Người dân kỷ niệm trận hải chiến Hoàng Sa bất chấp sự ngăn cản của chính quyền

Người dân kỷ niệm trận hải chiến Hoàng Sa bất chấp sự ngăn cản của chính quyền

RFA
2019-01-19

Tượng đài Lý Thái Tổ hôm 19/1/2019: Người dân Hà Nội tưởng niệm các chiến sĩ tử trận trong hải chiến Hoàng Sa với Trung Quốc năm 1974

Tượng đài Lý Thái Tổ hôm 19/1/2019: Người dân Hà Nội tưởng niệm các chiến sĩ tử trận trong hải chiến Hoàng Sa với Trung Quốc năm 1974

Courtesy FB Dũng Trương

Khoảng chưa đến 20 người dân ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí MInh hôm 19/1 đã tổ chức các lễ tưởng niệm nhỏ những chiến sĩ Việt Nam Cộng hoà đã tử trận trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa vào năm 1974 trong trận hải chiến với Trung Quốc, bất chấp những ngăn cản từ chính quyền.

Tại Hà Nội, 13 người chia làm hai nhóm đã tới tượng đài vua Lý Thái Tổ ở trung tâm thành phố để thắp hương tưởng niệm 74 chiến sĩ đã ngã xuống.

Trong khi đó, ở thành phố Hồ Chí Minh, chỉ có 4 người thuộc câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đến được tượng Trần Hưng Đạo để thắp hương tưởng niệm.

Trước đó, một số facebookers và các nhà hoạt động cho đài Á Châu Tự Do biết họ đã bị an ninh ngăn chặn không cho đi ra ngoài để làm lễ kỷ niệm cuộc hải chiến Hoàng Sa. Có người cho biết họ bị an ninh gọi điện trực tiếp, khuyên không nên đi, có người cho biết họ bị an ninh canh gác trước cửa nhà mấy ngày liền.

Từ Hà Nội, facebooker Lã Việt Dũng, người đã tìm cách đến được tượng đài vua Lý Thái Tổ để thắp hương vào ngày 19/1 cho Đài Á Châu Tự Do biết: “Theo mình thấy, thứ nhất đây là một nỗi sợ hãi vô cớ của chính quyền. Họ sợ hãi đến mức mà thấy người dân tụ tập ở đâu là họ tìm cách ngăn cản. Cái thứ hai là những vấn đề đẩ động đến Trung Quốc họ đều tìm cách ngăn cản và né tránh.”

Từ vài năm trở lại đây, nhiều người dân Việt Nam hàng năm đều tổ chức các buổi tưởng niệm các cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ trước Trung Quốc như hải chiến Hoàng Sa năm 1974, hải chiến Trường Sa năm 1988 và cuộc chiến Biên giới 1979. Tuy nhiên, các buổi tưởng niệm này thường bị công an, an ninh tìm cách ngăn cản.

Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân cũng thường bị ngăn cản, có người thậm chí bị bắt giữ, truy tố với các tội danh như gây rối trật tự công cộng hay chống người thi hành công vụ, điển hình như trong các cuộc biểu tình phản đối dự luật đặc khu của hàng ngàn người dân vào tháng 6/2018. Người dân lo ngại dự luật sẽ cho phép người Trung Quốc vào chiếm đất của Việt Nam.

Theo ông Trương Dũng, một người dân ở Hà Nội đã đến tượng đài vua Lý Thái Tổ hôm 19/1, ông đã bị một nhân viên an ninh tấn công.

Việt Nam và Trung Quốc hiện vẫn có tranh chấp về chủ quyền các đảo ở Biển Đông. Trung Quốc đã gây chiến và chiếm Hoàng Sa từ Việt Nam vào năm 1974 và chiếm Gạc Ma ở Trường Sa vào năm 1988.

Một vài năm trở lại đây, chính quyền Việt Nam đã cho phép báo chí đăng một số bài viết về cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974, tuy nhiên hiếm có báo nào dám nói đến vai trò của Việt Nam Cộng Hoà trong việc bảo vệ quần đảo này.

Người Hà Nội, Sài Gòn tưởng niệm 45 năm hải chiến Hoàng Sa

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bài rất hay dành cho người có tuổi

Bài rất hay dành cho người có tuổi

BS. Đỗ Hồng Ngọc

Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.

Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay…đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn!

Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng. Nếu đó là một hình ảnh tích cực, nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường” xung quanh, còn nếu là mot hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.

Có món đồ nào mà xài vĩnh viễn đâu, ngay cả những máy móc tinh xảo được làm bằng những thứ kim loại tốt nhất. Gần đây thấy trên báo quảng cáo một cái tủ lạnh cũ của Thụy Sĩ rằng đã được xài đến 20 năm mà vẫn còn chạy tốt. Như vậy nhiều người trong chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng mình đã “xài”đến sáu bảy chục năm mà hãy còn ngon đó chứ! Vậy ta phải biết ơn mình nhiều hơn.

Hãy thử xem bộ xương. Cơ thể ta có trên hai trăm cái xương lớn nhỏ được ráp nối với nhau để thành một khung xương, hoạt động được là nhờ các khớp, cũng đã xài được hằng mấy chục năm trời mà chẳng phải bơm dầu trét mỡ gì cả. Vậy mà nó vẫn làm việc trơn tru, êm rơ, chỉ khi ta tích tuổi, lớn tuổi rồi nó mới bị đau nhức chút đỉnh thì cũng phải thôi! Nhiều khi chỉ vì từ nhỏ ta đã không biết chăm sóc bộ xương đã làm cho nó bị lệch lạc đi như bị vẹo cột sống ở tuổi học đường, hoặc ăn những thức ăn làm cho các chất hoạt dịch giữa các khớp bị đơ cứng lại.

Ngay ở giai đoạn chấm dứt tuổi dậy thì, bộ xương đã hình thành với khối lượng xương cố định, chủ yếu là do di truyền nhưng cũng một phần do dinh dưỡng. Nếu biết quan tâm, thì ngay từ nhỏ đã phải được bồi dưỡng tốt để xương phát triển đầy đủ. Người lớn tuổi dễ bị loãng xương, dễ bị té ngã, đưa đến gãy xương, trật khớp. Nhìn một cành khô và một cành tươi thì biết. Cành tươi khó gãy vì vỏ dày, gỗ dai, nếu gãy cũng thường gãy dập; còn cành khô thì vỏ mỏng, gỗ giòn, khi gãy dễ gãy lọi. Nghiên cứu cho thấy người lớn tuổi, sau tuổi 65, rất dễ bị té ngã. Nữ dễ bị hơn nam.

Ngoài những chuyện gãy xương, trật khớp, rách cơ, dập phần mềm…còn có những biến chứng gần xa khác như viêm phổi, loét da, do phải nằm bất động trong một thời gian lâu dài. Để giảm bớt nguy cơ té ngã ở người lớn tuổi, cần quan tâm tới môi trường sống của họ. Chẳng hạn các cầu thang trong nhà sao cho dễ đi, không trơn trợt, bậc thang đều, ánh sáng đầy đủ. Tuổi gia mắt kém, cảm giác về độ chênh không còn chính xác, phản xạ chậm, cơ thể điều hòa vận động giảm nên rất dễ té.

Người lớn tuổi vẫn cần phải tích cực vận động – tập dưỡng sinh, đi bộ, chơi thể thao chẳng hạn – để tăng tính linh hoạt của các khớp và giúp cho cơ duy trì sự dẻo dai. Người ít vận động hoặc phải nằm một chỗ, tình trạng loãng xương càng xảy ra nhanh. Thuốc lá và rượu góp phần tăng tốc. Việc sử dụng estrogen để bù đắp phải được hướng dẫn và kiểm soát chặt chẽ bởi các bác sĩ chuyên khoa. Điều đáng để ý là một người khi lớn tuổi bị té ngã một lần thì về sau thì sợ hãi, ít dám vận động, do vậy mà sự phối hợp giữa thần kinh cơ càng kém, lại càng dễ bị té ngã những lần sau. Sự bảo bọc quá đáng của người thân trong gia đình càng làm cho người già thêm mau suy yếu.

Rồi thử xem bộ máy tuần hoàn của ta. Nếu biết rằng mỗi ngày trái tim ta phải co bóp cả trăm ngàn lần để đẩy một khối lượng máu khoảng 7.000kg không ngừng nghỉ, kể cả lúc ta ngủ, đi vào một hệ thống mạch máu giăng mắc mà chỉ riêng hệ thống vi mạch nếu nối lại đã dài hàng trăm ngàn cây số (hơn gấp đôi chu vi trái đất) để nuôi cơ thể, ta mới thấy sức hoạt động của bộ máy tuần hoàn tuyệt vời đến thế nào! Có cái máy bơm nào làm việc liên tục với khối lượng như vậy hằng bảy tám chục năm trời mà không phải thay pin, không phải chùi rửa gì cả?

