Joshua Wong đã tuyên bố trên trang FB cá nhân…

Lê Vi
Sáng nay, Joshua Wong đã tuyên bố trên trang FB cá nhân của mình sau cuộc biểu tình với hàng trăm cuộc bắt giữ đã xảy ra ngày hôm qua khi tà luật an ninh quốc gia của Trung Cộng bắt đầu có hiệu lực :

“Tôi sẽ không thay đổi tên Facebook của tôi vì tôi là người thật, việc thật !

Tôi sẽ không xóa văn bản và hình ảnh đã đăng tải trước đây vì đó là khóa học trải nghiệm cuộc sống thực sự của tôi.

Tôi sẽ tiếp tục chia sẻ thông tin và quan điểm ​​như trước đây.

Tôi sẽ không từ bỏ lý tưởng và vị trí của mình trừ khi mọi nỗ lực của tôi không đem lại kết quả.

Tôi không muốn bị kiểm soát, thì đừng ai nói đến việc kiểm soát tôi.

Không phải là tôi không bận tâm nhưng tôi không muốn lo lắng quá nhiều để phải sống trong sợ hãi.

Bởi vì một khi để nỗi sợ hãi xâm chiếm trái tim thì chúng ta khó có thể sống theo cách mà chúng ta mong muốn !”
_____
Nguồn : https://www.facebook.com/200976479994868/posts/3117320578360429/?d=n

– Fb Võ Hồng Ly

Image may contain: 1 person, text
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tập Cận Bình & Tiền Âm Phủ Tưởng Năng Tiến

No photo description available.
Image may contain: 1 person
Kimtrong Lam

S..D Tưởng Năng Tiến – Tập Cận Bình & Tiền Âm Phủ
Tưởng Năng Tiến

Tác giả gửi tới Dân Luận

China’s plan to replace the U.S. dollar. – Kimberley Amadeo – President of WorldMoneyWatch

Tôi không thông rành tiếng nước ngoài nên chả mấy khi mon men vào những trang mạng ngoại ngữ. Chỉ cắm cúi vào những tờ báo tiếng Việt thôi, dù vừa coi vừa run:

– Tuổi Trẻ (19/05/2020): Giá USD Bất Ngờ Giảm Mạnh.

– Thời Báo (16/06/2020): Đồng USD Có Thể Sẽ Sụp Đổ Vào Năm 2021.

Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hỏa táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.

Ai dè “giá USD bất ngờ giảm mạnh!” Thiệt rầu muốn chết luôn. Chưa hết, nếu chỉ vài tháng nữa, qua “năm 2021, mà “USD có thể sụp đổ” thì chết mẹ. Đã vậy, ông nhà báo Hà Nhân Văn còn cho biết một chuyện kinh thiên động địa (khác) nữa: “Tham vọng lớn của Tập Cận Bình là vượt Mỹ… đưa đồng Nguyên tức Nhân dân tệ thay thế Mỹ kim và đồng Euro.”

Tham vọng dữ vậy sao? Nghe qua là đủ sợ thấy bà luôn. Coi: deposit cả đống U.S.A dollar vô nhà băng rồi khi withdraw thì nhận lại một mớ tiền Yuan thì dám tui sẽ khóc bằng tiếng Tầu luôn quá. Thôi, em không dại đâu.

Tui quyết định cái rột: chạy ra Bank of Amrica rút hết tiền ra (cái rẹt) xong rủ bạn bè đi nhậu một bữa thiệt là hoành tráng, rồi khi tàn tiệc thì mình ên chạy lên San Francisco nhẩy cầu Golden Gate (“nghe cái ùm”) là hết chuyện. Coi như là… thủy táng, xác cho cá mập ăn, hoàn toàn và tuyệt đối không ô nhiễm môi sinh/môi trường gì ráo trọi. Cũng chả phiền ai “phải đưa tui ra biền” mất công!

Quyết định vậy thì dễ nhưng thực hiện thì mới thấy khó à nha. Chưa nói tới cái “công đoạn nhẩy cầu” chỉ mới kêu điện thoại rủ rê (“gặp nhau để uống sương sương vài chai trước khi từ giã cõi trần”) thôi mà thân hữu gần xa, vì sợ con Corona, đều đã lắc đầu quầy quậy. Mà tui thì có cái tật lớn là bỏ tiền trong túi thấy nó lóc xóc không chịu được, chỉ nghĩ đến lúc bạn bè đàn đúm (nhậu nhẹt linh đình, đờn ca hát sướng tùm lum) là đủ nóng như hơ rồi.

Đang loay hoay/nhấp nhổm chưa biết cách sao để sài cho hết tiền thì thấy báo Công An Nhân Dân, số ra ngày 11/06/2020, có một bài viết (“Bé 8 Tuổi Dùng Tiền Âm Phủ Trung Quốc Mua Đồ Chơi”) nội dung hơi là lạ:

“Sự việc xảy ra vào cuối tháng 4, khi một cậu bé 8 tuổi người Thụy Sĩ cùng anh trai và bé gái hàng xóm đã đến một cửa hàng đồ chơi tại Dietgen thuộc vùng phía Bắc Basel Landschaft, và xòe ra một đống tờ giấy in hình đồng tiền Euro và hỏi rằng liệu cậu có thể sử dụng chúng hay không. Mặc dù trên tờ tiền đã có ghi chú xác nhận đó là tiền giả, nhưng nhân viên cửa hàng cảm thấy có nghĩa vụ phải gọi cảnh sát. ‘Đây là chính sách của chúng tôi,’ Tanja Baumann, quản lý cửa hàng cho biết.

Phát ngôn viên cảnh sát vùng Basel Landschaft sau đó xác nhận họ đã nhận được thông báo về việc có một đứa trẻ dùng đồng Euro giả mua hàng. Ngày 28/5, cảnh sát đã liên lạc với cha mẹ của cậu bé và tới thăm nhà của họ để điều tra vụ việc. Cảnh sát mang theo những bức ảnh chụp từ camera giám sát của cửa hàng để xác nhận với gia đình. Họ đã thu giữ thêm vài tờ tiền tương tự có mệnh giá 5, 10 và 20 Euro. Tờ báo Basler Zeitung (BaZ) sau đó tiết lộ các tờ tiền giả trong vụ việc là… ‘tiền âm phủ’ có nguồn gốc Trung Quốc, vốn được dùng để thiêu tượng trưng trong đám tang với mong muốn người chết có một cuộc sống sung túc ở thế giới bên kia…”

Chinese Hell Money. Source: lazerhorse.org

Té ra ngay cả khi xuống tới âm phủ rồi mà dân Trung Hoa Lục Địa vẫn cứ chê đồng Nhân Dân Tệ. Đốt vàng mã cũng phải bằng tiền (giả) Âu Kim hoặc Mỹ Kim thì họ mới chịu sài. Rứa thì biết khi mô đồng Yuan của chủ tịch Tập Cận Bình mới thay thế được US dollar hè?

Dù không không thông minh lắm tôi vẫn nhìn ra ngay được vấn đề. Thế là chạy vội ra Bank of America bỏ tiền vô máy ATM trở lại. Dù chả ưa gì Mỹ, và suốt ngày cứ ỉ ôi chê bai cái chế độ lưỡng đảng (Cộng Hòa versus Dân Chủ) của xứ sở này nhưng tôi chưa bao giờ mất cảm tình (hay niềm tin) vào mấy tờ 100 dollars cả. Ha, ha…!

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

“ĐIỀM GỞ” CHO TRUNG QUỐC

Lm Trần Chính Trực to Công Giáo Rôma
“ĐIỀM GỞ” CHO TRUNG QUỐC: COVID-19 ĐANG CHỰC CHỜ BÙNG PHÁT TRỞ LẠI, ĐẾN BÃO LŨ, CÚM HEO RỒI CẢ ĐỘNG ĐẤT DIỄN RA RỘNG KHẮP CẢ NƯỚC! Hôm nay Trung Quốc đã phải phát cảnh báo ‘hồng thủy số 1’.

Ủy ban Thủy lợi Trường Giang cho biết lưu lượng nước đổ về hồ chứa Tam Hiệp từ lúc 14h cùng ngày tăng lên mức khoảng 50.000 m3/s (gấp cả ngàn lần sông Sài Gòn, trung bình 54 m³/s). Trung Quốc cảnh báo trận ‘hồng thủy số 1’.

“Kể từ đầu tháng 6, có 250 con sông trên khắp Trung Quốc đã chứng kiến lũ lụt trên mức cảnh báo, chiếm 92% trong số tất cả con sông có mực nước trên mức cảnh báo. Các con sông này chủ yếu tập trung tại Quảng Đông, Quảng Tây, Quý Châu, Hồ Nam, Hồ Bắc, Giang Tây, Tứ Xuyên, Trùng Khánh và An Huy” – ông Vương cho biết.

Ngày 2-7, Đài Khí tượng trung ương Trung Quốc đã phát cảnh báo mưa to ngày thứ 31 liên tục. Vào sáng cùng ngày, một trận động đất mạnh 3,2 độ đã diễn ra ở huyện Nhược Nhĩ Cái thuộc tỉnh Tứ Xuyên, gây lo ngại diễn ra sạt lở.
—————————

🛑Hãng tin Tân Hoa xã của Trung Quốc ngày 2-7 đưa tin trận “hồng thủy (tức lũ) số 1 trong năm 2020 trên sông Trường Giang” có khả năng sẽ hình thành ở thượng nguồn của con sông dài nhất châu Á này. Sông Trường Giang chính là nơi có đập thủy điện Tam Hiệp chắn ngang.

Cụ thể, theo dự báo mới nhất của Ủy ban Thủy lợi Trường Giang vào sáng 2-7, lưu lượng nước đổ về hồ chứa Tam Hiệp từ lúc 14h cùng ngày tăng lên mức khoảng 50.000 m3/s. Mức này ngang với mức từng được ghi nhận trong các trận lũ năm 1998.

Trong khi đó, mực nước ở trạm Liên Hoa Đường trên sông sẽ tăng lên mức cảnh báo gần 32,5m vào ngày 6-7. Điều đó có khả năng sẽ đạt đủ điều kiện để gây lũ và trận “hồng thủy số 1” trên sông Trường Giang có khả năng sẽ hình thành trong tương lai gần.

🛑Theo quy định của Trung Quốc, khi lưu lượng nước đổ về hồ chứa Tam Hiệp đạt 50.000 m3/s và mực nước ở trạm Liên Hoa Đường tăng lên mức cảnh báo, thì lũ sẽ bắt đầu được đánh số.

Do ảnh hưởng của mưa lớn, lượng nước ở thượng nguồn sông Trường Giang, Ô Giang, khu vực đập Tam Hiệp và hồ Động Đình của sông Trường Giang tăng đáng kể.

Lúc 7h sáng 2-7, mực nước tại trạm Liên Hoa Đường đạt 31,68m. Trong khi đó, lưu lượng nước đổ về hồ chứa Tam Hiệp đã đạt 47.000 m3/s.

🛑Trước đó, Hãng tin Tân Hoa xã hôm 1-7 dẫn lời ông Vương Trương Lập, một quan chức thuộc Bộ Thủy lợi Trung Quốc, cho biết năm nay mưa lũ diễn ra tới tấp tại Trung Quốc và rằng lũ lụt được dự báo sẽ tiếp tục diễn ra trên các sông hồ của Trung Quốc vào tháng 7, tháng 8 do mưa lớn.

-Tuổi trẻ-

Image may contain: text
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Thời Khắc Đã Điểm…

THỜI KHẮC ĐÃ ĐIỂM CỦA TRUNG QUỐC ĐẬP TAM HIỆP XÃ LŨ KHẨN CẤP NHẤN CHÌM MỘT THÀNH PHỐ

THỜI KHẮC ĐÃ ĐIỂM CỦA TRUNG QUỐC ĐẬP TAM HIỆP XÃ LŨ KHẨN CẤP NHẤN CHÌM MỘT THÀNH PHỐ xin mời quý vị xem thêm: https://youtu.be/nKR7gxvqeXQ

Posted by Food Việt on Wednesday, 1 July 2020

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

BA “KHÔNG” …

Diep Nong
BA “KHÔNG” …

Cách đây mười năm, tôi có một người khách hàng là một thương gia Úc, chuyên đi VN thu mua hạt điều về cho công ty của ông. Ông hay ghé tiệm của tôi ăn bánh, uống cà phê, trò chuyện chút ít mỗi khi ông từ VN về lại Úc. Và một hôm, sau khi tôi thối tiền, trao tiền thối tận tay ông, cám ơn ông như tôi thường làm như thế với tất cả các khách hàng của tôi, ông ta chợt nói:
-Người VN của cô rất dễ thương, chân chất tốt bụng. Nhưng, tôi ngạc nhiên khi thấy họ có ba cái KHÔNG…
– Là ba cái gì thưa ông?
Ông ta nheo mắt liếc tôi, vừa cười vừa nói vui vẻ:
– “Thứ nhứt là không biết … ĐI BỘ! Đi mua gói thuốc lá ở đầu đường cũng leo lên xe đạp hay xe gắn máy, không chịu đi bộ! Thứ nhì là không biết CÁM ƠN. Thứ ba là không biết XIN LỖI! Mà, tôi biết là trong lòng của họ rất tri ân chuyện tôi làm giúp họ, hay họ cũng cảm thấy có lỗi, mà họ vờ đi, giả lả rồi.. đánh trống lãng qua chuyện khác… Họ ít khi nào nói lời cám ơn hay xin lỗi với tôi lắm… Hình như họ không quen dùng, hay họ cảm thấy chỉ cần cám ơn … thầm kín, hay xin lỗi…thầm kín trong lòng là đủ rồi?!
Ông ta đã làm tôi vừa tức vừa ngượng, dù biết ông không có ý chỉ trích riêng tôi… Tôi bỗng nhớ lại cái TÔI của tôi ngày xưa, hồi còn ở Việt Nam đã lâu lắm …

Bản thân tôi khi còn trẻ cũng rất ít xin lỗi ai, ngoại trừ lúc nằm… úp, chõng mông lên ăn đòn quắn đít, miệng tôi bỗng leo lẽo tuôn ra như cái máy cả tràng dài:
-… Con xin lỗi, con xin lỗi… hu huhu… cho con xin lỗi “măng”… Hu huhu…
Tôi cũng chẳng có “dịp” nói cám ơn với ai cả, ngoại trừ mấy ngày Tết, được lì xì thì phải khoanh tay cúi đầu cám ơn ( không thôi là bị đòn!) Các cậu, các dì và bà chị Hai tôi đang ở ngoại quốc, hay gửi quà về ngập mặt cho gia đình tôi, từ cái chảo ” không dính”, nồi áp suất, đến máy đánh trứng, máy xay sinh tố…; từ con búp bê biết nói đến quần áo, nữ trang đẹp cho riêng tôi. Tôi thích lắm, chỉ biết ” hưởng” chứ tôi cũng chẳng “có dịp” nói lời cám ơn!
Qua nước ngoài được vài năm, một hôm, khi ngồi quây quần dùng cơm chiều, tôi sai con gái 6 tuổi của tôi đứng lên lấy cho tôi cái thìa. Nó trao cho tôi, tôi thản nhiên cầm lấy và múc thức ăn. Con bé đứng chết trân nhìn tôi vài giây, rồi nó phụng phịu nói:
– You are… welcome, mẹ!
Tôi giật mình nhìn nó. Tôi bỗng vở lẽ ra ngay, tại sao mình sai nó mà mình không nói một lời cám ơn với nó, hay một câu khen thưởng nó?! Từ đó, tôi luôn miệng nói cám ơn nó, nói xin lỗi với nó, xem con mình như bạn, như người lớn. Và nó vui hẳn lên, nó tíu tít, lăn xả giúp việc nhà với tôi nhiều hơn trước rất nhiều.
Ở nước ngoài, lời cám ơn được nghe rất thường xuyên, trong nhà, ngoài đường: sếp cám ơn nhân viên; bạn bè cám ơn nhau; cha mẹ cám ơn con cái; chồng cám ơn vợ… Và, không phải mình làm cha làm mẹ có nghĩa là mình lúc nào cũng hoàn hảo! Không phải mình làm sếp, là cấp trên, vai vế là ông bà, chú bác mà có lỗi thì không cần phải xin lỗi! Ngay cả là lãnh tụ của một quốc gia cũng phải cúi đầu xin lỗi dân chúng kia mà?! Lời xin lỗi được nói ra ở khắp nơi, không hề phân biệt giai cấp, tuổi tác, giàu nghèo, vai vế lớn nhỏ.Trong nhà tôi, tôi cũng thường chân tình xin lỗi con mình dù chuyện nhỏ thôi. Thí dụ như:
– Cho mẹ xin lỗi con nhé, mẹ đã đến đón con trễ mất 10’…
-Ồ! Mẹ đã nhầm… Con mới đúng. Mum sorry…

Bây giờ, sau hơn ba mươi năm sống ở xứ người, tôi không khỏi ngạc nhiên khi tôi thấy bạn bè mình, người quen của mình vẫn điềm nhiên …cười trừ khi làm lỗi, dù lỗi lớn hay nhỏ. Họ giả “nai” ngơ ngác, đánh trống lãng bằng cách nói bâng quơ gì đó cho qua chuyện, hoặc có những đấng ông chồng làm lỗi với vợ con, nhưng vẫn xem mình là “bề trên”, không bao giờ biết nói câu XIN LỖI…
Dù bất kỳ lỗi lớn nhỏ thế nào, dù bất kỳ quan hệ ngoài xã hội hay gia đình như thế nào mà nói KHÔNG với CÁM ƠN, nói KHÔNG với XIN LỖI, sẽ làm cho người đối diện bị tổn thương, rồi họ sẽ dần dần xa lánh mình. Mà tại sao mình không CÁM ƠN, hay XIN LỖI? Có khó lắm không? Mình sẽ được người đối diện trân trọng mình hơn, yêu quý mình hơn nếu mình thốt ra chữ CÁM ƠN. Và dỉ nhiên, sau câu nói XIN LỖI thì chuyện dù lớn cũng hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ hóa không, phải không các bạn….
Cho DN XIN LỔI đến những ai mà DN đã vô tình tổn thương nhé! Và, DN thật CÁM ƠN tất cả các bạn hữu xa gần đã quý mến DN bao lâu nay, đã ghé đọc chuyện phiếm này.
Thân chúc tất cả bạn hữu một ngày tràn đầy năng lượng và thật an lành.

DN

Image may contain: plant, flower and table
Image may contain: 1 person, standing, sky, child and outdoor
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Không kéo đổ được bức tượng Thánh Vương Louis…

Image may contain: one or more people, people standing, sky, cloud, shoes and outdoor
Nam Hoang PhanxicoFollow

Không kéo đổ được bức tượng Thánh Vương Louis trước cổng Bảo tàng Nghệ thuật thành phố St. Louis, Missouri nhờ có sự bảo vệ của cha Stephen Schumacher và người Công giáo, những kẻ phá hoại đội lốt “biểu tình chống phân biệt chủng tộc” bỏ đi, sau khi để lại vô số hình vẽ báng bổ và xịt sơn nguệch ngoạc lên bệ tượng.

Lúc này, những thanh niên Công giáo trẻ còn ở lại lẳng lặng làm sạch “bãi chiến trường” và dọn dẹp những “sản phẩm” do bọn phá hoại vẽ ra.

Nhiều người trong số họ trước đó đã bị những kẻ bao động gí sát loa vào mặt la ó, xô đẩy, kéo áo, túm tóc định hành hung. Nhưng hoàn toàn trái ngược với sự hung bạo ấy, họ đã không phản kháng, dù vẫn hiên ngang cất lên tiếng nói, dõng dạc ngân vang lời kinh Kính Mừng để bảo vệ quan điểm của mình, bảo vệ những gì mình gọi là di sản, là truyền thống.

Nhìn bức ảnh xúc động này, mình càng thấm thía rằng: Chính những hành động tưởng chừng nhỏ bé của các bạn trẻ Công giáo, chứ không phải những kẻ phá hoại đội lốt “biểu tình”, mới là thứ đã âm thầm bồi đắp, định hình nên nền Văn minh phương Tây suốt hàng ngàn năm qua.

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

14 TIẾNG Ở ” ĐỊA NGỤC “.

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text and outdoor
Image may contain: 1 person, text
Ngô Thứ

Nguyễn Như Phong

14 TIẾNG Ở ” ĐỊA NGỤC “.

Tôi bị ngã đập đầu xuống đường, bất tỉnh. Anh em ở cơ quan vội vàng đưa vào cấp cứu ở Bệnh viện Chợ Rẫy và sau đó tôi được đưa vào khoa Chấn thương sọ não.

Khi tỉnh dậy, nhận biết được xung quanh, trí óc dần trở lại bình thường, thì quả thật, tôi không thể hiểu được mình đang ở trên trần gian hay dưới địa ngục. Xung quanh tôi, người bị thương nằm xếp như cá hộp. Đó là chưa kể những người nhà bệnh nhân còn nằm vạ vật ngoài hành lang, dưới gầm giường.

Ở các khu chụp X-quang, chụp CT, tưởng như không còn chỗ chen chân. Những người còn đứng được, ngồi được thì buộc phải chờ, vì luôn luôn phải ưu tiên những người nằm trên băng ca được chiếu chụp trước.

Tôi phải nằm lại khoa một đêm để các bác sĩ theo dõi có bị chảy máu não không. Đó có lẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi, bởi tiếng la hét, tiếng rú, tiếng kêu rên của những người bị chấn thương, tiếng gọi nhau gấp gáp của các bác sĩ, y tá, rồi cả tiếng dỗ dành, tiếng an ủi, động viên người bệnh. Tôi cũng đã chứng kiến trong đêm những người đàn ông đã ở tuổi trung niên bế bà mẹ đi vệ sinh, rồi đứng quạt cho mẹ ngủ…

Tự nhiên tôi cứ nghĩ, tại sao người ta xây lắm cổng chào, tượng đài thế, mà không nghĩ đến làm thế nào để mở rộng bệnh viện, giảm tải cho người bệnh và giảm bớt áp lực cho đội ngũ nhân viên y tế ở đây.

Tôi có hỏi một bác sĩ rằng tại sao ở đây chỉ có một máy chụp CT? Đầu tư thêm máy chụp CT đâu có phải quá tốn kém. Anh thở dài và nói: Không có đất để làm phòng chụp…!

Quái lạ! Một bệnh viện lớn như này, là bệnh viện trung tâm của tất cả các tỉnh phía Nam mà chỉ có một máy chụp CT, để đến nỗi có những người phải chờ 3 tiếng đồng hồ mới đến lượt chụp thì quả là điều không thể chấp nhận.

Chúng ta cứ nói nhiều đến Đảng, Chính phủ, chăm lo cho công tác an sinh xã hội, chăm lo cho sự nghiệp y tế và giáo dục, nhưng xem ra những chủ trương đó còn trên giấy, trên đài, báo nhiều hơn là trên thực tế. Vẫn biết, bấy lâu nay, ngành Y tế đã rất nhức nhối về việc quá tải ở các bệnh viện lớn, và cũng đã có nhiều giải pháp giảm tải được đặt ra từ thời Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhưng với những gì mà tôi được chứng kiến ở khoa Cấp cứu và khoa Chấn thương sọ não ở Bệnh viện Chợ Rẫy thì những biện pháp kia xem ra còn đang ở đâu đó rất xa vời.

Một xã hội phát triển, được đánh giá cao hay thấp xin đừng nhìn vào bữa ăn, đừng nhìn vào xe cộ chạy trên đường, hay những tòa biệt thự, những khách sạn lộng lẫy. Hãy nhìn vào bệnh viện, nhìn vào trường học.

Tôi cũng mong rằng các vị lãnh đạo hãy bớt “chém gió” đi! Các vị hãy đến những nơi như phòng cấp cứu của Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Việt Đức và hãy chịu khó ngồi lại vài tiếng đồng hồ để chứng kiến, để có thể cảm nhận được nỗi vất vả và sự làm việc đến kiệt sức của nhân viên y tế, nỗi khốn khổ của người bệnh vì phải chờ đợi và phải bỏ ra những khoản tiền luôn luôn quá khả năng đối với người nghèo.

Hơn lúc nào hết, cán bộ, đảng viên, nhất là những vị có chức, có quyền hãy nhớ câu này: “Tiên thiên hạ, chi ưu nhi ưu/ Hậu thiên hạ, chi lạc nhi lạc” (Tạm dịch: Hãy lo trước cái lo thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ).

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=987113881724905&id=100012789074562

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Người Việt, chuyện Mỹ

Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: 5 people

Kimtrong Lam

Người Việt, chuyện Mỹ

Ký Thiệt

June 26, 2020 luongtruong

Cuộc dấy loạn diễn ra tại nhiều thành phố lớn trên nước Mỹ sau cái chết của George Floyd, một người da đen có nhiều tiền án hình sự, đến nay đã vừa tròn một tháng, chưa biết bao giờ mới chấm dứt và sẽ đưa nước Mỹ tới đâu.

Đọc báo, xem truyền hình Mỹ, thật buồn và lo cho tương lai nước Mỹ, dù đất nước này chỉ là “quê hương thứ hai” của một người Mỹ gốc Việt. Hôm nay, ai có thể cầm được nước mắt khi nhìn trên màn ảnh truyền hình chiếu cảnh bức tượng “Cha già dựng nước” Washington ở Portland, Oregon, bị một đám người điên loạn, cả trắng lẫn đen, đập phá, xô nhào xuông đất, xịt sơn bôi bẩn, và châm lửa đốt bằng những lá cờ Mỹ.

“Người Mỹ” nào có thể nhân danh bất cứ cái gì để có hành động bộc lộ lòng thù ghét nước Mỹ một cách tột cùng như vậy? Hiển nhiên, những người với nhận thức trung bình cũng thấy đây không phải là vì “Black Lives Matter” được hô to trên đường phố để đòi công lý‎ cho George Floyd khi mà mấy viên cảnh sát có trách nhiệm trong cái chết của anh ta đã tức thì bị sa thải, bị tống giam và bị truy tố về tội sát nhân. Cũng không thể nhân danh bất cứ điều gì cao cả để biện minh cho những hành động đốt phá, hôi đồ đã và đang diễn ra, thậm chí chiếm cả mấy khu phố ở Seattle để lập ra một “quốc gia tự trị”!

Rõ ràng nền móng nước Mỹ đang bị lay chuyển do một thế lực thù địch trong bóng tối mưu toan làm biến đổi hoàn toàn đất nước này.

Dĩ nhiên muốn là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác, vì nước Mỹ không phải là đã hết những người yêu nước sáng suốt, và sẵn sàng chiến đấu, dù cam go tới đâu, để bảo vệ lối sống của họ, lối sống đã tạo ước mơ cho mọi con người trên hành tinh này trong suốt hai thế kỷ nay.

Lối sống ấy đang bị thách thức gay gắt và năm 2020 này sẽ là năm quyết định cho hướng đi của nước Mỹ trong tương lai với cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 3 tháng 11 tới đây, mà lá phiếu của cử tri sẽ cực kỳ quan trọng, quan trọng hơn tất cả các cuộc bầu cử trong lịch sử nước Mỹ, trong đó có những lá phiếu của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, khối di dân mới của Hoa Kỳ từ non nửa thế kỷ vừa qua.

Tuy số phiếu ấy (khoảng một triệu rưỡi) chưa đủ mạnh như phiếu của khối “thiểu số” da đen hay di dân “gốc Xì” Trung, Nam Mỹ, nhưng trong một cuộc bầu cử ngang ngửa, thắng hay bại chỉ do vài trăm lá phiếu cách biệt, như đã xảy ra trong cuộc bầu cử năm 2000, ông Bush (con) đã đánh bại ông Gore và trở thành tổng thống sau một cuộc kiểm phiếu đứng tim, đếm đi đếm lại từng lá phiếu tại một đơn vị ở Florida. Vì vậy, trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt cũng đang diễn ra những tranh cãi giữa hai phe, thể hiện qua nhiều bài viết đọc được trên các “mạng” gần đây. Điển hình là bài viết của cựu Đại tá Vũ Văn Lộc, tức Nhà văn Giao Chỉ, một “nhân sĩ” khá nổi tiếng ở San Jose, Bắc California, bênh vực những cuộc xuống đường “phản kháng” bạo động, đốt phá, hôi cướp hàng hóa nhân danh “Black Lives Matter”.

Nhiều người đã lên tiếng, viết bài phản bác lập trường của ông Vũ Văn Lộc, “xây dựng” nhẹ nhàng có, nặng lời sỉ vả có, trong đó đáng chú ý nhất là bài nhận định của ông Vũ Linh, người chủ trương mạng “Diễn Đàn Trái Chiều”, đã đưa ra một cái nhìn ‘khác’, để độc giả tùy tiện suy luận, như minh xác trước của tác giả, rồi viết một bài khá dài, phản bác “cụ Giao Chỉ Vũ Văn Lộc”. Dưới đây, chỉ xin trích đoạn phần chính như sau:

Cụ viết rất ‘hoành tráng’: “Đau thương thay! Những thanh thiếu niên Hoa Kỳ đủ các sắc tộc biểu tình quanh Bạch Cung đã làm gì nên tội mà vị tổng thống thân yêu của nước Mỹ phải hăm dọa sẽ thả chó rất hung dữ ra giải quyết? Ông còn chê bai các thống đốc yếu đuối và cho chỉ thị nếu có cướp bóc là phải dùng súng đạn. Những chiến binh anh hùng của nước Mỹ nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân vào các tiệm tạp hóa ôm ra những mở hàng thực sự chỉ đáng bỏ đi?”

Chỉ một đoạn ngắn gọn như vậy mà đã mang nhiều ý nghĩa hơn cả bộ tự điển bách khoa.

“Thanh thiếu niên đủ sắc tộc”? Thế nào là đủ sắc tộc? Có dân Khờ-me, dân Iraq, dân Eskimos không? Cụ có dữ kiện nào? Hay chỉ là một cách viết phóng đại cho ‘hoành tráng’? Nếu như tôi viết “chỉ là một nhúm thanh thiếu niên Mỹ con cấp tiến cực đoan nhất biểu tình quanh Bạch Cung để chống một tổng thống đã được hơn 60 triệu dân đủ sắc tộc của Liên Bang Hoa Kỳ bầu làm quốc trưởng” thì cụ nghĩ sao? Có chính xác hơn không?

Chuyện TT Trump “hăm dọa sẽ thả chó dữ ra” chỉ là việc ông cảnh giác đám dân bạo động đừng nên làm chuyện ngu xuẩn là tấn công vào Tòa Bạch Ốc, vì ở đây đã có luật từ không biết mấy chục đời tổng thống là nhân viên bảo vệ sẽ có toàn quyền dùng đủ mọi phương tiện như thả chó ra, thậm chí bắn tử thương luôn bất cứ ai tấn công, xâm phạm vào Tòa Bạch Ốc. Trong quá khứ, kể cả dưới thời TT Obama, thỉnh thoảng cũng đã có vài anh khùng leo qua rào Tòa Bạch Ốc, bị nhân viên Secret Service Tòa Bạch Ốc dắt chó đi lùng bắt. Khi đó, ai ra lệnh thả chó dữ ra? Có phải TT Obama không?

Đó là luật, không phải là Trump hăm dọa hay Obama ra lệnh. Việc có thả chó ra hay không, không phải là quyết định của tổng thống mà là quyết định của các nhân viên an ninh có trách nhiệm bảo vệ Tòa Bạch Ốc và bảo vệ quốc trưởng Mỹ, dựa trên thủ tục an ninh đã có sẵn từ không biết bao nhiêu đời tổng thống rồi, không phải là quyết định độc của “ông Thần Ác”.

Nếu dân biểu tình không tấn công thẳng vào Tòa Bạch Ốc, “không làm gì nên tội” thì không ai có lý do gì thả chó dữ ra làm gì, cụ không cần phải lo cho họ. Bằng chứng là chuyện tấn công thẳng vào Tòa Bạch Ốc đã không xẩy ra và đã không có một con chó hung dữ nào được thả ra.

Cụ viết TT Trump còn “cho chỉ thị nếu có cướp bóc là phải dùng súng đạn”.. Sự thật là đã chẳng có cái chỉ thị đó bao giờ hết. Cụ phịa. Đây là cách bóp méo câu tuyên bố của TT Trump “nếu có cướp bóc thì sẽ bị bắn”. Tổng thống Mỹ, không có ông nào có quyền ra chỉ thị cho bất cứ một người nào phải bắn ai hay không bắn ai. Chuyện đi ăn cướp có bị cảnh sát bắn hay không, trong trường hợp nào, là chuyện có ghi trong luật với đầy đủ thủ tục, chứ không phải do “chỉ thị” của Trump.

Về chuyện “Những chiến binh anh hùng của nước Mỹ nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân …”, đây dường như là tột đỉnh của nghệ thuật ‘văn phong nổ’ mà Mỹ gọi là ‘grand-standing rhetoric’ để bi thảm hoá câu văn. Thưa cụ, không có chuyện “chiến binh anh hùng được điều động đi bắn dân”, mà chỉ có việc huy động các phương tiện cảnh sát và Vệ Binh Quốc Gia để chặn cướp bóc, đốt phá. Chuyện tổng thống ra lệnh cho Vệ Binh Quốc Gia dẹp phản loạn, cướp phá là luật và đã được áp dụng bởi tất cả các tổng thống trong lịch sử cận đại Mỹ từ TT Eisenhower cho tới TT Obama…

Câu viết “… nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân vào các tiệm tạp hóa ôm ra những mở hàng thực sự chỉ đáng bỏ đi” là câu bào chữa nghe khó hiểu nhất. Cụ mà làm luật sư thì tất cả các can phạm được cụ bào chữa sẽ đi bóc lịch mãn đời hết.

Thưa cụ, công khai ôm hàng của tiệm chạy ra mà không trả tiền là định nghĩa của ăn cướp, là cái tội mà luật lệ của nhân loại từ ngày còn ở trong hang động đã đặt ra, vì không thể chấp nhận tài sản do công khó của một người tạo ra có thể bị một người khác dùng bạo lực ngang nhiên chiếm đoạt mà không bị trừng phạt.

Về chuyện giá trị của những món hàng đó có “đáng bỏ đi” hay không thì xin lỗi cụ, nhìn hình dân nổi loạn vào Target khiêng ra cả chục máy TV khung hình lớn, và cả trăm, cả ngàn món hàng khác, tất cả đều có giá tiền, hay đập phá các tiệm cực sang ở Beverly Hill -mà không có cụ tỵ nạn nào dám bước chân vào- sao có thể nói chỉ là những món “hàng đáng bỏ đi?” Cụ dựa vào đâu mà nói đó là “hàng đáng bỏ đi”? Món hàng bao nhiêu tiền thì “đáng bỏ đi” có quyền cướp, bao nhiêu tiền thì không được đụng tới?

Thật ra, một cái tăm của tôi vẫn là cái tăm của tôi, không ai có quyền cưỡng chiếm rồi nói ‘chuyện nhỏ’, cái tăm là đồ bỏ.

Cụ viết rất mạnh: “Nhưng ngay cả đám phá hoại đốt nhà, đập xe và hôi của thực sự cũng là những tiếng nói công phẫn của dân chúng”. Tôi đọc mà tưởng đang đọc truyền đơn của bác Mao đang phát ra tại Diên An để hô hào bần cố nông chống địa chủ. Theo sự hiểu biết của tôi, giải thích những vụ đốt nhà, phá của, ăn cướp, giết dân vô tội là nói lên “tiếng nói công phẫn của dân” luôn luôn là luận điệu những tổ chức khủng bố, từ CS cho đến ISIS, dùng để biện minh cho các hành động tàn ác nhất của họ.

Thưa cụ, nước Mỹ là nước pháp trị, có cả ngàn bộ luật. Trên thế giới này, không có dân xứ nào được hưởng nhiều tự do hơn dân Mỹ, nhưng họ được vậy vì dân Mỹ sống chung nhau trong một xã hội có trật tự, luật lệ đầy đủ. Những người dân bất cứ thấp cổ bé họng đến đâu, nếu có vấn đề gì đã có cả vạn luật sư, nhà báo, nhà hoạt động, dân biểu, nghị sĩ, sẵn sàng giúp, mang cả vạn luật ra để bảo vệ họ. Họ có quyền kiện cả tổng thống luôn.

Nhưng cũng trong cái xứ Mỹ này, không có một điều luật nào nhìn nhận đốt nhà, cướp của, giết người là “tiếng nói công phẫn của dân chúng” hết. Ở Mỹ, dù dân chúng có là bần cố nông cũng không được phép cướp một xu của trí phú, địa hào nào. Xứ Mỹ là xứ có cả rừng luật, nhưng không chấp nhận bất cứ luật rừng nào hết. Cụ bào chữa cho dân đi đốt nhà cướp của là khuyến khích họ, hại họ, đẩy họ vào vòng phạm pháp, tù tội.

Luật pháp rõ ràng chính là cái gì phân biệt xã hội loài người với xã hội loài thú và xã hội cộng sản. (ngưng trích)

Thật ra, một cựu đại tá QLVNCH kiêm nhà văn và “nhân sĩ” tự nhận là “chống cộng” mà lại chọn chỗ đứng trong đám người có hành tung giống như cộng sản thì cũng hơi lạ, vì phần đông những người “ghét Trump” trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt là giới trẻ, do ảnh hưởng của bạn bè và thầy cô giáo ở nhà trường Mỹ mà đa số có tư tưởng khuynh tả.

Bằng cớ là ông Bằng Phong Đặng Văn Âu, một cựu trung tá Không Quân VNCH, vừa viết một bức thư ngỏ khá dài để giải thích cho “những người bạn trẻ” Mỹ gốc Việt những điều mà có thể họ chưa biết và kết luận như sau:

“Thế hệ chúng tôi sinh ra trong một quốc gia nghèo khó, chiến tranh triền miên, không có điều kiện học hành tới nơi tới chốn. Các bạn may mắn được sống trên đất nước tiên tiến, các bạn được học tại các Đại Học bậc nhất thế giới, đỗ đạt những bằng cấp tột đỉnh. Sở dĩ các bạn được như vậy, là nhờ các bạn đang đứng trên vai những người khổng lồ. Các bạn có biết người khổng lồ đó là ai không?

“Những người khổng lồ đó là những quân nhân bị đầy đọa thể xác, bị bỏ đói và phải bị cưỡng bách lao động, bị sỉ nhục trong các trại tập trung của Việt Cộng, nhưng họ phải nuốt nhục cúi đầu chịu đựng, vì họ nghĩ tới ngày ra tù, tìm đường vượt biển, vượt biên để đưa gia đình, trong đó có các con, để gầy dựng tương lai cho các con. Những người khổng lồ đó là những bà mẹ bị chế độ đuổi việc, bị bỏ đói mà vẫn phải vừa kiếm ăn, vừa nuôi con, vừa lặn lội nuôi chồng trong trại tập trung. Khi đến được bến bờ tự do, những người khổng lồ gầy còm ốm yếu đó lại phải vật vả làm hai, ba “jobs” để nuôi con được vào học tại các trường Đại Học danh tiếng!

“Ngày hôm nay, các bạn có địa vị cao sang, được xã hội trọng vọng, ở nhà cao, đi xe đẹp là nhờ các bạn đã đứng trên vai những người không lồ tội nghiệp đó, các bạn có biết không? Các bạn đừng để các giáo sư cấp tiến ở Đại Học nhồi vào đầu óc các bạn những tư tưởng đạo đức giả của cộng sản để mà trở thành những đứa con bất hiếu, chống lại cha mẹ. Họ hiểu cộng sản hơn các bạn!

“Chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũng có những thành phần trí thức thân cộng, nên thanh niên Việt Nam như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn đắc Xuân … trở thành tội đồ. Còn có thêm một loại làm tay sai cho Việt Cộng, rồi cuối cùng cũng bị chế độ bạc đãi, chạy sang Mỹ, lãnh tiền trợ cấp xã hội, nhưng bây giờ lại làm tay sai Việt Cộng, dùng đài phát thanh, đài truyền hình và báo chí chửi Tổng thống Donald Trump. Bọn người phản phúc này có cái đặc điểm là không có liêm sỉ để biết xấu hổ! Những bọn người phản phúc này đã đánh mất lương tri!

“Tôi năm nay đã 80 tuổi, thời gian còn lại trên cõi đời này không còn bao lâu nữa. Tôi chẳng có bất cứ mưu cầu nào hay tham vọng nào để làm động cơ ủng hộ Tổng thống Donald Trump.. Vì thế, nước Mỹ có ra thế nào cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân tôi. Tôi viết bức thư này cho các bạn để chứng tỏ với các bạn rằng tôi có trách nhiệm trao truyền kinh nghiệm cho thế hệ con cháu mà thôi. Các bạn đừng nhẹ dạ để bị lừa vì những tư tưởng cấp tiến đạo đức giả của bọn Dân Chủ đang âm mưu hủy hoại đất nước văn minh này.

“Đảng Dân Chủ đang hủy bỏ lịch sử Hoa Kỳ bằng cách đập bỏ những bức tượng nhà thám hiểm Colombus đã tìm ra Mỹ Châu, để ngày nay có một ông gốc Phi Châu được làm Tổng thống. Bước tới, chúng đòi phế bỏ các định chế dân chủ do Adams, Jefferson dựng lên để thay vào đó một Nhà Nước kiểu cộng sản giống như chúng đã từng lập lên tại các quốc gia cộng sản. Lúc bấy giờ thế giới sẽ không còn quốc gia tự do nào để cho bọn truyền thông đội lốt tỵ nạn cộng sản có thể tìm ra một nước tự do nào mà tới cư ngụ để xin lãnh trợ cấp xã hội, y tế, gia cư!

“Nếu Tổng thống Donald Trump thất cử vào ngày 3 tháng 11 năm nay, nền dân chủ của Hoa Kỳ và của thế giới sẽ cáo chung. Số phận nước Mỹ sẽ được quyết định vào ngày 3 tháng 11 năm 2020.

“Nếu Tổng thống thắng thì nước Mỹ và Thế giới Tự do còn nền văn minh. Nếu ma quỷ thắng thì nước Mỹ và Thế giới biến thành hỏa ngục. Lựa chọn sống trong tự do dân chủ hay sống trong hỏa ngục cộng sản là tùy theo quyết định của quý bạn. Thế hệ của chúng tôi sắp sửa qua. Chẳng còn có điều gì để phải bận tâm..”

Nếu những người như ông Vũ Linh hay ông Đặng Văn Âu có bị, hay “được” cho vào danh sách thành phần “cuồng Trump” thì còn hiểu được, nhưng cô Tiểu Hương ở tận Dĩ An, Việt Nam, chẳng liên quan gì tới chuyện nước Mỹ xa xôi, mà cũng “cuồng Trump” thì là hiện tượng hơi khó hiểu.

Cô Huỳnh Tiểu Hương, “xuất thân từ đường phố”, như chính lời cô, có tới 345 “đứa con” bị bỏ rơi trong các nhà vệ sinh công cộng hay trong các thùng rác ngoài đường phố được cô “lượm” về chăm nuôi tại “Trung tâm Nhân đạo Quê Hương” ở Dĩ An do cô thành lập vào cuối năm 2001. Cơ sở từ thiện hoàn toàn tư nhân này không liên hệ gì tới đảng và nhà nước cộng sản tại Việt Nam. Cô cho biết từ ngày ông Trump đắc cử tổng thống Hoa Kỳ cô rất ngưỡng mộ con người ông và những việc ông đã làm cho nước Mỹ và cho cả thế giới. Vì vậy, từ mấy năm nay cô và “các con” của cô vẫn thường xuyên cầu nguyện cho ông và năm nào cũng tổ chức mừng sinh nhật ông tổng thống Mỹ rất tưng bừng, long trọng.

Ngày 14 tháng 6 năm nay, một youtube ghi lại cảnh lễ mừng sinh nhật TT Trump tại “Trung tâm Nhân đạo Quê Hương” ở Dĩ An thật cảm động với chiếc bánh sinh nhật lớn trên bàn, với những bức hình phóng đại chân dung ông Trump được “các con” của cô Tiểu Hương giơ cao trong lúc mẹ con cùng hát bài mừng sinh nhật ông, và trên áo thun của các em có in hình cờ Mỹ, hay ba chữ USA lớn, hoặc hình ông Trump.

Không biết những người “ghét Trump” tại Mỹ có kết tội cô Tiểu Hương với tấm lòng vàng và những đứa con rơi đáng thương của cô là đã về hùa với bọn “cuồng Trump” vô ý thức?

Ký Thiệt

Nguồn: https://baotgm.net/ky-thiet-nguoi-viet-chuyen-my/

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

Tin khu tự trị (#CHAZ/#CHOP) của đám cực tả

Image may contain: 1 person, grass and outdoor

Phẩm Thai

Vừa vào FB người bạn xem tin khu tự trị (#CHAZ/#CHOP) của đám cực tả #Antifa & #BlackLivesMatter, tồn tại suốt mấy tuần qua ở Seattle, đang bị cảnh sát dỡ bỏ.

Một số hình ảnh khu vườn trong vùng tự trị, được họ gọi là “Vườn rau Nhân dân”, cũng xuất hiện trên mạng xã hội. Trong hình, các thanh niên đào xới công viên Cal Anderson của thành phố để trồng rau với tiêu chí tự cung tự cấp, kiểu bố-mày-quyết-tâm-cách-ly-với-thế-giới-loài-người.

Đời đâu như là mơ, đúng như bạn tôi nhận xét, đám thanh niên này đi chợ còn chưa phân biệt nổi khoai tây và khoai lang mà đòi làm nông dân cấp phát lương thực, gieo hạt trồng rau bón phân đã đời các thứ xong nó nở mẹ thành cây hoa (như hình trên), còn vài nhánh rau may mắn mọc lên thì dăm bữa èo uột chết ngắc (hình trong comment). Đến cây cỏ hoa lá còn coi khinh lũ ngợm, không thèm thở cùng một bầu không khí, thì chỉ có nước về rừng chơi chung với khỉ. Mà thật ra nói vậy là sỉ nhục loài khỉ, xin lỗi khỉ. 🐒

Viết tới đây lại thấy bạn khác cũng vừa đăng hình góc vườn bí đỏ mà con gái 9 tuổi và bà ngoại 95 tuổi của cổ tự trồng sau nhà (hình dưới). Thực sự, bà già trăm tuổi và đứa con nít lớp 4 còn giỏi làm nông hơn đám thanh niên, “trí thức” cánh tả, vốn lúc nào cũng bô bô cái miệng, tự cho mình là trên thông thiên văn, nhưng dưới luồn đường háng.

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

Bất đồng chính kiến Việt Nam: Mưu sinh và viễn kiến (P2).

Hoang Le Thanh
Bất đồng chính kiến Việt Nam: Mưu sinh và viễn kiến (P2).

Quốc Phương
BBC News Tiếng Việt
01/7/2020

Trong phần hai cuộc bút đàm với BBC News Tiếng Việt hôm 29/6/2020, năm nhà hoạt động chia sẻ viễn kiến, kỳ vọng của mình về tương lai của đất nước, và bình luận về khía cạnh mưu sinh như một điều kiện sống và hoạt động mà giới này đang phải đối diện.

Nhà báo tự do Cát Linh (từ Hà Nội):

Khó khăn thì vô vàn. Một người bình thường cũng đã rất khó khăn để có đủ chi tiêu qua ngày. Còn với những người tham gia các hoạt động xã hội thì họ phải hy sinh rất lớn, bỏ nhiều thời gian, ít thời gian cho gia đình, công việc có thể nhẹ thì nhắc nhở, nặng thì đuổi việc, … rất nhiều yếu tố cấu thành những khó khăn này.

Bản thân là một nhà báo tự do thì tôi thấy rằng rất khó để có một chỗ ở ổn định vì luôn bị quấy nhiễu, ép chuyển nhà, công việc tự do thì thu nhập cũng thất thường… và xã hội thì nhiều người vẫn nghĩ rằng mình là một người nguy hiểm, đây là điều đáng đau lòng nhất.

Nhà hoạt động Sương Quỳnh (nhà báo độc lập từ Sài Gòn):

Đúng là vấn đề mưu sinh là vấn đề khó khăn nhất cho các nhà tranh đấu. Chính vì thế nhà cầm quyền quyết triệt công việc hay làm ăn của họ. Hầu hết những người tranh đấu ở Việt Nam đều vướng mắc về vấn đề này, sự tương trợ cũng chỉ mang tính cách chia sẻ. Không như đấu tranh ở Hong Kong có đủ các tầng lớp tham gia trong đó có cả tầng lớp trung lưu và doanh nhân, tỷ phú nên họ vững vàng về vật chất. Do đó ở Việt Nam nhiều người đấu tranh tâm huyết đành lùi một bước để mưu sinh. Đó là điều khó khăn tôi cho là bậc nhất trong phong trào đấu tranh hiện giờ.

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung (cựu tù nhân chính trị):

Cô lập kinh tế, chặt đứt nguồn mưu sinh của các nhà hoạt động luôn là một trong những biện pháp đầu tiên mà nhà cầm quyền áp dụng. Bản thân tôi khi đang thử việc trong một công ty du lịch thì cũng bị an ninh làm khó dễ nên công ty đó đã buộc phải từ chối nhận tôi vào làm. Một số công ty khác cũng phỏng vấn tôi để tuyển dụng nhưng đã từ chối khi biết tôi từng là tù nhân chính trị.

Nhà hoạt động Nguyễn Vũ Bình (cựu Biên tập viên Tạp chí Cộng sản):

Câu hỏi nêu đúng vấn đề nan giải của giới bất đồng chính kiến hiện nay. Đối với chế độ toàn trị, đấu tranh tức là tránh vào đâu? Việc đầu tiên họ làm là phong tỏa vấn đề công ăn việc làm, thu nhập. Vấn đề mưu sinh thường nhật là vấn đề nan giải với không ít người đấu tranh. Nhiều bạn trẻ đấu tranh đã phải dừng bước, hạn chế tham gia vì còn phải lo sự tồn tại, duy trì cuộc sống. Đây là điều rất đáng tiếc. Vì sự phức tạp của môi trường đấu tranh, và sự hạn chế nhiều mặt, chưa có tổ chức nào, hội nhóm cộng đồng nào giúp được vấn đề căn bản, thiết thân này một cách bài bản, hệ thống. Bản thân tôi có lẽ vì đấu tranh lâu năm nên có được công việc đủ duy trì sự tồn tại, nhưng muốn làm việc gì nhiều hơn cho việc đấu tranh cũng rất khó khăn về nguồn lực, rất khó.

TSKH Nguyễn Quang A:

Cộng sản ở mọi nơi luôn đánh vào cái dạ dày của các nhà hoạt động và tạo cho họ nhiều khó khăn về mưu sinh, nhưng thời nay có ngàn vạn cách để né cú đòn đó của nhà cầm quyền. Người Việt Nam chí ít cũng đã đòi lại được một số quyền kinh tế và về phương diện này các nhà hoạt động thời nay có thuận lợi hơn các vị tiền bối rất rất nhiều.

Chuyển động trước Đại hội 13?

Bản quyền hình ảnh AFP/GETTY IMAGES

BBC: Đã đang có sự chuyển động nào đáng nói, đáng ghi nhận nhất trong lòng các giới này và tương lai, viễn kiến sẽ ra sao, so với các thế hệ cũ, bối cảnh cũ, sẽ có xu hướng, tính mới nào, đặc biệt trước thềm Đại hội ĐCSVN lần thứ 13 thì ra sao?

Nhà báo tự do Cát Linh:

Việt Nam đã thay đổi . Trong quá trình hội nhập với thế giới và để được bắt tay với thế giới thì dù muốn hay không, Việt Nam phải thay đổi. Điều đáng ghi nhận là nhiều người dân cũng đã hiểu được các mặt trái, phải của xã hội. Còn tinh thần xã hội, tinh thần để lên tiếng lên án những cái xấu thì cần thêm nhiều sự dũng cảm. Bên cạnh đó một số những chính trị gia không ngại phản biện trước các diễn đàn.

Đối với Việt Nam, chúng ta cần thời gian và mọi thứ sẽ thay đổi để Việt Nam có một Việt Nam rất riêng. Và nhắc lại là chúng ta không thể vội vàng. Đưa một quốc gia trở nên hùng mạnh thì cần trách nhiệm, nhận thức của tất cả mọi công dân.

Đại hội sắp tới sẽ có những sự thay đổi, trật tự mới trong hàng ngũ chính trường sẽ được sắp xếp lại. Nhưng để ảnh hưởng đến những vấn đề của xã hội thì cần phải quan sát thêm vì hiện tại chúng ta chưa biết ai sẽ lên và ai sẽ xuống.

Bà Sương Quỳnh:

Những chuyển động đáng nói là càng ngày càng nhiều người dân đã thức tỉnh và nhìn nhận ra rõ nét hiện trạng đất nước bây giờ. Đó là nhờ mạng xã hội đã nỗ lực trong hàng chục năm qua dù những người đóng góp nhiều người phải trả giá bằng tù tội hay bị quản thúc, theo dõi gắt gao tại nhà.

Th.S Nguyễn Tiến Trung:

Theo tôi, trước thềm Đại hội ĐCSVN lần thứ 13 thì phong trào dân chủ – xã hội dân sự sẽ đi xuống vì cuộc đàn áp đang khốc liệt. Rất nhiều nhà hoạt động đã bị bắt thời gian gần đây, kể cả những người thuộc diện sức khỏe yếu, độ tuổi “thất thập cổ lai hy”. Tuy nhiên, trước sự hung hăng bành trướng của cộng sản Trung Quốc trên biển Đông và trên toàn thế giới, các quốc gia dân chủ, văn minh và các quốc gia bị dính “bẫy nợ” đã nhận thức rõ ràng mối nguy hiểm của chế độ cộng sản Trung Quốc, sự tranh đấu, cạnh tranh khốc liệt giữa các cường quốc này sẽ tác động rất lớn đến cục diện chính trường Việt Nam với thuận lợi thuộc về những người dân chủ. Tác động của hậu Thế chiến II giữa hai phe Đồng minh và phát xít đã định hình nên Việt Nam hiện tại và bây giờ lịch sử sẽ lặp lại. Cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các quốc gia dân chủ và Trung Cộng độc tài sẽ định hình chính trị Việt Nam trong hiện tại và tương lai.

Chuyển động đáng nói, đáng ghi nhận nhất trong lòng các giới này, đó là họ nhận thức được cuộc đấu tranh rất khó khăn, gian khổ và nan giải sau một thời gian đàn áp khắc nghiệt của nhà cầm quyền. Khi họ nhận thức được thực tế, đúng và sát thì sẽ đưa ra những chương trình, kế hoạch và công việc phù hợp hơn, dẫn tới hiệu quả hơn và giảm bớt các tổn thất.

TSKH Nguyễn Quang A:

Cuộc đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ không bao giờ chấm dứt, ngay cả ở các nền dân chủ tiên tiến. Lơi là một chút là thấy hậu quả ngay. Chính vì thế nó là một quá trình liên tục phải được duy trì nuôi dưỡng, nhắc lại (vì chứng quên là bản chất của con người). Tôi không thích kiểu so với các thế hệ trước, nó là quá trình liên tục nên phải dựa vào quá khứ (cả hay để phát huy và tránh cái dở) nhưng phải tỉnh táo vì thế giới luôn thay đổi, chỉ dựa vào kinh nghiệm cũ không ổn, phải học từ các nơi khác nhưng không nên sao chép (copy) mà phải làm cho hợp với hôm nay. Đại hội 13 của ĐCSVN chỉ là một chặng, tìm mọi cách (kể cả gây sức ép cho đến thuyết phục với các giải pháp đề xuất đa dạng). Cuộc đấu tranh này diễn ra trên nhiều mặt trận, cần nhiều đội quân khác nhau với các phương pháp và đối sách khác nhau.

Đủ năng lực và sẵn sàng?

BBC: Nếu ngay ngày mai có sự thay đổi điều kiện chính trị, thể chế ở đất nước, liệu các giới trên (bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động) đã sẵn sàng và có đủ khả năng, năng lực để bước ra tham chính, chấp chính, lãnh đạo, quản trị đất nước hay chưa, vì sao và thế nào?

Nhà báo tự do Cát Linh:

Tôi nghĩ rằng việc tham chính, quản trị đất nước là vị trí của những người được người dân lựa chọn. Những người bất đồng chính kiến chỉ bày tỏ ý kiến của họ trước một ý kiến khác. Bất đồng chính kiến, thúc đẩy xã hội minh bạch, phát triển… không có nghĩa là họ muốn tham chính, muốn làm chính trị.

Bà Sương Quỳnh:

Nếu có sự biến đổi và chính quyền thuộc về nhân dân thì tôi tin có nhiều người thực tài sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo đất nước từ nước ngoài lẫn trong nước. Thực ra ngay trong bộ máy nhà nước hiện giờ tôi cũng tin có những người tài giỏi nhưng họ bị khống chế vì cơ chế nên họ không thể dùng tổng lực làm việc hữu hiệu. Nhưng nếu cơ chế thay đổi có thể họ sẽ phát huy được năng lực của mình, những người này nếu chứng tỏ uy tín sẽ được bầu vào bộ máy lãnh đạo. Tuy nhiên, để chế độ dân chủ thực thi như các nước văn minh thì Việt Nam còn phải trải qua nhiều năm để chọn được một lãnh đạo hoàn chỉnh đủ tài đức, khi đã có một bộ hiến pháp và pháp luật hoàn chỉnh để tuân thủ. Để chọn được lãnh đạo tài đức thì trình độ nhận thức, hiểu biết và ý thức của người dân phải gần được như người dân Hong Kong hiện giờ.

Th.S Nguyễn Tiến Trung:

Nếu ngày mai có sự thay đổi ngay lập tức thể chế chính trị tại Việt Nam, tôi tin rằng các tổ chức, cá nhân dân chủ đã sẵn sàng bước ra tranh cử vào các vị trí dân cử. Nên nhớ rằng phong trào dân chủ đã có quá trình phát triển rất lâu dài tại Việt Nam chứ không phải mới đây. Có rất nhiều chính đảng, cá nhân trong và ngoài nước đã và đang âm thầm chuẩn bị cho vấn đề Hiến pháp mới, bầu cử hậu cộng sản. Nhờ vào mạng xã hội, Internet, cộng đồng người Việt ở nước ngoài, trình độ dân trí ở Việt Nam đã cao hơn trước rất nhiều.

Đảng Cộng sản Việt Nam thành lập năm 1930, chỉ sau 15 năm, nhờ vào thời cơ Nhật đảo chính Pháp vào tháng 3/1945 đã có thể lên nắm quyền vào tháng 8/1945. Đảng này chỉ có vỏn vẹn 5 tháng được hoạt động công khai nhưng đã lật đổ chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim để “cướp chính quyền”.

Hiện tại, thời cơ chắc chắn sẽ đến, nhưng tôi vẫn luôn mong mỏi tiến trình dân chủ hóa này sẽ diễn ra ôn hòa, trong tình tự dân tộc, vì sự phát triển tốt nhất của đất nước để xây dựng một nền dân chủ thực sự.

TSKH Nguyễn Quang A:

Đừng mong đợi sự thay đổi hay điều kiện, hãy góp phần tạo ra sự thay đổi và các điều kiện đó! Vì cuộc đấu tranh là lâu dài gian khổ nên chưa thể mong có thay đổi “lớn lao” trong thời gian ngắn nếu chúng ta không hành động mà chỉ mong ước hay than phiền, nhưng có thể xây dựng một số yếu tố của xã hội dân chủ, tự do ngay trong lòng chế độ độc tài (đó là cách tích cực, không có nó thì cả ngàn năm nữa cũng không có dân chủ và tự do).

Hãy thực thi quyền của mình được nêu long trọng trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (tức là luật quốc tế mà Việt Nam đã tham gia từ đầu các năm 1980), trong hiến pháp chưa được tốt lắm hiện nay (và như thế chính quyền Việt Nam phải có nghĩa vụ pháp lý để tạo điều kiện pháp lý cho nhân dân Việt Nam thực thi các quyền ấy). Mọi người dân hãy thực thi các quyền đó mà không đợi ai cho phép và phải đòi chính quyền tạo điều kiện pháp lý thuận lợi cho nhân dân thực thi các quyền vốn có đó của mình (đó là nghĩa vụ chính của chính quyền vì nhân dân nuôi họ để họ làm việc đó mà họ không làm được thì phải đuổi họ xuống) với phương châm “biến quyền trên giấy thành quyền thực tế”, theo tinh thần “quyền ta ta cứ làm” (chưa có luật là lỗi của quý vị; luật cản trở là vi hiến và vi phạm luật quốc tế). Từng bước một chúng ta có thể giành lại các quyền vốn có và được luật quốc tế cũng như hiến pháp quy định và đến khi giành được các quyền chính trị cơ bản (quyền lập các đảng chính trị, bầu cử tự do trong sạch và công bằng) thì dân chủ hoá thành công và quan trọng nhất với một xã hội dân sự sôi động như vậy tạo cơ sở vững chắc cho sự củng cố nền dân chủ mới một cách bền vững!

Ông Nguyễn Vũ Bình:

Câu trả lời là vừa có, vừa không. Có ở khía cạnh, khi chế độ sụp đổ, việc xây dựng thể chế dân chủ là việc sẽ xảy ra và chắc chắn xảy ra. Quá trình xây dựng thể chế dân chủ và việc người dân bầu chọn ra đội ngũ lãnh đạo đất nước chắc chắn sẽ được thực hiện. Như vậy, những người trong giới bất đồng chính kiến sẽ là những người được lựa chọn và có vị trí lãnh đạo trong tương lai. Điều đó có nghĩa là giới bất đồng chính kiến lúc nào cũng sẵn sàng tham gia vào việc điều hành, lãnh đạo đất nước. Nhưng nói là đủ khả năng, năng lực cũng rất khó nói (nói không đủ khả năng, năng lực cũng không được) vì để quản trị quốc gia, lãnh đạo đất nước nhất là trong giai đoạn chuyển đổi là việc không hề dễ dàng. Tuy nhiên, một thể chế dân chủ được xây dựng hữu hiệu sẽ sàng lọc tốt những người có đủ khả năng để lãnh đạo đất nước. Có thể giai đoạn đầu gặp khó khăn, song Việt Nam sẽ không bao giờ thiếu những người có đủ năng lực để quản trị, lãnh đạo đất nước.

Nguồn: BBC
https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-53228012

*Mời xem lại phần 1
Bất đồng chính kiến Việt Nam: Góc nhìn qua các thế hệ (P1).

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3492325667452556&id=100000254726265

Image may contain: 1 person, sunglasses
Image may contain: one or more people, people sitting and outdoor
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

MẠT THẾ HÌNH NHÂN

Liên Trà is with Cecilia Trà
MẠT THẾ HÌNH NHÂN

Làm sao chúng biết lấy tình thương !
Dậy sóng dương trần hóa nhiễu nhương
Cố đẩy hiền nhân chui địa ngục
Hòng đưa ngạ quỷ đến thiên đường !
Đầu trâu án ngữ trùm muôn nẻo
Mặt ngựa tung hoành khắp bốn phương !
Mạt thế hình người mang thú tính
Tội này sách sử chép ngàn chương !….

Liên Trà
.

Image may contain: 1 person, text
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bất chấp Luật An ninh Quốc gia Trung cộng áp đặt, người dân Hong Kong vẫn xuống đường

Phan Thị Hồng

01.07.2020

Thêm một số hình ảnh xuống đường của người dân Hồng Kông trong chiều nay được Joshua Wong đăng tải bất chấp lệnh cấm của hắc cảnh và tà luật an ninh quốc gia của Trung cộng.

I ❤️ HongKong !

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Image may contain: one or more people, people walking, crowd, outdoor and text

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

ĐGM Nguyễn Văn Khảm “Làm sao sống mà không có thánh lễ”

Mời nghe bài giảng này để tìm thấy tâm hồn BÌNH AN, HẠNH PHÚC rồi cố gắng áp dụng để thấy cuộc đời này VUI TƯƠI, ĐÁNG SỐNG.

LAVANG Media

Khi còn là linh mục, ngài đã giảng tại hội trường Anaheim. California, Hoa Kỳ với 5000 người tham dự nhân dịp Đại Hội Thánh Thể. Bây giờ ngài là giám mục giáo phận My Tho.

Đăng tải tại TÔN GIÁO | Để lại phản hồi

Đôi Mắt Người Thương (LYRICS) – [Nguyễn Đức Cung – Nguyễn Xuân Dậu]

Vì lượng oxy trong máu và mức đường xuống quá thấp, tôi chìm vào vô thức hơn 2 tiếng đồng hồ. Tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên tôi nhận ra là người vợ ngồi cuối giường. Đôi mắt khẩn khoản thổn thức: ” Đừng vội đi anh, em không thể sống thui thủi một mình được, anh ơi” . Xúc động, tôi làm bài thơ “Đôi mắt người thương” để tặng vợ, nói lên phần nào những nhọc nhằn của người vợ một viên chức nhỏ bé chế độ cũ phải gánh chịu thời gian sau biến cố tháng 4-1975. Tôi gởi lên trang facebook cá nhân và may mắn được ông bạn cố tri Nguyễn Đức Cung đang sinh sống tại London phổ nhạc. Dòng nhạc thiết tha như những lời tâm sự , làm rung động con tim người thưởng thức.

Xin cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Đức Cung và trân trọng giới thiệu đến quý vị và qúy anh chị. Nguyên văn bài thơ “Đôi mắt người thương”: Mình ơi, Lẽ ra tôi đã đi rồi, Đôi mắt khẩn khoản kéo tôi trở về. Nhớ ngày chúng đẩy lên xe, (1) Cũng đôi mắt ấy, tôi se sắt lòng. Ngỡ ngàng thảng thốt vời trông, Ước mơ hội ngộ, nào mong có ngày. Bóng câu cửa sổ như bay, Sáu năm tù tội có ngày được ra. Mây chiều vần vũ Cây Da (2) Đón tôi, đôi mắt thiết tha ân cần. Rồi cơn bạo bệnh người thân, (3) Đôi mắt hoảng hốt, tay chân rụng rời. Nhìn tôi như nhắc nhở tôi: Gia đình khốn khổ nổi trôi dòng đời.

*** Những đôi mắt, thật xa xôi, Cùng đôi mắt ấy đưa tôi trở về. Tạ ơn Thiên Chúa lắng nghe, Thỏa nguyện những gì mình ước đầy vơi. Thương mình lắm lắm, mình ơi. Nguyễn Xuân Dậu.

(1) Tôi bị bắt và bị đẩy lên xe gắn máy chở đi.

(2) Cây Da là tên một khu Kinh Tế Mới.

(3) Người thân bị bạo bệnh, nằm nhà thương Biên Hòa và Chợ Rẫy.

Đăng tải tại NHẠC CẢNH | Để lại phản hồi

BÀN TAY THIÊN CHÚA TRONG ĐỜI CHÚNG TA

BÀN TAY THIÊN CHÚA TRONG ĐỜI CHÚNG TA

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Theo Jim Wallis, vấn đề luôn mãi trong thế giới và trong các giáo hội là: phía bảo thủ hiểu sai và phía tự do (phản ứng thái quá với phía bảo thủ) chẳng hiểu được gì. Tôi tin rằng, không ở đâu câu này đúng cho bằng trong cách chúng ta nhận ra bàn tay Chúa trong những sự kiện trong đời.

Chúa Giêsu bảo chúng ta nhận ra bàn tay Chúa trong đời mình bằng cách đọc dấu chỉ của thời đại. Thế nghĩa là sao? Điều này không hẳn là chúng ta nhìn vào mọi phân tích về tôn giáo, chính trị, xã hội để cố hiểu xem thế giới đang có chuyện gì, nhưng đúng hơn, là chúng ta nhìn vào mọi sự kiện trong đời mình, cả cá nhân lẫn toàn cầu, và tự hỏi: Chúa nói gì với tôi qua sự kiện này? Chúa nói gì với chúng ta qua sự kiện này?

Thế hệ cao tuổi hơn hiểu điều này là cố hòa hợp bản thân với những hành động “quan phòng.” Đường lối này có từ thời xưa trong Kinh Thánh. Khi đọc Kinh Thánh, chúng ta thấy dân Chúa không xác định những chuyện diễn ra bằng lăng kính thuần thế tục hoặc trung lập về tôn giáo. Đúng hơn, trong mọi sự kiện, dù là rất ngẫu nhiên và thế tục, họ đều thấy bàn tay Thiên Chúa. Ví dụ như, họ tin rằng nếu thua trận, thì đó không phải do đối phương có quân lính thiện chiến hơn, nhưng là do Thiên Chúa đã dạy cho họ một bài học. Hoặc nếu gặp tai ương, thì đó là do Thiên Chúa đã chủ động ngăn mưa rơi xuống đất, và một lần nữa dạy cho họ một bài học.

Chuyện này dễ bị hiểu lầm, vì khi viết ra như thế, các tác giả sách thánh đã gây ấn tượng rằng Thiên Chúa chủ động tạo ra sự kiện đó. Đó là lời của họ, chứ không phải ý định hay ý nghĩa. Kinh Thánh không định dạy chúng ta rằng Thiên Chúa tạo ra chiến tranh hay đóng cửa trời không cho mưa xuống, Kinh Thánh chấp nhận rằng chúng là kết quả của ngẫu nhiên trong tự nhiên. Bài học cần rút ra ở đây là, Thiên Chúa nói qua những sự kiện đó.

Và đây là điều mà người theo chủ nghĩa bảo thủ thường hiểu sai và người theo chủ nghĩa tự do thường nhầm lẫn. Một ví dụ mới đây cho chuyện này, là phản ứng của một vài giới tôn giáo nhất định, cả bảo thủ lẫn tự do, về sự bùng phát của bệnh sida. Khi bệnh sida bùng phát, nhiều người bảo thủ mạnh mẽ đã lên tiếng rằng sida là do Chúa trừng phạt chúng ta, vì sự bừa bãi tình dục, nhất là tình dục đồng giới. Còn phía tự do, nổi giận vì những lời này, đã đáp lại rằng: Chúa chẳng liên quan gì đến chuyện này cả!

Cả hai đều cần một bài học về hành động quan phòng. Những người bảo thủ tôn giáo đã sai khi diễn giải như thế. Chúa không gây ra sida để trừng phạt sự bừa bãi tình dục của chúng ta. Ngược lại, phía tự do cũng sai khi nói rằng chuyện này chẳng liên quan gì đến Chúa cả. Chúa không tạo ra sida hay bất kỳ một bệnh dịch nào, nhưng Chúa nói qua sida và mọi chứng bệnh khác. Nhiệm vụ sống đạo của chúng ta là nhận ra thông điệp đó. Chúa nói gì với chúng ta qua chuyện này?

James Mackey nói rằng sự quan phòng là một kế hoạch của những chuyện tình cờ, qua đó Thiên Chúa lên tiếng. Frederick Buechner nói rõ hơn nữa: “Điều này không có nghĩa là Thiên Chúa cho những sự kiện xảy đến với chúng ta để đẩy chúng ta theo những hướng nhất định, như những quân cờ. Thay vào đó, những sự kiện tự nó xảy ra ngẫu nhiên, nghĩa là Thiên Chúa hiện diện trong các sự kiện đó, không phải như người tạo ra nó nhưng như là người dù buồn đau vì chúng, vẫn cho chúng ta khả thể của sự sống mới và sự chữa lành mà tôi tin chính là ơn cứu độ.”

Thiên Chúa luôn nói với chúng ta qua mọi sự kiện trong đời chúng ta. Với một Kitô hữu, không có điều gì là trải nghiệm thuần túy thế tục. Sự kiện này có thể là kết quả của những lực ngẫu nhiên và thuần túy thế tục, nhưng nó chứa đựng một thông điệp tôn giáo cho chúng ta, luôn là thế. Nhiệm vụ của chúng ta là đọc ra thông điệp đó.

Và nói xa hơn nữa: hầu như chúng ta chỉ nghe tiếng Chúa trong những trải nghiệm cực kỳ đau đớn với chúng ta hơn là trong những sự kiện đem lại hân hoan và vui thú. Nhưng chúng ta không nên hiểu lầm chuyện này. Không phải Thiên Chúa chỉ nói với chúng ta qua đau đớn, và làm thinh khi chuyện tốt đẹp. Đúng hơn, theo lời của C.S. Lewis, đau đớn là máy vi âm của Chúa với một thế giới điếc đặc. Thiên Chúa luôn nói, nhưng hầu như chúng ta chẳng nghe. Chỉ khi lòng chúng ta bắt đầu tan nát, chúng ta mới bắt đầu hòa hợp với tiếng của Chúa.

Sự quan phòng là một kế hoạch của những chuyện ngẫu nhiên, qua đó Thiên Chúa lên tiếng, và chúng ta phải cẩn thận để hiểu đúng theo cả hai phía. Thiên Chúa không gây nên sida, khí hậu toàn cầu nóng lên, tình trạng người di dân, bệnh ung thư, nạn đói, bão lụt, hay bất kỳ điều gì khác nhằm dạy cho chúng ta một bài học, nhưng trong tất cả những chuyện này có gì đó mời gọi chúng ta cố gắng nhận ra điều Chúa muốn nói qua chúng.

Cũng như thế, Thiên Chúa không cho đội bóng bạn yêu thích vô địch, đó cũng chỉ là kết quả của kế hoạch của những chuyện ngẫu nhiên. Nhưng Thiên Chúa nói qua tất cả những chuyện đó, kể cả việc đội bóng của bạn vô địch đấy!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Để lại phản hồi