi lên không trung. Hai mẹ con ngước mắt dõi theo quả bong bóng đỏ bềnh bồng nơi xa tít, đến lúc chỉ còn một chấm nhỏ li ti trên nền trời xanh mây trắng bao la. Ben đứng nhìn theo, nhìn theo mãi cho đến khi quả bóng bay hoàn toàn mất dấu…

Chiều nào đi học về Ben cũng hỏi mẹ có tin gì của bố không. Hai ngày sau khi lá thư được gửi đi, Kate nhận được một phong thư với nét chữ lạ, ghi tên người nhận là “Mẹ của cháu Ben”. Cô mở ra đọc. Bức thư ký tên Ann, bảo rằng lá thư của Ben gửi cho bố thay vì bay vào cổng Thiên Ðường thì lại bay lạc vào “Vườn Địa Đàng” của vợ chồng bà ở thành phố Bellevue. Người gửi cho số điện thoại và ngỏ ý muốn được nói chuyện với mẹ của Ben.

Kate lặng người đi một lúc. Như vậy là ngoài hai mẹ con cô, bây giờ có thêm ít nhất hai người nữa biết được câu chuyện Ben viết thư Giáng Sinh gửi cho bố trên Thiên Ðường.

Từ Tacoma đến Bellevue, khoảng cách giữa hai thành phố ở Washington, là cuộc hành trình dài gần 40 dặm của quả bong bóng bay, từ lúc được Ben phóng đi cho đến lúc cạn nhiên liệu.

Nghĩ ngợi một lúc, Kate gọi đến số điện thoại trong lá thư. Bà Ann kể với cô câu chuyện nhận được lá thư như thế nào, và đề nghị với cô về “sáng kiến” của ông chồng mình: ông Dick sẽ thay bố của Ben viết thư trả lời cậu, và hai vợ chồng bà Ann sẽ tìm mua những thứ Ben hỏi xin bố để làm quà Giáng sinh cho cậu.

“Xin phép cô cho chúng tôi được làm việc này”, bà Ann khẩn khoản, “để mang đến chút niềm vui cho cháu Ben. Cháu sẽ thất vọng nếu thư đi mà chẳng có tin về”.

Kate còn đang ngần ngừ thì Ann nói tiếp.

“Nếu cô cho phép, chúng tôi xem cháu Ben như là con trai mình. Chúng tôi cũng từng có đứa con trai, cháu mất vì bệnh, lúc trạc tuổi Ben…”, giọng bà Ann như nghẹn lại. “Cô không phải ngại, những món quà ấy không tốn kém nhiều. Tôi hiểu rằng, nếu chúng tôi không làm việc ấy thì cô cũng sẽ làm thôi. Tuy nhiên, xin cho vợ chồng tôi cái vui ấy, và như thế, tất cả chúng ta đều có được niềm vui trong mùa Giáng Sinh này”.

Bà Ann đưa mắt nhìn Dick và trao điện thoại cho ông.

“Quả bong bóng đã bay vào vườn nhà chúng tôi và đậu xuống trái tim tôi”, ông Dick nói.

Nước mắt Kate muốn ứa ra.

Câu chuyện tiếp theo, ai cũng đoán được. Hai bà mẹ tìm đến nhau, cùng ngồi gói những phần quà cho Ben, trong lúc ông Dick ngồi hý hoáy viết “lá thư từ Thiên Ðường”.

***

Sáng sớm Chủ Nhật, trong lúc Kate đang bày biện hang đá nhỏ và đặt cây thông bên cạnh bàn thờ thì Ben từ phòng ngủ trên lầu chạy xuống, hí hửng khoe với mẹ rằng cậu tìm thấy lá thư của bố ở dưới gối khi vừa ngủ dậy. Hai mẹ con vui mừng ôm chầm lấy nhau và cùng chụm đầu đọc thư của bố gửi cho Ben.

Thiên Ðường, ngày 24/12/2017

Ben yêu quý của bố,

Bố nhận được thư con một ngày trước ngày lễ Giáng Sinh. Hai mẹ con đừng lo cho bố. Ở đây trời ấm áp, mọi chuyện đều ổn cả.

Cám ơn Ben nhắc bố nhớ ngày sinh nhật của bố. Bố rất vui biết con học giỏi, được phần thưởng. Con cố gắng chăm học và vâng lời mẹ cho mẹ vui, và bố cũng vui nữa Ben nhé.

Lễ Giáng Sinh năm nay bố vắng nhà, nhưng không hề gì, Thiên Ðường không xa lắm đâu Ben. Bất cứ lúc nào con nghĩ tới bố là bố ở ngay bên cạnh con. Bất cứ lúc nào con chuyện trò với bố hay cầu nguyện, bố đều nghe được cả.

Còn bây giờ, con hãy nhắm mắt lại, hãy tưởng tượng bố con mình đang ngồi bên nhau cạnh lò sưởi trong ngôi nhà ấm cúng của gia đình mình. Hai bố con cùng hát bài “Người Tuyết ơi, đừng khóc nhé!” mà bố dạy con hát mùa Giáng Sinh năm trước, con còn nhớ chứ? Thật vui phải không Ben?

Bố đã nhờ ông già Noel mang xuống cho con những món quà con thích. Bố, mẹ và con, chúng ta nhớ nhau trong lời nguyện cầu, Ben nhé!

Hôn con và mẹ.

Giáng Sinh an lành nhé, hai mẹ con!

Bố.

Ðối với Kate, mọi chuyện xảy đến như là một phép màu. Cô nhớ ông Dick mỉm cười, nói với hai bà mẹ: “Mai đây, đến một lúc nào đó, cháu Ben hiểu ra rằng câu chuyện hôm nay là không có thật, cũng như ông già Noel là không có thật, nhưng rồi cháu sẽ thông cảm với những người lớn về những lời nói dối ngọt ngào”.

Khi ấy, chỉ còn lại một điều có thật: bố của Ben hiện đang ở trên Thiên Ðường. Ben và mẹ cậu, và những người thân của gia đình cậu vẫn cứ tin như vậy. Sau ngày bố cậu, một cảnh sát viên, hy sinh trong lúc thi hành công vụ, các cô chú là bạn của bố đều nói với Ben rằng: “Trên Thiên Ðường đang cần một người hùng, và bố cháu được chọn”.

Ðúng như lời ông Dick nói, cả hai gia đình đều có chung niềm vui trong Giáng Sinh này. Người vui nhất là Ben, chưa bao giờ Ben nhận được nhiều quà một lúc đến như thế. Bố không những cho Ben nhiều quà mà còn cho cậu bé giấc ngủ thật êm đềm trong đêm Giáng Sinh. Ben mơ thấy bố ngồi sát bên cậu y như Giáng Sinh năm vừa rồi. Bố cùng hát với Ben, cùng đọc truyện tranh với Ben, cùng chơi đùa với Ben những món đồ chơi bố gửi về cho cậu từ Thiên Ðường.

Trong mơ, Ben nghe rõ cả tiếng cười của bố, tiếng cười của hai bố con. “Ôi, bố chẳng lúc nào xa con!”. “Thiên Ðường không xa lắm đâu Ben”, bố đã chẳng nói vậy sao? Bố vẫn ở bên Ben trong lời nguyện cầu mỗi đêm của cậu trên giường ngủ.

“Nhớ nhau trong lời nguyện cầu”, Ben nhớ lời bố dặn.

 Lê Hữu

From: Phi Phuong Nguyen

TÌNH NGỠ ĐÃ QUÊN ĐI

 

TÌNH NGỠ ĐÃ QUÊN ĐI

(Mượn lời một bài hát của Trịnh Công Sơn)

Tối nay không hiểu sao chị thấy mệt mỏi nên đi ngủ sớm. Chập chờn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chị thấy anh ngồi cạnh giường nói chuyện với chị. Anh vẫn đẹp trai, phong trần như ngày xưa, chỉ có đôi mắt không còn lấp lánh ánh cười mà đau buồn da diết. Chị mừng rỡ, tham lam nhìn từng nét thân quen trên khuôn mặt anh, giống như họ mới chia tay ngày hôm qua, không hề có cuộc chia ly dài đằng đẵng 15 năm trời.

– Em còn hận anh không? Anh nhẹ nhàng hỏi.

Chị lắc đầu

– Em chưa bao giờ hận anh cả. Anh và ba mẹ anh là những người thân nhất của em, coi như mình có duyên mà không phận đi. Em vẫn luôn luôn cảm ơn anh đã mang đến cho em tuổi thơ ấm áp, tràn đầy tình thương.

Họ là hàng xóm của nhau rất lâu rồi. Cậu bé 5 tuổi là anh, nhìn thấy cô hàng xóm sinh em bé gái bụ bẫm, đáng yêu đã dõng dạc tuyên bố lớn lên con sẽ lấy em làm vợ trong tiếng cười giòn tan của người lớn. Khi cô vào học lớp một, mẹ chẳng may qua đời rồi ba lâý vợ mới. Mẹ kế không phải là người xấu nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền, con anh con chúng ta đã làm bà trở nên cay nghiệt với cô. Cô cứ tự mình lớn, tự mình lủi thủi đi học, đi chơi mà không ai ngó ngàng đến. Chỉ có anh và ba mẹ anh là hết lòng thương cô. Buổi sáng anh dắt cô đi học, trưa về cùng rồi thỉnh thoảng rủ cô sang nhà ăn cơm luôn. Mọi vui buồn trong cuộc đời bé thơ cô đều chia sẻ với anh.

Lớn lên anh đẹp trai, học rất giỏi, rất nhiều bạn gái thích nhưng toàn bộ lo lắng, quan tâm anh chỉ dành cho cô. Khi cô nhận được giấy báo vào đại học thì anh vừa tốt nghiệp và xin được học bổng đi Mỹ học thạc sĩ. Ngày chia tay anh tặng cô nụ hôn đầu đời và hứa sẽ về cưới cô. Cô xinh đẹp, duyên dáng, biết bao người theo đuổi nhưng cô từ chối hết các cuộc vui để đợi anh. Ở Mỹ anh học rất giỏi, rất nhiều công ty muốn nhận anh nhưng điều tiên quyết là anh phải có quốc tịch Mỹ. Ba Mẹ anh phải bán đi miếng đất để dành, gửi tiền sang cho anh cưới vợ làm hôn thú giả.

Ở đời có ai học được chữ ngờ. Người phụ nữ nhận làm dịch vụ thấy anh đẹp trai, tài giỏi, đàng hoàng…về khuyên con gái mình nhận lời rồi biến giả thành thật. Cô ấy cũng xinh đẹp, đáng yêu và khi trai đơn, gái chiếc ở bên nhau, cái gì đến thì sẽ đến. Ngày cô ấy báo với anh cô ấy mang bầu 3 tháng, anh biết là anh không còn đường về nữa rồi.

Ở Việt Nam cô và mẹ anh khóc ngất, nghẹn ngào khi nghe tin. Nửa năm sau mẹ anh cũng khóc chúc phúc cho cô về nhà chồng. Vậy mà mười mấy năm đã qua rồi.

– Em có hạnh phúc không? Anh âu yếm nhìn cô.

Cô gật đầu

– Em rất hạnh phúc, chồng em đối với em tốt lắm, hai con em đứa nào cũng ngoan ngoãn, học giỏi.

Anh cười thê lương

– Vợ anh cũng rất tốt, các con anh cũng rất giỏi giang. Ba mẹ anh ở gần nên cả nhà sống rất đầm ấm. Dường như anh không thiếu một thứ gì nhưng cứ đêm đến là anh lại mơ thấy những con đường ngày xưa đưa em đến trường, mơ thấy giàn bông giấy trước cửa nhà em, thấy em tung tăng chạy nhảy trước nhà. Anh biết rõ là em luôn luôn ở trong lòng anh. Thôi anh phải đi đây, dù ở đâu anh cũng luôn cầu chúc cho em một cuộc sống tốt lành, hạnh phúc.

Chị la lên

– Anh ơi đừng đi, bao năm qua em cất kĩ những kỷ niệm về anh vào một góc trong tim em. Anh là những gì tốt đẹp nhất tuổi thơ của em.

Chị tỉnh giấc mơ khi nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của chồng.

– Em làm sao mà vừa khóc vừa la ú ớ vậy.

Chị giúi khuôn mặt đầm đìa nước mắt vào ngực chồng.

Sáng ra chị đứng không vững khi nghe mẹ anh gọi điện báo tin, anh vừa qua đời ngày hôm qua vì nhiễm Covid 19.

TG : CHU THỊ HỒNG HẠNH