Trung tá quân đội VN ‘nhận 8,2 tỷ để chạy việc’

Trung tá quân đội VN ‘nhận 8,2 tỷ để chạy việc’

Hình minh họa
Bản quyền hình ảnh GETTY IMAGES

Một trung tá quân đội tại Việt Nam bị khai trừ khỏi Đảng, hạ cấp bậc vì cáo buộc nhận hơn 8,2 tỷ đồng để “chạy việc, chạy dự án”.

Ông Đặng Quang Trung nguyên là Bí thư chi bộ, chủ nhiệm hậu cần, kỹ thuật, Ban chỉ huy quân sự huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.

Đại diện Huyện ủy Can Lộc nói đã kỷ luật khai trừ khỏi Đảng với ông Trung.

Ông Trung vẫn đang tiếp tục công tác tại Ban chỉ huy quân sự huyện Can Lộc, tuy đã bị hạ cấp bậc từ trung tá xuống thiếu tá.

Báo Hà Tĩnh tường thuật ông Trung nhận tiền của 24 người, hứa giúp xin việc làm, xin dự án nhưng “không thực hiện được lời hứa”.

Tại Việt Nam vẫn thường xảy ra các vụ nhận tiền để “chạy dự án”.

Hồi tháng Năm, một nghi phạm, Nguyễn Thiên Hưởng, bị bắt giữ về tội giả danh Trung tướng Bộ Quốc phòng để giúp doanh nghiệp “chạy dự án”, lừa hàng tỷ đồng.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Video Đại Hội Song Nguyền Thế Giới kỳ 5 tổ chức tại Nam Cali

Video Đại Hội Song Nguyền Thế Giới kỳ 5 tổ chức tại Nam Cali
VietCatholic Network
6/26/2017

NAM CALI –Đại Hội Song Nguyền Thế Giới kỳ 5 đã khai mạc vào chiều ngày 23/6 tại Nhà Thờ Chánh Tòa Chúa Ki-tô thuộc giáo phận Orange. Các tham dự viên từ khắp nơi trên thế giới về đây dự Đại Hội Song Nguyền, với chủ đề là “Niềm Vui Yêu Thương.” Đại hội Song Nguyền lần này 5 là để mừng 30 năm thành lập Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân. Có 3 giám mục tới dâng thánh lễ cùng với sự hiện diện của số đông linh mục và 800 tham dự viên.

Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân do Linh Mục Chu Quang Minh thành lập năm 1987,” với khóa đầu tiên tại Mission Hills thuộc TGP Los Angeles.

Sơ lược chương trình đại hội ba ngày gồm có: Thánh lễ khai mạc vào lúc 2 giờ chiều Thứ Sáu, 23 /6 do Giám Mục Timothy Freyer, phụ tá Giáo Phận Orange, làm chủ tế, và Đức ông Phạm quốc Tuấn giảng thuyết . Ban chiều có chương trình lược qua lịch sử 30 phục vụ, hát Thánh Ca, thảo luận, ăn tối, và văn nghệ.

Sáng Thứ Bảy, ngày 24/6 vào lúc 8 giờ sáng có Thánh Lễ, do Giám Mục Mai Thanh Lương chủ tế. Bài giảng do Đức Ông Phạm Văn Phương, chánh xứ giáo xứ Đức Mẹ Việt Nam, Atlanta, Georgia, phụ trách.

9 giờ 30 sáng là phần thuyết trình của Giám Mục Châu Ngọc Tri, giám mục Giáo Phận Lạng Sơn-Cao Bằng, Việt Nam, nói về chủ đề “Niềm Vui yêu Thương” của đại hội. Sau đó là chia sẻ giữa những người tham dự. Sau ăn trưa có phần tham quan. Tiếp đến là thảo luận với đề tài Phát Triển Chương Trình Trên Miền Đất Mới & Tái Lập Chương Trình Tại Miền Đất Cũ, và các đề tài khác. Ban chiều có dạ tiệc và văn nghệ.

Thánh Lễ Bế Mạc và Sai Đi, do Giám Mục Châu Ngọc Tri chủ tế diễn ra vào lúc 2 giờ chiều ngày Chúa Nhật 25/6, bài giảng do Linh Mục Trần Quốc Tuấn phụ trách. Nghi Thức Sai Đi do Linh Mục Chu Quang Minh phụ trách.

Đăng tải tại GIA ĐÌNH | Để lại phản hồi

Bill Hayton nói ‘Cá Voi Xanh chặn Đường Lưỡi Bò’

Bill Hayton nói ‘Cá Voi Xanh chặn Đường Lưỡi Bò’

Rex Tillerson
Bản quyền hình ảnh BEN STANSALL
Chủ tịch ExxonMobil Rex Wayne Tillerson trong một hội nghị ở London về dầu lửa hồi 2015. Hiện ông Tillerson là Ngoại trưởng Hoa Kỳ

Liệu có phải một số dự án dầu khí của Việt Nam được thúc đẩy mạnh gần đây khiến Trung Quốc phật lòng, dẫn tới việc Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương Trung Quốc, cắt ngắn chuyến thăm Việt Nam?

Sau khi Thượng tướng Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc rời Hà Nội hôm 18/6, hai nước cũng hủy giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới.

Giải thích chính thức của Trung Quốc không đề cập gì đến khả năng có mâu thuẫn giữa hai bên.

Các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc gần vùng Trường Sa liên quan đến Philippines đã bị tòa trọng tài quốc tế bác bỏ
Bản quyền hình ảnh TED ALJIBE
Các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc gần Philippines đã bị tòa trọng tài quốc tế bác bỏ

Tuy nhiên, Ngô Sĩ Tồn, chủ tịch Viện Nghiên cứu Nam Hải đặt tại Hải Nam, nói với South China Morning Post:

“Một nguyên nhân trực tiếp dẫn tới việc cắt ngắn chuyến thăm của ông Phạm có thể là vì Bắc Kinh xem Việt Nam nuốt lời hứa không khai thác dầu khí ở khu vực tranh chấp ở Nam Hải.”

Ông này nói: “Việt Nam gần đây cũng quan hệ nhiều hơn với Mỹ và Nhật.”

Phần nào tán thành đánh giá này, chuyên gia về Biển Đông của BBC, Bill Hayton, nhắc đến hai dự án quan trọng trên Biển Đông.

Trả lời BBC Tiếng Việt, ông Bill Hayton, tác giả cuốn “Biển Đông: Cuộc đấu tranh quyền lực ở châu Á” (2014), hiện ở Anh Quốc, nhận định:

Bill Hayton: Trung Quốc quan ngại về hai dự án khai thác ngoài khơi cụ thể của Việt Nam. Đó là dự án Mỏ Cá Voi Xanh của ExxonMobil trong lô 118 ngoài khơi Đà Nẵng, và dự án Cá Rồng Đỏ ở lô 136-03 hợp tác với Talisman.

Repsol
Bản quyền hình ảnh BLOOMBERG
Repsol của Tây Ban Nha có nhiều kinh nghiệm khai thác dầu khí ở Địa Trung Hải và vùng biển Bắc Phi

Exxon trước đây đã chống lại sức ép của Trung Quốc. Talisman của Canada cũng bỏ qua yêu cầu ngừng hoạt động của Trung Quốc. Tuy nhiên, năm 2015 Repsol của Tây Ban Nha đã mua lại Talisman. Không rõ Repsol sẽ cứng rắn thế nào trước sức ép Trung Quốc.

Theo thông tin chính thức, Repsol có liên doanh với Sinopec ở Biển Bắc và Brazil. Việc này có thể giúp bảo vệ Repsol trước sức ép của nhà nước Trung Quốc.

Talisman-Vietnam (công ty địa phương vẫn giữ tên cũ cả sau vụ mua lại) đã khoan thăm dò ở lô 136-3 cuối năm 2014, và đã tìm cách khoan định giá kể từ thời gian đó. Lô 136-03 ở cạnh các giếng dầu của Talisman ở lô 07-03, cách bờ biển đông nam của Việt Nam khoảng 450 cây số – ở ngay sát rìa vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc hội đàm với Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Nhà Trắng hôm 31/5
Bản quyền hình ảnh GETTY IMAGES
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc hội đàm với Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Nhà Trắng hôm 31/5

Trung Quốc thì đã bán quyền khai thác cùng khu này, mà họ gọi là Wan-an Bei 21 – cho một công ty Mỹ Crestone năm 1992. Rồi một công ty đặt ở Hong Kong, Brightoil, lại mua lại quyền này tháng Bảy 2014. Một số giám đốc trong Brightoil là đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Chính phủ Việt Nam đã từng từ chối nhiều đề nghị để tránh làm phật lòng Trung Quốc. Tuy vậy, theo tôi biết, gần đây Việt Nam lại cho phép. Vì thế chính phủ Trung Quốc mới giận như vậy.