Vậy mà chẳng những ta không nhớ, không biết ơn nó, nhiều khi ta còn hành hạ nó, đầu độc nó, buộc nó nhảy tưng lên với những chất như rượu, trà, cà phê, thuốc lá…Chất nicotine trong thuốc lá chẳng hạn, chẳng những buộc nó phải làm việc nhanh lên mà còn lại co thắt các mạch máu nuôi dưỡng nó, làm cho nó bị thiếu dưỡng khí. Ta lại còn đầu độc tinh thần nó bằng cách luôn rên rỉ “Một trái tim khô, một trái tim mùa đông” hay hất hủi nó: “ngày rời Paris anh đã để quên con tim”…Thật ra một trái tim bình thường làm việc âm thầm bền bỉ đến nỗi ta tưởng như không có nó. Lúc nó lên tiếng “nhắc nhở”thì đã rắc rối rồi! Cho nên có một trái tim lành mạnh thật hạnh phúc mà nhiều khi ta không biết!

Còn mạch máu của ta cũng giống như những ống nước vậy. Khi ống nước còn mới thì nó dẻo dai, co giản dễ dàng, không có chuyện gì xảy ra, còn ống nước đã cũ thì khô cứng lại, độ thun giãn kém đi. Ở người cao tuổi, các mạch máu cũng dễ cứng hơn nên huyết áp dễ bị tăng cao. Huyết áp cao quá có thể gây ra những tai biến. Tăng huyết áp phải được theo dõi chữa trị đến nơi đến chốn. Bệnh tiểu đường càng làm gia tăng tình trạng tắc nghẽn mạch. Do vậy, các nhà chuyên môn đều khuyên ta bớt ăn đường, bớt uống rượu, bớt ăn muối, bớt ăn mỡ, không hút thuốc…

Rồi thử xem buồng phổi của ta. Đó là nơi ta trao đổi không khí để sống. Người ta có thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mười ngày nhưng không thể nhịn thở quá năm phút. Thiếu oxy (dưỡng khí) chừng năm phút thì các tế bào não sẽ bị hủy hoại, không phục hồi được nữa. Có lẽ vì không khí không phải mất tiền mua nên ta thường coi như không hề có nó. Ta vẫn thở mỗi phút giây mà không nhận thấy không khí là cần! Có một buồng phổi hoạt động tốt ta chẳng hề quan tâm, thậm chí chẳng hề biết đến nó, cho đến lúc nó khò khè có cử thì lúc đó ta mới thật sự hốt hoảng.

Nói chung chúng ta thường không biết thở, không thèm thở, nhất là những lúc làm việc hăng say gần như quên thở hoặc những lúc có những cảm xúc mạnh như lo lắng, giận dữ ta cũng thường quên thở, nín thở. Thở là một phản xạ tự động nhưng ta lại có thể kiểm soát được hơi thở, nhịp thở, khác hẳn với các cơ chế tự động khác như của quả tim, mạch máu, dạ dày, gan ruột…hoạt động hoàn toàn ngoài ý muốn của ta. Cho nên ta có thể luyện thở được.

Buồng phổi của ta có khoảng 300 triệu phế nang, trải rộng ra ta có một diện tích rộng hơn 80m2, lớn hơn một phòng học. Mỗi khi ta hít phải không khí ô nhiễm bụi khói, vi khuẩn, thì lớp không khí ô nhiễm đó sẽ tràn ngập lên toàn bộ diện tích của phế nang. Khi còn là những lá phôi thì phổi và da có cùng nguồn gốc, do vậy mà sau này khi gặp lạnh tự nhiên ta sinh ra ho hen, đặc biệt người cao tuổi dễ bị viêm phổi do lạnh. Hệ thống hô hấp không chỉ có phổi mà còn có mũi, họng, thanh quản, khí quản cùng các cơ hô hấp mà cơ hoành là cơ trọng yếu nhất.

Ở mũi chúng ta chẳng hạn có một hệ thống mao mạch dày đặc để sưởi không khí, làm cho không khí ấm lại trước khi vào phổi. Gặp lạnh, ta sẽ bị ách xì, sổ mũi, nghẹt mũi vì các mao mạch trương nở. Không phải vô cớ mà người lớn tuổi thường khoác một chiếc khăn quàng cổ khi ra đường vì khi gặp lạnh chiếc khăn quàng sẽ giúp làm ấm mũi.

Những người cao tuổi còn khỏe mạnh, sáng suốt, làm việc không biết mệt là những người biết…thở. Họ có những phương pháp “bì truyền”thường được gọi là dưỡng sinh, khí công, thiền, yoga…Có khi ta còn nghe được những câu có vẻ huyền bí như “đưa hơi xuống huyệt đan điền…”Thực ra không có gì là bí hiểm cả mà hoàn toàn có cơ sở sinh học. Ta biết cơ hoành là cơ hô hấp chính nằm vắt ngang giữa bụng và ngực, “phụ trách” 80% khối lượng hoạt động hô hấp. Cơ hoành di chuyển lên xuống như một cái piston trong lồng ngực làm cho buồng phổi nở rộng hoặc thu hẹp thể tích. Do vậy khi ta hít sâu thì cơ hoành bị đẩy xuống đến tận…dưới rún, nơi được gọi là huyệt đan điền hay khí hải.

Như vậy “đưa hơi xuống huyệt đan điền” thực chất là hít sâu đẩy cơ hoành lên xuống mạnh hơn, cơ hoành di chuyển rộng hơn, nhờ đó sự thông khí sẽ tốt hơn. Càng lớn tuổi cơ hoành càng làm biếng, nên người lớn tuổi cần luyện thở, tập dưỡng sinh, thi` cơ hoành mới làm việc tốt hơn.

Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) thường gặp ở người lớn tuổi, làm cho họ dễ mệt mỏi, hụt hơi, cũng như bệnh giãn phế quản làm cho họ khạc rất nhiều mỗi sáng. Ngày càng có nhiều người bị ung thư phổi do hút thuốc lá. Nhiều người già bị lao là nguồn lây bệnh trong gia đình mà không biết. Giữ môi trường trong sạch, tạo nhiều cây xanh bóng mát, gần gũi với thiên nhiên, tập thở đúng phương pháp, tránh thuốc lá..là những cách tốt nhất để biết ơn buồng phổi của ta vậy.

Lý Lập Ông, thế kỷ XVI, viết trong Nhàn tình ngẫu hứng: “Xét cơ thể con người, tai mắt mũi, tay chân, thân thể hết thảy đều cần thiết…chỉ có hai cái không cần thiết mà trời phú cho ta là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của loài người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá, mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp…”.

Lâm Ngữ Đường có lẽ cũng đống ý như thế nên ông cũng viết:“Chúng ta có một cái bao không đáy gọi là bao tử…Nó ảnh hưởng đến văn mình của nhân loại…Các hội nghị quốc tế căng thẳng đến thế nào, tới giờ cũng dừng lại để ăn….”. Rồi ao ươc: “Nếu con người có được cái diều như diều chim, có cái dạ dày của loài nhai lại chắc là không có tình trạng hiếu chiến, tàn ác vì loài ăn cỏ, ăn hạt đều hiền lành, loài ăn thịt đều hiếu sát”. Ông cũng đưa ra một nhận xét thú vị: “Gà trống cũng thường đá nhau nhưng không phải vì thức ăn mà vì gà mái. Con người mà có cái diều như gà thì chỉ còn những cuộc chiến nho nhỏ chứ không phải cần đến chiến tranh lớn để xuất cảng đồ hôp” . (Sống đẹp, bản dịch Nguyễn Hiến Lê).

Thật tội nghiệp cho cái “bao không đáy” còn gọi là bao tử hay dạ dày của chúng ta!

Đó là một bộ phận quan trọng của hệ tiêu hóa, đảm nhận việc “nạp năng lượng”để ta duy trì sự tồn tại và hoạt động suốt cả cuộc đời. Cái bao không đáy đó thực ra nó đã phải làm việc căng thẳng vất vả, co bóp, nhào nặn thức ăn thức uống suốt ngày đêm để cung cấp cho ta những chất dinh dưỡng cần thiết cho cuộc sống. Nó làm việc âm thầm không hề kể công, hoàn toàn ở ngoài ý thức của ta vì khi nó nhào nặn co bóp như vậy ta không hề hay biết.

Để tiêu hóa được thức ăn, dạ dày phải tiết ra một chất acid mạnh mà nếu không khéo tự bảo vệ mình thì acid này sẽ tiêu hóa ngay chính bản thân nó, làm cho nó lở loét tùm lum mà ta gọi là loét bao tử (loét dạ dày). Thường nếu có lở loét thì dạ dày cũng âm thầm tự băng bó lấy cho mình, đến khi quá lắm thì mới kêu ca, lên tiếng, lúc đó ta có cái gọi là đau bao tử.

Nói chung ít khi ta thượng hại cái dạ dày của mình đừng nói chuyện biết ơn nó, trái lại ta sẵn sàng nhồi nhét vào đó càng nhiều càng tốt từ thịt cá voi đến rắn mối, thằn lằn, tác kè, chuột bọ, cào cào, châu chấu, nghêu sò ốc hến…Ta cũng sẵn sàng đổ vào hằng lít rượu đế, whisky, hằng két bia và vô số những chất độc hại khác như…thuốc trừ sâu, giun đầu gai v.v..Để ý một chút, ta thấy hệ tiêu hóa là một cái ống cơ dài từ miệng đến hậu môn, phình ra chỗ này, thắt lại chỗ kia để trở thành thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già…Thức ăn thức uống đi xuyên qua cái ống đó là đã đi bên ngoài cơ thể, mà các bộ phận được phân công cắt xé, nghiền, nhồi trộn, nhào nặn, chuyển hóa, hấp thu..để đưa vào cơ thể sử dụng.

Cả một bộ máy làm việc quần quật liên tục không mệt mỏi như vậy mới có thể đáp ứng nhu cầu năng lượng của cơ thể hằng ngày. Ta không thể tưởng tượng rằng mỗi ngày có hơn cả lít nước bọt được tiết ra là nhằm giúp cho miệng không bị khô, hôi và giúp tiêu một phần thức ăn. Ở người lớn tuổi, nước bọt tiết ra ít đi nên dễ bị đắng miệng, khô miệng, ăn không ngon.

Hệ thống nhung mao ở ruột non ngoằn ngoèo nhiều lớpcó tổng diện tích lên đến 250m2, bằng cả cái sân quần vợt, để hấp thu các dưỡng trấp nuôi cơ thể trôi qua, với các tế bào hùng hục hoạt động ngày đêm để trao đổi chất, với vô số vi sinh vật li ti sản sinh ra các men tiêu hóa, các vitamin. Gan đổ mật vào ruột, tụy tạng tiết men và insulin mà nếu thiếu nó ta sẽ bị bệnh đái đường. Bất cứ có một trục trặc gì trên cái ống đó đều gây ra những rắc rối đáng tiếc như bị tắc nghẽn đâu đó chẳng hạn. Một người bị bón thường xuyên cũng làm cho cái ống bị nghẹt, dẫn đến hôi miệng, ăn mất ngon, ngủ không yên.

Lâm Ngữ Đường có một nhận xét khá thú vị: “Đối với tôi, hạnh phúc trước hết là vấn đề tiêu hóa. Ruột ta mà vận động điều hòa thì ta hạnh phúc, không thì ta khổ sở. Sự tình chỉ có vậy thôi!”. Mà thật, cứ thấy người nào mặt mày lúc nào cũng cau có, nhăn nhó, khó chịu đăm đăm…thì chắc là đã bị bón hoặc trĩ kinh niên rồi! Người lớn tuổi cũng cần phải được cung cấp năng lượng đầy đủ, cần tránh béo bệu nhưng cũng phải tránh cả suy dinh dưỡng – chủ yếu là do thiếu chất đạm.

Cũng không nên quá sợ Cholesterol vì có loại cholesterol tốt cần cho cơ thể. Nên dùng dầu thực vật. Các vitamin được cung cấp từ thức ăn như rau quả, trứng, đậu, cà rốt, rau muống, gấc…Để giữ khẩu vị được ngon vừa ý, cần thêm những gia vị mà người có tuổi vẫn quen dùng như tỏi, tiêu, ớt. Không nên kiêng cử quá đáng làm cho ăn mất ngon. Đậu nành có lẽ là một thứ thức ăn lý tưởng vừa cung cấp đạm thực vật lại có chất phytoestrogen là một loại kích thích tố nữ rất tốt để làm giảm tốc độ lão hóa.

Một bữa ăn gia đình đông vui có con cháu sum vầy thì dù là rau muống, kho quẹt, đậu hủ…cũng đem lại nhiều chất bổ dưỡng cả về tinh thần lẫn năng lượng cho người lớn tuổi. “Hãy cho tôi biết anh ăn gì, tôi sẽ cho anh biết anh là ai”. Lâm Ngữ Đường nói loài người có hai hạng, hạng ăn rau và hạng ăn thịt. Hạng ăn rau càng đông thì càng dễ có…hòa bình trên thế giới.

Rồi cái bọng đái nữa chứ. Phải bí đái một lần mới biết “giá trị”của cái bọng đái, mới biết ơn vô cùng khi có một cái bọng đái hoạt động bình thường, biết lúc nào thì phải chứa đựng, lúc nào thì phải co bóp, lúc nào thì mở cơ vòng và lúc nào phải đóng chặt lại. Thật là tai hại khi ở tuổi cao, cơ vòng bắt đầu hoạt động không tốt nữa, lúc cần đóng chặt thì nó lại mở ra, đặc biệt ở phụ nữ có tuổi.

Ở đàn ông, tuyến tiền liệt có thể phình to thành bướu chặn nghẹt đường lưu thông của nước tiểu, lúc cần tiểu lại tiểu không ra. Lại phải mổ, phải nong. Một kích thích quá mạnh như cười to, ho tràng dài hoặc vận động nhiều quá, cũng dễ bị đái són. Thuốc an thần, thuốc lợi tiểu sẽ làm cho đái són xảy ra thường xuyên hơn. Nói chung nếu tìm được nguyên nhân thì chữa trị không khó, đừng lúc nào cũng cholà tâm thần rồi bỏ mặc. Nên tập đi tiểu có giờ giấc, đừng đợi quá căng. Các loại tả lót thấm hút có thể dùng rất tiện cho người già khi đi lại tàu xe.

Cũng cần chú ý sắp xếp chỗ đi đại tiểu tiện sao cho thuận lợi, dễ đi, có đủ ánh sáng. Người mình thường coi chỗ tiểu tiện (toilet) như là một chỗ dơ bẩn xấu xí nên thường đặt ra phía sau nhà, xa nhà, trong khi đó thực ra toilet là một nhu cầu quan trọng của con người nên ở những khách sạn lớn, người ta bố trí toilet ngay trước phòng khách, sạch sẽ và thơm tho.

Mắt là giác quan quan trọng nhất của con người. Chăm sóc mắt là biện pháp nâng cao chất lượng cuộc sống. Có một quyển sách mà tác giả là một người mù, viết với lời tựa là “Nếu tôi được một ngày sáng mắt”! Những người bình thường có đôi mắt sáng nhiều khi không biết quý. Thử sống một ngày bịt kín hai mắt lại thì mới đánh giá được chất lượng cuộc sống nhờ đôi mắt.

Già thì mắt phải yếu đi, cảm giác về độ đậm cũng kém, thích nghi với bóng tối chậm và nhìn cố định không nét. Thủy tinh thể diều tiết kém nên không nhìn gần được, điều này ảnh hưởng chất lượng cuộc sống rất rõ, vì làm gì cũng phải đeo kiếng. Những nguyên nhân gây mù thường gặp là mắt hột, quáng gà, đục thủy tinh thể (cườm khô), và cườm nước (glaucoma). Theo Tổ chức Sức khỏe thế giới (WHO), người mù vì cườm khô đã chiếm hơn 40% số người già bị mù. Chín phần mười các trường hợp cườm khô là do tuổi già, cơ thể suy yếu; số còn lại là do các bệnh tiểu đường, chấn thương, suy dinh dưỡng…

Khi thấy mắt bị mờ dần, có đốm đen bay bay rồi cố định lại một chỗ, không đau nhức, không đỏ, tưởng là kính không đúng độ mà đo kính nào cũng không vừa thì phải nghĩ đến cườm khô. Hiện vẫn chưa có thuốc nào chữa được cườm khô, chỉ có cách là phải mổ để thay thủy tinh thể đục bằng một thủy tinh thể nhân tạo hoặc đeo kính để điều tiết. Hiện nay có những kỹ thuật mới để mổ cườm khô, đặt thủy tinh thể nhân tạo rất tiện lợi. Sau mổ, bệnh nhân có thể sinh hoạt lại bình thường ngay.

Riêng cườm nước là một bệnh hết sức nguy hiểm vì dẫn đến mù lòa. Nếu được phát hiện sớm thì có thể tránh được mù. Bệnh cườm nước cấp tính gây nhức đầu dữ dội, có khi nhức nửa đầu kèm theo ói mửa, mắt đỏ, căng cứng, con ngươi nở lớn. Trường hợp này phải đến ngay bệnh viện có chuyên khoa mắt. Dạng cườm nước mạn tinh tiến triển âm thầm, chỉ thấy hơi đau mắt, xốn mắt, mỏi mắt và mờ dần. Nhiều người tưởng tại mình có tuổi nên mắt kém, không đo nhãn áp để chẩn đoán kịp thời.

Người lớn tuổi cũng thường nghe kém, lãng tai. Lãng tai một chút cũng hay, khỏi phải nghe những lời nói xấu mình! Cái gì khoái thì nghe không thì thôi. Từ 65 tuổi trở đi có hơn một phần ba số người bị lãng tai. Nghe kém sẽ làm cho việc truyền thông khó khăn hơn, có thể gây nguy hiểm trong giao thông, đi lại. Ngày nay có những dụng cụ trợ thính dễ sử dụng và rẻ. Ở các nước phát triển cứ ba người có tuổi thì một người mang máy điếc, nhờ đó họ có thể giao tiếp tốt hơn và tham gia vào các hoạt động xã hội, giúp họ cảm thấy sảng khoái, không bị coi là tàn phế nữa.

Ở ta, nhiều người không ưa máy điếc vì nó ồn ào lại làm cho ta nghe rõ những “sự thật đau lòng”. Một vở kịch kể chuyện hai vợ chồng già, ông nói gà bà nói vịt nhưng rất hạnh phúc bên nhau, đến khi các con hiếu thảo gởi về cho mỗi người một cái máy điếc thì bắt đầu cãi vã nhau suốt ngày. Cuối cùng cả hai phải liệng cái máy điếc vào sọt rác!

“Chúng ta không chăm sóc bản thân mình mà để cho cơ thể làm việc đến hao mòn, vì vậy nó dễ bị hư hỏng sớm. Khi chúng ta còn khỏe mạnh, còn sung sức, thì chúng ta bóc lột ngay chính bản thân mình, bóc lột các bộ phận trong cơ thể, bóc lột những khả năng của mình mà không hề cân nhắc, không hề nghĩ tới hậu quả. Ở lứa tuổi 50 tôi vẫn chưa chú ý lắm đến sức khỏe của mình…” Viện sĩ Misculine 90 tuổi viết như thế. Hiện nay mỗi sáng ông chạy bộ, tập thể dục đều đặn, chơi quần vợt, ăn uống điều độ. Ông nói “Tôi cảm thấy 30 năm trước đây tôi đã già yếu hơn nhiều so với bây giờ”!

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, SỨC KHOẺ | Để lại phản hồi

Bất Hạnh Cuộc Đời, Ai Cũng Có-Gia Vị Đắng Cay Phải Nếm Để Cảm Thông Với Người

Bất Hạnh Cuộc Đời, Ai Cũng Có-Gia Vị Đắng Cay Phải Nếm Để Cảm Thông Với Người

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Giáo hội sẽ có thêm 1 vị thánh, 14 chân phước và 2 đấng đáng kính

Chân phước Margarita BaysChân phước Margarita Bays

Giáo hội sẽ có thêm 1 vị thánh, 14 chân phước và 2 đấng đáng kính

Sáng 15.01 vừa qua, trong buổi tiếp kiến ĐHY Angelo Becciu, Tổng trưởng Bộ Tuyên Thánh, ĐTC Phanxicô đã cho phép Bộ Tuyên Thánh công bố các sắc lệnh nhìn nhận phép lạ, sự tử đạo và các nhân đức anh hùng của các tân á thánh, tân chân phước và đấng đáng kính.

Hồng Thủy – Vatican

Sáng 15.01 vừa qua, trong buổi tiếp kiến ĐHY Angelo Becciu, Tổng trưởng Bộ Tuyên Thánh, ĐTC Phanxicô đã cho phép Bộ Tuyên Thánh công bố các sắc lệnh nhìn nhận phép lạ liên quan đến chân phước Margarita Bays, nhìn nhận các cuộc tử đạo của nữ tu Maria del Carmen và 13 nữ tu cùng dòng; và nhìn nhận các nhân đức anh hùng của hai tôi tớ Chúa là nữ tu Anna Kaworek và nữ tu Maria Soledad Sanjurjo Santos.

1 tân hiển thánh

Trước hết, ĐTC chính thức nhìn nhận một phép lạ xảy ra nhờ lời chuyển cầu của chân phước trinh nữ Margarita Bays, dòng Ba Phanxicô. Đây là phép lạ cần thiết để chân phước được tuyên phong hiển thánh. Chân phước Margarita Bays sinh năm 1815 tại La Pierraz, Thụy sĩ, trong một gia đình nông dân. Chị làm thợ may tại nhà, và tuy chăm chỉ làm hết sức mình để đáp ứng nhiều nhu cầu của những người hàng xóm, chị không bao giờ lơ là việc cầu nguyện. Trong cuộc chiến văn hóa, chị đã ủng hộ báo chí Công giáo. Nhưng biến cố thay đổi chị triệt để chính là ơn được mang các dấu thánh. Sau đó, chị lại được lành bệnh ung thư ruột một cách lạ kỳ vào tháng 08.1854, trong khi ĐGH Pio IX tuyên bố tín điều Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội. Chị Margarita Bays qua đời ngày năm 1879 và được tuyên phong chân phước vào năm 1995.

14 tân chân phước

Trong sắc lệnh thứ hai, ĐTC nhìn nhận cuộc tử đạo của nữ tu Maria del Carmen, bề trên tổng quyền, và 13 nữ tu cùng dòng Phanxicô Đức Mẹ thu thai. Các chị đã bị giết tại Tây ban nha vào năm 1936 vì sự thù oán đức tin. Với sắc lệnh này, các chị sẽ được tuyên phong chân phước.

2 Đấng đáng kính

Trong 2 sắc lệnh tiếp theo, ĐTC nhìn nhận các nhân đức anh hùng của 2 vị Tôi tớ Chúa. Thứ nhất là nữ tu Anna Kaworek, đồng sáng lập dòng các nữ tu tổng lãnh thiên thần Micae, sinh tại Biedrzychowice, Balan, năm 1872 và qua đời năm 1936; thứ hai là nữ tu Maria Soledad Sanjurjo Santos, dòng Các Nữ tỳ Đức Maria phục vụ bệnh nhân, sinh tại Puerto Rico năm 1892 và qua đời năm 1973. (REI 15.01.2019)

 

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Để lại phản hồi

Xe container ở Việt Nam và ‘những cái chết được báo trước’

Xe container ở Việt Nam và ‘những cái chết được báo trước’

Văn Lang/Người Việt

Vụ tai nạn kinh hoàng tại Bến Lức, Long An. (Hình: Báo Giao Thông)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Những ngày đầu năm dương lịch, vụ xe container (Việt Nam gọi là xe đầu kéo) đi từ miền Tây về Sài Gòn đến ngã tư Bình Nhựt (huyện Bến Lức, tỉnh Long An) đã tông thẳng vào đoàn xe gắn máy đang đậu trước đèn đỏ. Chạy với tốc độ 45-55 km/h, chiếc xe container “tử thần” lướt đi tới gần 200 mét mới dừng lại được, vì đã cuốn nhiều xe gắn máy vô gầm xe.

Vụ tai nạn thảm khốc và đẫm máu, làm bốn người chết tại chỗ, hơn 20 người bị thương nặng. Tại hiện trường, người nằm rên la, cũng như các mảnh vỡ của xe gắn máy nằm la liệt.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ dại dột tin vào đảng của các ông!

Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ dại dột tin vào đảng của các ông!

Phan Hồ Lê

19-1-2019

Trong cuộc họp trực tuyến chính phủ Việt Nam sáng ngày 28/12/2018, Thủ tướng (không do dân bầu) Nguyễn Xuân Phúc lên giọng: “Điều mà tôi muốn nhấn mạnh chính là niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng … chưa bao giờ lớn và sâu sắc như lúc này”.

Nhân dân Việt Nam không bao giờ ngây thơ để tin lời nói cực kỳ tào lao của ông thủ tướng này. Từ khi đảng của ông ra đời, nhân dân đã nhìn rõ bộ mặt gian ác và lừa đảo của các ông. Gian ác ở chỗ là đảng ông, ngay từ đầu, đã ra tay tiêu diệt các đảng phái khác.

Cuối năm 1945, đầu năm 1946 các ông đã đến trụ sở của quốc dân đảng ở số 7 phố Ôn Như Hầu, Hà Nội ra tay giết sạch những người lãnh đạo và đảng viên đảng này và chôn sống họ trong khuôn viên. Ít lâu sau, các đồng chí của quốc dân đảng và thân nhân gia đình họ đến đào xới khuôn viên thì tìm thấy rất nhiều xác chết mà đảng cộng sản của các ông đã chôn sống! Hỏi rằng ai còn tin về lòng yêu nước của đảng cộng sản nữa.

Cộng sản của các ông là một đảng trí trá. Các ông tuyên bố giải tán đảng Cộng sản Đông Dương và lập hội nghiên cứu chủ nghĩa Marx do Việt Minh lãnh đạo. Việt Minh thực chất cũng là đảng cộng sản của các ông.

Đến năm 1951 của thế kỷ trước các ông lại giải tán cái hội này và thành lập đảng Lao Động Việt Nam và tuyên bố quyền lãnh đạo đất nước Việt Nam là của các ông. Lúc này toàn dân đang kháng chiến chống thực dân Pháp nên mọi người im lặng để cho các ông lãnh đạo vì chống thực dân Pháp là nguyện vọng của toàn thể người Việt Nam yêu nước.

Nếu thực sự có lòng tin thì giai đoạn này nhân dân đã tin các ông nhưng cũng trong giai đoạn này đảng của các ông đã phản trắc lại nhân dân trong các giới, từ công nghiệp đến nông nghiệp. Những điền chủ đã hết lòng ủng hộ các ông như bà Nguyễn Thị Năm, chủ đồn điền Đồng Bẩm, Thái Nguyên đã nuôi các ông như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt,… ăn ở dầm dề kéo dài hàng năm. Bà Năm đã dùng thóc gạo nuôi hai sư đoàn bộ đội các ông nhưng các ông lại nghe theo lời xui của bọn cố vấn Tàu Cộng, làm cải cách ruộng đất và đưa bà Năm ra bắn một cách tàn nhẫn không thể cho bà nói lời nào trước lúc bị hành hình.

Mở đầu cuộc cải cách này, người đầu tiên bị giết là một phụ nữ yêu nước tin vào Việt Minh, hỏi các điền chủ trong nước và nhân dân lao động ngu dại gì mà tin ở các ông. Những người yêu nước sinh sống ở thành phố khi các ông kêu gọi họ ủng hộ các ông trong cái gọi là tuần lễ vàng, rất nhiều gia đình đã không tiếc của cải mà đem tặng các ông vàng bạc, hột xoàn, có gia đình đã tặng các ông hàng nghìn lượng vàng, hàng đấu hột xoàn, kể cả hột xoàn đang đeo trên tay họ cũng sẵn sàng cởi ra đóng góp cho các ông.

Cho đến bây giờ nhân dân Hà Nội và nhân dân cả nước vẫn chưa quên gia đình cụ Trịnh Văn Bô, già đình bà Lợi Quyền, đã đóng góp cho các ông hàng nghìn lượng vàng và hàng vạn tiền Đông Dương lúc đó.

Năm 1954, hòa bình lập lại, các ông kéo về Hà Nội, nhiều gia đình đã hiến tặng các ông nhà ở và cho mượn rất nhiều nhà làm trụ sở, rồi các ông cướp luôn và những ngôi nhà có hợp đồng cho các ông mượn trong hai năm, sau hai năm các ông cũng không chịu trả. Dưới con mắt của nhân dân, đảng và chính quyền của các ông thực chất là một lũ cướp. Hỏi ai còn tin các ông mà ông Phúc ba hoa không biết ngượng?

Với đồng bào miền Nam, họ sống yên ổn và hạnh phúc trong một chế độ dân chủ, tạm quyền phân lập, có tên là Việt Nam Cộng Hòa, các ông cũng không để cho họ yên. Năm 1960 đại hội đảng lần thứ 3 của các ông đã đề ra: “Xây dựng miền bắc vững mạnh, tiến tới hòa bình thống nhất đất nước”. Bà con miền bắc, tính từ vĩ tuyến 17 trở ra mà ông gọi là chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa rất phấn khởi trước chủ trương tưởng là thực lòng của các ông. Khốn thay, nghị quyết của các ông chưa ráo mực thì các ông lại ra nghị quyết gọi là nghị quyết 9 để phát động bạo lực đánh đồng bào miền Nam, nấp dưới một mỹ từ nghe rất mỹ miều: chống Mỹ cứu nước.

Thế là các ông huy động thanh niên miền Bắc, công nhân, nông dân, trí thức và người lao động giao súng ống cho họ để đi đánh đổ chế độ Việt Nam Cộng hòa, giết hại đồng bào miền Nam. Những nước trong phe xã hội chủ nghĩa của các ông sẵn sàng cung cấp vũ khí để các ông đánh cho họ, nhằm củng cố chủ nghĩa Cộng sản ảo tưởng.

Kết cục việc này, một cuộc nội chiến đã xảy ra. Khi kết thúc, dù chưa có tổng kết nhưng mọi người đều biết ít nhất có bốn triệu triệu thanh niên cả hai miền đã chết trận và nhân dân của cả hai miền thiệt mạng chắc cũng xấp xỉ với số thanh niên hi sinh. Sau khi chiếm được miền Nam từ vĩ tuyến 17 cho đến Cà Mau, các ông hắng giọng tuyên bố đã giải phóng toàn bộ miền Nam thống nhất đất nước! Nhân dân miền Nam họ không cần cuộc giải phóng này của các ông, còn nhân dân miền Bắc, do các ông tuyên truyện bịp bợm nên phần lớn là hoan nghênh.

Sau năm 1975, đảng của các ông lại có một cuộc ăn cướp mới, rộng lớn từ vĩ tuyến 17 trở vào. Nền công nghiệp của miền Nam các ông đánh tan nát, tất cả những người có kinh nghiệm lãnh đạo nền công nghiệp, các ông bắt đi tù cùng với quân đội miền Nam, đưa vào các trại ngoài Bắc, thay thế vào đó là những cán bộ các ông đưa từ Bắc vào, những người không có chuyên môn mà chỉ có một lý lịch “đẹp”, xuất thân là nông dân lao động.

Thế là nền công nghiệp của miền Nam tiêu tan chỉ sau chưa đầy một năm. Nền thương nghiệp của Việt Nam Cộng Hòa là một nền thương nghiệp cạnh tranh lành mạnh, hàng hóa các chủng loại dều do nhân dân miền Nam sản xuất, nhập khẩu, các ông cũng đánh tan rồi dựng lên một nền hàng hóa bao cấp, phân phối theo định lượng rất ít, không gia đình nào đủ với sinh hoạt bình thường. Các ông ngăn sông cấm chợ, đẩy nhân dân miền Nam nơi có vựa lúa đồng bằng Sông Cửu Long mà không đủ gạo ăn, không đủ thực phẩm sinh sống, trong khi trước đây bà con dư thừa.

Với công chức và quân đội miền Nam các ông đày họ vào nhà tù mà các ông gọi là cải tạo, gia đình họ bị các ông cướp cơ sở sản xuất, nhà cửa và tống vợ con họ lên rừng thiêng nước độc, mà các ông gọi là đi kinh tế mới. Phần lớn các gia đình này, nếu không nói là tất cả, chỉ ít lâu sau là họ bỏ về thành phố, sống vất vưởng trên vỉa hè và kiếm ăn bằng các nghề hoàn toàn không thích hợp với họ như ngồi đầu đường bán thuốc lá, rong ruổi trên đường bán vé số sống tạm qua ngày!

Đảng của các ông sau khi cướp được miền Nam đã đày đọa họ như vậy, hỏi thử ai tin các ông mà ông Phúc dám mạnh mồm hắng giọng (điều tôi muốn nhấn mạnh là niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của đảng chưa bao giờ lớn và sâu sắc vào lúc này).

Nhân nhân miền Nam bị các ông đối xử như những con vật, không tự do, không dân chủ, họ đã phải ra biển lớn tìm đường vượt biển, đến vùng đất hứa là các nước châu Mỹ và châu Âu! Chắc các ông cũng biết, gần một triệu người này đã chết chìm dưới biển, làm mồi cho cá mập mà các ông không một chút động lòng.

Thưa ông thủ tướng không do dân bầu, nhân dân miền Bắc đã ngán các ông đến tận cổ, giống như nhân dân miền Nam không bao giờ tin các ông vì đơn giản các ông là một đảng ác, độc tài đã tự phong cho mình quyền lãnh đạo độc quyền và toàn diện.

Nếu còn chút lương tâm thì đảng ông và ông câm cái miệng lại vì một lẽ đơn giản: nhân dân không có một chút lòng tin nào đối với các ông. Nhân dân Việt Nam muốn xóa bỏ thể chế hiện tại để xây dựng một thể chế mới, tự do dân chủ, tam quyền phân lập và những người lãnh đạo phải được nhân dân cả nước bầu bằng lá phiếu.

Nếu có gan các ông thử trưng cầu dân ý thì sẽ rõ lòng dân. Tôi tin đảng và chính phủ của ông không bao giờ dám làm việc này. Vì thể chế của các ông là thể chế độc tài, đảng trị thì chẳng bao giờ có dân chủ.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Hỗ trợ bà con vườn rau Lộc Hưng

Hỗ trợ bà con vườn rau Lộc Hưng

Nguyễn Đình Cống

20-1-2019

Chính quyền quận Tân Bình TP HCM đã cho phá bỏ trên một trăm ngôi nhà của bà con dân lao động ở vườn rau Lộc Hưng. Họ viện dẫn rằng bà con đã làm nhà không phép trên đất không được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng. Như vậy bà con vi phạm luật pháp, còn chính quyền làm đúng quy trình.

Ngày 15/1, trả lời phỏng vấn VietCatholic News, Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh cho rằng, chính quyền đã làm theo qui trình cướp đất do họ tự vạch ra, qui trình đó trái với Đạo Trời, ngược với lòng người và vi phạm luật pháp.

Bà con lao động bị phá bỏ nhà cửa ở Lộc Hưng là giáo dân. Đức Giám mục kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước hãy tìm cách hỗ trợ những người con của Chúa, đang bị lâm vào thảm cảnh, bị vu oan giá họa, bị đẩy ra khỏi nơi cư trú trong những ngày chuẩn bị đón Tết Kỷ Hợi.

Để hỗ trợ bà con về pháp lý, các luật sư đã tự nguyện lập ra nhóm LS giúp dân Lộc Hưng. LS Trần Vũ Hải cho biết, nhóm đã ra thông cáo số 1, thông báo đã có 17 văn phòng LS và công ty luật tham gia. Các LS chứng minh rằng, đất vườn rau Lộc Hưng có nguồn gốc của Giáo hội, chính quyền Sài gòn cũ đã mượn tạm để Bưu điện cắm 1 số cột ăng ten thu phát thông tin.

Năm 1975 chính quyền mới tiếp quản cơ sở của chính quyền cũ (ở đây là mấy cột ăng ten của Bưu điện) và ngang nhiên chiếm luôn cả đất. Thế rồi năm 1991 chính quyền tự quyết định giao đất cho Bưu điện bằng những văn bản không hợp pháp và bây giờ lại quyết định thu hồi đất để sử dụng vào việc khác. Việc làm này là trái đạo lý, trái luật pháp. Phá nhà, đẩy dân ra khỏi nơi trú ngụ trong những ngày chuẩn bị đón Tết là vô nhân đạo.

Trên đất Lộc Hưng, từ 1954 đã có nhiều bà con di cư từ Bắc vào làm nhà ở, sinh sống, trồng rau. Sau này có thêm một số mới đến ở. Đúng là nhà được xây dựng không có phép, nhưng trong việc này lỗi chủ yếu là của chính quyền. Đúng là dân ở đây, dù đã ở và khai khẩn đất đai từ rất lâu trước năm 1975, nhưng không được chính quyền hiện tại cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ở. Họ không lấn chiếm của ai cả, Không có tranh chấp dân sự nào cả. Chỉ có chính quyền không đếm xỉa gì đến lịch sử của đất, dựa vào Luật đất đai mà ngang nhiên xem rằng mọi đất đai là của công và không chịu cấp giấy cho dân, rồi lại dựa vào đó để vu cáo dân. Bloger Trương Huy San đã rất có lý khi viết rằng đất đai có trước giấy tờ.

Tôi nghĩ rằng, các LS nên giúp dân kiện chính quyền quận Tân Bình ra Tòa án. Nhưng có nhiều khả năng Tòa án bị chính quyền khống chế sẽ bênh vực kẻ phá nhà chiếm đất mà bẻ cong luật pháp. Vậy khi mà Tòa của VN xử oan cho dân thì phải tìm cách kiện ra tòa án quốc tế như ông Trịnh Vĩnh Bình đã từng làm. Ông Bình đã kiện chính phủ VN, đòi bồi thường trên 1 tỷ đô la. Ông Bình hứa là khi thắng kiện ông sẽ tìm cách giúp đỡ các bà con bị oan khuất trong nước kiện để đòi công lý. Các LS cần biết rõ chuyện này và liên lạc với ông Bình để tìm thêm sự hỗ trợ.

Tôi tin chính nghĩa, pháp lý, đạo lý ở về phía bà con giáo dân Lộc Hưng, còn Chính quyền quận Tân Bình đã làm một việc quá tàn ác và ngu xuẩn, nếu không biết kịp thời sám hối và sửa chữa sai lầm thì khó tránh khỏi quả báo nặng nề.

Tôi tin là khi các LS giúp bà con khởi kiện sẽ nhận được sự hỗ trợ của nhiều người có lương tri trong nước và trên toàn thế giới.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Cụ ông nhiều tuổi nhất thế giới qua đời ở Nhật

Cụ ông già nhất thế giới mới qua đời tại nhà nằm bên suối nước nóng ở miền bắc Nhật Bản, thọ 113 tuổi.

Cụ Masazo Nonaka qua đời hôm 20/1 trong giấc ngủ tại nhà trên hòn đảo chính ở miền bắc nước Nhật là Hokkaido, AP dẫn lời cháu gái Yuko Nonaka cho biết.

Tin cho hay, cụ Nonaka đã được tổ chức Guinness chứng nhận là cụ ông già nhất thế giới vào tháng Tư năm ngoái lúc cụ 112 tuổi và 259 ngày.

Sinh ngày 25/7/1905, cụ Nonaka lớn lên trong một đại gia đình và kế tục cha mẹ quản lý một nhà nghỉ bên suối nước nóng.

Và nay, cháu gái cụ là Yuko Nonaka sẽ lên quản lý nhà trọ 106 năm tuổi.

“Ông không có vấn đề gì về sức khỏe. Ông ra đi thanh thản, và ít nhất, đó là điều an ủi chúng tôi phần nào”, cô Yuko nói.

Cụ Nonaka sống thọ hơn tất cả 7 người anh chị em khác cũng như vợ và ba trong số 5 người con của cụ.

Người già nhất thế giới hiện cũng là một công dân Nhật, bà Kane Tanaka, 116 tuổi từ đảo Kyushu.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

About this website
VOATIENGVIET.COM
Cụ ông già nhất thế giới mới qua đời tại nhà bên suối nước nóng ở miền bắc Nhật Bản, thọ 113 tuổi.
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Người dân Vườn rau Lộc Hưng nói gì về tin 8 hộ đã nhận hỗ trợ 8 tỷ đồng?

Tối ngày 20/1/2019, ông Cao Hà Chánh, một người thuộc ban đại diện Vườn rau Lộc Hưng xác nhận thông tin này trên báo chí là chính xác, nhưng nói thêm đây là những hộ dân có người nhà làm cho chính quyền.

About this website

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Toàn văn phát biểu về kế hoạch an ninh biên giới mới của ông Trump

Tối thứ Bảy (19/1), Tổng thống Mỹ Donald Trump ra một thông điệp tới Đảng Dân chủ và toàn nước Mỹ, trình bày kế hoạch bảo vệ an ninh biên giới đi kèm các nhượng bộ của mình để kêu gọi Đảng Dân chủ chấp nhận và chấm dứt tình trạng đóng cửa chính phủ đã kéo dài hơn 4 tuần.

#TrithucVN

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Cuộc chiến Biên giới 17 tháng hai 1979: Những tính toán sai lầm của lãnh đạo CSVN.

Cuộc chiến Biên giới 17 tháng hai 1979:

Những tính toán sai lầm của lãnh đạo CSVN.

Trương Nhân Tuấn

Lãnh đạo CSVN, trong một thời gian (tương đối ngắn so với thời gian lập quốc của Việt Nam), đã liên tục mở ra bốn cuộc chiến tranh: đánh Pháp (1945-1954), đánh Mỹ (1954-1975), đánh Campuchia (1977-1988) và cuối cùng là đánh Trung Cộng (tháng 2-1979, trên lý thuyết là quân TQ rút về vào tháng 3 năm 1979 nhưng trên vùng biên giới chiến cuộc vẫn tiếp tục cho đến cuối thập niên 80).

Phía CSVN hãnh diện đã chiến thắng ở 4 cuộc chiến đó. Kết quả được gì ?

Đảng CSVN leo lên ngôi cao “ăn của dân không từ một thứ gì”.

Mỗi năm đảng CSVN làm lễ linh đình mừng chiến thắng đánh Pháp, đánh Mỹ, tán dương tài lãnh đạo của đảng.

Nhưng những người đã đổ máu, cũng cho chiến thắng, là các cuộc chiến biên giới phía bắc Việt-Trung, biên giới tây-nam Campuchia thì bị lãng quên.

Từ lâu những người lính chết trận 1979 hay chết ở chiến trường Campuchia không hề được lãnh đạo CSVN nhắc đến. Mặc dầu xương máu của họ đã chồng chất dưới bệ ghế ngồi của những người từ tổng bí thư, thủ tướng, bộ trưởng… cho tới tỉnh ủy, huyện ủy, công an các cấp…

Lịch sử hiện đại của VN đã bỏ quên hai cuộc chiến này.
Một góc tư thế kỷ dứt tiếng súng, hệ quả chiến tranh đã làm cho đất nước bị tàn phá, con người VN bị tật nguyền, từ thể xác đến tinh thần. Đất nước tụt hậu, bây giờ còn thua cả Campuchia. Người dân, trai gái đi làm nô tứ xứ.

