CHỨNG NHÂN CỦA CHÚA THÁNH THẦN.

CHỨNG NHÂN CỦA CHÚA THÁNH THẦN.

LỜI CHỨNG CỦA ÔNG BÀ PETER DEBBIE HERBECK TRONG CUỐN “WHEN THE SPIRIT SPEAKS”

Có lẽ sự đóng góp quan trọng nhất của Đức Thánh Cha Gioan Paul đệ nhị là việc chuẩn bị Giáo Hội đối mặt các thách thức của thiên niên kỷ mới, qua việc nhấn mạnh đến tầm quan trọng cho mỗi tín hữu Công Giáo có một đời sống thân mật, sống động với Chúa. Từ năm 1998 trong dịp gặp gỡ phong trào Canh Tân, Đức Thánh Cha đã nói:

  • Giáo Hội đã nhận thức dựa trên niềm tin vững chắc rằng Chúa Giê Su đang sống, đang làm việc trong lúc này và thay đổi thế gian… Với Công Đồng Vatican 2, Đấng bảo trợ mới đây đã ban cho Giáo Hội một cuộc Canh Tân của lễ Ngũ Tuần, trang bị cho động lực mới chưa hề đoán biết… Hôm nay Cha kêu nài tất cả các con có mặt nơi đây tại quảng trường Thánh Phê rô và mọi tín hữu của Chúa: mở lòng các con để vâng phục ơn Chúa Thánh Thần! Chấp nhận với tâm tình biết ơn và tuân theo các ân sủng mà Chúa Thánh Thần không ngừng tuôn đổ xuống trên chúng ta.

Lời cầu mong của Đức Thánh Cha khá linh nghiệm, đã có nhiều các con cái Chúa tiến bước trong ơn Chúa Thánh Thần, đến nay sau 50 năm đã có trên 160 triệu người ở 230 quốc gia nếm biết sự phong phú và tốt lành của nguồn ơn thánh hóa Canh Tân từ Chúa Thánh Linh. Họ có được một đời sống thân mật an hòa và hy vọng, tương tự như những gì mà vua Đa vít cảm nhận và mô tả trong Thánh Vịnh 16:7, 9, 11:

7 Con chúc tụng CHÚA hằng thương chỉ dạy,

ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con.

8 Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,

được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.

9 Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan,

thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn.

11 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống :

trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề,

ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!

Không phải chính Chúa Giê Su đã hứa về điều này cho ta sao:

26 Nhưng Ðấng Bầu Chữa,Thánh Thần Cha sẽ sai đến nhân danh Ta,

chính Ngài sẽ dạy các ngươi mọi sự, và sẽ nhắc cho ngươi nhớ lại

mọi điều Ta đã nói với các ngươi”. (Gioan 14:26)

Đời sống của người Tín Hữu là đời sống trong Chúa Thánh Thần, Chúa kêu gọi mọi người đã được thanh tẩy hãy bước đi nhờ sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần và trong ơn nâng đỡ của Chúa Thánh Thần.

Ông Peter và vợ ông là Debbie được dịp kể lại các lời làm chứng của nhiều người về những gì đã xảy ra trong cộng đoàn của các nhóm cầu nguyện mà họ có dịp tham dự. Có tổng cộng khoảng 61 lời chứng, trong loạt bài ngắn này chúng ta sẽ lược đến một số các Lời chứng ở các nơi trên lãnh thổ Hoa Kỳ, ở nước Sudan Phi Châu và Kazakhstan, Luthuania, Hung Gia Lợi các nước theo Cộng Sản trước đây…

* * *

LỜI CHỨNG CỦA MỘT PHI CÔNG CHIẾN ĐẤU TRONG KHÔNG LỰC HOA KỲ.

Joseph tiểu bang Missouri.

Tôi là một người Công Giáo nòi, tôi sinh trưởng trong gia đình đạo gốc, theo học trường Công Giáo nhưng lên tới trung học vào thập niên 60 thì tôi bắt đầu đàn đúm và chơi ma túy, uống rượu. Khi sắp tốt nghiệp đại học tôi quyết từ bỏ ma túy và gia nhập không lực Hoa kỳ, sau đó tôi lập gia đình và có con.

Gia đình tôi khá hạnh phúc, chúng tôi đi lễ mỗi Chúa Nhật nhưng không đi xưng tội. Vì tôi ở xa nhà trong quân ngũ suốt thời gian hứa hôn trước khi lập gia đình, chúng tôi không có dịp bàn hỏi nghiêm túc về việc ngừa thai theo sự hướng dẫn của Giáo Hội. Chúng tôi bị lôi cuốn theo trào lưu của văn hóa “Ngừa thai nhân tạo”, chúng tôi thuộc loại “Công Giáo trong quán Cà phê”, chỉ chọn lựa và đi theo những huấn giáo của Giáo Hội nào thích hợp với mong muốn của mình. (Đây cũng là đặc tính của các tín hữu Tây Phương tân thời?) Nhiều năm sau, vợ tôi không thể uống các viên thuốc ngừa thai vì các phản ứng phụ thấy rõ rành rành từ thuốc. Đến thập niên 90, chúng tôi quyết định rằng tôi cần phải giải phẫu cắt ống dẫn tinh. Tôi thực sự cho rằng làm thế, tôi đã hành xử có trách nhiệm cho sức khỏe gia đình và cho việc điều hòa dân số. Có nhiều người mà tôi biết đã làm điều này, tình cảnh của tôi thật giống như một con cá chết, thân tôi nổi lềnh bềnh trên mặt sông chảy trôi theo nhiều con cá chết khác. Tuy nhiên, Chúa Giê Su có thể làm cho một người đã chết được sống lại!

Là môt phi công phản lực lái chiếc A-10 (loại máy bay hỗ trợ bộ binh tác chiến dữ dội nhất trong không lực Hoa Kỳ), tôi trải qua hai cuộc chiến và rồi được bổ nhiệm tới Nam Á, tôi đã có nhiều cơ hội hồi tâm, suy xét trong thời gian đó, Tôi bị bắn có, tôi bắn người ta trong trận chiến có, vào sinh ra tử, tôi như được bảo bọc trong một tấm áo giáp nên mới còn sống sót. Năm 1980, tôi phụ trách huấn luyện và trực chiến ở Châu Âu, khi đó bức màn sắt còn đóng kín, đơn vị của tôi sẽ thiệt hại nặng nề nhất nếu Sô viết tấn công Tây Đức. Hồi đó, Cha tôi trao cho tôi một cỗ tràng hạt, tôi ít biết rằng đó là một thứ vũ khí hiệu lực nhất để chống lại các kẻ thù có nhiều thành tích giết chóc nhất, không chỉ là loại máu thịt nhưng cả các vương phủ chốn quyền lực tối tăm. Tôi hằng mang chuỗi theo mình trong mỗi chuyến bay thi hành nhiệm vụ nhưng phải mãi đến sau cuộc chiến vùng Vịnh Ba Tư, năm 1991, cuối cùng thì tôi đã bắt đầu cầu nguyện bằng chuỗi Môi Khôi. Rồi, ơn Chúa bắt đầu xuyên thấu trái tim cứng như đá hoa cương của tôi, trong tận đáy lòng, tôi biết rằng việc cắt ống dẫn, ngừa thai là một tội trọng, và tôi đi xưng tội. Lạ kỳ, trong nghi thức xá giải, con người ngang tàng của tôi khóc nhiều. Khi được ban ơn tha thứ tội lỗi, tôi biết có một cái gì đó khác trước cho dù tôi không cảm thấy có gì khác lạ. Bây giờ thì tôi đã biết rằng nhờ cầu nguyện với chuỗi Môi Khôi, trái tim vô nhiễm vẹn sạch của Mẹ Maria đã mang tôi đến với con của Mẹ.

Rất từ từ nhưng cẩn trọng, tôi bắt đầu ước ao được học biết nhiều hơn về đức tin Công Giáo của mình. Chúa sắp xếp cho có người và sự kiện diễn ra trong đời để giúp tôi. Khi tôi còn đang thắc mắc sao Anh Em Tin Lành lại sốt sắng, say mến Chúa thế, trong vòng một tuần lễ, tôi gặp một người trong giáo xứ, họ vừa mới trở lại Công Giáo từ Tin Lành, anh ta cho tôi một cuốn sách về đức tin Công Giáo. Đọc sách này tôi bắt đầu có một sự ao ước mạnh mẽ được hiểu biết về Đức Tin mà nhiều lần trong quá khứ tôi chực gào thét vì lẫn lộn, tù mù. Tôi đã lãng phí biết bao thời gian mà không biết rằng có một Chân Thiện Mỹ rất tuyệt vời trong Đức Tin Công Giáo. Tôi có ước ao sâu thẳm được đến với Bí Tích Thánh Thể, và tôi bắt đầu lần chuỗi hàng ngày.

Sau hai mươi năm phục vụ trong quân ngũ, mãn nhiệm tôi trở về đời sống dân sự, tiếp tục làm phi công cho hãng hàng không United Airlines. Gia đình tôi di chuyển về Missouri, tôi có dịp tham gia sinh hoạt trong Giáo xứ nhà nơi tôi lớn lên, hai con tôi tham dự lớp thêm sức.

Vào tháng năm 2002, trong thánh lễ vọng thứ bẩy, các con tôi chịu phép Thêm Sức. Trong lúc hát bài ca kết lễ, khi đức Giám Mục đi xuống từ lối giữa nhà thờ, ngang qua chỗ tôi, tôi cảm thấy có một điều mới mẻ, tôi chỉ có thể diễn tả như là một Đấng Siêu Nhiên ôm bọc lấy tôi. Cảm giác này gói trọn thân thể tôi lại từ đầu đến chân, không thể nhúc nhích. Không cầm được nước mắt, tôi ngồi xuống rồi quỳ xuống. Cả nhà thờ bỗng như trống không, vợ tôi bên cạnh muốn biết điều gì xảy ra cho tôi. Tât cả tôi có thể thì thào vài lời, là “tôi không biết”. Tôi không thể cử động, tôi cuối cùng chỉ ngồi đó mà khóc. Tôi đó, một gã to con, phi công chiến đấu dày dạn trận mạc, ngồi khóc một cách có vẻ như là vô cớ.

Trong thâm tâm, tôi biết chuyện gì xảy ra: Thiên Chúa đã hạ mình xuống ôm ấp tôi, một người con trong số các con của Người, cũng y hệt như khi Chúa hạ mình xuống cho cả thế gian trong mỗi thánh lễ Misa. Tôi không bao giờ xứng đáng được có Chúa, Không bao giờ có thể đền đáp lại cho Người. Tuy nhiên, tôi biết rằng chúng ta được kêu gọi tiến vào mối liên hệ này với Chúa, để yêu mến Người và để ước ao được làm hài lòng người hơn hết mọi thứ trên đời.

(Từ lúc ông sĩ quan cao cấp, phi công phản lực, Joe mang theo xâu chuỗi như là lá bùa hộ mệnh trong khi giao chiến, đối mặt với chết chóc, khó khăn, cho đến lúc ông sử dụng chuỗi để lần hạt và cầu nguyện hàng ngày, đó là cả một quá trình dài, qua năm tháng. Mẹ Maria bảo vệ và dẫn đưa người con đi từ cứng lòng, bạo động, thờ ơ từng bước nối tiếp theo nhau nhằm đích đến là được gặp một Chúa sống động. Và cuối cùng, ông Joe đã trở thành một người con ngoan, sùng mộ chân lý, thậm chí trở nên đền thờ sống động của Chúa Thánh Thần. Ông có mối liên hệ bạn bè thân mật với Chúa kính yêu, thật đúng là “Nhờ Mẹ con đến với Chúa”)

& & &

LỜI CHỨNG CỦA MỘT DOANH NHÂN BẬN RỘN

Anh Eric tiểu bang Minnesota.

Tôi đã đinh ninh rằng mình là một người theo Đạo trọn đời. Tôi tin có một Chúa Trời, Đấng ban Con một của Người xuống thế cho ta được ơn cứu độ. Tôi sinh hoạt tích cực trong Giáo Xứ, cố sống một đời đạo đức. Tôi có một liên hệ có tính cách cá nhân, cách nào đó với Chúa Giê Su. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu biết về vai trò của Chúa Thánh Thần trong đời sống. Hậu quả là tôi cứ dần bị lôi kéo đi xa dần mối quan hệ cá biệt với Chúa.

Tôi làm việc rất nhiều, cố duy trì cho bằng được sự điều hành cách tự chủ trên cuộc đời của mình, nhưng hởi ơi, tôi càng làm việc cần mẫn bao nhiêu thì mớ bòng bong rối càng lớn hơn lên! Nào là kinh doanh lụn bại, nào vợ tôi sảy thai, rồi đến người bạn thân nhất của tôi đi tìm đến cái chết bằng cách tự tử. Khi những điều này xảy ra, tôi chỉ biết làm việc thêm, càng gia tăng nhiều giờ hơn. Chẳng bao lâu, tôi đang làm ba công việc cùng lúc, làm sáu mươi đến bảy mươi tiếng một tuẩn. Đã từ lâu rồi, hễ vừa thức giấc, tôi liền lo lắng về việc làm ở đâu để kiếm đồng tiền kế tiếp cho các giờ của ngày hôm đó. Sự căng thẳng dẫn đến mối lo lắng và các cơn lo, bồn chồn tấn công tôi làm thức giấc giữa đêm, mình đổ mồ hôi ướt đẫm. Một đôi khoảnh khắc hiếm hoi, khi tôi không phải làm việc, đến quây quần cùng gia đình, con nhỏ của tôi liền cất tiếng hỏi “Ủa Ba có được ở nhà với tụi con bữa nay hôn Ba?” Nhìn vào hình gia đình tôi nhận thấy hầu như không tấm nào có mặt mình ở trong ảnh chụp cả nhà! Rồi tôi giật mình vì thấy con cái trong tấm ảnh đã lớn khôn nhiều mà mình mải mê và không hề hay biết.

Khi tôi thấy sự hỗn độn trong công việc của mình làm ảnh hưởng đến sinh hoạt gia đình, tôi nuốt vào bụng niềm tự hào của mình, tôi bắt đầu cầu nguyện đều đặn với Chúa, xin Người thương xót đến vợ con tôi và ban bằng an cho họ, tôi không cầu cho mình được ơn an bình vì tôi nghĩ rằng mình đáng bị khổ sở như vậy do tính luôn đòi phải tự chủ của con người.

Trong vòng một năm rưỡi tiếp theo, Chúa bắt đầu trả lời cho những lời cầu nguyện của tôi. Tôi nhận ra là mình đang làm chỉ có một công việc mà thôi và có nhiều thời gian dành cho gia đình. Tuy làm ít nhưng Chúa tạo ra nhiều cơ hội tuyệt diệu để tôi gia tăng thu nhập và có thể trả bớt phần lớn số tiền nợ nần, chúng tôi dời đến ở nhà mới mua đẹp hơn và được Chúa ban cho thêm con thứ hai chào đời. Một khi tôi chỉ cần bật mở ở một chỗ trong trái tim mình, một khe nứt nhỏ thôi, thì Chúa đã chỉ cho tôi thấy Ngài yêu thương và lo liệu cho tôi như thế nào rồi. Chúa của tôi là như thế đó!

Tuy thế, tôi vẫn còn bệnh hay lo và suy tổn vì trầm cảm, tôi biết là đời sống này cần nhiều thứ có ý nghĩa cao siêu hơn. Tôi biết là mình không xứng đáng hưởng sự an tĩnh của tâm hồn nhưng Chúa lại rất đang sẵn lòng ban điều ấy cho tôi. Tôi biết mình có trái tim quá chai đá, (khi tôi không chịu xin ơn cần thiết ấy cho dù tôi rất muốn), tôi không hiểu tại sao mình lại có sự cứng cỏi như vậy.

Để tìm câu trả lời, tôi quyết định đi tham dự kỳ tĩnh tâm (Canh Tân Đặc Sủng) tại nhà thờ của mình cùng với vợ tôi. Tôi thú nhận với vợ về cái chướng ngại không tên giữa Chúa và tôi. Đêm hôm đó, tôi thấy mình được bao quanh bởi những người có đầy ắp tình yêu của Chúa trong tim, họ có niềm vui và an bình của Chúa! Tôi như thấy Chúa chìa tay ra cho tôi nhưng có một bức tường ngăn cách không cho tôi đối thoại với Chúa.

Khi tôi lái xe về nhà sau buổi tĩnh tâm, đột nhiên, Chúa mạc khải, tỏ ra một cách sống động cho tôi, tôi bừng tỉnh và thấy rõ cái chướng ngại nằm cản giữa Chúa và tôi chính là cái cảm giác có tội, mặc cảm phạm lỗi của tôi, mặc cảm thất bại trong kinh doanh, nói dối với người khác, mặc cảm tranh chấp trong hôn nhân, nặng nề nhất là cảm giác yếu kém khi không biết giúp người bạn thân thiết nhất đời tôi, đang khi anh ấy có ý định tự tử. Trong sự mạc khải của Chúa, tôi cảm thấy gánh nặng khổng lồ trên vai được cất đi. Tuy nhiên, tim tôi cần được làm mềm mại trở lại để có thể đầu hàng, tùng phục Chúa trọn vẹn.

Trong liên tiếp sáu tuần sau đó, nhờ ơn Chúa Thánh Linh, tôi đã có thể cho phép Chúa gọt đi từng lớp một của cái vỏ cứng vốn đang bao bọc quanh trái tim tôi. Đồng thời, tôi cũng để cho các mặc cảm, các dằn vặt, sự tự kỷ, tự kết án mình ra đi, từng thứ một tôi bỏ cho chúng đi ra khỏi tâm hồn không nhớ đến chúng nữa. Vào ngày 6 tháng Ba, năm 2004, tôi cho phép điều mặc cảm cuối cùng được đóng đinh vào thập giá của Chúa và chết vĩnh viễn. Chúa Thánh Linh đổ đầy tim tôi tình yêu của Chúa trong niềm bình an và hoan lạc.

Tôi nay đã hiểu vai trò của Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh hướng dẫn trong đời tôi, tôi không còn cần phải dựa vào sự hiểu biết qua kiến thức đầu óc để biết Chúa và sự giáo huấn của Ngài đang khi tôi nặng nề, ì ạch bước đi trong đời. Tôi có thể cậy dựa vào Thần Khí Chúa hướng dẫn cho đến vĩnh hằng, Ngài cùng đồng hành với tôi trong mọi lúc và ban cho tôi với nhiều ơn để hoàn thành các mục đích đặc biệt trong đời tôi.

Tôi không còn cứ cố ý điều khiển đời theo ý riêng của mình, Tôi biết Chúa có một mục đích đặc biệt dành riêng cho tôi và Ngài bày tỏ các ý định đó trong mỗi ngày của đời sống. Tôi có một người vợ để yêu thương giống như Chúa yêu Hội Thánh. Tôi có hai đứa con trai tuyệt vời, mà tôi có thể chia sẻ đức tin cho chúng hàng ngày. Tôi có một người Cha trên trời, Đấng làm gương mẫu về tình phụ tử mà tôi phải có cho các con trai của tôi. Và tôi có một công việc mà tôi có thể chia sẻ đức tin vào cứu Chúa Giê Su cho các đồng nghiệp cũng như các khách hàng của tôi một cách thường xuyên. Tôi thường bắt đầu một ngày mới với lời nguyện đơn sơ, xin Chúa giúp tôi nhận diện những nhân vật và cơ hội mà Chúa đặt để trước tôi. Kết quả là tôi luôn ngỡ ngàng về sự dễ dàng làm sao để có thể nhận diện ra những người mà Chúa có ý đặt để trên đường tôi đi và đáp trả lại sự mời gọi của Chúa. Cuộc đời của tôi đã được biến đổi hoàn toàn rồi.

Chúa đã và còn đang trả lời cho sự cầu nguyện của tôi bằng cách mang đến bình an trong tâm tôi, Ngài tiếp tục làm mềm trái tim tôi và dậy tôi làm sao đầu phục hoàn toàn mọi khía cạnh của đời sống tôi dành cho Ngài. Tôi nay nếm trải sự vui mừng, an bình tràn ngập quá mức có thể tưởng. Cuối cùng thì tôi đã có đời sống đầy ắp trong Thần Khí Chúa, đúng như ý định Chúa vốn đã dành sẵn cho tôi.

“Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới,
sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi.
Ta sẽ bỏ đi quả tim bằng đá khỏi thân mình các ngươi,
và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt.” (Ed 36, 26)

(hẹn bạn đọc, tiếp theo kỳ tới – lời chứng của một bạn trẻ Canada và lời chúng của một bệnh nhân tự kỷ)

Bài này đã được đăng trong LỜI CHỨNG. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.