Tướng Phạm Trường Long đã thăm Tây Ban Nha trước khi đến Việt Nam. Rất ít thông tin được công bố, nhưng sẽ không ngạc nhiên nếu ông ấy yêu cầu Tây Ban Nha gây sức ép buộc Repsol từ bỏ dự án.

BBC: Dự án Cá voi Xanh được Việt Nam ký với Exxon Mobil gần đây. Ông cho biết quan điểm của Trung Quốc về dự án này?

Dự án Cá voi Xanh của Exxon thì gần bờ biển Việt Nam hơn. Mỏ khí chỉ cách bờ khoảng 88 cây số (ở lô 118). Tuy nhiên, “đường 9 đoạn” (đường Lưỡi Bò) mơ hồ của Trung Quốc lại đi vào giữa lô. Đây là nguồn cơn phản đối của Trung Quốc. Trung Quốc chưa từng giải thích ý nghĩa của “đường 9 đoạn”.

Tuy nhiên, một số học giả Trung Quốc như ông Ngô Sĩ Tồn ở Viện Nghiên cứu Nam Hải ở Hải Nam cho rằng Trung Quốc có “quyền lịch sử” với tài nguyên của biển, hơn cả những gì ghi trong Công ước Luật biển 1982. Không quốc gia nào đồng tình với diễn giải này. Năm ngoái một tòa án quốc tế đã phán quyết rằng đòi hỏi này không có cơ sở theo luật quốc tế. Exxon tự tin rằng họ có đủ quyền về luật pháp để khai thác dự án Cá voi Xanh.

BBC: Vì sao Việt Nam vẫn tiến hành các dự án này dù biết rằng Trung Quốc bực bội? Liệu Việt Nam có đánh giá thấp sức ép từ Bắc Kinh?

Bill Hayton và Quốc Phương
Bill Hayton (trái) trong một thảo luận trên kênh YouTube và Facebok Live của BBC Tiếng Việt

Theo tôi, có thể chính phủ Việt Nam cảm thấy Trung Quốc không sẵn sàng gây đối đầu vào thời điểm hiện nay, vì sắp diễn ra Đại hội Đảng tại Bắc Kinh [cuối 2017-BBC], và Trung Quốc đang muốn quảng cáo cho ‘Một vành đai, Một con đường’.

Chúng ta sẽ phải chờ xem sẽ xảy ra chuyện gì – liệu Việt Nam sẽ nhượng bộ hay sẽ vẫn tiến hành và dám thách thức Trung Quốc.

Các căn cứ đảo nhân tạo của Trung Quốc vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng. Có thể Việt Nam cho rằng tốt hơn là hành động bây giờ trước khi các căn cứ này đi vào hoạt động.

Bill Hayton, đang làm việc tại kênh truyền hình BBC World News, là tác giả hai cuốn sách về Đông Nam Á. Cuốn Vietnam: Rising Dragon (2010) dựa trên các tư liệu thu thập trong một năm ông thường trú ở Việt Nam. Năm 2014, ông ra mắt cuốn South China Sea: The struggle for power in Asia, viết về tranh chấp Biển Đông. Hiện ông cũng là thành viên Viện nghiên cứu Chatham House tại London.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Lòng Nhân Ái có hậu ngay ở đời này

Lòng Nhân Ái có hậu ngay ở đời này
Câu chuyện thứ nhất xin kể về ông Gandhi. Ông là một vị anh hùng của dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Ông được dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là “Linh hồn lớn”, “Vĩ nhân”, “Đại nhân” hoặc là “Thánh Gandhi”.

Người ta kể chuyện là có thời ông Gandhi đi một chuyến xe lửa. Khi xe bắt đầu chuyển bánh thời ông nhảy vội vã lên tàu khiến cho một chiếc giày của ông rơi xuống đường. Ông không thể nào nhảy xuống để nhặt lại chiếc giày trong khi tàu chạy càng lúc càng nhanh. Ông bèn tháo luôn chiếc giày còn lại trong chân và ném về phía chiếc giày kia ở dưới đường. Hành khách trên tàu tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy thế và lấy làm lạ về hành động kỳ quặc của ông.

Gandhi mỉm cười và ôn tồn giải thích rằng: “Nếu có một người nghèo nào lượm được chiếc giày thứ nhất thì người đó có thể tìm thấy chiếc thứ hai và như thế là có được đủ đôi giày để đi.”

Chúng ta ít khi nghĩ đến các người khác mà thông thường chỉ nghĩ về chính bản thân mình mà thôi. Khi bị mất mát thì điều đầu tiên chúng ta nghĩ đến là những thiệt thòi và bất hạnh của mình. Kế đó mất thêm nhiều thời gian nữa để nuối tiếc, than thở, rồi sinh ra chán nản. Nhiều khi trở nên bực bội và gắt gỏng nữa.

Gandhi đã có một hành động thật cao quý vì trong khi bản thân mình bị mất mát như thế, ông vẫn để tâm nghĩ đến người khác. Hành động này chứng tỏ việc nghĩ đến người khác đã trở thành một phần trong tâm tưởng và nguyên tắc sống của ông.

Nếu trong những lúc mà chúng ta được sống an bình và thành công mà chúng ta còn không quan tâm tới những kẻ bị bất hạnh hơn mình thì liệu khi gặp gian khó, mất mát, ta có thể làm được điều đó hay không? Trong xã hội, xung quanh chúng ta hàng ngày có biết bao nhiêu người thiếu thốn đang cần sự giúp đỡ. Những gì họ cần đến không nhất thiết phải luôn luôn là vật chất, nhiều khi họ chỉ cần một lời động viên an ủi. Cõi ta bà này sẽ hạnh phúc biết bao nếu mỗi chúng sinh không chỉ chăm lo cho lợi ích riêng mình mà còn chăm lo cho lợi ích của người khác nữa.

*
Câu chuyện thứ hai liên quan tới vị danh tướng Dwight Eisenhower. Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Trong thời Đệ nhị Thế chiến, ông phục vụ với tư cách là tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh tại Châu Âu, có trách nhiệm lập kế hoạch và giám sát cuộc tiến công xâm chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.

Vào thời xa xưa đó, một hôm ông Eisenhower cùng với đoàn tùy tùng của ông vội vã lái xe về tổng hành dinh quân đội ở Pháp để tham dự một cuộc họp khẩn cấp. Lúc đó trời đang mùa đông lạnh buốt lại thêm mưa tuyết rơi phủ đầy khắp nơi. Xe đang chạy thì ông bất ngờ để ý nhìn thấy có hai vợ chồng già người Pháp ngồi ở bên lề đường đang run rẩy vì cái lạnh giá buốt. Ông lập tức ra lệnh cho đoàn tùy tùng ngừng lại và muốn phái một thông dịch viên tiếng Pháp tới hỏi thăm cặp vợ chồng này. Một viên tham mưu nhắc nhở ông là nên để cho nhân viên công lực tại địa phương lo chuyện này, phái đoàn phải đi nhanh lên vì sợ trễ cuộc họp. Ông nói nếu đợi cảnh sát địa phương tới thì sợ là quá muộn và hai người này sẽ chết cóng.

Sau khi hỏi thăm, ông Eisenhower biết được là họ đang muốn tới Paris để gặp con trai nhưng xe của họ bị chết máy giữa đường. Ông bảo hai vợ chồng già mau lên xe của ông. Ông không hề quan tâm đến chức phận của ông và không hề tỏ thái độ gì trước hai kẻ đang gặp nạn này. Ông chỉ theo bản tính lương thiện vốn sẵn có của ông là luôn luôn muốn giúp đỡ người hoạn nạn mà thôi. Ông liền ra lệnh thay đổi lộ trình, đưa cặp vợ chồng tới Paris trước, rồi ông và đoàn tùy tùng mới lái xe tới tổng hành dinh để dự cuộc họp.

Không ngờ chính sự chuyển hướng đi thình lình ngoài kế hoạch này đã cứu mạng ông! Quân Quốc Xã có tin tình báo nên biết chính xác hành trình của ông và đã bố trí sẵn các tay súng bắn tỉa nấp rình tại các ngã tư. Nếu ông tới thì sẽ bị hạ sát ngay chỗ đó. Nhưng hóa ra chỉ nhờ vào cái tâm lương thiện, cái lòng từ bi đã giúp ông đổi lộ trình và tránh thoát cuộc mưu sát này. Quả là tự cứu mình bằng cách giúp người khác.

*
Câu chuyện thứ ba kể về một cậu bé nhà nghèo tên là Howard Kelly. Quá nghèo nên hàng ngày cậu thường phải đến gõ cửa từng nhà để bán báo trên đường đi tới trường học của mình.

Một hôm cơn đói nổi lên thình lình, cậu thò tay vào túi thì thấy chỉ có một đồng duy nhất cuối cùng. Đồng tiền này cậu định dành lại để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Sau vài giây phút lưỡng lự cậu quyết định đi tới ngôi nhà ở phía trước để xin chút đồ ăn. Nhưng người mở cửa cho cậu lại là một cô bé xinh đẹp và dễ thương. Cậu tỏ ra bối rối và ngại ngần, nên cậu chỉ dám mở miệng xin một cốc nước để uống mà thôi.

Cô bé trông thấy cậu có vẻ nghèo nàn và đang mệt lả đi vì đói nên thay vì mang nước cô lại đem cho cậu một cốc sữa lớn. Cậu từ từ uống một cách ngon lành rồi mới rụt rè khẽ hỏi cô gái: “Tôi nợ cô bao nhiêu?” Cô gái trả lời: “Bạn không nợ nần gì tôi cả. Mẹ tôi đã dạy là không bao giờ làm điều tốt mà còn chờ được trả công.” Cậu cảm động nói: “Tôi thành thực biết ơn cô.

Sau khi rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, cậu Howard Kelly không chỉ cảm thấy cơ thể khỏe khoắn trở lại mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào từ tâm của con người. Điều này giúp ý chí cậu mạnh mẽ thêm lên và không chịu khuất phục số phận hẩm hiu của mình.

Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ nói trên mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo. Các bác sỹ tại địa phương đã cố gắng nhưng đành bó tay, không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô lên bệnh viện thành phố nơi có nhiều chuyên gia mong chữa khỏi bệnh cho cô.

Trong số các bác sỹ được mời tới hội chẩn có một người tên là Howard Kelly. Khi nghe tới cái tên nơi quê quán của cô gái, một tia sáng chợt lóe lên trong ký ức của Kelly. Kelly vội đứng dậy, chạy xuống phòng cô gái. Bước tới gần giường bệnh ngay lập tức Kelly đã nhận ra đó chính là cô gái cho mình sữa ngày xa xưa. Kelly quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó.

Kelly làm hết sức mình với một sự quan tâm đặc biệt để chữa bệnh cho cô gái. Sau một thời gian chống chọi bệnh tình cô thuyên giảm và cuối cùng là khỏi bệnh hoàn toàn.

Trước ngày cô gái xuất viện, bác sỹ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới bàn giấy của mình. Kelly viết ít chữ lên trên hóa đơn trước khi nó được gởi tới phòng bệnh để trao cho cô gái.

Khi mở ra đọc cô gái thầm nghĩ rằng có lẽ cô sẽ phải ra sức làm việc cả đời mới trả hết món tiền này. Nhưng cô thật sự ngạc nhiên khi đọc thấy trên phần đầu hóa đơn đã ghi sẵn dòng chữ: “Hóa đơn đã được thanh toán bằng một ly sữa”. Và người ký tên là: “Bác Sỹ Howard Kelly.”

*
Câu chuyện thứ tư xảy ra tại Đại học Stanford vào năm 1892. Thời đó có một học sinh 18 tuổi gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Là một trẻ mồ côi anh ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ đến mời Ignacy J Paderewski, một nghệ sĩ dương cầm đại tài. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản tiền là $2000 cho buổi biểu diễn. Sau khi họ thỏa thuận xong, hai người sinh viên bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị buổi trình diễn. Ngày ấy cuối cùng đã đến. Paderewski đã tới biểu diễn tại Stanford. Nhưng không may là vé không bán được hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé họ chỉ có được $1600. Họ thất vọng, đến để trình bày hoàn cảnh của mình với Paderewski. Họ đưa cho ông toàn bộ số tiền bán vé, cùng với một check nợ $400 và hứa rằng họ sẽ cố gắng trả số nợ ấy thật sớm.

Không ngờ Paderewski lại xé bỏ tờ check, trả lại số tiền cho hai chàng thanh niên và nói: “Hãy giữ lấy 1600 đô này, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu nữa thì mới đưa cho tôi.” Hai chàng thanh niên vô cùng bất ngờ, xúc động nói lời cảm ơn…

Đây chỉ là một việc nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski. Ông giúp hai người mà ông ấy không hề quen biết. Trong cuộc sống hầu hết chúng ta đều nghĩ: “Nếu giúp họ, chúng ta sẽ được gì?” Nhưng những người vĩ đại lại nghĩ khác: “Nếu mình không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp gian khó này?” Người có từ tâm giúp ai không mong đợi sự đền đáp và chỉ nghĩ đó là việc nên làm mà thôi.

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski nói trên sau này trở thành Thủ Tướng của nước Ba Lan. Ông là một vị lãnh đạo tài năng. Không may chiến tranh thế giới bùng nổ và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Hơn một triệu rưỡi người dân đang bị chết đói. Chính phủ của ông không còn tiền. Không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ ông bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ trợ giúp.

Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng Thống thứ 31 của Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy. Cuối cùng thì thảm họa cũng đã được ngăn chặn.

Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy thoải mái. Ông bèn quyết định đi sang Hoa Kỳ để tự mình cảm ơn ông Hoover. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy.”

*
Thế giới này quả là một nơi tuyệt vời. Bạn cho đi thứ gì thì sẽ nhận được những điều tốt đẹp đáp lại! (The world is a wonderful place. What goes around comes around!).

Người ta cũng còn nhớ ông Winston Churchill từng nói đại ý rằng chúng ta sinh sống bằng những gì chúng ta kiếm được, nhưng chúng ta tạo lập đời mình bằng chính những gì mà chúng ta bố thí. Sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng (We make a living by what we get, but we make a life by what we give.)
S.T.

Nguồn: Anh chị Thụ & Mai gởi

Đăng tải tại TRUYỆN NGẮN | Để lại phản hồi

AI LÀ QUÂN KHỦNG BỐ !?

From facebook: Phan Thị Hồng with Hoa Kim Ngo and 6 others.

AI LÀ QUÂN KHỦNG BỐ !?

Trong cuộc phỏng vấn với phóng viên Ben Ngo của đài BBC, ngày 25/6 3017.

Gs. Phạm Minh Hoàng thuật lại giai đoạn an ninh đưa Gs. về một trại giam ở Long An dành cho những người ngoại quốc sắp bị trục xuất.

Có một cán bộ an ninh cao cấp Bộ Công An sau khi ngon ngọt hết lời dụ Gs. Hoàng, ký giấy đồng ý bị trục xuất, nhưng Gs. Phạm Minh Hoàng khẳng định:

– Tôi là người Việt Nam, tôi đang sống trên đất nước Việt nam, tôi chỉ có một quốc tịch là quốc tịch Việt Nam. Các ông không có quyền trục xuất tôi đi bất cứ nơi nào!

Thuyết phục không thành, hắn ta bèn giở giọng ác độc:

– Anh về bên ấy (Pháp) mà thực hiện những hành động Khủng bố cùng tổ chức của Anh

Anh Hoàng bình tĩnh trả lời:

– Ai là quân Khủng bố ?
Ở đất nước này Dân đã biết rõ : Ai là QUÂN KHỦNG BỐ !?

An ninh hậm hực bỏ đi ra!

*

Ông cũng kể thêm với BBC:

– “Đêm 23/6, tôi đang ở nhà riêng, mặc quần đùi, áo lá thì bị an ninh lôi ra khỏi nhà như một con vật và tống lên xe chuyển đến một trại giam ở tỉnh Long An.”

“Sau đó, người của Tổng lãnh sự quán Pháp đến gặp tôi và thông báo rằng những nỗ lực pháp lý của họ đã không thành trong việc ngăn quyết định trục xuất đối với tôi”.

“Họ nói trước sau thì tôi cũng phải lên máy bay về Pháp.”

Image may contain: 1 person, smiling, text
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Chủ Nghĩa Cộng sản là gì !?

From facebook: Phan Thị Hồng added 8 new photos
Các đảng viên cộng sản cần biết:

Chủ Nghĩa Cộng sản là gì !?

————————————-

Russia President Vladimir Putin (Tổng Thống Nga)

Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim.

He who believes the communists has no brain. He who follows the communists has no heart.

———————————–

Russia President Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga), cựu Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên Sô.

“Chủ nghĩa cộng sản không thể sửa sai. Nó chỉ có thể thay thế.”

——————————————

Russia President Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga)

– Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó.

– Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó.

– You can build a throne with bayonets, but you can’t sit on it for long.

– Communists are incurable, they must be eradicated.
——————————–

Soviet Secretary General Mikhail Gorbachev (Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Liên bang Xô Viết)

– Tôi đã tận tâm nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản, hôm nay tôi đau buốn mà nói rằng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

– I have devoted half of my life for communism.Today, I am sad to say that The Communist Party only spreads propaganda and deceives..

—————————————-

Secretary General Milovan Djilas (Tổng Bí Thư đảng cộng sản Nam Tư).

20 tuổi mà không theo cộng sản, là không có trái tim.
40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản, là không có cái đầu.

At 20, if you are not a communist, you are heartless.
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless.

_________________________

Thủ tướng Đức Angela Merkel:

– Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian trá.

__________________________

USA President Abraham Lincoln (Tổng Thống Mỹ)

Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng anh không thể mãi lừa dối tất cả mọi người.

You can fool some of the people all the time, and all of the people some of the time, but you cannot fool all of the people all the time.

————————————–

German Chancellor Angela Merkel (Thủ Tướng Đức).

– Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.

The communists make the people deceitful.

—————————————

Russian writer Alexandre Soljenitsym (Nhà văn Nga).

Khi thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi. Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.

When a Communist lies to you, stand up and tell him that he is lying. If you don’t dare to say that he lies, walk away. If you don’t dare to walk away, do not recite the lie that you heard to anybody.

————————————–

USA General Sheridan (Tướng Mỹ)

The only good communist is a dead communist.
Cộng sản tốt, duy nhất là thằng cộng sản chết.

—————————————-

USA President Ronald Reagan (Tổng Thống Mỹ)

Làm sao biết ai là CS?
– Đó là người đọc về Marx và Lenin.

Làm sao biết ai chống cộng?
– Đó là người hiểu về Marx và Lenin.

How do you tell a communist? – Well, it’s someone who reads Marx and Lenin.

And how do you tell an anti-Communist? – It’s someone who understands Marx and Lenin.

—————————————————–

USA President Ronald Reagan (Tổng Thống Mỹ)

“Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẻ, cái gía phải trã, cho loài Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối cho thế hệ sinh ra tại VN về sau.”

————————————————-

Dalai Lama

The Communists are wild weeds that sprawl on the devastation of war.
The Communists are venomous insects that breed on the garbage.

Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh
Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời.

————————————-

Nguyen Van Thieu

Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.

Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.

No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, text and closeup
Image may contain: 1 person, text
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Bị phanh phui tài sản, công an Yên Bái lập mưu bắt nhà báo

Bị phanh phui tài sản, công an Yên Bái lập mưu bắt nhà báo

Tư dinh 10,000 mét vuông của ông Đặng Trần Chiêu, giám đốc Công An tỉnh Yên Bái, tại phường Yên Thịnh, thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái. (Hình: Báo Giáo Dục Việt Nam)

YÊN BÁI, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Tiến Bình, tổng biên tập báo Giáo Dục Việt Nam, vừa khẳng định việc công an tỉnh Yên Bái bắt ông Lê Duy Phong, trưởng Ban Công Tác Bạn Đọc của báo này, là bất thường.

Ngày 23 Tháng Sáu, công an tỉnh Yên Bái chủ động cung cấp thông tin và hình ảnh liên quan đến việc bắt giữ ông Phong một ngày trước đó.

Theo đó, trưa 22 Tháng Sáu, ông Phong bị bắt quả tang đang nhận 250 triệu đồng của một doanh nghiệp, tại một nhà hàng, tọa lạc ở phường Nguyễn Thái Học, thành phố Yên Bái, để im lặng, không đả động gì đến các sai phạm của doanh nghiệp này.

Công an tỉnh Yên Bái khẳng định, ông Phong đã lợi dụng hoạt động báo chí để “cưỡng đoạt tài sản” và vì vậy đã tạm giữ ông Phong để điều tra thêm.

Sau khi tin vừa kể được loan báo rộng rãi, nhiều người tin rằng, ông Phong bị công an gài bẫy.

Ông Phong chính là tác giả hai loạt bài điều tra trên báo Giáo Dục Việt Nam khiến dư luận rúng động.

Loạt bài thứ nhất liên quan tới tư dinh của ông Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái, em ruột bà Phạm Thị Thanh Trà, bí thư tỉnh Yên Bái. Tư dinh này là một quần thể kiến trúc với các biệt thự có nhiều kiểu khác nhau, vườn hoa, hồ nước…

Ngoài những thắc mắc liên quan đến chuyện ông Quý đào đâu ra tiền để tạo lập tư dinh trị giá cả trăm tỷ đồng như thế, ông Phong còn chỉ ra nhiều điểm bất thường khác đáng chú ý hơn là tại sao chính quyền thành phố Yên Bái lại ký tới sáu quyết định, cho phép gia đình ông Quý chuyển đổi các phần đất vốn là rừng, ruộng, vườn… thành thổ cư rồi cấp giấy phép xây dựng một cách dễ dàng, nhanh chóng như vậy?

Loạt bài thứ hai liên quan đến tư dinh của ông Đặng Trần Chiêu, giám đốc Công An tỉnh Yên Bái. Xét về quy mô và giá trị tư dinh của ông Chiêu còn lớn hơn tư dinh của ông Quý. Tầm vóc thuộc loại lớn nhất tỉnh Yên Bái, thậm chí vượt cả các công thự vốn đã rất xa hoa, bề thế ở tỉnh này.

Bị phanh phui tài sản, công an Yên Bái lập mưu bắt nhà báo
Toàn cảnh biệt phủ hơn 13,000 mét vuông của ông Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Yên Bái, em ruột bà Phạm Thị Thanh Trà, bí thư tỉnh này, thuộc phường Minh Tân, thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái. (Hình: Báo điện tử Zing)

Ngay sau khi ông Phong bị bắt, tổng biên tập báo Giáo Dục Việt Nam nói với báo giới rằng, tờ báo này chưa nhận được bất kỳ thông báo nào từ công an tỉnh Yên Bái về việc bắt giữ ông Phong. Sở dĩ ông Bình biết tin ông Phong bị bắt là nhờ đọc các tờ báo khác và được thân nhân của ông Phong báo tin.

Ông Bình nói với báo Người Lao Động rằng, ông đã liên lạc với bí thư tỉnh Yên Bái, đề nghị hỗ trợ tổ chức một buổi làm việc chính thức giữa báo Giáo Dục Việt Nam và công an tỉnh để làm rõ tại sao ông Phong bị bắt.

Ông kể thêm, qua một số người biết chuyện thì ông Phong được một doanh nghiệp mời đến Yên Bái tư vấn và ông Phong không có bất kỳ thỏa thuận nào với doanh nghiệp về tiền bạc. Tại nhà hàng, doanh nghiệp chủ động bày tiền ra bàn và ngay sau đó công an ập vào. Số tiền được bày ra bàn chỉ có 50 triệu chứ không phải 250 triệu đồng như công an tỉnh cung cấp cho báo chí. Ông nhấn mạnh, việc nhận tiền như thế là trái với tính cách của ông Phong.

Ông nhận định, ông Phong đang điều tra nhiều chuyện bất thường liên quan tới một số viên chức lãnh đạo tỉnh Yên Bái, trong đó có cả bí thư và giám đốc công an tỉnh này. Vừa qua, sau khi đăng các loạt bài điều tra về những chuyện bất thường ở Yên Bái, báo Giáo Dục Việt Nam liên tục phải tiếp khách, nhận điện thoại, đề nghị gỡ bỏ các bài đã đăng và dừng các cuộc điều tra. Tuy nhiên tờ báo này không chấp nhận.

Theo ông Bình, ông rất muốn biết tên doanh nghiệp đã đưa tiền cho ông Phong và tại sao lại đưa tiền khi báo Giáo Dục Việt Nam không nhắm vào doanh nghiệp nào tại Yên Bái. Bởi vì giám đốc công an tỉnh từng là đối tượng trong một loạt bài điều tra mà báo Giáo Dục Việt Nam mới đăng, ông Bình đề nghị Bộ Công An rút hồ sơ vụ cáo buộc ông Phong “cưỡng đoạt tài sản” về để điều tra.

Ông nhấn mạnh: “Nếu để công an tỉnh Yên Bái điều tra thì tôi e rằng sẽ không khách quan.” (G.Đ)

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Cậu bé gọi 911 nhờ tìm mẹ trên… thiên đường, và câu trả lời đầy xúc động của chú cảnh sát

From facebook: Bang Uong
Cậu bé gọi 911 nhờ tìm mẹ trên… thiên đường, và câu trả lời đầy xúc động của chú cảnh sát

Viên cảnh sát Tommy Lee đang ngồi trong văn phòng của cảnh sát 911 ở một thị trấn nhỏ thì chuông điện thoại reo. Ông nhấc máy hỏi han nhiều lần nhưng đầu dây bên kia chỉ im lặng…

Đợi một lúc lâu, ông vẫn không thấy có động tĩnh gì. Đoán là một chú nhóc nghịch dại, ông cảnh cáo:
“Này nhóc, gọi 911 để đùa nghịch là vi phạm pháp luật đấy có biết không?
Chú biết nhiều vị quan toà thích dạy cho những đứa bé hư kiểu đó một bài học đấy.” Ông cao giọng.
Thế rồi, giọng một bé trai cũng cất lên, nhỏ nhẹ nhưng nghiêm túc: “Bác ơi, cháu muốn tìm mẹ cháu. Bố cháu nói mẹ cháu đang ở trên thiên đường. Cách đây mấy hôm mẹ đi bệnh viện, dặn cháu và anh trai ở nhà chờ mẹ. Đến giờ mẹ cháu vẫn chưa về…”
Lòng vị cảnh sát chợt chùng xuống. Nghe những lời của cậu bé, ông đã hiểu sâu sắc rằng, Jerry (tên của cậu bé 5 tuổi) đang trong giờ phút khó khăn nhất của cuộc đời mình.
“Mẹ cháu trông ra sao, con trai? Ông hỏi Jerry.
Mẹ có rất nhiều khăn choàng các màu. Mẹ luôn quàng khăn khi đi ra ngoài. Chúng đẹp lắm và cháu nhớ mẹ lắm.”
Câu nói hồn nhiên ngây thơ của Jerry khiến ông Lee thấy cay cay nơi khóe mắt. Jerry không thể biết rằng, mẹ cháu đã ra đi mãi mãi. Cậu sẽ không bao giờ được mẹ xoa chân khi bị đau và được mẹ hát cho nghe bài hát yêu thích. Cháu quá nhỏ để hiểu được sự thật này.
Ông tiếp tục tâm sự với cậu bé, làm cho cậu tin rằng, dù mẹ ở trên thiên đường, nhưng mỗi giây, mỗi phút bà đang dõi theo cậu, và mong cậu luôn ngoan, học giỏi và hạnh phúc.
“Khi nào bố đưa đi chơi, cháu hãy bảo bố mua cho một quả bóng màu đỏ nhé. Hãy viết vào một mảnh giấy những gì cháu muốn nói với mẹ, và buộc vào bóng, cho nó bay lên. Mẹ cháu ở trên thiên đường sẽ nhận được thư của cháu đấy”. Kết thúc cuộc điện thoại ông khuyên Jerry.
Ngày hôm sau, Jerry đi chơi với bố và xin bố mua cho nhiều quả bóng màu đỏ, bởi cháu muốn viết thật nhiều thư cho mẹ…
Vài tháng trôi qua. Điện thoại lại đổ chuông. Lần này, Tommy không phải chờ lâu, giọng Jerry đã vang lên ở đầu dây bên kia:
“Tommy, cháu muốn bác tìm mẹ cho cháu. Mẹ đã không nhận được tin nhắn của cháu.”
Jerry tỏ vẻ lo lắng: “Tháng nào cháu cũng viết cho mẹ, nhưng hình như mẹ không nhận được chúng. Cháu không muốn nói dối mẹ cháu là một chú bé ngoan. Cháu đã làm bài tập về nhà. Cháu muốn mẹ ôm cháu”.
“Bình tĩnh nào, con trai. Cháu sẽ ổn thôi. Có lẽ mẹ cháu đang đi xa. Vì thế mẹ không nhận được tin nhắn của cháu. Nhưng thế nào mẹ cũng sẽ nhận được. Chỉ cần cháu vẫn tiếp tục viết những gì cháu muốn mẹ làm cho cháu vào một tờ giấy. Bác hứa với cháu là ở trên thiên đường mẹ sẽ đọc chúng.”
Sau đó, lời hứa của một viên cảnh sát, của một quân nhân, và hơn cả là lời hứa của một con người có trái tim vô cùng nhân hậu được hiện thực bằng một cuộc viếng thăm có một không hai. Jerry đã tự hào và hạnh phúc biết bao khi mẹ bé cử cả một đoàn xe cảnh sát với vô kể bóng bay màu đỏ, thay mặt mẹ, đến thăm em.
“Này, Jerry, mẹ cháu đã nhận được những mẩu giấy nhắn tin của cháu. Mẹ rất vui sướng vì cháu đã học tập tốt. Tuy nhiên mẹ cháu vẫn còn đang đi xa nên mẹ không đến đây được. Vì thế mẹ cháu đã nhờ bác đến nói với cháu là mẹ rất yêu cháu và rất nhớ cháu.
Mẹ đã biết cháu được điểm A môn văn…
Hãy tiếp tục viết cho mẹ cháu nhé. Mẹ luôn quan tâm tới cháu và luôn mong được biết cháu học tập có tốt không”.
Trước khi ra về, Tommy bắt tay Jerry rồi ôm cậu bé vào lòng. Hành động ấm áp thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối mà hai ông cháu trao cho nhau trong ánh hoàng hôn hôm đó sẽ mãi khắc ghi trong tâm hồn cậu bé. Các thành viên trong đội cảnh sát 911 có mặt hôm ấy cũng hiểu rằng mình đã vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

Riêng với Tommy, tình cảm của ông dành cho Jerry càng lúc càng trở nên sâu sắc. Cậu bé tin tưởng ông, tin những câu chuyện về mẹ cậu mà ông kể. Còn Tommy, ông như tìm thấy tuổi thơ của mình trong ánh mắt trong trẻo và tình yêu vô tận mà cậu bé dành cho mẹ.
Kể từ đó, vị cảnh sát già đáng kính có thêm một niềm vui mới. Chiều chiều, ông lặng lẽ tạt qua trường Jerry, nhờ cô giáo cho xem bài tập mà Jerry đã làm trên lớp. Ông tìm mua những món quà mà ông tin rằng Jerry sẽ thích. Trái tim ông ấm lại khi người bán đồ chơi hỏi: “Cháu trai của ông thích xe mô tô lắm phải không?” Vâng! Đó là đứa cháu trai tuyệt vời mà Thượng Đế ban tặng cho ông…
Còn Jerry ngây thơ đáng yêu vẫn luôn nhận được những thông điệp kèm những món quà nho nhỏ mà mẹ gửi cho cậu bé từ trên thiên đường. Tất nhiên chúng ta biết ai đã gửi chúng cho cậu.
“Jerry bé nhỏ yêu quý! Bức tranh con vẽ mẹ mới đẹp làm sao.
Mẹ thích lắm, nhất là đôi mắt, nó làm mẹ nghĩ đến đôi mắt của con.
Yêu con rất nhiều.
Mẹ.”
“Jerry yêu thương, bài tập làm văn về chuyến đi thăm quan khu phố của con thật là tuyệt vời. Nó khiến mẹ nhớ khu phố của chúng ta quá.
Luôn mãi yêu con.
Mẹ.”
Năm tháng trôi đi, Jerry sẽ trưởng thành và hiểu ra sự thật. Tommy đúng hay sai, chẳng ai có thể trả lời chính xác. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn rằng cậu bé Jerry đã vượt qua được quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời của cậu nhờ những bức thư và những món quà động viên của mẹ trên ‘thiên đường’.
Nếu chỉ nhìn vào tấm lòng của viên cảnh sát Tommy, thì đúng sai đôi khi không còn quan trọng. Và nếu cuộc đời của một con người trở nên tốt đẹp và lương thiện hơn nhờ những lờinói dối đầy chân thành ấy, thì mọi quy tắc và chuẩn mực đều trở nên thừa thãi… Một điều được đánh giá là đúng hay sai, có lẽ phải xét từ cái tâm của người trao đi…

Xuân Dung – An Nhiên

Đăng tải tại TRUYỆN NGẮN | Để lại phản hồi

Người gốc Việt triển lãm bản đồ Hoàng Sa trên đất Mỹ – VnExpress

From facebook: Truc Mai

Trong nội bộ Trung quốc bắt đầu có sự phân tán rất mạnh, sau khi Chàng trai du học sinh đưa ra công trình nghiên cứu, chứng minh Hoàng sa và Trường Sa là của Việt Nam. Rất nhiều bản đồ cổ của chính nước Trung Hoa chỉ ra rằng. Cực Nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam. Đó là điều không thể chối cãi. PV Đô thị- hut ham cau binh duong lược dịch
Có tới trên 50 bản đồ Hoàng sa và 170 bản đồ cổ Trung quốc, cùng 4 bộ sách Atlas được chàng trai sưu tầm. Và công trình nghiên cứu của anh được công bố tại DH Yale cuối tuần qua.
Chàng trai nghiên cứu sinh Trần Thắng đã làm cho bất cứ ai tham gia hội thảo phải thán phục. Trong đó có rất nhiều giáo sư, tiến sĩ đến từ Trung quốc đại lục phải ngả mũ.
Đây được coi là nguồn tư liệu từ chính trong đất nước Trung Hoa. Khi mà Thắng cất công sang tận Trung Hoa để sưu tầm từ 2010.
Được biết cha ruột của Thắng trước công tác tại đội xe hut ham cau binh duong. Ông đã có gắng tạo điều kiện cho con mình ra ngoài thế giới.
Trong đó có đến 3/4 là bản đồ cổ của Trung quốc, và 1/4 bản đồ do Phương Tây và Việt nam vẽ gần đây, từ năm 1618 đến 1859. Rất nhiều bản đồ cổ xưa nhất của Trung quốc, có tính liên tục, hệ thống suốt hàng ngàn năm trước và sau công nguyên. Đều chỉ ra rằng điểm cực Nam của Trung quốc dừng lại đảo Hải Nam. Chỉ duy nhất bắt đầu từ năm 1946 chính quyền Tưởng Giới Thạch mới vẽ ra định nghĩa vùng biển 11 đoạn, sau đó dần dần chuyển thành 9 đoạn. Điều đặc biệt hơn nữa, Chính nhà nước Trung quốc vào năm 1933, cũng đã phát hành lãnh thổ chỉ đến đảo Hải Nam.
Nhưng vì thấy bên Tưởng Giới Thạch vẽ cả vùng biển tiếp dưới. Do vậy không để mất mặt trước chính quyền Tưởng. Chính quyền Trung Hoa đại lục đã cho thu hồi hết và ra lại bản đồ mới. Nhưng họ vô tình không thể thu hồi hết những gì mình đã phát hành, có đóng dấu chính quyền.
Các nhà nghiên cứu Trung quốc cũng phải công nhận sự thật. Và trong nội bộ Trung quốc đại lục bắt đầu có dấu hiệu không rõ ràng. Chỉ vì một vài nét bút vẽ thêm vào bản đồ của Tưởng, đã khiến cho chính Quyền Trung quốc đại lục bây giờ phải đối phó với hầu hết các nước xung quanh. Theo công trình nghiên cứu, khi đi sâu vào hồi ký của Tưởng, hoàn toàn có thể nhận ra rằng. Tưởng cảm nhận được tương lại, và yếu thế trong việc đối phó với Công sản do Mao trạch Đông đứng đầu. Ông ta liền suy nghĩ mưu kế lâu dài. Sẽ chuyển hết quân tinh nhuệ của mình ra ngoài đảo Đài Loan.
Nhưng không quên để lại 11 nét bút bằng bút mực. Để tạo cho chính quyền Mao phải giải quyết vụ việc với các nước láng giềng, thay vì chăm chăm đối đầu với mình. Chính mưu kế (thâm độc , hèn hạ – mượn gió bẻ măng) và 11 nét bút nguệch ngoạc của chính quyền Tưởng. Mà giờ đây, toàn hệ thống chính quyền cộng sản Trung quốc phải căng mình đối phó. Họ không thể từ bỏ, vì họ đã chót cố đấm ăn xôi. Giờ bỏ, thì chắc chắn dân chúng sẽ lật đổ chính quyền. Còn nếu họ cố gắng chiếm, thì giờ đây họ phải đối mặt thách thức không chỉ là các nước láng giềng, mà còn rất nhiều nước lớn trên thế giới như Mỹ, Nhật… và đặc biệt là dự luận và cộng đồng thế giới.Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia người Australia nghiên cứu các vấn đề về Biển Đông, cũng phải thốt lên rằng :
Người Việt thật quá tài năng!
Niềm tự hào của nước Việt trên đất Mỹ…
Thật đáng ngưỡng mộ!
Ông cũng nhận xét bộ sưu tập của Chàng trai Trần Thắng sẽ chỉ ra điểm mẫu thuẫn lớn trong tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa.
Trao đổi với PV Đô thị – rut ham cau, anh Thắng cho biết. Hiện công trình nghiên cứu sẽ được anh dịch sang nhiều thứ tiếng, để truyền bá rộng rãi đến mọi người dân trên thế giới, nếu muốn tìm hiểu. Và đặc biệt là người dân tại chính Trung quốc đại lục, đang khá phân vân trước ngã tư đường. Khi mà họ đang bị chính quyền Cộng sản trung quốc che đậy và dẫn dắt thông tin.“Việt Nam đã và đang được các học giả quốc tế đấu tranh bảo vệ lợi ích trên Biển Ðông. Chính phủ nước Việt Nam nên lập quỹ về Biển Ðông, giúp điều kiện phát triển thông tin về Biển Ðông. Từ ngân sách này, chúng ta có thể dịch sách, các công trình nghiên cứu, phim tài liệu và tài liệu về Biển Ðông sang tiếng Anh và tiếng Trung Quốc”, ông Thắng nói và cho rằng quỹ Biển Ðông cũng sẽ hỗ trợ cho các công trình nghiên cứu Biển Ðông.
Trần Phước Đạt
Bloomington, MN
TM sưu tầm
Anh Chị hãy nhận xét , và chia sẽ đễ bài này phổ biến rộng rãi cho thế giới đề thấy Việt Nam có chứng cứ lịch sử về HS và TS ..Chúng ta yêu nước ., chứ không phải yêu Đảng ..Đảng chỉ là bù nhìn của Đảng CS Tàu ……. hihihi
Người gốc Việt triển lãm bản đồ Hoàng Sa trên đất Mỹ – VnExpress
vnexpress.net

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Có hai loại luật pháp, một loại luật pháp côn đồ và một loại luật pháp hèn hạ chăng?

From facebook: Trần Bang
Ls. Lê Công Định

Khi đến bắt cóc anh Phạm Minh Hoàng, bọn công an nói rằng anh Hoàng không còn quốc tịch Việt Nam nên cư trú ở Việt Nam là bất hợp pháp, do đó phải bị trục xuất.

Với lý lẽ đó, bao nhiêu người Trung Quốc không có quốc tịch Việt Nam vẫn đang sinh sống, làm ăn và lập gia đình ở Việt Nam sao không bị xem là cư trú bất hợp pháp và chưa thấy bị trục xuất?

Có hai loại luật pháp, một loại luật pháp côn đồ và một loại luật pháp hèn hạ chăng?

*****

Giả định rằng quyết định của Chủ tịch nước tước quốc tịch Việt Nam đối với công dân Phạm Minh Hoàng là hợp pháp, thì việc thực thi nó lẽ ra và xứng đáng được tiến hành một cách chính danh và hợp pháp.

Điều đáng tiếc là nhà cầm quyền lại chọn giải pháp côn đồ và lưu manh, đó là lừa phỉnh để xông vào nhà, rồi giở thủ đoạn bắt cóc, không cho đương sự thời gian chuẩn bị, rồi lén lút trục xuất khỏi nước.

Một nhà nước đàng hoàng đứng đầu bởi một vị Chủ tịch nước đàng hoàng, chắc chắn không chọn cách hành động chẳng khác nào ném phân vào mặt nguyên thủ của nó như thế, bởi côn đồ và lưu manh chỉ nói lên bản chất bất lương và đốn mạt, chứ không chính danh và hợp pháp, của một quyết định hành pháp tối cao như vậy.

FB Ls. Lê Công Định
( FB Giang Tran Thanh tổng hợp )

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Luật sư Lê Quốc Quân bị an ninh dọa giết

2017-06-23
Luật sư Lê Quốc Quân trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 8/7/2012

Luật sư Lê Quốc Quân trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 8/7/2012

AFP photo
Luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân bị chính các viên chức của Bộ Công an đe dọa rằng bản thân ông này và gia đình có thể bị giết nếu ông đi gặp những nhân vật nước ngoài.

Tình trạng hiện nay của luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân và gia đình là đang bị theo dõi và đứng trước nguy cơ bị tấn công, chịu thương tích hay sát hại.

Đó là cảnh báo được tổ chức Ân xá Quốc tế đưa ra vào ngày 22 tháng 6 với kêu gọi có hành động khẩn cấp gửi kháng nghị về trường hợp vừa nêu đến các cấp lãnh đạo nhà cầm quyền Hà Nội trước ngày 3 tháng 8 năm nay.

Trong kháng nghị, Ân Xá Quốc tế kêu gọi ngay lập tức dừng mọi sách nhiễu đối với luật sư Lê Quốc Quân và gia đình ông ta; tôn trọng mọi quyền tự do đi lại, hội họp, bày tỏ ý kiến theo những công ước quốc tế mà Việt Nam tham gia; tiến hành một cuộc điều tra độc lập và hữu hiệu về những đe dọa đối với bản thân luật sư Lê Quốc Quân và gia đình ông.

Sau khi bị các thành phần an ninh mặc thường phục đe dọa vào tuần qua, luật sư Lê Quốc Quân có thông báo trên tài khoản cá nhân mạng xã hội facebook của ông về thực tế đó, cũng như tình hình chung đối với những nhà hoạt động như ông tại Việt Nam:

“Những diễn tiến về đàn áp và bắt bớ hay những vi phạm nhân quyền của chính quyền Việt Nam đối với các nhà bất đồng chính kiến kể từ sau đại hội 12. Tôi có thể nói là tình trạng đang tăng lên hằng chục nhà hoạt động đã bị bắt và nhiều việc hành hung rồi thậm chí cá nhân tôi vừa trải qua chuyện đe dọa hành hung rất côn đồ và đối với tôi điều này chưa bao giờ xảy ra tôi khẳng định tình hình có vẻ ngày càng căng thẳng và bắt bớ ngày càng gia tăng”

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Rạn nứt, phân hóa tột đỉnh trong đảng Cộng Sản

Rạn nứt, phân hóa tột đỉnh trong đảng Cộng Sản


Bức hình được cho là hình ảnh công an bị dân Đồng Tâm bắt giữa.

Bức hình được cho là hình ảnh công an bị dân Đồng Tâm bắt giữa.

Đi theo quá trình suy thoái, sự rạn nứt trong Đảng ngày càng rõ rệt, dẫn đến sự phân hóa chia rẽ ngày càng rõ, và trầm trọng, đưa Đảng tới cuộc khủng hoảng toàn diện về học thuyết, đường lối, chính sách, về tổ chức chưa từng có như hiện nay.

Ngay trong các Ủy Viên Bộ Chính Trị cũ và mới, đã có những người lên tiếng phê phán phản đối các sai lầm nghiêm trọng của lãnh đạo liên quan đến đường lối và chính sách của Đảng.

Đó là Trần Xuân Bách, Võ Nguyên Giáp, Chu Huy Mân, Nguyễn Cơ Thạch, Nguyễn Văn An, từng lên tiếng chống lại chế độ độc đảng phản dân chủ; chỉ ra sai lầm nghiêm trọng trong ”vụ án siêu nghiêm trọng biến Tổng Cục II thành tổ chức tay sai bành trướng,” cấu kết với tình báo Hoa Nam; phê phán Bộ Chính Trị cai trị kiểu độc đoán như một ông vua tập thể.

Khá nhiều cán bộ cao cấp là trí thức đã lên tiếng bác bỏ các luận điểm trong các văn kiện dự thảo trình các Đại Hội Đảng VII, VIII cho đến XI, XII gần đây, không thể chấp nhận những học thuyết giáo điều cổ lỗ như học thuyết Mác-Lênin già cỗi lạc hậu và chủ nghĩa xã hội viển vông. Như ông Bùi Quang Vinh, từng là Bộ Trưởng Kế Hoạch – Đầu Tư, khi được hỏi về cơ chế «kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa,» đã cả quyết «làm gì có cái thứ đó mà đi tìm.» Cả một phong trào ”thoát Đảng” được thực hiện từ trí thức, nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu có tư duy độc lập, trọng lẽ phải và chân lý.

Có thể nói có đến hàng vạn, hàng chục vạn đảng viên trên thực tế đã bỏ sinh họat Đảng vì thất vọng và mất lòng tin. Số đông phải ở lại chỉ vì không có sự lựa chọn, vì tiền lương, miếng ăn, còn họ nghĩ khác, làm khác, không còn dính với lãnh đạo.

Trong mấy chục tổ chức xã hội dân sự độc lập tự lập hiện nay, như trong Văn Đoàn Độc Lập, Hội Nhà Báo Độc Lập, Quỹ Phan Châu Trinh… và trong hàng triệu Blogger cùng Facebooker tự do, có không ít Đảng Viên Cộng Sản đã thực tế quên Đảng, bỏ Đảng để tự mình dành quyền suy nghĩ và ăn nói theo ý mình, không a dua, nói theo ý Đảng khi Đảng đã hoàn toàn lẩm cẩm, đối lập với nhân dân.

Rõ ràng lòng Đảng và ý dân đã buông tay nhau, rời bỏ nhau, đối lập nhau, trên thực tế là một cuộc ly thân và ly dị không sao hòa giải được. ”Thoát Trung,” ”Thoát Đảng” là mệnh lệnh của giai đọan mới, của thời đại, của lịch sử.

Có thể hình dung sự phân hóa trên đại thể là: số Đảng Viên có cả thảy 3 triệu, trong đó các nhóm quyền lực chia nhau chức vụ và đặc quyền đặc lợi từ cấp Trung Ương, qua cấp tỉnh – thành, huyện – quận, xuống đến cấp xã chỉ có chừng 30 ngàn người. Ở cấp Trung Ương ước chừng có 2 ngàn, mỗi tỉnh thành có từ 200 đến 500, mỗi quận huyện có chừng 100 và mỗi xã có chừng vài chục Đảng Viên cường hào. Như vậy số Đảng Viên cốt cán thật sự trung thành với Đảng vì chạy theo quyền lực và chạy theo tư lợi chỉ chiếm chưa đến 1% tổng số Đảng Viên. Đây mới thật sự là những Đảng viên ”trung thành,” nhất nhất tuân theo Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng.

Còn 99% đảng viên còn lại, gồm 2 triệu 97 vạn, chỉ là những đảng viên thường, không quyền lực, không đặc lợi, chỉ như công dân bạch đinh, bị cai trị, bị áp bức, bị bóc lột.

Họ bị lợi dụng làm bệ đỡ, làm chiếc thang, làm bù nhìn, làm cây cảnh, có khi làm con tin, giúp cho 10 vạn kia tồn tại, múa may, để hợp pháp hóa một tổ chức tiếm quyền, cướp chính quyền của nhân dân rồi giữ chịt cho riêng mình suốt hơn 70 năm nay.

Không phải ngẫu nhiên mà nhà văn hóa Nguyễn Khắc Mai lên tiếng yêu cầu Đảng Cộng Sản phải đổi mới tận gốc mô hình cai trị một cách có hệ thống, chuyển sang kỷ nguyên dân chủ thật sự, đi với thời đại văn minh, theo truyền thống tự lực, tự chủ, tự cường và nền văn hóa Minh Triết của dân tộc Việt.

Không phải ngẫu nhiên mà Hiệu Trưởng trường Đại Học Kinh Tế, Giáo Sư, Đảng Viên kỳ cựu, Đào Công Tiến, công khai yêu cầu Đảng thay kỷ niệm 30/4/1975 hàng năm bằng Lễ Tưởng Niệm chung các nạn nhân 30 năm chiến tranh 1945-1975 nhằm góp phần hoàn thành hòa giải và hòa hợp dân tộc, đảng Cộng Sản phải sám hối tạ tội với dân về những sai lầm có hệ thống buộc nhân dân phải trả giá quá đắt về người, của cải, thời gian trong 42 năm qua.

Cũng không phải ngẫu nhiên mà trong vụ xung đột giữa đội cảnh sát cơ động của ngành Công An với nhân dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, nhân dân đã đứng lên chống trả thế lực bạo quyền, khi Thành Ủy Cộng Sản, Huyện Ủy Cộng Sản, về hùa với công ty Viettel do các tướng lĩnh tham nhũng cầm đầu để cướp đất của dân. Vùng đất này từ xa xưa giao cho quân đội để làm sân bay nhỏ nhưng sau đó việc xây bị hủy bỏ, vẫn không được trả về cho dân địa phương.

Một điểm rất có ý nghĩa là các đảng viên cựu chiến binh đã ngả hẳn về phía nhân dân, giữ vai trò chỉ đạo trong cuộc đấu tranh dũng cảm này. Các đảng viên ở các chi bộ trong đảng bộ xã, các đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản, hội viên Hội Phụ Nữ do Đảng dựng lên đều đứng về phía nhân dân ruột thịt. Có gì tiêu biểu hơn là cụ Lê Đình Kình, một cựu chiến binh Quân Đội Nhân Dân, 82 tuổi, 60 năm tuổi Đảng, Đảng viên kỳ cựu, đã trở thành người lãnh đạo cuộc nổi dậy chống cường quyền hung bạo. Tin của BBC trích lời cháu cụ Kình, rằng «cụ bị vỡ xương đùi. Không có bằng chứng để biết chính xác làm sao cụ bị gãy xương, nhưng từ sau khi công an bắt đi thì cụ phải điều trị trong viện.» Sự phân hóa của Đảng ở cơ sở thật bi đát, rõ ràng.

Đảng chỉ còn sống thật sự trong 1% đảng viên có quyền lực. Họ cố giữ 99% đảng viên còn lại trong Đảng chỉ để làm bù nhìn, làm con tin, cho họ giữ cái vỏ bề ngoài, cái danh hão để che lấp sự tan vỡ sâu rộng của Đảng từ trong lòng nó trên quy mô rộng khắp.

Hình ảnh rạn nứt, chia rẽ, rách nát, tả tơi của Đảng Cộng Sản đã đến độ tột đỉnh. Từ đàn áp họ buộc phải đàm phán tay đôi với nhân dân, nhưng họ còn dở nhiều mưu đồ thâm hiểm.

Sự tan vỡ của Đảng là tất yếu, do chân lý ”nhân dân khi thức tỉnh là vô địch.”

Cũng như sự tan vỡ của Đảng đàn anh – Đảng Cộng Sản Liên Xô, vững mạnh gấp bội Đảng Cộng Sản Việt Nam đàn em, cách đây chỉ 26 năm.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Cháy lớn kho chứa hàng cảng Sài Gòn

Đám cháy bùng phát dữ dội kèm hàng trăm tiếng nổ liên hồi. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Một vụ cháy lớn đã xảy ra tại kho chứa hàng nằm trong khu vực cảng Sài Gòn, quận 4, thiêu hủy nhiều tài sản và khiến người dân xung quanh thức trắng đêm lo lắng.

Theo truyền thông Việt Nam, vào khoảng 11 giờ tối 22 Tháng Sáu, tại khu nhà kho thuộc công ty kho vận miền Nam ở quận 4, ngay sát Cảng Sài Gòn, đã xảy ra hỏa hoạn. Phát hiện vụ cháy, lực lượng tại chỗ đã dùng nước và bình cháy tại chỗ dập lửa nhưng bất thành. Ngọn lửa nhanh chóng lan nhanh, cùng nhiều tiếng nổ lớn và bốc cháy dữ dội.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Trụ trì ở Hải Dương bán chuông cổ lấy tiền hút ma túy

Trụ trì ở Hải Dương bán chuông cổ lấy tiền hút ma túy

Ông Nguyễn Quốc Bằng thừa nhận việc bán chiếc chuông cổ tại chùa Phủ Long với công an huyện Thanh Miện. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

HẢI DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Ngày 23 Tháng Sáu, công an huyện Phù Cừ cho biết vừa bắt quả tang ông Nguyễn Quốc Bằng (45 tuổi, pháp hiệu Thích Thanh Thuần), trụ trì chùa Phủ Long, thôn Tiên Động, xã Tiền Phong, huyện Thanh Miện, về hành vi tàng trữ chất ma túy.

Tại cơ quan công an, ông Bằng khai nhận tang vật công an thu giữ trên người mình là ma túy đá, theo báo Tuổi Trẻ.

Trước đó ít ngày, ông Bằng đã bị công an huyện Thanh Miện triệu tập để làm rõ việc quả chuông cổ nặng 100 kg trên 100 năm tuổi của chùa Phủ Long, nơi ông trụ trì, bỗng dưng biến mất.

Theo đó, vào khoảng 8 giờ sáng ngày 13 Tháng Sáu, một Phật tử tới chùa Phủ Long, còn gọi chùa Trại, hành hương, thì phát hiện chuông chùa cổ 100 năm tuổi của chùa đã biến mất. Ngay lập tức, người này đã hô hoán và báo tin cho chính quyền xã.

Tại cơ quan điều tra, ông Bằng khai nhận đã bán chiếc chuông chùa cổ với giá 9 triệu đồng cho một người chuyên hành nghề bói toán tên Đinh Bá Dũng (30 tuổi, trú xã An Lễ, huyện Quỳnh Phụ, Thái Bình) để lấy tiền trả nợ và tiêu xài.

Trong quá trình công an huyện Thanh Miện đang củng cố hồ sơ, ông Bằng lại bị công an huyện Phù Cừ bắt quả tang việc tàng trữ ma túy.

Theo ông Nguyễn Gia Long, chủ tịch xã Tiền Phong, đến nay ông Bằng không còn được làm trụ trì chùa Phủ Long nữa. (Tr.N)

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Nam California: Làm ‘đám tang’ cho con xong, ai dè, con còn sống

Nam California: Làm ‘đám tang’ cho con xong, ai dè, con còn sống

Ông Frank J. Kerrigan cầm tấm ảnh có ba người con của ông, từ trái, John, Carole, và Frank (người tưởng chết nhưng còn sống). (Hình: Andrew Foulk/The Orange County Register via AP)

SANTA ANA, California (NV) – Do lỗi của phòng giảo nghiệm Sở Cảnh Sát Orange County, một cư dân Wildomar nhận xác “con trai” mình, làm lễ an táng đàng hoàng, rồi mai táng, nhưng 11 ngày sau mới biết con mình còn sống và không biết người mình chôn là ai.

Theo nhật báo The Orange County Register, ông Frank J. Kerrigan, 82 tuổi, không thể tin được những gì ông nghe qua điện thoại.

“Con trai ông còn sống,” ông Bill Shinker, một người bạn lâu năm của gia đình, báo cho ông Kerrigan biết.

Ông Shinker cũng chính là người khiêng quan tài tại “đám tang Frank M. Kerrigan,” con trai ông Frank J. Kerrigan.

“Ông Bill Shikinker để con trai tôi nói chuyện với tôi qua điện thoại,” ông Kerrigan kể. “Và con trai tôi nói: ‘Chào ba.’”

Câu chuyện bắt đầu từ Fountain Valley, khi cảnh sát phát hiện một người vô gia cư chết trong một bụi rậm phía sau tiệm điện thoại Verizon.

Ngày 6 Tháng Năm, Sở Cảnh Sát Riverside County gọi điện thoại cho ông Frank J. Kerrigan, yêu cầu ông liên lạc phòng giảo nghiệm Orange County.

Sau khi gọi điện thoại, ông được cho biết người con trai của ông, 57 tuổi, bị tâm thần, sống vô gia cư, được tìm thấy “chết” trong bụi rậm.

Ông hỏi phòng giảo nghiệm là ông có thể đến để xác nhận xác con hay không, một phụ nữ của phòng giảo nghiệm nói không cần, vì người quá cố đã được xác định danh tính bằng vân tay.

“Khi một ai đó nói con trai tôi chết, và họ xác định qua vân tay, tôi tin họ,” ông Kerrigan kể.

Trong khi đó, bà Carole Meikle, 56 tuổi, em trai của ông Frank M. Kerrigan, cư dân Silverado, cũng được biết anh trai của bà qua đời.

Bà vội vã đến bụi cây đằng sau tiệm Verizon, được nhân viên giảo nghiệm chỉ vào nơi anh bà “chết một cách an bình.”

Bà Meikle nói: “Cảnh tượng khá là kinh hoàng. Tôi thấy máu và những cái mền dơ dáy.”

Thế rồi, bà để tấm hình anh trai bà, một ngọn đèn cầy, hoa, và một tràng hạt tại bụi cây, với ý định tưởng niệm người anh trai.

Tại nhà quàn Chapman Funeral Home, Orange, ông Kerrigan được nhìn “con trai” lần cuối trong quan tài, nhưng ông quá buồn bã, không thể nhìn kỹ hơn, và vẫn tin rằng đó chính là con trai mình, đã chết.

“Tôi nhìn một chút, đụng vào tóc của anh,” ông Kerrigan nhớ lại. “Tôi không biết con tôi chết nhìn như thế nào.”

Ông Kerrigan nhận một số vật dụng của người quá cố, do phòng giảo nghiệm trao, trong đó có một cái bóp không có thẻ căn cước bên trong, nhưng không có cái đồng hồ đeo tay ngày xưa con trai ông được thưởng, cùng với những cây viết mà con ông ưa thích.

Ngày 12 Tháng Năm, gia đình tổ chức đám tang tại nhà thờ Holy Family Catholic Cathedral ở Orange, chi phí tốn kém $20,000, em trai của “người quá cố” đọc điếu văn, có bà con bay từ Las Vegas và tiểu bang Washington về dự.

“Đó là một đám tang rất đẹp,” ông Kerrigan nói.

Sau đó, người quá cố được chôn cất tại nghĩa trang Holy Sepulchre ở Orange, cách mộ vợ của ông Frank M. Kerrigan chừng 30 mét.

Ông Doug Easton, một luật sư ở Costa Mesa, do gia đình ông Kerrigan thuê, nói rằng các giới chức giảo nghiệm cho biết họ kiểm chứng vân tay người quá cố qua một hồ sơ của giới chức công lực, nhưng lại không giống với con trai ông Kerrigan. Sau đó, họ dùng một tấm hình của ông Frank M. Kerrigan trên bằng lái xe, so sánh với người chết trong bụi rậm, và xác định danh tánh người quá cố.

Ông Easton cho biết gia đình sẽ kiện phòng giảo nghiệm với lý do dân quyền của ông Frank M. Kerrigan bị vi phạm khi họ không cố gắng xác định đàng hoàng danh tánh người quá cố có phải là của ông hay không, chỉ vì ông là người sống vô gia cư.

Ông Lane Lagaret, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Orange County, từ chối giải thích vì sự việc đang được điều tra.

Trong khi đó, một người lạ mặt nào đó được chôn vào chỗ được để dành cho anh trai bà Meikle, mà bà không biết.

“Chúng tôi tưởng chúng tôi chôn anh tôi,” bà Meikle nói. “Nào ngờ lại là người khác, được an táng và chôn cất một cách đẹp đẽ.” (Đ.D.)

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi