Cụ Bá ngồi chễm chệ trên chiếc ghế được dát vàng, chạm tinh sảo…

Tăng Bui‘s post.
Cụ Bá ngồi chễm chệ trên chiếc ghế được dát vàng, chạm tinh sảo, hai đầu RỒNG ở tay ghế nhìn có vẻ uy nghi, Bộ da Hổ lót ghế thay nệm càng tăng thêm vẻ uy nghi.

Cụ Bá lim dim mắt từ từ quét qua lần lượt các Lý. Bỗng cụ đập bàn chát một cái. Tao đã nuôi chúng mày một cách tuyệt đối, lương bổng không thiếu thứ gì. Vậy tại sao chúng mày làm việc không như tao mong muốn?

Quyền lực trong tay, công cụ bạo lực trong tay, vậy tại sao chúng mày vẫn không bịt miệng được cái đám Dân đen? Tao muốn: giết nhầm hơn bỏ sót!

Không ai bắt nhịp, chẳng ai hô; nhưng lạ thay tất cả bọn chúng đều đồng thanh “Đội ơn Cụ, chúng con đã hiểu”.

Băng đảng này còn thì chúng mày còn cơ hội sống cuộc sống Vương giả: Biệt thự khắp nơi trên thế giới, siêu xe, du thuyền muốn gì đều có. Vậy mà chúng mày không ai lo đại cuộc.đứa nào cũng lo lợi ích riêng. Vậy rồi chúng ta sẽ về đâu? Tao nhắc lại: mất băng đảng là chúng ta mất tất cả.

Tao cũng không muốn đem chúng mày ra xử làm gì; tao cũng đau chứ khi phải xử thuộc hạ. Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện nay cũng cần phải xử điển hình để an Dân.

Thôi thì ta cho quay vòng quay không kỳ diệu (1/101), nghĩa là trong 101 con số đó chỉ có 01 con số tử, kẻ nào quay đúng thì phải chịu.

Bài này đã được đăng trong TRUYỆN NGẮN. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.