Cho đi

Cho đi

Cậu bé nọ ăn cắp chai thuốc trị bệnh. Bà chủ tiệm giựt lại chai thuốc và chửi mắng cậu ta xối xả.

Có người đàn ông, là chủ quán ăn, động lòng thương, liền chạy ra, hỏi cậu để biết rõ sự việc.

Khi hay rằng cậu bé ăn cắp chai thuốc vì mẹ của cậu đang bệnh nặng, ông chủ quán ăn liền trả tiền cho bà chủ tiệm thuốc, rồi tặng cậu bé chai thuốc ấy và còn bảo con gái của ông mang cho cậu bé ít thức ăn.

Ba mươi năm sau, người đàn ông tốt bụng xưa kia vẫn còn là chủ quán ăn cùng cô con gái đã lớn.

Ngày nọ, ông bị đột quỵ và phải nhập viện. Muốn chạy chữa thì ông ta phải trả số tiền quá lớn!

Cô con gái tính đến chuyện bán quán ăn..

Nào ai ngờ rằng ”cậu bé ăn trộm năm xưa” giờ là bác sỹ tình cờ tiếp nhận bệnh nhân là ân nhân của mình.

Với lòng biết ơn, ”ông bác sỹ chịu ơn” quyết tâm chữa trị cho ân nhân, mà không để ông ta phải trả tiền bởi vì

” Sở phí bịnh viện của người đàn ông ngày hôm nay đã được trả trước cách đây ba mươi năm!!!”

Anh chị Thụ & Mai gởi

Bài này đã được đăng trong BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TRUYỆN NGẮN. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.