Ngoài ra còn di sản của lịch sử: Những người lính chết trận bị lãng quên.

Nguyên nhân nào đã đưa đến cuộc chiến 1979 ?

Tổng hợp một số dữ kiện về cuộc chiến, không phải để trả lời, mà để đặt một câu hỏi cho lịch sử.

1/ Nguyên nhân cuộc chiến biên giới tháng hai năm 1979.

Cuộc chiến biên giới hai nước Việt-Trung bắt đầu từ 17 tháng 2 năm 1979. Cuộc chiến được giới hạn ở không gian và thời gian, do Đặng Tiểu Bình làm “kiến trúc sư”. Đặng Tiểu Bình tuyên bố trước quốc tế, vài ngày trước khi đem quân vượt biên giới, nhằm “dạy cho VN một bài học”. Họ Đặng tự đặt giới hạn không quá một tháng và chiến trường là các tỉnh của VN trên vùng biên giới. (Cuộc chiến vì vậy còn gọi là cuộc chiến biên giới 1979).

Nếu hiểu đơn thuần như vậy thì nguyên nhân cuộc chiến là Đặng Tiểu Bình.

Nhưng vấn đề không đơn giản như vậy. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

Nếu xét lại cho kỹ, chính những sai lầm chồng chất của lãnh đạo VN trong thời kỳ mà thế giới quay lưng với VN và Đặng Tiểu Bình có lý do để đánh Việt Nam.

Để có một cái nhìn khách quan, thử đặt Obama (hay một lãnh đạo của nước Tây phương nào đó) vào vị trí Đặng Tiểu Bình. Đặt các vấn đề như sau :

VN ra chính sách tập trung người Hoa, từ nam ra bắc, tịch thu toàn bộ gia sản của những người này, sau đó bắt họ “hồi tịch” (trong đó nhiều người sinh ra và lớn lên ở VN từ nhiều đời, không biết nói tiếng Hoa), buộc họ rời khỏi VN với hai bàn tay trắng. Trên cương vị lãnh đạo, Obama sẽ làm gì ?

Theo các tài liệu của CIA vừa bạch hóa gần đây, VN đã có hành vi lấn đất của TQ (chứ không phải ngược lại), diện tích khoảng 60 km². Nếu dữ kiện này là thật, Obama sẽ phải làm gì để bảo toàn lãnh thổ của TQ ?

Lãnh đạo VN từ năm 1958 đã nhìn nhận hai quần đảo HS và TS là của TQ, trước là để đền ơn các viện trợ của TQ cho cuộc chiến chống Pháp, sau là trả nợ các viện trợ cho cuộc chiến chống Mỹ. Bây giờ VN dựa vào Liên Xô, một thế lực thù nghịch khác của TQ, để chống lại TQ rồi tuyên bố ngược lại HS và TS là của VN. Thái độ của Obama sẽ ra sao ?

Chắc chắn Obama (hay ai đó) sẽ làm không khác Đặng Tiểu Bình.

Vấn đề “nạn kiều” là lý do quan trọng để họ Đặng hạ quyết tâm “dạy VN một bài học”.

Hãy thử làm tương tự với một người Mỹ, xem thái độ của lãnh đạo và dân nước này ra sao ? Thế giới văn minh không ai làm theo lối “man rợ” như lãnh đạo CSVN đã làm. Theo công pháp quốc tế, một quốc gia có quyền can thiệp vào nội bộ quốc gia khác để bảo vệ kiều dân của mình (nếu những người này bị bức hại).

Về vấn đề lãnh thổ, Bị Vong Lục của VN công bố năm 1979 tố cáo TQ chiếm đất của VN. Các chi tiết trong đó một số không thể kiểm chứng, một vài điểm thì đúng nhưng cũng có vài điểm sai. Nhiều tài liệu (như của CIA) cho thấy phía VN chiếm đất của TQ. Nguyên nhân phía VN không chấp nhận công ước Pháp-Thanh về biên giới 1885-1897. Nếu việc VN lấn đất có thật, thì chính VN đã tạo ra lý do để TQ đánh VN. Thử suy nghĩ, nếu nhà nước Mể không tôn trọng hiệp ước nhượng đất đã ký với HK trước đây, cho quân qua chiếm đất của California hay Dallas, Obama có “phản công tự vệ” không ?
TQ gọi việc đánh VN là cuộc chiến tự vệ (phản công tự vệ chiến).

Về công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng, phía VN có phản bác thế nào thì cũng không thể phủ nhận hiệu quả của nó trước dư luận quốc tế (nhứt là hiệu quả ràng buộc trước luật quốc tế).

Đặng Tiểu Bình là nhân vật chính trong cuộc đánh chiếm HS năm 1974. TQ đánh với danh nghĩa “giải phóng lãnh thổ bị kẻ địch chiếm đóng”. TQ có thể nhân danh tương tự để đánh TS bất kỳ lúc nào mà họ thấy nắm chắc phần thắng.

Trong khi đó, cuộc chiến Việt-Campuchia 1978 đáng lẽ cũng đã không xảy ra. Lãnh đạo CSVN đã ra tuyên bố “tôn trọng đường biên giới hiện trạng của Campuchia” với Sihanouk để ông này cho mở đường mòn Hồ Chí Minh trên đất Miên. Mà “đường biên giới hiện trạng” theo Sihanouk (có đệ trình lên LHQ) bao gồm các đảo trong vịnh Thái Lan và biên giới theo bộ bản đồ Indochine 1/100.000 trước 1958.

Theo tài liệu khác (của Nayan Chanda trong Brother Enemy), một lãnh đạo MTGPMN cũng hứa hẹn trả đảo Phú Quốc và Thổ Chu lại cho Campuchia để được Sihanouk cho đặt bản doanh MT trên đất Miên. Sihanouk bị Lonnol lật đổ, nhưng sau đó Campuchia về tay Khmer đỏ. Dầu vậy lời hứa của lãnh đạo CSVN vẫn còn. VN không giữ lời, do đó Khmer đỏ mới đánh phá và giết chóc, tạo ra cuộc chiến Việt-Miên 1978.

Nguyên nhân cuộc chiến Việt-Campuchia 1978 là do Khmer đỏ hay do lãnh đạo CSVN ?

VN can thiệp sâu vào nội bộ Campuchia cũng là một lý do để TQ đánh VN. VN can thiệp vào Campuchia, dưới mắt của quan sát viên thế giới, là hành vi “xâm lăng”. Điều này đi ngược lại các nguyên tắc của thế giới là phải tôn trọng độc lập, chủ quyền của các quốc gia khác.

Là người VN, dĩ nhiên ai cũng phẫn nộ trước sự bạo tàn của quân lính TQ. Để chống lại sự xâm lăng của TQ, vài hàng chục ngàn thanh niên VN đã đổ máu, chưa tính tới vài chục ngàn nạn nhân vô tội khác, là người dân sinh sống ở các tỉnh trên biên giới.

Nhưng suy nghĩ sâu xa, cuộc chiến này có thể tránh được, nếu lãnh đạo CSVN đã không có những hành động và tính toán sai lầm. Chính lãnh đạo CSVN sai lầm đã tạo lý do chính đáng để họ Đặng đánh VN.

Điều tệ nhứt, những người lãnh đạo CSVN hiện nay đã thấy sai lầm này. Thay vì tìm ra những chính sách hòa giải để hàn gắn các vết thuơng quá khứ, thì họ chọn phương cách quay lưng lại với lịch sử. Họ đã lãng quên vong linh của hàng chục vạn người đã chết vì những sai lầm của họ.

2/ Việt Nam có bị bất ngờ trước cuộc chiến 1979?

Một số ý kiến cho rằng “Việt Nam hoàn toàn bị bất ngờ trước cuộc chiến”, “VN không chuẩn bị trước”, là hoàn toàn không đúng.

Trên thực tế chứng minh, ở mặt trận Lạng Sơn, phía VN đã đào sẵn hơn 60 cây số chiến hào phòng thủ cùng với khoảng 2.000 cứ điểm chiến đấu.

Nếu không “chuẩn bị trước” việc TQ xâm lăng thì làm sao có các cơ sở phòng thủ này ?

Vài tuần trước khi chiến sự xảy ra, phía VN đã tố cáo trước Hội đồng Bảo an LHQ phía Trung Quốc tập trung quân tại biên giới. Nếu không “biết trước” thì làm sao có việc tố cáo ?
Diễn biến cuộc chiến, tài liệu từ hai phía, cho thấy khi quân TQ vượt qua biên giới là tức khắc bị sa lầy, mặc dầu với quân số đông hơn gấp 8 lần, với hàng ngàn xe tăng yểm trợ. Các cứ điểm phòng thủ biên giới của VN cho thấy rất hữu hiệu.
Việc này chỉ có thể giải thích là phía VN đã được chuẩn bị chu đáo, gài quân sẵn để “tiếp đón” đoàn quân của TQ.

Trong cuộc chiến, vũ khí phía VN vượt trội, quân đội huấn luyện tinh thục, tinh thần chiến đấu của dân quân không kém gì quân đội chính qui.

Theo các tài liệu đã công bố, trước khi đánh VN, Đặng Tiểu Bình có thông báo trước cho HK. Thái độ của HK là không ủng hộ nhưng lại cung cấp tin tức tình báo cho TQ. Theo các không ảnh của tình báo HK, phía LX không tăng thêm quân đóng ở vùng biên giới, ngoài 50 sư đoàn (thiếu trang bị) đã đóng trước.

Đặng Tiểu Bình quả quyết đánh VN là do thái độ mập mờ, nếu không là ưng thuận ngầm của HK.

Về phía LX, có thể Kremlin không chuẩn bị cho cuộc chiến VN, hoặc đánh giá thấp lực lượng của quân TQ. Nhưng cũng có thể đây là âm mưu của LX và VN, gài TQ để cho đế quốc này một bài học. Khi chiến sự bắt đầu, thái độ của LX cho thấy nước này có thể làm nhiều việc ngoài dự liệu của TQ để cứu VN, nếu thấy VN thất thế.

Về thời điểm mở cuộc chiến, tháng hai, trên vùng biên giới là mùa khô.

VN cũng đã chuẩn bị cho tình huống tệ nhứt, là mất Hà Nội. Bộ đầu não của VN đã bí mật chuyển về Nha Trang trước đó khá lâu. Tại sao Nha Trang ? là ở kế Cam Ranh, quân cảng dành cho hải quân LX sử dụng. Nha Trang, lúc đó là nơi được phòng thủ chu đáo nhứt về cả ba mặt : trên không, trên bộ và mặt biển.

Như vậy, VN đã chuẩn bị chu đáo cho cuộc chiến biên giới 1979.

3/ Kết luận:

Sai lầm của CSVN là đi với nước này chống lại nước kia.

VN không chỉ đi với LX chống TQ mà còn chống cả thế giới. VN bị cô lập cho đến đầu thập niên 90. Tình thế bắt buộc, VN phải sang qui phục TQ.

Sau khi thắng quân Thanh năm Kỷ dậu 1789, vua Quang Trung sai sứ sang Tàu cầu hòa. Thái độ của vua Quang Trung được người đời sau cho là khôn ngoan. Cầu hòa với kẻ địch với tư thế kẻ chiến thắng. Việc này đã đem lại cho VN hòa bình lâu dài với đế quốc láng giềng.

Sau 1975, với sự huênh hoang háo thắng, CSVN từ chối thiết lập bang giao với Mỹ. Hệ quả Mỹ cấm vận VN cho đến đầu thập niên 90. Lúc VN làm hòa với Hoa Kỳ thì VN ở thế yếu.

Sau 1979 VN không tìm cách hòa hoãn với TQ, chờ cho đến lúc thế giới XHCN sụp đổ khắp nơi mới bắt đầu làm hòa. Làm hòa với TQ ở thế yếu. Hội nghị Thành Đô, nói theo Nguyễn Cơ Thạch, đã đưa VN vào làm chư hầu cho TQ.

Lãnh đạo VN đã không học các bài học lịch sử. Lúc cần có một đồng minh để hợp sức bảo vệ mình thì chủ trương “không đi với nước này để chống nước kia”. Điều này có thể đúng ở thời kỳ 1979, mà CSVN không thực hiện, để xảy ra chiến tranh, gây thù hận cho đến bây giờ.

Khi cần thì lại áp dụng nó một cách máy móc.

Những động thái của TQ, như cho giàn khoan 981 đặt trên thềm lục địa của VN, cho xây dựng đảo nhân tạo các bãi đá (chiếm được của VN), mở phi trường, củng cố công sự chiến đấu ở các nơi đây, các việc quân sự hóa các đảo thuộc HS… cho thấy sắp tới TQ sẽ mở vùng “ADIZ – nhận diện phòng không” ở Biển Đông. Đến lúc đó VN không chỉ an ninh bị đe dọa, mà lãnh thổ bị mất mà hải phận cũng không được bảo toàn.

VN không đi với nước này chống nước kia, nhưng đâu ai có thể cấm VN liên minh với một cường quốc để bảo vệ an ninh và quyền lợi của mình

Trương Nhân Tuấn
(Tháng 2 năm 2016)
Nhân Tuấn Trương về cuộc chiến biên giới tháng hai 1979:https://docs.google.com/…/1A2m8CLyzbpAFfI3eIjH3…/edit

Image may contain: one or more people, hat and outdoor
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bí thư Trương Quang Nghĩa: “Chúng ta sợ mạng xã hội thì không biết họ chửi mình cái gì’

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Người dân tưởng niệm 45 năm trận hải chiến Hoàng Sa bị nhà cầm quyền CSVN cấm cản

Hoa Kim Ngo shared a link.
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Các đại gia Việt giàu siêu tốc nhờ đất đai là chính

About this website

 

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Luật sư Võ An Đôn tiếp tục kiện Bộ trưởng Bộ Tư pháp lên chánh án TAND cấp cao.

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and 3 others

Do TAND tỉnh Phú Yên giữ nguyên quyết định không thụ lý vụ án hành chính mà Ls. Võ An Đôn kiện Bộ trưởng Bộ Tư pháp, nên Ls. Đôn buộc phải gởi đơn kiện đến chánh án TAND cấp cao tại Đà Nẵng.

Sáng 20-1, Ls. Võ An Đôn (43 tuổi, ngụ thị trấn Phú Thứ, huyện Tây Hòa, Phú Yên) vừa gởi đơn khởi kiện Bộ trưởng Bộ Tư pháp đến ông Nguyễn Anh Tiến – Chánh án TAND Cấp cao tại Đà Nẵng – đề nghị giải quyết, yêucầu TAND tỉnh Phú Yên nhận lại đơn khởi kiện của Ls. Võ An Đôn đối với ông Bộ trưởng Bộ Tư pháp.

Ls. Đôn viện dẫn các điều khoản quy định trong Luật Luật sư, Luật Khiếu nại, Luật Tố tụng Hành chính và nghị định của Chính phủ để khẳng định rằng quyết định giải quyết khiếu nại lần hai của bộ trưởng Bộ Tư pháp là quyết định của cơ quan hành chính nhà nước, thuộc đối tượng khởi kiện vụ án hành chính.

Diễn biến vụ việc:

* Ngày 26-11-2017: Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên ban hành quyết định kỷ luật ông Đôn với hình thức xóa tên khỏi danh sách Đoàn Luật sư Phú Yên vì kết luận ông vi phạm nghiêm trọng

* Ngày 21-5-2018: Liên đoàn Luật sư Việt Nam ban hành quyết định không chấp nhận nội dung khiếu nại của ông Đôn đối với quyết định kỷ luật của Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên, giữ nguyên hình thức kỷ luật đối với ông.

* Ngày 27-5-2018: ông Đôn gởi đơn khiếu nại đến bộ trưởng Bộ Tư pháp khiếu nại các quyết định của Liên đoàn Luật sư Việt Nam và Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên.

* Ngày 15-11-2018: Bộ Tư pháp có quyết định giải quyết khiếu nại, không chấp nhận nộidung khiếu nại, giữ nguyên hình thức kỷ luật của ông Đôn.

* Ngày 4-12-2018: ông Đôn khởi kiện bộ trưởng Bộ Tư pháp đến TAND tỉnh Phú Yên.

* Ngày 21-12-2018: TAND tỉnh Phú Yên thông báo trả lại đơn khởi kiện của ông Đôn.

* Ngày 27-12-2018: ông Đôn gởi đơn khiếu nại việc trả lại đơn khởi kiện của TAND tỉnh Phú Yên.

* Ngày 10-1-2019: TAND tỉnh Phú Yên giải quyết khiếu nại, giữ nguyên nội dung thông báo trả lại đơn khởi kiện.

* Ngày 19-1-2019: ông Đôn gởi đơn khiếu nại lần hai đến chánh án TAND cấp cao tại Đà Nẵng.

Nguồn: Báo Tuổi Trẻ
https://tuoitre.vn/cuu-luat-su-vo-an-don-tiep-tuc-khieu-nai…

Image may contain: 1 person, standing and text
No photo description available.
Image may contain: 3 people, people standing
Image may contain: 5 people, people standing
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi