Vén lên màn bí mật tại Việt Nam: Quặng Bauxite hay Quặng Phóng Xạ?

Vén lên màn bí mật tại Việt Nam: Quặng Bauxite hay Quặng Phóng Xạ?

Mai Thanh Truyết (Danlambao) – Bài viết nầy trích trong quyển sách “Từ Bauxite Đến Uranium: Tiến trình Đô Hộ Việt Nam Của Trung Cộng” xuất bản tại Nam California năm 2009, và đã được cập nhật hóa. Tác giả đã đi nói chuyện nhiều nơi, nhưng cho đến ngày hôm nay, CSVN vẫn chưa có một lời “phản bác hay phản biện”. Tại sao có sự im lặng khó hiểu như vậy? Phải chăng, đó là một sự thật mà họ “há miệng mắc quai?”

Trong hiện tại, chúng ta có thể nói một cách chính xác và không sợ phản biện là những người lính Tàu dưới dạng công nhân đang hiện diện đầy rẫy trên quê hương Việt Nam của chúng ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, giống như mọi quốc gia trên thế giới như Tây Tạng, Tân Cương, Phi Châu và những nơi có dấu chân TC khai thác các công trình quặng mỏ hay những công ty sản xuất khác tại những nơi nầy.

Cộng sản Hà Nội cũng như Trung Cộng (TC) cũng không thể nào chối cãi được nhận định trên. Tại Việt Nam, người Tàu dù dưới dạng công nhân hay chuyên viên, mỗi khi vào một công ty nào đó đều sinh hoạt hoàn toàn riêng rẽ, nói chuyện với nhau bằng tiếng Hán mà thôi. Họ xây dựng lều trại làm nơi ăn ở, giải trí và có cuộc sống hoàn toàn cách biệt với các cộng sự viên người Việt. Thậm chí, mỗi khi có tranh cãi, họ ăn hiếp, đánh đập công nhân Việt. Thật không có gì nhục nhã cho bằng hiện tượng nầy xảy ra ngay chính trên mảnh đất quê hương của mình mà cán bộ hay công an cố tình làm ngơ trước những nghịch cảnh trên. Những khu biệt lập nầy do TC hoàn toàn quản lý mọi sinh hoạt, không có người “lạ” nào hay cán bộ, công an Việt Nam có thể bén mảng đến được, mặc dù những công ty họ làm việc, đa số đều do người Việt quản lý.

Cho đến hôm nay, những tệ trạng trên tiếp tục diễn ra ở khắp mọi nơi, đặc biệt tại Vũng Áng, nơi có nhà máy gang thép Hưng Nghiệp Formosa tạo nên một luồn sóng phẫn uất trong lòng người Việt, và thiết nghĩ những người công nhân lương thiện nầy sẽ có ngày đứng lên dành lại quyền công nhân thực sự và sẽ không để công nhân TC hiếp đáp mãi mãi được.

Những sự kiện tương tự cũng đã từng xảy ra ở những quốc gia có người Hán xâm nhập, đôi khi đi đến đổ máu như ở Tân Cương, Tây Tạng, và gần đây nhất tại thành phố Alger, Algeria, qua những nguyên nhân hết sức cá nhân, nhưng từ đó xảy ra những cuộc đụng độ có tích cách chủng tộc vì sự hống hách, ức hiếp của người Hán trên mảnh đất quê hương của người bản xứ.

Trở lại Việt Nam, riêng tại hai vùng đang là điểm nóng từ năm 2008 ở Việt Nam; đó là Tân Rai Lâm Đồng và Nhân Cơ ở Đắk Nông. Hai nơi nầy hiện đang được TC phát động kế hoạch khai thác quặng mỏ bauxite từ 10 năm nay dưới sự đồng thuận của CSVN. Sau khi không thể bưng bít được, CSVN đã phải bạch hoá công bố hai công trình trên mặc dù đã ký kết với TC từ năm 2001 giữa Nông Đức Mạnh và Hồ Cẩm Đào, qua quá nhiều áp lực của đông đảo từng lớp dân chúng ở quốc nội cũng như ở hải ngoại cảnh báo về hiễm hoạ từ môi trường, kinh tế, chính trị, và quân sự nếu để cho TC khai thác hai vùng nầy.

Nhưng trầm trọng hơn cả là qua việc nhường bước cho TC khai thác, CSVN để lộ ra tinh thần quốc tế vô sản (mà bây giờ đã biến thành tinh thần quốc tế hữu sản chăng?) trong việc hợp tác với TC. Và đây cũng có thể được xem như là một tiến trình then chốt của việc tiến chiếm Việt Nam không tiếng súng của TC.

Hiện nay, đã có sự hiện diện của trên 10.000 công nhân TC ở Tân Rai và trên 7.000 ở Nhân Cơ. Đây là những con số do chính Ủy Ban Nhân Dân ở hai tỉnh trên công bố. Thiết nghĩ, con số thực sự chắc phải cao hơn nhiều và theo như dự kiến của hai công trình khai thác trên, con số công nhân TC sẽ đạt đến 10.000 người cho mỗi nơi như trong dự án đã ghi.

Có nhiều câu hỏi được đặt ra cho tình trạng nhân sự TC ở hai địa điểm trên là, tại sao họ có mặt 10 năm qua mà vẫn chưa hoàn tất việc chuẩn bị hoàn tất việc khai thác cho cơ xưởng, giải quyết các vụ đuổi nhà, chiếm cứ các vườn trồng cây công nghiệp của dân như trà, cà phê, cao su v.v… mà chỉ lo xây dựng láng trại và nhà ở cho công nhân và chuyên viên cùng những dịch vụ sinh hoạt khác như giải trí riêng biệt và cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài bằng hàng rào được thiết lập chung quanh?

Đây là một tiến độ công trình rất chậm so với số lượng nhân công hiện có và thời gian thi công. Và điều nầy đang làm ngạc nhiên cho những nhà quan sát có kinh nghiệm về hoạt động công trường.

Từ đó, câu hỏi khác được đặt ra là, họ có thực tâm đến đây để khai thác quặng mỏ bauxite hay không?

Hay là họ có những dự tính thâm độc nào khác mà việc khai thác quặng mỏ bauxite chỉ là Diện để chứng minh sự có mặt của họ, và trọng tâm chính của họ là Điểm, là khai thác một công trình bí mật nào khác?

Kể từ 2014 trở đi, hàng năm, tại hai dự án nầy, CSVN đều khai lỗ hang chục triệu Mỹ kim mà vẫn tiếp tục khai thác và chấp nhận sự hiện diện của hàng chục ngàn nhân công, hay quân nhân (?) TC… tiếp tục chiếm đóng, và tiếp tục “sản xuất”… trên 3.000 “đứa con lai” tại hai nơi nầy.

Để trả lời và khơi mở một số nghi vấn trên, cũng như qua đề tựa của bài viết, người viết xin lần lượt tạo dựng ra nhiều giả thuyết qua các tin tức có được để từ đó chứng minh sự hiện diện và hành động của TC trên mảnh đất quê hương Việt Nam.

  1. Việc khai thác quặng mỏ Uranium

Cao nguyên Trung phần Việt Nam là một phần của cao nguyên Bolloven. Nơi sau nầy là một vùng đất bazan, chuyển hoá từ phún xuất thạch của núi lửa hàng triệu năm qua. Do đó, hàm lượng phóng xạ của vùng đất nầy rất cao so với các vùng đất tự nhiên khác. Và sác xuất có quặng mỏ Uranium cũng rất cao.

Để có khái niệm về việc khai thác quặng mỏ Uranium, sau đây là quy trình sơ lược dựa theo các nguyên tắc căn bản đang được sử dụng trên thế giới. Thông thường quặng Uranium có được là do sự phối hợp của hai chất đồng vị (isotope) Uranium: Uranium235 và Uranium238. U238 được xem như là đồng vị nặng vì có số NEUTRON nhiều hơn U235. Chính U235 mới đích thực là tác nhân tạo ra nguồn năng lượng cho nhân loại và thông thường có trữ lượng trong hỗn hợp quặng mỏ là 0,7% mà thôi. Việc khai thác gồm:

– Quặng Uranium trong thiên nhiên cần phải được tách rời hai đồng vị 238 và 235;

– Sau đó Uranium 235 sẽ được tinh luyện (enrich) để đạt được nồng độ Uranium cần thiết để ứng dụng trong nhiều mục tiêu khác nhau.

Việc tinh luyện Uranium gồm 3 phương pháp: ly tâm, khuếch tán vật lý, và dùng tia laser. Các quốc gia như Pakistan, Ấn Độ, Bắc Triều Tiên hay Iran vẫn còn đang áp dụng phương pháp cổ điển là ly tâm. Trong lúc đó, ở các quốc gia phát triển khác như Hoa Kỳ và Tây Âu, hai phương pháp sau được dùng đến vì có hiệu quả và năng suất cao hơn. Muốn chế tạo ra bom nguyên tử, ít nhất, nồng độ của Uranium cần phải đạt được là 80%. Đối với các nồng độ thấp hơn, tuỳ thuộc vào những ứng dụng khác nhau trong việc dùng trong các nhà máy phát điện nguyên tử hay các hệ thống an toàn trong một số dịch vụ thật chính xác trong quy trình sản xuất mà con người không đủ khả năng để điều chỉnh bằng tay hay mắt được.

  1. Trung Tâm Nguyên Tử Lực Cuộc

Đây là một trung tâm nghiên cứu về nguyên tử và phóng xạ được người Pháp xây dựng từ giữa thập niên 50 ở thế kỷ trước. Hiện nay, Trung Tâm vẫn còn hoạt động. CSVN dùng Trung tâm nầy để sản xuất các dụng cụ, hệ thống sensor để kiểm soát hay vận hành những khu vực hiểm yếu trong các công nghệ mhư khai thác mỏ than, hay các thiết bị kiểm soát trên tàu bè, cũng như trong các lãnh vực kiểm soát các valve an toàn về áp suất hay nhiệt độ, hoặc điều chỉnh một cách chính xác việc thay đổi điều kiện trong các quy trình sản xuất. Quan trọng hơn cả là việc ứng dụng vào các valve an toàn khi có vấn đề cấp bách trong vận hành để hạn chế hay tránh tai nạn. Hiện tại, Việt Nam đang nhập cảng nguyên liệu phóng xạ từ nước ngoài.

Câu hỏi được đặt ra nơi đây là: Tại sao người Pháp cho lắp đặt Trung Tâm nầy tại Đà Lạt vào thời điểm trên, trong khi quốc lộ 20 nối liền Sài Gòn và Đà Lạt chỉ là một con lộ thô sơ, chưa được tráng nhựa đẩy đủ? Phải có điều gì bí ẩn khiến cho họ thành lập Trung Tâm nầy?

Để trả lời hai câu hỏi trên, phải chăng là họ muốn xây dựng Trung Tâm gần nơi vùng có phóng xạ để nghiên cứu, thăm dò, và khai thác nguồn nguyên liệu phóng xạ tại chỗ?

Ngược dòng lịch sử, trong giai đoạn chiếm đóng ngắn ngũi của Nhật Bổn vào thế chiến thứ hai vào những năm 1941, 42, 43…, họ cũng đã gởi nhiều phái đoàn địa chất để thăm dò vùng nầy. Và trong thời gian chiến tranh Mỹ-Việt, nhiều phái đoàn nghiên cứu của Hoa Kỳ cũng đi lại thường xuyên trên vùng Bolloven nầy. Thêm một nguồn tin từ một niên trưởng giáo sư hiện ở Phoenix, vào cuối năm 1944, một chiếc tàu Nhật trên đường từ Việt Nam trở về Nhật bị quân đội Đồng minh đánh chìm vì bị nghi có chở một số mẫu quặng mỏ Uranium lầy từ Cao nguyên Trung phần. Nhưng tất cả đều được giữ bí mật. Không có một báo cáo khoa học nào công bố về vấn đề trên hay cho biết vùng đất nghiên cứu có chứa nguồn nguyên liệu phóng xạ Uranium hay không?

  1. Giả thuyết về sự hiện diện của TC trong vùng Cao nguyên Trung phần

Ngày 21 tháng 4 năm 2009, tại Công ty NWT Uranium Corp. ở Toronto, Canada, Ông Chủ tịch Tổng Giám Đốc John Lynch đã công bố bản tin sau khi họp với đối tác là Việt Nam rằng, Công ty đã đồng ý trên nguyên tắc về việc chia sẻ, khai triển và khai thác quặng mỏ Uranium ở Việt Nam. Quả thật đây là một chỉ dấu cho thấy giả thuyết có nguồn nguyên liệu phóng xạ ở cao nguyên Trung phần Việt Nam là có thật. Chính nhờ đó mới có những giao kết thăm dò và khai thác giữa Việt Nam với các đối tác khác.

Và TC, đã nắm bắt cũng như biết nguồn nguyên liệu nầy, vì vậy cho nên mới thực hiện dự án khai thác quặng mỏ bauxite để đánh lạc hướng thế giới thêm một lần nữa.

Theo ước tính sơ khởi của công ty NWT thì cao nguyên có trữ lượng là 210 ngàn tấn quặng oxid uranium (U3O8) với nồng độ trung bình là 0,06%. Và ở một tài liệu khác cho biết hàm lượng quặng mỏ oxid uranium ở mỏ than Nông Sơn, Quảng Ngãi là 8.000 tấn quặng và có cùng một nồng độ trung bình với oxid uranium ở Cao nguyên.

Qua hai thông tin trên, một lần nữa có thể cho chúng ta có một kết luận một cách xác tín là với mức độ quan trọng về nguồn nguyên liệu nầy khiến cho nhiều quốc gia như Pháp, Nhật, và Hoa Kỳ đã biết trước nhưng không công bố mà thôi vì điều kiện an ninh của Việt Nam trong thời chiến lúc bấy giờ không cho phép.

Và ngày hôm nay, TC đã biết và thay vì đến Việt Nam để khai thác nguồn nguyên liệu quý giá về phương diện quốc phòng nầy, họ đã đánh lận con đen để nói tráo qua việc khai thác quặng mỏ Bauxite.

Với hàm lượng oxid uranium kể trên, có thể ly trích và khai thác được hàng trăm Kg Uranium có nồng độc cao có thể ứng dụng vào trong kỹ nghệ quốc phòng và quân sự.

Thêm nữa có hai chi tiết sau đây để củng cố giả thuyết về việc TC đang bí mật chuẩn bị việc khai thác quặng mỏ Uranium:

– Mỏ than Nông Sơn đã được VNCH khai thác từ năm 1961, và vẫn được vận hành từ đó đến nay, và hoàn toàn không có tai nạn nào xảy ra ở đây. TC với tư cách nào và với lý do gì đã đem trên 200 chuyên viên vào nơi đây từ năm 2009?

– Một phần cao nguyên Bolloven nằm trên địa phận Lào đã được TC thuê mướn trong vòng 50 năm?

Hai chỉ dấu sau nầy chính là cái chìa khóa để mở toang cánh cửa bí mật giữa CSVN và TC trong việc khai thác quặng mỏ Bauxite ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Việc khai thác nầy chỉ là Diện để che mắt thế giới, và Điểm chính là việc tìm kiếm, khai thác, ly trích và tinh luyện chất phóng xạ Uranium 235 để làm tăng lợi khí“cường quốc” của Hán tộc.

Và đây mới là điểm then chốt của tham vọng quyền lực của TC với sự đồng thuận của đảng cộng sản Việt Nam.

  1. Ảnh hưởng của việc khai thác quặng mỏ Uranium

Đứng về mặt môi trường, quy trình khai thác quặng mỏ Uranium tương đối phát thải phế thải ít hơn và dễ bảo quản cũng như kiểm soát hơn việc khai thác bauxite. Tuy hai công trình đều đem đến sự hủy diệt thảm thực vật ở miền Cao nguyên nầy, nhưng đứng về hiệu quả kinh tế, phát triển quốc gia, cũng như quốc phòng, việc khai thác Uranium chiếm nhiều ưu thế hơn cả.

Thêm một điểm cần lưu ý là, một khi Việt Nam chủ động và làm chủ được nguồn nguyện liệu quan trọng và hiếm quý nầy, vị trí của Việt Nam trên thương trường quốc tế sẽ được bảo đảm cũng như tư thế chính trị cũng sẽ được nâng cao vì nguyên liệu nầy sẽ là một yếu tố quyết định trong các mặc cả trong nhiều lãnh vực nhất là quốc phòng đối với những quốc gia khác trên thế giới. Kinh nghiệm Bắc Hàn, một quốc gia nghèo đói, nhưng vì có “nguyên tử và hạt nhân” cho nên làm cho thế giới …kiên dè!

  1. Thay lời kết

Qua những nhận định vừa nêu trên, giả thuyết về việc khai thác quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên Trung phần và ở Nông Sơn có tính xác tín rất cao. Và giả thuyết nầy lại là một lý giải cho sự hiện diện của những người lính dưới dạng công nhân ở hai nơi nầy.

Nếu suy nghĩ trên trở thành hiện thực, người Việt quốc gia ở quốc nội và hải ngoại phải làm gì trước những diễn biến đang xảy ra trên quê hương?

Một điều không thể chối cải được là tiến trình Hán hóa Việt Nam của TC đã thể hiện rất rõ ràng. Đây là một tiến trình tiệm tiến giống như trường hợp của Tân Cương và Tây Tạng. Ngay sau khi chiếm đóng Trung Hoa lục địa, và nhất là lợi dụng tình trạng còn lỏng lẻo của Hội Quốc liên, tiền thân của Liên Hiệp quốc thời bấy giờ (1949), Mao Trạch Đông vội vàng chiếm đóng quốc gia Tây Turquistan và đổi tên thành Tân Cương, cũng như chiếm Tây Tạng vào năm 1959. Tiếp theo sau, chính sách Hán hóa bắt đầu thực hiện bằng cách cho người Hán nhập cư vào hai nơi nầy để rồi lần lần đồng hóa bằng những cuộc hôn nhân dị chủng. Hồ Cẩm Đào, và Tập Cận Bình ngày nay vẫn tiếp tục chương trình trên và kết quả hiện tại là dân Tây Tạng trở thành thiểu số trên chính quê hương mình, và dân Tân Cương chỉ còn chiếm 42% trên tổng số cư dân tại nơi đây.

Qua hai diễn biến lịch sử kể trên, Việt Nam chắc chắn sẽ nằm trong “tầm bắn” của TC trong chính sách nầy trong một tương lai không xa. Hẳn chúng ta còn nhớ, vào những tháng cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, hai món hàng dầu hỏa và quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên đã được chính quyền thời bấy giờ mặc cả với nhiều quốc gia đối trọng khác nhau ngõ hầu cứu vãn miền Nam, nhưng bị thất bại. Và ngày hôm nay, nguy cơ nguồn nguyên liệu quốc phòng nầy sẽ lọt vào tay TC rất cao.

Chính vì thế, một trong những việc làm cấp bách hôm nay là phải cảnh báo cho thế giới biết rõ âm mưu của TC về việc khai thác quặng mỏ Uranium ở Cao nguyên và Nông Sơn, để từ đó mượn áp lực chính trị và kinh tế của thế giới để đình chỉ việc khai thác trên. Nếu không, TC, một khi làm chủ được nguồn nguyên liệu nầy sẽ mọc “thêm râu thêm cánh” và ngang nhiên tung hoành như đi vào chỗ không người. Tinh thần Hán tộc cực đoan và chủ nghĩa bành trướng của TC càng được đẩy mạnh thêm lên qua quyển Tân Biên Sử mới của TC mà biên giới gồm thâu cả vùng Đông Nam Á, Miến Điện, Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, Nam Bắc Hàn v.v… Bằng bất cứ giá nào, người Việt khắp nơi sẽ không để nguồn nguyên liệu nầy lọt vào tay TC. Nếu không, Việt Nam sẽ biến thành một vùng tranh chấp quốc tế và thảm họa sẽ khó lường trong tương lai một khi đã có tranh chấp.

Việc liên kết với các quốc gia ASEAN trong giai đoạn nầy để tạo hậu thuẫn trong các cuộc tranh chấp với TC là một trong những điềi kiện tối cần thiết trong lúc nầy. Cũng cần phải nói thêm là việc kết đoàn với Ấn Độ, một đối lực ngang ngữa với TC cũng là việc nên làm. Ấn Độ cũng vừa có một quyết định sáng suốt trước hiễm hoại TC là chấm dứt hợp đồng xây dựng đường ống dẫn dầu khí xuyên qua Ấn Độ, Miến Điện và Vân Nam (TC). Đây là bước ngăn chặn có hiệu quả nhất trước sự bành trướng của TC.

Sự kết đoàn giữa quốc nội và hải ngoại, giữa Việt Nam và quốc tế rất cần thiết trong lúc nầy hơn bao giờ hết vì chính đảng Cộng sản Bắc Việt đã bất lực một khi để sự việc kể trên xảy ra cho đất nước trong lúc họ có khả ngăn chặn từ lúc đầu.

Lịch sử Việt Nam sẽ không quên tội ác kể trên của CSVN, thái thú biết nói tiếng Việt của Trung Cộng.

Mai Thanh Truyết – Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam – VEPS

danlambaovn.blogspot.com

______________________________________

Ghi chú: Theo báo Thanh Niên ngày 6/8/2009, ông Trần Xuân Hương, Bộ trưởng Bộ Môi trường & Tài nguyên lúc đó công bố ngày 4 tháng 8 là Việt Nam quyết định thăm dò và khai thác quặng mỏ Uranium ở Nông Sơn, ước lượng có trữ lượng 8.000 tấn quặng oxid uranium U3O8. Việc khai thác nầy chia làm hai đợt cho đến 2020. Đối với một số địa điểm khác, ông cũng có nêu tên tỉnh Lâm Đồng nhưng không nói cụ thể như trường hợp Nông Sơn cũng như tên Đắk Nông cũng không được nhắc tới. Phải chăng đây là hai vị trí cấm kỵ và nhạy cảm vì còn nằm dưới chiêu bài khai thác quặng mỏ bauxite của TC?

Và ông cũng cho biết là đã ký Biên bản ghi nhớ (Memorendum of Understanding) với Ấn Độ trong việc nghiên cứu và định hướng về công nghệ áp dụng cho việc khai thác quặng mỏ Uranium trên.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Mỹ Trị Con Cọp Sút Chuồng

Tờ báo Apple Daily ở Hồng Kông có một bài ví Trung Cộng [TC] như một con cọp được Tây phương nuôi cho mập, đang phản chủ, sút chuồng chống lại Tây Phương. Trong đó Mỹ thức tỉnh trước đang kềm chế con vật hung dữ này.

Tây Phương nói chung Tây Âu và Bắc Mỹ hay Thế Giới Tự do thời Chiến tranh Lạnh đang đứng trước hai mối đe doạ của Nga hậu CS và TQ hiện CS. Cả Nga và TC vốn là hai chế độ được Tây Phương hào phóng viện trợ kỹ thuật, đổ vốn đầu tư nuôi cho mập sau khi Liên xô đột quị vì kinh tế kiệt quệ và suy tàn vì chạy đua võ trang trong Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao với Mỹ. Tây Phương nhất là Mỹ lầm tưởng khi giúp hai chế độ này đổi mới kinh tế thì dân chúng khá lên trở thành tầng lớp trung lưu sẽ chuyển hoá độc tài CS, mở rộng chánh trị hơn.

Nhưng 30 năm sau Nga thành con gấu, TC thành con cọp sút chuồng chống lại Tây Phương. Người dân Việt gọi hiện tượng này là nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà tai hại cho chủ nhà. Tây Phương gọi là nuôi con hổ dữ, nay trở thành hai mối đe dọa mà Tây phương buộc phải chung sống. Việc Nga hậu CS và TC hiện CS chống phá Liên Âu và Mỹ thì vô số kể, mọi mặt khó mà liệt kê ra hết.

Báo Manila Times của Phi cho TC và Nga đó là «chính quyền chuyên chế, đàn áp bên trong, thống trị bên ngoài». Báo Courrier International cũng trích dẫn như thế và trình bày cho người Pháp biết. Tuần báo The Economist cũng nói «Trong 10 năm gần đây, Tây phương nỗ lực giúp Trung Quốc gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, hội nhập vào thế giới. Nhưng trên thực tế, chế độ Trung Quốc không ngừng gia tăng chính sách kềm kẹp dân chúng, đả phá một số giá trị văn minh Tây phương như là tự do kinh tế, dân chủ chánh trị.

Báo Apple Daily ở Hồng Kông nhận định: Tây phương hãy tự trách mình đã không biết nhìn xa, đã lầm tưởng rằng giúp Trung Quốc trở thành một nền kinh tế tự do sẽ đưa đến một chế độ dân chủ. Nào ngờ Bắc Kinh luôn luôn tìm cách thay đổi nguyên trạng trên bàn cờ thế giới để làm lại dựa trên những cơ sở mới. Từ khi Tập Cận Bình tuyên bố ý định sửa đổi Hiến Pháp để có thể trở thành hoàng đế, người dân Trung Hoa tức giận nhưng không dám phản đối công khai. Trong khi đó, báo chí Tây phương không tiếc lời chỉ trích. Apple Times của Hồng Kông viết tiếp: Xã luận của tuần báo Anh nói thẳng «Tây phương nuôi chó sói trong nhà» nhưng rõ ràng là gần như thế. Ngay từ khởi đầu, Đặng Tiểu Bình sang tận Hoa Kỳ để nhờ Mỹ giúp Trung Quốc hội nhập hệ thống kinh tế thế giới. Mục đích là để được chuyển giao công nghệ, nguồn vốn đầu tư – hai thứ mà Trung Quốc hoàn toàn thiếu thốn.

Nhật báo độc lập của Hồng Kông cảnh báo: WTO chỉ là món khai vị. Con đường tơ lụa «một vành đai, một con đường» phủ khắp địa cầu mới là món ăn chính.

Trung Quốc dẹp qua một bên lời hứa mở cửa thị trường, tăng thêm gọng kềm kiểm soát, doanh nghiệp nước ngoài phải tuân theo ý của thiên triều nếu không muốn bị trừng phạt nặng nề. Bàn tay của đảng Cộng Sản ngày càng thô bạo. Trong 5 năm của Tập Cận Bình, giới dân chủ bị đàn áp thê thảm. Trong nội bộ đảng, xu hướng cải cách bị «bóp miệng». Giá trị phổ quát của nhân quyền, tự do dân chủ trở thành «cấm kỵ».

Trong nhiều thập niên qua, Tây phương nuôi một con hổ hung dữ, và giờ đây con hổ này đang nhe nanh vươn móng sắt. Vì sao nên nỗi? Tây phương hãy tự than thân đã nuôi một con thú dữ. Nếu vẫn còn tiếp tục hy vọng Trung Quốc tự do hóa kinh tế và chính trị thì đúng là ảo tưởng.

Tờ Manila Times của Philippines tỏ ra dè dặt trước quyết định «sốc» của đảng Cộng Sản Trung Quốc mở đường cho Tập Cận Bình cai trị mãn đời, có thời gian để thực hiện ba «đại công trình»: chống tham nhũng, con đường tơ lụa mới và tăng cường quân sự, thực hiện chính sách thống trị Biển Đông, thay đổi nguyên trạng, bằng sức mạnh.

Tây Phương trong đó Mỹ thấy rõ sai lầm và sửa chữa. TT Trump công bố chiến lược an ninh quốc gia mới coi Nga và TC là “đối thủ”. Chánh quyền Mỹ chống mưu đồ TC chiếm đoạt sở hữu trí tuệ, phát minh của các doanh nghiệp quốc tế bằng biện pháp bắt chẹt các xí nghiệp nước ngoài hoạt động tại Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ. Mưu đồ thành lập một «Silicon Valley» tại Hoa lục, bị tổng thống Mỹ Donald Trump thọc gậy bánh xe.

Los Angeles Times ngày 12/03/2018 đi tin, Donald Trump ký sắc lệnh, nhân danh «nhu cầu an ninh quốc gia», không cho công ty điện tử Singapore Broadcom mua lại, với giá 117 tỷ đôla, hãng chế tạo «chip» điện tử Qualcomm của Mỹ. Trước đây 5 năm, một hợp đồng khổng lồ như thế có lẽ đã được chấp thuận dễ dàng.

Trong tương lai, Ủy ban xem xét đầu tư của Mỹ, dưới tên gọi CFIUS, nếu được Quốc Hội cho thêm thẩm quyền như dự trù, sẽ có thể «cấm» các công ty Mỹ hoạt động tại Trung Quốc chuyển giao công nghệ cho đối tác Trung Quốc. Chính vì những chuyển nhượng này mà Bắc Kinh kiểm soát được đời tư của công dân, xâm nhập tài khoản trên mạng xã hội của các nhà họat động nhân quyền, dân chủ.

Mỹ đang mở chiến dịch, đúng ra là chiến tranh thương mại đối với TC. Mỹ áp đặt suất thuế 25% cho thép và 10% cho nhôm, và hàng 100 mặt hàng TC xuất cảng sang Mỹ dự thu thêm 60 tỷ thuế trên hàng hoá của TC. Còn TC tăng thuế từ 15 đến 25% nhắm vào gần 130 sản phẩm của Hoa Kỳ nhập vào TQ.

Theo Julien Marcilly, đại diện cho công ty bảo hiểm cho các doanh nghiệp Pháp Coface, nếu xảy ra một cuộc chiến thương mại, Trung Quốc bị thiệt hại nhiều hơn Mỹ. Tổng kim ngạch xuất cảng của Mỹ sang Trung Quốc chỉ tương đương với 0,5% GDP của nền kinh tế số 1 thế giới là Mỹ. Ngược lại xuất cảng của Trung Quốc sang Hoa Kỳ chiếm tới 5% tổng sản phẩm nội địa Trung Quốc.

Mỹ là nước giàu tài nguyên và nhiên liệu, khoa hoc kỹ thuật cao. TC thua xa. Hàng hoá TC made in China mang tiếng xấu. TQ đông dân nhưng lợi tức đầu người thấp hơn Mỹ rất nhiều, sức mua yếu, thị trường TQ so với Mỹ yếu hơn. Mỹ là thị trường lớn nhứt thế giới. Hàng hoá made in USA được trọng vọng, tín cẩn trên thế giới nhiều lần hơn của TQ. Mỹ giao thương với nhiều nước hơn TC. Đô la Mỹ được nhiều nước lấy làm bản vị cho đồng tiền quốc gia. Thương mại TC không thể đấu với Mỹ.

Theo phân tích của giáo sư Tôn Lập Bình (Sun Liping) đại học Tinh Hoa ở Bắc Kinh thì Washington có nhiều đồng minh trên thế giới hơn TC. Mỹ có thể trông cậy vào nhiều đồng minh để phần nào bù đắp vào chỗ trống do Trung Quốc để lại. Còn TC không có được ngõ thoát hiểm an toàn như Mỹ. Chuyên gia trường đại học Tinh Hoa Bắc Kinh kết luận: “Chiến tranh thương mại, nếu có, sẽ gây phương hại nhiều cho nền kinh tế Mỹ, nhưng còn đối với Trung Quốc, đây là chuyện sống còn”./.(VA)

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

TT Trump: Cuộc gặp giữa giám đốc CIA và Kim Jong Un diễn ra tốt đẹp

TT Trump: Cuộc gặp giữa giám đốc CIA và Kim Jong Un diễn ra tốt đẹp

Một người lính Nam Hàn đi ngang qua màn ảnh truyền hình trong lúc có bản tin về cuộc gặp giữa giám đốc CIA Mike Pompeo và lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un. (Hình: AP Photo/Ahn Young-joon)

WASHINGTON, D.C. (NV) — Tổng Thống Donald Trump, trong bản tweet gửi sáng sớm Thứ Tư, cho hay người được ông đề cử làm ngoại trưởng, Giám Đốc Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Mike Pompeo, đã gặp nhà độc tài Kim Jong Un hồi tuần qua và cuộc họp diễn ra rất tốt đẹp.

Ông Trump cũng cho hay là hai người đã tạo được “mối quan hệ tốt đẹp” trong tiến trình thương thảo trước ngày có cuộc họp giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ và Bắc Hàn.

Một giới chức Tòa Bạch Ốc cho CBS News hay rằng cuộc gặp diễn ra hồi cuối tuần của lễ Easter.

Hôm Thứ Ba, khi đón tiếp Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe tại khu nghỉ mát Mar-a-Lago tại Florida, ông Trump nói với giới truyền thông rằng Mỹ đang trực tiếp thảo luận với Bắc Hàn trước ngày có cuộc họp thượng đỉnh.

Hiện nay chưa có sự xác định rõ ràng về thời giờ hay địa điểm họp, tuy nhiên ông Trump cũng cho hay rằng có thể xảy ra vào “đầu Tháng Sáu” hay sớm hơn và Mỹ “đang xem xét năm địa điểm”, theo CBS News.

Tổng Thống Trump không cho hay năm địa điểm kia là ở đâu, nhưng trả lời là “không” khi được hỏi là có nơi nào nằm trong lãnh thổ Mỹ hay không, cũng theo CBS News. (V.Giang)

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Tại sao các vị sĩ quan tình báo Bộ Công an bị bắt?

Tại sao các vị sĩ quan tình báo Bộ Công an bị bắt?

Kính Hòa RFA
2018-04-18

Công an vũ trang của Việt Nam diễn hành, tháng 10/2010.

Công an vũ trang của Việt Nam diễn hành, tháng 10/2010.

AFP
Ngày 17 tháng tư 2018, hai ông Phan Hữu Tuấn và Nguyễn Hữu Bách là hai nhân vật mới nhất thuộc Bộ Công An bị bắt giữ. Đây là hai trong số những vụ bắt bớ ở bộ này từ cuối năm 2017 đến nay, và ông Phan Hữu Tuấn là người có cấp bậc và chức vụ quan trọng nhất, ông từng là sĩ quan cấp tướng, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục tình báo của Bộ Công An.

Tổng cục 5 bị xóa sổ

Theo cách loan tin của truyền thông nhà nước Việt Nam thì những vụ bắt bớ này có thể chia làm hai vụ án. Vụ thứ nhất gồm các ông Phan Văn Anh Vũ, bị bắt vào đầu năm 2018, ông Phan Hữu Tuấn và ông Nguyễn Hữu Bách. Các viên sĩ quan này đều thuộc Tổng cục tình báo của Bộ Công an, còn gọi là Tổng cục 5.

Vụ thứ hai là hai ông Phan Văn Vĩnh, và Nguyễn Thanh Hóa liên quan đến một đường giây đánh bạc.

Tổng cục tình báo của Bộ Quốc phòng đang lấy lại phong độ và quyền thế, đặc biệt ảnh hưởng của họ đối với chính trường Việt Nam và đối với Tổng bí thư.
-Nhà báo Phạm Chí Dũng.

Trong hai vụ này dư luận rất quan tâm đến các vị sĩ quan tình báo, vì nó liên quan trực tiếp đến việc Đảng Cộng sản Việt Nam đang xóa bỏ tất cả các tổng cục của Bộ Công an, trong đó có Tổng cục tình báo.

Vào tháng Giêng 2018, ngay sau khi ông Phan Văn Anh Vũ, còn gọi là Vũ nhôm bị bắt, nhà quan sát chính trị nội bộ Việt Nam là nhà báo Phạm Chí Dũng, từ Sài Gòn bình luận với chúng tôi:

“Tôi thấy rằng nếu Phan Văn Anh Vũ mà không có một vai trò quan trọng, thì đã không có cả một chiến dịch khổng lồ của công an và nghe nói có cả Tổng cục 2 của quân đội nữa, để truy bắt Phan Văn Anh Vũ, và cũng không có một cuộc thương thảo dày công đến thế giữa Chính phủ Việt Nam và Singapore để dẫn độ Phan Văn Anh Vũ về Việt Nam. Không đơn thuần là Vũ “nhôm” sai phạm về kinh tế hay làm lộ bí mật gì gì đó như ngành công an nêu ra, mà chắc chắn Vũ “nhôm” phải có vai trò quan trọng đến mức có thể là yết hầu, hay tử huyệt của một số quan chức, thậm chí là quan chức cao cấp ở Việt Nam.”

Ông Vũ là một nhà kinh doanh nghề nhôm kính tại Đà Nẵng, có quân hàm sĩ quan tình báo cấp tá của Bộ Công an. Theo các bản tin chính thức của báo chí nhà nước Việt Nam thì ông Vũ đã lợi dụng chức vụ của ông để trục lợi trong việc mua rẻ nhà cửa của nhà nước tại Đà Nẵng và bán đi để kiếm lời.

Trên trang web của Bộ Công an Việt Nam, cả ba ông, Phan Văn Anh Vũ, Phan Hữu Tuấn, và Nguyễn Hữu Bách đều bị gán cho tội danh làm lộ bí mật nhà nước tuy không nói rõ là như thế nào.

Chúng tôi có liên lạc với Bộ Công an qua trang web của bộ này nhưng không thành công.

Nhận xét về các vụ bê bối của Tổng cục tình báo Bộ Công An, ngay sau khi ông Phan Văn Anh Vũ bị bắt, nhà báo Trương Duy Nhất, sống tại Đà Nẵng có nói với chúng tôi rằng sẽ phải truy cứu trách nhiệm của Trung tướng Nguyễn Việt Tân, nay đã về hưu từng đứng đầu Tổng cục này.

Cán cân quyền lực thay đổi

Theo các tài liệu báo chí được nhà nước Việt Nam công bố thì cho đến hiện nay công tác tình báo của Việt Nam được hai Tổng cục thuộc hai Bộ khác nhau thực hiện, đó là Tổng cục 5 của Bộ Công An, và Tổng cục 2 của Bộ Quốc phòng.

Công tác tình báo của cả bên công an lẫn quân đội, phục vụ cho đất nước thì ít mà phục vụ cho chuyện kiểm soát nội bộ với nhau thì nhiều.
-Ông Đặng Xương Hùng, cựu nhân viên Bộ Ngoại giao.

Nhà báo Phạm Chí Dũng nhận định với chúng tôi:

“Tỉ lệ nghịch với sự suy yếu vai trò của Bộ Công an là sự gia tăng ảnh hưởng của Bộ Quốc phòng, đặc biệt Tổng cục tình báo Bộ Quốc phòng. Tôi nghĩ rằng sau những vụ bê bối như là A10, T4 vào những năm 2000, thì Tổng cục tình báo của Bộ Quốc phòng đang lấy lại phong độ và quyền thế, đặc biệt ảnh hưởng của họ đối với chính trường Việt Nam và đối với Tổng bí thư.”

Các vụ bê bối mà ông Phạm Chí Dũng đề cập có liên quan đến Thứ trưởng Bộ Quốc phòng hiện nay là Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Theo tiết lộ của cựu Đại tá Quân đội Việt Nam là ông Bùi Tín, hiện tị nạn chính trị tại Pháp, thì vào thời điểm những năm 1990, 2000, Tổng cục 2 là một tổ chức siêu quyền lực, lợi dụng vị trí đó lũng đoạn đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam.

Ông Đặng Xương Hùng, cựu nhân viên Bộ Ngoại giao Việt Nam, hiện cư trú chính trị tại Thụy sĩ nhận xét về các tổ chức tình báo của Việt Nam:

Công tác tình báo của cả bên công an lẫn quân đội, phục vụ cho đất nước thì ít mà phục vụ cho chuyện kiểm soát nội bộ với nhau thì nhiều. Tôi cảm nhận thấy điều đó, nhất là cái thời thành lập Tổng cục 2, tôi thấy rằng Bộ Chính trị hay là một số cá nhân trong Tổng cục 2 đó để mà kiểm soát các vị lãnh đạo trong Bộ Chính trị, để mà phục vụ cho những công việc như đấu đá, tranh giành quyền lực giữa các phe phái trong đảng.”

Trở lại vụ án các sĩ quan công an tình báo hiện nay, còn có sự liên quan đến vụ án Ngân hàng Đông Á, trong đó ông Trần Phương Bình, Tổng Giám đốc đang bị bắt và bị xử án, đã mua một số lượng lớn đô la Mỹ cho ông Vũ.

Theo một nguồn tin thân cận với ông Bình mà chúng tôi chưa xác nhận được thì Ngân hàng Đông Á là một cơ quan kinh tài của Công an Thành phố Hồ Chí Minh.

Nếu so sánh với Bộ Quốc phòng thì Bộ Công an không phải là Bộ duy nhất có các cơ quan kinh tài, thậm chí các công ty làm ăn kinh tế của Bộ Quốc phòng còn có qui mô rộng lớn hơn, mà trong thời gian gần đây đã có nhiều chỉ trích, được đăng trên chính truyền thông nhà nước Việt Nam, rằng các đơn vị quân đội không nên tham gia vào các hoạt động kinh tế.

Có hai vụ được bàn đến nhiều nhất là vụ Công ty Viettel của quân đội được cấp đất tại xã Đồng Tâm, ngoại thành Hà Nội, tạo nên một cuộc xung đột lớn giữa dân chúng và các cơ quan chức năng. Vụ thứ hai là việc kinh doanh sân golf tại khu vực sân bay Tân Sơn Nhất đã cản trở việc mở rộng sân bay này.

Cho đến nay vẫn chưa có kết luận gì về sai phạm của các đơn vị quân đội ở hai nơi này, và dự án mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất được Chính phủ phê chuẩn đã tránh không đụng đến sân golf.

Tuy nhiên cũng có nhận định khác về vai trò quyền lực của hai bộ phận tình báo, công an và quốc phòng.

Một nhà nghiên cứu chính sách tại Hà Nội xin ẩn danh nói với chúng tôi rằng sự mất quyền lực của Tổng cục 5, Bộ Công an cũng chỉ là một sự ngẫu nhiên lịch sử. Theo người này thì Tổng cục 5 cũng đã thực hiện được một công trạng lớn cho Đảng Cộng sản Việt Nam trong thời gian qua là bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức ngành dầu khí bị cáo buộc tham nhũng, từ Đức mang về Việt Nam.

Việc này chưa bao giờ được Việt Nam chính thức công nhận hay phủ nhận mặc cho những cáo buộc rất mạnh mẽ từ Chính phủ Đức.

Nhà nghiên cứu ẩn danh nói tiếp với chúng tôi là có thể sau khi chấn chỉnh Bộ Công an, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ chấn chỉnh Bộ Quốc phòng. Theo ông Tổng cục 5 đã được giao quá nhiều quyền lực và không được kiểm soát trong thời gian vừa qua.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Quê Hương Bỏ Lại – Thái Lê Dung guitar

Quê Hương Bỏ Lại – Thái Lê Dung guitar | liên khúc bolero

Lời bài hát Quê Hương Bỏ Lại:

Những ngày xa quê hương là những ngày mang đau thương. Một ngày xa quê hương là một ngày mang đau khổ Một ngày không nắng ấm và một ngày mong mưa rào một ngày thiếu hơi thở của đồng cỏ nước Việt Nam

Đất nào sinh ra tôi mẹ hiền nào cưu mang tôi Miền nào nuôi thân tôi mà giờ này tôi xa rồi Này dòng sông phơi nắng kìa đồng ruộng lúa chín vàng giờ này đã xa rồi và ngàn đời nhớ Việt Nam

Hãy nhớ và hãy nhớ Người Việt Nam đang lạc loài Hãy thương và hãy quý Tình đồng bào ta với ta Hãy biết và hãy biết Rằng ngày mai khi ta về Hãy nhóm ngọn lửa hồng Đốt sáng vạn niềm tin

Gió chiều mang hương quê Lòng giật mình trong cơn mê Ngày dài ôi lê thê Mà hồn mình như ê chề Sài Gòn trong nắng cháy Đà Lạt dấu trong sương mờ chiều nào biển Vũng Tàu sóng tận cùng đến Cà Mau Nhớ chiều quê hương ơi Thật tận cùng xa xôi thôi Vùng trời Nha Trang xưa Và dòng Đồng Nai hững hờ Nào Cần Thơ nắng ấm Kìa ruộng đồng lúa chín vàng Giờ này đã xa rồi và ngàn đời nhớ Việt Nam.

Viet Nu Đinh gởi

Đăng tải tại NHẠC CẢNH | Để lại phản hồi

Ở tuổi xế chiều, nhà mới là nơi cuối cùng chúng ta trở về

Ky Nguyen

Trong những năm tháng dài dằng dặc cùng với nỗi cô độc lúc cuối đời, Thatcher lại bị đột quỵ. Mọi thứ đối với bà đều trở thành thử thách, ngay đến xem báo cũng rất khó khăn, vừa đọc câu sau đã quên câu trước. Ở tuổi xế chiều, Thatcher phải chịu nỗi khổ về tinh thần, cơ thể cũng bị bệnh tật tàn phá, lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt và xa cách của con cái.

Trong phòng, bà đặt rất nhiều bức ảnh của chồng, con, và các cháu. Nhưng bên cạnh bà lại không có bất cứ người thân nào, làm bạn với bà chỉ có bác sĩ và y tá. Cho đến phút lâm chung, con trai, con gái cũng không có mặt kịp thời để lo lắng hậu sự cho bà.

Những năm cuối đời của Thatcher thật khiến người đời phải cảm thán, nhưng làm sao trách được mệnh Trời? Ai ai cũng phải sống cho xã hội, cho thân nhân, và cho chính mình. Những năm tháng son trẻ khiến con người ta chìm đắm trong sự nghiệp, trong danh vọng và hào quang của quyền lực.

Nhưng khi ánh hào quang ấy qua đi, ta chỉ còn lại ta, chỉ còn lại cái thân xác đã hao mòn vì năm tháng. Vậy thì, đâu mới là cuộc sống đích thực của chúng ta? Là tuổi trẻ ước mơ hoài bão, là những năm tháng phồn hoa, là vinh quang tột đỉnh, hay là một tinh thần thản đãng và bình yên?

Với cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, có lẽ bà là người thấu hiểu hơn ai hết rằng: Sự nghiệp có thể cho chúng ta danh tiếng, địa vị và cảm giác thành tựu. Nhưng đến lúc chúng ta cởi bỏ chiếc áo choàng danh vọng ấy, thì trong đêm khuya một mình thanh tĩnh cũng là lúc chúng ta hiểu rằng ai cũng sẽ dần dần già đi. Danh tiếng cuối cùng rồi cũng sẽ phai nhạt, cảm giác thành tựu rồi cũng dần tan biến. Tiền dẫu còn giữ lại được, thì khi già cả yếu ớt, cả núi vàng biển bạc cũng không thể mang lại hạnh phúc. Cuối cùng, chỉ có gia đình mới là nơi trở về, nơi cho ta nương tựa.

Lúc bị thương, nhà là một chiếc ô che mưa chắn gió, lúc vui vẻ nhà là nơi hạnh phúc ấm áp đong đầy. Sự nghiệp không thể nào thay thế cho tình người, công danh cũng không thể thay thế cho một gia đình hạnh phúc. Đáng tiếc đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, rất nhiều tỷ phú và những chính trị gia quyền lực mới nhận ra điều này.

Mong rằng những ai đọc bài viết này sẽ hiểu được, tiền tài, danh tiếng chỉ là những thứ nhất thời, đều không thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc lâu dài, chỉ có gia đình mới là nơi chúng ta dựa dẫm cả đời, là nơi đáng tin cậy và là nơi cuối cùng chúng ta đi về.

Nguyện cho những ai đọc bài viết này đều cùng gia đình sống hòa thuận, hạnh phúc một đời.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Củi Lê Thanh Hải sắp được cho vào lò Nguyễn Phú Trọng

Củi Lê Thanh Hải sắp được cho vào lò Nguyễn Phú Trọng

Nguyễn Hồng

Dân Sài Gòn lắm người biết ‘gia tộc tham nhũng’ Lê Thanh Hải giàu sang quyền uy cỡ nào.

Không tính thời Lê Thanh Hải nằm ở Quận 5 – một quận giàu có của thành phố, chỉ tính mỗi chuyện đất đai khu đô thị Thủ Thiêm (Q.2) thôi, Lê Thanh Hải đã “kiếm” được biết bao nhiêu suốt thời kỳ kéo dài ông ta liên tục làm Chủ tịch UBND thành phố (18/05/2001 – 12/07/2006) rồi Bí thư thành ủy (28/06/2006 – 17/10/2015).

Dân oan Thủ Thiêm còn lạ gì con người này! Phó Bí Thư thường trực thành ủy thành phố Hồ Chí Minh hiện nay – ông Tất Thành Cang, một đệ tử ruột của Lê Thanh Hải – năm xưa cũng chỉ là công cụ cho Hải “điều binh” khi Cang làm Chủ tịch kiêm Bí thư Quận 2.

Lê Thanh Hải cất nhắc em trai mình, Lê Tấn Hùng, làm “thủ lĩnh” lực lượng Thanh Niên Xung Phong (TNXP) bao nhiêu năm trường. Hùng cũng “kiếm bộn” nhờ vị trí này với các loại dịch vụ công ích trên địa bàn thành phố. Trong những đợt người Sài Gòn xuống đường biểu tình chống Formosa gây thảm họa hủy diệt biển miền trung vào những ngày chủ nhật tháng 5 & 06/2016, Lê Tấn Hùng chính là kẻ điều động lực lượng TNXP tham gia, phối hợp với lực lượng Cảnh sát cơ động và Trật tự đô thị, để đàn áp người biểu tình.

Lê Thanh Hải để vợ mình – GSTS Trương Thị Hiền, cựu hiệu trưởng trường cán bộ thành phố, em ruột bà cựu Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa – ‘tổ chức’ biết bao nhiêu khóa học lý luận chính trị rồi gần như bắt buộc cán bộ mọi cơ quan công quyền trên địa bàn thành phố phải tham gia những lớp học này, dĩ nhiên phải có “học phí”. Những cán bộ trong diện “qui hoạch, cơ cấu” sao có thể không tham gia những lớp này để có chứng nhận “trung cấp lý luận chính chị”, “cao cấp lý luận chính trị” mà bổ sung vào “hồ sơ” cá nhân nhằm tiến thân nhỉ?

Nhân tiện nhắc đến bà Trương Mỹ Hoa, có ai không biết nhà xe Phương Trang – cái tên ‘nổi tiếng’ trong thị trường vận chuyển hành khách khu vực phía nam, không chỉ vì độ bành trướng của nó mà còn vì ‘hiện tượng’ chạy ẩu gây tai nạn chết người nhiều vụ, nhưng đều được xử “êm”, chả kiện cáo tù đày gì – có liên quan gì đến gia đình bà Trương Mỹ Hoa không? Chịu khó tìm hiểu đi, rồi bạn sẽ không ngạc nhiên khi biết sau lưng Phương Trang là những ai.

À, suýt nữa thì quên không nhắc tới Lê Trương Hải Hiếu – quý tử của Lê Thanh Hải – kẻ đã từng thốt lên: “Đời tôi đầy những bất ngờ” khi được bổ nhiệm làm Chủ tịch UBND quận 12 lúc mới 34 tuổi. Bất ngờ ư khi con đường tiến thân của Hiếu…y hệt cha mình, cũng đi lên từ Đoàn Thanh Niên Cộng Sản.

Hiếu làm Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn khoa Luật Thương mại, rồi Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn Trường Đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh, rồi bí thư Quận Đoàn quận 1, rồi Bí thư kiêm chủ tịch UBND phường Bến Thành, rồi Phó chủ tịch phụ trách kinh tế, Phó bí thư thường trực quận ủy Q.1, hầu hết là những cơ quan trực thuộc Thành uỷ do bố mình làm Bí thư?

Cứ mỗi lần được đề bạt là một lần ngạc nhiên! Càng ‘bất ngờ’ hơn khi học lực của Hiếu chả giỏi giang gì mà lại được tuyển chọn có học bổng cử đi du học cao học Quản trị kinh doanh ở Mỹ theo chương trình đào tạo 300 thạc sỹ, tiến sỹ bằng ngân sách Nhà nước của Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, nơi Lê Thanh Hải là Bí thư? Bất ngờ quá nhỉ?

Người Sài Gòn làm sao dễ quên hình ảnh hài hước Lê Thanh Hải nếu máo rồi khóc như trẻ con hồi đầu năm 2016 khi một “đệ tử” khác của mình – Võ Văn Thưởng – không được giữ lại làm Bí thư thành phố Hồ Chí Minh như ý muốn của Hải để “bảo bọc” con trai mình… tiến lên mà lại bị điều động lên trung ương, ra Hà Nội làm Trưởng ban Tuyên giáo!

Khi Đinh La Thăng – kẻ về thế chỗ Thưởng ở Sài Gòn – bị xộ khám, những tưởng mộng năm trước của mình sẽ được toại nguyện thì bất ngờ Nguyễn Thiện Nhân – người vốn không hợp cạ với Hải khi Hải làm chủ tịch thành phố còn Nhân làm phó chủ tịch thường trực – lại được ngồi vào ghế nóng Bí thư thành ủy.

Rõ ràng, nước cờ của “bậc nhân kiệt” Củ Lá thâm hậu sâu xa hơn Hải tưởng. Khi Hải đã rơi vào tầm ngắm của anh Cả để thành thanh củi tươi to tướng, làm vật tế thần cho anh Cả đút vào lò nhằm xoa dịu phẫn nộ trong chúng dân, Hải có mà chạy đàng Trời!

Ông Hai Nhựt (bí danh của Lê Thanh Hải) à, “sư huynh” thân thiết của ông – cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang – giờ cũng đã về hưu cùng cựu thù Nguyễn Tấn Dũng làm “người tử tế” mất rồi; trong khi đương kim Bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân – người đã phải nhẫn nhịn chịu nhục bị ông chèn ép năm xưa – lại đang chiếm thế thượng phong, được lòng Cả Trọng, giờ lấy ai cứu ông và gia tộc ông thoát khỏi kiếp nạn “đốt lò” do đồng chí mình đem đến đây, Hai Nhựt?

____

Mời đọc thêm: Em trai nguyên Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải bị kỷ luật Đảng vì ‘sai phạm tài chính’ (VNF). – Kỷ luật TGĐ Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn Lê Tấn Hùng (Zing). – Kỷ luật em trai cựu Bí thư Lê Thanh Hải (BBC). – Ông Lê Tấn Hùng ký và chi khống 13,3 tỉ đồng bằng cách nào? (NLĐ). – Diên Vỹ – Lê Trương Hải Hiếu: Đời tôi đầy những bất ngờ (DL).

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nền Giáo Dục Của Một Quốc Gia Độc Lập

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nền Giáo Dục Của Một Quốc Gia Độc Lập

Ảnh của tuongnangtien

Thứ Tư, 04/18/2018 tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

 

 

“Không có gì quý hơn độc lập tự do”
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Nguyễn Chí Thiện

Vào buổi khai trường đầu tiên của Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, 3 tháng 9 năm 1945, Chủ Tịch Nước Hồ Chí Minhlong trọng tuyên bố: “Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập.” Ngay “giờ phút” đó, chắc chắn, toàn dân không ai có thể hình dung ra được là cái “nền giáo dục của một nước độc lập” nó mắc (tới) cỡ nào?

Phải đợi đến gần hai phần ba thế kỷ sau, giá cả mới được ghi rõ – theo Mỹ Kim bản vị – trên báo Sài Gòn Tiếp Thị:

“Tháng Bảy mới là thời điểm chính thức các trường đầu cấp nhận hồ sơ tuyển sinh, nhưng hiện nay tại Hà Nội, cuộc chạy đua vào lớp 1 đã lên đến đỉnh điểm. Dù không giấy mực hay tuyên bố chính thức ‘giá’ vào trường điểm là bao nhiêu, nhưng các bậc phụ huynh đều hiểu muốn cho con vào trường mình mong muốn đều phải mở hầu bao. Một suất vào trường điểm lên đến cả vài nghìn USD.”

“Vài” là bi nhiêu?

Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế có con số chính xác hơn: VN đứng hạng nhì trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương về giá hối lộ cho một năm học vào trường công lập. Phải trả ba ngàn đồng để mua một chỗ ngồi học trong những trường công lập uy tín là một khoảng tiền rất lớn trong một đất nước mà lợi tức trung bình hằng năm chỉ nhỉnh hơn hai ngàn hai trăm đô chút xíu. (“A Transparency International report has found Vietnam to have the second highest bribery rates for public schools in the Asia Pacific region. It costs up to $3,000 to buy a place at the most sought after public schools, a huge expense in a country where annual average incomes barely top $2,200).”

Không có thông tin nào về giá để được dậy ở trường điểm Hà Nội cả nhưng chắc chắn là cũng không rẻ lắm vì ngay ở những vùng xa/vùng sâu mà số tiền (“chạy cho một suất”) cũng đã cao ngất trời rồi – theo báo Lao Động, số ra ngày 14 tháng 3 năm 2018: “Để được ký hợp đồng ngắn hạn và lời hứa vào biên chế, có giáo viên phải chi từ 200-300 triệu đồng nhưng cuối cùng vẫn không có việc làm ổn định.”

Nguyên do đưa đến hoạn nạn (“tiền mất tật mang”) được báo Tiền Phong, số ra cùng ngày, cho biết thêm chi tiết:

“Chuyện hàng trăm giáo viên huyện Krông Pắk (Đắk Lắk) sắp mất việc có nguồn cơn từ việc 3 đời lãnh đạo huyện này đã ‘ký bừa’ hợp đồng với hơn 600 giáo viên, nhân viên giáo dục.”

May mắn là Bộ Giáo Dục Đào Tạo đã lên tiếng “can thiệp” kịp thời, và “đề nghị” một phương cách giải quyết (hết sức vô tư) như sau:

“Công đoàn giáo dục Việt Nam đã có công văn gửi Liên đoàn lao động tỉnh Đắk Lắk, Sở GD&ĐT có giải pháp can thiệp … đề nghị các cơ quan liên quan sớm có phương án sắp xếp, bố trí việc làm cho giáo viên theo hướng tiếp nhận tối đa các giáo viên làm việc tại địa phương.”

Với “hướng tiếp nhận tối đa” thế này thì nhiều lớp học sẽ có hai hay ba giáo viên phụ trách. Người đứng đầu, người đứng cuối, và nếu vẫn dôi dư thì nhét thêm một ngồi giữa (lớp) nữa là xong. Học sinh sẽ được dậy dỗ kỹ càng hơn, và – chung cuộc – chả ai bị mất việc cả. Nhờ vậy, giới quan chức địa phuơng sẽ hết phải thấp thỏm, và phải nhờ đến trung ương can thiệp – như tin loan của báo Dân Trí hôm 28 tháng 3 năm 2018: “Đắk Lắk đề nghị báo chí tạm dừng đưa tin 500 giáo viên mất việc … nhằm tránh làm nóng vấn đề.”

Vấn đề, thực ra, không chỉ giới hạn vào chuyện bạc tiền. Giáo giới còn phải trả giá bằng nhiều hình thức khác nữa cơ.

Hôm 16 tháng 11 năm 2016, tờ Vietnamnet ái ngại cho hay: “Chuyện giáo viên ở thị xã Hồng Lĩnh được điều đi tiếp khách đã làm nóng phiên chất vấn Bộ trưởng GD-ĐT sáng nay.” May thay, câu chuyện đã nguội ngay, ngay sau khi ông Phùng Quang Nhạ giải thích (xuê xoa) rằng có nhiều vị khách tưởng giáo viên là tiếp viên nên chỉ “vui vẻ chút thôi” – chứ cũng không có gì là nghiêm trọng lắm!

Đến đầu tháng ba năm 2018 thì có “sự cố” khác, nóng hơn chút xíu, khi báo chí đồng loạt loan tin: Cô giáo phải qùi gối trước phụ huynh. Đến cuối tháng này lại có thêm chuyện nóng mới: Phụ huynh đánh cô giáo mang thai nhập viện!

Bạo lực học đường, nói cho nó công tâm, không chỉ đến từ một phía. Cha mẹ học sinh, đôi khi, chỉ vì “nóng lòng báo thù” cho con cái nên hơi quá tay chút xíu thôi. Giáo chức, không ít vị, cũng rất đáng bị trách phạt bằng những hình thức nặng nề hay thô bạo:

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: giaoduc.net

Điều an ủi là loại cô thầy bất nhân tuy nhiều nhưng … không nhiều lắm. Bên cạnh thành phần bất hảo, vẫn có những nhà mô phạm tận tâm và khả kính.

Ngày 23 tháng 3 năm 2018 – ông Trần Tuấn Khanh, phó giám đốc Sở GD-ĐT An Giang – cho biết: “Đến thời điểm này toàn tỉnh có trên 3.000 em học sinh không trở lại lớp từ sau Tết Nguyên đán Mậu Tuất 2018 … Đa số là học sinh lớp 8, 9. Các em này một phần do hoàn cảnh khó khăn, ăn tết xong các em theo gia đình lên những thành phố lớn để làm ăn. Mặc dù các em chưa đến tuổi lao động nhưng cũng đi theo cha mẹ.”

Đây là tình trạng phổ biến trên toàn quốc chứ không riêng chi ở An Giang. Đôi nơi, giáo viên đã hết sức tận tụy trong việc tìm lại học trò – theo như lời tự thuật của thầy giáo Vũ Văn Tùng:

“Những ngày tháng Ba khi hoa Pơ Lang đang nở đỏ rực trời Tây Nguyên, những giáo làng vùng sâu chúng tôi lại tất bật với hành trình lên nương tìm kiếm học trò. Khoác vội chiếc ba lô và cưỡi lên ‘con ngựa sắt’ già, tôi lại bắt đầu một cuộc hành trình hơn 40km đi tìm kiếm học trò. Sau gần 2 giờ đồng hồ rong ruổi đường rừng, tôi tìm thấy em trong một túp lều giữ rẫy của người dân vào đúng giờ nghỉ trưa.

Vừa nhìn thấy tôi, em ngượng ngùng đứng nép vào vai bạn. Tôi tiến lại gần em và nói: về với thầy với lớp đi em. Bỗng có tiếng lanh lảnh của một người phụ nữ trạc tuổi 40 ‘sao anh lại cướp công của tôi?’ và kèm sau đó là những ngôn từ chua chát khác.

Loay hoay tìm hết lời lẽ vận động, giải thích, mãi đến xế chiều thầy trò tôi mới được người phụ nữ ấy tha cho về với 60.000 đồng là nửa ngày công của em.

Đưa em về nhưng trong lòng tôi vẫn canh cánh một nỗi lo vì không biết sẽ giữ được em bao lâu khi mà gánh nặng mưu sinh đang đè nặng trên đôi vai cô học trò bé nhỏ.”

Thầy Tùng khiến tôi thốt nhớ đến tâm sự của một một nhà văn tiền bối:

“Sau khi đỗ tiểu học, tôi thi vào Trung -học. Những bạn của tôi ở từ các tỉnh tới, nói nhiều giọng khác nhau: Quảng – nam, Quảng -ngãi, Thừa -thiên, Bình – thuận, Ban- mê- thuột… Sau mỗi kỳ nghỉ Tết mỗi kỳ nghỉ Hè, lũ bạn đi học mang theo quà địa phương của mình. Bạn Quảng-nam mang theo khoai lang khô và bánh tổ, bạn Quảng-ngãi mang theo đường phổi, bạn Phan-thiết mang theo nước mắm nhĩ, còn rim mức, kẹo mè, bánh in, bánh cốm thì gần như không ai không có…

Ngoài những bạn học người kinh, ký túc xá còn nhận những học sinh người Rhadé, những Y Bliêng, Y Phơm, Y Bih, R’om Rock, Nay Phin… Họ đồng phục kaki vàng và trao đổi trò chuyện với chúng tôi bằng tiếng Pháp… Những buổi chiều trong sân trường, Y Phơm hay biểu diễn môn bắn ná cho chúng tôi xem và mách rằng: ‘Thằng Y Bliêng đó, nó giầu lắm. Nhà nó có năm con voi và nhiều con trâu… Ở ký túc xá ăn, học, ngủ đều đúng giờ giấc nhưng khi thích chúng tôi vẫn lén nhẩy rào hay chun rào ra phố xem xi-nê…” (Võ Hồng. Người Về Đầu Non. NXB Văn: Sài Gòn, 1968).

Nhà văn/nhà giáo Võ Hồng sinh năm 1921, và bắt đầu dậy học từ năm 1943. Tuổi ấu thơ và tuổi học trò của ông đều gói trọn trong thời gian nước nhà còn bị đô hộ và lệ thuộc. Phải đợi đến ngày 3 tháng 9 năm 1945, ngày khai trường đầu tiên của Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Chủ Tịch Hồ Chí Minh mới long trọng cho biết: “Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập.”

“Không có gì quý hơn độc lập tự do”
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
(Nguyễn Chí Thiện)

Đến giờ thì không riêng đồng bào miền Bắc mà dân chúng mọi miền, kể luôn miền ngược, cũng đều biết việc nó làm, tội nó phạm ra sao!

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Sóng ngầm phẫn nộ của nông dân mất đất

Sóng ngầm phẫn nộ của nông dân mất đất

Việt Nam, đất đai, dân oan
Bản quyền hình ảnhTRINH BA PHUONG
Trịnh Bá Phương cùng người dân Dương Nội trong một cuộc biểu tình đòi chính quyền trả lại đất

Dường như có một cơn sóng ngầm đến từ sự phẫn nộ của những người nông dân mất đất ở nhiều tỉnh thành Việt Nam, tạo thành mạng lưới để hỗ trợ nhau đấu tranh đòi và giữ đất.

Mạng lưới nông dân mất đất

Theo anh Trịnh Bá Phương, một trong những người đại diện cho nhóm Dân oan Dương Nội nói với BBC ngày 17/4 rằng ‘dù không thống kê được hết’ nhưng tính sơ đã có đến cả trăm nhóm nông dân mất đất được thành lập khắp cả nước như các nhóm Văn Giang, Đồng Tâm, Hải Phòng, Nghệ An.

Nhóm Dân oan Dương Nội gồm hơn 1000 nhân khẩu – thành lập tự phát sau vụ hàng nghìn công an tham gia cưỡng chế đất và bắt bảy nông dân ‘chống đối’ ở Dương Nội, Hà Nội năm 2014.

Các nhóm này liên kết với nhau qua mạng xã hội để ‘học hỏi kinh nghiệm đấu tranh và hỗ trợ nhau về pháp lý’, theo anh Phương.

Mới đây, nhân kỷ niệm một năm vụ dân Đồng Tâm bắt giữ cảnh sát đến cưỡng chế đất, nông dân mất đất ở các nơi cùng đổ về xã Đồng Tâm để ‘chung vui’.

“Cái chúng tôi học được từ Đồng Tâm là nếu trước đó nhiều dân oan mất đất chỉ biết kéo nhau đi khiếu kiện cho đông người thì Đồng Tâm đã biết đứng ra tổ chức quy củ, kết hợp nhiều biện pháp đấu tranh để buộc chính quyền phải nhượng bộ”, anh Phương nói.

Anh Phương, cũng từ một nông dân mất đất, nay trở thành người đại diện, hỗ trợ cho nhóm nông dân cùng cảnh ngộ ở Dương Nội.

Anh giúp thu thập ý kiến, soạn thảo và gửi các đơn kiến nghị tới các cơ quan có thẩm quyền để đòi quyền lợi về đất đai.

Ngay sau cuộc họp kỷ niệm một năm sự kiện Đồng Tâm, các nhóm dân oan mất đất cùng đại diện một số nhóm, tổ chức nhân quyền và hoạt động dân chủ người Việt đã ký tên vào một tuyên bố chung về quyền sở hữu đất gồm ba yêu cầu.

Việt Nam, đất đai, dân oan
Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Nhiều làng quê VN xáo trộn sau những vụ chưng thu đất của chính quyền

Thứ nhất, quyền sở hữu tư nhân đối với đất đai cần được sớm công nhận.

Thứ hai, cần chuẩn bị sửa đổi Hiến pháp để công nhận chế độ đa sở hữu đối với đất đai, trong đó có sở hữu nhà nước, sở hữu của các tổ chức và sở hữu tư nhân.

Thứ ba, trong khi chờ đợi thay đổi luật lệ và chính sách, cần sớm công nhận quyền sử dụng đất như một loại quyền tài sản theo nguyên tắc thuận mua vừa bán… Và cần chấm dứt ngay nạn cưỡng bức thu hồi đất mà chính quyền ở các địa phương đang thực hiện.

Trong số những người ký tên có nhiều trí thức tên tuổi như tiến sỹ Nguyễn Quang A, luật sư Lê Công Định, nhà nghiên cứu văn hoá, nguyên Vụ trưởng Ban Dân vận Trung ương, Hà Nội Nguyễn Khắc Mai, nhà văn Nguyên Ngọc, nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh, v.v…

“Chúng tôi sẽ tiếp tục thu thập chữ ký‎, sau đó sẽ gửi bản tuyên bố này tới chính phủ, Quốc hội Việt Nam, các tổ chức nhân quyền trong và ngoài nước”, anh Trịnh Bá Phương cho biết.

Bước tiến đáng kể

Đã có nhiều bước tiến đáng kể trong quá trình nông dân đấu tranh đòi đất suốt chục năm qua.

“Mới đây ngày 9/4, công an quận Hà Đông tới nhà gặp tôi nói muốn ‘đối thoại’ với bà con Dương Nội nhằm ‘giải quyết hài hòa lợi ích’ và tình trạng khiếu kiện kéo dài tại đây”, anh Phương nói với BBC.

“Mặc dù họ chưa có hành động gì cụ thể, nhưng điều đó cho thấy chính quyền đã gặp áp lực lớn trước những yêu cầu chính đáng của người dân chúng tôi.”

Việt Nam, đất đai, dân oan
Bản quyền hình ảnh TRINH BA PHUONG
Những người trẻ tuổi như anh Phương giúp cha ông giữ đất bằng pháp lý và tìm kiếm giúp đỡ trong và ngoài nước qua mạng xã hội

Năm 2013, Phó Thủ tướng Chính phủ ra văn bản yêu cầu xem xét việc khiếu nại của dân phường Dương Nội. Sau văn bản này, ba tập thể và bốn cá nhân trong bộ máy hành chính của Dương Nội bị kỷ luật và xử lý hình sự do sai phạm trong thu hồi đất, theo truyền thông Việt Nam.

Dù khiếu kiện vẫn kéo dai dẳng tới nay do nhiều hộ không được đền bù thỏa đáng, không được hỗ trợ tái định cư và tạo công ăn việc làm, annh Phương nói điểm khác biệt là bà con nhận được ủng hộ và hỗ trợ của nhiều tổ chức xã hội dân sự, các tổ chức nhân quyền quốc tế. Đặc biệt anh đã có nhiều dịp được đối thoại với Liên Hiệp Quốc trong vấn đề đất đai và nhân quyền ở Việt Nam.

Sinh ra từ làng, anh Phương trước chỉ quen cấy lúa và chăn đàn trâu bò, nay đọc vanh vách các điều khoản về luật đất đai và các công ước quốc tế liên quan.

“Tôi đã học hỏi được thêm rất nhiều điều. Trước đây từ một nông dân không biết gì, sau khi gia đình mất sạch đất canh tác, mẹ tôi đi tù hai lần vì đấu tranh đòi đất, tôi đã gặp gỡ và biết đến các nhóm nhân quyền trong và ngoài nước, hiểu biết thêm về pháp luật để bảo vệ quyền của mình”, anh Phương nói.

Trẻ hóa

Những người tham gia mạng lưới nông dân mất đất giờ có nhiều người trẻ tham gia, dù đa số vẫn là trung niên.

“Có nhiều bạn trẻ từ Hà Nội, Nghệ An, Thanh Hóa tham gia đấu tranh dân chủ và nhân quyền, trong đó có quyền lợi cho nông dân mất đất”, anh Phương nói với BBC.

Anh Phương cho hay những người trẻ tuổi, trên dưới 30 như anh, không phải là những người trực tiếp bị mất đất, mà có ông bà, cha mẹ bị mất đất đai cày cấy bao đời nay.

Liên kết qua mạng xã hội và tìm kiếm sự hỗ trợ của các tổ chức nhân quyền trong và ngoài nước là việc mà lớp trẻ như anh Phương làm được giúp cha ông mình.

“Chúng tôi hiện đấu tranh ôn hòa bằng pháp lý. Khi mọi biện pháp ôn hòa đã được áp dụng mà chính quyền vẫn không trả lại đất cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ tính đến các biện pháp khác. Chúng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ con đường của mình vì đất đai là máu thịt của chúng tôi”, anh Phương nói.

Để nuôi sống gia đình, anh Phương mua cua từ Hòa Bình đem bán ở chợ trong xã Văn Khê, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây.

Ngay sau phía sau thúng cua của anh Phương là khu đất trước đây từng là ao của nhà anh, bao quanh bởi rặng bạch đàn.

“Tôi vẫn nhớ thời nhà tôi còn đất ruộng. Ngày ngày tôi cày cấy cùng gia đình, rồi thả cá, trăn đàn trâu bò, vẫn đi qua rặng bạch đàn ấy. Bình yên lắm”, anh Phương nói với BBC qua điện thoại trong lúc đang đứng bán cua cho khách.

Em trai anh Phương học ngành thể thao, nhưng vì gia đình tham gia vào các vụ khiếu kiện đất đai kéo dài nên khi ra trường không thể xin được việc, nay cũng về làm nông dân và tham gia đấu tranh đòi đất cùng dân Dương Nội và các nhóm nông dân mất đất khác.

“Là người nông dân, chúng tôi chả có gì ngoài đất đai. Gia đình tôi mất đất nhưng may mắn còn đất ở Hòa Bình nên cả nhà lên đó cày cấy. Nhiều gia đình khác mà tôi biết lang bạt khắp nơi, ai thuê gì làm nấy, hoặc dạt sang xã lân cận thuê đất ruộng để được tiếp tục làm nông, đời sống rất bấp bênh. Nên chúng tôi sẽ đấu tranh đến cùng để giữ đất.”

Đất đai là ‘vấn đề chính trị lớn’ của Việt Nam

Việt Nam, đất đai, dân oan
Bản quyền hình ảnh TRINH BA PHUONG
Công an Việt Nam căng lều chuẩn bị cho cuộc cưỡng chế đất ngày 25/10/2016 tại Dương Nội

Từ vụ nông dân Đoàn Văn Vươn nổ súng giữ đất ở Tiên Lãng năm 2012 tới vụ dân Đồng Tâm lập ‘chiến lũy’, bắt giữ công an và cảnh sát năm 2017, dường như cục diện các cuộc tranh chấp đất đai giữa chính quyền và người dân ít nhiều thay đổi.

Tờ Economist ngày 15/6/2017 có bình luận rằng đất đai là vấn đề chính trị lớn ở Việt Nam, nơi mà chính phủ cho phép dân sử dụng đất nhưng lại khẳng định đất đai thuộc về nhà nước.

“Bồi thường cho các vụ thu hồi đất thấp hơn nhiều so với giá thị trường. Các cuộc tham vấn có thể chỉ hời hợt, và tòa án hiếm khi giải quyết khiếu nại. Những người dân bị mất đất đôi khi khiếu nại về sự thông đồng giữa các quan chức địa phương và các nhà phát triển.”

“Những điểm yếu này làm méo mó sự phát triển của Việt Nam.”

“Đáng lo ngại hơn cho Đảng Cộng Sản Việt Nam là cơn giận giữ nội tại có thể bùng phát từ việc cưỡng chế di dời đất và quyền lợi yếu ớt [của người dân] đối với đất đai.”

“Các số liệu chính thức cho thấy tranh chấp đất đai thuộc cách này hay cách khác chiếm hơn hai phần ba tổng số khiếu nại được gửi tới giới chức. Sự bất bình của người dân làm suy yếu sự ủng hộ đối với Đảng Cộng Sản.”

“Chính quyền thường xuyên viện đến vũ lực trong các vụ cưỡng chế đất ngay cả khi việc phản kháng là ôn hòa.”

“Facebook đã trở thành một kênh để giải tỏa cơn giận giữ đối với mọi loại bất công…”

Phó giáo sư, Tiến sỹ Hoàng Ngọc Giao, Giám đốc Viện Chính sách Pháp luật và Phát triển từng nói với BBC trong một cuộc trao đổi bàn tròn trực tuyến rằng ‘đất đai là thiêng liêng với nông dân’.

Ông Giao cho rằng vấn đề đất đai ở Việt Nam ‘mang tính chất thể chế’ và ‘có ảnh hưởng đến sự tồn vong.”

“Quốc gia thì có đất đai, quốc gia có lãnh thổ, và lãnh thổ là thiêng liêng, là bất khả xâm phạm thì đối với người dân, đất đai với họ cũng là thiêng liêng, và người ta sẵn sàng sống chết vì mảnh đất đó”, Phó giáo sư Hoàng Ngọc Giao nói.

Bà Cấn Thị Thêu ra tù, ‘quyết tâm đấu tranh’
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Cà phê bẩn: Từ ‘pin’ thành phin

Cà phê bẩn: Từ ‘pin’ thành phin

  • Cà phê được rang tại một nhà máy cà phê ở Việt Nam. Ảnh minh họa
  • Bản quyền hình ảnh REUTERS
Ảnh minh họa. Những trường hợp cà phê bẩn như thế này có thể sẽ tạo hình ảnh xấu cho thị trường cà phê Việt Nam.

Hơn hàng chục tấn cà phê nhuộm pin vừa bị tịch thu ở một cơ sở chế biến cà phê bột ở Đắk Nông, gây bức xúc trong dư luận.

Cảnh sát Môi trường tỉnh Đắk Nông hôm 16/4 đã tịch thu 12 tấn loại cà phê này, kèm theo 35 kg bột đen từ pin con Ó và 1 xô nước màu đen đã hòa tan khoảng 10kg.

Loại cà phê ‘pin’ độc hại này được sản xuất bằng cách trộn bột đá với phế thải cà phê sau đó dùng nước ruột pin ngâm nước để trộn với hỗn hợp đá-cà phê tạo màu đen óng, theo báo Zing.

Bà Nguyễn Thị Thanh Loan, chủ cơ sở cho biết từ đầu năm 2018 đến nay, bà đã xuất ra nhiều tỉnh thành hơn 3 tấn cà phê pin này.

Trung bình 1kg cà phê pha được 40 ly, như thế có thể đã có 120.000 ly cà phê được pha bằng loại bột cà phê pin này.

Theo truyền thông Việt Nam, đây dường như là một trường hợp cá biệt, xảy ra ở một cơ sở ở xã Đắk Wer, huyện Đắk R’lấp, tỉnh Đắk Nông.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

CUỘC CHIẾN TRONG BẦY

Đỗ Ngà

Lương cán bộ công chức nhà nước chỉ chưa tới 15 triệu. Thế nhưng nhà chục tỷ, trăm tỷ của cán bộ cứ hiên ngang xuất hiện. Đấy là bài toán đơn giản mà ai cũng nhìn ra. Nó là một lời khẳng định, rằng chính quyền CS là một hệ thống quan chức sống bằng tham nhũng. Có thể nói, những quan chức CS nhận lương 0 đồng họ vẫn giàu nứt đố đổ vách.

Tựa như cảnh ăn bufet kiểu lùa hốt, quan chức CS cũng vậy, sức ăn của họ 1 nhưng lo hốt đến 10, đến 100 vv… Máy móc nào thì nhiên liệu đó. Có loại máy móc hoạt động được là nhờ xăng, cũng có loại hoạt động được là nhờ dầu Diesel. Tương tự vậy, bộ máy chính quyền Âu Mỹ vận hành được là nhờ lương, còn bộ máy chính quyền CSVN vận hành được là nhờ tham nhũng. Chính phủ liên bang Mỹ sẽ bị shutdown nếu thiếu tiền trả lương. Còn bộ máy chính quyền CS thì sao? Thì bộ máy này cũng sẽ bị shutdown nếu thiếu tiền cho nó tham nhũng.

Câu khẳng định thế tưởng như tôi nói đùa, nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Chính sách thuế kiểu vặt lông vịt là một phương cách mà bộ máy này nạp năng lượng cho túi tham để duy trì sự hoạt động của nó. Cái hố nợ công bị khoét ngày càng sâu và rộng cũng là vì đi vay để duy trì tham nhũng, vay càng nhiều càng tốt không cần tính đến kế hoạch trả nợ. Vì khi trả nợ cứ đè cổ hơn 90 triệu con vịt ra vặt lông cắt tiết là xong. Rồi nũa, họ dùng bộ não để nghĩ ra đủ thứ chiêu trò để dụ khị Việt Kiều gởi đô về nuôi họ. Bài ca “khúc ruột ngàn dặm” cũng là trò dụ dỗ ấy mà thôi. Mục đích để câu kiều hối về nhét vào túi tham nuôi chính quyền CS tồn tại.

Thằng ăn trộm đang thăm một cửa hàng đá quý, nó vào đó để nghía xem chủ cửa hàng có sơ hở nào thì ra tay. Thấy chủ tiệm bận nói chuyện với khách, nó thò tay lấy một viên kim cương cho vào miệng và nuốt gọn. Khi phát hiện mất đồ, chủ tiệm chẳng biết ai lấy, vì lục hết mọi người ở đó đều không thấy. Về đến nhà, tên trộm ranh ma dùng bô nhựa sổ ra cho sạch ruột rồi banh tìm viên đá quý mà hắn đã nuốt. Cuối cùng hắn cũng tìm được thứ mà hắn đã ăn cắp. Hắn đem nó ngâm vào chậu rửa để kỳ cọ cho sạch rồi dùng nó để sống phè phỡn.

Tương tự vậy, trong hệ thống chính quyền CS có tham ô thì chắc chắn có hệ thống rửa. Đồng tiền từ thuế do dân lao động đến còng lưng nộp vào, một tấm màn đen được dựng lên để che mắt nhân dân, tấm màn đó có tên là “thiếu minh bạch”. Sau bức màn, một đám đông đúc tha hồ bốc hốt nuốt cho thật nhiều. Rồi mỗi tên lại đem nó về thải vào chậu để rửa cho sạch những đồng tiền bẩn. Vậy chậu rửa cho đám quan chức là cái gì và đặt ở đâu?

Nói trắng ra, chậu rửa đồ ăn trộm là những doanh nghiệp sân sau. Tiền tham nhũng được cho vào đó rửa rồi các sếp lấy ra xài. Ở Việt Nam, có nhiều doanh nghiệp nó lớn nhanh như thánh gióng, nó không tuân thủ theo quy luật lớn mạnh của bất kỳ một doanh nghiệp chân chính nào. Có khi lấy tiền đưa vào đó rồi lấy ra, có khi đám quan chức làm chính sách cho doanh nghiệp sân sau hốt tiền rồi chuyển lại cho mình. Có cung thì ắt có cầu. Nhìn đâu cũng thấy dấu hiệu của một bộ máy nhà nước chạy bằng thứ nhiên liệu “tham nhũng”.

Hồi xưa tôi học cấp 2, vào giờ thực hành sinh học, cô phân công mỗi tổ mang theo một con ếch sống để giải phẫu, tức mổ xem bên trong nội tạng con ếch có gì. Sau giờ thực hành, tôi mới hiểu đúng về cấu tạo con ếch. Việc bắt ếch mổ xẻ là một việc làm chỉ mang ý nghĩa là làm sao cho bọn tôi hiểu, chứ việc giết mấy còn con ếch không thể xóa sạch loài ếch được.

Với bộ máy sống bằng tham nhũng thì hôm nay họ bắt một vài tên để mần thịt, thì điều đó nó chỉ có tác dụng cho ta một cái nhìn tường tận hơn cái bộ máy tham nhũng của nó mà thôi, sẽ không thể diệt hết tham nhũng đâu. Năm 2010, trong một phiên của quốc hội bù nhìn, ông Nguyễn Sinh Hùng nói “Hôm nay thấy sai một chút chỗ này xử lý, “cách chức đi, kỷ luật đi”, ngày mai thấy sai chỗ kia, “cách chức đi, kỷ luật đi”, lấy ai mà làm việc các đồng chí ?”. Câu nói này gây phẫn nộ trong nhân dân, nhưng cũng phải công nhận là ông ta nói thật. Không một quan chức nào mà tay không nhúng chàm.

Khi lòng tham ngự trị thì cái ác sẽ trổi dậy. Đằng sau bức màn đen, họ che mắt dân để bốc hốt. Khi những kẻ tham chụm lại một mỏ vàng vô chủ thì mâu thuẫn giữa những kẻ giành ăn nảy sinh là điều tất yếu. Thế là cuộc thanh trừng xảy ra. Nếu kèn cựa thì tạm ổn, nếu có một bên trượt chân thất thế sự cắn xé nhau là điều chắc chắn. Tranh ăn choảng nhau là điều chắc chắn xảy ra, vì loài lang sói nó sẽ cắn nhau ác liệt khi chúng sinh sôi nảy nở quá nhiều mà mồi thì ít. Chiếc bánh ngân khố vốn đã hụt nay lại thêm đông kẻ chực chờ thì chúng sẽ cắn xé nhau mà thôi. Nói vậy để chúng ta biết bản chất của nó chứ chẳng có một triển vọng đổi thay nào cả. Vì đơn giản, tuy bầy chó đang tranh ăn đánh nhau chí tử, nhưng nếu khác loài mà lại gần nó sẽ xé xác kẻ lạ mặt.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Tòa án Đức công bố ngày xử Nguyễn Hải Long trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh

Dien Hong Tran and Huỳnh Phi Long shared a link.

Phiên tòa công khai xét xử nghi can mật vụ CSVN Nguyễn Hải Long trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ khai diễn vào ngày 24 tháng 4 tại thủ đô Berlin của nước Đức.

Nhà chức trách Đức mới công bố lịch trình xét xử của vụ án, dự trù kéo dài tới tháng 8. Do đây là phiên tòa công khai, mọi người có thể đến dự mà không cần phải ghi danh trước. Theo báo mạng Thờibáo.de, vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức đã thu hút sự quan tâm lớn lao của người dân Đức và các nước Châu Âu, nên phiên tòa dự trù sẽ có rất nhiều người đến dự khán.

Riêng tòa đại sứ CSVN tại Đức cũng có một chỗ tham dự trong tư cách quan sát viên. Do đây là một vụ án gián điệp quốc tế, nên cảnh sát đặc nhiệm Đức sẽ siết chặt an ninh trong và ngoài tòa án. Một luật sư của Trịnh Xuân Thanh tại Đức cho biết, sẽ có gần 20 vị trí được sắp xếp cho các hãng truyền thông tham gia trực tiếp để đưa tin trong suốt 4 tháng.

Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc hồi đầu tháng 4 này có một cuộc gặp với Đại sứ Đức Christian Berger tại Hà Nội. Theo tờ Thờibáo.de, nguyên do của cuộc gặp có lẽ là do nhà cầm quyền CSVN lo ngại tòa án Đức sẽ vạch trần mọi tình tiết của vụ bắt cóc, bất chấp luận điệu tuyên truyền của hệ thống báo chí bị đảng cộng sản kiểm soát rằng ông Thanh đã tự về nước đầu thú.

Huy Lam / SBTN

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

‘Cuồng Nga, ghét Mỹ, thích Cu, thân Tàu’

‘Cuồng Nga, ghét Mỹ, thích Cu, thân Tàu’

Phương Thảo

Không ít người nhầm lẫn việc Hoa kỳ và đồng minh Anh Pháp tấn công cơ sở chế tạo và kho chứa vũ khí hoá học với việc tham gia vào cuộc chiến ở Syria. Từ đó họ cho rằng đây là một hành động sai trái cần phải bị lên án.

Quyết định của Liên quân không có gì là bất ngờ theo sau những hành động của chính quyền Bashar al-Assad. Dù đã cam kết sẽ huỷ bỏ vũ khí hoá học vào đầu năm 2014, nhưng Syria vẫn không giữ lời và tiếp tục sử dụng vũ khí hoá học gây hại cho thường dân Syria từ đó cho đến nay.

Tên lửa của Hoa kỳ và đồng minh nhắm vào mục tiêu rạng ráng ngày 14-4-2018 ở Damascus và Homs, ngày 15-4, người phát ngôn Bộ Ngoại giaoViệt nam Lê Thị Thu Hằng đã lập tức lên tiếng về những diễn biến mới ở Syria.

Trong khi nhiều quốc gia khác dù không ủng hộ cũng không dại gì lên tiếng chỉ trích hành động của Liên quân một cách lỗ liễu. Cùng với Cuba, Trung quốc, Nga, Việt nam đã rất mạnh miệng chỉ trích Hoa kỳ và đồng minh. Bà Hằng tuyên bố sự quan ngại của Việt nam về tinh hình ở Syria, lên tiếng phản đối việc sử dụng vũ lực để “ đe dọa cuộc sống của người dân vô tội cũng như hòa bình, ổn định tại khu vực”.

Bà Hằng kêu gọi giải quyết mọi xung đột “thông qua các biện pháp hoà bình trên cơ sở luật pháp quốc tế , đặc biệt là Hiến chương Liên Hợp Quốc, trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền của các quốc gia. Công ước của Liên Hợp Quốc về cấm vũ khí hóa học phải được triệt để tuân thủ”.

Ngay lập tức báo Cuba đã có bài tường thuật về việc Việt nam phản đối việc Liên quân tấn công Syria. Báo chí trong nước cũng nhanh nhảu đưa tin theo quan điểm “phản đối hành động sai trái của Hoa kỳ và bênh vực Syria – Nga”. Đồng hành cùng Việt nam, Cuba, Syria, Iran, Trung quốc và Nga lên tiếng phản đối “là hành động lạm dụng chống lại một nhà nước có chủ quyền, làm sâu sắc thêm cuộc xung đột trong nước và khu vực” của Hoa kỳ

ÔngNguyễn Đăng Phát- Tổng Biên tập Tạp chí Bạch Dương – nguyên Trưởng phân xã TTXVN tại Ngađã nhận định hành động này có chủ đích “thể hiện một sự kình địch với Nga, và sự kình địch chống Nga “ và ông không tin vào việc chính phủ Syria sử dụng vũ khí hoá học tấn công thường dân của mình.

Báo lề phải cũng đồng điệu không ngớt lên tiếng chỉ trích Liên quân và ca ngợi Nga – Syria. Họ tin rằng liên quân bị bẽ mặtvì 71 trong số 105 tên lửa đã bị Syria bắn hạ theo như công bố của Nga.

Không ít người trên mạng xã hội cũng có cùng tư tưởng với báo lề phải như vậy. Những người cuồng Nga và Putin cho rằng hành động của liên quân là hành động tham chiến ở Syria, mà không biết Liên quân không tham gia vào cuộc nội chiến ở Syria cũng như không có ý định tấn công nhằm lật đổ chính quyền Bashar al-Assad.

Những người cuồng Nga, cuồng Putin vẫn tin tưởng Nga là người bạn lớn của Việt nam và mang ơn Nga vì những giúp đỡ to lớn của Nga dành cho Việt nam trong thời kỳ chiến tranh trước năm 1975 của thế kỷ trước. Niềm tin đối với Nga cũng như sự thù nghịch với Mỹ đã ăn sâu vào cả không ít những người Việt nam.

Việt nam trong thế bị Trung quốc chèn ép đã quay sang “ làm bạn với nhiều nước”, kể cả quay lại bắt tay với cựu thù Hoa kỳ. Tuy luôn cần có sự hậu thuẫn của Hoa kỳ trong vấn đề Biển đông, nhưng một khi có chuyện liên quan đến Nga, Trung Quốc và Phương Tây, thái độ của nhà cầm quyền Hà Nội luôn thể hiện rõ quan điểm tránh xa Phương Tây và nép sau Nga-Trung.

Kinh tế của Nga giờ chỉ trông vào các vụ ép phe vũ khí mà Việt nam là một bạn hàng lớn nhất hiện giờ. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa Nga sẽ đứng sau lưng Việt nam nếu có xung đột Trung Việt. Cho dù một bộ phận người Việt nam và Hà nội có cuồng Nga và Putin đến đâu, thì khi cần Nga sẽ sẵn sàng bỏ rơi Việt nam để hậu thuẫn cho đồng minh Trung quốc, một quốc gia có tiềm lực kinh tế lớn hơn Việt nam rất nhiều.

Còn Cuba, một nước ở quá xa, lại qúa nghèo sẽ không thể hậu thuẫn gì hơn cho Việt nam trong xung đột Biển Đông trong khi cũng không dám làm mích lòng Nga. Đến lúc đó, những người cuồng Nga, yêu Cu, thân Tàu may ra mới thấy được “ kẻ thù ở ngay sau lưng ” đó là ai.

Image may contain: 3 people, stripes
Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting, people standing and outdoor
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Hiện tình đất nước, Bạn trẻ Lynn Nguyen nói quá đúng…

270,813 Views

Hiện Tình Đất Nước added a new video: Nên dùng 1400 tỷ xây mồ mả hay dùng để xây nhà tù cho các bộ cấp cao ?

Bạn trẻ Lynn Nguyen nói quá đúng, các bạn nhớ like và chia sẻ để ủng hộ tinh thần bạn ấy nhen…

Nên dùng 1400 tỷ xây mồ mả hay dùng để xây nhà tù cho các bộ cấp cao ?

Bổn phận đầu tiên của những cán bộ cấp cao và cả cấp thấp người có trách nhiệm quản lý đất nước là bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ quốc gia và bảo vệ tính mạng và tài sản của nhân dân.

Những người cầm quyền cộng sản VN đã làm gì để xứng đáng được xây mồ xây mả riêng được tự cho phép mình là lãnh đạo cao cấp được hưởng chế độ đặc biệt có nghĩa trang riêng chiếm hàng trăm ha đất, tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng để xây dựng từ tiền thuế của nhân dân.
Những cán bộ cấp cao này thực sự đã làm được gì cho đất nước này? Họ đã nhượng một phần lãnh thổ và lãnh hải cho cộng sản Trung Quốc để đổi lấy sự ủng hộ chính trị cho riêng đảng cộng sản của họ. Được đà, cộng sản Trung Hoa đã leo thang đòi chủ quyền đảo và biển từ Hoàng Sa cho tới hết Trường Sa theo hình lưỡi bò do họ tự vẽ.

Ngoài những lời phản đối lấy lệ, cộng sản VN không có một hành động cụ thể nào, kể cả hành động pháp lý hòa bình nhất, để bảo vệ những gì đã mất hay đe dọa bị mất. Ngay khi những chiếc tầu của Trung Quốc xâm nhập hải phận VN để vét cá hay kéo tầu, bắt giết ngư dân VN, nhà cầm quyền VN chẳng những không có biện pháp bảo vệ lãnh hải và công dân của mình mà còn không dám gọi đích danh đó là tầu của Trung Quốc, chỉ dám nói “những tầu lạ”. Thái độ nhu nhược này phải được coi như hành động đồng lõa, đầu hàng và bán nước, một tội mà nhân dân Việt Nam, dù thuộc bất cứ lập trường chính trị nào cũng không thể tha thứ.

Họ đã để cho Trung Quốc băm vằm lãnh thổ đất nước Việt Nam chúng ta , khai thác bioxit tại Tây nguyên, xây dựng nhiều nhà máy gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, cho phép công nhân trung quốc tràn vào lãnh thổ đóng chốt tại những địa điểm có tính chiến lược và an ninh quốc phòng. Họ còn cho Trung Quốc thuê dài hạn 50 năm những khu rừng đầu nguồn thuộc 18 tỉnh trải dài từ Bắc xuống Nam. Rừng cho thuê bị chặt phá để lấy gỗ rồi trồng những loại cây khác theo ý muốn của người thuê. Chính quyền địa phương tại những tỉnh ven biển cũng bắt chước trung ương khoanh biển và bờ biển cho các công ty Trung Quốc thuê để xây khách sạn, lập bãi tắm riêng, nuôi cấy thủy sản trong những vùng biển rộng hàng ngàn ha, đe dọa thay đổi sinh thái của toàn thể vùng biển Việt Nam.

Họ đã rút ruột những công trình khiến giá thành và chi phí bị đội lên cao và hoàn thành công trình kém chất lượng. Nguyên nhân là các lãnh đạo đã ăn chia với nhà thầu, mọi công đoạn đều có đút lót, chia chác, khiến số tiền thực sự dành cho công trình còn lại không bao nhiêu. Hậu qủa tự nhiên là những công trình được thực hiện bôi bác bằng những vật liệu kém, thiếu tiêu chuẩn và hậu quả là người dân chúng tôi lãnh đủ, tiền mất tật mạng.

Họ để mặc cho các công ty nhà máy tự do xả nước thải đầy hóa chất độc hại xuống các dòng sông và các vùng biển , tự do xả khói độc lên bầu trời, gây ô nhiễm môi trường sống vô cùng nghiêm trọng và hủy hoại môi trường sống trên cạn và dưới nước.

Người dân Việt nam chìm trong tang thương đã và đang chết dần chết mòn vì bệnh ung thư do khói độc và nước thải của các nhà máy ra. Nếu tình trạng này tiếp tục, chỉ trong một thời gian ngắn nữa, đất nước Việt Nam sẽ biến thành đất chết.

Đất nước bị bán rẻ, bị khai thác, bị bòn rút, bị bỏ mặc cho bọn vô lương tâm tàn phá, chỉ vì lợi riêng của những người cầm quyền cộng sản.
Dân tộc VN đã trở thành công cụ cho đảng cộng sản thực hiện giấc mơ quyền lực, không đếm xỉa tới xương máu của nhân dân và tài nguyên của quốc gia.

Nạn tham nhũng đã lan tràn và luồn lách vào mọi tế bào xã hội, không chỉ riêng trong guồng máy công quyền. Lớn tham nhũng lớn, nhỏ tham nhũng nhỏ, dân cũng tham nhũng với nhau. Muốn được việc phải có qùa cáp hay phong bì lót tay. Xin việc, xin học đều phải hối lộ. Muốn con được điểm tốt thì phải biếu xén thầy cô, cho con học thêm tại nhà thầy cô. Người lớn bị cướp tiền. Trẻ con bị cướp tuổi thơ, không còn giờ vui chơi, mơ mộng. Tệ nạn tham nhũng không thể chữa nếu không thay đổi cơ chế chính trị và không có quyết tâm diệt tham nhũng và làm gương từ cấp lãnh đạo thượng tầng.

Đất nước thiếu hụt nghiêm trọng về giáo dục, về y tế. Các công trình và các cơ sở hạ tầng phục vụ cho đời sống của người dân cũng thiếu hụt trầm trọng, thậm chí là không có, nếu có thì cũng không ra gì . Giáo dục của nhà nước nhưng không miễn phí, mỗi trường tự ý đặt ra những lệ phí bắt phụ huynh phải trả. Học sinh khi thi tốt nghiệp trung học phổ thông cũng phải đóng tiền ủng hộ nhà trường trước khi rời trường. Nhiều gia đình không kham nổi đành cho con nghỉ học. Con số trẻ em bỏ học và thất học gia tăng.

Dịch vụ y tế đã biến thành dịch vụ làm tiền. Bệnh nặng hay nhẹ đều phải có tiền mới được chữa trị. Nhà nước mới gia tăng lệ phí trên 350 dịch vụ y tế. Người bệnh không có tiền khi lết đến nhà thương sẽ bị chửi bới và xua đuổi như ăn mày, chỉ còn cách bất lực về nhà chờ chết.

Những gia đình nghèo, những người cơ nhỡ, những trẻ em mồ côi tàn tật, bị những căn bệnh hiểm nghèo, những người già cả không ai phụng dưỡng sống lây lất qua ngày, nhà nước không nhòm ngó tới. Nhiều tổ chức từ thiện trong và ngoài nước đã phải làm thay những việc đáng lẽ nhà nước phải làm.

Con người sống ở Việt Nam bị đoạt quyền công dân và những tự do căn bản trong đó có tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do bầu cử và nhiều quyền lợi khác, tất cả đều được ghi rõ trong Hiến Pháp nhưng trên thực tế bị cấm đoán triệt để. Ai sử dụng quyền chính đáng trên sẽ bị vu oan, bị khép vào tội phản động, gấy rối trật tự và chống phá nhà nước vi phạm an ninh quốc gia và bị xử tội theo luật Hình Sự.

Lãnh đạo cộng sản đối xử tàn ác với dân: tệ nạn cướp đất, cướp ruộng, chiếm nhà, bồi thường với giá rẻ và bán lại với giá gấp trăm lần đã tạo ra từng đoàn dân oan, bỏ công ăn việc làm, dẫn nhau đi khiếu kiện từ Sài Gòn ra Hà Nội mà không được ai tiếp xúc và giải quyết. Những người lên tiếng vì hòa bình, tự do, dân chủ, nhân quyền đều bị đánh đập, gây nguy hiểm tới tính mạng, bị vu oan, bắt nhốt, tra tấn, đưa ra tòa và bỏ tù. Tội nghiệp cho dân Việt Nam! Họ được những người mệnh danh là đầy tớ nhân dân đối xử như kẻ thù, như nô lệ muốn bắt, muốn đánh, muốn giết lúc nào tùy ý. Người Dân Việt Nam đang bị cai trị bởi những người được coi là đồng bào ruột thịt nhưng hung ác và nhẫn tâm hơn những tên xâm lăng cướp nước ngày xưa.

Đó là những vấn đề và tình hình của đất nước Việt Nam từ trước đến nay. Tôi không muốn nhìn đất nước mình với ánh mắt tiêu cực nhưng thực sự là không thể lạc quan. Nghĩ cho cùng người dân Việt Nam chúng ta cũng chỉ là nạn nhân. sự thờ ơ của họ đối với chính trị của đất nước, sự ích kỷ nhỏ nhen đối với đồng bào máu mủ, nỗi khiếp sợ đối với nhà cầm quyền, tất cả là đều là nhu cầu và sự an toàn yên ổn cho riêng bản thân họ và gia đình họ để tìm sự sống trong cái chết.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

NHÌN LẠI LỊCH SỬ

Đỗ Ngà

NHÌN LẠI LỊCH SỬ

Sau 1945, thế giới phân cực mạnh mẽ, Mỹ lãnh đạo khối tự do, Liên Xô lãnh đạo khối CS. Nhờ được chia lửa ở mặt trận phía tây nên Liên Xô thắng Nazi Đức. Và trên đường truy kích quân Đức, Liên Xô đã hốt được nửa phía đông Châu Âu về phe mình để thành lập nên khối CS. Tiếp đến là 1949 Liên Xô có hạt nhân để đối trọng với Mỹ về sức mạnh quân sự.

Sự lớn nhanh của khối CS đã đe dọa thế giới tự do. Nền tự do của Mỹ và phương Tây có được nhờ 200 năm phát triển, với bao trí tuệ tiến bộ đổ vào trong đó, không thể để CS – một loại tổ chức man di ưa giết chóc và tàn phá có thể ập đến hủy sạch được. Thế là thời kỳ chiến tranh lạnh ra đời. 2 siêu cường đều có hạt nhân vắt trên người nên họ kiềm chế không đánh trực tiếp. Thay vào đó họ bắt mấy con tốt đánh nhau. Lúc đó, vì phe này cứ sợ phe kia mở rộng mà 2 siêu cường giành nhau từng con tốt để nâng tầm ảnh hưởng của mình. Nơi tốt đánh nhau ác liệt nhất là Việt Nam và bán đảo Triều Tiên. Trong đó con tốt Hà Nội là con tốt đánh chém đồng bào mình hăng máu nhất.

Từ thái độ hăng máu như thế, Mỹ muốn tham chiến ở Việt Nam để chặn con tốt hung hăng – CS Hà Nội, vì nó quá nguy hiểm cho tự do. Thế là Mỹ muốn tham chiến và đó là lí do họ đưa quân đến Việt Nam. Họ đến để bảo vệ cho thế giới tự do mà họ đang lãnh đạo khỏi bị CS lấn dần kiểu tằm ăn dâu.

Như vậy, rõ ràng Mỹ tham chiến ở Việt Nam, mục đích của họ là chống sự lây lan của chủ nghĩa CS chứ không phải là họ cướp nước. Với vai trò lãnh đạo thế giới tự do, nên Mỹ xem việc này là cực kỳ quan trọng. Vì sao? Bởi vì khối XHCN của Liên Xô và Đông Âu lúc đó đang mạnh, và trong lòng nhiều quốc gia tự do luôn có ĐCS hoạt động chuẩn bị cho cuộc lật đổ chính thể tự do. Vì thế, cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến mà Mỹ đã đưa đầy đủ những vũ khí chiến tranh hiện đại đến để giữ lấy phần tự do của Việt Nam đang có. Với khí tài quân sự vượt hẳn, quân Mỹ chỉ tử thương 58.000 binh sĩ trong suốt cuộc chiến, trong khi phía CS con số tính đến hàng triệu.

Năm 1972 Mỹ bắt tay Trung Cộng làm khối CS rạn nứt. Mục đích lớn đã đạt, thế là Mỹ buông miền nam để rút quân vì nó quá tốn kém và bị áp lực từ người thân của binh sỹ tham chiến. Trước khi rút, Mỹ soạn thảo hiệp định để các bên ký với nhau. Hà Nội làm eo không chịu ký, thế là Mỹ ném bom miền Bắc. Chịu không nổi nên Hà Nội phải gật đầu chấp nhận bò đến Paris để ký hiệp định, thế là chuyện ném bom kết thúc. Nếu 1972 Mỹ không phải đánh để Hà Nội quỳ gối xin ký, mà đánh để xóa sổ thì họ hoàn toàn có thể thực hiện được.

Vụ ký hiệp định Paris về bản chất là vậy, nhưng CS lại oang oang cho rằng, họ đã chiến thắng “trận Điện Biên Phủ trên không”. Thực ra cuộc chiến nhìn theo cái nhìn toàn cục, nó chỉ là mục đích chặn CS, và sau khi chia rẽ được khối CS, Mỹ rút đi cho người Việt Nam tự xử với nhau. Chuyện ngày 30/04/1975 là chuyện người Việt Nam xử nhau chứ chả còn thằng Mỹ nào tham chiến nữa.Thế mà qua cái mồm của chính quyền CS thì họ thắng Mỹ với đủ thứ chiến công, nào tay không quật ngã trực thăng, dùng ná hạ trực thăng blah blah blah. Đấy là cú tự sướng kiểu phép thắng lợi AQ mà CS đã đang và sẽ dùng để lừa dối nhân dân rằng, từ 2 đến 3 triệu sinh mạng dân Việt bị giết cho cuộc chiến phi nghĩa vì thứ chủ nghĩa hoang tưởng đó là để “cứu nước”.

Phải nói rằng, “chống Mỹ cứu nước” là một cú lừa gạt nhân dân khốn nạn nhất lịch sử. Mục đích của nó là để hợp thức hóa cái việc nướng hàng triệu sinh mạng nhân dân vào cuộc chiến, chả có mục đích gì cho dân tộc cả, mục đích là chỉ để làm con tốt cho Nga Tàu

“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô đánh cho Trung Quốc” Lê Duẩn khẳng định như thế.

Đã 43 năm rồi, chúng ta cần phải nói rõ sự thật như thế. Không thể chìm mãi trong sự lừa dối được.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi